THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Thừa thiên chi nộ

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tiêu Sở Hà!

Ba chữ này như nổ tung trong lòng mọi người.

Sinh ra năm Minh Đức Đế kế vị, lục vương tử Tiêu Sở Hà, sư phụ là một trong Thiên hải Tứ Thủ Hộ - Bạch Hổ. Nghe nói khi mười bảy tuổi võ lực đã đạt tới Tiêu Dao Thiên Cảnh, cho dù là người tài năng thiên bẩm, phương diện triều chính cũng được Minh Đức Đế khen ngợi nhiều lần, là nhân tài mà cả triều đình công nhận thích hợp làm người thừa kế. Nhưng năm Minh Đức thứ mười sáu, trong án mưu phản của Lang Gia Vương, hắn đứng ra thanh minh cho Lang Gia Vương, bị loại hết tước vị, lưu đày Thanh Châu.

Nhưng năm Minh Đức thứ mười tám, Minh Đức Đế lại hạ thánh chỉ, miễn cho hắn tội bất kính, hơn nữa phong làm Vĩnh An Vương, triệu hắn về kinh. Từ trước tới nay chưa từng có ai bị lưu đày lại được ân xá nhanh như vậy, thậm chí còn lập tức hưởng vinh quang. Có thể thấy Minh Đức Đế quý trọng vị vương tử này tới mức nào! Thế nhưng Tiêu Sở Hà không nhận lệnh, hai năm tiếp đó vẫn không rõ tung tích.

Nhưng với mọi người, cái tên này không chỉ như vậy.

Lôi Vô Kiệt kinh hãi bò từ dưới đất dậy: “Tiêu Sở Hà! Tiêu Sắt, ngươi là Tiêu Sở Hà!”

“Hóa ra, người sư phụ muốn ta đợi, thật sự là ngươi!” Đường Liên cũng thầm kinh hãi.

Hai người bọn họ một là con của Thiên Khải Thanh Long sứ Lý Tâm Nguyệt, nhận Thanh Long lệnh từ tay tỷ tỷ. Một người lại là đệ tử của Thiên Khải Huyền Vũ sứ Đường Liên Nguyệt, từ nhỏ đã được bồi dưỡng như truyền nhân Huyền Vũ. Mặc dù lúc trước hai người cũng từng nghi ngờ, nhưng khi thật sự nghe được thân phận Tiêu Sắt là Tiêu Sở Hà, trong lòng họ vẫn không khỏi kinh ngạc.

Hóa ra bọn họ đã chấp hành thân phận của mình từ lâu!

Tô Mộ Vũ nhìn Tiêu Sắt, đột nhiên nói: “Tin tức không đúng.”

“Ồ? Có gì không đúng?” Khi Tiêu Sắt xiết chặt cây côn, vẻ lười biếng trên người hắn hoàn toàn tiêu tan, khí thế bừng bừng!

“Theo tin tức mà chúng ta nhận được, kinh mạch của ngươi đã bị phá hủy.” Tô Mộ Vũ đột nhiên vung tay, lại áp chế thanh Tâm kiếm đang xao động. “Huống chi cho dù kinh mạch ngươi không bị hủy, năm xưa ngươi cũng không có tu vi cảnh giới như hiện giờ.”

Tiêu Sắt cười nhạt: “Thua rất không cam tâm?”

“Hai người chúng ta vừa trải qua một trận đại chiến, lại giao đấu với Lôi môn, tntn hai lần, binh khí đều bị hủy, thực lực còn chẳng đạt tới sáu thành so với lúc trước. Tiểu tử, ngươi được lợi mà thôi, đừng có kiêu ngạo như vậy!” Tạ Thất Đao cả giận nói.

“Kẻ thua mới tìm lý do, người thắng chỉ xem kết quả. Lão gia tử Tạ gia, ngươi già rồi.” Tiêu Sắt giơ thanh Vô Cực côn lên.

“Tạ thúc, ngươi lui lại đi.” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói.

“Mộ Vũ.” Tạ Thất Đao cau mày: “Ngươi cũng coi thường lão già ta à?”

“Trường đao của ngươi bị hủy, song quyền cũng thụ thương, không thể cưỡng ép vận công được.” Tô Mộ Vũ Tâm kiếm lên: “Nhưng ta còn một kiếm, đây là kiếm cuối cùng của ta.” “Ta sẽ dùng kiếm này, diệt chân long!”

“Rơi!” Mũi côn của Tiêu Sắt lại múa lên vô số đóa hoa côn, hư hư thật thật, khó lòng miêu tả, giữa thân côn còn có tiếng kêu không ngừng, như ác hồn bị trấn áp trong côn đang muốn phá côn chui ra.

Chỉ ai từng thấy Vô Cực côn mới biết vì sao nó được gọi là Vô Cực. Trong cuốn sách chí thượng của Đạo gia, ‘Đạo Đức kinh’, vô cực là chỉ tính chung cực của đạo, chỉ một loại không trước không sau, không trên không dưới, không trái không phải, không giới hạn, không tận cùng, không điểm cuối. Đây là một loại hỗn độn hư vô mở ảo, vô cùng vô tận!

Nếu dùng một chữ để mô tả cảm giác về nó, đó chính là không.

Tất cả về không.

Cũng như người vẫn còn, hồn đã chết.

Tô Mộ Vũ đang đối diện với cảm giác này, thế nhưng hắn hoàn toàn không sợ. Hắn từng là Khôi thủ lĩnh của đội sát thủ trực thuộc đại gia trường, hắn rất quen thuộc với cảm giác như xác chết biết đi đó. Mỗi khi cầm kiếm, hắn đều cảm thấy trống không như vậy.

Hắn không sợ.

Hắn phản kích.

Một kiếm xé gió đánh ra.

Từ tám tuổi Tô Mộ Vũ đã bái dưới trướng đại sư phụ của Ám Hà Tô gia, đến nay đã tập kiếm hai mươi ba năm nhưng chưa bao giờ lấy việc tu thành kiếm thuật đỉnh cao làm mục đích. Từ ngày đầu tiên nhập môn hắn, sư phụ đã nói: Thứ ngươi luyện không phải kiếm mà là thuật giết người. Trên giang hồ có những kẻ học đòi văn vẻ gọi kiếm là ‘vua của trăm loại binh khí’ nhưng thực ra cái gọi là kiếm sinh ra chỉ để giết, là hung khí mà thôi.
Nhưng Tô Mộ Vũ vẫn ẩn giấu một chiêu kiếm, chiêu kiếm đó hắn luyện được năm tám tuổi, trước khi nhập môn. Kiếm tên Xuân Vũ, kiếm thế như mưa, chém không đứt, cản không được, liên miên bất tuyệt. Cuối cùng hắn cũng đâm ra chiêu kiếm đó, không lạnh lẽo, không lẫm liệt, không xơ xác tiêu điều, mà là một chiêu kiếm mang một phần mỹ diệu.

Một người cầm côm, một người cầm kiếm lướt qua bên cạnh nhau.

Tô Mộ Vũ nhẹ nhàng xoay Tâm kiếm lại, chống kiếm xuống đất khen: “Vô Cực côn, quả nhiên tinh diệu.”

Tiêu Sắt im lặng không nói gì, gánh côn lên vai, trên vai áo màu xanh của hắn xuất hiện một vết rách, cuối cùng phân nửa ống tay áo rơi xuống đất. Hắn cau mày: “Xuân Vũ kiếm pháp?”

Lần này, hai người đánh ngang tay.

Nhưng chỉ chốc lát sau, hai đầu gối Tô Mộ Vũ bỗng mềm nhũn, ngã lăn xuống đất.

“Tâm kiếm!’ Lôi Vô Kiệt ngã trên mặt đất thấy cảnh này đột nhiên cao giọng quát lớn. Tâm kiếm lập tức theo tiếng gọi rời tay Tô Mộ Vũ, trở lại bên cạnh hắn.

“Ta đã nhìn ra từ lâu, trước đó ngươi và Tạ Thất Đao đều đã bị thương. Trước khi tới Lôi gia bảo, các ngươi tìm ai?” Tiêu Sắt trầm giọng nói: “Vì sao Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên Lý Hàn Y giờ vẫn chưa tới Lôi gia bảo?”

Trong lòng mọi người thầm kinh hãi, lúc này mới nhớ ra lúc trước Lý Hàn Y từng có ước định với Lôi Vô Kiệt. Đáng lẽ ra giờ vị Kiếm Tiên tuyệt thế đó phải đến nơi rồi mới đúng! Đường đường Kiếm Tiên, sao lại hủy ước được? Chẳng lẽ hai người của Ám Hà chặn giết cô ấy? Bằng không ai ngăn được Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên, ai làm hai vị gia chủ Ám Hà bị thương được?

“Tỷ tỷ!” Lôi Vô Kiệt cả kinh: “Không thể nào, tỷ tỷ có kiếm pháp tuyệt thế cơ mà, không thể nào!”

Tô Mộ Vũ gật đầu: “Ngươi rất thông minh.”

Tiêu Sắt cúi đầu, quát lớn: “Nói!”

“Xuống hoàng tuyền mà tìm đáp án!” Đột nhiên một giọng nói hung ác vang lên sau lưng Tiêu Sắt, hắn vội vàng quay người lại, chỉ thấy Tạ Thất Đao người dính đầy máu đã nâng quyền đánh tới.

Tiêu Sắt chưa từng thấy chiêu quyền nào tàn bạo đến vậy, một chiêu quyền tràn ngập tử ý! Tạ Thất Đao muốn giết Tiêu Sắt, nhưng khi đánh chiêu quyền này ra, hắn sẽ chết. Chiêu quyền này mang theo toàn bộ năm mươi năm của gia chủ Ám Hà Tạ gia!

Tiêu Sắt cầm Vô Cực côn muốn cản, nhưng vẫn bị quyền này đánh văng ra ngoài.

“Tiêu Sắt!” Diệp Nhược Y vội vàng chạy tới đỡ lấy Tiêu Sắt bị đánh bay, lui liền về phía sau hơn ba mươi bước mới ngừng được. Có thể thấy uy thế của chiêu quyền cuối cùng này lớn tới nhường nào.

Tạ Thất Đao thu quyền đứng thẳng, lẩm bẩm: “Tạ Thất Đao, cuộc đời này giết tổng cộng ba trăm hai mươi ba người, theo như luật pháp Bắc Ly nên bị xử lăng trì. Song, có thể chết nhưng không thể lùi!”

Nói xong, hai mắt vẫn trợn tròn, dáng đứng vẫn thẳng tắp, nhưng thân thể không hề nhúc nhích.

Chương 177: Đoạn phong nhất thương

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Cách Lôi gia bảo ba dặm, Vô Tâm mặc một bộ tăng bào màu trắng, Minh Hầu cõng đao lớn màu vàng kim đang nhanh chóng chạy tới. Hai người bọn họ vừa đánh vừa trốn với Nộ Kiếm Tiên, khó khăn lắm mới dựa vào Tạ Tuyên và Lý Hàn Y bỏ rơi Nhan Chiến Thiên, chạy cả đêm tới Lôi gia bảo.

“Cố lắm rồi mà vẫn chậm nửa ngày.” Vô Tâm thở dài. “Tiêu Sắt, Lôi Vô Kiệt, Đường Liên, các ngươi đừng chết nhé. Ta chạy từ Thiên Ngoại Thiên đến đây đã khổ lắm rồi, các ngươi có biết không!”

Minh Hầu bên cạnh vẫn im lặng chẳng phản ứng gì trước lời nói của Vô Tâm. Tiếp đó Vô Tâm cười một tiếng, tự an ủi mình: “Nhưng nếu là các ngươi, chắc chắn không thành vấn đề. Minh Hầu, chờ khi gặp người đó, bệnh của ngươi cũng sẽ khỏi. Đến lúc đó cũng biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì trên người ngươi.”

Ánh mắt Minh Hầu vẫn nhìn về phía trước, nhịp chân không ngừng, cứ như chuyện Vô Tâm nói tới không phải về hắn.

Vô Tâm tung người nhảy một cái, áo trắng phất phới giữa không trung, hắn đột nhiên hét lớn lên trời: “Ta về rồi!”

Âm thanh vang da ngoài ba dặm, mọi người thầm giật mình!

Đó là một giọng nói rất trẻ, thế nhưng nội lực ẩn chứa trong giọng nói đó không như một người trẻ tuổi.

Tiêu Sắt ngã lăn vào trong lòng Diệp Nhược Y, Vô Cực côn rơi một bên. Hắn thở dài nhẹ nhõm: “Hắn tới, được cứu rồi.”

Lôi Vô Kiệt vừa vặn nằm phía trên hai người bọn họ, thở dài: “Hiếm khi thấy ngươi lôi phong phạm cao thủ ra, không thể từ đầu đến cuối được à? Lần nào cũng phải nhờ hòa thượng kia cứu, đúng là không có tiền đồ.”

“Mặc kệ, ta không đánh nổi nữa rồi.” Tiêu Sắt đột nhiên nghiêng đầu sang bên, phun ra máu tươi liên tục.

“Tiêu Sắt, ngươi không sao chứ.” Lôi Vô Kiệt sợ hết hồn, muốn đứng dậy, nhưng mới ưỡn thẳng người đã đau đớn tới mức lại ngã xuống.

“Tiêu Sắt!” Diệp Nhược Y vội vàng bắt mạch cho Tiêu Sắt, kinh hãi: “Có chuyện gì xảy ra vậy? Sao mạch lại như vậy?” Cô bị bệnh đã nhiều năm, bản thân đã thành nửa thầy thuốc, nhưng từ trước tới nay cô chưa từng thấy ai có mạch đập loạn như vậy. Cứ như chân khí dâng lên khắp người, lúc nào cũng có thể bùng nổ.

“Đừng có sờ nữa, kẻ địch bên kia còn chưa ngã đâu.” Tiêu Sắt cười khổ: “Ngươi cứ như thế ai mà chẳng biết ta không chịu nổi nữa, lần này muốn dọa hắn đi cũng không được rồi.”

Lôi Vô Kiệt lắc đầu: “Không được! Chống đỡ! Chống đỡ tới khi hòa thượng kia tới sẽ không có vấn đề gì!”

“Chẳng phải ngươi luôn nói cứ hy vọng vào hòa thượng kia rất mất mặt à?” Tiêu Sắt vừa hộc máu vừa không quên châm chọc Lôi Vô Kiệt.

“Đại ca, ta không ngờ ngươi không đánh nổi nữa!” Lôi Vô Kiệt bất đắc dĩ nói.

Tô Mộ Vũ im lặng đi tới bên cạnh Tạ Thất Đao, giơ tay lau đôi mắt vẫn trợn tròn của hắn, tiếp đó nhìn sang phía Tiêu Sắt. Trên tay Tô Mộ Vũ đã không còn kiếm, nhưng hắn nhẹ nhàng xoay tay, giơ tay kéo một cái, như đang kéo một sợi tơ trong suốt khó lòng thấy rõ. “Đao Ti.” Diệp Nhược Y kinh hãi nói.

Ám Hà Đao Ti, một trong những vũ khí sắc bén nhất trên đời, chỉ có lưỡi đao, không có thân đao, vết thương do nó cắt ra như cắt nến, miệng vết thương bằng phẳng không bị cuộn lại. Đây là vũ khí cuối cùng của Tô Mộ Vũ.

Hắn bước từng bước một về phía Tiêu Sắt, đã không còn nhiều sức lực, nhưng nơi đây không ai ngăn được hắn nữa. Diệp Nhược Y đột nhiên đặt Tiêu Sắt xuống.

“Không được!” Tiêu Sắt quát lớn.

Diệp Nhược Y lắc đầu: “Không còn cách nào, giờ ngươi cũng đâu cản được ta.”

Tiêu Sắt giơ tay kéo ống tay áo Diệp Nhược Y: “Ngươi sẽ chết đấy!”

Diệp Nhược Y nhẹ nhàng hất tay hắn ra: “Dẫu sao cũng tốt hơn tất cả chúng ta đều chết.” Cô xoay người, bước tới trước ba bước, che trước mặt Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt, chiếc váy dài màu xanh bay phất phơ trong gió, cô hô khẽ một tiếng: “Lên!”

Lá rụng đầy đất bay lên, nhưng tiếp đó cô lập tức ngừng tay, vì có một người ngăn trước mặt cô.

Vóc dáng khôi ngô, y phục màu đen, đại đệ tử Tuyết Nguyệt thành, Đường Liên.

“Các ngươi đều gọi ta là đại sư huynh.” Đường Liên cố gắng để bản thân không ngã xuống: “Cho nên trước khi ta chết, không ai trong các ngươi được chết!”

“Đại sư huynh!” Gương mặt Lôi Vô Kiệt đã đẫm lệ. “Xì!” Một giọng nói rất rõ ràng ngắt đứt cảm xúc của Lôi Vô Kiệt, chỉ thấy một thanh trường thương màu bạc ngăn trước mặt, Tư Không Thiên Lạc người đầy máu tươi, thần sắc quật cường nhìn Tô Mộ Vũ: “Muốn đi qua, vậy phải bước qua xác ta.”

“Thiên Lạc sư muội!” Đường Liên cả kinh: “Ngươi lui lại ngay! Tam sư tôn chỉ có một con gái là ngươi, nếu ngươi chết ở đây, ta biết nói năng thế nào với tam sư tôn.”

Tư Không Thiên Lạc xoay người, lắc đầu: “Mọi người đều như nhau, trên đời này cũng chỉ có một Đường Liên, một Tiêu Sắt, một Lôi Vô Kiệt. Chúng ta đều như nhau. Hơn nữa, thời điểm như vậy,không thể thua!”

“Không thể thua?” Đường Liên sửng sốt.

“Đúng vậy, không thể thua! Trước mặt Tiêu Sắt không thể để thua Diệp cô nương!” Tư Không Thiên Lạc quay người lại, thương bạc múa thành một đóa hoa thương, rời tay bay một vòng trên không trung rồi cắm thẳng trước mặt cô. Cô nhìn Tô Mộ Vũ, hung hăng nói: “Họ Tô, tới đây!”

“Hả?” Đường Liên kinh ngạc.

“Thương Tiên truyền thụ, Đoạn Phong Nhất Thương!” Tư Không Thiên Lạc đột nhiên nhắm hai mắt lại.

Tô Mộ Vũ bước nhanh hơn, đột nhiên lao lên trước vài bước rồi tung người nhảy một cái, định vượt qua đám người Tư Không Thiên Lạc lấy đầu Tiêu Sắt. Đao Ti gần như trong suốt trong tay hắn thoáng hiện ánh sáng bạc lạnh lẽo.

Tư Không Thiên Lạc vẫn nhắm mắt, trong đầu hồi tưởng lại những điều Tư Không Trường Phong nói với cô năm xưa.

“Thương là vật sống, bất cứ binh khí nào trong thiên hạ cũng là vật sống, nó có thể tâm ý tương thông với chủ nhân, cũng có thể liên kết với thiên địa vạn vật. Cha của con tên là Tư Không Trường Phong, cho nên thương của ta có thể mượn gió.” Tư Không Trường Phong vẫy nhẹ trường thương màu đỏ sậm, chậm rãi nói.

“Cha, cha lại khoác loác rồi.” Tư Không Thiên Lạc cười nói: “Lần trước cha còn nói mình ngàn chén không say cơ mà.”

“Gió là thứ hư vô mở ảo nhất trên thế gian, gió xuân đi cùng mưa phùn, ôn nhu dai dẳng, mùa hè có gió mát, trong trẻo mà thoải mái, gió thu theo lá rụng, tiêu điều lại lạnh lẽo, trời đông giá rét có gió lớn, lạnh buốt như đao cắt.” Tư Không Trường Phong nhắm hai mắt lại: “Gió có thể rất ôn hòa, nhưng cũng có thể lạnh lẽo như đao cắt!”

“Con xem cho kỹ!” Trong trí nhớ, Tư Không Trường Phong nắm chặt thanh thương.

Trong thực tế, Tư Không Thiên Lạc cũng nắm chặt cán thương, cô đột nhiên mở mắt, vung trường thương lên trời, cuốn theo một cơn gió mạnh, lẫm liệt như ngàn vạn đao kiếm cùng đâm ra!

Đây là chiêu thương mạnh nhất mà Tư Không Thiên Lạc đánh ra, nhát thương này đã có uy thế của Tự Tại Địa Cảnh!

Nhát thương này lập tức nhuộm đỏ một nửa vạt áo của Tô Mộ Vũ, nhưng thân hình hắn vẫn không dừng lại!

Vẫn tiến thẳng về phía Tiêu Sắt!

Chương 178: Vạn Thụ Phi Hoa

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Trong Lôi gia bảo.

Đại gia trường Ám Hà đánh một chưởng vào lưng Đường lão thái gia, trường bào của Đường lão thái gia bị chân khí rót đầy, lập tức phồng lên.

Đám người Đường Huyền ban đầu kinh hãi, sau đó mới hiểu ra. Một chưởng này của đại gia trường không phải là đánh Đường lão thái gia mà là phối hợp công lực của bản thân với Đường lão thái gia, có vậy mới ngăn được chiêu kiếm phong lôi kia.

Không chỉ chặn lại, thậm chí còn ép Lôi Vân Hạc và Lôi Oanh liên tục lui về phía sau.

“Chuyện gì xảy ra vậy? Sao lại có nội lực mạnh như vậy?” Lôi Oanh kinh hãi.

“Đây là?” Lôi Vân Hạc nhìn Đường lão thái gia, cũng kinh ngạc.

Chỉ thấy Đường lão thái gia nhẹ nhàng hít một hơi dài, toàn thân cũng dần biến đổi. Thân thể hắn vốn hơi còng, giờ lập tức ưỡn thẳng, xương khớp khắp người vang lên lách cách, chỉ chớp mắt sau vóc dáng hắn đã trở nên cao lớn uy mãnh hơn nhiều.

“Hạc ca, Đường môn có công phu phản lão hoàn đồng như vậy à?” Lôi Oanh hỏi.

Lôi Vân Hạc lắc đầu: “Đây không phải phản lão hoàn đồng. Chẳng qua là Đường lão thái gia vận hết công lực cả đời, xem ra hắn muốn liều mạng đánh cược một lần.”

“Công lực cả đời của Đường lão thái gia?” Lôi Oanh kinh ngạc.

“Đúng vậy, khoảng hơn sáu mươi năm nội lực.” Lôi Vân Hạc cau mày: “Không dễ đánh.”

Thân thể Đường lão thái gia biến hóa kinh người, hắn đột nhiên ưỡn người, con ngươi trở nên trống rỗng như đang nhìn về phương xa.

“Lão thái gia, thủ pháp ám khí lợi hại nhất Đường môn là gì?” Thiếu niên linh hoạt ngẩng đầu lên hỏi hắn.

“Đương nhiên là Vạn Thụ Phi Hoa. Khi đó ám khí đầy trời như mưa tầm tã, không có chỗ nào mà tránh.” Đường lão thái gia xoa đầu hắn, mỉm cười: “Liên Nguyệt, chẳng phải con đã học được rồi sao?”

“Thế nhưng mười sáu tuổi con đã học được Vạn Thụ Phi Hoa, chẳng phải sau này sẽ không thể tiến bộ nữa à?” Thiếu niên lắc đầu.

“Vậy con muốn sao?” Đường lão thái gia hỏi.

“Con muốn dùng vạn vật trong thiên hạ làm ám khí, dùng chính mình làm ám khí.” Thiếu niên nói đầy ngạo nghễ: “Đến lúc đó con chính là đệ nhất Đường môn trong trăm năm qua!”

“Được, đây là lời người của Đường môn nên nói.” Đường lão thái gia cười nói.

Đáng tiếc, Đường Thiên Sách ta sống hơn sáu mươi năm nhưng vẫn dừng lại ở cảnh giới Vạn Thụ Phi Hoa. Đúng là không bằng con, Liên Nguyệt.

Thế nhưng, nếu hôm nay ta chết ở đây, Liên Nguyệt, Đường môn xin nhờ vào con.

Con ngươi của Đường lão thái gia từ từ ngưng tụ, hắn giơ ống tay áo lên quát khẽ: “Lên!”

Diêm Vương thiếp, Long Tu châm, Chu Nhan tiểu kiếm, Bồ Tát huyết, Thiết Tật lê, Truy Mệnh kuân, Mai Hoa phiêu, Thấu Cốt đinh... Vô số ám khí bay ra từ trong ống tay áo hắn, lơ lửng trước mặt hắn.
“Vạn Thụ Phi Hoa?” Đại gia trường vẫn đặt tay vào lưng Đường lão thái gia lạnh lùng nói.

Đây đương nhiên là Vạn Thụ Phi Hoa, không chỉ những người thuộc Đường môn như Đường Huyền, ngay cả Lôi Oanh và Lôi Vân Hạc cũng nhận ra. Nhưng bọn họ chưa từng thấy Vạn Thụ Phi Hoa đáng sợ đến vậy. Không thể nào! Làm sao khống chế được nhiều ám khí như vậy! Con người làm vậy được sao?

“Chết!” Đường lão thái gia đột nhiên gầm lên, tất cả ám khí bay lên trời rồi đổ xuống đầu Lôi Oanh và Lôi Vân Hạc như thác nước.

“Rơi!” Lôi Vân Hạc lại dẫn một luồng sét, song chỉ xé gió đâm ra, thế như lôi đình vạn quân.

Lôi Oanh cũng vung mạnh thanh Sát Phố kiếm trong tay, kiếm khí tung hoành, thế như lửa đốt đồng bằng.

Bọn họ đã dùng chiêu thức mạnh nhất của bản thân!

Thế nhưng có đủ không?

Như vậy có đỡ nổi chiêu Vạn Thụ Phi Hoa mà Đường lão thái gia dốc hết công lực cả đời không?

Không đủ!

Lôi Oanh và Lôi Vân Hạc bị đánh không ngừng lại lại, bên kia Đường lão thái gia lại hét lớn một tiếng: “Mượn!”

Chỉ thấy ám khí giấu trong tay áo Đường Huyền, Đường Hoàng, Đường Thất Sát cũng bị hắn mượn ra.

“Chết!” Đường lão thái gia lại vung tay lên ấn xuống, lại một chiêu Vạn Thụ Phi Hoa!

Lúc này trong đầu Lôi Vân Hạc và Lôi Oanh suy nghĩ vô số cách ngăn cản, nhưng không cách nào rút lui mà vẫn toàn vẹn. Còn trong tình hình đại gia trường Ám Hà không hề bị thương, không rút lui toàn vẹn tương đương với chết!

“Mau!” Lại có một tiếng hết vang lên.
Âm thanh đó chỉ chậm hơn tiếng hét lớn của Vô Tâm một chốc.

Vô Tâm đột nhiên quay đầu lại: “Mới đó thôi đã đuổi kịp rồi à!”

Chỉ thấy một bóng tím lướt qua bên cạnh hắn, từ khi Vô Tâm luyện thành Thần Túc Thông, một trong Phật Pháp Lục Thông, đây là lần đầu tiên hắn thấy có người nhanh hơn mình nhiều đến vậy. Thế nhưng sau khi bóng tím lướt qua, lại có hai bóng người đi qua cạnh hắn, nhanh tới mức không thể nhìn rõ là ai.

“Nhanh quá!” Vô Tâm thán phục. “Đây là cảnh giới Kiếm Tiên ư?”

Vô Tâm không biết, ba người lướt qua bên cạnh hắn, một người vốn đã là tuyệt thế, còn nay công lực lại tăng vọt; hai người khác đã dốc hết lực lượng, chỉ muốn tranh tài cao thấp cùng bóng tím kia.

“Mau!” Lại một tiếng hô nữa, bóng tím đã chạy tới bên cạnh Lôi Vô Kiệt.

Mọi người lập tức rùng mình một cái, khí tức thật lạnh lẽo, nhưng lại khiến người ta cảm thấy quen thuộc!

Tô Mộ Vũ đã sắp đắc thủ lại bị bóng người màu tím kia giơ tay đánh một đòn, bay ngược ra ngoài. Bóng người màu tím vẫn không dừng lại, lao thẳng vào trong Lôi gia bảo, vung mạnh hai thanh trường kiếm trong tay, hàn khí và ánh đỏ tung hoành khắp bốn phía!

“Mau!” Tiếng hét thứ ba vang lên, bóng người màu tím hạ xuống trên tường của Lôi gia bảo, kiếm trong tay chỉ thẳng xuống, giọng nói uy nghiêm: “Ngừng!”

Chỉ thấy cỗ ám khí vốn đang bắn nhanh tới lập tức bị phủ một lớp sương lạnh, động tác trì trệ, lao nhao rơi xuống đất. Lôi Oanh và Lôi Vân Hạc né tránh được kiếp này, vội vàng quay đầu nhìn lên phía trên.

“Lý Hàn Y?” Lôi Vân Hạc kinh hãi.

“Cô ấy... tới rồi.” Lôi Oanh nhẹ giọng nói.

Nhưng đây tuyệt đối không phải Lý Hàn Y mà bọn họ biết. Luôn mặc áo trắng cầm Thiết Mã Băng Hà, đây mới là Lý Hàn Y. Thế nhưng thanh kiếm gỗ đào lấp loáng ánh đỏ cùng mái tóc tím, ánh mắt hung ác, đâu phải Lý Hàn Y mà bọn họ biết.

Tẩu hỏa nhập ma, trong lòng mọi người đều kinh hãi.

“Tô Xương Hà!” Lý Hàn Y trực tiếp lướt qua đám người Lôi môn và Đường môn, nhìn đại gia trường.

“Còn chưa mất hết thần trí, vẫn nhận ra ta là ai à?” Đại gia trường cười nhạt.

Lý Hàn Y một tay cầm Thiết Mã Băng Hà, một tay cầm Đào Hoa, một lạnh một ấm, kiếm khí cũng lập tức bùng lên, cô gằn từng chữ một: “Ta muốn giết ngươi!”

Lúc này hai bóng người khác cũng hạ xuống trên tường.”

“Cuối cùng cũng đuổi kịp.” Nho Kiếm Tiên Tạ Tuyên đầu đầy mồ hôi cõng rương sách thở hổn hển.

“Không chỉ chúng ta đuổi kịp.” Nộ Kiếm Tiên Nhan Chiến Thiên mặt đầy vết kiếm lạnh lùng nói: “Cô ta cũng đuổi được người mình muốn đuổi.”

Tạ Tuyên nghe vậy nhìn xuống, cả kinh: “Lần này thảm rồi.”

“Chết đi.” Lý Hàn Y tung người nhảy tới, song kiếm bổ xuống dưới.

Chương 179: Diêm Ma diệt thế

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lý Hàn Y thi triển cả song kiếm, uy lực còn hùng mạnh hơn Lôi Môn Song Tử hợp lực thi triển chiêu kiếm phong lôi. Đường lão thái gia dùng song hai sát chiêu cuối cùng Vạn Thụ Phi Hoa, lúc này chỉ có thể miễn cưỡng vận toàn bộ nội lực, dùng song chưởng ngăn cản kiếm khí của Lý Hàn Y.

“Nhan Chiến Thiên!” Đường lão thái gia gầm lên một tiếng, Nộ Kiếm Tiên vốn là nhân vật quan trọng trong sát cục lần này, thế nhưng mãi vẫn không xuất hiện. Còn giờ hắn đã hiện thân, nếu muốn ngăn cản Lý Hàn Y, chỉ có thể hy vọng hắn sẽ ra tay.

Nhan Chiến Thiên nhẹ nhàng rút thanh kiếm Phá Quân trên lưng ra. Tạ Tuyên lấy Vạn Quyển Thư ra khỏi rương sách, lạnh nhạt nói: “Đúng là ta từng nhờ ngươi áp chế Lý Hàn Y đang tẩu hỏa nhập ma, nhưng không phải hiện tại. Giờ phút này nếu ngươi động thủ, ta không thể không so tài với ngươi một phen.”

“Ngươi cản được ta?” Nhan Chiến Thiên trầm giọng nói.

Tạ Tuyên vung trường kiếm trong tay: “Người có thể thử.”

Nộ Kiếm Tiên Nhan Chiến Thiên giết người vô số, từng một mình địch cả vạn người, giết lùi tận hai ngàn quân Nam Quyết, giết tới mức toàn bộ quân địch sợ vỡ mật, điên cuồng bỏ chạy. Còn Nho Kiếm Tiên Tạ Tuyên lại vừa vặn tương phản, hắn chưa từng giết một ai. Thế nhưng hắn từng một mình một kiếm một rương sách ngăn dưới núi Thái Thường, chặn hai bị đại hộ pháp Ma giáo năm xưa cùng ba trăm giáo đồ. Chính hắn đã tạo cơ hội cho Bách Lý Đông Quân và Diệp Đỉnh Chi đánh một trận định thiên hạ.

Nếu hai người thật sự muốn thử kiếm, ai thắng ai bại cũng khiến toàn bộ giang hồ hứng thú.

Nhan Chiến Thiên tay cầm chuôi kiếm Phá Quân, Tạ Tuyên cũng giơ kiếm đứng thẳng. Hai người cứ thế đứng đối diện, không ai định rút kiếm cũng chẳng ai định nhường đường.

“Tô Xương Hà, nấp sau một lão già đúng là hợp với tính cách của ngươi.” Lý Hàn Y vừa vung kiếm vừa châm chọc.

Biết Lý Hàn Y tới tìm đại gia trường báo thù, Đường lão thái gia đương nhiên không thay hắn ngăn cản sát thần này. Chỉ có điều bàn tay kia vẫn dán chặt vào người mình, hắn cố gắng tránh khỏi nhưng vẫn không được.

Đại gia trường cười lạnh nói: “Lão gia tử, định bỏ ta mà đi ư?”

Đường lão thái gia cau mày nói: “Cho dù hai người chúng ta hợp lực cũng không ngăn được Lý Hàn Y trong chốc lát, chẳng bằng giờ thối lui đi!”

“Thối lui? Lão thái gia, ngươi sai rồi. Ám Hà và Đường môn đều không còn đường lui, lui lại một bước là vực sâu vạn trượng.” Đại gia trường nói đầy âm độc: “Cách duy nhất là giết chết tất cả những kẻ cản đường. Lý Hàn Y đã tẩu hỏa nhập ma, không đáng để sợ. Ngươi chỉ cần kích thích sát tính của cô ta, sát tính càng nặng, cô ta sẽ chết càng nhanh!’

Bàn tay đại gia trường hơi vận sức, chỉ thấy chân khí trên người lão thái gia lại bùng lên, tiếp tục cản ba kiếm của Lý Hàn Y.

“Oanh đệ.” Lôi Vân Hạc cau mày: “Mặc dù công lực của Lý Hàn Y đã tăng mạnh nhưng tẩu hỏa nhập ma như vậy chẳng khác nào uống rượu độc giải khát. Nếu còn vận kiếm khí như vậy trong thời gian một nén nhang chắc chắn kinh mạch sẽ đứt thành từng khúc mà chết!”

Lôi Oanh xiết chặt Sát Phố kiếm, nhìn chằm chằm vào Lý Hàn Y.

Bên kia, sắc mặt ba người Đường môn âm trầm bất định.

Đường Huyền hạ giọng nói: “Tiếp tục như vậy, e rằng lão thái gia sẽ không chịu nổi.”

Đường Hoàng nhìn bàn tay đại gia trường, một viên đá lửa rơi vào tay hắn. Đây là ám khí do hắn tự nghĩ ra - Huyễn Hoàng, cũng là ám khí duy nhất không bị lão thái gia mượn đi. “Im lặng theo dõi biến hóa, chuẩn bị xuất thủ bất cứ lúc nào, mang lão thái gia, phá vòng vây đi ra.”

Ánh mắt Ôn Lương càng trợn lớn hơn: “Đây là Kiếm Tiên? Trời đất ơi, cứ nghe lão đầu tử nói Ngũ Đại Kiếm Tiên mạnh mẽ nhường nào, thế nhưng thế này còn hơn cả nghe nói?”

Lão thái gia, phải cố chống cự!” Đại gia trường lại vỗ một chưởng lên lưng Đường lão thái gia.

Đường lão thái gia phun ra một ngụm máu tươi, đồng thời song chưởng múa lên, quát lớn một tiếng, lại ngăn cản một chiêu kiếm của Lý Hàn Y.
Lý Hàn Y cũng phun ra một ngụm máu, nhưng lại có màu đen như mực. Thân hình cô hơi lảo đảo như sắp ngã, vội vàng chống kiếm xuống đất.

Cao thủ giao đấu, sinh tử chỉ trong chớp mắt.

Tuy trận chiến này, Đường lão thái gia không thể làm theo ý mình, nhưng cơ hội lật ngược tình thế đã xuất hiện, hắn không thể bỏ qua. Cố gắng ép khí tức đang dâng trào trong ngực, lại đánh một chưởng ra.

Lý Hàn Y ngẩng đầu nhưng lại đột nhiên mất hết sức lực, không thể nâng nổi kiếm.

Một bộ áo xám, một luồng sáng đỏ ngăn trước mặt cô.

Đó là người đã vì cô mà tự nhốt mình suốt mười ba năm, Lôi Oanh.

“Ta luyện kiếm mười ba năm, chỉ để thi triển được kiếm pháp đủ sánh vai với Kiếm Tiên ngươi.” Lôi Oanh hạ giọng nói, Sát Phố kiếm trong tay đột nhiên chém về phía trước.

Ánh đỏ rực rỡ mỹ lễ, đủ sánh ngang với chiêu kiếm tuyệt thế của Kiếm Tiên!

Ánh mắt hai vị Kiếm Tiên đứng trên tường cũng bị thu hút.

“Kiếm được lắm!” Nhan Chiến Thiên trước nay tích chữ như vàng, lúc này cũng mở miệng khen.

“Kiếm này vô song, có thể coi là tuyệt thế.” Tạ Tuyên nhẹ giọng ngâm nga.

Cuối cùng một chưởng đó của Đường lão thái gia cũng bị ngăn cản, hắn cảm thấy chân khí toàn thân không chịu khống chế, bắt đầu rối loạn, không khỏi gầm lên một tiếng, hai đầu gối đột nhiên quỳ xuống, thất khiếu chảy máu!

“Lão thái gia!” Ba người của Đường môn kinh hãi.

“Giành lại lão thái gia!” Đường Huyền quát lớn.
Đường Hoàng vung tay, viên Huyễn Hoàng đã bay ra! Ba người cũng lập tức nhảy tới.

Đại gia trường lại kéo Đường lão thái gia lui lại, hắn cười nhạt: “Đường lão thái gia có tận sáu mươi năm công lực, không ngờ lại kém cỏi như vậy!”

“Không tốt!” Lôi Vân Hạc nhanh chóng phản ứng lại: “Tô Xương Hà định dùng chân khí của Đường lão thái gia cho chưởng ăn!”

Ôn Lương không hiểu: “Là sao?”

“Diêm Ma chưởng?” Tạ Tuyên đứng trên tường trầm ngâm: “Chẳng trách hôm đó chân khí trong người Triệu Ngọc Chân lại bất ổn như vậy, hóa ra là vì Diêm Ma chưởng.”

“Người trúng Diêm Ma chưởng, chân khí toàn thân rối loạn, nếu không ép được chân khí kia ra kinh mạch có thể nổ tung mà chết bất cứ lúc nào. Nhưng người luyện Diêm Ma chưởng cũng chịu khốn khó, bọn họ phải dùng một luồng chân khí mạnh mẽ hơn đè ép lực lượng cắn trả.” Lôi Vân Hạc nói: “Giờ Tô Xương Hà định hút hết chân khí của Đường lão thái gia!”

Chỉ thấy thân thể Đường lão thái gia lập tức co lại, biến về dáng vẻ già nua gầy gò lúc trước, ánh sáng trong mắt cũng dần dần ảm đạm. Ba người của Đường môn lao tới nhưng đều bị đại gia trường tránh né.

Lý Hàn Y lại đứng dậy, giơ hai thanh trường kiếm lên.

Đại gia trường hất tay một cái, ném thân thể Đường lão thái gia ra ngoài. Hắn hít một hơi dài rồi nhẹ giọng nói: “Tới đây!”

“Đi chết đi!” Lý Hàn Y vung kiếm.

Đại gia trường tung người nhảy lên, lướt qua mọi người trong sân, nhảy thẳng lên tường.

“Ngăn hắn lại, đừng để hắn đi!” Tạ Tuyên quát lớn, Vạn Quyết Thử đột nhiên vung lên, muốn cản đường đại gia trường.

Lại thấy thanh kiếm Phá Quân cũng ra tay ngay chính lúc này!

Nhất Nộ Bạt Kiếm!

Nhưng lại chém về phía Tạ Tuyên!

Tạ Tuyên vội vàng thu kiếm, cản thanh Phá Quân lại. Bóng dáng đại gia trường đã lướt qua hai người.

Nhan Chiến Thiên xuất kiếm đắc thủ, lập tức nâng kiếm, hai chân điểm xuống, lui lại phía sau.

“Nhan Chiến Thiên, rốt cuộc ngươi định làm gì?” Tạ Tuyên hỏi.

“Ta có thể giết hắn một lần, cũng có thể giết hắn lần thứ hai!” Nhan Chiến Thiên xoay người cầm kiếm chạy về phía xa.

Còn đại gia trường lao qua tường, tiếp tục chạy về phía trước, lao về phía một người.

Tiêu Sắt.

Lôi môn có thể không diệt, nhưng hắn chắc chắn phải chết.

Chương 180: Lời hứa sinh tử

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đại gia trường xuất chưởng đánh ra, đám người Tư Không Thiên Lạc, Đường Liên, Diệp Nhược Y ngăn cản trước người Tiêu Sắt trước đó đều bị chưởng phong chấn văng, không có sức chống cự. Tiêu Sắt gắng gượng nâng Vô Cực côn, quát lớn: “Tới hay lắm!”

Bóng đen trên tay đại gia trường lưu chuyển, sau khi hấp thụ công lực của Đường lão thái gia, Diêm Ma chưởng còn đáng sợ hơn lúc giao đấu với Lôi Môn Song Tử!

Nhưng một bóng người đột nhiên che trước mặt Tiêu Sắt.

Tăng bào màu trắng, dung nhan tuyệt mỹ, khóe miệng khẽ cong lên, tuy giống người xuất gia nhưng lại có vẻ hào hùng ngạo nghễ mà người xuất gia không có. Người đó chắp hai tay trước ngực, miệng niệm phật hiệu: “A Di Đà Phật.”

Một ảo ảnh hình quả chuông lớn hiện lên trước mặt hắn.

Bàn Nhược Tâm Chung thần thông.

“Không biết lượng sức mình!” Đại gia trường xuất chưởng đánh nát tâm chung, Vô Thiền đột nhiên lui lại phía sau, một bộ áo đen cũng chạy tới, kéo cổ áo Tiêu Sắt thối lui.

“Lên lại nào!” Vô Tâm hô lớn, một quả chuông còn lớn hơn ngăn trước mặt hắn.

Chưởng thế của đại gia trường vẫn không dứt, không ngờ lại đánh nát quả chuông kia.

“Lại nào!”

“Lại nào!”

...

“Lại nào!”

Hai tay Vô Tâm không ngừng chắp lại, thi triển liền mười ba lần tâm chung, cuối cùng hắn đứng thẳng người, khóe miệng tràn ra một tia máu nhưng nụ cười trên mặt vẫn rất thản nhiên: “Ta còn ba trăm tâm chung, các hạ có muốn thử không?”

“Tên của ngươi.” Đại gia trường cuối cùng cũng thu chưởng, lạnh giọng hỏi.

“Hàn Sơn tự, hòa thượng Vô Tâm.” Vô Tâm chậm rãi đáp: “Cũng là Thiên Ngoại Thiên, Diệp An Thế.”

Vừa là tiểu hòa thượng dưới trướng đại tông Phật đạo, vừa là đại tông chủ của Ma giáo ngoại vực.

“Từng nghe tên ngươi rồi, lần sau gặp mặt sẽ lấy cả tính mạng ngươi.” Đại gia trường giẫm mạnh mũi chân, lao về một phía khác, nói với Tô Mộ Vũ: “Đi!”

Tô Mộ Vũ toàn thân đẫm máu, gật đầu một cái, ôm thi thể Tạ Thất Đao tung người nhảy theo.

Trong sân, Lý Hàn Y thi triển chiêu kiếm cuối cùng không thành, phun ra ba ngụm máu đen. Tạ Tuyên vội vàng giơ tay bắt mạch cho cô, kinh hãi nói: “Không được rồi!” Vội vàng giơ tay định truyền chân khí cho cô. “Để ta!” Lôi Oanh giành trước đặt tay lên lưng Lý Hàn Y.

Ba người còn sót lại của Đường môn, Đường Huyền, Đường Hoàng, Đường Thất Sát đi tới trước mặt thi thể Đường lão thái gia, khóc lóc không ngừng. Lôi Vân Hạc từ từ bước tới.

Đường Hoàng vội vàng tiến lên, ngăn trước mặt hắn.

“Các ngươi bại rồi.” Lôi Vân Hạc nhẹ nhàng giơ hai ngón tay ra.

Đường Hoàng cả giận nói: “Bại thì đã sao? Tuy ba người chúng ta bất lực nhưng cũng chẳng sợ họ Lôi các người.”

Lôi Vân Hạc cười nhạt: “ra vẻ chính nghĩa lẫm nhiên, không biết ai là kẻ bội tín bội nghĩa cấu kết với Ám Hà, âm mưu dùng quỷ kế tiêu diệt Lôi môn ta!”

“Tiền bối, xin đừng nóng.” Chỉ thấy một giọng nói trẻ trung vang lên, một thiếu niên mới khoảng mười sáu mười bảy tuổi bước từ trong phòng khách ra.

"Ngươi là ai?" Lôi Vân Hạc hỏi.

Thiếu niên kia đi tới bên cạnh thi thể Đường lão thái gia, ánh mắt toát lên vẻ đau buồn nhưng chỉ nhìn một cái rồi quay sang đáp: “Tại hạ Đường Trạch của Đường môn, lần này theo lão thái gia tới dự tiệc, giúp lão thái gia đánh xe. Ta có một giao dịch muốn bàn với tiền bối.”

“Giao dịch?” Lôi Vân Hạc nhíu mày: “Ngươi có tư cách giao dịch với ta? Ngươi lấy gì ra đặt cọc?”

“Chẳng hay tính mạng của toàn bộ Lôi môn cùng tất cả khách khứa đã đủ đặt cọc chưa?” Đường Trạch cúi đầu nói.

Lôi Vân Hạc kinh ngạc: “Ngươi nói gì?”
“Vừa rồi các vị đại chiến tại đây, Đường Trạch bất tài phụ trách đánh ngã tất cả tạp dịch và tùy tùng chưa uống rượu trong hậu viện, đồng thời hạ độc tất cả khách khứa trong phòng.” Mặc dù Đường Trạch nói rất bình thản nhưng lời nói lại khiến tất cả mọi người kinh hãi.

“Hạt lão đại!” Ôn Lương nghe vậy vội vàng giơ tay, quăng con Tam Vĩ Hạt trong tay áo ra ngoài. Tam Vĩ Hạt rơi vào trong phòng khách, chậm nhẹ vào một kiếm khách đang ngã dưới đất rồi vội vàng chạy về. Ôn Lương nhặt Tam Vĩ Hạt lên, ngửi kỹ một hồi rồi kinh hãi nói: “Hồng Phường Hoa?”

“Không sai, Hồng Phường Hoa của Đường môn. Vị này chắc là cao thủ của Ôn gia. Ôn gia dùng độc đệ nhất thiên hạ, trên cả Đường môn, nhưng với sức một mình ngươi không điều chế được nhiều giải dược như vậy.” Đường Trạch nhẹ nhàng giơ tay, bày một loạt chai thuốc ra. “Còn chỗ này của ta đang có. Ta dùng một trăm tính mạng để đặt cọc, như vậy đủ giao dịch với tiền bối chưa?”

Lôi Vân Hạc bước tới: “Nếu ta vẫn nói không thì sao? Ngươi có tin ngươi còn chưa nhận ra mình chết thế nào, tất cả chỗ thuốc trước mặt đã về tay ta không?”

“Nhưng nếu thứ này không phải thuốc giải mà là thuốc độc gặp máu là chết thì sao?” Đường Trạch cười nói: “Hay có thể nói, trong này có một số là thuốc giải, một số là thuốc độc? Nếu để vị huynh đệ Ôn gia kia kiểm tra từng chai một, từng viên một, người trong kia khéo cũng chết mất một nửa.”

“Ngươi nói lại đi, ngươi tên là gì?” Lôi Vân Hạc thu ngón tay về hỏi.

“Môn hạ của Đường môn Đường lão thái gia, Đường Trạch.” Đường Trạch cúi đầu nhẹ giọng nói.

“Được, ngươi được lắm.” Lôi Vân Hạc gật đầu: “Nói điều kiện của ngươi đi.”

“Ta giao chỗ thuốc giải này cho các ngươi, chỉ cần ăn vào trong vòng hai canh giờ sẽ không còn lo ngại gì về tính mạng nữa. Còn tiền bối phải để chúng ta đi.” Đường Trạch nói.

“Đơn giản vậy sao?” Khóe miệng Lôi Vân Hạc cong lên.

“Còn một điều kiện.” Đường Trạch ngẩng đầu nhìn Lôi Vân Hạc: “Chuyện lần này không liên quan tới Đường môn. Ám Hà lẻn vào Anh Hùng Yến hạ độc mưu hại anh hùng trong thiên hạ. Các vị cao thủ của Đường môn, Ôn gia, Lôi gia bảo không trúng độc, cuối cùng đánh lui sát thủ Ám Hà. Đường lão thái gia chết trận tại đây!”

Lôi Thiên Ngân đang đỡ thi thể Lôi Thiên Hổ giận tới mức phát run, gầm lên: “Đồ vô sỉ!”

Đường Trạch đáp: “Đúng là vô sỉ!”

Lôi Vân Hạc im lặng không nói gì, Đường Trạch vẫn ngẩng đầu đối mặt với hắn, không tránh né chút nào. Một lúc lâu sau Lôi Vân Hạc khẽ gật đầu: “Được!”

“Tiền bối sáng suốt.” Đường Trạch gật đầu: “Trong bình này đều là thuốc giải, có thể yên tâm để các anh hùng uống.”

Vừa dứt lời, Lôi Vân Hạc đã bước tới trước mặt Đường Trạch, giơ tay ra bóp cổ hắn, nâng lên cao.

Đường Huyền đang định ngăn cản nhưng lại bị Đường Trạch giơ tay cản lại. Đường Trạch nhìn Lôi Vân Hạc, vẩn mỉm cười nói: “Tiền... tiền bối định bội ước à?”

“Lời hừa của Lôi môn, đã nói ra sẽ không thu hồi.” Lôi Vân Hạc đặt Đường Trạch xuống, giọng nói không chút cảm xúc: “Cũng như năm xưa đồng ý kết minh với Đường môn, Lôi môn vẫn luôn tuân thủ. Cho nên các ngươi nghe kỹ cho ta, hôm nay các ngươi có thể đi, ta cũng có thể thông báo cho toàn giang hồ, Đường lão thái gia bảo vệ quần hùng đánh với sát thủ Ám Hà mà chết. Nhưng!”

“Món nợ này, Lôi môn chắc chắn sẽ tính sổ với Đường môn.”

“Đời đời kiếp kiếp, chết cũng không ngừng!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau