THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Đạo Kiếm Tiên xuống núi (1)

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Núi Thanh Thành.

Càn Khôn điện.

Đạo sĩ trung niên mặc đạo bào màu tím ngồi đó nhắm mắt yên lặng, như đang thần du ngoài ngàn dặm. Đột nhiên, hắn mở mắt, trong con ngươi ánh sáng tím như làn nước chảy, Tam Thanh tổ sư phía sau cũng như đang run rẩy, lung lay lảo đảo như muốn ngã. Đạo sĩ trung niên đứng đậy, nhanh chóng bấm ngón tay, càng bấm chân mày càng nhíu chặt. Cuối cùng hắn bỗng ngẩng đầu, nhìn về phía Tam Thanh tổ sư, ánh mắt lạnh lẽo.

Tượng tổ sư lập tức ngừng rung chuyển, các tổ sư vẫn giữ nguyên vẻ trang nghiêm, trầm tĩnh mà nghiêm nghị.

Đạo sĩ trung niên đột nhiên hạ giọng quát lớn: “Thanh Tiêu!” Chỉ thấy một thanh trường kiếm màu xanh từ xa bay tới. Đạo sĩ trung niên nắm lấy rút kiếm ra, thân kiếm tỏa ra hào quang, bên trên loáng thoáng ánh sáng của bùa chú.

Thanh kiếm thể hiện đạo lý tận cùng của đạo gia, danh kiếm hạng sáu trong thiên hạ, bảo vật trấn sơn của núi Thanh Thành - Thanh Tiêu kiếm, cũng là bội kiếm của các đời chưởng môn núi Thanh Thành. Cho nên giờ phút này, ngươi đứng trong Càn Khôn điện là chưởng giáo trẻ tuổi nhất của núi Thanh Thành từ khi lập sơn tới nay, cũng là nhân vật gần như thần tiên trong truyền thuyết - Đạo Kiếm tiên Triệu Ngọc Chân.

Ngũ đại kiếm tiên, kiếm của Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên đẹp nhất, kiếm của Nho Kiếm Tiên tao nhã nhất, kiếm của Nộ Kiếm Tiên bá đạo nhất, kiếm của Cô Kiếm Tiên cô độc nhất, còn kiếm của Đạo Kiếm Tiên lại được coi là xứng với chữ ‘Tiên’ trong Kiếm Tiên nhất. Không nhúng phàm trần, không nhiễm phàm huyết, ba mươi năm qua chưa từng xuống núi, một lòng cầu đạo. Nếu có ngày nào đó hắn thật sự cưỡi hạc phi thăng cũng không khiến người ta kinh ngạc.

Còn giờ phút này, Triệu Ngọc Chân nhẹ nhàng lau Thanh Tiêu, bùa chú trên Thanh Tiêu kiếm lấp lóe như đáp lời. Cuối cùng hắn khẽ thở dài, cắm thân kiếm vào trong vỏ, cung kính đặt kiếm trước Tam Thanh tổ sư. Triệu Ngọc Chân cúi đầu hạ giọng nói: “Đệ tử Triệu Ngọc Chân bất hiếu, hôm nay sẽ xuống núi.”

Tam Thanh tổ sư như đột nhiên rung chuyển kịch liệt, lần này còn mãnh liệt hơn lúc vừa rồi, gần như toàn bộ Càn Khôn điện đều rung chuyển. Triệu Ngọc Chân lại coi như không nghe thấy, chỉ ngẩng đầu nhìn nóc điện lung lay, mỉm cười: “Càn Khôn điện bị người ta lật tung hai lần, đúng là không đủ bền.” Hắn xoay người, từ từ đi ra cửa, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Bốn ông lão râu tóc bạc trắng, dáng vẻ tiên phong đạo cốt đang đứng đó nhìn Triệu Ngọc Chân.

“Ân sư bá, mọi người đều nói ta là người tính toán giỏi nhất thiên hạ, nhưng ta thấy sư bá mới thật là đệ nhất. Sao mỗi lần ta có ý xuống núi các vị đều tới cản đường vậy?” Triệu Ngọc Chân khoanh tay sau lưng mỉm cười nhìn ông lão đứng đầu.

Ông lão này là người có bối phận cao nhất trong núi Thanh Thành hiện nay, ngay cả chưởng giáo tiền nhiệm Lữ Tố Chân cũng phải gọi một tiếng sư huynh. Ân Trường Tùng nhìn vị chưởng giáo trẻ tuổi trước mặt, bất đắc dĩ chỉ lên trời: “Ngươi có muốn xuống núi hay không, cần gì đến ta tính.”

Chỉ thấy trên trời có rất nhiều chim chóc không biết tên bay lượn, vây quanh Càn Khôn điện hót dài.

“Sư bá, ta muốn xuống núi xem thử, ngồi trên núi chán quá.” Triệu Ngọc Chân vẫn mỉm cười thản nhiên.

Ân Trường Tùng nghiêm mặt nói: “Ngọc Chân, ngươi thật sự định phụ nỗi khổ tâm của sư phụ ngươi và núi Thanh Thành hay sao?”

“Xem ra đành vậy, ta đã để lại Thanh Tiêu kiếm, vị trí chưởng giáo xin Ân sư bá thay mặt đảm nhiệm, chờ sau khi Phi Hiên lớn thì truyền lại cho hắn.” Triệu Ngọc Chân từ từ bước ra ngoài điện, nhẹ giọng gọi: “Đào Hoa!”

Chỉ thấy một thanh kiếm gỗ đào đỏ tươi không biết bay từ đâu tới, vượt qua đỉnh đầu bốn vị thiên sư, hạ xuống tay Triệu Ngọc Chân. Hắn vuốt ve thân kiếm, ánh mắt toát ra vẻ ôn nhu, nhẹ giọng nói: “Đào Hoa, chúng ta đi tìm cô ấy nhé?”
Trên thân Đào Hoa kiếm đột nhiên bừng lên ánh sáng đỏ, như đang đáp lại lời hắn.

Hắn đột nhiên ngẩng đầu nói: “Sư bá, các vị sư thúc, Ngọc Chân phải xuống núi.”

“Dẫu là vì chưởng giáo sư đệ đã chết, ta cũng không cho ngươi xuống núi.” Ân Trường Tùng trầm giọng nói.

“Sư bá, ta thấy rồi.” Triệu Ngọc Chân thở dài.

Ân Trường Tùng lắc đầu: “Khi ngươi có liên quan tới một chuyện, tương lai mà ngươi thấy sẽ không chính xác nữa. Số mệnh không thể tự xem, chắc hẳn năm xưa chưởng giáo sư đệ đã dạy ngươi.”

“Ta khác.” Triệu Ngọc Chân lại bước lên một bước: “Ta là Triệu Ngọc Chân. Mặc dù ta chưa từng tới giang hồ, nhưng ta biết bọn họ gọi ta là...”

"Đạo Kiếm Tiên!"

“Ngăn cản!” Ân Trường Tùng đột nhiên quát lớn, bốn vị thiên sư đồng thời rút trường kiếm bên hông ra, xếp thành một hàng ngăn trước đại điện.

“Các vị không cản được ta đâu.” Triệu Ngọc Chân nhẹ nhàng nhảy lên, chớp mắt tiếp theo hắn đã hạ xuống sau lưng bốn vị thiên sư. Hắn nhẹ nhàng đu đưa thanh Đào Hoa kiếm trong tay, bên trên đính kèm bốn thanh trường kiếm bằng tinh cương đang nhanh chóng xoay tròn quanh thanh Đào Hoa kiếm. Hắn hất một cái về phía sau, bốn thanh trường kiếm ghim lên tấm biển Càn Khôn điện.

Trong bốn vị thiên sư núi Thanh Thành, ba vị đã bước vào Tự Tại Địa Cảnh, Ân Trường Tùng thậm chí sau lần bế quan trước đã bước chân vào Tiêu Dao Thiên Cảnh. Thế nhưng bốn người liên thủ vẫn không ngăn nổi một kiếm của Triệu Ngọc Chân.

“Đạo pháp đứng đầu núi Thanh Thành trong vòng trăm năm qua, kiếm thuật đứng đầu núi Thanh Thành trong vòng trăm năm qua. Kỳ tài ngút trời như vậy ở núi Thanh Thành là chuyện may mắn cho núi Thanh Thành, không thể xuống núi cũng là chuyện tiếc nuối cho núi Thanh Thành.” Trước khi chết chưởng giáo tiền nhiệm Lữ Tố Chân đã lưu lại lời như vậy.
“Ngọc Chân.” Ân Trường Tùng xoay người, dưới gò má đã đầy những nước mắt.

“Ân sư bá.” Triệu Ngọc Chân không xoay đầu lại, giọng nói bình tĩnh.

“Xuống núi cũng được.” Giọng nói của Ân Trường Tùng đã đầy mệt mỏi. “Nhưng phải nhớ về núi.”

Triệu Ngọc Chân cười một tiếng, cầm thanh Đào Hoa kiếm lên gật đầu một cái: “Về núi cũng được nhưng ta không làm chưởng giáo nữa đâu. Ta vốn không có lòng cầu đạo, đâu ngại thiên đạo cưỡng ép lưu lại, chỉ mong một mảnh rừng hoa đào, uống rượu tới lúc già.”

“Sư đệ, là ta có lỗi với ngươi.” Ân Trường Tùng đột nhiên xoay người, như ngã quỵ về phía tượng tổ sư trong điện.

“Sư phụ, là đồ nhi có lỗi với ngươi.” Triệu Ngọc Chân bước từng bước một về phía trước, trên trời chim chóc kêu vang, chớp mắt mây đen đã giăng đầy, sấm chớp ầm ầm. Triệu Ngọc Chân cứ thế bước từng bước một xuống núi, các đệ tử xung quanh thấy hắn rối rít quỳ sụp xuống đất. Chỉ có điều khi Triệu Ngọc Chân sắp xuống tới chân núi, đột nhiên có hai người ngăn trước mặt hắn.

Một tiểu đạo sĩ, một thư sinh thối.

Núi Thanh Thành, truyền nhân đạo pháp Phi Hiên, truyền nhân kiếm thuật Lý Phàm Tùng.

“Sư thúc tổ.” Phi Hiên nhỏ giọng gọi.

“Sư phụ!” Tiếng gọi của Lý Phàm Tùng mang theo vẻ nức nở.

“Bốn vị lão tổ tông còn không cản nổi ta, các ngươi đứng đây làm gì? Muốn ăn đòn à?” Tuy Triệu Ngọc Chân nói khá nặng lời nhưng gương mặt vẫn mỉm cười thản nhiên.

“Đệ tử bất tài, dù chết cũng phải cản đường sư phụ.” Lý Phàm Tùng nắm thanh kiếm gỗ đào được đặt tên là ‘Túy Ca’, cắn răng cất cao giọng nói.

“Tuy cũng có khí thế đấy, nhưng tay cầm kiếm đừng có run thế chứ.” Triệu Ngọc Chân nhìn tay Lý Phàm Tùng run rẩy, cười nói.

“Sư phụ, con sợ.” Lý Phàm Tùng suýt khóc lên.

“Thằng nhóc ngốc nghếch, sợ cái gì.” Triệu Ngọc Chân bước một bước lên, đã tới sau lưng hai người. “Ta chỉ xuống núi chứ không phải đi vào chỗ chết.”

Phi Hiên xoay người, quỳ về phía Triệu Ngọc Chân: “Sư thúc tổ, con nghe các lão tổ tông nói. Lúc đó chưởng giáo Lữ Tố Chân từng bói một quẻ cho sư thúc tổ, nếu sư thúc tổ không xuống núi có thể giữ cho núi Thanh Thành trăm năm hưng thịnh, nếu sư thúc tổ xuống núi...”

“Thì chết trận nơi hoang vắng, máu chảy thành sông.” Triệu Ngọc Chân cười nói tiếp.

“Sư phụ!” Lý Phàm Tùng cũng quỳ sụp xuống.

Chương 127: Đạo Kiếm Tiên xuống núi

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lữ Tố Chân của núi Thanh Thành, ba mươi năm trước đã được gọi là thần tiên trên mặt đất, trong lời đồn có thể tính toán cả quá khứ lẫn tương lai, Khâm Thiên giám tại Thiên Khải đã mời hắn vào kinh mười hai năm liền nhưng hắn đều từ chối. Thậm chí ngay cả thiên tử cũng nói đùa, hỏi giam chính của Khâm Thiên giám: “Nếu Lữ Tố Chân vào Thiên Khải, hai người các ngươi ai làm giam chính?” Có người nói lúc đó Tề Thiên Trần vẫy nhẹ phất trần, mỉm cười nói: “Nếu Lữ Tố Chân thật sự vào Thiên Khải, vậy nên làm tượng tổ sư thờ phụng trong Khâm Thiên giám. Chức giam chính nho nhỏ chỉ làm dơ bẩn chân sư của đạo gia ta.” Thế nhưng cuối cùng Lữ Tố Chân không thật sự thành tiên, hắn chết năm sáu mươi bốn tuổi. Tuổi tác này với người tu đạo thậm chí không tính là cao. Buổi sáng hôm đó, vị chưởng giáo chân nhân núi Thanh Thành này đi vào Càn Khôn điện, ngồi trước tượng Tam Thanh tổ sư nhắm mắt quán tưởng, mãi tới tận hoàng hôn vẫn không đi ra. Đạo đồng hầu hạ hắn dè dặt tới gọi, hắn vẫn nhắm chặt hai mắt không hề nhúc nhích. Tiểu đạo đồng vỗ nhẹ lên người hắn, Lữ Tố Chân đổ sập xuống đất.

Núi Thanh Thành lại rất bình tĩnh tiếp nhận chuyện chưởng giáo chân nhân qua đời. Triệu Ngọc Chân trở thành chưởng giáo trẻ tuổi nhất từ khi núi Thanh Thành khai sơn tới giờ, sáu vị thiên sư cố nén bi thương phụ tá cho hắn. Các thiên sư biết cái chết của Lữ Tố Chân không phải bất ngờ, hắn chết vì thiên phạt. Một người tu tiên định sửa số mệnh cho người khác nên bị thiên phạt. Còn người mà Lữ Tố Chân muốn sửa mạng chính là Triệu Ngọc Chân. Thế nhân đều biết khi Triệu Ngọc Chân ra đời đã có dị tượng, là người có tiên duyên của đạo gia, nhưng Lữ Tố Chân tính ra trong số mệnh của Triệu Ngọc Chân chắc chắn có một kiếp. Nếu hắn cả đời không hạ sơn có thể bảo vệ hương hỏa núi Thanh Thành trăm năm hưng thịnh, nếu hắn hạ thân thì chết trận nơi hoang vắng, máu chảy thành sông.

“Không phải ta không hiểu nỗi khổ tâm của sư phụ, nhưng nếu kiếp số đặt tại đó, vậy cứ cầm kiếm phá đi là được. Trốn chui trốn lủi trên núi còn ra thể thống gì chứ.” Triệu Ngọc Chân thở dài một tiếng, vung tay nâng Phi Hiên và Lý Phàm Tùng đang quỳ dưới đất lên: “Chút bản lĩnh đó của các ngươi mà cũng đòi ngăn cản ta. Phi Hiên, Đại Long Tượng Lực của ngươi đã khá có thành tựu, thế nhưng ảo diệu của đạo pháp cần thấy chúng sinh. Ba tháng nữa ngươi lại xuống núi du lịch, trong vòng ba năm đừng về núi Thanh Thành. Phàm Tùng, ngươi đi cùng Phi Hiên, trong số mệnh của ngươi có hai duyên phận sư phụ, một phần là với ta, duyên hết tại đây. Một phần còn lại ẩn nơi sơn dã tại giang hồ, vị kiếm thuật của vị sư phụ đó không kém gì ta.”

“Sư phụ.” Lý Phàm Tùng lắc đầu, nước mắt tràn mi: “Ta không muốn hai duyên phận sư phụ gì cả, ta chỉ cần một sư phụ là ngài thôi!”

“Sư thúc tổ!” Phi Hiên nghẹn ngào không nói nên lời.

“Đứa ngốc, ta chỉ xuống núi chứ có phải đi chịu chết đâu? Khóc lóc như vậy làm gì?” Triệu Ngọc Chân cúi người xoa đầu Phi Hiên.

Phi Hiên lắc đầu: “Nhưng sư thúc tổ nói mấy lời này rõ ràng là trăn trối mà.”

“Thằng ngốc này.” Triệu Ngọc Chân đứng dậy nhìn về phía xa, giọng nói buồn bã: “Chẳng qua là cảm thấy lần này đi khỏi chắc sẽ rất lâu, rất lâu nữa mới lại gặp nhau. Ta sẽ không chết, ta là Triệu Ngọc Chân, là người có thể một bước thành tiên, thiên kiếp thì đã sao, ta không sợ.”

“Sư phụ, lần này xuống núi rốt cuộc người muốn đi đâu?” Lý Phàm Tùng hỏi.

“Đi hướng đó, ta chưa từng xuống núi, sao biết đó là đâu.” Triệu Ngọc Chân chỉ về phía nam: “Ta chỉ muốn thấy rừng trúc đó, thấy căn đình đó, dường như rất xa, vi sư lên đường đây.”

“Sư phụ chưa từng xuống núi, sao lại biết rõ như vậy?” Phi Hiên kinh ngạc: “Chẳng lẽ sư phụ đã bước vào Thần Du Huyền Cảnh?”

“Dường như còn kém một bước. Thiên địa không nói nhưng mang đầy ảo diệu, vi sư đi đây, mang sư nương về cho các ngươi.” Triệu Ngọc Chân xoay người, lắc mình lướt xuống núi.

“Sư phụ, đồ nhi chờ ngày gặp lại người!” Lý Phàm Tùng cao giọng nói. “Đúng vậy, sư thúc tổ sẽ không chết. Người là Đạo Kiếm Tiên, trời giáng kiếp số thì đã sao, chớp mắt là phá tan!” Phi Hiên nức nở nói.

Còn dưới núi, mặt đất đột nhiên chấn động.

Ba ngàn thiết kỵ trấn giữ ngoài núi Thanh Thành cuối cùng cũng phát động. Thám tử mai phục trên núi Thanh Thành nhiều năm phát tín hiệu lên trời. Lúc đó Phiêu Kỵ tướng quân đang nằm gà gật trong doanh trướng nghe vệ binh thông báo, kinh ngạc nhảy bật dậy: “Đạo sĩ kia thật sự xuống núi à.”

“Chính xác vạn phần, hiện giờ bên ngoài bầu trời có dị tượng quỷ dị, còn có rất nhiều chim chóc kỳ quái bay lượn, hơn nữa thám tử đã phát tín hiệu, chắc chắn không sai.” Thần sắc vệ binh cũng hết sức kích động.

“Được lắm! Lão tử chờ dài cổ ở đây đã hơn mười năm rồi, hôm nay rốt cuộc cũng được giải thoát. Bảo các anh em mau đánh bóng đao! Đám người này bao năm qua không được dùng đến, đừng có rỉ sét đấy!” Phiêu Kỵ tướng quân cao giọng quát, khí khái hào hùng.

Trước đây Triệu Ngọc Chân ba mươi năm liền không xuống núi một bước, từng có lời đồn khi Triệu Ngọc Chân xuống núi, trời đổi sao đất dời, thay đổi hoàng vận của Thiên Khải. Thiên tử từng hỏi chuyện Tề Thiên Trần, Tề Thiên Trần đáp là lời này không có căn cứ. Thiên Tử mới thoáng an tâm, bỏ ý định san bằng núi Thanh Thành, nhưng vẫn phái ba ngàn thiết kỵ trấn giữ gần núi Thanh Thành, đề phòng Triệu Ngọc Chân thật sự xuống núi.

Phiêu Kỵ tướng quân tên là Vương Thiết, năm xưa quân công đầy rẫy nhưng lại bị phái tới đây đợi liền mười năm, trong lòng đã tích đầy oán hận, e rằng trong thiên hạ này trừ Lý Hàn Y ra hắn là người thứ hai muốn Triệu Ngọc Chân xuống núi. Hắn dùng tốc độ nhanh nhất lên ngựa, dẫn ba ngàn thiết kỵ chỉnh lý trang bị đầy đủ, phóng về phía núi Thanh Thành.

Còn bóng người màu tím kia cũng nhanh chóng lao về phía bọn họ. Vương Thiết cau mày, hỏi vệ binh bên cạnh: “Đó là Triệu Ngọc Chân?”

Vệ binh kia chứng kiến tốc độ của bóng tím, đã sớm tới mức trợn tròn hai mắt: Cái này... Mọi người đều nói Triệu Ngọc Chân là thần tiên, không ngờ lại là thật. Tướng quân, chúng ta có ngăn được không?”

“Lợi hại hơn nữa cũng chỉ là một người, chúng ta là ba ngàn kỵ binh tinh nhuệ của Bắc Ly, chẳng lẽ lại sợ một tên đạo sĩ thối?” Vương Thiết cắn răng đáp.

Triệu Ngọc Chân bên kia nhìn ba ngàn thiết kỵ cưỡi ngựa lao tới, khẽ thở dài: “Chỉ vì sư phụ khoác loác, hại đám người này lãng phí mất mười năm. Thật hổ thẹn!”

Triệu Ngọc Chân vừa nói hổ thẹn, đã lao tới trước ba ngàn thiết kỵ.

“Triệu Ngọc Chân của núi Thanh Thành to gan, ta là Phiêu Kỵ tướng quân của Bắc Ly...” Vương Thiết giơ cao trường thương quát lớn.

Ánh tím đã xuyên qua ngàn người ngựa, chỗ hắn đi qua người ngã ngựa đổ, tiếng hí vang lên không ngừng.

Ba ngàn thiết kỵ đã sao, chớp mắt là phá tan.

Vương Thiết bò từ dưới đất lên, phủi bụi trên người, quay sang nhìn vệ binh bên cạnh cười khổ: “Không phải đạo sĩ thối, là thần tiên thật sự. Ngươi cưỡi khoái mã về Thiên Khải đi!”

“Cần báo lại cho thiên tử ư?” Vệ Binh phải.

“Không.” Vương Thiết cau mày nói: “Báo cho Khâm Thiên giám, giam chính Tề Thiên Trần!”

Triệu Ngọc Chân kia xuyên qua ba ngàn thiết kỵ, càng đi càng nhanh, sau khi xuống núi lần đầu tiên hắn chứng kiến thiên địa rộng lớn, trong lòng dâng lên hào hùng vạn trượng, không nhịn được cao giọng hét dài.

“Tiểu tiên nữ, ta tới gặp ngươi đây!”

Chương 128: Hóa ra là cố nhân

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thành Uyên Chỉ.

Nha môn tri phủ.

Mọi người vây quanh Diệp Nhược Y hai mặt nhìn nhau. Lôi Vô Kiệt nắm lấy bả vai Đường Liên la lớn: “Đại sư huynh, chẳng phải các ngươi cùng về Đường môn à? Chẳng phải ngươi nói sư phụ ngươi có cách chữa cho cô ấy à? Sao giờ lại thành như vậy?”

Đường Liên lắc đầu, tránh né đề tài này: “Nói ra thì dài lắm, giờ mau nghĩ cách chữa cho Diệp cô nương đã rồi tính. Tiêu Sắt, Bồng Lai đan của ngươi có tác dụng không?”

“Vô dụng.” Tiêu Sắt cau mày, đáp rất đơn giản.

“Vô dụng?” Lôi Vô Kiệt kinh hãi: “Sao lại vô dụng.”

“Bồng Lai đan có thể giúp giữ mạng của cô ấy nhất thời, nhưng tâm mạch của cô ấy đã bị tổn thương như vậy, y thuật không thể cứu nổi. Cô ấy chống đỡ được tới giờ là nhờ một luồng chân khí giữ mạng.” Tiêu Sắt đưa tay bắt mạch Diệp Nhược Y, thần sắc kinh ngạc: “Luồng chân khí này...”

“Ra sao?” Đường Liên hỏi.

“Như ánh sáng của băng nguyên, trong âm hàn mang theo chút ấm áp.” Tiêu Sắt suy nghĩ một chút rồi nói.

Lôi Vô Kiệt vội vàng la lên: “Tiêu Sắt, giờ là lúc nào rồi mà ngươi còn tâm tư lấy ví dụ!”

“Các ngươi cũng biết người đó.” Đường Liên nói.

“Ai?” Tiêu Sắt ngạc nhiên.

“Hòa thượng Vô Tâm.” Đường Liên chậm rãi đáp.

Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt đều kinh ngạc nhìn nhau: “Hắn về rồi à?”

“Đúng vậy, hơn nữa công lực còn lợi hại hơn trước. Nếu ta đoán không sai, ít nhất đã bước vào Tiêu Dao Thiên Cảnh.” Đường Liên nói.

Lôi Vô Kiệt vừa bước vào Tự Tại Địa Cảnh, thấy hơi thất bại, lại hỏi: “Thế sao hắn không đi theo? Nếu có hắn có thể cứu mạng Diệp cô nương rồi!”

Đường Liên nhớ lại vị kiếm khách mặc áo đen, có vẻ lo lắng nói: “Chúng ta gặp một kiếm khách kỳ quái, người mặc áo khoác màu đen, đội nón lá, cầm một thanh kiếm lớn tới khác thường. Vô Tâm tạm thời kiềm chế hắn nên ta mới có thể mang Diệp Nhược Y đi trước được.”

Thần sắc Tiêu Sắt hơi đổi, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo: “Là hắn!”

Mọi người bị giọng nói của hắn làm cho kinh ngạc, Tư Không Thiên Lạc lên tiếng hỏi đầu tiên: “Tiêu Sắt, ngươi biết hắn à?”

“Ta không biết hắn.” Tiêu Sắt dừng một chút, nhưng câu sau hắn nói hoàn toàn không liên quan tới câu trước. “Nhưng ta chắc chắn sẽ giết chết hắn.” Nói xong hắn quay lại, cúi người nhìn Diệp Nhược Y, nhẹ nhàng thở dài. Lôi Vô Kiệt khôi phục tinh thần: “Tiêu Sắt, ngươi than thở nỗi gì, mau nghĩ cách đi.”

Tiêu Sắt đột nhiên giơ tay với Lôi Vô Kiệt: “Cầm lấy tay ta.”

“Hả?” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc.

Tư Không Thiên Lạc nhanh chóng phản ứng lại, vội vàng bước tới: “Tiêu Sắt, ngươi lại vận dụng trận Lưu Chuyển kia à? Ngươi sẽ chết đấy!”

“Không đâu. Lần này ta mượn chân khí của Lôi Vô Kiệt, Lôi Vô Kiệt luyện Kiếm Tâm quyết của Kiếm Trủng, ta sẽ dùng kiếm tâm bù đắp cho tâm mạch không trọn vẹn!” Tiêu Sắt nắm chặt lấy tay Lôi Vô Kiệt, một tay khác nhẹ nhàng đặt lên ngực Diệp Nhược Y.

“Tiêu Sắt, ngươi để tay vào đâu thế!” Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc cùng hét lên.

“Im đi!” Gương mặt Tiêu Sắt biến sắc, hai người lập tức im lặng, Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy chân khí trong cơ thể lập tức như thủy triều trút ra ngoài, chảy về phía lòng bàn tay Tiêu Sắt. Gương mặt Tiêu Sắt đỏ lên, thân thể lập tức bành trướng. Hắn ngộ được trận Lưu Chuyển trong quyển sách không tên mà Nho Kiếm Tiên tặng cho, có thể khiến nội lực vận chuyển mà không chạm tới ẩn mạch. Giờ phút này hắn định mượn Kiếm Tâm quyết của Lôi Vô Kiệt ngăn chặn thương thế của Diệp Nhược Y. Trước đây Vô Tâm cũng từng dùng võ công tương tự, trên một con sông lớn chữa cho Lôi Vô Kiệt bị Tử Y Hầu đánh bị thương.

Chỉ thấy Diệp Nhược Y vẫn luôn nhắm mắt ngủ say đột nhiên rên lên một tiếng.

“Có tác dụng rồi! Có tác dụng rồi!” Lôi Vô Kiệt vui vẻ nói.

Sắc mặt Tiêu Sắt vẫn tím bầm, nhìn Diệp Nhược Y, cánh tay run rẩy.

Trong lòng Đường Liên thầm kinh hãi nói: “Không tốt. Xem dáng vẻ Tiêu Sắt hình như bản thân không gánh được chân khí Kiếm Tâm quyết của Lôi Vô Kiệt. Cứ tiếp tục như vậy sớm muộn gì kinh mạch cũng đứt lìa từng khúc mà chết.

Tiêu Sắt cắn răng, đột nhiên xuất chưởng đẩy Lôi Vô Kiệt ra. Hắn nâng tay trái, chân khí màu đỏ sậm trong tay đột nhiên ngưng kết thành hình một thanh trường kiếm. Tiêu Sắt giơ cao thanh trường kiếm bằng chân khí đó lên, đột nhiên ấn xuống, cắm toàn bộ thanh kiếm vào trong ngực Diệp Nhược Y.
Diệp Nhược Y chợt mở mắt, gầm lên một tiếng, hất tung mọi người xung quanh ra ngoài. Trước ngực cô lấp lánh ánh sáng đỏ, đôi mắt đầy đau đớn.

“Tiêu Sắt, sao lại như vậy?” Lôi Vô Kiệt kinh hãi nói.

Tiêu Sắt cắn răng nhìn Diệp Nhược Y: “Ta biết rất đau đớn, nhưng nếu là cô chắc chắn không vấn đề!”

Ánh mắt Diệp Nhược Y từ từ bình tĩnh lại, ánh sáng đỏ trước ngực dần ảm đạm. Cô nhìn Tiêu Sắt, ánh mắt mang vẻ xa cách lâu ngày mới gặp lại: “Mãi vẫn không có thời gian nói với ngươi một câu. Lâu rồi không gặp.”

Tiêu Sắt gật đầu một cái, đi tới,đẩy nhẹ lên người Diệp Nhược Y. Diệp Nhược Y ngã thẳng về phía sau, nằm xuống giường, nhắm hai mắt lại.

“Sao rồi?” Lôi Vô Kiệt vội vàng tới hỏi.

“Không sao, cô ấy ngủ thôi.” Tiêu Sắt đáp.

“Chiêu vừa rồi của ngươi thật thần kỳ. Quả thật là... vô cùng kỳ diệu! Bệnh của Diệp cô nương được chữa rồi à?” Lôi Vô Kiệt nhìn Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt lắc đầu: “Giam chính của Khâm Thiên giám còn chẳng thể chữa khỏi bệnh này, làm sao ta chữa được đây. Chỉ tạm thời áp chế thương thế của cô ấy mà thôi.”

“Tiêu Sắt.” Rốt cuộc Tư Không Thiên Lạc không nhịn nổi nữa mở miệng hỏi ra nghi vấn trong lòng mình: “Ngươi và Diệp cô nương quen nhau từ trước à?”

Tiêu Sắt từ từ đi ra ngoài, không nói gì.

“Dường như ngươi hiểu rất rõ về bệnh tình của cô ấy, hơn nữa nếu vừa rồi ta không nghe lầm, cô ấy nói...” Tư Không Thiên Lạc do dự một hồi rồi vẫn nói ra: “Đã lâu không gặp?”

Lôi Vô Kiệt cũng phản ứng lại, nhìn Tiêu Sắt với vẻ khó hiểu.

Chỉ mình Đường Liên thần sắc mập mờ không rõ, nhìn Tiêu Sắt đầy ẩn ý.

“Đúng vậy, chúng ta quen nhau từ nhỏ.” Tiêu Sắt ngửa đầu lên nhìn bầu trời, nhẹ giọng nói.

Mười năm trước, thành Thiên Khải, phủ tướng quân. Đó là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt. Thiếu niên quần áo trắng toát nhanh nhẹn tuấn tú đi lang thang trong phủ, gặp một cô bé ngồi trên xe lăn. Đôi mắt của cô bé trống rỗng, ngồi trong sân nhìn về phương xa, miệng nhỏ giọng ngâm nga một bài đồng dao không biết tên. Thiếu niên thấy cô bé bèn dừng bước, từ từ đi tới trước mặt cô, giơ tay ra nói: “Đến đây nào, đứng lên.”

Cô bé ngẩng đầu lên nhìn thiếu niên, đôi mắt thiếu niên trong trẻo mà sáng ngời.

“Ta biết rất đau đớn, nhưng nếu là cô chắc chắn không vấn đề!” Thiếu niên mỉm cười nói với cô, nụ cười vô cùng ấm áp ôn hòa.

Khoảnh khắc đó con ngươi vô thần của cô gái bắt đầu có ánh sáng. Khoảnh khắc đó cô bé nắm lấy tay thiếu niên, cũng bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới của mình.

Năm đó, Tiêu Sùng chín tuổi, Diệp Nhược Y bảy tuổi.

Chương 129: Tiên nhân từ tây tới

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Hoàng hôn, mặt trời xuống núi.

Đường Liên và Lạc Minh Hiên ngồi trong gian đình, hạ giọng bàn luận mọi chuyện. Đường Liên thần sắc nghiêm túc, còn Lạc Minh Hiên trước nay luôn cười đùa tí tởn lúc này càng nghe chân mày càng nhíu chặt.

“Cho nên bây giờ Đường môn định phản bội Tuyết Nguyệt thành?” Lạc Minh Hiên kinh hãi nói.

Đường Liên gật đầu một cái: “Mặc dù không biết dự định cụ thể của lão gia tử, nhưng rất rõ ràng, bọn họ không muốn giữ quan hệ đồng minh với Tuyết Nguyệt thành nữa. Họ đã có lựa chọn tốt hơn.”

Lạc Minh Hiên hít một hơi lạnh: “Đây không phải chuyện nhỏ, sư huynh, ngươi mau về Tuyết Nguyệt thành với ta, báo lại cho tam thành chủ!’

“Không được, ta không thể trở về Tuyết Nguyệt thành.” Đường Liên lắc đầu một cái.

“Vì sao? Chẳng lẽ đại sư huynh vẫn chưa quyết định?” Lạc Minh Hiên vội vàng la lên.

Đường Liên lắc đầu: “Đường môn là gia tộc của ta, Tuyết Nguyệt thành là sư môn của ta. Ta không muốn phản bội bất cứ ai, ta chỉ muốn ngăn cản chuyện này xảy ra. Ngươi về Tuyết Nguyệt thành đi, còn ta, ta có chuyện quan trọng hơn phải làm.”

“Chuyện gì vậy?” Lạc Minh Hiên hỏi.

“Lôi gia bảo sắp tổ chức Anh Hùng yến. Nhưng hiện nay Lôi gia bảo, Tuyết Nguyệt thành đều không biết thay đổi của Đường môn, cho nên rất có thể bữa Anh Hùng yến đó là lúc Đường môn bắt đầu làm phản. Ta muốn ngăn cản chuyện này xảy ra. Ngươi về Tuyết Nguyệt thành tìm tam thành chủ trợ giúp. Còn ta tới Lôi gia bảo, ngăn cản hành động của Đường môn.” Đường Liên nghiêm mặt nói.

“Đại sư huynh, chuyện này...” Lạc Minh Hiên do dự một chút nhưng không nói tiếp.

“Đúng vậy, ta không làm nổi chuyện này.” Đường Liên nói nốt lời của Lạc Minh Hiên: “Nhưng dẫu sao cũng phải cố hết sức, không thể để mình tiếc nuối được. Đúng rồi, gần đây có tin gì của sư phụ ta không?”

“Đại thành chủ à?” Lạc Minh Hiên lắc đầu: “Vẫn không có tin tức gì.”

“Ài.” Đường Liên thở dài nhìn ánh nắng chiều, trong lòng thầm than: Nếu sư phụ ở bên cạnh lúc này, có lẽ ta không cần mê mang như vậy.

Còn bên kia, Tiêu Sắt đang nằm trên nóc nhà, lười biếng tắm ánh chiều tà cuối cùng.

Lôi Vô Kiệt nhảy tới bên cạnh Tiêu Sắt, mí mắt Tiêu Sắt hơi nhấc lên: “Cuối cùng cũng yên tâm rồi à?”

“Trông coi hai canh giờ, không có gì đáng ngại rồi.” Lôi Vô Kiệt cười một tiếng, ngồi xuống cạnh Tiêu Sắt: “Tiêu Sắt, ta phát hiện ngươi có một sở thích, rất thích nằm trên nóc nhà.” “Vì rất yên tĩnh.” Tiêu Sắt đáp.

“Không, vì trên nóc nhà có thể thấy nơi rất xa. Chỗ đó, là quê hương của ngươi.” Lôi Vô Kiệt dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Ngươi và Diệp Nhược Y quen biết nhau ở nơi rất xa đó.”

“Đúng vậy, Thiên Khải thành. Đó là nơi chúng ta gặp nhau.” Không ngờ Tiêu Sắt không phản bác.

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút rồi nói: “Tiêu Sắt, có vẻ ngươi không muốn nhắc tới những chuyện xưa của mình. Thật ra có lúc ta cũng rất tò mò, vì sao ngươi cố ý muốn quên đi những chuyện trước kia?”

“Khi thứ ngươi tin tưởng và ngưỡng mộ đột nhiên sụp đổ, ngươi cũng sẽ nghĩ vậy. Đẩy sập hết tất cả, làm lại từ đầu.” Tiêu Sắt mở mắt ra, ngây ngốc nhìn phía xa: “Sau đó mọi thứ đều là khởi đầu mới, mọi thứ đều có cơ hội vãn hồi. Ta muốn có một cuộc sống hoàn toàn mới.”

“Cho nên khi gặp Diệp cô nương lần đầu mới cố tình không nhận nhau?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Ừ. Cô ấy là cố nhân, cái gọi là cố nhân cũng là người không nên xuất hiện lại trong cuộc đời.” Tiêu Sắt nhẹ giọng nói.”

“Được.” Lôi Vô Kiệt gật đầu một cái, Tâm kiếm bên hông đột nhiên rời vỏ, chỉ thẳng vào giữa đũng quần của Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt kinh ngạc, hét lên giận dữ: “Lôi Vô Kiệt, ngươi làm gì vậy!”

“Ta muốn nói, mặc dù chúng ta là huynh đệ tốt của nhau, nhưng chuyện tình cảm không thể nhường được! Chúng ta cạnh tranh công bằng!” Lôi Vô Kiệt nhìn Tiêu Sắt, thần sắc nghiêm túc.
Tiêu Sắt vẫn chỉ lo mắng: “Huynh đệ tốt quái gì, ai muốn cạnh tranh với ngươi! Tình cảm gì chứ? Chả hiểu cái gì cả!’

“Ngươi nói giữa chúng ta không có cạnh tranh vì ngươi vốn không định tranh đoạt Diệp cô nương với ta, nhưng rõ ràng Diệp cô nương thích ngươi?” Ngón tay Lôi Vô Kiệt ngoắc nhẹ, Tâm kiếm cũng rục rịch.

“Ta đâu có nói vậy!” Tiêu Sắt mắng.

“Về vỏ.” Lôi Vô Kiệt lạnh nhạt nói, Tâm kiếm theo tiếng vào vỏ. “Dù sao ta cũng mặc kệ, huynh đệ là huynh đệ, tình cảm là tình cảm.”

Còn trong nội điện chỉ có một mình Tư Không Thiên Lạc ngồi đó trông nom Diệp Nhược Y. Cô nhìn Diệp Nhược Y sắc mặt điềm tĩnh ngủ say, lẩm bẩm: “Ngươi quen biết Tiêu Sắt lâu như vậy. Hơn nữa... nghe có vẻ quan hệ không đơn giản.”

“Nhưng rõ ràng các ngươi gặp nhau từ trước rồi mà, sao lại không nhận nhau?”

“Chẳng lẽ từng là tình nhân?”

"Quá đáng!"

Tư Không Thiên Lạc không ngừng lẩm bẩm, đột nhiên nghe Diệp Nhược Y rên nhẹ một tiếng. Cô vội vàng đứng dậy, lại thấy lúc này sắc mặt Diệp Nhược Y đã đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi, sắc mặt đầy đau đớn. Cô kinh hãi quay người lại, định gọi mọi người bên ngoài vào, nhưng lại bỗng thấy trước mặt nhiều thêm một người.

Đột nhiên xuất hiện, như bước ra từ hư không.

Người nọ mặc đạo bào màu trắng, râu bạc tóc bạc, tay cầm một phất trần màu trắng. Râu dài rủ xuống bên hông nhưng gương mặt không chút già nua, dung nhan vẫn rất tuấn tú, con ngươi sáng bừng, toàn thân tỏa ra một luồng tiên khí.

“Thần... thần tiên?” Tư Không Thiên Lạc ngây ngẩn.

Lão thần tiên kia nhẹ nhàng mỉm cười với Tư Không Thiên Lạc, đi tới bên cạnh Diệp Nhược Y, ngón tay đặt nhẹ lên trán Diệp Nhược Y, gật nhẹ đầu nói: “Không sao.” sau đó phất trần hất nhẹ, Tư Không Thiên Lạc chỉ thấy một luồng sáng trắng truyền vào ngực Diệp Nhược Y. Chỉ trong chớp mắt, vẻ đau đớn trên gương mặt Diệp Nhược Y từ từ tiêu tan, thân thể yên tĩnh trở lại, sắc mặt rốt cuộc cũng khôi phục như thường.

Lão thần tiên kia quay đầu lại nhìn sang phía Tư Không Thiên Lạc, cười nói: “Có phải con gái Thương Tiên không?”

Nếu là lúc bình thường, người khác mở miệng nói bốn chữ ‘con gái Thương Tiên’ mà cô kiêng kỵ nhất, cô đã sớm vác gậy đánh một trận rồi. Thế nhưng đối mặt với ông lão bộ dáng như thần tiên kia, gương mặt Tư Không Thiên Lạc đầy lo sợ:”Đúng... đúng vậy. Dám hỏi lão thần tiên là...”

“Từng có duyên gặp mặt phụ thân ngươi vài lần.” Lão thần tiên kia vẫy nhẹ phất trần, thân thể đột nhiên lướt tới bên cạnh Tư Không Thiên Lạc, tay nắm nhẹ lấy thanh trường thương của cô: “Ngân Nguyệt thương, khốc đoạn tràng. Là một mũi thương không may mắn, nhưng nó có một chủ nhân rất tốt.

Tư Không Thiên Lạc hoàn toàn không thấy người này cướp đi trường thương của mình ra sao, thậm chí cô còn có một loại ảo giác là sau khi người này tới bên cạnh mình, bản thân tự tay đưa thương cho người ta. Đây là một cảm giác rất kỳ quái, thế nhưng trong lòng cô không cảm thấy bất cứ sợ hãi nào, vì trên người ông lão này dường như không có bất cứ khí tức nguy hiểm nào.

Chương 130: Quốc sư rời Thiên Khải

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Ai vậy?” Đường Liên đang từ bên ngoài đi vào trong nhà thấy ông lão tay cầm phất trần, kinh ngạc hỏi.

Ông lão kia mỉm cười với Đường Liên, phất trần nhẹ nhàng vung lên, thân thể đã lướt tới bên cạnh Đường Liên. Đường Liên kinh hãi, lấy Chỉ Tiêm nhận ra, vung đao về phía ông lão kia.

“Đại sư huynh, đừng.” Tư Không Thiên Lạc vội vàng lên tiếng ngăn cản.

Nhưng lưỡi Chỉ Tiêm nhận như đâm vào hư không, ông lão kia đã đã lao tới sau lưng Đường Liên, Đường Liên vội vàng quay đầu, chỉ thấy bước chân của ông lão kia nhẹ nhàng chậm rãi nhưng thân hình lại nhanh chóng tới cực điểm, chỉ lắc mình vài cái đã tới cửa. Lạc Minh Hiên tới bên cạnh Đường Liên, nhỏ giọng hỏi: “Vị này là thần tiên từ đâu tới?”

Đường Liên thu hồi Chỉ Tiêm nhận, lắc đầu: “Dẫu sao cũng là thần tiên chúng ta không chọc nổi.”

Mũi chân ông lão kia điểm nhẹ một cái, nhảy lên trên mái hiên. Lôi Vô Kiệt vội vàng kéo Tiêu Sắt đang ngắm ánh chiều tà, nhìn ông lão cung kính hỏi: “Dám hỏi tiền bối là ai?”

Ông lão mỉm cười, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Phụ thân ngươi họ Lôi, mẫu thân ngươi họ Lý?”

“Làm sao ngươi biết?” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc.

“Dáng dấp của ngươi và cha ngươi rất giống nhau, ta cũng từng thấy thanh kiếm của ngươi. Kiếm tâm hữu nguyệt, thụy mộng sát nhân, năm xưa ta cũng tận mắt chứng kiến uy thế một kiếm ép thẳng tới thiên tử.” Lão nhân mỉm cười nói: “Đều là cố nhân.”

“Lão tiền bối, ngài biết phụ thân và mẫu thân của ta ư?” Lôi Vô Kiệt vui vẻ nói.

Tiêu Sắt nhẹ nhàng kéo ống tay áo của hắn, bản thân bước lên một bước, che trước mặt Lôi Vô Kiệt.

Ông lão vung phất trần một cái, hơi nghiêng người: “Tiểu vương gia.”

“Ta không phải vương gia gì cả.” Tiêu Sắt đột nhiên quát lớn.

Ông lão kia lại cố tình cười nhạt: “Hai năm trước bệ hạ đã phong vương gia làm Vĩnh An vương, lệnh của thiên tử không thể trái. Vương gia không nhận lệnh là một chuyện, ta gọi vương gia ra sao lại là chuyện khác.” “Ngươi tới để bắt ta về ư?” Tiêu Sắt lạnh lùng nói.

“Yên tâm, ta tới không phải vì tiểu vương gia.” Ông lão cười nói: “Đương nhiên, nếu ta thật sự muốn tiện đường mang vương gia về Thiên Khải, cũng không phải không thể.”

“Ngươi dám!” Tiêu Sắt quát lớn, giữa hai hàng mi đầy tức giận. Lôi Vô Kiệt rất ít khi thấy Tiêu Sắt có khí thế hung dữ như vậy, có lẽ chỉ có lúc cho hắn mượn khí xuất kiếm ép lui Thiên Diện Quỷ, Tiêu Sắt mới để lộ thần sắc đáng sợ như thế.

“Tiểu vương gia đừng giận, Thiên Khải thành là nơi dẫu sao ngài cũng phải về, làm gì có đạo lý khách tha phương không trở về nhà. Chỉ có điều...” Ông lão ngừng một chút, ngẩng đầu ngắm cảnh nắng chiều, giọng nói hơi buồn bã: “Hy vọng khi vương gia trở về Thiên Khải, tay chớ cầm đao.”

Sau đó ông lão đột nhiên biến mất, như hòa tan trong ánh chiều tà kia. Lôi Vô Kiệt dụi mắt một cái, phát hiện mình không hoa mắt, vội vàng xoay người, lúc này mới phát hiện cái bóng mặc áo trắng biến mất cuối con đường. Lôi Vô Kiệt thở dài: “Đây đâu phải đạo sĩ, rõ ràng đã thành tiên.”

Lúc này Đường Liên cũng đi tới bên cạnh hắn, cau mày hỏi Tiêu Sắt: “Người này là ai vậy?”

“Thiên Khải Khâm Thiên giám, giam chính Tề Thiên Trần.” Tiêu Sắt đáp.

“Hả?” Lôi Vô Kiệt kinh hãi hét lên: “Tề... Tề Thiên Trần, vậy chẳng phải là... quốc sư? Hắn tới đây làm gì thế?”

Đường Liên suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Hắn tới tìm ngươi?” Tiêu Sắt lắc đầu: “Không, hắn là nửa sư phụ của Diệp Nhược Y, chuyến này đi ngang qua đây, chắc do phát hiện thương thế của Diệp Nhược Y. Nhưng ta thấy hắn đi thẳng về phía nam, e rằng trên người hắn còn có mục đích khác quan trọng hơn.”

“Chuyện gì mà khiến quốc sư chưa từng rời xa Thiên Khải nửa bước chạy xa cả ngàn dặm tới nơi đây?” Đường Liên trầm trâm hỏi.

“Ta cũng muốn biết.” Tiêu Sắt đột nhiên nói, ánh mắt nghiêm nghị. Từ khi hắn vừa ra đời, Tề Thiên Trần đã là giam chính của Thiên Khải Khâm Thiên giám, cùng đại tổng quản Cẩn Tuyên công công được gọi là hai đại cao thủ bên cạnh thiên tử. Bao năm như vậy, chuyện Tề Thiên Trần làm nhiều nhất chính là đứng trên Trích Tinh các của Khâm Thiên giám nhìn nhật nguyệt tinh chuyển động, chưa bao giờ bước ra khỏi Thiên Khải thành một bước. Rốt cuộc hiện giờ phía nam có chuyện gì xảy ra mà ép Tề Thiên Trần đích thân đi tới.

Núi Lạc Lôi.

Tám trăm dặm xung quanh dãy núi phía nam, Hồi Nhạn là đầu, Nhạc Lôi là cuối, vốn tên là núi Lạc Lôi. Nhưng năm xưa một trong bát trụ quốc, Bắc Ly đại tướng quân Lôi Mộng Sát đại chiến với đại quân Nam Chiếu tại đây, cuối cùng do số lượng binh mã kém quá xa không địch lại nên hy sinh ở nơi này. Cho nên hậu nhân bèn đổi tên ngọn núi này là ‘núi Lạc Lôi’.

Một kiếm khách mặc áo trắng đang chạy thẳng trên núi, gương mặt nàng đeo một chiếc mặt nạ, trên người không nhiễm một hạt bụi, chỉ có hai hàng mi cau lại. Chính là nhị thành chủ Tuyết Nguyệt thành, Kiếm Tiên Lý Hàn Y. Cô từ Tuyết Nguyệt thành đi thẳng về phía đông tới Lôi gia bảo, nào ngờ ở Nam An thành gặp phải gia chủ Tô gia Tô Mộ Vũ, hơn nữa còn phát hiện có vài vị cao thủ mai phục xung quanh. Cuối cùng mặc dù phá vây rời đi nhưng vẫn bị bọn họ truy sát phía sau không bỏ, đành phải xoay vòng chạy tới núi Lạc Lôi, dường như do bọn chúng cố ý bố trí.

Dù sao núi Lạc Lôi cũng là nơi phụ thân cô từ trần.

Còn sát thủ cầm dù lại là cố nhân nhiều năm trước của Lý Hàn Y. Năm đó ma giáo đông chinh cũng dao động lợi ích của Ám Hà, cho nên Ám Hà cũng phái chấp sự của mình tham gia chuyện ngăn cản ma giáo. Năm đó Tô Mộ Vũ còn chưa phải gia chủ Tô gia, danh hiệu ở Ám Hà là ‘Khôi’, trong chốn giang hồ do hắn luôn cầm một cây dù giấy dầu nên được gọi là ‘Chấp Tán Quỷ’, là thủ lĩnh đội sát thủ ‘Quỷ Lệ’ trực thuộc đại gia trường của Ám Hà. Khi đó hắn và Lý Hàn Y từng sóng vai tác chiến, tuy tuổi còn rất trẻ nhưng kiếm thuật đã xuất thần nhập hóa, cho nên dẫu tuổi trẻ nhưng đã bị xếp vào một trong ‘thiên hạ tứ đại ma đầu’. Đương nhiên hắn trở thành tứ đại ma đầu ngoại trừ kiếm thuật còn do cách hắn giết ngươi, một khi đã quyết định là không chết không thôi.

Nhưng đệ nhất sát thủ của Ám Hà cực giỏi thuật truy tung mấy hôm trước lại đột nhiên biến mất, phía sau chỉ còn ba người cố gắng đuổi theo không bỏ qua, hơn nữa còn ép mình theo hướng núi Lạc Lôi. Lý Hàn Y cũng lờ mờ đoán được thân phận ba người phía sau, nhưng nếu thật sự là ba người đó, vậy chứng minh đây không phải hành động của mình Ám Hà, mà là một âm mưu muốn lật đổ toàn bộ giang hồ.

Đường môn tam lão, Đường Ấn, Đường Liệt, Đường Nguyệt Lạc. Ba vị trưởng lão cùng bối phận với Đường lão thái gia của Đường môn, đã gần mười năm chưa từng hiện thân trong giang hồ, nhưng qua vài lần giao thủ ngắn ngủi, mặc dù bọn họ đều dùng khăn đen che mặt nhưng Lý Hàn Y vẫn nhận ra thân phận bọn họ.

Cần phản kích, Lý Hàn Y vẫn lao nhanh về phía trước, tay phải chạm nhẹ lên chuôi kiếm, thầm hạ quyết định. Đúng lúc cô định động thủ, chợt thấy trong núi xuất hiện một gian đình, người đàn ông áo đen cầm dù đang ngẩng đầu nhìn về phía này, ánh mắt đầy lạnh nhạt.

Lý Hàn Y cười lạnh một cái.

Vậy quyết chiến thôi.

Như ngươi mong muốn, không chết không thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau