THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Thanh Long thủ hộ

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Bên ngoài Kỳ Lân các.

Nam tử áo kim tuấn tú cầm đao đứng nhìn Lôi Vô Kiệt cười một tiếng, Lôi Vô Kiệt cũng vô thức mỉm cười với hắn, sau đó mới nhớ ra mình chưa từng gặp người này, bèn mở miệng hỏi: “Vị huynh đài này là người phương nào? Có phải người trong Kiếm Tâm trủng?”

“Không, chỉ là người qua đường thôi.” Nam tử áo kim lắc đầu: “Tình cờ gặp vị tiểu muội muội này đi qua, nhưng ngựa của cô ấy không chạy nổi nữa, nên ta đưa cô ấy đi một đoạn đường.”

“Thì ra là thế, nói vậy ngài cũng coi như ân nhân của chúng ta.” Lôi Vô Kiệt quỳ một chân xuống đất. “Đa tạ.”

“Đừng khách khí.” Nam tử áo kim đỡ Lôi Vô Kiệt dậy.

“Hầu gia, không ngờ lại gặp nhau ở đây.” Một giọng nói thô lỗ bỗng nhiên vang lên. Lôi Vô Kiệt và nam tử áo kim cùng quay sang nhìn, chỉ thấy Diệp Khiếu Ưng cõng song đao, thân hình khôi ngô đã xuất hiện tại đó từ lúc nào chẳng hay.

“Đại tướng quân.” Nam tử áo kim không hề kinh ngạc, chỉ cười khẽ. Thấy Diệp Nhược Y đứng bên cạnh Diệp Khiếu Ưng bèn nói: “Cháu gái cũng tới à, lâu rồi không gặp, không ngờ lớn lên lại xinh đẹp tuyệt trần như vậy.”

Diệp Nhược Y cúi người: “Xin chào Lan Nguyệt Hầu.”

“Kim Y Lan Nguyệt Hầu.” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc, đương nhiên hắn từng nghe tới cái tên này, đệ đệ nhỏ nhất của đương kim hoàng đế Minh Đức Đế, là hoàng tử duy nhất trong hoàng tộc thế hệ trước không được phong tước bên ngoài.

“Đại tướng quân, sao ngài lại tới đây?” Lan Nguyệt Hầu cười hỏi.

Diệp Khiếu Ưng vỗ vỗ lên vai Diệp Nhược Y: “Đứa con gái này của ta không nghe lời, rõ ràng là thân thể không được khỏe còn chạy tới cái chỗ nguy hiểm này. Ta tới đây bắt nó lại.”

“Mang tận một ngàn binh lính Diệp tự doanh ư?” Lan Nguyệt Hầu hỏi đầy ẩn ý.

“Ta luyện binh, chẳng lẽ hầu gia cũng muốn quản à?” Diệp Khiếu Ưng hỏi ngược lại. Còn hầu gia, không ngồi yên ở đế đô, chạy tới Lôi gia bảo làm gì?”

“Ta tới Giang Nam giải sầu.” Lan Nguyệt Hầu ngửa đầu, nhắm mắt lại, nhẹ hàng hít thở bầu không khí xung quanh: “Tới cảm thụ tình thơ ý họa của vùng đất phía nam này, thuận tiện mở mang kiến thức về Anh Hùng yến nổi danh thiên hạ. Ngươi biết đấy, ta vốn không có chí lớn gì, chỉ thích tham gia trò vui.”

Diệp Khiếu Ưng cười lạnh một tiếng, không nói gì thêm. Hai người cứ thế đứng đó, mặc dù thần sắc đều rất bình tĩnh nhưng lại có cảm giác giương cung bạt kiếm. Trong lòng Diệp Nhược Y biết trước nay phụ thân không thích vị hầu gia này, nhưng với thân phận hầu gia lại đột nhiên chạy tới Lôi gia bảo, tuyệt đối không đơn giản là tới ngắm phong cảnh. Diệp Nhược Y suy nghĩ một chút, thầm nghĩ: Chẳng lẽ ngay cả hoàng đế bệ hạ cũng biết chuyện Tiêu Sở Hà ở Lôi gia bảo? Cho nên phái Lan Nguyệt Hầu tới đây đón hắn về?

“Thiên Lạc sư tỷ.” Lôi Vô Kiệt đột nhiên lên tiếng. Tư Không Thiên Lạc còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, vẻ mặt ngây ngốc: “Sao... sao cơ?”

“Bảo với đại sư huynh, Tiêu Sắt sắp tỉnh rồi. Bảo sư huynh tới đây luôn đi.” Lôi Vô Kiệt nói nhẹ như mây gió.

Tư Không Thiên Lạc gật đầu một cái: “À, ờ. À, chờ đã... sao lại là sư đệ nhà ngươi sai khiến sư tỷ ta?”

Lôi Vô Kiệt nhìn Tư Không Thiên Lạc, ánh mắt trong trẻo, lại như cất giấu điều gì: “Làm phiền sư tỷ, chân của ta vẫn bị thương nhẹ.”

“Được.” Tư Không Thiên Lạc không nghĩ nữa, xoay người đi về phía gian phòng của Đường Liên. Mấy ngày nay Đường Liên vẫn luôn trong phòng vận công chữa thương, hầu như không ra khỏi cửa. Nhưng vừa rồi nhìn ánh mắt của Lôi Vô Kiệt, có vẻ hắn muốn mời Đường Liên tới là có mục đích khác.

Tư Không Thiên Lạc vừa đi khỏi, cánh cửa Kỳ Lân các đã bật mở. Vô Tâm và Tạ Tuyên vẻ mặt mệt mỏi bước ra, thấy cảnh tượng bên ngoài cũng ngây ra một hồi.

“Tạ tiên sinh?” Lan Nguyệt Hầu kinh ngạc.

“Ơ? Hầu gia?” Tạ Tuyên nhìn đầy ẩn ý, tiếp đó lại nhìn Diệp Khiếu Ưng một cái, thở dài: “Vốn tưởng chuyện này cuối cùng cũng kết thúc, nhưng giờ xem ra có vẻ càng lúc càng phức tạp rồi.”

Lan Nguyệt Hầu cười một tiếng, lại nhìn sang hòa thượng Vô Tâm, chân mày không khỏi nhíu lại. Vô Tâm phát hiện ra chi tiết này, bất mãn nói: “Ngươi thấy ta nhíu mày cái gì? Thấy ta đẹp trai hơn ngươi nên không vui à?”

“Đúng là một thiếu niên tuấn tú.” Trong triều Lan Nguyệt Hầu có thể ngồi ngang hàng với người đứng đầu quân ngũ Bắc Ly, khi Minh Đức Đế vi hành Tây Vực còn đảm nhiệm chức vụ giám sát quốc gia, là đại nhân vật dưới một người mà trên vạn người, chưa một ai dám bất kính với hắn như vậy. Thế nhưng hắn không hề nổi nóng, chỉ quan sát gương mặt Vô Tâm vài lần: “Trông rất giống một vị cố nhân của ta.” “Cha ta là Diệp Đỉnh Chi, ngươi biết không?” Vô Tâm bĩu môi nói.

“Nghe danh đã lâu nhưng chưa từng được gặp mặt.” Lan Nguyệt Hầu đột nhiên nói: “Hóa ra ngươi là tông chủ mới nhận chức của Thiên Ngoại Thiên, hân hạnh gặp mặt.”

“Kim Y Lan Nguyệt Hầu, ta cũng nghe tới danh hiệu của ngươi. Thiên Khải đệ nhất mỹ nam tử, đúng không?” Vô Tâm cười nói.

Lan Nguyệt Hầu kinh ngạc, danh hiệu này lan truyền khắp các phố phường, đặc biệt là thanh lâu với sòng bạc, đương nhiên hắn biết. Nhưng đây là lần đầu tiên hắn nghe người ta nói ra ngay trước mặt mình như vậy, cho dù là hắn lúc này cũng không khỏi lúng túng.

“Vô Tâm, Tiêu Sắt thế nào rồi?” Diệp Nhược Y chen giữa hai người, hỏi.

“Các ngươi đúng là kiếm được bảo bối. Vị tiểu cô nương bên trong đúng thật là thần y.” Vô Tâm khoanh tay trong áo nói: “Chỉ vài châm đã đoạt lại mạng của Tiêu Sắt từ Diêm Vương điện. Chỉ có điều, tính khí vị tiểu thần y này cũng không nhỏ, các ngươi nói năng phải chú ý chút.”

Tạ Tuyên nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, cũng cảm thấy bồn cười: “Đúng là kiếm được bảo bối, mười bốn tuổi đã học được hết y bát của Dược Vương - Tân Bách Thảo, còn giỏi hơn tên đồ đệ giả Tư Không Trường Phong kia nhiều.”

“Vậy thì được. Để chúng ta vào thăm Tiêu Sắt một chút.” Diệp Khiếu Ưng đi tới.

Lúc này Tạ Tuyên nghiêng người sang, nhường lối vào cửa. Vô Tâm vẫn cản trước nửa cánh cửa còn lại, vừa vặn ngăn trước mặt Lan Nguyệt Hầu. Lúc này Lan Nguyệt Hầu cũng nhấc chân định đi sang bên kia nhưng bị Diệp Khiếu Ưng đoạt trước.

Song, một bộ áo đỏ lập tức lướt qua người hắn, tiếp đó xoay người ngay trong phòng, cắm kiếm trước mặt, gằn từng chữ một: “Ai đi qua kiếm này, giết!”

Kẻ đó khi mới vào giang hồ đầu óc còn ngây thơ, luôn bị Tiêu Sắt mắng là ngu ngốc, Lôi Vô Kiệt. Kẻ đó với ai cũng hiền lành hòa ái, đối mặt với sát thủ hung ác nhất vẫn khiêm tốn lễ độ, Lôi Vô Kiệt. Nhưng lúc này, khí chất trên người hắn đột nhiên thay đổi.

Đó là một cảm giác hào hùng bá đạo chưa từng có.

“Xem ra tiểu tử này trưởng thành nhiều đây.” Vô Tâm cười nói.

Diệp Khiếu Ưng dừng bước, nhìn Diệp Nhược Y một cái. Diệp Nhược Y cũng không hiểu nguyên nhân, khẽ lắc đầu.

Lan Nguyệt Hầu nhìn thanh Tâm kiếm hỏi: “Vừa rồi quên không hỏi thân phận vị tiểu huynh đệ này. Chẳng hay tiểu huynh đệ là người phương nào, vì sao lại không cho ta vào?”

“Thanh Long.” Lôi Vô Kiệt ngẩng đầu lên, chậm rãi nói: “Thiên Khải Tứ Thủ Hộ, xếp tại phía đông.”

Chương 192: Khí khái thiếu niên

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thiên Khải Tứ Thủ Hộ.

Đây là một danh hiệu đã lâu rồi không được nhắc tới. Nhưng năm xưa chính bốn người này che chở cho Minh Đức Đế khi đó còn là tam vương tử giết tới ngoài Bình Thanh điện, cuối cùng lấy được chiếu thư từ tay Ngũ Đại Tổng Quản. Còn người đứng đầu Tứ Thủ Hộ, vị Thanh Long xếp ở phương đông là người duy nhất ‘làm phản’ trong Thiên Khải Tứ Thủ Hộ. Năm đó Lý Tâm Nguyệt dưỡng kiếm bảy ngày rồi xuất quan, một người một kiếm đem mười sáu cao thủ từ phủ đệ của mình ép tới trước pháp trường, cuối cùng một mình đánh với tứ đại tổng quản nhưng vẫn cầm kiếm không lùi, một thanh Tâm kiếm ép thẳng tới trước đài của thiên tử.

Sau ngày hôm đó, Bạch Hổ ra khỏi Thiên Khải, Huyền Vũ và Chu Tước không trở lại. Không còn ai nhắc tới danh hiệu Thiên Khải Tứ Thủ Hộ nữa.

“Thanh Long.” Lan Nguyệt Hầu nhìn thanh Tâm kiếm trong tay Lôi Vô Kiệt: “Ngươi là gì của Lý Tâm Nguyệt?”

"Gia phụ Lôi Mộng Sát, gia mẫu Lý Tâm Nguyệt, gia tỷ Lý Hàn Y." Lôi Vô Kiệt đáp.

Lan Nguyệt Hầu chạm tay lên chuôi đao: “Đều là tên tuổi vang danh đương thời, vậy chẳng hay vị tiểu huynh đệ này tên gì? Có nổi danh như vậy không?”

“Ta tên Lôi Vô Kiệt, vô trong Vô Pháp Vô Thiên, kiệt trong kiệt ngạo bất tuân (kiêu ngạo không chịu nghe lời).” Lôi Vô Kiệt dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén: “Lôi Vô Kiệt trong Lôi gia bảo!”

“Được.” Lan Nguyệt Hầu gật đầu một cái, tay nắm chặt chuôi đao: “Năm đó ta may mắn được gặp Mộng Sát huynh. Người đó sinh ra một nam nhi tốt như vậy cũng đúng thôi.”

Diệp Nhược Y để ý tới hành động của Lan Nguyệt Hầu, cô biết mặc dù Lan Nguyệt Hầu rất ít khi xuất thủ nhưng luôn được đồn đại là cao thủ đệ nhất trong hoàng tộc họ Tiêu. Với tình hình của Lôi Vô Kiệt hiện tại, cho dù khí thế mạnh mẽ hơn nữa cũng không phải đối thủ của hắn. Cô vội vàng mở miệng nói: “Vô Kiệt, ta chỉ muốn xem thương thế của Tiêu Sắt ra sao thôi. Có chuyện gì thì chờ Tiêu Sắt tỉnh lại rồi bàn bạc kỹ hơn.”

Lôi Vô Kiệt lắc đầu, giọng nói kiên định: “Nếu chỉ một người tới thì cũng thôi, hôm nay cả Thiên Khải thành Lan Nguyệt Hầu và đại tướng quân trung quân đều đến đây, Như vậy nếu bọn họ không muốn chậm hơn đối phương thì giờ chính là thời cơ nhanh chóng nhất. Ai cũng như lang như hổ, làm gì có chuyện bàn bạc kỹ hơn.”

Vô Tâm và Tạ Tuyên đứng ngoài cửa nhìn nhau, hai người giờ thoải mái không việc gì làm, đều mỉm cười. Tạ Tuyên lắc đầu: “Xem ra vẫn chưa đọc ‘Vãn Lai Tuyết’ rồi.”

Diệp Khiếu Ưng cũng mở miệng: “Hiền chất, xin hãy tránh ra. Ngươi là con trai của đại ca, đương nhiên ta sẽ bảo vệ chu toàn cho ngươi, không để người khác làm ngươi bị thương. Nhưng người bên trong có thân phận đặc thù, ta buộc phải mang hắn đi.”

Lan Nguyệt Hầu cười nhạt: “Đại tướng quân định làm trái ý chỉ của bệ hạ sao?”

Diệp Khiếu Ưng cau mày: “Ý chỉ của bệ hạ, nói vậy trên người Lan Nguyệt Hầu có thánh chỉ của bệ hạ rồi. Xin lấy ra cho Diệp Khiếu Ưng xem qua.”

Con ngươi Lan Nguyệt Hầu đột nhiên co lại: “Diệp Khiếu Ưng, ngươi thật to gan.”

Diệp Khiếu Ưng cười lớn nói: “Thế nhân đều gọi ta là Nhân Đồ, ngươi nghĩ gan ta có đủ to không?”

“Vậy như tiểu huynh đệ này nói đi, xem tốc độ của ai nhanh hơn.” Lan Nguyệt Hầu không để ý tới Diệp Khiếu Ưng nữa mà xoay người đi về phía Lôi Vô Kiệt. Tâm kiếm cắm dưới đất ngâm vang không ngừng.

Lòng bàn tay của Lôi Vô Kiệt bắt đầu đổ mồ hôi, ngay khoảnh khắc Lan Nguyệt Hầu bước tới, hắn cảm thấy một luồng khí thế như dời núi lấp biển đang ép tới.

Diệp Khiếu Ưng cũng rút song đao của mình ra, nghĩ thầm: ‘Nếu giờ mà giao chiến với Lan Nguyệt Hầu chắc chắn sẽ lưỡng bại câu thương. Phải chờ sau khi Lan Nguyệt Hầu vượt qua Lôi Vô Kiệt hẵng xuất thủ làm ngư ông đắc lợi. Nhưng tuyệt đối không thể để Lan Nguyệt Hầu làm con trai của đại ca bị thương.’

Lan Nguyệt Hầu lại bước tới một bước, đã rút nửa thanh đao ra.

Lại có một bộ áo đen lướt qua bên cạnh hắn!

Lan Nguyệt Hầu kinh ngạc, thân thể hơi nghiêng sang, xuất chưởng đánh về phía người nọ. Người nọ lại nghiêng người tránh khỏi, đẩy nhẹ tay phải, ấn thanh đao mà Lan Nguyệt Hầu đã rút được một nửa về vỏ. Lan Nguyệt Hầu lại xuất chưởng đánh tới, người nọ đã nhanh chóng lui lại vài bước, lướt tới bên thanh Tâm kiếm, đứng cạnh Lôi Vô Kiệt.

“Đại sư huynh.” Lôi Vô Kiệt vui vẻ nói.

“Vị tiểu huynh đệ này là ai?” Lan Nguyệt Hầu tỷ thí một hiệp với hắn, biết tuy người này tuổi tác không lớn nhưng đã có tu vi hết sức thâm hậu.”

“Huyền Vũ.” Đường Liên đứng thẳng người, chậm rãi nói: “Thiên Khải Tứ Thủ Hộ, vị trí phía Bắc.”

Một cô gái cầm thương bạc nhảy tới bên cạnh bọn họ, cô gãi đầu một cái: “Ta không phải thủ hộ gì cả. Vô Kiệt sư đệ, ta có đứng đây được không?”

“Đương nhiên là được rồi, đương nhiên là được rồi.” Thấy các sư huynh sử tỷ cũng tới làm chỗ dựa cho mình, Lôi Vô Kiệt vui vẻ ra mặt. Lan Nguyệt Hầu cau mày, quay sang nhìn Diệp Khiếu Ưng.

Vị trí Huyền Vũ, người bảo vệ phương bắc của Thiên Khải là ai, đương nhiên hắn biết. Khác với Lý Tâm Nguyệt, người này vẫn còn sống rất khỏe mạnh, hơn nữa hắn hiểu hơn bất cứ ai, người này khó đối phó nhường nào.

“Ngươi là đệ tử của Đường Liên Nguyệt?” Lan Nguyệt Hầu quay sang hỏi.

“Đệ tử dưới trướng Đường môn Đường Liên Nguyệt, Tuyết Nguyệt thành Bách Lý Đông Quân, Đường Liên.” Đường Liên chắp tay cúi người, không thiếu chút lễ nghi nào.” Kính chào Lan Nguyệt Hầu.”

“Lai lịch quả thật không nhỏ?” Lan Nguyệt Hầu hừ lạnh nói: “Lấy cả danh hiệu của Bách Lý Đông Quân ra nữa cơ à.”

“Vậy thêm cả ta nữa.” Vô Tâm mỉm cười đi tới, nhưng thanh Tâm kiếm chỉ lay động một cái rồi lập tức yên tĩnh lại, dường như không hề có địch ý với hắn. “Ngày trước ngươi cũng che trước mặt ta như vậy. Hôm nay tới phiên ta đứng trước các ngươi.”

“Tiểu hòa thượng.” Lôi Vô Kiệt nhẹ giọng gọi.

“Gọi tông chủ.” Vô Tâm xoay người, tăng bào màu trắng bay phất phới.

Lan Nguyệt Hầu lại nói: “Đúng là quên mất nhà ngươi đấy. Đừng tưởng ta không nhìn ra thân phận của ngươi. Vì tôn nghiêm hoàng tộc họ Tiêu chúng ta, ta không nói ra người sau lưng ngươi là ai, nhưng tốt nhất ngươi đừng nhúng tay vào.”

“Ngươi sai rồi.” Vô Tâm lắc đầu mỉm cười: “Sau lưng ta không có người. Ta là một hòa thượng, sau lưng chỉ có Phật Đà.”

“Được lắm!” Cuối cùng Lan Nguyệt Hầu cũng rút thanh trường đao dài tới quá mức của mình ra. “Nhiều năm rồi ta chưa được thấy khí khái thiếu niên như vậy. Nhưng ta được người ta nhờ vả nhất định phải mang người bên trong về Thiên Khải, ta đã hứa với người đó.”

“Tâm kiếm!” Lôi Vô Kiệt đột nhiên gầm lên, Tâm kiếm bay từ dưới đất lên, rơi vào tay hắn.

Không khí hết sức căng thẳng.

“Dừng tay!” Một giọng nói trong trẻo đột nhiên vang lên, chỉ thấy Hoa Cẩm vốn đang ngồi bên thành giường thi châm cho Tiêu Sắt chạy tới đẩy đám người Lôi Vô Kiệt ngăn trước mặt ra, đứng giữa kiếm của hai nhóm người, chống tay vào eo tức tối nói: “Bệnh nhân của ta còn chưa khỏi hẳn các ngươi đã đòi cướp người rồi. Được, ngươi cướp đi, cướp đi. Cướp xong ngươi có tin không, ba ngày thôi là khiến người ta chết giữa đường rồi?”

“Vậy cướp cả ngươi theo luôn.” Lan Nguyệt Hầu lập tức thu hồi sát ý, mỉm cười nói với cô bé đang tức tối.

“Cướp ta cũng vô ích.” Hoa Cẩm đột nhiên cúi đầu ủ rũ. “Ta không chữa được.”

“Cái gì?” Tất cả mọi người đều thầm kinh hãi.

Chương 193: Hải ngoại tiên sơn

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Vừa rồi mọi người nhìn vẻ mặt Tạ Tuyên và Vô Tâm, cho rằng Tiêu Sắt trong phòng đã không có gì đáng ngại. Thế nhưng câu nói của Hoa Cẩm lúc này lại khiến trong lòng mọi người lạnh toát. Ngay cả Nho Kiếm Tiên Tạ Tuyên cũng lộ vẻ kinh ngạc: “Tiểu thần y, ngươi nói kỹ hơn xem. Vừa rồi ta thấy thương thế của Tiêu Sắt đã được ép xuống rồi cơ mà, có phải xảy ra biến cố gì không?”

Hoa Cẩm đáp: “Đúng là thương thế không có gì đáng ngại nhưng ta chỉ làm được đến vậy thôi. Lần này mạch tượng của hắn bị thương quá nghiêm trọng, nếu không chữa trị triệt để tận gốc gác e rằng không bao lâu nữa sẽ mất mạng.”

“Ai chữa được cho hắn?” Tư Không Thiên Lạc vội vàng hỏi.

Diệp Nhược Y suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Chẳng lẽ phải nhờ Dược Vương - Tân Bách Thảo đích thân tới?”

“Nhưng Tân Bách Thảo biệt tăm biệt tích đã nhiều năm, tiểu thần y có biết ông ấy đang ở đâu không?” Đường Liên hỏi.

Hoa Cẩm lắc đầu: “Sư phụ vân du tứ hải, làm sao ta biết hiện giờ ông ấy đang ở đâu. Có điều cho dù là sư phụ đích thân tới, e rằng cũng không chữa được.”

“Bệnh mà cả Dược Vương - Tân Bách Thảo cũng không chữa được, thiên hạ rộng lớn này còn ai chữa được đây?” Tư Không Thiên Lạc thầm tuyệt vọng.

Diệp Khiếu Ưng và Lan Nguyệt Hầu nhìn nhau, cùng nhớ tới một cái tên: “Quốc sư Tề Thiên Trần?”

“Quốc sư Tề Thiên Trần, có lẽ hắn chữa được.” Vô Tâm nói. “Nhưng với tình hình của Tiêu Sắt hiện giờ, bước vào Thiên Khải không phải lựa chọn tốt.”

“Vậy ngươi muốn sao? Để hắn chết ở đây à?” Diệp Khiếu Ưng cả giận nói: “Có ta che chở cho Sở Hà, trong Thiên Khải có ai dám làm hại hắn?”

“Năm xưa ai hại hắn, lần này vẫn có thể hại hắn.” Vô Tâm nói đầy ẩn ý.

“Ngươi nói gì?” Diệp Khiếu Ưng trợn trừng mắt.

Hoa Cẩm ngẩng đầu lên, đột nhiên nói: “Có người chữa được. Ta nghe sư phụ nhắc tới, còn từng đọc được trong một quyển sách cổ.”

"Hải ngoại tiên sơn, Bồng Lai chi đảo. Di thế tiên nhân, Bổ Hồn chi thuật." Một giọng nói thanh nhã chậm rãi vang lên.
Mọi người nhìn lại chỉ thấy Nho Kiếm Tiên Tạ Tuyên đang đưa lưng về phía bọn họ, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

“Đúng vậy.” Hoa Cẩm gật đầu: “Đúng là thuật Bổ Hồn. Đáng tiếc nửa sau của quyển sách đó đã hỏng mất. Sư phụ nghiên cứu cả đời cũng không thể tái hiện lại nó.”

“Bồng Lai chi đảo, hải ngoại tiên sơn. Chỉ là lời nói vô căn cứ!” Diệp Khiếu Ưng nói.

Tạ Tuyên xoay người lại nói: “Không, hải ngoại tiên sơn, Bồng Lai chi đảo, nơi đó thật sự tồn tại chứ không phải lời nói vô căn cứ trong sách. Cứ mỗi năm lại có thuyền buôn giương buồm với đảo Tam Xà, lấy đi mật rắn quý giá. Nhưng thuyền buôn không dám tới phía tây, nơi đó có sóng ngầm, thuyền buôn không qua được, có tới cũng sẽ bị lật. Cho nên trên bản đồ của Bắc Ly, biên giới hải vực là đảo Tam Xà. Nhưng chỉ cần đi qua khu vực sóng ngầm đó là sẽ thấy đảo Bồng Lai. Có người nói trên đảo phủ đầy sương trắng, như là hư ảo. Trên đảo tất cả đều là dị bảo hiếm thấy, chỉ có một vị tiên nhân ở đó, tồn tại cùng thiên địa, tuổi tác bằng nhật nguyệt.”

“Đảo Bồng Lai, ta cũng đọc được trong sách.” Lan Nguyệt Hầu mở miệng nói: “Trong sách nói đó là đạo trường do thánh nhân thiên đạo Thông Thiên giáo chủ khai mở, là nơi sáng lập Tiệt giáo. Khi cường thịnh có chư phật cúi lạy, vạn tiên tới chầu. Thế nhưng đây chỉ là bản diễn nghĩa ghi truyền thuyết thần thoại hoang đường mà thôi, không thể coi là thật. Chẳng qua là những chuyện cổ tích mà người kể chuyện trong quán trà hay kể mà thôi. Chẳng lẽ Nho Kiếm Tiên cũng tin lời quỷ thần đó ư?”

Phật giáo có Xá Lợi Kim Thân bất diệt, Đạo giáo có vũ hóa đắc đạo đăng tiên. Tạ Tuyên không biết quỷ thần nói sao nên không thể trả lời bừa. Còn trên tiên sơn đó là một vị tiên nhân hay cao thủ tuyệt thế, Tạ Tuyên chưa từng gặp, cho nên cũng không biết.” Tạ Tuyên đáp rất thản nhiên.

“Nếu tiên sinh không biết vì sao lại nói Bồng Lai tiên sơn thật sự tồn tại?” Lan Nguyệt Hầu hỏi ngược lại.

“Bởi vì ta có một bằng hữu chí thân, luôn nhắc tới đảo Bồng Lai với ta. Hắn nói khi trẻ hắn từng tới đó, gặp một số chuyện cả đời cũng không thể tin nổi, cũng gặp tiên nhân duy nhất được coi là tuyệt thế trên thế gian này. Hắn nói khi hắn lên đảo, tiên nhân đó mặc áo trắng, lơ lửng như tiên, từ trên đỉnh núi nhảy xuống, cưỡi gió mà đi, chỉ chốc lát đã tới trước mặt hắn.” Tạ Tuyên nói: “Những điều này là hắn tận mắt chứng kiến.”

“Có lẽ là bằng hữu của ngươi say rượu bói bừa thôi.” Diệp Khiếu Ưng cũng không tin: “Mấy lời giả tới không thể giả hơn mà tiên sinh cũng tin?”
“Đúng là khi mỗi khi nhắc tới hòn đảo đó, hắn đều uống rượu, nhưng đó không phải nói bừa. Bởi vì người nói những lời đó với ta...” Tạ Tuyên dừng lại một chút: “Là Bách Lý Đông Quân. Cho nên ta tin.”

“Bách Lý Đông Quân?” Mọi người thầm kinh ngạc.

Sư phụ? Đường Liên cũng thầm kinh hãi.

Phụ thân là con trai trưởng của quý tộc Bắc Ly, thế gia Bách Lý. Tước vị Trấn Tây Hầu cha truyền con nối. Mẫu thân là đại tiểu thư của Lão Tự Hào Ôn gia, em gái của gia chủ Ôn gia hiện tại Ôn Hồ Tửu. Khi mười bảy tuổi tới viếng thăm Tuyết Nguyệt thành, một mình leo lên mười sáu tầng, bái thành chủ Tuyết Nguyệt thành Lý Trường Sinh làm thầy. Sau đó tới Thiên Khải, dùng bảy bình Tinh Dạ tửu do mình tự ủ thắng Thu Lộ Bạch của Điêu Lâu Tiểu Trúc tại Thiên Khải, được tôn làm ‘Tửu Thần’. Sau đó khi Ma giáo đông chinh, một mình đánh với giáo chủ Ma giáo vô địch thiên hạ - Diệp Đỉnh Chi, thắng được nửa chưởng, cứu thiên hạ trong lúc nguy nan. Nối nghiệp kế thừa chức thành chủ Tuyết Nguyệt thành, hắn với Lạc Thanh Dương một mình một kiếm sống cô đơn tại thành Lạc Dương, rốt cuộc ai mới là đệ nhất thiên hạ? Đây là một trong những đề tài mà người giang hồ hay bàn luận nhất. Một người như vậy đương nhiên không nói bừa. Nếu hắn nói từng tới, vậy chắc chắn đã từng tới.

Chuyện này không ai nghi ngờ.

“Hơn nữa theo ta biết, hình như Bách Lý Đông Quân lại lên đường tới tiên sơn đó?” Tạ Tuyên nhìn Đường Liên.

Đường Liên gật đầu: “Đúng vậy. Hơn nửa năm trước sư phụ đã rời khỏi Tuyết Nguyệt thành tới hải ngoại tiên sơn tìm rượu dẫn mà người cần. Đến giờ còn chưa trở về.”

“Lời của tiên sinh, ta quả thật chưa từng nghe được, đúng là khiến người ta kinh ngạc. Nhưng nếu Bách Lý thành chủ nói hắn đã tận mắt chứng kiến, bổn hầu cũng không dám nói bừa. Chỉ có điều vừa rồi tiên sinh đã nói sau đảo Tam Xà là một dòng nước ngầm chảy xiết quanh năm, phải làm sao mới đi qua được? Bách Lý thành chủ có nói với ngươi không?” Lan Nguyệt Hầu hỏi.

Tạ Tuyên cười nói: “Khi vừa nghe chuyện này, ta vô cùng kinh ngạc. Sau khi kinh ngạc cũng muốn tới hải ngoại tiên sơn xem thử, cho nên cũng hỏi câu hỏi của Hầu gia. Bách Lý huynh cũng đã nói cho ta. Nhưng xin thứ lỗi, ta không thể nói cho hầu gia.”

“Vì sao?” Lan Nguyệt Hầu hỏi.

“Bởi vì.” Một giọng nói khàn khàn vang lên, mọi người đều giật mình quay người nhìn lại.

Chỉ thấy Tiêu Sắt người cắm đầy châm bạc leo từ trên giường xuống, khó nhọc bước về phía trước: “Bởi vì chỉ có ta mới được nghe bí mật đó.”

“Chỉ mình ta tới chỗ đó thôi.” Tiêu Sắt ngẩng đầu lên, xuyên qua đám người nhìn về phía Tạ Tuyên đứng ngoài cửa. Ánh mắt hắn không còn vẻ lười biếng chán nản mà kiên nghị tới khó tả.

Tạ Tuyên mỉm cười, không tỏ ý kiến.

Pê ẹt: Bạn dịch giả đang thất nghiệp lẫn thất tình nên buồn lắm, ngày ra chương không cố định được nhé:(

Chương 194: Ước định một năm

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Đừng có cố, giờ ngươi đang như vậy, làm sao mà đi một mình được.” Tư Không Thiên Lạc cả giận nói.

Tiêu Sắt khó nhọc đi tới bên cạnh Lôi Vô Kiệt, giơ tay đặt lên bả vai Lôi Vô Kiệt, cố gắng chống đỡ thân thể không ngã xuống: “Tiên sinh, có thể kể lại bí mật về đảo Bồng Lai cho ta không?”

Tạ Tuyên nhíu mày: “Đương nhiên. Ngươi nói đúng, ta chỉ kể lại bí mật này cho một mình ngươi. Đảo Bồng Lai dẫu sao cũng chỉ do Bách Lý Đông Quân nói ra. Cho dù thực sự có tiên nhân tuyệt thế thì có chữa được cho ngươi không vẫn không biết được. Nhưng lần này tới đảo Bồng Lai xa xôi ngàn dặm, đường đi vô cùng nguy hiểm, ngươi có muốn đi thật không?”

“Đi.” Tiêu Sắt đáp rất dứt khoát.

Tạ Tuyên lại nói tiếp: “Nếu ngươi trở lại Thiên Khải, thứ cho ta to gan. Ta đánh cược Tề Thiên Trần kia tuy không thể chữa khỏi ẩn mạch của ngươi nhưng có thể bảo vệ ngươi cả đời không cần lo lắng...”

“Sau đó sống cả đời như một phế nhân ư?” Tiêu Sắt ngắt lời Tạ Tuyên: “Trước kia ta cho rằng đảo Bồng Lai chỉ là một truyền thuyết, nhưng nếu Bách Lý Đông Quân tận mắt chứng kiến, vậy cho dù chỉ có một chút hy vọng ta cũng muốn đi, không ai cản được ta đâu!”

Tạ Tuyên gật đầu: “Được, được lắm. Sư phụ ngươi không nhìn lầm ngươi. Chỉ có điều...” Tạ Tuyên đảo mắt một vòng quanh đám người, như đang suy nghĩ.

Kim y Lan Nguyệt Hầu.

Đại tướng quân trung quân Diệp Khiếu Ưng và con gái

Tông chủ Thiên Ngoại Thiên Vô Tâm.

Đường Liên, Lôi Vô Kiệt, Tư Không Thiên Lạc.

Những người trong sân đại biểu cho bốn thế lực bất đồng, ai lại bỏ qua cơ hội đi cùng Tiêu Sắt tới đảo Bồng Lai cơ chứ?

“Nếu Sở Hà ngươi đã nói vậy, hoàng thúc sẽ đi theo ngươi lần này.” Lan Nguyệt Hầu mở miệng nói: “Có điều phải tới đảo nhỏ ở hải ngoại, ra biển từ phía đông, dùng thuyền dài Tuyết Tùng nhanh nhất cũng phải mất nửa tháng mới tới đảo Tam Xà.”

“Hoàng thúc.” Tiêu Sắt cung kính chào Lan Nguyệt Hầu.

“Hả?” Lan Nguyệt Hầu ngạc nhiên.

“Diệp tướng quân.” Tiêu Sắt lại nhẹ giọng gọi một tiếng.

“Lục hoàng tử có gì căn dặn?” Diệp Khiếu Ưng cũng kinh ngạc.

“Mời hai vị về Thiên Khải đi.” Tiêu Sắt ho nhẹ một tiếng rồi chậm rãi nói.

Lan Nguyệt Hầu cười khổ: “Sở Hà, ta ra ngoài lần này là được phụ thân ngươi nhờ vả, không mang ngươi về làm sao bàn giao được đây.”

“Ta biết.” Tiêu Sắt gật đầu: “Một năm sau, một năm sau vào giờ này khắc này, bất kể thương tích của ta có khỏi hắn hay không, chỉ cần ta còn sống, ta sẽ chờ các ngươi ở Tuyết Nguyệt thành. Bất luận là ai tới ta cũng sẽ theo các ngươi về Thiên Khải.”

Mọi người ở đây nghe vậy đều thầm giật mình. Lan Nguyệt Hầu gõ nhẹ tay lên chuôi đao sáu cái không nặng không nhẹ, khẽ mỉm cười: “Nếu là người khác chắc chắn hoàng thúc sẽ không thỏa hiệp. Nhưng ngươi thì khác, ta rất hiểu ngươi. Đã vậy, một năm sau gặp lại ở Tuyết Nguyệt thành.”

“Tiêu Sắt chắc chắn sẽ giữ lời.”

“Tiêu Sắt.” Khóe miệng Lan Nguyệt Hầu nhướn lên: “Cái tên này không tệ. Vậy chờ một năm nữa, khi đó ngươi sẽ lại tên là Tiêu Sở Hà.” Lan Nguyệt Hầu nói xong bèn xoay người đi ra khỏi cửa, bộ áo kim chói mắt giữa ánh mặt trời. Hắn nhảy một cái lên nóc nhà đối diện, sau đó quay lại cúi đầu nhìn về phía Tiêu Sắt: “Ngày đó, ta sẽ dẫn một chi Thiên Hổ Bí Lang của phụ hoàng ngươi, giương cao lá cờ thần điểu vàng kim Đại Phong của Tiêu gia chúng ta, đứng dưới Tuyết Nguyệt thành gọi to tên của ngươi. Ngươi là lục hoàng tử của dòng họ Tiêu chúng ta, là Vĩnh An Vương của Bắc Ly, nhà của ngươi ở Thiên Khải!”
Tiêu Sắt ngửa đầu lên nhìn Lan Nguyệt Hầu, ánh mắt hai người giao nhau nhưng đều không nói gì. Lan Nguyệt Hầu cười một tiếng, đột nhiên quay sang nhìn Hoa Cẩm một cái: “Tiểu thần y, có duyên sẽ gặp lại.” Tiếp đó tung người nhảy một cái, biến mất ở phía xa.

“Hả?” Hoa Cẩm ngẩn ra: “Đang nói với ta à?”

“Vậy phải xem Hổ Bí lang của ngươi chạy nhanh hơn hay Diệp Tự doanh của ta chạy nhanh hơn.!” Diệp Khiếu Ưng hạ giọng nói, tiếp đó hắn kéo theo Diệp Nhược Y nói với Tiêu Sắt: “Lục hoàng tử, vậy một năm sau gặp lại.”

“Tướng quân đi nhé.” Tiêu Sắt cúi đầu.

Diệp Khiếu Ưng xoay người, Diệp Nhược Y cũng bị hắn kéo theo. Cô quay đầu lại nhìn Tiêu Sắt, muốn nói nhưng lại thôi. Tiếp đó cô lại nhìn sang Lôi Vô Kiệt.

“Diệp cô nương...” Lôi Vô Kiệt giơ tay muốn giữ lại.

“Tam thành chủ quan sát lâu như vậy vẫn không nghĩ ra cách, vậy thì để quốc sư nghĩ cách thôi. Nhược Y, con theo cha về Thiên Khải.” Diệp Khiếu Ưng nói.

Diệp Nhược Y đành quay đầu, đi theo Diệp Khiếu Ưng ra ngoài.

“He he, Lôi Vô Kiệt, ta cảm thấy ngươi có hy vọng đấy.” Vô Tâm dùng khuỷu tay thúc Lôi Vô Kiệt một cái.

Lôi Vô Kiệt kinh ngạc: “Thật à?”

“Thật đấy, lúc đi cô ấy nhìn hai người. Một người là Tiêu Sắt, đó là người quen cũ. Một người khác là ngươi, đó mới là người mới thích.” Vô Tâm nói rất nghiêm túc.

“Ngươi là hòa thượng thì hiểu cái gì?” Lôi Vô Kiệt khinh thường nói. “Đúng rồi, hòa thượng, ngươi định đi đâu?”

Vô Tâm cười nói: “Ta phải về Thiên Ngoại Thiên, có thể tiện đường tới đế đô dạo một vòng. Thân phận ta đặc thù, đi cùng các ngươi sẽ khiến người ta cảm thấy trong lòng ta có ý đồ xấu, mặc dù ta ngay thẳng và lương thiện.”

“Không nhận ra.” Lôi Vô Kiệt lắc đầu.

“Chẳng trách ngươi không nhận ra cô bé Diệp Nhược Y kia có ý với ngươi. Được rồi, ta phải đi đây. Nhưng này Tiêu Sắt, đã nói chúng ta sẽ cùng tới ngắm đỉnh Côn Luân, cảnh đẹp nơi biển khơi, phía cuối chân trời.” Vô Tâm thở dài: “Tạm thời ta không đi được, thế nhưng lần này ngươi sẽ thấy cảnh đẹp nơi biển khơi kia, chẳng lẽ ngươi muốn đi một mình? Ngươi mang theo Lôi Vô Kiệt đi.” “Cả ta nữa!” Tư Không Thiên Lạc nói.

“Đương nhiên ta cũng phải đi.” Đường Liên nhẹ giọng nói.

Tiêu Sắt lắc đầu: “Thiên Khải Tứ Thủ Hộ gì chứ, đó là thân phận do người khác áp đặt cho các ngươi, không cần để ý tới ta.”

“Thanh Long thủ hộ gì chứ, ngươi tưởng ta vì chuyện đó thật à?” Lôi Vô Kiệt trừng mắt với hắn. “Chẳng qua nói ra cho có khí thế, hù dọa người khác mà thôi. Ta giúp ngươi chỉ vì chúng ta là bằng hữu.”

“Bằng hữu?” Tiêu Sắt lẩm bẩm.

“Bằng hữu cùng trải qua sinh tử.” Lôi Vô Kiệt lặp lại.

Tạ Tuyên mở miệng: “Tiêu Sắt ngươi không cần cứng đầu trong chuyện này làm gì. Nếu một mình ngươi đi tới đảo Bồng Lai, khéo không đi được trăm dặm đã bị cướp về Thiên Khải rồi. Nếu ngươi muốn trở lại thành ngươi trước kia, vậy hãy nhận trợ giúp từ các bằng hữu của ngươi đi.”

Tiêu Sắt cau mày: “Chẳng lẽ tiền bối không đi?”

“Đúng là ta rất muốn tới hải ngoại tiên sơn ngắm cảnh, đó là một trong những tâm nguyện của ta. Thế nhưng giờ ta có chuyện quan trọng hơn cần làm. Lý Hàn Y tẩu hỏa nhập ma không rõ tung tích. Tuy có Lôi Oanh đi theo, nhưng ta vẫn không yên tâm. Ta phải tìm cô ấy.” Tạ Tuyên nói.

“Tỷ tỷ của ta tẩu hỏa nhập ma ư!” Lôi Vô Kiệt kinh hãi. “Có chuyện gì xảy ra?”

“Đạo Kiếm Tiên cứu Lý Hàn Y nên chết trên tay Ám Hà và Đường môn. Lý Hàn Y đang trọng thương lại gánh thêm nỗi đau này nên tẩu hỏa nhập ma. Trận chiến lần trước tại Lôi gia bảo có vẻ càng nghiêm trọng. Nhưng ngươi cứ yên tâm, có ta và Lôi Oanh, chắc chắn sẽ bảo vệ tỷ tỷ của ngươi không vấn đề gì.” Tạ Tuyên nói. “Hơn nữa nếu thuận lợi ta sẽ tới Tuyết Nguyệt thành một chuyến, báo lại chuyện này cho Tư Không Trường Phong.”

Tiêu Sắt gật đầu: “Được, vậy phiền tiên sinh dẫn Thiên Lạc về Tuyết Nguyệt thành.”

“Ngươi nói cái gì?” Tư Không Thiên Lạc kinh ngạc: “Vì sao ta không thể tới đảo Bồng Lai?”

Tạ Tuyên không buồn để ý tới cô, nói: “Được.”

“Đợi đã, vì sao ta không được đi?” Tư Không Thiên Lạc hỏi.

Đường Liên ngăn cô lại: “Chuyện đó sau này hẵng nói. Hiện giờ cơ thể của Tiêu Sắt còn rất yếu, không cần quyết định vội.”

Hoa Cẩm nãy giờ không hề lên tiếng, cô nhìn Tiêu Sắt, giọng nói hơi tức giận: “Tiêu đại hoàng tử, ngươi dặn dò xong chưa?”

Tiêu Sắt kinh ngạc, tiếp đó chậm rãi gật đầu một cái.

“Vậy thì đi ngủ cho ta!” Hoa Cẩm vung tay, một mũi châm bạc cắm vào huyệt Thiên Linh của Tiêu Sắt. Tiêu Sắt lập tức cảm thấy hai mắt choáng váng, ngủ thiếp đi. Lôi Vô Kiệt vội vàng đỡ lấy hắn.

Hoa Cẩm chống nạnh mắng: “Một tên có thể lăn quay ra bất cứ lúc nào, còn lắm mồm thế!”

“Hải ngoại Bồng Lai đảo, di thế kiến tiên nhân.” Vô Tâm nhẹ giọng ngâm nga. “Giúp ta nói với Tiêu Sắt một câu, mong ngày chúng ta gặp lại.” Vô Tâm nhảy một cái ra khỏi Kỳ Lân các, lại nhảy một cái lên mái hiên đối diện.

“Hẹn gặp lại người!” Đường Liên và Lôi Vô Kiệt cùng nói.

(Kết thúc quyển ‘Phong Hoa Tuyết Nguyệt’)

Chương 195: Long vận thừa thiên

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Vài trăm năm trước, Phật giáo từ phía tây truyền vào trung thổ. Các tôn sư Phật giáo truyền đạo ở khắp nơi, dùng thiện niệm trong lòng phổ biến cho mọi người, chỉ trong vài chục năm ngắn ngủi đã được vô số người thờ phụng. Nhưng Đạo giáo lại nói, lấy đông là mộc, thuộc dương, là nơi xuất phát của đạo; tây là kim, thuộc âm, là nơi Phật sinh ra. Dương tôn âm ti, Đạo giáo cổ xưa mạnh hơn Phật giáo. Tranh chấp Phật Đạo bắt đầu từ đây.

Tranh chấp này, kéo dài mấy trăm năm.

Trong mấy trăm năm đó, người nắm quyền đa số thờ phụng Đạo gia, vì Đạo giáo chú trọng trường sinh, Phật giáo lại giảng khổ hạnh nên các quân chủ không ưa. Cho nên thường xuyên có những hành động tàn bào như hủy Phật đốt chùa. Nhưng từ khi Bắc Ly lập quốc tới giờ vẫn luôn coi trọng cả Phật lẫn Đạo. Phật giáo, Đạo giáo đều do Thiên Khải Hồng Lư tự quản lý, người đứng đầu là Hồng Lư Tự Khanh, tới nay đã để trống nhiều năm, do tổng quản chưởng hương tạm thời đảm nhiệm. Nhưng hiện nay Hồng Lư tự chỉ dám quản Phật giáo, không dám có lời gì sang bên Đạo giáo. Bởi vì trong Thiên Khải thành còn có Khâm Thiên giám.

Trên danh nghĩa Khâm Thiên giám chỉ phụ trách bói toán đại sự cho hoàng triều, trước đây chỉ là một ngành nhỏ, chỉ lưa thưa có bảy tám người. Nhưng từ khi Tề Thiên Trần đảm nhiệm giam chính Khâm Thiên giám, hoàng đế càng ngày càng tin tưởng Khâm Thiên giám. Hiện giờ Khâm Thiên giám đã có gần trăm môn nhân, có năm người được phong làm thiên sư. Tề Thiên Trần còn được tôn là quốc sư. Có người nói tính cả Tề Thiên Trần, sáu vị cao thủ trong Khâm Thiên giám đều đã bước vào Tiêu Dao Thiên Cảnh, đưa mắt ra khắp giang hồ cũng là cao thủ hiếm có, là nhân vật quan trọng trấn thủ hoàng thành uy hiếp giang hồ.

Nhưng Tề Thiên Trần nghe chẳng khác nào nửa vị thần tiên, lại đối xử với người khác rất hiền hòa, khi nói chuyện luôn mỉm cười.

“Đạo vô hình vô tướng nhưng dưỡng dục vạn vật trong thiên hạ. Đạo, tản ra là khí, tụ lại là thần. Cái gọi là thần tiên cũng có chỗ bất đồng. ‘Thái Bình kinh’ chia thần tiên ra sáu bậc.” Tề Thiên Trần cười khẽ vẫy phất trần, chậm tãi nói: “Một là thần nhân, hai là chân nhân, ba là tiên nhân, bốn là đạo nhân, năm là thánh nhân, sáu là hiền nhân. Thần nhân chú trọng thiên, chân nhân chú trọng địa, tiên nhân chú trọng mưa gió, đạo nhân chú trọng dạy hóa giải cát hung, thánh nhân chú trọng trị vì trăm họ, hiền nhân phụ trợ thánh nhân quản lý vạn dân, giúp cho lục hợp đầy đủ.”

Nam tử ngồi đối diện Tề Thiên Trần đầu tiên cau mày lặng lẽ lắng nghe, sau đó lại hơi nghi hoặc: “Thánh nhân chú trọng trị vì trăm họ, hiền nhân phụ trợ thánh nhân. Chẳng phải hai vị này chính là đương kim thánh thượng và thái phó đại nhân đương triều? Bọn họ cũng coi như thần tiên?”

“Không sai. Đây cũng là một cách giải thích. Trong sách quý của Đạo gia ta, ‘Chân Linh Vị Nghiệp Đồ’ lại chia tiên nhân thành bảy cấp, phân biệt là: Ngọc Thanh, Thượng Thanh, Thái Cực, Thái Thanh, Cửu Cung, Động Thiên, Thái Âm.” Tề Thiên Trần nhấc chén trà lên nhấp một ngụm: “Đạo gia ta có rất nhiều điển tịch liên quan tới chuyện phân loại và giải thích thần tiên, lời giải thích bất đồng, đây mới chỉ là hai loại. Lan Nguyệt Hầu, nếu ngươi có hứng thú chẳng bằng hôm nay lưu lại m dùng bữa trưa, ta cũng tiện thuật lại cho ngươi. Chuyện này có giảng tới tối muộn cũng chẳng hết.”

Lan Nguyệt Hầu ngẩn người, cười khổ nói: “Quốc sư đừng trêu ta. Quốc sư vốn thông tuệ, chắc đã biết ta hỏi tiên nhân là tiên nhân ra sao.”

Tề Thiên Trần lắc đầu: “Xin rửa tai lắng nghe.”

Lan Nguyệt Hầu không giấu nữa,nói thẳng: “Ta nghe có người nói phía ngoài đảo Tam Xà có một tòa tiên sơn, được đặt tên là đảo Bồng Lai. Trên đảo có tiên nhân có thể theo gió bay lên, cưỡi gió đi lại, tồn tại cùng thiên địa, tuổi ngang với nhật nguyệt. Chẳng hay quốc sư có biết vị tiên nhân này không?”

Tề Thiên Trần suy nghĩ một chút rồi cười nói: “Bách Lý Đông Quân nói với ngươi à?”
“Không phải Bách Lý thành chủ nói với ta, nhưng đúng là người đó nghe từ miệng của Bách Lý thành chủ.” Lan Nguyệt Hầu nói: “Quốc sư cũng từng nghe nói à?”

“Đương nhiên, Bách Lý Đông Quân từng kể cho ta chuyện hắn trải qua tại đó. Nhưng ta khuyên hắn đừng trở lại tòa tiên đảo đó.” Lúc này Tề Thiên Trần thu lại nụ cười, thần sắc nghiêm nghị.

“Vì sao?” Lan Nguyệt Hầu hỏi.

Tề Thiên Trần đứng dậy, lấy từ trong ngăn bàn ra một quyển sách nói: “Đây là sách quý của Đạo giáo ta, ‘Vô Thượng Tiên Đồ’. Trong sách nói ‘pháp hữu tam thừa, tiên phân ngũ đẳng’. Ngũ đẳng này chia ra làm thiên tiên, thần tiên, địa tiên, nhân tiên, quỷ tiên.”

Lan Nguyệt Hầu nghe mà đầu óc mơ hồ: “Sao quốc sư lại nói chuyện phân chia tiên nhân này với ta. Ta chỉ là người thường, nghe mà như lọt vào trong sương mù, chỉ cảm thấy cao thâm khó lường chứ chẳng hiểu gì cả.”

“Đừng nóng vội, trong ngũ đẳng tiên này có loại mà ngươi đang tìm.” Tề Thiên Trần tiếp tục nói: “Bay trong áng mây, dễ dàng hóa thần, đây là thiên tiên, còn được gọi là phi tiên. Thân là thiên tiên ở Đại La Thiên cao nhất trong tam thập lục thiên của Đạo giáo. Đương nhiên không tới tiên đảo gì rồi.”

“Loại thần tiên thứ hai, không sinh không tử, không trống không đủ, gọi là chân nhân. Lại thần tiên này đã không có hình thể, có thần thông hóa vạn vật, cũng không phải loại tiên nhân người nói. Loại thứ ba là địa tiên. Trong ‘Vô Thượng Tiên Đồ’ viết địa tiên có tài của thần tiên nhưng không phân chia thần tiên. Được trường sinh bất tử, là vị tiên nhàn rỗi du lãm khắp lục địa, là hạng trung trong tiên phẩm.”

“Vậy vị tiên nhân đó là địa tiên?” Lan Nguyệt Hầu cả kinh.
Tề Thiên Trần lắc đầu một cái: “Hầu gia chớ vội, dưới địa tiên còn có nhân tiên. Nhân tiên đạt được trường sinh nhưng không ngộ ra đại đạo, đạt được một chút pháp nhưng chỉ là tiểu thành. Tuy có thể kéo dài tuổi thọ thậm chí phản lão hoàn đồng nhưng cuối cùng cũng chết. Cho nên dưới địa tiên không phải là thần tiên trong mắt thế nhân. Trên thế gian có không ít nhân tiên như vậy, chưởng giáo Lữ Tố Chân vừa về cõi tiên mấy năm trước chính là một, người trước mắt ngươi là một vị khác.”

Lan Nguyệt Hầu gặp chuyện gì cũng không sợ hãi, lúc này lại rất chấn động: “Quốc sư, quốc sư ngài đã thành tiên?”

Tề Thiên Trần mỉm cười lắc đầu một cái: “Nếu đúng theo như ‘Vô Thượng Tiên Đồ’ đúng là ta đã đứng trong hàng ngũ nhân tiên. Nhưng nếu là vũ hóa đăng tiên theo lời thế nhân, là loại thần tiên thật sự cưỡi mây cưỡi gió, vậy ta vẫn còn kém xa. Thậm chí ta chưa từng thấy, cũng chưa từng nghe đến. Sư phụ của sư phụ ta cũng chưa từng gặp. Có điều chuyện quỷ thần không thể nói bừa được.”

“Quốc sư đang nói trên đời này vốn không có thần tiên?” Lan Nguyệt Hầu lộ vẻ kinh ngạc. Thật không ngờ những lời này lại được nói ra từ miệng một người tu đạo, thậm chí người nói lời đó còn là quốc sư đương chiều, chí tôn trong Đạo gia.

“Đúng là Đạo gia ta có không ít pháp môn tu luyện, chỉ cầm chuyên tâm tu đạo có thể đạt được đại trường sinh. Khi thái sư tổ của ta về cõi tiên đã một trăm bảy mươi tuổi, tuy tóc đã bạc hết nhưng gương mặt vẫn như thiếu niên. Còn trên nhân tiên, Thiên Trần chưa từng thấy nhưng chưa chắc thế gian này đã không có. Ví dụ như vị tiên nhân trên Bồng Lai đảo có thể là một vị địa tiên chân chính.” Tề Thiên Trần dừng lại một chút. “Nhưng còn một khả năng khác.”

“Còn khả năng gì?” Lan Nguyệt Hầu hỏi.

“Có thể là tiên phẩm thứ năm mà ‘Vô Thượng Tiên Đồ’ nhắc tới, quỷ tiên.” Tề Thiên Trần buông quyển sách xuống, chậm rãi nói: “Quỷ tiên, thần tượng bất minh, quỷ quan vô tính, tam sơn vô danh, bất nhập luân hồi. Người tu đạo muốn có thành tựu nhưng lại rơi vào tà đạo, tuy có thần thông nhưng mất đi đại đạo, tuy gọi là tiên nhưng thực chất là quỷ. Người như vậy, thần thông cái thế nhưng thần trí có thể lạc lối bất cứ lúc nào, rơi vào cảnh muốn sống cũng không được, muốn chết cũng chẳng xong. Đừng nói thần, còn chẳng bằng người.”

Lan Nguyệt Hầu nghe vậy đổ mồ hôi đầy đầu. Lúc trước Tề Thiên Trần nói tới địa tiên đã là chuyện hư vô mở ảo, khiến người ta vừa áo ước vừa sợ hãi. Còn ‘quỷ tiên’ này lại khiến người ta sợ hãi bất an. Hắn lẩm bẩm: “Vậy phải làm sao cho phải?”

“Hầu gia đừng hoảng sợ, quỷ tiên quỷ tiên, nghe thì dọa người nhưng dẫu sao cũng không phải quỷ, cũng không phải tiên, là người. Chỉ là người tu đạo đi theo đường lạ, nếu có người dẫn đường giúp hắn quay trở lại, cũng là người lương thiện.” Tề Thiên Trần trấn an.

“Sư tôn sư tôn.” Một tiểu đạo đồng đột nhiên chạy vào.

“Chuyện gì?” Tề Thiên Trần lạnh nhạt hỏi.

“Hoàng đế, hoàng đế bệ hạ tới rồi!” Tiểu đạo đồng thở hồng hộc nói.

Lan Nguyệt Hầu và Tề Thiên Trần nhìn nhau, cười khổ nói: “Vị hoàng huynh này của ta cũng nóng ruột lắm rồi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau