THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Trường Cung Truy Dực, Bách Quỷ Dạ Hành

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Ta từng đọc một quyển sách, trong đó nói trên đời có thần nhân, chân giẫm mây mù, mặc quần áo trắng, uống sương hít gió, có thể cưỡi gió đi cả ngàn dặm, tuổi thọ như nhật nguyệt. Lời tả này chắc chỉ người như hắn.” Tiêu Sắt ngồi trên một tảng đá ngầm, nhìn Vô Tâm bên bờ sông. Lúc này Vô Tâm đang nhìn về phía xa, gió lớn thổi tung trường bào màu trắng, ánh trăng trắng noãn chiếu lên người hắn, khiến khung cảnh thêm đôi phần tiên khí.

“Trước nay ta chưa từng thấy khinh công như vậy, chẳng khác nào cưỡi gió thực sự, công lực của hai người kia cao như vậy nhưng cũng không đuổi kịp.” Lôi Vô Kiệt cảm khái, Vô Tâm mang theo hai người chạy như bay hơn ba canh giờ, chạy từ chạng vạng tối tới tận đêm khuya, nhưng không thấy hắn có vẻ mệt mỏi gì cả.

Tiêu Sắt cười khổ nói: “Chúng ta đang là con tin mà lại đứng đây tán dương hắn. Nếu hắn nghe thấy không biết sẽ nghĩ thế nào.”

Nhưng ngay lúc này Vô Tâm đột nhiên quay đầu lại, chỉ đứng dậy một cái thôi không ngờ đã lướt thẳng tới trước mặt bọn họ, mỉm cười: “Hai vị thí chủ không phải con tin của ta, vừa rồi ở quán trọ tiểu tăng đã nói rồi, ta muốn mời hai vị theo tiểu tăng tới một nơi.”

Tiêu Sắt cười nhạt: “Trong quán trọ nhiều người như vậy, sao ngươi lại chọn đúng hai người chúng ta. Chẳng phải là vì hai chúng ta một người không biết võ công, một người bị thương nặng à.”

“Người bị thương nặng?” Vô Tâm nhìn Lôi Vô Kiệt một cái, cười nói: “Tiểu tăng bất tài, nguyện giúp sức cho thí chủ.”

Lôi Vô Kiệt ngây ra nói: “Ngươi muốn chữa thương cho ta?”

Vô Tâm gật đầu: “Dọc đường còn cần hai vị giúp đỡ, chữa thương chỉ là chuyện nhỏ, đâu cần để tâm?”

“Thôi để ta...” Lôi Vô Kiệt nhìn gương mặt mỉm cười của Vô Tâm, trong lòng lại dâng lên cảm giác sợ hãi, không biết rốt cuộc hòa thượng người đầy tà khí này có ý gì.

Vô Tâm lại kéo thẳng tay của Lôi Vô Kiệt, mũi chân điểm nhẹ một cái, lao thẳng về phía sau, chỉ lên lên xuống xuống vài lần không ngờ đã hạ xuống bờ sông, ngón tay hắn đặt nhẹ lên bả vai của Lôi Vô Kiệt, điểm vài cái vào sau lưng rồi nói: “Khi đó thí chủ bị chân khí của Tử Y Hầu làm bị thương, hiện giờ luồng chân khí này vẫn chạy loạn trong cơ thể của thí chủ, nếu thí chủ không vận công còn đỡ, nếu vận công hai luồng chân khí này sẽ xung đột, thương tích sẽ càng nặng hơn. Tiểu tăng sẽ dùng Lưu Chuyển thuật ép luồng chân khí đó ra.” Dứt lời hai tay Vô Tâm nắm lấy bả vai của Lôi Vô Kiệt, nhảy lên đạp sóng nước đi sâu vào giữa con sông.

Lôi Vô Kiệt sợ hãi hét lên: “Ta... ta không biết bơi!”

Tiêu Sắt nhíu mày, nhỏ giọng trầm trồ: “Trên đời này... thật sự có khinh công thần kỳ như vậy sao?”

Chỉ thấy Vô Tâm nắm lấy Lôi Vô Kiệt lướt sóng đi giữa con sông như đi trên đất bằng, khi đi tới chính giữa con sông, hắn đột nhiên dừng bước, hai mắt nhắm lại, tăng bào màu trắng bay phần phật trong gió, Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy thân thể lảo đảo sắp ngã, như lúc nào cũng có thể rơi vào lòng sông. Nhưng đột nhiên hắn cảm thấy một luồng chân khí từ trong bàn tay của Vô Tâm truyền vào thân thể của hắn, trong lòng vốn đang lo lắng lại lập tức yên tĩnh. Hắn lặng lẽ nhắm mắt lại, nghe tiếng gió cùng sóng nước, cảm giác được một loại thanh thản trước nay chưa từng có.

Còn Tiêu Sắt đứng trên bờ quan sát lại càng kinh hãi, vì giờ khắc này Vô Tâm đã thu hồi cánh tay đặt trên bả vai Lôi Vô Kiệt, nhưng Lôi Vô Kiệt vẫn hoàn toàn không hề hay biết, nhắm nghiền hai mắt đứng vững trên con sông.

Trong thần sắc Vô Tâm cũng lộ chút kinh ngạc, hắn nhẹ giọng nói: “Lão hòa thượng nói trên thế gian có người tâm hồn trong sáng, có thể hòa hợp cùng tự nhiên, hóa ra thật sự không lừa ta.” Hắn đột nhiên vung tay áo, chỉ thấy nước sông xung quanh hai người từ từ xoay tròn, tọa thành một vòng xoáy khổng lồ. Cặp mắt Lôi Vô Kiệt vẫn khép chặt, trên trán không ngừng đổ mồ hôi. Vô Tâm hơi mỉm cười, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào trán Lôi Vô Kiệt, khẽ thì thầm: “Phá!”

Chỉ thấy một luồng tử khí bắn ra từ ngón tay Vô Tâm theo tiếng hô, Vô Tâm đột nhiên vung sang bên trái, làm dấy lên một cột nước lớn, cột nước lập tức đổ xuống. Vô Tâm lại nắm lấy bả vai Lôi Vô Kiệt, nhanh chóng đạp sóng nước lướt về bờ, hắn đẩy Lôi Vô Kiệt về phía Tiêu Sắt, đắc ý phẩy trường bảo: “Thành công!”

Lúc này Lôi Vô Kiệt cũng mở mắt, thở phào nhẹ nhõm.

“Sao rồi?” Tiêu Sắt hỏi hắn.

Lôi Vô Kiệt lau mồ hôi trên trán, suy nghĩ một chút rồi nói: “Có cảm giác... thoải mái không nói nên lời.”

“Công lực của thí chủ đã khôi phục hoàn toàn, hơn nữa còn trong họa gặp may.” Vô Tâm chắp hai tay, gương mặt mỉm cười.

“Trong họa gặp may là sao?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

“Cái này sau thí chủ sẽ biết.” Vô Tâm cười không đáp.

“Sao ngươi lại giúp chúng ta?” Tiêu Sắt đột nhiên hỏi.

Vô Tâm giơ tay định vỗ vai Tiêu Sắt, lại bị Tiêu Sắt né sang một bên, đành phải quay người sang vỗ vai Lôi Vô Kiệt còn đang sửng sốt: “Chẳng phải vừa rồi tiểu tăng đã nói rồi sao. Tiểu tăng muốn tới một nơi, cần hai vị đi cùng, chuyện chữa thương chỉ dễ như trở bàn tay mà thôi.”

Tiêu Sắt lạnh lùng liếc hắn một cái: “Vị đại sư này, võ công của ngươi thần kỳ như vậy, có chỗ nào mà không có hai người chúng ta, ngươi không tới được? Hơn nữa ngươi là người mà Tuyết Nguyệt thành muốn giải đến Cửu Long tự, vị bên cạnh ta lại là đệ tử của Tuyết Nguyệt thành, ngươi muốn chúng ta giúp ngươi chạy trốn hay sao?”

“Tiểu tăng cả gan hỏi hai vị thí chủ, khi ở quán trọ nếu không phải tiểu tăng thi triển Tâm Ma Dẫn, như vậy có phải đám người áo đen kia đã sớm lấy mạng hai vị rồi không, trong quán trọ, nếu không phải tiểu tăng giúp Đường thí chủ thi triển thuật Vạn Thụ Phi Hoa thì làm sao chống đỡ được Bạch Phát Tiên và Tử Y Hầu? Tiểu tăng giúp hai vị thí chủ hai lần, vậy mà giờ hai vị không thể đáp ứng một thỉnh cầu nho nhỏ của tiểu tăng hay sao?” Vô Tâm lắc đầu than thở, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Thật khiến tiểu tăng đau lòng biết bao.”
Tiêu Sắt cười nhạt: “Hòa thượng thi ân còn cầu báo đáp à?”

“Đương nhiên, Phật Đà còn cầu báo đáp, huống chi tiểu tăng?” Giọng điệu của Vô Tâm đột nhiên cung kính.

Tiêu Sắt hơi ngạc nhiên nói: “Phật Đà cũng cầu báo đáp? Ta cũng từng gặp một số hòa thượng nhưng chưa từng nghe nói như vậy, chẳng hay có điển cố gì?”

“Phật Đà từng đi cùng một ngàn hai trăm năm mươi vị tì khưu từ nước Ca-tỳ-la-vệ đi tới nước Xá-vệ, giữa hai nước này có một gốc cây lớn, tên là cây Ni Câu Đà. Cây cao hai mươi dặm, diện tích cành lá bao phủ là sáu mươi dặm, quả cậy vừa to vừa nhiều, mùi vị như mật ong, nếu người thường ăn vào, người mù mắt sẽ sáng lại, người bệnh lâu ngày cũng có thể hết bệnh. Phật Đà đợi tì khưu ăn quả lạ xong, nói với người hầu A Nan: ‘Ta nhìn trời đất muôn vật đều có túc duyên cả.’. A Nan hỏi Phật Đà: ‘Đệ tử ngu dốt, không biết là túc duyên ra sao?’ Phật Đà đáp: “Người ta làm phúc, ví dụ như cây này vốn là một cái hạt, lớn dần lên, hái quả vô hạn. Hiện nay những người hào quý, quốc vương trưởng giả, là từ trong chỗ chăm lễ Phật, thừa sự Tam Bảo trước đây mà được. Hiện nay những người đại phú, của cải vô hạn, là từ trong chỗ chăm làm hạnh bố thí trước đây mà được. Hiện nay những người trường thọ, không có bệnh tật, thân thể rắn chắc là từ trong chỗ chăm làm hạnh trì giới trước đây mà được. Bố thí một loại hồi báo vạn loại, cuộc sống an vui tuổi thọ lâu dài.” Gương mặt Vô Tâm mỉm cười, nói một tràng.

Tiêu Sắt lắc đầu: “Đây là ‘Phật nói Kinh Tội Phúc Báo Ứng’, nói tới báo ứng tội phúc. Hòa thượng, ngươi lại dùng để nói Phật Đà cũng cầu báo đáp, không biết Phật Đà có đồng ý không?”

(Đoạn trên trích trong kinh Tội Phúc Báo Ứng, có tham khảo bản dịch kinh sách của Việt Nam.)

“Không ngờ thí chủ cũng là người tinh thông giáo lý nhà Phật, hơn nữa lời nói này của ngươi giống hệt như lão hòa thượng Vong Ưu kia.” Vô Tâm vẫn mỉm cười như trước, khi nhắc tới sư phụ Vong Ưu lại trực tiếp gọi ‘lão hòa thượng’ không có chút tôn kính nào.

“Ta đi với ngươi.” Lôi Vô Kiệt vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng.

“Ồ?” Vô Tâm quay đầu sang, hứng thú nhìn hắn.

Tiêu Sắt bất đắc dĩ nhún vai: “Ta đã đoán ngươi sẽ nói vậy mà.”

“Ngươi đã cứu mạng của chúng ta hai lần rồi, ta sẽ giúp ngươi lần này. Nhưng chờ sau khi ngươi thực hiện xong tâm nguyện ta vẫn sẽ bắt ngươi trở về.” Lôi Vô Kiệt nói rất trịnh trọng.

Vô Tâm ngạc nhiên một hồi, sau đó ngửa mặt lên trời cười dài, khi hắn cúi đầu xuống, trong con ngươi lóe lên ánh sáng yêu dị. Trong lòng Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt đều phát lạnh, nhưng chỉ chớp mắt sau con mắt kia đã khôi phục bình thường. Vô Tâm gật đầu: “Được, khi đó ta sẽ chờ ngươi tới bắt. Chỉ cần ngươi có bản lãnh đó!”

“Cách xưng hô của ngươi thay đổi rồi.” Tiêu Sắt đột nhiên nói.

“Hả?” Vô Tâm hơi cau mày.

“Lúc trước ngươi luôn tự xưng là tiểu tăng, gọi chúng ta là thí chủ, nhưng giờ ngươi gọi ‘ngươi’ xưng ‘ta’.”

“Ngươi rất nhạy bén.” Vô Tâm khen: “Nếu hai vị đã đáp ứng đồng hành cùng ta, chúng ta sẽ là đồng bọn. Đã là đồng bọn đâu phải là bố thí. Cho nên tốt nhất là gọi bằng tên đi, còn chưa biết hai vị tên gì?”
“Ta gọi là Lôi Vô Kiệt.” Lôi Vô Kiệt đáp.

“Tiêu Sắt.” Tiêu Sắt cũng trả lời với vẻ lười biếng.

“Đều là những cái tên rất hay.” Vô Tâm cười nói.

“Thế thì rốt cuộc vì sao ngươi nhất quyết phải kéo chúng ta đi cùng với ngươi, với võ công thần thông của ngươi, không nói đất Trung Nguyên rộng lớn, trong ba mươi hai Phật quốc nho nhỏ ở Tây Vực này còn có nơi nào ngươi không đến được ư?” Tiêu Sắt liếc mắt nhìn hắn.

“Hỏi hay lắm.” Vô Tâm phất tăng bào màu trắng, ngửa đầu, âm thanh vang dội, nói một lời rất rõ ràng: “Bởi vì ta không có tiền. Ra khỏi nhà, nhất là bây giờ còn ở nước lạ, không có tiền khó đi nổi nửa bước.”

Khi Vô Tâm đứng bên bờ sông nhìn ra xa có tám phần tiên khí, khi mỉm cười không nói có chín phần yêu mị, khi thi triển thần thông lại hết sức ngang ngược, thế nhưng câu “Ta không có tiền” này lại có mười một phần thản nhiên cùng với mười hai phần vô lại!

Cuối cùng Lôi Vô Kiệt không nhịn nổi cười ha hả, vừa cười vừa chỉ Tiêu Sắt: “Ha ha ha ha, hòa thượng kia, ngươi tìm đúng ngươi rồi. Trong cả gian phòng lúc nãy thật ra chỉ mình hắn có tiền!”

Sắc mặt Tiêu Sắt lại cực kỳ khó coi, đang định trả lời lại thấy Vô Tâm đột nhiên nghiêng người ngăn trước mặt hắn.

“Sao nào? Ta không đưa tiền thì ngươi định cướp à!” Tiêu Sắt trợn mắt nhìn.

Chỉ thấy Vô Tâm đột nhiên xoay người, lại thấy một mũi tên lông vũ không biết từ nơi nào bắn tới, mang theo tiếng gió rít chói tai. Vô Tâm vung ống tay áo lên, mũi tên kia ngừng lại cách bọn họ một bước, nhưng thế tên vẫn chưa tiêu tan, xoay tròn một lúc lâu mới rơi xuống đất.

Hòa thượng Vô Tâm ngẩng đầu, thấy cách bọn họ hơn ba trăm bước có một người thúc ngựa đứng đó, tay cầm cây cung hình cánh chim, bắn tên từ hơn ba trăm bước vẫn có sức mạnh như vậy, e là đối thủ không dễ đối phó.

“Trường Cung Truy Dực.” Vô Tâm đột nhiên nhớ tới một cái tên.

“Bách Quỷ Dạ Hành.” Tiêu Sắt hơi nhíu mày.

“Trường Cung Truy Dực, Bách Quỷ Dạ Hành? Đây là cái gì, nghe như ai đó ghê gớm lắm.” Lôi Vô Kiệt không hiểu chuyện gì bèn hỏi: “Nhưng từ nhỏ đến giờ ta nghe các trưởng bối kể chuyện trên giang hồ, chưa từng nghe tới danh hiệu này.”

“Đương nhiên rồi, ngươi chỉ nghe những chuyện anh hùng, thế nhưng Trường Cung Truy Dực, Bách Quỷ Dạ Hành này không phải anh hùng trong câu chuyện mà ngươi nghe, cũng không phải ma đầu gì.” Tiêu Sắt nhìn người kia lại giương cung lắp tên.

“Vậy thì là gì?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Là mã tặc.” Tiêu Sắt nhìn xung quanh một hồi, những bóng người màu đen kia đã bắt đầu hành động: “Hòa thượng này, rốt cuộc ngươi là ai, sao cứ thấy người tốt, người xấu, hòa thượng, mã tặc, ai cũng hứng thú với ngươi?”

“Mã tặc chẳng phải đến cướp của à?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

“Lôi Vô Kiệt đại hiệp.” Tiêu Sắt vẻ mặt như nhìn kẻ ngu: “Đám người này là mã tặc lớn nhất Tây Vực, có cướp cũng phải cướp phú hào eo giắt cả vạn quan tiền, có tới mấy trăm hộ vệ quanh mình. Chúng ta chỉ có ba người, hai tên lại nghèo rớt mùng tơi, nếu không phải hòa thượng trên người mang võ học bí truyền này, mã tặc cướp của chúng ta làm gì?”

“Mấy trăm hộ vệ? Chúng ta đâu dễ cướp hơn mấy trăm hộ vệ.” Lôi Vô Kiệt chẳng hề sợ hãi.

“Cho nên vừa nãy ngươi nói sai mất rồi.” Vô Tâm mỉm cười nhìn Tiêu Sắt: “Ba mươi hai Phật quốc ở Tây Vực này, thật sự không phải ta muốn đi đâu thì đi.”

“Nếu ngươi còn cười được chứng tỏ một trăm con quỷ này còn chưa lọt mắt ngươi.” Tiêu Sắt lười biếng nói.

Còn lúc này, người phía xa đã kéo căng cây cung, hắn hạ giọng quát khẽ: “Đủ rồi!”

Vô Tâm thở dài, tăng bào màu trắng không gió mà bay, hắn dùng tay vê nhẹ phật châu trước ngực.

“Phá!” Người nọ ngửa mặt lên trời hét lớn, một cơn mưa tên mang uy thế vô thượng xé gió bay tới, tuy cách xa ba trăm bước nhưng gần như chỉ chớp mắt đã ập tới trước mặt ba người.

Đồng thời cơn mưa tên kia cũng như hiệu lệnh, rốt cuộc những bóng đen đang rục rịch trong bóng tối cũng rút đao bên hông ra!

Chương 12: Đại Phạm Âm tự

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nước Vu Điền

Đại Phạm Âm tự.

Mặc dù tên chùa rất bá đạo, hơn nữa còn là quốc tự của nước Vu Điền, chỉ xét riêng quy mô có thể sánh vai với hai ngôi chùa nổi danh trong thiên hạ là Vân Lâm và Bạch Mã, nhưng xét theo khí phái còn thua kém rất nhiều. Hiện nay thiên tử thờ phụng Phật giáo, chùa lớn tại Trung Nguyên hương khói liên miên không dứt, nhưng Phật giáo ở Tây Vực lại chú trọng khổ hạnh, không thể ăn cơm no, không được mặc quần áo ấm, chỉ có khổ hạnh mới nhận được đại công đức. Đại Phạm Âm này gánh theo một chữ ‘khổ’ đừng nói nguy nga lộng lẫy như chùa chiền lớn ở Trung Nguyên, quả thật chẳng khác nào phủ một lớp đất, rách rưới như lúc nào cũng có thể đổ xuống.

Nhưng ngoài cửa ngôi chùa rách rưới này lại xuất hiện một cỗ kiệu, còn là một cỗ kiệu nóc vàng kim, trên cỗ kiệu còn khắc một con thần điểu cưỡi gió màu vàng, trông rất sống động, cứ như có thể lập tức cưỡi mây bay lên. Cỗ kiệu do bốn người cao to vạm vỡ cùng khênh, đi phía trước bọn họ là hai vị mặt mày như ngọc, thân hình gầy gò, bên hông treo một thanh kiếm tinh xảo. Vị bên trái tuổi tác trẻ hơn một chút, nhìn những hòa thượng vẻ mặt đau khổ đi qua bên cạnh bọn họ, không khỏi giễu cợt: “Ở Thiên Khải cũng thấy không ít hòa thượng, ai nấy chỉ hận không thể dùng chỉ vàng làm cà sa, nhưng những hòa thượng này lại trông như không được ăn cơm no vậy.”

“Ngươi thì biết gì.” Vị tuổi lớn hơn đi bên phải hừ lạnh nói: “Hòa thượng ở Tây Vực này chú trọng khổ hạnh, nếu ngươi cưỡng ép bọn họ mặc quần áo đẹp, bọn họ còn trách ngươi phá việc tu hành của họ đấy.”

“Ài, bọn họ lải nhải cái gì trong miệng vậy?” Thiếu niên bên trái không buồn để ý tới hắn, vẫn dùng ánh mắt tò mò nhìn những hòa thượng này.

“Chắc là Nam Mô A Di Đà Phật gì đó thôi, hòa thượng mà, ngoài ra còn đọc gì nữa.” Thiếu niên bên phải chú ý lắng nghe một chút, nhưng phát hiện khác với mình nghĩ.

“Là Án Ma Ni Bát Mê Hồng.” Đột nhiên một giọng nói ôn hòa vang lên từ trong kiệu, nhưng âm thanh hơi chói tai, khó lòng nhận ra là nam hay nữ.

“Cái gì cơ, sư phụ, ngài đọc lại đi.” Thiếu niên bên trái nghe thấy mấy âm tiết kỳ quái này, lập tức hiếu kỳ.

“Phật giáo trong thiên hạ tuy cùng xuất phát từ một mạch, nhưng lại phân chia tông phái bất đồng. Nhất là ba mươi hai Phật quốc ở Tây Vực này có pháp tông. ‘Án Ma Ni Bát Mê Hồng’ mà ngươi vừa nghe thấy chính là Lục Tự Đại Minh Chú, còn gọi là Lục Tự Chân Ngôn. Có Phật tông cho rằng sáu chữ này có gia trì và từ bi vô tận của chư phật, là biểu hiện âm thanh từ bi và trí tuệ của chư phật, đọc một lần cũng như đọc kinh cả trăm ngàn lần, có thể tích công đức vô thượng.” Người trong kiệu có vẻ nghiên cứu nhiều về Phật giáo.

“Thế à, con thấy đám hòa thượng này lười biếng thôi, không muốn đọc kinh văn dài dòng nên bịa ra.” Thiếu niên khinh thường nói.

“Ảo diệu của Phật môn đâu phải thứ tên tiểu đồng nhà ngươi có thể hiểu được. Bá Dong, không được lỗ mãng.” Mặc dù lời nói nghiêm nghị nhưng giọng điệu vẫn rất ôn hòa, dường như không có ý trách mắng thật.

Thiếu niên được gọi là Bá Dong kia vẫn nghe lời im lặng, ngược lại thiếu niên bên phải lên tiếng: “Vẫn là sư phụ hiểu chuyện của Phật môn này.”

“Thật ra ta mong mình không hiểu, nếu không đã chẳng bị đại giám phái tới vùng đất hoang vu này. Linh Quân, theo tin tức vừa đưa tới, hắn đến đâu rồi?” Người trong kiệu nói.

“Theo do thám báo cáo lại, hôm qua đã chạy khỏi Mỹ Nhân trang. Trên đường còn gặp phải mã tặc hung ác nhất Tây Vực, nhưng vẫn không vây khốn được hắn, giờ đã đi tới biên giới nước Vu Điền rồi.” Thiếu niên bên phải tên Linh Quân trả lời.

“Quả nhiên không ngoài dự liệu của ta...” Người trong kiệu cười nói.

“Nhưng mà...” Linh Quân do dự một chút nhưng vẫn lên tiếng.

“Nhưng gì?” Người trong kiệu ngạc nhiên: “Nói tiếp đi.”

“Hắn không đi một mình.” Linh Quân nói.

“Hả?” Giọng nói của người trong kiệu mang thêm chút ý cười: “Đường Liên cũng đi theo à? Chẳng lẽ bị thuyết phục?”

“Không phải Đường Liên, là hai thiếu niên, một người mặc quần áo đỏ, một người mặc áo hồ cừu, tạm thời chưa biết thân phận của bọn họ.” Linh Quân trả lời đúng sự thật.

Người trong kiệu trầm ngâm đôi chút rồi nói: “Đúng là coi thường hòa thượng này rồi, nghe nói hắn sẽ bị đưa tới Cửu Long tự, đám đại giám lập tức phái chúng ta lên đường, có thể đám đại giám không biết sự lợi hại của hòa thượng này. Mặc dù Tuyết Nguyệt thành lợi hại đấy, nhưng nếu Tam Tôn không tự mình xuất thủ cũng chẳng thể ngăn nổi hắn. Cho nên ta tới đây chờ hắn, không ngờ hắn lại tìm được người giúp giữa đường. Quần áo đỏ, áo hồ cừu, ta không nghĩ ngay ra được là ai, chẳng lẽ là đệ tử mới của Tuyết Nguyệt thành?”

“Nhắc tới Tuyết Nguyệt thành, rõ ràng đại giám đã thông báo cho bọn họ, vì sao còn phải phái chúng ta tới?” Bá Dong hỏi.

“Người của Tuyết Nguyệt thành dẫu sao vẫn là người trong giang hồ, người trong giang hồ làm việc vẫn luôn nghiêng theo cảm tính. Đại giám không yên tâm.” Người trong kiệu thở dài: “Nhưng hòa thượng này rất khó đối phó, hơn nữa tính khí lại rất kỳ quái.”

“Nhưng sao sự phụ lại đoán hắn sẽ đến Đại Phạm Âm tự này?” Linh Quân đột nhiên nghĩ tới một chuyện, lúc lên đường sư phụ thường nhắc tới Đại Phạm Âm Tự ở nước Vu Điền, dường như hiểu rõ mọi thứ như lòng bàn tay.

“Hắn muốn tới đây để tìm một người.” Người trong kiệu nói.

"Ai?"

“Chẳng phải đang định vào gặp à.” Người trong kiệu hắng giọng một cái: “Khởi kiệu.”

Một tăng nhân mặc trường bào cũ nát từ trong chùa đi ra, dựng một bàn tay lên cung kính khoanh tay với bọn họ, chắc là tăng nhân tiếp khách trong ngôi chùa này. Tăng nhân tiếp khách dẫn bọn họ vào trong cửa, nhưng không hỏi câu nào, chẳng qua lúc dẫn bọn họ tới chính giữa sân đột nhiên dừng lại.

“Đại hòa thượng, sao không đi nữa?” Bá Dong hỏi hắn.

“Phương trượng.” Tăng nhân tiếp khách không để ý tới hắn, chỉ cung kính chắp tay hành lễ về phía trước.

Bá Dong và Linh Quân ngẩng đầu, chỉ thấy trước điện có ba hòa thượng, người chính giữa râu tóc bạc trắng, gương mặt già nua, tăng bào trên người mặc dù mộc mạc nhưng ít nhất không có chỗ nào phải vá víu, chắc là phương trượng trong lời tăng nhân tiếp khách. Hai hòa thượng bên cạnh to cao khác thường, một người đeo một chuỗi tràng hạt một trăm lẻ tám viên, một người cầm một thanh giới đao lớn, diện mạo cả hai đều rất kiên nghị, mang theo chính khí lẫm liệt.

“Sao vậy?” Người trong kiệu hỏi.

“Hòa thượng bên trái tu luyện Định Châu Hàng Ma Thần Thông, có bảy thành công lực, hòa thượng bên phải tu luyện Phá Giới đao, có tám thành công lực. Hòa thượng chính giữa kia... có vẻ không biết võ công.” Bá Dong tuy tuổi còn nhỏ nhưng chỉ nhìn một cái đã nhận ra võ công của ba người phía trước.

“Pháp Lan Tôn Giả, từ khi tạm biệt ở Thiên Khải thành đã mười mấy năm không gặp.” Người trong kiệu mở miệng trước, giọng nói đầy cung kính.

Pháp Lan Tôn Giả kia chi chắp tay hành lễ, không trả lời.

"To gan!" Linh Quân tức giận.

“Không sao.” Người trong kiệu mở miệng ngăn cản: “Không phải Pháp Lan tôn giả bất kính, chẳng qua hắn không nói được mà thôi.”

“Ơ... Người câm?” Bá Dong và Linh Quân đều cảm thấy kinh ngạc. “Phương trượng này... lại là một người câm.”

Hai võ tăng kia nghe vậy gương mặt thoáng chút tức giận, nhưng Pháp Lan Tôn Giả chỉ cười khẽ, có vẻ không để ý.

“Tôn giả, ta tới đây là muốn tìm một người.” Người trong kiệu ngữ khí nhún nhường, nhưng không hề có ý định xuống kiệu.

Pháp Lan Tôn Giả nghe vậy bèn lắc đầu.

“Tôn giả, trong tay ta có thư viết tay của quốc chủ nước Vu Điền các ngươi.” Người trong kiệu cười nói.

Pháp Lan Tôn Giả vẫn lắc đầu.

“Tôn giả, ngươi giấu người kia đã mười hai năm rồi, lần này ngươi không giấu được nữa đâu.” Giọng điệu người trong kiệu vẫn ôn hòa.

Lần này ngoại trừ lắc đầu ra, Pháp Lan Tôn Giả còn vung nhẹ ngón tay, theo ngón tay hắn vung khẽ, trên mặt đất từ từ hiện lên một hàng chữ. “Tâm Ý Hỗn Nguyên Khí Công!” Bá Dong nhận ra môn nội công thần thông đỉnh cấp của Phật môn này.

Người trong kiệu lại có vẻ không hề kinh ngạc, không vén rèm lên chỉ nói rất sâu xa: “Tôn giả viết chữ trên mặt đất? Thế nhưng lần này ta không muốn đọc.” Hắn vung nhẹ tay lên, rèm cửa bay lên rồi hạ xuống trong nháy mắt. Bá Dong đưa mắt nhìn lại, hàng chữ của Pháp Lan Tôn Giả trên mặt đất còn chưa hiện ra hết đã bị xóa sạch.

“Ta nói rồi, lần này ngươi không giấu được.” Giọng điệu người trong kiệu nặng thêm vài phần.

Pháp Lan Tôn Giả thở dài một tiếng, vẫn lắc đầu như trước.

Lời của người trong kiệu đầy bất đắc dĩ: “Mười hai năm trước tông chủ Ma giáo Diệp Đỉnh Chi đến tìm sư tôn của ngươi là Ma Kha Tôn Giả thỉnh cầu hỏi chuyện thiên đạo, mặc cho Diệp ĐỈnh Chi uy hiếp ra sao, kiếm khí như nước thủy triều, ông ấy vẫn chỉ lắc đầu. Trước tiên không nói tới Phật pháp, ngươi lắc đầu như vậy quả thật có phong phạm của Ma Kha Tôn Giả. Linh Quân, Bá Dong!”

Hai tiếng niên đáp lời, rút kiếm. Hai võ tăng bên cạnh Pháp Lan Tôn Giả cũng lập tức bước lên phía trước một bước, một người tay vê tràng hạt, một người vung thanh giới đao, đều trợn tròn hai mắt, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.

“Ta tới gặp các ngươi trước!” Bá Dong quát lên một tiếng, rút kiếm đâm về phía võ tăng cầm giới đao. Võ tăng không hề do dự, nâng giới đao đánh tới.

Phá Giới đao được đặt tên là Phá Giới tức là đại khai sát giới, cho nên nghe nói bộ đao pháp này khác với thần thông bình thường của Phật gia, tất cả đều là thế công, hung ác chính xác uy mãnh. Võ tăng kia đã chìm đắm trong Phá Giới đao đã nhiều năm, có tám thành công lực, là cao thủ nhất lưu trong Đại Phạm Âm tự này. Nhưng thiếu niên trước mặt chắc chỉ mới mười ba mười bốn tuổi mà lại không hề nhượng bộ dưới uy thế của Phá Giới đao. Phá Giới đao chỉ công không thủ, hắn cũng chỉ công không thủ.

Nhưng so với uy thế mạnh mẽ bá đạo của Phá Giới đao, kiếm của Bá Dong lại có vẻ nhẹ nhàng hơn nhiều, hắn đạp một cái lên thân Phá Giới đao, nhảy lên một cái hạ xuống sau lưng võ tăng, không buồn nhìn về phía sau đã đâm thẳng một kiếm về sau lưng, ép võ tăng kia lui lại vài bước.

“Ngươi!” Võ Tăng kia trợn trừng hai mắt, hắn thấy đối phương chỉ là một thiếu niên, hơn nữa trên người còn có lệnh của quốc chủ, cho nên khi xuất thủ lưu lại đường sống. Thế nhưng kiếm vừa rồi của thiếu niên này lại cực kỳ tàn nhẫn, vừa rồi nếu mình bất cẩn một chút thôi, e rằng ngay mạng sống cũng chẳng còn.

“Hòa thượng, thấy rồi chứ, thứ ta dùng tên là Từ Bi kiếm. Từ Bi kiếm còn giết người, Phá Giới đao kia của ngươi lại lưu lại chút đường sống?” Bá Dong múa thành một đóa hoa kiếm, giễu cợt.

Võ tăng giận dữ lại vung thanh Phá Giới đao, lần này uy thế đã khác hẳn lúc trước. Linh Quân đứng bên cạnh quan sát trận chiến chỉ cảm thấy đao khí tung hoành, chỉ tới hơi gần sẽ bị đao khí chém bị thương. Thế nhưng Ba Dong đối mặt với Phá Giới đao này lại như đao khí càng mạnh mẽ, hắn chơi càng vui vẻ, vừa né tránh vừa kêu: “Phá Giới đao, trảm hồng trần! Phải như vậy chứ!”

Lúc này nhìn lại, Phá Giới đao đã ép Bá Dong chỉ có thể né tránh khắp nơi, nhưng chỉ có võ tăng kia âm thầm kêu khổ. Phá Giới đao của hắn có uy thế cực lớn, nhưng tiêu hao cũng cực lớn. Nếu trong ba mươi chiêu không thể nào bắt được đối thủ, tới sau sẽ không còn sức lực để tiếp tục nữa. Nếu trong vòng trăm chiêu giao chiến vẫn không có kết quả, như vậy cuối cùng mình sẽ phải kiệt sức mà chết. Nhưng thân pháp của Bá Dong này lại rất nhẹ nhàng, dường như định tránh đủ một trăm chiêu này.

“Sư huynh!” Hòa thượng cầm tràng hạt nhìn ra huyền cơ trong đó, bước tới muốn trợ giúp.

“Người xuất gia mà cũng cậy nhiều bắt nạt ít à?” Linh Quân cười một tiếng khinh thường, cầm kiếm chặn hắn lại.

“Tránh ra!” Võ tăng cầm tràng hạt tức giận.

“Được thôi, ta tránh đây.” Linh Quân cười một tiếng, nhẹ nhàng nhảy một cái, hạ xuống sau lưng võ tăng cầm tràng hạt, đặt thanh kiếm lên bả vai hắn. “Ta tránh rồi đấy nhé!”

Võ tăng cầm tràng hạt gầm lên, bả vai lắc một cái, hất thanh kiếm của Linh Quân ra, chuỗi tràng hạt trong tay bổ xuống, nghe nói người luyện Định Châu Hàng Ma Thần Thông, một trăm lẻ tám viên tràng hạt trên tay mỗi viên đều có lực lượng hàng long phục hổ. Linh Quân không dám đón đỡ, vội vàng thối lui về phía sau, chuỗi tràng hạt đánh nát phiến đá trên mặt đất.

“Hòa thượng, lần sau phải đánh cho chuẩn nhé. Nếu không đã chẳng giữ được người còn phá cả miếu của mình đấy.” Linh Quân chẳng hề sợ hãi, cười nói.

Võ tăng cầm tràng hạt không nói gì, bàn tay nhanh chóng vê tràng hạt, miệng lẩm bẩm gì đó. Võ tăng cầm đao thấy vậy kinh hãi, lập tức xuất đao ép lui Bá Dong, bước trở về bên cạnh võ tăng cầm tràng hạt.

“Phục!” Võ tăng cầm tràng hạt quát lớn một tiếng, chuỗi tràng hạt trong tay lập tức nổ tan, âm thanh nội ứng sấm rền, một trăm lẻ tám viên tràng hạt theo tiếng động bắn ra, mang theo uy thế vô thượng tấn công về phía hai người.

“Đây chính là Định Châu Hàng ma Thần Thông, ngược lại có phần giống Vạn Thụ Phi Hoa của Đường môn.” Ba Dong thở dài nói.

“Bày Trận!” Linh Quân cũng lùi tới bên cạnh Bá Dong, hô lớn.

Bá Dong ném kiếm trong tay ra theo tiếng hô, song chưởng cùng đánh vào lưng của Linh Quân. Linh Quân nhận lấy kiếm mà Bá Dong vứt xuống, song kiếm trong tay múa lên điên cuồng, vung kiếm khí vô hình thành một vòng tròn, cố gắng ngăn cản những tràng hạt kia.

“Không ngờ ta chuyên tu Niệm Châu Hàng Ma Thần Thông hai mươi năm nhưng lại không địch nổi hai tên tiểu đồng.” Hòa thượng cầm tràng hạt cười khổ, đòn thế đó mang theo khổ học hai mươi năm của hắn, sau đòn đó hắn đã không còn sức tái chiến.

Thế nhưng Linh Quân và Bá Dong cũng không chịu nổi, chỉ cảm thấy trước ngực như dời sông lấp biển, máu nóng trào lên, nếu không chống kiếm xuống đất thậm chí không đứng nổi.

“Ồn ào... ồn ào chết mất thôi... Sao hôm nay Đại Phạm Âm tự lại... lại có nhiều người thế.” Một giọng nói say khướt đột nhiên vang lên, Bá Dong và Linh Quân vội vàng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trước mắt lóe lên, người nọ đã lướt đến trước mặt hai người.

“Thân pháp như vậy...” Trong lòng Bá Dong lạnh buốt, không nói nốt nửa câu sau: Gần như ngang tài ngang sức với sư phụ.

Chương 13: Phá Giới đao của hòa thượng say xỉn

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Hai người bọn họ quay người lại, phát hiện là một tăng nhân râu dài, bộ y phục tăng nhân rách tả tơi, say tới mức ngã ngay phía trước hai vũ tăng kia, miệng còn lải nhải: "Đám này là người phương nào? Còn ko mau mau đuổi chúng đi."

“Sư đệ, lai lịch của người này ra sao?” Linh Quân cau mày hỏi.

“Thụy Mộng La Hán Quyền?” Bá Dong do dự một chút. “Hình như trong Phật gia chỉ có võ công này là giống thế.”

Người trong kiệu cười nói: “Không phải Thụy Mộng La Hán Quyền, hắn say thật đấy.”

“Say... thật à?” Bá Dong sửng sốt một hồi.

Lại thấy hòa thượng kia ợ hẳn một cái, thần sắc hai võ tăng đều lộ chút chán ghét.

“Sư huynh, đám này... là người phương nào vậy.” Hòa thượng say rượu giãy dụa mấy lượt nhưng vẫn không đứng lên được.

Pháp Lan Tôn Giả vẫn lắc đầu như trước, không biết ra hiệu không biết lai lịch của những người này, hay ra hiệu không biết phải làm sao với vị sư đệ say rượu này.

“Một hòa thượng say rượu thì có bản lĩnh gì chứ. Giả thần giả quỷ, để ta tới thử một phen.” Rốt cuộc Linh Quân không nhịn nổi nữa, nâng kiếm định lao lên.

Lại thấy hòa thượng kia loạng choạng miễn cưỡng đứng dậy, cầm giới đao trong tay võ tăng bên cạnh cười nói: “Ngươi ấy, không ăn thịt không uống rượu không háo sắc, lĩnh ngộ đối với Phá Giới đao vẫn kém một chút. Nhìn cho rõ này!” Dứt lời hắn tùy ý vung thanh giới đao lên rất nhẹ nhàng.

Vung lên trông rất tùy tiện.

Nhưng lại như hút sạch gió ở nơi này.

Tựa nhu thời gian ngừng lại, gió không thổi nữa, chim không kêu nữa, cho dù những phiến lá đang lặng lẽ hạ xuống cũng ngừng rơi. Chỉ vì một luồng đao kình phá vỡ không khí kia, cướp hết tất cả sinh khí xung quanh.

Linh Quân và Bá Dong cùng có một cảm giác, tựa như bốn phương tám hướng, trên trời dưới đất, đâu đâu cũng có thanh giới đao kia, bay lên trời chui xuống đất đều không trốn thoát, chắp cánh bay lên cũng chẳng tránh khỏi, chẳng thể làm gì được, chỉ có thể nhắm mắt chờ chết.

Còn hòa thượng say rượu đứng trước đình dường như lập tức ưỡn thẳng sống lưng, xung quanh không chút sinh khí, chỉ có làn gió thổi quanh bên người hắn, hất tung tấm trường bào, hắn cúi đầu mỉm cười, càng giống như bổn tướng Phật Đà.

“Đây... còn là người ư.” Bá Dong hạ kiếm trong tay xuống, đầu óc ngơ ngác suy nghĩ.

Thế nhưng đao kình vô thượng lại tiêu tan trong chốc lát, Linh Quân và Bá Dong vốn đã quyết tâm liều chết vội vàng quay đầu lại. Chỉ thấy rèm cuốn trước kiệu đã bị xé tan thành từng mảnh, sư phụ nhẹ nhàng đặt tay xuống, thở dài một tiếng.

Lúc này người cảm thấy trong lòng kinh hãi nhất hẳn là võ tăng vốn cầm giới đao. Hòa thượng say xỉn này từ trước tới giờ luôn là người bọn họ khinh thường nhất, mỗi ngày không nghiên cứu Phật pháp, không tu luyện võ đạo, cả ngày say rượu, Ma Kha Tôn Giả tiền nhiệm còn nói hắn là người có thiên phú Phật pháp nhất trong trăm năm qua của Đại Phạm Âm tự, thế nhưng nếu không nhờ Pháp Lan Tôn Giả bênh vực cho vị tiểu sư đệ này, e rằng hắn đã sớm bị đuổi khỏi cửa chùa. Thế nhưng cảnh giới tiện tay vung thanh giới đao đó, rõ ràng bản thân mình có tu luyện mấy chục năm nữa cũng không cách nào đạt được.

Pháp Lan Tôn Giả lại chẳng hề kinh ngạc, chỉ lắc đầu.

“Sư huynh, đừng có lắc đầu nữa, phải tới thì có trốn cũng không xong, trốn không được gì giết sạch là được.” Sau khi múa đao có vẻ men rượu trên người hòa tượng say xỉn đã tan đi, không còn bộ dáng say khướt lúc vừa rồi.

Linh Quân và Bá Dong quay đầu lại nhìn sư phụ, rõ ràng hòa thượng này đã không phải người bọn họ có thể đối phó. Người trong kiệu cười một tiếng: “Lui lại đi. Chúng ta tới đây vốn là để tìm người, hôm nay ngươi đã tự tìm tới, không cần phải đánh nữa.”

Hòa thượng say xỉn kia vác thanh giới đao lên vai, nhìn người trong kiệu hơi nhíu mày nói: “Hóa ra là tên nam không ra nam nữ không ra nữ nhà ngươi.”

Người trong kiệu nghe hắn gọi vậy nhưng lại chẳng hề tức giận, vẫn cười ha hả: “Pháp Diệp Tôn Giả, đã mười hai năm rồi chúng ta không gặp nhau.”

“Hòa thượng, ngươi muốn đi đến một nơi, không có tiền cũng không sao, Tiêu Sắt ta có thể cho ngươi vay. Chỉ cần sau chuyện này ngươi trả lại gấp đôi là được, đương nhiên nếu không có tiền thì ta chịu thiệt một chút, có thể đem bí tịch ra bù lại cho đủ. Nhưng nếu ngươi còn không biết cả đường đi nữa thì chúng ta chẳng có cách nào cả. Nếu hai người chúng ta là người biết đường đã chẳng gặp phải các ngươi.” Tiêu Sắt lười biếng đặt mông ngồi xuống một tảng đá lớn ven đường, dáng vẻ không muốn đi nữa.

“Đánh đấm thì ta còn biết, chứ đường thì không biết.” Lôi Vô Kiệt cũng bất đắc dĩ gãi đầu một cái, nếu không phải không biết đường, hắn đã chẳng chạy tới quán trọ nhỏ của Tiêu Sắt trong ngày tuyết lớn khắp trời đất, cũng chẳng nhầm hướng hai lần liên tiếp sau đó khiến cho không tới được Tuyết Nguyệt thành.

“Không sao, ta đi hỏi vài người là được.” Vô Tâm lại chẳng hề hoảng hốt, kéo người ven đường định mở miệng hỏi: “Thí chủ, xin hỏi...”

Lại thấy người nó hoảng hốt xua tay, vừa lắc đầu vừa bỏ chạy.

“Tây Vực có ba mươi hai Phật quốc, cũng có khoảng bảy tám loại ngôn ngữ bất đồng, thế nhưng cái tiếng Quan Thoại Trung Nguyên mà ngươi nói lại càng ít người biết.” Vẻ mặt Tiêu Sắt đầy khinh bỉ.

“Cái này... Thế thì làm sao cho phải.” Vô Tâm gãi đầu, chợt thấy trong quán rượu bên cạnh xuất hiện một hòa thượng, trong lòng sáng tỏ. “Ta muốn tới Đại Phạm Âm tự, đi theo hòa thượng này chẳng phải được rồi ư.”

“Vu Điền là Đại Phật quốc, cơ hồ trăm bước là có một chùa miếu, đi theo hòa thượng là có thể tới Đại Phạm Âm Tự của ngươi?” Mặc dù ngoài miệng Tiêu Sắt buông lời khinh thường nhưng vẫn đứng lên. Tuy người bình thường sẽ không nói tiếng Quan Thoại nhưng chùa miếu lớn dẫu sao cũng có một hai hòa thượng biết nói tiếng Quan Thoại, nhờ bọn họ chỉ đường giúp tới Đại Phạm Âm tự, ngược lại cũng có khả năng.

Nhưng hòa thượng này... sao lại xuất hiện trong quán rượu? Đừng nói đây là Phật quốc Tây Vực mà việc khổ hạnh là phổ biến, cho dù trong đất Trung Nguyên, hòa thượng cũng không được phép ăn thịt uống rượu. Ít nhất có vài chỗ còn có lời giải thích “có thể ăn thịt tam tịnh”, nhưng rượu thì...

Hòa thượng này rất thuần thục cầm một vò rượu lên, ngửa đầu uống một hớp lớn khiến cả Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt trợn mắt há hốc mồm. Đây không chỉ là một hòa thượng uống rượu, hơn nữa... tửu lượng còn rất cao!

“Một vò rượu đó ở Tuyêt Lac sơn trang của ta giá trị ba lượng bạc.” Tiêu Sắt tặc lưỡi lắc đầu, hắn nghiêng đầu nhìn sang phía Vô Tâm, lại thấy Vô Tâm hơi nhíu mày, ánh mắt nhìn hòa thượng kia có vài phần kỳ quái, kỳ quái tới mức hoàn toàn không giống chính hắn.
“Sao vậy?” Tiêu Sắt hỏi hắn.

Vô Tâm không nói gì, chỉ giậm chân bước tới giơ tay định kéo bả vai hòa thượng uống rượu đó. Nhưng dường nhưng hòa thượng đó đã phát hiện, nhấc vò rượu lên, tung người một cái đã nhảy lên nóc nhà, chẳng qua lảo đảo như lúc nào cũng có thể ngã.

“Cao thủ!” Lôi Vô Kiệt thở dài nói, trong đầu hắn nghĩ mình ra giang hồ chuyến này quả không uổng phí, cảm giác trên giang hồ này cao thủ như không cần tiền vậy. Tùy tiện kéo một hòa thượng uống rượu trên đường cũng có thân pháp như vậy.

Nhưng Vô Tâm nhanh chóng rảo bước đi theo, hòa thượng kia xách vò rượu chạy như bay trên nóc nhà, tư thế chạy của hắn khá khó coi, loạng chà loạng choạng, như lúc nào cũng có thể giẫm hụt một cái rồi ngã từ trên nóc nhà xuống. Thế nhưng từ đầu đến cuối bóng người hắn vẫn rất linh hoạt, Vô Tâm gần như đạp lên không trung vẫn luôn kém hắn vài bước, có đuổi thế nào cũng không kịp.

“Chạy không?” Tiêu Sắt đột nhiên hỏi Lôi Vô Kiệt đang ngây ra bên cạnh.

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút rồi gật đầu cái rụp: “Chạy!” Nói xong cũng tung người lên một cái bay lên trên nóc nhà đuổi theo hai người kia. Tiêu Sắt giận tới mức vừa đuổi theo sau lưng vừa mắng: “Ngu ngốc! Ta có bảo ngươi chạy thi với bọn họ đâu? Ta hỏi ngươi có muốn chạy trốn không cơ mà!”

Nhưng Lôi Vô Kiệt đã chạy tới mức hứng khởi, do lần trước trong người trọng thương, chỉ có thể bị Vô Tâm kéo đi, hiện giờ rốt cuộc đã khỏi, không nhịn được muốn ganh đua cao thấp với Vô Tâm. Nếu là căn cơ khinh công của hắn lúc trước chắc chắn không cách nào đuổi kịp, thế nhưng sau ngày bị Vô Tâm dùng Lưu Chuyển Thuật gõ mấy cái ở bờ sông, Lôi Vô Kiệt cảm thấy mình thổ nạp, hô hấp đều nhẹ nhõm hơn nhiều so với trước kia, sau vài cái tung người đã chẳng bị bọn Vô Tâm bỏ xa bao nhiêu.

Tiêu Sắt nhanh chóng theo sau, miệng vẫn mắng luôn mồm: “Cái tên nhà ngươi, thời cơ chạy trốn tốt biết bao. Chẳng lẽ ngươi định tự tay bắt hắn về à? Ngươi đánh thắng được hắn chắc?”

“Chẳng phải còn có ngươi ư?” Lôi Vô Kiệt gãi đầu một cái.

“Xì.” Tiêu Sắt cả giận nói: “Đã nói từ lâu rồi mà, ta không biết võ công!”

“Thế nhưng thân pháp khinh công này của ngươi còn tốt hơn cả ta.” Lôi Vô Kiệt ra vẻ không tin.

“Không biết võ công còn không học chút khinh công? Nếu không làm sao chạy trốn?” Tiêu Sắt lại đáp rất thẳng thừng.

“Thế nhưng hôm đó trong quán trọ... Ngươi vung tay lên khiến cả mười mấy cánh cửa đều đóng lại.” Lôi Vô Kiệt nhớ lại cảnh tượng trong quán trọ, Tiêu Sắt vung tay lên với khí thế bất phàm, lúc đó hắn thật sự chấn động.

“Đó là cơ quan đã bố trí từ trước, chỉ để hù dọa một số người mà thôi.” Tiêu Sắt đáp rất thản nhiên.

“Cái này...” Tiêu Sắt lập tức xấu hổ, xem ra trên giang hồ không chỉ có nhiều cao thủ, kẻ lừa gạt cũng chẳng ít.

Hòa thượng xách vò rượu kia ném vò rượu trên tay về phía sau, tung người một cái nhảy vào một gian nhà. Vô Tâm đón lấy vò rượu kia, dừng bước, nhẹ nhàng đặt nó xuống, cúi người nhìn về phía dưới như đang suy nghĩ.

“Sao không đuổi tiếp?” Tiêu Sắt đuổi theo, nghi hoặc lên tiếng hỏi, tiếp đó hắn nhìn theo ánh mắt Vô Tâm, không khỏi khen ngợi. “Ánh mắt tên hòa thượng nhà ngươi thật tinh tường, đuổi một lượt mà đến đúng nơi.”

Chỉ thấy bên dưới là một ngôi chùa quy mô không nhỏ, tấm biển trên cửa chùa viết bốn chữ rõ ràng - Đại Phạm Âm tự.

“Nếu đã đến, sao còn không vào?” Lôi Vô Kiệt nhìn Vô Tâm đang ngẩn người.

Vô Tâm ngây ra một lúc, phục hồi tinh thần, lại biến về hòa thượng phong thái nhẹ nhàng, toàn thân đầy tà khí, cười nói: “Đúng vậy! Vào thôi!” Nói xong phất ống tay áo một cái, tung người vài cái hạ xuống trong chùa. Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt đương nhiên cũng đi theo.

Sau khi ba người hạ xuống lại phát hiện ngôi chùa này không như trong tưởng tượng. Chỉ thấy giữa sân là một cỗ kiệu với phần đỉnh hoa lệ, bên ngoài cỗ kiệu là bốn người cường tráng vạm vỡ cùng hai thiếu niên mặt mũi tuấn tú, xem ra rất có khí phái của thế gia đại môn Trung Nguyên. Còn hòa thượng râu dài say xỉn vừa rồi đứng ở cửa đại điện, dáng vẻ tinh thần phấn chấn, tay nắm một thanh giới đao, khí thế bất phàm. Dường như hai phe đang giằng co, không ai dám bước lên trước một bước.

Chương 14: Nhất kiếm khô tuyết

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Ta nói này Vô Tâm hòa thượng, sao đi theo ngươi tới đâu cũng gặp nhiều cao thủ nhất đẳng như vậy? Hơn nữa hình như lúc nào cũng sắp đánh nhau đến nơi?” Giọng nói của Tiêu Sắt gần như lộ vẻ tuyệt vọng.

“Cao thủ nhất đẳng? Đánh nhau?” Lôi Vô Kiệt nhìn những người trong sân, dáng vẻ nóng lòng muốn thử.

Tiêu Sắt che trán: “Lôi môn dẫu sao cũng là đại thế gia trên giang hồ, sao lại đẻ ra một tên ngu ngốc như ngươi...”

“Ai đến vậy?” Người trong kiệu quay lưng về phía bọn họ, chỉ nghe thấy có người đang nói chuyện chứ không thấy được bọn họ bèn lên tiếng hỏi.

“Sư phụ, là bọn họ. Đúng như trinh thám đã nói, ngoài hòa thượng kia ra có hai thiếu niên mặc quần áo đỏ và mặc áo hồ cừu.” Linh Quân đáp.

“Ồ.” Người trong kiệu không lộ vẻ kinh ngạc, chỉ nhẹ giọng đáp.

“Tiêu Sắt, ngươi xem tình huống ra sao?” Lôi Vô Kiệt phát hiện bầu không khí có vẻ khác thường bèn hỏi Tiêu Sắt.

“Rất rõ ràng, trước đó đám người bên cỗ kiệu đang đánh nhau với đám hòa thượng này, sau đó đánh được một nửa thì chúng ta tới.” Tiêu Sắt vẫn luôn quan sát nóc của cỗ kiệu kia, đáp rất thờ ơ.

“Sau đó thì sao?” Lôi Vô Kiệt vẫn nghi hoặc.

“Sau đó bọn họ phát hiện, ơ, không cần đánh nữa, con cá lớn sẽ tới giờ đã tới!” Tiêu Sắt đáp chẳng vui vẻ gì.

“Cái lớn? Chỉ chúng ta à?” Lôi Vô Kiệt đột nhiên hiểu ra.

“Không!’ Tiêu Sắt kéo Lôi Vô Kiệt lại, nhảy sang bên cạnh tránh xa Vô Tâm ra. “Cá lớn chỉ là hắn thôi!”

Vô Tâm mỉm cười vỗ vỗ ống tay áo, nhưng lại không giống một hòa thượng ăn chay niệm phật, mà giống một đào kép chuẩn bị phấn son ra sân: “Làm phiền đại tổng quản chưởng hương đại nội đi ngàn dặm xa xôi tới tìm tiểu họa thượng ta, thật vinh hạnh!”

Hai võ tăng hộ vệ nghe vậy kinh hãi, cùng nhìn về phía phương trượng, nhưng lão hòa thượng kia vẫn đứng đó lắc đầu. Hòa thượng râu dài lại chẳng hề kinh ngạc, chỉ sửng sốt nhìn Vô Tâm.

“Quả nhiên là hắn...” Lúc này Tiêu Sắt hơi nhíu mày.

“Đại tổng quản chưởng hương là ai?” Lôi Vô Kiệt vốn quen với những câu chuyện của các anh hùng trên giang hồ, lúc này lại thấy đầu óc mơ hồ.

“Hàng năm khi hoàng đế phía Bắc cúng tế, sau lưng hắn sẽ có bốn thái giám, một người trong đó cầm bảo kiếm trấn quốc, một người cầm ngọc tỷ truyền quốc, một người cầm điển tịch luật pháp, người cuối cùng bưng lư hương thanh hoa. Bốn vị đại tổng quản này cùng với thái giám bạn học lớn lên cùng hoàng thượng, được gọi là ngũ đại tổng quản. Thái giám chưởng kiếm phụ trách canh phòng hoàng cung, thái giám chưởng ấn trợ giúp xử lý công văn, thái giám chưởng sách phụ trách cai quản điển tịch Tàng Thư lâu, còn thái giám chưởng hương mới được triều đại này thiết lập, phụ trách cai quản chùa chiền của hoàng gia. Mỗi người đều có quyền lực rất lớn, hơn nữa đều là cao thủ đại nội nhất lưu.” Tiêu Sắt nói.

“Tiêu huynh đúng là uyên bác!” Hiếm khi thấy Lôi Vô Kiệt gọi một tiếng Tiêu huynh chân thành.

“Ta là ông chủ của Tuyết Lạc sơn trang, mấy chuyện vặt vãnh giang hồ, lầu các triều đình, không gì ta không biết.” Tiêu Sắt lộ vẻ đắc ý. “Vậy ngươi nói xem người bên cạnh hoàng đế chạy xa như vậy làm gì?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

"Thái giám chưởng hương trên danh nghĩa là giám thị chùa chiền của hoàng gia, nhưng vị trí Hồng Lư Tự Khanh quản lý sự vụ Phật giáo, Đạo giáo đã để trống nhiều năm, thời gian vừa qua vẫn luôn do hắn kiêm nhiệm. Chùa chiền trong thiên hạ ko đâu ko nằm trong giám thị của hắn. Chẳng qua thật ko ngờ hòa thượng này lại quan trọng đến vậy, ngay thái giám chưởng hương cũng ko ngại đi xa ngàn dặm tới bắt hắn. Xem ra thân phận của hắn tuyệt đối ko chỉ đơn giản là đệ tử của Vong Ưu." Khi Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt nói chuyện, rốt cuộc người trong kiệu cũng có hành động. Cho dù là lúc đối mặt với một đao uy thế vô thượng của hòa thượng râu dài kia người trong kiệu vẫn không hề nhúc nhích, nhưng khi nghe thấy lời của Vô Tâm, rốt cuộc người trong kiệu cũng có động tĩnh. Hắn vừa di chuyển, đại hán đứng bên phải cỗ kiệu cũng hành động theo, hắn cúi gập người trên đất, nhô lưng lên, người trong kiệu đi một đôi giày tím, giẫm lên lưng người cao to kia đi xuống.

Tiêu Sắt hừ lạnh một tiếng.

“Ngươi hừ cái gì...” Lôi Vô Kiệt nhìn người trong kiệu một cái, lập tức hiểu rõ. Tiêu Sắt không muốn thua trong mọi chuyện, đặc biệt là không muốn thua kém về tướng mạo, nhưng người trong kiệu lại đẹp tới quá mức! Mặt mày như ngọc, phong độ lỗi lạc, cặp mắt phượng mang theo vẻ quyến rũ khó tả thành lời, tuy rằng tóc mai hai bên đã hoa râm lộ ra tuổi của hắn, nhưng lại càng khiến hắn có thêm vẻ thần tiên. Một tay hắn cầm chuỗi phật châu nhỏ và dài, ngón tay thon thả vê nhẹ, một tay nâng thanh trường kiếm bên hông, như lúc nào cũng có thể rút kiếm.

“Đại tổng quản.” Vô Tâm chắp tay cúi đầu hành lễ.

“Đừng gọi đại tổng quản, chỉ có vị trong cung kia mới có thể gọi đại tổng quản.” Người nói cười khẽ, chỉ lên trời với vẻ thâm sâu.

“Cẩn Tiên công công.” Vô Tâm đổi cách xưng hô, vẫn rất cung kính.

Thế nhưng Cẩn Tiên công công vẫn không nhận, hắn cười lắc đầu một cái: “Ngươi cung kính như vậy lại khiến ta không quen. Tà tăng áo trắng uống rượu trò chuyện vui vẻ với ta năm xưa đâu rồi?”

“Uống rượu nói chuyện vui vẻ?” Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt nhìn nhau một cái, chẳng trách Vô Tâm nhìn thấy hòa thượng say xỉn kia là sải bước đuổi theo, hóa ra là gặp người đồng đạo.

“Khi đó ngươi tới tìm ta là để uống rượu, lần này ngươi tới tìm ta là để bắt. Đâu có giống nhau.” Vô Tâm cười, con ngươi lạnh lẽo.”

“Lệnh mà vị ở trong cung đã ra, ta không thể không nghe, nhưng ta vẫn có thể bảo vệ cái mạng này cho ngươi.” Cẩn Tiên công công bước từng bước một về phía trước.

“Đi đến đấy thôi.” Vô Tâm đột nhiên nói. Cẩn Tiên công công dừng bước, nhìn Vô Tâm với vẻ hứng thú.

“Dọc con đường này, Tuyết Nguyệt thành, Cửu Long Tự, Hồng Lư tự, thậm chí Thiên Ngoại Thiên đều tới tìm ta, mỗi người trong bọn họ đều nói sẽ không giết ta. Cho nên điều kiện mà ngươi nói có vẻ không có gì đặc biệt.” Vô Tâm nói.

“Người của Thiên Ngoại Thiên gặp ngươi rồi?” Thần sắc của Cẩn Tiên công công hơi đổi.

“Bạch Phát Tiên, Tử Y Hầu. Đều là người đã lâu không gặp.” Vô Tâm trả lơi lạnh nhạt.

“Ngươi không đi với bọn họ à?” Tay của Cẩn Tiên công công vẫn đặt lên chuôi kiếm.

“Ta còn tâm nguyện chưa dứt.”Ánh mắt Vô Tâm không biết vô tình hay cố ý nhìn về phía sau lưng Cẩn Tiên công công.

“Xem ra ta lựa chọn chờ ngươi ở đây không hề sai.” Cẩn Tiên công công cười nói.

“Lựa chọn của ngươi không sai, nhưng chắc chắn ngươi đoán sai ý định của ta.” Vô Tâm nói.

“Ồ? Không phải ngươi tới giết hắn à?” Cẩn Tiên công công quay người nhìn về phía hòa thượng râu dài.

“Phật Đà từ bi, người xuất gia đâu thể vọng động sát niệm.” Vô Tâm thản nhiên đáp.

“Ta không muốn động thủ với ngươi.” Cẩn Tiên công công thở dài.

“Ta cũng không muốn. Thiên hạ đều biết trong ngũ đại tổng quản, võ công của đại tổng quản đứng hạng hai, còn hơn một bậc so với đại tổng quản chưởng kiếm.” Vô Tâm nói.

“Nhưng vừa rồi ngươi nói sai mất một câu rồi.”

“Vô Tâm ngu muội, dám hỏi là câu nào?”

“Tuyết Nguyệt thành, Cửu Long tự, Thiên Ngoại Thiên, ta khác với bọn họ, nếu lần này ta không dẫn ngươi đi được. Như vậy ta sẽ không hề do dự giết chết ngươi!” Cuối cùng Cẩn Tiên công công đặt vững lên chuôi kiếm.

“Được!” Vô Tâm nhảy lên một cái, hai tay áo giương ra như cánh, trường bào phất phới như thần nhân. “Mời công công xuất kiếm!”

Rốt cuộc Cẩn Tiên công công cũng rút thanh kiếm của hắn ra, ngay khoảnh khắc hắn rút kiếm, mỗi người trong chùa đều có cảm giác lạnh lẽo thấu xương. Đó là một thanh kiếm bốc lên sương giá, mũi kiếm chỉ vào đâu, nơi đó lập tức đóng băng!

“Ta nhớ ra rồi! Ta từng nghe tới người này, hắn là...” Lôi Vô Kiệt đột nhiên hô lớn. Đúng vậy, hắn từng nghe nói. Hắn được nghe người này không chỉ là nhân vật trong triều đình, hắn từng rất nổi danh trên giang hồ!

“Tay phải sát sinh, một kiếm vừa xuất, gió tuyết khô héo. Tay trái từ bi, niết nhẹ phật châu, hồn bay phách diệt.” Tiêu Sắt gật đầu: “Khi còn là thiếu niên ngũ đại tổng quản từng nhận lệnh rời khỏi hoàng cung xông xáo giang hồ, mỗi người đều có tiếng tăm lừng lẫy trong chốn giang hồ. Đúng vậy, quả thật ngươi từng nghe tới hắn. Hắn chính là Phong Tuyết Kiếm - Trầm Tĩnh Chu!”

Chương 15: Bát Phương Thiên Ma Vũ

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Vô Tâm, ngươi có lắm võ công kỳ kỳ quái quái, lần này dùng cái gì?” Cẩn Tiên công công cao giọng hỏi.

Vô Tâm cười không đáp, ống tay áo múa lên, toàn thân như hạc bay trong mây, bay nhảy xoay vòng tại chỗ.

“Hòa thượng này đang làm gì vậy?” Lôi Vô Kiệt nghi hoặc.

“Hắn đang...” Tiêu Sắt hơi ngạc nhiên một chút, trong giọng nói mang theo chút thán phục: “Khiêu vũ?”

“Được!” Cẩn Tiên công công khen ngợi một tiếng: “Ra là Thiên Ma Vũ! Chẳng qua điệu múa này phải do tám yêu ma cùng nhau nhảy múa mới đẹp mắt, một mình ngươi thôi thì buồn tẻ quá.”

Vô Tâm không đáp lời, thân hình rảo bước quanh sân, nhưng bóng người càng ngày càng nhiều, mỗi bóng người màu trắng lại khiêu vũ với tư thế bất đồng, nhưng đều không thấy rõ được dung mạo.

“Một người... Hai người... Ba người... Tám người...” Lôi Vô Kiệt dụi mắt một cái, hắn từng đối mặt với Tàn Ảnh Kiếm của sát thủ Nguyệt Cơ, nhưng tám tàn ảnh xuất hiện đồng thời, cao minh hơn xa Nguyệt Cơ. “Nhưng... khiêu vũ cũng có thể giết người à?” Cuối cùng Lôi Vô Kiệt cũng nói ra nghi hoặc của mình.

“Đừng có xem!” Tiêu Sắt vội vàng quay lưng lại. “Hòa thượng này đúng là tà môn!”

“Sao vậy?” Lôi Vô Kiệt nhíu mày một cái.

“Tục truyền Thiên Ma Vũ là điệu nhảy tập thể của tám nữ nhân dưới gối Thiên Ma, là tà thuật bí truyền của Mật giáo. Nghe nói khi tám vị ma nữ cùng múa phong thái xinh đẹp tới cực điểm, yêu mị tới cực hạn, người thường chỉ nhìn một cái là lập tức bị đầu độc, cho dù trước mặt có vách đá vạn trượng cũng nhảy thẳng xuống. Ngươi nhìn những người khác trong sân đi!” Tiêu Sắt quát lên.

Lôi Vô Kiệt vội vàng nhìn lại, chỉ thấy hai võ tăng của Đại Phạm Âm tự đã nhắm mắt ngồi xuống, chắp hai tay cao giọng đọc kinh phật, phương trượng vẫn nhắm mắt lắc đầu. Còn thần sắc Bá Dong, Linh Quân cùng với bốn người cao to kia đều đã ngây ngẩn, thân thể rục rịch, bắt đầu từ từ nhảy múa theo dáng điệu của Vô Tâm.

“Cái này...” Lôi Vô Kiệt chưa từng thấy cảnh tượng nào quỷ dị như vậy.

“Sao ngươi còn nhìn?” Tiêu Sắt nghi hoặc. “Chẳng lẽ ngươi hoàn toàn không bị ảnh hưởng?”

“ta...” Lôi Vô Kiệt trợn tròn hai mắt nhìn tám Vô Tâm nhảy múa, chỉ cảm thấy áo bào trắng bay phất phơ rất đẹp mắt. “Hình như đâu có gì đặc biệt?”

Sương kiếm trong tay Cẩn Tiên công công múa lên, từng luồng khí lạnh như cánh bướm vờn hoa, nhẹ nhàng bay tới, mỗi luồng lướt sát qua ống tay áo của Vô Tâm, không như đang tấn công Vô Tâm mà như đang trợ hứng cho Thiên Ma Vũ này.

“Hòa thượng, tuy Thiên Ma Vũ này có thể tái hiện tư thái mỹ lệ của tám đại ma nữ, thế nhưng ta làm thái giám đã hơn ba mươi năm, trong mắt ta, từ lâu rồi những thứ này chẳng khác gì đống xương trắng, nhìn cũng chỉ thấy chán ghét. Có gì mới mẻ hơn không?”

Một người trong tám Vô Tâm kia đột nhiên hành động, bóng trắng lóe lên một cái đã tới trước mặt Cẩn Tiên công công, tay phải xuất chưởng đẩy về phía hắn.

“Đại Sư Hồn Thủ! Ngươi học được cả võ công trong Đại Bi Phú!” Trường kiếm của Cẩn Tiên công công vung lên, một luồng sương khí đánh trúng bóng trắng tấn công chính diện kia. Thế công của bóng trắng kia từ từ chậm lại, tới cuối cùng ngừng hẳn, xung quanh bốc lên khí lạnh, không ngờ đã bị đóng băng toàn bộ. Cẩn Tiên công công không buồn nhìn sang, quét ống tay áo sang, đánh hắn nát bấy!

“Đừng giả bộ như vậy nữa, lấy bản lĩnh thật sự ra đi.” Cẩn Tiên công công nói.

“Đâu phải không lấy bản lĩnh thật sự ra? Công công ngươi thần công cái thế, ta không phải đối thủ.” Giọng nói Vô Tâm đầy khổ sở. “Không phải đối thủ?”

“Không phải!”

“Vậy thì chết đi!” Trường kiếm của Cẩn Tiên công công chỉ thẳng lên trời một cái, quát lớn. “Phá!”

Chỉ thấy sương khí tung hoành, xà ngang cửa sổ của chùa chiền đều phủ một lớp sương trắng, Tiêu Sắt không chịu nổi cố gắng quấn chặt áo hồ cừu trên người. Thân thể Lôi Vô Kiệt lại bốc lên hơi nóng bừng bừng.

“Ngươi định làm gì?” Tiêu Sắt sửng sốt nhìn hắn.

“Chứng kiến tỷ thí như vậy nhưng chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn, thật đáng tiếc.” Lôi Vô Kiệt thở dài.

“Không biết điều. Ngươi từng nghe danh Trầm Tĩnh Chu, chắc cũng biết rốt cuộc kiếm của hắn đáng sợ tới mức nào.” Tiêu Sắt nói.

"Đương nhiên biết, mười bảy tuổi mới bước chân vào giang hồ, một mình khiêu chiến ngũ đại kiếm phái. Đầu tiên là trong hai trăm chiêu chiến thắng chưởng môn Cô Ảnh Kiếm phái Trác Tự Tại và chưởng môn Vân Tê Kiếm phái Dịch Thủy Hồng, sau đó lại dùng ba trăm chiêu đánh bại các chủ Thiên Kiếm các Hạ Khôi. Khi khiêu chiến Thương Lôi Kiếm Hiên Phó Thanh Phong, Phó Thanh Phong được xưng khoái kiếm đệ nhất thiên hạ, chưa bao giờ quyết đấu dùng quá mười kiếm, nhưng mới xuất tới kiếm thứ tám đã bị đánh bay Kinh Lôi kiếm trong tay. Chỉ khi đến chỗ tông chủ Thiên Thủy Kiếm tông Tiêu Xuân Thủy, Trầm Tĩnh Chu đánh đến năm trăm chiêu vẫn ko cách nào thủ thắng, bèn thu kiếm rời đi. Thế nhưng Tiêu Xuân Thủy thành danh đã hơn hai mươi năm, Trầm Tĩnh Chủ chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi. Lúc đó toàn bộ Giang hồ đều lan truyền truyền thuyết của hắn. Có người nói tuy hắn là nam nhưng gương mặt có phong thái của thiên nhân, khi xuất kiếm áo bào trắng bay phất phơ, sương khí tung hoành, không biết có bao nhiêu thiếu nữ hoài xuân trong phòng ấm ái mộ hắn. Ta nghe nói có một bài thơ tả hắn: ‘Như có tiên nhân từ trời xuống, một kiếm xuất ra gió tuyết khô.’ Thế nhưng hắn chỉ xuất hiện trên giang hồ ba năm sau đó biến mất, cũng không ai nghe được tin tức của hắn." Lôi Vô Kiệt thuộc làu làu những điển tích giang hồ này.

“Năm đó Trầm Tĩnh Chu mười bảy tuổi, còn hòa thượng này, hình như hiện giờ cũng mười bảy tuổi.” Tiêu Sắt nói thâm sâu.

Chỉ trong chớp mắt bảy Vô Tâm đã hợp lại làm một, Vô Tâm chắp tay nhắm nghiền hai mắt, trường bào trên người, phật châu trên cổ tất cả đều bay lên, miệng nhanh chóng tụng niệm Phạn văn. Cẩn Tiên công công đã xuất kiếm đâm ra, trên thân kiếm mang theo uy thế vô thượng!

“Cẩn Tiên thật sự muốn giết hắn!” Tiêu Sắt nhíu mày một cái.

Nhưng Vô Tâm lại chợt mở mắt, trước mặt hắn hiện lên hư ảnh chuông đồng to lớn, chiêu kiếm của Cẩn Tiên công công xuyên qua chuông đồng nhưng ngừng lại trước ngực Vô Tâm một tấc.
“Bàn Nhược Tâm Chung.” Mặc dù kiếm của Cẩn Tiên công công đã dừng lại nhưng kiếm khí không ngừng, một luồng sương lạnh quét về phía trán của Vô Tâm.

“Vô cùng bàn nhược tâm tự tại, ngữ mặc động tĩnh thế tự nhiên.” Vô Tâm nhỏ giọng nói, thân thể ngửa ra tạo thành một tư thế mà con người gần như không thể làm nổi, làn sương lạnh kia lướt sát qua chính giữa trán của hắn.

“Hòa thượng, hỏi ngươi một câu cuối cùng. Có đi theo ta hay không?” Cẩn Tiên công công thở dài.

“Ngươi nói câu này cứ như muốn bỏ trốn với ta vậy. Mặt của hòa thượng ta đỏ lên rồi này, cái tên thái giám không đứng đắn nhà ngươi.” Vô Tâm cười nói.

Cẩn Tiên công công sửng sốt một chút, cười nói: “Hòa thượng thú vị như vậy, giết chết thật đáng tiếc.”

“Muốn giết ta! Không dễ như vậy đâu!” Trong mắt Vô Tâm lóe lên ánh sáng màu tím, vô cùng yêu mị.

“Tâm Ma Dẫn? Đây là võ công khiến cả Vong Ưu cũng nhập ma?” Cẩn Tiên công công sửng sốt một chút, nhìn vào đôi mắt kia, cảm thấy như suy nghĩ toàn thân đều đang tiêu tán...

Một trận hỏa hoạn cháy suốt một ngày một đêm, người trong cả thành trì đều đang kêu khóc, cha đứng trên tường thành giơ kiếm gào thét nhưng lại bị một mũi tên bắn ngã. Hắn cảm thấy tuyệt vọng chưa từng thấy, tất cả thân nhân đều mất mạng trong trận hỏa hoạn này, thành sẽ bị phá rất nhanh, đến lúc đó thiết kỵ của Đại Lương sẽ phá tan mảnh đất này, hắn sẽ bị buộc roi ngựa vào cổ, bị kéo lê đến chết. Nghe nói binh sĩ của Đại Lương hết sức tàn nhẫn, cho dù mình chết rồi bọn chúng vẫn sẽ lột da mình ra... Chết đầy khuất nhục như vậy, chẳng bằng tự mình giải thoát. Hắn nhìn thanh đoản kiếm trong tay.

Chẳng thà giải thoát như vậy đi... Một giọng nói nhẹ nhàng thốt lên.

Hắn đột nhiên mỉm cười.

Thần sắc trong mắt vốn từ từ tiêu tan lại ngưng tụ, ảo cảnh chậm rãi biến mất, Cẩn Tiên công công trở lại trong hiện thực, hắn nhìn kiếm trong tay mỉm cười: “Đã rất lâu rồi không nhớ lại ngày đó, khi đó đúng là đứa trẻ hèn nhát.”

Vô Tâm mỉm cười sầu thảm: “Lòng của công công vững như đá tảng.”

“Ngươi từng nghe tới Côn Luân chưa, đó là một nơi rất rất lạnh, quanh năm có tuyết rơi, tuyết rơi xuống cả ngàn năm đều không tan chảy. Ta ở nơi đó luyện kiếm sáu năm, trong lòng đã sớm lạnh lẽo như tuyết ở núi Côn Luân. Đối với ta Tâm Ma Dẫn không có tác dụng gì.” Cẩn Tiên công công nói: “Chết đi!”

Cẩn Tiên công công gầm lên một tiếng, hư ảnh chương đồng trước mặt Vô Tâm lập tức bị kiếm của hắn đánh cho chia năm xẻ bảy. Nhưng Vô Tâm không hề lui bước mà giậm chân lao tới đối mặt, hai tay áo múa lên, lại xuất chiêu đánh bay hắn ra ngoài. Cẩn Tiên công công không hề hoảng hốt, tung người trên không trung, hạ xuống trước mặt Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt: “Tiểu Vô Tâm, ngươi không phải đối thủ của ta, sao không để hai vị tiểu hữu của ngươi hỗ trợ?”

Lôi Vô Kiệt ngây ra một chút rồi lập tức xuất quyền đánh ra.

Tiêu Sắt kêu lên: “Đừng!”

“Vô Phương Quyền của Lôi gia, được!” Thân hình của Cẩn Tiên công công lóe lên, chiêu quyền của Lôi Vô Kiệt đánh vô ích, Cẩn Tiên công công đã về đứng bên cạnh cỗ kiệu có nóc kia.

“Lương phong suất dĩ lệ, du tử hàn vô y." Cẩn Tiên công công nhỏ giọng đọc câu thơ.

(Gió lạnh thổi mạnh quá, Người du tử lạnh không có áo.

Đây là câu thơ trong ‘Cổ thi thập cửu thủ’.)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau