THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Đạp Vân nhất kiếm

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nếu Thiên Diện Quỷ của Ám Hà lại xuất hiện, như vậy rất có thể những kẻ khác của Ám Hà cũng đã hiện thân. Tô Tử Y, Tô Hồng Tức của Tô gia, cùng Mộ Lương Nguyệt của Mộ gia, nếu còn có thêm sát thủ mới gia nhập, như vậy sẽ rất khó đối phó. Nhưng Đường Liên thăm dò khí tức một lượt, ánh mắt nhìn về phía cây tùng lớn bên cạnh Mộ Anh.

“Trong cây tùng kia có giấu một người.” Đường Liên hạ giọng nói.

Lôi Vô Kiệt cười nói: “Định nhân lúc chúng ta tấn công hắn đánh lén à? Tên Thiên Diện Quỷ kia chỉ biết chút bản lĩnh trộm gà trộm chó.” Dứt lời bước tới một bước, xuất chưởng đánh về phía cây tùng kia. Thân cây lập tức nổ tung, để lộ bóng người trong đó, rõ ràng là Tư Không Thiên Lạc. Tư Không Thiên Lạc có vẻ đã bị thương không nhẹ, khóe miệng đầy máu tươi, bị trói trong gốc cây, khó khăn lắm mới trợn mắt nhìn mọi người được.

Mộ Anh cười lạnh một tiếng, đang định mở miệng lại bị Tiêu Sắt lên tiếng ngắt lời: “Có phải ngươi định nói chúng ta chỉ có hai lựa chọn. Một là buông vũ khí xuống bó tay chịu trói, hai là có thể không buông vũ khí xuống nhưng Tư Không Thiên Lạc phải chết?”

Mộ Anh bị đoạt mất lời nói, lập tức cả giận đáp: “Vậy ngươi mau chọn đi.”

“Ta chọn.” Tiêu Sắt bước tới một bước: “Ngươi chết!”

Đạp Vân bộ, một bước lướt tới trước người Mộ Anh. Tiêu Sắt giơ tay định kéo Tư Không Thiên Lạc bị trói vào gốc cây. Mộ Anh đổi sang gương mặt trợn mắt, xuất chưởng đánh về phía Tiêu Sắt: “Tự tìm đường chết!”

Lại có một kiếm công tới!

Lướt sát phía sau Tiêu Sắt, xé tan làn gió, một thanh kiếm thon dài mỹ lệ - Tâm kiếm.

Mộ Anh lui nhanh lại, song chưởng múa lên điên cuồng, chưởng kiếm giao nhau, bị chiêu kiếm này ép lui mười bốn bước. Lôi Vô Kiệt lại đuổi tới, cầm Tâm Kiếm đâm liền mười ba nhát! Mộ Anh liên tục biến đổi thân hình, thi triển thuật con rối giết người, lại bị Lôi Vô Kiệt chém rơi từng cái một.

“Dưới cái da mặt của ngươi giấu được bao nhiêu mặt người? Trong quần áo ngươi có bao nhiêu con rối?” Lôi Vô Kiệt cười nói: “Ta chém hết tất cả nhé?”

Bên kia, Tiêu Sắt đã tháo dây thừng đang trói Tư Không Thiên Lạc, ôm cô vào lòng, từ từ trở lại.

“Nếu vừa rồi ngươi không tới kịp thì sao? Ta chết thật ư?” Tư Không Thiên Lạc nhỏ giọng nói.

“Không.” Sắc mặt Tiêu Sắt như nước, bình tĩnh nói. “Sẽ không có chuyện ta không tới kịp, ta đã nói sẽ cứu ngươi, là sẽ cứu được ngươi.”

Diệp Nhược Y ngồi trên lưng ngựa nhìn Tiêu Sắt đang chậm rãi đi tới, cuối cùng gương mặt này cũng để lộ thần sắc mà cô quen thuộc. Đúng vậy, đây mới là Tiêu Sắt mà cô biết, chỉ cần là chuyện hắn đã quyết định, vậy chắc chắn hắn sẽ làm được.

Tiêu Sắt đỡ Tư Không Thiên Lạc từ từ lên ngựa, Tư Không Thiên Lạc lại nói: “Ta không muốn trở về Tuyết Nguyệt thành, ta muốn cùng các ngươi tới Lôi gia bảo.”

“Được, sau khi tới Lôi gia bảo, chúng ta cùng về Tuyết Nguyệt thành.” Tiêu Sắt nói.

Đường Liên bên cạnh thở dài: “Ngươi đáp ứng Thiên Lạc dễ dàng như vậy, sau này tự đi mà đau đầu.” Tiêu Sắt lắc đầu: “Dẫu sao cũng tốt hơn hiện giờ.”

Đường Liên nhíu mày một cái, đột nhiên quát lớn: “Lạc Minh Hiên!”

“Ài, đây đây!” Biết mình phạm sai lầm lớn, Lạc Minh Hiên đành cúi đầu cười bồi, thúc ngựa chậm rãi đi tới: “Đại sư huynh có gì căn dặn.”

“Cút!” Đường Liên giẫm một cái nhảy lên ngựa, lao tới bên cạnh Lạc Minh Hiên xuất cước đá bay hắn từ trên ngựa xuống.

Lạc Minh Hiên ngã nhào một cái, hoang mang hoảng hốt bò dậy. Thế nhưng bên phía kia, hòn ngọc quý của toàn bộ Tuyết Nguyệt thành có vẻ đang trọng thương sắp chết, ăn một đá này còn chẳng dám thở mạnh, cúi đầu không dám nhìn Đường Liên.

“Không nghe thấy à! Cút!” Đường Liên giơ tay muốn đánh.

Lạc Minh Hiên vội vàng kéo cương ngựa, xoay người lên ngựa vung roi chạy như điên về phía Tuyết Nguyệt thành.

Ở phía khác Mộ Anh đã liên tục bại lui. Trên giang hồ tiếng tăm hắn còn đáng sợ hơn Đại Kiếm Quỷ - Tô Xương Ly, là vì hắn có năng lực hóa thành ngàn người ngàn mặt và kỹ thuật hạ độc cao siêu khó lòng phòng bị. Thế nhưng khi đối kháng chính diện, võ công hắn tuyệt đối không bằng Tô Xương Ly. Đối mặt với Lôi Vô Kiệt đã trải qua ba lần tiến vào kiếm tâm, mặt kiếm đạo vượt qua Tô Xương Ly, Mộ Anh đã chẳng thể đấu nổi.

“Một kiếm này, chém ngươi giả mạo Đường Liên sư huynh lừa gạt ta!”

“Một kiếm này, chém ngươi đả thương Thiên Lạc sư tỷ!”

“Một kiếm này, chém ngươi định đánh lén Tiêu Sắt!”
Chém liền ba kiếm, ép Mộ Anh tới rối loạn tay chân. Trong lúc bất đắc dĩ, Mộ Anh đột nhiên giơ song hai tay lên, một cái áo choàng bay ra, lại giơ tay, một cái áo choàng nữa bay ra, lại giơ tay, lại một áo choàng nữa bay lên. Sau khi ba cái áo choàng rơi xuống lại đứng thẳng không đổ, kết hợp với bản thân Mộ Anh tạo thành một trận thế hình vuông vây Lôi Vô Kiệt vào giữa.

“Lúc trước ta chỉ dùng thuật con rối, hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là thuật giết người!” Ánh mắt Mộ Anh lóe lên ánh lạnh, trong trường bào lập tức có sương mù dày đặc phun ra.

“Là độc trận.” Tiêu Sắt trầm giọng nói.

Đường Liên bước tới, lao thẳng về phía hai người.

Mộ Anh tạm thời vây khốn được Lôi Vô Kiệt, nhưng sau lưng vẫn còn cao thủ đệ nhất trong lứa trẻ của Tuyết Nguyệt thành, Đường Liên. Hắn đã bị thương, đương nhiên không ham chiến, xoay người định bỏ trốn nhưng lại bị Đường Liên cản đường. Mộ Anh cười một tiếng, giơ tay ra, một làn sương mù dày đặc phun về phía Đường Liên.

Thế nhưng Đường Liên chỉ đứng yên tại chỗ, không hề né tránh.

Mộ Anh ngây ra một chút, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

“Ta họ Đường.” Đường Liên chậm rãi nói, Thục Trung Đường môn, được tôn là ám khí, độc thuật có một không hai trong thiên hạ.

“Sư phụ ta họ kép Bách Lý, mẫu thân của ông ấy họ Ôn.” Đường Liên lại nói tiếp, Ôn gia nổi tiếng lâu năm, độc thuật đệ nhất thiên hạ, còn trên cả Đường môn.

Ý tứ của Đường Liên rất đơn giản, dùng độc với ta, tên họ Mộ nhà ngươi còn chưa đủ tư cách!

Bên phía kia, một luồng sáng lạnh lướt qua, Lôi Vô Kiệt đã cầm kiếm vượt qua làn sương dày. Hắn dùng kiếm khí cưỡng ép tạo thành một tấm bình phong che chở, rốt cuộc cũng phá độc đi ra, ngăn phía sau Mộ Anh.

“Ám Hà giết người chưa bao giờ không có lý do, sau lưng ngươi chắc chắn có người thuê.” Đường Liên vung nhẹ tay, Chỉ Tiêm nhận giấu trong tay áo đã hiện lên trong tay: “Nói thân phận của hắn ra, ngươi có thể đi.”

Mộ Anh đột nhiên cười, gương mặt đổi thành đứa bé non nớt cười ngây ngô, nhưng giọng nói vẫn của người lớn: “Coi như các ngươi thắng được ta, nhưng đừng vì vậy mà coi thường người của Ám Hà.” Dứt lời nụ cười của hắn cứng lại trên mặt, không hề thay đổi.

“Hắn... chết rồi à?” Lôi Vô Kiệt nghi hoặc hỏi.

Đường Liên giơ tay kiểm tra hơi thở của Mộ Anh rồi gật đầu một cái: “Chắc là nuốt độc giấu trong răng. Nghe nói trong răng của sát thủ Ám Hà có giấu độc, tên là ‘Tam Hấp’. Khi bị uy hiếp bọn chúng sẽ cắn chặt răng, độc trong đó sẽ chảy vào trong miệng, sau ba hơi thở sẽ ngưng thở.”

“Đúng là một tổ chức đáng sợ.” Lôi Vô Kiệt thu kiếm lại, đi qua bên cạnh Mộ Anh. Lúc này Đường Liên đột nhiên nhìn lại, ngón tay Mộ Anh hơi cử động. Chỉ trong chớp mắt Đường Liên đã búng ngón tay một cái, một mũi Long Tu Châm cực kỳ nhỏ bé gần như trong suốt xé gió bắn tới, xuyên qua đầu Mộ Anh.

“Sao vậy?” Lôi Vô Kiệt hoàn toàn không phát hiện, nghi hoặc nhìn Đường Liên một cái.

Đường Liên lắc đầu: “Không sao, chúng ta đi tiếp thôi.”

Chương 147: Bán nhập giang phong bán nhập vân

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Ban đêm yên tĩnh, một vầng trăng tròn vành vạnh sáng lấp lánh treo giữa màn đêm.

Ngoài Tiếu Trần các của Đường môn, một ông lão mặc áo bào màu đen ngồi trước bậc thang, tay cầm một cái tẩu dài, đang từ từ hút thuốc. Sau lưng hắn là ba người quản lý lứa trung niên của Đường môn hiện tại, Đường Hoàng, Đường Huyền, Đường Thất Sát. Ba người lặng lẽ đứng sau lưng Đường lão thái gia.

Một lúc lâu sau Đường lão thái gia buông tẩu thuốc xuống, gõ nhẹ một cái lên bậc thang: “Xem ra không có tin tức gì đưa về rồi.” Đường môn tam lão đi cùng Ám Hà hợp lực truy sát Lý Hàn Y đã lâu không có tin gì truyền lại. Theo như ước định giữa bọn họ, nếu bảy ngày liền vẫn không có tin gì, vậy chuyến đi này đã là một đi không trở lại.

“Chỉ còn lại mình ta.” Đường lão thái gia nâng tẩu thuốc, hít mạnh một hơi: “Đường Hoàng, ngươi chuẩn bị đi, chúng ta cũng nên lên đường thôi.

Ba người Đường Hoàng lui lại theo lệnh.

Đường lão thái gia chậm rãi đứng dậy, bước từng bước một đến phía sau Tiếu Trần các. Nơi đó có một tòa các mới xây mười mấy năm trước, khi đó có một người trẻ tuổi quật khởi giữa Đường môn. Không có bất cứ ai nghi ngờ, người này sẽ trở thành đệ tử thiên phú cao nhất của Đường môn trong trăm năm trở lại đây. Cho nên Đường lão thái gia phá lệ xây dựng căn các cao tầng này, còn dùng tên người trẻ tuổi để đặt cho nó.

Liên Nguyệt các.

“Nhất đạn lưu thủy nhất đạn nguyệt, bán nhập giang phong bán nhập vân.” Đường lão thái gia đã rất già, không còn thích hợp để đọc bài thơ mang đầy khí khái phong lưu của thiếu niên như vậy nữa. Nhớ lại dáng vẻ trẻ tuổi của người đó, bất giác cũng nhớ tới câu thơ này.

“Lão gia tử.” Ngoài dự đoán của mọi người, trong các có tiếng nói đáp lại ông.

Đường lão thái gia hơi ngạc nhiên, tiếp đó bước từng bước một về phía trước, cuối cùng ngồi xuống trước bậc thang ngoài các. Ngồi cách Đường Liên Nguyệt một cánh cửa nhà chăng đầy đây xích.

Thật ra ai cũng biết những sợi xích này làm sao giữ nổi Đường Liên Nguyệt, những đệ tử Đường môn trấn thủ bốn phía cũng không giữ nổi hắn. Thế nhưng nếu Đường Liên Nguyệt thật sự phá cửa đi ra, như vậy chút tình nghĩa cuối cùng giữa hắn và Đường môn cũng biến mất. Đường Liên Nguyệt lớn lên ở Đường môn từ nhỏ, khi còn trẻ biểu hiện của hắn trong trận tỷ thí giữa các đệ tử ngoại phòng khiến toàn bộ Đường môn kinh ngạc, được Đường lão thái gia trực tiếp nhận làm đệ tử. Tình cảm giữa hai người thật sự không tầm thường.

“Lúc trước ngươi cố ý đưa Đường Liên ra khỏi Đường môn à?” Đường lão thái gia nhẹ giọng thở dài.

“Vâng.” Đường Liên Nguyệt trả lời rất thẳng thắn. “Năm xưa khi Thiên Khải xảy ra biến cố, người gọi ta về Đường môn, cuối cùng không cứu được Lang Gia Vương, đây là tiếc nuối của cuộc đời ta. Cho nên ta hy vọng Huyền Vũ sứ kế nhiệm có thể thuần túy hơn.”

“Nhưng dù sao Đường Liên cũng là người của Đường môn.” Đường lão thái gia hít một hơi thuốc.

“Cho nên phải xem sự lựa chọn của nó.” Đường Liên Nguyệt chậm rãi nói.

“Đột nhiên muốn uống một bình rượu với ngươi.” Đường lão thái gia buông tẩu thuốc xuống, ho nhẹ vài tiếng.
“Lão gia tử, người đã già lắm rồi.” Đường Liên Nguyệt đột nhiên nói một câu khó hiểu.

“Đúng vậy, ta già lắm rồi.” Đường lão thái gia nhìn ánh trăng tròn trên bầu trời, buồn bã nói: “Già tới mức chỉ còn lại mình ta.”

Đường Liên Nguyệt trong các ngây ra một chút, ánh nến trong các lay động một cái rồi nhanh chóng khôi phục bình thường. Hai người im lặng một hồi lâu, sau đó mới nghe giọng nói mang ý than thở của Đường Liên Nguyệt: “Thu tay lại đi, lão gia tử.”

“Không quay đầu lại được.” Đường lão thái gia đứng dậy, mặc dù ông đã rất già nhưng thân hình vẫn rất rắn rỏi. Ông treo tẩu thuốc bên hông, hai tay khoanh sau lưng: “Có một số con đường, một khi bước chân đi không thể quay đầu lại được.”

“Lão gia tử.” Đường Liên Nguyệt nhẹ giọng gọi.

“Nhưng, ta không thể quay đầu lại, Đường môn vẫn có thể quay đầu. Nếu thật sự đến ngày đó, Liên Nguyệt, hy vọng ngươi thương tiếc cho chút tình cảm cuối cùng của chúng ta.” Đường lão thái gia xoay người, nhìn vào trong các: “Ta biết ngươi trọng tình trọng nghĩa, không thích những âm mưu trên giang hồ. Ta nói suốt mười mấy năm vẫn chẳng nói lại ngươi, cũng chẳng có cách nào. Nhưng coi như lão gia tử xin ngươi đấy, nếu óc ngày nào đó Đường môn thật sự gặp tai họa ngập trời, người có thể cứu Đường môn chỉ còn lại mình ngươi.”

Bên trong các im lặng một lúc lâu rồi mới có một giọng nói kiên định đáp lời ông: “Liên Nguyệt chắc chắn sẽ bảo vệ chu toàn cho Đường môn.”

“Được.” Đường lão thái gia lại xoay người, trầm giọng nói: “Mặc dù chúng ta đi theo con đường khác nhau, nhưng ta không hối hận vì câu nói năm xưa.”

“Ngươi là người mà Đường môn đợi cả trăm năm mới gặp được!”

Một chiếc xe ngựa chạy từ xa tới, dừng trước cửa Liên Nguyệt các. Một đệ tử trẻ tuổi của Đường môn tay cầm roi ngựa ngồi trước xe. Đường lão thái gia không hề quay đầu lại, từ từ đi về phía xe ngựa.

Bên trong các, ánh nến lập tức tắt rụi, đứa con cưng của Đường môn Đường Liên Nguyệt khi trẻ từng khiến toàn bộ Đường môn kinh ngạc, tiếp đó mang theo toàn bộ kỳ vọng của môn phái bước vào hoàng thành Thiên Khải, cuối cùng biệt tích trên giang hồ; lúc này hắn đột nhiên quỳ về phía ngoài các, lệ đã rơi đầy mặt. “Sư phụ, xin tha thứ cho Liên Nguyệt bất hiếu.”

Bên ngoài Đường môn, chiếc xe ngựa lao nhanh qua cửa.

Chính giữa xe là Đường lão thái gia đang ngồi, nhắm mắt trầm tư. Đường Hoàng, Đường Huyền và Đường Thất Sát kính cẩn ngồi hai bên. Chuyến này tới Anh Hùng yến của Lôi môn, các môn phái chỉ phái đệ tử tinh nhuệ nhất tham dự, ba người Đường Hoàng đã là người quản lý cấp cao trong Đường môn, cũng có uy danh hiển hách trên giang hồ nhưng vẫn không cách nào ngồi ngang hàng với Đường lão thái gia. Dù sao trong lứa bọn họ, chỉ có người trong Liên Nguyệt các mới có tư cách này.

“Lão gia tử có một lời ta không biết có nên nói không.” Đường Hoàng trầm ngâm một lúc lâu rồi mới hỏi.

“Nói đi.” Đường lão thái gia không mở mắt nói.

“Đường môn chúng ta, tuy cũng không quan tâm cái danh hiệu ‘danh môn chính phái’ gì gì kia, nhưng...” Đường Hoàng thấy sắc mặt lão gia tử không hề thay đổi mới hỏi tiếp: “Nhưng hợp tác với tổ chức sát thủ như Ám Hà...”

“Ngươi nói câu này chậm mất rồi.” Đường lão thái gia gõ nhẹ ngón tay lên mặt ghế.

Sau lưng Đường Hoàng toát mồ hôi lạnh, cúi đầu nói: “Xin lão gia tử trách phạt.”

“Trách phạt thì không cần.” Đường lão thái gia đột nhiên mở mắt, ánh mắt đầy tức giận: “Nhưng ngươi phải hiểu, một khi ngươi đã bước đi, vậy không được do dự dù chỉ một chút.”

“Ngươi có thể nghi ngờ quyết định của ta, chuyện này không thành vấn đề. Nhưng, muốn làm vậy phải trước khi ngươi ra khỏi Đường môn!”

Đường Hoàng lập tức quỳ xuống, cả Đường Huyền, Đường Thất Sát cũng quỳ xuống: “Cám ơn lão gia tử đã dạy bảo.”

Đường lão thái gia không trả lời, chỉ chậm rãi nhắm mắt lại.

Ông nhớ lại thiếu niên hăng hái năm xưa, dùng hết ám khí trên người, chỉ cầm thanh Chỉ Tiêm nhận cuối cùng đã gãy tan, quần áo cực kỳ rách rưới nhuốm đầy vết máu, nhưng vẫn đứng trước mặt mình quật cường nói: “Lão gia tử, người sai rồi!”

Đúng là sai rồi. Đường lão thái gia nói thầm trong lòng.

Khi xe ngựa rời khỏi Đường môn, vài chục bóng người màu đen cũng tản ra từ Đường môn, hòa mình vào bóng tối tĩnh lặng.

P/S: 8 giờ tối còn 1 chương nữa nhé.

Chương 148: Sóng ngầm tại Thiên Khải

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thiên Khải thành.

Một chiếc xe ngựa nóc vàng được quân đội bao bọc chậm rãi tiến vào hoàng thành. Đây là một nhánh quân đội đột nhiên xuất hiện, trước đó đô thống tại cửa thành hoàn toàn không nhận được chút tin tức nào. Nhưng hắn vẫn cung kính dẫn theo toàn bộ binh lính đứng hai bên đường, ngoan ngoãn nghênh đón đội quân không đầy trăm người đột nhiên xuất hiện này.

Vì trên nghi trượng mà bọn họ đang giương cao là một con thần điểu Đại Phong.

Thần điểu Đại Phong từng là gia huy của một thế gia, sau này lại trở thành biểu tượng của toàn bộ Bắc Ly. Thế gia này họ Tiêu. Cho nên người có tư cách nắm giữ cờ thần điểu Đại Phong, chỉ có con cháu hoàng thất.

“Gần đây có vị vương gia nào tới kinh thành à?” Phó đô thống canh cổng thành thành nhỏ giọng hỏi.

Đô thống canh cửa thành quan sát từ xa, đột nhiên thần sắc thay đổi: “Chắc không phải vương gia tại đất phong nào. Tướng lĩnh đi đầu kia có phải Hổ Bí thượng úy đại nội Lê Trường Thanh không?”

Phó đô thống nhìn kỹ lại rồi kinh hãi nói: “Đúng vậy!”

“Không thể nào!” Đô thống lắc đầu nói: “Hôm trước mới nhận được lệnh, thánh thượng về kinh ít nhất cũng phải bảy ngày sau! Thế nhưng trước nay Lê Trường Thanh chưa từng rời khỏi thánh thượng!”

Trong lúc hai người đang trò chuyện, Hổ Bí thượng úy Lê Trường Thanh đã mang theo tiểu đội bảo vệ chiếc xe ngựa nóc vàng chậm rãi đi vào thành. Đô thống ngoài cửa thành nhìn một cái rồi không chút do dự quỳ rạp xuống.

“Cung nghênh thánh thượng về kinh!”

“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Một loạt binh sĩ trong thành đặt trường thương trong tay xuống, quỳ thành từng hàng, hô lớn: “Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Cho dù không nhận ra Lê Trường Thanh cũng phải nhận ra hơn trăm Hổ Bí Lang kia. Trên vai mỗi binh sĩ đều thêu hình đầu hổ, chỉ có tả hữu hộ vệ Minh Đức Đế, Hổ Bí Lang mới được gắn huy hiệu như vậy. Có người nói năm xưa Minh Đức Đế dựa vào một trăm binh sĩ đó mới giết được tới trước đại điện. Tới nay những binh sĩ khi xưa đều đã già, con cháu họ nhận lấy đao kiếm, trở thành binh sĩ tùy thân mới của Minh Đức Đế. Minh Đức Đế bèn ban cho bọn họ hổ giáp, phong làm Hổ Bí Lang, chức tước ngang với Du Kỵ tướng quân.

Lê Trường Thanh dừng ngựa, ánh mắt xuyên qua những binh sĩ quỳ lạy ở cửa thành, nhìn người đang cưỡi ngựa từ xa tới.

Người này mặc mãng bào màu vàng kim, hoa mỹ quý giá tới khó tả, gương mặt tuấn tú. Mặc dù có thể nhận ra người này là nam tử, nhưng còn đẹp đẽ hơn nữ tử bình thường vài phần. Thế nhưng bên hông nam tử trông có vẻ gầy gò nhu nhược này lại là một thanh trường đao cực lớn. Kiếm tại Bắc Ly, đao ở Nam Quyết. Phía bắc rất ít người dùng đao, đặc biệt là thanh đao bên hông nam tử này cao bằng đứa trẻ chừng mười tuổi.

Đây là một nam nhân quá bắt mắt, cho nên mọi người lập tức nhận ra thân phận của hắn. Có người gọi hắn là Kim Y Hầu, bởi hắn luôn mặc áo mãng bào màu vàng kim, là vương hầu cao quý.

“Lan Nguyệt Hầu.” Lê Trường Thanh hạ giọng nói nhỏ.

Nhưng đây mới là danh hiệu của hắn. Lan sinh u cốc vô nhân thức, thiên tử vô thanh chuyển nguyệt bàn. Lan Nguyệt Hầu, tước hiệu do Minh Đức Đế ban tặng. Cũng là một trong số ít những huynh đệ của Minh Đức Đế ở lại Thiên Khải chứ không ra ngoài phong tước, thập nhị vương tử năm xưa, Tiêu Nguyệt Ly. Phía sau Lan Nguyệt Hầu không có nhiều quý tộc đi theo, chỉ có vài binh sĩ cận vệ thận trọng theo sát bên cạnh. Trong khắp Thiên Khải thành, mối quan hệ của Lan Nguyệt Hầu rất tốt, không có tranh chấp với bất cứ phe phái thế lực nào, nhưng đồng thời nếu ai thật sự định ám sát Lan Nguyệt Hầu, vậy thanh trường đao trong tay hắn sẽ trở thành ác mộng của kẻ đó.

“Thần đệ cung nghênh thánh thượng về kinh!”

"Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."

Lan Nguyệt Hầu ngồi trên ngựa, giọng nói lười biếng, có vẻ chẳng mấy tôn kính. Cầm đao lên điện, gặp vua không cúi lạy, toàn bộ triều đình Bắc Ly hiện tại chỉ có một người.

Cỗ xe ngựa từ từ đi về phía trước, xuyên qua binh sĩ ngoài cửa thành đang quỳ lạy, Lê Trường Thanh dẫn một trăm Hổ Bí Lang theo sát phía sau.

“Khổ cực rồi.” Khi xưa ngựa đi qua cửa thành, đô thống canh cửa nghe được một giọng nói trầm thấp vang lên từ trong kiệu, ngây ra một chút rồi mới phản ứng được, khi đang vội vàng định hô lớn “Tạ ơn thánh thượng”, xe ngựa đã đi qua, tới trước mặt Lan Nguyệt Hầu.

Lan Nguyệt Hầu vẫn ngồi trên ngựa không hề quỳ xuống, mỉm cười lười biếng. Thiên tử cho phép ngươi gặp vua không quỳ là một chuyện, ngươi thật sự không quỳ lại là chuyện khác. Nhưng rõ ràng Lan Nguyệt Hầu có vẻ được cưng chiều hóa kiêu ngạo, cho nên tuy quan hệ trong thành Thiên Khải rất tốt nhưng lại bị các đại thần văn võ cho rằng tính cách không đủ trần ổn, không nên trọng dụng. Lan Nguyệt Hầu luôn không được trọng dụng, chỉ có chức hầu gia nhưng chưa từng được phong vương. Trong thời gian Lan Nguyệt Hầu tới Tây Vực, hắn đảm nhiệm chức giám quốc, co thể coi là dưới một người mà trên vạn người.

“Tới phủ Bạch Vương.” Trong kiệu vang lên một giọng nói trầm thấp. “Tuân lệnh.” Lan Nguyệt Hầu quay ngựa lại, đột nhiên vung roi, đạp lên con đường chạy thẳng tới phủ Bạch Vương. Cỗ xe ngựa nóc vàng đi theo phía sau. Khí thế như sét giật ngang tai này không giống như tới thăm con trai, ngược lại có vẻ giống đang ra chiến trường. Chỉ trong thời gian một nén nhang, nhóm người đã tới trước cửa phủ Bạch Vương.

Tổng quản phủ Bạch Vương run run rẩy rẩy chạy tới quỳ xuống: “Không biết thánh thượng giá lâm, mong được thứ tội!”

“Sùng nhi sao rồi?” Lan Nguyệt Hầu thúc ngựa tới hỏi.

“Vương gia bị bệnh, giờ đang nghỉ ngơi trong phòng.” Tổng quản nơm nớp lo sợ đáp.

Lan Nguyệt Hầu quay đầu nhìn xe ngựa. Minh Đức Đế trong xư ngựa im lặng một lúc lâu, cuối cùng xốc tấm màn che lên, bước từ trên xe xuống. Chỉ thấy gương mặt Minh Đức Đế kiên nghị, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao, lông mày có nếp nhăn, giơ tay nhấc chân đều có phong thái vương giả, hoàn toàn khác với Lan Nguyệt Hầu đậm vị son phấn. Minh Đức Đế bước xuống, mọi người đều im lặng, ngay cả Lan Nguyệt Hầu vốn luôn mỉm cười cũng lộ vẻ nghiêm túc.

“Ta tới thăm Sùng Nhi một chút.” Minh Đức Đế nói xong câu này bèn tự mình đi tới phía trước.

“Xếp hàng!” Lê Trường Thanh hô lên một tiếng, tất cả Hổ Lang Bí chạy về phía trước, tản ra, xếp thành hai ngàng ngoài cửa phủ Bạch Vương. Những Hổ Bí Lang này phụ trách canh trước cửa phủ Bạch Vương, còn Lê Trường Thanh và Lan Nguyệt Hầu theo hầu Minh Đức Đế, cùng tiến vào phủ Bạch Vương.

Tổng quản vương phủ sắc mặt trắng bệch, vội vàng chạy theo định dẫn đường.

Lan Nguyệt Hầu cười nhìn hắn: “Lý tổng quản, sao ngươi run rẩy dữ vậy.”

Lý tổng quản lau mồ hôi một cái, đáp: “Thánh giá đích thân tới, đương nhiên thấy kích động rồi.”

“Thôi đi, cứ như chưa bao giờ thấy hoàng đế vậy.” Lan Nguyệt Hầu khoát tay khinh thường: “Chúng ta biết ngươi từ nhỏ, sao lúc đó thấy chúng ta không sợ hãi như vậy?”

“Nguyệt Ly.” Minh Đức Đế hạ giọng gọi.

“Thôi, không trêu ngươi nữa.” Lan Nguyệt Hầu nhún vai một cái.

Minh Đức Đế đột nhiên dừng bước, Lan Nguyệt Hầu cũng nghiêng đầu, khóe miệng lập tức nhướn lên, để lộ một nụ cười đầy ẩn ý.

Chỉ thấy vị vương gia trẻ tuổi hai mắt che vải trắng, thân mặc áo bào trắng, không giống như vương tử quý tộc mà giống một thư sinh áo trắng, đang cung kính đứng tại đó.

P/S: Mình đang nằm trong phòng cấp cứu chờ nhập viện vì nghi là viêm ruột thừa, khả năng sẽ tạm ngừng up vài hôm (hoặc sẽ nhờ người khác up, có gì sẽ thông báo sau nhé)

Chương 149: Vương gia thơ rượu

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Bạch Vương Tiêu Sùng, là hoàng tử thứ hai của Minh Đức Đế, do đại hoàng tử mất sớm nên thực tế là hoàng tử lớn tuổi nhất. Tính cách hắn ôn hòa, từ nhỏ đã có thiên phú dị bẩm lại rất hiếu học, được Minh Đức Đế rất ưa thích. Cho tới thời thiếu niên hắn đột nhiên lâm bệnh nặng, hai mắt bị mù, nằm liệt giường uể oải suy sụp một thời gian. Mãi cho tới một ngày, rốt cuộc hắn cũng mở cánh cửa phòng của mình, bước ra ánh mặt trời chói chang.

Từ đó trở đi, trước mắt hắn luôn buộc một tấm vải trắng, đi lại giữa hoàng cung. Tuy mắt đã mù nhưng hắn vẫn vượt qua đại đa số hoàng tử, cũng là là hoàng tử đầu tiên được phong vương.

Một bộ áo trắng, giữa triều đình không nhiễm bụi trần.

Một tấm vải che mắt, mắt không thấy nhưng nghe hết chuyện trong thiên hạ.

Đây là lời từ Minh Đức Đế ban cho Tiêu Sùng, từ đó trở đi nhị hoàng tử Tiêu Sùng trở thành Bạch Vương.

“Nghe nói con bị bệnh, trẫm tới thăm con một chút.” Minh Đức Đế nhẹ giọng nói, chậm rãi đi tới.

Nghe âm thanh này, Tiêu Sùng kinh ngạc, vội vàng định quỳ lạy.

“Miễn đi.” Minh Đức Đế ra hiệu cho thị đồng Huyền Đồng đứng bên cạnh đỡ Tiêu Sùng dậy. Huyền Đồng hiểu ý, lập tức đỡ Tiêu Sùng sắp quỳ xuống dậy.

“Sùng Nhi, con mắc bệnh gì vậy? Trẫm vừa về Thiên Khải, nghe nói con bị bệnh hiểm nghèo nên tới thăm con đầu tiên.” Giọng nói của Minh Đức Đế rất bình tĩnh, không nghe ra tâm trạng cụ thể.

“Khởi bẩm phụ hoàng, chỉ bị phong hàn thôi, có điều lúc trước bị hơi nặng, vẫn còn mầm bệnh. Giờ nhi thần vẫn đang nghỉ ngơi.” Tiêu Sùng cúi đầu đáp: “Phụ hoàng đã khổ tâm rồi.”

Minh Đức Đế gật đầu một cái, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Tiêu Sùng: “Sùng Nhi, thân thể con không được tốt, không cần cưỡng ép bản thân, nghỉ ngơi thêm một thời gian đi. Lần này trẫm tới Tây Vực, mang một món quà về cho con, đem lên.”

Lê Trường Thanh đáp lại theo lệnh, lấy từ trong lòng ra một cây sáo ngọc đưa tới. Minh Đức Đế nhận lấy cây sáo ngọc, vuốt nhẹ lên sáo cười nói: “Thùy gia ngọc địch ám phi thanh, tán nhập xuân phong mãn lạc thành. Đây là sáo Lạc Bình của Thành Bình Quân Tạ Mục năm xưa đi sứ Tây Vực. Trẫm biết con từ nhỏ đã rất tôn sùng Thành Bình Quân cho nên lần này ra ngoài Tây Vực, trẫm cố ý tìm cây sáo thất lạc này.”

“Tạ ơn phụ hoàng.” Tiêu Sùng nhận lấy cây sáo ngọc, gương mặt lộ vẻ vui mừng.

“Sùng Nhi nghỉ ngơi cho khỏe, trẫm về cung trước đây.” Minh Đức Đế xoay người đi khỏi, Lê Trường Thanh theo sát phía sau, chỉ có Lan Nguyệt Hầu không lập tức lên đường, hai tay khoanh lại trong áo, lười biếng nhìn Tiêu Sùng đang quỳ lạy đưới ánh mặt trời rải rác.

“Nhi thần cung tiễn phụ hoàng.”

“Đúng là một hoàng tử thú vị.” Lan Nguyệt Hầu để lại một lời mập mờ khó hiểu rồi chậm rãi bỏ đi.

Sau khi ra khỏi phủ Bạch Vương, Lan Nguyệt Hầu đột nhiên hỏi: “Hoàng huynh, tiếp theo chúng ta đi đâu?” “Phủ Xích Vương.” Minh Đức Đế chậm rãi nói.

“Được.” Lan Nguyệt Hầu gật đầu, tung người lên ngựa.

Khác với toàn bộ triều đình ai ai cũng cóthanh danh tốt đẹp, người thứ hai được phong vương - Xích Vương Tiêu Vũ có thể coi là đầy những vết nhơ. Từ sáu tuổi tới mười ba tuổi đã đuổi mất không dưới mười thầy giáo, trước nay luôn chưa bao giờ chịu bỏ công bỏ sứchọc tập. Nhưng năm mười ba tuổi hắn viết “Bách Hoa lục” kinh động toàn bộ Tắc Hạ học cung, các vương tử rối rít tới xin được đọc. Lúc đó lão phu tử Lý Nguyên Đường phụ trách Tắc Hạ học cung cũng vì vậy mà kinh ngạc, lấy một quyển từ tay học sinh đọc thử, nhưng thiếu chút nữa tức tới rơi mất nửa cái mạng già.

Đặt tên là “Bách Hoa lục’ nhưng thực tế đây là quyển sách bình phẩm dung mạo nữ tử thế gia tại Thiên Khải, còn làm thơ xếp hạng các cô gái này. Câu thơ trong đó đại khái theo kiểu: làn mi như nước mùa thu, dáng ngọc tựa gió nhẹ. Lão phu tử cầm quyển sách này, cởi áo, vác một bụi gai vừa quỳ vừa đi tới điện Thanh bình. Khi quỳ tới điện Thanh Bình, trên người lão phu tử đã loang lổ vết máu. Lần chịu đòn nhận tội này đã khiến Minh Đức Đế cả kinh chạy từ trong đại điện ra, tự tay đỡ dậy. Mặc dù Lý Nguyên Đường không phải trọng thần trong triều nhưng cũng là bậc đại nho thế hệ này. Sau khi Minh Đức Đế biết nguyên nhân đã giận tím mặt, cấm túc Tiêu Vũ suốt chín tháng ròng. Nhưng cuối cùng Lý Nguyên Đường vẫn từ chức tế tửu, rời hỏi Tắc Hạ học cung, một thư sinh trẻ tuổi thay hắn làm tế tửu nửa năm.

Chín tháng sau, Tiêu Vũ không bị cấm túc nữa, vừa đi ra câu đầu tiên hắn nói là: “Uống rượu đi.”

Tế tửu mới của Tắc Hạ học cung, thư sinh trẻ tuổi cõng rương sách đứng ngoài cửa cung điện, mỉm cười nhìn hắn.

“Vị tiểu phu tử này cũng tới nói đạo lý với ta à?” Tiêu Vũ hỏi.

“Đúng vậy.” Thư sinh trẻ tuổi lấy từ trong rương sách ra một thanh kiếm, thi triển một chiêu kiếm đã đánh Tiêu Vũ ngã lăn trên mặt đất: “Giảng đạo lý!”

Cho dù là thất vương tử bất học vô thuật, nhưng lại trở thành hoàng tử thứ hai được phong vương, danh hiệu Xích Vương. Toàn bộ triều đình chỉ có một nhận định về chuyện này, đó chính là mẫu thân của Tiêu Vũ - Tuyên Phi. Khác với những phi tần xuất thân danh môn khác, Tuyên Phi tới từ giang hồ, xuất thân thấp kém. Minh Đức Đế muốn phong bà làm hoàng hậu nhưng mãi vẫn không thành, cho nên hắn áy náy với Tuyên Phi, thi ân tới người Tiêu Vũ.

“Hoàng huynh, huynh đoán xem tiểu tử Tiêu Vũ kia đang làm gì?” Lan Nguyệt Hầu ngồi trên ngựa, đi đường không nhanh không chậm, thản nhiên hỏi.
“Chẳng phải bị bệnh à?” Trong xe vang lên tiếng đáp lời rất bình tĩnh.

“Trong số các hoàng tử chỉ có hắn là lắm bệnh nhất. Khi còn bé đi học sinh bệnh, giờ lên triều cũng sinh bệnh.” Lan Nguyệt Hầu kéo cương ngựa, nhìn tấm biển phía trước.

Xích Vương phủ.

“Đi.” Minh Đức Đế bước ra khỏi xe, đi vào trong vương phủ.

Lan Nguyệt Hầu xoay người xuống ngựa, cùng Lê Trường Thanh vào theo.

Chỉ thấy tổng quản vương phủ sợ tới mức xoay người bỏ chạy, kém lễ phép hơn cả vạn lần so với tổng quản phủ Bạch Vương vừa gặp mặt đã quỳ xuống. Tổng quản kia vừa chạy vừa kêu: “Vương gia, vương gia! Thánh thượng tới.”

“Ngăn hắn lại.” Minh Đức Đế chậm rãi nói.

Lê Trường Thanh bước ra một bước, tung người nhảy một cái, đã tới trước mặt tên tổng quản kia, trường kiếm trong tay vung lên, ngăn trước mặt hắn. “Vội vàng báo tin cho vương gia nhà ngươi à? Gặp mặt thánh thượng mà không quỳ, có biết là tội chết không?”

“Tiểu... Tiểu nhân không dám.” Tổng quản quỳ sụp xuống đất run rẩy.

“Đi thôi, xem Vũ Nhi đang làm gì.” Minh Đức Đế đi qua bên cạnh tổng quản, vào thẳng trong sân.

Lan Nguyệt Hầu tiếc nuối vỗ vỗ vai tổng quản: “Đi theo một chủ nhân như vậy đúng là làm khó ngươi.”

Minh Đức Đế đi tới trong sân, chỉ nghe một tiếng viu vang lên, một mũi tên xé gió bắn tới, phóng thẳng tới trước mặt Minh Đức Đế.

“Ngừng.” Lan Nguyệt Hầu quát khẽ một tiếng, trường đao rời vỏ, ánh bạc lóe lên, chớp mắt đã trở về vỏ.

Mũi tên bị chém thành hai nửa, rơi trên mặt đất.

“Sao bảo bị bệnh cơ mà? Xem ra sức khỏe rất tốt đấy.” Minh Đức Đế ngẩng đầu lên, quát khẽ.

Giữa sân là một loạt bia bắn tên xếp ngay ngắn, rõ ràng là một đám người đang tỷ thí bắn cung. Nhưng những người khác đã sợ tới mức quỳ rạp xuống đất, chỉ có Xích Vương Tiêu Vũ một mình cầm cung, nhìn Minh Đức Đế với vẻ lúng túng.

“Chào... chào phụ hoàng!”

Chương 150: Triều đình cao vợi

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Minh Đức Đế từ từ tới bên cạnh Tiêu Vũ, lấy cây cung lông vũ từ tay hắn, nhẹ nhàng ước lượng một chút rồi nói: “Nghe nói ngươi bị bệnh, trẫm tới thăm ngươi một chút. Nhưng bị bệnh ba tháng mới khỏe, khỏe rồi là kéo được cây cung hai thạch này cơ à?”

“Chẳng phải bắn trượt ư?” Tiêu Vũ gãi đầu một cái.

“Ờ?” Minh Đức Đế vươn tay phải. Lê Trường Thanh lập tức đưa một mũi tên tới. Minh Đức Đế nhận lấy, lắp vào cung kéo căng, nhắm ngay giữa trán Tiêu Vũ.

“Phụ... phụ hoàng, nhi thần biết sai rồi.... ba tháng nay nhi thần không bị bệnh, chỉ do phụ hoàng không có mặt...” Tiêu Vũ vội vàng quỳ xuống.

“Trẫm không ở đây, thì sao?” Minh Đức Đế cao giọng nói.

“Phụ hoàng không ở đây, lười vào triều.” Tiêu Vũ cúi đầu đáp.

Minh Đức Đế xoay người, tay khẽ buông ra, mũi tên kia lập tức xé gió bắn ra, xuyên qua tấm bia chính giữa, ghim lên cột nhà đối diện.

“Phụ hoàng bắn tên tuyệt quá!” Tiêu Vũ ở bên cạnh vừa vỗ tay vừa lén đứng dậy.

“Quỳ xuống!” Minh Đức Đế vứt cung sang một bên, gầm lên.

Tiêu Vũ lại lập tức quỳ xuống.

“Nếu không muốn vào triều, vậy đừng có vào triều. Từ nay ngươi ngồi yên trong phòng. Nghe nói Xích Vương của chúng ta rất nổi tiếng trong giới văn nhân tài tử Thiên Khải thành. Ngày mai tại Tàng Thư Lâu, Long Đồ Các đại học sĩ sẽ dẫn mười hai học sĩ tới phủ Xích Vương, không sửa chữa xong ‘Bắc Ly Triêu Lục’ thì đừng có ra ngoài.” Minh Đức Đế cúi đầu nhìn Tiêu Vũ đang quỳ dưới đất.

‘Bắc Ly Triêu Lục’ là sách sử của Bắc Ly, có điều trăm năm trước đã bị tổn hại phân nửa trong chiến loạn. Long Đồ Các sửa soạn lại bộ sách này đã vài chục năm, giờ lại bảo Tiêu Vũ phụ trách chuyện này, không sửa xong thì không được ra khỏi vương phủ? Vậy khác nào chết già trong vương phủ?

“Phụ hoàng... tha mạng!” Tiêu Vũ nức nở cầu xin.

“Nguyệt Ly, chúng ta đi!” Minh Đức Đế xoay người đi khỏi.

Thấy Lan Nguyệt Hầu, Tiêu Vũ vội vàng chạy tới ôm bắp đùi nói: “Hoàng thúc, hoàng thúc, người thay con van nài đi.”

Lan Nguyệt Hầu rút trường đao bên hông ra, lưỡi đao sáng như tuyết. Hắn cắm đao trước mặt Tiêu Vũ, khiến Tiêu Vũ sợ hãi rụt tay về. Lan Nguyệt Hầu cười khẽ: “Cháu nhỏ à, khi ta giám sát quốc sự, ngươi không buồn tới ngày nào, có thể coi là rất không nể mặt. Giờ lại tới chỗ ta nhờ vả, có phải hơi chậm không?”

“Hoàng thúc...” Tiêu Vũ tuyệt vọng nhìn Lan Nguyệt Hầu.

Lan Nguyệt Hầu thu đao vào vỏ, nhanh chóng đi theo.

“Đứa con vô dụng.” Minh Đức Đế cau mày.

“Đúng vậy, quá không ra hồn.” Lan Nguyệt Hầu cười đầy ẩn ý. “Ngay cả hoàng thúc ta cũng muốn thay hoàng huynh đánh hắn một trận.”

Ba người nhanh chóng rời khỏi phủ Xích Vương. Minh Đức Đế đi tới xe ngựa, nhẹ giọng nói: “Nguyệt Ly, ngươi cũng lên xe đi. Ta có chuyện cần nói với ngươi.” “Hoàng huynh lại có chuyện phiền toái gì cần giao ta làm à?” Lan Nguyệt Hầu cười khổ một cái.

“Không tính là phiền toái.” Minh Đức Đế xua tay một cái: “Lên thì biết.”

Lan Nguyệt Hầu không biết làm sao, chỉ có thể vào xe ngựa theo.

Bên trong xe đốt hương, có cảm giác yên tĩnh an lành. Sau khi vào xe Minh Đức Đế ngồi yên tại chỗ, nhắm mắt dưỡng thần, không vội nói chuyện.

“Hoàng huynh, chúng ta về cung à?” Lan Nguyệt Hầu hỏi.

“Không, tới Khâm Thiên giám, gặp quốc sư.” Minh Đức Đế đáp.

“Quốc sư?” Lan Nguyệt Hầu kinh ngạc, không nói tiếp mà đổi đề tài: “Hoàng huynh vừa bảo có chuyện muốn nói với ta?”

“Ừ.” Minh Đức Đế vẫn nhắm mắt, tay khoanh trong áo, mũi hít một hơi, sau khi ngửi được mùi đàn hương mới chậm rãi nói: “Lần này ta tới Tây Vực nghe được một chuyện.”

“Là chuyện thiếu chủ Ma giáo về nước à?” Lan Nguyệt Hầu suy nghĩ một chút rồi hỏi.

“Chuyện này trước đây Cẩn Tiên đã báo cho ta, ta và quốc sư đã bàn bạc. Dù sao trước đây cũng đã ước định, nếu cứ cưỡng ép giữ lại không cho đi, khả năng Ma giáo lại vén màn tranh đấu sẽ rất lớn. Một đứa trẻ mười bảy tuổi có thể gây nên bao sóng gió cơ chứ. Huống chi...” Minh Đức Đế không nói tiếp.

“Chuyện đóhoàng huynh không cần nói với ta. Ta có nghe cũng coi như chưa từng nghe.” Lan Nguyệt Hầu cười một tiếng.

“Nhưng lần này ta tới Tây Vực còn nghe được một số chi tiết, những điều này Cẩn Tiên không nói với ta.” Minh Đức Đế lại nói.

“Ồ? Có lẽ là tổng quản chưởng hương cảm thấy không cần thiết.” Lan Nguyệt Hầu vẫn thờ ơ.
“Không, rất quan trọng.” Minh Đức Đế mở mắt trầm giọng nói: “Đi chung với thiếu chủ Ma giáo còn có hai thiếu niên. Một người y phục màu đỏ, tên là Lôi Vô Kiệt.”

“Người của Lôi gia bảo?” Lan Nguyệt Hầu kinh ngạc: “Lôi gia bảo cấu kết với ma giáo ư?”

“Không phải cấu kết gì cả, chuyện này tất cả giang hồ đều có liên quan. Chỉ có điều, cái tên này rất quen thuộc với trẫm.” Minh Đức Đế chậm rãi nói: “Lôi Vô Kiệt.”

“Lôi Vô Kiệt?” Lan Nguyệt Hầu cau mày suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu: “Chưa từng nghe nói.”

“Cái tên này là trẫm đặt.” Ánh mắt Minh Đức Đế vẫn nhìn về phía trước như đang hồi tưởng. “Thiên hạ hữu đạo, thế thượng ngũ đao, phổ thiên thịnh thế, tái vô kiệt ngao giả.”

“Khi hắn còn bé, ta từng bế hắn.”

Lan Nguyệt Hầu đột nhiên hiểu ra: “Con trai Lôi tướng quân và Lý thủ hộ?”

“Ừ.” Minh Đức Đế cười một tiếng: “Là đứa trẻ rất thông minh, có điều khi hắn còn rất nhỏ đã bị cha mẹ đưa khỏi Thiên Khải, không ngờ cuối cùng lại về Lôi môn.”

“Người còn lại thì sao?” Lan Nguyệt Hầu bỗng thấy rất hiếu kỳ.

“Một người khác tên là Tiêu Sắt.” Minh Đức Đế trầm ngâm nói.

“Tiêu Sắt? Họ Tiêu?” Lan Nguyệt Hầu suy nghĩ một hồi: “Cái tên này thì đúng là chưa từng nghe rồi.”

“Đây cũng là lần đầu tiên trẫm nghe được.” Minh Đức Đế nói.

“Hả?” Lan Nguyệt Hầu đột nhiên cảm thấy bầu không khí trong xe trở nên nặng nề.”

“Ngươi thay trẫm đi một chuyến. Tuy rằng từ bỏ đã lâu nhưng trong lòng vẫn mang chút mong đợi, đẫu cho cơ hội mong manh nhưng vẫn hy vọng có thể thử đôi chút.” Khi Minh Đức Đế nói ra những lời này giọng nói không mang đầy khí thế quân vương như vừa rồi, ngược lại có vẻ uể oải.

“Thần đệ hiểu.” Lan Nguyệt Hầu gật đầu.

“Đi đi.” Minh Đức Đế nhắm hai mắt lại, vung nhẹ tay.

Lan Nguyệt Hầu đứng dậy định đi, Minh Đức Đế lại lại gọi hắn: “Cho dù gặp được Lôi Vô Kiệt, hay người khác đúng như trẫm mong đợi, đều thay trẫm nói một câu.”

“Trẫm hổ thẹn.”

“Rõ.” Lan Nguyệt Hầu bước ra khỏi xe ngựa, tung người nhảy sang con tuấn mã của mình đang chậm rãi đi theo xe ngựa, bộ y phục vàng kim lóng lánh dưới ánh mặt trời. Hắn vuốt thanh trường đao bên hông cười nói: “Hình như đã lâu rồi không bước vào giang hồ.”

Hắn quay đầu lại, xe ngựa đã đi tới Khâm Thiên giám, quốc sư Tề Thiên Trần tay cầm phát trần đang đứng ngoài cửa nghênh đón thánh giá.

“Đúng là thần tiên, tốc độ đi đường chẳng khác nào cưỡi gió, ngày đi ngàn dặm. Đâu như chúng ta phải vung roi thúc ngựa.” Lan Nguyệt Hầu vẫy cây roi, áo bào phất phới trong làn gió.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau