THIÊN Y ĐỘC MA , TUNG HOÀNH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên y độc ma , tung hoành thiên hạ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Đồng mâu yêu huyết

Trên giường trúc là một tiểu nam hài tầm bốn đến năm tuổi vận bạch y,làn da tái nhợt như không còn sức sống.Một đầu tóc đen mượt xõa tán loạn trên giường,mi thanh mục tú có thể nói là vô cùng đáng yêu.Chỉ là nếu không nói đến những vết thương trên người.

Người nằm đó không ai khác chính là đứa bé tối qua Lệ Băng cứu được.Từ lúc đưa bé về,nàng đã thay đổi trang phục lau sạch bụi bẩn trên người bé.Không ngờ là một cái oa nhi đáng yêu như vậy,làm sao phụ mẫu bé có thể nhẫn tâm vứt bỏ?

Nhưng tức giận hơn là trên người tiểu oa nhi không những đầy rẫy những vết bầm xanh tím do bị đánh đập tạo thành mà còn có cả kịch độc trên cơ thể.Loại độc này nàng tạm thời còn chưa tìm ra dấu hiệu phát độc nhưng với tình trạng cơ thể suy nhược của đứa trẻ này thì không có cách nào khác, ngoài phải bồi bổ một đoạn thời gian để phục hồi sức khỏe trước mắt.

Lúc này Lệ Băng đang ngồi cạnh giường chăm chú thoa kim sang dược lên miệng vết thương của tiểu oa nhi.Chính vì sợ làm bé đau nên động tác cũng càng nhẹ nhàng ôn nhu.

Cảm giác mát lạnh này là gì?Còn có sự dễ chịu khiến mọi đau đớn trên thân thể bé đột nhiên biến mất.Lần đầu tiên bé cảm thấy thoải mái như vậy,mà không phải là cảm giác hành hạ đau đớn.

- Tỉnh? - Hướng tiểu oa nhi,nàng dùng giọng nói lạnh nhạt nhưng lại nhẹ nhàng.Tuy nàng không biết vì sao,rõ ràng đã thấy hàng mi dày công vút kia nhẹ run.Cho biết cái tiểu đáng yêu này đã sớm tỉnh nhưng là vẫn không chịu mở mắt đây.

- Có còn đau chỗ nào không? - Nhẹ giọng đối tiểu nam hài trên giường nói,lúc này kể cả Lệ Băng cũng không phát hiện ở nàng dường như đã thay đổi khác hẳn so với ngày thường.

Ai vậy?Là ai đang nói?Phải chăng là người hôm đó đã cứu bé?Thật sự có người sẽ quan tâm đến bé sao?Còn giọng nói dịu dàng vì lo lắng cho bé chứ không phải tiếng mắng nhiếc chửi rủa.

Tuy bé rất muốn mở mắt ra xem đây thật sự có phải là mộng hay không,nhưng lại sợ hãi không dám.Tuy còn rất nhỏ nhưng bé biết,bé khiến người khác xa lánh như thế,chán ghét như vậy bởi chính là vì đôi mắt bé.Nó không giống người khác.

- Tại sao lại cố nhắm mắt lại,có phải tại nơi đó bị đau không?Mau mở mắt ra cho tỉ tỉ xem,nếu không tỉ tỉ sẽ giận đó?- Vừa nói vẻ mặt của nàng cũng hiện lên vẻ lo lắng hiếm thấy.

Tuy nói tuổi tác của nàng hơn tiểu oa nhi tận mười tuổi nhưng dù sao dáng vẻ của nàng cũng chỉ xứng làm tỉ tỉ của bé thôi.Nên cho dù nàng có muốn tiểu đáng yêu này gọi một tiếng "cô" cũng không được.

Giọng nói dịu dàng đó vang lên một lần nữa,đây quả thật không phải là mộng sao?

Khi tiểu oa nhi mở mắt ra cũng là lúc Lệ Băng sửng sốt như không thể tin vào mắt mình.Đôi mắt kia phải nói như thế nào nhỉ?Huyết mâu yêu dị mỹ đến cực điểm nhưng không tà mị lãnh diễm mà là vô cùng trong suốt thuần khiết.Đây là đôi mắt đẹp nhất mà nàng từng thấy,có thể nói bất khả phương vật.

Nhưng lại bị bao phủ bởi một tầng sương mờ không linh động như mắt thường,thấy thế nàng liền có linh cảm xấu.Vì vậy liền hướng tiểu oa nhi hỏi:-Tiểu đệ đệ,ngươi có nhìn thấy ta không?

Bé rất muốn thấy người đó, người mà đã cứu bé thoát khỏi những kẻ xấu kia nhưng tại sao bé lại chẳng nhìn thấy gì?Xung quanh tứ phía tối tăm không chút ánh sáng không khỏi khiến bé sợ hãi.Trong lúc đó giọng nói như gió xuân kia lại vang lên,tay bé cũng được một bàn tay ấm áp nắm lấy.

- Ta...ta không nhìn thấy gì cả?

Nghe thấy giọng nói non nớt run rẩy cùng vẻ mặt thiên chân vô tà kia khiến nàng không khỏi thương cảm cho số phận cay nghiệt của đứa nhỏ này.Vì thế nàng vừa xoa đầu bé vừa bảo:

- Ngoan,không sao đâu.Tỉ là đại phu sẽ chữa trị cho đệ,liền nhanh chóng phục hồi.

- Tại sao...lại đối tốt với ta như vậy?Tỉ...không sợ ta sao?- Giọng nói non nớt nhỏ dần như tiếng muỗi kêu,trong lòng cũng sinh ra lo lắng cùng khẩn trương.Nắm tay bé nhỏ bất giác xiết chặt.

Vừa nghe xong lòng nàng cũng liền trầm xuống,thì ra đây là nguyên nhân khiến oa oa này bị vứt bỏ không thương tiếc sao?Chỉ vì màu mắt không đồng nhất với mọi người mà bị xem như yêu ma mà nhẫn tâm hạ độc thủ với tiểu khả ái.Bọn mặt người dạ thú đó,từ giờ phút này nên thành tâm cầu nguyện là không gặp được nàng nếu không...nghĩ tới đây mắt đẹp lóe lên tia sát ý.

Không nghe được đối phương trả lời khiến bé nhất thời đau xót khôn nguôi,lại một lần nữa bị vứt bỏ ư?Tỉ ấy cũng giống như người khác xa lánh bé sao?-Đồ ngốc này nghĩ bậy bạ gì vậy?Ta vì sao phải đối với đệ hội chán ghét đâu?Vì đôi mắt của đệ sao?Ta lại thấy nó rất đẹp. - Vẻ mặt nàng vẫn lạnh lùng như trước nhưng khóe miệng nhẹ nhàng khẽ cong.

- Tỉ nói thật sao?-Tiếng nói non nớt dường như không chắc chắn lại xen lẫn vui mừng.

- Ân!

Nghe được câu trả lời của nàng,bé liền như từ địa ngục lên tận thiên đàng.Cảm giác vui sướng cùng hạnh phúc ngập tràn,từ khi sinh ra đến giờ nàng là người đầu tiên khen đôi mắt bị cho là ma quỷ của bé là đẹp.Bảo sao bé không vui mừng cho được!

- Tỉ họ Hàn,gọi là Lệ Băng.Còn đệ,đệ tên gì?

- Ta...ta không có tên?

Nhìn vẻ mặt buồn bã của tiểu đáng yêu khiến nàng đau lòng không thôi.

- Không sao,tỉ sẽ đặt tên cho đệ.Xem nào,ừm..Ngạo...liền gọi Ngạo Thiên đi.Từ bây giờ,ta sẽ là người thân của đệ,là sư phụ của đệ.Nếu kẻ nào muốn ức hiếp đệ ta liền thay đệ diệt trừ kẻ đó,nếu kẻ nào nói xấu đệ ta liền cho hắn không bao giờ có thể mở miệng ra được.

Phải,nàng muốn tiểu Thiên Thiên có thế sống như cái tên của bé.Ngạo Thiên cuồng ngạo đến tận trời,Tiểu Thiên Thiên của nàng sẽ trở thành người đứng ở đỉnh vinh quang.Bễ nghễ mà nhìn xuống những kẻ đã từng chà đạp bé,biết thế nào là ân hận,đau khổ của địa ngục vì đã bỏ rơi bảo bối của nàng.

-Tỉ..ta...sư phụ...-Chưa kịp dứt câu Ngạo Thiên liền rơi vào một vòng ôm ấm áp,vô tri vô giác từ khóe mắt bé chảy xuống từng hàng lệ trong suốt.Đây là lần đầu tiên bé khóc,kể cả khi chịu những trận đòn cũng tiếng chửi rủa hằng ngày bé cũng chưa bao giờ rơi lệ.Nghe người khác nói,khi chào đời bé....cũng không khóc không nháo lấy một tiếng.Thì ra đây là tư vị của nước mắt,khi có người thân sao?Ân, thật mặn nhưng rất ấm áp.

- Tiểu Thiên Thiên,chào mừng đệ đến Vô Ưu Cốc!

Lúc này Phong Tuyết vẫn đang đứng như trời trồng ở ngoài cửa cùng tiếng bụng sôi ọc...ọc,mắt xanh trợn to như muốn rớt ra ngoài.Cái này là mộng phải không khi nào,thì băng lạnh chủ tử của nó lại có vẻ mặt điệu bộ như nhân loại bình thường.Chắc hẳn là do nó quá đói nên hoa mắt rồi,chắc chắn là như vậy.

Chương 12

Do tác dụng thần kì của kim sang dược nên ngày hôm sau những vết thương trên người Ngạo Thiên hầu như đã hoàn toàn biến mất.Nàng cũng không chần chừ mà bắt tay ngay vào việc giải độc cho bé.

Điều trị trực tiếp thì sẽ nhanh có hiệu quả hơn nhưng là phương pháp chữa trị như vậy cần nhiều thời gian để điều chế giải dược.Nên hiện tại nàng chỉ có thể chữa trị gián tiếp bằng cách cho Ngạo Thiên uống thuốc phối hợp với châm cứu thôi.

Lúc này Lệ Băng đang bận rộn trong bếp để nấu canh nhân sâm cho Ngạo Thiên.Nếu như quay lại chín năm trước thì số lần nàng xuống bếp có thể đếm trên đầu ngón tay.Ở kiếp trước,thời gian buổi sáng thì là lúc nàng làm việc tại bệnh viện.Đến chiều thì ở "căn cứ" chế tạo độc dược,khuya thì thực hiện những phi vụ ám sát,có thể nói là lịch trình một ngày của nàng hoàn toàn kín mít.Nên hầu như nàng đều dùng bữa ở bên ngoài,nếu năm thì mười họa dùng đến phòng bếp thì cũng chỉ là để nấu mì gói thôi a! ( =.=''!)

Làm gì có chuyện nàng tự thân nấu được một bữa ăn tự tế đâu?Thành ra khi đến thế giới này,lần đầu tiên chính thức"đại chiến dưới bếp".Phong Tuyết đáng thương cứ như thế liền gặp đại nạn.

Kể ra thì khi đó nàng đang loay hoay nấu bữa trưa,thì bất chợt ngoài trời vang lên từng tiếng sấm rầm,mây đen cũng ùn ụt kéo tới.Nhìn sắc trời không tốt,nàng liền chạy nhanh ra để lấy đám thảo dược đang phơi ngoài sân vào trong nhà.

Phong Tuyết ngửi thấy mùi lạ thì bèn chạy đến,cửa phòng vừa mở liền bị làn khói đen mù mịt bao quanh khiến nó hô hấp khó khăn như muốn nghẹt thở.Chưa kịp bỏ chạy thì lửa cũng vừa lúc kéo tới nếu như không phải nhờ nước mưa dập tắt kịp thời chỉ sợ đồng chí Phong Tuyết cứ như vậy oanh liệt ra đi!

Tuy không thật sự trở thành món Lang nướng trong thực đơn bữa ăn của nàng nhưng Phong Tuyết cũng từ "Phong soái"oai phong,lẫm liệt trở thành một cái tên cũng"lừng lẫy"không kém ->Phong trụi lông.Đó là biệt danh thời bấy giờ cả khu rừng đặt cho nó mà cái kẻ đầu xỏ cái biệt danh này không ai khác chính là Bạch Bạch nhà ta.Nên thành ra hai cái kẻ dở hơi này liền kết thù từ đó,đương nhiên là những chuyện này Lệ Băng không hề hay biết.

-Tiểu Thiên Thiên,đến nếm thử xem trù nghệ của tỉ nào!

- Ân! - Bạn nhỏ Ngạo Thiên do có niềm tin mù quáng với Lệ Băng nên cũng không quan tâm đó có phải độc dược hay gì đó mà không ngần ngại há ra cái miệng nhỏ nhắn.

- A...ừm,thế nào?Có ngon không? - Vẻ mặt nàng có chút chờ mong nhìn Ngạo Thiên.

Thân thể nhỏ bé của Ngạo Thiên nhẹ run,đầu cũng cuối thấp xuống vừa thấy thế nàng liền tá hỏa:

- Nếu như không hợp khẩu vị thì liền nhổ ra đi,ta sẽ đi làm cho đệ món khác!

-Không...

- Nga?

- Không phải...thế,nó rất ngon!

Nghe được giọng khẳng định,đứt khoảng của Ngạo Thiên truyền đến.Nàng hơi sững sờ,nhanh chóng trở lại bình thường.Mắt phượng Lệ Băng ánh lên tia vui mừng khó phát hiện.- Phải Không?

- Ân!Đây là lần đầu tiên đệ biết được thực không ngờ thức ăn còn có mùi vị ngon như thế.

Nhìn Ngạo Thiên ngước lên gương mặt thanh tú đang mỉm cười hạnh phúc thì cũng là lúc trái tim nàng hơi thắt lại,càng thương xót cho bé thập phần.

- Tỉ tỉ, khi nào mắt đệ có thể khôi phục lại như trước? -Cái đầu nhỏ của Ngạo Thiên hơi ngước lên dùng giọng điệu non nớt mang "sức công phá khủng khiếp" đối Lệ Băng hỏi.

"Đứa nhỏ này..." không nhịn được nàng bất giác đưa ma trảo sờ nắn khuôn mặt vô cùng khả ái của Ngạo Thiên.

- Không lâu nữa đâu,nhưng tại sao lại nghĩ đến chuyện này?Có phải mắt lại đau hay không? - Nói tới đây mầy cũng không khỏi nhíu lại.

Ngạo Thiên vừa nghe thấy thế vội lắc lắc tiểu đầu:

- Đệ không sao,chỉ là muốn nhìn thấy tỉ thôi?

Vừa nghe thế,trong mắt Lệ Băng có vài phần ý cười:- À,nếu như ta thật rất xấu thì sao?Đệ có ghét bỏ không?

Ngạo Thiên nghe nàng nói liền không chần chờ,thốt lên:

- Không!

- Cho dù người khác có ghét tỉ chỉ đệ thì không,tỉ tỉ thiện lương như vậy làm sao đệ có thể chán ghét .Chỉ vì dung mạo tỉ không tốt, nếu có người nào dám nói xấu tỉ đệ liền sẽ đánh kẻ đó. - Ngạo Thiên giơ lên nắm đấm nhỏ bé nói.

Đứa nhỏ này mặc dù yếu đuối như thế mà lại muốn bảo vệ mình,nếu là người khác nói câu đó đương nhiên sẽ đổi lấy ánh mắt khinh thường của nàng.Chỉ là tại sao phát ra từ Tiểu Thiên Thiên yếu ớt như vậy,nàng lại cảm thấy bé sẽ làm được đây.Chuyện này có chút kì quái đi,tương lai thật là đáng để cho người khác chờ mong.

...

Rất nhiều năm sau...

Dưới gốc cây anh đào nở rộ,trong lòng yêu nghiệt nam tử vận hắc bào là một tiểu nhân nhi vận bạch y trong như một đôi thần tiên quyến lữ.

- Còn nhớ khi xưa ta đã nói gì với nàng không? - Tuấn mỹ nam tử ôn nhu nhìn thiên hạ trong lòng.

- Ta chỉ nhớ có tên nhóc nào dù nằm một chỗ vẫn thề thốt là sẽ bảo vệ ta.-Bạch y nữ tử không khách khí châm chọc nhưng lời nói nhẹ nhàng lại có điểm ấm áp.

- Bây giờ ta đã làm được. - Sủng nịch bẹo má nàng.

- Nha...nha, tên khốn này lại dám ăn đậu hủ lão nương.- Tiểu nữ tử nào đó phản kháng.

- Ta chẳng qua là học nàng khi đó thôi a!

- ... - Mỗ nữ giơ lá cờ trắng đầu hàng.

Chương 13

Hiện tại Hàn Lệ Băng là đang tiến hành một cuộc thí nghiệm nho nhỏ nhưng mục đích của cái thí nghiệm này lại không hề nhỏ chút nào.Tuy trong cơ thể nàng có khả năng hồi phục hơn người nhưng nàng lại không thể khai phá triệt để giá trị của nó.Tỉ như hiện tại,nàng là muốn xem thử có phải hay không loại dị năng này chỉ có tác dụng trên cơ thể nàng mà không có hiệu quả chữa trị trên cơ thể khác.

Ngươi hỏi đối tượng bị đem ra khai đao làm chuột bạch là ai? Dĩ nhiên không cần phải hỏi,xa tới chân trời gần như trước mắt có ai ngoài Phong Tuyết đồng học của chúng ta đây!Sáng hôm nay khi vừa thức dậy bỗng nhiên trước mắt Phong Tuyết xuất hiện món ăn mà nó yêu thích nhất.Chưa kịp một phen ba hoa với A Nhất đại ca và A nhị tỷ tỷ thì mọi thứ xung quanh nó xoay chuyển đột ngột,thế giới như bị nghịch đảo kèm theo giọng nói của chủ nhân đáng mến:

- Tuyết Nhi,thực xin lỗi cho ta rạch một nhát thôi a!

- Ngao..ô...

Không quan tâm đến tên nào đó đang thương tâm muốn chết.Nước mắt giàn giụa nhìn chăm chú vào miệng vết thương bé tẹo vỏn vẹn 1cm,máu còn chưa chảy được năm giọt thì bên này Lệ Băng cũng đâm một châm vào đầu ngón tay nhỏ máu vào vết thương của Phong Tuyết.

Thời gian trôi đi khoảng gần nửa khắc nhưng mãi vẫn chưa có động tĩnh gì.Cảm giác thất vọng ập tới không khỏi khiến tâm trạng suy sụp vốn dĩ muốn xoay người tìm biện pháp khác bỗng truyền đến bên tai tiếng gào rú của Phong Tuyết.Vốn đã không có tâm tình nay lại bị tiếng kêu của Phong Tuyết quấy nhiễu,nàng phiền chán hướng Phong Tuyết dùng ánh mắt giết người nói:

- Im lặng!

Phong Tuyết hảo đáng thương chỉ biết ô ô chỉ vào miệng vết thương,nàng nhìn qua chỉ thấy miệng vết thương dùng tốc độ không nhanh không chậm khép lại.Không lâu sau chỉ để lại một màu hồng nhàn nhạt của da non vừa kéo.Nắm chặt chi trước của Phong Tuyết qua để quan sát kĩ,tuy gần khá chậm chạp nhưng vết thương hiện tại lại hoàn hảo như chưa từng có.

Cuối cùng cũng thành công,xem ra không làm phí thời gian của nàng.Khẽ nhu nhu đầu Phong Tuyết ôn nhu nói:

- Lúc nãy xin lỗi Tuyết Nhi,không bằng ta làm bữa trưa mà ngươi thích lại bồi tội thế nào?

Phong Tuyết nghe thế liền gầm nhẹ vui mừng nhảy cẩn lên hoàn toàn đem chuyện mình bị thương ra sau đầu liền đổi lại ánh mắt khinh thường của Bạch Bạch.

Tuy nói mục đích đã đạt được nhưng nàng cần phải nghiên cứu thêm một thời gian nữa,tốt nhất đối tượng lần sau nên là người thì tốt hơn.Nếu như không có bệnh tật gì liên quan đến mắt thì nàng cũng không ngại chọc mù hay hạ độc mắt hắn.Trên thế gian này không phải ai cũng là người tốt,kẻ xấu có rất nhiều.Tùy tiện bắt một tên,có phải hay không là trừ hại cho dân?

Tạm thời gác lại vấn đề này,Lệ Băng liền quay lại sự nghiệp nuôi dưỡng một tiểu Thiên Thiên trắng trắng mập mạp nào!- Tiểu Thiên Thiên,tỉ tỉ giúp đệ tắm rửa nha! - Hàn Lệ Băng ngồi trước giường Ngạo Thiên mặt không đổi sắc thản nhiên nói.

- Nga?Không...không cần phiền toái tỉ tỉ đâu,đệ tự có thể làm... - Ngạo Thiên xoắn suýt nói,trong lòng thì nghĩ thầm bé đã nợ ân tình của tỉ tỉ rất nhiều rồi.Việc này bé có thể tự làm không cần làm phiền đến tỉ tỉ,dù sao thì từ đó đến giờ bé vẫn

là tự mình làm...bé đã không thể giúp gì cho tỉ tỉ thì cũng không nên làm gánh nặng cho tỉ.

Chưa đợi Ngạo Thiên từ chối dứt câu thì Lệ Băng liền nói:

- Không phiền phức gì cả, ta là tỉ tỉ đệ.Ta có bổn phận phải chăm sóc tốt cho đệ,hay là...đệ chán ghét ta chạm vào đệ? - Dù đã qua vài ngày nhưng do sợ vết thương khắp người khiến tiểu thiên thiên đau nên nàng chỉ vệ sinh cơ bản dùng khăn ướt lau sơ qua người đến nay vết thương cũng đã lành hết thảy cũng nên đi tắm rửa cho thoải mái rồi hẳn là tiểu Thiên Thiên cũng thấy khó chịu nhưng là do ngượng ngùng đi.

- Không,không phải như vậy.Đệ không chán ghét tỉ....thật đó,đệ rất thích tỉ tỉ. -Vừa nghe Lệ Băng nói thế,Ngạo Thiên liền cuống quýt trả lời.

Đôi mắt chứa sủng nịch cùng vài phần ý cười,Lệ Băng nhẹ ôm Ngạo Thiên vào lòng trực tiếp dùng khinh công phóng mà đi:
- Nga,vậy liền được rồi.

Trong thùng gỗ hơi nước từng đợt bốc lên là một tiểu nam hài da thịt trắng nõn không tì vết ,một đầu tóc đen mượt hiện tại được buộc cao.Không biết là do nước ấm trong thùng hay vì ngượng ngùng,trên gương mặt tinh xảo không tì vết hiện lên vệt đỏ lan tràn đến tận mang tai.

Sau lưng nam hài là một tiểu cô nương nhỏ tuổi nhưng gương mặt lại phá lệ xinh đẹp nhưng búp bê.Ống tay áo dùng sợi vải lụa buộc cao lên để lộ đôi tay hoàn mỹ vì người phía trước cẩn thận dùng khăn nhẹ nhàng lau.

- Tỉ tỉ. - Ngạo Thiên nhẹ giọng kêu để xua tan không khí im lặng và tâm trạng xấu hổ của mình!

- Ân! - Lệ Băng chăm chú tắm cho Ngạo Thiên cũng không vì thế mà trì hoãn,nhẹ đáp.

- Có phải lúc nãy,tỉ là đang ôm đệ bay đi! - Ngạo Thiên ngẩn đầu nhỏ ngây thơ nói.

- Phốc! - Gương mặt ngàn năm không đổi sắc của Lệ Băng nhịn cười đến đỏ cả mặt.

- Tỉ tỉ?

- Khụ...ân!Đúng là ta đã dùng khinh công ôm đệ...bay.

- A,Tỉ tỉ thật lợi hại.Sau này,tỉ tỉ có thể dạy đệ không.

- Nga?Tại sao lại muốn học. - "không phải là vì muốn bay chứ?"

- Vì,đệ muốn trở nên cường đại giống như tỉ tỉ mới không bị người khác ức hiếp...mới không trở thành gánh nặng còn có thể bảo vệ tỉ tỉ - giọng nói Ngạo Thiên nhỏ dần nhỏ dần nên hầu như lời gần cuối Lệ Băng chẳng nghe thấy gì dù có tập võ đi nửa.Lời đó dường như chỉ là Ngạo Thiên nhủ thầm với bản thân...

Chương 14: Vô Ưu Cốc - khách không mời

Nhanh lên,đừng cho hắn chạy thoát.

- Nếu nhiệm vụ lần này thất bại trở về thì chi bằng liều mạng cùng hắn.

- Không cần phải sợ,chúng ta sức mạnh người đông dù hắn có chút thực lực thì sao,không phải cũng chỉ là một tên mù thôi sao!

- Nhanh,mau chóng đuổi theo!

- Huynh đệ mau tiến lên,lần này nhất định phải làm cho Phong Dạ Thần sống không bằng chết.Diệt trừ hậu hoạn.

Một nhóm người vận hắc phục không ngừng dùng khinh công truy đuổi một bóng hồng y đỏ rực phía trước.Thiếu niên mặc dù đang gấp rút chạy trốn nhưng lại phi thường không có nửa điểm chật vật,có phải hay không bản chất vốn đã là màu đỏ của Mạn Đà Là xinh đẹp hay vì do nhiễm huyết sắc nhưng phối cùng ngân phách dài được buộc cao hiện tại vì giao động xung quanh mà bay tán loạn trong gió.Phong hoa tuyệt đại,không nói nên lời.

Đoàn người rượt đuổi một vòng liền dẫn đến một khu rừng chết sương mù tứ phía tựa như không có sức sống.

- Đại ca,tên đó chạy vào nơi đó rồi làm sao bây giờ !Có nên truy tiếp hay không?

- ...không,dù sao đi vào đó thì kết cuộc cũng có chữ chết mà thôi!
- Chia ra,một nửa ở lại đối phó hắn tùy thời có thể lẻn ra ngoài.Nửa còn lại rút lui,quay về báo tin cùng trợ giúp giáo chủ.

- Rõ!

Chạy,chạy,chạy.Chỉ có như thế mới có thể tiếp tục sống,chạy đến khi sức lực cùng kiệt cho dù hắn có chết ở nơi hoang dã này cũng quyết không chết trong tay bọn người đó.Nhưng dường như hắn sắp chống đỡ không nổi nữa rồi...dứt đi tia khí lực cuối cùng là một thân hồng y gục xuống dưới một gốc cây cổ thụ.

Hàn Lệ Băng sau khi vừa uy thuốc cho Ngạo Thiên thì liền cấp tốc tận dụng thời gian Ngạo Thiên đi gặp chu công đánh cờ vì tác dụng của thuốc để ra ngoài tìm chuột bạch thí nghiệm.Nhưng là không nghĩ tới hôm nay vừa đi được nửa đường lại tìm được con chuột lớn.

Một thân hồng y phục bào,một đầu tuyết phát buộc cao lên bằng một đoạn vải lụa màu đỏ.Da trắng như ngọc,trên tuấn nhan như họa hiển lộ vài vệt máu.Mặc dù vẫn còn non nớt nhưng vẫn không ngăn được vẻ anh tuấn của hắn.Người này dù chỉ mới gặp đã là một thoáng kinh hồng,khiến người khác không thể không chú ý đến hắn vẫn là không thể quên.

Tên này,quả thật chỉ có thể dùng hai từ "yêu nghiệt" để hình dung.Nhìn tên yêu nghiệt nào đó nằm trên giường khiến nàng không khỏi bất giác nhíu mày.Liên tiếp lượm được hai người đều là hai kẻ mù vì độc nên nói là có vận khí quá tốt sau.Khi bắt mạch cho cái kẻ còn đẹp hơn cả nữ nhân này nàng liền phát hiện trong thân hắn có sẵn độc mà còn kịch độc đã có lâu năm xem ra là bị hạ độc khi còn trong bào thai.

Khi biết được tin này Lệ Băng quả thật rất muốn đóng vai phản diện cười trên nỗi đau người khác ,hai tay giơ cao lên ngửa mặt nhìn trời la to"ha...ha..xem ra ngay cả lão thiên gia cũng muốn giúp ta".Nhưng là vì còn chút lương tâm còn sót lại nên mới nhẫn nhịn xuống.

Sở dĩ phải cách ly cái con chuột đỏ này với tiểu Thiên Thiên thứ nhất là vì để tiện chăm sóc,thứ hai nếu như trong quá trình thử nghiệm mà con chuột đỏ này có chuyện gì xảy ra nàng cũng không muốn gây ấn tượng xấu cho Tiểu Thiên Thiên.

Hàn Lệ Băng càng nghĩ càng thấy mình có tố chất làm thánh mẫu!Nhưng là vì nghĩ trong lòng nên chẳng có ai biết nhưng nếu Phong Tuyết cùng Bạch Bạch nghe được điều này phỏng chừng là sẽ cười đến rụng răng đi.

Từ miệng vết thương trên người liền có thể nhìn ra,tên này là người trên giang hồ.Có lẽ là bị người truy sát mới chạy đến nơi này,phải mau chóng thực nghiệm rồi đuổi tên này đi càng nhanh càng tốt.

Thân phận của hắn rất không bình thường,nhìn nhìn cũng chỉ khoảng mười bốn mười lăm tuổi vậy mà lại bị người đuổi giết đến như vậy trong khi nội công cũng không tệ.Điểm này có thể nhìn ra,người này có địa vị rất cao hoặc đặc biệt.Chứ tầm tuổi này làm gì có thể gây nhiều thù chuốc oán đến như vậy đâu!

Lệ Băng nhẹ ngồi xuống,tay ngọc hướng tới ly khai quần áo người trên giường để xử lí vết thương.Không nghĩ tới vừa chạm vào vạt áo liền bị một bàn tay khác kiềm lại,một giọng nói suy yếu truyền tới:

- Nói...ngươi muốn làm gì?

Chương 15

- Nhóc con,ngươi như thế nào lại không đến xem mắt? -Một ông lão tóc bạc râu trắng,tướng mạo đường hoàng trông rất hòa ái dễ gần nhưng lúc này miệng lại ngậm một cái tẩu hướng người thanh niên vận âu phục lãnh khốc chất vấn thí điều muốn nước bọt xối xả.

- Là hôm đó có chính sự rất quan trọng cần xử lí. - Nam nhân đạm mạc nói,tay cầm tách trà thản nhiên uống làm như không thấy tình cảnh trước mặt.

- Chính sự?Ta phi!Chính sự cái con khỉ khô, ngươi không thể lấy cái cớ nào đáng tin một chút sao? - Đây tuyệt đối so với chiêu sư tử hống của Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn cũng là không kém đi.

- Đó là sự thật! - Nam nhân sau khi để tách trà xuống lại đối mắt bình tĩnh vô ba nhìn ông lão đang sinh khí ngồi đối diện.

- Tức chết ta,tức chết ta rồi!Thiên a,ta chỉ muốn bồng cháu đâu.Ta hỏi ngươi lần cuối đến như thế nào mới cho ta gặp mặt cháu dâu?

- Không phải nói đến chuyện bồng cháu gì đó bây giờ còn quá sớm đi! - Nam nhân nói,mi tiêm nhíu lại.

- Ngươi hẳn là đợi ta xuống lỗ rồi mới nói đến phải không?

Lão già này đích thị là một lão ngoan đồng hàng thật giá thật.Sau khi nghe lão giả nói xong,nam nhân hơi cong khóe môi nói:

- Không lâu nữa đâu,ông sẽ thấy mặt cô ấy!

- Ngươi nói thật!

Lão nhân như sợ đối phương để ý liền nhanh nói.Hai mắt sáng lấp lánh còn hơn nhặt được trân bảo,mắt thấy cái tẩu sắp rớt khỏi miệng tới nơi.Mới thấy nam nhân lườm một cái cuối cùng cũng không nói gì.

Tư Đồ Lạp Vi ngáp dài ngáp ngắn bước lê thê tới lớp, cái thân thể con người này của cô mặc dù đã qua cải tạo nhưng trừ có chút một chút mỹ mạo ra thì cũng chả tìm được ưu điểm gì đã vậy còn vô cùng yếu đuối nữa.Ai...đúng là số nữ phụ có khác.

- Đi nhanh lên,nghe nói khối 10 ban 3 xuất hiện một vị soái ca!
- Nga?Là học sinh mới chuyển trường tới sao?

- Không rõ lắm,nhanh lên đi sắp vô giờ rồi!

Tư Đồ Lạp Vi nghe thế cũng mơ mơ hồ hồ đi tới ,này cái nơi đó không phải chỗ cô học sao.Chẳng lẽ là hiệu ứng cánh bướm tiếp theo?Ni mã,cái bộ này cô đã ngán lắm rồi còn muốn ở lại dây dưa với nhân vật mới nữa.Lại thầm cảm thán độ nóng của mấy tên trai đẹp bao giờ cũng không giảm,nhất là đối với nhóm đồng bào sắc nữ a!Lão thiên gia lại thật bất công,nữ nhân đẹp thì bị muôn vàn người ghen tỵ ganh ghét,nam nhân đẹp thì chả bị cái thía gì!

Lại nhìn cái cửa lớp cùng mấy ô cửa sổ bị bu kín mít không còn chỗ để một con chuột có thể chui lọt trên mặt Tư Đồ Lạp Vi nhất thời xuất hiện ba vạch đen.Nếu không phải bản tên vẫn còn đó,cô còn tưởng mình đi lạc đến siêu thị đang bán hàng đại hạ giá đâu.Nhưng may là nhờ tiếng chuông thần thánh ngân vang của bác bảo vệ nên cô mới được đặt xá vào lớp.Ông chú bảo vệ a,thần linh sẽ ban phước lành cho ông.

Ngồi vào bàn cũng không cần hỏi để biết thêm điều gì chỉ việc nhìn theo hàng chục cặp mắt đang tăm tia một điểm của nữ sinh trong lớp liền biết đáp án ngay thôi.Nhưng thế mà lại không ngờ,vị soái ca này lại là Hàn nam phụ đâu!Tên này có phải uống nhầm thuốc không?Chẳng lẽ đột nhiên muốn nổi tiếng?Chẳng phải muốn sống một cuộc đời thầm lặng an vị làm con mọt sách dưới góc tường cuối lớp sao?

Tuy là bị vị soái ca Hàn Tiêu Kỳ đột nhiên quăng bom vào làm nổi dậy làn sóng hám trai của các vị bên đảng phái sắc nữ nhưng cuộc sống thường nhật của Tư Đồ Lạp Vi cũng không gặp biến cố lớn gì.Hàn Tiêu Kỳ vẫn tiếp tục sự nghiệp truy vợ của mình,Phong Hàn Thiên vẫn là tính toán một ngày đẹp trời nào đó tìm Bạch đồng học để ngả bài, còn Bạch đồng học lại đang tìm cách quấy rầy mỗ phù thủy.

Thời gian cứ trôi qua như vậy,cuối cùng cũng đến ngày mà hầu hết học sinh ở Thiên Phong mong chờ nhất:ngày diễn ra cuộc thi văn nghệ.Trước đó vài hôm Tư Đồ Lạp Vi dùng quan hệ dò xét,thì mới thấy Bạch Băng Dao cũng có đăng kí tiết mục nhưng là lại chậm hơn người khác xếp ở hàng sau cùng.Người khác nhìn vào thì thấy bất lợi cho cô ta,nhưng cô lại thấy đây là ưu thế của nữ chủ đây.Bất ngờ tung ra một đoàn khiến người khác trở tay không kịp.Chỉ là ngươi làm muộn cũng không có nghĩa là ta không thể làm muộn hơn.

- Tuyết Tuyết, đi mà năn nỉ đó.Giúp dùm đi! - Tư Đồ Lạp Vi thuần thục vận dụng lợi thế của mấy đứa mặt bánh bao:bán manh.Hai mắt mở to hết sức,miệng nhỏ đô đô trông cực kì khả ái để mua chuộc.- Được rồi,chỉ là... - Mai Tố Tuyết nói tới đó giọng lại kéo dài hai tay bắt đầu vươn ra ma trảo có xu thế hướng mặt cô đi tới làm cho Tư Đồ Lạp Vi cực kì bất an.

Mọi vật đều có hai mặt của nó,ví dụ như mặt manh của Tư Đồ Lạp Vi.Không phải gương mặt xinh đẹp nào cũng được người thích nhưng đối với gương mặt của nữ phụ qua cải tạo thì là tùy thời vô sỉ bán manh thu lấy hảo cảm của mọi người mà không bị chán ghét.Nhưng bất tiện của mặt bánh bao cũng từ đó mà ra,lúc nào hai má cũng không thoát khỏi móng vuốt sói, luôn bị chà đạp đáng thương.

- Biến thái chủ nhân,tại sao ta chẳng thấy ngươi luyện tập gì cả vậy? - Black nhàm chán liếm móng vuốt nói.

- Chỉ là cuộc thi nho nhỏ,cần gì phải tập huấn gì cho nhọc! - Tư Đồ Lạp Vi lười biếng nói.

- Nga!Vậy mà ta còn tưởng ngươi tính lên đó múa cột a. - Bạn nhỏ Black sau khi nói xong câu đó vẫn ngây thơ tiếp tục chà rửa móng vuốt mà không biết bản thân sắp lên đoạn đầu đài.

Tư Đồ Lạp Vi nằm trong bồn tắm ngâm mình thông qua Any nhìn MC lãi nhãi nói thao thao bất tuyệt không ngừng nghỉ từ nửa tiếng trước đến giờ vẫn còn chưa...khô nước miếng mà không khỏi khâm phục.Đợi đến khi mỗ phù thủy đã xử xong một con gà,xương cũng gặm không thể sạch hơn nữa cuối cùng Bạch Băng Dao nữ chủ cũng chịu lên sàn.

- Black,đi nào!Cùng xem hiện trường chân chính mới phấn khích a!

Đợi Tư Đồ Lạp Vi thuấn di đến,Bạch Băng Dao cũng đã bắt đầu biểu diễn.Để ta xem một điệu múa thu phục trái tim nam phụ cùng làm nam chính thần hồn điên đảo là như thế nào.Dưới ánh mắt của Tư Đồ Lạp Vi là một nữ sinh da thịt trắng noãn vận trang phục màu trắng ôm sát thân người ngang đùi,phía dưới là chiếc váy ngắn để lộ cặp chân dài miên man có thể làm các tra nam chảy nước miếng.Tóc vấn lên cố định bằng một chiếc trâm mang lông vũ trắng.Nhan sắc như hoa mỹ quyến,hoa chi chiêu triển.

Thân ảnh mềm mại chuyển động theo từng điệu nhạc xinh đẹp không nói nên lời.Khiến nhất thời mọi người dưới khán đài từ phản khán nhiệt liệt chê bai giờ bắt đầu chuyển sang chiều hướng ủng hộ kịch liệt.Nam nhân si mê nhìn chầm chầm bóng dáng như thiên nga cao quý trên sân khấu,nữ nhân thì im lặng không biểu tình nhưng trên mặt ai ai đều lộ vẻ chán ghét thấy rõ.

Ting - Báo cáo master độ hảo cảm nam chủ dành cho nữ chủ đã tăng 5%.

Quả nhiên tên này không giữ lại được a!Vậy thì bà đây sẽ về đội của Hàn mỹ nam.Không thể khinh thường bàn tay vàng,dù đã bị cô hành cho như vậy mà còn xoay chuyển được tình thế.Bà bắc nó,Bạch Băng Dao này nhà nghèo tiền đâu lấy ra học múa.Trời sinh tư chất thiên bẩm?Dựa vào, chẳng lẽ lão nương sống đến bây giờ lại sợ cái mary cách vách?

Cũng đến lúc phải lên sàng rồi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau