THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Quá khứ của Tiêu Sắt

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đêm khuya, mưa lớn.

Nước mưa gõ lên buồng xe, một chiếc xe ngựa cô độc chạy thẳng giữa màn đêm.

Xa phu vung roi ngựa lau nước mưa trên mặt, mặc dù mặc áo choàng nhưng giữa cơn mưa lớn này vẫn chẳng thể ngăn được từng giọt nước mưa trút xuống tầm tã. Hắn mắng một tiếng: “Mưa lớn quá, đúng là gặp quỷ.” Sau đó hắn đột nhiên ghìm cương ngựa, bởi vì trước mặt hắn hình như có quỷ đang đứng thật.

Một bộ áo màu đen dài, đội mũ trùm lớn, thân hình cực kỳ cường tráng, tay cầm một thanh kiếm khổng lồ, nước mưa gõ lên thân kiếm tỏa sáng lấp lánh.

“Ai?” Xa phu nổi giận gầm lên một tiếng.

Người cầm kiếm không nói gì, chỉ bước từng bước một về phía trước.

Xa phu nhíu mày, đặt tay lên môi huýt sáo vang dội nhưng không ai đáp lời hắn. Hắn kinh ngạc, cánh tay cầm roi ngựa run run, cúi đầu nhìn xuống lại phát hiện không ngờ nước mưa trên mặt đất lại có màu đỏ. Hắn đột nhiên ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện phía xa loáng thoáng vài bóng người đang nằm.

Tuy trong đêm tối không thấy rõ gương mặt đối phương nhưng người đánh xe có thể cảm nhận được giờ phút này dường như đối phương đang cười lạnh.

Người đánh xe âm thầm kinh hãi, một mình giết chết nhiều cao thủ hộ tống như vậy, chẳng lẽ kẻ này là quỷ thật à? Hắn không kịp nghĩ nhiều, vung roi ngựa về phía người cầm kiếm. Đúng lúc này người nọ đột nhiên nhảy lên, tung người một cái đã đứng bên cạnh người đánh xe.

Nước mưa chảy dọc thân kiếm xuống tạo thành một vệt màu đỏ.

Đầu người đánh xe rơi xuống đất, gương mặt vẫn mang vẻ kinh hãi trong thời khắc cuối cùng.

Người cầm kiếm cắm kiếm lên tấm ván gỗ của xe ngựa, chiếc xe không còn người khống chế lao như điên về phía trước.

“Ngươi là ai?” Người trong xe ngựa cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói còn rất trẻ.

“Người tới lấy mạng ngươi.” Người cầm kiếm giọng nói trầm trầm, mang theo vẻ uy nghiêm.

Người trong xe ngựa im lặng, đột nhiên một cây gậy gỗ xuyên qua tấm màn che, đánh về phía người cầm kiếm, trên gậy vang lên tiếng xé gió, uy thế vô thượng. Người cầm kiếm nhấc thanh kiếm lớn lên, đột nhiên vung về phía cây côn, khí thế của chiêu kiếm này đánh tan toàn bộ buồng xe.

Người trong xe ngựa đột nhiên lui lại phía sau, đứng trong cơn mưa, nước mưa nhanh chóng thấm đẫm vạt áo của hắn. Hắn cầm trường côn ngẩng đầu lên, để lộ một gương mặt trẻ tuổi trắng trẻo tuấn tú, tư thái như người trời.

“Nghe nói ngươi còn trẻ tuổi mà gần như bước vào cảnh giới Tiêu Dao Thiên Cảnh, xem ra là thật. Chết thế này thì đáng tiếc quá.” Người cầm kiếm khiêng thanh kiếm lớn lên vai, nước mưa chảy xuống, gõ lên áo choàng của hắn.

Công tử thiếu niên mặc áo xanh không nói một lời, chỉ nắm chặt cây côn trong tay, cuốn lên một loạt nước mưa, đột nhiên nhảy tới xuất côn đánh lên mũ trùm của người cầm kiếm.

Mũ trùm lập tức rách tan, để lộ một gương mặt phủ đầy vết kiếm, người nọ cười lớn khiến dung mạo tàn nhẫn như lệ quỷ. Tay phải hắn nâng kiếm chặn trường côn của thiếu niên, tay trái vươn ra bóp lấy yết hầu thiếu niên, một luồng chân khí lập tức truyền vào cơ thể cậu.

Gương mặt thiếu niên hiện lên sắc tím, trán nổi gân xanh, thần sắc đau đớn, trường côn trong tay buông thõng xuống. Người cầm kiếm giơ thanh kiếm lớn, như chuẩn bị chém đầu hắn.
Nhưng đúng lúc này một thanh trường côn xuyên qua màn mưa đánh thẳng về phía người cầm kiếm. Thế nhưng thanh côn này tỏa ra khí tức cực kỳ nguy hiểm.

Người cầm kiếm đành buông thiếu niên trong tay ra, đột nhiên xoay người vung thanh kiếm lớn đỡ lấy cây trường côn.

Một côn một kiếm giao đấu giữa đêm mưa.

Còn thiếu niên kia nằm trên mặt đất, làn nước mưa lạnh lẽo trút xuống người hắn, hắn không ngừng run rẩy, sắc mặt càng lúc càng đau đớn, dường như sẽ chết đi ngay tức khắc.

“Tiêu Sắt, Tiêu Sắt.” Mãi tới khi một giọng nói quen thuộc gọi hắn.

Thiếu niên nằm trên mặt đất dần mất đi thần trí hơi mở mắt, há miệng thở hồn hển, cố gắng phát ra tiếng: “Gọi to thêm chút nữa, gọi ta to thêm chút nữa.”

“Tiêu Sắt, Tiêu Sắt!” Giọng nói kia thật sự lớn lên.

“Tên ta là Tiêu Sắt à?” Thiếu niên nằm trong nước mưa, đau đớn đột nhiên biến mất, hắn hạ giọng lẩm bẩm: “Ta tên là Tiêu Sắt à?”

Chớp mắt sau, ý thức của hắn đã khôi phục lại.

Tiêu Sắt nằm trên giường đột nhiên mở bừng hai mắt.

“Tỉnh rồi, tỉnh rồi!” Lôi Vô Kiệt đứng bên mép giường hô lớn.

Tư Không Thiên Lạc bên cạnh hắn rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng mắng: “Đồ yếu rớt, nằm trên mặt đất có tí thôi cũng ngất xỉu.”

Tiêu Sắt cảm thấy trước ngực đau đớn, cúi đầu nhìn xuống mới thấy quần áo của mình đã được cởi bỏ, bên trên cắm đầy ngân châm. “Đừng cử động, đừng cử động.” Một giọng nói thanh thúy hô lên, chỉ thấy Hoa Cẩm ngồi ngay ngắn ở đó, đột nhiên vung tay, lại ba mũi ngân châm cắm lên người Tiêu Sắt.

Lôi Vô Kiệt tán thưởng nói: “Hoa Cẩm, thủ pháp này của ngươi thật tuyệt, không học ám khí rõ là đáng tiếc. Có cần ta giới thiệu cho Đường Liên Sư huynh không? Huynh ấy...”

“Im đi!” Hoa Cẩm vung tay, một mũi châm bạc xé gió bay về phía Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt mỉm cười: “Đừng coi thường ta.” Nói xong há miệng cắn lấy mũi châm kia. Đang đắc ý lại thấy ngoài miệng tê rần, mở miệng định nói nhưng không thốt lên được chữ nào.

Lý Tố Vương ngồi ngoài cửa cười dài nói: “Hoa Cẩm ngoại trừ y thuật cao siêu ra, dùng độc cũng là một trong những người xuất sắc trong thiên hạ, bằng không con nghĩ vì sao một cô bé không biết võ công như vậy lại có thể phiêu bạt giang hồ?”

Lôi Vô Kiệt vẻ mặt buồn bực, giương nanh múa vuốt đòi Hoa Cẩm thuốc giải, Hoa Cẩm lại chẳng buồn để ý tới hắn, chỉ cắm từng cây châm bạc vào người Tiêu Sắt.

“Vừa mơ thấy gì à?” Tư Không Thiên Lạc ngồi xuống mép giường Tiêu Sắt hỏi nhỏ.

“Một số chuyện trong quá khứ.” Tiêu Sắt cúi đầu nói.

“Trước kia ngươi... là cao thủ phải không? Ngày đó cảm giác được nội lực của ngươi còn mạnh hơn đại sư huynh một chút.” Tư Không Thiên Lạc hỏi.

“Giờ vẫn là cao thủ mà.” Tiêu Sắt lười biếng cười đáp “Nếu không có ta làm sao đánh thắng được tên Thiên Diện Quỷ kia.”

“Lần sau ta chắc chắn sẽ không trúng độc nữa.” Tư Không Thiên Lạc đột nhiên nghiêm mặt nói.

“Hả?” Tiêu Sắt kinh ngạc.

“Ta sẽ bảo vệ ngươi, cứ tin tưởng ta.” Tư Không Thiên Lạc nghiêm túc nhìn Tiêu Sắt.

Lúc này Lôi Vô Kiệt đột nhiên vung tay phải, một thanh kiếm mỏng xuất hiện trên tay hắn, thân kiếm lan tỏa ánh sáng, kiếm khí như nước chảy.

“Tâm kiếm!” Tiêu Sắt kinh ngạc nói.

Lôi Vô Kiệt gật đầu, miệng mấp máy cố nói gì đó nhưng chỉ phát ra vài âm thanh khó nghe.

Hoa Cẩm thở dài, lại phóng một mũi châm đâm vào ngực Lôi Vô Kiệt.

Lúc này Lôi Vô Kiệt mới nói được: “Tiêu Sắt, ta cũng sẽ bảo vệ ngươi!”

Tiêu Sắt nghe thế chán nản lắc đầu: “Ta cảm thấy nếu bị hai người các ngươi bảo vệ, khéo đã cách ngày chết không xa.”

Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc nhìn nhau, đang định mắng, lại nghe Tiêu Sắt nhỏ giọng nói tiếp: “Không ai có thể bảo vệ người khác, người mà mỗi người có thể bảo vệ chỉ có chính mình.”

Chương 112: Lại gặp mặt! Yêu tăng áo trắng

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Hai người lao nhanh trên đường.

Một người mặc áo đen, một người mặc áo lục, chính là Đường Liên và Diệp Nhược Y chạy thoát khỏi Đường môn ngày đó. Sắc mặt Diệp Nhược Y tái nhợt, rõ ràng sức khỏe không theo kịp, bước chân đã chậm đi nhiều. Đường Liên nhìn sang phía cô, giọng nói lộ rõ vẻ lo lắng: “Diệp cô nương, cô có khỏe không?”

Diệp Nhược Y lắc đầu: “Không sao. Ta...” Vừa nói xong đôi chân Diệp Nhược Y bỗng mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất.

Đường Liên vội vàng ngừng lại, giơ tay bắt mạch Diệp Nhược Y, tuy về mặt y đạo hắn không được coi là đại sư gì nhưng dẫu sao cũng đi theo Tư Không Trường Phong và Đường Liên Nguyệt, có nghiên cứu, không khỏi kinh hãi tới biến sắc: “Sao mạch đập lại loạn thế này!”

Diệp Nhược Y cố gắng đứng lên: “Không được. Bọn họ sắp tới rồi.”

“Chúng ta đã tới.” Một giọng nói lạnh lẽo truyền tới.

Đường Liên ngẩng đầu lên, chỉ thấy bốn bóng đen lướt qua bên cạnh bọn họ, ngăn trước mặt bọn họ.

Cầm đầu là một người Đường Liên hết sức quen thuộc, chính là người chấp chưởng của ba mươi sáu phòng nội gia Đường môn, cao thủ được Đường môn công nhận chỉ dưới Đường Liên Nguyệt trong đồng lứa - Đường Hoàng.

“Sư thúc.” Đường Liên hạ giọng gọi.

“Theo ta về, ta sẽ nói với lão gia tử, ông ấy sẽ không trị tội ngươi.” Đường Hoàng chậm rãi nói.

Đường Liên im lặng cả nửa ngày rồi nhẹ nhàng lắc đầu.

Đường Hoàng nhướn mày: “Ngươi muốn trái lệnh sư môn hay sao?”

Đường Liên cười khổ đáp: “Nhưng ta lại có tới hai sư môn.”

“Nhưng ngươi họ Đường.” Đường Hoàng lạnh lùng đáp.

“Vì sao nhất định phải làm như vậy? Đường môn thật sự định làm chuyện bội tín bội nghĩa hay sao?” Đường Liên xiết chặt nắm tay.

Đường Hoàng thở dài: “Đường Liên, đây không phải việc ngươi nên nghĩ. Bọn lão gia tử có tính toán của họ, thân là đệ tử Đường môn, chỉ cần biết cách vâng lời là được.”

“Nhưng Bách Lý sư phụ nói với ta, trước khi làm mọi việc đều phải hỏi tâm.” Đường Liên chậm rãi đáp.

“Đủ rồi.” Đường Hoàng cả giận quát: “Đường Liên, ngươi nên nhớ mình họ Đường, Đường trong Đường môn! Từ nay trở đi ngươi không còn quan hệ gì với Tuyết Nguyệt thành nữa!”

“Đường Liên.” Diệp Nhược Y đột nhiên hạ giọng gọi một tiếng.

Đường Liên quay đầu lại, chỉ thấy sắc mặt Diệp Nhược Y tái nhợt, đầu đầy mồ hôi, cánh tay lấp loáng ánh sáng đỏ, Diệp Nhược Y hạ giọng nói: “Đường Liên, cầm lấy tay ta.”

Đường Liên lắc đầu, trầm giọng nói: “Ngươi tuyệt đối không được vận công. Với tình trạng hiện tại của ngươi, ngươi sẽ chết!”
“Đường Liên!” Đường Hoàng bước tới một bước nói: “Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Ngươi vẫn luôn là đệ tử mà Đường môn hài lòng nhất, mong rằng ngươi không lựa chọn sai lầm.”

Đường Liên đột nhiên cúi người, giơ tay bế Diệp Nhược Y lên, lạnh lùng nhìn Đường Hoàng: “Ta sẽ chọn đúng.”

Chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt Đường Liên tỏa ra ánh sáng như chim ưng.

Đường Hoàng cả kinh, tay trái vung lên, ba mũi Long Tu châm xé gió bay tới.

Đường Liên đột nhiên nhảy lên, lướt ngang qua bên cạnh Đường Hoàng, thân pháp vô cùng mau chóng. Đường môn giỏi ám khí, độc thuật, nhưng mặt khinh công lại không có thành tựu gì lớn. Thân pháp này của Đường Liên được truyền thụ từ đại thành chủ Tuyết Nguyệt thành Bách Lý Đông Quân - Nhất Túy Thiên Lý.

“Ngăn hắn lại.” Đường Hoàng quay người lại gầm lên.

Ba đệ tử Đường môn sau lưng đồng thời xuất thủ, bàn tay lấp loáng ánh bạc. Ba người cùng lấy vũ khí cận chiến đứng đầu Đường môn - Chỉ Tiêm nhận.

Nhưng vẫn không ngăn nổi Nhất Túy Thiên Lý của Đường Liên, bộ áo đen lướt qua không nhiễm chút bụi trần, căn bản không để ba người trong mắt.

“Các ngươi thấy đấy, đây là chênh lệch giữa các ngươi và Đường Liên.” Đường Hoàng xoay người, hạ giọng nói: “Cùng là đệ tử chung lứa trong Đường môn, các ngươi kém hắn quá xa.”

Ba người kia không nói gì, chỉ vung tay áo, ba mũi Truy Vũ tiễn đuổi theo Đường Liên.

Đường Hoàng nhảy lên, đứng trên thân cây, trường bào bay phấp phới, ánh mắt lạnh băng, cao giọng hét lớn: “Đường Liên!”

Thân hình Đường Liên chấn động, sau lưng không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Tay phải Đường Hoàng mớ ra, một chiếc phi luân nhanh chóng xoay tròn trong tay hắn.

Phi luân đoạt hồn, Diêm La lấy mạng. Ám khí Đường môn - Luân Nhập đạo.

Hắn có thể trốn được một đòn toàn lực của cao thủ đệ nhị Đường môn thế hệ trước không? Đường Liên trong lòng phát lạnh, không dám nghi nhiều, chỉ có thể nói khẽ với Diệp Nhược Y: “Diệp cô nương, sử dụng thân pháp Nhất Túy Thiên Lý, chân khí của ta cùng lắm chống đỡ được một chốc. Đến lúc đó để ta ngăn bọn họ lại, cô cố gắng chạy thẳng về trước. Thân phận của cô rất đặc biệt, tìm doanh trại gần đây nhất, bọn họ sẽ bảo vệ cho cô.”

Lúc này Đường Hoàng vung mạnh tay phải, phi luân vàng kim xoay tròn xé gió bay tới, tiếng gió gầm thét như tiếng quỷ thần kêu khóc, nhanh chóng đánh thẳng về phía Đường Liên.

Đường Liên lại tung người, nhưng cảm thấy tiếng xoay tròn sau lưng càng lúc càng gần, hắn thở dài, dùng sức lực cuối cùng trên người định ném Diệp Nhược Y về phía trước: “Diệp cô nương, cẩn thận!”

Ngay lúc này, lại thấy trước mặt hiện lên một bóng trắng, một người ngăn cản phía sau Đường Liên, ống tay áo phất phơ, áo bào trắng múa lượn như thần nhân,. Hắn chắp tay trước ngực, trước mặt bỗng hiện lên một tấm chắn vô hình, cứng rắn ngăn cản phi luân kia lại.

“Đã lâu không dùng loại võ công này, làm ta thở nhẹ một tiếng đấy.” Người mặc áo bào trắng hơi cúi đầu, ánh mắt mang theo chút ý cười: “A Di Đà Phật.”

“Bàn Nhược Tâm Chung thần thông của Phật môn?” Đường Hoàng nhíu mày, trầm giọng nói.

“Ồ, đây chẳng phải đại sư huynh Tuyết Nguyệt thành ư? Đã lâu không gặp.” Người mặc áo bào trắng xoay người lại nhìn Đường Liên, chỉ thấy gương mặt hắn tuấn tú, nhưng đầu trọc lốc không một sợi tóc.

“Vô... Diệp An Thế.” Đường Liên kinh ngạc nói.

Vô Tâm cười nói: “Ở Thiên Ngoại Thiên ta mới là Diệp An Thế, nếu đã vào Trung Nguyên, cứ gọi ta là Vô Tâm đi.”

“Sao ngươi lại tới đây?” Đường Liên hỏi.

Vô Tâm thở dài: “Nghe giọng điệu này là không muốn ta đến đây mà, Tuyết Nguyệt thành các ngươi vẫn lo lắng về tên tiểu ma đầu ta đây. Thôi ta đi đây, nhưng một cô bé như hoa như ngọc thế này khéo sẽ bị bọn họ giết chết đấy.”

Đường Liên cười khổ nói: “Ngươi có thể giống hòa thượng một chút được không? Nói chuyện đứng đắn chút đi?”

“A Di Đà Phật, tiểu tăng đã hoàn tục từ lâu rồi, tuy ta vẫn tên là Vô Tâm nhưng hiện giờ ta là tông chủ của Thiên Ngoại Thiên đấy.” Vô Tâm đột nhiên xoay người nhìn đám người Đường Hoàng, ngạo nghễ nói: “Ta lợi hại lắm đấy.”

Đường Hoàng cười lạnh: “Hóa ra là con trai của giáo chủ Ma giáo Diệp Đỉnh Chi, lần trước thả ngươi chạy về Tuyết Nguyệt thành, không ngờ lần này còn dám chạy về Trung Nguyên.”

“Thả ta về?” Vô Tâm cười, vung nhẹ tay, phi luân vẫn đang xoay tròn tại chỗ đột nhiên bay trở lại: “Chỉ bằng ngươi?”

Đường Hoàng nhẹ nhàng nhảy lên, thân cây dưới chân bị chém thành hai nửa, hắn tung người nhảy về phía sau, hạ xuống dưới đất.

“Còn không mau chạy đi!” Vô Tâm đột nhiên xoay người, thân hình phát động, lao nhanh về phía trước.

Đường Liên vội vàng đuổi theo, không nhịn được châm chọc hắn: “Chẳng phải ngươi bảo mình rất lợi hại à? Sao còn chạy?”

Vô Tâm nhún vai, chẳng hề để ý đáp: “Vậy ngươi muốn sao, giết sư thúc của ngươi à?”

Đường Liên thầm rùng mình, không nói gì, im lặng chạy về phía trước.

Chương 113: Truyền nhân của Dược Vương

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đám người Tiêu Sắt ở lại tại Kiếm Tâm trủng suốt ba ngày.

Ba ngày sau, thân thể của hắn rốt cuộc cũng khôi phục, hắn đi ra ngoài phòng, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người hắn, có cảm giác thoải mái không nói nên lời. Hắn nghiêng người nhìn lại, Hoa Cẩm đang ngồi trong viện, mân mê các loại dược thảo của mình.

“Ngươi tỉnh rồi à.” Hoa Cẩm không ngẩng đầu lên, tiếp tục cuốc đất: “Ngươi ngủ mấy ngày chắc cũng đủ rồi, thân thể cũng khôi phục tạm ổn.”

Tiêu Sắt lười nhác mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế dài trong sân, ngẩng đầu lên, ánh mặt trời chói mắt khiến hắn hơi nhíu mày: “Hiểu rõ quá nhỉ.”

“Ẩn mạch bị tổn thương thật ra không phải không có cách chữa trị.” Hoa Cẩm ngắt một cọng cỏ thuốc đặt lên miệng nhấp nháp, khóe miệng mỉm cười. Cô đi tới bên cạnh Tiêu Sắt, đưa cho Tiêu Sắt một chiếc lá: “Cho ngươi?”

“Cái gì đây?” Tiêu Sắt hỏi.

“Băng Tân thảo, có vị thanh mát, khi vừa dậy nhai một chiếc, thân thể sẽ thoải mái sảng khoái hơn!” Hoa Cẩm cười nói.

Tiêu Sắt nhận lấy, bỏ vào trong miệng, chỉ thấy lập tức có một luồng nước mát từ trên đầu truyền xuống, ban đầu có cảm giác choáng váng, thân thể ngân ngẩn, nhưng rất mau chóng khôi phục tinh thần, cảm thấy thần trí thanh tỉnh, thoải mái không nói nên lời. Hắn tỉnh táo lại nói: “Ngươi vừa nói có cách chữa trị thương tích ẩn mạch?”

Hoa Cẩm gật đầu nói: “Ta nhớ mình từng đọc một quyển sách cổ trong Dược Vương cốc, trên đó có ghi một loại y thuật tên là thuật Bổ Hồn. Nó có thể khiến cây khô gặp xuân tới, suốt cạn phun nước hoa cỏ chết đi lại sống về, hồn mạch đứt đoạn cũng có thể liền lại. Nhưng trong sách không ghi lại cách dùng chính xác của thuật Bổ Hồn, có thể đã thất truyền từ lâu. Dẫu sao sư phụ được coi là y thuật đệ nhất thiên hạ nhưng cũng không biết thuật Bổ Hồn này.”

“Sư phụ của ngươi là?” Tiêu Sắt kinh ngạc.

“Dược Vương - Tân Bách Thảo!” Hoa Cẩm kiêu ngạo ngẩng đầu đáp.

Tiêu Sắt cứng họng: “Vậy chẳng phải ngươi là...”

“Đúng vậy, mấy ngày qua Thiên Lạc sư điệt đã nói với ta, ngươi là đệ tử của sư huynh Trường Phong, cho nên ngươi cũng phải gọi ta là tiểu sư thúc!” Hoa Cẩm trừng mắt với Tiêu Sắt nói.

Tiêu Sắt không khỏi bật cười: “Ngươi bao tuổi rồi?”

Hoa Cẩm ngẩng đầu lên đáp: “Mười bốn!”

“Khi xưa từng nghe Dược Vương - Tân Bách Thảo khó khăn lắm mới bồi dưỡng được một đệ tử đắc ý Tư Không Trường Phong, nhưng so với y thuật rõ ràng người này say mê thương pháp hơn. Cho nên lúc về già Dược Vương lại thu nhận một tiểu đồ đệ, không ngờ là một cô bé gần mười bốn tuổi.”

“Đừng nhìn ta còn nhỏ, ta là người có chí hướng lớn đấy nhé.” Hoa Cẩm ngạo nghễ nói.

“Chí hướng lớn gì?” Tiêu Sắt nhai chiếc lá kia, dựa lưng vào ghế dài trò chuyện cùng Hoa Cẩm. Hắn cảm thấy cô bé này hết sức thú vị.

Hoa Cẩm đứng dậy nhìn Tiêu Sắt: “Ví dụ như học được thuật Bổ Hồn, chữa khỏi ẩn mạch của ngươi.”
Tiêu Sắt kinh ngạc, không nói gì.

“Ta đang nghiêm túc đấy.” Hoa Cẩm nhấn mạnh lại.

Rốt cuộc Tiêu Sắt cũng mỉm cười gật đầu: “Được.”

Hoa Cẩm chu môi: “Ngươi ngoài miệng nói ‘được’ nhưng chắc chắn trong lòng không tin.”

Tiêu Sắt lại rất thản nhiên thừa nhân: “Là vì không muốn ôm hy vọng, như vậy sẽ không phải thất vọng.”

Hoa Cẩm vươn tay: “Bọn họ nói ngày đó ngươi thông qua trận Lưu Chuyển cho bọn họ mượn nội lực, là nhờ một quyển sách gì đó, có thể cho ta mượn đọc không?”

Tiêu Sắt gật đầu, lục lọi trong ngực áo nhưng lại phát hiện bên trong quần áo rỗng tuếch.

Hoa Cẩm lấy từ trong lồng ngực ra một quyển sách, lè lưỡi nói: “Khi châm cứu cho ngươi đã lấy hết đồ trên người ngươi ra rồi. Có điều không được ngươi cho phép nên vẫn chưa đọc. Quyển sách này nói gì vậy?”

“Do Nho Kiếm Tiên - Tạ Tuyên viết, bên trong là một số lý giải y đạo và nội công tâm pháp của ngươi. Hắn cảm thấy về mặt lý luận y đạo và võ đạo có thể tương thông, ví dụ Tây Sở hiện nay đã diệt quốc từng có một đám người tên là dược sư, tuy không biết võ công nhưng có thể thông qua việc uống thuốc nhanh chóng bước vào hàng ngũ cao thủ nhất phẩm. Trong đó có một đoạn nói tới vấn đề ẩn mạch và nội lực, ta ngộ ra trận Lưu Chuyển này từ trong đó, có thể truyền nội lực trong người ta cho người khác mượn nhưng không làm thương tổn tới ẩn mạch, nhưng không rõ có chỗ nào xảy ra vấn đề, kết quả bị nội thương.”

“Hắn nói cũng có vài phần đạo lý.” Hoa Cẩm cau mày: “Ngươi bị thương do chưa đủ thuần thục, khi nội lực lưu chuyển tiết ra phía ngoài đã làm tổn hại tới mạch tượng bên trong nên mới bị nội thương. Có điều lời trong quyển sách này ta không thể tán đồng, y pháp là y pháp, võ đạo là võ đạo, trên đời nào có chuyện gì nhanh chóng đạt được như vậy.”

Tiêu Sắt gật đầu: “Đoạn sau Tạ Tuyên cũng có nói, tuy dược sư của Tây Sở dùng phương pháp như vậy tạo ra đại lượng cao thủ, tạm thời ngăn chặn thế công của Bắc Ly, nhưng phản phệ cũng cực lớn. Tất cả các dược sư không phát điên thì cũng chết, cuối cùng đất nước vẫn bị diệt. Nhưng hắn nói sử dụng tốt võ học phối hợp với y pháp cũng là chính đạo.”

“Một người thật thú vị, thật muốn gặp hắn một lần.” Hoa Cẩm đọc xong quyển sách, trả lại cho Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt lắc đầu: “Nếu ngươi thấy hứng thú có thể đọc thêm vài hôm.” Hoa Cẩm mỉm cười giảo hoạt: “Ta đã nhớ hết rồi.”

Tiêu Sắt thầm kinh ngạc, thế mới biết hóa ra Hoa Cẩm là người đã gặp là không thể quên trong truyền thuyết, xem bất cứ thư tịch gì chỉ cần đọc lướt một lần là nhớ hết, trong lòng thầm kinh ngạc và tán thưởng.

“Hơn nữa.” Hoa Cẩm bổ sung: “Tiểu huynh đệ họ Lôi của ngươi không chờ nổi nữa đâu. Ngày nào cũng vội vã muốn ra khỏi trủng tới Lôi gia bảo, nói nếu mình còn chậm trễ chắc chắn sẽ bị tỷ tỷ cho một kiếm giết chết. Không biết tỷ tỷ gì mà dữ vậy?”

“Đại khái là một trong năm kiếm khách mạnh nhất thiên hạ, ngươi nói xem có dữ không?” Tiêu Sắt nhún vai.

Trong Kiếm các, Lôi Vô Kiệt đang vung thanh Tâm kiếm trong tay, kiếm tâm tinh thuần tuyệt diệu, kiếm khí như nước.

Lý Tổ Vương đứng đối diện với hắn, ngón trỏ cong lên, từng thanh kiếm nối tiếp nhau bay về phía Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt vung thanh Tâm kiếm, chém rơi từng thanh kiếm xuống đất, trong lòng thầm tiếc nuối: “Ông ngoại, nhiều kiếm tốt như vậy, thật đáng tiếc.”

‘Đều là vật phàm, có gì mà tiếc.” Lý Tổ Vương cười nói: “Con muốn luyện thành Kiếm Tâm quyết phải có quyết tâm chặt đứt mọi phàm kiếm trên thế gian!”

Tâm kiếm đột nhiên xoay một vòng trước mặt hắn, chém rơi ba thanh trường kiếm xuống đất.

Lý Tổ Vương mỉm cười, vung cánh tay phải, bốn thanh kiếm đẹp đẽ thanh nhã bay lên.

Thính Vũ, Quan Tuyết, Vọng Hoa, Văn Phong. Phong Nhã tứ kiếm bay thẳng về phía Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt vung Tâm kiếm trong tay, nhẹ nhàng quét qua bốn thanh kiếm kia, khiến chúng cắm trước mặt mình, hắn mỉm cười: “Muốn luyện Kiếm Tâm quyết phải có lòng quyết tâm chặt đứt phàm kiếm, còn phải có lòng tiếc thương cho kiếm.”

Lý Tổ Vương gật đầu mỉm cười.

Lôi Vô Kiệt nhìn Lý Tổ Vương: “Ông ngoại, lần này con ra khỏi trủng, ông có chuyện gì cần con làm không?”

Lý Tổ Vương suy nghĩ rồi nói: “Phong Nhã tứ kiếm là bốn thanh kiếm tốt mà ta từng rèn, nhưng có một thanh còn tốt hơn, con có biết là gì không?”

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Đương nhiên biết. Danh kiếm Động Thiên Sơn, kiếm khí cuồn cuộn, nhất kiếm động thiên sơn, khởi vạn triều, xếp hạng bảy trên danh kiếm phổ.”

Lý Tổ Vương gật đầu: “Nhưng hiện giờ không biết nó nằm trong tay ai, con giúp ta tìm ra người này đi.”

Lôi Vô Kiệt nói: “Có cần thu hồi thanh kiếm này không?”

Lý Tổ Vương lắc đầu, giọng nói kiên định: “Không, ta chỉ muốn biết nó đang nằm trong tay người như thế nào thôi.”

Chương 114: Kiếm tâm hữu nguyệt

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Khi Lôi Vô Kiệt ôm theo Tâm kiếm rời khỏi Kiếm các, Tiêu Sắt đang lười biếng ngây ngẩn ngồi trên bậc thang bên ngoài.

Lôi Vô Kiệt vội vàng chạy tới:” Hoa Cẩm cô nương nói ngươi phải tĩnh dưỡng ba ngày, mấy hôm vừa rồi đều không cho chúng ta gặp ngươi. Sao rồi? Thân thể ngươi đã khỏe hẳn chưa?”

Tiêu Sắt gật đầu: “Không chết được. Đoạn đường vừa rồi lăn lộn mãi mới tới núi Thanh Thành, lại lắc lư sang Kiếm Tâm trủng, cách kỳ hạn ba tháng kia càng lúc càng gần, trong lòng ngươi chắc đang rất nóng ruột phải không.”

Lôi Vô Kiệt lắc đầu: “Đâu có, không vội, chờ ngươi điều trị cho khỏe rồi hãng đi.”

Tiêu Sắt lười biếng đáp: “Hoa Cẩm cô nương đã nói, thân thể ta không việc gì rồi.”

Lôi Vô Kiệt lập tức kéo Tiêu Sắt từ dưới đất dậy: “Vậy đi thôi, thu dọn đồ đạc lên đường ngay! Nếu trễ hẹn khéo tỷ tỷ giết ta mất.”

Tiêu Sắt vẻ mặt bất đắc dĩ: “Ngươi học công phu trở mặt ở chỗ ta à? Càng ngày càng thuần thục rồi.”

Lôi Vô Kiệt gãi đầu: “Đúng là đang sốt ruột quá.”

Lúc này Tư Không Thiên Lạc và Lạc Minh Hiên cũng đã chạy tới, Tư Không Thiên Lạc thấy Lôi Vô Kiệt, trong lòng hơi động, há miệng định nói gì đó nhưng vẫn cố nhịn được. Lạc Minh Hiên toàn thân cắm đầy kiếm trông như con nhím, chạy vài bước tới bên cạnh Tiêu Sắt: “Tiêu Sắt, thân thể ngươi hồi phục rồi à.”

Tiêu Sắt nhìn hắn một cái: “Ngươi biến thành con nhím từ lúc nào vậy?”

“Tiên Nhân Lục Bác thuật, gần đây ta ngộ được chút môn đạo, lúc nào có dịp cho ngươi mở mang tầm mắt.” Lạc Minh Hiên đắc ý nói.

Tiêu Sắt đếm một lượt rồi nhíu mày: “Nói là Lục Bác thuật, sao ta thấy thừa một thanh?”

Lạc Minh Hiên nhún vai đáp: “Chắc là trủng chủ lão gia tử cho ta thêm một thanh.”

Lúc này Lý Tổ Vương cũng đi tử trong các ra, mọi người vội vàng hành lễ. Mặc dù thi thoảng Lý Tổ Vương có vẻ già mà không đứng đắn nhưng dẫu sao cũng là danh nhân trong võ lâm, thành danh đã mấy chục năm, mọi người vẫn rất kính nể ông. Ông vốn là trủng chủ tiền nhiệm của Kiếm Tâm trủng, nhưng truyền nhân Lý Tâm Nguyệt bỏ mình, nên không thể không đảm nhiệm vị trí trủng chủ trở lại, thế nhưng giờ Lôi Vô Kiệt đã kế thừa Tâm kiếm...

Đúng lúc này bốn người Hà Khứ Hà Tòng, Vô Pháp Vô Thiên cũng đi theo phía sau Lý Tổ Vương, thấy Lôi Vô Kiệt bèn chắp tay cung kính gọi: “Trủng chủ.”

Danh kiếm hạng tư thiên hạ - Tâm kiếm. Từ trước tới nay nó luôn là bội kiếm của trủng chủ Kiếm Tâm trủng, nếu Lôi Vô Kiệt đã kế thừa Tâm kiếm, như vậy hắn cũng là chưởng môn tân nhiệm của Kiếm Tâm trủng.

Lôi Vô Kiệt ngây ra một hồi, kinh ngạc nói: “Hả?” Lạc Minh Hiên vui vẻ hỏi: “Lôi Vô Kiệt, ngươi thành trủng chủ của Kiếm Tâm trủng, ngươi muốn ở lại rèn kiếm à?”

Lôi Vô Kiệt nhún vai: “Ta đâu có biết rèn kiếm.”

Lý Tổ Vương cười nói: “Truyền nhân của Kiếm Tâm trủng, nói thẳng ra thì là hộ kiếm sư của Tâm kiếm, không nhất thiết phải biết rèn kiếm. Năm xưa Tâm Nguyệt cũng chẳng biết gì về đúc kiếm. Cho nên con không cần lo lắng, muốn xông xáo giang hồ thì cứ ra xông xáo giang hồ của con đi. Năm xưa ta không cản Tâm Nguyệt, giờ ta cũng sẽ không cản con.”

“Ông ngoại...” Lôi Vô Kiệt cảm nhận được đau thương trong giọng nói của Lý Tổ Vương, hạ giọng gọi.

Lạc Minh Hiên lại hưng phấn chắp tay: “Vậy không quấy rầy tiền bối nữa, chúng ta sẽ thu dọn đồ đạc lên đường.” Nói đặng xoay người kéo Tư Không Thiên Lạc và Tiêu Sắt đi khỏi, còn không quên nghiêng đầu nhướn mày với tứ đại hộ kiếm sư của Kiếm Tâm trủng. Bốn người kia lập tức hiểu ý, vội vàng theo sau.

Tư Không Thiên Lạc không hiểu: “Lạc Minh Hiên, ngươi gấp vậy làm gì?”

Lạc Minh Hiên hạ giọng nói: “Người ta muốn nói chuyện nhà của mình, chúng ta là người ngoài, ở lại đấy làm gì?”

Tiêu Sắt nghiêng đầu nhìn sang, Lôi Vô Kiệt và Lý Tổ Vương ngồi xuống bậc thang ngoài cửa Kiếm các, một già một trẻ ngẩng đầu nhìn ánh nắng chiều, nhỏ giọng nói gì đó.

Lý Tổ Vương lấy từ trong lồng ngực ra một tẩu thuốc, hít một hơi, phun ra một làn khói.

Lôi Vô Kiệt ngồi xuống bên cạnh ông mình, hỏi: “Ông ngoại, có thể kể cho con chuyện về mẹ con không?”
“Mẹ của con ư, mẹ con là người rất tốt, thiện lương thông minh, tính cách dịu dàng, võ công lại là kỳ tài hiếm thấy.” Lý Tổ Vương hút thuốc, một lúc lâu sau lại thở dài não nề: “Chỉ có điều không nên gặp tên trời đánh Lôi Mộng Sát kia.”

“Cha con ra sao ạ?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Tên Lôi Mộng Sát kia theo hảo huynh đệ của hắn Bách Lý Đông Quân tới Kiếm Tâm trủng bái kiến, nhưng không ngoan ngoãn ngồi đợi trong Kiếm các, không những chạy tới Kiếm Tâm nhai, lại còn tỷ võ với Tâm Nguyệt. Tỷ võ thì thôi, thế nhưng lại còn thắng. Thắng cũng thôi, thế nhưng lại...” Lý Tổ Vương lải nhải một hồi.

Lôi Vô Kiệt gãi đầu: “Ông ngoại, sao ông trông như đang ghen tị vậy...”

“Hừ.” Lý Tổ Vương gõ ống điếu vào cầu thang: “Lại còn câu dẫn con gái ngoan của ta, từ đó trở đi con bé ngày nào cũng đòi đi cùng Lôi Mộng Sát xông xáo giang hồ. Lúc ấy ta nghĩ, xông xáo thì xông xáo, người trẻ tuổi sao lại vùi lấp cuộc đời trong sơn cốc được, huống chi tên Lôi Mộng Sát kia trông cũng tuấn tú lịch sự, còn là con em thế gia. Thế nên ta đồng ý.”

“Có điều, Lôi Mộng Sát đúng là không phải hạng tốt lành gì. Hắn đã nói dẫn con gái ta đi xông xáo giang hồ, thế sao cuối cùng lại chạy tới Thiên Khải thành? Sao lại muốn làm đại tướng quân gì gì đó, chính mình chết trên chiến trường thì cũng thôi, sao còn làm liên lụy tới con gái ta?”

“Ta hối hận lắm. Lúc ấy sao ta lại đồng ý, đáng lẽ ta nên giữ mẹ con lại.” Gương mặt già nua của Lý Tổ Vương đã đẫm lệ, cánh tay khẽ run.

“Ông ngoại...” Lôi Vô Kiệt vỗ nhẹ lên bả vai Lý Tổ Vương.

Lý Tổ Vương ngẩng đầu lên lau nước mắt nói: “Con nói xem, nếu lúc đó ta không để mẹ con đi, liệu mọi chuyện có khác không.”

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Đúng vậy, ví dụ như sẽ không có con.”

Lý Tổ Vương bị câu nói này chọc cười: “Tính cách con giống phụ thân con lắm, lúc nào cũng có vẻ không tim không phổi.”

“Chúng con không phải không tim không phổi, chỉ là có một số chuyện sẽ luôn nhớ trong lòng!” Lôi Vô Kiệt đứng dậy rũ ống tay áo, Tâm kiếm trong vỏ nhảy lên cắm mạnh xuống bậc thang dưới đất, hắn xoay người, nghiêm túc nhìn Lý Tổ Vương cao giọng nói: “Tâm nguyện mà cha mẹ chưa hoàn thành, con sẽ hoàn thành. Thù oán năm xưa Thiên Khải thành lưu lại, còn chưa kết thúc!”

Lý Tổ Vương cầm tẩu thuốc lên, nói một câu không đầu không đuôi. “Người trẻ tuổi tên là Tiêu Sắt đi cùng các ngươi không đơn giản. Các ngươi bị Ám Hà đuổi giết dọc đường rất có thể có liên quan tới hắn.”

Lôi Vô Kiệt thản nhiên mỉm cười đáp: “Hắn là bằng hữu của con. Ít nhất bây giờ là vậy.”

Lý Tổ Vương đứng đậy gật đầu nói: “Được, nhưng trước tiên con có một việc phải làm ở đây.”

“Việc gì?” Lôi Vô Kiệt thấy thần sắc Lý Tổ Vương rất nghiêm túc, trong lòng căng thẳng.

“Con sửa lại bậc thang này cho ta!” Lý Tổ Vương cả giận nói: “Khi con không ở Kiếm Tâm trủng làm trủng chủ, bao chuyện trong đại gia đình này toàn do ta lo liệu! Con thì hay rồi, vung tay cái là phá hỏng cái cầu thang này, không sửa xong thì đừng có đi!”

Chương 115: Đêm hợp để giết người

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Ánh trăng lạnh lẽo, gió mát hiu hiu.

Trong đầm lầy u ám nhô ra ánh lửa, bọn họ đã chờ ở đây nhiều ngày, nhưng họ vốn là người quen chờ đợi.

Tô Tử Y của Tô gia, nhiệm vụ nguy hiểm nhất từng chấp hành là giết La Tâm Hàn tại thủ phủ Tây Châu. La Tâm Hàn có hơn mười ảnh hộ vệ bảo hộ bất kể ngày đêm, hầu như mỗi ngày đều có người muốn ám sát hắn bị xóa bỏ trong âm thầm. Tô Tử Y ở trong thanh lâu giàu sang nổi tiếng nhất, lặng lẽ làm một vũ giả vô danh trong góc tối suốt một tháng mới khiến hắn chú ý, cũng khiến hắn bớt cảnh giác. Lại dùng một tháng chung sống du ngoạn cùng hắn, tìm hiểu được tất cả những thói quen và ảnh hộ vệ xung quanh hắn. Lại dùng một tháng nữa để bản thân thật sự yêu hắn. Tới tận tháng thứ ba, cuối cùng cô cũng rút thanh đao của mình ra.

Tô Xương Ly của Tô gia, đã từng đuổi giết truyền nhân Võ Đang - Vương Hư Thần khinh công vô song, đuổi suốt ba tháng từ Thiên Khải đuổi tới tận Tây Vực, trên đường khiến mười con ngựa chạy tới gãy chân, bị thương cả nặng cả nhẹ hơn mười ngày, cuối cùng mới chém được đầu Vương Hư Thần.

Mộ Anh của Mộ gia, hắn kiên nhẫn ở chỗ người rơi vào tay hắn có thể toàn thân không còn một miếng da nào còn nguyên vẹn nhưng vẫn giữ được một hơi thở cuối cùng, dựa vào hơi thở này mà sống tận nửa năm. Sống không bằng chết nhưng muốn chết cũng không được.

Ám Hà, không chết không thôi. Trước nay bọn họ luôn rất kiên nhẫn đối với việc giết người.

Tô Xương Ly chống thanh kiếm lớn nhìn ánh trăng sáng trên bầu trời, im lặng không nói gì.

Mộ Anh đứng bên cạnh hắn cười lạnh: “Đúng là đêm hợp để giết người.”

Tô Xương Ly không nói một lời, hơi cau mày như đang suy nghĩ điều gì đó.

Sắc mặt Mộ Anh trầm xuống: “Ngươi đang lo Kiếm Tâm trủng sẽ giúp bọn chúng ư? Chúng ta đã gặp cả bốn vị hộ kiếm sư Hà Khứ Hà Tòng, Vô Pháp Vô Thiên. Nếu chỉ xét kiếm thuật từng người của chúng thì đều kém ngươi khá xa, có điều chúng biết kiếm trận kỳ quái gì đó, rất khó phá.”

Tô Xương Ly lắc đầu nói: “Ngoại trừ bốn vị hộ kiếm sư ra, Kiếm Tâm trủng còn cao thủ khác.”

“Cao thủ khác?” Mộ Anh suy nghĩ một hồi rồi hỏi: “Ai?”

“Kiếm tâm hữu nguyệt, thụy mộng sát nhân.” Tô Xương Ly hạ giọng nói.

“Lý Tâm Nguyệt, cô ta đã chết lâu rồi.” Mộ Anh nói.

Tô Xương Ly gật đầu: “Đúng vậy, Lý Tâm Nguyệt đã chết, nhưng Tâm kiếm còn chưa đến đường cùng, người truyền thụ kiếm thuật cho cô ta vẫn còn sống.”

“Ai?” Mộ Anh hỏi.

“Thợ rèn kiếm bậc nhất thiên hạ, Lý Tổ Vương.” Tô Xương Ly đột nhiên nâng thanh kiếm lớn, chân khí bừng bừng nơi mũi kiếm. Tô Hồng Tức, Tô Tử Y và Mộ Lương Nguyệt lập tức đứng đậy, bởi vì họ thấy phía đối diện, nơi cửa động đi tới Kiếm Tâm trủng đột nhiên xuất hiện một người.

Ánh lửa yếu ớt không soi nổi gương mặt người đối diện, nhưng giọng nói già nua vẫn rất mạnh mẽ: “Cự kiếm Đằng Không, bản sao chép của danh kiếm hạng năm thiên hạ Phá Quân, do ta tạo ra khi còn trẻ, đã lâu rồi không gặp.”

Tô Xương Ly nhìn thanh kiếm lớn, trầm giọng nói: “Là một thanh kiếm tốt.”

“Đáng tiếc không nằm trong tay đúng người, sát khí quá nặng, làm hỏng mất một thanh kiếm tốt.” Lý Tổ Vương nói.

Tô Xương Ly bước từng bước tới bên đầm lầy: “Kiếm, vốn là vũ khí.”

“Người trẻ tuổi, ngươi dám bàn kiếm trước mặt ta?” Lý Tổ Vương trầm giọng nói, vung tay lên, bốn thanh trường kiếm lướt qua đầy lầy bay tới.

Thính Vũ, Quan Tuyết, Vọng Hoa, Văn Phong.

Phong Nhã tứ kiếm.

Tô Xương Ly chợt nâng thanh kiếm lớn vung mạnh, xốc vài chục thanh kiếm gãy trong đầm bay lên, định ngăn cản bốn thanh trường kiếm.

Chỉ thấy bốn thanh trường kiếm lao thẳng tới chặt đứt vô số thân kiếm, chớp mắt đã ép tới trước mặt Tô Xương Ly. Tô Xương Ly nâng kiếm lớn, lại thấy bốn thanh trường kiếm ghim lên thân kiếm của hắn. Hắn cảm thấy một luồng lực lượng xung kích cực lớn, muốn ngăn cản bốn thanh kiếm kia nhưng lại bị ép cho không ngừng lui lại. Mãi tới khi lui tới vài chục bước hắn mới miễn cưỡng chặn được bốn thanh kiếm kia nhưng lại thấy khí huyết trong ngực cuộn lên, phun ra một ngụm máu tươi.
Thợ rèn kiếm đệ nhất thiên hạ Lý Tổ Vương, không chỉ am hiểu rèn kiếm.

Lý Tổ Vương bước lên trước một bước, đang định đi tới, lại thấy sau lưng có một giọng nói trẻ trung vang lên: “Ông ngoại, mình phải làm chuyện của mình, ông đừng ra mặt vì con.”

Lý Tổ Vương xoay người, ông nghe Hà Khư Hà Tòng kể loại chuyện bọn họ bị Ám Hà đuổi giết, ngày mai đám người Lôi Vô Kiệt sẽ ra khỏi trủng cho nên hôm nay ngươi tới đánh lui đám sát thủ kia, không ngờ lại bị Lôi Vô Kiệt bám theo.

“Tên này khó đối phó đấy.” Lý Tổ Vương thở dài.

Lôi Vô Kiệt nhún vai một cái nói: “Con còn gặp kẻ khó đối phó hơn nhưng vẫn sống đấy thôi.” Nói xong bước lên trước, nhưng tới bên rìa đầm lầy lại đột nhiên lộ vẻ lúng túng: “Nhưng cái đầm lầy này phải nhảy thế nào mới qua được?”

Lý Tổ Vương thở dài, túm lấy vai Lôi Vô Kiệt, nhảy lên một cái, đạp mười mấy bước lên đầm lầy, nhảy tới đối diện. Bốn người Mộ Anh đang định ngăn cản lại thấy Lý Tổ Vương giơ tay, Phong Nhã tứ kiếm bay về ép lui bốn người.

Lôi Vô Kiệt rút trường kiếm bên hông ra nói với Tô Xương Ly: “Tới hỏi kiếm lần nữa nào.”

Tô Xương Ly bước từng bước tới, cau mày. Sau khi ra khỏi Kiếm Trủng kiếm khí trên người Lôi Vô Kiệt đã hoàn toàn bất đồng, lúc trước kiếm khí mênh mông mãnh liệt, còn giờ kiếm khí hiền hòa bình yên hơn nhiều. Tô Xương Ly cũng từng trải qua giai đoạn này, từ Kim Cương Phàm Cảnh bước sang Tự Tại Địa Cảnh. Hắn gật đầu với Lôi Vô Kiệt: “Được.”

Vừa dứt lời, Tô Xương Ly đột nhiên nhảy lên. Kiếm pháp của hắn đúng như tên kiếm của hắn. Cự kiếm bay lên không, chém xuống một chiêu tất sát!

Lôi Vô Kiệt cũng rút kiếm trong tay ra, múa nhẹ trên không trung.

Kiếm pháp, Tuyết Nguyệt thành Lý Hàn Y truyền thụ, tên là Chỉ Lạc Vân Yên, kiếm chiêu nhẹ nhàng, dao động như bay.

Kiếm quyết, Kiếm Tâm trủng Lý Tổ Vương truyền thụ, tên là Kiếm Tâm quyết, tùy tâm hành động, tùy tâm bay lượn.

“Kiếm, không phải vũ khí. Là bạn của ngươi.” Lôi Vô Kiệt thu kiếm hạ xuống đất.

Tô Xương Ly cũng nâng thanh kiếm lớn rơi thẳng xuống đất. Hắn cầm kiếm nhìn trước mặt một hồi lâu rồi chậm rãi nói: “Chết dưới kiếm như vậy, không ngại.”

Lôi Vô Kiệt xoay người cau mày: “Vừa rồi đúng là ta thắng ngươi một kiếm, nhưng bàn chuyện sinh tử còn sớm lắm. Một kiếm vừa rồi đâu làm ngươi bị thương mấy.”

Tô Xương Ly lắc đầu, không xoay người: “Đối với sát thủ, thua tức là chết.” Tô Xương Ly cắm cự kiếm Đằng Không xuống đất, lúc này trước ngực hắn đột nhiên phun ra một cột máu, máu tươi bắn tung tóe. Hắn ngửa đầu nhìn lên trời, chống thanh kiếm lớn trong tay, thân hình sừng sững không ngã.

Tô Hồng Tức và Tô Tử Y vội vàng chạy tới, lại phát hiện gương mặt Tô Xương Ly đã cứng đờ. Tô Hồng Tức run rẩy giơ tay kiểm tra hơi thở của hắn, gương mặt lộ vẻ đau thương nhưng vẫn cố nén lại, cô nói với Tô Tử Y: “Xương Ly chết rồi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau