THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Tiên Hà Lộ

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Phá trận.” Tô Mộ Vũ đột nhiên vung tay, mang theo mười hai lưỡi đao sắc bén còn sót lại ép thẳng về phía Lôi Thuẫn trận.

“Một mình vận dụng nhiều kiếm như vậy. Đây còn là người ư?” Lôi Kinh Bộ giật mình, lại cầm tấm thuẫn đập xuống, một luồng sấm sét lại đánh về phía Tô Mộ Vũ.

Tô Mộ Vũ lại bỏ một kiếm, chặt một đòn sét đánh.

“Ta lại đập!” Lôi Kinh Bộ cắn răng, tuy ngoài miệng hét lớn nhưng tay cầm thuẫn không ngừng run rẩy, không đập xuống.

“Lão đại, còn chịu được không?” Đệ tử Lôi môn sau tấm thuẫn thấy không có động tĩnh, vội vàng hỏi.

“Nói nhảm, đương nhiên là không chịu được nữa rồi!” Lôi Kinh Bộ mắng, giờ tay hắn đã cháy đen, đòn sấm đánh kia tuy có uy lực rất lớn nhưng cắn trả cũng không hề nhỏ. Sau khi bọn họ luyện thành Lôi Thuẫn trận chưa từng dùng công phu Cửu Thiên Dẫn lôi, đây là vì thân thể Lôi Kinh Bộ không gánh được mấy lần sét đánh.

Đương nhiên Tô Mộ Vũ phát hiện biến hóa của Lôi Kinh Bộ, hắn tung người nhảy lên, lưỡi đao sắc trong tay bay tới.

“Mọi người ráng chống đỡ! Đừng làm mất mặt của Lôi gia bảo chúng ta!” Lôi Kinh Bộ cắn răng, cầm tấm thuẫn trong tay lên, lại đập xuống.

Lại một luồng hào quang màu xanh tím từ trên trời giáng xuống, sau khi rơi vào tấm thuẫn mới đánh sang phía Tô Mộ Vũ. Lúc này Lôi Kinh Bộ đã khó lòng chống đỡ nổi, thân thể thoát lực, cầm tấm thuẫn lảo đảo tại đó.

“Lão đại!” Sau tấm thuẫn có người hét lớn.

“Ngươi tới phá trận đi!” Tạ Thất Đao đột nhiên tung người nhảy tới, giơ đao cứng rắn cản luồng sét kia lại. Tô Mộ Vũ tiếp tục lao tới, những lưỡi đao còn sót lại đâm qua khe hở của những tấm chắn. Hắn vung tay, Lôi Thuẫn trận lập tức chia năm xẻ bảy.

Lôi Kinh Bộ cắn răng, cầm thuẫn trợn mắt nhìn Tô Mộ Vũ.

Thân hình Tô Mộ Vũ hành động, đã cầm kiếm hạ xuống phía sau Lôi Kinh Bộ.

Lôi Kinh Bộ kinh hãi, tấm thuẫn trong tay đã tan thành hai nửa. Hắn cười khổ nói: “Kiếm tốt.” Nói xong câu này đã đổ sập xuống đất.

“Lão đại!” Đệ tử Lôi môn vẻ mặt đau khổ cùng sáu người khác cầm thuẫn lao về phía Tô Mộ Vũ. Nhưng Lôi Thuẫn trận đã bị phá, những đệ tử Lôi môn này tuy được gọi là bát tuấn, là cao thủ trong thế hệ trẻ của Lôi gia bảo nhưng so với kiếm pháp tuyệt diệu của Tô Mộ Vũ vẫn kém quá xa.

Tô Mộ Vũ vung kiếm, bảy người ôm thuẫn ngã bay ra ngoài. Hắn không ham chiến, mũi chân điểm xuống, lướt qua đám người chạy thẳng tới Lôi gia bảo.
Trong Lôi gia bảo.

Tiệc rượu say sưa.

Mỗi lần Anh Hùng Yến, trừ quần long tụ tập, ăn uống vui chơi, còn bố trí một trận tỷ võ. Trong trận tỷ võ này, mỗi môn mỗi phái đều chọn một đệ tử trẻ tuổi ra đánh một trận. Đệ tử trẻ tuổi này gánh vinh dự của bổn môn tới Anh Hùng Yến phân tài cao thấp với đệ tử môn phái khác. Thiếu niên anh tài chiến thắng từ nay vang danh giang hồ, mà còn được chủ nhân của Anh Hùng Yến tặng cho một phần quà.

“Anh Hùng Yến mấy năm trước, Đường Liên của Tuyết Nguyệt thành đã giữ hạng nhất vài lần, không biết lần này sẽ tới nhà ai?” Trong bữa tiệc có người hỏi.

Ôn Lương hắng giọng một cái, đột nhiên ngồi nghiêm chỉnh lại.

Đường lão thái gia híp mắt nhìn hắn: “Ồ? Lần này tiểu huynh đệ đại biểu Ôn gia tới?”

“Ha ha ha, đúng vậy.” Ôn Lương gật đầu cười nói: “Chẳng hay lần này Đường môn phái đệ tử nào ra? Chắc là vị Đường Huyền - Đường đại ca này? Nhưng tuổi tác có vẻ hơi lớn rồi?”

“Ngươi muốn chết à?” Đường Huyền trợn mắt nhìn lại.

“Đường môn bất tài, lần này cũng có một đệ tử trẻ tuổi khá được.” Đường lão thái gia cười nói.

“Ồ? Giờ hắn đang ở đâu?” Người hỏi lại là Lôi Thiên Hổ.

“Thiên Hổ, vừa nãy ngươi đã gặp hắn mà. Là thằng nhóc đánh xe cho ta đấy. Hắn còn quá nhỏ tuổi, không có tư cách ngồi đây cho nên ta bảo hắn tới hậu viện chờ.” Đường lão thái gia từ từ nói: “Chẳng hay lần này Lôi gia bảo định phái thiếu niên anh hùng nào?” “Lôi gia bảo không sánh nổi Đường môn, mấy năm nay giới trẻ không có nhiều đệ tử xuất sắc. Vốn lần này có một người thích hợp nhưng hắn ra ngoài vẫn chưa về. Hơn nữa...” Lôi Thiên Hổ nhìn Hà Khứ Hà Tòng một cái, nói đầy ẩn ý: “Rốt cuộc là Lôi gia bảo, hay là Tuyết Nguyệt thành hay Kiếm Tâm trủng, thật sự rất khó nói.”

Hà Khứ và Hà Tòng nhìn nhau một cái, đáp: “Lão trủng chủ nói, Kiếm Tâm trủng và Lôi gia bảo là thông gia, tuy hai mà một.”

“Lý lão tiền bối đúng là người đáng kính nể, xin kính một chén rượu này.” Lôi Thiên Hổ cầm chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.

“Ài, thật đáng tiếc. Người mà Hổ gia để ý tới chắc chắn sẽ không kém. Đáng tiếc lần này không có duyên giao thủ rồi, ngay cả Đường Liên đoạt hạng nhất ba năm liền cũng không tới. Lần này cầm chức đệ nhất cũng thật hổ thẹn.” Ôn Lương ra vẻ đáng tiếc, cứ như trận tỷ võ này còn chưa bắt đầu hắn đã đoạt được hạng nhất. Hắn thở dài, ngẩng đầu lên uống một hớp rượu. Đột nhiên thần sắc hắn biến đổi, nhìn sang phía Đường lão thái gia: “Rượu này!”

Đường lão thái gia đặt nhẹ tay lên bàn, mặt vẫn mỉm cười nhẹ nhàng.

Nhưng Ôn Lương lại cảm thấy một luồng khí lực lập tức đặt lên người mình, tay cầm chén rượu không thể cử động chút nào, trong lòng không khỏi kinh hãi. Vừa rồi hắn uống một ngụm rượu đã lập tức phát hiện trong rượu có người hạ độc. Độc đó không màu không vị, thậm chí ngay đệ tử Lĩnh Nam Ôn gia dùng độc đệ nhất thiên hạ cũng không cách nào phát hiện ra, Tiên Hà Lộ. Thế nhưng sư phụ của Ôn Lương là gia chủ Ôn gia, Ôn Hồ Tửu, đương nhiên không phải đệ tử Ôn gia bình thường. Hắn chỉ uống một hớp là lập tức phát hiện ra có điểm khác thường. Nhưng hắn vừa định lên tiếng nhắc nhở Lôi Thiên Hổ đã bị Đường lão thái gia ra tay trấn áp.

Đường lão thái gia giơ tay trái đè lên bàn, tay phải nâng chén rượu nói với Lôi Thiên Hổ: “Thiên Hổ, chén này lão đầu tử ta xin uống trước.”

“Đường lão thái gia khách khí rồi.” Lôi Thiên Hổ cũng giơ chén rượu, uống một hơi cạn sạch.

Ôn Lương thầm nghĩ: Ta vừa định nhắc nhởHổ gia đã bị Đường lão thái gia trấn áp, chắc hẳn Tiên Hà Lộ trong rượu có liên quan tới Đường môn. Đến lúc đó mọi người trong Lôi gia bảo đều trúng thứ độc này, mặc cho Đường môn an bài. Phải nghĩ cách nhắc nhở Hổ gia!

Đường lão thái gia kia mặt không đổi sắc, cười nói uống rượu với Lôi Thiên Hổ.

Đột nhiên, phía xa vang lên tiếng nổ lớn khiến bữa tiệc huyên náo bỗng im bặt, lao nhao nhìn sang phía Lôi Thiên Hổ. Lôi Thiên Hổ vội vàng đứng dậy, đi ra cửa.

Lôi Thiên Ngân nhanh chóng tới gần: “Môn chủ, là hỏa dược của chúng ta, xem động tĩnh này có vẻ không nhỏ, có lẽ là đại trận.”

Lôi Thiên Hổ cau mày nói: “Bát tuấn đã về chưa?”

“Còn chưa, có điều mấy hôm trước có tin đưa về, chắc là hôm nay sẽ trở lại.” Lôi Thiên Ngân đáp.

Đột nhiên trên trời vang lên tiếng sấm, Lôi Thiên Hổ ngửa đầu nhìn lên, chỉ thấy một luồng sét màu xanh tím giáng xuống phía xa.

“Là Lôi Thuẫn trận, đúng là bát tuấn!” Lôi Thiên Ngân kinh hãi nói.

Chương 162: Ngũ Độc trận

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lôi Thiên Hổ xoay người, chỉ thấy trong khách khứa trong chốn võ ai nấy đánh rơi chén rượu trong tay xuống bàn, từng người cau mày nhìn Lôi Thiên Hổ, ánh mắt đầy kinh ngạc, nhưng chỉ chớp mắt sau đã ngã xuống bàn. Viên Huệ đại sư của Thiếu Lâm tự có công lực thâm hậu, miễn cưỡng chống đỡ thêm một thời gian, nhưng hắn quay đầu nhìn sang phía Ôn Lương: “Ngươi hạ độc trong rượu!” Vừa dứt lời đã không chống đỡ nổi chống đỡ nổi, ngã xuống.

Ôn Lương bị Đường lão thái gia dùng nội lực trấn áp, khổ mà không nói nên lời. Hắn vận chân khí toàn thân, thử vài lần vẫn không thoát khỏi trói buộc của Đường lão thái gia.

Lôi Thiên Hổ phát hiện ra thần sắc của Ôn Lương, búng ngón tay, chỉ thấy cái bàn lập tức nổ tung. Bốn người của Đường môn kể cả Đường lão thái gia lập tức lui lại né tránh. Ôn Lương cuối cùng cũng thoát khỏi trói buộc, hét lớn với Lôi Thiên Hổ: “Hổ gia, trong rượu có độc, Tiên Hà Lộ của Đường môn! Người trúng độc sẽ lập tức hôn mê, mất hết công lực. A... không đúng,Hổ gia, sao ngươi không sao.”

Lôi Thiên Ngân vẫn luôn chiêu đãi khách khứa chưa từng uống rượu cũng không bị hạ độc, hắn nói nhỏ với Hổ gia: “Sao trong rượu lại bị hạ độc được? Mấy ngày nay luôn có đệ tử chi chính đáng tin cậy trông coi, đêm qua còn mời dược sư tới kiểm tra một lượt.”

Lôi Thiên Hổ lắc đầu: “Độc của Đường môn, dược sư không kiểm tra ra cũng không có gì là lạ. Có điều ta không nghĩ ra hắn hạ độc như thế nào, ngươi xuống trước triệu tập môn hạ đệ tử không trúng độc, bảo họ tới đây.”

Lôi Thiên Ngân thở dài: “Sau khi mở tiệc, các đệ tử cho dù luân phiên tiếp khách cũng uống một bình rượu ba bát thức ăn rồi, e là...” Đột nhiên ánh mắt hắn nhìn thấy một thứ, kinh ngạc nói: “Có nhện!”

“Nhện?” Lôi Thiên Hổ cau mày.

“Nhện! Rất nhiều nhện!” Lôi Thiên Ngân kinh hãi hét lên, chỉ thấy chớp mắt sau toàn bộ phòng khách đã có rất nhiều con nhện trèo vào, tre trên xà ngang, phun ra tơ bạc quỷ dị. Nhưng tất cả lũ nhện đều đi vòng qua Ôn Lương.

Ôn Lương nhớ tới chuyện sư phụ Ôn Hồ Tửu đã từng nói, lập tức hiểu ra: “Ta biết rồi, là Thiên Chu trận! Bọn nhện này được dùng độc chăn nuôi từ nhỏ, khi lớn lên bách độc bất xâm. Sau đó kẻ dùng độc đút độc cho con nhện này,nhện mang độc lẻn vào, nôn độcvào rượu và thức ăn. Nếu phối hợp với loại độc không màu không vị, rất khó đề phòng! Hổ gia, lão già nhà ta đã từng nhắc tới Thiên Chu trận này với ta, là...”

“Ám Hà, Mộ gia.” Lôi Thiên Hổ hạ giọng nói.

Chỉ thấy năm cô gái vóc dáng thướt tha đã đứng trên nóc nhà. Người cầm đầu mới khoảng ba mươi tuổi, giữa hai hàng mi mang đầy phong vận.

“Chi Chu Nữ - Mộ Vũ Mặc.” Lôi Thiên Hổ ngẩng đầu lên nói.

“Nhiều năm không gặp, Thiên Hổ ca ca, giờ ngươi đã là môn chủ của Lôi gia bảo rồi, ta cũng là môn chủ của Ám Hà Mộ gia.” Mộ Vũ Mặc cười yếu ớt.

Lôi Thiên Hổ quay sang nhìn Đường lão thái gia, trầm giọng nói: “Lão gia tử, cho dù hai nhà không hòa thuận, nhưng hợp tác với Ám Hà, đối địch với võ lâm trong thiên hạ thì có ích lợi gì chứ?”

Đường lão thái gia nheo mắt lại, lắc đầu nói: “Ám Hà gì chứ? Lão gia tử ta không hiểu, ta chỉ tới uống rượu, tiếp đó không biết gì cả.” “Lão thái gia định mượn đao giết người?” Lôi Thiên Hổ trầm giọng nói.

Đường lão thái gia nhún vai một cái: “Không thể nào, ngươi cũng biết mà, làm ăn với Ám Hà, dẫu sao chúng ta cũng phải dốc chút sức ra chứ.”

Mộ Vũ Mặc cười khanh khách đứng dậy, bốn nữ tử sau lưng đột nhiên vẫy nhẹ ống tay áo, bắt đầu khiêu vũ. Đám nhện trong phòng bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy.

Lôi Thiên Hổ nói với Ôn Lương: “Ôn Lương, phá Thiên Chu trận.”

“Tuân lệnh, Hổ gia! Nhưng ngươi vẫn chưa nói cho ta, vì sao ngươi không bị gì?” Ôn Lương hỏi.

“Vì ta bị dính hàn độc đã mười hai năm, nhờ phúc của ai đó, giờ ta cũng giống như ngươi, là một độc vật!’ Lôi Thiên Hổ đứng dậy, nhảy một cái đã đạp lên nóc nhà, giẫm một cái khiến nóc nhà xuất hiện vết rạn. Ngay cả bốn nữ tử Mộ gia đang khiêu vũ cũng lung lay.

“Thiên Hổ ca ca vẫn như năm xưa, thô bạo cương mãnh.” Mộ Vũ Mặc che miệng cười nói.

Lôi Thiên Hổ không nói nhiều, xuất quyền đánh ra. Lôi môn Vô Phương quyền, quyền chưa tới, khí đã tới!

Mộ Vũ Mặc nhẹ nhàng lướt qua luồng quyền khí đó, góc váy tung bay, ôn nhu mỹ miều tới khó tả. Cô hơi nghiêng người, lấy từ trong lồng ngực ra một chiếc sáo ngọc, đặt lên môi thổi nhẹ.

Chỉ nghe tiếng sáo ôn nhu như làn nước lan ra, Lôi Thiên Hổ chợt thấy một luồng nội kình phủ kín trời đất ùn ùn ập tới, kéo thẳng bản thân xuống. Ánh mắt hắn vẫn mơ hồ theo tiếng sáo, chỉ thấy bốn nữ tử đang uyển chuyển khiêu vũ, thân hình càng lúc càng diêm dúa, ánh mắt càng ngày càng mê hoặc, cũng càng lúc càng gần bản thân. “Vẫn dùng võ công tà môn như xưa.” Lôi Thiên Hổ hừ lạnh nói.

“Thiên Hổ ca ca lòng như sắt đá, mị thuật như vậy đương nhiên không làm khó nổi ngươi. Chỉ có điều....” Góc váy Mộ Vũ Mặc phất phơ, ánh mắt tà mị: “Ngươi không thoát khỏi mạng nhện của ta đâu.”

Lôi Thiên Hổ cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy hai chân đã bị mạng nhện dày đặc quấn chặt lấy.

“Sau khi con mồi vào lưới, thứ đang chờ nó chỉ có cái chết.” Mộ Vũ Mặc điểm nhẹ mũi chân, vung cây sáo ngọc, lộ ra lưỡi đao dài một tấc.

“Trận Thiên Chu, nói thì hay lắm, giỏi thì đến đây!” Ôn Lương ngang ngược bước tới, đám nhện rối rít lui lại.

Đường Hoàng lấy làm lạ: “Đệ tử Ôn gia này rốt cuộc độc tới mức nào, ngay cả Tử Anh chu cũng không dám tới gần hắn?”

Đường Huyền lạnh lùng nói: “Thứ có độc không phải là hắn, là thứ trên người hắn.”

Ôn Lương giơ tay ra, con bò cạp ba đuôi bò ra từ tay áo hắn, dừng lại trên đầu ngón tay.

“Tam Vĩ Hạt, đúng là thứđộc vật lợi hại, nhưng đâu có đặc biệt lắm. Đúng lý nó gặp Tử Anh chu phải bị ép lui ba thước mới đúng.” Đường Thất Sát nói.

“Tam Vĩ Hạt của Ôn gia đâu có như thường. Bò cạp này không phải nuôi mà là luyện. Bọn họ sẽ đem Hoa Y Cáp, Tam Vĩ Hạt, Song Thủ Ngô Công, Hồng Chi Chu, Thanh Bì Xà, năm loại độc vật bỏ vào trong một cái bình, vùi vào trong đất. Trong vòng một năm không động tới nó. Những thứ độc vật này không có thức ăn, chỉ có thể tàn sát lẫn nhau, cuối cùng chỉ có một con còn sống chính là con đã ăn hết những độc vật còn lại. Sau đó lại dùng một năm tiêu hóa những độc tính kia, khiến nó thành kịch độc. Độc vật được luyện như vậy khác hẳn bình thường, cho dù là Tử Anh chu cũng không cách nào sánh ngang.” Đường Huyền chậm rãi nói.

Ôn Lương ngẩng đầu nhìn sang: “Đường Huyền huynh không hổ là cao thủ dùng độc thứ hai Đường môn, kiến thức thật uyên bác.”

Đường Huyền cười lạnh nói: “Ngươi chỉ có một con Tam Vĩ Hạt, cho dù lợi hại hơn nữa cũng không phá được Thiên Chu trận này.”

“Ai bảo ta chỉ có Tam Vĩ Hạt.” Ôn Lương vung tay áo: “Tiểu Hoa, A Đa, Hồng Hồng, Thanh Muội, tới giúp Hạt lão đại đi!” Chỉ thấy một con Hoa Y Cáp, một con Tam Vĩ Hạt, một con Song Thủ Ngô Công, một con Hồng Chi Chu,một con Thanh Bì Xà chui từ trong tay áo ra. Chính là những độc vật mà Đường Huyền nói.

“Ngươi luyện được cả ngũ độc?” Đường Huyền kinh hãi nói.

“Đúng vậy, trận Thiên Chu thì đã sao?” Ôn Lương cười nói. “Ta có Ngũ Độc trận công phá.”

Chương 163: Nghiệp Hỏa cảnh

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Chỉ thấy năm con độc vật đồng loạt tiến tới, Tử Anh chu vốn tràn ngập trong gian phòng lập tức lao ra ngoài. Bốn nữ tử vốn đang đứng trên nóc nhà điều khiển đám nhện không khỏi kinh hãi, dừng bước nhảy uyển chuyển lại, nhìn về phía Mộ Vũ Mặc.

Ngay lúc lưỡi đao sắc của Mộ Vũ Mặc sắp đắc thủ lại bị kẹp cứng.

Hai ngón tay kẹp lại, Lôi môn Kinh Lôi chỉ.

Một chỉ phá Thương Sơn, hai chỉ đoạn càn khôn!

“Không ngờ Thiên Hổ ca ca còn chưa bộc lộ hết thực lực, mời người của Ôn gia tới trợ trận, đúng là coi thường ngươi rồi!” Mộ Vũ Mặc mỉm cười yêu kiều, bỏ sáo ngọc xuất chưởng đánh tới. Trên chưởng sương giá lượn lờ, toát ra từng luồng ý lạnh.

Song chỉ bên tay phải của Lôi Thiên Hổ lập tức bẻ gãy lưỡi đao trên sáo ngọc quăng về. Lưỡi đao lướt sát qua bên tóc mai của Mộ Vũ Mặc, bàn tay trái vươn ra đối đầu với chưởng của Mộ Vũ Mặc.

Sau chưởng này, Mộ Vũ Mặc nhanh chóng lui lại, gương mặt mỉm cười tà mị song chưởng lại vận chân khí, hàn khí bừng bừng.

“Sương Huyền chưởng.” Lôi Thiên Hổ ho khan, khẽ cau mày.”

“Sương Huyền chưởng của ta so với U Băng Đích của Ma giáo thì thế nào?” Mộ Vũ Mặc cười nói. Năm xưa Lôi Thiên Hổ từng đấu chưởng với trưởng lão Ma giáo ba chiêu, đánh gục đối phương nhưng bản thân cũng dính hàn độc. Hôm nay chống lại chưởng pháp âm hàn tới cực điểm, chắc chắn thân thể sẽ như rơi vào hàn ngục lạnh lẽo, cực kỳ đau đớn.

Nhưng rất nhanh, Mộ Vũ Mặc ngừng cười, vì cô ả phát hiện khí lạnh trên người Lôi Thiên Hổ đang dần dần tiêu tan. Chỉ chốc lát sau lại có hơi nóng bừng lên, tiếp đó đôi mắt hắn cũng đỏ rực. Hắn chậm rãi cởi áo lông bạch hổ trên người, nói: “Võ công mười hai năm trước đã chẳng làm khó được ta, hôm nay thì làm được gì chứ?”

“Đây là... Phích Lịch đường Hỏa Chước thuật? Ngươi luyện thành?” Ánh mắt Mộ Vũ Mặc lóe lên vẻ kinh ngạc.

“Vốn dĩ với thân thể và thiên phú của ta quả thật không luyện được, nhưng ta có một sư huynh rất tốt.” Lôi Thiên Hổ bước từng bước một về phía trước. “Tới đây nào. Trận đánh giữa chúng ta chỉ vừa bắt đầu.”

Đám nhện trong sảnh bị đuổi sạch không còn một mống, bên trong gian nhà chỉ còn lại Đường lão thái gia, Đường Huyền, Đường Hoàng, Đường Thất Sát và Ôn Lương đứng đối diện. Đường lão thái gia lấy một cái ghế ở bên cạnh, ngồi xuống nhìn Ôn Lương: “Đứa nhóc Ôn gia kia, ngươi đuổi lũ nhện đi rồi, có phải tiếp theo định luyện tay nghề với chúng ta không?”

“Đâu dám đâu dám.” Ôn Lương vội vàng khom người: “Chẳng qua tiểu nhân có quan hệ không tệ với Hổ gia, làm vệ sinh đuổi côn trùng giúp nhà hắn thôi. Còn thử tay nghề gì gì đó, lão thái gia nói đùa rồi.”

“Giả ngây giả dại.” Đường Huyền tức giận quát lên một tiếng, bước một bước ra xuất chưởng đánh thẳng tới trước mặt Ôn Lương. Trong luồng chưởng khí kia ẩn giấu một màu đen quỷ dị, vừa nhìn là biết có kịch độc. Ôn Lương không hề sợ hãi, cũng xuất chưởng đánh ra, đối đầu chính diện với Đường Huyền. Võ công Đường Huyền tu luyện là Độc Sa chưởng. Võ công này không có gì đặc biệt, điểm đặc biệt là dùng loại độc gì luyện môn Độc Sa chưởng này. Vì luyện chưởng pháp này, Đường Huyền dùng những thứ riêng của Đường môn như U Lan thảo, Băng trùng, Kim Ti Ngân xà, ba loại độc vật luyện thành cát độc. Người thường nếu không có chân khí hộ thể, chỉ chạm tới chưởng phong của hắn đã lập tức mất mạng. Nhưng Ôn Lương còn trẻ tuổi, mà dám chống đỡ chính diện?

Thế nhưng ngay lúc song chưởng của hai người giao nhau không còn xa cách, nơi song chưởng chạm vào nhau, khi thì khí đen lượn lờ, khi thì ánh kim lóng lánh, cuối cùng hóa thành đủ mọi màu sắc, năm màu rực rỡ.

“Tiểu tử này dùng võ công gì vậy?” Đường Hoàng hỏi.

“Tiểu tử này luyện ngũ độc kia chắc là vì võ công này. Đây là Ngũ Độc Đoạn Hồn chưởng do Ôn Hồ Tửu sáng tạo ra.” Đường lão thái gia đáp.

“Sao khi xuất chưởng lại có lắm màu sắc thế?” Đường Hoàng khó hiểu.

“Trên thế gian người dùng độc đều theo đuổi cảnh giới ‘vô sắc vô vị’, cứ như thứ độc ‘vô sắc vô vị’ là khó lòng tìm kiếm nhất, quỷ thần khó lường. Thế nhưng Ôn Hồ Tửu lại noi theo cách làm của một vị lão tiền bối Ôn môn, bước vào cảnh giới ‘có sắc có vị’. Sắc hoa, sắc lá, sắc đẹp đều có thể thành độc. Mùi thức ăn, mùi mốc, mùi thơm đều có thể thành độc. Thế gian trăm sắc trăm vị, đều có thể thành độc của hắn, cho nên càng khiến người ta khó lòng phòng bị.” Đường lão thái gia nheo mắt: “Người trẻ tuổi kia sau này sẽ rất kinh khủng, hôm nay không thể để hắn bước ra khỏi Lôi môn.”

Lúc này Đường Huyền và Ôn Lương đột nhiên thu chưởng. Đường Huyền lui liền mười bước, lập tức ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền, miệng khẽ nhuếch lên. Một luồng khỏi đủ loại màu sắc chậm rãi toát ra từ miệng hắn. Ôn Lương kia cũng chẳng khá hơn, giơ tay phải ra hạ giọng hô: “Thanh Muội, đến đây!”

Chỉ thấy con rắn xanh chậm rãi bò tới bên cạnh Ôn Lương, há miệng cắn vào cổ tay Ôn Lương một cái. Thân thể con rắn xanh từ từ biến thành màu đen, cuối cùng toàn thân to lên một chút, miễn cưỡng bò vào trong tay áo Ôn Lương.

“Vậy là ngang tài ngang sức?” Đường Thất Sát hỏi, Đường Huyền thành danh hơn mười năm, cuối cùng đánh ngang tay với một tiểu tử vừa bước vào đời, chuyện này mà truyền ra e là từ này Đường môn sẽ thấp hơn Ôn gia một bậc.

“Không, Huyền sư đệ ép độc của Ôn Lương ra. Ôn Lương chỉ đút độc cho rắn của mình. Nếu thật sự xét cao thấp, là tiểu tử Ôn gia này thắng.” Đường Hoàng nói. “Hôm nay không luận cao thấp, chỉ phán sinh tử.” Đường lão thái gia đột nhiên cao giọng quát lớn.

Ngón tay Đường Hoàng búng nhẹ, một mũi châm cực nhỏ xé gió bay về phía Ôn Lương.

Đường môn, Long Tu châm.

Ôn Lương vừa tản kịch độc, người vẫn mệt mỏi, huống hồ mũi Long Tu châm kia bắn tới cực kỳ bí mật, mặc dù hắn nhanh chóng phát hiện nhưng khi quay đầu nhìn lại đã không kịp né tránh!

Một bàn tay bỗng ngăn trước mặt hắn.

Sau đó mũi Long Tu châm kia bỗng không thấy đâu, không phải bị đánh rơi mà là bị lấy đi, chẳng khác nào bốc hơi, bỗng dưng biến mất giữa không trung. Nếu nói có dấu vết gì lưu lại, vậy chỉ có một luồng khói xanh nhàn nhạt.

Mũi Long Tu châm kia bị đốt thành tro bụi.

Võ công gì mà có kình lực nóng đến vậy? Người nào mà có võ công như vậy?

“Đã lâu không gặp, không ngờ Lôi hiền chất lại luyện thành Hỏa Chước thuật tầng thứ mười Nghiệp Hỏa cảnh, thật khiến lão già ta vui mừng.” Đường lão thái gia không còn vẻ lười biếng trước đó, nhìn người vừa xuất hiện.

Người mặc áo xám, gương mặt không còn trẻ trung, không mấy tuấn tú, thậm chí lôi thôi lếch thếch. Thế nhưng chính người như vậy đã từng lật tung cả Lôi môn và giang hồ.

Lôi môn, Lôi Oanh.

Hắn rút bàn tay phải về, lạnh lùng nhìn đám người Đường môn. Mặc dù hắn đã vận Hỏa Chước thuật nhưng trên người không có khí nóng như Lôi Thiên Hổ, không khác gì ngày thường. Thế nhưng khi giơ tay nhấc chân, đám người Đường môn đứng trước mặt hắn lại có cảm giác như có một ngọn lửa đang cháy.

”Lăng Nghiêm Kinh” quyển 8: “A Nan, chờ khi tất cả nghiệp hỏa cháy khô, gặp người có nợ cũ, thân làm súc sinh để trả nợ.”

Nghiệp hỏa, là ngọn lửa đốt cháy tội ác của con người.

Đây chính là cảnh giới thứ mười của Hỏa Chước thuật, Nghiệp Hỏa cảnh.

Chương 164: Nhất kiếm Sát Phố

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Đường lão thái gia đã một đống tuổi rồi vẫn không buông bỏ được thù hận giữa Đường môn và Lôi gia bảo ư?” Lôi Oanh nhìn Đường lão thái gia, trầm giọng nói.

Đường lão thái gia lắc đầu một cái: “Đều là lợi ích giang hồ, đâu có thù hận gì?”

“Lợi ích giang hồ? Ý Đường lão thái gia là...” Lôi Oanh cau mày hỏi.

“Chúng ta vốn không có thù oán, chỉ có điều Lôi gia bảo cản đường của Đường môn, kẻ cản đường phải bị trừ bỏ mà thôi.” Đường lão thái gia lạnh lùng nói: “Lôi Oanh, ngươi có biết khi còn trẻ ta từng đứng trước mặt lão thái gia khi đó nói một câu, ta nói ta có một mơ ước, chính là thiên hạ một đường.”

“Thiên hạ một đường?” Lôi Oanh trầm ngâm.

“Đúng vậy, thiên hạ một đường, cũng có thể là Đường. Đường trong Thục Trung Đường môn.” Ánh mắt Đường lão thái gia bỗng trở nên sắc bén.

“Hình như ta hiểu ý của Đường lão thái gia rồi. Lần này Đường môn không tới để trả thù...” Hai ống tay áo của Lôi Oanh rung lên: “Mà tới để giết môn!”

Đường lão thái gia nhẹ nhàng giơ tay, chỉ thấy đệ tử Đường môn trẻ tuổi vốn được bố trí ở hậu viện thu xếp hành lý đã bước vào nội đường, đưa tẩu thuốc trong tay cho Đường lão thái gia. Đường lão thái gia nhận lấy tẩu thuốc, hít một hơi rồi nhả khói, nói rất hời hợt: “Giết hắn đi.”

Đường Thất Sát, Đường Hoàng cùng xuất thủ.

Đường Thất Sát là truyền nhân của găng tay Thiên Yết, thân là người trong thế gia ám khí nhưng chuyên tu luyện phương pháp phá ám khí, lại có thể phá hết mọi ám khí trong thiên hạ, chính bởi hắn hiểu ám khí thiên hạ! Hắn tên là Thất Sát là vì khi hắn thấy một người, trong đầu đã có bảy cách giết chết người đó!

Hắn ra tay rất đơn giản, đánh một quyền về phía Lôi Oanh.

Đường môn được tôn là ám khí đệ nhất, độc dược đệ nhị, thân pháp đệ tam. Nội công tâm pháp, võ công quyền cước, đao thương kiếm côn, đều không phải thượng thừa. Cho nên quyền này của hắn đương nhiên không chỉ có quyền.

Lôi Oanh cũng đánh lại một quyền, quyền của hắn lại khác. Lôi gia bảo khóa đao treo kiếm, trừ hỏa dược ra thứ được luyện nhiều nhất là chỉ pháp và quyền pháp. Lôi môn được gọi là nhị chỉ tam quyền. Nhị chỉ bao gồm ‘nhất chỉ phá Thương Sơn, nhị chỉ đoạn càn khôn’ - Kinh Lôi Chỉ; và ‘đoạn hồn phách, tiệt trường sinh’ - Thất Thần chỉ. Tam quyền là ‘quyền chưa tới, khí đã tới’ - Vô Phương quyền, ác liệt như kiếm, phức tạp kỳ ảo’ - Tiêu Dao quyền, cùng với ‘quyền phong ba ngàn dặm, dâng sóng triều giang hồ’ - Ngũ Lôi Thiên Cương quyền.

Trên nóc nhà, Lôi Thiên Hổ xuất quyền về phía Mộ Vũ Mặc, quyền phong bá đạo ép bốn nữ tử trẻ tuổi ngã văng ra ngoài, chỉ có mình Mộ Vũ Mặc vẫn cố gắng chống cự dưới quyền phong này. Đây là quyền pháp cương mãnh tới cùng cực Ngũ Lôi Thiên Cương quyền. Năm xưa Lôi Thiên Hổ dùng quyền pháp này đấu với U Băng trưởng lão ba chưởng, dùng chưởng lực cực kỳ bá đạo chấn vỡ kinh mạch của U Băng.

Còn trong phòng, Lôi Oanh đánh một quyền, chỉ thấy từ trên xuống dưới nơi nơi đều là ánh quyền hư ảo, không giống vẻ uy mãnh của Ngũ Lôi Thiên Cương quyền mà như hoa rơi lá rụng, cực kỳ đẹp mắt.

Quyền của Đường Thất Sát bỗng biến đổi, trước khi gặp quyền của Lôi Oanh, quyền của hắn đột nhiên mở ra, đổi quyền thành chưởng, lòng bàn tay có một luồng sáng đỏ.

Là ám khí của Đường môn, cũng là độc dược của Đường môn: Nhất Điểm Hồng. Nếu chạm phải Nhất Điểm Hồng này, bàn tay ngươi sẽ chảy ra một giọt máu như bị kim châm, đỏ tươi ướt át, đẹp như một hạt đậu đỏ tương tư. Nhưng giọt máu đó nhanh chóng biến thành màu đen rồi chảy ngược về, máu huyết chảy ngược, cuối cùng thân thể nổ tan, biến thành một đống nước đen hôi thối dơ bản trên mặt đất. Nhất Điểm Hồng này vừa là ám khí vừa là độc dược, không phải không có cách phá giải.Năm xưa phái Thiên Sơn từng có người trúng Nhất Điểm Hồng mà không chết, vì khi thấy giọt máu đỏ như hạt đậu đỏ tương tư, hắn lập tức chặt bỏ cánh tay mình.

Thế nhưng chưởng của Đường Thất Sát chạm vào quyền của Lôi Oanh lại như chạm vào ảo ảnh, rơi vào khoảng không. Lôi Oanh cười lạnh nói: “Đừng có nhắm vào Lôi gia bảo, thiên hạ này kẻ hiểu rõ họ Đường các ngươi nhất chính là họ Lôi chúng ta!” Lôi Oanh thi triển Tiêu Dao quyền, tổng cộng chín luồng ảo ảnh cuối cùng chỉ có một cái là thật.

Một quyền đánh ra, đánh tới trước mặt Đường Thất Sát.

Nhưng khi Đường Thất Sát ra tay, một người khác cũng hành động. Chính là người chấp chưởng ngoại phòng Đường môn, hắn phóng một món ám khí tới.

Món ám khí đó như một tờ giấy hết sức bình thường nhưng lại đỏ tới kinh người!

“Là Diêm Vương thiếp!” Ôn Lương kinh hãi hét lên.

Diêm Vương gọi ngươi canh ba chết, ai dám giữ ngươi tới canh năm! Trong Địa Phủ có Thập Diện Diêm Vương, Đường môn cũng có mười tấm Diêm Vương thiếp, chỉ cầm bị Diêm Vương thiếp này chạm vào máu thịt, như vậy tấm thiếp sẽ lập tức vỡ tan, thuận theo dòng máu chảy ngược lại, đánh thẳng vào tim.

Lôi Oanh vung chưởng, dùng chưởng phong đánh tấm Diêm Vương thiếp đang bay tới trước mặt trở về.

Đường Huyền giơ tay thu hồi Diêm Vương thiếp rồi xoay người hô: “Thiếp, lên!” Chỉ thấy hai tay giơ lên, năm tấm thiệp đỏ tươi bay bên cạnh hắn. Đường Thất Sát lui lại bên hắn, cũng hô lên: “Lên!” Lại năm tấm Diêm Vương thiếp đỏ tươi rơi xuống bên cạnh Đường Thất Sát.

Thập Điện Diêm Vương Phủ, mười tấm Diêm Vương thiếp.”
“Mười ngươi đi một lượt cả mười điện, liệu có bình an giữ hồn chốn nhân gian?” Đường lão thái gia hít một hơi thuốc, nhẹ giọng ngâm.

“Chạy!” Ôn Lương kêu lên.

Lôi Oanh lắc đầu, đột nhiên giơ tay phải ra, hét lớn với bên ngoài: “Đồ nhi, ban kiếm!”

Giọng nói vang vọng tới ngoài một dặm.

Đám người Lôi Vô Kiệt đã sắp chạy tới Lôi gia bảo lập tức kinh hãi.

Đường Liên thở dài: “Công lực của vị tiền bối này cực kỳ thâm hậu, có thể truyền âm tới tận đây?”

“Là sư phụ?” Lôi Vô Kiệt kinh hãi, Sát Phố kiếm sau lưng hắn ngâm vang không ngừng, như đang hưởng ứng tiếng gọi kia. “Chẳng lẽ Lôi gia bảo đã bị người ta tập kích?”

“Sát Phố kiếm, tới đây!” Lôi Oanh lại gọi.

Thanh Sát Phố kiếm rốt cuộc cũng rời vỏ, bay thẳng về phía Lôi gia bảo, thanh thế vừa nhanh vừa mạnh. Một luồng sáng đỏ xé tan không trung, tiếng ngâm như tiếng hạc kêu!

Đường Huyền và Đường Thất Sát tuy không hiểu ý của Lôi Oanh nhưng không dám đợi thêm, giơ tay đánh ra mười tấm Diêm Vương thiếp. Hai cao thủ tuyệt đỉnh của Đường môn, mười tấm Diêm Vương Thiếp, không thể lui lại, bằng không chỉ có đường chết.

Nhưng một luồng sáng đỏ đánh thẳng tới nội đường!

Đường lão thái gia buông tẩu thuốc, nhíu mày.

Đệ tử trẻ tuổi hầu hạ Đường lão thái gia sắc mặt đầy kinh ngạc.

Trong lòng Đường Huyền và Đường Thất Sát thầm kinh hãi.

Luồng sáng đỏ kia hạ xuống tay Lôi Oanh, ánh đỏ lóe lên, mạnh mẽ ngăn cản toàn bộ mười tấm Diêm Vương thiếp.

Lôi Oanh đánh ra một chiêu kiếm, tướng mạo của hắn rất bình thường, không mấy tuấn tú, nhưng chiêu kiếm này lại đẹp tới cực hạn. Ánh đỏ yêu kiều, như một mỹ nhân váy đỏ khuynh quốc khuynh thành đang múa giữa lối đi đầy mưa hoa. Tuy mỹ lệ nhưng lại tàn nhẫn tới cực hạn, dưới tấm váy đỏ của mỹ nhân là một lưỡi đao sắc bén, nguy hiểm tới kinh người!

Ngũ Đại Kiếm Tiên, kiếm của Cô Kiếm Tiên cô độc, kiếm của Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên đẹp đẽ, kiếm của Đạo Kiếm Tiên kỳ ảo, kiếm của Nho Kiếm Tiên nho nhã, kiếm của Nộ Kiếm tiên bá đạo. Còn Lôi Oanh ở đây đã gần như bước lên hàng ngũ kiếm tiên, kiếm của hắn tên là Sát Phố, bởi vì kiếm của hắn - đáng sợ!

Chương 165: Nửa Kiếm Tiên

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Trên ngựa, Đường Liên nhìn thanh kiếm bay về phía xa lẩm bẩm: “Chẳng lẽ ta tới muộn rồi à?”

Tiêu Sắt nói: “Nếu Lôi Oanh mượn kiếm giao chiến chứng tỏ Lôi gia bảo đã sớm đề phòng. Còn muộn hay không muộn thì chưa biết được, làm hết sức mình, nghe theo mệnh trời thôi.”

“Đúng vậy, đại sư huỵnh, ngươi đừng u ám như vậy.” Tư Không Thiên Lạc cũng an ủi, “Chúng ta đã chạy tới giờ, vậy tiếp theo phải xem chính chúng ta.”

“Với năng lực của mấy người chúng ta, làm sao nghịch chuyển trận ám sát của Đường môn với Lôi gia bảo?” Diệp Nhược Y cau mày trầm ngâm.

Mọi người thầm căng thẳng, nếu chuyện chưa xảy ra có lẽ bọn họ còn nhắc nhở Lôi Thiên Hổ ứng phó, nhưng chuyện đã tới nước này, với lực lượng của vài người trẻ tuổi bọn họ, làm sao thay đổi được cục diện?

“Được hay không được, dẫu sao cũng phải thử mới biết?” Lôi Vô Kiệt cười một tiếng, áo đỏ tung bay trên lưng ngựa, chẳng mấy chốc đám người đã tới cửa Lôi gia bảo. Hắn quay sang nhìn Tiêu Sắt: “Tiêu lão bản, ngươi nói xem đúng không.”

“Tiêu lão bản?” Lần đầu tiên Tiêu Sắt mỉm cười: “Ta thích cách gọi này!”

“Chết tiệt. Sao lại là hai người kia.” Tư Không Thiên Lạc bỗng ghìm cương ngựa, xiết chặt trường thương trong tay.

Chỉ thấy Tô Mộ Vũ mặc áo đen, tay cầm một thanh kiếm mỏng cùng Tạ Thất Đao tay cầm trường đao, nửa người trên để trần đang đứng ngoài cửa Lôi gia bảo nhìn bọn họ.

“Xem ra Lôi Môn Bát Tuấn không ngăn cản được họ.” Diệp Nhược Y hạ giọng nói.

“Gia chủ Ám Hà, võ công không thấp hơn chưởng môn thế gia nhất đẳng trên giang hồ.” Tiêu Sắt nhìn hai người kia nói: “Nhưng Lôi Thuẫn trận của Lôi Môn Bát Tuấn cũng không tệ, bọn họ đã bị thương. Mặc dù đây không phải chuyện tốt lành gì.”

“Vì sao bọn họ bị thương lại không phải chuyện tốt?” Tư Không Thiên Lạc hỏi.

“Cũng như dã thú bị thương ngược lại khơi dậy sát tính. Ám Hà cũng vậy.” Người trả lời cô là Diệp Nhược Y.

Tư Không Thiên Lạc hơi ghen tị, cô thường không hiểu ý Tiêu Sắt, nhưng Diệp Nhược Y dường như luôn hiểu mỗi lời nói của Tiêu Sắt.

Lôi Vô Kiệt thúc ngựa đi tới, trầm giọng nói: “Tránh ra!”

“Tiểu tử, tuổi thì không lớn mà giọng lại không nhỏ!” Tạ Thất Đao nhấc trường đao lên.
“Tránh ra!” Lôi Vô Kiệt cao giọng gầm lên, Tâm kiếm lập tức rời vỏ bay thẳng về phía Tạ Thất Đao.

“Kiếm Tâm quyết? Tới hay lắm!” Tạ Thất Đao xuất đao đánh Tâm kiếm trở về.

“Lôi Vô Kiệt không phải đối thủ của hai người bọn chúng đâu, tới giúp hắn thôi!” Tiêu Sắt nói.

Tư Không Thiên Lạc và Đường Liên lập tức tung người nhảy tới, đánh về phía hai người kia.

“Mộ Vũ, tiểu tử này dùng kiếm, giao hắn cho ngươi. Hai người còn lại do ta đối phó.” Tạ Thất Đao nghiêng người ngăn trước mặt Tư Không Thiên Lạc và Đường Liên, vung trường đao trong tay lên. Tư Không Thiên Lạc vội vàng dùng trường thương đỡ lấy. Đao thương giao nhau, Tạ Thất Đao vẫn sừng sững bất động, Tư Không Thiên Lạc lảo đảo lui lại hơn mười bước, thiếu chút nữa ngã lăn trên mặt đất.

“Ngân Nguyệt thương, khốc đoạn trường. Nghe nói Tư Không Trường Phong có một đứa con gái, nhận được chân truyền của hắn, chắc là ngươi?” Tạ Thất Đao nhìn Tư Không Thiên Lạc.

“Tên của cha ta là để ngươi gọi chắc?” Tư Không Thiên Lạc trợn mắt đáp lời, ổn định lại thân hình nhấc thương lao tới.

Trên nóc nhà Lôi gia bảo, Lôi Thiên Hổ đã giao thủ vài chục chiêu với Mộ Vũ Mặc nghe tiếng quay đầu nhìn lại, vui vẻ nói: “Quả nhiên là về kịp?”

“Các ngươi có mấy đứa trẻ ranh còn hôi sữa đến, chúng ta có hai vị gia chủ tới, có gì mà cao hứng?” Mộ Vũ Mặc cười lạnh nói.

“Năm xưa tnTiêu Sắt có Bách Lý Đông Quân, Lý Hàn Y, Tư Không Thiên Lạc, Lôi môn có Lôi Vân Hạc, Lôi Oanh, Đường môn có Đường Liên Nguyệt, khi bọn họ được giang hồ ca tụng chẳng phải cũng chỉ là thiếu niên tầm tuổi đó sao?” Lôi Thiên Hổ trầm giọng nói.

“Bọn chúng làm sao sánh được với Bách Lý Đông Quân năm xưa?” Mộ Vũ Mặc khinh thường nói. “Trước khi Bách Lý Đông Quân đánh bại Diệp Đỉnh Chi, cũng chẳng ai tin hắn làm được.” Lôi Thiên Hổ xuất một chưởng.

Trong phòng khách, mười tấm Diêm Vương thiếp bị Lôi Oanh xuất một kiếm đánh về. Đường Hoàng và Đường Thất Sát giơ hai tay áo, thu hồi mười tấm Diêm Vương thiếp, sắc mặt xanh mét, lui lại bên cạnh Đường lão thái gia.

Đường lão thái gia mỉm cười nói: “Cuối cùng cũng may mắn được thấy thanh Sát Phố kiếm trong truyền thuyết này. Năm xưa ngươi dùng thanh kiếm này quát tháo khắp giang hồ, Cơ Nhược Phong từng đánh giá ngươi là nửa Kiếm Tiên, nói kiếm thuật của ngươi đã có phong thái của Kiếm Tiên nhưng Sát Phố kiếm dẫu sao cũng chỉ là vật phàm. Ngươi dùng hỏa dược dung hợp với sắt thép đúc kiếm, coi như là đi theo đường lạ. Theo ta thấy, lần này Cơ Nhược Phong nói sai mất rồi.”

“Đường lão thái gia khen lệch mất rồi, Cơ Nhược Phong nói không sai, chỉ xét riêng kiếm, ta kém hơn bất cứ vị Kiếm Tiên nào.” Lôi Oanh chợt ngẩng đầu, quát lên với Đường lão thái gia. “Nhưng bàn về giết người, ngay cả Nhan Chiến Thiên cũng không phải đối thủ của ta!” Hắn chợt vung kiếm, kiếm khí xông thẳng tới Đường lão thái gia, trên đường làm dấy lên sấm sét cuồn cuộn.

Đây là ‘Bình Địa Nhất Thanh Lôi’ thực sự!

Cho dù là Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên Lý Hàn Y sử dụng cũng không có thanh thế hùng hồn như vậy!

Vì chỉ khi dùng Sát Phố kiếm, chỉ khi Lôi Oanh tự mình ra tay, mới thật sự là ‘Bình Địa Nhất Thanh Lôi!’

Đây là Lôi Oanh, tuy hôm nay trông hắn như một tiên sinh dạy học dáng vẻ chán nản, nhưng năm xưa khi hắn hành tẩu giang hồ, tính khí cũng hung hăng như hỏa dược Lôi môn. Năm xưa Lôi môn có tứ kiệt, tính cách mỗi người một khác. Lôi Mộng Sát lòng mang thiên hạ, một lòng muốn làm anh hùng vì dân vì nước, Lôi Vân Hạc phóng đãng tiêu sái, chỉ muốn dạo chơi khắp giang hồ, bốn biển là nhà. Lôi Thiên Hổ tuy trầm mặc ít nói, tư chất bình thường nhưng khắc khổ gấp vạn lần người khác. Còn Lôi Oanh khi hành tẩu giang hồ lại hợp với bốn chữ - nộ, ác, tuyệt, liệt. Mặc dù mấy năm qua hắn ẩn cư, trông có vẻ lười biếng quên đời, sau khi bại dưới tay Lý Hàn Y tính cách cũng trở nên trầm ổn. Nhưng khi hắn cầm Sát Phố kiếm, hắn lại trở về bản thân lúc trước.

Ai cản ta thì chết!

Ai xúc phạm Lôi môn ta cũng chết!

Đường lão thái gia đột nhiên buông tẩu thuốc, bước lên trước, vung một chưởng ra.

Rất ít người chứng kiến Đường lão thái gia xuất thủ, là vì một người khi địa vị lên tới một mức độ nhất định, rất ít khi phải tự mình động thủ. Cho nên trước đây rất lâu, thực lực của hắn luôn là một bí ẩn, là cao thủ thâm tàng bất lộ chân chính. Hơn nữa thân thể hắn dần dần suy nhược, kém hơn người trẻ tuổi như Đường Liên Nguyệt.

Nhưng một chưởng này của hắn cắt đứt kiếm khí của Lôi Oanh, Đường môn không giỏi chưởng pháp, không mạnh về nội lực, nhưng Đường lão thái gia lại mạnh mẽ cắt đứt một chiêu kiếm tàn nhẫn hùng hồn tới cực điểm kia!

“Diêm Vương thiếp.” Đường lão thái gia lại gọi một tiếng, năm tấm Diêm Vương thiếp bay từ trong tay áo Đường Hoàng ra, năm tấm Diêm Vương thiếp bay từ trong tay áo Đường Thất Sát, đều hạ xuống bên cạnh hắn.

“Mười ngươi đi một lượt cả mười điện, liệu có bình an giữ hồn chốn nhân gian?” Đường lão thái gia cầm tẩu thuốc lên, chậm rãi hít một hơi. “Lũ trẻ các ngươi, cẩn thận cho ta!”

Mười tấm Diêm Vương thiếp lại bay ra ngoài!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau