THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Gặp mặt tại quán trà

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Vốn dĩ là hai người Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt chạy khỏi Tuyết Nguyệt thành, nếu chạy thẳng tới Lôi gia bảo cho dù đi đường có hơi chậm, trong tình huống biết đường, hơn nửa tháng cũng đủ đến rồi. Dù sao cũng hẹn với Lý Hàn Y là ba tháng, Anh Hùng yến cũng phải ba tháng nữa mới tổ chức, Lôi Vô Kiệt bèn kéo Tiêu Sắt đi vòng lên phía bắc tới núi Thanh Thành, trên đường về lại bị tập kích vài lần, bị ép vào Kiếm Tâm trủng chữa thương, sau đó lại đợi ở thành Uyên Chỉ một thời gian dài. Mắt thấy thời gian từ từ trôi qua, trong lòng mọi người không khỏi lo lắng.

“Sư huynh, chúng ta cứ đi đường như vậy liệu cần mấy ngày mới tới nơi?” Diệp Nhược Y hạ giọng hỏi.

Đường Liên cau mày: “Nếu dọc đường không bị ai ngăn cản nữa, còn cần năm ngày.”

“Đâu có đơn giản như vậy, đám sát thủ Ám Hà bám dai như đỉa vậy.” Lôi Vô Kiệt bất đắc dĩ tức giận nói.

Gần đây bọn họ bị Ám Hà tập kích không dưới ba lượt, tuy không bị thương nặng nhưng cũng chẳng chịu nổi quấy nhiễu như vậy, đám người đã sức cùng lực kiệt.

“Trước mặt có một quán trà, chúng ta tới đó nghỉ ngơi đi.” Tiêu Sắt thấy phía xa có một lá cờ, trên đó viết chữ ‘trà’, bèn dẫn mọi người theo hướng đó.

“Không có thời gian uống trà, mua chút lương khô rồi lập tức lên đường.” Đường Liên xoay người xuống ngựa, vội vàng nói.

“Đường xá trước mặt vẫn còn rất xa, ngồi xuống uống một chén trà có tốn bao nhiêu thời gian của ngươi đâu.” Một giọng nói lạnh nhạt vang lên, mọi người thầm kinh ngạc, không khỏi nhìn theo hướng âm thanh. Chỉ thấy một thiếu niên mặc áo bào vài màu xám ngồi trước quán trà, nhắm mắt lại, tuy nói chuyện nhưng không nhìn về phía mọi người.

“Có lý lắm.” Tiêu Sắt gật đầu một cái: “So với việc vội vàng đi đường chẳng bằng uống một chén trà, nghĩ kỹ xem tiếp theo nên làm gì.”

“Mời công tử ngồi.” Thiếu niên áo vải gật đầu một cái, nhưng mắt vẫn nhắm, tiểu nhị của quán trà lập tức bưng một bình trà lên.

Mọi người thầm nghi hoặc, chỉ thấy Tiêu Sắt đã ngồi xuống, đám người đưa mắt nhìn nhau một lượt rồi cũng ngồi theo.

“Hắn không nhìn thấy gì.” Diệp Nhược Y hạ giọng nói với mọi người.

“Vị cô nương này nói không sai, ta đúng là một người mù.” Diệp Nhược Y nói rất nhỏ nhưng vẫn bị thiếu niên nghe thấy, không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Thiếu niên như cũng phát hiện ra, tiếp tục nói: “Bởi vì mắt không thấy gì cho nên thính lực hơn người. Không phải ta cố tình nghe lén cô nương trò chuyện.”

“Được.” Diệp Nhược Y sinh lòng cảnh giác, từ từ ngồi xuống.

Bầu không khí trong quán trà lập tức trở nên căng thẳng. Tư Không Thiên Lạc nắm chặt trường thương trong tay, ngụy trang thành con buôn như vậy rồi ám sát, mấy hôm nay mọi người cũng gặp không ít lần. Mọi người nhìn một lượt xung quanh, trong quán trà trừ bọn họ ra chỉ có một người khách, là một cô gái trẻ tuổi gương mặt thanh tú, cầm một cái bọc dài đặt trên bàn, đang nhấp từng ngụm trà một.

“Đó là bằng hữu của ta, ta đợi cô ấy đã rất nhiều năm. Cô ấy tới tìm ta, quán trà của ta cũng nên đóng cửa.” Thiếu niên áo vải cười một tiếng, nhẹ giọng nói.

Cô gái kia không buồn để ý tới hắn, vẫn nhấp từng ngụm trà.

“Cô ấy không nghe thấy gì?” Diệp Nhược Y hỏi.

“Đúng, ta không nhìn thấy, cô ấy không nghe thấy. Cô ấy là người điếc.” Thiếu niên áo vẻ gõ cây gậy trúc dò đường trên tay xuống đất: “Nhưng đừng nhìn cô ấy nói chuyện, cô ấy không nghe thấy nhưng vẫn nhìn thấy.” “Một người biết nghe gió đoán vị trí, một người biết thuật đọc môi, đều không phải người bình thường.” Đường Liên cười lạnh nói, giọng nói đầy sắc bén.

“Chẳng hay đây có phải trà bình thường không.” Tiêu Sắt bưng bình trà, rót cho mình một chén, đặt lên môi.

“Không được.” Diệp Nhược Y kinh hãi. “Thử độc trước đã.”

“Không cần.” Tiêu Sắt nhấp một ngụm trà, phun một hơi nhẹ: “Quả nhiên, là Vân Vụ Song Kỳ. Trà ngon.”

“Trà ngon phải phối hợp với nước tốt, gần đây có một dòng suối, tên là Tức Nha, chỉ có một khe suối nhỏ bằng cái răng, một ngày chỉ cho một bình nước. Chất nước của nó có thể sánh với suối Liên Sinh ở núi Thu Liên. Nước tốt phối với trà ngon, mới xứng với người hiểu trà.” Thiếu niên mắt mù nói, đột nhiên đứng dậy.

“Lâu lắm rồi không được uống Vân Vụ Song Kỳ.” Tiêu Sắt nhẹ giọng nói.

“Năm xưa mang từ trong đường ra. Nhiều năm như vậy đã uống gần hết rồi, chẳng qua nghĩ tới một ngày nào đó sẽ gặp lại ngươi, cho nên giữ lại một gói cho ngươi.” Thiếu niên mù mắt nói.

Hai người một nói một đáp như vậy, khiến mọi người nghe mà như rơi vào sương mù, hình như hai bên đã quen biết từ trước. Thiếu niên mắt mù đi về phía trước, khi sắp tới trước mặt mọi người, Đường Liên đột nhiên quát lớn: “Dừng lại.”

Thiếu niên mù mắt mỉm cười, dừng chân không tiến tới nữa.

Nếu xét về năng lực nghe gió đoán vị trí, Đường Liên sinh ra trong Đường môn cũng tinh thông kỹ năng này. Hắn nhìn cây gậy trúc, quát lớn: “Trong cây gậy trúc kia giấu cái gì?”

“Giấu cái gì, sao không tự tới xem?” Thiếu niên mắt mù vung nhẹ cây gậy trúc.
Đường Liên bước tới, Chỉ Tiêm Nhận trong tay lóe lên ánh bạc, ép thẳng về phía thiếu niên trước mặt. Thiếu niên đột nhiên vung cây gậy trúc đánh thẳng vào Chỉ Tiêm nhận trong tay Đường Liên. Gậy trúc lập tức bị đánh nát, lộ ra thứ đang giấu bên trong.

Một thanh đao hình dáng kỳ lạ, thân đao dài mà mỏng đầy ưu nhã, hơi cong một chút. Tuy thân là đao nhưng mang khí chất nhẹ nhàng như kiếm. Đao như vậy rất hiếm thấy tại Bắc Ly, nhưng cũng không phải xuất xứ từ Nam Quyết vốn chú trọng về đao.

“Thái đao (katana)?” Đường Liên nghi hoặc nói, đây là trường đao mà võ sĩ ở đảo quốc phía tây Huyền Doanh mới sử dụng, đây cũng là lần đầu tiên hắn chứng kiến, trước đó chỉ nghe Đường Liên Nguyệt nhắc tới mà thôi.

“Thật tinh mắt.” Thiếu niên áo vải cười một tiếng, lui lại một bước, không tiếp tục tiến lên.

“Ngươi tên là gì?” Đường Liên hỏi.

“Ta không cha không mẹ, tên chỉ có một chữ Trúc.” Thiếu niên áo vải đáp.

“Trúc?” Đường Liên cau mày suy nghĩ, nhưng không nhớ ra trên giang hồ có người như vậy.

Cô gái ngồi bên cạnh bọn họ đột nhiên đặt chén trà xuống, đứng lên, đi về phía họ.

“Cô ấy tên là Long Nhĩ.” Thiếu niên áo vải nói: “Không cần nghĩ nữa, chắc chắn ngươi chưa từng nghe tới chúng ta. Nhưng cũng ta hiểu rất rõ các ngươi.”

“Ồ?” Lòng hiếu kỳ của Lôi Vô Kiệt nổi lên: “Ngươi hiểu rất rõ chúng ta?”

“Lôi Vô Kiệt, phụ thân họ Lôi, mẹ ngươi họ Lý. Bọn họ từng là nhân vật nổi danh tại Thiên Khải thành. Đáng tiếc một người chết trên chiến trường, một người vì cứu cố nhân mà rạn nứt với hoàng đế, cuối cùng trọng thương rời khỏi Thiên Khải. Ta nói có sai chăng?” Thiếu niên áo vải chậm rãi nói.

Lôi Vô Kiệt kinh ngạc: “Sao ngươi biết!”

“Ta còn biết ngươi thích ai, có cần ta nói không?” Thiếu niên áo vải cười mỉm nói.

"Không cần, không cần." Lôi Vô Kiệt xua tay lia lịa.

“Ta biết.” Đường Liên thu hồi Chỉ Tiêm nhận, sát khí cũng tản đi: “Các ngươi là người của Bách Hiểu Đường.”

“Ngươi đoán không sai.” Thiếu niên tên là ‘Trúc’ gật đầu một cái: “Đúng là chúng ta tới từ Bách Hiểu đường.”

“Ta nói này.” Tư Không Thiên Lạc nãy giờ không lên tiếng cuối cùng cũng mở miệng, nhưng lại là nói với cô gái bị điếc kia: “Ngươi cứ nhìn chằm chằm vào Tiêu Sắt như vậy làm gì.”

Mọi người cùng nhìn lại, lúc này mới phát hiện cô gái điếc kia vẫn luôn nhìn Tiêu Sắt, ánh mắt đầy sắc bén!

“Ngươi muốn làm gì?” Đường Liên và Lôi Vô Kiệt lại nổi lên sát khí, cùng che trước mặt Tiêu Sắt.

Chương 152: Giang hồ Bách Hiểu đường

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Cô gái bị điếc kia đột nhiên mở miệng như định nói chuyện.

Vốn dĩ, điếc và câm là song sinh, nếu một người là kẻ điếc, từ trước tới nay chưa từng nghe được âm thanh, cũng không biết âm thanh ra sao đương nhiên cũng không thể phát ra âm thanh nào được. Nhưng trên đời cũng từng có tiền lệ người điếc có thể nói chuyện, chẳng qua họ phải bỏ công bỏ sức cố gắng gấp ngàn lần, thậm chí vạn lần người thường.

Đường Liên và Lôi Vô Kiệt nhìn nhau, khẽ cau mày. Mặc dù cô gái điếc kia không ép tới nữa, thiếu niên tên ‘Trúc’ vẫn luôn mỉm cười, nhưng ánh mắt cô gái điếc kia thật sự quá sắc bén.

“Đã lâu không gặp.” Giọng nói của cô gái điếc như gằn từ trong họng ra, vừa sắc bén vừa khàn khàn, khiến người ta vừa nghe đã nổi da gà.

Đường Liên và Lôi Vô Kiệt kinh ngạc, xoay người lại nhìn Tiêu Sắt. Tiêu Sắt gật đầu; “Yên tâm đi, không phải kẻ địch.” Đường Liên và Lôi Vô Kiệt mới yên tâm, tránh sang bên nhường đường.

Ai ngờ câu hỏi tiếp theo của cô gái điếc lại mang vẻ giễu cợt: “Sao giờ ngươi lại thành ra thế này?”

Tiêu Sắt duỗi lưng, lười biếng nói: “Ta ra thế nào?”

“Như một tên rác rưởi.” Giọng nói của cô gái điếc đã khó nghe, lời nói càng không nể mặt.

Trúc giơ thái đao trong tay gõ vào lưng Long Nhĩ, ra hiệu cho cô nhìn sang phía mình: “Long Nhĩ, ngươi vô lễ rồi đấy.” Giọng điệu vẫn không nhanh không chậm, vẻ mặt cũng chẳng hề thay đổi.

Thần sắc Long Nhĩ hơi hòa hoãn lại, lui về sau một bước, không mở miệng nói tiếp.

Tiêu Sắt mỉm cười lắc đầu: “Là một tên rác rưởi có thú vui của kẻ rác rưởi. Ẩn mạch của ta bị thương tổn, không thể làm cao thủ tuyệt thế, hiện giờ là ông chủ một quán trọ, sống cũng không tệ.”

“Không nhắc tới chuyện này nữa. Đường chủ từng hạ lệnh, Bách Hiểu đường không thể tra xét hành tung của ngươi, cho nên dù là Bách Hiểu đường không gì không biết thì tung tích của ngươi vẫn là một bí mật. Có điều một tháng trước đường chủ đột nhiên truyền tin tới nội đường, bảo chúng ta tới giúp ngươi một tay.” Trúc mỉm cười quay sang Đường Liên: “Cho nên mấy vị bằng hữu này không cần căng thẳng, chúng ta không phải người tới giết các ngươi.”

“Bách Hiểu đường xưa nay chưa bao giờ nhúng tay vào ân oán giang hồ, vì sao các ngươi lại giúp chúng ta?” Đường Liên hỏi.

“Bởi vì người bên cạnh các ngươi.” Trúc chậm rãi nói: “Là đệ tử duy nhất của đường chủ chúng ta.”

“Cơ Nhược Phong?” Lôi Vô Kiệt hai mắt sáng lên: “Chính là Cơ Nhược Phong bình phẩm bốn cảnh giới nhất phẩm? Một trong những cao thủ thần bí nhất trên giang hồ, không ngờ lại từng là sư phụ của Tiêu Sắt? Ghê gớm nha. Chuyện giang hồ chuyện thiên hạ, tất cả đều là chuyện của Bách Hiểu đường. Chẳng trách Tiêu Sắt ngươi cái gì cũng biết, hóa ra ngươi xuất thân từ Bách Hiểu đường?”

“Bách Hiểu đường không chứa nổi một đại thần như vậy, hắn là đệ tử chân truyền của đường chủ, nhưng không có quan hệ gì với Bách Hiểu đường. Chỉ có điều cả đời đường chủ chỉ có một đệ tử như vậy, cũng phải thay người trông chừng cho hắn.” Trúc nói.

“Nếu các ngươi là người của Bách Hiểu đường, có thể trả lời ta vài câu hỏi không?” Diệp Nhược Y đột nhiên lên tiếng.

“Con gái tướng quân? Ta từng thấy cô ở thành Thiên Khải.” Trúc gật nhẹ đầu, nói toạc thân phận của Diệp Nhược Y: “Nhưng cô nương chưa từng thấy ta.”

“Bách Hiểu đường giỏi che giấu hành tung, ta chưa từng thấy ngươi cũng không có gì lạ.” Diệp Nhược Y gật đầu.

“Cô nương muốn hỏi điều gì?” Trúc hỏi.
“Vì sao Ám Hà lại đuổi giết chúng ta” Diệp Nhược Y hỏi rất thẳng thắn.

“Có một người thân phận tôn quý tới bái kiến Ám Hà, hơn nữa còn đạt được giao dịch gì đó với Ám Hà. Trong nội dung giao dịch có một phần là giết chết các ngươi.” Trúc đáp.

“Ta có thể hỏi người thân phận tôn quý đó không?” Diệp Nhược Y hỏi tiếp.

“Không thể.” Trúc cười lắc đầu.

“Vì sao?”

“Bởi vì chúng ta cũng như Ám Hà, đều là người làm ăn. Mỗi câu hỏi của cô đều có giá của nó. Mặc dù chúng ta là bạn cũ với vị Tiêu huynh đệ này nhưng câu hỏi của cô có giá khá lớn. Tình cảm giữa chúng ta còn chưa sâu đến mức đó.” Trúc chậm rãi nói.

Lôi Vô Kiệt không nhịn được nói: “Tiêu Sắt, giọng điệu người này giống ngươi thật đấy.”

Trúc cười nói: “Lòng dạ vị huynh đệ này cũng thật lớn, bị người ta đuổi giết dọc đường như vậy còn có thể nói chuyện vui vẻ được.”

“Một gương mặt khổ đâu giúp chúng ta qua ải khó được.” Lôi Vô Kiệt mỉm cười thoải mái.

“Thiếu hiệp nói rất có lý.” Trúc gật đầu một cái.

“Ta có thể hỏi một chuyện nữa không” Diệp Nhược Y lại hỏi.

“Chỉ cần không đáng tiền như câu hỏi vừa rồi.” Trúc đáp.

“Phía trước còn mấy đợt sát thủ đang mai phục? Chúng ta làm thế nào để chạy tới Lôi gia bảo trong năm ngày được?” Diệp Nhược Y thần sắc nghiêm túc. “Phía trước không có sát thủ, các ngươi cứ đi thẳng về trước là tới Lôi gia bảo.” Trúc đáp rất kiên quyết.

Mọi người nhìn nhau, đều thấy vẻ khó tin.

“Câu hỏi của Diệp cô nương thật ra là vấn đề mà chúng ta không trả lời được. Bách Hiểu đường nói trắng ra chỉ là vài người do thám, chuyện trước mặt có mấy đợt sát thủ làm sao chúng ta biết được. Còn các ngươi làm cách nào chạy tới Lôi gia bảo trong vòng năm ngày, đây là chuyện của các ngươi. Chúng ta càng không biết được.” Trúc như cảm nhận được sự nghi hoặc của mọi người, bèn nói tiếp.

“Vậy sao ngươi lại trả lời như vậy?” Diệp Nhược Y nghi hoặc hỏi.

“Bởi vì.” Trúc đột nhiên rút thanh trường đao bên hông ra. “Có chúng ta đây. Các ngươi chỉ cần đi thẳng về trước là được. Chuyện còn lại cứ giao cho chúng ta.”

“Thế nhưng ngươi vừa nói, Bách Hiểu đường chỉ là người do thám?” Diệp Nhược Y hỏi.

Khi Trúc rút đao ra, gương mặt cũng đã thay đổi, từ một vẻ thanh nhã lạnh nhạt trở thành bừng bừng sát khí. Hắn cười nói: “Chúng ta một người mù, một kẻ điếc, không thể trở thành người do thám tốt nhất. Cho nên chỉ có thể làm việc khác, trở thành lưỡi đao cho Bách Hiểu đường.”

“Lời này rất hợp vần.” Tiêu Sắt nhún vai một cái, vỗ vai Trúc rồi nói: “Vậy xin nhờ các ngươi.”

“Khách khí rồi.” Trúc cúi đầu nói.

Long Nhĩ vẫn trừng mắt nhìn Tiêu Sắt, ánh mắt toát lên vẻ tức giận khó tả.

“Được rồi, đừng nhìn ta như vậy. Ta rất đáng thương mà?” Tiêu Sắt nhẹ giọng nói, thân hình đã lướt qua bên cạnh Long Nhĩ, tới bên con ngựa, xoay người lên ngựa, nói với mọi người đang đứng ngây ra tại chỗ: “Còn ngây ra đó làm gì? Đi thôi!”

Mặc dù không biết viện binh đột nhiên xuất hiện là sao, nhưng giờ cũng chẳng có thời gian mà tính toán tỉ mỉ, Đường Liên, Tư Không Thiên Lạc, Lôi Vô Kiệt lập tức đi theo.

“Lôi Vô Kiệt, đừng quên cầm chút lương khô, dù sao quán trà này cũng sắp đóng cửa.” Tiêu Sắt hô.

Lôi Vô Kiệt lập tức xoay người, gói hết lồng bánh bao trong quán trà, khi cõng đống bánh đi còn ngại ngùng hỏi Trúc: “Trúc huynh đệ, cái này... có cần tiền không?”

“Không cần.” Trúc lắc đầu: “Ngươi hiểu lầm rồi, ta không giống vị Tiêu huynh đệ của ngươi.”

“Hiểu mà. Xem ra ngài là người kiếm được nhiều tiền!” Lôi Vô Kiệt đáp lời, giơ ngón tay cái lên rồi lập tức cõng bọc bánh bao chạy đi.

Diệp Nhược Y đi cuối cùng, hỏi câu cuối cùng: “Nếu ta hỏi câu mà ngươi không thể đáp, cần trả giá ra sao?”

Long Nhĩ kia trả lời trước, giọng nói khàn khàn gằn từng chữ một: “Hắn trở về dáng vẻ khi trước.”

Trúc cười nói lại: “Hắn, trở lại Thiên Khải.”

Diệp Nhược Y gật đầu một cái: “Ta hiểu rồi.”

Chương 153: Kiếm Tiên gặp mặt

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Trên đường núi yên tĩnh.

Hai bóng người một trắng một đen lao nhanh trên đường, chính là hòa thượng Vô Tâm và Minh Hầu bị Nộ Kiếm Tiên đuổi giết mấy trăm dặm.

“Ta đường đường là giáo chủ Ma giáo, lại bị một người một kiếm đuổi tới không dám thở mạnh, đúng là mất mặt.” Vô Tâm ngừng lại, rốt cuộc cũng phải thở hổn hển từng hơi một. “Không chạy nữa, chạy hết nổi rồi, chạy hết nổi rồi.”

Minh Hầu đứng lại, cắm thanh đao lớn như cánh cửa trước mặt, cảnh giác nhìn xung quanh.

“Đừng nhìn nữa, Minh Hầu.” Vô Tâm vỗ vai Minh Hầu. “Tên kia là con quái vật, chỉ có hắn tìm thấy chúng ta, chúng ta không tìm thấy hắn đâu.”

“Tiểu tử, giờ mới biết tự hiểu lấy mình à?” Một người cao to mặc áo khoác đen, đội mũ trùm đầu, tay cầm kiếm lớn từ từ bước lên sườn núi, nói rất chậm rãi.

“Kiếm thuật của tiền bối thiên hạ vô song, vãn bối mặc dù là kỳ tài hiếm thấy trên đời nhưng vẫn kém mấy năm tu luyện.” Vô Tâm cố tình than thở.

“Tiểu tử, lại định giở trò gì?” Nhan Chiến Thiên ấn Phá Quân kiếm xuống, trầm giọng nói. Dọc con đường này Nhan Chiến Thiên biết mình đã có vài cơ hội giết chết Vô Tâm và Minh Hầu, nhưng Vô Tâm giảo hoạt khó lường, mỗi lần đều cưỡng ép trốn thoát trong đường tơ kẽ tóc.

Vô Tâm giơ tay, một con bồ câu đậu xuống tay hắn. Hắn mỉm cười: “Bằng hữu của ta nói với ta, sẽ có người tới cứu ta.”

“Ồ? Ai cơ?” Nhan Chiến Thiên ngẩng đầu nhìn về phía xa.

Trong khi Vô Tâm đang nói, hắn cũng cảm thấy một luồng khí tức đáng sợ đang tới gần bọn họ.

“Có lẽ cũng là một vị Kiếm Tiên.” Vô Tâm nhẹ nhàng hất tay, khiến con bồ câu bay lên, thần sắc đột nhiên thay đổi, bỗng kéo Minh Hầu sang một bên, quát lớn: “Lui!”

Một thanh kiếm xé rách vạt áo của hắn. Người Vô Tâm nói là tới cứu mình không ngờ lại đâm một kiếm về phía hắn. Đôi chân Vô Tâm vận công lực Thần Túc Thông tới mức tận cùng mới khó khăn lắm tránh né được chiêu kiếm này. Nhưng kiếm này không hề dừng lại, ánh đỏ lóe lên, lại có thêm một thanh kiếm đánh về phía Nhan Chiến Thiên.

Nhan Chiến Thiên được gọi là Nộ Kiếm Tiên, kiếm thế vốn bá đạo nổi danh, đương nhiên khinh thường chiêu kiếm đột nhiên xuất hiện này, nâng thanh Phá Quân kiếm dễ dàng chặn lại. Nhưng hắn lại cảm thấy uy thế trên thân kiếm như dời núi lấp bể, chỉ một kiếm đã ép mình lui lại bảy bước.

Kiếm khách dừng lại, Nhan Chiến Thiên lui liền bảy bước, chống kiếm xuống đất, mũ trùm trên đầu đứt thành hai nửa, rơi trên mặt đất, để lộ một gương mặt đầy những vết kiếm.

“Hóa ra dung mạo đáng sợ như vậy, hèn gì ngày nào cũng đội mũ trùm.” Vô Tâm chặc lưỡi lắc đầu: “So sánh ra, vị cô nương này thật có phong thái thiên nhân.”

Một bộ áo trắng, một thanh hàn kiếm, một thanh kiếm đỏ, mái tóc tím yêu dị. Nữ kiếm khách từ trên trời giáng xuống xinh đẹp tới mức khiến người ta thán phục. “Lý Hàn Y.” Nhan Chiến Thiên kinh hãi thốt lên cái tên này.

Tên tuổi Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên quả thực khiến nhiều người kinh hãi nhưng trong số đó tuyệt đối không có Nhan Chiến Thiên. Chỉ có điều Nhan Chiến Thiên chưa từng thấy Lý Hàn Y như vậy. Trong Ngũ Đại Kiếm Tiên, kiếm pháp của Lý Hàn Y nổi tiếng nhẹ nhàng phiêu dật, nhưng chiêu kiếm vừa rồi tràn ngập thô bạo cương mãnh.

“Tẩu hỏa nhập ma.” Nhan Chiến Thiên nhìn mái tóc tím của Lý Hàn Y, trầm giọng nói.

“Đúng là tẩu hỏa nhập ma.” Vô Tâm kéo Minh Hầu lui lại từng bước một. “Năm xưa Triệu Ngọc Chân tẩu hỏa nhập ma, phải nhờ chưởng giáo tiền nhiệm của núi Thanh Thành Lữ Tố Chân kết hợp với Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân mới ngăn cản được. Nộ Kiếm Tiên tiền bối, nếu ngươi có thể một mình bắt Lý Hàn Y lại, coi như danh hiệu đệ nhất thiên hạ thuộc về ngươi.”

Lý Hàn Y ngẩng đầu, đôi mắt màu tím vừa yêu mị vừa nguy hiểm. Cô vung nhẹ cánh tay, thanh kiếm lạnh lẽo Thiết Mã Băng Hà, thanh kiếm ấm áp Đào Hoa lơ lửng hai bên cô. Cô nhìn Nhan Chiến Thiên chậm rãi nói: “Nhan Chiến Thiên.”

“Lý Hàn Y, sao ngươi lại tới đây? Sao lại biến thành như vậy?” Nhan Chiến Thiên hỏi.

“Tô Xương Hà đang ở đâu?” Ánh mắt Lý Hàn Y đầy vẻ hung ác, kiếm khí trong hai thanh kiếm rục rịch như nước thủy triều.

Nhan Chiến Thiên xiết chặt thanh kiếm Phá Quân trong tay, cau mày: “Tô Xương Hà của Ám Hà? Ngươi tìm hắn làm gì?”

Mái tóc tím của Lý Hàn Y bay phấp phới, sát khí bừng lên trên người: “Ta muốn giết hắn!”

Hai thanh kiếm lập tức bay ra, bắn thẳng tới Nhan Chiến Thiên. Nhan Chiến Thiên hừ lạnh một cái, giơ kiếm lên đỡ, Phá Quân kiếm vẫn chưa rời khỏi vỏ. Mặc dù kiếm thế của Lý Hàn Y rất bá đạo, nhưng hắn vẫn muốn tìm thời cơ thích hợp nhất dùng Nhất Nộ Bạt Kiếm của mình.

“Mấy hôm nay sao vậy? Mới gặp một Kiếm Tiên xong lại gặp một người nữa. Mọi người nóng lòng tập hợp à? Trừ tên Lạc Thanh Dương ra, còn lại gặp gần hết rồi.” Một giọng nói nho nhã đột nhiên vang lên. Vô Tâm quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thư sinh trung niên cõng theo rương sách, bộ quần áo màu trắng đã dính đầy bụi đất, dáng vẻ rất chật vật; đang đứng tại đó. “Thư sinh chết tiệt?” Nhan Chiến Thiên bị hai thanh kiếm của Lý Hàn Y ép cho lui lại nhưng nghe giọng nói kia vẫn cả kinh, nghiêng đầu nhìn sang.

“Đại ma đầu!” Thư sinh cười một tiếng, đáp lời.

“Nho Kiếm Tiên tiền bối?” Vô Tâm nhận ra, bèn hỏi.

“Thiếu chủ Ma giáo cũng tới, gần đây võ lâm trung nguyên thật náo nhiệt.” Nho Kiếm Tiên Tạ Tuyên lập tức nhận ra thân phận của hắn.

“Được rồi, được rồi. Nếu ba vị Kiếm Tiên đã gặp nhau tại đây, vãn bối không quấy rầy nữa. Xin từ biệt tại đây, mong sau này có ngày gặp lại.” Vô Tâm vội vàng mở miệng cáo biệt, kéo Minh Hầu xoay người bỏ chạy.

“Hả, cứ thế mà đi à?” Tạ Tuyên ngây ngốc.

Nhan Chiến Thiên kia hừ lạnh một tiếng mắng: “Sao tên Diệp Đỉnh Chi kia lại sinh ra một đứa con trai không có tiền đồ như vậy!”

“Nhan Chiến Thiên tiền bối có tiền đồ, có giỏi thì ngươi đuổi đi!” Xa xa vang lên tiếng cười đáp lời của Vô Tâm.

“Tiểu tử thối!” Nhan Chiến Thiên tức giận rút thanh kiếm Phá Quân trong tay ra.

Nhất Nộ Bạt Kiếm!

Chỉ trong chớp mắt hai thanh kiếm Thiết Mã Băng Hà và Đào Hoa đã bị đánh bay, Lý Hàn Y nhảy thẳng tới, nắm lấy song kiếm chém thẳng về phía Nhan Chiến Thiên.

Tạ Tuyên vung tay một cái, Vạn Quyển Thư giấu trong rương sách bay ra, ngăn trước mặt Lý Hàn Y.

“Nhan Chiến Thiên, tuy chuyện liên thủ với ngươi rất nhục nhã. Thế nhưng Lý Hàn Y đã nhập ma, nếu đơn đả độc đấu hai chúng ta đều không phải đối thủ của cô ấy. Hiện giờ biên pháp duy nhất là hai người chúng ta hợp lực, áp chế ma tính của cô ấy. Cũng như Lữ Tố Chân và Bách Lý Đông Quân năm xưa.” Tạ Tuyên nói.

“Làm sao làm được?” Nhan Chiến Thiên bị ép tới mức liên tiếp bại lui, tuy không muốn thừa nhận nhưng với sức mình hắn đúng là không địch nổi Lý Hàn Y hiện tại.

“Trên đường đuổi theo cô ấy ta luôn xem sách, tới vừa rồi mới tìm ra.” Tạ Tuyên vừa lấy Vạn Quyển Thư ra giúp Nhan Chiến Thiên ngăn cản thế kiếm của Lý Hàn Y, vừa lấy một quyển sách cổ cũ nát ra. “Trong sách có nói khi tẩu hỏa nhập ma, kinh mạch nghịch chuyển, khí huyết tăng vọt, công lực cao hơn trước đây tới vài lần. Nhưng chuyện này như uống rượu giải khát, lúc nào cũng có thể bùng nổ mà chết. Phương pháp phá giải là đầu tiên ngắt đứt ý thức, ngừng chân khí lại, rồi...”

“Ta hiểu rồi.” Nhan Chiến Thiên tức tối quát lớn, ngắt đứt Tạ Tuyên đang vội vàng giở sách. “Nói tóm lại chỉ có một câu thôi.”

“Đánh ngất đã rồi tính!”

Chương 154: Lôi Môn Tứ Kiệt

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lôi gia bảo.

Trong một gian nhà nhỏ đổ nát có hai người danh chấn thiên hạ đang ngồi.

Một là gia chủ đương nhiệm của Lôi gia bảo, thời niên thiếu vốn lặng lẽ vô danh, nhưng khi Ma giáo đông chinh lại giao chiến ba chưởng với trưởng lão Ma giáo, đánh bại đối phương; Lôi Thiên Hổ.

Một người khác thành danh ngay khi trẻ tuổi, từng được Lôi gia bảo kỳ vọng, sánh vai với thiếu chủ Lôi môn Lôi Vân Hạc được tôn là hai đại cao thủ thiếu niên của Lôi môn, Lôi Oanh.

Mặc dù dáng vẻ hai người không uy phong lẫm liệt như trong truyền thuyết, giữa ngày hè Lôi Thiên Hổ vẫn mặc áo lông bạch hổ vừa dày vừa nặng, sắc mặt trắng bệch, ho khan từng tiếng một, không giống gia chủ thế gia võ lâm mà giống như một kẻ bệnh lao. Còn Lôi Oanh mặc một chiếc áo dài màu xám, tướng mạo cũng rất bình thường, còn xa mới được gọi là khôi ngô tuấn tú, so với Triệu Ngọc Chân mặc đạo bào màu tím phong thái như tiên nhân giáng thế, hắn chỉ như một tiên sinh dạy học bình thường.

Hai người này có vẻ tâm trạng đều không tốt. Lôi Oanh bắt mạch cho Lôi Thiên Hổ, cau mày: “Sao gần đây hàn khí lan nhanh như vậy? Lần trước ta khai đơn cho ngươi, ngươi có uống thường xuyên không?”

“Trước nay chưa bao giờ ngừng uống thuốc, nhưng thân thể này chịu đựng đã mười mấy năm, sắp không chịu nổi nữa rồi.” Lôi Vân Hạc ho nhẹ một tiếng: “Ta còn sống được bao lâu? Ba tháng? hay chỉ một tháng?”

“Có ta ở đây, ngươi không chết nhanh vậy đâu.” Lôi Oanh hừ lạnh nói.

“Thân thể của ta, tự ta biết.” Lôi Thiên Hổ thu tay lại, khoanh trong áo lông hổ. “Không sống qua được mùa đông này. Nhưng ta có thể chết, Lôi gia bảo không thể ngã. Ngươi biết vì sao Lôi Thiên Hổ ta nhất quyết tổ chức Anh Hùng yến lần này không?”

“Vì sao?” Lôi Oanh kinh ngạc, Lôi Thiên Hổ vốn không thích mấy chuyện quá náo nhiệt hay phô trương, nhưng hắn lại rất coi trọng Anh Hùng yến lần này.

“Bởi vì ta muốn để toàn bộ giang hồ biết, tuy Lôi Thiên Hổ ta sắp chết nhưng Lôi môn sẽ càng phồn vinh hơn hiện tại. Bởi vì Lôi Môn Song Tử sắp tái hiện trên giang hồ.” Lôi Thiên Hổ trầm giọng nói.
“Lôi Môn Song Tử.” Lôi Oanh nhẹ giọng nhắc lại bốn chữ đã lâu không gặp này.

“Đúng vậy, từ ngày Vân hạc ra khỏi Tuyết Nguyệt thành, ta đã phái mười ba đệ tử mang thư của ta đi tìm huynh ấy. Anh Hùng yến lần này chắc chắn huynh ấy sẽ về. Nhưng với tính các của huynh ấy, cả hai ta đều hiểu, chắc chắn huynh ấy sẽ không nhận chức môn chủ, cho nên trọng trách của Lôi gia bảo phải nhờ ngươi gánh vác.” Lôi Thiên Hổ nói.

“Thế nhưng ta là kẻ vi phạm tổ huấn, năm xưa không bị trục xuất khỏi Lôi môn đã là nhờ các trưởng lão phá lệ, sao làm gia chủ Lôi môn được?” Lôi Oanh cười khổ.

“Quy củ do người định, trăm năm trước lão tổ tông Lôi môn khóa đao treo kiếm là biểu thị quyết tâm. Hôm nay Lôi môn ta cầm đao kiếm lại là bước khỏi quy củ bảo thủ xưa kia.” Lôi Thiên Hổ dừng lại một chút, ho nhẹ một tiếng. “Hơn nữa quy củ có lớn hơn nữa cũng không lớn hơn chức môn chủ, chỉ cần ta còn tại vị Lôi gia bảo do ta định đoạt. Bao năm qua ngươi tự nhốt mình trong Lôi môn, ta biết một là vì ước định giữa ngươi và Lý Hàn Y, muốn ngộ được kiếm thuật tuyệt thế, hai là do ta có thương tích trong người. Ta hổ thẹn trong lòng, sống đã liên lụy tới ngươi, chết còn kéo ngươi ở lại Lôi môn.”

“Năm xưa thúc phụ nói, thế hệ chúng ta một nhà tứ kiệt, vốn phải là thời đại Lôi gia bảo quát tháo phong vân, nào ngờ cuối cùng tất cả trọng trách đều rơi xuống người ngươi. Là chúng ta hổ thẹn với ngươi mới đúng.” Lôi Oanh lắc đầu một cái.

“Ngươi có thể bàn bạc với Vân Hạc, trên đời này người thuyết phục được huynh ấy chỉ có mình ngươi.” Lôi Thiên Hổ đứng dậy: “Huynh ấy làm môn chủ, ngươi vào giang hồ của ngươi, tìm Lý Hàn Y.”

“Năm xưa Lý Hàn Y lấy danh hiệu Kiếm Tiên từ chối ta, mặc dù lúc đó ta tin nhưng đã bao năm tháng trôi qua, ta đã không còn là tên tiểu tử ngốc nghếch lúc đó. Trong lòng cô ấy không có ta, cho dù có gặp lại cũng chỉ lúng túng thêm mà thôi. So với một lần gặp mặt vốn không nên có, chẳng bằng như cá về nước, quên đi chuyện giang hồ.” Lôi Oanh khẽ thở dài một tiếng.

“Đã là chim ưng dẫu sao cũng nên bay cao.” Lôi Thiên Hổ khoanh tay trong áo, từ từ đi ra cửa. “Năm xưa phụ thân nói không sai, thời đại này Lôi môn nên tung hoành giang hồ. Lôi Môn Tứ Kiệt không còn, nhưng Lôi Môn Song Tử vẫn còn.” “Ta sẽ không bỏ cuộc.” Lôi Oanh nhìn bóng lưng Lôi Thiên Hổ, trầm giọng nói: “Ta sẽ chữa khỏi cho ngươi.”

Lôi Thiên Hổ cười một tiếng, không trả lời hắn, ngửa đầu lên nhìn bầu trời.

Khi còn trẻ, Lôi Thiên Hổ rất hâm mộ Lôi Vân Hạc và Lôi Oanh, bọn họ như sinh ra đã là con cưng, luôn được hàng vạn ánh mắt chú ý tới. Còn bản thân hắn phải rất cố gắng mới theo kịp bước chân bọn họ. Sau đó hai người họ hành tẩu giang hồ, cuối cùng dương danh vạn dặm, còn Lôi Thiên Hổ vẫn đang khổ cực luyện tập quyền pháp trong Lôi gia bảo. Rốt cuộc cũng có chút thành tựu, lúc đang định ra ngoài phiêu bạt cùng bọn họ thì một người vi phạm tổ huấn bắt đầu luyện kiếm, một người cụt một tay biến mất không còn tăm tích, lỡ mất cơ hội này. Bây giờ ba người tương phùng nhưng chỉ trong thời gian ngắn ngủi.

Tung hoành giang hồ, đây từng là mộng ước thời niên thiếu của Lôi Thiên Hổ.

Núi Hiền Linh.

Mây mù lượn lờ, tiên hạc hót vang.

Lôi Vân Hạc đã đổi sang bộ áo vàng đứng trên đỉnh núi, nhìn về phương xa. Đoạn đường này hắn lên núi Thanh Thành đại chiến một trận với Triệu Ngọc Chân rồi bắt đầu du lịch giang hồ. Vốn dĩ hành tung của hắn mở ảo không chút dấu vết nhưng vẫn bị người của Lôi môn tìm ra. Đáng lẽ hắn không định để ý tới, nhưng đọc xong bức thư, cuối cùng hắn vẫn quyết định về Lôi môn một chuyến.

Gia chủ Lôi môn tiền nhiệm, phụ thân Lôi Vân Hạc từng khen ngợi những con cháu thiên phú xuất chúng trong lứa con cháu, nên mới có cách gọi Lôi Môn Tứ Kiệt. Có điều Lôi Mộng Sát thành danh sớm nhất vào kinh làm quan, bị gia tộc ruồng bỏ, cuối cùng chết trận trên chiến trường Nam Quyết. Lôi Vân Hạc và Lôi Oanh thành danh sau đó lại liên tục gặp biến cố, rời khỏi giang hồ. Chỉ còn lại mình Lôi Thiên Hổ trưởng thành muộn nhất kế thừa Lôi môn, thế nhưng còn bị trọng thương, quanh năm bị bệnh giá lạnh quấy nhiễu.

“Đừng chết nhé.” Lôi Vân Hạc thở dài một tiếng. Trên giang hồ có rất nhiều lời đồn đại liên quan tới chuyện hắn biến mất, một trong số đó là hắn bị em trai ruột của mình Lôi Thiên Hổ giết chết, vì vị trí gia chủ Lôi môn kia. Thế nhưng trong lòng Lôi Vân Hạc hiểu rất rõ Lôi Thiên Hổ là người ra sao. Người đệ đệ lặng lẽ, lương thiện, chăm chỉ kia tuyệt đối không phải người rình dập vị trí gia chủ.

“A Ly.” Lôi Vân Hạc gọi khẽ một tiếng, một con tiên hạc vượt qua mây mù, hạ xuống trước mặt hắn. Hắn tung người nhảy một cái lên lưng tiên hạc.

Tiên hạc tên là ‘A Ly’ hót một tiếng dài, Lôi Vân Hạc giơ tay vuốt nhẹ lên đầu nó. “A Ly, ngươi từng là tiên hạc trên núi Thanh Thành, năm xưa khi ta bị trọng thương may có ngươi cứu giúp mới sống được. Mấy năm nay chỉ có ngươi bầu bạn với ta, giờ ta phải về nhà, ngươi cùng ta về xem một chút.”

“Xem nơi ta lớn lên, nơi đó tên là Lôi gia bảo, nơi nổi tiếng nhất giang hồ, anh hùng xuất hiện tầng tầng lớp lớp!”

Chương 155: Sát cơ đêm trước

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đêm trước Anh Hùng yến.

Toàn bộ Lôi gia bảo đèn đuốc sáng choang, mọi người đều đang bận rộn chuẩn bị cho bữa tiệc hôm sau. Một ngàn vại rượu ngon được mấy chục chiếc xe ngựa lục tà lục tục vận chuyển vào Lôi gia bảo. Tổng quản hiện tại của Lôi gia bảo, Lôi Thiên Ngân lau mồ hôi lạnh trên trán, lớn tiếng mắng: “Mau lên một chút cho ta! Mau lên cho ta! Làm trễ nải bữa tiệc ngày mai, ai trong các ngươi đều không chịu nổi trách nhiệm đâu!”

“Thiên Ngân.” Một giọng nói trầm trầm gọi hắn.

“Ai gọi ông đây? Không thấy ông đây đang bận à?” Tiếng người ầm ĩ, Lôi Thiên Ngân không nghe rõ giọng người kia, quay đầu lại mắng ngay.

“Khổ cực rồi.” Người nọ cười một tiếng, khoanh tay trong áo.

Lôi Thiên Ngân mỉm cười nói: “Môn chủ, Thiên Ngân thất lễ rồi.”

“Từ khi ta trở thành gia chủ, đã lâu rồi Lôi gia bảo không náo nhiệt như vậy.” Lôi Thiên Hổ đi tới bên cạnh Lôi Thiên Ngân, nhẹ giọng nói.

“Môn chủ không phải người thích phô trương.” Lôi Thiên Ngân vừa nói vừa hét lớn: “Rượu kia không để ở đây. Sai rồi, sai rồi. Để sang bên kia cho ta!”

“Thật ra trong lòng mọi người đều thầm oán hận phải không. Thiên Ngân, mặc dù mấy ngày nay ngươi rất cực khổ, nhưng đã lâu rồi ta không thấy ngươi nói chuyện như vậy.” Lôi Thiên Hổ chậm rãi nói.

Lôi Thiên Ngân lau mồ hôi cười nói: “Ta là một quản gia, mặc dù lúc bình thường luôn than phiền phức, than mệt, nhưng cũng phải tổ chức một số chuyện lớn mới xem như có chút thành tựu. Võ công của ta không tốt, không thể trở thành anh hùng, nhưng làm người tổ chức Anh Hùng yến cũng không tệ.”

“Đúng rồi, Thiên Ngân. Mấy hôm nay có tin tức về Lôi Vô Kiệt không?” Lôi Thiên Hổ đột nhiên hỏi.

Lôi Thiên Ngân lắc đầu một cái: “Ngài đang nói tới đệ tử của Lôi Oanh à, vốn dĩ người chị phụ không có tư cách tham gia Anh Hùng yến. Nhưng môn chủ đã cho phép đặc biệt, ta cũng đã phái người ra ngoài tìm hắn từ lâu, nhưng vẫn không có tin tức gì đưa về.”

“Ta hiểu rồi.” Lôi Thiên Hổ gật đầu một cái: “Khách khứa ngày mai đều đã vào trong trang viên nghỉ ngơi rồi à?”

“Các đại thế gia Giang Nam ngày mai mới tới. Các đại sư Thiếu Lâm tự, các đạo trưởng nũi Võ Đang đều đã vào trong trang viên nghỉ ngơi. Ba tháng trước Tuyết Nguyệt thành nói đại đệ tử Đường Liên sẽ về Đường môn trước rồi tới Lôi gia bảo. Ta đoán chắc đi cùng Đường môn. Có điều lần này Đường môn thật sự nể tình, Đường lão thái gia đích thân tới. Có điều trước đó Tuyết Nguyệt thành có gửi thư đến, còn nói có một vị khách thần bí cũng tới. Chẳng lẽ là Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân?”

“Sao vậy, muốn thấy Bách Lý Đông Quân à?”

“Tửu Tiên trong truyền thuyết có thể theo đuổi vị trí đệ nhất thiên hạ, đương nhiên là muốn gặp rồi.” Lôi Thiên Ngân gãi đầu một cái: “Dù sao chúng ta cũng là một trong những minh hữu lớn nhất của Tuyết Nguyệt thành, chỉ phái một đại đệ tử tới có phải hơi lạnh nhạt không?”

“Vị khách thần bí chắc là Lý Hàn Y.” Lôi Thiên Hổ nói. “Lý Hàn Y? Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên Lý Hàn Y? ta còn tưởng không phải Bách Lý Đông Quân thì là Thương Tiên Tư Không Trường Phong chứ. Chẳng phải Lý Hàn Y vẫn luôn bế quan trên Thương Sơn luyện kiếm, mấy năm liền không ra khỏi thành một bước à?” Lôi Thiên Ngân ngây ra nói.

“Sao nào, không muốn cô ấy đến à?” Lôi Thiên Hổ hỏi.

“Cái này thì không... Dù sao cũng là một trong Ngũ Đại Kiếm Tiên, ngày thường chúng ta đâu có gặp được. Chỉ có điều...” Lôi Thiên Ngân chép miệng nhìn sang bên phải: “Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên mà tới thật, vị bên trong kia...”

“Cái này không cần tổng quản nhọc tâm.” Lôi Thiên Hổ cao giọng cười lớn, vỗ vỗ lên vai Lôi Thiên Ngân rồi đi ra khỏi gian nhà.

Lôi Thiên Ngân kinh ngạc, đây là lần đầu tiên hắn thấy Lôi Thiên Hổ cười to như vậy. Trong ấn tượng của hắn, vị môn chủ trẻ tuổi này rất khác với môn chủ tiền nhiệm. Tính cách Lôi Thiên Hổ yên tĩnh ít nói, trước nay chưa từng nổi giận nhưng cũng rất ít khi cười. Mấy năm qua tuy Lôi gia bảo vẫn ngồi vững trên vị trí thế gia đệ nhất Giang Nam, nhưng không thể khuấy động phong vân như mười năm trước nữa. Thế nhưng hôm nay Lôi Thiên Hổ đột nhiên cười lớn, ánh sáng bùng lên trong mắt hắn khiến Lôi Thiên Ngân cũng phải kinh ngạc.

“Ngày hưng thịnh trở lại của Lôi gia bảo sắp tới rồi.”

Còn trên con đường, Lôi Vô Kiệt, Tiêu Sắt, Đường Liên, Tư Không Thiên Lạc, Diệp Nhược Y đang thúc ngựa phóng như điên. Sau khi hai người của Bách Hiểu đường hiện thân, tất cả sát thủ của Ám Hà đều không còn tung tích.

“Tiêu Sắt, hai bằng hữu này của ngươi cũng giỏi đấy!” Lôi Vô Kiệt khen.

Tiêu Sắt cau mày: “Đó là vì hiện giờ Ám Hà chỉ muốn cản đường chúng ta, không phái sát thủ chân chính. Vì sao bọn họ lại muốn ngăn cản chúng ta như vậy, trong Lôi gia bảo sắp xảy ra chuyện gì?”

Trong lòng Lôi Vô Kiệt căng thẳng, không cười nổi nữa, quay sang hỏi Đường Liên: “Đại sư huynh, bao lâu nữa mới chạy tới?”

“Còn khoảng...” Đường Liên cau mày suy nghĩ. “Không cần nghĩ nữa.” Diệp Nhược Y vung roi ngựa, phóng lên đầu: “Bất kể còn bao lâu nữa, chỉ cần chạy liên tục, bất kể ngày đêm, chạy hết khả năng của chúng ta là được.”

Lôi Vô Kiệt kinh ngạc, cũng vung roi đi theo: “Diệp cô nương nói chí phải!”

Tiêu Sắt thúc ngựa tới bên cạnh Đường Liên nói: “Đường Liên, trong số những kẻ có tâm địa bất chính với Lôi gia bảo lần này, ngoại trừ Ám Hà, ngươi nghĩ Đường môn có ra tay hay không?”

“Ta không biết!” Đường Liên lắc đầu một cái.

“Vậy nếu Đường môn ra tay, ngươi lựa chọn ra sao?” Tiêu Sắt lại hỏi.

“Ta sẽ ngăn chuyện này xảy ra!” Đường Liên nghiêm mặt đáp.

“Được.” Tiêu Sắt hét lên một tiếng: “Đi!”

“Mau mau mau, cất chỗ rượu này đi cho ta. Cất xong mọi người về nghỉ ngơi. Mai đừng để Lôi gia bảo chúng ta mất mặt đấy!” Lôi Thiên Ngân lớn tiếng hét.

“Rõ!” Các đệ tử trẻ tuổi cười đáp.

“Tứ Nhất, Lạc Kiều. Hôm nay hai người các ngươi chịu khổ một chút, phụ trách gác đêm.” Lôi Thiên Ngân chỉ hai đệ tử trẻ tuổi nói.

Hai đệ tử kia vội vàng gật đầu: “Vâng.”

Sau đó Lôi Thiên Ngân và các đệ tử khác đều rời khỏi, chỉ còn hai đệ tử phụ trách gác đêm canh giữ trong sân, đề phòng có kẻ tiến vào. Nhưng bọn họ không thấy trong góc có một số khách khứa lặng lẽ tiến vào.

Từng đám nhện màu đỏ cực kỳ bé nhỏ từ từ lẻn vào trong sân. Trong bóng đêm như vậy không thể thấy rõ tung tích của chúng. Bọn chúng cẩn thận từng chút một bò tới bên vò rượu, miệng hé mở. Một giọt nước trong suốt rơi vào trong vò rượu.

Không màu không vị, ngay cả Lĩnh Nam Ôn gia dùng độc đệ nhất thiên hạ cũng không thể phát hiện, Tiên Hà Lộ.

Không thể khiến người ta bị độc chết, nhưng chỉ một giọt này đủ khiến công lực tan hết, trong vòng hai canh giờ không thể động đậy.

Trên sườn núi cách Lôi gia bảo không xa, một cô gái mặc váy dài màu đen đầy quyến rũ đang đứng đó. Sau lưng cô là vài nữ tử cũng yêu kiều như vậy. Những cô gái này giơ tay ra, váy dài bay phất phới, bầy nhện nho nhỏ không ngừng bò ra từ dưới váy.

Ám Hà Mộ gia, Mộ Vũ Mặc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau