THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Đại chiến tạm ngừng

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đường Trạch gật đầu, cung kính chắp tay nói: “Đường Trạch xin ghi nhớ.”

“Cút!” Lôi Vân Hạc tức giận quát.

Đường Huyền ôm thi thể Đường lão thái gia, Đường Trạch huýt sáo, chỉ thấy một tiếng ngựa hí vang lên, bốn người bọn họ ôm thi thể Đường lão thái gia đi khỏi từ hậu viện.

Lôi Thiên Ngân ôm thi thể Lôi Thiên Hổ, không ngừng rơi lệ, đấm đất hô: “Không cam lòng!”

“Món nợ này sớm muộn gì cũng có ngày tính toán.” Lôi Vân Hạc xoay người: “Thiên Ngân, còn có tiểu tử Ôn gia kia, mau cho người trong Lôi gia bảo uống thuốc giải. Người của Tuyết Nguyệt thành còn ở ngoài cửa, ta ra xem một chút.”

Lúc này lại thấy Lý Hàn Y đột nhiên mở mắt.

“Ngươi tỉnh rồi.” Lôi Oanh vui vẻ nói.

Ánh mắt Lý Hàn Y lóe lên ánh sáng tím, đưa tay nắm lấy hai thanh kiếm của mình.

“Cẩn thận!” Tạ Tuyên kêu lên một tiếng, kéo cổ áo Lôi Oanh lui lại phía sau.

Chỉ thấy Lý Hàn Y vung song kiếm, nhanh chóng ép lui hai người. Cô đứng dậy, khí tức yêu dã nguy hiểm bùng lên nồng nặc.

“Không tốt, tẩu hỏa nhập ma bộc phát càng nghiêm trọng rồi!” Tạ Tuyên cau mày nói.

“Tô! Xương! Hà!” Lý Hàn Y cắn răng gằn từng chữ một rồi tung người nhảy ra ngoài.

“Hàn Y!” Lôi Oanh cũng tung người nhảy theo, Tạ Tuyên và Lôi Vân Hạc trong sân nhìn nhau, cũng lập tức đi theo. Nhưng cảnh tượng bên ngoài khiến bọn họ kinh ngạc, tất cả mọi người nằm thoi thóp trên mặt đất, chỉ có hai người xa lạ vẫn đang đứng.

Một người mặc quần áo màu đen vóc dáng khôi ngô, cầm một thanh đao to như cánh cửa.

Một hòa thượng áo trắng, tuổi trẻ mà tuấn tú tuyệt trần, nhưng có vẻ đã bị thương không nhẹ, đang dùng tay lau vết máu nơi khóe miệng.

Lý Hàn Y không buồn nhìn một cái, trực tiếp lướt qua đám người.

“Tỷ tỷ!” Lôi Vô Kiệt kêu lên một tiếng, Lý Hàn Y vẫn không buồn để ý tới hắn.

“Sư phụ!” Lôi Vô Kiệt thấy Lôi Oanh đã lâu không gặp, vừa mừng vừa sợ.

Lôi Oanh nghe tiếng đi tới, thấy Lôi Vô Kiệt nằm trên mặt đất không nhúc nhích bèn dừng bước: “Không chết chứ?”

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Chắc là vẫn chịu được.”
“Vậy vào Lôi gia bảo gặp Lôi Vân Hạc!” Lôi Oanh nói xong lập tức đi theo, không buồn quay đầu lại.

“Cái này...” Lôi Vô Kiệt mong ba người gặp nhau đã lâu, không ngờ lại kết thúc qua loa như vậy.

Tạ Tuyên và Lôi Vân Hạc dừng bước ngoài cửa.

Do quan hệ của cha nên Tư Không Thiên Lạc cũng biết Tạ Tuyên, vui vẻ nói: “Tạ thúc thúc! Sao thúc cũng tới! Mau, giúp ta kiểm tra thưởng thế của Tiêu Sắt.”

Tạ Tuyên đương nhiên nhận ra Tiêu Sắt đã hôn mê, hắn nhìn hai bóng người từ từ biến mất, trong đầu thầm nghĩ: với năng lực hiện nay của Lôi Oanh, tuy không cản được Lý Hàn Y nhưng đi theo bảo vệ cô ấy cũng không vấn đề. Bèn không đuổi theo nữa mà quay sang chạy tới bên cạnh Tiêu Sắt, định kiểm tra thương thể của hắn.

Lại thấy thanh đao lớn như cánh cửa đập xuống, Tạ Tuyên vội vàng lui lại phía sau né tránh. Hắn có kiến thức uyên bác, lập tức nhận ra thân phận của người trước mặt: “Ngươi là Minh Hầu? Vậy vị này là...”

Vô Tâm nghe vậy quát khẽ một tiếng: “Minh Hầu, dừng tay, không được lỗ mãng với Nho Kiếm Tiên tiền bối.” Sau đó mỉm cười với Tạ Tuyên: “Xin chào tiền bối, có điều tại hạ không phải Nguyệt Cơ.”

“Đương nhiên ngươi không phải Nguyệt Cơ rồi.” Tạ Tuyên nhìn từ trên xuống dưới: “Ngươi rất giống phụ thân và mẫu thân ngươi, khi còn bé ta đã từng thấy ngươi. Diệp An Thế. Vì sao ngươi lại tới đây? Ân oán giữa Đường môn và Lôi gia bảo không chỉ dính dáng tới Ám Hà, ngay cả Thiên Ngoại Thiên cũng định nhúng tay vào à?”

“Không, lần này Vô Tâm tới chỉ vì ba vị bằng hữu.” Vô Tâm chỉ Lôi Vô Kiệt và Đường Liên: “Hai người nằm dưới đất không bò dậy nổi, với một người.” Lại chỉ vào Tiêu Sắt đã ngất xỉu trong lòng Minh Hầu: “Hình như sắp chết mất rồi.”

Tạ Tuyên lao tới, bắt mạch cho Tiêu Sắt, sắc mặt âm trầm bất định. “Đúng là sắp chết rồi.”

“Tiền bối có chữa được không?” Vô Tâm hỏi.

“Không chữa được, nhưng có thể giữ mạng cho hắn. Nhưng ta cần một người có nội lực thâm hậu giúp ta.” Tạ Tuyên thu tay lại: “Nhưng Lôi gia bảo đang gặp biến cố, Vân Hạc huynh cần ra mặt trấn an mọi người...”

“Ta có thể.” Vô Tâm phẩy ống tay áo, đi tới bên cạnh Minh Hầu, ôm lấy Tiêu Sắt: “Tiền bối: “Chúng ta đi thôi.” “Ngươi?” Tạ Tuyên quan sát Vô Tâm một hồi rồi gật đầu: “Được, không ngờ còn trẻ như vậy đã bước vào Tiêu Dao Thiên Cảnh, quả không hổ con trai của Diệp Đỉnh Chi.”

“Tại hạ theo sư phụ là Hàn Sơn tự Vong Ưu đại sư, võ nghệ trên người cũng học từ sư phụ.” Vô Tâm điểm nhẹ mũi chân, chớp mắt đã lướt qua bên cạnh Tạ Tuyên.

Tạ Tuyên kinh ngạc: “Thần Túc Thông?” Lập tức hiểu không thể coi thường hòa thượng trước mắt, hắn bèn đi theo nói: “Vân Hạc huynh, mượn một gian phòng khách của Lôi gia nào. Trong mười hai canh giờ không cho bất cứ ai vào phòng.”

“Đi đi.” Lôi Vân Hạc bất đắc dĩ nhìn những người nằm rải rác dưới đất: “Những người còn lại cứ giao cho ta.”

Lôi Vô Kiệt miễn cưỡng cống nửa người lên, vội vàng hỏi: “Sư bá, tỷ tỷ ta sao rồi? Sao sư phụ ta lại đi theo tỷ ấy?”

“Ta cũng vừa mới tới, làm sao mà biết được.” Lôi Vân Hạc tức giận nói, tiếp đó hắn đi tới bên cạnh Đường Liên, cúi người. “Đường Liên.”

“Trưởng lão.” Đường Liên vẫn giữ cách gọi trong Tuyết Nguyệt thành: “Xin hỏi tình hình bên trong hiện nay sao rồi?”

“Người của Đường môn đã đi rồi, mặc dù gây một trận náo loạn lớn, nhưng tổng cộng Đường môn và Lôi gia bảo chỉ chết có hai người.” Lôi Vân Hạc nói rất bình tĩnh.

“Hai người nào?” Đường Liên hỏi.

“Lôi gia bảo, Lôi Thiên Hổ.” Lôi Vân Hạc trả lời rất thẳng thắn.

Đường Liên thầm căng thẳng, đương nhiên hắn biết Lôi Thiên Hổ là ai, không ngờ mình lại tới chậm một bước, hại môn chủ Lôi gia bảo bỏ mạng. Trong lòng hắn áy náy không thôi.

“Cùng với, Đường môn, Đường lão thái gia.” Lôi Vân Hạc nói tiếp.

“Cái gì?” Đường Liên kinh hãi tới biến sắc, Đường lão thái gia chấp chưởng Đường gia bảo đã hơn ba mươi năm, tin tức hắn mất mạng còn gây chấn động lớn hơn Lôi Thiên Hổ!

Lôi Vân Hạc giơ ngón tay điểm lên cổ Đường Liên, Đường Liên lập tức hôn mê bất tỉnh.

“Trưởng lão giữ các, sao ngài lại...” Tư Không Thiên Lạc kinh hãi.

“Yên tâm, Lôi Vân Hạc ta không phải người không nói đạo lý. Khoản nợ của Đường môn không tính tới người Đường Liên. Nhưng với tính cách của hắn, hắn sẽ tính cả hai khoản nợ này lên người mình. Giờ hắn đang bị trọng thương, đột nhiên lại bị nhiều chuyện như vậy đè nặng trong lòng, e rằng sẽ nguy hiểm tới tính mạng.” Lôi Vân Hạc bế Đường Liên lên: “Các ngươi chờ ở đây đã, ta mang từng người vào. Có điều, các ngươi phải biết một chuyện trước đã.”

"Chuyện gì?" Tư Không Thiên Lạc hỏi.

“Lần này, Ám Hà đánh lén Anh Hùng Yến, muốn dồn anh hùng trong thiên hạ vào chỗ chết. Trong đó mấy người của Lôi gia bảo, Đường môn và Ôn gia không trúng độc, cuối cùng Lôi gia bảo Lôi Thiên Hổ, Đường môn Đường lão thái gia cùng chết trận nhưng cũng ép lui Ám Hà, hợp sức cứu mấy trăm người.” Lôi Vân Hạc mặt không biểu cảm nói.

“Vì sao? Rõ ràng Đường môn nhắm vào các ngươi mà?” Tư Không Thiên Lạc khó hiểu.

“Không hiểu đúng không?” Lôi Vân Hạc cười khổ, giọng nói buồn bã: “Nhưng đây chính là giang hồ.”

Chương 182: Sóng gió lại nổi lên

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Một ngày sau.

Anh Hùng Yến tại Lôi gia bảo tuyên bố kết thúc trước thời hạn, các anh hùng từ ngũ hồ tứ hải dường như chỉ tới ngủ một giấc ù ù cạc cạc rồi chạy cả ngàn dặm về, ngay cả luận võ giữa các thiếu niên anh hùng mỗi năm một lần cũng bị hủy bỏ. Nhưng rõ ràng lần Anh Hùng Yến này là chấn động nhất từ trước tới nay.

Lôi gia bảo bố cáo thiên hạ, Anh Hùng Yến lần này có sát thủ Ám Hà lẻn vào, đầu tiên âm thầm hạ độc, sau đó lại có đại gia trường cùng gia chủ ba nhà giết thẳng vào. Nhưng may mà có mấy người của Lôi gia bảo, Đường môn và Ôn gia chống được kịch độc, hợp lực với các đệ tử Tuyết Nguyệt thành vừa tới cùng chống lại Ám Hà. Cuối cùng môn chủ Lôi gia bảo và Đường lão thái gia của Đường môn chết trận nhưng cũng ép lui Ám Hà, cứu vớt tính mạng của các anh hùng. Đệ tử các môn phái tới dự tiệc vừa cảm thán về cái chết của hai vị anh hùng, vừa lan truyền tin tức này.

Nhưng còn vài chuyện của Lôi gia bảo khiến người ta kinh ngạc. Chuyện đầu tiên, quản gia của Lôi gia bảo Lôi Thiên Ngân truyền lại lời trăn trối của Lôi Thiên Hổ, chức môn chủ Lôi gia bảo do người đã từng danh chấn giang hồ nhưng vì tập kiếm vi phạm di huấn tổ tiến nên bị ghẻ lạnh, Lôi Oanh kế nhiệm. Chuyện thứ hai, do Lôi Oanh tạm thời phải rời Lôi gia bảo truy đuổi hành tung sát thủ Ám Hà, cho nên chức môn chủ do cao thủ thời niên thiếu từng nổi danh sánh ngang Lôi Oanh, anh ruột của Lôi Thiên Hổ, Lôi Vân Hạc tạm thời đảm nhiệm. Lôi Môn Song Tử biệt tăm biệt tích đã nhiều năm đột nhiên tái hiện giang hồ, đây đã trở thành đề tài bàn luận trong quán trà quán rượu suốt vài tháng trời.

Cách Lôi gia bảo hơn trăm dặm, trong quán rượu Đông Lư tại thành Ninh Già, một đám người đang thảo luận chuyện này hết sức nhiệt liệt. Những người này mặc áo lam, cổ áo có vẽ một vầng trăng khuyết.

“Là đệ tử của Thương Châu Hội Nguyệt các.” Có người trong quán rượu nhân ra lai lịch những kẻ này.

“Các ngươi nói xem, bao năm qua Ám Hà luôn lén lút giết người kiếm tiền, sao đột nhiên lại đánh lén Anh Hùng Yến, định đối địch với anh hùng trong thiên hạ?” Một đệ tử hỏi.

Một đệ tử bên cạnh uống một ngụm rượu, tức giận nói: “Ta đoán chắc chắn là Vô Song thành bỏ một khoản tiền lớn ra mời, lần này nhắm vào Tuyết Nguyệt thành, Lôi gia bảo và Đường môn, chúng ta chỉ là người vô tội bị liên lụy mà thôi!”

“Đừng nói bừa.” Nam tử trung niên cầm đầu đặt ly rượu xuống mắng khẽ.

“Sư phụ.” Đệ tử kia biết mình nói sai, vội vàng đặt chén rượu về bàn, quỳ xuống nói với sư phụ: “Đệ tử nói bừa, xin sư phụ trách phạt.”

“Sư phụ có dự cảm, chuyện này không đơn giản như vậy.” Nam tử trung niên cầm đầu thở dài. “Đột nhiên có hai chưởng môn của đai phái mất mạng, chuyện này Hội Nguyệt các chúng ta không thể nhúng tay vào được, cho nên sư phụ dẫn các ngươi đi thẳng về Thương Châu là muốn cách chuyện này càng xa càng tốt!”

“Đệ tử hiểu rồi!”

Khi bọn họ đang nói chuyện trong quán rượu, một đội ngũ khí thế hung hăng chạy về phía họ. Đó là một nhánh quân hơn ngàn người, ai nấy cầm song đao thúc ngựa lao thẳng tới, thần thái hung ác. Cầm đầu là một tướng quân khôi ngô mặc áo giáp vàng kim đeo song đao. Hắn dừng lại trước quán rượu Đông Lư, hỏi binh sĩ bên cạnh: “Ở đây hả?”

Binh sĩ gật đầu: “Đúng vậy, vừa rồi do thám báo cáo lại, đúng là trong quán rượu này có người vừa từ Anh Hùng Yến của Lôi gia bảo về.”

“Được.” Diệp Khiếu Ưng tung người nhảy xuống ngựa: “Ngươi đi theo ta. Những người khác đứng đây chờ.”

Đội nhân mã lớn như vậy đột nhiên xông vào thành Ninh Già tạo thành chấn động rất lớn. Lúc này đại đội đứng ngoài cửa quán rượu Đông Lư, chưởng quầy sợ tới mức hai chân nhũn ra: “Chuyện này... chắc là có kẻ phản nghịch trốn vào trong quán.”

“Ông lão, đừng sợ. Chúng ta chỉ tới hỏi chút chuyện thôi.” Diệp Khiếu Ưng mỉm cười ôn hòa với chưởng quầy quán rượu.

Không cười còn đỡ, cười một cái, chưởng quầy lập tức hôn mê bất tỉnh.

Diệp Khiếu Ưng không buồn để ý, theo binh sĩ lên lầu. Đệ tửu Hội Nguyệt các nghe động tĩnh bên dưới, cũng đã nhận ra có điểm không đúng, lập tức đứng dậy rút kiếm trong tay ra. Đệ tử vừa nói bừa cau mày: “Sư phụ quả nhiên thần cơ diệu toán, hiện đã có người tìm tới cửa, e là sát thủ của Ám Hà.”

Nam tử trung niên cầm đầu nhìn qua cửa sổ xuống dưới: “Ngươi thấy có sát thủ nào ban ngày cầm đao, đi thẳng về phía ngươi không? Những người này không phải sát thủ, nhìn trang phục chắc là quân nhân Bắc Ly.”

Diệp Khiếu Ưng vừa lên lầu đã thấy mười mấy thanh kiếm chỉ thẳng vào mình, không khỏi bất đắc dĩ nói: “Chỉ tới hỏi các vị hảo hán chút chuyện thôi mà, đừng kích động, đừng kích động.”

“Chẳng có gì để hỏi cả, các ngươi đi đi.” Đệ tử kia trực tiếp cự tuyệt.

“To gan! Ngươi có biết tướng quân của chúng ta là người phương nào không?” Binh sĩ đi theo lập tức rút đao.

“Tử Nhàn, tránh ra. Đừng đối chọi với quân lính Bắc Ly.” Nam tử trung niên cầm đầu hạ giọng nói, lúc này hắn vẫn ngồi ngay ngắn tại đó, chậm rãi uống rượu. Tầm mắt hắn bị các đệ tử che mất, không thấy hình dáng cụ thể của hai người vừa lên lầu: “Các ngươi tránh ra, để ta nói chuyện với mấy vị tướng quân này.”

Các đệ tử lập tức thu kiếm, nhường đường.

Diệp Khiếu Ưng ôm quyền: “Nghe nói anh hùng vừa về từ Lôi gia bảo, chẳng hay anh hùng là người của môn phái nào?”

“Hội Nguyệt các, Ti Mã Lục Trần.” Người trung niên cầm đầu lạnh lùng nói, mặc dù tiếng tăm hắn không gây chấn động giang hồ như Lôi Thiên Hổ hay Lôi Vân Hạc nhưng cũng là người nổi danh. Chỉ cần là người hiểu sơ về giang hồ chắc chắn không xạ lạ gì với hắn. Quả nhiên người nọ lập tức cung kính nói: “Hóa ra là các chủ Hội Nguyệt các, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”

“Ừm.” Người trung niên lúc này mới đặt chén rượu xuống, ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt. Chỉ thấy người nọ mặc quân giáp màu vàng kim, lưng đeo hai thanh trường đao, thân hình khôi ngô, mặt mũi kiên nghị. Hắn kinh hãi, sợ tới mức đứng bật dậy: “Tướng quân!”

“Đã nhận ra tướng quân, còn không mau quỳ xuống?” Binh sĩ đi theo cả giận nói.
“Tham kiến đại tướng quân!” Tư Mã Lục Trần không hề do dự, lập tức quỳ xuống.

Thế nhưng các đệ tử Hội Nguyệt các còn lại vất còn sửng sốt, không biết có chuyện gì xảy ra, chỉ trố mắt nhìn nhau.

“Quỳ xuống cho ta!” Tư Mã Lục Trần tức giận mắng.

Các đệ tử vội vàng quỳ xuống: “Tham kiếm đại tướng quân!”

“Đại tướng quân, là đại tướng quân nào?” Có đệ tử hỏi nhỏ.

“Kim giáp song đao, ta từng nghe danh rồi, là đại tướng quân trung quân của Bắc Ly, Diệp Khiếu Ưng!” Trong số đệ tử có người hơi lớn tuổi một chút trả lời.

“Hả! Nhân Đồ?” Đệ tử tên Tử Nhàn vừa rồi nói năng lỗ mãng lập tức sợ tới mức đầu óc trống rỗng.

“Các chủ đừng khách khí, mau đứng lên đi.” Diệp Khiếu Ưng không có hứng thứ ra vẻ mà trực tiếp nói vào chủ đề: “Ngươi nói ngươi vừa từ Lôi gia bảo về, ta có vài lời muốn hỏi.”

“Đại tướng quân cứ hỏi đi, Lục Trần biết gì sẽ nói hết.” Tư Mã Lục Trần đứng lên.

“Lần này Ám Hà đánh lén Anh Hùng Yến, thương vong ra sao?” Diệp Khiếu Ưng hỏi.

“Lôi gia bảo Lôi Thiên Hổ, Đường môn Đường lão thái gia chết trận, nhưng bảo vệ được tính mạng tất cả những người khác. Ám Hà tử thương ra sao không rõ, hiện trường không để lại thi thể.” Tư Mã Lục Trần đáp.

“Các ngươi không tham dự à?” Diệp Khiếu Ưng lại hỏi.

“Ám Hà hạ độc, khi đó chúng ta đã hôn mê bất tỉnh, Lôi môn chủ Lôi gia bảo công lực thâm hậu, không trúng độc. Lôi Môn Song Tử nửa đường chạy tới. Đám người Đường môn đều là cao thủ dùng độc, cũng không trúng độc. Lần này Ôn gia phái quan môn đệ tử của Ôn Hồ Tửu là Ôn Lương tới, hắn cũng không trúng độc.” Tư Mã Lục Trần trả lời rất rõ ràng.

“Tuyết Nguyệt thành thì sao?” Cuối cùng Diệp Khiếu Ưng cũng hỏi tới câu mà mình quan tâm nhất.

“Lần này Tuyết Nguyệt thành phái rất nhiều đệ tử trẻ tuổi tới, bọn họ tới dự tiệc muộn nhưng vừa vặn gặp lúc đại chiến. Song Lục Trần không có cơ hội gặp bọn họ.” Tư Mã Lục Trần nói.

“Hả? Vì sao?” Hai mắt Diệp Khiếu Ưng hóa lạnh.

Tư Mã Lục Trần phát hiện Diệp Khiếu Ưng thoáng bộc lộ sát ý, sống lưng lạnh buốt, vội vàng đáp: “Nghe nói các đệ tử đó đều trọng thương trong trận chiến lần này, có vài người còn bị hôn mê. Lúc này họ đang được cứu chữa trong Lôi gia bảo. Lục Trần không tận mắt chứng kiến, chỉ nghe người khác bàn tán vậy thôi.”

“Đa tạ.” Diệp Khiếu Ưng không hề nhiều lời, lập tức xoay người xuống lầu.

“Ám Hà được lắm, nếu con gái ta xảy ra chuyện, cho dù có đạp tung Bắc Ly ta cũng giết sạch các ngươi!” Diệp Khiếu Ưng hạ giọng quát.

Chương 183: Kim y hạo nguyệt

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tướng quân mặc giáp vàng suất lĩnh một ngàn thiết kỵ vừa rời thành Ninh Già, lại có một nam tử mặc bộ áo vàng kim nhẹ nhàng cưỡi ngựa trắng vào thành. Mái tóc dựng cao, ánh mắt như vầng trăng sáng, khiến các cô bé ven đường thấy mắt đỏ mặt.

“Xin hỏi vị cô nương này, Giang Nam Lôi gia bảo ở phía trước phải không?” Giọng nói cũng trong trẻo êm tai.

Cô nương kia vội vàng dùng khăn vuông che nửa mặt, vừa đáp: “Đi qua thành Ninh Già, đi tiếp trăm dặm là tới nơi công tử nói.

Người áo kim gật đầu: “Đã tới đây rồi cũng chẳng vội. Đầu tiên nghỉ ngơi đã. Xin hỏi cô nương, trong thành này quán rượu nào là nổi tiếng nhất?”

Cô gái kia kinh ngạc, thầm nghĩ chắc công tử này định hẹn mình uống rượu, trái tim lập tức loạn nhịp: “Cái này... Quán rượu Đông Lư phía đông thành rất nổi tiếng, là quán rượu...”

“Đa tạ cô nương!” Nam tử áo kim kia gõ nhẹ vỏ đao vào mông ngựa, nhanh chóng đi khỏi. Chỉ để lại một cô bé với trái tim vừa dâng lên đã lập tức rớt xuống, đứng ngây ra tại chỗ.

“Người vừa đi chính là đại tướng quân Diệp Khiếu Ưng đứng đầu quân ngũ Bắc Ly hiện nay?” Trong quán rượu Đông Lư, các đệ tử Hội Nguyệt các còn đang bàn tán.

Các chủ Hội Nguyệt các, Tư Mã Lục Trần gật đầu: “Kim giáp song đao, còn dẫn theo một ngàn kỵ binh hạng nhẹ cầm song đao. Trong quân đội Bắc Ly không tìm được người thứ hai. Nếu các quân đội khác dám bắt chước quân chế của Diệp tự doanh, chắc chắn sẽ bị Diệp Khiếu Ưng đạp nát binh doanh mới thôi. Không sai đâu.”

“Người đứng đầu quân ngũ Bắc Ly, sao lại để tâm tới chuyện của Lôi gia bảo như vậy? Chắc là trong Lôi gia bảo lúc trước xảy ra chuyện gì đó liên quan tới triều đình Bắc ly?” Trong số đệ tử có người hỏi.

“Cái này thì chưa chắc, ngươi có biết trước Diệp Khiếu Ưng, người đứng đầu quân ngũ Bắc Ly là ai không?” Tư Mã Lục Trần uống một hớp rượu.

Trong số đệ tử có người nhìn quanh bốn phía rồi nhỏ giọng: “Là đại đô hộ Bắc Ly, Lang Gia Vương?”

Tư Mã Lục Trần lắc đầu: “Lang Gia Vương dẫu sao cũng là vương hầu, không coi như người trong quân ngũ thuần túy.”

đệ tử kia suy nghĩ một chút, lập tức hiểu ra: “Là tướng quân áo trắng, Lôi Mộng Sát!”

Tư Mã Lục Trần gật đầu: “Bạch y chiến giáp, ngọc thụ lâm phong. Kim giáp song đao, sát phạt quyết đoán. Hai câu này nói về hai đại tướng quân Bắc Ly khi đó. Trong đó Lôi Mộng Sát xếp trước Diệp Khiếu Ưng, thật sự là người đứng đầu quân ngũ. Nhưng hai người có giao tình rất tốt, thậm chí có lời đồn năm xưa Lôi Mộng Sát hy sinh vì Diệp Khiếu Ưng. Cho nên lần này gia tộc của Lôi Mộng Sát bị tập kích, rất có thể Diệp Khiếu Ưng tới vì chuyện này.”

“Ngươi đánh giá quá cao tinh thần hiệp nghĩa can đảm của Diệp Khiếu Ưng rồi. Từ khi Lôi Mộng Sát bị Lôi gia bảo xóa tên, Diệp Khiếu Ưng đã từng điểm binh nói sẽ san bằng Lôi gia bảo.” Một giọng nói trong trẻo bỗng vang lên.

“Ai?” Đệ tử đang ngồi lập tức cảnh giác rút kiếm ra.

“Đừng căng thẳng, đừng căng thẳng, chỉ là người qua đường thôi.” Nam tử áo kim vừa lên tầng hai lập tức xua tay, ngồi xuống một chiếc bàn nhỏ bên cạnh đám người Hội Nguyệt các.

Các đệ tử thấy gương mặt hắn tuấn tú, giọng nói cũng ôn hòa, quay sang nhìn các chủ một cái. Tư Mã Lục Trần cũng cảm thấy người trước mặt không có ác ý bèn gật đầu một cái “Thu kiếm.” “Xem trang phục, các vị là anh hùng của Thương Châu Hội Nguyệt các?” Nam tử áo kim rót cho mình một chén rượu, mỉm cười nói.

“Công tử thật tinh mắt.” Đệ tử tên Tử Nhàn kia nghe thấy hai chữ ‘anh hùng’ lập tức vui vẻ. “Đúng là chúng ta.”

“Vị tiền bối này gương mặt như trăng sáng, thân thể như thanh kiếm sắc, chắc là các chủ Hội Nguyệt các, Tư Mã Lục Trần?” Nam tử áo kim nhìn Tư Mã Lục Trần ngồi trong cùng nói.

“Đúng là gia sư, chẳng hay công tử là đệ tử phái nào?” Tử Nhàn tò mò hỏi.

“Không môn không phái, chỉ học được chút đao pháp hộ thân từ hộ viện trong nhà thôi.” Nam tử áo kim đáp.

“Ồ? nghe giọng công tử không giống người nơi này?” Tử Nhàn suy nghĩ một chút: “Giống người phương bắc hơn.”

Nam tử áo kim giơ ngón tay cái: “Nhĩ lực của anh hùng tốt lắm, đúng là ta từ thành Thiên Khải ở phía bắc đi thẳng theo hướng nam tới đây.”

“Đế đô Thiên Khải? Quả nhiên nhìn công tử đầy vẻ giàu sang phú quý, hóa ra là tới từ hoàng thành!” Tử Nhàn kinh ngạc nói.

Nam tử áo kim gật đầu: “Đúng vậy, nghe nói đi tiếp về phía nam sẽ gặp Anh Hùng Yến đang được cử hành tại Lôi gia bảo. Tại hạ vô cùng trông ngóng, bèn lừa mọi người trong nhà, chạy thẳng tới đây chỉ mong chiêm ngưỡng phong thái của các anh hùng.”

Tử Nhàn chỉ thấy buồn cười: “Không có Anh Hùng thiếp không vào được Anh Hùng Yến đâu.”

“Ơ, thế à...” Nam tử áo đen lộ vẻ thất vọng.
“Có điều, cho dù ngươi có Anh Hùng thiếp thì Anh Hùng Yến lần này cũng đã kết thúc. Ngươi xem, chẳng phải chúng ta đang trên đường trở về à?” Tử Nhàn thở dài.

“Vì sao vậy?” Nam tử áo kim không hiểu.

“Ngươi từng nghe tới Ám Hà chưa?” Tử Nhàn sợ mình lại lỡ lời, quay đầu lại nhìn sư phụ một cái. Nhưng hắn lại phát hiện sư phụ vẫn đang nhìn chằm chằm vào trường đao của nam tử áo kim, như đang suy nghĩ, không định ngăn cản mình.

“Tổ chức sát thủ đệ nhất thiên hạ?” Người áo kim nghi hoặc hỏi.

“Đúng vậy, lần này bọn chúng đánh lén Anh Hùng Yến, muốn đẩy anh hùng trong thiên hạ vào chỗ chết. Nhưng hai vị môn chủ Lôi gia bảo Lôi Thiên Hổ và Đường lão thái gia của Đường môn đánh lui bọn chúng. Đáng tiếc hai vị anh hùng này cũng chết trận.” Tử Nhàn thở dài, rút kiếm ra, múa lên một hồi, mặt đầy tiếc nuối: “Chỉ tiếc lúc đó ta trúng độc hôn mê, nếu không với võ công của ta dẫu sao cũng giết được vài sát thủ Ám Hà!”

“Ồ?” Nam tử áo kim nheo mắt lại: “Nhưng Tuyết Nguyệt thành chẳng phải là minh chủ của Lôi gia bảo và Đường môn à? Bọn họ không ra tay ư?”

Tử Nhàn lắc đầu: “Tuyết Nguyệt thành cũng phái người tới, có điều chỉ là mấy đệ tử trẻ tuổi, không tác dụng gì. Nghe nói hiện giờ đã bị đánh trọng thương.”

“Hóa ra là vậy.” Nam tử áo kim gật đầu một cái, sau đó thở dài lẩm bẩm: “Xem ra không uống rượu này được rồi.”

“Sao vậy?” Tử Nhàn kinh ngạc.

“Đa tạ vị anh hùng này đã kể, tại hạ xin cáo lui trước. Sau này có tới Thiên Khải, nếu nể mặt ta mong tới tìm ta uống chén rượu. Tại hạ chắc chắn sẽ chiêu đãi hết lòng!” Nam tử áo kim đứng dậy, ôm quyền nói.

“Muốn tìm công tử uống rượu, dẫu sao cũng phải tìm được công tử đã.” Tư Mã Lục Trần vốn luôn im lặng lại đột nhiên lên tiếng: “Chẳng hay quý tính đại danh của công tử là?”

“Ta họ Tiêu.” Nam tử áo kim cười một tiếng rồi quay người xuống lầu.

Thấy hắn đi khỏi, Tử Nhàn hết sức khó hiểu, hỏi sư phụ: “Sư phụ, người này chỉ nói họ chứ không nói tên. Nếu thật sự muốn tìm, làm sao mới tìm được hắn?”

“Không, ngươi muốn tìm hắn thật sự rất dễ.“ Tư Mã Lục Trần nói đầy ẩn ý. “Ngươi quên à? Hắn nói hắn họ Tiêu, lại ở thành Thiên Khải.”

“Ý của sư phụ là...” Tử Nhàn ngây ra hỏi.

“Đương kim bệ hạ có một hoàng đệ nhỏ tuổi nhất, những huynh đệ khác đều đã được phong vương, tự tới đất phong của mình. Chỉ có hoàng đệ nhỏ tuổi này vẫn là hầu gia nhưng phải lưu lại ở Thiên Khải. Lần trước khi bệ hạ tới Tây Vực, vị hầu gia này là người quản lý việc nước.” Tư Mã Lục Trần vẫy chén rượu trong tay: “Vị hầu gia này cũng mặc áo kim, dắt trường đao ở eo.”

‘Hả?” Tử Nhàn sợ tới mức hai chân mềm nhũn.

“Xem ra chuyện này thật sự không đơn giản.” Tư Mã Lục Trần trầm ngâm nói.

Chương 184: Sòng bạc Thiên Hạo

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thành Ninh Già.

Sòng bạc Thiên Hạo.

“Đặt rồi mời bỏ tay, đã mong thắng tiền phải có gan thua tiền. Mua lớn mà ra lớn là ngươi đi bộ đến đi xe ngựa về. Mua lớn mà ra nhỏ là ngươi mặc áo gấm đến, mặc khố đi về.” Một cô gái áo xanh vóc dáng thướt tha mĩ miều ngồi xếp bằng trên bàn đánh cược, đặt hộp xúc xắc xuống, há miệng là nói lời trong sòng bạc: “Đặt xong chưa? Đặt xong chưa?”

Đám cờ bạc nước miếng sắp rơi xuống đất gật đầu lia lịa: “Xong rồi xong rồi.”

Có điều đám cờ bạc này đâu còn ý đánh bạc, chỉ nhìn chằm chằm vào bộ ngực đẫy đà của cô gái mà nuốt nước miếng, ánh mắt không nhìn tới hộp xúc xắc. Nhưng bọn họ cũng chỉ dám nhìn, bởi vì bên cạnh cô gái là một thiếu niên. Dáng vẻ của thiếu niên không đáng sợ, thứ đáng sợ là tận bảy thanh kiếm trên người hắn!

Một nam một nữ này, thứ bắt mắt nhất là y phục của họ, sau lưng có một chữ ‘cược’ rất lớn!

“Sư phụ, tam thành chủ đã dặn trước, không được tới sòng bạc...” Lạc Minh Hiên bất đắc dĩ nói.

“Ta là sư phụ của ngươi hay hắn là sư phụ của ngươi?” Doãn Lạc Hà trừng mắt với hắn.

“Nhưng...” Lạc Minh Hiên gãi đầu: “Sư phụ, người là khách từ ngoài tới, sao lại là thành nhà cái?”

“Nói nhảm. Doãn Lạc Hà ta tung hoành sòng bạc hơn hai mươi năm, đã đánh cược thì phải làm nhà cái!” ‘Bốp’ một tiếng, Doãn Lạc Hà đặt hộp xúc xắc xuống, đôi mắt như đang mỉm cười quyến rũ đảo qua một vòng: “Hỏi lần cuối cùng, xong chưa!”

“Xong rồi!” Mọi người rối rít đặt cược.

“Được!” Doãn Lạc Hà nhấc hộp xúc xắc lên.

Toàn sảnh ồ lên.

Ba con sáu, báo tử.

“Ăn sạch.” Doãn Lạc Hà vung hộp báu, vỗ đầu Lạc Minh Hiên: “Đồ đệ, thu tiền.”

Lạc Minh Hiên thở dài, cầm túi vải bỏ bạc vào: “Sư phụ, chúng ta thắng quá nhiều rồi. Còn thắng nữa thì không chứa nổi đâu. Đã không còn sớm nữa rồi, chúng ta nên lên đường thôi.”

“Lên đường cái nỗi gì, Anh Hùng yến kết thúc từ đời rồi. Tới ăn cơm thừa canh cặn à?” Doãn Lạc Hà khinh thường

“Ý sư phụ là...” Lạc Minh Hiên khó hiểu.

“Trong sòng bạc tốt xấu lẫn lộn, có những tin bên ngoài không biết, nhưng trong đây lại biết.” Doãn Lạc Hà đặt hộp xúc xắc xuống, ngồi trên bàn đánh cược, đong đưa cặp chân dài, thản nhiên nói: “Thấy chưa, tin tức đã tìm tới cửa rồi.”

Chỉ thấy trước bàn đánh cược vốn đầy những tay cờ bạc, giờ lại bỏ chạy tan tác. Một nam tử trung niên mặc áo gấm ôm cái bụng to được tùy tùng vây quanh đi tới, hắn nheo mắt nhìn Doãn Lạc Hà: “Là cô ta à?”

Một tùy tùng tới gần: “Khởi bẩm ông chủ Hoàng, chính là cô ta. Cô ta đã thắng trong sòng bạc cả buổi chiều rồi.”
Ông chủ Hoàng kia gật đầu: “Kiểm tra cái hộp trong tay cô ta.”

“Vâng.” Tùy tùng gật đầu, quay sang Doãn Lạc Hà: “Cô nương này, kính xin đưa cái hộp trong tay cho tại hạ xem một chút.”

“Không cho.” Doãn Lạc Hà đột nhiên ném hộp xuống đất, khiến nó tan thành từng mảnh.

Tùy tùng kinh ngạc, quay sang nhìn ông chủ họ Hoàng. Ai ngờ ông chủ họ Hoàng chẳng hề tức giận, chỉ ngây ngốc nhìn Doãn Lạc Hà, ánh mắt đầy vẻ thèm thuồng: “Không đưa hộp cũng được, nhưng ta muốn ngươi.” Tùy tùng lập tức hiểu ý ông chủ, vung tay: “To gan, dám gian lận trong sòng bạc Thiên Hạo. Bắt ả lại cho ta.” Năm sáu tên tùy tùng lập tức rút đao lao tới.

Doãn Lạc Hà giơ tay lên gãi gãi đầu Lạc Minh Hiên: “Đồ đệ ngoan, bắt hắn lại cho ta. Lôi tên béo nhất kia đến đây, ta muốn hỏi vài lời.”

“Đồ nhi tuân lệnh!” Lạc Minh Hiên vung tay, một thanh trường kiếm đã xuất hiện trong tay, hắn vung nhẹ trường kiếm một cái. Đám tùy tùng đang cầm đao chạy tới kêu lên một tiếng rồi dừng lại, ngơ ngác nhìn cán đao trống rỗng trên tay, từng lưỡi đao rơi đầy đất.

“Quỷ!” Mọi người kinh hãi la lên, lúc này mới lao nhao phản ứng lại, định bỏ chạy. Lạc Minh Hiên lại vung kiếm một cái, đám người chỉ thấy mắt hoa lên, nhưng nhìn nhau rồi sờ từ trên xuống dưới vẫn bình an vô sự, vui vẻ nói: “Hình như không việc gì.”

Ông chủ họ Hoàng cũng khôi phục tinh thần nói: “Còn ngây ra làm gì, lên cho ta”

Đám tùy tùng lập tức lao tới, nhưng vừa cử động quần đã lập tức tuột xuống, đám người vấp chân ngã lăn dưới đất, kêu la ầm ĩ.

Tên tùy tùng chỉ huy cũng choáng váng, quay sang nhìn ông chủ họ Hoàng: ”Cái này...”

“Gặp kẻ khó chơi rồi, chạy!” Mặc dù ông chủ họ Hoàng dáng người mập mạp nhưng động tác rất nhanh nhẹn, lập tức quay người chạy ra ngoài.

Lạc Minh Hiên tung người hạ xuống trước mặt ông chủ họ Hoàng,hắn cười nói: “Ông chủ này, sư phụ ta mời ngươi qua.” Nói xong xốc cổ áo hắn, nhảy trở lại bên cạnh Doãn Lạc Hà.

Ông chủ họ Hoàng sợ tới mức ngã quỵ xuống đất: “Tiên nữ tha mạng, tiên nữ tha mạng! Là tiểu nhân có mắt mà không thấy Thái Sơn! Tha mạng cho ta, tiên nữ tha mạng!”

“Ta đâu phải đại ma đầu, không giết ngươi đâu, ngoan.” Doãn Lạc Hà mỉm cười yêu kiều, giơ tay nâng cằm cúi người nhìn xuống: “Có điều không phải không thể móc cặp mắt ngươi, chặt đứt một tay của ngươi, để đền tội mạo phạm vừa rồi. Phải xem ngươi có trả lời được câu hỏi của ta không?” “Tiên tử xin cứ hỏi, tiểu nhân biết gì nói nấy! Chỉ cần là chuyện trong vòng trăm dặm quanh thành Ninh Già, không gì tiểu nhân không biết.” Ông chủ họ Hoàng dập đầu lia lịa, chẳng còn khí thế của chủ nhân thế lực bản địa lúc trước.

“Được, vừa vặn là trong trăm dặm.” Doãn Lạc Hà gõ nhẹ tay lên cằm: “Ngươi có biết Anh Hùng yến tại Lôi gia bảo không?”

Ông chủ họ Hoàng chần chừ một chút: “Đương... đương nhiên biết.”

“Năm nay đại hội luận võ năm nay, nhà ai thắng?” Doãn Lạc Hà hỏi.

Ông chủ họ Hoàng lắc đầu: “Năm nay không có đại hội luận võ.”

“Không có?” Doãn Lạc Hà chớp mắt.

Ông chủ họ Hoàng lại quỳ xuống: “Tiên tử, quả thật không có. Nghe nói lần này trong Anh Hùng Yến, tổ chức sát thủ hắc đạo Ám Hà lẻn vào được, hạ độc các khách khứa giang hồ tới dự tiệc. Là môn chủ Lôi gia bảo Lôi Thiên Hổ và Đường lão thái gia của Đường môn liều mạng mới ngăn được bọn chúng. Nhưng Lôi gia bảo cũng bị trọng thương, Anh Hùng Yến lần này cũng kết thúc trước thời hạn.”

“Liều mạng ngăn cản bọn chúng?” Doãn Lạc Hà cau mày: “Có thể khiến hai vị này liều mạng giao chiến, xem ra Ám Hà phái vài vị gia chủ tới rồi.”

“Tiên tử thứ tội!” Ông chủ Hoàng đột nhiên kêu lên.

“Ngươi dám nói dối?” Lạc Minh Hiên cả giận, vung trường kiếm đặt lên cổ hắn.

Ông chủ họ Hoàng sợ tới mức run lẩy bẩy: “Tiểu nhân không dám, tiểu nhân không dám. Chỉ có điều vừa rồi chọn từ ngữ không chính xác, e là tiên tử hiểu lầm. Không phải hai vị gia chủ kia liều mạng, mà là... thật sự mất mạng.”

“Cái gì?” Doãn Lạc Hà kinh hãi tới biến sắc: “Lôi Thiên Hổ và Đườnglão thái gia đều chết rồi?”

“Không dám lừa tiên tử. Phần lớn người của các môn phái giang hồ, các đại thế gia từ Lôi gia bảo trở về đều sẽ qua thành Ninh Già này. Mặc dù cách nói có khác nhau nhưng hai vị gia chủ thật sự đã chết. Đó là người của Lôi gia bảo chính miệng nói vậy. Hiện giờ chức gia chủ của Lôi gia bảo đã đổi thành ca ca ruột của Lôi Thiên Hổ, Lôi Vân Hạc!” Ông chủ họ Hoàng thấy tiên tử biến sắc, vội vàng giải thích.

“Vậy Tuyết Nguyệt thành thì sao? Đệ tử của Tuyết Nguyệt thành thì sao?” Lạc Minh Hiên vội vàng hỏi.

“Có người nói những đệ tử đó đều bị thương, giờ đang tĩnh dưỡng trong Lôi gia bảo.” Ông chủ họ Hoàng kinh hãi, hắn trà trộn trong sòng bạc nhiều năm, không giỏi võ công nhưng năng lực nghe lời nói nhìn sắc mặt cực tốt, lập tức đoán được hai người này có quan hệ với giang hồ đệ nhất thành Tuyết Nguyệt thành.

“Sư phụ.” Lạc Minh Hiên nhìn Doãn Lạc Hà.

Doãn Lạc Hà cau mày như đang suy nghĩ, miệng lẩm bẩm: “Trước nay Ám Hà chỉ làm việc vì tiền. Ai ra giá lớn đến vậy, để bọn chúng làm một chuyện mua bán ác đến thế?”

Ông chủ Hoàng nghe Doãn Lạc Hà lẩm bẩm như vậy bèn chủ động trả lời: “Ta nghe người ta nói có thể là Vô Song thành! Lần này do là Lôi gia bảo tổ chức nên người bên phe Vô Song thành không hề tới dự tiệc. Hơn nữa trên giang hồ chỉ có rất ít thế lực trả được giá tiền lớn như vậy!”

“Biết rồi.” Doãn Lạc Hà giơ chân đá bay ông chủ Hoàng ra ngoài, tiếp đó nhảy khỏi bàn đánh cược, vỗ lên vai Lạc Minh Hiên: “Đệ tử, đi thôi nào”

“Tới Lôi gia bảo à?” Lạc Minh Hiên hỏi.

“Không.” Hai mắt Doãn Lạc Hà sáng lên: “Tới Vô Song thành.”

Chương 185: Giữ mạng ba ngày

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Khi Lôi Vô Kiệt tỉnh lại, Anh Hùng Yến đã kết thúc được một ngày. Hắn nằm trên giường, quấn vải khắp toàn thân, cố gắng mở mắt ra quan sát cảnh tượng trong phòng. Chỉ thấy Đường Liên cũng bị quấn vải khắp người, đang ngủ trên một chiếc giường bên cạnh.

“Đại sư huynh, đại sư huynh.” Lôi Vô Kiệt nhỏ giọng gọi hắn, Đường Liên vẫn nhắm mắt, không trả lời.

Lôi Vô Kiệt nhớ khi đó Lôi Vân Hạc đem hắn và mọi người vào Lôi gia bảo được một lúc, trong lòng yên tâm nên hôn mê bất tỉnh. Giờ hắn chỉ thấy toàn thân đau đớn, không biết đã ngủ bao lâu. Hắn gắng gượng ngồi dậy, hét lớn với bên ngoài: “Có ai không! Có ai không!”

“Đừng có gọi, gọi nữa thì vết thương rách ra đấy.” Lôi Vân Hạc đẩy cửa bước vào, không nhịn được nhìn Lôi Vô Kiệt một cái.

“Sư bá.” Lôi Vô Kiệt ngượng ngùng gọi.

“Chút tu vi đó của ngươi mà còn cưỡng ép bước vào Hỏa Chước thuật Nghiệp Hỏa cảnh, đúng là không muốn sống.” Lôi Vân Hạc tức giận nói: “Ngoan ngoãn nằm ba ngày nữa đi, nếu không chưa nói tới chuyện phá hỏng công lực cả đời, không khéo sau này còn không đi lại nổi.”

“Những người khác sao rồi?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Hình như trên người đại sư huynh của ngươi vẫn còn thương tích, chắc phải nằm mấy hôm nữa mới đứng lên được. Cô gái họ Diệp kia không bị thương gì, chỉ trúng phải một chút chưởng kình cuối cùng của Tô Xương Hà, nhưng thân thể cô bé này trước giờ không tốt, cũng phải nằm nghỉ. Con gái Tư Không Thiên Lạc bị thương không nhẹ hơn các ngươi, nhưng tỉnh lại nhanh nhất.” Trong lời nói của Lôi Vân Hạc như có ẩn ý.

“Vậy giờ các cô ấy đang ở đâu?” Lôi Vô Kiệt nghi hoặc: “Nghe giọng điệu của sư bá, các cô ấy tỉnh lại rồi?”

“Không chỉ tỉnh rồi, giờ đang ngồi trước cửa Kỳ Lân các đây.” Lôi Vân Hạc nói.

“Kỳ Lân các? Hai người ấy đến đó làm gì?” Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút: “Chẳng lẽ là Tiêu Sắt?”

“Đúng là Tiêu huynh đệ của ngươi.” Lôi Vân Hạc gật đầu: “Hòa thượng và Tạ Tuyên đã ở trong đó suốt mười hai canh giờ nhưng không có chút động tĩnh gì. Nếu không phải Tạ Tuyên từng nói người ngoài tuyệt đối không được bước vào, không khéo hai cô gái ấy đã xông vào rồi.”

“Cái gì!” Lôi Vô Kiệt cả kinh, vội vàng bò từ trên giường xuống, nhưng hành động này lại chạm tới vết thương, đau tới mức nhe răng trợn mắt.

Lôi Vân Hạc tò mò nhìn hắn: “Rốt cuộc Tiêu Sắt có ma lực gì mà khiến ai nấy canh cánh trong lòng như vậy?”

Lôi Vô Kiệt cố nhịn đau, không còn sức nói chuyện nữa, hắn đẩy cửa bước khập khễnh về phía Kỳ Lân các. Lôi Vô Kiệt khó nhọc bước đi, chỉ chốc lát sau đã gặp hai cô gái. Chỉ thấy Diệp Nhược Y và Tư Không Thiên Lạc đang đợi ở đó, một người trông có vẻ không bị thương nhưng thần sắc càng tiều tụy suy yếu; còn một người khác toàn thân quấn đầy băng vải, còn kinh khủng hơn mình.

“Sao rồi?” Lôi Vô Kiệt đi tới hỏi.

Diệp Nhược Y đáp “Vẫn không có tin tức gì.”
Tư Không Thiên Lạc lẩm bẩm: “Không được, còn một canh giờ nữa mà vẫn không có tin gì, ta nhất định phải đi vào.”

“Không được!” Diệp Nhược Y từ chối thẳng thừng: “Tạ tiên sinh đã nói, ông ấy chưa ra thì chúng ta không được vào. Huống chi ông ấy vẫn còn trong đó chứng tỏ còn đang chữa trị cho Tiêu Sắt, tình hình còn chưa tới mức quá tệ.”

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút rồi gật đầu một cái: “Ngươi nói đúng.”

“Thiếu chủ!” Đột nhiên sau lưng vang lên hai giọng nói quen thuộc. Lôi Vô Kiệt kinh ngạc quay đầu lại, phát hiện Hà Khứ Hà Tòng của Kiếm Tâm trủng đang đứng đó, bèn vui vẻ nói: “Sao hai vị lại tới đây?”

“Lần này Lôi gia bảo tổ chức Anh Hùng yến, vốn dĩ lão trủng chủ không muốn tới. Nhưng thiếu chủ đi được chưa bao lâu thì lão gia tử đổi ý, phái hai người chúng ta tới bái kiến. Thế nhưng không ngờ lại gặp chuyện kinh khủng như vậy.” Hà Khứ lắc đầu, giọng nói hơi áy náy: “Hai người chúng ta không giúp được gì, chỉ tiếc Lôi bảo chủ anh hùng cả đời...”

Hà Tòng vốn không mấy khi nói chuyện cũng lên tiếng: “Vốn lần này tới đây hai người chúng ta còn thầm lo lắng. Dù sao năm xưa Lôi tướng quân bị Lôi gia bảo khai trừ, sợ rằng lần này sẽ bị đóng cửa không tiếp. Nhưng thái độ của Lôi Thiên Hổ bảo chủ khiến chúng ta rất bất ngờ.”

“Chuyện này không trách các ngươi được.” Lôi Vô Kiệt thở dài.

Nhưng đúng lúc này, cửa Kỳ Lân các bị đẩy ra, Tạ Tuyên lúc nào cũng tiêu sái phong độ nhưng lúc này cũng lộ vẻ mệt mỏi. Hắn thấy mọi người, không khỏi ngạc nhiên: “Đúng là tình thâm ý trọng, các vị đều ở đây à?”

“Tiền bối, Tiêu Sắt ra sao rồi?” Tư Không Thiên Lạc vội vàng hỏi.

Tạ Tuyên nghiêng người, chỉ thấy trong gian nhà, trên giường, Tiêu Sắt đang nhắm mắt ngồi đó. Hòa thượng Vô Tâm đặt song chưởng sau lưng hắn, sương mù lượn lờ bên cạnh, vẫn đang truyền khí cho Tiêu Sắt. Tạ Tuyên thở dài: “Ẩn mạch của Tiêu Sắt vốn đã bị tổn thương, lần này cưỡng ép vận công đã thương tổn tới căn cơ. Hai người bọn ta dùng toàn lực cũng chỉ tạm thời áp chế thương thế của hắn. Nhưng nhiều nhất chỉ chống đỡ được bốn ngày, sau bốn ngày, hai chúng ta cũng không bảo vệ được tính mạng của hắn.”

“Vậy có cách gì không?” Diệp Nhược Y đột nhiên nghĩ ra: “Sư phụ, sư phụ có cứu được hắn không?”
“Quốc sư Tề Thiên Trần? Đúng là có khả năng. Thế nhưng từ Lôi gia bảo tới Thiên Khải trong vòng bốn ngày, có là thần tiên cũng chẳng làm được. Có điều ngoại trừ Tề Thiên Trần, còn một người cứu được hắn.” Tạ Tuyên nói.

“Ai?” Ba người đồng thanh hỏi.

“Dược Vương - Tân Bách Thảo.” Tạ Tuyên gằn từng chữ một: “Y thuật của Dược Vương Tân Bách Thảo thông thiên, vượt xa ta. Ta không chữa được nhưng có lẽ hắn sẽ chữa được. Chỉ có điều Dược Vương Tân Bách Thảo dạo chơi tứ hải nhiều năm, hành tung mờ ảo khó dòng, biết đi đâu tìm hắn...”

Tư Không Thiên Lạc không nhịn nổi: “Tiền bối, ngài có thể nói lời nào hữu dụng chút không?”

“Chắc chắn sẽ có cách, chắc chắn sẽ có cách!” Lôi Vô Kiệt cau mày, lẩm bẩm.

Hà Khứ và Hà Tòng nhìn nhau, Hà Khứ chắp tay nói: “Có lẽ Kiếm Tâm trủng có thể giúp được chuyện này.”

“Hả? Kiếm Tâm trủng biết Dược Vương hiện đang ở đâu à?” Tạ Tuyên nhướn mày.

“Dược Vương hành tung bất định, đã biệt tích trên giang hồ mấy năm nay, Kiếm Tâm trủng làm sao biết được. Chỉ có điều Dược Vương có một đệ tử quan môn, nhận được chân truyền của Dược Vương, còn trên Thương Tiên Tư Không Trường Phong năm xưa. Hiện giờ người này đang ở Kiếm Tâm trủng.” Hà Khứ đáp.

“Đệ tử quan môn của Dược Vương ư? Năm xưa Tư Không Trường Phong một lòng chỉ muốn học thương, không có lòng học y, cho nên Tân Bách Thảo khi tuổi già lại nhận thêm một bé gái truyền thụ y bát. Ta cũng từng nghe chuyện này, nếu là cô bé ấy cũng có thể thử xem. Chỉ có điều...” Tạ Tuyên cau mày: “Đi tới Kiếm Tâm trủng cần mấy ngày?”

“Nhanh nhất cũng phải bốn ngày.” Hà Khứ buồn bã nói.

“Đi qua đi lại phải mất tám ngày, công lực của ta và hòa thượng kia không chống đỡ được tới lúc đó.” Tạ Tuyên lắc đầu.

“Còn có ta!” Lôi Vô Kiệt hô: “Ta cũng có thể giúp ngươi một tay!”

“Ta, ta cũng được!” Tư Không Thiên Lạc vội vàng nói.

“Ngươi chưa vào Tiêu Dao Thiên Cảnh, chân khí không đủ thuần khiết, không chỉ không cứu được Tiêu Sắt, còn khiến hắn bị thương nặng hơn.” Tạ Tuyên nói.

Hà Tòng đột nhiên lên tiếng: “Nếu ta đảm bảo trở lại trong vòng bảy ngày thì sao?”

“Bảy ngày với bốn ngày, vẫn chênh nhau quá xa.” Tạ Tuyên thở dài.

“Không, bảy ngày đã đủ rồi.” Ánh mắt Hà Tòng sáng lên: “Trước khi Tiêu Sắt rời Kiếm Tâm trủng, Hoa Cẩm tặng cho hắn một viên thuốc.”

Tư Không Thiên Lạc lập tức nhớ lại, bật thốt lên: “Tam Nhật hoàn!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau