THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Thánh tăng lắc đầu

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Vô Tâm cau mày, không hiểu ý hắn khi đột nhiên đọc bài thơ này.

Lôi Vô Kiệt thở dài một tiếng, vừa rồi nhìn qua chỉ là đánh một quyền mà không tác dụng gì, thế nhưng trên thực tế ngay khoảnh khắc ra quyền, hắn phải tránh né ít nhất ba luồng kiếm khí của Phong Tuyết kiếm. Hắn cảm thấy gò má đau nhói, lau nhẹ một cái, chạm thấy một vệt máu, hắn vẫn bị thương.

“Tùy tiện xuất thủ với Phong Tuyết Kiếm, ngươi điên rồi à? Vừa rồi nếu Cẩn Tiên có ý giết người, giờ ngươi đã là một người chết rồi.” Tiêu Sắt dựa vào cột cửa, lười biếng nói.

Hòa thượng râu dài vẫn luôn đứng ngoài cuộc hiện giờ lại bước lên trước một bước.

“bày trận!” Linh Quân kêu lên một tiếng, Bá Dong và bốn người cao to chưa hề xuất thủ kia cũng rút binh khí của mình ra, vây quanh Cẩn Tiên công công chuẩn bị bày trận.

“Không cần, chúng ta đi.” Cẩn Tiên công công tra kiếm vào vỏ, gần như không nhìn Vô Tâm tới một cái, trực tiếp đi vào trong kiệu. Bốn người cao to lập tức thu hồi binh khí, đồng loạt nâng kiệu lên.

Mặc dù Linh Quân và Bá Dong không hiểu vì sao nhưng sau khi nhìn nhau cũng lập tức thu kiếm trong tay lại.

"Khởi kiệu!" Linh Quân la lớn.

Trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người ở đây, bọn họ nâng cỗ kiệu, trực tiếp đi ra cửa Đại Phạm Âm tự.

“Xảy ra chuyện gì vậy? Sao đột nhiên lại bỏ đi?” Lôi Vô Kiệt không hiểu, nhìn về phía Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt lười biếng lắc đầu một cái: “Làm sao ta biết được. Chắc là ăn một quyền của ngươi, cảm thấy không phải đối thủ cho nên vàng bỏ trốn.”

Lôi Vô Kiệt sửng sốt một chút, sờ lên vết thương còn đang đau nhói: “Ta cũng hy vọng lời ngươi vừa nói là thật...”

Khi cỗ kiệu có đỉnh kia đi qua bên cạnh Vô Tâm, Vô Tâm nghe thấy Cẩn Tiên công công nhỏ giọng nói: “Tiểu Vô Tâm, người của Thiên Long tự đang đuổi tới đây, muốn trốn thì mau trốn đi.”

Vô Tâm nghe vậy thần sắc không thay đổi, chỉ mỉm cười nói: “Không trốn nổi.”

“Ừ, mạng của ngươi có thể trốn thoát, nhưng mạng của ngươi trốn cũng không thoát.” Cẩn Tiên công công nói xong câu trước sau không ăn nhập này, không nói gì nữa, cỗ kiệu có nóc kia cứ thế bước ra cửa của Đại Phạm Âm tự.

“Sư phụ, sao lại đột nhiên bỏ qua? Rõ ràng hòa thượng kia không phải đối thủ của ngài.” Sau khi ra khỏi Đại Phạm Âm tự, rốt cuộc Bá Dong không nhịn nổi hỏi.

“Hòa thượng kia đã luyện thành ba mươi hai môn mật thuật của La Sát Nội Đường, không dễ đối phó như vậy đâu. Nhưng... Linh Quân, lấy bút tới đây cho ta, ta muốn gửi thư cho đại tổng quản!” Cẩn Tiên công công đột nhiên nhấn mạnh.

Linh Quân chưa từng nghe sư phụ nói với giọng lo âu như vậy, vội vàng lấy giấy bút từ sau kiệu ra, cung kính dâng lên.

Thế nhưng Cẩn Tiên công công nhận lấy, viết được vài chữ lẻ tẻ trên giấy rồi buông bút, sau khi trầm tư một lát lại xé tan tờ giấy kia thành từng mảnh, miệng lẩm bẩm: “Không được, không thể đưa thư, nếu đưa thư bị những người khác thấy...”

Bá Dong và Linh Quân nhìn nhau, Cẩn Tiên công công luôn nổi danh về ưu nhã lạnh nhạt, thay mặt Hồng Lư Tự bao năm như vậy, cho dù gặp đại điển tế thiên cũng chưa bao giờ rối loạn như vậy. Trong ngôi chùa vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà bọn họ không nhận ra, khiến cho Cẩn Tiên công công chấn động lớn đến vậy.

“Không được! Linh Quân, ngươi lập tức tới dịch trạm gần đây nhất chọn một con ngựa tốt cho ta, ta phải nhanh chóng trở về đế đô, tự mình gặp đại tổng quản!” Cẩn Tiên công công ném giấy bút đi, nói.
Cao thủ trong năm hạng đầu của đại nội, tổng quản chưởng hương trong ngũ đại tổng quản với địa vị gần với đại tổng quản, không ngờ lại muốn tự mình đi ngựa cả ngàn dặm về đế đô, chỉ vì báo một tin tức? Tin tức gì mà quan trọng đến vậy?

“Xin nhận lệnh!” Linh Quân không dám nghĩ nữa, tung người một cái lập tức lên đường.

Cẩn Tiên công công thở dài, rốt cuộc tâm trạng cũng dần dần bình ổn lại. “Lương phong suất dĩ lệ, du tử hàn vô y.” Hắn thì thào đọc lại câu thơ này.

Sau khi đám người Cẩn Tiên công công rút lui khỏi Đại Phạm Âm tự, Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt đứng dậy đi tới bên cạnh Vô Tâm, Lôi Vô Kiệt hỏi: “Vô Tâm, rốt cuộc ngươi tới Đại Phạm Âm tự là muốn tìm ai?”

“E rằng là hòa thượng say xỉn vừa rồi?” Tiêu Sắt đoán.

Hòa thượng say xỉn râu dài vừa rồi chậm rãi bước tới, tay xách thanh giới đao, khí thế hung hãn. Ánh mắt Tiêu Sắt lạnh lẽo: “Cẩn thận. Võ công của hòa thượng này không kém hơn Cẩn Tiên bao nhiêu.”

Vô Tâm lắc đầu một cái, đẩy Lôi Vô Kiệt đang ngăn cản trước mặt sang một bên, đi về phía hòa thượng kia, hai người tới cách nhau ba bước mới dừng lại.

“Ngươi trưởng thành rồi.” Hòa thượng râu dài lên tiếng than thở.

“Phí lời, đã mười hai năm trôi qua.” Vô Tâm có vẻ rất quen thuộc với hòa thượng râu dài này, cười mắng: “Chẳng lẽ vẫn là đứa bé năm tuổi khi đó?”

Hòa thượng râu dài cũng cười nói: “Ngươi còn nhớ được bao nhiêu chuyện của hồi năm tuổi?”

“Nhớ rất nhiều, nhớ lúc đó hay cưỡi trên vai ngươi, kéo râu của ngươi. Còn nhớ khi đó ngươi còn chưa xuất gia, thủ đoạn Toái Không Đao chơi tới xuất thần nhập hóa, ta đòi học của ngươi. Còn nhớ gì nữa nhỉ?” Ánh mắt Vô Tâm đột nhiên lạnh băng: “Nhớ ngươi phản bội cha ta hả?”

Trong lòng Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt đều cả kinh, trong khoảnh khắc đó Vô Tâm bộc lộ sát khí chưa từng có, nhưng chỉ thoảng qua rồi biến mất.

“Ta vẫn luôn suy nghĩ, liệu khi trưởng thành ngươi có tới giết ta hay không. Ta hỏi Vong Ưu đại sư, hắn nói mọi việc trên thế gian đều có nhân quả, nói một tràng giáo lý nhà Phật. Nhưng ta là hòa thượng giả, không hiểu được những đạo lý đó. Sau đó ta lại nghĩ, nếu ngươi tới giết ta, ta làm gì được đây. Có lẽ là đưa thanh đao cho ngươi.” Hòa thượng râu dài vung thanh giới đao trên tay lên, thanh giới đao vẽ thành một đường vòng cung trên không trung, rơi xuống trước mặt Vô Tâm, phân nửa thân đao cắm vào mặt đất.

Bàn tay Vô Tâm chạm nhẹ vào cán đao nhưng lại không nhổ lên: “Lão hòa thượng nói với ta phải có lòng từ bi, bây giờ ta là tăng nhân, đâu thể khai sát giới loạn được. Yên tâm, ta không giết ngươi.” Hòa thượng râu dài lắc đầu một cái: “Ta lại hy vọng ngươi tới để giết ta, ngươi không giết ta, chứng tỏ có chuyện càng phiền phức đang cần ta.”

“Không phiền phức, chẳng qua muốn ngươi giúp ta làm một tràng pháp sự.”

“Làm tràng pháp sự? Ta chỉ là một hòa thượng giả, bao năm như vậy còn chẳng đọc được quyển kinh nào.”

“Không phải mời mình ngươi làm, ta muốn toàn bộ Đại Phạm Âm tự giúp ta làm tràng pháp sự này.”

Đại Phạm Âm tự là quốc tự của nước Vu Điền, do hôm nay có đại địch xâm phạm cho nên đại đa số hòa thượng nấp trong Tụng Kinh đường ở hậu viện. Nếu điều động tất cả hòa thượng chí ít cũng phải hơn ba trăm người, e rằng chỉ có quốc chủ nước Vu Điền mới có tư cách làm một pháp sự phô trương như vậy.

Nhưng hòa thượng râu dài chỉ hơi ngây ra một chút rồi quay đầu sang nhìn phương trượng Pháp Lan Tôn Giả, gọi một tiếng: “Sư huynh!”

Pháp Lan Tôn Giả kia chợt giật mình một cái, mở mắt với vẻ mê mang, nhìn hòa thượng râu dài, khóe miệng còn vết nước miếng chưa khô. Hóa ra vừa rồi kiếm khí tung hoành trong chùa, đánh một trận thật lớn, nhưng Pháp Lan Tôn Giả này giả bộ lắc đầu lia lịa, thực chất thì lén lút ngủ gật từ lâu.

“Cao nhân!” Lôi Vô Kiệt không khỏi giơ ngón tay cái. hết sức tán thưởng đối với vị tôn giả chỉ biết lắc đầu kia. Người này giống hệt như cao tăng trong những truyền thuyết giang hồ mà hắn nghe được. Chẳng qua trong truyền thuyết cao tăng đối mặt với nguy cơ hay kiếp nạn lớn vẫn có thể thiền định, còn tôn giả nảy, dứt khoát coi thiền định thành ngủ gật...

“Sư huynh, sư đệ có chuyện muốn nhờ.” Hòa thượng râu dài cao giọng nói.

Pháp Lan Tôn Giả giơ tay lau nước miếng trên khóe miệng, gật nhẹ đầu.

“Ta cần làm một tràng pháp sự, có lẽ cần khoảng ba trăm hòa thượng của ngươi.” Hòa thượng râu dài chẳng hề khách khí.

Nhưng thần sắc Pháp Lan Tôn Giả vẫn không hề thay đổi, nghe vậy chỉ mỉm cười, lại gật đầu một cái.

“Ngươi là người bạn duy nhất còn sót lại trên đời của lão hòa thượng, để ngươi tới chủ trì tràng pháp sự này cũng coi như báo đáp bao năm lải nhải của ông ấy.” Vô Tâm cười một tiếng, quay người lại: “Ngày mai ta chờ ngươi ở nơi đó.”

“Vậy sau ngày mai thì sao?” Hòa thượng râu dài hỏi.

“Sau ngày mai, đợi mai ta sống được rồi hãng nói.” Vô Tâm không hề quay đầu, tung người một cái đã hạ xuống trên tường của chùa: “Ngày mai làm xong chuyện pháp sự thì ngươi đi đi, mười hai năm trước bọn họ ép ngươi cuốn vào trong chuyện này, mười hai năm sau, ngươi không thể giẫm lên vết xe đổ nữa.”

“Ta nói này, Lôi Vô Kiệt... ngươi có phát hiện không, lần nào hòa thượng Vô Tâm kia đi cũng không định dẫn chúng ta theo?” Tiêu Sắt lặng lẽ nói.

“Ta cũng phát hiện...” Lôi Vô Kiệt gãi đầu một cái.

“Vậy rốt cuộc vì sao hai con tin chúng ta... lại phải mặt dày mày dạn đi theo?” Tiêu Sắt nghiêng đầu hỏi Lôi Vô Kiệt.

“Cũng đúng, hay là trực tiếp đi tìm Đường sư huynh đi.” Cuối cùng Lôi Vô Kiệt không cố đi theo nữa.

Ngay khi hai người coi như đạt được một lần nhất trí hiếm thấy, trên bức tường ngôi chùa kia lại có một cái đầu tuấn tú ló lên, cái đầu nháy mắt một cái với Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt: “Sao hai vị nhân huynh còn không đi theo? Giờ chúng ta phải tới một nơi rất xa, phải thuê mấy con ngựa. Ta đâu có mang tiền.”

“Tên hòa thượng tà môn này!” Tiêu Sắt chỉ có thể tức tối mắng một tiếng.

Chương 17: Hòa thượng hào hoa phong nhã

Dịch: Lãng Nhân Môn

Dịch thơ: Hầm Lạc


***

Nơi rất xa mà Vô Tâm nói chẳng qua chỉ là một ngọn núi nhỏ ngoài thành cách đó không xa, trên núi có một ngôi miếu cũ nát, chữ trên đó đã mờ nhạt không còn rõ nét, tượng Phật Đà trong miếu cũng rơi mất cánh tay, dường như đã rất lâu rồi không có ai tới ngôi miếu này. Vô Tâm ngồi một mình trên nóc miếu, áo bào trắng phất phơ, lặng lẽ ngây người nhìn nước Vu Điền phía xa.

“Đang nhìn gì thế?” Lôi Vô Kiệt nhảy lên hỏi.

“Ngươi xem nước Vu Điền kìa.” Vô Tâm chỉ tòa thành cách đó không xa.

“Sao nào?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

“Có nghèo không?” Vô Tâm hỏi.

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Đúng vậy, thành Tam Cố mà bọn họ tới mấy hôm trước sầm uất như vậy, càng không nói tới tòa thành tự do Tất La ở nơi biên giới, nhưng tới nước Vu Điền, hắn chỉ thấy một số dân bản địa nghèo đói cùng tăng lữ khổ hạnh.

“Lão hòa thượng lại nói hắn rất muốn về nơi đây.” Vô Tâm nhỏ giọng nói.

Nhất thời, Lôi Vô Kiệt không hiểu ý tứ trong lời nói của Vô Tâm, chỉ nhỏ giọng đáp: “Ừ.”

“Lão hòa thượng sinh ra ở nước Vu Điền này, khi sáu tuổi ông ấy đã tinh thông giáo lý nhà Phật, khi luận pháp với chủ trì Đại Phạm Âm Tự là Hư Vọng Pháp Sư đã từng đưa ra nghi hoặc: Quốc gia mà ta ở nghèo khó như vậy, gương mặt mọi người đều không có nụ cười, cái gọi là cầu đạo vì sao lại đau khổ như vậy? Chẳng lẽ con người vì trải qua khổ nạn mới tới thế giới này ư?”

“Vậy Hư Vọng Pháp Sư trả lời ra sao?”

“Hư Vọng Pháp Sư nói, hoa nở thì sáng lạn, hoa tàn cũng thường thấy, trăm thế đời người, thế sự xoay vần, đâu thể nào cả đời không buồn rầu lo âu, vạn sự đều vui vẻ. Đời người vô thường, có đau khổ mới có vui vẻ, hai bên là cộng sinh.”

“Nghe không hiểu.” Lôi Vô Kiệt thản nhiên đáp.

“Lão hòa thượng cũng nghe không hiểu, cho nên khi sáu tuổi hắn rời khỏi Vu Điền, cầu đạo khắp tứ xứ, mãi tới khi bốn mươi tuổi giảng đạo thi pháp tại Hàn Sơn tự. Nhưng nghi hoặc trong lòng hắn chưa bao giờ được giải đáp, nếu giết một người có thể cứu ngàn vạn người, thế nhưng người này vốn vô tội, ngươi có giết hay không?”

“Cái này...” Lôi Vô Kiệt do dự một hồi vẫn không biết nên trả lời sao.

“Cần thì ta giết.” Tiêu Sắt ngồi trên bậc thang phía dưới nói thâm sâu.

“Khi ta còn bé có một lần ta nằm mơ, cảm thấy có một người đứng trước mặt ta, trong lúc hoảng hốt mở mắt ta phát hiện là lão hòa thượng đang cầm đao đứng đó. Hắn muốn giết ta nhưng không hạ thủ được, cuối cùng bèn bỏ đi. Sau đó hắn mở La Sát Đường ra, muốn ta từ Ma nhập Phật, nhưng trong lòng hắn vẫn không biết như vậy là đúng hay sai, cho nên cuối cùng chỉ một suy nghĩ sai lầm mà nhập vào Ma đạo.” Vô Tâm than thở.

“Ta nghĩ, ta biết đại khái ngươi là ai rồi.” Tiêu Sắt đột nhiên nói.

“Tiêu huynh đệ hiểu nhiều biết rộng, ta cũng cảm thấy rất hứng thú với Tiêu huynh, nhưng không đoán ra lai lịch của ngươi.” Vô Tâm mỉm cười.

“Ngươi họ Diệp.” Tiêu Sắt nói chắc nịch.

“Đúng vậy, ngươi đoán không sai, trước khi gia nhập môn hạ Hàn Sơn tự, đúng là ta họ Diệp. Ta tên là Diệp An Thế, là con trai của Diệp Đỉnh Chi.”

“Diệp Đỉnh Chi? Tông chủ Ma giáo!” Lôi Vô Kiệt cả kinh. “Người có thể khiến cho Thiên Ngoại Thiên, Tuyết Nguyệt thành, Thiên Hạ Phật tông, thậm chí triều đình coi trọng như vậy, ta nghĩ tới nghĩ lui chỉ có thể liên quan tới Diệp Đỉnh Chi.”

“Thiên Ngoại Thiên là cái gì?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Mọi người đều biết mười hai năm trước Ma giáo đông chinh, sinh linh một vùng đồ than, nhưng ngươi thật sự hiểu Ma giáo không nhiều. Ma giáo thực chất là gọi chung của ba mươi mấy giáo phái ngoại vực lớn lớn nhỏ nhỏ, trong đó nhánh quan trọng nhất chính là Thiên Ngoại Thiên. Tông chủ Ma giáo đời trước Diệp Đỉnh Chi chính là thủ tọa của Thiên Ngoại Thiên. Sau khi Ma giáo đông chinh thất bại đã lập ước định với võ lâm Trung Nguyên, trong mười hai năm không đạp nửa bước chân vào lãnh thổ Đại Huyền. Nghe nói trong ước định này còn bao hàm một người mấu chốt, người mấu chốt này được một người thần bí nhận nuôi, thời hạn cũng là mười hai năm. Chắc hẳn là ngươi?” Tiêu Sắt nói.

“Là ta, năm đó ta năm tuổi, theo cha cùng đông chinh. Sau đó được Vong Ưu nhận nuôi, hôm nay thời hạn mười hai năm đã đến, đúng ra ta nên trở lại Thiên Ngoại Thiên. Nhưng sau khi thả ta đi, ai biết Ma giáo có kéo nhau trở lại lần nữa không, cho nên có người muốn phế bỏ võ công của ta, có người muốn giam giữ ta, cũng có người muốn giết ta.” Vô Tâm nói.

“Còn ngươi thì sao, ngươi muốn thế nào?”

“Ta muốn trở lại Hàn Sơn tự, tiếp tục nghe lão hòa thượng kia tụng kinh.” Vô Tâm cười một tiếng.

Tiêu Sắt sửng sốt một hồi, đứng lên, khoanh tay trong ống tay áo, đi về phía trước vài bước, nhìn nước Vu Điền phía xa, nhỏ giọng nói: "Sinh ra đâu sống đủ trăm tuổi, mà nỗi âu sầu tới ngàn năm.” (“Sinh niên bất mãn bách, thường hoài thiên tuế ưu.” - Bài thơ khuyết danh có gốc từ "Tây môn hành" thuộc Hán nhạc phủ.)

“Đến thời hạn mười hai năm, tất cả mọi người đều sẽ hành động, lão hòa thượng không ngăn cản được những người này cho nên lo âu tới mức phát điên rồi.” Vô Tâm nói.

“Người ban nãy là Toái Không Đao - Vương Nhân Tôn đúng không?” Tiêu Sắt hỏi.

“Đúng vậy, Toái Không Đao - Vương Nhân Tôn là bạn chí thân của phụ thân ta khi còn sống, hắn là đệ tử Thiên Sơn phái, khuyên cha đừng đông chinh nhưng không thành công. Cuối cùng hắn vốn định bỏ đi nhưng lại bị sư môn bức ép tham gia một trận chiến tiêu diệt Ma giáo. Sau trận chiến đó hắn lấy lý do đã báo đáp tình nghĩa của sư môn, ra khỏi Thiên Sơn phái, bái Hư Vọng Đại Sư của Đại Phạm Âm tự làm thầy. Nếu lúc đó hắn không rút khỏi sư môn, giờ hắn đã là chưởng môn Thiên Sơn phái.” Vô Tâm nói.

“Cũng là người trọng tình trọng nghĩa.” Lôi Vô Kiệt gật đầu khen.

“Ngày mai ngươi sẽ chết.” Tiêu Sắt đột nhiên thốt lên một câu như vậy. “Bây giờ ngươi nên tìm một con ngựa tốt, thúc ngựa không dừng vó chạy về phía tây.”

“Nếu ta muốn chạy, trong Mỹ Nhân trang ta đã chạy được rồi.” Vô Tâm cười một tiếng: “Ta nói ta còn có việc chưa làm xong, đó là vì trước kia lão hòa thượng luôn nói mình muốn về nơi đây, giờ hắn đã không còn thi thể nhưng ta muốn dẫn hồn phách của hắn trở lại.”
“Ngày mai là đại pháp sự ba trăm tăng nhân, ắt sẽ kinh động toàn bộ nước Vu Điền, Cửu Long tự cách đây không xa. Đến lúc đó có bao nhiêu cao thủ chạy tới như vậy, ngươi có lòng tin không?”

“Chuyện của ngày mai, để mai hãng nói.” Vô Tâm đứng dậy, tăng bào màu trắng phất phơ giữa không trung.

“Nhưng có một điều ta vẫn không nghĩ ra.”

“Ồ? Ngươi biết Thiên Ngoại Thiên, biết Vương Nhân Tôn, thậm chí còn biết Cẩn Tiên công công từng là Phong Vũ Kiếm - Trầm Tĩnh Chu danh chấn giang hồ, ta còn tưởng ngươi nắm mọi thứ trong lòng bàn tay.”

“Điều duy nhất ta không hiểu là, sao ngươi lại muốn dẫn theo hai người chúng ta? Chúng ta vốn là người không liên quan gì tới chuyện này cơ mà.” Tiêu Sắt nói.

“Đúng vậy! Nếu hắn thật sự cần người giúp đỡ, đáng lẽ ra nên tìm hai cao thủ của Thiên Ngoại Thiên kia à?” Lôi Vô Kiệt cũng hỏi.

“Không phải đã nói rồi sao, ta thiếu tiền. Các ngươi một người mặc áo lông cừu ngàn vàng, một người mặc áo phượng hoàng lửa, xem ra rất có tiền.” Vô Tâm đáp rất chân thành.

“Cái tên hòa thượng nhà ngươi, dưới cuống lưỡi cứ như có một ngàn câu nói dối, lúc nào cũng có thể chuẩn bị bung ra.” Tiêu Sắt không biết phải làm sao.

“Riêng điều này, hai người các ngươi lại rất giống nhau.” Lôi Vô Kiệt lầm bầm.

Vô Tâm đi về phía trước vài bước, đi thẳng tới bên mái hiên mới ngừng lại, đột nhiên rũ ống tay áo một cái, tắm ánh trăng lạnh lẽo, ngửa mặt lên trời cười lớn, ống tay áo bay phất phơ, lại đón gió bay lượn.

“Ta muốn cưỡi gió, hướng bắc bay

Hiên Viên tuyết lớn, bão đoạ đày

Ta muốn mượn thuyền mà đông tiến

Còn ai đón gió, đứng mê say

Ta muốn tung hoành vạn dặm mây

Rồng ngâm khiêu khích, ta chẳng rầy

Côn Luân tắm ánh dương phơi phới

Tận cùng ngắm biển, núi với cây

Chim kia theo gió về tổ ấm

Dặm xa hun hút, hướng nào bay?”

Vô Tâm thu ống tay áo cúi đầu nhìn xuống dưới, lúc này Tiêu Sắt cũng ngẩng đầu nhìn hắn, khoảnh khắc đó hai người đều như thấy được chính mình trong mắt nhau!

“Ta sẽ không chết, ta còn muốn tới rất nhiều nơi.” Vô Tâm nói rất nghiêm túc.

Chương 18: Thần thông La Sát Đường

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Lúc này trông ngươi mới giống một cao thủ.” Tiêu Sắt chuyển ánh mắt sang hướng khác, miễn cưỡng nói.

“Cao thủ hay không cao thủ không quan trọng, mấu chốt là ngày mai phải còn sống.” Vô Tâm cũng đưa mắt nhìn về phía trước: “Còn nữa, ngươi đoán không sai, ta lựa chọn các ngươi đúng là có nguyên nhân của ta.”

“Nguyên nhân gì?” Tiêu Sắt hỏi.

“Khi ta tu luyện thành công Tâm Ma Dẫn, sư tôn nói trên đời chỉ có hai loại người không bị ta làm ảnh hưởng. Một loại trời sinh có tấm lòng trong sáng, không bị phàm trần xâm nhiễm, một loại là tâm tư quá sâu, như vực sâu vạn trượng, ngay chính mình cũng không nhìn thấy bản thân mình.” Vô Tâm nói.

“Chắc hẳn người trước là chỉ Lôi Vô Kiệt, người sau xem ra đang chỉ ta?” Tiêu Sắt khoanh tay trong ống tay áo, nhìn như đang lơ đãng.

Vô Tâm chắp hai tay, cười không nói.

“Vậy Trầm Tĩnh Chu kia là loại nào?” Lôi Vô Kiệt đột nhiên hỏi. “Hôm đó trong Đại Phạm Âm tự chẳng phai hắn đã phá Tâm Ma Dẫn của ngươi hay sao?”

“Cẩn Tiên công công không phá vỡ được Tâm Mà Dẫn của ta, hắn đã thật sự chìm vào tâm ma của mình, chẳng qua ý niệm của hắn quá mạnh mẽ, chỉ vây khốn hắn được một lát. Các ngươi thì khác, khi các ngươi đối mặt với ta sẽ không hề dao động.”

“Thế thì sao, gặp hai người không bị Tâm Ma Dẫn ảnh hưởng thì đã làm sao?” Tiêu Sắt thờ ơ hỏi.

“La Sát Đường đã bị lão hòa thượng phá hủy, nếu như ta chết võ công trong đó sẽ bị thất truyền. Cho nên ta muốn truyền cho hai người các ngươi mỗi người một môn võ công, mặc dù chỉ có thời gian một đêm, nhưng đối với các ngươi cũng đã đủ rồi, như vậy sẽ không coi là phụ lòng lão hòa thượng.” Vô Tâm quay người, mỉm cười nhìn về phía Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt đương nhiên vui mừng: “Là võ công gì vậy?”

“Nếu như ta không đoán sai, ngươi dùng quyền?” Vô Tâm hỏi.

“Đúng.” Lôi Vô Kiệt gật đầu.

“Bách Hiểu Sinh trên giang hồ từng liệt kê Binh Khí Phổ, tập hợp bảy loại binh khí nguy hiểm nhất trong chốn võ lâm vào cùng một chỗ, đặt là ‘bảy loại vũ khí’. Trong đó nắm đấm cũng được xếp là một, nó không phải binh khí nhưng thắng cả binh khí! Hôm nay thứ ta muốn dạy ngươi chính là Đại La Hán Phục Ma Kim Cương Vô Địch thần thông!” Vô Tâm khẽ mỉm cười, giọng nói đầy phong phạm cao thủ.

Lôi Vô Kiệt đờ ra: “Tên dài thế...”

“Coi chừng!” Vô Tâm đột nhiên đạp lên trước vài bước, hai tay áo phất lên, quyền phải chợt vung tới, tiếp đó đánh một bộ quyền pháp như nước chảy mây trôi.
Chẳng qua tuy Vô Tâm hết sức khí thế, đánh bộ quyền đó huỳnh hồn uy vũ, nhưng Tiêu Sắt lại nhíu mày. Sau khi đánh xong bộ quyền pháp này, Vô Tâm hỏi Lôi Vô Kiệt: “Nhìn hết chưa.”

Lôi Vô Kiệt do dự chút rồi gật đầu một cái.

“Đánh thử đi.” Vô Tâm nói.

“Ừ.” Lôi Vô Kiệt đáp một tiếng cố gắng nhớ lại một chút, đánh lại bộ quyền pháp kia một lượt từ đầu đến cuối, hoàn toàn không hề sai lệch, chỉ có điều khí thế không mạnh mẽ như Vô Tâm.

“Được! Quả thật thông minh!” Vô Tâm khen. “Không hổ là đệ tử của Lôi gia Giang Nam Phích Lịch đường.”

Lôi Vô Kiệt cúi đầu nhìn nắm đấm của mình, rốt cuộc cũng nói ra nghi vấn của mình: “Nhưng, thứ cho ta ngu độn, bộ quyền pháp này có chỗ nào cao minh?”

Tiêu Sắt ‘hừ’ một tiếng: “Thằng ngu, hắn hù ngươi đấy. Đây không phải Đại La Hán Phục Ma Kim Cương Vô Địch thần thông gì, rõ ràng đây chính là Đại La Hán Quyền, võ công nhập môn của Thiếu Lâm Tự, dưới chân Tung Sơn bỏ hai mươi đồng tiền là mua được một quyển bí kíp, tiểu nhị trong quán trọ của ta cũng biết mấy chiêu mấy thức.”

“Hả?” Lôi Vô Kiệt đần mặt ra.

“Nói bậy!” Câu ‘nói bậy’ này của Vô Tâm thốt lên đầy lẫm liệt: “Mật giáo từng có cao tăng khổ luyện môn ‘Đại Long Vương quyền’ cực kỳ bình thường suốt năm mươi năm, đánh cả mấy trăm ngàn lần, kiên trì tu luyện khiến nó trở thành ‘Ma Kha Long Vương Thần Thông’, trở thành một đại tông sư. Ngươi có tấm lòng trong sáng trời sinh, quyền pháp đơn giản như vậy là thích hợp với ngươi nhất.”

“Thật à?” Lôi Vô Kiệt thấy Vô Tâm nói đường hoàng trịnh trọng như vậy nhưng trong lòng vẫn không tin.

“Thật. Nhưng năm mươi năm thì lâu quá. Rõ ràng là một thiếu niên hoạt bát, chẳng lẽ phải tu luyện tới khi thành một lão già mới có thể vô địch thiên hạ? Rõ ràng là thời thiếu niên mới là lúc tung hoành võ lâm cơ mà! Ngươi hãy nghe cho kỹ, bộ Đại La Hán Quyền vừa rồi chẳng qua chỉ là nửa trước, nửa sau mới là Phục Ma Quyền, hai bên cộng lại mới thật sự là Đại La Hán Phục Ma Kim Cương Vô Địch thần thông! Nửa sau tương đối khó, ta sẽ nắm tay dạy bảo ngươi!” Vô Tâm bước lên trước một bước, nắm lấy tay Vô Tâm, quả thật là dạy bảo ‘tay nắm tay’. Vô Tâm dẫn dắt Lôi Vô Kiệt xuất quyền trên nóc nhà, lúc đầu còn từng chiêu từng thức kỹ càng cẩn thận, thế nhưng về sau lại càng lúc càng nhanh, Tiêu Sắt đứng bên dưới không cách nào thấy được động tác cụ thể, chỉ thấy một bóng trắng xen lẫn một vệt đỏ nhảy tới nhảy lui trên nóc nhà. Một lúc lâu sau hai người mới dừng lại, toàn thân Lôi Vô Kiệt đã ướt đẫm mồ hôi, thở hồng hộc, thần sắc Vô Tâm lại vẫn bình thản, dáng vẻ đương đương tự đắc, hắn buông tay của Lôi Vô Kiệt ra, lui lại phía sau một bước: “Vừa rồi ta đã dẫn ngươi đánh ba lần, ngươi nhớ cả chứ?”

“Nhớ... nhớ.” Lôi Vô Kiệt thở hồng hộc đáp.

“Được! Đánh lại một lần cho ta xem.” Vô Tâm cười nói.

Lôi Vô Kiệt nghỉ ngơi trong chốc lát, điều chỉnh lại hơi thở rồi gật đầu một cái: “Được!” Ngay sau đó hắn vận chân khí, bước mạnh về phía trước một bước, khiến nóc nhà sụp mất một góc, mất tập trung một cái đã ngã thẳng vào trong miếu.

“Á!” Hắn nằm trong đống đổ nát kêu la thảm thiết.

“Được, học không tệ.” Vô Tâm ngồi xổm bên cạnh lỗ hổng kia, cười hì hì nhìn Lôi Vô Kiệt.

“Không tệ chỗ nào...” Lôi Vô Kiệt cười khổ, hắn muốn đứng dậy nhưng cảm thấy chân khí toàn đã trút sạch, thậm chí không còn sức động đậy.

Vô Tâm không buồn để ý tới cậu chàng, hắn đứng dậy quay người nhìn sang phía Tiêu Sắt: “Tiếp theo tới phiên ngươi.”

“Ta không biết võ công, chỉ biết một chút khinh công dùng để chạy trốn. Ta không biết đánh đấm gì đâu, ngươi dạy ta được gì đây? Võ công đi trên mặt nước thật ra cũng không tệ, ta có thể chọn không?” Tiêu Sắt hỏi.

“Tâm tư của ngươi quá nặng, không học được Phi Thiên Đạp Lãng thần thông. Học cũng chỉ nửa đường là rớt.” Vô Tâm lắc đầu.

“Phi Thiên Đạp Lãng thần thông?” Tiêu Sắt nhíu mày một cái. “Tên gọi của võ công La Sát Đường đều tùy tiện như vậy hay sao?”

“Không phải, có một số bí tịch võ công đã bị xóa tên, ta đặt bừa ấy mà.” Vô Tâm đáp rất thản nhiên.

“Thế nhưng trừ khinh công ra, ngươi muốn truyền thụ võ công gì khác thì tìm lộn người rồi.” Tiêu Sắt nhún vai, có vẻ chẳng hề hứng thú với võ học tuyệt thế kia.

“Không tìm sai, võ công mà ta muốn truyền cho ngươi không cần cơ sở gì cả, chẳng qua cần tốn một chút thời gian, hôm nay ta dạy ngươi, e rằng phải rất lâu sau ngươi mới có thể học.” Vô Tâm nhảy tung người nhảy xuống trước mặt Tiêu Sắt, đôi mắt có ánh sáng tím lưu chuyển.

“Đây là...” Tiêu Sắt cau mày.

“Thứ ta muốn dạy ngươi, là Tâm Ma Dẫn!” Khóe miệng Vô Tâm hơi nhếch lên, trong mắt lóe lên ánh sáng tím.

Chương 19: Hành động tùy tâm

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Một bộ quân cờ trắng đen.

Nhưng bên bàn cờ chỉ có một người ngồi, người này mặc trường bào màu đen, tay vẫn cầm quân cờ màu trắng.

“Đường Liên đến Cửu Long Tự à?” Một âm thanh không biết từ nơi nào truyền tới.

Người ngồi bên bàn cờ cười lắc đầu một cái: “Đến rồi, nhưng lại đến tay không.”

“Vì sao? Đường Liên thất thủ à?”

“Đúng vậy, vì có hai người bạn cũ xuất hiện.”

“Bạch Phát Tiên, Tử Y Hầu?”

“Đúng là bọn họ. Mặc dù công phu của Đường Liên đã có tiến bộ, là người tài năng xuất chúng trong lứa trẻ, nhưng đối mặt với cao thủ như vậy, e rằng chưa thể đấu nổi.” Người bên bàn cờ đặt quân cờ màu trắng xuống. “Đến ngươi rồi.”

Trên bàn cờ đáp lại bằng một lỗ thủng nhỏ hiện lên.

“Người cầm cờ trắng lắc đầu một cái: “Mỗi lần đánh cờ với ngươi lại hỏng mất một cái bàn cờ của ta, ngươi tu luyện kiếm khí có mạnh hơn nữa cũng đâu cần phải khoe khoang với ta?”

“Cho nên hòa thượng kia đã bị Thiên Ngoại Thiên mang đi? Nếu thật sự là vậy, ngươi không nên tới đây tìm ta đánh cờ.” Người kia không buồn để ý đến hắn.

“Không phải, trên tin tức đưa về có nói Thiên Ngoại Thiên không hề đắc thủ. Trong lúc bọn họ hỗn chiến, hòa thượng kia nhân cơ hội bỏ chạy, còn tiện tay mang theo hai đồng bọn của Đường Liên, sau đó không biết hắn đi đâu. Ta đoán chắc hắn chạy tới Đại Phạm Âm tự. Người từng là hảo hữu chí giao của cha hắn Vương Nhân Tôn đang ở đó, đó cũng là quê hương của sư phụ hắn Vong Ưu Thiền Sư.”

“Ngươi vừa nói còn có hai người đi với Đường Liên? Là đệ tử Tuyết Nguyệt thành?”

“Không phải, trong thư Đường Liên nói có một người là con cháu Lôi gia, hắn đi chuyến này vốn định tới Tuyết Nguyệt thành bái sư.”

“Đệ tử Lôi gia? Gần đây Lôi gia bảo đâu có đưa tin nói có đệ tử nào vào thành, chẳng lẽ là lừa đảo?”

“Không biết, Đường Liên luôn làm việc cẩn thận, cái này không cần phải lo.”

“Còn người khác là ai?”

“Nghe nói người còn lại không phải nhân sĩ giang hồ, không biết võ công, là một chủ quán trọ, đệ tử Lôi môn nợ tiền hắn, cho nên hắn đi theo. Đường Liên nói người này tâm cơ khá sâu, không phải hạng đơn giản.”

“Tên là gì?”

“Hắn họ Tiêu.” Người cầm cờ trắng nói đầy ẩn ý.

Người không thấy bóng dáng kia im lặng một lát, chợt hỏi lại: “Còn có tin tức gì khác không?”

“Có, còn là một cái tin rất xấu. Đúng như suy nghĩ của ngươi, vị trong cung cũng chẳng ngồi yên nổi, cao thủ đệ nhị trong ngũ đại tổng quản, một tháng trước tổng quản chưởng hương Cẩn Tiên công công đã lặng lẽ rời khỏi đế đô, hơn nữa còn chạy thẳng tới nước Vu Điền.”

“Tầm Tĩnh Chu cũng đi cơ à, xem ra vị trong cung kia vẫn không tin tưởng chúng ta.”

“E rằng chưa bao giờ, huống chi ngươi cũng đâu có tin tưởng vị trong cung kia? Ý của trong cung là trong chuyện này ba chúng ta ít nhất phải có một người ra tay, nhưng hôm nay ba chúng ta một người đang luyện kiếm, một người đang đánh cờ, còn một người không biết đang uống rượu ở chỗ nào.”

“Lần này đáng lẽ ra nên do ngươi đích thân xuất mã. Cho dù Đường Liên là người xuất chúng nhất trong đệ tử thế hệ này của Tuyết Nguyệt thành, nhưng một mình hắn cũng chẳng địch nổi nhiều cao thủ như vậy, chỉ riêng hòa thượng Vô Tâm kia cũng đâu có dễ đối phó?”

“Thủ tọa nói, nên cho người trẻ tuổi một số cơ hội rèn luyện.”

“Vậy giờ thì sao, ngươi có định chạy tới Vu Điền không?”
“Ha ha ha, thủ tọa nói, việc rèn luyện của người trẻ tuổi vẫn chưa kết thúc.” Tâm trạng của người cầm cờ trắng có vẻ rất tốt, lại đặt nhẹ một quân cờ xuống.

Người kia đột nhiên im lặng, một lúc lâu sau, người cầm cờ trắng cảm thấy một chiếc lá rụng lướt qua trước mắt, khi ngẩng đầu lên đã có một người mặc áo xanh đứng đó, tay cầm một thanh kiếm hẹp và dài.

“Ngươi muốn đi một mình trước?” Người áo đen phủi lá trên thân thể, đứng lên.

“Chuyện liên quan tới an nguy của Trung Nguyên, không phải trò đùa đâu.” Người áo xanh đáp rất dứt khoát.

“Ngươi ấy, đúng là quá coi trọng chuyện quốc gia đại sự. Một đứa trẻ mới mười bảy tuổi, có thể gây gia bao sóng gió cơ chứ?” Người áo đen thở dài nói.

“Là một đứa trẻ mười bảy tuổi học được tất cả võ công của La Sát Nội Đường, hơn nữa còn là tông chủ đương nhiệm của Thiên Ngoại Thiên.”

“Thế thì sao? Trong Tuyết Nguyệt thành ít nhất cũng có bảy tám người có võ công như hắn, trong cung chắc phải đến mười, Đường môn có mấy người? Lôi gia bảo có mấy người? Chẳng lẽ lại sợ hắn à?”

“Vậy Tuyết Nguyệt thành có mấy người? Mười sáu tông phái Ma giáo ở ngoại vực có bao nhiêu người?” Người áo xanh hỏi ngược lại hắn.

“Ngươi muốn bảo vệ thiên hạ, thế nhưng chưa chắc người của Ma giáo lúc nào cũng nghĩ tới chuyện tấn công thiên hạ. Nói cho cùng thì ước hẹn mười hai năm đã đến, vốn hắn cũng nên đi, bây giờ chúng ta ép hắn ở lại, chẳng lẽ muốn thành loại tiểu nhân bội tín bội nghĩa hay sao?”

“Ý của thủ tọa ra sao?”

“Ý của thủ tọa rất đơn giản, mười hai năm trước Ma giáo đông chinh, Tuyết Nguyệt thành không sợ, mười hai năm sau một thiếu chủ trở về núi, Tuyết Nguyệt thành càng không sợ. Chuyện của giới trẻ cứ do giới trẻ giải quyết, không giải quyết được mới tới phiên mấy lão già chúng ta ra tay. Ba ngày trước thủ tọa đã đưa thư cho Đường Liên, chắc bây giờ Đường Liên đã nhận được rồi.”

“Trên thư được gửi đi viết gì?”

“Chỉ có bốn chữ.”

“Bốn chữ nào?”

“Hành động tùy tâm.”

Người áo xanh ngẩn ra: “Hành động tùy tâm?”

“Giống như bức thư sư tôn viết cho chúng ta mười hai năm trước, hành động tùy tâm.” Người áo đen cười nói.
“Cái tên Bách Lý Đông Quân vẫn làm xằng làm bậy như vậy.” Người áo xanh trầm tư một lúc lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, thu kiếm lại, trong chớp mắt bóng xanh đã biến mất không còn tăm hơi.

“Này, có đánh cờ không thế?” Người áo đen cao giọng hỏi.

Không ai trả lời hắn, chỉ có bàn cờ trước mặt đột nhiên nổ tung.

Người áo đen bất đắc dĩ lắc đầu một cái: “Tính khí vẫn nóng nảy như trước, thế này biết tới năm nào tháng nào mới tu luyện thành công Chỉ Thủy Kiếm Pháp yêu cầu trong lòng phải tĩnh lặng như nước?”

Tòa thành biên giới Tất La, Cửu Long tự.

Đường Liên đứng trong sân của chùa, thả con bồ câu đưa thư trong tay bay đi.

Vô Thiền đứng bên cạnh hắn, cúi đầu hỏi: “Trong thư viết gì?”

“Sư tôn chỉ viết bốn chữ.” Đường Liên ngẩng đầu nhìn trăng sáng, hơi thất thần.

Vô Thiền sửng sốt một hồi, niệm phật một tiếng: “A Di Đà Phật.”

“Không phải bốn chữ này.” Đường Liên lắc đầu một cái.

Vô Thiền cười một tiếng: “Đường huynh, tiểu tăng chỉ niệm Phật thôi mà.”

Đường Liên khôi phục tinh thần, không khỏi mỉm cười: “Ta thất thần ấy mà. Nhưng ta không hiểu bốn chữ mà sư tôn viết, hành động tùy tâm, thế nào là hành động tùy tâm? Trong Phật pháp có giải thích câu này không?”

Vô Thiền trầm tư trong chốc lát rồi nói: “Phật viết, tùy tâm, tùy tính, tùy duyên.”

Đường Liên nghe vậy thở dài nói: “Ta sinh ra và lớn lên ở Đường môn, môn quy nghiêm ngặt, trước mười hai tuổi tu luyện tâm pháp độc thuật ở Nội Phòng Lục môn, mười sáu tuổi luyện thành tất cả thủ pháp ám khí của Ngoại Phòng Tam Thập Lục môn, khi mười bảy tuổi đi tới Tuyết Nguyệt thành, bái sư tôn làm thầy, đến nay đã chín năm. Mọi chuyện trong hai mươi sáu năm này dường như đã được định sẵn, ta chỉ cần hoàn thành là được. Tùy tâm, tùy tính, tùy duyên, ba từ này ta đều không hiểu nổi. Nếu Vô Tâm quan trọng như vậy, sao sư tôn không hạ tuyệt sát lệnh của Tuyết Nguyệt thành cho ta?”

“Tuyệt sát lệnh? Đường huynh cho rằng Vô Tâm sư đệ đáng chết?” Vô Thiền do dự một chút rồi hỏi.

“Không đáng chết.” Đường Liên lắc đầu. “Nhưng nếu trong thư sư tôn đưa tới viết vậy, ta sẽ không do dự.”

Vô Thiền thở dài, không nói gì.

“Đúng rồi, Vô Thiền đại sư, vẫn chưa hỏi ngươi, Vô Tâm là người ra sao?” Đường Liên đột nhiên hỏi.

“Tiểu tăng rời khỏi Hàn Sơn tự từ rất sớm, chỉ sống cùng Vô Tâm mấy tháng, khi đó hắn vẫn chỉ là một tiểu đồng cho nên thực ra ta cũng không biết Vô Tâm là người ra sao. Chẳng qua khi còn bé có một việc mà đến giờ ta vẫn còn ấn tượng, hôm đó tiểu tăng luyện quyền trong chùa, Vô Tâm ngồi trên mái hiên, sau khi tiểu tăng luyện quyền xong đột nhiên nói: ‘Đây chính là Kim Cương Phục Ma thần thông? Thế nhưng lòng phục ma nặng như vậy có khác gì ma đạo cơ chứ?’ Lúc đó tiểu tăng không hiểu, Vô Tâm lại nói tiếp: ‘La Hán cũng trừ ma gọi là ‘giết gian tà’, là giết hết gian tà phiền não, không phải loại trừ tà ma bên ngoài mà là tà ma trong lòng. Lúc đó tiểu tăng đã gia nhập Phật môn sáu năm, tu luyện Kim Cương Phục Ma thần thông cũng đã ba năm, nghe lời đấy như sét đánh ngang tai, trầm tư một lúc lâu, khi quay người lại đã không thấy Vô Tâm đâu cả. sau đó tiểu tăng thầm nghĩ những lời Vô Tâm đã nói, luyện lại bộ Kim Cương Phục ma thần thông này nhưng lại cảm thấy những nghi hoặc trước kia trong quyền pháp đều được giải quyết dễ dàng. Khi sư phụ Đại Giác của Cửu Long tự tới Hàn Sơn tự, vừa vặn luyện Phục Ma thần thông tới cảnh giới tầng thứ tư.” Vô Thiền nói.

“Nếu không phải đại sư huynh tự mình nói ra, không thể tin nổi đây là lời mà một đứa trẻ mới năm tuổi có thể nói ra.” Đường Liên gật đầu. “Đường mỗ cả gan hỏi đại sư một câu: Hiện giờ có phải lòng hàng ma của chúng ta quá nặng hay không?”

“Vô Tâm không phải ma, sư phụ cũng không phải ma, chẳng qua do ngoại ma quấy nhiễu mà thôi.” Vô Thiền trầm giọng đáp.

“Cho nên Vô Thiền đại sư, ngày mai ngươi định làm thế nào?” Đường Liên lại hỏi.

Vô Thiền suy nghĩ một chút rồi cười nói: “Hành động tùy tâm.”

Đường Liên nhìn Vô Thiền một cái, nhưng thấy ánh mắt Vô Thiền thẳng thắn không hề có ý đùa giỡn, thở dài nói: “Vốn ta cho rằng lòng của đại sư đã cứng như đá tảng.”

Đâu phải lão hòa thượng trong gian nhà, nói cứng như đá tảng gì chứ.” Vô Thiền bước về phía trước một bước, nhảy lên mái hiên: “Đường huynh cứ từ từ suy nghĩ, tiểu tăng đi ngủ đây.”

Đường Liên ngây ra một chút, hòa thượng kia luôn lộ vẻ chính khí không cười nói tùy tiện, nhưng lúc này lại để lộ đôi phần tâm tính của thiếu niên khiến hắn rất bất ngờ. Vô Thiền trên mái hiên quay người, trường bào phất phơ, mỉm cười dưới ánh trăng, cũng có vài phần phong thái của sư đệ Vô Tâm, hắn cao giọng nói: “Cái gọi là hành động tùy tâm, tùy tính, tùy duyên, là chỉ cần không cần suy nghĩ quá nhiều, khi gặp phản ứng đột nhiên hiện lên trong lòng, chính là lòng của thí chủ.”

Đường Liên ngây ra một chút, lại thấy áo bào xám trên mái hiên lóe lên, đã không thấy Vô Thiền đâu cả. Còn trong đại điện sau lưng vang lên tiếng tụng kinh nhè nhẹ. Đường Liên cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn phương xa nói: “Hành động tùy tâm, đây là đạo lý mà sư tôn muốn dạy ta lần này sao? Đường Liên đã nhớ rồi.”

Chương 20: Lậu Tẫn Thiền Thông

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Sắc trời dần sáng.

“Hòa thượng, bọn họ tới rồi.” Tiêu Sắt đứng lên ngáp một cái, đi tới bên vách núi, nhìn mấy trăm hòa thượng đứng chi chít bên dưới, giờ phút này bọn họ đang ngồi rất chỉnh tề, tay vang lên tiếng chiêng trống, đồng thời tụng kinh, trong mảnh đất rộng lớn đó dâng lên chút ý Phật. Ngay cả người lười biếng như Tiêu Sắt cũng phải nghiêm túc hẳn lên: “Ba trăm hòa thượng tụng kinh độ người tại nơi hoang vắng, còn mang nhiều thiền ý hơn so với đại điển tế trời của hoàng gia.”

“Đó là...” Lôi Vô Kiệt đột nhiên chỉ về một nơi xa xa, lại thấy phía sau ba trăm hòa thượng tụng kinh đột nhiên có một tăng nhân vạm vỡ xách đao đứng dậy. Ánh mắt tăng nhân cầm đao lạnh lùng nhìn phía trước, nơi đó có chín con tuấn mã, trên tuấn mã là vài hòa thượng đang đang cưỡi, cũng đang chạy về phía này.

“Là Vương Nhân Tôn.” Tiêu Sắt nghiêng đầu nhìn sang phía Vô Tâm. “Có vẻ hắn không hề ước định nhượng bộ lui binh với ngươi như vậy, lần này, có vẻ hắn đã đưa ra một quyết định hoàn toàn khác so với mười hai năm trước.”

“Vào thôi.” Vô Tâm lạnh lùng nhìn một cái, không nói gì tiếp, chỉ chậm rãi bước vào trong ngôi miếu đổ nát.

Còn dưới chân núi, Vương Nhân Tôn cắm thanh giới đao trong tay xuống đất, hai mắt nhắm nghiền, thở một hơi rất dài.

Trước mặt hắn là bảy vị đại tông Phật đạo của Cửu Long tự: Đại Giác, Đại Hoài, Đại Uy, Đại Quan, Đại Mặc, Đại Vọng, Đại Phổ đại sư cùng với hòa thượng Vô Thiền, Đường Liên đang thúc ngựa chạy tới.

“Ai vậy?” Đường Liên hỏi.

“Đại Phạm Âm tự, Pháp Diệp Tôn Giả.” Vô Thiền hơi cau mày, trong ấn tượng của hắn, vị Pháp Diệp Tôn Giả này vẫn luôn xuất quỷ nhập thần, thi thoảng nghe được vài lời đồn lại đều là những hành động hoang đường như uống rượu ăn thịt, ngược lại chưa từng nghe nói vị tôn giả này còn biết võ công, lại càng không biết vì sao hắn đột nhiên giơ đao cản đường.

Nhưng ngay lúc này, Vương Nhân Tôn đột nhiên mở mắt, chợt rút thanh đao trên mặt đất lên, vung ngang đao về phía chín người, đao kình vô thượng thổi tung bụi bặm trên mặt đất, sắc máu lóe lên, chín người vội vã bỏ ngựa nhảy lên một cái, còn chín con tuấn mã đã lập tức bị đao kình chém thành hai nửa.

Máu rơi như mưa, cho dù là Đường Liên cũng không nhịn được than thở: “Sát tính quá nặng! Đao kình quá mạnh!”

Vương Nhân Tôn lại cắm mạnh đao vào trong đất, gầm lên một tiếng: “Ngừng!”

Đại Giác thiền sư cầm đầu thân mặc áo cà sa màu vàng, mặt mày hiền hậu, thấy cảnh tượng như vậy không khỏi tụng khẽ: “A Di Đà Phật.”

Mấy vị thiền sư khác sau lưng cũng cúi đầu niệm phật, Đại Giác thiền sư thở dài: “Pháp Diệp Tôn Giả buông đao đồ tể đã mười hai năm, sao lại phạm vào sát giới?”

“Vốn ta định làm hòa thượng cả đời để chuộc lỗi nhưng lại phát hiện thật ra từ lâu rồi đã chẳng thể quay lại được. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có cầm đao lên mới có chút cơ hội chuộc tội.” Vương Nhân Tôn lại nhắm mắt, Toái Không Đao của hắn khác hẳn những đao pháp bình thường, mỗi lần xuất đao đều là một quá trình minh tưởng.

“Pháp Diệp Tôn Giả đao pháp thông thần, mười hai năm trước lão nạp đã từng lãnh giáo. Chẳng qua bên phía lão nạp có chín người hàng ma, một thanh Phá Giới đao của tôn giả có giữ nổi không?”

“E rằng không ngăn nổi cả chín, hòa thượng nhà ngươi cảm thấy ta giữ được mấy người lại?” Tay của Vương Nhân Tôn nhẹ nhàng chạm vào cán đao.

“Pháp Diệp Tôn Giả, ngươi động sát tâm rồi.” Giọng nói của Đại Giác thiền sư nặng thêm vài phần.

“Đúng! Ta động sát tâm rồi!” Vương nhân tôn nắm chắc cán đao, lại rút chuôi đao ra.

“Vô Thiền, ngươi và Đường thí chủ của Tuyết Nguyệt thành ngăn hắn lại!” Đại Giác thiền sư tung người nhảy một cái, xuất chưởng đánh về phía Vương Nhân Tôn, một chưởng kia vung tới đã thấy vô số chưởng ảnh hư hư ảo ảo xuất hiện, trình độ Thiên Phật Thủ của Đại Giác thiền sư e rằng đã đạt tới cảnh giới nhập hóa. Vương Nhân Tôn không dám đón đỡ, đột nhiên nhấc đao rút lui. Đại Giác thiền sư thấy Vương Nhân Tôn né tránh cũng không đuổi, cùng sáu vị đại sư khác chạy lên sườn núi.

Vương Nhân Tôn ổn định lại nhịp bước, nâng đao định đuổi theo, lại chợt nghe bên tai vang lên một tiếng ‘viu’, vội vàng quay người vung mạnh thanh đao lên, đánh rơi mũi đinh lấp loáng ánh sáng lạnh xuống đất.

“Thấu Cốt Đinh của Đường môn?” Vương Nhân Tôn cau mày. “Lần này còn có cả người của Đường môn, chẳng lẽ võ lâm thiên hạ thật sự muốn ép một đứa bé vào chỗ chết như vậy ư? Ngươi là đệ tử của ai, Đường Hoàng? Đường Huyền? Hay là Đường Liên Nguyệt?”

Đường Liên ngây ra một chút, hắn chưa từng nghe tới tên Pháp Diệp Tôn Giả, thế nhưng người này vừa mở miệng đã gọi tên ba vị trưởng lão không nhập thế, chuyên truyền võ học cho đệ tử, có vẻ hiểu rất rõ về Đường môn, hắn ôm quyền: “Tại hạ Đường Liên, trước mười sáu tuổi học tập tuyệt kỹ phòng ngoài ở chỗ sư phụ Đường Liên Nguyệt, sau đó nhận lệnh của sư phụ tới Tuyết Nguyệt thành, hôm nay là đệ tử dưới trướng thành chủ Bách Lý Đông Quân của Tuyết Nguyệt thành.”

“Ngươi là đệ tử của tên Bách Lý Đông Quân kia? Được, vậy ta không giết ngươi. Hòa thượng này là ai? Sao trông quen vậy, hình như đã gặp rồi, là đệ tử của Đại Giác à?” Vương Nhân Tôn quay sang hỏi Vô Thiền.

Vô Thiền chắp tay đáp: “Bần tăng là môn hạ đệ tử của Vong Ưu thiền sư, Vô Thiền. Tạm thời đang ở Cửu Long tự tu luyện Kim Cương Phục Ma thần thông.”

“Vong Ưu? Xem ra đều là đệ tử của cố nhân. Cho nên người ở trên kia là sư đệ của ngươi?” Vương Nhân Tôn hỏi.
“Vâng.” Vô Thiền trả lời rất dứt khoát.

“Như vậy ta hỏi ngươi, muốn tới cứu hắn hay tới giết hắn?” Vương Nhân Tôn trầm giọng hỏi.

“Không biết.” Vô Thiền lắc đầu.

“Không biết?” Vương Nhân Tôn cau mày.

“Xin tôn giả cho tiểu tăng một đáp án.” Vô Thiền cúi đầu.

“Đáp án đều trong đao này, tự mình tới tìm đi.” Con ngươi của Vương Nhân Tôn co lại, xiết chặt thanh đao trong tay.

“Chẳng hay trước lúc xuất gia tôn giả có danh tính ra sao?” Đường Liên chợt nhớ tới một người bèn hỏi.

“Vương Nhân Tôn.”

“Toái Không Đao!” Nghe tới cái tên này, Đường Liên bật thốt lên. Toái Không Đao một đao phá vỡ bầu trời mênh mông, được xưng là bá đao vừa xuất, đao ý qua ba ngày vẫn lưu lại khí tức, mười hai năm trước đây được liệt vào một trong ba thanh đao của thiên hạ, cùng nổi danh với với Côn Ngô Đao của trưởng lão Tuyết Nguyệt thành Diệp Mộ Bạch!

Vương Nhân Tôn đột nhiên vung đao lên, cao giọng nói: “Tới tìm câu trả lời của ngươi đi!”

Còn trong ngôi miếu đổ nát, Vô Tâm lấy từ trong trường bào của mình ra một cái bọc, thần sắc trịnh trọng, chậm rãi bước tới mở bọc lấy đồ ở trong ra đặt trên bệ thờ Phật.

“Đây là cái gì?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Tiêu Sắt cau mày nhìn một lúc lâu rồi nói: “Chẳng lẽ đây là xá lợi trong truyền thuyết?”

“Xá lợi?”

“Có một số cao tăng sau khi viên tịch, sau khi hỏa thiêu vẫn có những vật thể như trân châu không tan chảy cũng không bị đốt cháy, bèn gọi là xá lợi. Kinh phật có nói xá lợi tử là thông qua các loại tôi luyện của công đức như ‘Lục Ba La Mật’ và ‘Giới Định Tuệ’, là được đạo lực của Giới Định Tuệ từ người tu hành tạo thành, là biểu tượng tấm lòng kết hợp với Phật. Mỗi viên xá lợi đều hết sức quý giá, là thánh vật của Phật gia.” Tiêu Sắt giải thích.

Vô Tâm chậm rãi đặt viên xá lợi kia lên bệ thờ rồi chậm rãi bước xuống: “Mọi người đều nói sau khi lão hòa thượng chết thân thể lập tức hóa thành tro bụi nhưng thực ra trong tro bụi kia còn lưu lại một viên xá lợi. Cho dù phải đi xa ngàn dặm ta cũng muốn mang xá lợi này về nước Vu Điền, khi còn sống lão hòa thượng không về được nơi này, sau khi chết nên đưa ông ấy về.”
Sau khi Vô Tâm nói xong bèn ngồi ngay ngắn xuống, nhắm mắt lại, tay vê phật châu, cùng tụng kinh theo ba trăm hòa thượng dưới núi.

Theo tiếng tụng kinh đó, viên xá lợi tử kia đột nhiên tỏa ra từng luồng sáng vàng kim, trên bệ thờ phật như xuất hiện một bóng người mờ mờ ảo ảo...

“Tiêu Sắt, đây...” Lôi Vô Kiệt kinh hãi, không nhịn được lên tiếng hỏi, lại bị Tiêu Sắt giơ tay ngăn lại, Tiêu Sắt gật nhẹ đầu: “Đừng nói.”

Theo tiếng tụng kinh, bóng người trên bệ thờ Phật kia càng lúc càng rõ, là một lão tăng khoác áo bào màu xám, lông mi bạc trắng, gương mặt hiền từ. Lão tăng đi xuống từ bệ thờ Phật, nhìn Vô Tâm ngồi xếp bằng trên mặt đất, cúi người xuống nhẹ nhàng xoa đầu hắn: “Đứa trẻ này...”

“Sư phụ!” Vô Tâm vẫn luôn gọi Vong Ưu đại sư là lão hòa thượng, nhưng cuối cùng vào thời điểm này lại gọi hai tiếng ‘sư phụ’. Hắn quỳ rạp xuống đất, hai mắt trào lệ.

“Trẻ ngoan chớ khóc.” Vong Ưu khẽ mỉm cười: “Đến đây làm gì, con nên về nhà đi.”

“Nhà của Vô Tâm chính là Hàn Sơn tự.” Vô Tâm nức nở nói.

“Đứa nhỏ ngốc này, Hàn Sơn tự chẳng qua là nơi con sống tạm mà thôi, bây giờ con đã trưởng thành, nên về nhà đi. Nhà của con là một nơi tự do, là chốn bên ngoài, là Thiên Ngoại Thiên.” Vong Ưu lắc đầu.

“Đệ tử chỉ muốn trở về Hàn Sơn tự.” Giờ phút này Vô Tâm như một đứa trẻ quật cường, vẫn lặp lại câu này.

“Đúng là đứa nhỏ ngốc, chỉ có đám người kia mới cảm thấy con sẽ trở thành mồi lửa lật đổ thiên hạ.” Vong Ưu thở dài đứng dậy quay lưng lại.

“Sư phụ! Xin hãy chỉ đường cho Vô Tâm.” Rốt cuộc Vô Tâm cũng ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng Vong Ưu.

“Thật ra ta vẫn cảm thấy chúng ta không phải thầy trò, chỉ là bầu bạn với nhau cùng đi một đoạn đường mà thôi. Hôm nay ta đã đi hết đường, quãng đường còn lại con phải tự mình đi tiếp. Con chỉ cần nhớ một câu, đừng quay đầu lại.” Vong Ưu không nhìn Vô Tâm nữa, bước từng bước về phía trước, hình bóng cũng từ từ tiêu tán.

“Vô Tâm cẩn tuân pháp chỉ của sư phụ!” Vô Tâm dập đầu nói.

“Đây là quỷ... à?” Lôi Vô Kiệt run rẩy nói.

“Nghe nói trong Lục Thần Thông của Phật môn có một môn tên là “Lậu Tẫn Thông’, dù người ta đã chết rồi nguyên thần vẫn có thể giữ được bất diệt, mãi tới khi chút chấp niệm phàm trầm cuối cùng tan mất.” Đây cũng là lần đầu tiên Tiêu Sắt thấy nguyên thần không tiêu tan sau khi chết, cuối cùng vẫn là Phật pháp ảo diệu, không thể nói bừa.

Vô Tâm đứng dậy, lau nước mắt trên mặt, trường bào vung lên, lại hóa thành hòa thượng hoạt bát phong độ lúc trước, dường như đã hoàn toàn quên bẵng bản thân vừa cúi rạp trên mặt đất khóc lóc ầm ĩ. Hắn hắng giọng nói cái rồi trầm giọng nói: “Đi thôi!”

“Lúc này rồi, đừng có ra dáng áo trắng như tuyết nữa. Chúng ta đều thấy chuyện vừa nãy rồi.” Tiêu Sắt châm chọc hắn.

“Ài, vốn muốn trở thành loại hòa thượng thần tiên bất cần đời lại cao ngạo trước trần thế, ai mà ngờ được ta lại chẳng nỡ bỏ một lão hòa thượng như vậy, thất sách thất sách quá.” Vô Tâm cười mỉm nói: “Nhưng lão hòa thượng đã nói rồi đấy, phải tự đi con đường trước mặt. Mặc dù sau khi ông ấy chết, con đường đầu tiên của ta chính là vách đá sâu vạn trượng.”

“Vong Ưu đại sư có Phật pháp ảo diệu, nhưng có đôi lời không đúng. Quãng đường còn lại, ngươi không phải đi một mình.” Tiêu Sắt nói đầy ẩn ý.

“Ồ?” Vô Tâm suy tư, cười một tiếng.

“Còn có chúng ta cùng đi.” Lôi Vô Kiệt cười nói, bước nhanh ra phía cửa.

Tiêu Sắt hai tay khoanh trong ống tay áo, cũng lười biếng đi theo, Vô Tâm cười một tiếng, lắc đầu một cái đi phía cuối. Rốt cuộc ba người kề vai đi ra khỏi miếu, một người quần áo đỏ như máu ánh mắt trong veo, một người quần áo trắng như tuyết khóe miệng luôn mỉm cười, một người mặc áo lông cừu ngàn vàng đi hai bước lại ngáp một cái. Chỉ có một điều giống nhau, trong con mắt cả ba người đều cháy lên ánh sáng chỉ thuộc về thiếu niên.

“Là bọn họ à?” Tiêu Sắt đi tới cửa, lười biếng hỏi.

“Đúng là họ.” Vô Tâm cười đáp.

Bên ngoài miếu là bảy tăng nhân mặc cà sa ngồi ngay ngắn tại đó, có người mặt mày từ bi mỉm cười không nói, có người như La Hán trợn mắt, có người lại cúi đầu nhắm mắt như đang giả vờ ngủ.

Bản Tướng La Hán trận!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau