THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Kiếm khí có sát phạt

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lôi Vô Kiệt kinh ngạc xoay người, đúng như hắn nói, một kiếm vừa rồi hắn thật sự đã thắng Tô Xương Ly nhưng tuyệt đối không tổn thương tới tính mạng của Tô Xương Ly: “Làm sao lại...”

Hắn bước vào giang hồ cũng đã lâu, tỷ thí lớn lớn nhỏ nhỏ cũng hơn mười lần, nhiều lần đứng giữa lằn ranh sinh tử, nhưng đây là lần đầu tiên hắn đoạt mạng một người. Thân thể Lôi Vô Kiệt đờ ra, trong lúc nhất thời bỗng không biết nên nói gì.

Lúc này một bóng trắng đột nhiên nhảy lên, cánh tay Mộ Anh phủ đầy khí lạnh, đánh thẳng về phía Lôi Vô Kiệt. Trong lúc Lôi Vô Kiệt còn đang ngẩn người, Mộ Anh đã lướt tới đánh đến trước ngực hắn.

“Lôi Vô Kiệt!” Một giọng quát đầy tức giận vang lên, người nọ còn tới nhanh hơn giọng nói, kiếm kia lại nhanh hơn người một chớp mắt. Ba thanh trường kiếm chợt bay tới sau lưng Mộ Anh.

Tuyết Nguyệt thành, Lạc Minh Hiên!

Mộ Anh chợt xoay người, trường bào bay phấp phới cuốn lấy ba thanh kiếm kia, trên tay bừng lên hàn khí. Lạc Minh Hiên không nhịn được rùng mình một cái, lại quát lên: “Lôi Vô Kiệt! Ngươi còn ngẩn ra làm gì, mau xuất kiếm!”

Cuối cùng Lôi Vô Kiệt cũng khôi phục tinh thần, Tâm kiếm trong tay ngâm lên, lập tức giơ kiếm xuất chiêu đám tới.

Mộ Anh cảm nhận được khí thế của chiêu kiếm đang tới, gần ngang tới thanh thế chiêu kiếm trong quán rượu bữa trước, có đánh tới cũng không kịp đành phải lui lại. Thế nhưng chiêu kiếm này cực kỳ nhanh chóng, chớp mắt đã đâm rách trường bào của hắn. Cánh tay phải của hắn bị chém thành một vết máu dài, máu tươi phun ra. Ngón tay hắn vạch nhẹ qua cánh tay, chỉ trong chớp mắt đã khiến vết thương đông cứng. Mộ Anh thấy Lôi Vô Kiệt kiếm thuật đã tiến bộ không ít cùng với đám người đang chạy tới, Tuyết Nguyệt thành Lạc Minh Hiên, Tư Không Thiên Lạc, Tiêu Sắt, tứ đại hộ kiếm sư của Kiếm Trủng; hơn nữa còn có Lý Tổ Vương mặc dù chỉ để lộ chút thủ đoạn lúc đầu nhưng rõ ràng thực lực cao hơn bản thân; hắn nhìn sang Mộ Lương Nguyệt một cái.

Mộ Lương Nguyệt hiểu ý, giơ ống tay áo lên, vố số bươm bướm rực rỡ bay tứ tán.

“Đó là Hỏa Huỳnh điệp, đừng chạm vào nó! Nếu gặp da nó sẽ tự bốc cháy!” Hoa Cẩm nhắc nhở.

Mọi người vội vàng giơ kiếm lên chém đám Hỏa Huỳnh điệp kia xuống. Mộ Anh và Mộ Lương Nguyệt nhìn nhau, tung người nhảy lui lại. Hai người Tô Hồng Tức và Tô Tử Y không chạy trốn theo bọn họ. Tô Hồng Tức khom người ôm Tô Xương Ly thân hình khôi ngô lên, Tô Tử Y thu lại nụ cười yêu mị quyến rũ lúc trước, áo tím phấp phới, sát khí bừng bừng. Ánh mắt hai nàng lạnh băng nhìn Lôi Vô Kiệt: “Khoản nợ này, Tô gia sẽ nhớ kỹ.”

Lôi Vô Kiệt gương mặt không biểu cảm, cầm kiếm trong tay không trả lời.

Tô Hồng Tức và Tô Tử Y xoay người, bước từng bước về phía sau, dường như không sợ đám người truy đuổi.

“Lôi Vô Kiệt, ngươi sao rồi?” Tư Không Thiên Lạc tới gần hỏi.

Tiêu Sắt khoanh tay trong áo, vỗ vai Lôi Vô Kiệt nói: “Đây là lần đầu tiên thân kiếm của ngươi dính máu, nhưng có vậy mới coi là thật sự bước chân vào giang hồ.” Sau khi nói xong huýt sáo một tiếng, chỉ thấy hai con ngựa Dạ Bắc từ xa chạy tới. Tiêu Sắt mỉm cười xoa đầu ngựa: “Không ngờ các ngươi vẫn ở đây, vậy tiếp tục lên đường thôi.”

Lôi Vô Kiệt dẫn đầu nhảy lên một con ngựa, vỗ mông ngựa chạy như điên về phía trước. Lạc Minh Hiên không nhịn được mắng: “Lôi Vô Kiệt, một mình ngươi đi trước, chẳng lẽ để ba chúng ta ngồi chung một con ngựa?” Nói xong cũng xoay người nhảy lên ngựa đuổi theo Lôi Vô Kiệt: “Ngươi đứng lại cho ta.”

Tiêu Sắt vẫn đứng yên tại chỗ thở dài, nhìn sang Lý Tổ Vương: “Kiếm vừa rồi của Tô Xương Ly là do tiền bối động tay động chân phải không.”

Lý Tổ Vương hơi cau mày nhìn Tiêu Sắt: “Đúng vậy, vừa rồi ta dùng Phong Nhã tứ kiếm bất ngờ tấn công sát thủ Ám Hà kia, mặc dù không dùng kiếm khí mạnh mấy nhưng lại khiến hắn gặp ảo giác. Chân khí của hắn bị một đòn của ta làm cho hỗn loạn rồi nhưng hắn không cảm thấy được, cho nên khi giao đấu với Tiểu Kiệt hắn sẽ lầm tưởng mình né được chiêu kiếm đó. Cuối cùng khiến cho né thiếu một tấc, bị cắt đứt tâm mạch.”

“Vì sao lại làm vậy?” Tiêu Sắt nói.

“Thiên phú của Tiểu Kiệt rất cao, nhưng nó quá mềm lòng. Ta có thể cảm nhận được kiếm của nó là kiếm của quân tử, nhưng kiếm của quân tử cũng cần khí thế sát phạt. Kiếm của nó cầu thắng chứ không cầu sinh. Giang hồ hiểm ác, kiếm như vậy không sống được lâu.” Lý Tổ Vương thở dài nói.

“Ta không giết người, người sẽ giết ta. Bất luận có phải giang hồ hay không, vĩnh viễn luôn như vậy.” Tiêu Sắt đi tới nói: “Ta hiểu nỗi lo của tiền bối, cứ giao Lôi Vô Kiệt cho ta.”

Lý Tổ Vương lắc đầu: “Nếu không phải vì ngươi, ta đã chẳng cưỡng ép Tiểu Kiệt làm chuyện như vậy.”

Tiêu Sắt đột nhiên dừng bước: “Ý của tiền bối là?”

Lý Tổ Vương hỏi: “Ngươi tên là gì?”

Tiêu Sắt không hề đo dự đáp: “Tiêu Sắt.” “Tiêu Sắt?” Lý Tổ Vương trầm ngâm nói.

“Tiêu Sắt! Bất kể trước kia tên là gì, sau này chỉ có cái tên này.” Tiêu Sắt đáp rất kiên định, nói xong đi thẳng, không hề quay đầu lại.

Nhưng một giọng nói thanh thúy gọi hắn lại: “Tiêu Sắt, ngươi chờ đã!”

Lúc này Tiêu Sắt mới xoay người, thấy một y nữ ngây thơ đang dùng đôi mắt to tròn nhìn mình, cô bé thấy mình xoay người bèn chạy tới, đưa một bình thuốc nhỏ cho hắn.

Tiêu Sắt quan sát bình thuốc, hỏi: “Đây là cái gì?”

“Ta biết ngươi có tiền, cầm Bồng Lai đan đắt giá theo người ăn như kẹo, nhưng cái này khác, đây là Tam Nhật hoàn. Người sắp chết đi nữa nuốt Tam Nhật hoàn vào cũng có thể kéo dài tính mạng ba ngày. Sau này ngươi có gặp chuyện gì thì cứ nuốt nó vào, trong ba ngày tới tìm ta, ta cứu ngươi!” Hoa Cẩm cao giọng nói.

Tiêu Sắt mỉm cười ôn nhu hiếm thấy, hắn xoa đầu Hoa Cẩm: “Được.”

Tư Không Thiên Lạc vội vàng đi tới lôi Tiêu Sắt đi: “Mau đuổi theo hai người bọn họ, nếu không chúng ta phải đi bộ tới Lôi gia bảo đấy!”

Tiêu Sắt gật đầu một cái, nhìn về phía mọi người ở Kiếm Tâm trủng: “Ơn cứu mạng, Tiêu Sắt xin cám ơn tại đây, có duyên sẽ lại tới cầu kiến.”

Lý Tổ Vương nhìn Tiêu Sắt, chậm rãi nói: “Lão hủ có một tâm nguyện.”

Tiêu Sắt kinh ngạc, lại thấy Lý Tổ Vương đột nhiên khom người quỳ xuống. Tứ đại hộ kiếm sư Hà Khứ Hà Tòng, Vô Pháp Vô Thiên kinh hãi: “Lão gia tử!”

Tiêu Sắt im lặng không nói gì, cúi đầu nhìn Lý Tổ Vương, sắc mặt nghiêm nghị.

Lý Tổ Vương trầm giọng nói: “Tám năm trước con gái ta đã mất. Hôm nay, ta hy vọng cháu ngoại ta có thể bình an về tới đây.”

Tiêu Sắt xoay người, im lặng vài giây rồi gật đầu một cái: “Hiểu rồi.” Nói xong lại quay đầu đi tiếp, không quay đầu lại nữa.

Hà Khứ Hà Tòng vội vàng tới đỡ Lý Tổ Vương đậy, Hà Khứ kinh ngạc: “Lão gia tử, Tiêu Sắt kia là người phương nào, sao phải quỳ với hắn?”

Lý Tổ Vương lắc đầu, không trả lời Hà Khứ mà tiếp tục lầm bầm: “Hắn nói hắn tên Tiêu Sắt, không còn là người trước kia nữa. Nhưng có một điều không đổi, hắn họ Tiêu. Chỉ cần hắn vẫn họ Tiêu, như vậy những chuyện trên người hắn mãi mãi không có ngày kết thúc.”

Chương 117: Ám Hà mãnh liệt

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lôi Vô Kiệt thúc ngựa lao như điên về phía trước, mặt không biểu cảm, đầu óc trống rỗng, chỉ không ngừng vỗ mạnh lên ngựa.

“Này, ngươi đánh ngựa như vậy có nghĩ tới cảm xúc của chủ nhân là ta không?” Một giọng nói lười biếng vang lên, chỉ thấy Tiêu Sắt đang dùng tốc độ cực nhanh lao ngang với Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt đẫn đờ quay đầu lại nhìn Tiêu Sắt nhưng không dừng lại.

“Có phải cảm thấy trong ngực có một hơi nặng nề nhưng không biết phát tiết thế nào không? Có phải chỉ muốn hét lớn, chạy như điên, dùng hết sức lực của bản thân không?” Tiêu Sắt vừa chạy vừa nói.

Rốt cuộc Lôi Vô Kiệt không nhịn nổi nữa, hắn quát lớn một tiếng, Sát Phố kiếm trên lưng và Tâm kiếm bên hông cùng rời vỏ. Lôi Vô Kiệt nhảy lên, tay phải cầm Tâm kiếm, tay trái cầm Sát Phố kiếm chém thẳng về phía trước. Chỉ thấy kiếm khí mãnh liệt chớp mắt đã san bằng khu vực mười trượng trước mắt.

Lúc này Lạc Minh Hiên và Tư Không Thiên Lạc cũng vội vàng chạy tới, thấy cảnh này, bị chiêu kiếm của Lôi Vô Kiệt làm cho kinh ngạc không thôi, nhìn nhau một cái rồi cùng dừng bước. Lúc này Lôi Vô Kiệt cũng quay sang, biểu cảm trên mặt khác hẳn bản thân lúc bình thường, vặn vẹo kinh khủng. Hai người bất giác nắm lấy vũ khí, lúc này lệ khí trên người Lôi Vô Kiệt rất nặng, thậm chí khiến bọn họ cảm thấy hắn có thể ra tay bất cứ lúc nào.

Chỉ có Tiêu Sắt chậm rãi đi tới, vỗ lên vai Lôi Vô Kiệt: “Nào, hét đi! Phát tiết toàn bộ phẫn uất trong lòng đi!”

Lôi Vô Kiệt cắm song kiếm xuống đất, ngửa đầu nhìn trời, đột nhiên hét dài, trường bào màu đỏ trên người bay phất phơ, chân khí bộc phát, khiến áo xanh trên người Tiêu Sắt bên cạnh cũng phấp phới theo.

Sau khi quát dài một tiếng, thần sắc Lôi Vô Kiệt mới hơi ổn định lại, hắn nhìn Tiêu Sắt, không ngờ giọng nói lại mang vẻ nghẹn ngào: “Ta đã giết người.”

“Hắn là sát thủ Ám Hà, nếu ngươi không giết hắn, như vậy người chết sẽ là ngươi.” Tiêu Sắt chậm rãi đáp.

“Thế nhưng...” Lôi Vô Kiệt cúi đầu nhìn tay mình.

“Thế nhưng vẫn không thể thuyết phục được chính mình phải không. Bởi vì các ngươi không quen không biết, thậm chí không thù không oán với nhau, nhưng phất tay ra một chiêu kiếm lại có người mất đi tính mạng. Người nhà của ngươi, bạn của hắn đều sẽ đau lòng, sau này sẽ hận ngươi cả đời. Nhưng trong thời khắc sinh tử, khi nâng kiếm lên, chúng ta có bao nhiêu lựa chọn kia chứ?” Tiêu Sắt thở dài ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

Lôi Vô Kiệt do dự một hồi rồi nói: “Ta nghĩ sai rồi sao?”

“Không, kẻ sai không phải ngươi. Kẻ sai là thế giới này.” Tiêu Sắt nhẹ giọng đáp.

“Tiêu Sắt... ngươi từng giết người chưa?” Lôi Vô Kiệt đột nhiên hỏi.

Tiêu Sắt lại rất bình tĩnh gật đầu: “Từng giết rồi.” Không đợi Lôi Vô Kiệt hỏi tiếp, hắn lại nói tiếp: “Khi ta tám tuổi.”

Lôi Vô Kiệt kinh ngạc, ngay cả Lạc Minh Hiên và Tư Không Thiên Lạc đứng cách đó không xa cũng kinh ngạc.

“Ngày đó có tổng cộng năm sát thủ lẻn vào nơi ở của ta, chỉ có tên sát thủ đó tới trước mặt ta. Lúc đó ta đã nhận ra hắn lẻn vào nhà mình, cho nên ta giả bộ mình vẫn đang ngủ, sau đó ngay khi hắn chuẩn bị động thủ ta rút thanh đao dưới gối, chém một đao cắt đứt cổ họng của hắn. Sau đó máu tươi tuôn ra, vẩy lên mặt ta, đau đớn như lửa đốt.”

“Sau đó thì sao?” “Sau đó ta nôn. Một tháng liền sau đó mỗi ngày ta đều mơ thấy giấc mộng đó, một gương mặt hoảng sợ, cổ họng đứt lìa và máu tươi nóng bỏng. Ta hỏi sư phụ làm sao mới thoát khỏi cơn giấc mộng đó? Sư phụ nói với ta, giấc mộng đó sẽ bầu bạn với ta cả cuộc đời, cho dù có ngày nào đó ta cho rằng mình đã quên, giấc mộng đó cũng sẽ trở lại tìm ta.”

Lôi Vô Kiệt im lặng một hồi lâu, đi tới lấy hai thanh kiếm lên cắm vào vỏ.

“Ông ngoại ngươi nói trong lòng ngươi thiếu sát phạt, nhưng đó là chỗ đáng quý của ngươi. Tuy nhiên trong giang hồ luôn có chuyện người chết ta vong như vậy, chúng ta không thể tránh được. Chỉ có thể nói dựa vào trái tim của mình, nắm chặt kiếm trong lòng ngươi, có vậy ngươi mới bảo vệ được thứ mà ngươi quý trọng.” Tiêu Sắt đứng sau lưng Lôi Vô Kiệt, nhẹ giọng nói.

Lôi Vô Kiệt ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, Tiêu Sắt không nói tiếp, đứng sau lưng hắn.

Từng cơn gió nhẹ thổi qua, hai người lẳng lặng đứng đó.

Không biết bao lâu sau, cuối cùng Lôi Vô Kiệt cũng tung người lên ngựa, cao giọng nói: “Tới Lôi gia bảo thôi, dọc đường chậm trễ nhiều quá.”

Vừa dứt lời một bóng người chạy tới tung người nhảy lên. Người nọ mang bảy thanh kiếm dài ngắn bất đồng, khiến con ngựa kia không chịu được hí lên một tiếng.

Lạc Minh Hiên cười nói: “Ta không tới Lôi gia bảo, trước mặt là thành Uyên Chỉ, Lôi sư đệ cứ để ta lại đó, ta muốn mở đường về phủ, tới Tuyết Nguyệt thành.”

Ám Hà.

Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các.

Một người trẻ tuổi mắt phủ vải trắng được một đứa bé đỡ từ trên xe ngựa xuống.

Bên ngoài các là hai người, một người ngồi trên bậc thang hút tẩu thuốc, từ từ nhả khói, một ngựa đứng ngoài cửa các, tay cầm trường đao, ánh mắt sắc bén. “Gần đây nhiều khách tới viếng thăm quá.” Người trung niên hút thuốc lẩm bẩm.

Người cao lớn cầm trường đao không tiếp lời, chỉ nhìn người trẻ tuổi mù mắt kia, nhẹ nhàng chạm vào chuôi đao.

Có vẻ người trẻ tuổi kia đã chú ý tới động tác này của hắn, xoay người mỉm cười với người cao lớn cầm đao kia.

“Hắn thật sự là người mù ư?” Người trung niên đang hút thuốc buông tẩu xuống, hứng thú nhìn người trẻ tuổi: “Thú vị.”

Người cao lớn cầm đao lui lại một bước, mở cửa Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các, trầm giọng nói: “Xin mời.”

Người trẻ tuổi kia gật đầu, được đứa bé đỡ từng bước một tới, gương mặt luôn mang nụ cười lễ phép. Người trung niên hút thuốc ngẩng đầu, đột nhiên phun một làn khói về phía người trẻ tuổi.

“Mộ Khôi!” Người cao lớn cầm đao cau mày hạ giọng quát.

Người trẻ tuổi kia há miệng, hít làn khói kia vào trong mồm rồilại nhẹ nhàng thổi ra, khen một tiếng: “Thuốc ngon.”

Mộ Khôi hạ giọng cười nói: “Định lực tốt lắm.”

Người trẻ tuổi mỉm cười, tiếp tục đi tới, bước chân vào trong các.

Đứa bé kinh ngạc: “Sao lại tối thế?”

Vừa dứt lời, cửa các sau lưng đã đóng lại. Đứa bé xoay người định đẩy ra nhưng lại phát hiện dường như đã bị người ta khóa lại, có đẩy thế nào cũng không hề suy chuyển. Nó lo lắng kéo tay áo người trẻ tuổi: “Công tử...”

Người trẻ tuổi lại lắc đầu một cái, hạ giọng nói: “Không sao.”

Phía cuối các có một giọng nói vang lên: “Quý khách là ai vậy?”

“Nhị vương tử phía bắc, Bạch Vương Tiêu Sùng.” Người trẻ tuổi trầm giọng đáp.

Người trong các khẽ mỉm cười, vung nhẹ tay áo, chỉ thấy nến trong các lập tức cháy lên. Đứa bé ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy sau từng lớp màn che trùng trùng điệp điệp có một bóng người đang ngồi.

Ám Hà, đại gia trường.

Bóng người kia đột nhiên đứng dậy, bước ra khỏi màn che, bước thêm bước nữa đã lướt tới trước mặt Tiêu Sùng.

“Bạch Vương Tiêu Sùng, ta chờ ngày được gặp ngươi đã lâu rồi.”

Chương 118: Tru diệt Kiếm Tiên

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Ngươi đang đợi ta ư?” Tiêu Sùng cau mày.

“Đúng vậy, ta đang đợi ngươi.” Đại gia trường mặc trường bào màu đen, một chiếc mặt nạ màu bạc che phủ phân nửa gương mặt hắn, giọng nói của hắn mang theo chút ý cười: “Bạch Vương Tiêu Sùng, nhị vương tử phương bắc, ta biết vì sao ngươi tới đây.”

“Ngươi biết?” Tiêu Sùng ngẩn ra, thân hình chấn động.

Đại gia trưởng cảm nhận được biến hóa trên người Tiêu Sùng, mỉm cười nói: “Đúng là Miên Tức thuật của ngươi đã có chút thành tựu nhưng ngươi quên ta là đại gia của Ám Hà, thứ ta mẫn cảm nhất trên đời này chính là sát khí. Vừa rồi có vẻ ngươi đã động sát khí.”

Tiêu Sùng không đáp, chỉ hơi nghiêng người, dẫn học trò Huyền Đồng lui lại phía sau một bước.

“Động sát khí trước mặt đại gia Ám Hà, ngươi có biết mình đang làm chuyện nguy hiểm tới mức nào không?” Đại gia trường lạnh lùng nói.

Tiêu Sùng cảm thấy một luồng sát khí không ngừng dâng lên, suýt nữa không nhịn được rút kiếm ra. Hắn không biết vì sao Miên Tức thuật mà mình tu luyện mười một năm lại không tác dụng gì trước mặt người này, chỉ đành cắn răng kiềm chế, trầm giọng nói: “Đại gia trường!”

Đại gia trường ho nhẹ một tiếng, lúc này Tiêu Sùng mới cảm thấy áp lực trên người mình biến mất, thở hổn hển từng hơi một, đại gia trưởng vỗ nhẹ lên vai hắn: “Không tệ, lúc ta bằng tuổi ngươi còn không có định lực như ngươi đâu.”

“Đại gia trường thần công cái thế.” Tiêu Sùng nói.

“Điện hạ khen trật rồi, chẳng qua từng giết nhiều người thôi.” Đại gia trường lắc đầu nói.

“Vừa rồi đại gia trường nói biết ý đồ của ta khi tới đây?” Tiêu Sùng hỏi.

“Đương nhiên, ngươi có một đứa em trai rất tốt, hắn giả mạo một người lừa Ám Hà trợ giúp. Mặc dù thân phận của hắn tôn quý nhưng xưa nay Ám Hà giết người vốn không xét thân phận, hắn đáng chết.” Đại gia trường xoay người, đưa lưng về phía Tiêu Sùng.

Tiêu Sùng cúi đầu chắp tay: “Kính xin đại gia trường hạ thủ lưu tình.

“Nếu ta không hạ thủ lưu tình, ngay khi thấy ta hắn đã chết.” Đại gia trường chậm rãi đáp.

“Lần đầu tiên thấy Cảnh Hà, ngươi đã nhận ra thân phận của hắn ư?” Tiêu Sùng kinh ngạc hỏi.

“Đương nhiên, hắn nói hắn là Tiêu Sở Hà song mặc dù dáng vẻ và tuổi tác đều tương tự như Tiêu Sở Hà mà ta biết, nhưng ta quen biết sư phụ hắn đã nhiều năm, võ công của hắn không giống như ta biết. Võ công của hắn giống với con đường của ngươi, Miên Tức thuật cùng với Nộ Bạt kiếm. Đáng tiếc không bằng nửa ngươi, chắc hẳn không phải do Cẩn Ngọc và Nhan Chiến Thiên truyền thụ, là ngươi dạy phải không.” Đại gia trường nói.
“Đôi mắt của đại gia trưởng thật tinh tường.” Tiêu Sùng thở dài: “Cảnh Hà có chỗ xúc phạm tới ngài, Tiêu Sùng xin bồi tội tại đây, chỉ mong lúc này còn cơ hội cứu vãn.”

“Cửu hoàng tử tới chỗ ta cầu xin một chuyện, hắn nói hắn muốn diệt toàn bộ Lôi môn. Lôi môn là đồng minh hết sức quan trọng đối với Tuyết Nguyệt thành, liên thủ với Đường môn hủy diệt Lôi môn tương đương với hủy đi nửa cánh tay của Tuyết Nguyệt thành, đối với ta mà nói đây là một vụ mua bán không thua thiệt gì. Mấy năm qua Tuyết Nguyệt thành được coi là giang hồ đệ nhất thành, ba vị thành chủ kia tuy là cố nhân của ta nhưng gần đây cũng gây cho ta không ít phiền toái. Cũng đã đến lúc gây chút phiền toái cho bọn họ. Nhưng tiêu diện Lôi môn chỉ là khúc dạo đầu, ngươi tới tìm ta, mọi chuyện mới bá đạo.” Đại gia trường xoay người nhìn Tiêu Sùng, ánh mắt lạnh lẽo.

“Mới chỉ bắt đầu?” Tiêu Sùng hỏi nhỏ.

“Đúng vậy, ta nói ta đang đợi ngươi là vì trong số vương tử của Thiên Khải thành, người ta lựa chọn lúc đầu chính là ngươi. Ta giúp ngươi leo lên ngôi cao của triều đình, còn ngươi, hãy để thủy triều của Ám Hà nhấn chìm cả giang hồ.” Khóe miệng đại gia trưởng nở một nụ cười nhạt.

“Cho dù Tiêu Sở Hà thật xuất hiện?” Tiêu Sùng ngẩng đầu, cặp mắt buộc băng vài trắng nhưng đối mặt với đại gia trưởng như thấy được lẫn nhau.

đại gia trưởng lắc đầu: “Tiêu Sở Hà đúng là một biến số trên bàn cờ, nhưng bất luận hắn có xuất hiện hay không, có một số việc đã không thể thay đổi.”

“Việc gì?” Tiêu Sùng hỏi.

“Ví dụ như chuyện tiếp theo chúng ta sẽ cùng làm.” Đại gia trưởng chậm rãi đi tới sau lưng Tiêu Sùng và Huyền Đồng, bước ra ngoài các: “Chúng ta cùng tới gặp bọn cửu hoàng tử thôi.”

“Chúng ta sẽ, tru diệt Kiếm Tiên!”

Trên con đường, một người nam tử áo đen ôm theo một cô nương áo lục, cùng một tăng nhân mặc áo bào trắng lao nhanh trên đường.

Chính là Đường Liên, Diệp Nhược Y và hòa thượng Vô Thiền vừa trở lại Trung Nguyên. Diệp Nhược Y đã nằm trong lòng Đường Liên ngủ rất say, Vô Tâm dùng chân khí tạm thời áp chế thương thế của Diệp Nhược Y. Hắn từng kế thừa ba mươi hai môn mật thuật La Sát đường, tới nay tuy đã phế bỏ nhưng lại vào Lang Nguyệt Phúc Địa của Thiên Ngoại Thiên học được võ công kỳ môn, tạm thời áp chế thương thế của Diệp Nhược Y cũng không khó.

“Có điều mỹ nhân này của ngươi trời sinh tim có thiếu hụt, sống được đến giờ đã là kỳ tích rồi.” Vô Tâm tấm tắc lấy làm lạ.”

“Đừng có mỹ nhân này của ngươi mỹ nhân này của ta. Diệp Nhược Y là khách của Tuyết Nguyệt thành, chỉ thế thôi.” Đường Liên cau mày: “Hơn nữa đây cũng là người tình trong mộng mà Lôi sư đệ ngày nhớ đêm mong, ngươi đừng có hiểu lầm.”

“Ha ha, kẻ ngu kia mới biết yêu nào, đi nào, dẫn ta đi gặp hắn.” Vô Tâm cười nói.

Đường Liên chần chừ nhìn hắn một cái: “Lần này ngươi tới rốt cuộc định làm gì?”

Vô Tâm nhún vai: “Đến thăm bạn cũ không được à?”

“Ngươi đã đáp ứng sư thúc trở về Thiên Ngoại Thiên cơ mà.”

“Đúng vậy, ta về Thiên Ngoại Thiên rồi không trở lại gặp bạn cũ được à? Thương Tiên đâu có nói không được về?” Vô Tâm nhún vai, sắc mặt vô lại.

“Ngươi!” Đường Liên trợn mắt với hắn một cái.

“Đừng trừng mắt với ta, lần này ta tới chỉ là để gặp các bằng hữu tốt mà thôi, dẫu sao nếu ta không đến các ngươi cũng phải chết.” Vô Tâm vẻ mặt hời hợt.

“Có ý gì?” Đường Liên không hiểu.

“Ngươi nghĩ bây giờ chỉ có mình ngươi đang bị người ta đuổi giết hay sao? Ta nhận được tin, Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt ra khỏi Tuyết Nguyệt thành không đi thẳng tới Lôi gia bảo mà tới núi Thanh Thành, thế nhưng sau khi xuống núi hành tung của bọn họ lại biến mất. Ta tìm kiếm dọc theo tung tích, lại tìm được cái này.” Vô Tâm đột nhiên lấy từ trong lòng ra một con chim bồ câu, khiến Đường Liên giật mình. Hắn cười một tiếng, quăng con chim bồ câu lên không trung, mở tờ giấy trong ống trúc ra nói: “Trên đó có viết, các ngươi gặp phục kích tại Đường môn, thỉnh cầu trợ giúp. Bồ câu đưa thư nói vốn nó định bay tới Thiên Khải thành, chẳng qua bị ta chặn lại đọc đường.”

“Ngươi có thể nói chuyện với bồ câu đưa thư?” Đường Liên kinh ngạc.

“Thiên địa vạn vật đều có linh tính, ta còn có thể nói chuyện với hoa cỏ cá cây, ngươi có tin không?” Vô Tâm cười nói, giọng nói khó bề phân biệt thật giả.

“Con bồ câu này không phải ta thả.” Đường Liên chợt nhớ ra một điểm.

“Đương nhiên không phải ngươi, bồ câu đưa thư nói với ta, là mỹ nhân trong lòng ngươi thả.” Vô Tâm nhíu mày: “Con gái đại tướng quân Diệp Ưng Khiếu, Diệp Nhược Y đúng không. Nữ nhân này không đơn giản. Lôi Vô Kiệt gặp xui xẻo rồi.”

Chương 119: Kiếm khách vô danh

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đường Liên nhìn Diệp Nhược Y trong lòng, khó hiểu: “Có ý gì?”

“Ngươi biết vì sao Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt bị đuổi giết không? Bởi vì hành tung của bọn họ bị tiết lộ, có người đưa thư về Thiên Khải, thế nhưng nội dung lá thư đó trước khi vào phủ đại tướng quân đã bị người ta cướp mất. Còn người truyền tin chính là Diệp Nhược Y.” Vô Tâm nói.

“Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt có quan trọng như vậy không?” Đường Liên không hiểu.

“Có phải sư phụ ngươi vẫn luôn bảo ngươi ở lại Tuyết Nguyệt thành đợi một người không?” Vô Tâm đột nhiên hỏi.

Đường Liên ngây ra một hồi, sau đó kinh hãi: “Ngươi đang nói là...”

“Đúng vậy, ngươi đã chờ được.” Vô Tâm cười nói: “Mặc dù hắn đổi tên, thậm chí động tay động chân thay đổi dung mạo, nhưng hắn vĩnh viễn là hắn, chuyện này không cách nào thay đổi.”

Đường Liên cau mày nhìn Vô Tâm: “Làm sao ngươi biết chuyện này!”

Vô Tâm nhún vai mỉm cười yêu mị: “Con bồ câu đưa thư kia nói với ta.”

Đường Liên đang định nổi giận đột nhiên cảm thấy một luồng sát khí tỏa ra sau lưng, vội vàng quay đầu. Chỉ thấy một nam tử áo đen vóc dáng khôi ngô nhấc theo thanh đao lớn màu vàng kim xuất hiện ở đó.

Thúc y kiếm, kim cự đao. Sát thủ Minh Hầu!

Mũi chân Đường Liên điểm xuống rồi nhẹ nhàng nâng lên, không hề do dự, hai lưỡi phi nhận bắn thẳng về phía Minh Hầu. Minh Hầu lui lại, cầm đao chém tan hai thanh phi nhận.

“Đáng chết.” Đường Liên hạ giọng mắng một tiếng, mấy tháng không gặp, có vẻ võ công của sát thủ này lại tiến bộ không ít.

“Minh Hầu.” Vô Tâm miễn cưỡng gọi một tiếng.

Minh Hầu lập tức thu đao đứng đó, thần sắc ngây dại.

Đường Liên kinh ngạc: “Các ngươi đi cùng nhau à?”

Vô Tâm gật đầu: “Là ta bảo hắn ở đây tiếp ứng chúng ta.”

Đường Liên lại cẩn thận quan sát Minh Hầu, chỉ thấy mặc dù công lực của hắn tăng mạnh nhưng thần sắc đờ đẫn. Hắn lặng lẽ tới gần, lại thấy Minh Hầu lập tức nhấc đao lên.

“Thần trí của hắn đã mất nhưng sự nhạy bén của sát thủ vẫn còn, ngươi đừng tùy tiện tới gần.” Vô Tâm mỉm cười: “Minh Hầu, buông đao xuống.”

“Sao hắn lại nghe lời ngươi như vậy?” Đường Liên lấy làm lạ. Vô Tâm nhún vai: “Nói ra rất dài dòng. Có thể là...” Vô Tâm hơi cau mày, bởi vì hắn phát hiện Minh Hầu không những không buông đao xuống mà còn nắm chặt hơn, sát khí trên người lập tức bùng lên. Vô Tâm quay đầu, chỉ thấy một người mặc áo khoác màu đen, đội mũ trùm đang nhấc theo một thanh kiếm gần tương đương với cự đao của Minh Hầu, đang chậm rãi đi về phía này.

“Đây là...” Vô Tâm hạ giọng hỏi.

Đường Liên nuốt một ngụm nước miếng: “Quá mạnh.”

“Đúng là rất mạnh.” Vô Tâm gật đầu, người này mặc dù đi rất chậm nhưng mỗi bước tiến của hắn lại khiến đám người bọn họ cảm thấy càng ngày càng bị đè ép nặng nề, Diệp Nhược Y trong lòng Đường Liên thậm chí rên khẽ một tiếng. Còn Minh Hầu chẳng thể khống chế được sát khí trên người, tay nổi gân xanh, ánh mắt hung ác.

“Đường Liên, ngươi xông xáo giang hồ đã nhiều năm, người này có lai lịch ra sao?” Vô Tâm hỏi.

Đường Liên thở dài một cái: “Ngươi không định hỏi con bồ câu đưa thư kia à?”

Vô Tâm không nhịn được mỉm cười: “Nói có lý lắm, vừa rồi không nên thả nó đi.”

Minh Hầu đột nhiên bước lên trước một bước.

Vô Tâm kêu lên: “Không được!”

Minh Hầu đã nhảy lên, múa thanh đao lớn chém thẳng xuống người kẻ đó, đao khí lan tràn, khí tựa thiên quân. Thế nhưng ngay khoảnh khắc kế tiếp Minh Hầu đã bị ngăn cản, hắn bị ép lui lại, đành cắm đao xuống đất, thanh đao cắm xuống ba thước, vẽ thành một khe dài tới hơn mười trượng trên mặt đất mới miễn cưỡng dừng thế lui. Minh Hầu thở dài một tiếng, đứng dậy, rút đao lên, nhưng cánh tay cầm đao của hắn đã run rẩy kịch liệt.

“Ngươi có thấy hắn rút kiếm không?” Đường Liên trầm giọng nói.
“Không, hắn không rút kiếm, chỉ dùng vỏ kiếm đã ép Minh Hầu lui lại.” Vô Tâm thở dài: “Sao ta vừa vào giang hồ đã gặp phải cao thủ tuyệt thế như vậy, hiếm thấy, quá hiếm thấy.”

Diệp Nhược Y lại rên nhẹ một tiếng, vùng vẫy trong lòng Đường Liên.

Vô Tâm nói: “Ngươi mang cô ấy đi trước, ta vừa áp chế thương thế của cô ấy, nếu trải qua một trận đại chiến nữa e rằng thần tiên trên trời cũng chẳng cứu được tính mạng cô ấy. Để ta ngăn cản kẻ này.”

“Ngươi có làm được không?” Đường Liên cau mày.

Khóe miệng Vô Tâm cong lên: “Ta của ngày nay lợi hại hơn rất nhiều so với lúc từ biệt ở Phật quốc ngày trước. Ngày đó ta có thể giao đấu bất phân thắng bại với cao thủ Thiên Cảnh Cẩn Tiên công công, ta hôm nay cho dù có gặp Kiếm Tiên Đao Tiên cũng chẳng rơi xuống hạ phong.”

“Vậy xin từ biệt, sau này gặp lại.” Đường Liên xoay người, lập tức chạy theo một hướng khác.

Vô Tâm lưu lại tại chỗ, đột nhiên cảm thấy gió thổi đìu hiu, hắn gãi cái đầu trọc yêu mị của mình: “Đường Liên này, sao mới mấy tháng không gặp đã trở nên không thành thật như vậy rồi.”

“Không phải không thành thật mà là tùy cơ hành động.” Đường Liên nghe được lời hắn bèn cao giọng đáp.

“Không phải tùy cơ hành động mà là tùy tâm hành động. Đường môn hay Tuyết Nguyệt thành, trong lòng ngươi nên sớm có lựa chọn.” Vô Tâm cao giọng đáp, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười.

Kiếm khách mặc áo khoác đen đứng bên cạnh nhìn Đường Liên vội vã bỏ đi, đột nhiên bước một bước về phía trước, thế nhưng một bóng người màu trắng ngăn cản trước mặt hắn. Dưới cái đầu trọc đẹp đẽ là một gương mặt phong hoa tuyệt đại. Vô Tâm ngẩng đầu, ánh mắt lấp loáng ánh sáng vàng kim, khóe miệng mang nụ cười thản nhiên: “Tiền bối, đối thủ của ngươi tạm thời là ta.”

“Thần Túc Thông, Thiên Nhãn Thông.” Kiếm khách kia mở miệng nói, giọng trầm trầm song có cảm giác uy nghiêm như quân vương.

“Không sai, đều là võ công rất lợi hại.” Vô Tâm chợt xuất chưởng về phía kiếm khách kia.

“Đại Già Diệp chưởng.” Kiếm khách cứng rắn chịu một chưởng của Vô Tâm, giọng nói bình tĩnh: “Đã lâu không gặp võ công này, ta nghĩ ta biết ngươi là ai. Nghe nói gần đây Thiên Ngoại Thiên có một tông chủ trẻ tuổi, là con trai của Diệp Đỉnh Chi.”

Vô Tâm xuất chưởng đánh tới người kiếm khách nhưng chỉ cảm thấy sức lực như đá chìm đáy biển, hắn phát lực mạnh hơn nữa đẩy tới nhưng lại thấy kiếm khách không hề nhúc nhích, không khỏi cười khổ: “Ta cũng đoán được ngươi là ai rồi, nhưng phải thấy kiếm của ngươi mới có thể xác nhận.”

“Muốn xem kiếm của ta?” Kiếm khách nắm lấy tay Vô Tâm: “Phải xem ngươi có tư cách không.”

Vô Tâm đột nhiên mỉm cười: “Ta bắt được ngươi rồi.”

“Ngươi bắt được ta rồi?” Kiếm khách cảm thấy trong tay Vô Tâm đột nhiên có một luồng chân khí truyền tới, lúc này mới phát hiện ngay khoảnh khắc mình bắt được Vô Tâm, luồng chân khí này đã quấn lấy mình. Hắn muốn bứt ra nhưng lại phát hiện mình không đạp nổi một bước.

“Môn võ công này tên là La Hán Định Thân, chắc ngươi chưa từng nghe tới.” Vô Tâm nháy mắt với kiếm khách kia.

Một bóng người lập tức xuất hiện sau lưng kiếm khách, cự đao vàng kim rực rỡ dưới ánh mặt trời. Minh Hầu vung thanh đao lớn chém thẳng xuống đầu kiếm khách.

Chương 120: Nhất kiếm phá quân

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thất phu nổi giận, máu phun năm bước.

Thiên tử nổi giận, thây đổ trăm vạn.

Vậy nếu Kiếm Tiên nổi giận thì sao?

Có Kiếm Tiên nổi giận, dẫn dắt vố số cánh hoa phủ khắp núi.

Lại có Kiếm Tiên nổi giận, khiến cho sấm chớp đầy trời.

Còn có Kiếm Tiên nổi giận vượt mười ngàn quân, giết chết ngàn giáp.

Kiếm của hắn tên là Phá Quân, đứng hạng năm trong thiên hạ, hắn từng cầm thanh kiếm này đối chiến với đại quân của Nam Quyết, dùng sức một người địch vạn người, cuối cùng giết chết hai ngàn người của đối phương, khiến lòng quân của Nam Quyết tán loạn, bại trận tháo chạy. Sau trận chiến đó binh sĩ Nam Quyết nghe danh mà như gặp quỷ thần, rối rít thối lui. Nhưng hắn không phải nhân sĩ hiệp nghĩa, giết đại quân Nam Quyết cũng không phải vì giang sơn xã tắc phương bắc, chỉ là vì quân đội Nam Quyết thúc ngựa tới quấy nhiễu giấc ngủ trưa của hắn.

Trong năm đại Kiếm Tiên, người duy nhất khó phân biệt chính tà, dùng nộ làm tên, dùng giận nuôi kiếm, khi động thủ không lưu lại đường sống, khi giết người không hỏi thị phi, tay cầm thanh kiếm vương bá Phá Quân, đứng hạng hai trong thiên hạ tứ đại ma đầu, chỉ sau giáo chủ Ma giáo Diệp Đỉnh Chi - Nộ Kiếm Tiên - Nhân Chiến Thiên.

Bất luận Minh Hầu đang vung thanh đao lớn hay Tô Xương Ly cầm kiếm lớn đều đi theo cùng một con đường võ công của một vị tiền bối, dùng cơn giận nuôi binh, dùng cơn giận dụng binh, thậm chí cự kiếm Đằng Không của Tô Xương Ly vốn là bản sao chép của Phá Quân. Trước mặt một người như vậy, năm chữ ‘Minh Hầu giận giết người’ chỉ là một trò cười.

Một cánh tay nắm lấy thanh đao lớn màu vàng kim mà Minh Hầu chém xuống, Minh Hầu trợn tròn hai mắt, dùng hết sức lực vẫn không thể nhích tới trước được một tấc. Cánh tay phải của kiếm khách chợt vung lên đẩy Minh Hầu lui lại.

“La Hán Định Thân? Cho dù là Phật Đà cũng chẳng giữ được người ta!” Kiếm khách kia trầm giọng quát lớn, Vô Tâm cảm thấy luồng chân khí đang vây khốn hắn của mình lập tức bị phá hủy, vội vàng rút lui. Kiếm khách cắm thanh kiếm lớn trong tay xuống đất, tay phải nắm lấy chuôi kiếm: “Được, ngươi muốn thấy kiếm của ta, ta sẽ cho ngươi nhìn thật kỹ. Nhưng đừng hối hận!”

Kiếm khí bùng lên trên chuôi kiếm, kiếm khách đột nhiên rút kiếm ra, mặt đất bốn phương nổ tung, thân kiếm tỏa ra hàn quang, xung quanh thân kiếm như có ánh sáng đỏ máu quấn quanh.

“Phá Quân kiếm, đứng hạng năm trong thiên hạ, được coi là thanh kiếm vương phách.” Thần sắc Vô Tâm rốt cuộc cũng lộ đôi chút thán phục: “Quả nhiên ngươi là Nộ Kiếm Tiên!”

Vừa dứt lời, kiếm đã tới trước mặt Vô Tâm.

Theo truyền thuyết trên giang hồ, kiếm chiêu của Nộ Kiếm Tiên chỉ có ba thức, thức thứ nhất Mệnh Nộ Bạt Kiếm. Khi hắn rút kiếm cũng là lúc hắn xuất kiếm, giữa lúc này không có bất cứ do dự nào!

Vô Tâm gầm lên một tiếng, tay áo múa lên, áo bào trắng bay phấp phới, nổi giận quát lớn: “Dừng!” Một quả chuông lớn xuất hiện trước mặt hắn. Bàn Nhược Tâm Chung thần thông! Khi đối chiến với Cẩn Tiên công công hắn đã từng dùng môn võ công này, nhưng môn đó không phải mật thuật của La Sát nội đường mà do sư phụ hắn Vong Ưu truyền thụ. Vong Ưu thiền sư cả đời không thích tranh đấu với người khác, dốc lòng nghiên cứu môn Bàn Nhược Tâm Chung này, dùng tấm lòng Phật Đà ngăn cản kiếm giết chóc.

Thế nhưng tâm chung kia lập tức bị một kiếm đâm thủng.

Vô Tâm lui lại, chắp hai tay, áo trắng phất phới.Tâm chung hình thành mấy lần nhưng đều bị chiêu kiếm của Nộ Kiếm Tiên chém nát, kiếm vẫn ép thẳng tới trước ngực Vô Tâm. Tốc độ của kiếm rất nhanh, trong mắt Vô Tâm kim quang như làn nước, vận tới Thiên Nhãn Thông. Trong mắt hắn tốc độ của kiếm lập tức chậm lại vài chục lần.Hắn điểm mũi chân, thân thể dùng một tư thế gần như không thể thực hiện ngửa ra sau - Như Ý Thông.

Nộ Kiếm Tiên khó khăn lắm mới vạch qua trước ngực hắn, lưu lại một vết máu đỏ tươi.

Song chưởng của Vô Tâm chợt đẩy xuống đất, thân thể nằm trên mặt đất lui nhanh lại phía sau, tới bên cạnh Minh Hầu mới chậm rãi đứng lên, phủi bụi đất trên người thở dài: “Chật vật.”

“Ngươi bước vào Tiêu Dao Thiên Cảnh.” Nhan Chiến Thiên buông thanh kiếm xuống trầm giọng nói.

“Vô Tâm nhún vai một cái: “Vào Tiêu Dao Thiên Cảnh thì đã sao, đối mặt với tiền bối như Nộ Kiếm Tiên vẫn chỉ có nước bị đánh thôi.”

“Sao ngươi lại vào bắc?” Nhan Chiến Thiên hỏi, nón lá vẫn rủ thấp, không thấy được thần sắc.

Vô Tâm hỏi ngược lại: “Vậy sao ngươi lại về bắc? Theo ta được biết, mấy năm nay Nộ Kiếm Tiên tiền bối vẫn luôn du lịch ở Bắc Man, sao đột nhiên lại nghĩ tới chuyện trở về?”

“Có vẻ ngươi không hiểu quy củ của ta.” Nhan Chiến Thiên vác kiếm lên vai, giơ tay hạ thấp mũ trùm của mình. “Dám hỏi quy củ của Nộ Kiếm Tiên là?” Vô Tâm cười khổ một cái. Lần này hắn trở lại Tuyết Nguyệt thành, dựa vào cơ sở Phật Pháp Lục Thông tu luyện lại võ học trong Lang Nguyệt Phúc Địa, nhanh chóng bước vào Tiêu Dao Thiên Cảnh. Thế nhưng so với Nộ Kiếm Tiên đã bước vào Thiên Cảnh hơn mười năm, dường như Tiêu Dao Thiên Cảnh của hắn chẳng phải cảnh giới ghê gớm gì.

“Quy củ của ta là, chỉ có ta được hỏi người khác, người khác không có tư cách hỏi ta.” Nhan Chiến Thiên bước từng bước một về phía trước: “Muốn hỏi ta, phải hỏi kiếm của ta trước.”

Đường môn.

Bên ngoài Liên Nguyệt các.

Đường lão thái gia ngồi trên bậc thang bên ngoài, hút từng hơi thuốc một, Liên Nguyệt các sau lưng hắn đóng chặt cửa, vài sợi xích dài buộc nó lại. Bốn phía của các đều có một đệ tử Đường môn, khống chế nghiêm ngặt Liên Nguyệt các. Sau khi Đường lão thái gia hít một hơi thuốc, Đường Hoàng cuối cùng cũng vội vã chạy tới.

Đường lão thái gia buông tẩu thuốc xuống, lạnh nhạt nói: “Sao có mình ngươi trở lại? Đường Liên đâu?”

Đường Hoàng cúi đầu: “Tông chủ Thiên Ngoại Thiên Diệp An Thế độ nhiên xuất hiện, cứu Đường Liên đi.”

“Cái gì mà tông chủ Thiên Ngoại Thiên, chẳng qua là một đứa trẻ mười mấy tuổi mà thôi.” Đường lão thái gia gõ tẩu thuốc xuống đất.

Đường Hoàng cúi đầu không dám nói, cái gõ kia như đạp vào trong lòng hắn, khiến hắn căng thẳng tới mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Mặc dù sau Đường Liên Nguyệt là hắn chấp chưởng ngoại phòng, nhưng so với Đường Liên Nguyệt, thái độ của lão thái gia với hắn kém quá xa.

“Cùng là đệ tử đồng lứa, ngươi kém Liên Nguyệt quá nhiều.” Đường lão thái gia thở dài.

Đường Hoàng gật đầu: “Vâng.”

“Có thể vì Liên Nguyệt là kỳ tài ngút trời cho nên không chịu khống chế.” Đường lão thái gia đứng lên: “Đường Liên đi thì đi thôi, chỉ có bé gái kia là phiền toái. Đại tướng quân Diệp Ưng Khiếu, chọc vào một người như vậy e rằng con đường sau này của Đường môn chúng ta sẽ rất bấp bênh. Bây giờ chúng ta chỉ có thể đặt hy vọng vào một người bạn cũ.”

“Bạn cũ?” Đường Hoàng không hiểu.

“Có một bạn cũ muốn tới gặp ta một lần, người bạn cũ đó tính khí cổ quái, gặp người không ưa sẽ xuất kiếm giết chết. Hắn vừa vặn trên đường tới Đường môn, đáng ra lúc này đã tới.” Đường lão thái gia đứng dậy từ từ bước lên trước, một lúc lâu sau mới quay người lại nhìn Liên Nguyệt các, thở dài: “Liên Nguyệt, nếu ta giết học trò mà ngươi yêu quý nhất, có phải cả đời này cũng không gặp mặt không?”

Trong Liên Nguyệt các im lặng không một tiếng động, như không có người ở trong.

Đường lão thái gia dường như cũng không muốn nghe câu trả lời gì, xoay người, bước từng bước một về phía trước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau