THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Một thanh kiếm tốt, đi cùng một đầu lâu tốt

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Người giữ tầng mười ba Đăng Thiên các, một bộ áo bào màu trắng, một chữ ‘cược’ lớn, chính là đệ tử duy nhất của trưởng lão Tuyết Nguyệt thành Lạc Hà Tiên Tử - Doãn Lạc Hà, Lạc Minh Hiên.

“Xa quê gặp người quen.” Lạc Minh Hiên gật đầu.

“Sao ngươi lại ở đây?” Tư Không Thiên Lạc hỏi.

Lạc Minh Hiên chỉ cặp kiếm khách song sinh bên cạnh: “Ta nhận lệnh tới đây làm chút chuyện đang trò chuyện cùng hai vị huynh đài dẫn đường này đột nhiên thấy trên trời có Thiên Thành lệnh nổ tung. Người có tư cách nắm giữ Thiên Thành lệnh không nhiều, chúng ta vội vàng tới đây, không ngờ lại gặp các ngươi. Lôi Vô Kiệt, chẳng phải ngươi tới Lôi gia bảo à, sao lại chạy tới đây?”

Lôi Vô Kiệt thở dài, dáng vẻ khá giống Tiêu Sắt: “Một lời khó lòng nói hết.”

Lạc Minh Hiên quay sang nhìn hai người trước mặt, kinh ngạc hỏi: “Hai vị này thật lạ mặt, chẳng hay là vị cao nhân nào trên giang hồ? Hai vị đồng môn của tại hạ có chỗ nào đắc tội với các ngươi?”

Tô Xương Ly không buồn để ý tới hắn, chỉ cúi đầu nhìn cặp kiếm khách song sinh.

Còn Mộ Anh lại mỉm cười âm tà, xoa tay lên mặt một cái, biến thành một cô gái thanh tú.

“Lạc Hà Tiên Tử?” Tư Không Thiên Lạc kinh hãi kêu lên.

“Hừ!” Lạc Minh Hiên lập tức biến sắc: “Hóa ra là cao thủ dịch dung, nhưng ngươi biến thế không ổn rồi.”

“Có chỗ nào không ổn?” Mộ Anh cười khanh khách.

“Không đẹp bằng một phần trăm của sư phụ ta!” Lạc Minh Hiên gầm lên một tiếng, bước lên trước xuất chưởng đánh về phía Mộ Anh.

“Được lắm.” Mộ Anh gật đầu, cũng đánh lại một chưởng.

Hai chưởng giao nhau, lúc này hàn khí trong tay Mộ Anh càng đậm đặc. Minh Hiên vốn tưởng có một đòn đắc thủ như vừa rồi nhưng vừa chạm vào đối phương đã thấy hàn khí ập tới, gương mặt lóe lên sắc tím, vội vàng lui lại phía sau ba bước.

“Cao thủ!” Lạc Minh Hiên tặc lưỡi cảm thán.

Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc nhảy từ trên ngựa xuống, Tư Không Thiên Lạc vội vàng đỡ lấy Tiêu Sắt, Lôi Vô Kiệt đi tới nói với Minh Hiên: “Cẩn thận, bọn chúng là sát thủ của Ám Hà. Tên này là Thiên Diện Quỷ.”

“Thiên Diện Quỷ? Là tên sát nhân ma biến thái nổi tiếng trên giang hồ đấy hả.” Vẻ mặt Lạc Minh Hiên hết sức khoa trương: “Giờ gặp mặt, đúng là rất biến thái.”

Sắc mặt Mộ Anh trầm xuống, Lạc Minh Hiên lập tức kêu oang oang: “Giống giống. Giờ ngươi giống sư phụ ta một chút rồi.”

Mộ Anh giận tới mức mỉm cười: “Ngươi nói lắm quá.”

Hai ống tay áo của Lạc Minh Hiên rung lên, khóe miệng mỉm cười đắc ý: “Lôi Vô Kiệt, có phải ngươi không đánh nổi kẻ này không? Giờ ta đánh ngã hắn có coi là ta thắng không?”

“Đánh ngã ta ư?” Mộ Anh cười lạnh bước tới. Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Tiên nhân lãm lục trứ, đối bác Thái Sơn ngung. Ngươi nhìn được mấy phần môn đạo trong ván cờ tàn kia rồi?”

Lạc Minh Hiên mỉm cười thần bí: “Ngươi đoán xem.”

“Ta không đoán.” Lôi Vô Kiệt nhún vai.

Lạc Minh Hiên bước lên trước một bước: “Vậy ngươi tự xem đi.”

Tô Xương Ly giơ kiếm ngăn Mộ Anh lại: “Chờ đã.”

“Sao vậy?” Mộ Anh khó hiểu.

Tô Xương Ly vẫn nhìn về phía kiếm khách song sinh kia, do dự một hồi rồi mới nói ra ba chữ: “Kiếm Tâm trủng?”

Thế gia đúc kiếm đệ nhất giang hồ - Kiếm Tâm trủng. Năm xưa Lý Tâm Nguyệt cùng trượng phu Lôi Mộng Sát được gọi là ‘Kiếm Tâm hữu nguyệt, thụy mộng sát nhân’, là một trong tứ thủ hộ Thiên Khải thành, cũng là truyền nhân đời trước của Kiếm Tâm trủng. Kiếm Tâm trủng vốn lấy việc đúc kiếm làm nghề chính, hầu hết đệ tử là thợ đúc kiếm, chỉ có một số người hộ kiếm. Nhưng mỗi người hộ kiếm đều có thực lực không thể khinh thường. Còn bốn người hộ kiếm thế hệ này đều là cao thủ kiếm đạo có chút danh tiếng trên giang hồ. Tô Xương Ly tập kiếm, hiểu rõ kiếm khách trong thiên hạ như lòng bàn tay, cũng nghe tới tên bọn họ. Bọn họ là một cặp huynh đệ song sinh và một cặp tỷ muội song sinh.

Hà Khứ Hà Tòng, Vô Pháp Vô Thiên.

Kiếm khách như vậy chẳng dễ đối phó.

Hà Khứ vẻ mặt bá đạo gật đầu: “Đúng vậy.”

Hà Tòng hơi ngượng ngùng mỉm cười: “Thanh kiếm lớn Đằng Không mà huynh đài cõng trên lưng cũng do Kiếm Tâm trủng rèn ra.”

“Không sai, là sư phụ của ta truyền lại.” Tô Xương Ly gật đầu: “Là một thanh kiếm tốt.” “Kiếm tốt đi với thứ gì?” Hà Khứ ngẩng đầu lên hỏi.

“Đi với đầu lâu tốt!” Tô Xương Ly đột nhiên nâng thanh kiếm lớn trong tay lên chém thẳng xuống đầu Hà Khứ.

Hà Khứ vung trường kiếm lên, chống lại thanh kiếm lớn kia, thân hình nghiêng sang một bên, mượn lực từ kiếm lớn của Tô Xương Ly nhảy sang bên cạnh, xoay người một cái bước một chân lên thanh kiếm lớn, mũi chân điểm nhẹ, lại nâng kiếm giết tới trước mặt Tô Xương Ly. Tô Xương Ly vội vàng lui lại phía sau, vung thanh kiếm lớn lên chém vào eo Hà Khứ. Hà Khứ lập tức thu kiếm bổ xuống thanh kiếm lớn kia, mượn thế nhảy về sau, hạ xuống mặt đất.

“Công phu đẹp lắm.” Tư Không Thiên Lạc tánthưởng.

“Là một đầu lâu tốt.” Tô Xương Ly không cho hắn cơ hội thở lấy hơi, nhấc thanh kiếm lớn lao tới.

Mộ Anh quay sang Lạc Minh Hiên cười lạnh một tiếng: “Thế thì, hai người các ngươi ai lên? Hay cả hai cùng lên?”

Lạc Minh Hiên mỉm cười: “Nói lâu vậy rồi, rốt cuộc ta cũng dùng được công phu mới!”

Hà Tóng tính cách hướng nội ngẩng đầu nhìn về phía xa, chỉ thấy năm bóng người đang lao về hướng này, trên người tỏa ra sát khí lạnh lẽo thấu xương, đều không phải hạng dễ đối phó. Còn về phía mình, ca ca và Tô Xương Ly tạm thời không phân được thắng bại, Lạc Minh Hiên lại chưa chắc đã là địch nổi Mộ Anh, một mình mình cộng với hai người bị thương chưa lành e rằng không phải đối thủ của năm người sắp tới. Hắn đột nhiên nói: “Ca ca, đi.”

Hà Khứ kia có vẻ rất nghe lời đệ đệ, lập tức thu kiếm lui lại bên cạnh Hà Tòng: “Sao vậy?”

“Năm người kia đang tới đây, e rằng chúng ta không địch nổi bọn họ.” Hà Tòng hạ giọng nói.

“Vậy chạy thôi.” Hà Khứ đáp rất thản nhiên.

Lạc Minh Hiên vừa vận chân khí, nghe vậy bước chân lập tức ngừng lại: “Rốt cuộc định làm thế nào?”

Hà Tòng kéo Lạc Minh Hiên lại: “Ngươi dẫn ba người bọn họ về Kiếm Tâm trủng trước, hai người chúng ta ngăn cản bọn họ rồi đi theo sau.”

Lạc Minh Hiên gật đầu: “Vậy đa tạ nhị vị.”

Tư Không Thiên Lạc tóm lấy Tiêu Sắt đã hôn mê, bế lên ngựa của mình, thúc ngựa bỏ đi. Lôi Vô Kiệt ngây ra như phỗng, Lạc Minh Hiên đi tới vỗ vai hắn: “Lôi huynh đệ, chỉ đành chịu ấm ức thôi, hai ta cưỡi chung một con ngựa nhé?”

“Chỉ hai người thôi mà đòi ngăn cản chúng ta?” Mộ Anh sắc mặt lạnh lùng tung người nhảy tới đuổi theo.

Hà Khứ xuất kiếm đánh hắn lui ngược lại, Hà Tòng cũng xuất chiêu đuổi theo, nhắm thẳng chỗ yếu. Sáu người còn lại của Ám Hà cũng lập tức hành động, nhưng hai thanh kiếm của Hà Khứ Hà Tòng lại lập tức đan thành một tấm lưới kín kẽ, ngăn cản bọn chúng lại.

“Chống được bao lâu đây?” Hà Khứ nhẹ giọng hỏi.

Hà Tòng suy nghĩ một chút rồi nói: “Mười bốn chiêu. Sau mười bốn chiêu Song Tử kiếm trận chắc chắn sẽ bị phá.”

“Được.” Hà Khứ lại đánh ra một chiêu kiếm.

Chương 107: Kiếm Tâm trủng

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đám người Lôi Vô Kiệt được Lạc Minh Hiên dẫn đường chạy thẳng tới một sơn cốc, có điều bên ngoài sơn cốc là một đầm lầy, trên đầm lầy cắm chi chít những thanh kiếm gãy lớn lớn nhỏ nhỏ, phải có khoảng gần ngàn thanh.

Lôi Vô Kiệt vội vàng ghìm cương ngựa, thần sắc hưng phấn: “Ta biết rồi, nơi này chính là... Nơi này chính là...!”

“Đúng vậy, phía sau sơn cốc là thế gia đúc kiếm đệ nhất thiên hạ, Kiếm Tâm trủng, đây chỉ là nơi vào - cửa của kiếm trủng.” Lạc Minh Hiên cười nói: “Nhưng trong đầm lầy này có bố trí trận pháp, chỉ người hộ kiếm của Kiếm Tâm trủng biết đường vào, người không biết đường bước vào sẽ bị đầy lầy nuốt chửng. Giờ chúng ta cần chờ bọn họ.”

“Nhị đệ, để ta đoạn hậu, ngươi dẫn bọn họ qua trận trước đi.” Một tiếng gầm vang lên, đám người Lôi Vô Kiệt vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy bảy sát thủ Ám Hà, đuổi theo Hà Khứ Hà Tòng của Kiếm Tâm trủng chạy về phía này, thân thể hai người đều có vết thương, có vẻ đã bị thương không nhẹ.

Hà Tòng chạy qua bên cạnh bọn họ, hạ giọng nói: “Nhìn kỹ bước chân của ta, không được sai một bước! Nhớ kỹ đấy!” Tiếp đó mũi chân điểm nhẹ, nhảy lên một tảng đá trên đầm lầy, tiếp đó lại nhảy một cái, mười mấy lần tung người đã nhảy tới bên kia đầm lầy. Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc ôm Tiêu Sắt nhảy theo, Lạc Minh Hiên thấy Hà Khứ một mình đánh với bảy người, thân pháp nhanh tới mức khó lòng nắm bắt nhưng lại bị lưỡi đao lớn của Tô Xương Ly đánh cho không ngừng lui lại. Lạc Minh Hiên lập tức bước lên trước một bước, vung ống tay áo: “Xem ám khí của ta đây!”

Lại thấy mấy chục viên xúc xắc bay về phía đám người Tô Xương Ly, khiến cả đám vội vàng giơ kiếm đón đỡ. Hà Khứ nhân cơ hội thở lấy hơi, lập tức nắm lấy Lạc Minh Hiên tung người nhảy về phía sau thối lui. Tạ Hồi Tạ Linh có thân pháp tốt nhất trong Ám Hà lao tới, cười lạnh một tiếng, cũng tung người nhảy vào trong đầm lầy, nhảy từng bước thôi, từng bước giống hệt nhau, chỉ chậm hơn đúng ba bước.

Tô Hồng Tức và Tô Tử Y đang định đuổi theo, lại thấy Tô Xương Ly giơ lưỡi đao lớn ra ngăn cản hai người.

“Sao vậy?” Tô Hồng Tức hỏi.

Tô Xương Ly nhẹ nhàng lắc đầu, khẽ nhíu mày: “Hai người bọn họ đã chết.”

“Biến trận!’ Hà Khứ mang theo Lạc Minh Hiên nhảy ra bước cuối cùng.

Hà Tòng gật đầu, bàn tay ấm vào một hốc cái hốc trên đá núi bên cạnh, vặn một cái. Chỉ thấy toàn bộ đầm lầy đều như sống lại, những thanh kiếm sứt mẻ kia nhanh chóng thay đổi vị trí. Tạ Hội và Tạ Linh kinh hãi, vội vàng nhảy bước cuối cùng nhưng vẫn rơi xuống đầm lầy, không kịp câu cứu một tiếng đã bị nuốt trọn.

“Trận pháp ở cửa kiếm trủng có mười hai loại biến hóa, hai người bọn họ quá sơ ý rồi.” Giọng nói của Mộ Anh lạnh lùng vang lên.

Tô Xương Ly suy nghĩ, cắm mạnh thanh kiếm lớn vào trong đất, trầm giọng nói: “Kiếm Tâm trủng chỉ có một cửa vào, tương tự, cũng chỉ có một cửa ra.”

Hai huynh đệ Hà Khứ Hà Tòng không nhiều lời, vội vàng dẫn đám người Lôi Vô Kiệt vào trong sơn cốc. Sau khi đám người đi vào một sơn đạo tối đen chật hẹp hết thời gian một nén nhang, Lôi Vô Kiệt cảm thấy phái trước có ánh sáng mơ hồ, tăng tốc chạy nhanh khỏi cửa động, không khỏi ồ lên một tiếng kinh ngạc.

Đây là một thế giới nho nhỏ. Một thế giới của kiếm.

Trong sơn cốc là từng gian nhà đúc kiếm san sát, trong nhà là từng người cao lớn để trần đầu đầy mồ hôi đang đúc kiếm, trên đường có người điều khiển xe ngựa chạy qua, phía sau xe ngựa bày từng thanh kiếm, thân kiếm tỏa sáng lóng lánh, vừa nhìn đã biết không phải vật phàm.

“Nhiều kiếm quá.” Hai mắt Lôi Vô Kiệt bừng sáng.

Hà Tòng cười ngượng ngùng: “Nhưng những thanh kiếm đó bị đem đi hủy.”

“Hả?” Lôi Vô Kiệt cả kinh.

“Nơi này là Kiếm Tâm trủng, chỉ rèn kiếm tốt nhất thiên hạ, tất cả những thanh kiếm không được coi là thượng phẩm đều sẽ bị đem hủy, những thi thể kiếm ngươi thấy ngoài cửa Kiếm Trủng chính là những thanh kiếm thất bại đó!” Hà Tòng ngạo nghễ nói, nhưng vừa dùng sức nói chuyện, miệng vết thương trên người đã bung miệng, máu tươi chảy ra.

Hà Tòng vội vàng đỡ hắn: “Tạm thời đừng nói chuyện, giờ lập tức tới Kiếm các tìm lão gia tử thôi.”

Chỉ thấy một cỗ xe ngựa xé gió chạy tới, trên đó là hai cô gái giống nhau như đúc, gương mặt không hẳn xinh đẹp nhưng vô cùng khí khái, dung mạo còn mạnh mẽ hơn nam tử. Điểm khác nhau duy nhất là một người có nốt ruồi giữa trán. Hai cô thấy mọi người, vội vàng ghìm cương ngựa. Cô gái có nốt ruồi giữa trán nhìn Hà Khư Hà Tòng, kinh hãi nói: “Sao bảo ra ngoài cốc đón khách từ Tuyết Nguyệt thành tới cơ mà? Sao lại bị thương tới nước này?”

“Nói ra thì dài lắm.” Hà Tòng thở dài: “Các vị này chính là khách từ Tuyết Nguyệt thành tới.”

Cô gái kia ngẩn người, hỏi lại: “Trong thư viết chỉ có một người thôi mà?” “Không kịp giải thích.” Hà Tòng ôm Hà Khứ lên xe ngựa. “Tới Kiếm Các chữa thương trước đã.”

Tư Không Thiên Lạc cũng vội vàng ôm Tiêu Sắt lên xe: “Sư đệ của ta cũng bị thương, hôn mê đã lâu. Xin các vị chữa trị cho hắn.”

Cô gái kia thấy ánh mắt khẩn khoản của Tư Không Thiên Lạc, không hề do dự lập tức gật đầu: “Đương nhiên rồi. Ta dẫn các ngươi tới Kiếm Các trước đã, Vô Thiên, ngươi dẫn hai vị khách Tuyết Nguyệt thành này theo sau.”

Cô gái bên cạnh gật đầu, xoay người xuống xe ngựa. Cô gái có nốt ruồi giữa trán lập tức vung roi ngựa, xe ngựa lao nhanh về phái một gian các.

“Hà Khứ Hà Tòng, Vô Pháp Vô Thiên. Đây hẳn là hai tỷ muội hộ kiếm của Kiếm Tâm trủng, Vô Pháp Vô Thiên.” Lạc Minh Hiên nói.

Cô gái vừa xoay người xuống ngựa gật đầu: “Đúng vậy, tại hạ Vô Thiên.”

Lạc Minh Hiên ôm quyền: “Đệ tử của trưởng lão Tuyết Nguyệt thành, Lạc Minh Hiên.”

Vô Thiền gật đầu: “Ngươi là người trên thư, vậy vị này là...”

Lôi Vô Kiệt cũng vội vàng ôm quyền: “Đệ tử nhị thành chủ Lý Hàn Y của Tuyết Nguyệt thành, Lôi Vô Kiệt.”

Vô Thiên kinh ngạc: “Đồ đệ của Kiếm Tiên? Sao trong thư không nhắc tới?”

Lôi Vô Kiệt cười khổ, đành thuật lại mọi chuyện mình gặp trên đường. Hai người làm sao từ Tuyết Nguyệt thành chạy tới núi Thanh Thành, lại làm sao từ núi Thanh Thành chạy tới Lôi môn, không hiểu sao gặp hai sát thủ tuyệt đỉnh của Ám Hà đuổi giết, cuối cùng tình cờ bắn ra Thiên Thành lệnh, vừa vặn gặp Lạc Minh Hiên và Hà Khứ Hà Tòng ở gần đó nên được cứu. Nhưng đến giờ hắn vẫn không hiểu vì sao mình lại bị đuổi giết.

Vô Thiên nghe xong suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu: “Ta cũng không hiểu vì sao. Xưa nay Ám Hà giết người không bao giờ không có nguyên nhân, chắc chắn có người bỏ giá cao mua đầu các ngươi. Ta dẫn các ngươi tới gặp lão gia tử đã, có lẽ lão gia tử có cách giúp các ngươi.”

“Lão gia tử là ai?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Đương nhiên là chưởng môn của Kiếm Tâm trủng rồi! Ngốc!’ Lạc Minh Hiên khinh thường nói, sải bước đi trước.

Lôi Vô Kiệt ‘ồ’ khẽ một tiếng, như đang suy nghĩ điều gì.

Chương 108: Thiên hạ danh kiếm

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Vô Thiên dẫn Lạc Minh Hiên và Lôi Vô Kiệt tới trong Kiếm Các, vừa vặn gặp được Vô Pháp vừa đưa Hà Khứ Hà Tòng và Tư Không Thiên Lạc, Tiêu Sắt tới Kiếm Các.

Vô Thiên hỏi: “Bố trí cho bọn họ xong rồi à?”

“Ừ, đã giao cho Hoa Cẩm. Đang chữa thương trên tầng ba.” Vô Pháp gật đầu: “Lão gia tử chờ bọn họ trong các, vào đi thôi.”

“Được.” Vô Thiền xoay người nói với Lạc Minh Hiên và Lôi Vô Kiệt: “Nhị vị, mời theo ta.”

Lôi Vô Kiệt hỏi Lạc Minh Hiên: “Lạc sư huynh, ngươi tới Kiếm Tâm trủng có nhiệm vụ gì vậy?”

Lạc Minh Hiên lắc đầu: “Không có nhiệm vụ gì, chẳng qua ta nhìn ván cờ ‘tiên nhân lục bác’ ngộ được đôi chút môn đạo, có vẻ có liên quan tới kiếm. Trên tay mụ già kia có một thanh Hà Ảnh kiếm nhưng không chịu tặng ta, mụ ấy bảo mình là người quen với lão gia tử của Kiếm Tâm trủng, xin giúp ta mấy thanh, bảo ta tự tới lấy.”

“Ta còn tưởng Lạc Hà Tiên Tử chỉ biết chưởng pháp, không ngờ còn tinh thông cả kiếm thuật.” Lôi Vô Kiệt nói.

“Bắc Ly trọng kiếm, người tập võ thường đều luyện vài chiêu kiếm thuật, ngươi nhìn tam thành chủ ấy được gọi là Thương Tiên duy nhất, chiếm tám phần võ lực của người dùng thương trong thiên hạ, thật ra nếu ông ấy dùng kiếm chắc cũng có tu vi tầm nửa kiếm tiên.” Lạc Minh Hiên nói.

Hai người cứ thế theo Vô Thiên đi thẳng tới, sau vài bước chân đã vào trong chính đường của Kiếm Các. Chỉ thấy xung quanh đặt vô số thanh kiếm tinh xảo mỹ lệ, hình dạng khác biệt. Lôi Vô Kiệt và Lạc Minh Hiên hai mắt bừng sáng, nhìn kiếm trong chính đường, trầm trồ tán thưởng.

“Lôi Vô Kiệt, ngươi nhìn thanh này xem!” Lôi Vô Kiệt chỉ vào một thanh trường kiếm có ba gợn sóng ở phần mũi, vui vẻ nói: “Thanh này là Kỳ Lân Nha, năm xưa từng là bội kiếm của Kỳ Lân Kiếm Thủ - Lý Tu Khê, từng xếp hạng mười sáu trên kiếm phổ!” Lạc Minh Hiên đang định giơ tay ra chạm vào lại nghe một giọng nói mang chút ý cười truyền lại: “Kỳ Lân Nha có sát tính rất nặng, nếu ngươi thật sự chạm vào nó, như vậy rất có thể người bị thương sẽ là ngươi.”

Lạc Minh Hiên vội vàng rụt tay lại, hắn và Lôi Vô Kiệt ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một ông lão râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền lành đang đi về phía hai người, chắc hẳn là lão gia tử mà Vô Pháp Vô Thiên vẫn luôn nhắc tới.

Quả nhiên, Vô Pháp Vô Thiên chắp tay cung kính gọi: “Lão gia tử.”

“Đệ tử Lạc Hà Tiên Tử mà trong thư nói tới đều xin kiếm là ai?” Lão gia tử hỏi.

Lạc Minh Hiên vội vàng chắp tay: “Tại hạ Lạc Minh Hiên, chính là đệ tử của Lạc Hà Tiên Tử.”

Lão gia tử gật đầu, đột nhiên gương mặt mỉm cười khả ố: “Giờ sư phụ ngươi có khỏe không?”

Lạc Minh Hiên kinh ngạc, ngại ngùng nói: “Vẫn...vẫn khỏe.”

Lão gia tử lau nước miếng tí nữa thì chảy ra: “Vẫn xinh đẹp như xưa chứ?”

Vô Thiên ở bên cạnh ho mạnh một tiếng.

Lão gia tử lập tức ưỡn eo, hắng giọng một cái, khôi phục lại vẻ tiên phong đạo cốt, nghiêm túc nói: “Kiếm của ngươi, lão hủ đã rèn xong.” Lạc Minh Hiên vui vẻ nói: “Xin tiền bối ban kiếm.”

“Ban kiếm? Dùng từ này hay lắm.” Lão gia tử cao giọng cười lớn, đột nhiên vung tay áo, một hàng kiếm lơ lửng trước mặt Lạc Minh Hiên.

Tổng cộng bảy thanh, dài ngắn bất đồng. Cắm xuống mặt đất, tỏa ra ánh sáng sắc bén.

“Trọng kiếm Vô Vọng, khinh kiếm Biệt Ly, trường kiếm Phượng Hoàng, song kiếm Cú Mang, Kiếp Trần, kiếm ba xích Bàn Nhược, Nhất Mục. Tổng cộng bảy thanh kiếm, cầm lấy đi.” Lão gia tử vuốt râu mỉm cười nói.

Lạc Minh Hiên trợn tròn hai mắt: “Những bảy thanh kiếm? Phóng thoáng vậy!”

Lão gia tử gật đầu, gương mặt lại mỉm cười kỳ quái: “Ai bảo sư phụ ngươi xinh đẹp như vậy... À không đúng, cái này, sư phụ ngươi giản lược những võ công ngươi nghiên cứu gần đây. Lão hủ cũng coi như sống vài chục năm, khi trẻ tuổi đã gặp cao thủ ngộ ra trận cờ ‘tiên nhân lục bác’. Sau lưng người đó đeo ba thanh kiếm, bên hông dắt bốn thanh, nhìn từ xa lại trông như con nhím, không sai đâu.”

Lạc Minh Hiên lập tức ôm lấy đống kiếm trước mặt: “Vậy xin cám ơn lão gia tử.”

“Còn ngươi... trông quen nhỉ.” Lão gia tử quay sang phía Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt ngây ra một chút rồi gãi đầu nói: “Chắc thế.”

Lão gia tử mỉm cười, đột nhiên vung tay, Thính Vũ kiếm của Lôi Vô Kiệt lập tức rời vỏ bay ra. Lôi Vô Kiệt giơ tay muốn bắt lại nhưng không kịp, kiếm đã được lão gia tử nắm trong tay. Gương mặt lão gia tử lộ vẻ hoài niệm như gặp được cố nhân: “Thính Vũ, đã lâu không gặp.”

Lạc Minh Hiên kinh ngạc: “Lão gia tử, ngài biết thanh kiếm của Lôi sư đệ à?”
Lão gia tử cười nói: “Thính vũ quan tuyết, vọng hoa văn phong. Phong nhã tứ kiếm vốn do ta chế tạo khi còn trẻ, đương nhiên nhận ra rồi.” Sau khi nói xong lão gia tử vung tay, Thính Vũ kiếm đột nhiên bay sang bên cạnh, rơi vào trong một vỏ kiếm, xung quanh còn đặt ba thanh trường kiếm khá tương tự.

“Phong nhã tứ kiếm?” Lạc Minh Hiên kinh ngạc nói: “Do tiền bối rèn ra? Tiền bối ngài là... Lý Tổ Vương!”

Lão gia tử chậm rãi gật đầu, gương mặt mỉm cười.

“Không phải ngài đã chết rồi à?” Lạc Minh Hiên nói tiếp.

Lão gia tử lập tức chán nản: “Ngươi... Ngươi mới chết ấy, ta chỉ không ra mặt ngoài giang hồ ba mươi năm thôi, ai bảo ta chết chứ! Ta...”

“Ông ngoại!” Một giọng nói vang lên, lão gia tử và Lạc Minh Hiên quay đầu nhìn sang, chỉ thấy một người áo đỏ đang quỳ rạp xuống đất. Gương mặt Lôi Vô Kiệt đầy nước mắt: “Cháu trai bất hiếu Lôi Vô Kiệt, xin tham kiến ông ngoại.”

Lý Tố Vương vẫn chỉ mỉm cười giơ tay ra, một luồng nội kình nâng Lôi Vô Kiệt lên: “Kiếm thuật có thành tựu, không coi là bất hiếu. Có Thính Vũ kiếm chứng tỏ con đã gặp tỷ tỷ của con rồi?”

Lôi Vô Kiệt lau giọt lệ nơi khóe mắt, gật đầu.

Lý Tố Vương vuốt râu: “Được. Tỷ tỷ của con mới rõ là bất hiếu, biết thừa lão già ta đây một thân một mình lẻ loi nơi Kiếm Tâm trủng này mà chẳng thèm tới thăm ta. Con bảo xem, ta có ép nó làm trủng chủ đâu cơ chứ, sao nó phải sợ ta như vậy làm gì? Thanh Thính Vũ kiếm này coi như trừng phạt, ta tịch thu!”

“Ông ngoại, cái này...” Lôi Vô Kiệt kinh hãi kêu.

“Ta tặng con một thanh tốt hơn.” Lý Tố Vương mỉm cười thần bí, giơ tay phải ra, một hộp kiếm dài bay ra từ góc tối, dừng lại trong tay ông ta. “Tiểu Kiệt, con luyện kiếm từ nhỏ chắc cũng biết kiếm phổ mà Kiếm Tâm trủng chúng ta liệt kê chứ.”

“Đương nhiên biết.” Lôi Vô Kiệt gật đầu.

Lý Tố Vương vung nhẹ cánh tay, hộp kiếm mở ra, thanh kiếm được cất giữ trong đó rốt cuộc cũng hiển lộ diện mạo thực. Thân kiếm thon dài mỏng manh, gần như trong suốt

“Kiếm trên đời, có thanh tên bốn chữ, rất nhiều thanh tên ba chữ, nhiều nhất là hai chữ.”

“Thanh kiếm này lại khác, nó chỉ có một chữ.”

“Nó tên Tâm, ‘Tâm’ trong Kiếm Tâm trủng.”

Lý Tố Vương đột nhiên đóng hộp lại, đẩy tới, đưa nó tới tay Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt ôm hộp kiếm, tay run run: “Đứng thứ tư trong thiên hạ thập đại danh kiếm... Tâm kiếm?”

Lý Tố Vương mỉm cười gật đầu; “Đúng.”

Chương 109: Ba lần vào kiếm tâm

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Hai mươi năm trước, Kiếm Tâm trủng từng liệt kê kiếm phổ đánh giá danh kiếm trong thiên hạ, trong đó Thiên Trảm được thờ cúng trong Khâm Thiên giám tại Thiên Khải thành đứng hạng nhất, thần binh tổ truyền của Vô Song thành Đại Minh Chu Tước đứng thứ hai, Thiết Mã Băng Hà của Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y đứng thứ ba trên kiếm phổ, còn thứ tư là danh kiếm mà trủng trù đời đầu của Kiếm Tâm trủng rèn ra - Tâm. Khi kiếm thành trủng chủ đời đầu nhảy vào lò rèn kiếm, lấy thân thử kiếm, cho nên có lời đồn rằng trên thân kiếm có tinh phách của trủng chủ đời đầu cư ngụ. Nó là thanh kiếm đại thành của Kiếm Tâm trủng, có thể tâm kiếm hợp nhất cùng chủ kiếm, tên chỉ có một chữ ‘Tâm’. Thanh Tâm kiếm này xếp hạng tư trong kiếm phổ, trước nay luôn là bội kiếm của truyền nhân trùng chủ các đời, chủ nhân gần nhất của nó là...

“Kiếm tâm hữu nguyệt, thụy mộng sát nhân.” Thanh Long trong thiên khải tứ thủ hộ, Lý Tâm Nguyệt.

Lôi Vô Kiệt chậm rãi mở hộp kiếm, trường kiếm trong hộp như cảm ứng được động tác của hắn, đột nhiên ngâm vang.

“Có người cho rằng kiếm chỉ là kiếm, người là người, ví dụ như tỷ tỷ của con, không muốn nhận thanh Tâm kiếm này, ngược lại chạy rõ xa tới Côn Luân muốn lấy Thiết Mã Băng Hà. Nhưng có người lại cảm thấy kiếm cũng là tâm, tâm cũng là kiếm, ví dụ như mẫu mẫu thân của con. Con có thể lựa chọn, dẫu sao lấy tâm làm kiếm cũng là chuyện rất nguy hiểm.” Lý Tố Vương nhìn Lôi Vô Kiệt, nói rất trịnh trọng.

Lôi Vô Kiệt lại như hoàn toàn không nghe thấy lời của ông, hai mắt nhìn chằm chằm vào thanh kiếm, đột nhiên giơ tay phải ra gầm lên một tiếng: “Kiếm lên!”

Hộp kiếm chấn động, Tâm kiếm ngâm vang.

“Đây còn là kiếm ư? Là quỷ mới đúng...” Lạc Minh Hiên trợn tròn hai mắt.

“Kiếm lên!” Lôi Vô Kiệt lại gầm lên, trường kiếm tiếp tục ngâm vang, thế nhưng vẫn không ra khỏi hộp.

Lý Tố Vương vung nhẹ tay lên, tiếng ngâm của Tâm kiếm mới từ từ nhỏ đi, hắn nhẹ giọng nói: “Con đừng nghĩ tới chuyện khống chế thanh kiếm này mà phải trở thành bằng hữu cùng kiếm, hoặc con phải trở thành thanh kiếm này.”

Lôi Vô Kiệt nhắm mắt, tâm kiếm lập tức rời hộp, xoay tròn giữa không trung, kiếm phong gầm thét, trong gió như có tiềng gào của mãnh thú và yêu ma, như có thứ đáng sợ gì đó sắp lao ra khỏi kiếm.

Cuối cùng Lạc Minh Hiên cũng tin truyền thuyết, thanh Tâm kiếm này là vật sống!

Lôi Vô Kiệt nhắm hai mắt lại nhìn lại trong ký ức của mình, chứng kiến kiếm khách áo trắng như tuyết, bà đứng trên đỉnh Thiên Khải thành, tắm ánh trăng tròn, giơ cao Tâm kiếm trong tâm, ánh mắt vừa ôn nhu vừa lạnh lùng. Toàn thân bà như vầng trăng giữa bầu trời, lạnh lẽo cô đơn. Bà đột nhiên cúi đầu nhìn Lôi Vô Kiệt, mỉm cười, ánh trăng lạnh lẽo dường như trở nên ấm áp hẳn lên, bà nhẹ giọng nói: “A Kiệt, đã lâu không gặp.”

Lôi Vô Kiệt chìm vào hồi ức lập tức đổ lệ đầy mặt, hình ảnh đột nhiên thay đổi, hắn chứng kiến trong Lôi gia bảo, giữa đêm tuyết, kiếm khách áo bào trắng như tuyết đứng giữa mặt tuyết, nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt mình. Bản thân vẫn là đứa bé đang khóc lóc, kiếm khách kia chỉ mỉm cười ôn nhu: “A Kiệt, chờ mẹ về đón con.” Sau đó bà xoay người, Lôi Vô Kiệt muốn giơ tay nắm lấy tay bà, cảm thấy lúc này mà không nắm được bà, sẽ mất bà vĩnh viễn.

“Mẹ ơi, đừng đi.” Lôi Vô Kiệt giơ tay ra trái với ký ức, không ngờ lại thật sự nắm được vạt áo này. Lý Tâm Nguyệt quay đầu lại nhìn Lôi Vô Kiệt, ánh mắt đầy vui mừng: “A Kiệt...”

Lôi Vô Kiệt đột nhiên mở mắt, ảo giác tan đi, trong tay hắn không có vạt áo vừa nắm được mà là một thanh kiếm. Tâm kiếm đã được hắn nắm trong tay. “Lần đầu vào kiếm tâm, tốt lắm.” Lý Tố Vương gật đầu khen ngợi.

“Những thứ con thấy lúc vừa rồi là gì vậy?” Lôi Vô Kiệt đầu đầy mồ hôi hỏi.

Lý Tố Vương mỉm cười: “Là kiếm tâm của con.” Sau khi nói xong đột nhiên bước lên trước một bước, xuất chưởng đánh lên ngực Lôi Vô Kiệt: “Lại vào kiếm tâm nào!”

Tinh thần của Lôi Vô Kiệt lập tức bay ra ngoài.

Lần này hắn thấy một ngọn núi tuyết nguy nga tráng lệ. Trên đỉnh núi tuyết là một người đeo khăn che mặt màu xám đang đứng thẳng, trong tay cô cầm một thanh kiếm thon dài đẹp đẽ. Cô đột nhiên gầm lên một tiếng, toàn bộ núi tuyết đều bị tiếng gầm này làm cho chấn động tới run rẩy, từng khối tuyết lớn đọng cả trăm ngàn năm rơi từ trên đỉnh núi xuống. Cô múa kiếm lên, trên dãy núi xung quanh từng đợt tuyết không ngừng đổ xuống, những luồng kiếm khí kinh thiên động địa tản mát từ thân kiếm bạch ngọc tinh xảo, đánh tan những áng mây hay sương mù trên không trung. Chỉ trong chớp mắt đột nhiên có tới hơn trăm bóng người, có cầm kiêm đứng giữa tầng mây cười lớn, có khoanh tay đạp lên tuyết rơi giữa không trung lạnh lùng nhìn mặt đất, có nhắm mắt ngã thẳng xuống theo thế tuyết lở...

Cuồng phong vén tấm khăn che của cô, rốt cuộc Lôi Vô Kiệt cũng thấy được tướng mạo thật của cô: “Tỷ tỷ...”

Lý Tố Vương nhẹ nhàng giơ tay đánh một chưởng vào sau lưng Lôi Vô Kiệt. Lôi Vô Kiệt như đang đi vào cõi thần tiên, lần thứ hai tỉnh lại. Hắn há hốc mồm thở hổn hển, khó hiểu: “Con thấy tỷ tỷ...”

“Năm đó tỷ tỷ của con không muốn đi theo con đường cũ của mẫu thân con, tuy khống chế được Tâm kiếm nhưng lại không muốn, cố tình cầm Tâm kiếm tới núi Côn Luân theo đuổi Thiết Mã Băng Hà. Thứ con thấy chắc là cảnh con bé tới cầu kiếm năm xưa.” Lý Tố Vương nói: “Con đã thấy kiếm của Tâm Nguyệt, kiếm của Hàn Y, lần thứ ba vào kiếm tâm hãy nhìn kiếm của chính mình đi.” Sau khi nói xong không đợi Lôi Vô Kiệt lên tiếng, ông đột nhiên xuất chưởng thứ ba.

Ba lần vào kiếm tâm!

Đình đài lầu các, kèn tiêu ca múa. Đột nhiên thấy một người áo đỏ từ phương xa xuất kiếm từ tây tới, dẫn theo vô số cánh hoa. Hoa rơi tứ tán, một người áo xanh lục dẫn một người áo đỏ khiêu vũ, có công tử áo xanh thổi sáo trợ húng, có nam tử tóc dài đột nhiên nhảy lên gác cao, cao giọng hát một bài ca thiếu niên.

“Ta muốn cưỡi gió bay về bắc, Hiên Viên tuyết lớn tựa bão dông.

Ta muốn mượn thuyền chèo về đông, tiên tử yểu điệu nghênh gió tới.

Ta muốn cưỡi mây ngàn vạn dặm, long ngâm trong triều làm gì ta?

Trên đỉnh Côn Luân tắm nắng dương, tận cùng biển cả ngắm núi xanh.

Gió thổi vạn dặm yến về tổ, không thấy chân trời chẳng về đâu!”

Tràn ngập khí khái thiêu niên, đây là ta, kiếm của Lôi Vô Kiệt!

Lôi Vô Kiệt mở bừng hai mắt, xiết chặt lấy Tâm kiếm, thanh trường kiếm cuối cùng cũng ngừng ngâm, Lý Tố Vương cười vang: “Được được được, sau gần mười năm rốt cuộc Tâm kiếm cũng có chủ nhân chân chính của mình.”

Lôi Vô Kiệt nhìn về phía Lý Tố Vương: “Ông ngoại, sao con cảm thấy có vẻ không đúng.”

Lý Tố Vương mỉm cười thần bí: “Có chỗ nào khác à?”

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ rồi nói: “Chân khí của con lưu chuyển, có vẻ càng thuận lợi hơn so với trước đây. Cảm giác này...” Lôi Vô Kiệt nhớ lại, trước đây cảm giác này cũng từng xuất hiện một lần, đó là khi mượn nội lực của Tiêu Sắt tăng cường Hỏa Chước thuật lên tới Thiên Hỏa cảnh, xuất một chưởng đánh bay Thiên Diện Quỷ.

Lôi Vô Kiệt cả kinh: “Con bước vào Tự Tại Địa Cảnh rồi?”

Lý Tố Vương gật đầu: “Vừa rồi con vào kiếm tâm ba lần, giờ Tâm kiếm đã hình thành liên kết với con, con cũng đã gián tiếp tu thành bốn môn tâm pháp Kiếm Tâm quyết. Lát nữa ta sẽ giao bí kíp Kiếm Tâm quyết cho con, tu luyện hàng ngày theo như trong sách, Tự Tại Địa Cảnh có là gì?”

Lôi Vô Kiệt lập tức hiểu ra, khí tức trên người lập tức tiết xuống, đang định mở miệng lại thấy trước mắt tối sầm, đã hôn mê bất tỉnh. Lạc Minh Hiên vội vàng đi tới đỡ hắn, nhìn Lý Tố Vương với vẻ khó hiểu.

Lý Tố Vương giơ tay kiểm tra hơi thở của Lôi Vô Kiệt rồi khẽ lắc đầu: “Không sao. Xem ra các ngươi đi đường rất lâu rồi, nó chỉ mệt quá thôi.”

Chương 110: Ẩn mạch bị thương

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Ánh mặt trời chiếu vào gian nhà, một người mặc áo đen lẳng lặng tựa vào mép giường, có vẻ đã ngủ rất sâu.

“Cô ấy ngồi đây suốt đêm, giờ rốt cuộc không chịu nổi nữa.” Một giọng nói trong trẻo vang lên, chỉ thấy một cô gái khoảng mười lăm mười sáu tuổi ngồi ngoài phòng, tay vung vẩy một gốc dược thảo, nhẹ giọng nói: “Thật ra hiện giờ thân thể của cô ấy cũng không được tốt, cũng cần cho ít thuốc điều trị một thời gian.”

“Người trẻ tuổi kia thì sao? Hắn bị thương nặng à?” Người ngồi bên cạnh cô bé này là Lý Tố Vương trủng chủ Kiếm Tâm trủng, hắn tò mò quan sát người trẻ tuổi sắc mặt trầm tĩnh trong phòng.

“Không phải, bên ngoài hắn không hề bị thương nhưng mạch tượng lại cực kỳ rối loạn. Thế nhân đều biết hiển mạch, cũng tức là chỉ kỳ kinh bát mạch cùng mười hai thường mạch, mười lăm lạc mạch. Nhưng con người thật ra có ẩn mạch, còn khó phát hiện hơn. Người tập võ nghiên cứu sâu hơn về nó vì nội lực của con người ẩn giấu trong ẩn mạch. Ẩn mạch của người này bị tổn hại, không thể động võ được. Nhưng ta cảm giác được trong ẩn mạch của hắn có một luồng lực lượng đáng sợ, nếu luồng lực lượng này phản phệ, hắn sẽ gặp nguy hiểm.” Hoa Cẩm cắn cọng thảo dược vào miệng: “Chắc hắn bị phản phệ, nhưng phản phệ lần này không mạnh cho nên hắn chỉ bị khí hư một chút, bồi bổ lại là được. Nhưng sau này...”

“Ẩn mạch bị hao tổn do trời sinh à?” Lý Tố Vương hỏi.

Hoa Cẩm lắc đầu: “Không phải, rõ ràng là ẩn mạch của hắn bị người khác đánh bị thương, hơn nữa hắn bị thương đã nhiều năm.”

“Ai lại ác độc tới mức này?” Lý Tố Vương nhíu mày.

“Không biết. Dù sao người đó cũng có võ công rất cao.” Hoa Cẩm vẫn ngồi trên ghế, lung lay hai chân, nhún vai.

“Ngươi không chữa được à?” Lý Tố Vương nhìn cô một cái.

Hoa Cẩm thở dài: “Đừng nói là ta, cho dù sư phụ ta còn sống cũng chẳng chữa nổi, kể cả vị sư huynh ba lòng hai ý của ta e rằng cũng không chữa nổi.”

“Vị sư huynh ba lòng hai ý của ngươi?” Lý Tố Vương suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Thương Tiên - Tư Không Trường Phong?”

“Sư phụ nói nếu sư huynh tập trung vào y đạo, như vậy trong thiên hạ này không ai hắn không chữa được. Nhưng sư huynh vừa học y lại vừa luyện thương, còn chạy đi làm thành chủ gì gì đó, hết chân trong lại tới chân ngoài, còn học y thế nào được”Hoa Cẩm bất mãn nói.

Lý Tố Vương cười: “Ngươi thì tập trung nghiên cứu y thuật, hái thảo dược trong Kiếm Tâm trủng chúng ta cả năm, ta dụ ngươi học kiếm vài lần rồi ngươi cũng không chịu, sao ngươi cũng không chữa được cho hắn?”

Hoa Cẩm thở dài, nghiêm trang đáp: “Ta còn nhỏ mà?”

Hai người đang nói chuyện, chỉ thấy phía xa có một người tới, trên lưng cõng ba thanh trường kiếm, hông đeo hai thanh trường kiếm và hai thanh kiếm ba xích, nhìn từ xa chẳng khác nào con nhím.

Hoa Cẩm không nhịn nổi mỉm cười: “Ai vậy, sao ăn mặc như con nhím thế kia.”

Lạc Minh Hiên ngượng ngùng gãi gãi đầu, nhưng vừa giơ tay lên mấy thanh kiếm trên người đã va nhau leng ca leng keng, hắn thở dài: “Tiền bối, trên đời này thật sự có người một mình dùng bảy thanh kiếm à?”

Lý Tố Vương gật đầu: “Đương nhiên, trong Vô Song Kiếm Hạp của thành chủ Vô Song thành năm xưa có tận mười ba thanh kiếm.” Lạc Minh Hiên bĩu môi: “Tiền bối, ngài đừng dọa ta. Trong Vô Song Kiếm Hạp là phi kiếm, một thanh chỉ khoảng một trượng, đâu có giống ta.”

Lý Tố Vương duỗi tay: “Vậy ngươi trả kiếm lại cho ta.”

Lạc Minh Hiên vội vàng xua tay: “tạm biệt tiền bối.” Đang định quay người bỏ đi lại liếc thấy cảnh tượng trong phòng, ồ lên một tiếng: “Đây... đây chẳng phải Thiên Lạc sư tỷ và Tiêu sư đệ à! Ồ!”

Tiêu Sắt nằm trên giường, mặt giật giật vài cái.

Hoa Cẩm giơ tay chụp lấy Lạc Minh Hiên: “Ngươi nói to quá đấy!”

“A.” Tiêu Sắt gọi khẽ một tiếng, đôi mắt mở ra. Hắn cảm thấy trước ngực như bị thứ gì khá nặng đè lên, không thở nổi, cúi đầu nhìn lại mới phát hiện Tư Không Thiên Lạc đang nằm nhoài tại đó. Tiêu Sắt nheo mắt suy nghĩ, giả bộ không nhìn thấy, lại ngả đầu ra nhắm hai mắt lại.

“Hắn vừa mở mắt đúng không?” Lạc Minh Hiên hạ giọng hỏi Hoa Cẩm.

Hoa Cẩm chớp mắt đáp: “Hình như thế.”

“Sau đó hắn lại giả bộ đang ngủ hả?” Lạc Minh Hiên chỉ vào Tiêu Sắt hỏi.

Hoa Cẩm lại chớp mắt đáp: “Không sai.”

Lạc Minh Hiên lập tức rút trường kiếm bên hông ra: “Mẹ nó, dám lạm dụng sư tỷ của ta, xem ta có băm hắn ra không.”
“Không phải chuyện của ngươi.” Biến đi!” Hoa Cẩm nhảy từ trên ghế xuống, lưng cõng hòm thuốc lớn: “Lão gia tử, đến xem Hà Khứ đi, nên đổi thuốc cho hắn.”

“Ừ.” Lý Tố Vương gật đầu đi tới vài bước rồi lại quay đầu kéo Lạc Minh Hiên theo: “Cậu thanh niên nghe ta nói này, ngươi rõ là không biết điều! Nói đi, có phải ngươi chưa từng nói chuyện tình yêu bao giờ không?”

“Chưa... chưa từng.” Lạc Minh Hiên cắm kiếm về vỏ, mặt đỏ bừng.

Lý Tố Vương cười nói: “Vậy ngươi có yêu ai không?”

Lạc Minh Hiên giao dịch, hạ giọng nói: “Có...”

Ba người càng đi càng xa, lúc này Tư Không Thiên Lạc cũng lặng lẽ tỉnh dậy, phát hiện mình đang áp người vào ngực Tiêu Sắt, không khỏi đỏ mặt. Cô nhìn về phía Tiêu Sắt, chỉ thấy sắc mặt vẫn trầm tĩnh như nước, không nhịn được giơ tay ra muốn chạm vào mặt hắn. Lúc sắp chạm tới, lông mi của hắn lại hơi giật giật.

Tư Không Thiên Lạc kinh ngạc, ‘bốp’ một tiếng cho Tiêu Sắt một cái tát nặng. Tiêu Sắt không giả vờ ngủ tiếp, tức giận mở mắt: “Sao lại đánh ta!”

Tư Không Thiên Lạc cả giận nói: “Ngươi giả vờ ngủ!”

“Ngươi mới giả vờ ngủ! Ta thấy ngươi ngủ say như vậy nên mới không đánh thức ngươi!” Tiêu Sắt cả giận nói.

“Ta nhổ vào.” Không ngờ Tư Không Thiên Lạc thật sự nhổ một ngụm nước bọt tới mặt Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt ngây người, Tư Không Thiên Lạc cũng ngây ra như phỗng.

Cuối cùng Tiêu Sắt chậm rãi lau nước miếng trên mặt, gầm lên một tiếng: “Tư Không Thiên Lạc!”

Tư Không Thiên Lạc lập tức rảo bước bỏ chạy, nhưng mới tới cửa lại thấy trước mắt tối sầm, đột nhiên ngất xỉu. May mà Vô Pháp đi ngang qua nhanh tay lẹ mắt, đỡ được Tư Không Thiên Lạc. Tiêu Sắt cũng vội vàng bò từ trên giường dậy nhưng mới đi được vài bước đã kiệt sức ngã xuống đất.

Vô Pháp nhìn hắn bất đắc dĩ nói: “Cô nương người ta trông nom ngươi suốt một ngày một đêm, sao mới tỉnh dậy đã chọc người ta giận?”

Tiêu Sắt hổ thẹn hỏi: “Cô ấy bị sao vậy?”

Lại nghe tiếng Hoa Cẩm chạy về, giơ tay bắt mạch Tư Không Thiên Lạc nhíu mày: “Thân thể cô ấy còn suy yếu hơn tưởng tượng của ta, đưa cô ấy tới phòng ta, ta bốc thuốc cho cô ấy.”

Vô Pháp gật đầu bế Tư Không Thiên Lạc tới gian phòng bên cạnh. Hoa Cẩm lạnh lùng nhìn Tiêu Sắt một cái, hừ lạnh một tiếng rồi cũng bỏ đi.

Chỉ còn lại mình Tiêu Sắt vẻ mặt bất đắc dĩ ngồi dưới đất, giơ tay phải thở dài: “Ai đó... đỡ ta về giường được không.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau