THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Con trai cố nhân

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Đúng vậy, chính là Tam Nhật hoàn!” Hà Tòng gật đầu: “Nuốt viên thuốc này vào xong, bất luận thương thế ra sao cũng giữ mạng được ba ngày.”

“Tam Nhật hoàn, thứ này là linh đan diệu dược quý giá hơn cả Bồng Lai đan. Năm xưa Tân Bách Thảo chỉ luyện được ba viên, không ngờ tiểu truyền nhân kia lại hào phóng như vậy, tặng nó cho người khác.” Tạ Tuyên trầm tư suy nghĩ.

“Thế rốt cuộc có được hay không!” Tư Không Thiên Lạc vội vàng la lên.

Tạ Tuyên suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Hai người các ngươi mau đi đi, trong vòng bảy ngày nhất định phải về đến Lôi gia bảo!”

“Chắc chắn hai huynh đệ chúng ta sẽ về trong bảy ngày!” Hà Khứ và Hà Tòng chắp tay, quay người nói với Lôi Vô Kiệt: “Thiếu chủ, hai chúng ta đi trước đây.”

“Đừng gọi thiếu chủ.” Lôi Vô Kiệt gãi đầu nói: “Tóm lại, chuyện huynh đệ Tiêu Sắt của ta xin nhờ vào hai vị.”

Hà Khứ và Hà Tòng gật đầu một cái, lập tức đi ra phía ngoài.

Tạ Tuyên ngáp một cái: “Ta sẽ nghỉ ngơi hai canh giờ, sau đó tới thay cho tiểu hoà thượng. Ngươi cũng nghỉ ngơi đi đã, ít nhất mấy ngày này Tiêu Sắt sẽ không có gì đáng ngại.”

Tư Không Thiên Lạc và Diệp Nhược Y vốn đã cực kỳ mệt mỏi, giờ nghe tin Tiêu Sắt tạm thời không có gì đáng ngại, trái tim đang thấp thỏm cũng thoáng buông lỏng, nhưng vẫn do dự không quyết định được.

“Đi đi, có ta ở đây được rồi.” Lôi Vô Kiệt cười nói: “Ta ngủ cả ngày rồi, giờ thân thể đã không có gì đáng ngại! Ngươi mau nghỉ ngơi đi, không thì Tiêu Sắt khỏe lại mà ngươi lại sinh bệnh đấy!”

“Nếu trong đó có chuyện gì phải lập tức báo cho ta.” Tư Không Thiên Lạc vẫn nói nốt lời cuối rồi mới đi khỏi.

Diệp Nhược Y lại hỏi Lôi Vô Kiệt: “Ngươi đã khỏi hẳn chưa?”

“Ai da, ai da, thật hiếm có. Cô cũng quan tâm tới ta à?” Lôi Vô Kiệt ra vẻđược quan tâm.

Diệp Nhược Y thấy bộ dáng này của hắn bèn bật cười: “Xem ra khỏi thật rồi.”

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Không chết được, ngươi nghỉ ngơi đi!”

“Ừ.” Diệp Nhược Y mỉm cười, cũng xoay người đi khỏi.

“Tiểu tử, ngươi còn nhớ món quà ta tặng ngươi không?” Tạ Tuyên đột nhiên mở miệng hỏi.

Lôi Vô Kiệt ngẩn ra: “Quà gì?”
“Lúc đó ta tặng Diệp cô nương quyển sách về điệu nhảy ‘Kinh Hồng’, tặng Đường Liên ‘ Tửu Kinh’, Tặng Tiêu Sắt quyển sách không tên, tặng ngươi một quyển ‘Văn Lai Tuyết’. Ngươi quên rồi à?” Tạ Tuyên nói.

“À, nhớ ra rồi. ‘Văn Lai Tuyết’!” Lúc này Lôi Vô Kiệt mới nhớ ra.

“Có đọc không đấy?” Tạ Tuyên mỉm cười.

“Chưa từng.” Lôi Vô Kiệt đáp rất thản nhiên.

“Chẳng trách, chẳng trách.” Tạ Tuyên vỗ lên vai Lôi Vô Kiệt. “Chẳng trách trình độ nói chuyện với con gái vẫn non nớt trúc trắc như vậy. Tạ Tuyên ta tặng sách trước nay luôn bốc thuốc đúng bệnh, ngươi đừng tưởng ‘Văn Lai Tuyết’ là cuốn sách tùy ý mua được ven đường mà khinh thường. Hiện giờ nó rất có giá trị với ngươi đấy. Đầu óc chậm chạm, đúng là đầu óc chậm chạp!” Tạ Tuyên thu tay lại, vừa lắc đầu vừa đi, bỏ lại Lôi Vô Kiệt lúng ta lúng túng đứng yên tại chỗ không biết làm thế nào.

Có nên xem qua một chút không. Lôi Vô Kiệt ngồi xuống trước cửa gian nhà, vừa phơi nắng vừa suy nghĩ.

Tiêu Sắt thật sự là lục vương tử Tiêu Sở Hà bị lưu đày? Vậy theo lời trăn trối của mẹ, người mình phải bảo vệ chính là hắn? Thế nhưng sao hắn cứ giấu diếm thân phận, không chịu trở về Thiên Khải?

Dọc đường vì sao Diệp Nhược Y lại coi trọng Tiêu Sắt như vậy, thậm chí còn liều mình bảo vệ, có phải cô ấy thích Tiêu Sắt không?

Hình như Thiên Lạc sư tỷ cũng có ý với Tiêu Sắt, liệu sau này có hiềm khích với Diệp cô nương không?

Lúc chia tay hình như tỷ tỷ hoàn toàn không nhìn thấy mình, sư phụ bỏ lại mình đang trọng thương chạy theo ra ngoài, rốt cuộc giữa hai người có chuyện gì xảy ra?

Rất nhiều vấn đề khiến Lôi Vô Kiệt nghi hoặc không thôi, nhưng những người có thể trả lời câu hỏi trong lòng hắn đều không có mặt. Nộ Kiếm Tiên đã đi nghỉ, Lôi Vân Hạc đang bận trấn an lòng người trong Lôi gia bảo, dù sao Lôi Thiên Hổ trông coi Lôi môn đã nhiều năm, đã in sâu vào trong lòng mọi người. Giờ hắn chết, toàn bộ Lôi môn hỗn loạn bất an, có lẽ ngay cả Lôi Vân Hạc với tính cách lười biếng cũng không thể không bận tâm.

Bất luận ra sao, cầm kiếm lên, bảo vệ người nên bảo vệ, như vậy sẽ không sai. Lôi Vô Kiệt thầm nghĩ. Đang lúc hắn nghĩ vậy, hai canh giờ đã trôi qua, đột nhiên xung quanh vang lên tiếng náo loạn. Đệ tử Lôi môn không ngừng chạy từ trong viện ra. Lôi Vô Kiệt vội vàng kéo một người lại: “Có chuyện gì xảy ra vậy?” “Đột nhiên, đột nhiên có rất nhiều quan binh chạy tới bao vây Lôi gia bảo!” Người nọ thở hồng hộc nói.

“Quan binh? Sao quan binh lại tới? Lôi Vân Hạc sư bá đâu?” Lôi Vô Kiệt nghi hoặc hỏi.

“Quyền chưởng môn, quyền chưởng môn đang bàn bạc với tổng quản Thiên Ngân ở phía sau viện, đã phái người tới gọi. Nhưng những quan binh kia khí thế hung hăng, cảm giác có thể phá cửa xông vào bất cứ lúc nào!” Người nọ lo lắng nói.

“Để ta!” Lôi Vô Kiệt cầm Tâm kiếm bên cạnh lên, coi nó như gậy chống, khập khiễng chạy ra phía ngoài. Hai người chạy tới cửa Lôi gia bảo, Lôi Vô Kiệt mới phát hiện mọi chuyện không chỉ đơn giản như vậy.

Người bên ngoài không chỉ là quan binh.

Người cầm đầu lưng đeo song đao, ánh mắt đầy hung ác, thân hình khôi ngô, toàn thân toát ra sát ý. Đây đâu phải quan binh, rõ ràng là quân đội đã từng ra chiến trường!

“Ta kính trọng Lôi gia bảo, không muốn xúc phạm.” Tướng quân khôi ngô cầu đầu cao giọng nói: “Nhưng nếu môn chủ Lôi môn không ra ngoài nghênh tiếp, vậy đừng trách ta vô lễ!”

Vị tướng quân khôi ngô kia đương nhiên là người đứng đầu quân đội Bắc Ly, Diệp Khiếu Ưng. Hắn nhìn tấm biển Lôi gia bảo, hạ giọng nói: “Năm xưa đã muốn cưỡi ngựa đạp tan Lôi gia bảo nhưng bị đại ca cản lại. Hôm nay liệu có thực hiện được tâm nguyện không đây?”

“Muốn xông vào Lôi gia bảo, phải bước qua thanh kiếm của ta.” Ngay lúc đám đệ tử còn do dự chưa quyết, Lôi Vô Kiệt đã bước lên, vung kiếm ngăn trước mặt một ngàn binh sĩ.

Khí thế lẫm liệt, không thua kém gì khí tức sát phạt của ngàn người.

Chỉ có điều thân thể quấn đầy băng vải, khiến người ta không khỏi tức cười.

Diệp Khiếu Ưng tò mò cúi người xuống nhìn hắn: “Vị tiểu huynh đệ này đã trọng thương vẫn vũ dũng như vậy à.”

“Ngươi là ai?” Lôi Vô Kiệt ngẩng đầu lên hỏi.

“Hỏi hay lắm.” Diệp Khiếu Ưng rút hai thanh trường đao trên lưng ra. Hai thanh đao đều có vẻ rất nặng, nhưng trên tay hắn lại chẳng khác gì món đồ chơi. “Tên của ta đều trên đao này. Ai cũng nói phía bắc trọng kiếm, phía nam thích đao. Đó là vì người trong giang hồ nông cạn, chưa từng thấy đao của quân đội Bắc Ly!” Diệp Khiếu Ưng thúc vào bụng ngựa, lập tức lao tới.

“Tướng quân!” Quan truyền lệnh kinh hãi, hắn rất ít khi thấy đại tướng quân xúc động như vậy.

“Ta nghĩ, ta đoán được tên của ngươi.” Diệp Khiếu Ưng thúc ngựa chạy tới trước mặt Lôi Vô Kiệt, hai tay vung trường đao: “Nhưng ta vẫn muốn biết tên của ngươi từ trên kiếm của ngươi.”

Dứt lời, hai thanh trường đao chém thẳng xuống.

Lôi Vô Kiệt cố chịu đau đớn khắp người do vết thương rách ra, hắn cắn chặt răng giơ tay thi triển một chiêu kiếm!

Chương 187: Phụ tử tương phùng

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đao kiếm giao nhau.

Hổ khẩu của Lôi Vô Kiệt lập tức bị đánh nứt, không phải hắn chưa từng gặp đao pháp bá đọa như vậy. Khi vừa bước chân vào giang hồ đã gặp Minh Hầu, sau đó lại gặp sát thủ Ám Hà Tô Xương Ly, hai người này một dùng trọng đao một dùng trọng kiếm, không ai không mạnh mẽ hùng hồn. Nhưng giờ phút này hắn vốn đang trọng thương chưa lành, sợ nhất là gặp phải đao pháp thô bạo không giảng đạo lý như vậy.

“Á!” Lôi Vô Kiệt bị song đao ép tới gập người, nổi giận quát lên một tiếng rồi từ từ nâng người từ dưới đất lên, gắng gượng ép Diệp Khiếu Ưng lui lại ba bước, nhưng lúc này đã sức cùng lực kiệt, hơi thở nặng nề.

Diệp Khiếu Ưng không những không giận mà còn lấy làm mừng: “Ngươi bị thương không nhẹ.”

Tay phải của Lôi Vô Kiệt múa trường kiếm, gật đầu: “Đúng.”

Khoảnh khắc đó, Diệp Khiếu Ưng như thấy lại vị tướng quân áo trắng năm xưa, máu nhuộm áo trắng thành màu đỏ, cuối cùng hóa thành một bộ áo đỏ máu, che trước thiên quân vạn mã, gương mặt đầy kiên nghị: “Đây là Bắc Ly, mong chư vị dừng bước!”

“Đại ca, con trai ngươi cũng có chút phong phạm của ngươi năm xưa.” Diệp Khiếu Ưng hạ giọng nói, lại cầm song đao, bước từng bước chậm rãi về phía trước.

“Ngươi thử cũng thử rồi, chẳng lẽ muốn giết chết hắn thật à?” Một giọng nói đột nhiên vang lên, mọi người trong Lôi môn đồng thời lui lại, khom người cung kính gọi: “Quyền chưởng môn.”

Lôi Vân Hạc từ từ đi ra, nhìn Diệp Khiếu Ưng: “Diệp tướng quân thanh thế lớn vậy là định hủy Lôi gia bảo của ta ư?”

“Đâu dám đâu dám. Hạc huynh, nhiều năm không gặp mà phong thái vẫn sáng láng như xưa.” Diệp Khiếu Ưng thu đao cười nói.

Lôi Vân Hạc đi tới vỗ vai Lôi Vô Kiệt: “Được rồi, thu kiếm lại đi.”

Lôi Vô Kiệt sắc mặt khó hiểu: “Ông ấy là...”

“Hắn là huynh đệ tốt nhất của cha ngươi, hiện giờ là đại tướng quân của trung quân Bắc Ly, Diệp Khiếu Ưng.” Lôi Vân Hạc chậm rãi nói: “Nếu hắn dám làm ngươi bị thương, cha ngươi ở dưới suối vàng mà biết có chết cũng không bỏ qua cho hắn. Nhưng Diệp đại tướng quân, cơn gió nào thổi ngươi từ Thiên Khải bay tới tận đây?”

Diệp Khiếu Ưng cười mắng: “Ngươi tưởng ta muốn tới Lôi gia bảo của ngươi chắc? Cả đời này ta cũng chẳng muốn liên hệ gì với ngươi. Có điều hình như con gái ta đang ở đây, ngươi nói xem ta có nên tới hay không?”

“Con gái ngươi?” Lôi Vân Hạc cau mày: “Sao con gái ngươi lại tới Lôi gia bảo, đừng có lừa ta.”

“Cha!” Một giọng nói êm tai đột nhiên vang lên, một người áo lục chạy qua bên cạnh Lôi Vân Hạc: “Sao cha lại tới đây?”

Diệp Khiếu Ưng lập tức vứt song đao sang bên, kéo Diệp Nhược Y tới vui vẻ nói: “Con gái, con không sao à. Tốt quá! Giờ thì cha yên tâm rồi!”

Lôi Vân Hạc nhìn Lôi Vô Kiệt đầy ẩn ý: “Cô gái này là con gái của Diệp Khiếu Ưng?”
Lôi Vô Kiệt gật đầu một cái: “Từng nghe đại sư huynh nói, Nhược Y đúng là con gái của đại tướng quân Bắc Ly Diệp Khiếu Ưng.”

Lôi Vân Hạc lại hỏi đầy ẩn ý: “Ngươi thích cô bé này?”

Lôi Vô Kiệt gãi đầu một cái: “Vâng.”

Lôi Vân Hạc thở dài: “Vậy ngươi có biết con gái của Diệp Khiếu Ưng trời sinh tim không hoàn hảo, dựa vào sức danh y khắp thiên hạ mới miễn cưỡng giữ được mạng không?”

“Biết.” Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Nhưng ta tin chắc chắn sẽ có cách.”

“Cha, sao cha lại tới Lôi gia bảo?” Diệp Nhược Y khó hiểu.

Diệp Khiếu Ưng ghé tới bên tai Diệp Nhược Y nhỏ giọng nói: “Cha nhận được thư của con, con nói lục vương tử đang ở Tuyết Nguyệt thành, cha bèn thúc ngựa không dừng vó chạy tới. Khi tới Tuyết Nguyệt thành, Tư Không Trường Phong lại bảo con tới Lôi gia bảo. Cha lại chạy tới đây.”

Diệp Nhược Y gật đầu: “Vậy à, phụ thân, cha nhận được mấy con bồ câu đưa thư?”

“Một con.” Diệp Khiếu Ưng nghi hoặc: “Chẳng lẽ con không chỉ thả một con?

Diệp Nhược Y cau mày: “Quả nhiên, quả nhiên. Trước đó con không hiểu vì sao hành tung của chúng con lại bị bại lộ. Con thả hai con bồ câu đưa thư tiếp nối nhau. Con đầu tiên con nói mình gặp được người ấy ở Tuyết Nguyệt thành. Con thứ hai con nói người đó chuẩn bị tới Lôi gia bảo, còn con tới Đường môn. Xem ra con bồ câu thứ hai bị người ta chặn lại giữa đường.”

“Ai dám chặn bồ câu đưa thư của phủ tướng quân chúng ta?” Diệp Khiếu Ưng nổi giận.

“Lúc nào về Thiên Khải sẽ điều tra.” Diệp Nhược Y suy nghĩ một chút rồi nói: “Hiện giờ Sở Hà ca ca bị trọng thương, đang chữa thương trong Lôi gia bảo, còn có khỏi hay không phải xem bảy ngày nữa.” “Trọng thương? Ai đánh? Lôi gia bảo?” Diệp Khiếu Ưng khó hiểu.

“Là người của Ám Hà.” Diệp Nhược Y nói.

“Ám Hà? Đã nói từ trước rồi mà, không thể để đám sát thủ này lại được. Năm đó giết lùi Ma giáo xong, đáng lẽ phải giết luôn bọn chúng đi.” Diệp Khiếu Ưng tức giận nói: “Nhưng thầy thuốc gì mà chữa thương cần tới bảy ngày? Lần này ta sợ thân thể con bị bệnh nên dẫn thái y theo. Để hắn kiểm tra lục vương tử một chút, có thái y ở đây chắc chắn lục vương tử không gặp chuyện gì đâu.”

“Hừ, râu quai nón. Ngươi xem thường thư sinh thối ta đây?” Một giọng nói thanh nhã vang lên bên trên. Diệp Khiếu Ưng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một người mặc đồ nho sinh đang cầm một quyển sách ngồi trên đầu tường, lười biếng ngáp một cái.

Diệp Khiếu Ưng vui vẻ: “Đây chẳng phải Tạ tế tửu của Tắc Hạ học cung à? Nhiều năm không gặp, không ngờ lại gặp ở đây. Hóa ra là ngươi đang chữa thương cho lục vương tử. Ta đã mạo phạm rồi, có tiên sinh ở đây, vậy không có gì phải lo rồi.”

“Lo hay không lo không phải do ta. Cứ vào đã rồi từ từ nói chuyện. Lôi gia bảo vừa bị trọng thương, ngươi lại dẫn theo một ngàn binh sĩ đứng đó như sắp san bằng nhà người ta. Đừng có dọa nữa.”

“Do ta sơ sót rồi!” Diệp Khiếu Ưng xoay người hét lớn: “Hạ trại tại chỗ!”

“Rõ!” Một ngàn binh sĩ cùng hô.

“Vào nào, dẫn ta đi gặp lục vương tử đã lâu không thấy.” Diệp Khiếu Ưng xoay người đi cùng Diệp Nhược Y vào trong Lôi gia bảo. Ánh mắt hắn đảo qua, phát hiện Lôi Vô Kiệt vẫn đang đứng đó, hai bên nhìn nhau, hắn cười nói: “Vừa rồi ta chỉ muốn kiểm tra ngươi chút thôi, dù sao cũng là con trai cố nhân. Không ngờ quả thật không khiến ta thất vọng. Nói lại thì khi ngươi mới sinh ta còn từng bế ngươi đấy.”

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Xin chào thúc phụ.”

Diệp Khiếu Ưng và Diệp Nhược Y đi vào trong gian nhà, Lôi Vô Kiệt và Lôi Vân Hạc vẫn đứng yên tại chỗ nhìn bọn họ đi khỏi.

Lôi Vân Hạc cau mày: “Tên Diệp Khiếu Ưng này tới tuyệt đối không phải chỉ để gặp con gái, hắn tới là vì vị đang nằm trong kia.

Lôi Vô Kiệt tra Tâm kiếm vào vỏ: “Sư bá thấy sao?”

“Hắn lệnh cho một ngàn binh sĩ hạ trại ngoài Lôi gia bảo, ta thấy sau này hắn chỉ cần hạ lệnh một tiếng, một ngàn người này xông vào Lôi gia bảo cướp người, Lôi gia bảo chúng ta cũng chẳng cản được.” Lôi Vân Hạc hạ giọng nói.

“Ta ngăn được.” Lôi Vô Kiệt nói xong không quay đầu lại, đi theo.

Xa xa, một người một ngựa cầm đao đứng thẳng.

Vị hầu gia mặc áo vàng quý giá gõ nhẹ cán đao, nhìn một ngàn binh sĩ đóng quân ngoài Lôi gia bảo, lẩm bẩm: “Đại tướng quân trung quân Diệp Khiếu Ưng?”

Hắn gõ nhẹ ba cái rồi quay người lại, vỗ nhẹ vào mông ngựa: “Đi!”

Chương 188: Ước định bảy ngày

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Bốn ngày sau, rốt cuộc Hà Khứ và Hà Tòng cũng chạy tới Kiếm Tâm trủng. Bọn họ chạy thẳng vào trong Kiếm các: “Hoa Cẩm đâu? Hoa Cẩm đang ở đâu?”

Hộ kiếm sư Vô Pháp đi ra, thấy sắc mặt hai người lấy làm khó hiểu: “Sao mà nôn nóng vậy? Hoa Cẩm và lão gia tử ra sau núi hái thuốc, chắc lát nữa là về.”

“Không được, mau tìm bọn họ. Không thể để lâu được.” Hà Khứ lập tức đi thẳng ra ngoài, lại nghe tiếng nói của một già một trẻ vang lên ngoài cửa. Hoa Cẩm đi đang cùng lão trủng chủ Lý Tổ Vương đi vào.

“Hoa Cẩm, Hoa Cẩm! Mau theo ta tới Lôi gia bảo!” Hà Khứ vội vàng la lên.

Hoa Cẩm vẻ mặt ngây ngốc: “Hả? Sao ta lại phải tới Lôi gia bảo?”

Lý Tổ Vương thấy Hà Tòng vốn luôn bình tĩnh lúc này lại có vẻ cực kỳ lo lắng, biết tình huống đang hết sức cấp bách: “Ngươi cứ nói từ từ thôi, kể hết mọi chuyện đã.”

Hà Khứ thở hổn hển, đang định mở miệng thì đầu óc lại choáng váng, trực tiếp hôn mê bất tỉnh. Hà Tòng vội vàng tới giúp hắn. Hoa Cẩm tiến tới bắt mạch nói: “Không sao, hắn chỉ đi đường mệt mỏi qua mức, giờ lại gấp tới mức tâm hỏa công tâm nên trực tiếp hôn mê bất tỉnh thôi. Hà Tòng, rốt cuộc có chuyện gì, sao phải tới Lôi gia bảo?”

“Ngươi còn nhớ người trẻ tuổi tên là Tiêu Sắt đi cùng thiếu chủ ngày trước không?” Hà Tòng hỏi.

“Đương nhiên là nhớ.” Hoa Cẩm gật đầu.

“Lần này Ám Hà đánh lén Anh Hùng yến, hắn bảo vệ anh hùng trong thiên hạ cưỡng ép vận công, hiện nay đã bị thương nặng, lúc nào cũng nguy hiểm tới tính mạng. May mà có Nho Kiếm Tiên Tạ Tuyên tiền bối ở đó nên tạm thời giữ được tính mạng. Nhưng Tạ tiền bối nói tối đa ông ấy cũng chỉ bảo vệ được bốn ngày. Cộng thêm viên Tam Nhật hoàn kia, nhiều nhất là bảy ngày. Cho nên lệnh cho hai người chúng ta mời Hoa Cẩm cô nương tới!”

“Tam Nhật hoàn!” Hoa Cẩm kinh hãi: “Hắn uống Tam Nhật hoàn à?”

“Sao vậy?” Hà Tòng ngạc nhiên.

“Tam Nhật hoàn đó sẽ kích thích tất cả sinh mệnh lực trong người, cho nên bất luận thương thế nặng đến đâu cũng có thể kéo dài tính mạng ba ngày. Nhưng sau ba ngày nếu vẫn không trị được, như vậy dẫu là thần tiên cũng khó lòng cứu nổi.” Hoa Cẩm xoay người, cõng rương thuốc lên: “Lão gia tử, ta phải tới đó ngay.”

Hà Tòng gật đầu: “Việc này không nên chậm trễ, ta đi cùng ngươi.”

Lão trủng chủ lắc đầu: “Lần này tới Lôi gia bảo nhanh nhất cũng phải bốn ngày. Ngươi cưỡi Tử Lưu Câu của ta đi. Hà Tòng, ngươi đã mệt lắm rồi, Vô Pháp, ngươi đi cùng Hoa Cẩm.”

“Vâng.” Vô Pháp đáp, cùng Hoa Cẩm chạy ra ngoài các.

Lý Tổ Vương nhìn theo bóng lưng cô đi khỏi, khẽ cau mày, thở dài nói: “Xem ra đã bắt đầu thật rồi.”

Lôi gia bảo.

Tạ Tuyên và Vô Tâm cùng đi từ trong nhà ra, hai người đều có vẻ mệt mỏi kiệt sức. Bốn ngày liên tục thay nhau truyền khí cho Tiêu Sắt, cho dù có tu vi Thiên Cảnh cũng khó lòng chống đỡ nổi.
“Sao rồi?” Lôi Vô Kiệt tiến tới hỏi.

“Tam Nhật hoàn đó đúng là dược vật tuyệt diệu nhất trên thế gian. Hiện giờ mạch đập của Tiêu Sắt đã ổn định, chân khí thông suốt, nhìn qua còn tưởng thương thế đã khỏi.” Tạ Tuyên nói.

“Vậy... đã ổn chưa?” Lôi Vô Kiệt khó hiểu.

“Tạm thời không có gì đáng ngại, nhưng có nhìn thế nào cũng giống bốn chữ.” Vô Tâm đột nhiên nói.

“Bốn chữ nào?” Mọi người đồng thanh hỏi.

“Hồi quang phản chiếu.” Vô Tâm gằn từng chữ một.

Tạ Tuyên gật đầu: “Đúng là hồi quang phản chiếu, ít nhất có một điểm có thể xác nhận. Nếu sau ba ngày vị tiểu thần y kia còn chưa chạy tới, cho dù hai người chúng ta cố gắng tới đâu cũng không cách nào xoay chuyển trời đất.”

Lôi Vô Kiệt xiết chặt nắm tay, quay sang nhìn về phía xa, hạ giọng nói: “Hoa Cẩm, ngươi mau đến đây đi.”

Vô Tâm đi tới bên cạnh Lôi Vô Kiệt, vỗ vai hắn nói: “Yên tâm đi, Tiêu Sắt không dễ chết như vậy đâu.”

“Hòa thượng, chẳng phải ngươi về Thiên Ngoại Thiên rồi à? Sao lại tới Lôi gia bảo?” Mấy hôm nay Vô Tâm không ở trong phòng chữa thương cho Tiêu Sắt thì là nghỉ ngơi điều dưỡng khí tức. Lôi Vô Kiệt vẫn chưa có cơ hội nói chuyện với hắn. Tới giờ mới hỏi câu hỏi cất giữ trong lòng bấy lâu.

“Ta tới cứu các ngươi. Phật gia chú trọng nhận ơn phải báo đáp. Các ngươi đã cứu ta một lần cho nên ta cũng tới cứu các ngươi một lần.” Vô Tâm cười nói: “Cho nên ta từ Thiên Ngoại Thiên xa xôi chạy tới. Nếu cuối cùng Tiêu Sắt vẫn chết chẳng phải ta mất mặt lắm sao?”

“Ngươi có cách gì không?” Lôi Vô Kiệt vui vẻ nói.

“Không có cách nào.” Vô Tâm nhún tai: “Đừng nhìn giờ ta chuyện trò vui vẻ với ngươi, thật ra ta còn chẳng có sức về phòng nữa cơ.” “Vậy ngươi còn đứng đây làm gì?” Lôi Vô Kiệt khó hiểu.

“Chẳng hay Lôi huynh đệ có thể nể tấm lòng son chạy tới cứu giúp, cõng ta về phòng được không?” Vô Tâm đan tay thành chữ thập, vẻ mặt thành khẩn.

“Hòa thượng này, đúng là không thay đổi gì cả.” Lôi Vô Kiệt bất đắc dĩ nhún người, cõng Vô Tâm lên: “Đi thôi.”

Hai người từ từ đi khỏi. Đại tướng quân Diệp Khiếu Ưng và con gái đứng ngoài cửa nhìn bóng lưng Vô Tâm như đang suy ngẫm. Đột nhiên hắn quay sang hỏi Tạ Tuyên: “Tạ tiên sinh, mặc dù ta chưa từng gặp Diệp Đỉnh Chi nhưng vị tiểu tông chủ Thiên Ngoại Thiên này trông có vẻ quen quen.”

“Ồ?” Tạ Tuyên vẻ mặt bình tĩnh đáp: “Giống ai?”

“Tiên sinh không thấy vậy à?” Diệp Khiếu Ưng hỏi ngược lại.

Tạ Tuyên nhún vai: “Giống Diệp Đỉnh Chi mà.”

“Vậy chắc là Khiếu Ưng hoa mắt rồi.” Diệp Khiếu Ưng lắc đầu một cái, không hỏi tiếp.

Diệp Nhược Y lại gật đầu một cái, nhẹ giọng nói: “Đúng là khá giống.”

“Hòa thượng, làm tông chủ Thiên Ngoại Thiên có thoải mái không?” Lôi Vô Kiệt vừa đi vừa hỏi.

“Cũng được. Mỗi ngày chỉ cần uống rượu, ngắm tuyết, cuộc sống tiêu dao tự tại. Nếu không vì chuyện của các ngươi, giờ ta còn đang ngủ trong phúc địa cơ.” Vô Tâm vừa ngáp vừa lười biếng nói.

Lôi Vô Kiệt cười nói: “Mặc dù kinh nghiệm giang hồ của ta không nhiều nhưng mấy lời của ngươi không lừa được ta đâu. Chuyện của chúng ta ngay cả Tuyết Nguyệt thành cũng không biết, ngươi ở Thiên Ngoại Thiên cách xa ngoài ngàn dặm, làm sao mà biết được? Vừa rồi đang trước mặt nhiều người ta cũng ngại vạch trần ngươi. Nói đi, rốt cuộc vì sao lại tới?”

“Đúng là tới vì bảo vệ ngươi. Có người nhờ ta ra tay cướp lấy Tiêu Sắt, ta bèn thuận nước đẩy thuyền.” Vô Tâm bất đắc dĩ nói: “Tiểu tử nhà ngươi mới lăn lộn trên giang hồ đã nửa năm mà biết dùng đầu óc rồi cơ đấy.”

“Đương nhiên.” Lôi Vô Kiệt nói: “Ta học theo Tiêu Sắt mà.”

“Vậy ngươi nghe cho kỹ, ba ngày sau nếu tiểu thần y chạy tới chữa khỏi cho Tiêu Sắt, ngươi nhất định phải bảo vệ bên cạnh Tiêu Sắt. Ngươi đã biết thân phận của hắn, chắc cũng biết chỉ riêng trong Lôi gia bảo này đã có bao nhiêu người muốn cướp hắn đi.” Giọng nói của Vô Tâm nghiêm túc hiếm có.

“Vậy ngươi thì sao? Ngươi có cướp không?” Lôi Vô Kiệt thản nhiên hỏi.

"Không biết."

“Vì sao?”

Vô Tâm ngẩng đầu lên, ánh mặt trời buổi chiều chiếu lên gương mặt hắn. Hắn cười một tiếng: “Vì chúng ta là bằng hữu.”

Chương 189: Lằn ranh sinh tử

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Mau! Mau!” Trên con đường, hai con tuấn mã đang phóng nước đại. Trên con lương câu màu tím phía trước là một cô bé khoảng mười ba mười bốn tuổi, dáng vẻ thông minh đáng yêu, nhưng lúc này lại vung roi ngựa đầy hung ác. Theo sát phía sau cô bé là một cô gái lớn hơn một chút, lúc này sắc mặt hốt hoảng, miệng thở hổn hển.

“Hoa Cẩm, ta sắp không theo kịp nữa rồi.” Cô khó nhọc nói.

Hoa Cẩm xoay người, lấy từ trong lòng ra một bình thuốc, lại vung roi: “Ăn thêm một viên Bách Hoa Lợi Khí hoàn đi, Vô Pháp.”

Vô Pháp xua tay lia lịa: “Không được, không được. Dùng thứ đó tiếp, ta sợ mình sẽ chết.”

“Vậy ta đi trước, ngươi đuổi theo sau nhé.” Hoa Cẩm đổ từ trong bình ra một viên thuốc, đưa tay ném vào trong miệng rồi lại vung roi. “Ta đi trước đây!”

“Hoa Cẩm.” Vô Pháp bất đắc dĩ gọi một tiếng, nhưng vẫn không cản được Hoa Cẩm như phát điên.

“Đừng có chết nhé, ta còn chưa học được Bổ Hồn thuật, còn chưa chữa khỏi bệnh cho ngươi mà.” Hoa Cẩm hạ giọng nói. Thế nhưng sau khi đi được mấy chục dặm, con ngựa dưới chân cô tuy là Tử Lưu câu, lương câu số một số hai trong Kiếm Tâm trủng, ngày chạy ngàn dặm, nhưng nó đã đi liền mấy ngày mấy đêm, hiện giờ không còn sức lực. Sau khi đưa Hoa Cẩm chạy thêm một quãng được, rốt cuộc bốn chân nó mềm nhũn, miệng sùi bọt mép, ngã trên mặt đất co quắp.

“Tử Lưu Câu, đứng dậy đi! Còn vài chục dặm nữa là tới Lôi gia bảo rồi!” Hoa Cẩm ra sắc lắc thân thể Tử Lưu Câu, nhưng Tử Lưu Câu co quắp vài cái, cuối cùng không thể bò dậy.

“Làm thế nào bây giờ! Làm thế nào bây giờ!” Hoa Cẩm biết đã không thể hy vọng gì vào Tử Lưu Câu nữa, bắt đầu nhìn bốn phía xung quanh. Vừa hay ven đường có một quán trà. Cô chạy tới bên quán trà, cuống cuồng hét lớn: “Ai có ngựa, ai có ngựa! Bán cho ta!”

Tiểu nhị của quán trà thấy một cô bé như cô chạy trên đường một mình, nghĩ thầm chắc là lạc mất cha mẹ, không khỏi sinh lòng thương xót; “Tiểu muội muội, lạc mất người nhà à? Hay là vào trong quán trà nghỉ ngơi chút đã, ta giúp muội tới quan phủ tìm người?”

“Ai có ngựa không? Ta muốn mua ngựa! Ai có ngựa không?” Hoa Cẩm đầu óc hỗn loạn, chỉ không ngừng lặp lại lời này.

“Tiểu muội muội, chỗ ta chỉ là một quán trà nhỏ ven đường, chỉ có một con lừa bình thường để chuyển hàng thôi.” Tiểu nhị cười khổ nói.

“Con lừa, con lừa. Bao nhiêu tiền.” Hoa Cẩm vội vàng hỏi.

“Tiểu cô nương, cho dù ngươi mua lừa, với tốc độ của con lừa đó, chạy tới Lôi gia bảo chắc trời cũng tối rồi.” Một giọng nói mang chút ý cười đột nhiên vang lên bên cạnh. Hoa Cẩm lập tức xoay người lại, thấy một người áo kim đeo trường đao đang thúc ngựa đứng trước mặt cô. Con tuấn mã đó màu đỏ thẫm, cao lớn uy mãnh, cốt cách tuấn tú lạ thường, vừa nhìn là biết lương câu ngày đi ngàn dặm, không dưới Tử Lưu Câu.

“Ngựa, bán ngựa của ngươi cho ta!” Hoa Cẩm vội vàng nói.

“Cô nương muốn tới Lôi gia bảo?” Người mặc áo kim hỏi.

“Đúng vậy, nếu ngươi không nỡ bỏ ngựa, ta tặng thỏi bạc này cho ngươi. Chờ sau khi tới Lôi gia bảo ta lại sai người đưa ngựa về cho ngươi.” Hoa Cẩm biết con ngựa trước mắt rất hiếm có, bèn nhanh chóng nghĩ cách.

“Không cần phiền toái như vậy, đi cùng cũng được.” Người mặc áo kim cúi người, kéo Hoa Cẩm lên. Hắn đặt Hoa Cẩm bên cạnh, bế lấy cô bé. “Đúng là trùng hợp, ta cũng tới Lôi gia bảo.”
Hoa Cẩm lập tức ngây ngẩn, tiểu nhị trong quán trà cũng ngây ngẩn. Hành động này của người áo kim rõ ràng là cướp người, thế nhưng động tác như nước chảy mây trôi, khiến bọn họ chẳng thể phản kháng.

“Đi!” Người áo kim thúc vào bụng ngựa, lao thẳng về phía trước.

Một lúc sau Hoa Cẩm mới phản ứng lại: “Ngươi... Ngươi cũng tới Lôi gia bảo?”

“Đúng vậy.” Người áo kim đáp.

“Ngươi tới Lôi gia bảo làm gì?” Hoa Cẩm lại hỏi.

“Tìm người thân.” Người áo kim vẫn trả lời ngắn gọn.

“Tìm người thân? Họ Lôi?” Hoa Cẩm bớt chút cảnh giác.

Người áo kim lắc đầu: “Ta không họ Lôi. Ta họ Tiêu.”

“Tiêu? Chẳng lẽ là...” Hoa Cẩm kinh hãi.

“Có thể ngươi không tin, nhưng không sao. Đợi khi tới Lôi gia bảo sẽ biết. Nhưng trên đường nếu ngươi phát hiện ta lừa ngươi, ngươi cứ việc cắm hai mũi kim đó vào huyệt Thiên Trung của ta.” Người áo kim nhẹ nhàng cười nói.

Hoa Cẩm đỏ mặt, biết mấy thủ đoạt nhỏ của mình đã bị phát hiện. Nhưng thấy người này nói chuyện rất bình thản, lòng cảnh giác cũng hơi buông lỏng, huống chi dáng dấp người này tuấn tú như vậy, ăn mặc quý phái, chắc không phải đại ác nhân gì. Nghĩ vậy, Hoa Cẩm cũng thu hồi châm bạc.

“Trông ngươi gấp như vậy, định tới Lôi gia bảo cứu người à?” Người áo kim hỏi. “Ừ.” Hoa Cẩm gật đầu.

“Người kia quan trọng lắm à? Là bằng hứu chí thân của ngươi, hay là người yêu của ngươi?” Người áo kim hỏi đầy ẩn ý.

“Là bệnh nhân của ta.” Không ngờ Hoa Cẩm không đỏ mặt mà đáp rất kiên nghị: “Một khi là bệnh nhân của ta, cả đời đều là bệnh nhân của ta. Nếu hắn chết, vậy lỗi là ở đại phu ta đây.”

Thấy cô bé mới mười ba mười bốn tuổi này tự xưng đại phu, người áo kim lại chẳng cười, chỉ lộ vẻ tò mò: “Ồ? Một khi là bệnh nhân, cả đời là bệnh nhân? Đây là lần đầu tiên ta nghe một đại phu nói vậy. Đại phu các ngươi còn có quy củ vậy à?”

“Chỉ là quy củ của Dược Vương cốc chúng ta thôi.” Hoa Cẩm nói.

“Ồ? Dược Vương cốc?” Người áo kim mỉm cười đầy ẩn ý, nhưng Hoa Cẩm không nhìn thấy.

Không bao lâu sau hai người đã tới trước cửa Lôi gia bảo. Chỉ có điều nơi này toàn lều với trại, có không ít binh sĩ mặc giáp đeo song đao đang đi tuần.

“Đây là...” Hoa Cẩm sợ hãi.

Người áo kim đột nhiên ôm lấy Hoa Cẩm, mũi chân điểm xuống, nhảy về phía trước. Hắn ngửa đầu hô dài: “Tiểu thần y của Dược Vương cốc đang ở đây, xin tránh sang một bên!”

Những binh sĩ kia được thông báo vài ngày tới sẽ có một vị thần ý tới thăm, không dám chặn đường, dồn dập tránh sang một bên. Nhưng cho dù có muốn ngăn cản cũng chẳng có cách nào. Người áo kim kia có khinh công tuyệt đỉnh, ôm Hoa Cẩm mà tung người vài cái đã xuyên qua doanh trại, tiến thẳng vào Lôi gia bảo.

“Người vừa rồi là...” Trong số binh sĩ có người nhanh mắt nhận ra trang phục của hắn.

“Kim Y Lang Nguyệt Hầu.” Bách phu trưởng gằn từng chữ một.

“Sao hắn lại tới đây?” Binh sĩ vừa nói chuyện không hiểu.

Bách Phu trưởng hạ giọng: “Mau báo cho tướng quân!”

“Rõ!”

Người áo kim nhảy vào Lôi gia bảo, lại ngửa đầu lên hô lớn: “Tiểu thần y của Dược Vương cốc đang ở đây, có biết bệnh nhân đang ở đâu không?”

Lôi Vô Kiệt đang đứng bên ngoài Kỳ Lân các nghe tiếng hô này, trong lòng vô cùng vui mừng, vội vàng hét lớn về phía tiếng hô: “Ở đây!”

Người áo kim mỉm cười: “Xem ra không tới trễ, tiểu thần y, chúng ta đi nào!” Nói xong ôm lấy Hoa Cẩm chạy về phía Kỳ Lân các.

Chương 190: Sinh tử hồi thiên

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Trong Kỳ Lân các, thời thế đã thay đổi hẳn, Tiêu Sắt ngủ say suốt ba ngày đột nhiên ngồi từ trên giường dậy, chân khí trên người vận chuyển điên cuồng. Tạ Tuyên vốn chỉ định mở cửa xem bệnh tình của hắn nhưng lại bị hắn xuất một quyền đánh ra ngoài. Tạ Tuyên có cảnh giới cỡ nào nhưng giơ quyền giao đấu một chiêu đã bị ép lui ba bước.

“Đúng là hồi quang phản chiếu, ngay cả nội lực cũng mạnh hơn ngày thường nhiều.” Vô Tâm vào phòng sau đó, thấy cảnh này bèn cảm thán.

“Sao rồi.” Lôi Vô Kiệt cũng nghiêng người vào thăm dò.

“Không có chuyện của ngươi.” Vô Tâm đẩy đầu hắn ra, giơ chân đá cửa đóng lại. “Ta không mở cửa, các ngươi đừng vào.”

Tạ Tuyên cau mày nhìn Tiêu Sắt ánh mắt đỏ chót, đã mất thần trí: “Đúng là hồi quang phản chiếu. Hiện giờ tất cả lực lượng trên người hắn đang tiết ra ngoài, lực lượng này có thể khiến hắn vô địch trong thời gian một nén nhang, thế nhưng sau thời gian đó, hắn sẽ chết tới mức không thể chết hơn.”

“Do Tam Nhật hoàn phải không.” Vô Thiền đột nhiên nói: “Quả nhiên mọi chuyện trên thế gian đều có giá của nó.”

Tạ Tuyên thở dài: “Tuy cảm thấy không thể nào nhưng vẫn phải thử một chút.”

“Tiền bối có cách gì à?” Vô Tâm nhìn Tạ Tuyên.

Tạ Tuyên hạ giọng nói: “Đầu tiên chế ngự hắn đã, sau đó ta đả thông ẩn mạch của hắn, phát tiết tất cả chân khí của hắn đi. Sau đó cả đời hắn không thể tập võ, thậm chí muốn đi lại cũng rất khó khăn. Nhưng ta đã nghĩ suốt ba ngày, đây là cách duy nhất cứu được hắn.”

" Được." Vô Tâm gật đầu.

“Tán hết võ công, hy vọng sau khi tỉnh lại hắn sẽ không trách ta.” Tạ Tuyên thở dài.

Vô Tâm lắc đầu: “Ta cũng từng tán hết võ công, nhưng lại đạt tới đại tự tại.”

Trong lúc hai người nói chuyện, chân khí quay quanh người Tiêu Sắt càng thêm mãnh liệt, hắn gầm lên một tiếng, tung người nhảy tới đánh về phía Tạ Tuyên.

“Động thủ!” Tạ Tuyên và Vô Tâm cùng nhảy lên.

Còn bên ngoài Kỳ Lân các, lúc này Hoa Cẩm và người áo kim vừa mới chạy tới.

“Tiêu Sắt đang ở đâu?” Hoa Cẩm trực tiếp hỏi.

“Đang ở trong các.” Thấy Hoa Cẩm đã tới, Lôi Vô Kiệt cũng chẳng lo được nhiều, xoay người đá văng cánh cửa. Cửa các bật mở, chỉ thấy Tiêu Sắt đứng trong phòng, tay trái đối chưởng với Vô Tâm, tay phải đối chưởng với Tạ Tuyên, đỉnh đầu đầy hơi nước, đôi mắt mở to đỏ ngầu, đầu đã đầy mồ hôi.

"Tiêu Sắt!" Lôi Vô Kiệt kêu lên.
“Đừng gọi, hắn không nghe thấy đâu.” Tăng bào màu trắng trên người Vô Tâm đã ướt đẫm, hắn thở hổn hển nói với Tạ Tuyên: “Tiền bối, động thủ đi.”

“Được.” Tạ Tuyên giơ tay trái lên.

“Dừng tay!” Hoa Cẩm đột nhiên quát.

Tạ Tuyên và Vô Tâm quay đầu lại nhìn cô. Tạ Tuyên kinh ngạc: “Chắc hẳn vị này là tiểu thần y của Dược Vương cốc? Chẳng hay tiểu thần y có cách gì không?”

Hoa Cẩm đột nhiên kéo đai lưng, mười mấy mũi châm bạc lập tức bay trước mặt cô. Cô lấy một bình thuốc ra, đổ nước thuốc trong bình lên châm bạc, vung nhẹ cánh tay. Mười mấy mũi châm bạc lập tức bay tới, đâm vào trong đầu Tiêu Sắt. Con ngươi Tiêu Sắt lập tức mờ đi, toàn thân thoát lực, lập tức ngất xỉu.

“Châm pháp này quả thật vô cùng kỳ diệu.” Tạ Tuyên vừa đỡ lấy Tiêu Sắt vừa thở dài nói.

“Những người không liên quan mau ra ngoài!” Lúc này Hoa Cẩm hoàn toàn không còn dáng vẻ một bé gái mười ba mười bốn tuổi nữa, giơ tay nhấc chân đã đầy vẻ ngang ngược của thầy thuốc. Cô bước vào trong Kỳ Lân các: “Giúp ta nâng hắn lên giường.”

Nho Kiếm Tiên Tạ Tuyên một trong Ngũ Đại Kiếm Tiên, đường đường là tế tửu tiền nhiệm của Tắc Hạ học cung, là người có thể trở thành đế sư. Nhưng giờ phút này hắn đứng trước một cô bé mới mười ba mười bốn tuổi lại vô cùng nghe lời, lập tức bế Tiêu Sắt lên giường.

“Đuổi người.” Hoa Cẩm tiếp tục hạ lệnh.

Vô Tâm gật đầu, xoay người xuất chưởng đóng cửa các, lại nhốt đám người Lôi Vô Kiệt bên ngoài.

“Cởi quần áo hắn ra.” Hoa Cẩm ngồi bên mép giường ra mệnh lệnh thứ ba.

“Tuân lệnh.” Tạ Tuyên cười nói, trong lòng dâng lên chút hảo cảm với tiểu thần y danh xứng với thực này. Mặc dù nhìn bề ngoài lanh lợi khả ái nhưng tính tình giống hệt như Dược Vương - Tân Bách Thảo, chẳng trách một ông lão sắp xuống lỗ lại nhận một cô bé như vậy làm đệ tử quan môn. Hoa Cẩm lấy từ trong túi thuốc ra một nắm châm bạc, vung tay lên, châm bạc cắm hết lên người Tiêu Sắt. Cảnh tượng này khiến cả Vô Tâm cũng ngây ngẩn, hắn khen: “Trước đây ta từng thấy Vạn Thụ Phi Hoa của Đường Liên, quả thật không bằng ngươi.”

Hoa Cẩm hoàn toàn không để ý tới lời hắn, giờ phút này cô đã đắm chìm trong thế giới của bản thân mình. Trong thế giới này chỉ có cô và Tiêu Sắt. Mỗi lần cô giơ tay lên là một lần Tiêu Sắt hít hở. Tổng cộng ba mươi bốn mũi châm bạc cắm lên người Tiêu Sắt, thân thể Tiêu Sắt lại xảy ra biến hóa. Cơ thể hắn vốn đã nguội lạnh lại như thiêu cháy, Hoa Cẩm lấy từ trong lòng ra một đóa hoa nhỏ màu trắng, niết nhẹ một cái.

“Phồn Lũ Sương Bạch hoa?” Tạ Tuyên kinh ngạc, đây là thảo dược cực kỳ hiếm thấy.

Hoa Cẩm giơ tay ra, trên tay đã dính đầy nước. Cô nhẹ nhàng vung tay, lau nước đó lên đầu Tiêu Sắt. Hoa Cẩm đột nhiên quay sang nhìn Tạ Tuyên: “Chẳng hay công lực tiền bối ra sao?”

“Cũng tạm.” Tạ Tuyên đáp.

“Đang lúc sống chết, không thể nói tạm. Kính xin tiền bối trả lời lại.” Hoa Cẩm nhìn Tạ Tuyên, ánh mắt kiên định.

Tạ Tuyên thầm rùng mình, mỉm cười: “Đứng trong mười hạng đầu Bắc Ly.”

“Tốt lắm.” Hoa Cẩm không hề kinh ngạc, chỉ nói: “Ẩn mạch của Tiêu Sắt đã tổn hại cho nên trên người có nội lực mà không thể vận dụng. Lần này cưỡng ép vận công đã làm thương tổn tới ẩn mạch, hiện giờ chân khí trong người rối loạn, lúc nào cũng có thể nguy hiểm tới tính mạng. Ta mong tiền bối giúp ta ép nội lực của hắn về ẩn mạch.”

“Mấy ngày trước ta cũng làm vậy, nhưng mỗi lần ép xuống lại bị đẩy về, cơ thể hắn không chịu nổi nữa.” Tạ Tuyên nói.

“Lần này ta sẽ niêm phong ẩn mạch của hắn.” Hoa Cẩm nói: “Đầu tiên ta dùng Phồn Lũ Sương Bạch hoa trấn áp thần trí của hắn, bởi vì lát nữa sẽ rất đau, thậm chí có người còn bị đau chết. Việc tiền bối phải làm là ép chân khí của hắn trở về. Ta còn chín mũi châm bạc cuối cùng phong bế mạch của hắn.”

“Xin nhận lệnh!” Tạ Tuyên đặt song chưởng lên lưng Tiêu Sắt, dùng hết chân khí toàn thân.

Tiêu Sắt cau mày, nhưng cuối cùng không tỉnh lại.

“Tiền bối!” Hoa Cẩm hét lớn một tiếng.

Tạ Tuyên gật đầu, song chưởng lại vận lực: “Lát nữa khi ta vận chân khí tới cực hạn, chân khí của Tiêu Sắt sẽ đảo ngược. Khi đó ngươi chỉ có một cơ hội.”

Hoa Cẩm đột nhiên nhắm mắt lại, cô không biết võ công, chỉ hiểu y lý. Cô nhắm mắt lại sẽ chỉ nghe thấy tiếng hít thở của Tiêu Sắt. Khi hơi thở của Tiêu Sắt thay đổi chính là thời cơ của cô.

Thời cơ.

Ngay chính lúc này!

Hoa Cẩm mở mắt, vung tay lên, chín mũi châm cuối cùng bay ra!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau