THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Cao thủ trong thiên hạ

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Trong số mọi người ở đây, ngoại trừ Minh Hầu đã mất đi thần trí mặt không đổi sắc ra, Long Tà và Nham Sâm đều lộ vẻ kinh ngạc, Diệp An Thế cầm một chén rượu, nhẹ nhàng nhấp một ngụm: “Thế thì sao?”

“Thế thì.” Tiêu Vũ gõ nhẹ lên bàn.

“Ngươi với ta tuy là huynh đệ nhưng cùng mẹ khác cha. Phụ thân chúng ta còn là kẻ thù. Nói ra thì năm xưa cha ta suất lĩnh Ma giáo đông chinh, mọi người đều cho rằng ông ấy có dã tâm muốn xưng bá thiên hạ, nhưng thứ nhen lửa dã tâm của ông ấy rõ ràng là Minh Đức Đế đã cướp mất mẫu thân. Phụ hoàng của ngươi hại chết phụ thân của ta, đoạt mất mẫu thân của ta, ta không cầm đao chém ngươi đã là tốt lắm rồi, ngươi còn muốn ta giúp ngươi tranh đoạt đế vị hay sao?” Diệp An Thế đột nhiên buông chén rượu, ánh mắt lạnh lẽo.

Long Tà và Nham Sâm lập tức căng thẳng.

Nhưng Diệp An Thế lại cầm lấy bình rượu, chậm rãi rót một chén.

Long Tà và Nham Sâm liếc mắt nhìn nhau, sát khí mà Diệp An Thế tỏa ra trong khoảnh khắc vừa rồi tuyệt đối không phải ảo giác của họ. Nhưng chỉ trong chớp mắt luồng sát khí kia đã biến mất, Diệp An Thế vẫn mang vẻ nhẹ nhàng hời hợt, khó đối phó. Long Tà và Nham Sâm cùng hít một hơi lạnh.

“Năm xưa Cơ Nhược Phong bình phẩm cao thủ trong thiên hạ, dùng cảnh giới nhất phẩm phân chia võ nhân trong thiên hạ. Dưới nhất phẩm chỉ coi là võ phu, trên nhất phẩm mới tính là cao thủ. Còn nhất phẩm lại chia thành bốn cảnh giới, cảnh giới thứ nhất Kim Cương Phàm Cảnh, khi luyện thành không cần tuân thủ lục trần vạn pháp, không gì không phá được. Cảnh giới thứ hai Tự Tại Địa Cảnh, tâm như tự tại, dưới đất vô địch. Cảnh giới thứ ba Tiêu Dao Thiên Cảnh, dùng thiên đạo làm võ lực, mỗi đao mỗi kiếm đều khiến vạn vật hưởng ứng. Mơ hồ nhất lại là Thần Du Huyền Cảnh, chỉ có trong truyền thuyết, có thể nhắm mắt tĩnh tọa mà tinh thần du lãm ngoài vạn dặm.” Tiêu Vũ đột nhiên mở miệng nói. “Hiện tại giang hồ của Bắc Ly đang hưng thịnh, có bước vào Kim Cương Phàm Cảnh hay Tự Tại Địa Cảnh đều chẳng là gì, nhưng cao thủ Tiêu Dao Thiên Cảnh lại không nhiều. Vị Nham Sâm sau lưng ta là đệ tử của Bách Hiểu đường trên giang hồ, bọn họ vẫn luôn lặng lẽ ghi chép những cao thủ tuyệt đỉnh trong chốn giang hồ. Nham Sâm, ngươi thuật lại những cao thủ Thiên Cảnh trong nội địa Bắc Ly đi.”

Nham Sâm gật đầu rồi nói: “Nam Quyết lưu hành đao pháp, ba vị Đao Tiên đều ở Nam Quyết. Bắc Ly ưa kiếm, năm vị Kiếm Tiên đều ở Bắc Ly. Bao gồm Nho Kiếm Tiên, Đạo Kiếm Tiên, Cô Kiếm Tiên, Nộ Kiếm Tiên và Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên, năm người bọn họ đều đạt tới Thiên Cảnh. Trong thiên khải ngũ đại tổng quản, đại tổng quản Cẩn Tuyên và tổng quản chưởng hương Cẩn Tiên đều có tu vi Thiên Cảnh. Trong Thiên Sư phủ, Tề Thiên Trần cùng hai vị phó giam chính cũng đã đạt tới Thiên Cảnh. Trong Tuyết Nguyệt thành ngoại trừ Kiếm Tiên ra, Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân, Thương Tiên - Tư Không Trường Phong đều đạt tới Thiên Cảnh. Mấy ngày trước Tống Yến Hồi của Vô Song thành cũng bước vào Tiêu Đao Thiên Cảnh. Đường lão thái gia của Đường môn và Gia chủ Lôi Thiên Hổ của Lôi môn cũng đã bước vào Tiêu Dao Thiên Cảnh. Lão Tự Hào của Ôn gia chuyên đùng độc là chính, không nghiên cứu võ lực, không có ai bước vào Tiêu Dao Thiên Cảnh. Thêm vào Sát Nhân Vương - Ly Thiên và Cơ Nhược Phong đã biến mất đã nhiều năm, Lôi Vân Hạc vừa trở lại giang hồ, cộng với một số cao thủ vô danh không môn không phái. Hiện nay trên giang hồ số cao thủ Tiêu Dao Thiên Cảnh chỉ hơn hai mươi.”

“Ngươi tính thiếu rất nhiều người.” Diệp An Thế nhìn Nham Sâm bên dưới.

Nham Sâm lại không phủ nhận: “Trên giang hồ chỉ có hai nơi Bách Hiểu đường không cách nào tra xét. Một là Thiên Ngoại Thiên, một là Ám Hà. Nhưng nếu ta không đoán sai, Thiên Ngoại Thiên có ít nhất ba người, Ám Hà cũng ít nhất ba người.”

Diệp An Thế lắc đầu: “Không chỉ có thế, rất nhiều cao thủ ẩn giấu thực lực của bản thân. Bao năm qua Vô Song thành vẫn luôn là một trong thiên hạ tứ thành, không thể nào chỉ dựa vào một Tống Yến Hồi vừa đạt tới Tiêu Dao Thiên Cảnh. Còn Tuyết Nguyệt thành, Khâm Thiên giám, Đường môn, Lôi môn đều có thế lực ẩn giấu của bản thân. Chắc chắn ngươi từng nghe tới Đường Liên Nguyệt của Đường môn rồi.” “Đương nhiên. Nhất đạn lưu thủy nhất đạn nguyệt, bán nhập giang phong bán nhập vân. Từng là đệ nhất cao thủ trong giới trẻ của Đường môn.” Nham Sâm gật đầu: “Nhưng đã lâu rồi không xuất hiện.”

“Hắn vẫn luôn ở Đường môn, Ta đã gặp đồ đệ của hắn.” Diệp An Thế mỉm cười.

“Mấy năm nay Bạch Vương Tiêu Sùng lung lạc rất nhiều thế lực, Vô Song thành đã bị hắn thu dưới trướng, cho nên ta cần Thiên Ngoại Thiên ủng hộ.” Tiêu Vũ trầm giọng nói.

“Vì sao cứ phải là Thiên Ngoại Thiên?” Diệp An Thế hỏi.

“Đừng bao giờ có ý đồ với ngũ đại tổng quản và Khâm thiên giám, bọn họ luôn luôn đứng về phía một người, người đó chính là phụ hoàng của ta, Minh Đức đế. Mấy năm nay ta và Tiêu Sùng đều phái sứ giả tới Tuyết Nguyệt thành, nhưng Thương Tiên - Tư Không Trường Phong chỉ mỉm cười nhận lễ vật chứ chưa từng tỏ thái độ. Còn thái độ của minh hữu của Tuyết Nguyệt thành Lôi môn, Đường môn hay Ôn gia đều ám muội, không rõ ràng. Về phần Ám Hà, người ta phái đi đều chết trên con sông đó. Nhưng gần đây có tin truyền lại, người của Ám Hà đã lộ diện, rất có thể Tiêu Sùng đã tìm thấy bọn họ. Cho nên nếu ta không nhận được sự ủng hộ của tổng chủ Thiên Ngoại Thiên ở đây, như vậy rất có thể ta sẽ chết trên đường trở về Thiên Khải thành.” Tiêu Vũ nhìn Diệp An Thế, thần sắc nghiêm túc.

Diệp An Thế vẫn chỉ cười nhạt: “Ngươi không cần cố tình nói mình yếu ớt như vậy. Năm đó mẫu thân có một sư huynh yêu bà tới chết đi sống lại, vị sư huynh đó tên là Lạc Thanh Dương, sau đó trở thành người lợi hại nhất trong ngũ đại kiếm tiên, Cô Kiếm Tiên thành chủ Mộ Lương thành. Ông ấy là nghĩa phụ của ngươi.”

“Đúng, nghĩa phụ của chúng ta đúng là Lạc Thanh Dương. Nhưng Cô Kiếm Tiên ở trong Mộ Lương thành đã mười năm, không ra ngoài tới một bước. Ta không nghĩ hắn sẽ vì ta mà rời thành.” “Là nghĩa phụ của ngươi, sao lại thành nghĩa phụ của chúng ta?”

“Là của ta, cũng là của ngươi. Chúng ta là huynh đệ!” Tiêu Vũ nói rất thành khẩn.

“Vậy ngôi vị hoàng đế cũng là của chúng ta?” Diệp An Thế hỏi.

Tiêu Vũ mỉm cười lắc đầu: “Chỉ có cái này là không thể được.”

Diệp An Thế đứng dậy, phủi phủi ống tay áo, đi ra ngoài cửa động nhìn tuyết bay ngoài sơn động: “Ngươi cũng coi như thẳng thắn thành khẩn. Nhưng ta vẫn cảm thấy không có lý do gì để giúp ngươi. Vốn ta vào Lang Nguyệt Phúc Đại là tính sau khi bước vào Thần Du Huyền Cảnh mới đi ra. Đến lúc đó ta chính là thiên hạ đệ nhất, cái gì mà Tửu Tiên Thương Tiên Cô Kiếm Tiên đều không phải đối thủ của ta.”

“Còn một câu nói, mẹ quý nhờ con. Trong hoàng gia càng là như vậy. Mẫu thân vốn xuất thân giang hồ, không phải quý tộc, trong cung vốn đã bị coi thường. Cho nên khi ta còn rất nhỏ đã từng thề, sau này ta phải lên làm hoàng đế, khi đó mẫu thân của ta chính là thái hậu!” Tiêu Vũ cũng đứng dậy, ánh mắt lạnh băng.

Diệp An Thế hừ lạnh một tiếng, vẫn quay lưng về phía Tiêu Vũ: “Đó chẳng phải lựa chọn của bà ấy ư.”

Tiêu Vũ bước lên trước vài bước, đứng bên cạnh Diệp An Thế: “Ngươi muốn gặp bà ấy không?”

“Ngươi định dùng tình thân cảm hóa ta, đây không phải lựa chọn tốt. Ta đã gia nhập Phật môn, tứ đại giai không.” Khóe miệng Diệp An Thế khẽ nhếch lên, tà mị tới khó tả.

Tiêu Vũ kinh ngạc, không biết nên đáp ra sao.

“Nhưng.” Diệp An Thế lại nói tiếp: “Tranh đoạt thiên hạ gì đó có vẻ rất thú vị. Ta là một hòa thượng, không thể làm hoàng đế, nhưng tự tay giúp một người lên làm hoàng đế, nghe cũng không tệ.”

Chương 102: Đạp tuyết xuất quan

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Gương mặt Tiêu Vũ lộ vẻ đắc ý: “Thật ư?”

Diệp An Thế nhìn tuyết lớn bay tán loạn ngoài của động, gật đầu nói: “Thật. Nếu ta không đi ngươi sẽ chết. Ta không có nhiều người thân lắm, cũng mong hai người các ngươi đều sống khỏe mạnh.”

“Có điều kiện gì không?” Tiêu Vũ hỏi rất thản nhiên.

“Có.” Diệp An Thế cũng đáp rất dứt khoát: “Đừng để ta với bà ấy gặp nhau.”

“Được.” Tiêu Vũ mỉm cười: “Ta đáp ứng với ngươi, nhưng giờ ta có một điều kiện gấp cần ngươi giúp ta.”

“Ta vừa đồng ý giúp ngươi, ngươi đã bố trí nhiệm vụ cho ta? Liệu có nóng vội quá không?”

“Nhưng chuyện này thật sự rất cấp bách, bởi vì Tiêu Sùng đã động thủ. Bọn họ đang truy tung một người, rất có thể đang muốn khống chế hắn. Người đó rất quan trọng, tuyệt đối không thể để Tiêu Sùng đắc thủ trước được. Cho nên ta cần ngươi giúp ta, cướp lấy hắn hoặc giết hắn.” Tiêu Vũ trả lời rất nghiêm túc.

“Người nào mà khiến hai vị hoàng tử coi trọng như vậy?” Diệp An Thế nghe vậy nhíu mày.

“Ta đã nghe chuyện ngươi gặp lúc trước, ngươi cũng biết người đó.” Tiêu Vũ nửa úp nửa mở, không nói tiếp.

Diệp An Thế ngây ra một hồi rồi mới hiểu ra: “Chẳng lẽ người kia cũng họ Tiêu.”

“Phải.” Tiêu Vũ gật đầu.

“Tiêu Sắt?” Diệp An Thế nhíu mày.

“Bất kể hiện giờ hắn tên là gì cũng không sai, chính là người ngươi đang nghĩ đến.” Tiêu Vũ chứng kiến biểu cảm của Diệp An Thế có vẻ khác đi, trong lòng thấp thỏm: “Tình nghĩa giữa các ngươi rất sâu?”

Diệp An Thế gật đầu: “Đúng. Chúng ta là bằng hữu, ta có rất ít bằng hữu, hắn coi như một trong số đó. Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ đáp ứng thỉnh cầu của ngươi, nhưng có một điểm.”

“Sao?” Tiêu Vũ hỏi.

“Ta sẽ bảo đảm Bạch Vương Tiêu Sùng không cách nào nhận được hắn, thế nhưng ngươi cũng không chiếm được. Tiêu Sắt không thể chết, đây là giới hạn của ta.” Giọng điệu của Diệp An Thế hết sức quả quyết.

“Nếu Tiêu Sắt cũng muốn trở lại Thiên Khải thành thì sao?” Tiêu Vũ suy nghĩ một chút rồi hỏi.

“Đó là chuyện khác. Chẳng qua với những gì ta biết về hắn, hắn có vẻ không hứng thú với vị trí mà các ngươi đều mong muốn.” Diệp An Thế nhìn Tiêu Vũ một cái: “Hiện giờ bọn họ đang ở đâu?”

“Theo tin tức nhận được hôm qua, bọn họ vừa xuống núi Thanh Thành, đang tới Lôi gia bảo, nhưng trên đường gặp vài đợt sát thủ mai phục. Đi cùng hắn còn có đệ tử của Lý Hàn Y là Lôi Vô Kiệt, con gái của Tư Không Trường Phong là Tư Không Thiên Lạc, hai người đều đã bước vào cảnh giới Kim Cương Phàm Cảnh, nhưng còn xa mới đủ ngăn được đám sát thủ đó.” Tiêu Vũ nói.

Diệp An Thế thở dài: “Vốn định tới cảnh giới Thần Du Huyền Cảnh mới nhập thế, nhưng chẳng có cách nào rồi. Chúng ta sống trên thế gan, tự tại đã khó, tiêu dao lại càng khó, thần du càng khó hơn lên trời. Năm xưa Cơ Nhược Phong luận về nhất phẩm tứ cảnh, ngoại trừ võ lực ra còn chỉ cảnh giới của con người.” Nói xong hắn lại mỉm cười, hạ giọng lẩm bẩm: “Ngày trước các ngươi bảo vệ ta đi đường, giờ tới phiên ta bảo vệ các ngươi đi đường.”

“Cần đi cùng nhau không?” Tiêu Vũ hỏi.

Diệp An Thế quay người lại nhìn Tiêu Vũ: “Ta có một vấn đề, có phải trước kia chúng ta từng gặp mặt không?” Tiêu Vũ gật đầu: “Năm xưa Cẩn Tiên công công tới bái kiến tại chùa Hàn Sơn, ta khóc lóc gây chuyện bắt hắn dẫn ta đi cùng. Khi các ngươi uống rượu luận thiền, ta ngồi ngay bên cạnh.”

“Nói bậy.” Diệp An Thế cười nói: “Rõ ràng là uống trà.”

“Ta là thị đồng phụ trách rót rượu ngày ấy, các ngươi lén Vong Ưu đại sư đổi bình trà thành rượu, chuyện này còn do ta làm.” Tiêu Vũ gãi đầu đáp.

“Ha ha ha.” Diệp An Thế gật đầu: “Được. Vậy ta đi, nhưng ta cần có một người đi cùng.” Hắn đột nhiên lắc mình lướt qua sau lưng Tiêu Vũ, lao thẳng tới trước mặt ba người kia.

Nham Sâm và Long Tà kinh hãi, bọn họ đã từng thấy rất nhiều khinh công cao minh nhưng chưa từng thấy ai tự nhiên tự tại như vậy, chỉ một bước chân có vẻ rất tùy tiện nhưng khinh công lại như nước chảy mây trôi.

Thần Túc thông, thân hình linh hoạt tùy theo suy nghĩ.

Diệp An Thế giơ tay kéo ống tay áo của Minh Hầu: “Ngươi đi theo ta nhé.”

Minh Hầu trợn trừng hai mắt, vung thanh đao lớn như cánh cửa, tức giận chém xuống. ‘Nguyệt Cơ cười đưa thiếp, Minh Hầu nộ giết người’, sau khi thần trí hoàn toàn biến mất trở thành được nhân, công lực của Minh Hầu còn cao hơn lúc trước. Một đao đó chém xuống, cả Nham Sâm và Long Tà vội vàng nghiêng người, tránh né đao kình bá đạo kia.

Diệp An Thế không hề kinh hãi, hắn nghiêng người né tránh một đao nhanh như cơn gió đó, vươn tay phải đặt lên thân đao. Minh Hầu kinh ngạc đang định rút đao nhưng lại bị một chưởng này của Diệp An Thế ấn cả thanh đao xuống đất.

“Võ công thật bá đạo.” Nham Sâm kinh ngạc cảm thán.

Long Tà hơi nhíu mày, nhìn ra chút bí quyết: “Đây là võ công Diệp Đỉnh Chi sáng tạo sau khi vào chùa Linh Ẩn luận Phật, Đại Già Điệp chưởng.”

“Có kiến thức.” Không ngờ lúc này Diệp An Thế còn có thể phân tâm nhìn sang phía Long Tà một cái.

Minh Hầu đã tức giận rút đao khỏi tay Diệp An Thế, lại vung đao lên.
“Dừng tay, Minh Hầu.” Tiêu Vũ đột nhiên mở miệng, lạnh lùng nói.

Minh Hầu vốn đang tức tối vung đao lập tức yên tĩnh lại, cắm đao xuống đất, im lặng nhìn Tiêu Vũ.

Tiêu Vũ hỏi Diệp An Thế: “Ngươi muốn dẫn hắn đi à?”

“Ta và hắn từng gặp nhau một lần, nhìn bộ dáng hiện giờ của hắn cũng thấy đáng thương. Chẳng bằng ngươi giao hắn cho ta?” Diệp An Thế đi tới vỗ nhẹ lên vai Minh Hầu. Lần này Minh Hầu không động thủ, thế nhưng khi Diệp An Thế định lấy thanh đại đao, hắn lại tức giận vung đao ngăn cản Diệp An Thế.

Ánh mắt Tiêu Vũ lóe lên vẻ khác thường: “Ngươi chữa được cho hắn?”

“Ta không thể, nhưng có người có thể.” Diệp An Thế ngẩng đầu nhìn Minh Hầu: “Minh Hầu, bằng hữu tốt của ngươi Nguyệt Cơ đi đâu rồi?”

Nghe tới hai chữ Nguyệt Cơ, đôi mắt vô thần của Minh Hầu đột nhiên lóe lên chút ánh sáng, hắn há miệng, giọng nói trầm trầm nghẹn ngào như bật thốt khỏi cổ họng: “Nguyệt Cơ?”

“Đừng hỏi hắn chuyện về Nguyệt Cơ, cẩn thận hắn phá tan chỗ này của ngươi.” Long Tà nhỏ giọng nhắc nhở.

Diệp An Thế vỗ vỗ lên vai Minh Hầu: “Không sao, đợi khi chúng ta gặp người đó, ta sẽ bảo hắn chữa khỏi cho ngươi.”

“Ngươi dẫn hắn đi đi.” Tiêu Vũ thở dài.

Diệp An Thế kéo tay Minh Hầu, nhìn Tiêu Vũ: “Sau khi mọi chuyện thành công, ta sẽ tới Thiên Khải thành tìm ngươi.”

Tiêu Vũ gật đầu: “Được.”

“Bọn họ không thể chết, đây là giới hạn của ta.” Diệp An Thế nhấn mạnh lại lần nữa.

“Được.” Tiêu Vũ vẫn gật đầu.

Diệp An Thế cũng gật đầu ra hiệu với Tiêu Vũ, khi ngẩng đầu lên hắn kéo theo Minh Hầu lướt qua bên cạnh Tiêu Vũ. Nham Sâm, Long Tà và Tiêu Vũ đuổi theo ra tới cửa động, chỉ thấy Diệp An Thế mặc áo trắng phất phới đang kéo theo Minh Hầu mặc áo đen lướt nhanh giữa băng nguyên, dường như hoàn cảnh ác liệt nơi đây hoàn toàn không ảnh hưởng tới hắn.

Nham Sâm không khỏi than thở: “Đúng là một người đáng sợ.”

Long Tà đột nhiên nhớ ra điều gì, quay đầu lại đi vào Lang Nguyệt Phúc Địa nói: “Đây là cả một gian bí tịch võ công, hắn yên tâm để chúng ta ở lại đây à?”

Nham Sâm lắc đầu: “Võ công của Thiên Ngoại Thiên, muốn tu luyện chắc chắn phải có pháp môn. Nếu tùy tiện lấy một quyển tu luyện, không khéo tu luyện được một nửa thì cả cái mạng cũng chẳng còn.”

Lúc này Tiêu Vũ lại đột nhiên thở dài.

Long Tà và Nham Sâm vội vàng quay đầu lại, Nham Sâm hỏi: “Công tử, ngài sao vậy?”

Tiêu Vũ vẻ mặt khổ sở: “Ta đang nghĩ, không còn Minh Hầu nữa cũng tức là không dùng cách di chuyển lúc vừa rồi, chúng ta làm sao đi ra ngoài đây?”

Long Tà và Nham Sâm nhìn nhau, không khỏi cười khổ.

Chương 103: Bạch Vương Tiêu Sùng

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thiên Hạ Vô Song thành.

Bờ Dịch Thủy mênh mông.

Thành chủ Vô Song thành trẻ tuổi nhất trong lịch sử đang ngồi bên hồ, thoải mái huýt sáo. Bên cạnh hắn là Tống Yến Hồi vừa rời khỏi chức vị thành chủ, một cặp thầy trò, hai đời thành chủ cứ thế ngồi bên hồ không nói một lời, một người huýt sáo, một người vẻ mặt không chút biểu cảm.

“Sư phụ, ngài muốn nói gì thì mau nói đi, ngồi cả ngày như vậy làm gì?” Cuối cùng Vô Song không nhịn được mở miệng.

Tống Yến Hồi vẫn không nói một lời, rất lâu sau vẫn chỉ khẽ thở dài.

“Sư phụ, nếu người thật sự thấy hổ thẹn trong lòng, cùng lắm thì người trở lại tiếp tục làm thành chủ đi.” Vô Song cầm một hòn đá trên mặt đất, giơ tay ném xuống hồ, cục đá tạo thành mười mấy vòng xoáy rất đẹp trên mặt nước.

Tống Yến Hồi cũng nhặt một hòn đá, giơ tay ném ra, hòn đã nảy mấy chục lần rồi bay thẳng vào bụi cỏ bên bờ đối diện.

Vô Song tặc lưỡi: “Sư phụ, công phu hiện tại của ta còn kém người một quãng, ta làm thành chủ được à?”

“Ngươi làm được.” Cuối cùng Tống Yến Hồi cũng mở miệng nói.

Vô Song thở dài: “Được, sư phụ nói được thì được. Vậy sư phụ, người muốn đi đâu?”

Tống Yến Hồi quay người lại nhìn vào sau núi: “Kiếm Lư. Đợi lúc ta xuất quan, Vô Song thành chắc chắn sẽ có hai thanh kiếm của Kiếm Tiên.”

“Những trưởng lão kia...” Vô Song lại cầm một hòn đá nhỏ lên.

“Tạm thời mục tiêu của chúng ta vẫn như nhau, đều muốn đẩy Vô Song thành trở lại địa vị thiên hạ vô song. Chỉ có điều hội đồng trưởng lão lựa chọn cách quá cấp tiến, vị khách quý mà bọn họ tiếp đón quá nguy hiểm đối với chúng ta.” Tống Yến Hồi trầm ngâm: “Thế nhưng, ngươi đã chọn đón hắn vào trong thành.”

“Đúng vậy.” Vô Song gật đầu.

“Vì sao?” Tống Yến Hồi hỏi. Vô Song suy nghĩ rồi nói: “Chỉ cảm thấy hắn là cơn gió mà Vô Song thành đang chờ.”

“Được ngươi khen ngợi như vậy cơ à, hắn là người ra sao?” Tống Yến Hồi nhíu mày, đột nhiên có tiếng động vang lên sau lưng, chỉ thấy bốn người đang khiêng một cỗ kiệu thong thả đi về hướng này, hắn hơi ngạc nhiên. “Hắn tới à?”

“Sư phụ, người sắp phải vào Kiếm Lư bế quan, hắn cũng muốn gặp người một chút. Yên tâm, tuy hắn là người mà hội đồng trưởng lão mời tới, nhưng hiện giờ người hắn lựa chọn lại là ta.” Vô Song mỉm cười, để lộ hàm răng trắng bóc: “Chẳng có cách nào, ta vốn có mị lực thiên bẩm như vậy mà.”

Tống Yến Hồi đứng lên, bàn tay vô thức đặt lên Đoạn Thủy kiếm bên hông.

Cỗ kiệu ngừng lại trước mặt bọn họ, một đứa bé kéo rèm cửa kiệu, nhảy xuống trước rồi giơ tay lên. Một người khác trong kiệu cũng giơ tay, nắm lấy tay đứa bé rồi đi xuống khỏi kiệu. Đó là một công tử nho nhã lịch sự, khoảng hơn ba mươi tuổi, mặc trường bào màu xám, có vẻ vừa tĩnh lặng vừa trầm ổn, nhìn qua như một công tử quý tộc đã đọc đủ các loại kinh thử. Chỉ có một điểm lạ duy nhất, đó là đôi mắt của vị công tử này được che bằng một chiếc khăn vải màu trắng, phủ kín đôi mắt, thắt nút phía sau đầu.

Tống Yến Hồi kinh ngạc, đứa bé kia nói nhỏ bên tai vị công tử vài lời, công tử áo bào xám gật đầu, hơi cúi người với Tống Yến Hồi: “Tống tiền bối, hân hạnh được gặp mặt.”

“Ngươi?” Tống Yến Hồi cau mày nhìn vị công tử dùng vải trắng che mắt trước mặt.

Vị công tử kia có vẻ hiểu ý của Tống Yến Hồi, mỉm cười nói: “Đúng như tiền bối đang thấy, ta là một người mù.”

Tống Yến Hồi đương nhiên biết thân phận của người này, nhị hoàng tử Bắc Ly - Tiêu Sùng. Do đại hoàng tử chết yểu cho nên hắn là hoàng tử nhiều tuổi nhất, ba năm trước đã được phong là Bạch Vương, được coi là người hiểu đại cục nhất trong số các hoàng tử hiện tại, mưu lược hơn người, chỉ có điều luôn ở trong nhà, không để lộ nhiều thông tin với bên ngoài. Nhưng trước nay chưa ai từng nói nhị hoàng tử Tiêu Sùng là một người mù.

“Thế gian có người tuy hai mắt vẫn còn nhưng trong lòng lại mù. Tiêu Sùng tuy mù cả hai mắt nhưng tự thấy lòng không mù. Tống thành chủ được gọi là ‘nhất kiếm đoạn thủy, thiên giang tuyệt lưu’ chẳng lẽ trong lòng cũng như người thế tục, coi thường kẻ mù lòa ta đây?” Tiêu Sùng nói rất từ tốn, gương mặt không để lộ vui buồn. Tống Yến Hồi lắc đầu: “Chỉ đang kinh ngạc mà thôi, Bạch Vương có thể gây sóng gió không nhỏ trong triều đình, không ngờ lại là một người mù cả hai mắt.”

Tiêu Sùng khẽ mỉm cười, thần sắc thản nhiên: “Ta vốn từng thấy thế giới này.”

“Hả?” Tống Yến Hồi kinh ngạc.

“Ta từng thấy xuân đi thu tới, hoa nở hoa tàn, thấy ve mùa hạ tuyết mùa đông, thấy ánh nắng chiều, thấy giọt sương sớm. Trước khi ta bảy tuổi hai mắt vẫn sáng, thấy mọi vẻ đẹp trên thế gian. Thế nhưng năm đó, ta uống một chén nước do người khác đưa cho, sau đó bị mù đến tận bây giờ.” Tiêu Sùng nói rất từ tốn, như đang kể chuyện về người khác.

Tống Yến Hồi tò mò nhìn vị vương tử trước mặt, lại đưa mắt nhìn sang phía Vô Song. Vô Song không nhìn sang hướng này mà đánh giá hòn đá trên tay, nhìn bờ sông bên kia nóng lòng muốn thử.

“Ta đã trải nghiệm cảm giác vẻ vang khi được cưng chiều, cũng từng gặp cảnh rơi xuống ngàn ngàn trượng không ai để ý tới. Chuyện trên thế gian này vốn là vậy, người ta sẽ thương cảm vì ngươi là một người mù, nhưng sẽ không vì ngươi là người mù mà nhường đồ của mình cho ngươi. Ta không muốn làm một kẻ yếu, cho nên ta chưa từng coi mình là người mù.” Tiêu Sùng đột nhiên giơ tay, đón lấy một đóa hoa không biết rơi từ đâu xuống, niết nhẹ.

Nhìn nhẹ nhàng như mây gió, nhưng lại thể hiện bản lĩnh nhẹ nhàng tựa mây gió.

“Vương gia rất giống một người quen cũ của ta.” Tống Yến Hồi đột nhiên nói.

“Tổng quản chưởng sách Cẩn Ngọc công công. Hắn truyền thụ Miên Tức thuật cho ta đã mười một năm rồi.” Tiêu Sùng đáp.

Tống Yến Hồi gật đầu, Cẩn Ngọc công công trong ngũ đại tổng quản, trấn thủ Tàng Thư Lâu, tuy võ công cái thế nhưng dáng vẻ như một nho sĩ trung niên nhẹ nhàng, khi không cần thiết trên người sẽ không có tới nửa phần lệ khí. Cảm giác mà Tiêu Sùng tạo cho hắn rất giống vị tổng quản chưởng sách này. Cho nên thế lực trên tay vị Bạch Vương này xem ra không chỉ có Vô Song thành, ngay cả Thiên Khải ngũ đại tổng quản cũng có quan hệ sâu xa với hắn.

Tiêu Sùng tiếp tục nói: “Lần này tới Vô Song thành vốn định thẳng thắn gặp mặt Tống thành chủ, thế nhưng Tống thành chủ đã từ chối vài lần, ta không còn cách nào khác mới khiến năm vị trưởng lão hành động quá khích. Lần này đến xin được tạ lỗi với thành chủ.”

Tống Yến Hồi lắc đầu: “Không sao, chuyện giang hồ để giang hồ xử lý, chuyện giang hồ giang hồ làm việc. Đây là nguyên tắc của ta. Hội đồng trưởng lão có suy nghĩ của bọn họ, nhưng giờ ta đã không phải thành chủ, chuyện trong thành phải hỏi hắn.” Sau khi nói xong, hắn chỉ Vô Song sau lưng.

Vô Song đánh giá viên đá, đột nhiên vung tay, viên đá nảy trên mặt hồ vài chục lần rồi bay thẳng vào bụi cỏ đối diện. Hắn lập tức cười tươi như hoa nở: “Sư phụ, ta làm được rồi, làm được rồi.”

Thần sắc Tống Yến Hồi hơi xấu hổ, ho nhẹ một tiếng: “Vô Song.”

Vô Song quay người lại mỉm cười: “Ta biết rồi, sư phụ. Ta đã lựa chọn.”

Chương 104: Tứ đại ma đầu

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Mặt trời xuống núi.

Một cỗ xe ngựa rời khỏi Vô Song thành.

Thành chủ tân nhiệm Vô Song, cựu thành chủ Tống Yến Hồi cùng đại đệ tử thế hệ này Lô Ngọc Địch đứng trên đầu tường nhìn cỗ xe ngựa đi khỏi. Lô Ngọc Địch hơi nhíu mày: “Có triều đại nào có hoàng đế mù mắt không?”

Vô Song cười nói: “Chẳng phải Vô Song thành cũng chưa từng có thành chủ trí nhớ kém như ta sao? Dẫu sao cũng phải có lần đầu tiên.”

Tống Yến Hồi vỗ vai Vô Song nói: “Thế ngươi có nhớ được hắn không?”

“Bạch Vương - Tiêu Sùng, đệ tử của tổng quản chưởng sách Cẩn Ngọc công công, người mang Miên Tức thuật, vẻ ngoài bình thản mà sát khí ẩn bên trong. Trí nhớ của ta không tốt, ta chỉ nhớ người đáng để mình nhớ.” Vô Song nói.

“Không phát hiện thêm điểm khác nữa à?” Tống Yến Hồi thản nhiên hỏi.

“Đương nhiên có, trên người hắn không phải chỉ có Miên Tức thuật, tay phải của hắn có vết chai, chắc có tập kiếm. Hơn nữa vết chai ở hổ khẩu của hắn rất dầy, kiếm thuật mà hắn tập luyện không phải loại bình thường mà là kiếm pháp một loại kiếm pháp giết người trong chớp mắt, rút kiếm thu kiếm là một đòn. Hơn nữa tuy hắn ẩn giấu khí tức rất tốt thế nhưng khả năng khống chế một môn công phu khác có vẻ không được bằng Miên Tức thuật. Tuy ta thấy được nhưng không biết đó là võ công gì. Một hoàng tử, tuổi còn trẻ mà đã đạt tới Tự Tại Địa Cảnh, hơn nữa còn là một người mù. Nói hắn có thể lên làm hoàng đế không phải người nằm mơ nói lời mê sảng.” Vô Song chậm rãi nói.

Tống Yến Hồi gật đầu: “Ta có thể nhìn ra kiếm thuật của hắn, kiếm thuật của hắn chỉ có ba thức, hắn mới tu luyện được thức thứ nhất - Nộ Bạt Kiếm.”

Lô Ngọc Địch kinh hãi: “Nộ Kiếm Tiên - Nhan Chiến Thiên!”

“Phải. Đã từng là một trong thiên hạ tứ đại ma đầu, Nộ Kiếm Tiên - Nhan Chiến Thiên. Hắn là một sư phụ khác của Tiêu Sùng.” Tống Yến Hồi trầm giọng nói.

“Một người đồng thời tu luyện võ công ôn hòa nhất và ác liệt nhất thế gian à?” Vô Song tấm tắc khen ngợi: “Thật hâm mộ. Nhắc tới tứ đại ma đầu ta chỉ nhớ giáo chủ mà giáo Diệp Đỉnh Chi, còn những người khác là ai?”

Tống Yến Hồi mỉm cười nói: “Mười hai năm trước, Bách Hiểu đường bình chọn thiên hạ tứ đại ma đầu. Giáo chủ Ma giáo Diệp Đỉnh Chi đương nhiên là một trong số đó. Trong ba người còn lại có sát thủ đệ nhất của Ám Hà - Chấp Tán Quỷ, đại tổng quản tiền nhiệm hiện đã qua đời - Dục Thanh công công, người cuối cùng chính là Nộ Kiếm Tiên - Nhan Chiến Thiên. Khác với ba người còn lại, Nộ Kiếm Tiên chẳng phân biệt chính tà, không phân rõ yêu ghét. Chỉ cần hắn muốn giết người, vậy sẽ giết, hoàn toàn dựa vào hứng thú của bản thân, không theo đạo lý gì cả. Bất luận chính đạo hay tà phái, một khi thấy hắn đều chỉ có thể né tránh từ xa. Cho nên tuy giang hồ gọi hắn là Nộ Kiếm Tiên nhưng cũng có người lén lút gọi hắn là Ma Kiếm Tiên.”

“Nộ Kiếm Tiên cũng làm việc cho người khác à?” Lô Ngọc Địch kinh ngạc nói.

“Có lẽ không chỉ có Nộ Kiếm Tiên, nghe ý của hắn, bất kể triều đình hay dân dã giang hồ, hắn đều đã bố trí đầy đủ, chỉ chờ ngày thu lưới.” Tống Yến Hồi quay sang nhìn Vô Song: “Sau này ngươi phải cần thận, hắn bố trí gì cho ngươi không?”
“Chỉ nói là yên lặng chờ thời cơ bước vào Thiên Khải. Trước lúc đó không cần tham gia bất cứ tranh chấp nào của các thế lực.” Vô Song đáp.

Tống Yến Hồi gật đầu: “Nếu đã coi thiên hạ như bàn cờ, coi Vô Song thành chúng ta như quân cờ, vậy chứng minh còn chưa tới lúc hạ cờ.”

“Ta không muốn làm quân cờ cho bất cứ ai.” Vô Song mỉm cười: “Ta muốn trở thành người chơi cờ.”

“Ồ? Ngươi học được cách chơi cờ rồi à?” Tống Yến Hồi ngạc nhiên hỏi.

“Vô Song gãi đầu: “Sao mà được, chơi cờ quá phức tạp, không nhớ được.”

Trong xe ngựa, Tiêu Sùng vẫn lẳng lặng dựa lưng vào ghế, thần sắc thản nhiên. Đứa bé tùy tùng lại lộ vẻ kinh ngạc: “Chủ nhân, vốn tưởng tới Vô Song thành chỉ gặp mấy lão cáo già xảo quyệt, không ngờ lại thấy một thành chủ mới, lại còn trẻ như vậy.”

Tiêu Sùng thản nhiên mỉm cười: “Vị thành chủ tân nhiệm này có vẻ trí nhớ không tốt, nhưng sau này còn khó đối phó hơn năm lão già kia nhiều.”

Đứa bé đang định mở miệng, đột nhiên nghe bên cạnh có tiếng vang. Nó vội vàng kéo rèm cửa sổ, chỉ thấy một con bồ câu bay vào đậu trên tay nó. Đứa bé gỡ ống trúc trên mắt cá chân con bồ câu, rút một tờ giấy từ trong ra.

“Bên phía Cảnh Hà có tin mới đưa về à?” Tiêu Sùng hỏi.

Đứa bé gật đầu, mở tờ giấy ra đọc một lượt rồi nói: “Gia chủ Ám Hà tô gia Tô Mộ Vũ cùng gia chủ Tạ gia Tạ Thất Đao một sáng một tối hợp lực ngăn cản đường lên bắc của Lý Hàn Y ở thành Nam An. Lý Hàn Y nhận ra có mai phục, cuối cùng đột phá vòng vây bỏ đi. Hiện giờ không rõ hành tung.”
“Hai vị gia chủ Ám Hà ra tay vẫn không ngăn được Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên à? Ba lão già của Đường môn thì sao?” Tiêu Sùng gõ nhẹ lên ghế dựa.

“Ba lão già kia vốn không muốn lộ diện, có điều cuối cùng tình thế cấp bách nên bất đắc dĩ phải hiện thân. Nhưng lúc đó Lý Hàn Y đã đột phá vòng vây, bọn họ không đuổi theo.”

Tiêu Sùng gật đầu: “Chấp Tán Quỷ đã từng là cao thủ đệ nhất của Ám Hà, rất giỏi việc truy tung. Tìm ra Lý Hàn Y chỉ là vấn đề thời gian, lần sau nhất định phải ngăn cản cô ta. Nếu cô ta tới được Lôi gia bảo, như vậy rất có thể kế hoạch của chúng ta sẽ xảy ra biến cố. Nhưng Cảnh Hà có thể mời được Ám Hà quả thật ngoài dự liệu của ta, tuy sư phụ cho ta phương pháp tìm ra bọn họ, nhưng trước nay bọn họ luôn hành động rất quỷ dị, không ai đoán được suy nghĩ của họ. Lúc đó Cảnh Hà nói mình chắc chắn sẽ thuyết phục được bọn họ, ta còn không tin, làm sao hắn làm được?”

Đứa bé kia do dự một hồi, sau đó nói tiếp: “Bát vương tử giả mạo một người.”

“Ai?” Thân hình Tiêu Sùng hơi lung lay.

“Tiêu Sở Hà.” Đứa bé kia hạ giọng nói.

“Khốn kiếp!” Tiêu Sùng gầm lên, vung bàn tay phải đập nát ghế dựa bên cạnh: “Hắn có biết mình đang làm một chuyện cực kỳ nguy hiểm không!”

“Bát vương tử biết.” Đứa bé kia vội vàng quỳ xuống trước mặt Tiêu Sùng. “Nhưng bát vương tử, ngài ấy quá khao khát... được thành đôi mắt của chủ nhân.”

Tiêu Sùng kinh ngạc, vẻ tức giận trên gương mặt dần dần tiêu tan, sau đó khẽ thở dài: “Đúng vậy, thân phận Tiêu Sở Hà mới đủ mời được Ám Hà. Nhưng Cảnh Hà quá coi thường Ám Hà, khi Ám Hà biết hắn lừa gạt bọn họ, sự trả thù của bọn họ sẽ cực kỳ đáng sợ. Huyền Đồng, giờ chúng ta lập tức tới một nơi.”

“Đến đâu ạ?” Đứa bé tên Huyền Đồng vội vàng ngẩng đầu hỏi.

Tiêu Sùng nhẹ giọng: “Đi tìm dòng sông kia, dòng sông chỉ thấy được lờ mờ dưới ánh trăng trong màn đêm đen tối nhất. Chuyện đã tới nước này, ta phải đích thân tới gặp bọn họ.”

Huyền Đồng do dự một chút rồi hỏi: “Có cần viết thư cho Nộ Kiếm Tiên tiền bối không?”

Tiêu Sùng lắc đầu: “Không kịp nữa rồi, Cảnh Hà có thể mất mạng bất cứ lúc nào.”

“Nhưng Ám Hà...” Huyền Đồng không nói tiếp.

“Đúng là Ám Hà rất đáng sợ, nhưng Cảnh Hà có thể tới đó một mình vì ta, vậy sao ta lại không thể tới vì Cảnh Hà?” Tiêu Sùng đột nhiên cao giọng: “Bản đồ mà sư phụ để lại vẫn còn đấy, Huyền Đồng, lập tức khởi hành.”

Huyền Đồng vội vàng gật đầu: “Vâng!”

Chương 105: Thiên Thành lệnh

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Trên con đường, ba người hai con ngựa lao nhanh tới.

Một người áo đỏ, một nam tử áo xanh co quắp nằm trước mặt hắn.

Một người áo đen cầm thanh trường thương màu bạc.

Chính là nhóm ba người của Tuyết Nguyệt thành vừa bị đuổi giết dọc đường, đã trải qua vài thời khắc sinh tử - Lôi Vô Kiệt, Tư Không Thiên Lạc cùng với Tiêu Sắt đã hôn mê bất tỉnh.

“Thiên Lạc sư tỷ, hay là ngươi đi trước đi. Thế lực của Tuyết Nguyệt thành rất khổng lồ, chúng ta cần tìm được một minh hữu Tuyết Nguyệt thành tới trợ giúp, nếu không cứ chạy thế này cũng không phải là cách.” Lôi Vô Kiệt mệt mỏi nỏi.

Tư Không Thiên Lạc lắc đầu: “Nếu đại sư huynh đang ở đây, vậy chắc chắn hắn sẽ làm được. Nhưng ta từ nhỏ đã rất ít khi ra khỏi Tuyết Nguyệt thành, không có giao tiếp gì với người trên giang hồ. Đừng nói tìm minh hữu tới giúp đỡ, ta còn chẳng biết Tuyết Nguyệt thành có những minh hữu gì.”

Lôi Vô Kiệt bất đắc dĩ: “Ta bị đuổi giết hai lần, người đi cùng chẳng qua chỉ từ đại sư huynh biến thành nhị sư tỷ thôi mà sao tình cảnh đã tuột dốc thế này?”

Tư Không Thiên Lạc suy nghĩ rồi nói: “Nhưng trước khi ra ngoài ta lén lút lấy một thứ ở chỗ cha, nói là có thứ này, minh hữu của Tuyết Nguyệt thành xung quanh chứng kiến sẽ tới giúp đỡ.”

“Thứ gì vậy?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Tư Không Thiên Lạc lấy từ trong lòng ra một thứ khá dài, có vẻ giống một mũi tên: “Lúc đó cha ta còn đọc một bài vè, gọi là ‘Một mũi xuyên vân tiễn, thiên quân vạn mã tới gặp nhau’.”

Lôi Vô Kiệt ghìm dây cương, nhận lấy mũi tên dài trong tay Tư Không Thiên Lạc, trầm ngâm một hồi, đột nhiên ngón tay đánh ra một điểm lửa vào đuôi mũi tên. Mũi tên kia đột nhiên bay khỏi tay Lôi Vô Kiệt, lao thẳng lên trời, nổ thành một đóa hoa lửa mỹ lệ, còn rực rỡ hơn pháo hoa Lôi Vô Kiệt từng làm. Hắn cười nói: “Hiểu rồi. Đây là tín hiệu cầu cứu của Tuyết Nguyệt thành, minh hữu xung quanh mà thấy chắc chắn sẽ tới giúp đỡ.”

Tư Không Thiên Lạc cũng mỉm cười nói: “Biết vậy đã phóng từ trước rồi. Có điều... pháo hoa này chỉ thấy được trong phương viên trăm dặm, xung quanh liệu có minh hữu của Tuyết Nguyệt thành không?”

Tiêu Sùng đang hôn mê nghe bọn họ nói chuyện, cố gắng mở hé mắt, tiếng hít thở mong manh: “Ngu... ngu ngốc.”

Cách đó không xa, sáu bóng người bỗng dừng bước.

Một người cầm kiếm lớn, một người áo đỏ, một người áo tím, một người áo trắng cùng với hai người áo đen.

Sát thủ Ám Hà: Tô Xương Ly, Tô Hồng Tức, Tô Tử Y, Mộ Lương Nguyệt, Tạ Hồi, Tạ Linh.

Tô Xương Ly chống kiếm nhìn về phía tây, hơi nhíu mày: ”Đó là Thiên Thành lệnh của Tuyết Nguyệt thành, bọn họ đang cầu viện.”

Tô Hồng Tức mỉm cười: “Nhưng xung quanh đây đào đâu ra minh hữu cho bọn chúng. Nói là cầu viện chứ rõ ràng là bại lộ thân phận của mình.”

“Đuổi theo.” Tô Xương Ly xách kiếm lên vai.

Nhưng Mộ Lương Nguyệt phía sau đột nhiên kêu lên kinh hãi: “Mộ Anh?”

Tô Xương Ly quay đầu lại, chỉ thấy một người thân hình khôi ngô như người lớn, nhưng gương mặt lại ngây thơ như đứa trẻ đang đứng đó, trên miệng là nụ cười âm tà, quỷ dị tới khó tả.
Tô Xương Ly nhíu mày: “Mộ Anh, ngươi thất bại rồi.”

Mộ Anh cười lạnh một tiếng: “Chẳng phải ngươi cũng thất bại à?”

Tô Xương Ly trầm giọng nói: “Lúc đó bọn chúng có núi Thanh Thành trợ giúp.”

Mộ Anh lắc đầu: “Xương Ly, sát thủ chỉ hỏi kết quả, không hỏi nguyên nhân.”

Tô Xương Ly cầm kiếm lớn trong tay: “Cho nên ta tới đây, ngươi biết chúng ta làm việc trước nay đều không chết...”

“Không thôi!” Mộ Anh đột nhiên gầm lên một tiếng.

Hai người cùng đứng dậy lao thẳng tới chỗ pháo hoa kia. Tốc độ nhanh chóng, bỏ lại năm người khác phía sau. Một người tay cầm kiếm lớn, tiến tới như sấm sét, khí thế hùng hổ. Một người thân hình nhẹ nhàng uyển chuyển, trường bào phất phới, gương mặt không ngừng biến hóa đầy quỷ dị.

Mộ Lương Nguyệt chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ đi trước, lạnh lùng hừ một tiếng.

Tô Hồng Tức nhẹ giọng nói: “Bao năm rồi, đây là lần đầu tiên nhiệm vụ của họ thất bại, ai cũng muốn cứu vãn thất bại này.”

Tô Tử Y mỉm cười quyến rũ: “Có muốn đánh cược không, cược xem ai gỡ được đầu ba kẻ đó trước?”

Mộ Lương Nguyệt bước lên trước một bước: “Đặt cược ở đây, chẳng bằng tự tham gia vào vụ cược này.”

Lôi Vô Kiệt bất mãn vỗ Tiêu Sắt phía trước một cái: “Ngươi tỉnh rồi à? Sao vừa tỉnh đã chửi người ta? Sao mà ngu ngốc!”

Tư Không Thiên Lạc tức giận trừng mắt với hắn: “Nhẹ tay chút.”

Tiêu Sắt nhẹ giọng nói gì đó, nhưng giọng nói đứt quãng, nhỏ tới mức không thể nghe thấy. Lôi Vô Kiệt ghé tai tới bên miệng Tiêu Sắt: “Ngươi nói to chút đi, nghe không rõ.”

“Chạy... chạy mau!” Tiêu Sắt hổn hển nói.

Lôi Vô Kiệt kinh ngạc rụt đầu về, nhíu mày: “Chạy mau? Thiên Lạc sư tỷ, Tiêu Sắt nói, chạy mau?”

Tư Không Thiên Lạc đột nhiên thúc ngựa xoay một vòng, chợt thấy hai bóng người đang lao nhanh về phía này, kinh hãi nói: “Đúng là nên chạy mau!”

Lôi Vô Kiệt nhìn theo hướng ánh mắt của Tư Không Thiên Lạc cũng thầm mắng một tiếng, đã bảo là minh hữu tới gặp mà, sao hai tên quỷ giết người kia lại tới? Hắn vội vàng vỗ mông ngựa, cùng Tư Không Thiên Lạc phi thẳng về phía trước.

Nhưng bóng dáng Tô Xương Ly và Mộ Anh lại càng lúc càng gần, bước chân bọn họ như đạp lên sấm sét, tung người vài lần đã tới sau lưng bọn họ.

“Sao bọn chúng nhanh thế!” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc than vãn.

“Không phải chúng ta nhanh mà là ngươi, quá chậm!”

Tô Xương Ly và Mộ Anh nhảy tới, một người vung kiếm lớn chém về phía Lôi Vô Kiệt, một người tay tỏa ra hàn khí đánh về phía Tư Không Thiên Lạc.

Lôi Vô Kiệt vung kiếm ngăn cản, Tư Không Thiên Lạc vung trường thương, nhưng đều quá chậm! Tuy bọn họ đã uống đan dược mà Tiêu Sắt đưa cho nhưng đi đường mấy ngày liền, độc trên người chỉ giải được tám phần, giờ đối mặt với Tô Xương Ly và Mộ Anh liên thủ, bọn họ tuyệt đối không có phần thắng.

Lại một cơn gió lạnh thổi tới.

Tô Xương Ly đột nhiên ngẩng đầu lên.

Hai thanh kiếm, hai thanh kiếm giống nhau như đúc.

Hai người, cũng giống nhau như đúc.

Song kiếm giao nhau, kiếm khí bừng bừng, mạnh lẽ ngăn cản thân kiếm của Tô Xương Ly.

Tô Xương Ly thu kiếm rơi xuống đất, hạ giọng quát hỏi: “Ai?”

Một người trong đó nâng kiếm hét lớn, khí phách mạnh mẽ tới khó tả: “Hà Khứ!”

Một người khác chống kiếm xuống đất, hơi cúi đầu, có vẻ ngượng ngùng: “Hà Tòng!”

Bên kia cũng có một chưởng giao đấu với Sương Huyền chưởng của Mộ Anh. Mộ Anh kinh ngạc, chưởng lực kia kỳ quái khó tả, không mạnh mẽ nhưng dường như khiến nội kình của mình từ từ phát tiết. Hắn vội vàng thu chưởng lui lại bên cạnh Tô Xương Ly.

Chỉ thấy người nọ nhảy xuống, đứng phía trước, áo bào trắng bay phất phơ, sau lưng là một chữ ‘cược’ kiêu ngạo đón gió. Hắn quay đầu lại nhìn Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc: “Thiên Lạc sư tỷ, Lôi sư đệ, sao lại chật vật thế.”

Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc kinh ngạc: “Lạc Minh Hiên?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau