THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Thập châm tỏa hồn

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nho Kiếm Tiên Tạ Tuyên vốn là một nho sinh nhưng sau khi đọc cả vạn quyển sách, ngộ hết mọi chuyện trong thiên hạ bước một bước là lên tới cảnh giới Nho Thánh, nhấc bút là thành sách, cầm kiếm thành Kiếm Tiên, còn khi cầm hòm thuốc, hắn cũng là một trong những người tài của thiên hạ. Năm xưa con gái của đại tướng quân Diệp Khiếu Ưng vừa ra đời, bị phủ Thái Y chẩn đoán là tâm mạch khuyết thiếu trời sinh, không sống được mười ngày; Diệp Khiếu Ưng bèn mời danh y trong thiên hạ vào thành, trong đó có truyền nhân Dược Vương - Tư Không Trường Phong, có giam chính Khâm Thiên giám - Tề Thiên Trần, cũng có Nho Kiếm Tiên - Tạ Tuyên.

Mặc dù Triệu Ngọc Chân hơn ba mươi năm chưa từng xuống núi nhưng đã từng nghe sự tích của Tạ Tuyên, cho nên sau khi biết thân phận đối phương, trong lòng hắn lại dấy lên một tia hy vọng cuối cùng.

Tạ Tuyên mang Lý Hàn Y vào trong nhà, đặt cô xuống một băng ghế, sau đó lấy một dải băng trắng quấn lấy hai mắt mình, hơn nữa còn đưa một dải cho Triệu Ngọc Chân: “Đeo lên đi!”

“Vì sao?” Triệu Ngọc Chân không hiểu.

“Lát nữa ta phải thi châm cho Lý Hàn Y, không thể không cởi quần áo cô ấy ra. Nhưng nếu cô ấy tỉnh lại phát hiện bị ta nhìn thấy thân thể, ta e là Ngũ Đại Kiếm Tiên sau này chỉ còn lại bốn. Kiếm thuật của Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên chưa chắc đã là cao nhất trong Ngũ Đại Kiếm Tiên, nhưng tính khí là nóng nhất. Đeo lên đi.” Tạ Tuyên thản nhiên nói.

Triệu Ngọc Chân lắc đầu: “Không đeo!”

Tạ Tuyên kinh ngạc, Triệu Ngọc Chân vẫn nghiêm trang: “Không đeo, tiểu tiên nữ là nàng dâu chưa qua cửa của ta, ta không đeo!”

Tạ Tuyên nhìn hắn như nhìn kẻ ngu, thở dài: “Đúng là điên.” Nhưng cứu người quan trọng, hắn cũng không có thời gian dây dưa với Triệu Ngọc Chân. Tạ Tuyên lập tức bịt mắt lại, tay trái rung nhẹ, đã cầm một cây châm bạc trong tay. Hắn đột nhiên búng một cái, châm bạc lướt qua vạt áo của Lý Hàn Y, mang theo bộ quần áo bay ra ngoài, ghim lên vách tường. Áo trắng phất phới, làn da thanh khiết không chút tì vết bên dướilộ ra, Triệu Ngọc Chân nhẹ nhàng nuốt nước miếng một cái.

“Nếu còn muốn cưới nàng dâu chưa qua cửa của ngươi thì đừng có phân tâm.” Tạ Tuyên cẩn thận nhắc nhở hắn, vung hai tay, cầm mười mũi châm bạc vào tay.”

“Một châm Cưu Vĩ!”

“Hai châm Thần Khuyết!”

“Ba châm Thất Hải, bốn châm Quan Nguyên, năm châm Trung Cực, sáu châm Khúc Cốt, bảy châm Kỳ Môn, tám châm Chương Môn, chín châm Thương Khúc, mười châm Ưng Song!” Chỉ trong chớp mắt Tạ Tuyên đã châm xong mười châm, đầu đầy mồ hôi. “Ta dùng mười châm phong bế mười đại huyệt của cô ấy, chân khí của cô ấy sẽ ép mũi Lê Hoa Châm kia tới huyệt Đản Trung. Ta cần ngươi dùng chân khí ép nó ra.”
“Huyệt Đản Trung?” Triệu Ngọc Chân kinh ngạc.

“Đúng vậy, huyệt Đản Trung, vị trí đó người bình thường không thể tự ý chạm vào được, nhưng nếu ngươi tự xưng là phu quân của Lý Hàn Y, vậy thì không vấn đề.” Mười mũi châm của Tạ Tuyên tuy cắm vào cơ thể Lý Hàn Y nhưng vẫn rục rịch. Hắn đẩy song chưởng ra, dùng chân khí cách không đè chúng xuống, trong lòng kinh hãi, lưỡng lự nói: “Bạo Vũ Lê Hoa Châm tuy lợi hại nhưng đâu có uy lực lớn đến vậy, ai mà khiến Lý Hàn Y bị thương nặng như vậy?”

“Là người của Ám Hà, khi ta tới cái gã dùng Diêm La chưởng đã làm tiểu tiên nữ bị thương.” Triệu Ngọc Chân đáp.

“Tô Xương Hà?” Tạ Tuyên cau mày: “Hắn lại nhập thế?”

Lúc này, Lý Hàn Y lại rên rỉ một tiếng, Tạ Tuyên khôi phục tinh thần, nói với Triệu Ngọc Chân: “Ép châm bạc ra khỏi huyệt Đản Trung của cô ấy! Mau lên!”

Huyệt Đản Trung, được thấy sớm nhất trong quyển ‘Linh Xu - Căn Kết’: “Quyết âm căn vu đại đôn, kết vu ngọc anh, lạc vu thiên trung.” Thiên trung ở phía ngoài của trái tim, theo nhịp của tim, nằm tại phần ngực. Huyệt này nằm trước ngực, giữa hai bên nhũ, chỗ màng bao quanh tim nhô lên. Triệu Ngọc Chân chậm rãi đưa tay ra, đặt giữa ngực Lý Hàn Y chỉ còn mặc một chiếc áo lót.

Bầu ngực căng tròn của Lý Hàn Y nhấp nhô không ngừng theo nhịp thở của cô. Cánh tay của Triệu Ngọc Chân run nhẹ, hắn tu đạo ba mươi năm, tuy lúc vừa gặp Lý Hàn Y đã thấy thương yêu, nhưng bao năm thanh tâm quả dục vừa qua cũng không phải là giả. Giờ phút này trái tim vốn vững vàng tĩnh lặng lại đập nhanh tới lạ thường.

“Định tâm!” Tạ Tuyên quát lớn.
Triệu Ngọc Chân vội vàng dùng sức, bình ổn lại trong lòng, quát lớn một tiếng: “Lên!”

Đạo pháp tuyệt kỹ của núi Thanh Thành, Đại Long Tượng Lực!

Mười mũi châm bạc bắt đầu rung động, một vệt khí rất rõ ràng từ chân Lý Hàn Y đi lên, chỉ chớp mắt đã di chuyển tới dưới tay Triệu Ngọc Chân.

Tạ Tuyên cảm nhận được biến hóa của châm bạc, không khỏi cảm thán: “Đây là Đại Long Tượng Lực của núi Thanh Thành, quả không hổ danh đạo pháp đệ nhất thiên hạ!”

“Dẫn!” Triệu Ngọc Chân chợt nhấc tay lên, mũi Lê Hoa Châm cuối cùng bị hắn nhấc ra một nửa. Nhưng đúng lúc này Triệu Ngọc Chân cảm thấy đầu óc choáng váng, chân khí đột nhiên tiết ra. Mũi Lê Hoa Châm lại rụt về. Triệu Ngọc Chân lập tức cưỡng ép vận chân khí lần nữa, ổn định mũi Lê Hoa Châm lại. Nhưng lúc này hắn chỉ cảm thấy khí hải trong lòng dâng trào cuồn cuộn, thân thể như sắp phát nổ.

“Ngươi bị thương à?” Tạ Tuyên cảm nhận được biến hóa đột ngột này, lên tiếng hỏi.

“Bị thương nhẹ thôi, không đáng nhắc tới!” Triệu Ngọc Chân quát lớn một tiếng, đạo bào màu tím trên người không gió mà bay. Hắn chợt vung tay phải, mũi Lê Hoa Châm trong suốt tới gần như không thể thấy được bị hắn dẫn ra, nắm chắc trong tay.

Lý Hàn Y hôn mê đã lâu lúc này cũng phun ra một ngụm máu tươi, tinh thần cũng dần dần khôi phục như cũ, chậm rãi mở mắt.

“Nguy hiểm quá.” Triệu Ngọc Chân nhìn châm bạc trong tay mình, quay sang thấy Lý Hàn Y đang từ từ mở mắt, vội vàng nói: “Nàng tỉnh rồi à?”

Lý Hàn Y nhìn xuống người mình, phát hiện trên người chỉ còn mỗi bộ áo lót. Sắc mặt cô lập tức đỏ bừng, ánh mắt đầy tức giận, lập tức giơ chân đá bay Triệu Ngọc Chân ra ngoài. Cô nổi giận gầm lên một tiếng: “Ta giết ngươi!” Nhưng vừa quát xong câu này đã lập tức hôn mê bất tỉnh.

Tạ Tuyên vẫn đang dùng vải trắng che mắt, khẽ thở dài một tiếng, nhảy đến bên tường, cầm chiếc áo bào màu trắng ghim trên tường khoác lên người Lý Hàn Y: “Đã bảo ngươi sẽ bị đánh chết mà, ngươi còn không tin. Còn nói nàng dâu chưa vào cửa gì gì nữa, đạo sĩ thối ở núi Thanh Thành cũng biết khoác loác cơ đấy..” Nhưng chưa dứt lời, đột nhiên vang lên tiếng một người hạ xuống đất. Tạ Tuyên kinh hãi, vung tay phải lên, rút một thanh trường kiếm giấu trong rương sách, thân kiếm thon dài mỹ lệ, để lộ ra một khí tức nho nhã.

Tạ Tuyên cầm trường kiếm trong tay, vung lên không chút do dự, Toàn bộ cánh cửa lập tức nổ tan, nhưng sau khi bụi bặm tản đi, người đứng đó vẫn bình yên vô sự. Lão đạo sĩ mặc trường bào màu trắng vẫy nhẹ phất trần trong tay, cười nói: “Một thanh Vạn Quyển Thư, hành tẩu khắp ngàn dặm. Tạ đạo hữu, đã lâu không gặp.”

Tạ Tuyên lập tức thu hồi trường kiếm, quay về phía lão đạo sĩ trước cửa, vẻ mặt đầy cung kính: “Quốc sư!”

Chương 142: Dưới cây hoa đào có tiên hoa đào

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thành Lạc Tang

Quán trà Tương Nam.

Trong gian nhà của quán trà là một cây đào. Giờ đang là tháng sáu, hoa đào đã rụng hết từ lâu, trên cây là từng quả đào lớn mọng nước. Đạo sĩ áo tím lười biếng đi trong sân, giơ tay hái một quả đào to xuống ngửi một cái rồi mỉm cười: “Năm xưa mãi vẫn không được ăn đào, không ngờ lại được ăn ở đây.”

Gương mặt của đạo sĩ trắng trẻo tuấn tú, bên hông dắt một thanh kiếm gỗ đào, đạo bào màu tím đón gió phấp phới, dáng vẻ tiên phong đạo cốt tới khó tả. Có người vốn định vào sân, sau khi thấy đạo sĩ đều cảm thấy mặc cảm đến khó tả, đứng ở đằng xa nhìn đạo sĩ xì xào bàn tán.

“Bây giờ nhìn lại mới thấy có chút dáng vẻ của Đạo Kiếm Tiên trong truyền thuyết.” Tạ Tuyên đứng trong gian phòng, mở cửa sổ nhìn về phía Triệu Ngọc Chân trong vườn, mỉm cười yếu ớt.

Sắc mặt quốc sư Tề Thiên Trần vẫn rất trầm ổn, nhìn Triệu Ngọc Chân hơi cau mày.

“Mà sao quốc sư lại rời khỏi Thiên Khải? Mọi người đều biết Triệu Ngọc Chân đã ba mươi năm không xuống khỏi núi Thanh Thành, ta lại biết quốc sư chắc cũng đã ba mươi năm không ra khỏi thành Thiên Khải.” Tạ Tuyên đột nhiên hỏi.

“Ta có một ước định với cố nhân.” Tề Thiên Trần đáp.

“Cố nhân? Ai?” Tạ Tuyên không hiểu.

“Chưởng giáo tiền nhiệm của núi Thanh Thành, Lữ Tố Chân.” Tề Thiên Trần chậm rãi nói.

Tạ Tuyên khôi phục tinh thần, gật đầu một cái: “Vậy hôm nay có tính là hoàn thành ước định không?”

Tạ Tuyên vẫy nhẹ phất trần, chỉ lắc đầu, không trả lời.

Trong vườn, Triệu Ngọc Chân cắn mạnh quả đào, nước quả chảy ra, hắn thỏa mãn ngẩng đầu lên, nhẹ giọng nói: “Ngọt quá.” Sau đó lại hạ nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không biết nếu năm đó ăn được đào thật, liệu có ngọt như vậy không?” Triệu Ngọc Chân phất tay một cái, thanh kiếm gỗ tên là Đào Hoa bay ra, lượn một vòng quanh cây đào. Mấy chục quả đào rơi lia lịa, ngón tay Triệu Ngọc Chân búng nhẹ, một luồng chân khí màu tím tản ra, đánh từng quả đào lớn ra ngoài, rơi xuống chỗ những người nghỉ chân bên ngoài khoảng sân này.

Có đứa trẻ bắt được quả đào, kinh ngạc hô: “Thần tiên thúc thúc!”

Còn có người thấy vậy cho là tiên nhân giáng thế, kích động tới mức quỳ sụp xuống đất.

Tạ Tuyên và Tề Thiên Trần mỗi người đều nhận được một quả đào. Tạ Tuyên cầm lấy đưa lên mũi ngửi một cái, sau đó cắn một miếng lớn. Tề Thiên Trần nhìn quả đào trong tay, vẫn trầm tư không nói gì.

“Quốc sư đang nghĩ gì vậy?” Tạ Tuyên hỏi.

“Đang nghĩ cây khô làm sao gặp xuân, xuân đi thu tới thế nào.” Tề Thiên Trần buồn bã nói.

Triệu Ngọc Chân ăn xong quả đào, thu hồi thanh Đào Hoa kiếm, đột nhiên đi tới bên cây đào, đưa tay nắm lấy thân cây. Chỉ thấy toàn bộ cây đào thay đổi với tốc độ mắt thường thấy được. Lá cây vốn xanh ngắt đột nhiên khô héo, lần lượt rơi xuống đất, cuối cùng toàn bộ cây đào hóa thành trơ trụi như giữa trời đông giá rét. Chỉ có điều, trong lúc mọi người kinh ngạc, cây đào lại mọc ra lá cây mới xanh biếc. Trên lá cây đó lại từ từ tỏa ra từng đóa hoa, hoa lại dần nở, hóa thành từng đóa anh đào rực rỡ dưới ánh ban mai.

“Cây héo gặp xuân đâm chồi lại, đâu ai hai lần tuổi thiếu niên.” Triệu Ngọc Chân nhẹ giọng ngâm nga, ánh mắt đầy hồi tưởng: “Lần đầu tiên ta chứng kiến hoa đào nở, vẫn còn là một thiếu niên.” Hắn xoay người nhìn về phía gian phòng.

Tạ Tuyên cũng nghiêng đầu nhìn theo, chỉ thấy Lý Hàn Y vốn đang nằm trên giường điều dưỡng đã tỉnh lại. Nhưng cô không còn vẻ hung dữ như vừa rồi, ánh mắt đầy ôn nhu. Cô cúi đầu, cũng nhìn Triệu Ngọc Chân.

Hơn mười năm chờ đợi, như chỉ trong chớp mắt, khoảnh khắc đã nở hoa. “Tiểu tiên nữ.” Triệu Ngọc Chân nhẹ nhàng giơ tay, ngón tay của hắn phất lên, cánh hoa đào ngưng tụ trong tay hắn, cuối cùng từ từ biến thành hình một bộ quần áo: “Ta làm một bộ áo cưới độc nhất vô nhị cho nàng.”

“Làm vợ ta nhé.” Triệu Ngọc Chân cúi đầu, ngượng ngùng mà nho nhã.

Lý Hàn Y nhẹ nhàng nhảy lên, từ cửa sổ gian phòng nhảy xuống.

Thật sự nhảy xuống, không dùng chút khinh công nào, vì cô muốn Triệu Ngọc Chân đỡ lấy mình.

Triệu Ngọc Chân mỉm cười, phất nhẹ cánh tay, từng cánh hoa đào tản ra, bay lên không, đỡ lấy Lý Hàn Y, hạ cô xuống đất. Cánh hoa đào bay lượn xung quanh cô, hóa thành một bộ áo cưới bằng hoa thật sự.

“Đẹp quá.” Triệu Ngọc Chân cười nói.

“Vì gặp chàng, cho nên mới đẹp.” Lý Hàn Y nhẹ nhàng đáp.

Tạ Tuyên trong gian phòng nghe vậy cũng thầm kinh ngạc,hắn và Lý Hàn Y coi như quen biết đã mười năm, nhưng có nằm mơ cũng không ngờ những lời này lại được thốt lên từ miệng cô. Hắn kinh ngạc nhìn người mà mình cho là đạo sĩ thối to mồm khoác loác, không khỏi cảm thán: “Hóa ra đạo sĩ này không lừa ta...”

Triệu Ngọc Chân nhẹ nhàng khoác tay Lý Hàn Y, dẫn nàng tới bên cây hoa đào, đột nhiên quỳ xuống trước tán cây.

“Mọi người nói kết hôn phải quỳ lạy cao đường. Cả đời ta chưa từng gặp cha mẹ, là sư phụ nuôi ta lớn lên. Sư phụ chôn ở núi Thanh Thành, ở phía đông.”

“Cha mẹ ta chôn tại Kiếm Tâm nhai ở Kiếm Trủng, cũng ở phía đông.” Lý Hàn Y nói.

Hai người nhẹ nhàng cúi đầu quỳ lạy.

“Biết thế xuống núi từ mấy năm trước rồi, cuộc đời ta chưa bao giờ có cảm giác sung sướng như giờ khắc này.”Triệu Ngọc Chân quay sang nhìn Lý Hàn Y, mỉm cười ôn nhu.
Lý Hàn Y lại thầm kinh hãi, vì cánh tay Triệu Ngọc Chân đang nắm lấy mình bỗng mất đi sức lực.

Mọi người đứng ngoài xem vốn đang ngây ngẩn trước cảnh tượng tuyệt thế này, nhưng giữa đám người bỗng vang lên tiếng hét kinh hãi.

Chỉ thấy cây hoa đào vốn đang hoa lá sum suê đột nhiên khô héo, toàn bộ thân cây mất sạch sinh khí, chỉ còn những cánh hoa đào vẫn nhẹ nhàng bay lượn quanh Lý Hàn Y.

Tạ Tuyên kinh ngạc nhìn Tề Thiên Trần, Tề Thiên Trần lại như sớm dự đoán được, khẽ thở dài.

Triệu Ngọc Chân xuất một kiếm nhập Thần Du, giết Đường môn tam lão, đánh lui Tô Xương Hà. Thế nhưng lực cắn trả của chiêu kiếm tuyệt thế đó còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng, hơn nữa khi ép Lê Hoa Châm còn dùng cạn Đại Long Tượng Lực cuối cùng. Khi Tề Thiên Trần thấy Triệu Ngọc Chân, hắn đã là đèn cạn dầu, chỉ còn lại một thân xác trống không. Năm xưa Tề Thiên Trần từng đáp ứng với Lữ Tố Chân sẽ có một ngày tới giúp Triệu Ngọc Chân độ kiếp, cho nên lần này hắn rời Thiên Khải thành, đáng tiếc, cuối cùng vẫn muộn một bước.

“Vô Lượng kiếp trong số mệnh, không thể phá.” Tề Thiên Trần nhẹ nhàng lắc đầu.

Triệu Ngọc Chân vẫn cười với Lý Hàn Y, chỉ có điều nụ cười đã mang chút mệt mỏi: “Đắc đạo thành tiên thì đã sao, cuộc đời này sống không uổng phí.”

“Triệu Ngọc Chân, chàng sao vậy!” Lý Hàn Y đỡ Triệu Ngọc Chân gần như ngã lăn trên mặt đất.

Triệu Ngọc Chân giơ tay vuốt nhẹ gò má Lý Hàn Y: “Tiểu tiên nữ, ta sắp chết rồi.”

“Nhưng trước khi chết, nàng đã thành vợ ta.”

“Cuộc đời này, nàng không được lấy người khác nữa đấy.”

“Đào hoa liêm ngoại khai y cục, liêm trung nhân bỉ hoa đào tú. Tiểu tiên nữ, ta rất vui vì cuộc đời này có thể gặp được nàng.”

“Tạm biệt.”

Hoa đào tàn lụi, gió tây thổi tới.

Lý Hàn Y ôm lấy Triệu Ngọc Chân đang từ từ nhắm hai mắt lại, gầm lên với trời: “Không!”

Thiên lôi đột nhiên giáng xuống, đánh thẳng lên Lý Hàn Y.

“Không được!” Tạ Tuyên rút thanh Vạn Quyển Thư ra, định ngăn cản sấm sét chín tầng trời giáng xuống.

Nhưng vẫn chậm một bước.

Sét đánh xuống, trúng người Lý Hàn Y.

Mái tóc xanh của cô lập tức hóa thành màu tím, một thanh Đào Hoa kiếm, một thanh Thiết Mã Băng Hà, tiếng kiếm ngâm không ngừng.

Thi thể Triệu Ngọc Chân trong lòng Lý Hàn Y hóa thành tro bụi. Cô ngửa đầu, ánh mắt hiện lên sắc tím. Tạ Tuyên thầm kinh hãi, nhìn sang Tề Thiên Trần cũng đang lộ vẻ kinh ngạc như vậy, xác định đáp án trong lòng lẫn nhau.

Lý Hàn Y, đã thành ma.

Chương 143: Núi Thanh Thành nhập thế

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Núi Thanh Thành.

Vài chục đạo sĩ ngồi quanh đỉnh núi, mặt hướng về phía tây nam.

Bốn vĩ lão tổ tông của núi Thanh Thành ngồi đầu tiên, Phi Hiên theo hầu bên trái, Lý Phàm Tùng nâng kiếm đứng bên phải. Những đệ tử núi Thanh Thành sắp hàng phía sau, mọi người khép ngón trỏ và ngón giữa, đặt trước trán, phối hợp với kiếm gỗ đào lơ lửng trước mặt, ngưng thần quan tưởng, nhắm thẳng về hướng tây nam.

Đây là trận pháp Vọng Long tổ truyền mấy trăm năm của núi Thanh Thành, không dốc hết cao thủ trong bản môn ra không thể kết thành. Lúc này nếu ai có tâm địa bất chính lên núi gây chuyện, những đạo sĩ đang kết trận này hoàn toàn không có sức chống cự, có một mình hủy diệt cả núi Thanh Thành cũng không phải không thể. Cho nên trận pháp này cực kỳ nguy hiểm, thế nhưng Ân Thương Tùng thay mặt chưởng môn vẫn quyết định như vậy.

Đột nhiên Thanh Tiêu Kiếm cắm trong vỏ, đang được thờ phụng trong điện Tam Thanh tổ sư lại đột nhiên rời vỏ, bay thẳng về phía Tây Nam!

“Kiếm ngừng!” Ân Trường Tùng bối phận cao nhất núi Thanh Thành hiện tại đứng bật dậy, gầm lên một tiếng.

Trận Vọng Long rốt cuộc cũng thu lại, các đạo sĩ rối rít mở mắt, kiếm gỗ đào lơ lửng cũng rơi xuống liên tiếp. Lý Phàm Tùng và Phi Hiên cũng mở mắt, nhưng lệ đã tuôn đầy mặt.

“Cầu người được người, mong rằng ngậm cười nơi chín suối.” Lão thiên sư La Tam Thừa khẽ thở dài.

Ân Trường Tùng đứng đó, hai tay dùng hết sức lực mới khiến thanh kiếm trấn sơn tổ truyền Thanh Tiêu ngưng lại. Hắn như đang trò chuyện cùng thanh kiếm: “Chuyện này đã không cách nào cứu vãn, mong cố nén đau thương.”

Kiếm kia chợt ngâm lần một tiếng đầy đau thương, nghe kỹ lại như thanh kiếm đang khóc lóc, nhưng dẫu sao cũng không mãnh liệt như vừa rồi. Ân Trường Tùng giơ tay lên, Thanh Tiêu kiếm từ từ rơi xuống tay hắn.

“Chúng ta vốn là người trong Đạo môn, chỉ cầu kết tóc nhận trường sinh, không để ý tới những chuyện hỗn loạn chốn nhân gian. Nhưng chuyện này, không thể.” Ân Trường Tùng đột nhiên giơ cao Thanh Tiêu kiếm, đạo bào phấp phới, uy nghiêm như núi: “Các đệ tử núi Thanh Thành nghe lệnh!”

“Có đệ tử!” Bất luận vài chục đệ tử tinh nhuệ trên đỉnh núi hay vài trăm đệ tử trước Càn Khôn điện, lúc này đều đồng thanh cao giọng đáp.

“Núi Thanh Thành, thề báo thù này!” Ân Trường Tùng quát lớn.

“Thề báo thù này!” Tiếng gầm vang khắp núi.

Ân Trường Tùng thu kiếm đi tới bên cạnh Lý Phàm Tùng và Phi Hiên đã khóc không thành tiếng, khẽ thở dài: “Bốn lão già chúng ta cũng uổng cái danh thiên sư, chỉ có thể ở chỗ này bày cái trận rách, không giúp được gì cho Ngọc Chân. Nếu thật sự muốn báo thù, vẫn phải dựa vào hai người các ngươi. Xốc lại tinh thần đi!”

Lý Phàm Tùng lau nước mắt, gật đầu.

Phi Hiên đột nhiên ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng, khiến chim chóc muông thú khắp núi chạy tán loạn!

“Sau này núi Thanh Thành phải dựa vào hai người các ngươi.” Ân Trường Tùng cắm Thanh Tiêu kiếm trước mặt bọn họ, xoay người đi khỏi.
Kiếm khách xách một thanh kiếm lớn đao lao như điên trong rừng đột nhiên dừng lại, nhìn về phía nam nhíu mày. Thanh kiếm Phá Quân trong tay hắn bắt đầu ngâm vang, Nộ Kiếm Tiên Nhan Chiến Thiên một trong Ngũ Đại Kiếm Tiên hạ giọng nghi hoặc: “Sao đột nhiên Phá Quân lại ngâm vang?”

Hòa thượng Vô Tâm bị đuổi theo suốt dọc đường, bộ quần áo trắng mang đầy tiên khí đã dính không ít bụi bặm. Hắn và Minh Hầu nhận ra luồng kiếm khí bá đạo sau lưng đột nhiên biến mất, không khỏi kinh ngạc, quay đầu lại thấy Nhan Chiến Thiên đột nhiên cầm kiếm đứng ngẩn ra tại chỗ. Hòa thượng Vô Tâm lẩm bẩm: “Ma đầu kia làm trò gì vậy? Thôi, mặc kệ, Minh Hầu, chúng ta trốn tiếp!”

Nơi hoang vu phía tây.

Một sa mạc trải dài trăm dặm.

Trong sa mạc có một tòa thành ngạo nghễ đứng đó. Vừa cô độc vừa lạnh lẽo.

Tòa thành này tên là Mộ Lương, một trong Thiên Hạ Tứ Thành.

Nó vốn là tòa thành quan trọng trấn thủ phía tây hoàng thành, nhưng do khí hậu thay đổi, các nước ở Tây Vực dời về nam, triều đình chọn sang thành Tất La làm tòa thành quan trọng nơi biên cảnh. Mộ Lương thành nằm trong sa mạc, trở thành tòa thành trống không ai vào. Thế nhưng tên Lạc Thanh Dương kia từng cứu tiên đế vài lần trước khi rời khỏi Thiên Khải lại chọn tòa thành này, ở lại đây tu luyện kiếm thuật. Hơn mười năm, có tới trăm vị cao thủ tới đây khiêu chiến, Lạc Thanh Dương không rút kiếm khỏi vỏ cũng tùy ý chiến thắng, giang hồ tôn là Cô Kiếm Tiên. Mộ Lương thành cũng nhờ sức một người như vậy trở thành một trong Thiên Hạ Tứ Thànhđược gọi là Cô thành.

Còn lúc này trên tường chính là vị Kiếm Tiên tuyệt thế mặc áo bào màu xám, đang nhìn về phía đông nam, tay cầm theo bội kiếm luôn theo bên mình - Cửu Ca. Từ khi hắn nhận được thanh kiếm này chưa bao giờ rút ra khỏi vỏ, khi tỷ thí chỉ dùng vỏ kiếm. Chính vì vậy Kiếm Tâm trủng không liệt kê thanh kiếm này vào thập đại danh kiếm. Nhưng không ai nghi ngờ, một khi kiếm này được rút ra sẽ không kém hơn bất cứ danh kiếm nào.

Chỉ có điều, người đáng để Lạc Thanh Dương rút thanh kiếm Cửu Ca ra, dường như đã mất đi một.

Bên núi Lạc Lôi.

Một cỗ xe ngựa nhanh chóng đi khỏi.

“Trải qua trận chiến lần này, chúng ta sẽ kết thù với Tuyết Nguyệt thành, cũng kết tử thù với núi Thanh Thành trước nay không quan tâm tới thế sự. Có đáng không?” Tô Mộ Vũ ngồi trong xe ngựa điều chỉnh nội tức, đột nhiên hỏi. “Mộ Vũ!” Tạ Thất Đao cả kinh mở miệng ngăn hắn lại. Trong ấn tượng của hắn, Tô Mộ Vũ trước nay luôn là người chấp hành kiên định với mệnh lệnh, trước nay chưa bao giờ tỏ ý kiến với đại gia trường.

“Bất luận Tuyết Nguyệt thành hay núi Thanh Thành, nhanh thôi, sẽ không còn tồn tại.” Đại gia trường vẫn nhắm mắt điều dưỡng hơi thở, chậm rãi đáp lời.

Thành Lạc Tang.

Quán trà Tương Nam.

Lý Hàn Y đột nhiên từ tóc xanh hóa tóc tím, tay phải cầm thanh kiếm giá lạnh Thiết Mã Băng Hà, tay trái cầm thanh kiếm ấm áp Đào Hoa, lơ lửng giữa không trung, miệng như thì thào gì đó.

Tạ Tuyên cố gắng lắng nghe mới nhận ra ba chữ tràn ngập sát ý đó.

Tô Xương Hà.

Lý Hàn Y cầm kiếm, nhảy ra khỏi quán trà.

“Lý Hàn Y đã tẩu hỏa nhập ma, mất đi thần trí. Nếu cô ấy đi tìm Ám Hà, e rằng sẽ có người vô tội gặp tai ương. Hơn nữa tên Tô Xương Hà kia âm hiểm giảo hoạt, trạng thái của Lý Hàn Y lúc nào cũng có thể bùng nổ mà chết!” Tề Thiên Trần trầm giọng nói.

Tạ Tuyên không hề do dự, lập tức cõng rương sách lên đuổi theo.

Tề Thiên Trần đang định đi theo, lại thấy một con chim đột nhiên hạ xuống, dừng trước đầu ngón tay hắn. Hắn kinh ngạc, tháo hộp đựng thư, mở ra đọc. Chỉ thấy trên đó viết bốn chữ đơn giản.

“Mau về Thiên Khải.”

Trên con đường.

Bốn người bốn ngựa đang phi như điên.

Chính là Tiêu Sắt, Lôi Vô Kiệt, Đường Liên và Diệp Nhược Y. Được Đường Liên và Lạc Minh Hiên khuyên nhủ, cuối cùng Tư Không Thiên Lạc cũng theo chân Lạc Minh Hiên trở về Tuyết Nguyệt thành. Bốn người khác cưỡi khoái mã lao thẳng tới Lôi gia bảo. Đường môn đã phản bội Tuyết Nguyệt thành, nhưng Lôi gia bảo vẫn chưa biết. Nếu Đường môn tới Anh Hùng yến đúng hẹn, như vậy rất có thể trong chuyện này có một âm mưu rất lớn!

Thế nhưng, Lôi Vô Kiệt đột nhiên kéo cương! Ngựa chớt hí vang, hắn siết chặt cương ngựa, nhìn về phía tây, cau mày.

“Sao vậy?” Tiêu Sắt dừng ngựa lại hỏi hắn.

“Không biết.” Lôi Vô Kiệt lắc đầu một cái, che ngực đang đau âm ỉ: “Chỉ không hiểu sao trong lòng cảm thấy khó chịu và bất an.”

Chương 144: Tính cách thiếu nữ

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Con đường nhỏ trong núi.

Một kiếm khách trông như con nhím đang chậm rãi cưỡi ngựa đi đường. Trên lưng cõng ba thanh kiếm, bên hông mang hai thanh, hai thanh đoản kiếm giấu bên chân. Bảy thanh kiếm này lần lượt là trọng kiếm Vô Vọng, khinh kiếm Biệt Ly, trường kiếm Phượng Hoàng, song kiếm Cú Mang và Kiếp Trần, kiếm ba xích Bàn Nhược và Nhất Mục. Đây là bảy thanh kiếm lão trủng chủ Kiếm Tâm trủng Lý Tổ Vương vừa rèn, tặng cho Lạc Minh Hiên đang nghiên cứu ván cờ Tiên Nhân Lục Bác. Thế nhưng sau khi nhận được kiếm Lạc Minh Hiên lại chẳng hề vui vẻ, chỉ vì trên đường trở về thành hắn có thêm một người đồng hành --

Tư Không Thiên Lạc.

Nếu nói Tuyết Nguyệt thành có ai khiến Lạc Minh Hiên sợ hãi, như vậy chỉ có ba. Một người đương nhiên là sư phụ của hắn, Doãn Lạc Hà. Doãn Lạc Hà là một sư phụ chịu nói lý, nếu Lạc Minh Hiên có gì bất mãn có thể tới tìm cô đánh cược một trận. Chỉ có điều hai người đánh cược bao lần nhưng Lạc Minh Hiên chưa một lần thắng. Một người khác là Đường Liên. Đường Liên thân là đại sư huynh của Tuyết Nguyệt thành, xưa nay luôn thưởng phạt phân minh, mọi việc đều làm việc theo quy củ. So với đại thành chủ Bách Lý Đông Quân khó thấy tung tích, nhị thành chủ Lý Hàn Y chỉ một lòng luyện kiếm, tam thành chủ Tư Không Trường Phong cởi mở ôn hòa; hắn còn giống thành chủ hơn. Lạc Minh Hiên với ai cũng cợt nhả, riêng với Đường Liên là chẳng có cách nào. Người cuối cùng đương nhiên chính là Tư Không Thiên Lạc. Trong tam thành chủ chỉ có Tư Không Trường Phong có một cô con gái, cho nên có thể nói Tư Không Thiên Lạc trưởng thành trong sự yêu thương chiều chuộng của toàn bộ Tuyết Nguyệt thành. Bất luận ba vị thành chủ hay những trưởng lão trong thành, thái độ với cô đều nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Cho nên Tư Không Thiên Lạc cũng chậm rãi xưng bá trong Tuyết Nguyệt thành, chỉ thích cầm thương đi khắp nơi đánh người. Trước khi gặp được Tiêu Sắt, đệ tử đồng lứa trong thành đều bị cô đánh bại, đương nhiên bao gồm cả Lạc Minh Hiên.

Lạc Minh Hiên vội vàng truyền tin về Tuyết Nguyệt thành. Lẽ ra phải cố đi càng nhanh càng tốt, thế nhưng Tư Không Thiên Lạc mà hắn phải ‘áp giải’ về lại có vẻ nửa muốn đi nửa không muốn đi. Cô chậm rãi vung vẩy roi ngựa, không giống như đang đi đường mà giống như để giải sầu.

“Sư tỷ, hay là chúng ta đi nhanh hơn đi...” Lạc Minh Hiên nhỏ giọng nói.

Tư Không Thiên Lạc đột nhiên quay đầu, hung hăng trừng mắt với hắn.

“Theo lời sư tỷ, mọi chuyện đều theo lời sư tỷ!” Lạc Minh Hiên lập tức cúi đầu khom lưng.
Tư Không Thiên Lạc quay đầu đi, đá nhẹ vào bụng ngựa, con ngựa mới miễn cưỡng chạy về phía trước vài bước. Tư Không Thiên Lạc lầm bầm: “Minh Hiên, ngươi nói xem quan hệ giữa Diệp Nhược Y và Tiêu Sắt ra sao?”

“Cái này ấy à...” Lạc Minh Hiên suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy phải xem Tiêu Sắt có thân phận gì. Diệp Nhược Y là con gái đại tướng quân. Tiêu Sắt nói bọn họ gặp nhau tại Thiên Khải. Ta đoán bọn họ gặp mặt trong phủ tướng quân. Nhưng hắn lưu lạc giang hồ như vậy xem ra không phải là con cháu quý tộc ở Thiên Khải, chắc là binh sĩ trong phủ tướng quân gì đó thôi. Cũng có thể là con trai quản gia gì đó cho nên mười mấy năm trước mới gặp Diệp Nhược Y.”

“Binh lính phủ tướng quân? Con trai quản gia?” Tư Không Thiên Lạc ngây ra một chút.

“Ngươi đừng nhìn tên Tiêu Sắt kia luôn ra vẻ quý tộc thanh thoát lạnh lùng, thật ra ta thấy hắn keo kiệt thôi. Chắc chắn là xuất thân từ gia đình nhà nghèo. Cùng là trẻ nhà nghèo phải lo việc nhà từ sớm, Tiêu Sắt tính toán nợ nần rõ như vậy, chắc chắn trước đây rất nghèo!” Lạc Minh Hiên nói như chém đinh chặt sắt nhưng thực chất chỉ đang nói bừa. Hắn thấy Tư Không Thiên Lạc luôn đối nghịch với Tiêu Sắt, chắc chắn rất ghét đối phương, cho nên lúc này vội vàng nói mấy lời chê bai hạ thấp Tiêu Sắt là hợp lý nhất. Nào ngờ đáp lại hắn chỉ là một cái lườm khinh bỉ của Tư Không Thiên Lạc.

“Chắc là thanh mai trúc mã rồi.” Tư Không Thiên Lạc lại tự nói với mình, rồi đột nhiên hỏi một câu: “Vậy ngươi cảm thấy ta với Diệp Nhược Y, ai xinh đẹp hơn.”

Trong đầu Lạc Minh Hiên thầm nghĩ, trả lời câu này có liên quan tới việc mình có thể dẫn Tư Không Thiên Lạc về thành thuận lợi hay không. Hắn cân nhắc một lúc rồi mới trả lời: “Diệp cô nương thân thể yếu ớt, tự có một vẻ đẹp bệnh tật. Vẻ đẹp này được các thế hệ người đọc sách tôn sùng. Nhưng chúng ta là con em giang hồ, không thích cái đó mà thích...” “Cái gì?” Tư Không Thiên Lạc lạnh lùng nói.

“Cái này...” Lạc Minh Hiên không biết nên nói tiếp thích cái gì, chẳng lẽ lại bảo thích con cọp cái dã man tàn bạo như ngươi? Hắn càng nghĩ càng lo lắng, từng hạt mồ hôi lớn như hạt đậu đổ xuống. Cuối cùng hắn vỗ đùi, cao giọng nói: “Dù sao thì sư tỷ đẹp là được rồi! Diệp Nhược Y là vẻ đẹp thế tục, sư tỷ là vẻ đẹp giang hồ. Rất... rất đặc biệt!”

“Đi!” Rốt cuộc Tư Không Thiên Lạc không buồn để ý tới hắn nữa, vung roi quay đầu ngựa chạy về.

“Thiên Lạc sư tỷ!” Lạc Minh Hiên muốn đuổi theo nhưng Tư Không Thiên Lạc xuất một thương ép hắn lui lại. Hắn vội vàng lên ngựa, cuối cùng sau một hồi đứng yên tại chỗ cân nhắc, cảm thấy nhiệm vụ báo tin trên người mình quan trọng hơn một chút, bèn thở dài vung mạnh roi ngựa, tiếp tục chạy theo hướng về Tuyết Nguyệt thành. Đại sư huynh ơi, không phải ta không muốn nghe lời sư huynh, nhưng sư huynh cho ta hai mệnh lệnh, ta chỉ có thể giải quyết mệnh lệnh quan trọng hơn trước đã!

“Sao người ta thì là vẻ đẹp của phái nữ, ta lại là vẻ đẹp của giang hồ? Ai mà thích vẻ đẹp của giang hồ cơ chứ!” Tư Không Thiên Lạc tức giận không thôi, thúc ngựa phóng nhanh tới. Cô không hề có địch ý với Diệp Nhược Y, thậm chí trước kia còn rất thích vị khách ôn hòa này. Cô cũng không để ý tới chuyện Diệp Nhược Y và Tiêu Sắt quen nhau từ trước, nhưng hai người gặp nhau ở Tuyết Nguyệt thành đã vài lần nhưng không nhận nhau, chắc chắn trong chuyện này còn ẩn tình gì đó.

Tư Không Thiên Lạc có nghĩ thế nào cũng không thông, cô cũng nhận ra chuyện này có liên quan tới việc Tiêu Sắt làm trước khi mở Tuyết Lạc sơn trang. Quãng thời gian đó cứ như trống rỗng, chỉ nghe mang máng hắn nói mình từng ở Thiên Khải thành. Cô đang suy nghĩ, đột nhiên thấy xa xa xuất hiện một bộ áo xanh quen thuộc, trong lòng không khỏi vui mừng. Thế nhưng nhìn kỹ lại thấy rất kỳ quái, đám người Lôi Vô Kiệt hoàn toàn không rõ tăm hơi, chỉ có bộ áo xanh đó nằm dưới tán cây, không hề nhúc nhích.

“Tiêu Sắt!” Tư Không Thiên Lạc gọi lớn một tiếng nhưng không ai đáp lại. Cô đi tới vài bước, thấy trên chiếc áo xanh kia dính không ít máu. Tư Không Thiên Lạc kinh hãi, nhảy từ trên ngựa xuống, cầm Ngân Nguyệt thương chạy thẳng tới bên cạnh, lúc này mới thấy rõ. Trong lòng cô không khỏi kinh hãi, chỉ thấy Tiêu Sắt toàn thân đẫm máu, quần áo rách rưới, nằm trên mặt đất hôn mê bất tỉnh.

“Tiêu Sắt, Tiêu Sắt! Ngươi sao vậy!” Tư Không Thiên Lạc vội vàng cúi người, giơ tay thăm dò hơi thở của Tiêu Sắt, vẫn còn thở. Cô bình tĩnh hơn, hỏi: “Sao chỉ có mình ngươi, những người khác đâu?”

Tiêu Sắt nghe tiếng, tay co quắp một cái, sau đó mở mắt đầy khó nhọc, hơi thở mong manh: “Chúng ta bị Ám Hà mai phục, những người khác... những người khác chết cả rồi!”

Chương 145: Sát cơ của Thiên Diện

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nghe Tiêu Sắt nói vậy, Tư Không Thiên Lạc đờ đẫn cả người: “Tất cả... tất cả mọi người chết hết rồi ư?” Đường Liên mạnh nhất trong cao thủ trẻ tuổi cùng lứa tại Tuyết Nguyệt thành; Lôi Vô Kiệt kế thừa danh kiếm hạng tư thiên hạ Tâm kiếm, đã bước vào Tự Tại Địa Cảnh; còn cả Diệp Nhược Y con gái đại tướng quân, sao lại chết dễ dàng như vậy?”

“Cẩn... cẩn thận!” Tiêu Sắt cắn răng giơ ngón tay lên, chỉ đằng sau lưng Tư Không Thiên Lạc.

“Ai!” Tư Không Thiên Lạc chợt quay người, nhấc thương đâm tới. Nhưng nhát thương này đâm vào khoảng không, trước mắt cô không một bóng người. Còn lúc này Tiêu Sắt nằm dưới đất khóe miệng hơi cong lên, nở một nụ cười mà Tiêu Sắt tuyệt đối không có - lạnh lẽo tà ác.

Tư Không Thiên Lạc xoay người lại: “Tiêu Sắt, đâu có người nào.”

Lại thấy Tiêu Sắt trên mặt đất bỗng đứng dậy, khoác một tay lên vai Tư Không Thiên Lạc: “Đúng là không có người, chỉ có quỷ!”

Khi cánh tay kia khoác lên bả vai Tư Không Thiên Lạc, Tư Không Thiên Lạc chỉ cảm thấy một dòng khí lạnh từ cánh tay đó lập tức lan khắp người mình, toàn thân không cách nào cử động. Gương mặt Tiêu Sắt cũng bắt đầu biến đổi, lập tức hóa thành Đường Liên, lại lập tức biến thành Diệp Nhược Y, cuối cùng biến thành một gương mặt quỷ dị nửa nam nửa nữ.

“Thiên Diện Quỷ!” Tư Không Thiên Lạc cắn răng gằn ra ba chữ.

“Là ta!” Mộ Anh cười một tiếng, xuất chưởng đánh về phía Tư Không Thiên Lạc.

Tư Không Thiên Lạc vận chân khí toàn thân, cố gắng giơ Ngân Nguyệt thương lên, vung một thương ra: “Ta là truyền nhân của Thương Tiên Tư Không Trường Phong, nếu ngươi nghĩ thủ đoạn này có thể đối phó với ta, vậy quá coi thường ta, cũng quá coi thường Tuyết Nguyệt thành!” Ngay lập tức trong phạm vi mười trượng gió bỗng ngưng bặt, tiếng gió gầm lên nơi mũi thương!

“Đây là thương pháp cho Thương Tiên truyền thụ?” Con ngươi của Mộ Anh hơi co lại, hàn khí trên tay lại bùng lên.

Đầu óc Tư Không Thiên Lạc hơi choáng váng, vừa rồi sau khi bị Mộ Anh đánh lén, cô suýt nữa không cầm nổi thương. Hiện giờ cô cố vận chân khí, coi như đã đặt tất cả thắng bại trong nhát thương này.”

“Gió ngừng!” Tư Không Thiên Lạc nhấc thương lên.

“Gió nổi lại!” Tư Không Thiên Lạc giáng một thương xuống người Mộ Anh.

“Tới đây nào!” Mộ Anh cảm nhận được khí thế của nhát thương kia, chọn cách né tránh. Nhát thương của Tư Không Thiên Lạc đánh xuống chỉ đập tan một bộ da trống rỗng.

Thuật con rối giết người!

Mộ Anh vừa ve sầu thoát xác xong hạ xuống trên cây, cười nói: “Con bé kia, tưởng ta không nhận ra ngươi đang cố gắng chống đỡ ư. Cho dù là thần tiên Đại La trúng Sương Huyền chưởng của ta, trong thời gian ngắn cũng chẳng khôi phục nổi. Ngươi dùng chiêu thương này xong liệu có còn sức lực không?”

“Dùng xong chiêu thương này.” Tư Không Thiên Lạc ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm nghị nhưng chẳng hề sợ hãi, cô quát lớn: “Còn chiêu thương khác!” Nhát thương vừa rồi cô cố tình dùng kế, chỉ giả vờ dùng chút lực, sức lực thật sự dùng trong nhát thương này! Mộ Anh vốn tưởng có thể thoải mái không phải lo ngại gì nữa, đang định rút lui lại thành không kịp, nhát thương kia đã đánh tới trước mặt hắn!

Ngân Nguyệt thương, Khốc Đoạn Tràng. Do Thương Tiên Tư Không Trường Phong truyền thụ!

Chiêu thương này xuyên qua bả vai Mộ Anh, máu tươi phun ra như suối. Nhưng Mộ Anh kia gương mặt vẫn chẳng hề thay đổi, mặc cho mũi thương ghim trên người lao tới trước mặt Tư Không Thiên Lạc xuất chưởng đánh bay cô đi.

Trước khi rơi xuống đất Tư Không Thiên Lạc lấy từ trong lòng ra một mũi tên lệnh, đột nhiên xoa vào đuôi tên. Mũi tên bay thẳng lên không trung, nổ tung, tạo thành một đóa hoa xinh đẹp. Đóa hoa lửa này yêu mị, chói mắt, cho dù giữa ban ngày cũng cực kỳ bắt mắt. Tuyết Nguyệt thành, lệnh Thiên Thành!

“Nhìn kìa, cái gì vậy?” Đoàn người đang đi đường chợt ngẩng đầu, thấy đóa hoa lửa bùng lên giữa không trung, Diệp Nhược Y hỏi.

“Lệnh Thiên Thành?” Đường Liên trầm ngâm nói: “Sao lại có lệnh Thiên Thành xuất hiện ở đây? Gần đây có đồng minh của Tuyết Nguyệt thành à?”

“Hay là Thiên Lạc sư tỷ?” Lôi Vô Kiệt nhanh chóng phản ứng lại: “Lúc đầu khi rời thành sư tỷ mang theo lệnh Thiên Thành, chúng ta còn phóng một mũi.”

Tiêu Sắt không nói gì, chỉ lập tức quay đầu ngựa chạy về phía pháo lệnh kia.

Lạc Minh Hiên bên kia cũng chứng kiến đóa hoa lửa chói mắt giữa ban ngày kia, sau khi mắng một tiếng cũng lập tức quay đầu ngựa đuổi về.

Khi Tiêu Sắt chạy tới chỉ thấy Tư Không Thiên Lạc đã ngã lăn trên mặt đất, quần áo rách nát, bả vai đầy máu, đã mất thần trí. Tiêu Sắt lập tức tung người nhảy xuống ngựa, lấy từ trong lòng ra một chai thuốc, đổ ba viên Bồng Lai đan ra, đút vào miệng Tư Không Thiên Lạc.

Đám người Đường Liên cũng chạy tới sau đó, Tiêu Sắt hô lớn với Đường Liên: “Giúp ta cầm máu cho cô ấy!” Đường Liên chạy ngay tới, giơ tay điểm mấy cái lên bả vai Tư Không Thiên Lạc, phong bế vài chỗ mạch của cô, tạm thời ngăn máu chảy ra. Lúc này Tư Không Thiên Lạc mới từ từ khôi phục tinh thần, chậm rãi mở mắt, hơi thở mong manh: “Các ngươi... Các ngươi tới rồi à.”

“Chuyện gì vậy? Sao lại bị thương tới nông nỗi này?” Lôi Vô Kiệt tiến tới hỏi.

Tiêu Sắt kiểm tra kỹ vết thương của Tư Không Thiên Lạc, nhìn nhau với Đường Liên một cái, xác nhận đáp án từ đối phương rồi gật đầu một cái: “Bị thương do thương?”

“Bị chính Ngân Nguyệt thương của ta đâm trúng.” Tư Không Thiên Lạc khó nhọc nói: “Trúng mai phục của Ám Hà, tên Thiên Diện Quỷ Mộ Anh kia giở trò lừa bịp, cuối cùng ta bị chính thương kình của mình làm hại.”

“Không sao, chỉ bị thương ngoài da, không thương tổn tới gân cốt.” Tiêu Sắt nhẹ giọng nói.

Diệp Nhược Y đột nhiên hỏi: “Thiên Lạc cô nương, Lạc Minh Hiên đâu?”

“Lạc Minh Hiên hắn...” Tư Không Thiên Lạc buồn bã nói: “Bị Ám Hà giết mất rồi!”

Một tiếng ngựa hí vang lên, chỉ thấy một người chạy từ dưới sườn núi lên. Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, người kia ăn mặc như con nhím, ngoại trừ Lạc Minh Hiên tới Kiếm Trủng xin được bảy thanh kiếm, liệu còn ai khác?

Lạc Minh Hiên ghìm cương ngựa dừng lại, nhìn ánh mắt mọi người, ngẩn ra một chút rồi gãi đầu lúng túng: “Được rồi, là lỗi của ta. Ta không ngăn được Thiên Lạc sư tỷ, nhưng đâu cần nhìn ta như vậy chứ.”

Mọi người thầm kinh hãi, chợt quay đầu lại, chỉ thấy Tư Không Thiên Lạc vốn cực kỳ yếu ớt ánh mắt lại lóe lên vẻ hung ác, nâng nhẹ tay lên, đang định xuất chưởng đánh về phía Tiêu Sắt.

Lôi Vô Kiệt xuất quyền đánh ra. Quyền chưa tới khí đã tới, Vô Phương quyền của Lôi môn! Tư Không Thiên Lạc giả kia đỡ một quyền của Lôi Vô Kiệt rồi đột nhiên lui lại phía sau, thối lui mười mấy trượng rồi mới dừng lại.

“Chuyện gì vậy?” Lạc Minh Hiên vẻ mặt buồn bực: “Sao lại đánh Thiên Lạc sư tỷ?”

“Ngươi nhìn kỹ đi, đó là Thiên Lạc sư tỷ của ngươi à?” Đường Liên trầm giọng hỏi.

Tư Không Thiên Lạc lau vết máu nơi khóe miệng, mỉm cười âm độc: “Đa tạ linh đan diệu dược của các vị, bằng không thương thế này khéo phải mất thêm mấy ngày.”

“Không có mấy ngày gì cả.” Tiêu Sắt đứng lên lạnh lùng nói: “Mạng của ngươi, đã đến ngày cuối.”

“Thật không?” Gương mặt Tư Không Thiên Lạc bắt đầu tan ra, hóa thành một gương mặt quỷ dị nửa nam nửa nữ.

“Ôi mẹ ơi, đây là yêu quái gì vậy.” Lạc Minh Hiên hít một hơi lạnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau