THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Tuyết Nguyệt cố nhân

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tuyết Nguyệt thành.

Lúc này vị thành chủ duy nhất còn trấn thủ tại Tuyết Nguyệt thành Tư Không Trường Phong đứng trên đầu tường, nhìn về phía tây nam, khẽ cau mày.

“Một người đi tìm tiên sơn, một người đi gặp cố nhân, còn lại mình ta cô đơn ở đây, cô quạnh tại chốn này. Ngay cả con gái cũng đi tìm trai rồi.” Tư Không Trường Phong thở dài, ngửa đầu uống một ngụm rượu.

Hắn nhớ tới lúc mình còn trẻ, luôn cầm một cây thương, xách một bầu rượu, cưỡi một con ngựa, vừa đi đường vừa uống rượu, mệt mỏi say xưa thì tìm gốc cây nằm xuống ngủ một giấc thật say. Vốn tưởng cuộc sống sẽ luôn trôi qua như thế, tự nhiên tiêu sái. Tuy không có ngày mai nhưng hình như cũng chẳng cần chờ bất cứ ngày mai nào. Cho tới một ngày, hắn gặp thiếu niên áo trắng cưỡi ngựa, giơ tay với mình.

“Ngươi muốn tới một tòa thành xem thử không?”

“Đó là tòa thành lớn nhất thế gian, có nữ nhân đẹp nhất, có sòng bạc lớn nhất, uống rượu ngon nhất, cưỡi ngựa nhanh nhất.”

“Tòa thành đó tên là Thiên Khải.

Khi đó Tư Không Trường Phong một tay chống thương, trên cán thương treo một bầu rượu nghiêng nghiêng ngả ngả, hắn không nghe rõ những lời thiếu niên kia nói lúc sau, chỉ nghe được mỗi câu ‘nữ nhân đẹp nhất’ là gật đầu lia lịa: “Đi! Đi! Đi!”

“Một lần say mà sai cả đời.” Tư Không Trường Phong ngửa đầu uống một hớp rượu nữa.

“Lại ngồi đây ca thán gì đấy?” Một giọng nói mang chút ý cười vang lên, Tư Không Trường Phong quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một cô gái mỹ miều đang chậm rãi đi lên. Tà áo cô phất phơ trong làn gió, bên trên là chữ ‘cược’ rất bắt mắt.

“Lạc Hà, đệ tử của ngươi cũng đi rồi. Đến đây đến đây, cùng là người lưu lạc tận chân trời, cùng uống một chén.” Tư Không Thiên Lạc ngoắc đầu ra hiệu với Doãn Lạc Hà, đưa bình rượu qua.

Doãn Lạc Hà nhận lấy bình rượu nhưng không uống, chỉ cười nói: “Không còn tên đồ đệ khiến người ta thêm phiền kia, ta càng thoải mái ấy. Đâu có giống như ngươi.”

“Ài.” Tư Không Trường Phong thở dài: “Đông Quân thích rượu ngon, ngươi chỉ thích đánh cược, Hàn Y một lòng với tên đạo sĩ thúi. Ai cũng có thứ mình mong đợi, ta mong cái gì chứ?”

“Ngươi háo sắc. Năm xưa toàn bộ giang hồ có ai không biết.” Doãn Lạc Hà cười không chút ý tốt.

“Đúng vậy, ta háo sắc.” Tư Không Trường Phong ngửa đầu lên nhìn bầu trời, ánh mắt bỗng trở nên trống rỗng: “Thế nhưng người tuyệt sắc chốn nhân gian đã qua đời, còn gì mà háo cơ chứ.”

“Vẫn còn nhớ mẫu thân của Thiên Lạc à?” Doãn Lạc Hà cầm bình rượu đi tới bên cạnh Tư Không Trường Phong, nhìn theo hướng ánh mắt Tư Không Trường Phong, ngửa đầu uống một hớp rượu.
Tư Không Trường Phong cười một tiếng: “Năm đó ta được gọi là ‘đi qua vạn bụi hoa, không dính một chiếc lá’, lảo đảo tới Thiên Khải, cũng định sẽ sạch sẽ rời Thiên Khải. Thế nhưng cô ấy cưỡi chết mười sáu con ngựa đuổi theo ta ròng rã ngàn dặm, cuối cùng xuất một chiêu kiếm đánh ta ngã từ trên ngựa xuống. Sau đó xoay người bỏ đi.”

“Sau đó ngươi lại đuổi theo cả ngàn dặm, đuổi về Thiên Khải. Câu chuyện của ngươi mấy quán trà đã nói tới phát mệt rồi.” Doãn Lạc Hà cười trộm.

Tư Không Trường Phong cầm bình rượu trong tay Doãn Lạc Hà, lại uống một hớp rượu, đột nhiên hỏi một câu không đầu không cuối: “Ta già rồi hay sao, gần đây luôn cảm thấy sắp mất đi thứ gì đó.”

“Là sao?”

“Giống như là...” Tư Không Trường Phong giơ tay ra: “Những người từng ở cạnh sẽ lần lượt rời đi...”

Cuối cùng sắc mặt Doãn Lạc Hà cũng đổi thành nghiêm túc: “Hiện giờ vẫn chưa có tin tức gì về đại thành chủ à?”

“Vẫn không. Lần cuối có người thấy hắn, là tại cảng Toái Phong. Hắn ngồi một chiếc thuyền lớn đi tới Ly Hải, nhưng chiếc thuyền kia vẫn chưa trở về. Ta nghĩ rất có thể hắn muốn tới hải ngoại tiên sơn ở đó, đi tìm thứ dẫn rượu sau cùng.” Tư Không Trường Phong cau mày.

“Trên hải ngoại tiên sơn đó có thần tiên thật sao?” Doãn Lạc Hà trầm ngâm nói.

“Có lẽ là thần tiên thật.” Tư Không Trường Phong nói đầy ẩn ý.

“Thật ra ta vẫn luôn muốn hỏi, rốt cuộc trong lòng đại thành chủ có chuyện gì? Vì sao cứ cố chấp muốn ủ Mạnh Bà Thang như vậy?” Doãn Lạc Hà hỏi.

“Khi còn trẻ đại sư huynh từng xuất kiếm giết chết một cô gái. Thế nhưng cô gái đó lại là người mà hắn yêu thương nhất.” Tư Không Trường Phong lung lay bình rượu, bình đã trống không. Hắn mỉm cười, ném bình rượu đi, treo trên cán thương. “Đại thành chủ cũng là người si tình.” Doãn Lạc Hà chậm rãi nói.

“Vậy còn ngươi?” Tư Không Trường Phong nhíu mày: “Nghe nói Tống Yến Hồi đã truyền chức thành chủ cho học trò của hắn Vô Song. Không bị chức vụ thành chủ kia liên lụy, giữa các ngươi có lẽ...”

“Đừng đùa vậy.” Doãn Lạc Hà không buồn để ý tới hắn: “Tống Yến Hồi truyền chức thành chủ không đơn giản như trong tưởng tượng. Có người nói thành Vô Song tiếp đón một vị khách quý, thân phận của vị khách đó vô cùng tôn quý.”

“Khách quý gì, chẳng phải bị Tuyết Nguyệt thành cự tuyệt ở ngoài thành nên mới tới bên bọn họ à.” Sắc mặt Tư Không Trường Phong không hề thay đổi.

“Thế nhưng có một vị khách quý vừa đưa tin tới, hắn đang trên đường tới Tuyết Nguyệt thành. Vị khách quý này ngươi lại không thể cự tuyệt được. Dù sao con gái của người ta vẫn còn ở chỗ chúng ta. À không đúng, hình như chưa thông báo cho hắn đã thả con gái của hắn ra rồi?” Giọng nói của Doãn Lạc Hà có vẻ không có ý tốt.

“Diệp Khiếu Ưng.” Tư Không Trường Phong ôm trán: “Đúng là một vị khách quý phiền phức.”

“Đúng rồi, ta vừa đảo qua ngoài thành một vòng. Ta phát hiện người trong quán trà đang đồn đại một chuyện. Mặc dù ta không biết chuyện này là thật hay giả nhưng ta cảm thấy ngươi cần phải biết.” Doãn Lạc Hà đột nhiên nói.

“Đám người trong quán trà thuận miệng nói bậy, có gì đáng để ta nghe? Có vị Kiếm Tiên nào mới, hay có ma đầu nào lại rời núi giết một môn phái?” Tư Không Trường Phong nhún vai một cái.

“Họ nói có một người xuống núi.” Doãn Lạc Hà cố tình nói úp úp mở mở.

Tư Không Trường Phong lập tức hiểu ra, thế nhưng hắn lập tức biến sắc, quát lớn: “Đạo Kiếm Tiên Triệu Ngọc Chân! Hắn xuống núi! Vì sao hắn lại xuống núi? Vì sao hắn lại xuống núi?”

Doãn Lạc Hà không hiểu vì sao Tư Không Trường Phong lại kích động như vậy, bèn nói: “Chắc là sợ Hàn Y gặp lại Lôi Oanh, uy hiếp tới mình, cuối cùng không nhịn được xuống núi?”

Tư Không Trường Phong lại lắc đầu: “Không thể nào, không thể nào.”

Trên đời này ngoại trừ mấy vị thiên sư trên núi Thanh Thành, Tư Không Trường Phong và Bách Lý Đông Quân là hai trong số ít những người biết lý do Triệu Ngọc Chân không thể xuống núi. Nếu không với tính khí của hắn đã sớm xách một cây thương tới núi Thanh Thành ra mặt cho sư tỷ của mình. Thế nhưng không ngờ Triệu Ngọc Chân lại xuống núi.

“Triệu Ngọc Chân xuống núi, đi đâu?” Tư Không Trường Phong hỏi.

“Trong lời đồn Triệu Ngọc Chân đi thẳng về phía nam, trên đường đi thiên quân vạn mã cũng không cản được hắn.” Doãn Lạc Hà đáp.

Tư Không Trường Phong xiết chặt cán thương, nhìn về phía trước, nói với vẻ âu lo: “Chẳng lẽ Hàn Y gặp nguy hiểm?”

Chương 137: Lôi môn Lôi Oanh

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Giang Nam Phích Lịch đường.

Lôi gia bảo.

Lôi gia bảo là một pháo đái rất lớn, phía trước nhất là ba sảnh chính, được sử dụng để nghênh đón khách khứa vừa tới. Sau chính đường là ba đường thuộc chi chính, phân biệt là Liệt Hỏa đường - nơi nghiên cứu hỏa dược trong môn phái, Thiết Sơn đường - nơi các đệ tử nội môn tu luyện quyền pháp nội công, cùng với Giới Luật đường - nơi quản lý thưởng phạt của Lôi môn. Sau ba đường là một dãy nhà lớn, nơi ở của các đệ tử xuất sắc trong chi chính. Còn vây xung quanh dãy nhà lớn ở chính giữa của chi chính là một loạt các gian phòng nhỏ. Khác với dãy nhà lớn của chi chính tinh xảo hoa mỹ, những gian phòng nhỏ này thấp bé bình thường, nơi này là nơi ở của các đệ tử chi phụ Lôi môn.

Đệ tử chi phụ của Lôi môn cũng có cơ hội được các đường chính dạy bảo, thậm chí mười mấy năm gần đây từng xuất hiện rất nhiều người tài hoa tuyệt thế. Ví dụ như người từng được xướng tên cùng truyền nhân Kiếm Trủng Lý Tâm Nguyệt ‘kiếm tâm hữu nguyệt, thụy mộng sát nhân’ - Lôi Mộng Sát, ví dụ như người từng sánh vai với Lôi Vân Hạc của chi chính được tôn là hai đại cao thủ lứa thiếu niên của Lôi môn - Lôi Oanh. Có điều hai người đó, một thì sau đó trở thành một trong bát đại trụ quốc, thống lĩnh trung quân của Bắc Ly, chức quan đại tướng quân, vi phạm tổ huấn của Lôi môn ‘không vào quân ngũ’ nên bị gia tộc khai trừ. Một người khác lại từ bỏ tôn chỉ ‘khóa đao treo kiếm’ của Lôi môn, rèn một thanh Sát Phố kiếm, luyện kiếm tới mức si mê, hầu như thành tựu nửa Kiếm Tiên, nhưng không hiểu sao lại trở về Lôi môn bế quan mười mấy năm không ra khỏi cửa. Tên của hai người đều trở thành cấm kỵ trong Lôi môn. Chuyện này làm cho các đệ tử chi phụ vốn đã suy thoái gần đây càng không ngóc đầu lên được. Nhưng trong lòng các đệ tử chi phụ trẻ tuổi vẫn có hy vọng, thiếu niên áo đỏ kia chính là Lôi Mộng Sát hay Lôi Oanh trong lứa bọn họ.

“Nhưng, chuyến này Vô Kiệt ca ca đi đã hơn nửa năm, sao vẫn chưa về?” Một thiếu niên mặc quần áo vải màu xám ngồi trên ghế đá, đung đưa hai chân, ảo não suy nghĩ.

“Mấy ngày trước khi ta học quyền trong đường chính, nghe các sư huynh nói hình như Vô Kiệt ca ca tới Tuyết Nguyệt thành rồi.” Một thiếu niên có vẻ lớn hơn một chút nói tiếp.

“Tuyết Nguyệt thành? Đây chẳng phải giang hồ đệ nhất thành à? Ngay cả Lôi gia bảo chúng ta cũng chỉ là một nhánh trong liên minh Tuyết Nguyệt thành mà thôi. Vô Kiệt ca ca chỉ bảo mình đi du lịch một phen thôi, không ngờ lại tới Tuyết Nguyệt thành.” Một thiếu nữ tết tóc kiểu sừng dê, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch.

“Không chỉ tới Tuyết Nguyệt thành, có người còn nói Vô Kiệt ca ca leo thẳng lên tầng mười sáu Đăng Thiên các, hơn nữa khi tới tầng thứ mười lăm còn gặp...” Thiếu niên lớn tuổi bỗng ngừng lại, không nói tiếp.

“Gặp cái gì, ngươi mau nói tiếp đi!” Thiếu niên áo xám vội vàng la lên.

“Đúng vậy, ngươi nói mau đi!” Thiếu nữ kéo ống tay áo của hắn.

“Lôi Vân Hạc.” Thiếu niên lớn tuổi hạ giọng nói. Cái tên này ngay những đệ tử chi chính còn không dám tùy tiện nói ra ngoài miệng, hắn chỉ có thể cố gắng hạ thật nhỏ giọng xuống.

“Lôi Vân Hạc!” Thiếu niên áo xám hét lên: “Sao mọi người nói ông ấy mất lâu rồi mà!”

“Ngươi nhỏ giọng chút.” Thiếu niên lớn tuổi giơ tay lên gõ đầu hắn một cái, cảnh giác nhìn xung quanh một hồi nhưng lại phát hiện một người mặc áo lông màu trắng xuất hiện cuối con đường.

Giờ đã là cuối hè đầu thu, thời tiết vẫn mang theo hơi ấm dư âm của mùa hè. Ba người bọn họ vẫn mặc áo mỏng, nhưng người này lại mặc áo lông. Đó là một chiếc áo được làm bằng da bạch hổ, cực kỳ quý giá, là vật chống lạnh mùa đông loại thượng phẩm. Thế nhưng giờ phút này hắn mặc vậy lại quỷ dị tới khó tả. Nam tử này rất gầy, toàn thân rúc trong áo lông hổ, hốc mắt sâu hoắm, vừa đi vừa ho nhẹ, trên người như tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.

Ba người nhìn nhau một cái, lập tức sợ tới quỳ rạp trên mặt đất, toàn thân run rẩy.
Tuy trang phục của người này rất kỳ quái, tướng mạo cũng rất kỳ quái, thế nhưng trong mắt bọn họ lại không hề kỳ quái. Năm xưa khi Lôi gia bảo ngăn cảm Ma giáo xâm lấn, có một đệ tử Lôi môn đấu ba chưởng với U Băng trưởng lão của Ma giáo, đánh gục hắn. Nhờ chuyện này thanh danh của hắn vang dội nhưng đồng thời cũng mắc phải hàn độc không thể trị tận gốc. Người này tên Lôi Thiên Hổ, chủ nhân hiện tại của Lôi gia bảo.

“Đại... đại đương gia!” Bọn họ cố gắng thốt ra mấy chữ này.

Lôi Thiên Hổ không buồn nhìn bọn họ, nhẹ nhàng khoanh tay áo, đi qua bên cạnh bọn họ, đẩy cửa bước vào một tiểu viện.

Trong sân trống rỗng không có thứ gì, chỉ có chỗ chính giữa là một xích đu nho nhỏ đang đung đưa. Còn cuối sân là một cái ghế tựa dài, một người trung niên mặc trường bào màu xám đang nằm đó cầm một quyển sách, lẳng lặng đọc.

“Lần nào tới cũng đọc sách, có gì hay mà đọc. Chẳng lẽ trong sách có kiếm thuật tuyệt thế mà ngươi theo đuổi?” Giọng nói của Lôi Thiên Hổ trầm trầm khàn khàn, đáng sợ như tiếng xé rách.

“Nho Kiếm Tiên đọc sách mấy chục năm, sau đó tiện tay thi triển một kiếm là trở thành Kiếm Tiên. Đâu thể nói trong sách không có kiếm thuật?” Giọng nói của nam tử mặc áo bào xám vừa ôn nhu vừa mang đầy vẻ nho nhã.

“Nếu ta không biết ngươi từ nhỏ, khéo đã tưởng ngươi trở thành một học trò ngoan chăm chỉ học hành rồi.” Lôi Thiên Hổ đi tới bên nam tử áo bào xám, ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh đó.

“Sao hôm nay đại đương gia rảnh rỗi tới thăm ta?” Nam tử áo bào xám buông sách xuống hỏi.

“Tới nói với ngươi vài chuyện ngươi rất quan tâm.” Lôi Thiên Hổ chậm rãi nói.

“Chuyện ta rất quan tâm? Ta chỉ quan tâm làm sao luyện được một chiêu kiếm tuyệt thế, vượt qua tên đạo sĩ thối trên núi Thanh Thành thôi.” Người đàn ông áo bào xám bĩu môi nói.
“Tin ta đi, chắc chắn ngươi cực kỳ quan tâm tới mấy chuyện ta sẽ nói.” Lôi Thiên Hổ thở một hơi lạnh: “Chuyện đầu tiên, mấy tháng trước đệ tử của ngươi xông vào Đăng Thiên các, tìm được Lôi Vân Hạc nấp trong Tuyết Nguyệt thành, đồng thời giúp hắn trở lại Tiêu Dao Thiên Cảnh, trở lại giang hồ. Vốn ta còn không tin, nhưng trước đây không lâu bên núi Thanh Thành có tin đưa tới. Lôi Vân Hạc lại một mình giao chiến với Triệu Ngọc Chân, lần này đánh ngang tay, coi như vãn hồi tôn nghiêm năm xưa.”

“Rốt cuộc tên kia cũng chịu hiện thân?” Nam tử áo bào xám nhướn mày: “Sau đó thì sao, hắn về cướp chức chưởng môn với ngươi?”

“Nếu hắn muốn thế đương nhiên là tốt nhất.” Tay phải Lôi Thiên Hổ xiết thành quyền, đặt lên môi ho khan vài tiếng nặng nề: “Không biết thân thể của ta còn chống đỡ được mấy xuân thu đây.”

“Yên tâm đi, có y thuật của ta, ngươi không chết được đâu. Tên tiểu tử Lôi Vân Hạc kia cũng chẳng hứng thú gì với chức chưởng môn. Nếu hắn thật sự làm chưởng môn, Lôi gia bảo cũng xong đời rồi.” Nam tử áo bào xám cười nói: “Nhắc tới thì, tên đệ tử của ta thế nào rồi?”

“Gần đây đệ tử của ngươi rời khỏi Tuyết Nguyệt thành, đại khái là về Lôi gia bảo.” Lôi Thiên Hổ nói.

“Có lương tâm, còn biết về thăm sư phụ mình.” Nam tử áo bào xám gật đầu.

“Sau khi hắn rời khỏi Tuyết Nguyệt thành, có một người cũng rời thành theo.”

“Ai?”

“Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y.”

“Cái gì?” Nam tử áo bào xám nhảy bật khỏi ghế, kinh hãi nói: “Cũng tới Lôi gia bảo à?”

“Có lẽ đúng, cũng có lẽ không.” Lôi Thiên Hổ mỉm cười thản nhiên.

“Ngươi có thể nói hết một lượt được không?” Nam tử áo xám bất đắc dĩ nói.

“Bởi vì trước đây không lâu toàn bộ giang hồ đều đồn đại, Triệu Ngọc Chân xuống núi. Mặc dù núi Thanh Thành im lặng không bàn luận gì về tin tức này, nhưng có người tận mặt hứng kiến ba ngàn thiết kỵ bị đánh tới mức người ngã ngựa đổ.”

Nam tử áo xám ngẩn ra tại chỗ: “Triệu Ngọc Chân, hắn cũng xuống núi rồi à?”

“Đúng vậy. Ngay cả Đạo Kiếm Tiên cũng xuống núi, thế thì kiếm thuật tuyệt thế áp đảo Kiếm Tiên của nhà ngươi luyện đến đâu rồi?”

Nam tử áo xám lại như đã thất thần, nhìn về phương xa, một lúc lâu sau mới lẩm bẩm: “Chẳng lẽ lần này, ta lại chậm mất rồi?”

Chương 138: Đạo Kiếm Tiên tuyệt thế

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đạo gia có vị thần tên là Đông Cực Thanh Hoa đại đế, nhân gian gọi là Thái Ất Thiên Tôn, dưới trướng Thiên Tôn có một con sư tử chín đầu tên là Cửu Linh Nguyên Thánh. Tục truyền Thái Ất Thiên Tôn có thể biến hồ máu tượng trưng cho nghiệp quả và nghiệp lực địa ngục hóa thành ao sen. Một tiếng gầm của sư tử chín đầu dưới trướng có thể mở cánh cửa địa ngục Cửu U, cũng là tầng sâu nhất dưới địa ngục. Còn Thái Ất Cửu Sư quyết lại là bí pháp chí thượng của đạo gia, có thể mời lực lượng của Cửu Linh Nguyên Thánh. Người đạo pháp nông cạn khi ra tay có tiếng sư tử gầm, khi đạt được một chút thành tựu có thể hóa thành ảo ảnh sư tử. Còn tới như Triệu Ngọc Chân vừa ra tay đã có sư tử giáng thế, đạo pháp đã gần như nối liền với thiên đạo.

Tạ Thất Đao nhíu chặt lông mày, trầm ngâm nói: “Mộ gia nghiên cứu bí pháp mấy chục năm, thế nhưng đứng trước đạo pháp chính thống của núi Thanh Thành, có nhìn thế nào cũng thấy khí thế yếu đi mấy phần.”

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Đạo pháp hay kiếm thuật của Triệu Ngọc Chân đều là người đứng đầu núi Thanh Thành trong trăm năm trở lại đây. Ngươi chỉ thấy đạo pháp nhưng còn phải phòng bị kiếm thuật hơn thế nữa.”

Trong lúc đang nói, Triệu Ngọc Chân đã cầm kiếm đi tới trước mặt bọn họ, ảo ảnh sử tử kia cũng lao thẳng về phía Tạ Thất Đao. Tạ Thất Đao vung quyền ngăn cản, trong tay hắn không còn trường đao, buộc phải dùng quyền làm đao, xuất ra là quyền nhưng lại dùng đao pháp. Quyền này vung tới đánh thẳng vào ảo ảnh sư tử kia. Lại nghe tiếng gầm của sư tử làm chấn động cả núi Lạc Lôi. Tạ Thất Đao bị ép phải lui lại, nổi giận quát lớn: “Súc sinh!” Lại thấy đại gia trường đột nhiên xuất hiện, tay lóng lánh ánh đen, một chưởng dán lên trán ảo ảnh sư tử kia.

Ảo ảnh lập tức tiên tan.

Bên phía kia, Triệu Ngọc Chân đã cầm Đào Hoa kiếm giao chiến vài chục chiêu với Tô Mộ Vũ. Hắn thấy đại gia trường Ám Hà xuất một chưởng, khẽ cau mày than nhẹ: “Diêm Ma chưởng?” Hắn hơi chần chờ, chỉ thấy mười bảy lưỡi đao sắc của Tô Mộ Vũ lại lao về phía mình. Triệu Ngọc Chân nâng kiếm ngăn cản, thân hình nhảy lên trên. Hắn cười nói: “Kiếm của ngươi rất tốt. Ngươi là Chấp Tán Quỷ của Ám Hà? Ta chưa từng xuống núi nhưng cũng nghe tên của ngươi.”

“Ta không dùng kiếm.” Tô Mộ Vũ nhảy lên theo: “Là hung khí.”

“Không phải kiếm mà là hung khí, cũng là một kiến giải.” Triệu Ngọc Chân gật đầu, vung nhẹ Đào Hoa kiếm trong tay lên, một trong tay lên, một ánh đỏ lướt qua, ép cả đại gia trường, Tạ Thất Đao và Tô Mộ Vũ đang định hợp lực lao tới trở về.

Triệu Ngọc Chân hạ xuống đất, thở dài một tiếng: “Thật khó đối phó.”

Bên kia Tạ Thất Đao đã đầu đầy mồ hôi, tay cầm kiếm của Tô Mộ Vũ hơi run run. Vừa rồi khi giao chiến với Lý Hàn Y hai người bọn họ đã tiêu hao quá nhiều sức lực, giờ lại lập tức giao thủ với Đạo Kiếm Tiên Triệu Ngọc Chân, cho dù là gia chủ của Ám Hà cũng cảm thấy mệt mỏi. Chỉ có đại gia trường có vẻ chưa dùng toàn lực, ánh mắt hắn đảo qua Đường môn tam lão. Vừa rồi ba người Đường Ẩn, Đường Liệt, Đường Nguyệt Lạc đều chưa ra tay. Mặc dù vừa rồi khi đối phó với Lý Hàn Y bọn họ đã dùng hết Phật Nộ Đường Liên mạnh mẽ nhất, nhưng với tính tình luôn nhất quán của Đường môn, chắc chắn bọn họ còn thủ đoạn nào khác. Thế nhưng chưa tới thời khắc cuối cùng, không trông mong gì vào sự giúp đỡ của họ.

“Xưa nay thiên hạ luôn cho rằng trong Ngũ Đại Kiếm Tiên, kiếm thuật của Cô Kiếm Tiên đứng đầu, vì một mình hắn ở trong một thành, khí phách thiên hạ vô song. Thế nhưng ta vẫn cho rằng kiếm của Đạo Kiếm Tiên mới là đệ nhất thiên hạ.” Đại gia trường đột nhiên nói: “Hôm nay may mắn chứng kiến, nhất định phải dốc toàn lực ứng phó.”

“Kiếm của ta có phải đệ nhất thiên hạ hay không, không quan trọng.” Triệu Ngọc Chân cười một tiếng: “Dù sao ta cũng không dễ rút kiếm.

Nhưng một khi rút kiếm, vậy trời long đất lở!
Triệu Ngọc Chân đột nhiên chỉ kiếm lên trời, tay phải vung mạnh thanh kiếm gỗ đào, chỉ thấy thanh kiếm gỗ đào bỗng hóa thành vài chục thanh. Hắn cười với Tô Mộ Vũ: “Ngươi có tám thanh kiếm sắc đã là tuyệt học trong thiên hạ, ta có ba mươi sáu thanh kiếm gỗ đào, ngươi thấy sao?”

Tô Mộ Vũ cau mày, mắng: “Hư ảo!”

Triệu Ngọc Chân mặt không đổi sắc nói: “Phật gia có câu, tất cả mọi thứ đều là hư ảo.”

“Vậy đạo gia nói sao?” Tô Mộ Vũ hỏi.

“Tất cả mọi thứ, ngoài tiểu tiên nữ ra, đều là hư ảo.” Triệu Ngọc Chân nhướn mày: “Là ta nói.”

“Ta chính là đạo!” Triệu Ngọc Chân đột nhiên vung tay, ba mươi sáu thanh kiếm ập thẳng xuống đầu đám người. Nhưng kiếm không đánh về phía bọn họ, chỉ bao vây tầng tầng lớp lớp.

“Đây là?” Đại gia trường cau mày.

Ngón trỏ và ngón giữa tay phải của Triệu Ngọc Chân khép lại, đặt lên mép, đột nhiên hét: “Vô Lượng kiếm trận, lên!”

Đột nhiên, giữa không trung lại xuất hiện vô số kiếm gỗ đào, phủ kín trời đất, che khuất mặt trời! Triệu Ngọc Chân nhảy lên một cái, bước lên một thanh kiếm gỗ đào trong số đó, đưa mắt nhìn xuống đám người, như tiên nhân giáng thế.
“Chẳng qua là thủ thuật che mắt của Đại Giác, tưởng dọa được chúng ta chắc?” Tạ Thất Đao cả giận nói.

“Là đạo pháp, cũng là kiếm thuật.” Đại gia trường lên tiếng: “Đúng là chỉ trong khoảng khắc một người không thể lấy ra nhiều binh khí như vậy được, nhưng chúng nó không phải là hư ảo, chúng cũng không phải là kiếm.”

“Là kiếm khí.” Tô Mộ Vũ nói tiếp.

“Kiếm, đi!” Triệu Ngọc Chân chợt quát lên.

Những thanh kiếm gỗ đào phủ kín bầu trời đánh thẳng về phía đám người.

Đại gia trường Ám Hà, gia chủ Ám Hà Tô gia, gia chủ Ám Hà Tạ gia, Đường môn Đường Ẩn, Đường Liệt, Đường Nguyệt Lạc. Sáu người này mỗi người đều là cao thủ tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ, đều được tôn là cao thủ nhất đẳng. Thế nhưng giờ khắc này dưới Vô Lượng kiếm trận của Triệu Ngọc Chân lại yếu ớt như gián dế!

Lý Hàn Y nằm bên cạnh nhìn Triệu Ngọc Chân đạp kiếm bay trên không, bỗng ngây dại.

Năm xưa cô dùng một chiêu kiếm giúp Triệu Ngọc Chân đang bế quan dưỡng thương ngăn cản Lôi Oanh đã đại thành Sát Phố kiếm. Hơn nữa khi biết tình yêu của Lôi Oanh, lại dùng một chiêu với hắn. Chính là chiêu kiếm ấm áp nhất chốn nhân gian mà bản thân vừa sử dụng - Xuân Phong Lai. Cô nói lúc nào Lôi Oanh có thể sử dụng kiếm thuật như vậy mới có tư cách tìm mình. Cô không ngờ câu nói này của mình lại khiến Lôi Oanh tự cầm tù mình bao năm. Lần này cô xuống núi, một là vì gặp mặt Lôi Oanh một lần, xem bệnh tình của hắn ra sao, hai là vì xin lỗi vì câu nói năm xưa của mình, khuyên bảo Lôi Oanh một chút. Dù sao năm đó cô chứng kiến kiếm của Triệu Ngọc Chân, cũng yêu Triệu Ngọc Chân. Còn Triệu Ngọc Chân chính là mục đích khác trong lần rời thành này của cô. Vốn cô định sau khi tới Lôi gia bảo sẽ đến núi Thanh Thành. Cô chờ đợi đã hơn mười năm, không muốn đợi nữa, rốt cuộc xuống núi hay không xuống núi dẫu sao cũng phải có một đáp án. Không ngờ rằng đáp án này lại tự đi tới trong thời khắc cô đối mặt với sinh tử.

Bọn họ gặp nhau không nhiều, tổng cộng mới chỉ ba lần.

Mỗi lần đều coi là tuyệt thế như vậy!

Ngoài ba trăm dặm, một đạo nhân áo bào trắng đang lao nhanh đi. Đạo nhân kia râu tóc bạc phơ nhưng mặt mày như ngọc, lướt nhanh trên bình nguyên, thần thái phấn chấn như tiên nhân cưỡi gió. Hắn nhìn về phía nam, thấy phía xa có hào quang lấp loáng, kiếm khí mãnh liệt, hơi nhíu mày.

“Nhật trung tắc di, nguyệt doanh tức khuy, vật cực tất phản thịnh cực nhi suy.”

(Tạm dịch: Mặt trời lên cao rồi lại xuống, mặt trăng tròn rồi lại khuyết, vật cực ắt sẽ phản, sau cực thịnh ắt sẽ suy.)

“Chẳng lẽ lần này ta tới chậm thật rồi?”

Chương 139: Nhất kiếm nhập Thần Du

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Một thành một bại, gọi là một kiếp, trước khi có thiên địa, đã có Vô Lượng kiếp này.” Triệu Ngọc Chân chân đạp lên kiếm gỗ đào, nhìn xuống đám người, như đang xét xử bọn họ.

“Ngươi có mười thanh kiếm, ta chém gãy mười thanh. Ngươi có trăm thanh kiếm, ta chém gãy trăm thanh. Ngươi có ngàn thanh kiếm ta cũng khiến cả ngàn thanh của ngươi đứt đoạn!” Tạ Thất Đao gầm lên, bắp thịt gồng lớn! Hắn đã là một người già, là gia chủ duy nhất trong cùng lứa của Ám Hà còn khỏe mạnh. Nhưng giờ phút này huyết dịch của hắn nóng bỏng. Hắn vung quyền như điên, đánh gãy từng thanh kiếm gỗ đào trước mắt. Nhưng kiếm khí của Triệu Ngọc Chân vẫn như nước thủy triều, lưu lại từng vết thương nhỏ bé trên người hắn.

Tô Mộ Vũ ánh mắt lạnh băng, hắn tái hiện thập bát kiếm trận thất truyền nhiều năm của Ám Hà, dùng sức một người điều khiển mười tám thanh kiếm sắc, đã đạt tới đỉnh cao của kỹ thuật. Thế nhưng dưới Vô Lượng kiếm tận của Triệu Ngọc Chân, cuối cùng hắn cũng hiểu thế nào là kiếm thuật cảnh giới Kiếm Tiên. Hắn nhanh chóng vẫy Đao Ti trong tay, ngăn cản từng thanh kiếm gỗ đào của Triệu Ngọc Chân bên ngoài, thế nhưng kiếm kia lại như vô cùng vô tận, không bao giờ ngừng lại.

Đại gia trường, Tô Mộ Vũ trầm giọng nói: “Cứ tiếp tục như vậy, tất cả chúng ta sẽ chết ở đây.”

đại gia trường đưa tay phải ra ngăn trước mặt, trong tay như có thủy triều màu đen phun trào. Những thanh kiếm gỗ đào kia tới gần thủy triều màu đen kia đều lập tức nứt gãy, rơi trên mặt đất. Hắn gật đầu: “Vô Lượng kiếm trận, dẫu sao cũng là trận pháp kiếm khí của Triệu Ngọc Chân. Phá thanh Đào Hoa kiếm dưới chân Triệu Ngọc Chân, trận này cũng phá.”

Ba vị trưởng lão Đường môn như Đường Ẩn đều không giỏi cận chiến, bị Vô Lượng kiếm trận của Triệu Ngọc Chân áp bức đã cực kỳ vất vả, Đường Ẩn do dự rồi nói: “Kính xin đại gia trường tạo chút sơ hở cho chúng ta.”

Đại gia trường nhíu mày: “Các ngươi có cách à?”

Đường Ẩn gật đầu: “Chắc chắn sẽ không khiến đại gia trường thất vọng.”

“Được.” Đại gia trường gật đầu một cái, nhìn về phía Triệu Ngọc Chân: “Vậy để ta trải một con đường chết cho vị Đạo Kiếm Tiên này. Dù sao năm xưa danh hiệu của ta trong Ám Hà cũng là - Tống Táng Sư!”

Triệu Ngọc Chân đột nhiên đạp lên Đào Hoa kiếm dưới chân, tấn công về phía đám người. Hắn nhớ năm xưa sư phụ mình Lữ Tố Chân từng nói, Vô Lượng kiếp là kiếp của hắn. Là đại nạn, là tai ách mà số mệnh đã định. Nếu muốn độ kiếp hoặc lại ở lại núi Thanh Thành chuyên tâm tu đạo, ngày sau vượt qua kiếp nạn này phi thăng thành tiên. Hoặc là cưỡng chế phá kiếp này, bằng kiếm trong tay!

Lúc này đại gia trường cũng nhảy lên, ánh đen trong tay bừng lên như ngọn lửa đen rực cháy.

“Chưởng pháp chí tà trong nhân gian, Diêm Ma chưởng!” Triệu Ngọc Chân gầm lên.

“Ta có đường tới Diêm La điện, cung kính mời Đạo Kiếm Tiên vào điện!” Đại gia trường cũng quát lớn.

Kiếm chưởng giao nhau.

Trong lòng Triệu Ngọc Chân lạnh buốt, tay hắn đang cầm Đào Hoa kiếm được chế tạo lại từ thanh kiếm ấm áp nhất nhân gian Huyền Dương kiếm, người mang đạo pháp chí dương Đại Long Tượng Lực, thế nhưng khoảnh khắc này hắn lại có cảm giác giá lạnh chưa từng có!

Còn Đại gia trường lại cảm thấy toàn thân như lập tức bốc cháy, máu huyết dịch chảy như điên trong mạch máu, như sẽ lập tức phun ra ngoài.

Lúc này, rốt cuộc Vô Lượng kiếm trận cũng ngưng trệ trong chớp mắt.

Đường Ẩn cuối cùng cũng đưa tay lấy ra ám khí cuối cùng của mình.

Ám khí này do thợ thủ công giỏi nhất Đường môn trăm năm trước, Đường Liễu Sư chế tạo ra. Hắn dùng sức lực cả đời, năm đó cũng chỉ tạo ra chín món. Thế nhưng ám khí này không thể bố trí lại, dùng là dùng, không có lần thú hai. Sau này Đường môn cũng không có thợ thủ công nào tái hiện được món ám khí này. Trăm năm qua Đường môn chỉ dùng nó trong những thời khắc quan trọng nhất. Nhưng tới ngày nay nó chỉ còn ba món cuối cùng. Một món nằm trong tay Đường lão thái gia, một món nằm trong tay người quản lý ngoại phòng của Đường môn - Đường Hoàng, món cuối cùng được cất giữ trong kho binh khí của Đường môn, lần này được Đường Ẩn mang ra ngoài.
Bạo Vũ Lê Hoa châm, bên trong chứa hai mươi bảy mũi châm bạc. Đây là ám khí tinh xảo nhất của Đường môn, thậm chí một người căn bản không biết võ công cũng có thể dùng nó giết chết một cao thủ tuyệt đỉnh. Huống chi do trưởng lão Đường môn, Đường Ẩn đích thân bắn ra!

“Đây chính là, Bạo Vũ Lê Hoa Châm?” Tô Mộ Vũ chứng kiến Đường Ẩn ấn nhẹ cái hộp, trong lòng không khỏi lạnh buốt.

Hai mươi bảy mũi châm bạc lập tức bắn ra, bên trên lấp lánh ánh bạc đầy nguy hiểm.

Nhưng Đường Ẩn không nhắm vào Triệu Ngọc Chân đang giao chiến với đại gia trường Ám Hà.

Mà là người đã bị thương đang ngồi ngoài quan chiến, Lý Hàn Y.

Lý Hàn Y kinh ngạc, hai mươi bảy mũi châm bạc đã bay tới trước mặt cô. Cô cố vận chân khí nhưng cảm thấy toàn thân đau nhói, không xê dịch được dù chỉ nửa bước.

Triệu Ngọc Chân lập tức quay đầu lại, gầm lên: “Tiểu tiên nữ.”

“Ngươi tới cũng chẳng kịp đâu!” Đại gia trường cười lạnh nói.

“Không!” Triệu Ngọc Chân xuất một kiếm về phía Lý Hàn Y.

Khoảnh khắc đó, đường như toàn bộ thời không đều ngưng bặt, Lê Hoa Châm vốn đang bắn nhanh tới cũng như chậm lại mười lần, hai mươi lần, ba mươi lần! Mọi người thậm chí còn thấy được Lê Hoa Châm từ từ xoay tròn từng vòng một giữa không trung. Đường Ẩn không thể tin nổi há miệng định nói gì đó nhưng lại không thốt lên được dù chỉ một chữ.

Cảnh tượng đáng sợ này cực kỳ giống Lý Hàn Y lúc vừa rồi, chỉ có điều chiêu kiếm của Triệu Ngọc Chân càng hoành chỉnh, cũng càng thêm đáng sợ. Ngay cả đại gia trường của Ám Hà cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Không ngờ hắn làm được, một kiếm nhập Thần Du?

Đào Hoa kiếm trong tay Triệu Ngọc Chân bùng lên ánh sáng đỏ. Hắn cầm kiếm che trước mặt Lý Hàn Y, chém bay tất cả Lê Hoa Châm. Đường Ẩn, Đường Liệt, Đường Nguyệt Lạc.

Cảnh tưởng cuối cùng ba vị trưởng lão Đường môn sống hơn sáu mươi năm này thấy, đó là một mũi châm cực nhỏ lướt qua trước mắt. Giây kế tiếp, trên trán ba người đều phun ra một dòng suối máu.

Chết rồi ư?

Đây là suy nghĩ cuối cùng của bọn họ, sau đó ba người ngã ngửa ra phía sau.

Bên kia, đại gia trường vung nhẹ cánh tay, hất văng một loạt mũi châm xuống đất.

“Bạo Vũ Lê Hoa Châm tổng cộng có hai mươi bảy mũi châm ngươi hỏ.” Tô Mộ Vũ nhẹ giọng nói.

“Ba mũi ban cho Đường môn tam lão, ta cản hai mươi ba mũi, còn một mũi cuối cùng.” đại gia trường thản nhiên nói.

Tạ Thất Đao đột nhiên nhìn sang quát lớn: “Lý Hàn Y vẫn trúng một mũi.”

“Giết họ đi.” Đại gia trường chứng kiến uy thế của chiêu kiếm nhập Thần Du kia. Nhưng hắn cũng tin, trong thời gian ngắn không thể dùng kiếm thuật như vậy lần thứ hai.

Ba người lao lên phía trước.

Triệu Ngọc Chân đột nhiên xoay tay, tay trái ôm ngang Lý Hàn Y đã hôn mê, tay phải cầm kiếm gỗ đào, ánh mắt lạnh băng, cũng lao về phía ba người của Ám Hà. Hắn một tay ôm người, một tay cầm kiếm, lại thi triển chiêu kiếm kia.

Hốt như nhất dạ xuân phong lai, thiên thụ vạn thụ lê hoa khai.

Chiêu kiếm ấm áp nhất nhân gian - Xoan Phong Lai.

Chỉ một kiếm.

Bả vai Tạ Thất Đao phun máu.

Đao sắc trong tay Tô Mộ Vũ lần lượt gãy nát, tan thành vài chục mảnh rải rác trên mặt đất.

Đại gia trường dùng chưởng đấu với kiếm, bị ép lùi liền ba mươi hai bước.

Triệu Ngọc Chân dùng khí thế một chiêu kiếm đánh bị thương Tạ Thất Đao, đánh bại Tô Mộ Vũ, ép lui đại gia trường của Ám Hà!

Nhưng hắn cũng phun một ngụm máu tươi, nhân lúc bước chân còn chưa giảm tốc, ôm Lý Hàn Y lướt qua ba người, đột nhiên nhảy thẳng về phía trước.

Chương 140: Mũi châm đoạt hồn

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Trên bình nguyên, một người mặc áo tím ôm một người mặc áo trắng lao thẳng về phía trước. Lý Hàn Y cảm thấy chân khí toàn thân từ từ tiết ra. Mũi Lê Hoa Châm cuối cùng kia đã ghim vào thân thể cô, phong bế khí môn của cô. Triệu Ngọc Chân giơ tay đặt lên lưng cô, không ngừng truyền chân khí vào cơ thể của Lý Hàn Y, thế nhưng Lý Hàn Y chỉ khẽ lắc đầu. Cô hiểu rõ tình trạng thân thể của mình hơn Triệu Ngọc Chân: “Vô dụng thôi, muộn mất rồi."

“Không, không muộn.” Giọng nói của Triệu Ngọc Chân đã hơi khàn: “Ta mang nàng đi tìm đại phu!”

“Chàng ngốc, đại phu nào chữa nổi thương thế như vậy.” Lý Hàn Y cười khổ một cái.

“Dược Vương cốc! Ta mang nàng tới Dược Vương cốc! Chắc chắn Tân Bách Thảo sẽ trị được cho nàng!” Triệu Ngọc Chân đột nhiên nghĩ ra, lập tức vận khí lao thẳng về phía trước.

“Chàng ngốc, ba mươi năm liền chàng không xuống núi, làm sao biết Dược Vương cốc ở đâu.” Lý Hàn Y nghĩ thầm, đúng là một đạo sĩ ngốc, làm chưởng giáo mười mấy năm rồi vẫn là đạo sĩ ngốc. Nhưng vừa nói xong câu này cô đã hôn mê bất tỉnh.

Trên núi Lạc Lôi, Tô Mộ Vũ lặng lẽ đứng yên bên cạnh đại gia trường nhìn bóng người chạy như điên dưới núi. Tạ Thất Đao do dự một chút rồi nói: “Đại gia trường, giờ đuổi theo có lẽ vẫn kịp đấy.”

Đại gia trường trầm ngâm nói: “Vừa rồi Triệu Ngọc Chân dùng chiêu kiếm Thần Du kia là cưỡng ép sử dụng, ta có thể cảm giác được hắn bị cắn trả rất nặng. Nếu chuyến này có thể một lần diệt trừ hai vị kiếm tiên thì không gì tốt hơn.”

“Vậy thì đuổi?” Ánh mắt Tạ Thất Đao lóe lên vẻ hung ác, bả vai hắn chảy máu không ngừng, nhưng mùi máu càng kích thích sát tính của hắn.

Đại gia trường xoay người, khẽ thở dài: “E là khôngđuổi được.”

Sau lưng bọn họ, một đạo sĩ mặc trường bào màu trắng tay cầm phất trần đang đứng đó. Đạo sĩ có vẻ đã rất già, râu tóc bạc trắng, nhưng lại như rất trẻ, ánh mắt trong trẻo sáng ngời. Đạo sĩ mỉm cười, vung nhẹ phất trần.

Đạo sĩ không nói một lời, gương mặt vẫn mỉm cười hiền lành nhưng có ý ngăn ở đó, không lùi nửa bước.

“Thật thu vị, một Đạo Kiếm Tiên xuống núi, một lão thần tiên bước ra khỏi Thiên Khải.” Đại gia trường lạnh lùng nói.

Lão đạo sĩ mặc trường bào màu trắng vung phất trận, trước mặt hắn lập tức xuất hiện một cái khe dài vài chục trượng: “Xin đại gia trường đừng đi qua vạch này.”

Đại gia trường lui lại một bước: “Đương kim quốc sư có lệnh, đương nhiên không dám không nghe.” Ông lão thân phận thật sự chính là quốc sư Bắc Ly hiện nay, giam chính Khâm Thiên giám Tề Thiên Trần. Hắn vội vàng nhận lời khen tặng này, gật đầu một cái: “Cám ơn đại gia trường.”

“Chúng ta đi.” Đại gia trường xoay người, bước từng bước một theo hướng khác.

Tạ Thất Đao quan sát lão đạo sĩ chẳng khác nào thần tiên trước mắt, nhanh chóng đi theo. Chỉ có Tô Mộ Vũ lộ vẻ cung kính hiếm thấy với Tề Thiên Trần, thậm chí hơi nghiêng người tỏ ý chào một cái rồi mới quay người rời đi.

“Lâu rồi không gặp.” Tề Thiên Trần cũng nghiêng người đáp lễ rồi mới từ từ xoay người, nhìn bóng người đã sắp biến mất, lẩm bẩm: “Tới trễ thật ư?”

Thành Lạc Tang.

Đây là một tòa thành nhỏ nằm cách núi Lạc Lôi chưa tới trăm dặm. Một đạo sĩ mặc áo tím ôm một cô gái tuyệt sắc áo trắng chạy vội trên đường. Đạo sĩ rất kỳ quái, gặp ai cũng hỏi: “Có biết Dược Vương cốc ở đâu không?”

Đương nhiên người trong tòa thành nhỏ này không thể biết được Dược Vương Cốc ở đâu, chỉ có thể lắc đầu lia lịa. Cũng có người có lòng tốt thấy thần sắc hắn nóng nảy, nói cho hắn trong thành gần đây có một vị đại phu đang dạo chơi, có vẻ y thuật rất cao siêu, các chứng bệnh nguy nan gì tới tay hắn đều chữa được hết.

Cho dù hắn không chữa khỏi được cho cô gái này nhưng ít nhất cũng là một đại phu, có lẽ hắn biết Dược Vương cốc ở đâu. Người có lòng tốt kia nói với hắn như vậy.

Vừa dứt lời, Triệu Ngọc Chân đã lập tức lướt qua bên cạnh hắn, tiến thẳng tới cuối con đường. Người có lòng tốt kia dụi mắt một cái, ngây ra như phỗng: “Thần tiên như vậy rồi còn cần tìm đại phu làm gì?” “Đại phu ở đâu?” Triệu Ngọc Chân bước vào quán trà Nam Tương hét lớn một tiếng.

Mọi người kinh ngạc ngẩng đầu lên, thậm chí có vài văn nhân tao nhã bị tiếng quát này quấy nhiễu bầu không khí tĩnh lặng xung quanh, lộ vẻ không vui.

“Đại phu ở đâu?” Triệu Ngọc Chân tiếp tục gầm lên, tiếng gầm này khiến toàn bộ quán trà rung chuyển, bình trà trong tay Tạ Tuyên lắc lư mấy cái rồi rơi xuống đất, chén trà khách khứa đang cầm chuẩn bị uống cũng lập tức vỡ tan. Tiểu nhị lảo đảo bò từ dưới đất lên, đi tới bên cửa sổ, vỗ lên vai một thư sinh đang dùng quyển sách che mặt mình, lười biếng phơi nắng: “Tạ tiên sinh, có phải vị đạo trưởng này tới tìm ngài không?”

Thư sinh lấy quyển sách ra ngáp một cái: “Đạo trưởng cái gì chứ, tiếng gầm này tràn ngập chân khí. Không biết là đến để chữa bệnh hay đến để giết người đây?”

“Ngươi là đại phu à?” Giọng nói vốn ở xa kia đã lướt tới trước mặt bọn họ. Tiểu nhị lập tức bò dậy, bỏ đi như đang chạy trốn.

Thư sinh nhíu mày một cái nhìn Triệu Ngọc Chân, ngây ra một hồi rồi mới hỏi: “Triệu Ngọc Chân?”

Triệu Ngọc Chân bị gọi tên cũng sửng sốt, nhưng nhìn trang phục thư sinh, lại nhìn cái rương sách to tướng bên cạnh hắn, chần chừ một chút rồi hỏi: “Nho Kiếm Tiên?”

“Sao ngươi lại xuống núi? Còn ôm một cô gái như hoa như ngọc thế này...” Đây là lần đầu tiên Nho Kiếm Tiên - Tạ Tuyên và Triệu Ngọc Chân gặp mặt, nhưng hai người đều nhanh chóng nhận ra nhau. Song Nho Kiếm Tiên chưa trò chuyện với vị Kiếm Tiên cùng nổi danh với mình được vài câu đã bị cô gái trong lòng hắn thu hút.

Khi Tạ Tuyên làm khách tại Bách Hoa hội trong Tuyết Nguyệt thành đã từng nói, Tuyết Nguyệt thành có hai mỹ nhân nhưng trước nay không tới Bách Hoa hội. Một trong số đó thích đánh cược như tính mạng, một người khác tính khí quá tệ. Hắn chỉ may mắn gặp được cô gái tính khí quá tệ kia một lần hồi còn trẻ, nhưng sau lần gặp mặt đó dung nhan cô gái ấy đã khắc sâu trong đầu hắn, không cách nào quên đi. Đã mười mấy năm trôi qua, không ngờ vẻ tuyệt sắc đó vẫn không hề huyên giảm.

Tạ Tuyên chỉ kinh ngạc trong chốc lát rồi đứng bật dậy hét lớn: “Lý Hàn Y?”

Triệu Ngọc Chân vội vàng gật đầu: “Tiên sinh có cứu được nàng không?”

Tạ Tuyên giơ tay ra bắt mạch Lý Hàn Y rồi cau mày: “Đường môn, Bạo Vũ Lê Hoa Châm?”

“Đúng! Ta ngăn được hai mươi sáu mũi, nhưng không ngăn được một mũi.”

“Mũi Lê Hoa Châm cuối cùng phong bế khí môn của cô ấy. Hiện giờ chân khí của cô ấy đang không ngừng tiết ra ngoài, không tới nửa canh giờ nữa thì thần tiên cũng khó cứu nổi. Theo ta về nhà, phải lập tức ép mũi Lê Hoa Châm kia ra!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau