THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Nhất kiếm nộ trảm

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Vô Tâm nhìn Nộ Kiếm Tiên Nhan Chiến Thiên bước từng bước một về phía mình, khóe miệng vẫn mỉm cười thản nhiên: “Nộ Kiếm Tiên tiền bối, thứ cho vãn bối vô lễ nhưng vãn bối vẫn muốn hỏi một câu. Ngươi với ta không quen không biết, vì sao nhất định phải giao chiến sinh tử?”

Nhan Chiến Thiên dừng bước nói: “Nếu ngươi đã biết ta là ai, hỏi câu này chẳng phải quá ngu ngốc ư?” Động thủ không lưu lại đường sống, giết người không hỏi đúng sai. Trước nay Nhan Chiến Thiên giết người đều không cần lý do. Nhưng Nhan Chiến Thiên vẫn dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Nhưng lần này ta đồng ý trả lời vấn đề của ngươi. Bởi vì ngươi là con trai của Diệp Đỉnh Chi, trên đời này chuyện ta hối hận nhất là không được giao thủ với cha ngươi.”

“Cho nên ngươi mới tới bắt nạt đứa con trai là ta?” Vô Tâm nhún vai, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Đây chẳng phải họa của trưởng bối à?”

Nhan Chiến Thiên lắc đầu một cái: “Cho nên ta muốn giết ngươi, bù đắp cơn giận trong lòng.”

“Tiền bối, ngươi muốn giết ta không dễ đâu.” Vô Tâm mỉm cười, vung hai tay áo, thân thể tiêu sái như thường.

“Ồ?” Nhan Chiến Thiên đột nhiên nâng thanh kiếm trong tay lên, bước từng bước một về phía trước, tốc độ càng lúc càng nhanh.: “Sao lại không dễ?”

“Bởi vì ta sẽ chạy!” Vô Tâm chợt xoay người chạy thẳng về trước, vừa chạy vừa hô lớn: “Minh Hầu, chạy ngay đi, chúng ta không giải quyết được kẻ này đâu!”

Nhan Chiến Thiên lập tức nhảy lên, vung thanh kiếm lớn Phá Quân lên, bổ ngang xuống người Vô Tâm và Minh Hầu.

Sau Nộ Bạt Kiếm, tới Nộ Kiếm Trảm!

Minh Hầu cảm nhận được kiếm ý bừng bừng sau lưng, vô thức muốn quay đầu. Vô Tâm đột nhiên đẩy hắn một cái quát lớn: “Đừng quay đầu lại!”

Kiếm của Nhan Chiến Thiên đã chém ra!

Vô Tâm đột nhiên xoay người, tung người nhảy lên, hai tay áo lấp loáng ánh sáng bạc. Hắn múa tay áo, lập tức cuốn lấy Phá Quân kiếm của Nhan Chiến Thiên.

“Vô Pháp Vô Tướng công.” Giọng nói Nhan Chiến Thiên lộ vẻ hưng phấn: “Đây là công phu Diệp Đỉnh Chi từng sử dụng năm xưa ư? Tốt lắm!”

Trong mắt Vô Tâm kim quang như nước chảy, nụ cười đầy quyến rũ: “Còn chưa đủ tốt!”

Hắn dùng hai tay áo quấn lấy Phá Quân kiếm của Nhan Chiến Thiên, lại bị kiếm thế ép cho không ngừng lui lại phía sau. Hai người lướt trên mặt đất vài chục trượng, trong lúc đó chân khí của Vô Tâm bùng lên mấy lần nhưng vẫn không ngăn được kiếm thế uy mãnh bá đạo của Nhan Chiến Thiên, cuối cùng hai tay áo bị Phá Quân kiếm chém tan thành từng mảnh.
“Chết đi!” Nhan Chiến Thiên vung kiếm lên chém. Vô Tâm bay ngược ra ngoài, đột nhiên hít một hơi, phun ra một ngụm máu về phía Nhan Chiến Thiên, trong máu tươi xen lẫn một vệt sáng bạc.

Chính là ám khí dùng máu làm vật dẫn mà Đường Liên từng sử dụng trong Mỹ Nhân trang - Sương Diệp Hồng.

Nhan Chiến Thiên nâng thanh kiếm, dễ dàng cản ám khí này lại.

Vô Tâm nhanh chóng rơi xuống, được Minh Hầu giơ tay ôm lấy. Minh Hầu không hề do dự dù chỉ một chốc, lập tức xoay người chạy thẳng về phía trước.

Nhan Chiến Thiên lại cắm Phá Quân kiếm vào vỏ, hắn xuất hai kiếm nhưng không giết chết được một thiếu niên mười bảy tuổi, đối với hắn trước kia đây là chuyện không cách nào nhịn nổi. Nhưng đây là một hòa thượng yêu mị trắng trẻo như tuyết...

“Thật thú vị.” Nhan Chiến Thiên suy nghĩ một chút, đuổi theo hướng Minh Hầu và Vô Tâm chạy trốn.

Còn Đường lão gia tử của Đường môn ngồi trong Tiếu Trần các của mình, tay gõ nhẹ lên lưng ghế. Vốn hắn sẽ có hai vị khách tới thăm nhưng giờ không vị nào tới. Hắn chấp chưởng Đường môn đã gần ba mươi năm, trước nay hành xử vẫn luôn trầm ổn như thường, song lúc này trong lòng hắn đã hơi nóng nảy. Hắn nâng chén trà lên nhấp một ngụm, lẩm bẩm: “Già mất rồi, nhiều chuyện phải lo lắng quá.”

Đường Hoàng, Đường Huyền, Đường Thất Sát, ba người xuất chúng trong cùng lứa giờ đang canh giữ bên ngoài Tiếu Trần các, phụng lệnh lão gia tử chờ khách quý tới. Thế nhưng khách mãi vẫn không tới, ba người cũng thầm nóng ruột, Đường Hoàng hơi cau mày: “Lão gia tử có nói với các ngươi khách lần này là ai không?”

Đường Huyền lắc đầu một cái: “Không, lão gia tử chỉ nói là vị khách hết sức quan trọng nhưng lại không nói thân phận của bọn họ.”

Đường Thất Sát nhìn Đường Hoàng: “Đường Hoàng, vừa rồi ngươi còn đứng với lão gia tử ngoài Liên Nguyệt các, ông ấy không nhắc tới thân phận vị khách sắp tới ư? Ngươi là người nắm quyền ngoại phòng, nên biết mấy chuyện này chứ.”
Đường Hoàng suy nghĩ một chút rồi nói: “Lão gia tử chỉ nói với ta về một vị khách, nói là tính khí kỳ quái, gặp người không ưa sẽ xuất kiếm giết chết. Người như vậy cùng với mức độ coi trọng của lão gia tử...”

Ba người nhìn nhau, đồng thời thốt lên ba chữ: “Nộ Kiếm Tiên!”

“Người còn lại là ai, ai mà khiến lão gia tử coi trọng tương đương với Nộ Kiếm Tiên?” Đường Hoàng cau mày do dự nói.

Đường Thất Sát cúi đầu suy nghĩ, chợt phát hiện có bóng đen lướt qua, hắn kinh ngạc cúi người, dùng tay phải đang đeo bao tay Thiên Yết cầm một con nhện nhỏ lên cau mày quan sát: “Con nhện?”

“Nhện ư? Sao đột nhiên lại có nhện?” Đường Huyền sửng sốt, đột nhiên quay đầu lại. Chỉ thấy sau lưng ba người bỗng có rất nhiều nhện, ba người kinh hãi, tay nắm lấy ám khí.

“Ba vị sư huynh đừng sợ.” Một giọng nói ôn nhu yêu kiều vang tới, chỉ thấy sau lưng bầy nhện kia là một cô gái hơn ba mươi tuổi, mặc váy dài màu đỏ nhạt, giữa hai hàng mi mang đầy phong vân, ánh mắt rộn rạo sóng thu, mỉm cười yêu kiều.

"Ngươi là ai?" Đường Hoàng lạnh lùng hỏi.

Cô gái quyến rũ kia cười tới run người, che miệng khẽ thở dài: “Ta là người khách các ngươi đang đợi.”

“Người khách đang đợi? Ngươi tên là gì?” Đường Hoàng suy nghĩ một hồi nhưng không nhận ra lai lịch của cô gái này.

“Ta tên là Mộ Vũ Mặc, vốn không danh tiếng gì, hơn nữa đã mười năm không bước chân vào giang hồ, chắc mọi người đã quên mất ta, khiến Đường huynh chê cười rồi.” Cô gái nháy mắt với Đường Hoàng, ngón tay vung nhẹ, đại lượng nhện nhền lập tức tản mát.

Đường Hoàng chợt nhớ tới cái tên hay chính xác hơn là một danh hiệu, không ai biết cái tên Mộ Vũ Mặc này nhưng mười mấy năm trước danh hiệu này đã hết sức nổi tiếng.

“Tri Chu Nữ?” Đường Hoàng hạ giọng gọi.

“Đã lâu không nghe được tên này.” Ánh mắt Mộ Mặc Vũ toát lên vẻ hoài niệm, giọng nói cũng hóa thành mờ ảo: “Cứ nghe tới là lại nhớ lại thời gian đó.”

“Đường Hoàng, khách chờ lâu rồi, để khách vào đi.” Giọng nói trầm trầm của lão gia tử vang lên từ phía trong. Ba người Đường Hoàng lập tức quay người rút lui. Mộ Vũ Mặc vuốt nhẹ lên mặt Đường Hoàng, mỉm cười yêu kiều một cái rồi từ từ đi vào trong các.

“Vị khách mà lão gia tử muốn gặp là...” Đường Thất Sát vẫn không hiểu, hạ giọng hỏi.

Đường Hoàng nhìn dáng người yêu kiều của Mộ Vũ Mặc, vẻ mặt lạnh lùng, trầm giọng nói: “Ám Hà, Mộ gia.”

Chương 122: Thiên Chu trận

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đường lão thái gia ngồi trên ghế, đặt tẩu thuốc bên cạnh, bưng chén trà nhẹ nhàng nhấp một ngụm.”

“Hồng trần thật nực cười, si tình thật nhàm chán. Tiếu Trần các của lão gia tử, đã lâu rồi không tới nơi đây.” Giọng nói Mộ Vũ Mặc đầy quyến rũ, mềm mại như muốn hòa tan lòng người.

Gương mặt lão thái gia vẫn không chút biểu cảm, chỉ đặt chén trà xuống mỉm cười hiền từ với Mộ Vũ Mặc: “Vũ Mặc, ngươi tới trễ rồi.”

“Ngươi cứ luôn để người khác chờ, thi thoảng cũng phải để lão thái gia nếm thử cảm giác của mọi người chứ.” Mộ Vũ Mặc ngồi xuống ghế gỗ bên cạnh lão thái gia, chẳng hề khách khí bưng chén trà của lão thái gia lên nhấp một ngụm nếm thử, để lại một dấu son môi hồng hồng trên chén trà, ánh mắt nhìn Đường lão thái gia nhộn nhạo sóng thu.

Đường lão thái gia cầm tẩu thuốc bên cạnh lên hít một hơi: “Vũ Mặc, đừng dùng cái điệu bộ đó với lão già như ta.”

“Ta đâu có đùa, lão thái gia bất kể trẻ tuổi hay lớn tuổi, lúc nào cũng rõ là tuyệt tình. Vậy tên đệ tử tuyệt tình như ngươi đâu, sao hôm nay không tới?” Mộ Vũ Mặc thờ ơ nói.

Đường lão gia tử mỉm cười: “Từ khi bước vào gian nhà này ngươi chưa từng yên tĩnh chút nào, nếu ta không biết chuyện kia khéo đã thật sự cho rằng ngươi câu dẫn lão đầu tử ta đây. Liên Nguyệt chưa tới, nó bị giam trong các ở phía sau, trước khi mọi chuyện hoàn thành, nó sẽ không bước ra khỏi tòa các kia.”

Sắc mặt Mộ Vũ Mặc trầm xuống: “Ngươi không thuyết phục được hắn?”

“Nếu Đường Liên Nguyệt là người dễ thuyết phục, vậy người ngồi đây nói chuyện trên trời dưới bể với ngươi đã là hắn rồi.” Đường lão gia tử hút từng ngụm thuốc tâu, bốn phía đầy những khói, hắn ho nhẹ một tiếng: “Nói chuyện chính đi.”

“Nhưng một vị khách khác còn chưa tới mà?” Mộ Vũ Mặc quan sát sau tòa các, trong Tiếu Trần các chỉ có hai người bọn họ, không có người thứ ba.

“E rằng tạm thời không tới. Ta hiểu hắn, hoặc hắn tới, hoặc hắn không tới, không có lựa chọn thứ ba. Xưa nay Nộ Kiếm Tiên - Nhan Chiến Thiên đều không đợi được.” Đường lão gia tử thản nhiên nói: “Có điều chuyện này mà không có hắn sẽ rất khó làm nhưng không phải không thể làm được.”

Mộ Vũ Mặc miễn cưỡng ngáp một cái, dáng vẻ cực kỳ quyến rũ: “Thật đáng tiếc, vốn tưởng có thể gặp mặt Nộ Kiếm Tiên danh chấn thiên hạ, ai ngờ cuối cùng chỉ có thể trò chuyện việc nhà với lão thái gia. Đối với một cô gái như ta chuyện này đúng là chẳng có gì thú vị.”

“Giết người không thú vị à?” Đường lão thái gia cười hỏi.

“Ban đầu còn thấy thú vị, nhưng giết nhiều người rồi chỉ thấy chán thôi.” Mộ Vũ Mặc gỡ lọn tóc trên trán.

“Vậy giết trọn một Lôi gia bảo thì sao?” Đường lão thái gia nhả một vòng khói, vòng khói tản qua mép hắn từ từ bay tới trước mặt Mộ Vũ Mặc. Mộ Vũ Mặc mỉm cười yêu kiều, giơ tay chọc thủng vòng khói kia: “Vậy thì thú vị lắm.” Đường lão thái gia nhìn Mộ Vũ Mặc: “Ngươi có mang theo thủ đoạn của mình không.”

Mộ Vũ Mặc mỉm cười, vung ống tay áo, đột nhiên rất nhiều con nhện, lít nha lít nhít bò từ ngoài các vào, nhanh chóng bao phủ phân nửa Tiếu Trần các. Ánh mắt Đường lão thái gia lộ vẻ tán thưởng: “Trận Thiên Chu.”

“Vậy thủ đoạn của Đường lão thái gia đâu?” Mộ Vũ Mặc đi tới trước mặt Đường lão thái gia, cúi người quan sát ông lão.

Đường lão thái gia giơ tay điểm nhẹ lên chén trà, nhặt một giọt nước lên, cúi người đặt giọt nước kia xuống trước mặt một con nhện màu đỏ. Con nhện đó bò lên nuốt lấy giọt nước vào bụng. Mộ Vũ Mặc mỉm cười đi tới bên tai Đường lão thái gia, nhẹ giọng nói: “Thiên hạ à, giang hồ à, ta mặc kệ, các ngươi muốn lấy thì cứ lấy. Ta muốn dẫn Đường Liên Nguyệt đi.”

Thành Uyên Chỉ.

Đám người Lôi Vô Kiệt rốt cuộc cũng thoát khỏi truy sát của Ám Hà, nghỉ ngơi yên ổn trong quán trọ một đêm. Lôi Vô Kiệt thức dậy bước vào trong sân của quán trọ lại phát hiện Tiêu Sắt đang ngồi một mình ở đó, trước mặt là một chiếc bàn vuông nhỏ, bên trên đặt một lồng bánh bao nhỏ cùng một bát cháo trắng. Còn bên kia của Tiêu Sắt là bà chủ quán trọ cười tươi như hoa đào, ánh mắt đầy nhu tình: “Công tử, tiểu điếm chỉ có cơm canh đạm bạc như vậy, khiến công tử uất ức rồi, bữa ăn này không nhận tiền của công tử. Hay là công tử ở thêm vài ngày...”

“Bà chủ xin chờ chút.” Lôi Vô Kiệt đi tới đẩy bà chủ ra, đặt mông ngồi xuống trước mặt Tiêu Sắt: “Sao ngươi dậy sớm vậy?”

Tiêu Sắt không trả lời, chỉ nhìn hắn một cái: “Chỉ có ngươi ngủ say nhất, ngươi nghĩ ngươi đã thoát khỏi nguy hiểm rồi sao?”

Lôi Vô Kiệt cười khổ nói: “Chẳng phải ngươi nói Ám Hà làm việc luôn là không chết không thôi à. E rằng ta đã kết thù tới chết với Ám Hà rồi. Chỉ có điều ta không hiểu vì sao Ám Hà lại đuổi giết chúng ta?” Tiêu Sắt ngây ra một chút, chần chờ một hồi rồi lại cúi đầu ăn cháo. Lôi Vô Kiệt nóng nảy: “Tiêu Sắt, ngươi không nghĩ gì à, oan có đầu nợ có chủ, không có lý do gì thì đường đường là tổ chức sát thủ đứng đầu giang hồ, sao lại làm khó chúng ta? Chúng ta một không tiền, hai không sắc.”

“Ài, Lôi Vô Kiệt, ngươi nói mình cũng được, đừng có lôi chúng ta vào. Thiên Lạc sư tỷ của chúng ta đường đường con gái duy nhất của tam thành chủ, mỹ mạo vô song, hai thứ ngươi nói sư tỷ đều có.” Một giọng nói bất mãn vang lại, Lôi Vô Kiệt quay đầu nhìn lại phát hiện là Lạc Minh Hiên cắm kiếm quanh người như con nhím. Phía sau Lạc Minh Hiên là Tư Không Thiên Lạc mặt không biểu cảm.

Tư Không Thiên Lạc lạnh lùng nhìn hắn một cái: “Ngươi im đi, có nịnh bợ ta cũng vô dụng!”

Lôi Vô Kiệt không hiểu hỏi: “Các ngươi đi đâu đấy?”

Lạc Minh Hiên cười khổ nói: “Đương nhiên là mua ngựa chuẩn bị về Tuyết Nguyệt thành, lần này ta rời Tuyết Nguyệt thành ngoài trừ tới Kiếm Tâm trủng cầu kiếm còn một nhiệm vụ là mang Thiên Lạc sư tỷ về... à không, là mời về. Thế nhưng...”

“Đến lúc đó đương nhiên ta sẽ cùng Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt về, ngươi gấp cái gì?” Tư Không Thiên Lạc hừ lạnh nói.

Lạc Minh Hiên bất đắc dĩ gãi đầu: “Nhưng ngươi hỏi hai người bọn họ đi, bọn họ có kế hoạch về thành không.”

“Gặp Lôi Oanh sư phụ, chữa khỏi cho Tiêu Sắt xong, đương nhiên chúng ta sẽ về Tuyết Nguyệt thành.” Lôi Vô Kiệt đáp.

“Vậy tới năm nào tháng nào?” Lạc Minh Hiên nhìn Lôi Vô Kiệt.

“Không biết.” Lôi Vô Kiệt đáp rất thản nhiên.

“Ta nhổ vào!” Lạc Minh Hiên lườm hắn một cái, quay đầu lại nhìn Tư Không Thiên Lạc đầy thâm tình, đột nhiên quỳ xuống: “Thiên Lạc sư tỷ xin sư tỷ thương xót ta với. Nếu không dẫn sư tỷ về, chắc chắn tam thành chủ và sư phụ sẽ làm thịt ta!”

Đang lúc Lạc Minh Hiên kêu thảm, ngoài quán trọ có tiếng xôn xao, người trong quán trọ không ngừng chạy ra ngoài.

“Sao vậy?” Lôi Vô Kiệt kéo một người đàn ông đang vội vàng chạy xem trò vui.

Người kia đáp: “Nghe nói tri phủ thành Uyên Chỉ vừa treo thưởng ngàn lượng chiêu mộ lương y chữa cho một vị khách quý. Bây giờ đại phu toàn thành đều tới nha môn tri phủ, chuyện hay như vậy đương nhiên phải tới xem rồi!” Nói xong đẩy Lôi Vô Kiệt ra chạy tiếp.

“Tiêu Sắt, chúng ta thiếu tiền.” Lôi Vô Kiệt quay đầu lại nhìn Tiêu Sắt, vẻ mặt vô tội.

Chương 123: Con gái tướng quân

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Từ Tuyết Lạc sơn trang tới Tuyết Nguyệt thành, lại từ núi Thanh Thành tới Lôi gia bảo, dường như dọc đường đi Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt luôn gặp cảnh thiếu tiền. Tuy trước đó bọn họ đi qua Kiếm Tâm trủng, nhận được bảo kiếm hạng tư thiên hạ nhưng tiếc là bảo kiếm dẫu vô giá nhưng chẳng thể bán được, đám người ở quán trọ một đêm, lại gặp một vấn đề.

Không có tiền.

Tiêu Sắt thở dài nhìn Tư Không Thiên Lạc: “Thương Tiên là đệ tử Dược Vương, ngươi có học được chút y thuật nào từ phụ thân không?”

Tư Không Thiên Lạc lắc đầu: “Đánh nhau còn tạm được, y thuật ấy à... một chữ cũng không biết.”

Lôi Vô Kiệt vội vàng ngắt lời: “Còn cần y thuật gì, Tiêu Sắt ngươi có Bồng Lai đan, còn có Tam Nhật hoàn mà Hoa Cẩm tặng cho, cứu người có gì khó?”

“Ngươi biết Bồng Lai đan giá trị bao nhiêu tiền không? Ngươi biết Tam Nhật hoàn mà truyền ra sẽ có bao nhiêu người liều chết tới tranh cướp không?” Tiêu Sắt lạnh lùng nhìn Lôi Vô Kiệt hỏi.

Lôi Vô Kiệt nhún vai: “Bồng Lai đan của ngươi tuy quý báu nhưng trong thành này mấy ai nhận ra, cứu một mạng người coi như tích đức. Thôi mau đi đi.” Nói xong lập tức kéo Tiêu Sắt chạy ra ngoài. Tiêu Sắt thở dài đẩy Lôi Vô Kiệt ra: “Trước đây ta cũng học chút y thuật đơn giản, đi thôi.”

Đám người Lôi Vô Kiệt kinh ngạc: “Tiêu Sắt, ngươi từng học y thuật?”

“Ừ thì sao?” Tiêu Sắt hỏi ngược lại.

“Tiêu Sắt, rốt cuộc trước kia ngươi là người thế nào, giỏi võ công, đánh cược cũng giỏi, còn biết y thuật nữa!” Lôi Vô Kiệt đầy sùng bái hỏi.

“Đừng có nịnh bợ. Đi thôi.” Tiêu Sắt xoay người đi thẳng ra ngoài cửa.

Thành Uyên Chỉ, nha môn tri phủ.

Tri phủ Vương Nhược Phúc giờ đã gấp tới mức đầu đầy mồ hôi, sáng nay hắn vừa dậy đã thấy một nam tử áo đen ôm một người xông vào trong phủ của mình. Vốn còn định lớn tiếng mắng chửi, nào ngờ bị nam tử áo đen này giơ đao vào yết hầu, nhưng điều khiến hắn kinh ngạc hơn là những lời tiếp theo của nam tử áo đen.

Nữ nhân này là con gái của đại tướng quân Diệp Ưng Khiếu, hiện giờ đang bị thương nặng, cần chữa trị ngay lập tức. Vương Nhược Phúc sợ tới mức đầu đầy mồ hôi lạnh, đại tướng quân Diệp Ưng Khiếu, đây là vị đại nhân cỡ nào! Quân đội của Bắc Ly chia thành ba lộ đại quân trung quân, hữu quân, tả quân. Trên ba quân là đại đô hộ thống lĩnh. Nhưng sau án mưu phản của Lang Gia Vương, vị trí đại đô hộ Bắc Ly vẫn luôn để trống, do Minh Đức Đế trực tiếp quản lý. Còn trong ba quân trung quân đứng đầu cho nên đại tướng quân trung quân Diệp Ưng Khiếu không khác nào người đứng đầu quân đội Bắc Ly. Con gái một người như vậy sao lại chạy tới tòa thành Uyên Chỉ nho nhỏ của mình? Vương Nhược Phúc vốn không tin nhưng nghĩ cho tính mạng của mình thì vội vàng mời danh y trong thành, một bên lại mời tổng binh trong thành Uyên Chỉ tới. Trước đây tổng binh từng làm Kim Ngô vệ trong Thiên Khải thành, chắc nhìn ra chút thực hư.

Thế nhưng danh y La tiên sinh trong thành bắt mạch cho cô gái này xong lại lắc đầu không ngừng.

Vương Nhược Phúc vội vàng hỏi: “Sao rồi?”

La tiên sinh thu tay lại thở dài: “Tâm mạch đã đứt, sống được thêm một ngày đã là kỳ tích. Chuẩn bị hậu sự đi thôi.”

Vương Nhược Phúc sợ tới mức vội vàng che miệng La tiên sinh, ngẩng đầu lặng lẽ nhìn nam tử áo đen thần sắc hung ác kia, quả nhiên thấy gương mặt hắn lộ vẻ hung dữ, ánh bạc lóe lên trong tay như muốn giết người. Nhưng hắn im lặng một lúc sau đó không động thủ, chỉ lạnh lùng nói: “Lại tìm thầy thuốc khác.”

Vương Nhược Phúc đáp ứng luôn miệng, chạy khỏi phòng, vội vàng gọi tổng binh Từ Đại Xứng vẫn luôn lặng lẽ quan sát.

Từ Đại Xứng đi tới bên tai Vương Nhược Phúc nhỏ giọng nói: “Khi ta ở Thiên Khải thành, không khéo cô gái này còn chưa ra đời, đương nhiên ta chưa từng gặp.”
“Vậy ngươi nói làm quái gì!” Vương Nhược Phúc đang định nổi giận lại thấy Từ Đại Xứng vẫy tay ngắt lời hắn, thần sắc nghiêm túc, chỉ đành đè cơn giận xuống: “Ngươi nói tiếp đi.”

Từ Đại Xứng thờ dài, ánh mắt đầy hồi tưởng: “Nhưng ta đã từng gặp đại tướng quân. Năm đó đại tướng quân chiến thắng Nam Chiếu về thành, cưỡi đại mã ngẩng cao đầu, phía sau là một ngàn kỵ binh, khung cảnh đó thật uy phong! Chúng ta làm lính mong đợi nhất chính là thời khắc như vậy! Năm xưa ta làm Kim Ngô vệ trong Thiên Khải Thành, người đứng đầu quân ngũ Bắc Ly trừ đại tướng quân Lôi Mộng Sát một trong bát trụ quốc, chính là Diệp tướng quân!”

“Nói chuyện chính đi!” Vương Nhược Phúc gấp tới mức đầu đầy mồ hôi.

“Đại tướng quân mắt to mày rậm thân hình khôi ngô, dùng đao lớn hai tay. Cánh tay ông ấy còn to hơn chân của ta. Nếu nói ra thì dáng vẻ chẳng giống cô gái này chút nào!” Cuối cùng Từ Đại xứng cũng nói với vấn đề mà Vương Nhược Phúc đang quan tâm.

Trong lòng Vương Nhược Phúc hơi thả lỏng: “Cho nên là giả?”

Nhưng mà...” Từ Đại Xứng lại nói tiếp: “Năm đó khi đại tướng quân chiến thắng trở về, bên cạnh ông ấy còn có một cô gái mặc áo trắng, khí chất dịu dàng như tiên nữ giáng phàm.”

“Ai vậy?” Vương Nhược Phúc cau mày.

“Đương nhiên là phu nhân của tướng quân, dáng dấp giống hệt cô gái bên trong!” Từ Đại Xứng lặp lại: “Giống như cùng một khuôn đúc vậy!”

“Con mẹ nó, ta bảo ngươi nói vào chuyện chính từ đời nào rồi!” Vương Nhược Phúc giơ chân đạp tên tổng binh lắm mồm ra ngoài. “Bảo sư gia mau mau tìm thầy thuốc, thầy thuốc giỏi nhất, cho dù có ở ngoài thành cũng phái ngựa chiến đi mời cho ta! Không chữa khỏi cho người bên trong chúng ta đều xong đời!”

“Vâng vâng vâng!” Từ Đại Xứng bò từ dưới đất lên, vội vàng đáp.

“Năm đó đại tướng quân Diệp Ưng Khiếu có thể dùng ba ngàn binh mã giết chết mười ngàn quân Nam Chiếu. Đúng, trong mắt lính tráng các ngươi đó là anh hùng, nhưng trong mắt chúng ta đó là ma quỷ!” Vương Nhược Phúc lau mồ hôi trên trán, chỉ muốn khóc to.

Lại một danh y địa phương ủ rũ cúi đầu bước ra, Vương Nhược Phúc vội vàng tới gần: “Lý đại phu, ngươi là thần y đệ nhất trong thành Uyên Chỉ, chẳng lẽ ngươi cũng không có cách nào ư?”

Lý đại phu cau mày, không ngừng lắc đầu: “Chuyện này, chuyện này, đây vốn là người sắp chết. Chưa từng thấy có ai bị tổn thương tâm mạch như vậy mà còn sống được. Có lẽ có thầy thuốc có thần thông đó nhưng chỉ tạm thời bảo vệ được tâm mạch của cô ấy, chút y thuật này của ta mà muốn cứu cô ấy, chỉ là trò cười mà thôi.” “Vậy thì, vậy thì...” Vương Nhược Phúc lấy khăn tay không ngừng lau mồ hôi trên trán: “Vậy Lý đại phu có biết những danh y trong thành xung quanh không, có thể tới giúp không?”

Lý đại phu thở dài: “Trừ phi Dược Vương - Tân Bách Thảo đích thân tới, nếu không thế gian này khó mà tìm được ai cứu nổi cô gái này.”

Vương Nhược Phúc đặt mông ngồi bệt xuống đất: “Dược Vương - Tân Bách Thảo? Đó là cao nhân mà cả hoàng đế bệ hạ cũng không tìm được, ta đi đâu mà tìm đây? Đúng là trời muốn diệt ta, tai họa tới bất ngờ. Ngươi nói xem sao ta vừa ngủ dậy lại có con gái tướng quân bị bệnh nặng không biết chui từ đâu ra, đúng là quá xui xẻo mà.”

“Đại nhân, đại nhân. Bên ngoài có người nói có thể cứu được cô gái này!” Sư gia râu rài cầm quạt thở hồn hển cuống cuồng chạy tới, vừa chạy vừa kêu.

Vương Nhược Phúc nghe Lý đại phu nói vậy lòng đã như tro tàn, xua tay nói: “Lại là mấy tên lừa đảo trên giang hồ chứ gì. Lý đại phu đã nói không cứu được, bọn chúng thì có cách gì, chẳng lẽ là Tân Bách Thảo tới thật?”

Gia sư râu dài lấy từ trong lòng ra một chai nhỏ đưa cho Vương Nhược Phúc: “Người kia nói nếu là bệnh nhẹ bình thường thì cứ ăn viên thuốc này vào là hết bệnh, bọn họ không vào phủ cũng được, đến lúc đó bạc... đưa bạc thôi là được.”

Vương Nhược Phúc nhận chai thuốc mở nắp chai ra thấy một viên thuốctròn trịa, hắn không hiểu nổi đưa cho Lý đại phu hỏi: “Lý đại phu, trên đời có thuốc nào trị được bách bệnh không?”

“Không phải không có, tạm không nói là trị được bách bệnh, nhưng có thuốc có thể kéo dài tính mạng.” Lý đại phu cầm viên thuốc lên, đầu tiên cau mày sau đó kinh hãi tới biến sắc: “... là Bồng Lai đan!” Hắn vuốt nhẹ viên thuốc, đặt lên miệng nếm thử: “Đúng như trong sách nói, thật.. thật sự là Bồng Lai đan!”

“Bồng Lai đan là cái gì?” Vương Nhược Phúc vội vàng hỏi.

“Thánh Dược trong Dược Vương điện tại Thiên Khải, chỉ có hoàng thân quốc thích tôn quý nhất mới có tư cách sử dụng. Nó là trân bảo do Tân Bách Thảo tiến cống cho thánh thượng năm xưa, tổng cộng chỉ có chín bình. Ba bình nằm trong Dược Vương điện tại Thiên Khải thành, sáu bình còn lại ban cho nhân vật quan trọng trong triều. Thứ quý giá như vậy sao lại xuất hiện ở đây!” Lý đại phu nhìn viên thuốc kia, ánh mắt si mê.

“Sao ngươi cũng bắt đầu nói nhảm vậy! Ta hỏi ngươi này, có chữa được cho người bên trong không!” Vương Nhược Phúc không buồn để ý tới hình tượng nữa, nổi giận mắng.

Lý đại phu khôi phục tinh thần gật đầu: “Tạm thời bảo vệ tâm mạch không thành vấn đề!” Lý đại phu chỉ cảm thấy trong tay trống rỗng, viên thuốc kia bay thẳng ra ngoài, hắn quay đầu lại chỉ thấy nam tử áo đen kia ra khỏi phòng, hai ngón tay kẹp viên thuốc, cau mày suy nghĩ.

Vương Nhược Phúc chạy nhanh tới: “Đại... đại nhân, viên thuốc này, Lý đại phu nói có tác dụng!”

Nam tử áo đen gật đầu một cái, trả lại viên thuốc cho Lý đại phu rồi cung kính hỏi: “Khổ cho đại phu rồi. Ngoài ra, tri phủ đại nhân, viên thuốc này từ đâu ra vậy?”

Sư gia râu dài vội vàng tiến lên trả lời: “Là một vài người giang hồ đi qua đây, hiện giờ bọn họ còn ở ngoài phủ.”

Người áo đen lại hỏi: “Có mấy người?”

“Tổng cộng có bốn người, ba nam một nữ.”

“Có phải cô gái kia cầm một thanh trường thương? Trong số ba nam có một người mặc áo đỏ, một người mặc áo xanh không?”

“Đúng đúng, còn một nam tử mặc trường bào màu trắng, sau lưng viết một chữ ‘cược’ to tướng!”

Nam tử áo đen đột nhiên ngửa đầu lên trời hét lớn: “Tất cả vào đây cho ta!”

Chương 124: Thùy thiên hải vận

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Mọi người đang đứng ngoài nha môn tri phủ đột nhiên nghe tiếng gầm này vang lên từ trong phủ, không khỏi nhìn nhau, bật thốt lên: “Đại sư huynh?”

“Sao đại sư huynh lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này?” Tư Không Thiên Lạc hỏi.

Lôi Vô Kiệt vẻ mặt tức giận, xắn hai tay áo rút Sát Phố kiếm ra mắng: “Tên biến thái chết tiệt, lại dây dưa không chịu để yên?”

Tư Không Thiên Lạc lập tức hiểu ra: “Lại là tên Thiên Diện Quỷ của Ám Hà!”

Tiêu Sắt giơ tay ngăn Lôi Vô Kiệt lại: “Đợi đã, đừng kích động!”

Lôi Vô Kiệt đã bước tới tung người nhảy một cái, cầm kiếm lao vào nha môn tri phủ.

Tri phủ Vương Nhược Phúc không hiểu vì sao nam tử áo đen kia đã lấy được thuốc rồi còn đột nhiên quát lớn như vậy, đứng bên cạnh nơm nớp lo sợ. Sư gia râu dài vốn phụng lệnh ra ngoài đón người lại lảo đảo chạy về: “Đại nhân, đại nhân, có người cầm kiếm xông vào phủ nha!”

“Còn không mau ngăn cản!” Vương Nhược Phúc mắng.

Thế nhưng đám hộ vệ đang cầm đao xông tới lại thấy trường kiếm của Lôi Vô Kiệt vung lên, chớp mắt đã chém đao trong tay bọn họ thành hai nửa. Đám người nhìn chuôi đao trong tay rồi nhìn nhau một hồi, lập tức ném đao nhấc chân bỏ chạy.

“...” Vương Nhược Phúc lại không nhịn nổi, đầu đổ mồ hôi: “Từ Đại Xứng, ngươi tới ngăn hắn lại.”

Tổng binh thành Uyên Chỉ Từ Đại Xứng dẫu sao cũng từng làm Kim Ngô vệ tại Thiên Khải, có chút kiến thức, chỉ nhìn công phu một chiêu kiếm chém gãy chín thanh đao kia đã đủ có thứ hạng và danh hiệu trên giang hồ, chút võ công này của mình làm sao là đối thủ của hắn. Từ Đại Xứng do dự một hồi, không dám lao lên: “Đại nhân, hay là hỏi xem người này đến có ý gì trước đã...”

Nam tử áo đen kia cau mày, hạ giọng lầm bầm một câu: “Lôi Vô Kiệt nổi điên cái gì vậy?” Đương nhiên hắn là Đường Liên mang Diệp Nhược Y chạy trốn tới đây, tiếng gầm vừa rồi chỉ là nhắc đám người Lôi Vô Kiệt mình đang ở đây, mau mau vào gặp. Thế nhưng Lôi Vô Kiệt cầm kiếm sắc mặt tức giận, rõ ràng định xông tới liều mạng với mình, trong lòng hắn hết sức khó hiểu.

Vương Nhược Phúc nghe hắn nói vậy vội vàng hỏi: “Đại nhân, ngài quen người này à?”

“Là sư đệ của ta.” Đường Liên đáp, quay đầu sang phía Lôi Vô Kiệt quát lớn: “Lôi Vô Kiệt, ngươi cầm kiếm làm gì vậy?”

‘Hừ! Còn giả bộ à!” Lôi Vô Kiệt vung Sát Phố kiếm nhảy lên đâm về phía Đường Liên.

Đường Liên vội vàng vẩy tay, hất văng bọn người Vương Nhược Phúc về phía sau, tiếp đó trong tay hiện lên ánh bạc, một sợi tơ bạc cực nhỏ mở rộng trong tay hắn. Hắn vung mạnh hai tay, trói chiêu kiếm đâm tới của Lôi Vô Kiệt lại.
Lôi Vô Kiệt cả kinh: “Đao Ti của Ám Hà?”

“Lôi Vô Kiệt, ngươi điên rồi à?” Đường Liên mắng.

“Ngươi mới điên ấy, tên biến thái này!” Lôi Vô Kiệt giơ tay trái lên: “Tâm kiếm, lên!” Thanh Tâm kiếm thôn dài mỹ lệ lập tức rời vỏ hạ xuống tay hắn, hắn cầm Tâm kiếm chém một kiếm về phía Đường Liên. Đường Liên trong lòng kinh hãi, lập tức bỏ qua Sát Phố kiếm lui nhanh về phía sau, Đao Ti trên tay múa lên điên cuồng, ngăn chặn từng thế kiếm nối tiếp nhau của Lôi Vô Kiệt.

“Tâm kiếm đứng hạng tư trong thiên hạ? Lôi Vô Kiệt, ngươi tới Kiếm Tâm trủng?” Đường Liên kinh ngạc.

Lôi Vô Kiệt nghe vậy kinh ngạc, ngừng tấn công, sau khi suy nghĩ một chút lại nhấc kiếm lên: “Ồ, giả bộ không biết cơ đấy? Tí nữa thì bị ngươi lừa rồi? Tên biến thái chết tiệt!”

“Lôi Vô Kiệt, tên khốn kiếp nhà ngươi, dám không coi ta là sư huynh nữa à. Cứ mở miệng là biến thái với cả biến thái, xem ta dạy dỗ ngươi ra sao!” Đường Liên không nhịn nữa, Đao Ti trong tay giương ra, Chỉ Tiêm nhận gần như trong suốt đã rời tay đánh về phía Lôi Vô Kiệt.

“Chỉ Tiêm nhận của đại sư huynh cũng bị ngươi học trộm?” Lôi Vô Kiệt cắm Sát Phố kiếm xuống đất, cầm Tâm kiếm đâm tới.

Lúc này đám người Tiêu Sắt đã đi vào, thấy hai người giao đấu khó phân thắng bại. Tư Không Thiên Lạc thấy Lôi Vô Kiệt đang vung Tâm kiếm một mình như đang dây dưa với một thứ vũ khí vô hình, không khỏi buồn bực: “Binh khí của tên Mộ Anh kia còn biết ẩn thân à?”

“Là Đao Ti.” Tiêu Sắt chậm rãi nói: “Binh khí độc môn của Ám Hà, vũ khí duy nhất trên đời chỉ có lưỡi không có chuôi, mỏng tới mức gần như trong suốt, không quan sát kỹ ánh sáng thay đổi trong không khí thì không cách nào nhận ra nó.”

“Được lắm, quả nhiên là tên biến thái kia giả trang.” Tư Không Thiên Lạc cầm Ngân Nguyệt thương chuẩn bị tới giúp đỡ.

Tiêu Sắt giơ tay ngăn trước mặt cô: “Đại gia trường của Ám Hà là người quen cũ với Bách Lý Đông Quân, đã từng đưa một cuộn Đao Ti cho hắn. Nếu ta nhớ không nhầm, cuộn Đạo Ti đó được truyền lại cho Đường Liên, Đường Liên còn muốn kết hợp nó với Chỉ Tiêm nhận, sáng tạo ra một chiêu tên là Thiên La Địa Võng.” Tư Không Thiên Lạc suy nghĩ một chút rồi gật đầu một cái: “Hình như từng nghe phụ thân nói rồi.”

Bên kia Đường Liên lại âm thầm kinh ngạc, khi Lôi Vô Kiệt rời thành chỉ vừa bước vào Kim Cương Phàm Cảnh, còn cách mình một khoảng, nhưng giờ kiếm khí lạnh lẽo, đặc biệt là phối hợp với danh kiếm hạng tư thiên hạ này dường như đã bước vào Tự Tại Địa Cảnh, công lực có vẻ đã cao hơn mình. Lòng háo thắng của Đường Liên cũng nổi lên nhưng vẫn không định dùng ám khí, thứ nhất là vì ám khí nguy hiểm tới cực điểm, một khi ra tay là phân sinh tử. Mặc dù không biết đầu óc Lôi Vô Kiệt có vấn đề gì mà đòi chém mình như vậy, nhưng đâu thể vì vậy mà giết hắn. Thứ hai là vì ám khí là do Đường môn truyền thụ, Đường Liên đã thầm hạ quyết tâm, trước khi tra ra manh mối mọi chuyện, trừ Chỉ Tiêm nhận do Đường Liên Nguyệt tự mình truyền thụ khi còn nhỏ, không dùng bất cứ ám khí Đường môn nào nữa.

Như vậy võ công của hắn chỉ còn hai loại.

Nội công Thùy Thiên, quyền pháp Hải Vận. Được Tửu Tiên Bách Lý Đông Quân truyền thụ.

“Thanh Tâm kiếm tốt lắm, cho ta mượn thử nhé.” Đường Liên đột nhiên thu hồi Đao Ti, bước lên trước một bước, chỉ một bước này đã tới trước người Lôi Vô Kiệt.

Khinh công, Nhất Túy Thiên Lý.

“Được thôi! Phải xem ngươi có bản lãnh này không đã.” Lôi Vô Kiệt xuất kiếm đâm tới, Bình Địa Nhất Thanh Lôi!

Đường Liên xuất chưởng đẩy về phía Lôi Vô Kiệt, một chưởng đó, rất chậm rãi! Chưởng lực như biển khơi tuôn trào, liên miên bất tuyệt. Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy kiếm kình của mình tuy bá đạo nhưng vẫn bị quyền kình tầng tầng lớp lớp kia bao phủ xâm chiếm. Quyền kình đó như biển khơi, khí thế liên miên bất tuyệt, thu nạp hết vạn vật trong thiên hạ.

Con ngươi Lôi Vô Kiệt đột nhiên bùng cháy, áo đỏ phất phơ, vận thẳng Hỏa Chước thuật tầng thứ tám - Thiên Hỏa cảnh!

Lạc Minh Hiên ở bên cạnh quan chiến nãy giờ đột nhiên lên tiếng: “Nội pháp Thùy Thiên, quyền thuật Hải Vận. Không sai, hắn chính là bản thân đại sư huynh!”

"Lôi Vô Kiệt, dừng tay!" Tiêu Sắt lớn tiếng nói.

Lôi Vô Kiệt nghe hai người nói chuyện, trong lòng kinh hãi, con ngươi lập tức tối đen, hắn vội vàng thu kiếm, thế nhưng quyền kình của Đường Liên không biến mất, lập tức đánh bay hắn ra ngoài.

Đường Liên thu chưởng, sắc mặt lạnh lùng: “Lôi Vô Kiệt, ngươi chịu được không?”

Lôi Vô Kiệt ngã lăn ba bước rồi mới bò đậy, lập tức chạy về phía Đường Liên. Chẳng qua lần này không hề có sát khí gì, chỉ lảo đảo như một đứa bé chạy về phía người thân. Lôi Vô Kiệt ôm lấy Đường Liên, giọng nói đầy nức nở: “Đại sư huynh à! Bọn ta tìm ngươi thật vất vả!”

Đường Liên vẻ mặt bất đắc dĩ thở dài nhìn đám người Tiêu Sắt: “Nhờ ai nói cho ta, rốt cuộc đang diễn trò gì vậy?”

Tiêu Sắt, Tư Không Thiên Lạc và Lạc Minh Hiên lập tức quay người, giả bộ không biết tên Lôi Vô Kiệt mất mặt tới tận nhà kia.

Chương 125: Sát thần giá lâm

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Một cơn mưa kéo dài liên tiếp vài ngày liền.

Từ thành Nam An tới tận thành Tần Yên, nam tử áo đen cầm dù lặng lẽ đứng trước đình nghỉ chân, nước mưa gõ lên mặt dù của hắn phát ra tiếng vang lanh lảnh. Nam tử áo tím ngồi trong đình rùng mình một cái, dường như người đàn ông trước mặt luôn xuất hiện trong những ngày lạnh lẽo tiêu điều như vậy. Hắn không biết nam tử này thu mười tám thanh vũ khí nguy hiểm đó trở lại thành cây dù từ lúc nào, chỉ biết mấy ngày nay nam tử đó vẫn không nói gì, dẫn bọn họ chạy thẳng tới nơi đây.

“Đừng nghi ngờ Mộ Vũ, Chấp Tán Quỷ từng là sát thủ tốt nhất của Ám Hà, hắn có thể ngửi ra mùi con mồi rất chính xác.” Ông lão cầm lưỡi đao nhỏ cạo móng tay cười nói.

Tô Mộ Vũ xoay nhẹ cán dù, những giọt nước rơi xuống giấy dù trượt xuống. Tô Mộ Vũ giơ tay, nước mưa lập tức chuyển động hóa thành một thanh kiếm vòi rồng, hắn nhẹ nhàng vung lên, thanh kiếm vòi rồng kia đột nhiên bắn ra, lao thẳng vào trong đình nghỉ chân, ép thẳng tới trước ngực nam tử áo tím.

Nam tử áo tím kinh hãi, vẻ mặt hoảng sợ nhìn về phía Tạ Thất Đao, thế nhưng Tạ Thất Đao vẫn mỉm cười chẳng hề đếm xỉa tới, cúi đầu chăm chú sửa móng tay.

Thanh kiếm vòi rồng này lại lập tức đổi hướng, lướt qua vạt áo của nam tử áo tím, bay ra phía ngoài đình. Nam tử áo tím quay đầu sang, chỉ thấy có một người mặc áo trắng đứng đó, tay cầm một cây dù màu đen, đôi mắt buộc vải trắng, bên cạnh là một đứa trẻ đang đỡ.

“Hoàng huynh!” Nam tử áo tím bật thốt lên.

Tiêu Sùng nhẹ nhàng vung cánh tay phải về phía trước, nước mưa trong không khí lập tức ngưng tụ thành một tấm bình phong che chở, chặn thanh kiếm vòi rồng đột nhiên đánh tới này. hắn lại vung tay, cả kiếm và bình phong đều hóa thành nước mưa, rơi trên mặt đất.

Tô Mộ Vũ từ từ xoay người lại, khẽ nâng dù, để lộ đôi mắt lạnh lùng và lãnh đạm, hắn nhìn Tiêu Sùng, nhẹ giọng nói: “Bạch Vương Tiêu Sùng.”

Tiêu Sùng gật đầu một cái, học theo giọng của Tô Mộ Vũ: “Gia chủ Tô gia, Tô Mộ Vũ.”

Tạ Thất Đao cất con đao đi, thổi một cái vào móng tay, đột nhiên đứng dậy xách nam tử áo tím trước mặt lên ném ra ngoài đình: “Chỉnh chủ tới rồi, ngươi mau cút đi.”

“Gia chủ Tạ gia Tạ Thất Đao. Đối với một hoàng tử thì hành động của ngươi khá mạo phạm đấy.” Cánh tay trái cầm cán dù của Tiêu Sùng xiết chặt.

Tạ Thất Đao mỉm cười: “Xin hỏi dựa theo luật pháp Bắc Ly, giết ngươi sẽ bị xử phạt gì?”

“Giết người chia làm rất nhiều loại.” Giọng nói của Tiêu Sùng vẫn không nhanh không chậm.

“Loại từng giết hai trăm năm mươi bảy người thì sao?” Tạ Thất Đao xiết chặt thanh đao trong tay, mặc dù hắn là một lão nhân nhưng trên người vẫn gồng lên từng bắp thịt, ánh mắt vẫn như chim ưng.

“Đáng xử chém.” Tiêu Sùng đáp rất ngắn gọn.

“Cho nên là.” Tạ Thất Đao thản nhiên nói: “Dựa theo luật pháp Bắc Ly ta phải bị băm thây vạn đoạn, sao ta còn phải nể mặt hoàng tử Bắc Ly? Chỉ có điều nhị hoàng tử điện hạ, vì sao ngươi lại tìm tới đám tội phạm như chúng ta?”

“Tạ thúc.” Tô Mộ Vũ đột nhiên mở miệng ngắt lời Tạ Thất Đao.

Tạ Thất Đao ngậm miệng lại, không hề tức giận, chỉ có khóe môi vẫn treo nụ cười lạnh lẽo. Nam tử áo tím kia đương nhiên là Tiêu Cảnh Hà giả mạo Tiêu Sở Hà, hắn vội vàng chạy tới bên cạnh Tiêu Sùng, hạ giọng gọi: “Anh!”

Tiêu Sùng đột nhiên giơ tay lên, tát hắn ngã lăn trên mặt đất. Từ đầu đến cuối giọng điệu hắn vẫn bình tĩnh, thần sắc lạnh nhạt, thế nhưng cái tát đột ngột này lại mang chút tức giận. Tiêu Cảnh Hà bị hắn đánh ngã xuống đất, khóe miệng lập tức chảy máu, quần áo cũng bị nước mưa thấm ướt, dáng vẻ rất chật vật.

“Biết mình sai ở đâu không?” Tiêu Sùng hỏi.

Tiêu Cảnh Hà ngồi dậy, lau vết máu nơi khóe miệng: “Hoàng huynh, Cảnh Hà biết sai rồi.”

“Tạ lỗi với các vị gia chủ Ám Hà đi.” Tiêu Sùng vừa nói vừa bước một bước không nhanh không chậm tới, dùng dù giấy che trên đỉnh đầu Tiêu Cảnh Hà.

“Không cần.” Tô Mộ Vũ lạnh nhạt nói.

Tiêu Cảnh Hà kinh ngạc nhìn bọn họ: “Các ngươi đã biết từ trước rồi à?”

“Người trẻ tuổi, ngươi quá coi thường Ám Hà, cũng quá coi thường chúng ta. Từ ngày ngươi bước vào Ám Hà chúng ta đã biết thân phận của ngươi. Cửu hoàng tử Tiêu Cảnh Hà, chúng ta không giết ngươi chẳng qua vì chúng ta cảm thấy rất hứng thú với người sau lưng ngươi. Bạch Vương Tiêu Sùng, chúng ta cho rằng ngươi là lựa chọn tốt hơn Tiêu Sở Hà.” Tạ Thất Đao nhìn Tiêu Sùng, ánh mắt lạnh lùng.

“Được rồi, lần đầu gặp mặt, đừng để không khí căng thẳng như vậy.” Một giọng nói mang theo ý cười vang lên, chỉ thấy không biết từ lúc nào trong đình đã nhiều thêm một người. Người này mặc trường bào màu đen, đeo mặt nạ màu bạc, che khuất hơn nửa khuôn mặt.

Tạ Thất Đao và Tô Mộ Vũ khom người: “Đại gia trường.”

Đại gia trường gõ gõ lên mặt ghế: “Ngoài đình giá rét, vào trong ngồi đi.”

Tiêu Sùng gật đầu một cái, dẫn Tiêu Cảnh Hà và Huyền Đồng đi vào trong đình. Tạ Thất Đao thu thanh trường đao lại ngồi xuống bên cạnh đại gia trường: “Đại gia trường, sao đột nhiên tới đây?” Đại gia trường nhìn trời mưa bên ngoài đình, lạnh nhạt nói: “Chắc là đợi trong bóng tối quá lâu, cũng muốn ra ngoài đi qua đi lại. Sao các ngươi lại đứng đây? Lý Hàn Y đâu?”

“Ba ngày trước chúng ta đã đuổi kịp Lý Hàn Y, giờ phút này ba vị lão gia tử của Đường môn đang đi theo Lý Hàn Y, không lâu sau đó sẽ tới đây. Chúng ta sẽ chặn Lý Hàn Y lại tại đây.” Tô Mộ Vũ không đi vào trong đình, đứng yên ở đó, nghe từng hạt mưa rơi.

“Không, không phải chặn. Là giết chết.” Đại gia trường trầm giọng nói.

Thần sắc Tạ Thất Đao và Tô Mộ Vũ đều hơi đổi, hai người nhìn nhau một cái, lại nhìn đại gia trường, chờ hắn nói tiếp.

“Giết chết Kiếm Tiên, nghe có vẻ là một vụ mua bán lớn. Sau chuyện này Tuyết Nguyệt thành và Ám Hà chính thức là kẻ địch, không còn đường vãn hồi nữa.” đại gia trường gõ lên mặt ghế, lạnh nhạt nói: “Nhưng không còn đường vãn hồi có vẻ cũng không tệ.”

“Giết chết Kiếm Tiên không phải chuyện dễ.” Tô Mộ Vũ mở miệng nói.

Đại gia trường mỉm cười: “Ba vị trưởng lão Đường môn, hai vị gia chủ Ám Hà còn không giết chết được một Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên ư?”

“Vẫn chưa đủ.” Tô Mộ Vũ lắc đầu nói.

“Vậy nếu thêm cả ta?” Lông mày đại gia trường nhíu lại, con ngươi tỏa ra ánh sáng tàn nhẫn.

Tô Mộ Vũ khẽ cau mày: “Đại gia trường định đích thân động thủ?”

“Nếu thật sự tới thời khắc đó, đại gia trường thở dài, đột nhiên quay sang nhìn Tiêu Cảnh Hà: “Chẳng qua trước lúc đó, ta có một việc cần hỏi ngươi.”

Tiêu Cảnh Hà đối mặt với đôi mắt lạnh lẽo kia, không nhịn được toàn thân run rẩy: “Chuyện... Chuyện gì?”

“Ngày đó ngươi muốn chúng ta phái người đuổi giết một đệ tử trẻ tuổi của Lôi gia bảo, ngươi nói hắn là đệ tử của Lôi Oanh và Lý Hàn Y, là đệ tử kiệt xuất trong thế hệ trẻ của Lôi môn, giết hắn có lợi cho việc đả kích Lôi môn?” Đại gia trường hỏi.

“Đúng.” Tiêu Cảnh Hà gật đầu: “Chuyện này ta không nói dối.”

“Được.” Đại gia trường đột nhiên nhấn mạnh: “Vậy ta hỏi lại ngươi, người đi cùng hắn là ai?”

Tiêu Cảnh Hà ngây ra tại chỗ, không mở miệng.

Trong màn mưa lại có hai bóng người đi về phía này, một mặc áo đỏ, một mặc áo tím, đều là những cô nương vóc dáng thướt tha. Cô gái áo đỏ ôm một nam tử khôi ngô trong lòng, không một tiếng động, xem ra đã chết.

“Hắn xem như đệ đệ của ta.” Đại gia trường dựa lưng vào ghế ngồi, ngửa đầu nhìn lên trời: “Hôm nay hắn đã chết. Cho nên ta cần ngươi cho ta một đáp án.”

“Rốt cuộc bọn họ là ai!” Giọng nói của đại gia trường đã mang theo phẫn nộ, toàn bộ gian đình lập tức rung chuyển một cái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau