THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Chuyện giang hồ

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Dưới núi Lạc Lôi, một cỗ xe ngựa lặng lẽ rời khỏi.

Cô gái áo đỏ vẫn ôm thi thể khôi ngô đó, ánh mắt hờ hững nhìn theo xe ngựa đi xa. Cô gái áo tím quyến rũ cũng cau mày, gương mặt đầy vẻ xơ xác.

“Xương Ly chết trên tay đệ tử Lôi Môn, cách trả thù cho hắn tốt nhất là giết chết toàn bộ Lôi môn.” Một giọng nói mang theo ý lạnh vang lên sau lưng bọn họ. Đại gia trường Ám Hà mặc trường bào màu đen đeo mặt nạ bạc đứng sau lưng hai cô gái, bước tới ôm lấy vai hai người.

Nước mắt Tô Hồng Tức rốt cuộc cũng đổ xuống, bả vai Tô Tử Y cũng run rẩy.

“Sát thủ không nên khóc vì đồng bọn đã chết, cả đời Xương Ly đã giết mấy trăm người, thế nhưng bản thân chỉ chết có một lần. Tính thế nào cũng là có lời.” Đại gia trường vỗ nhẹ lên vai các cô: “Đừng khóc nữa, an táng Tô Xương Ly ở đây đi.”

Nhưng Tô Hồng Tức và Tô Tử Y vẫn không nhịn được rơi lệ. Tô Hồng Tức nức nở nói: “Ta muốn mang Xương Ly về Ám Hà.”

“Dưới núi Lạc Lôi có sông Vô Sinh, ngươi thả Xương Ly vào trong sông, con sông sẽ dẫn hắn về nhà. Cho dù thân thể không tới Ám Hà, linh hồn hắn cũng sẽ tìm được đường về nhà.” Đại gia trường trầm giọng nói.

“Mối thù này, chúng ta nhất định phải báo.” Tô Tử Y lau sạch nước mắt, hung dữ nói.

“Được lắm. Vậy thì giết sạch Lôi gia bảo, giết sạch Tuyết Nguyệt thành, giết sạch trọn cả Thiên Khải thành. Giết tới khắp thiên hạ chỉ còn lại mình Tô thị nhà chúng ta.” Đại gia trường thu cánh tay, ánh mắt lạnh băng.

Tô Hồng Tức và Tô Tử Y ngừng khóc, gương mặt lộ vẻ kinh ngạc.

“Các ngươi chỉ nghe được ta là đại gia trường, thế nhưng đại gia trường cũng từng là con cháu ba nhà. Ta họ Tô, tên thật là Tô Xương Hà, là anh của Tô Xương Ly.” Đại gia trường xoay người bước lên núi, giọng nói khiến người ta không nghe ra tâm tình. “Cho nên cơn phẫn nộ của ta còn nặng hơn các ngươi nhiều.”

“Nếu đã vậy, để lửa giận của Ám Hà đốt cháy toàn bộ Bắc Ly đi.”

Trong chiếc xe ngựa đi khỏi, Tiêu Sùng ngồi đối diện với Tiêu Cảnh Hà, Huyền Đồng lặng lẽ ngồi một bên, vươn tay ra ngoài cửa sổ. Một con bồ câu đưa thư từ xa bay tới, hạ xuống tay hắn.

“Cảnh Hà, lần này ngươi quá mạo hiểm.” Cuối cùng Tiêu Sùng mở miệng, giọng vẫn rất ôn hòa.
“Hoàng huynh,” Tiêu Cảnh Hà cúi đầu không nói gì. “Do Cảnh Hà đã quá kích động, xin hoàng huynh tha thứ.”

Tiêu Sùng lắc đầu: “Ta không trách ngươi. Chỉ có điều dẫu biết ngươi đang giúp ta leo lên ngôi vị hoàng đế nhưng ta vẫn mong ngày ta ngồi trên ngai hoàng đế ngươi sẽ đứng bên cạnh ta. Đến lúc đó ta sẽ phong ngươi làm Bình Thiên Vương, thiên hạ cũng sẽ truyền tụng tên tuổi của ngươi. Ngươi sẽ là vương gia vĩ đại nhất Bắc Ly từ khi lập quốc tới giờ, ngang hàng thiên tử, sánh vai với ta!”

Tiêu Cảnh Hà ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Sùng, ánh mắt nóng bỏng. Tuy đôi mắt Tiêu Sùng bị tầm vải trắng che khuất, nhưng khoảnh khắc đó hắn vẫn cảm nhận được hoàng huynh cũng đang nhìn mình đầy trịnh trọng. Nhìn đến đây thì đọc nốt luôn đi bạn ơi, stk của dịch giả là 19033917316011 - techcombank, các bạn đọc truyện ở site khác không phải bns cũng có thể donate để dịch giả bớt dỗi hờn mà đăng chương nhanh hơn nhé.

“Cảnh Hà chắc chắn không phụ kỳ vọng của hoàng huynh.” Tiêu Cảnh Hà trầm giọng nói.

Tiêu Sùng cười đáp: “Chúng ta vốn là huynh đệ, Cảnh Hà, ngươi đừng lúc nào cũng nghiêm túc như vậy.”

Tiêu Cảnh Hà gãi đầu một cái: “Hoàng huynh, không phải Cảnh Hà nghiêm túc, là do hoàng huynh luôn nói chuyện nghiêm túc như vậy.”

Tiêu Sùng cười một tiếng, hỏi Huyền Đồng bên cạnh: “Huyền Đồng, trong thư viết gì?” Lúc này Huyền Đồng vừa đọc được tờ giấy kia, đang định thu lại. Mặc dù hai mắt Tiêu Sùng đã mù nhưng vẫn như thấy rõ động tác của nó, vừa vặn hỏi ngay lúc này. Sẵn tiện thì chuyển qua Momo hoặc zalopay 0908007401 cũng được nhé.

Huyền Đồng vội vàng đáp: “Chuyến đi tới Tây Vực của bệ hạ đã kết thúc, đang trên đường trở về. Chúng ta phải lập tức lên đường, phải về Thiên Khải trước bệ hạ.”

“Khi bệ hạ đi về phía tây, Lan Nguyệt Hầu giám sát quốc sự, toàn bộ Thiên Khải trừ ta luôn giả bệnh không ra ngoài, các vị hoàng tử khác có dị động gì không?” Tiêu Sùng hỏi.
“Không có, những hoàng tử khác ai vào triều vẫn vào triều như thường, ai uống rượu vẫn uống rượu như thường, ai săn bắn vẫn săn bắn như thường. Trừ Xích Vương Tiêu Vũ, hắn cũng cáo ốm không ra ngoài, chừng hơn một tháng rồi.” Huyền Đồng đáp.

“Xích Vương Tiêu Vũ, tên vương gia thơ rượu ấy à? Ngày nào hắn cũng ăn chơi chè chén, ta thấy hắn bệnh thật rồi.” Tiêu Cảnh Hà cười khinh thường.

“Tiêu Cảnh Hà, đừng coi thường Xích Vương.” Tiêu Sùng lắc đầu nói.

“Sao nào? Trong số hoàng tử tuy chỉ có hai người các vị được phong vương, thế nhưng hoàng huynh là dựa vào tài trí của bản thân, còn Tiêu Vũ kia dựa vào cái gì? Chẳng qua là ỷ vào mẫu thân của mình được phụ hoàng sủng ái, thế nhưng một ả đàn bà không rõ lai lịch và một tên vương gia thơ rượu, người trong Thiên Khải thành có ai để mắt tới hắn?” Tiêu Cảnh Hà cau mày nói.

“Có một số việc không nên dựa vào vẻ bề ngoài. Xích Vương Tiêu Vũ là kẻ địch rất đáng sợ.” Tiêu Sùng trầm giọng nói: “Hơn nữa câu vừa rồi ngươi nói sai rồi. Không chỉ hai chúng ta là hoàng tử được phong vương, ngươi quên mất người quan trọng nhất.”

“Vĩnh An Vương?” Tiêu Cảnh Hà thầm kinh hãi: “Nhưng chúng ta đã nói thân phận của hắn cho Ám Hà. Hoàng huynh, huynh nói xem Ám Hà có giết hắn không? Còn nữa, bọn họ có tính toán gì khác không?”

“Không biết. Hắn cùng thiếu niên của Lôi môn giết người của Ám Hà Tô gia, bọn họ đã kết thù không chết không thôi. Ám Hà là tổ chức chú trọng lợi ích, nhưng có một số việc tuyệt đối không thể thỏa hiệp, dẫu sao những chuyện đó liên quan tới mấu chốt liên kết toàn bộ Ám Hà. Đại gia trường đã có ý giết bọn họ, ta có thể xác nhận.” Ngón tay Tiêu Sùng gõ nhẹ lên ghế.

“Đại gia trường, người đó....” Tiêu Cảnh Hà đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.

“Một người rất đáng sợ.” Tiêu Sùng thở dài: “Kết minh với một tên ma quỷ như vậy không biết là may mắn hay bất hạnh. Đúng rồi, Huyền Đồng, bên phía sư phụ có tin tức gì không?”

“Nộ Kiếm Tiên tiền bối vốn định tới Đường môn gặp mặt Đường lão thái gia. Nhưng trong tin tức Đường môn đưa tới, Nộ Kiếm Tiên tiền bối không tới đúng hẹn, đến nay vẫn không rõ hành tung.” Huyền Đồng đáp.

Tiêu Sùng bất đắc dĩ lắc đầu một cái: “Đại sư phụ luôn tùy hứng như vậy. Nếu ông ấy đã ra tay chắc chắn mọi chuyện không có sơ hở, nhưng ông ấy không có mặt, Đường môn và Ám Hà liên thủ lại ra tay bất ngờ như vậy, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn. Đợi trận đại chiến trên núi kết thúc, ba vị thành chủ Tuyết Nguyệt thành một mất tích, một chết, chỉ còn lại một người, quân cờ Vô Song thành cũng đến lúc xuất động rồi.”

“Bọn họ giết chết được Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên thật sao?” Tiêu Cảnh Hà hỏi.

“Đường môn tam lão, hai vị gia chủ của Ám Hà, lại thêm đại gia trường như ma quỷ kia. Cho dù là Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên cũng chẳng hề có chút sinh cơ, trừ phi thần tiên tới cứu.” Tiêu Sùng thở dài một tiếng, đột nhiên trịnh trọng nói: “Huyền Đồng, giờ chúng ta lập tức trở về Thiên Khải! Chạy không dừng vó vào, phải về sớm hơn bệ hạ bảy ngày!”

“Vì sao?” Tiêu Cảnh Hà không hiểu.

“Ngươi đừng bao giờ nghĩ mình có thể nắm được hành tung của phụ hoàng, người luôn luôn nhạy bén hơn tưởng tượng của chúng ta. Đến lúc đó chắc chắn người sẽ đột nhiên giá lâm tại Thiên Khải. Người sẽ không chờ chúng ta, người sẽ muốn biết khi mình không ở Thiên Khải, tòa thành đó, quốc gia đó có còn nằm trong lòng bàn tay mình không!” Tiêu Sùng cao giọng nói: “Về Thiên Khải, còn chuyện giang hồ cứ giao cho giang hồ thôi!”

Chương 132: Kiếm nâng, Côn Luân rung chuyển

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Cơn mưa nhỏ trút xuống đã lâu cuối cùng cũng nghỉ, Tô Mộ Vũ ngẩng đầu lên, tay xoay nhẹ cán dù, hất văng những giọt nước mưa rơi trên dù xuống đất.

Tí tách, nước mưa rơi trên phiến đá tạo thành tiêng vang thanh thúy. Tô Mộ Vũ buông dù xuống, thần sắc lạnh nhạt.

Tạ Thất Đao ngồi trong đình cười nói: “Ngươi với Lý Hàn Y coi như từng sóng vai tác chiến, hôm nay lại phát rút kiếm đối mặt, cho dù là ngươi chắc cũng thấy chẳng dễ chịu gì.”

Tô Mộ Vũ không trả lời, chỉ ngầng đầu nhìn bóng người càng lúc càng tiếp cận, lẩm bẩm: “Kế đình tiêu sắt cố nhân hi, hà xử đăng cao thả tống quy.”

Tạ Thất Đao cầm bầu rượu bên cạnh lên ngửa đầu uống một hớp rồi tưới rượu còn lại trong bầu lên thân đao, hắn lạnh lùng đọc tiếp: "Kim nhật tạm đồng phương cúc tửu, minh triêu ứng tác đoạn bồng phi." Rượu tưới lên làm thân đao sáng quắc tới chói mắt. Tạ Thất Đao cầm trường đao lên bước từng bước một ra ngoài đình.

(Tạm dịch:

Huyện Kế xa xôi vốn ít bạn, nơi cao nào tiễn người về đây.

Hôm nay nâng tạm rượu cúc này, sớm mai đặng tiễn người bạn ta.

Cửu Nhật Tống Biệt

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

Nguồn: Bạch Ngọc Sách

Nguyên tác: Vương Chi Hoán)

“Mong rằng lúc ta chết cũng có đao tốt kiếm tốt đưa tiễn như vậy.” Tuy giờ Tạ Thất Đao đã là một ông lão nhưng khi hắn cầm đao lên cơ bắp vẫn gồng lên, ánh mắt vẫn hung dữ, cứ như vẫn là một ma quỷ trẻ tuổi.

Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên xếp trong ngũ đại kiếm tiến, nhị thành chủ của giang hồ đệ nhất thành Tuyết Nguyệt thành, con gái của truyền nhân Kiếm Trủng Lý Tâm Nguyệt và Bắc Ly bát trụ quốc Lôi Mộng Sát. Mỗi danh hiệu đều cực kỳ bắt mắt, nhưng trong mắt gia chủ Ám Hà Tạ gia, cô đã là một người chết.

“Mộ Vũ, lần trước ta nhường giới trẻ các ngươi, để các ngươi ra tay trước. Lần này tới phiên mấy lão già chúng ta!” Tạ Thất Đao đột nhiên nâng trường đao đi. “Mọi người đều nói Bắc Ly dùng kiếm, Nam Quyết chơi đao. Đến lúc cho thế nhân thấy sự ngu muội của mình rồi.”

Tô Mộ Vũ không nói gì, chỉ lặng lẽ lui lại một bước.

Tạ Thất Đao đột nhiên bước lên trước, nâng trường đao lên, động tác như muốn chém ra.

Lý Hàn Y mặc áo trắng đứng cách bọn họ trăm thước, cuối cùng cũng rút thanh Thiết Mã Băng Hà bên hông ra.

“Nếu Ám Hà thật sự định ép Tuyết Nguyệt thành tới nước này!”

“Vậy thì mời, chết đi!”

Lý Hàn Y cầm kiếm, thân kiếm mang theo kiếm khí lạnh lẽo.

Một chiêu kiếm rung chuyển Côn Luân!
Chỉ trong chớp mắt, gió lạnh gầm thét khắp sườn núi. Trong gian đình nho nhỏ phủ một lớp băng sương, rung chuyển như sắp đổ.

“Hay cho một thanh Thiết Mã Băng Hà!” Tạ Thất Đao vung trường đao đột nhiên đánh về phía kiếm của Lý Hàn Y.

Tạ Thất Đao tên là Thất Đao là vì hắn giết người nhiều nhất chỉ dùng bảy đao. Sau bảy đao người trước mặt sẽ là vong hồn.

Đao đầu tiên hắn chém ra chạm vào kiếm của Lý Hàn Y. Thân đao run rẩy, Lý Hàn Y lui ba bước, hắn lui sáu bước.

Hắn lại xuất đao thế hai, đao thế bừng lên, đánh lui Lý Hàn Y ba bước, hắn cầm đao đứng yên tại chỗ, không dời nửa bước.

Hắn bổ ngang đao thứ ba, đao thế bá đạo. Lý Hàn Y cũng xuất một kiếm, thanh thế như vó ngựa đạp tan đồng hoang. Đao kiếm giao nhau, gian đình sau lưng lập tức sụp đổ. Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

Tô Mộ Vũ lặng lẽ tới một bên, ngón tay chạm lên cán dù, cau mày nhìn hai người tỷ thí như đang suy nghĩ điều gì.

Cuối cùng Tạ Thất Đao cũng chém ra đao thứ tư, đao thứ năm, đao thứ sáu.

Ba đao liên tục, khí thế như dời núi lấp biển, chỉ trong chớp mắt đã ép Lý Hàn Y tới tuyệt cảnh. Nhưng khi lâm vào tuyệt cảnh mới quan sát được Côn Luân! Trên núi Côn Luân, Lý Hàn Y từng dùng một kiếm chặt đứt tầng mây phủ kín bầu trời, khiến núi tuyết ngàn năm chứng kiến ánh mặt trời. Kiếm của nàng vốn mạnh nhất khi gặp tuyệt cảnh.

Lại xuất một chiêu kiếm, Hám Côn Luân!

Một tiếng keng.

Thiết Mã Băng Hà và trường đao của Tạ Thất Đao giao nhau, Tạ Thất Đao chỉ cảm thấy toàn thân lập tức chìm trong giá rét. Một luồng khí lạnh từ thân đao truyền lên cán đao, từ cán đao xâm nhập vào trong người hắn. Hắn cảm thấy toàn bộ cánh tay tê dại, đành phải rút đao lui lại mười bước. Để đọc nhanh nhất, vui lòng liên hệ chính chủ.

Hắn dùng hết sức lực cuối cùng của thân thể mới giữ được đao không rời khỏi tay. Tạ Thất Đao chỉ cười không chút câu nệ: “Hình như ta chỉ còn một đao cuối cùng, nếu sau đao đó ngươi còn không chết thì ta phải đổi tên rồi.”

“Ngươi không cần đổi tên.” Lý Hàn Y lạnh lùng nói: “Vì hôm nay ngươi sẽ chết.” Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
Nguồn: Bạch Ngọc Sách

“Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên Lý Hàn Y, ngươi quá ngông cuồng.” Tạ Thất Đao cười nhạt, cánh tay rung rung, lòng bàn tay tỏa ra hơi nóng khiến cánh tay hắn từ từ khôi phục tri giác. Hắn nắm chặt lấy thanh đao: “Ta còn một đao, một đao cuối cùng của ta, tên là Sát Thần!”

“Tạ thúc.” Tô Mộ Vũ đột nhiên bước lên trước một bước, bước này chặn đường Lý Hàn Y lại.

Tạ Thất Đao thở dài thu đao lại: “Đã lâu không đánh một trận sảng khoái đến vậy, bỗng nhớ lại thời mình còn thiếu niên, thật muốn kiếm một người đánh tới phân thắng bại.”

“Sát thủ không có thắng bại, chỉ có sinh tử.” Tô Mộ Vũ nhẹ giọng đáp.

“Để một kẻ hậu sinh nói vậy cũng thật mất mặt.” Tạ Thất Đao cắm đao xuống đất, đột nhiên nhắm mắt ngưng thần. Đây là tâm pháp độc nhất của Tạ gia chuyên tu luyện quyền thuật đao pháp, tên là ‘Liễm Thế’. Giờ phút này hắn bắt đầu tích lũy khí lực toàn thân, mãi tới khi rút đao ra.

Như quỷ thần giáng lâm!

“Chấp Tán Quỷ.” Lý Hàn Y lạnh lùng nhìn Tô Mộ Vũ.

Tô Mộ Vũ cúi đầu: “Nhị thành chủ.”

“Ngươi vẫn hệt như xưa, người khác luôn nói ta là người tính cách lạnh nhạt, nhưng ngươi mới thật sự như vậy. Có lúc ta cũng rất tò mò, rốt cuộc ngươi đã gặp chuyện gì, vì sao ngươi lại là một người không có tình cảm như vậy?” Lý Hàn Y nhìn Tô Mộ Vũ nói.

Tô Mộ Vũ cúi đầu nhìn vũng nước dưới chân, đột nhiên lắc đầu một cái: “Đương nhiên ta vẫn nhớ tình cảm năm xưa sánh vai. Chỉ có điều, có một số chuyện ta không thể quyết định được.”

“Nếu nói quyết định năm xưa của Ám Hà phái người hợp lực với võ lâm Trung Nguyên chống lại Ma giáo là chính xác, vậy quyết định hiện tại thật quá ngu xuẩn.” Lý Hàn Y nhíu mày: Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

Nguồn: Bạch Ngọc Sách

“Tên Tô Xương Hà kia chắc chắn đã điên rồi. Năm đó lần đầu tiên gặp hắn, ta đã cảm thấy một ngày nào đó dã tâm của hắn sẽ phá hủy chính hắn.”

Lúc này ba bóng người cũng hạ xuống sau lưng Lý Hàn Y, khăn đen che mặt, ánh mắt toát ra vẻ âm độc.

“Ám Hà, cùng với Đường môn. Liên thủ như vậy thật hiếm thấy.” Lý Hàn Y cười nhạt.

“Ngươi đã nhận ra?” Một giọng nói già nua vang lên sau lưng.

“Đường môn tam lão, Đường Ẩn, Đường Liệt, Đường Nguyệt Lạc. Ngoại trừ lão thái gia ra, thế hệ trước của Đường môn chỉ còn ba lão nhân, hôm nay lại chết hết ở đây, cũng thật đáng tiếc.” Lý Hàn Y thở dài một tiếng. Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

Nguồn: Bạch Ngọc Sách

Ông lão kia tháo mặt nạ ra, để lộ mái tóc bạc trắng. Đường An cầm đầu cười lạnh nói: “Lý Hàn Y, ngươi nói câu này thật quá ngông cuồng.”

“Ngông cuồng?” Lý Hàn Y nâng kiếm cười vang: “Chẳng qua là hai gia chủ của Ám Hà, thêm ba trưởng lão của Đường môn mà thôi.”

“Giết là được!”

Chương 133: Kiếm của Kiếm Tiên giáng lâm từ bầu trời

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Trong thiên hạ có năm vị Kiếm Tiên, Cô Kiếm Tiên thần bí nhất, bội kiếm là ‘Cửu Ca’, do thanh kiếm này trước chưa từng rời vỏ cho nên không đứng trong thiên hạ thập đại danh kiếm. Nho Kiếm Tiên hào hiệp nhất, bội kiếm ‘Vạn Quyển Thư’, tên là tự đặt, kiếm thì không biết mua được từ chỗ nào, đương nhiên không có vinh dự xuất hiện trong thiên hạ thập đại danh kiếm. Đạo Kiếm Tiên hợp với chữ ‘Tiên’ nhất, tu đạo trên núi Thanh Thành ba mươi năm, cầm Thanh Tiêu kiếm, hạng sáu trong thiên hạ danh kiếm, bao hàm đạo lý tối thượng của đạo gia, cũng là thanh kiếm đứng đầu đạo gia. Nộ Kiếm Tiên lại bá đạo nhất, bội kiếm là thanh kiếm vương bá ‘Phá Quân’, hạng năm trong thiên hạ danh kiếm. Còn thanh kiếm của Lý Hàn Y lại là bội kiếm của Côn Luân Kiếm Tiên trăm năm trước - Thiết Mã Băng Hà, đứng hạng ba trong thiên hạ danh kiếm. Trăm năm trước trong thiên hạ chỉ có một Côn Luân Kiếm Tiên, nghe nói cuối cùng cưỡi chim lớn hiếm thấy bay thẳng lên trời. Nhưng dù sao đây cũng chỉ là truyền thuyết, không có ai tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó. Nhưng truyền thuyết nói rằng bội kiếm của Kiếm Tiên được để lại, niêm phong trong kiếm trận của hắn. Còn Lý Hàn Y đã vượt qua kiếm trận tuyệt thế đó, chặt đứt núi băng đông kết cả trăm năm lấy đi thanh kiếm tuyệt thế này. Chỉ xét riêng bội kiếm, Lý Hàn Y đứng đầu trong ngũ đại kiếm tiên.

Còn trong ngũ đại Kiếm Tiên, Cô Kiếm Tiên không rời tòa thành cô quạnh Mộ Lương nửa bước, Đạo Kiếm Tiên ba mươi năm không xuống núi Thanh Thành một bước. Nộ Kiếm Tiên nấp trong phố phường thần bí khó lường. Nộ Kiếm Tiên còn được gọi là Ma Kiếm Tiên, trong mắt người đời càng giống ma đầu hơn giống Kiếm Tiên. Chỉ có kiếm của Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên Lý Hàn Y là thường được thế nhân chứng kiến nhất. Nhưng thế nhân cũng thấy, kiếm của Lý Hàn Y chưa bao giờ thất bại.

“Kiếm lên!” Lý Hàn Y giận dữ hét lớn, Thiết Mã Băng Hà bay lên, cô cũng tung người nhảy lên, cầm lấy chuôi kiếm chém xuống đầu Đường môn tam lão.

Người trong Đường môn trước nay không giỏi cận chiến, lập tức lui lại. Nhưng khí thế của Kiếm Tiên cực kỳ ác liệt, khiến bọn họ bỗng có cảm giác không thể lui lại phía sau. Cũng may, một thanh kiếm cản trước mặt bọn họ.

Hay nên nói là một cái dù.

Câu dù giấy này va chạm cùng Thiết Mã Băng Hà, chỉ trong chớp mắt cả dù lẫn người bắn tung. Dù giấy như một đóa hoa nở rộ, mười bảy lưỡi đao sắc bén tỏa ra, yêu kiều, mỹ lệ mà lại nguy hiểm.

“Thập bát kiếm trận?” Lý Hàn Y cười lạnh một tiếng, chém ra một kiếm.

Tô Mộ Vũ nhíu mày, tay trái đột nhiên thu lại, mười bảy lưỡi đao vừa phóng ra lập tức tụ lại trước mặt hắn, tọa thành một tấm khiên do lưỡi kiếm tạo thành, miễn cưỡng ngăn cản chiêu kiếm của Lý Hàn Y. Tô Mộ Vũ bị đánh trúng đột nhiên hạ xuống, hắn xoay người một cái đứng vững trên mặt đất, thanh kiếm trong tay vốn là cán dù, kiếm lưỡi mỏng Trường Hồng. Mười bảy lưỡi đao khác rơi xuống, cắm rải rác quanh người hắn.

Đường môn tam lão chợt tản ra, tay đều lay động.

Diêm Vương thiếp, Long Tu châm, Chu Nhan lệ.

Ba ám khí đỉnh cao của Đường môn bay về phía Lý Hàn Y.

“Bắc phong quyển địa bạch thảo chiết, hồ thiên bát nguyệt tức phi tuyết.” Lý Hàn Y nhẹ nhàng nhảy lên, khăn xám che trước mặt bay phất phới, hé lộ dung nhan tuyệt thế mờ mờ ảo ảo. “Chiêu kiếm này tên là Bát Nguyệt Phi Tuyết, chiêu kiếm chí hàn chốn nhân gian, do ta sáng tạo ra.”

(Tạm dịch: Gió bắc thổi tàn phai lá cỏ, sắc trời Hồ tháng tám tuyết bay.

Trích từ: Bạch Tuyết Ca Tống Vũ Phán Quan Qui Kinh

Tác giả: Sầm Tham)

Chiêu kiếm này vừa thi triển, gió tuyết xác xơ. Như chỉ trong chớp mắt đã khiến thế giới này chìm vào băng giá. Ba mũi ám khí cực nhanh dưới hàn khí này cũng từ từ giảm tốc, cuối cùng bị đóng băng giữa không trung. Lý Hàn Y nhẹ nhàng vung kiếm đánh chúng rơi xuống đất.
“Chuyện này... không thể nào.” Trưởng lão Đường môn Đường Ẩn kinh ngạc tới trợn tròn hai mắt: “Sao trên thế gian lại có kiếm pháp như vậy?”

“Đây là kiếm của Kiếm Tiên, từ trên trời giáng xuống.” Lý Hàn Y nâng kiếm múa nhẹ, bốn phía hàn khí lạnh băng, nhưng vẫn mang đầy vẻ phong hoa tuyệt đại.

Tô Mộ Vũ chợt cầm kiếm lao tới, mười bảy lưỡi đao sắc bén cũng bay thẳng về phía Lý Hàn Y. Hắn tung mình nhảy lên. Phi kiếm ác liệt, khi vung lên như làn mưa hoàng hôn. Kiếm nhỏ Trường Hồng, khi cần giết người một chiêu đoạt hồn. Đây chính là kiếm của Tô Mộ Vũ, không khiến thiên địa biến sắc như Lý Hàn Y nhưng vẫn rất đẹp, đó là một vẻ đẹp của kỹ thuật giết người tinh xảo!

Lý Hàn Y đột nhiên xoay người, nâng cao thanh kiếm, áo trắng phấp phơi như tiên nhân giáng trần. Thế nhưng khác với vẻ sương giá bay lượn vừa rồi, lần này trong mắt Lý Hàn Y như có ánh sáng ấm áp.

"Hốt như nhất dạ xuân phong lai, thiên thụ vạn thụ lê hoa khai." Dưới tấn khăn che đang phất cao, Lý Hàn Y nhếch miệng, ánh mắt ôn nhu, giọng nói êm ái hiếm thấy: “Kiếm này tên là Xuân Phong Lai, chiêu kiếm ấm áp nhất nhân gian, do người đó sáng tạo.”

(Tạm dịch: Bỗng như đêm nọ gió xuân thổi, muôn vàn cây lê bỗng nở hoa.

Trích từ bài thơ ‘Tuyết xuân’.

Tác giả: Hàn Dũ.)

“Kiếm hay lắm, đúng là chiêu kiếm của ông trời.” Tô Mộ Vũ gật đầu, kiếm trong tay vẫn không ngừng lại.

Hắn chỉ là lưỡi đao của người phàm, nhưng muốn đối đầu với kiếm của tiên nhân.

Đáng tiếc lưỡi đao của người phàm chỉ có sát tâm, kiếm của tiên nhân lại đa tình. Hai kiếm giao nhau, Tô Mộ Vũ bị Thiết Mã Băng Hà của Lý Hàn Y ép xuống. Sắc mặt hắn không đổi, tay trái vung lên, mười bảy lưỡi đao lại bay lên đánh về phía hai người.

Khí thế như muốn đồng quy vu tận.

“Ta còn chưa gặp lại hắn lần nữa, ta chưa thể chết!” Lý Hàn Y cao giọng quát lớn, đột nhiên nâng kiếm xuất cước đá bay Tô Mộ Vũ về phía mười bảy lưỡi đoa kia.

Tay trái của Tô Mộ Vũ lại vung lên, mười bảy lưỡi đao đột nhiên thay đổi phương hướng, lướt qua bên cạnh hắn. Hắn xoay người trên không trung, xuất cước đá một lưỡi đao về phía Lý Hàn Y.

Lý Hàn Y đang định né tránh, lại phát hiện ba luồng ám khí đột nhiên đánh tới.

Lần này ba món ám khí giống hệt nhau, ám khí tuyệt thế của Đường môn - Phật Nộ Đường Liên. Ghép thành hình hoa sen, một đóa hoa tỏa ra thành hai mươi mốt cánh, ba đóa Phật Nộ Đường Liên, tổng cộng hóa thành sáu mươi ba cánh hoa, bắn thẳng về phía Lý Hàn Y.

Phủ kín trời đất, không còn chỗ nào trốn.

Lúc này Tạ Thất Đao cũng mở mắt, trong mắt hắn lóe lên ánh sáng. Hắn nắm lấy trường đao trước mặt, tung người lao tới sau lưng Lý Hàn Y.

“Ngươi là kiếm của Kiếm Tiên trên trời giáng xuống, còn ta vừa vặn là đao sát thần!” Tạ Thất Đao giơ thanh trường đao lên đột nhiên chém xuống. Uy thế một đao đó còn mạnh hơn sáu đao liên tiếp lúc trước. Cái tên Sát Thần không phải khoác loác, đao này của Tạ Thất Đao cũng xứng danh tuyệt thế!

Chiêu kiếm tất sát của Tô Mộ Vũ, Phật Nộ Đường Liên của Đường môn tam lão, thêm vào chiêu đao Sát Thần của Tạ Thất Đao! Đây đã là tử cục, cục diện chết tới không thể chết hơn!

Nếu người bọn họ muốn giết không phải Lý Hàn Y.

Thế nhưng nơi đó lại là Lý Hàn Y, Kiếm Tiên chưa một lần thất bại - Lý Hàn Y!

Sơn Thủy Kiếm Cảnh của Lý Hàn Y có ba tầng, tầng thứ nhất thấy núi là núi, thấy nước là nước; tầng thứ hai thấy núi không là núi, thấy nước không là nước; tầng thứ ba thấy núi lại là núi, thấy nước lại là nước. Lý Hàn Y luyện kiếm trên đỉnh Thương Sơn đã nhiều năm, đã sớm bước vào cảnh giới thứ ba trong Sơn Thủy Kiếm Cảnh. Chỉ có điều trên ba tầng này còn có kiếm của thiên đạo.

Tiến tới chiêu kiếm đó, cũng có thể bước vào cảnh giới Huyền Du.

Lý Hàn Y đột nhiên nhắm mắt, hạ giọng lẩm bẩm tự nói với mình.

“Vậy để ta nhớ lại, hoa đào năm xưa.”

Chương 134: Một kiếm đánh ra hoa đào tới

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Năm đó hoa đào vừa nở, thiếu nữ cầm kiếm đứng trên đầu tường, lần đầu gặp mặt thiếu niên kia. Thiếu nữ một lòng muốn thử kiếm, thiếu niên lại một lòng muốn ăn quả đào.

Gặp gỡ vốn bất ngờ như vậy, không chút phòng bị.

Gặp lại cũng không thể đoán trước như vậy.

Nhưng ta chưa bao giờ quên chàng. Ta nhớ kiếm của chàng, ấm áp, ôn hòa, giữa mùa đông cũng có thể khiến hoa đào nở rộ.

Vậy để ta nhớ lại kiếm của chàng thôi.

Ta tên Lý Hàn Y, ta cầm thanh kiếm Thiết Mã Băng Hà, kiếm thuật ta tu luyện tên là Chỉ Thủy. Nhưng từ khoảnh khắc gặp chàng, ta không cách nào khiến tâm như chỉ thủy. Nếu không luyện được chiêu kiếm thiên đạo Tâm Như Chỉ Thủy, vậy chẳng hay chiêu kiếm đa tình này của ta...

Có thể bước vào cảnh giới Huyền Du kia không?

“Cái này...” Tạ Thất Đao trợn tròn hai mắt.

Đao của hắn, ám khí của Đường môn tam lão, phi nhận của Tô Mộ Vũ, tất cả đều như bị chậm đi cả trăm lần. Hắn thậm chí còn chứng kiến tro bụi lướt qua bên lưỡi đao, từ từ bay lên, chậm rãi rơi xuống. Chỉ có kiếm của Lý Hàn Y vẫn lạnh lẽo nhanh chóng như lúc vừa rồi. Hắn nhớ tới cảnh giới trong truyền thuyết, ngự trị bên trên Tiêu Dao Thiên Cảnh, gần như sánh với tiên nhân, Thần Du Huyền Cảnh.

Trên đời này thật sự có người đạt tới cảnh giới như vậy sao! Tạ Thất Đao chứng kiến ánh kiếm của Lý Hàn Y kéo tới, đột nhiên mỉm cười. Đời này hắn giết vô số người, cũng trải qua vô số lần nguy hiểm, nhưng đây là lần đầu tiên cảm nhận hương vị tử vong rõ ràng như vậy.

Trước khi chết được chiêu kiếm tuyệt diệu như vậy đưa tiễn, đời này chẳng uổng.

Lý Hàn Y cảm thấy khoảnh khắc khi mình vung kiếm lên, tinh thần như lập tức bay ra xung quanh, chỉ cảm thấy mình như bay lượn trong đất trời. Cô cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy Lôi Vô Kiệt đang một mình một ngựa đi đường, thấy trên đỉnh Tuyết Nguyệt thành Tư Không Trường Phong mặc y phục màu đen cầm thương quay về phía nam ngửa đầu uống rượu, lại thấy Thiên Khải thành như có cầu vồng lướt ra đi về phía nam; thấy một người mặc áo tím đi thẳng từ nam tới, dọc đường thiên quân vạn mã đều chẳng thể ngăn cản!

“Đây là Thần Du Huyền Cảnh ư? Hay là ta đã chết?” Thời khắc này tinh thần Lý Hàn Y bỗng trở về, cô phun ra một ngụm máu tươi, thân kiếm run rẩy.

Tất cả mọi thứ lập tức khôi phục nguyên trạng!

Tạ Thất Đao mừng rỡ, trường đao bổ ngang về phía đầu Lý Hàn Y.

Lý Hàn Y dùng hết sức lực vung ra chiêu kiếm cuối cùng!

Một kiếm thành mưa!

Cô lượn vòng tại chỗ, múa kiếm, sương trắng tỏa ra, còn có ánh cầu vồng lấp lánh. Chiêu kiếm này đánh văng một phi nhận, sáu mươi ba cánh hoa sen, cuối cùng tiến tới đón lấy thanh trường đao kia!

Đao kiếm giao nhau! Tạ Thất Đao gầm lên: “Đây là đao thứ bảy của ta!”

“Được!” Lý Hàn Y cao giọng đáp.

Hai bóng người lướt qua nhau. Một tia chớp lóe lên giữa bầu trời.

Lý Hàn Y hạ xuống đất, cắm kiếm trước mặt: “Tạ gia Tạ Thất Đao, là một thanh đao tốt!”

Tạ Thất Đao cũng hạ xuống đất, giơ tay lên, trên tay là một cán đao cụt. Hắn mỉm cười, lúc này thân đao mới rơi xuống trước mặt hắn, cắm sâm xuống đất: “Tài nghệ không bằng người.” Tạ Thất Đao đưa lưng về phía Lý Hàn Y, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Chiêu kiếm vừa rồi thật tuyệt diệu, chỉ có điều quá đáng tiếc. Ngươi gần như chỉ kém có một bước là leo lên được Thần Du Huyền Cảnh. Mọi người đều nói người mạnh nhất thiên hạ này không phải là Bách Lý Đông Quân thì là Lạc Thanh Dương, thế nhưng không ngờ Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên đối mặt với cục diện ắt phải chết vẫn có thể làm tới nước này.” Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên.

Lý Hàn Y quay đầu lại, nhìn người đàn ông áo đen đột nhiên xuất hiện tại đó. Cô cau mày quát: “Tô Xương Hà!”

“Lý Hàn Y!” Khóe miệng đại gia trường Ám Hà Tô Xương Hà hơi nhếch lên: “Nhiều năm không gặp rồi.”

“Đúng vậy, rất nhiều năm không gặp rồi.” Lý Hàn Y lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt.

“Xem ra ngươi vẫn không thích ta như năm đó.” Tô Xương Hà bước từng bước một về phía trước: “Có điều rất trùng hợp là, ta cũng vậy. Cho nên ta tới giết ngươi.”

Lý Hàn Y đột nhiên mỉm cười: “Ngươi vẫn hệt như năm xưa, luôn xuất hiện vào thời điểm thích hợp nhất.”

Tô Xương Hà cười một tiếng: “Đúng vậy. Không thì tài cán như ta làm sao ngồi lên vị trí đại gia trường được?”

“Ngươi cho rằng ta đã sức cùng lực kiệt, nhưng có tin không, ta vẫn còn sức xuất một kiếm. Sau chiêu kiếm này ta sẽ chết nhưng ngươi cũng chẳng sống nổi?” Lý Hàn Y nói rất từ tốn.

Tô Xương Hà chợt bước một bước tới, áo đen phấp phới, phẫn nộ quát: “Thế thì thử xem!” Hắn xuất chưởng đánh về phía Lý Hàn Y!

“Kiếm lên!” Lý Hàn Y gầm lên. Áo trắng lập tức bị nhuộm đỏ, tất cả những vết thương nhỏ lẻ mà Tô Mộ Vũ, Đường môn tam lão, Tạ Thất Đao lưu lại khi giao đấu lập tức tan vỡ, máu tươi bắn ra. Thiết Mã Băng Hà vốn trắng toát như bạch ngọc lập tức bị nhuộm thành màu đỏ, tỏa ra một luồng lực lượng đáng sợ. Nó lượn một vòng rồi hạ xuống trước mặt Lý Hàn Y, Lý Hàn Y cầm kiếm, đâm ra một chiêu.

Tô Xương Hà xuất chưởng đánh ra, kiếm của Lý Hàn Y chợt chậm lại!

Lại một chiêu kiếm đánh ra, Lý Hàn Y cầm kiềm lui nhanh lại, hai tay không ngừng run rẩy.

Lại một chiêu kiếm tiếp theo, thân hình Lý Hàn Y bị đánh văng ra ngoài, Thiết Mã Băng Hà cũng rời tay, cùng cô bay thẳng về phía sau.

“Thôi đành vậy.” Lý Hàn Y thở dài một tiếng, nhắm hai mắt lại.

“Chết đi!” Tô Xương Hà nâng chưởng gầm lên.

“Ngừng!” Một tiếng hét vang lên từ ngoài ba dặm.

“Ngừng!” Tiếng hét kia đã trong vòng trăm trượng.

“Ngừng!” Sau ba tiếng hét, âm thanh đã gần trong gang tấc.

Tô Xương Hà kinh hãi, một thanh kiếm gỗ màu đỏ đột nhiên xuất hiện giữa trời, bên ngoài thanh kiếm gỗ này cánh hoa đào bay lượn, cảnh tượng mỹ lệ tới mức không gì tả nổi nhưng lại ẩn chứa sự hung ác đến đáng sợ.

Khí thế của chiêu kiếm này dường như còn cao hơn chiêu Nhất Kiếm Thành Vũ cuối cùng của Lý Hàn Y, gần đạt tới thiên đạo! Thế gian còn ai có thể xuất ra một chiêu kiếm như vậy? Sau kiếm gỗ đào là đạo bào màu tím, Tô Xương Ly đối mặt với ánh mắt người nọ, người nọ bình tĩnh nhìn hắn, nhưng sâu trong ánh mắt rõ ràng là sóng ngầm mãnh liệt.

“Đại gia trường!” Tô Mộ Vũ không còn vẻ hờ hững ngày thường, đột nhiên quát lớn.

Tô Xương Hà không hề do dự dù chỉ chốc lát, lập tức thu thưởng lui lại! Sát tính của hắn có mạnh hơn nữa cũng không dám đối diện với chiêu kiếm sắc bén kia.

Người kia thấy Tô Xương Hà đã lui lại cũng không muốn đuổi theo, thu hồi thanh kiếm gỗ, xoay người một cái, tung người nhảy về phía trước, ôm lấy Lý Hàn Y đang sắp ngã rồi mới hạ xuống đất vững vàng. Thiết Mã Băng Hà hạ xuống đất, cắm bên cạnh bọn họ, xung quanh là cánh hoa đào bay lượn như tiết trời tháng tư ấm áp, tất cả đều như thời điểm tuyệt diệu nhất.

Lúc này chiếc khăn che cũng rơi xuống, để lộ dung nhan tuyệt thế.

Tất cả đều như đã định trước, hoa đào bay lượn, khăn che tuột xuống, hai chúng ta đã gặp lại nhau.

Nam tử tuấn lãng mặc đạo bào màu tím đưa tay lau vết máu nơi khóe miệng Lý Hàn Y, giọng nói đầy ôn nhu ấm áp: “Tiểu tiên nữ, ta rất nhớ nàng.”

“Ta từ núi Thanh Thành tới, trên đường gặp một rừng hoa đào. Ta nghĩ chúng ta gặp nhau phải có hoa đào chứ, cho nên mang hết cánh hoa đào trong rừng tới. Nàng có thích không?”

“Không thích cũng chẳng có cách nào, ta xuống núi rồi, không về được nữa.”

“Tiểu tiên nữ, chúng ta đi thôi.”

Chương 135: Kiếm tiên nổi giận

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lý Hàn Y ngây ngốc nhìn người trước mặt, năm đó còn là một thiếu niên ngồi dưới tán cây hoa đào khổ sở đợi ăn quả đào, giờ đây đã trở thành một nam tử với gương mặt tuấn lãng với chút râu mỏng. Điểm duy nhất không thay đổi là cặp mắt trong suốt như làn nước trong hồ và tiếng gọi đầy ôn nhu ‘Tiểu tiên nữ’.

“Không còn nhỏ nữa rồi.” Gương mặt Lý Hàn Y hơi đỏ lên, nói xong cô lại ngây ngẩn, hơn mười năm rồi mới gặp lại, có thế nào cũng không ngờ câu nói đầu tiên lại như vậy. Trước kia còn nghĩ có thể sẽ tức giận mắng ‘Sao giờ ngươi mới tới’, hoặc tát hắn một cái rồi xoay người tiêu sái rời khỏi, thế nhưng không ngờ lại thốt lên một câu mang vẻ ngượng ngùng kém theo chút hờn dỗi ‘không còn nhỏ nữa rồi’. Song câu nói này rõ ràng lại rất hợp thời hợp lúc, mang đầy ý vị.

Đúng vậy, đã hơn mười năm trôi qua. Chúng ta đều không còn là thiếu niên. Tiểu tiên nữ năm xưa đã hơn ba mươi tuổi.

“Đúng vậy, là đại tiên nữ. Còn đẹp hơn năm xưa.” Đạo sĩ áo tím nhẹ giọng nói.

Lý Hàn Y hỏi: “Bao năm như vậy sao ngươi vẫn không xuống núi?”

Đạo sĩ áo tím thở dài, nói một lời không đầu không đuôi: “Bởi vì đời này ta chỉ có một cơ hội xuống núi.”

Tô Xương Hà đứng thẳng dậy nhìn đạo sĩ mặc đạo bào màu tím mang thanh kiếm gỗ đào vừa tới kia, trầm giọng nói: “Đạo Kiếm Tiên - Triệu Ngọc Chân?”

Đường môn tam lão nhìn nhau, trong lòng thầm chấn động. Trên giang hồ đồn đại hết sức thần kỳ, chưởng giáo núi Thanh Thành Triệu Ngọc Chân từ khi sinh ra đã được Lữ Tố Chân dẫn lên núi Thanh Thành, hơn ba mươi năm chưa một lần xuống núi. Trong thời gian đó dựa vào hai lần giao thủ với Lý Hàn Y không rơi xuống hạ phong cùng một chiêu kiếm chặt đứt một cánh tay của cao thủ thiếu niên đứng đầu Lôi môn Lôi Vân Hạc; hơn nữa khi Ma giáo đông chinh một mình một kiếm ngăn dưới núi Thanh Thành, ép đại quân Ma giáo đi đường vòng dài trăm dặm. Cuối cùng tuy hắn không vào giang hồ nhưng vẫn trở thành một trong Ngũ Đại Kiếm Tiên trên giang hồ, Đạo Kiếm Tiên. Một người như vậy lại thật sự xuống núi, hơn nữa còn từ núi Thanh Thành đi thẳng theo hướng nam tới tận núi Lạc Lôi!

Không ai biết hai đại kiếm tiên liên thủ sẽ có uy thế ra sao. Dù sao chưa một ai chứng kiến cảnh tượng như vậy.

Thế nhưng Triệu Ngọc Chân không buồn để ý tới tiếng gầm của Tô Xương Hà, vẫn chỉ ôm lấy Lý Hàn Y, cúi đầu hạ giọng nói: “Đại tiên nữ, nàng muốn đi đâu, ta mang nàng đi.”

“Đừng gọi ta là tiên nữ, ta có tên, là Lý Hàn Y.” Lý Hàn Y nghe thấy ba chữ ‘đại tiên nữ’ rất mất tự nhiên, bất đắc dĩ nói.

“Lương phong suất dĩ lệ, du tử hàn vô y. Tên này không được tốt, chúng ta đổi tên khác đi.” Triệu Ngọc Chân đột nhiên nói.

Lý Hàn Y dở khóc dở cười nhưng vẫn chấp nhận: “Tên là gì?”

“Đào Hoa đi.” Triệu Ngọc Chân mỉm cười ôn nhu.

“Sao lại thô tục như vậy được?” Lý Hàn Y nhíu mày: “Lý Đào Hoa?” “Trên người người khác thì là thô tục, nhưng trên người nàng lại là phong hoa tuyệt đại.” Triệu Ngọc Chân cười nói.

Lý Hàn Y thở dài, không dây dưa tiếp: “Chàng bảo sao thì ta nghe vậy.”

Đột nhiên cuồng phong nổi lên. Những cánh hoa đào rải rác dưới đất bị cơn gió lớn thổi tung thành vô số mảnh vụn, bay lượn trong làn gió. Cơn cuồng phong bất ngờ này lướt qua núi rừng, phát ra tiếng kêu thê lương như quỷ khóc.

Triệu Ngọc Chân thở dài, bất đắc dĩ nói: “Tiểu tiên nữ, chờ ta đuổi hết đám đáng ghét này đi rồi lại nói chuyện tiếp.”

“Sao lại gọi là tiểu tiên nữ?” Lý Hàn Y ngạc nhiên hỏi.

“Kim Tiêu thặng bả ngân hang chiếu, do khủng tương phùng thị mộng trung.” Triệu Ngọc Chân nhẹ nhàng đặt Lý Hàn Y xuống đất mỉm cười nói: “Mười sáu năm rồi mới gặp lại, mọi thứ vẫn như lúc xưa. Tiểu tiên nữ lớn lên thì đã sao, trong lòng ta vẫn là tiểu tiên nữ.” Sau khi nói xong, hắn quay sang nhìn về phía Tô Xương Hà ánh mắt tàn ác.

“Cẩn thận. Kẻ này khó đối phó.” Lý Hàn Y cẩn thận nhắc nhở hắn.

“Có khó đối phó bằng ta không?” Triệu Ngọc Chân gọi khẽ một tiếng: “Đào Hoa.”

Thanh kiếm gỗ đào màu đỏ đáp lại theo tiếng gọi, nhẹ nhàng hạ xuống tay hắn. Triệu Ngọc Chân nhìn về phía Tô Xương Hà, đạo bào màu tím tung bay trong làn gió, như tiên nhân giáng thế, chỉ có chân mày cau lại như đang tức giận: “Các ngươi là người làm Lý Hàn Y ra nông nỗi này?” Tô Xương Hà nhìn kiếm trong tay hắn nói: “Thường nghe bội kiếm của các thế hệ trưởng giáo núi Thanh Thành là Thanh Tiêu kiếm, xếp hạng sáu trong số thiên hạ danh kiếm, khi xuất kiếm có bùa chú như ẩn như hiện, mang đạo lý tối cao của đạo gia, vẫn mong được thấy kiếm này. Không ngờ lần đầu tiên Triệu chưởng giáo hạ sơn xuất kiếm lại dùng một thanh kiếm gỗ đào như thế này.”

“Thế nhân ngu muội chỉ biết Thanh Tiêu kiếm đứng hạng sáu trong thiên hạ, lại là thanh kiếm trấn sơn của núi Thanh Thành, chắc chắn sẽ mạnh hơn thanh kiếm gỗ đào này của ta. Thế nhưng đâu ai biết trong thanh kiếm gỗ đào này của ta ẩn chứa kiếm phôi của Huyền Dương kiếm từng bị phá hủy năm xưa, cửu cửu vi huyền. Ngươi từng nghe tới Huyền Dương kiếm chưa?” Triệu Ngọc Chân nhìn Tô Xương Hà, ngạo nghễ nói.

Tô Mộ Vũ mở miệng hỏi trước: “Thanh kiếm chí tình ấm áp nhất. Năm đó Côn Luân Kiếm Tiên có hai thanh bội kiếm, một thanh Thiết Mã Băng Hà, lạnh lẽo nhất nhân gian, một thanh Huyền Dương, ấm áp nhất nhân gian.”

“Đúng vậy. Nhân gian cực hạn cực noãn, Đào Hoa kiếm của ta và Thiết Mã Băng Hà của tiểu tiên nữ vốn là một đôi.” Triệu Ngọc Chân cười một tiếng: “Được rồi, ta hỏi lại lần nữa. Các ngươi là người làm tiên nữ bị thương phải không?”

“Đúng.” Tô Mộ Vũ đáp rất đơn giản ngắn gọn.

“Được, vậy đừng trách ta.” Triệu Ngọc Chân gật nhẹ đầu: “Ta rất ít khi động thủ, lúc động thủ lại khiến người khác cụt tay cụt chân. Các ngươi cẩn thận.”

Tô Mộ Vũ vung nhẹ cánh tay, mười bảy lưỡi đao sắc bố trí thành kiếm trận sắc bén ngăn trước mặt, thân kiếm lóng lánh ánh bạc, tóa sáng sắc nhọn.

Tạ Thất Đao thở dài, từ từ đi tới: “Đánh một Kiếm Tiên thôi đã gãy mất một thanh đao của ta rồi, đánh tiếp người nữa chỉ dùng quyền được thôi. Chẳng qua giết người mấy chục năm còn chẳng bằng trận đánh ngày hôm nay.”

Đường môn tam lão đều xiết chặt ám khí trong tay, vừa rồi trong trận chiến tiêu diệt Lý Hàn Y bọn họ đã dùng Phật Nộ Đường Liên, đó là sát khí mạnh nhất của bọn họ. Trong tay Đường Ẩn còn thủ đoạn cuối cùng nhưng nếu không tới lúc vạn bất đắc dĩ, Đường Ẩn cũng không muốn sử dụng.

Tô Xương Hà vẫn không nói một lời, nhưng gió núi như quỷ khóc lại càng ngày càng thê lương. Hắn nâng chưởng, một luồng khí đen xoay vòng quanh người hắn, như ác quỷ lâm thế.

“Giả thần giả quỷ trước mặt ta?” Triệu Ngọc Chân mỉm cười khinh thường, đột nhiên nâng Đào Hoa kiếm, gầm lên một tiếng: “Cút!”

Bỗng có tiếng sư tử gầm vang lên, ảo ảnh sư tử cao bằng ba người xuất hiện sau lưng Triệu Ngọc Chân, gầm lên vang trời. Toàn bộ Lạc Lôi sơn đều chấn động, chớp mắt đã vượt qua tiếng gió núi quỷ gào kia.

Pháp thuật chí cao của đạo gia, Thái Ất Sư Tử quyết, tầng thứ chín!

Con sử tử kia gầm lên rồi nhảy thẳng lên, vượt qua Triệu Ngọc Chân, lao thẳng về phía đám người Tô Xương Hà.

“Tiểu tiên nữ, đám người này làm nàng bị thương, ta sẽ giúp nàng đánh bọn chúng tới mức mẹ chúng cũng chẳng nhận ra nổi!” Triệu Ngọc Chân lập tức cầm Đào Hoa kiếm chạy theo con sư tử kia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau