THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Quân chủ Bắc Ly

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Vừa dứt lời, Minh Đức Đế mặc long bào vàng kim đã đi vào, phía sau hắn là một nam tử mặc áo mãng bào màu tím, mái tóc bạc trắng rối tung, chính là người đứng đầu Ngũ Đại Tổng Quản, Cẩn Tuyên công công.

"Tham kiến bệ hạ." Tề Thiên Trần và Lan Nguyệt Hầu vội vàng hành lễ.

Minh Đức Đế gật đầu một cái, đi về phía ghế chủ rồi ngồi xuống. Cẩn Tuyên công công đi theo phía sau, nhìn nhau với Lan Nguyệt Hầu, khóe miệng khẽ mỉm cười, dáng vẻ như đang cười trên nỗi đau của kẻ khác.

“Tiểu thập tứ, vì sao sau khi về Thiên Khải lại không tới Bình Thanh điện gặp trẫm, ngược lại tới Thanh Vân điện của quốc sư?” Minh Đức Đế hỏi không nhanh không chậm, giọng điệu không nhận ra chút cảm xúc nào.

“Cái này...” Lan Nguyệt Hầu cười lúng túng: “Có một số nghi hoặc, cần nhờ quốc sư giải đáp xong mới dám gặp hoàng huynh.”

“Ồ? Vậy quốc sư đã giải đáp nghi hoặc của ngươi chưa?” Minh Đức Đế nhìn Tề Thiên Trần.

Tề Thiên Trần mỉm cười, không đáp lời.

Lan Nguyệt Hầu thở dài: “Quốc sư cao thâm khó lường, giống như đã giải đáp lại cũng như chưa.”

“Tiểu thập tứ!” Minh Đức Đế đột nhiên cao giọng, mang theo vẻ bá đạo lẫm liệt của quân vương. “Ngươi chỉ cần nói cho trẫm, có gặp Sở Hà không!”

“Đã gặp.” Lan Nguyệt Hầu vội vàng đáp.

“Đã gặp?” Vẻ mặt Minh Đức Đế vui mừng. “Ở đâu?”

“Ở Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia bảo.” Lan Nguyệt Hầu nói.

“Lôi gia bảo?” Minh Đức Đế không mấy xa lạ với cái tên này, khẽ cau mày: “Nếu đã gặp, vì sao không mang nó về?”

“Thập tứ cũng muốn mang hắn về, chỉ có điều... bên cạnh Sở Hà có vài người ngăn...” Lan Nguyệt Hầu thở dài, dù sao đó cũng là một đám trẻ nít, bản thân bị bọn chúng ngăn lại quả thật mất mặt.

“Ai mà to gan như vậy!” Minh Đức Đế cả giận nói.

“Một người họ Lôi, tên là Lôi Vô Kiệt. Là con trai Lôi Mộng Sát tướng quân và...” Lan Nguyệt Hầu đờ ra một chút, thầm biết cái tên đó là cấm kỵ, không thể nhắc tới, dừng một chút là được. “Là con trai của Lôi Mộng Sát tướng quân, bệ hạ cũng biết người này. Ngoài ra còn một người họ Đường, tên là Đường Liên, là đệ tử của Đường Liên Nguyệt.”

“Đệ tử của Đường Liên Nguyệt?” Minh Đức Đế nhìn Cẩn Tuyên công công hỏi: “Ngươi có biết lai lịch kẻ này không?” Cẩn Tuyên công công đáp: “Đại đệ tử Tuyết Nguyệt thành Đường Liên, mặc dù còn trẻ nhưng đã có chút danh tiếng trên giang hồ, là đệ tử duy nhất của Đường Liên Nguyệt, sau này gia nhập Tuyết Nguyệt thành, cũng là đệ tử duy nhất của Bách Lý Đông Quân.”

“Lôi gia bảo, Đường môn, Tuyết Nguyệt thành.” Ánh mắt Minh Đức Đế thoáng hiện vẻ tức giận: “Đám người giang hồ này, đã bao năm như vậy rồi còn định nhúng tay vào chuyện trong hoàng tộc họ Tiêu chúng ta hay sao?”

“Không phải chỉ là bọn họ.” Lan Nguyệt Hầu nói tiếp: “Bản thân Sở Hà cũng không muốn về.”

Minh Đức Đế nghe vậy kinh ngạc một hồi, sau đó thở dài một tiếng: “Nó vẫn trách trẫm ư?”

“Không, Sở Hà đồng ý trở về, có điều phải một năm sau.” Lan Nguyệt Hầu nói.

“Nó đồng ý về à?” Minh Đức Đế lập tức vui mừng, sau đó lại hỏi: “Vậy sao phải chờ một năm?”

“Hình như võ công và kinh mạch của Sở Hà bị người ta phá hủy ngay ngày rời khỏi Thiên Khải. Lần này trong Lôi gia bảo hắn lại đánh một trận với sát thủ Ám Hà, thương thế lại nặng thêm, may mà có truyền nhân Dược Vương và Nho Kiếm Tiên Tạ tiên sinh cứu giúp mới không có gì đáng ngại. Thế nhưng Tạ tiên sinh nói, Bách Lý Đông Quân đã từng tới một tòa tiên đảo, trên đảo có tiên nhân, tồn tại cùng thiên địa, sống ngang với nhật nguyệt, có thể chữa trị kinh mạch cho Sở Hà. Mặc dù đường đi rất nguy hiểm nhưng Sở Hà kiên quyết muốn tới hòn đảo đó tìm hiểu.” Lan Nguyệt Hầu vừa nói vừa quan sát thần sắc Minh Đức Đế.

Đầu tiên thần sắc Minh Đức Đế đầy tức giận, sau đó từ từ tiêu tán, song lại để lộ chút bi thương. Hắn thở dài nói: “Trong số các nhi tử của ta, thiên phú của Sở Hà cao nhất, tính khí cũng quật cường nhất. Bao năm như vậy hắn vẫn không để lộ tung tích, ta tứ tưởng nó đang giận dỗi, cho dù trẫm nhượng bộ chịu thua phong nó làm Vĩnh An Vương, triệu nó về Thiên Khải, nó cũng không chịu. Không ngờ nó lại gặp chuyện như vậy. Chẳng trách tiểu thập tứ ngươi phải tới tìm quốc sư. Chuyện quả tiên nhân, trong khắp thiên hạ này chỉ có quốc sư mới có thể nói rõ được.”

Tề Thiên Trần vẫy nhẹ phất trần, lắc đầu một cái: “Ta cũng từng nghe tới đảo Bồng Lai, tiên nhân hải ngoại kia, nhưng tồn tại thật không, rồi có chữa được cho Vĩnh An Vương hay không, đều là ẩn số.”

“Đúng vậy.” Lan Nguyệt Hầu gật đầu: “Hơn nữa quốc sư vừa giải thích với ta, thậm chí nói nơi đó có thể không phải tiên nhân mà là quỷ tiên. Tuy gọi là tiên nhưng thực chất là quỷ, không phải thứ tốt lành gì.”
Minh Đức Đế nghe vậy quay đầu lại nhìn Cẩn Tuyên công công: “Cẩn Tuyên, ngươi có ý kiến gì không?”

Cẩn Tuyên công công hỏi: “Chẳng hay hải ngoại tiên sơn mà Lan Nguyệt Hầu nhắc tới ở đâu?”

“Đi về phía tây Tam Xà đảo, xuyên qua một đoạn sóng ngầm là thấy đảo Bồng Lai. Nghe nói hòn đảo này giấu mình trong sương mù, hư hư ảo ảo, khó lòng miêu tả.” Lan Nguyệt Hầu nói.

Cẩn Tuyên công công suy nghĩ một chút rồi nói: “Hàng năm đều có thuyền buôn tới đảo Tam Xà bắt rắn, lấy độc rắn mật rắn trên đảo chở về Bắc Ly, có thể bán với giá rất cao. Trên đảo còn có một loại rắn tên là Kim Tuyến, loại rắn này là cực độc nhưng nọc của nó lại có thể làm thuốc, giải được nọc của tất cả những loài rắn khác. Mỗi năm đều có thuyền buôn tới đó, thế nhưng đảo tam Xà cực kỳ nguy hiểm, xung quanh còn có hải tặc qua lại. Tới đảo Tam Xà đã là chuyện cửu tử nhất sinh, huống chi phải đi qua một dải sóng ngầm, đúng là quá nguy hiểm.”

Minh Đức Đế gật đầu một cái: “Trẫm cũng từng nghe chuyện này. Xin hỏi quốc sư, có thể chữa được cho Sở Hà không?”

Tề Thiên Trần suy nghĩ một chút rồi đáp: ”Có thể giữ được mạng.”

“Được.” Minh Đức Đế gật đầu: “Có lời hứa này của quốc sư, trẫm cũng an tâm. Tiểu thập tứ.”

Lan Nguyệt Hầu lập tức cảm thấy đau đầu, bất đắc dĩ nói: “Hoàng huynh có gì căn dặn?”

“Nếu lập tức xuất phát từ Thiên Khải về phía đông, có ngăn được nó không?” Minh Đức Đế hỏi.

“Lúc ta đi, thương thế của Sở Hà vừa được áp chế, cho nên bọn họ đi đường không quá nhanh, thậm chí lúc này chỉ vừa lên đường. Nếu cố gắng đi nhanh hết cỡ sẽ đuổi kịp.” Lan Nguyệt Hầu đáp.

“Được, vậy nhờ tiểu thập tứ.” Minh Đức Đế hài lòng nói.

Gương mặt tuấn tú của Lan Nguyệt Hầu lộ vẻ khóc không ra nước mắt: “Hoàng huynh, thần vừa từ Giang Nam về, còn chưa kịp về phủ Lan Nguyệt Hầu, ngài nỡ lòng nào?”

Cẩn Tuyên công công đột nhiên lên tiếng: “Bệ hạ, trong số thủ hạ của thần có một người có thể làm chuyện xấu này. Rất tình cờ, hắn đang trên đường tới phía đông làm việc.”

“Ồ? Là ai?” Minh Đức Đế hỏi.

“Tổng quản chưởng kiếm, Cẩn Uy.” Cẩn Tuyên công công nói.

Mỗi năm khi hoàng đế Bắc Ly cúng tế, phía sau có bốn thái giám. Trong đó một cầm bảo kiếm trấn quốc, một cầm ngọc tỷ truyền quốc, một cầm điển tịch luật pháp, một bưng lư hương thanh hoa. Bốn tổng quản này cùng với thái giám bạn học lớn lên chung với hoàng đế được gọi là Ngũ Đại Tổng Quản. Ngày thường thái giám chưởng kiếm phụ trách canh giữ hoàng cung, đương nhiên Minh Đức Đế rất quen thuộc. Tổng quản chưởng kiếm làm việc ngăn nắp, không chút lươn lẹo, cũng rất...

Minh Đức Đế gật đầu nói: “Được.”

Chương 197: Biển trời hòa làm một

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

"Thu thủy thì chí, bách xuyên quán hà; kính lưu chi đại, lưỡng sĩ chử nhai chi gian, bất biện ngưu mã. Vu thị yên hà bá hân nhiên tự hỉ, dĩ thiên hạ chi mỹ vi tẫn tại kỷ. Thuận lưu nhi đông hành, chí vu bắc hải, đông diện nhi thị, bất kiến thủy đoan." Thiếu niên áo đỏ vén gấu quần ngâm chân trong nước, trường kiếm cắm bên chân, nhìn biển rộng vô tận tự nhủ: “Ta đúng là hà bá ếch ngồi đáy giếng, nay thấy biển Đông Cập mới biết cảnh đẹp tuyệt mỹ trên thế gian.”

Hắn đang tự cảm khái lại nghe bên cạnh vang lên một tiếng cười ‘xì xì’. Hắn xoay người lại, thấy một cô gái trẻ tuổi mặc áo vải đang ngồi xổm cách mình không xa, ngẩng đầu lên nhìn hắn. Làn da cô bị gió biển thổi suốt ngày đêm nên đã hơi ngăm đen, thế nhưng cặp mắt vẫn sáng ngời như châu ngọc. Đôi mắt nhìn quanh, mỉm cười dịu dàng. Bên cạnh cô bé là một cái giỏi trúc, bên trong là một số vỏ sò vừa nhặt được trên bờ cát.

Thiếu niên áo đỏ gãi đầu một cái: “Cô nương, ta là người đất liền chưa từng thấy biển. Lần này được thấy không kiềm chế được cảm xúc trong lòng, khiến cô cười chê rồi.”

“Hiểu rồi, nói chuyện nho nhã, vừa nghe là biết công tử thế gia trong đất liền rồi.” Cô gái đứng dậy, vung vẩy giỏ trúc trong tay, đổ một ít nước biển trong đó ra. Có điều, ngươi chỉ mới thấy một chút thôi. Phải thật sự ra biển, chứng kiển biển rộng vô tận mới coi là thật sự thấy biển Đông Cập.”

“Hả? Nghe cô nương nói mà ta cũng thấy ngứa ngáy, cô nương từng ra biển chưa?” Thiếu niên áo đỏ hỏi.

Cô gái da đen kia cười một tiếng, để lộ hàm răng trắng toát: “Ta là ngư dân lớn lên bên bờ biển, làm gì có chuyện chưa từng ra biển. Chỉ có điều ta vốn là con gái, không thể ra biển bắt cá, chỉ thỉnh thoảng theo cha ra xem chút thôi. Được rồi, ta đi đây. Ngươi cứ từ từ ngắm biển.”

“Cô nương đi đâu?” Thiếu niên áo đỏ hỏi.

“Tới chợ cá, thuyền bè ra biển hôm trước đều đã về, hôm nay là ngày mở chợ. Chút vỏ sò này của ta tuy không đáng bao nhiêu tiền, nhưng cũng đủ bán đi mua một cái gương đồng.” Cô gái đáp.

“Thiếu niên áo đỏ vừa nghe tới hai chữ ‘chợ cá’ là hai mắt sáng bừng lên: “Cô nương dẫn ta tới xem được không?”

“Được.” Cô gái đáp ứng rất sảng khoái: “Ngươi tên là gì?”

“Ta tên Lôi Vô Kiệt.” Thiếu niên áo đỏ rút thanh kiếm cắm bên chân ra, quay sang hỏi: “Cô nương tên là gì?”

“Ta tên Trân Châu.” Cô gái này cũng đứng dậy đi về phía trước, cái tên này rất hợp với cô.

Hai người cứ thế đi dọc bờ biển một trước một sau, không bao lâu sau đã tới một đoạn bờ biển đầy thuyền bè neo đậu, Bên bờ là hàng loạt ngư dân vây quanh hai phía. Dân chúng trong thành nghe tin chạy tới mua cá, đang mặc cả với những ngư dân vừa đánh cá về.

Có ngư dân cầm một con cá nhỏ, trêu chọc nó một chút, con cá kia cứ như đang nổi giận, toàn bộ thân thể phình to, trên da cá còn có gai nhỏ hiện lên, từng mũi gai đều rất rõ ràng.

Lôi Vô Kiệt thở dài nói: “Con cá này thật thú vị.”

Trân Châu cười nói: “Đừng nhìn con cá nhỏ ấy đáng yêu, không dễ chọc đâu. Nó là cá nóc, luôn sống trong biển, nhưng nếu ngươi không biết cách nấu nướng chính xác, làm lung ta lung tung, ăn một miếng là đi đời nhà ma.”

“Hả? Con cá này có độc?” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc. Trân Châu gật đầu: “Đúng vậy, hơn nữa còn là kịch độc, dân chúng trong thành bên bờ biển biết cách làm. Thế nhưng cũng có lúc thất thủ, trong thành năm nào cũng có người chết do ăn cá nóc, nhưng hương vị của nó quá ngon, luôn có người không sợ chết muốn ăn thử.”

Lôi Vô Kiệt đột nhiên lắc đầu: “Vậy ta không thử đâu.”

Trân Châu mỉm cười dẫn Lôi Vô Kiệt tiếp tục đi về phía trước, lại chỉ một con cá người đầy vằn nói: “Ngươi xem con cá này đi, trên người lấm tấm như hổ báo, nó gọi là lão hổ ban (Việt Nam gọi là cá mú). Thịt rất mềm, là loại cá chỉ có trong biển sâu, phải đi xa vào trong biển mới bắt được. Chính là nơi biển trời hòa làm một mà ta nói.

“Biển xa? Phải tới đảo Tam Xà à?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Trân Châu kinh ngạc, lão ngư dân bán lão hổ ban không nhịn được cười nói: “Trân Châu, đây là họ hàng xa của ngươi từ trong đất liền tới à? Chắc là nghe đồn về biển Đông Cập đúng không?”

Trân Châu trừng mắt với Lôi Vô Kiệt một cái, bất đắc dĩ nói: “Ta nói biển xa chỉ là nơi đi khoảng ba bốn ngày là tới. Còn đảo Tam Xà mà ngươi nói là ba hòn đảo xa nhất trong vùng biển Bắc Ly. Muốn đi thuyền tới đó ít nhất cũng phải hơn nửa tháng. Huống hồ thuyền đánh cá nhỏ bé của chúng ta mà đi qua đấy, sóng lớn hất một cái là lật nhào. Vả lại nơi đó là biên giới biển, quan gia không cho tới.”

“Hóa ra là thế.” Lôi Vô Kiệt cười một tiếng, quay đầu sang chỗ khác, đột nhiên lại như thấy món đồ chơi gì mới, hai mắt sáng lên, lập tức sáp tới. “Đây là lần đầu tiên ta thấy rùa đen lớn như vậy đấy.”

“Đó là rùa biển.” Trân Châu đi theo phía sau: “Nấu canh cùng hải sâm, táo đỏ, uống ngon lắm.”

“Sao nói về những thứ này ngươi cứ nhắc tới mùi vị trước tiên vậy.” Lôi Vô Kiệt dùng chuôi kiếm trêu chọc con rùa biển, nhẹ giọng nói.

“Không thì sao?” Trân Châu chu miệng nói: “Chẳng lẽ mua về nuôi à?”

“Đâu phải không được.” Lôi Vô Kiệt vừa trêu chọc rùa biển vừa nhẹ giọng nói: “Tiếc là sắp phải đi, không có thời gian nuôi ngươi.” Trân Châu tiếp tục dẫn Lôi Vô Kiệt đi, vừa đi vừa giảng giải những thứ quý giá lấy được từ trong biển, không vội bán chỗ vỏ sò của mình. Không biết vì sao từ khi thấy thiếu niên này bên bờ biển, trong lòng Trân Châu đã dâng lên một cảm giác quý mến khó tả. Có lẽ là do ánh mắt hắn khi nhìn biển khơi quá trong trẻo, như đứa bé vừa chứng kiến thế giới rộng lớn, còn bản thân không nhịn nổi muốn kể hết mọi thứ về thế giới này cho đứa bé đó.”

“Đúng rồi, ngươi có muốn mua cái gì không?” Trân Châu hỏi.

Lôi Vô Kiệt chợt nhớ ra điều gì, cười nói: “Đúng rồi, ta còn hai bằng hữu đang đợi, ta phải mua chút thức ăn về cho họ.”

“Đồ ăn à, nơi này đều là đồ ăn mà.”

“Ừm... Nếu được, ngươi có biết thứ gì không cần phải làm, ăn vào không chết không?” Lôi Vô Kiệt dừng lại một chút rồi bổ sung, mà giá rẻ rẻ chút.”

“À, vậy thì cua biển là được.” Trân Châu kéo tay Lôi Vô Kiệt tới trước một gánh hàng rong, chỉ con cua trong lưới đánh cá nói: “Đây là cua biển, lúc về cứ cho vào nước sôi luộc. Luộc chín thì bóc vỏ ăn, không cần gia vị gì vẫn rất tươi ngon. Giá còn rẻ nữa. Từ bá, cái này bán thế nào?”

Lão ngư dân cầm một cái bọc lên, bên trong đều là cua biển: “Tổng cộng mười đồng tiền. Nha đầu Trân Châu, ngươi lấy hết đi.”

“Chỉ... chỉ mười đồng tiền?” Lôi Vô Kiệt lấy mười đồng tiền ra, cầm cái bọc nặng trĩu, hết sức kinh ngạc: “Rẻ vậy à.”

“Cái này không có gì quý hiếm, ra biển ngươi thả lưới xuống, nửa ngày sau kéo lưới lên

, trong lưới toàn nó thôi.” Trân Châu mỉm cười vẫy tay với Từ bá rồi đắc ý nói. “Nhưng chỉ mười đồng tiên là nể mặt ta đấy, cám ơn Từ bá.”

Lúc này hoàng hôn đang buông xuống, trong chợ cá cũng thưa người dần, ngư dân bắt đầu dọn dẹp về nhà. Lúc này Lôi Vô Kiệt mới phát hiện dọc đường này Trân Châu chỉ lo hướng dẫn cho mình, không buồn bán chỗ vỏ sò mà mình khó nhọc nhặt được, không khỏi áy náy: “Trân Châu, hay là cô bán chỗ vỏ sò của cô cho ta đi.”

Trân Châu kinh ngạc, đối mặt với đôi mắt trong trẻo của Lôi Vô Kiệt, trong lòng rối loạn. Cô vội vàng quay đầu sang, đưa đống vỏ sò kia tới: “Tặng... tặng cho ngươi đấy.”

“Đâu thể làm vậy được.” Lôi Vô Kiệt ngượng ngùng lắc đầu: “Vậy đi, chẳng phải cô thiếu một cái gương à? Mai lúc gặp ngươi ta sẽ tặng ngươi một cái gương.”

“Được được.” Trân Châu lập tức gật đầu một cái. Thật ra có tặng gương hay không không quan trọng, nhưng ngày mai vẫn gặp được thiếu niên này, trong lòng Trân Châu không khỏi vui vẻ.

“Vậy mai gặp, bằng hữu của ta đang chờ ta...” Lôi Vô Kiệt xoay người, đột nhiên ánh mắt nhìn vẻ phía xa, thốt lên kinh ngạc: “Đó là cái gì?”

Chỉ thấy một chiếc thuyền dài giương buồm, đang từ đằng xa đi tới. Trên cánh buồm của chiếc thuyền thêu một con phương hoàng đỏ rực, phần phật trong gió.

“Đó là thuyền dài Tuyết Tùng, có thể đi sâu vào trong biển.” Trân Châu cũng lấy làm khó hiểu: “Không biết đi từ đâu tới. Trong thành chúng ta đâu nhà nào có thuyền dài như vậy.”

Chương 198: Phượng Hoàng Vu Phi

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lôi Vô Kiệt nhìn chiếc thuyền kia, trong lòng hơi động, bèn hỏi: “Chiếc thuyền kia có tới được đảo Tam Xà không?”

Trân Châu nhìn hắn, lấy làm lạ: “Ngươi thật kỳ lạ, cứ nghĩ tới chuyện đến đảo Tam Xà làm gì vậy? Ở đó khắp nơi đều là rắn độc, bị cắn một cái là toi mạng đấy.”

“Ta muốn tới xem thử, dù sao cũng là điểm cuối của biển khơi trong truyền thuyết.” Lôi Vô Kiệt cười một tiếng. “Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta.”

“Được. Nhưng toàn bộ Bắc Ly chỉ có sáu mươi hai chiếc thuyền dài Tuyết Tùng.” Trân Châu cau mày suy nghĩ một lát rồi nói: “Ta nhớ cha từng nói, dài bốn mươi bốn trượng, rộng mười tám trượng, là thuyền nhanh nhất của Bắc Ly. Trên đời này chỉ có thuyền dài Tuyết Tùng mới có thể đi sâu vào trong biển đến vậy.”

“Hóa ra là thế.” Lôi Vô Kiệt bừng tỉnh hiểu ra. “Trân Châu, ngươi rất hiểu về thuyền à.”

“Đều do cha nói với ta. Năm xưa cha ta là thợ mộc giỏi nhất trong thành, từng được gọi tới tham gia chế tạo thuyền Tuyết Tùng.” Trân Châu nói đầy tự hào.

“Ta hiểu rồi.” Lôi Vô Kiệt gật đầu một cái, ôm cái bọc nói: “Vậy ta về trước tìm bằng hữu đã.”

“Mai ngươi có đến không?” Trân Châu hơi mất mát.

“Đương nhiên rồi, mai còn có chợ cá không?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Có, lần này là chợ cỡ lớn, kéo dài ba ngày liền.” Trân Châu cười nói.

“Vậy mai ta sẽ dẫn bằng hữu của ta cùng tới.” Lôi Vô Kiệt nói với Trân Châu rồi quay đầu sang, nhìn chiếc thuyền lớn như đang suy nghĩ.

Quán trọ Quan Triều.

Tuy đặt tên rất phong nhã nhưng thực tế lại đổ nát hoang tàn, có thể sánh được với Tuyết Lạc sơn trang của Tiêu Sắt. Tiêu Sắt mệt mỏi nằm trên giường, hai mắt khép hờ. Đường Liên ngồi bên chiếc bàn, thấy sắc trời dần tối bèn lấy đá lửa ra đốt nến.

“Đại sư huynh.” Tiêu Sắt gọi một tiếng sư huynh rất hiếm thấy.

“Ta biết ngươi định nói gì.” Đường Liên ngắt lời hắn, thừa nhận. “Ta cũng đói.”

Cái bụng của hai người cùng kêu một tiếng.

Đường Liên thở dài: “Không nên để tên tiểu tử thối kia ra ngoài, tiểu tử kia quá không đáng tin cậy, đi suốt hai canh giờ vẫn chưa về, không biết chạy đâu chơi rồi. Chẳng lẽ... gặp bất trắc gì?”

“Không biết, chặng đường vừa qua chúng ta che giấu hành tung rất kỹ, cũng không có ai theo dõi. Sau trận đánh ở Lôi gia bảo, Ám Hà cũng tổn thất không nhỏ, gần đây không có động tĩnh gì.” Tiêu Sắt suy nghĩ một chút rồi nói. “Ta đoán.”

“Hắn rơi xuống biển chết chìm rồi!” Đường Liên cười khổ gật đầu một cái: “Rất hy vọng lời ngươi nói là thật.”

“He he, đại sư huynh, sao giờ ngươi cũng học theo tên hồ ly thối nói xấu ta?” Lôi Vô Kiệt giơ chân đá văng cánh cửa, bước vào đặt cái ‘cạch’ cả chậu cua biển lớn lên bàn: “Ta đi mua cua về luộc cho các ngươi đây, thoải mái lắm chắc?”

Mùi cua lập tức bay đầy phòng. Tiêu Sắt vốn nằm trên giường như đang hấp hối cũng lập tức xuống giường xoay cái ghế ra bên cạnh bàn ngồi, giọng điệu vẫn lạnh lùng: “Bảo ngươi ra ngoài mua ít đồ ăn, ngươi lại mua cua sống về nấu. Kiếm được ở đâu thế?”

“Nói ra thì dài lắm, ta ra chợ cá tiếng tăm lừng lẫy. Nơi đó có rùa đen lớn thế này này.” Lôi Vô Kiệt làm một động tác khoa trương. “Còn có con cá chấm xanh dài thế này này.”

Tiêu Sắt đang ăn một con cua nghe câu này kinh ngạc, vứt con cua trong tay lên bàn: “Rùa biển lớn như vậy, cá chấm xanh dài như thế. Được lắm, tạm không nói tới chuyện ngươi đi chơi quên cả thời giờ, ta hỏi ngươi vì sao cuối cùng lại mang cua về, mà chỉ có cua thôi!”

Lôi Vô Kiệt giơ một ngón tay, ngạo nghễ đáp: “Vì nó rẻ. Một chậu to như vậy mà chẳng tốn bao tiền. Chỉ mười đồng tiền!”

Đường Liên và Tiêu Sắt nhìn nhau. Đường Liên thấy đồ ăn, cơn giận trong lòng đã tiêu tan quá nửa, lại biến thành đại sư huynh rộng rãi với mọi người: “Lôi sư đệ nghĩ vậy cũng không sai. Chúng ta còn cần thuê thuyền ra biển, không biết sẽ tốn bao nhiêu tiền. Tiêu Sắt, thân thể ngươi đang suy yếu, đừng nổi nóng.”

“Ta nhổ vào.” Tiêu Sắt nói chữ ‘nhổ’ rất rõ ràng, không như một người bệnh nặng. Hắn vỗ bàn một cái: “Ta là trang chủ Tuyết Lạc sơn trang, là nam nhân từng thắng cả một tòa thành ở Thiên Kim thành. Ta không thuê thuyền, ta mua một chiếc cho ngươi.”

“Được được được. Tiêu trang chủ bá đạo, Tiêu thành chủ uy vũ.” Lôi Vô Kiệt cầm cua trong chậu lên giả bộ định lấy “Vậy Tiêu công tử có ăn không?”

“Ăn!” Tiêu Sắt ấn chậu cua xuống.

Cuối cùng ba người lặng lẽ ăn cua, toàn bộ gian phòng chỉ còn tiếng bóc vỏ nhấm mút. Đang ăn, Tiêu Sắt đột nhiên buồn bực: “Đống vỏ sò này ở đâu ra?”

“Một cô gái đánh cá bản địa cho ta.” Lôi Vô Kiệt cười nói: “Nhưng ta đã hứa sẽ tặng cô ấy một cái gương. Tiêu Sắt, ngươi có gương không, cho ta một cái?” “Có.” Tiêu Sắt đáp rất dứt khoát, lấy từ trong lòng ra một cái gương bạc đặt lên bàn.

“Thế này có hơi nhỏ không?” Lôi Vô Kiệt vội vàng cầm lên, nhưng vẫn chê. “Thế này thì thành ta hẹp hòi mất, nhưng thật tinh xảo.” Chỉ thấy tuy chiếc gương đó nhỏ nhưng hoa văn trên góc được điêu khắc hết sức tỉ mỉ.

“Đây là thợ thủ công Tả Tam của cung đình làm, một cái này mua được một ngàn cái gương đồng mà ngươi nói.” Tiêu Sắt lạnh lùng nói: “Ta thấy hiếm lắm ngươi mới gặp vận đào hoa nên mới cố mà đưa cho ngươi.”

“Đào hoa?” Lôi Vô Kiệt đầu tiên kinh ngạc, sau đó cả giận nói: “Tiêu Sắt, ngươi được lắm. Ngươi sợ ta cướp Diệp cô nương với ngươi nên định tìm cơ hội đẩy ta đi đúng không! Ta nói cho ngươi biết, không có cửa đâu!”

“Im đi!” Tiêu Sắt trừng mắt với hắn.

“Không ngờ Tiêu Sắt ngươi lại là người như vậy! Lôi Vô Kiệt ta đúng là có mắt như mù, đã nói là nam nhi hảo hán phải cạnh tranh không bằng...” Lôi Vô Kiệt vẫn lải nhải không thôi, Tiêu Sắt cũng lười để ý tới hắn, tiếp tục cúi đầu ăn cua.

“Được rồi, được rồi.” Đường Liên quát bảo ngưng lại: “Đừng làm trò nữa, bảo ngươi hỏi thăm thuyền, ngươi có hỏi được không?”

Lôi Vô Kiệt tức giận quay sang: “Có, thuyền ở đây không đi được xa như vậy. Hơn nữa quan gia cũng không cho đi.”

“Ngư dân bình thường bị cấm tới vùng biển cách đây trăm dặm. Đó là vùng biển của quan phủ, mười hai năm trước Bắc Ly ban bố lệnh cấm biển. Chỉ có thuyền quan của thành Đông Cập hoặc thuyền buôn có giấy thông hành mới được phép đi vào.” Tiêu Sắt nói.

“Ngươi biết lắm nhỉ!” Lôi Vô Kiệt tức giận nói. “Biết rồi sao còn bảo ta đi hỏi, lãng phí thời gian.”

“Bảo ngươi đi xem là xem gần đây có thuyền buôn lớn qua đây không, thuyền buôn lớn thường có giấy thông hành.” Tiêu Sắt nói.

“Đúng là có một chiếc.” Lôi Vô Kiệt đột nhiên nói: “Một chiếc thuyền rất lớn, nó gọi là thuyền dài Tuyết Tùng. Cô gái kia nói thuyền này có thể đi tới vùng biển rất xa.”

“Thuyền dài Tuyết Tùng!” Tiêu Sắt và Đường Liên đều giật mình.

“Đúng vậy, trên thuyền đó còn có một lá cờ lớn rất uy phong, trên đó thêu một con phượng hoàng như đang tắm trong lửa bay lượn!” Lôi Vô Kiệt nhớ lại nói.

“Là thuyền của quan gia à?” Đường Liên cau mày hỏi Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt lắc đầu, thần sắc trịnh trọng. “Không phải, hình vẽ trên lá cờ là ‘Phượng Hoàng Vu Phi’, là gia huy của Thanh Châu Mộc gia.”

“Mộc gia?”

“Đúng. Gia tộc giàu nhất Thanh Châu, Mộc gia.”

Để tri ân độc giả đã donate ủng hộ bộ truyện, mình sẽ gửi file ebook full cho các độc giả đã donate cho nhóm, các bạn vui lòng liên hệ nick 4rum của mình ở BNS, nick fb cá nhân hoặc nhắn tin qua momo để xác nhận nhé ^^

Chương 199: Thanh Châu Mộc gia

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thanh Châu là cách gọi chung, chính xác phải gọi là Thanh Châu Cửu Thành, lần lượt là: Phúc Trạch, Hà Thụy, Lâm Viễn, Trường Hưng, Kim Tú, Vân Gian, Hưu Ninh, Mục Dã cùng với Bạch Thành. Chín tòa thành này tự mình cai trị, bên trên không có châu phủ mà trực thuộc Thiên Khải. Đơn giản là vì chín tòa thành này đại biểu cho toàn bộ tài sản của Thiên Khải. Chín thành này đều là thành buôn bán, nó bao phủ tới tám phần mười thương nghiệp của Bắc Ly, là trung tâm kinh tế của Bắc Ly.

Còn trong Thanh Châu Cửu thành, Vân Gian thành Mộc gia được coi là thế gia giàu có nhất Thanh Châu. Nhưng rốt cuộc Mộc gia có bao nhiêu tiền, rốt cuộc có phải người nhiều tiền nhất Thanh Châu hay không? Không ai biết. Nhưng hiện nay Mộc gia đã là người cầm lái thương hội Thanh Châu. Bọn họ chính là người giàu có nhất Thanh Châu trên danh nghĩa. Dưới trướng Mộc gia có rất nhiều sản nghiệp, đếm cũng không xuể. Trong đó có cả việc buôn bán dược liệu, hiện nay cũng là nhà buôn dược liệu lớn nhất Bắc Ly.

“Sao thuyền của Thanh Châu Mộc gia lại chạy tới đây?” Đường Liên cau mày: “Đây không phải thành trì lớn gì, đừng nói là Vân Gian Mộc gia, cho dù là bất cứ nhà giàu nào trong Thanh Châu Cửu Thành cũng không muốn tới nơi thế này.”

“Chỉ có một khả năng.” Tiêu Sắt suy nghĩ một lát rồi nói: “Bọn họ định ra biển.”

“Ra biển?” Đường Liên và Lôi Vô Kiệt nhìn nhau.

Trong biển có rất nhiều sản vật quý hiếm, đất liền không thể sánh nổi. Mộc gia là nhà buôn dược liệu lớn nhất Bắc Ly. Bọn họ vận dụng thuyền buôn khổng lồ như vậy chứng tỏ trên biển có được liệu trân quý, giá trị đủ để bọn họ điều động thuyền.” Tiêu Sắt nói.

“Nói vậy, chúng ta có thể đi nhờ thuyền bọn họ?” Lôi Vô Kiệt nhỏ giọng hỏi.

“Để mai xem lại.” Tiêu Sắt cầm một con cua lên nói: “Ăn no đã rồi tính.”

Đường Liên cũng tán thành: “Ăn no đã rồi tính.”

Ngày hôm sau, ba người bước ra khỏi quán trọ Quan Triều. Tiêu Sắt nhỏ giọng nói: “Quán trọ này đặt tên là Quan Triều mà lại cách biển xa như vậy. Quán trọ lại rõ là thấp, chẳng những không thấy được thủy triều còn chẳng nghe thấy tiếng sóng. Đúng là hữu danh vô thực.”

Lôi Vô Kiệt ở bên cạnh cười nhạt: “Tuyết Lạc sơn trang của ngươi hở tung tóe ra, nóc cũng thủng lỗ, bên ngoài tuyết rơi lớn, bên trong tuyết rơi nhỏ. Đúng là danh xứng với thực!”

Đường Liên ở bên cạnh cười nói: “So với Lôi đệ hơn nửa năm trước lần đầu gặp mặt, không chỉ kiếm pháp càng ngày càng lợi hại, công phu miệng lưỡi cũng càng lúc càng tăng tiến.”

“Gần mực thì đen mà.” Lôi Vô Kiệt nhún vai.

“Thật nhớ Tuyết Lạc sơn trang.” Tiêu Sắt khoanh tay trong áo.

“Không biết đã đóng cửa chưa.” Lôi Vô Kiệt nhỏ giọng nói tiếp.

Tiêu Sắt không nói gì, đi ra ngoài trước. Hiện giờ tiết trời đã sang thu lạnh, trong thành nhỏ cạnh biển như vậy, gió lớn lạnh lẽo, càng thêm buốt giá. Thân thể Tiêu Sắt vẫn rất yếu, mặc áo khoác màu đen lớn, mũ trùm kéo thấp, che khuất hơn nửa khuôn mặt. Đường Liên vẫn mặc bộ áo dài màu đen, nhẹ nhàng phong độ, dáng vẻ như con cháu thế gia. Chỉ có Lôi Vô Kiệt một năm bốn mùa lúc nào cũng mặc một chiếc áo mảu hỏa phượng hoàng, để lộ bắp thịt như có như không, trông như đang làm đỏm. Hắn lại nói là vì tu luyện nội công. Ba người như vậy đi trong thành Tiểu Ngư cạnh biển, thu hút không ít ánh mắt. Ba người cứ thế theo Lôi Vô Kiệt từ từ đi tới một chợ cá đầy tiếng rao hàng.

“Đến rồi đây.” Lôi Vô Kiệt cười nói.

“Ngươi tới rồi!” Một giọng nói vui vẻ hô lên, chỉ thấy phía xa trong một gian hàng bán cá, một cô gái da ngăm đen đứng dậy, nhảy tưng tưng vẫy tay với Lôi Vô Kiệt.

“Ánh mắt không tệ.” Tiêu Sắt nhẹ giọng nói. Đường Liên gật đầu: “Ngươi nói rất đúng.”

“Im đi.” Lôi Vô Kiệt hạ giọng mắng hai người một câu rồi mỉm cười vẫy tay với Trân Châu: “Trân Châu cô nương, ta tới rồi.”

Trân Châu buông cá trong hàng xuống, chạy thẳng tới: “Ngươi thật giữ lời, nói sẽ đến sớm, cuối cùng đến còn sớm hơn hôm qua.”

“Hôm nay ngươi cũng tới chợ bán cá à?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Ta bán cá giúp ca ca.” Trân Châu cười nói: “Hôm nay ta giữ lại con cá chấm xanh tốt nhất cho ngươi. Lát nữa ngươi mang về đi, không lấy tiền của ngươi.”

Đường Liên nghe vậy mỉm cười nhìn Tiêu Sắt: “Hôm nay không phải ăn cua nữa rồi.”

Tiêu Sắt kéo mũ trùm xuống nói: “Còn chẳng bằng ăn cua. Ta cược mười lượng bạc, Lôi Vô Kiệt không biết làm cá.”

Khóe miệng Đường Liên nhếch lên: “Nhưng ta biết.”

Trân Châu tò mò quan sát hai người, lại tò mò hỏi: “Lôi Vô Kiệt, đây là hai vị bằng hữu của ngươi à?”

“Đúng, vị này tên là Đường Liên, là sư huynh của ta. Vị này tên là Tiêu Sắt, là...” Lôi Vô Kiệt dừng lại một chút.

“Chủ nợ.” Tiêu Sắt lạnh lùng nói thay hắn.

“Cũng là hảo huynh đệ của ta, tổ tiên của chúng ta kết giao đời đời. Lần này ra ngoài du lịch, muốn ngắm cảnh sắc tuyệt mỹ trong cõi đời này. À đúng rồi.” Lôi Vô Kiệt lấy cái gương bạc trong lòng ra, đưa sang: “Đây là cái gương đã hứa với ngươi hôm qua.” “Ồ.” Trân Châu hưng phấn nhận đấy: “Cái gương này đẹp quá.”

Tiêu Sắt hừ lạnh một tiếng, khẽ mỉm cười.

“Tiếc là hơi nhỏ.” Trân Châu nhỏ giọng nói thêm.

Chân Tiêu Sắt lập tức mềm nhũn.

“Đợi ta ra biển về sẽ mua cho ngươi một cái lớn.” Lôi Vô Kiệt nói xong quay sang nhìn chiếc thuyền lớn đang đậu gần đó: “Đúng rồi, Trân Châu cô nương, cô có biết lai lịch chiếc thuyền này không?”

Tiêu Sắt quan sát cẩn thận chiếc thuyền rồi nhẹ giọng nói: “Dài bốn mươi bốn trượng, rộng mười tám trượng. Thuyền có bốn tầng, chín cột buồm trên thuyền có thể treo mười hai cánh buồm. Mỏ neo nặng vài ngàn cân, phải có ít nhất hai trăm người mới có thể vận hành chiếc thuyền này. Không sai, là thuyền dài Tuyết Tùng. Lá cờ này đúng là Phượng Hoàng Vu Phi.”

“A, Lôi Vô Kiệt, vị bằng hữu này của ngươi biết nhiều về thuyền thật!” Trân Châu tò mò nhìn Tiêu Sắt.

“Hắn chỉ đọc trong sách thôi, chưa thấy thật bao giờ. Nghe thì khiếp đấy chứ thực chất cũng là con vịt cạn cả thôi.” Lôi Vô Kiệt lập tức phá đám: “Người trên cái thuyền kia xuống chưa?”

“Đã xuống rồi, nói là thuyền buôn từ Thanh Châu tới, có giấy thông hành, muốn vào biển sâu tìm dược liệu. Mấy hôm nay họ vẫn chiêu mộ ngư dân, nói muốn mời tận sáu mươi người. Lần này lên đường phải đi bốn tháng ròng. Ban đầu mọi người cũng không muốn đi, nhưng có người nói trả hai mươi lượng vàng, tương đương với mươi năm thu nhập của một nhà đánh cá bình thường. Hơn nữa còn trả vàng trước rồi lên thuyền sau, mọi người nghe xong đều phát điên cả rồi.” Trân Châu nói: “Cho nên ngươi nhìn xem, trong chợ cá không có thanh niên trai tráng nào cả. Ca ca ta cũng tới bên tuyển người rồi.”

Lôi Vô Kiệt nhìn xung quanh một lượt, quả nhiên không thấy thanh niên trai tráng nào bán cá. Tiêu Sắt khoanh tay trong áo: “Hai mươi lượng vàng, việc này e là không dễ làm.”

“Đúng vậy. Nghe nói tới tận trưa cũng chỉ có hai ba người được chọn, còn lâu mới kiếm đủ sáu mươi người. Nghe nói ngư dân ở các cảng lớn gần đây cũng nghe tin, đều đang tới đây.” Trân Châu nói.

“Chọn người ra sao? Xem bản lĩnh đáp cá à?” Đường Liên hỏi.

“Cái này ta cũng không biết, không thì để ta đi hỏi cho?” Trân Châu hưng phấn nói.

“Được, chuyện thú vị như vậy, đương nhiên chúng ta phải tham gia chứ.” Lôi Vô Kiệt nói.

“Được rồi. Tiểu Thúy, trông hàng giúp ta một lúc nhé, ta đi một lúc rồi về.” Trân Châu quay lại nói với cô bé trong gian hàng rồi tung tăng dẫn ba người về phía chiếc thuyền lớn.

Bốn người đi tới chỗ cầu cảng mà con thuyền đang neo đậu, thấy mọi người quây thành một vòng lớn. Trong vòng là mạnh mẽ một đại hán để trần nửa người trên, cầm một cái gậy dài, đầu gậy có một vòng bạc, đang đi từ từ trong vòng. Bốn người tò mò tiến tới vài bước, lúc này mới phát hiện chỗ mọi người vây quanh đã được chặn bằng ván gỗ. Đại hán kia đứng trong vòng, đối diện với hắn là một con rắn có vệt màu vàng kim.

"Rắn!" Trân Châu kinh hãi hét lên.

_____________

Ahuhu, quỳ cầu donate cứu đói qua mùa dịch ~

Chương 200: Kim Tuyến tiểu xà

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Là Kim Tuyến xà.” Đường Liên xuất thân Đường môn, hết sức quen thuộc với các loài vật có độc, chỉ nhìn thoáng qua rồi nói một tràng: “Là một loài rắn cực độc, nhưng nếu lấy nọc độc của nó ra có thể giải tất cả độc rắn trong thiên hạ. Cho nên tại Bắc Ly nọc độc của nó hết sức quý giá. Một chén nọc độc nhỏ có thể bán với giá gần trăm lượng bạc.”

“Theo ta biết loại rắn này hết sức hiếm thấy.” Tiêu Sắt nhíu mày nói: “Ta biết mục tiêu của chiếc thuyền này là đâu rồi.”

“Đảo Tam Xà, nơi đó có rất nhiều Kim Tuyến xà.” Đường Liên chậm rãi nói.

Trong lúc hai người trò chuyện, Trân Châu đột nhiên kêu lên một tiếng. Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy cuối cùng con Kim Tuyến xà chiếm được tiên cơ, tung người nhảy tới bên cạnh gã cao to kia, há miệng định cắn. Gã cao to vội vàng rụt tay lại nhưng không kịp, bị cắn một cái.

Gần như cùng lúc, hai người mặc quần áo đen đội nón rộng vành nhảy vào trong vòng gỗ. Hắn vung nhẹ tay lên, con Kim Tuyến xà lập tức né ra xa, co lại một chỗ, nằm yên tại đó không dám lộn xộn.

“Là người nuôi rắn ở Tương Nam, còn gọi là xà thủ. Trong mũ rộng vành của bọn họ có thuốc bột, có thể đuổi rắn.” Đường Liên nói.

Trân Châu nghe vậy ngẩn người, nhìn hắn một cái, trong đầu thàm nghĩ mấy người nơi khác học thức thật uyên bác.

Một xà thủ nâng người cao to kia dậy, lấy một túi nước ra đút cho hắn. Người cao to kia vốn đã ngất, uống chất lỏng trong túi xong, ngón tay co quắp một chút rồi từ từ tỉnh lại.

“Có lẽ con Kim Tuyến xà này được người ta dùng dược liệu đặc thù nuôi nấng, độc tính của nó đã giảm đi rất nhiều. Nếu không độc này không dễ giải như vậy, lẽ ra thấy máu là chết.” Đường Liên nói.

“Không thông qua kiểm tra, thưởng ba mươi đồng, rời sân.” Hai người áo đen đội ũ rộng vàng xoay người rời khỏi. Mọi người theo tiếng hô nhìn lại mới phát hiện bên cạnh vòng gỗ có một cái bàn vuông, trên bàn đặt một quyển sổ. Một nam tử trung niên để râu dê cầm bút lông, gạch nhẹ một cái lên sổ: “Còn ai muốn thử không?”

Đám người bắt đầu xì xào bàn tán, nhưng mãi vẫn không ai tới báo danh. Đã hơn nửa ngày trôi qua, ban đầu những người báo danh đều hết sức hăng hái, nhưng bài kiểm tra này quá nguy hiểm, rất ít người qua được.”

“Ta đánh cá còn tạm, làm sao đánh rắn được chứ?” Có người đánh cá gãi đầu một cái, bất đắc dĩ nói.

“Để ta thử xem.” Lôi Vô Kiệt nhìn Tiêu Sắt nói.

“Đi đi, đừng gây động tĩnh quá lớn!” Tiêu Sắt lười biếng nói.

“Để ta!” Lôi Vô Kiệt giơ tay lên, hô lớn.

Người trung niên ghi chép nghe vậy ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Sắt một cái, trong lòng chẳng thấy hy vọng gì, chán nản hỏi: “Tên là gì?”

“Lôi Vô Kiệt.” Lôi Vô Kiệt đáp.

“Ngươi điên à, nguy hiểm lắm.” Trân Châu vội vàng la lên.

“Đừng sợ, ta rất lợi hại.” Lôi Vô Kiệt cười nói. Nói xong hắn tung người một cái, nhảy vào trong vòng gỗ.

Mọi người bị thân pháp của hắn làm cho kinh ngạc một hồi, lập tức vỗ tay: “Hay!”
Đường Liên cười nói với Tiêu Sắt: “Tiểu tử này biết khoe khoang làm trò từ bao giờ thế?”

Tiêu Sắt kéo thấp mũ trùm đầu, khinh thường đáp: “Dẫu sao cũng là Lôi thiếu hiệp, ngày sau sẽ danh chấn giang hồ mà.”

Trân Châu vội vàng la lên: “Ngươi không lo lắng gì à?”

“Lo cái gì?” Tiêu Sắt hờ hững đáp: “Lo cho con rắn kia ư?”

Tiêu Sắt nhảy vào trong vòng, nhìn con rắn cười nói: “Tiểu Kim Kim, tới chơi với bổn thiếu hiệp nào.”

“Cầm gậy bắt rắn vào!” Tiên sinh trung niên ghi chép kinh hãi, đứng bật dậy hô.

Lôi Vô Kiệt lại coi như không nghe thấy, chỉ huýt sáo với Kim Tuyến xà: “Tới đây, cắn ta đi.”

“Xì!” Con rắn đột nhiên ưỡn thẳng người dậy, lè lưỡi với Lôi Vô Kiệt.

“Ô, tức giận à?” Lôi Vô Kiệt hưng phấn: “Giận thì tốt, đừng bị người ta nuôi tới mức quên tính thô bạo của mình. Đến đây! Cắn ta cái đi!”

“Mau lên!” Lôi Vô Kiệt đột nhiên hét lớn.

Con Kim Tuyến xà kia lại như đáp lời, đột nhiên lao thẳng về phía trước, há miệng định cắn Lôi Vô Kiệt một cái. Lôi Vô Kiệt giơ bàn tay ra, lập tức nắm được con rắn này.

“Ồ!” Đám người kinh ngạc ồ lên, rối rít vỗ tay.

“Đáng sợ quá, nghe nói ngươi độc lắm à?” Lôi Vô Kiệt cười nói. “Ngu ngốc!” Đường Liên hạ giọng mắng một câu.

Chỉ thấy con Kim Tuyến xà kia đột nhiên co người lại, thoát khỏi tay Lôi Vô Kiệt, lại lượn vài vòng trên tay hắn rồi há miệng cắn về phía cổ.

“Không tốt!” Trân Châu kinh hãi hét lên.

Lôi Vô Kiệt mỉm cười, con ngươi lập tức hóa thành màu đỏ rực. Nanh độc của Kim Tuyến xà vừa chạm vào cổ Lôi Vô Kiệt đã bị nóng tới mức co rụt lại phía sau. Lôi Vô Kiệt giơ hai ngón tay nắm lấy đầu nó, nhấc nó lên nói: “Còn biết chơi kế nữa à?”

Người trung niên ghi chép trông như tiên sinh vẫy nhẹ tay, một người mặc quần áo đen đội nón rộng vành xuất hiện bên cạnh hắn như u hồn. Hắn nhẹ giọng nói: “Báo cáo lại với chủ nhân.”

Một xà thủ khác xuất hiện bên cạnh Lôi Vô Kiệt, hắn hạ giọng nói: “Nuôi dạy Kim Tuyến xà này không dễ, kính xin thiếu hiệp hạ thủ lưu tình.”

“Mấy con thú có độc này có gì hay mà nuôi dạy? Hại người hại mình?” Lôi Vô Kiệt xiết nhẹ đầu Kim Tuyến xà.

“Có thể hại người, cũng có thể cứu người, phải xem nó trong tay ai.” Xà thủ đáp.

“Đáp hay lắm, trả lại cho ngươi.” Lôi Vô Kiệt mỉm cười ném con Kim Tuyến xà ra.

Xà thủ cúi người thu Kim Tuyến xà vào tay áo.

“Ta có đạt không?” Lôi Vô Kiệt xoay người nhìn người trung niên.

“Đương nhiên, xin thiếu hiệp chờ một chút.” Người trung niên kia nói, một lát sau xà thủ khác đã trở lại, tới bên tai hắn nói vài lời. Người trung niên gật đầu một cái, nhìn Lôi Vô Kiệt: “Đương gia của chúng ta muốn tự mình gặp mặt thiếu hiệp.”

“Được.” Lôi Vô Kiệt tung người nhảy tới bên cạnh người trung niên, xà thủ kia xoay người dẫn hắn về phía trước: “Mời!”

“Cô nương, giữ con cá chấm xanh kia, chờ ta về nhé.” Đường Liên và Tiêu Sắt lập tức đi theo, nhưng hai người vừa tới phía sau Lôi Vô Kiệt đã bị xà thủ vừa nhận con Kim Tuyến xà ngăn lại: “Đương gia chỉ mời mình vị thiếu kiệp kia thôi.”

Lôi Vô Kiệt nghe vậy xoay người nói: “Bọn họ là bằng hữu của ta.”

“Được thôi.” Đường Liên cười một tiếng nói với xà thủ: “Trong tay áo ngươi còn dấu mấy con Kim Tuyến xà, ba con hay bốn con?”

Xà thủ kinh ngạc: “Soa ngươi biết?”

Đường Liên giơ tay trái lên, niết nhẹ một cái, một ít thuốc bột bay ra. Xà thủ cả kinh, bốn con Kim Tuyến xà trong tay áo lập tức chui ra. Chỉ thấy ánh kim lóe lên, cả bốn con cũng lao tới cắn Đường Liên. Đường Liên hất nhẹ tay phải, bốn mũi châm bạc xé gió bắn tới, xuyên qua đầu chúng, găm cả bốn xuống đất.

Xà thủ lập tức tránh sang một bên, Đường Liên và Tiêu Sắt chậm rãi đi tới bên cạnh Lôi Vô Kiệt. Lôi Vô Kiệt gãi đầu: “Sao bảo đừng gây động tĩnh quá lớn cơ mà?”

“Đừng nói nhảm, đi thôi.” Tiêu Sắt lười biếng ngáp một cái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau