THIÊN Y ĐỘC MA , TUNG HOÀNH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thiên y độc ma , tung hoành thiên hạ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Angel

- Y tá Trần,tôi nghe nói ca phẫu thuật vừa rồi kéo dài tận mười tiếng,hình như là bệnh nhận muốn không qua khỏi.Đến ngay cả bác sĩ Ly,Lâm Ca và bác sĩ John cùng hợp tác mà tỉ lệ xác suất sống chỉ có ba mươi phần trăm.

- Đúng đó!Tôi cũng vừa mới hay tin ,cũng may là vào lúc"ngàn cân treo sợi tóc" thì "Angel" vừa về kịp lúc nếu không ca phẫu thuật đó làm sao thành công cao mỹ mãn được!

- Nhắc đến " Angel " không thể không nói quá lợi hại đi chứ,quả không hổ danh là thần tượng của tôi.

- Y tá Lam quá chuẩn,chẳng những xinh đẹp mà còn tài năng nữa chứ!Nếu tôi được nhìn thấy viện trưởng cười một lần thì hay biết mấy a.

- Nhưng tôi thích hình tượng bây giờ hơn,nhìn khuôn mặt kia cực cold luôn a!Nếu chạm vào được khuôn mặt tinh xảo còn hoàn mĩ hơn búp bê kia thì còn gì bằng.

Hai người họ đang say sưa về giấc mơ của riêng mình mà không hay rằng cấp trên đang phát hỏa ở phía sau.

- Trần Nhu Nhi,Lam Hoa hai cô không có chuyện gì phải làm à?Phòng 506 đang thiếu người kìa,còn đứng ở đó làm gì nữa!Đi ngay cho tôi.

- Dạ,vâng!Thưa y tá trưởng. - Hai người vừa đáp,rồi lại cuối đầu chạy trối chạy chết.

- Hừ! Tôi còn chưa được bắt tay với viện trưởng nữa là,hai người các cô mơ tưởng.

Tại nước A,khi nhắc đến bệnh viện thì nơi đầu tiên mọi người nghĩ đến đó là bệnh viện Z.Nơi quy tụ các bác sĩ hàng đầu và thiết bị chữa trị tân tiến nhất!Nhưng đó chỉ là một phần làm nên danh tiếng của bệnh viện Z,phần còn lại là vì " Angel" người được xưng là thiên thần áo trắng - thiên tài y học đứng đầu cả nước.

" Angel " là tên gọi mà mọi người đặt cho cô,còn tên thật là Hàn Lệ Băng.Người cũng như tên,tính cách luôn lạnh lùng ít nói.Sở hữu ngoại hình thiên thần và trí thông minh siêu hạng( nhìn qua một lần không quên).Mặc dù xuất thân là cô nhi nhưng bằng năng lực thiên tài của chính mình,đã tự gầy dựng làm nên bệnh viện Z,trung tâm y khoa của cả nước.

Được quốc tế công nhận là chuyên gia hàng đầu về ngành giải phẫu thuật,thông tuệ y học phương Đông lẫn phương Tây.Nhưng ai biết được đằng sau cái vỏ bọc hoàn mĩ kia lại là Độc Y khét tiếng trong giới Hắc Đạo.

- Viện trưởng.

- Xin chào,viện trưởng.

- Chào,viện trưởng.

- ...
Băng qua dãy hành lang gấp khúc,bước vào thang máy.Cô gái tiến vào căn phòng lớn, lấy màu trắng làm chủ đạo hay nói đúng hơn là phòng làm việc của viện trưởng"Angel".Vừa vào phòng,cởi bỏ đi lớp áo khoát trắng thuần vẫn mang hằng ngày.Tựa nhẹ lưng vào chiếc ghế làm việc của mình,khẽ xoa thái dương.

Dung mạo xinh đẹp băng lãnh,nước da trắng nõn như tuyết.Đôi mắt khép hờ có thể thấy được hàng mi dày công vút,khi nhìn xuống tạo thành bóng dáng mờ ảo hình cánh quạt tuyệt mĩ.Đôi con ngươi trong veo như nước hồ sâu vô đáy,trong vắt không chút gợn sóng khiến người ta u mê vừa gặp đã nhớ không thể quên.Nhìn bất quá tướng mạo cô cùng lắm là chỉ cô gái mười tám tuổi nhưng đâu ai ngờ cô lại là phụ nữ hai mươi chín mùa xuân.

Ngón tay tinh tế khẽ nhắc lên chiếc điện thoại:

- Alo, là tôi Lệ Băng!Hồ sơ bệnh án - bệnh nhân phòng đặc biệt 03 tôi đã xem qua rồi,cũng không có gì đáng ngại.Nếu cậu bận thì tôi thay cậu tiến hành một mình là được rồi, còn nếu cậu muốn nhận ca này thì kế hoạch chi tiết tôi sẽ chuyển qua cho cậu vào ngày mai.

- Không sao!Tôi có thể sắp xếp được,chỉ cần chờ cái tên lề mề John kia nữa thôi!Không cần phải phiền phức viện trưởng đâu.

- Có chỗ nào thắc mắc thì cứ gọi cho tôi.

- Vâng, thưa viện trưởng.

- Típ.....

- Không cần phải tiết kiệm lời với mình thế chứ!Hic..
4h:12' - Khu biệt thư Eva ( nơi dành cho nhà giàu và quý tộc ) căn số 44.

- Xác định mật khẩu. - Âm thanh hệ thống vang lên,chỉ thấy cô khẽ lướt nhanh qua hàng loạt các dãy số trên bàn phím cảm ứng.Sau đó là tiếng thông báo của hệ thống máy móc.

- Hệ thống đang xác định...đã xác nhận. - "Ting" tiếng cửa tự động mở.

Khi Hàn Lệ Băng vừa tiến vào không lâu,bỗng nhiên có một vật bắt ngờ lao đến.Tuy phát hiện ra nhưng cô vẫn đứng yên không hề động đậy,chỉ thấy nó dừng lại trên vai cô rồi vươn cái lưỡi dài nhỏ nhắn ra liếm mặt cô làm nũng.Đến bây giờ liền thấy rõ bộ dáng,là loại xà Saw scaled viper loài vật được mệnh danh kẻ sát nhân đáng sợ của nhân loại.

- Hôm nay,có ai tiến vào không?

Dường như hiểu được nàng nói,con vật lắc đầu lia lịa như sợ ai tranh công với mình,nó vừa làm xong động tác cuối cùng thì cũng là lúc hai vị đồng học không đội trời chung xuất hiện.Một tên màu nâu sậm thuộc loài xà taipain,họ rắn hổ ( Elapidae) nọc độc của loài này có thể khiến trăm tên đàn ông trưởng thành tử vong.Con còn lại là Black mamba,nếu hai loài trên thiên về nọc độc còn loại xà độc này có sở trường là tốc độ,và độ tấn công chuẩn xác.

Nếu người bình thường nuôi chó mèo dưỡng thành sủng vật hay thú nuôi giữ nhà!Thì riêng nàng lại sai khiến ba vị thần chết chóc này chỉ để canh cửa,dù bình thường bọn nó có hung ác đến đâu vào tay Độc Vương nàng thì chỉ có chân chó lấy lòng.

Dù cho nhà nàng có hệ thống an ninh rất tiên tiến ,nhưng cũng không thể không phòng.Nếu không dùng chúng để trong coi nhà cửa,thì có thể làm thú cưng hoặc bắt chuột cũng không tệ ( độc xà: bọn ta thật là số khổ a TT.TT )

Tiến vào căn phòng của mình,cô khẽ xoay mấy lọ hoa đắt tiền dùng trang trí trong phòng qua trái ,phải vài lần.Sau đó cái tủ gỗ to chứa bình hoa bất ngờ chia làm hai nửa,sau đó ở giữa xuất hiện một bức tường được trang hoàng bằng vô số gạch vuông tựa như khối ru bích.

Khẽ ấn bốn ô vuông ở cuối gốc các cạnh tường,sau đó ấn ba cái vào bốn ô vuông trung tâm.Bức tường khẽ động hé ra một màn hình khá nhỏ,giọng nói máy móc đã được lập trình vang lên:

- Đề nghị xác định hình dáng cùng giọng nói.

- Devil - Cô vừa ngắt lời thì một tia sáng từ trên màn hình quét từ trên đầu đến chân.

- Đã xác định,kế tiếp xin kiểm nghiệm dấu vân tay. - Lệ Băng đặt tay lên màn hình,sau vài giây nơi cô để tay phát ra ánh sáng màu đỏ rồi cánh cửa tự động mở theo hệ thống cài đặt.

Đây là hệ thống mà cô tự mày mò nghiên cứu tạo thành rối lắp đặt, nếu như vừa rồi người nhận dạng hình dáng không phải cô mà là ai khác chắc hẳn giờ đây đã là tấm bia cho vô số tia laze rồi!Nếu có người cải trang thành cô và có khả năng đánh lừa hệ thống bằng chất giọng của cô thì sẽ qua được cửa ải đầu tiên.

Nhưng bước tiếp theo là kiểm tra dấu vân tay,nếu hệ thống phát hiện ra điều gì khác thường thì kẻ đột nhập chỉ có nước đi nhà ma mà hội hợp với ông bà.Vì ở cửa bảo vệ cuối cùng cô đã cài vô số ám khí độc dược chết người,mạng lưới này phủ đầy khắp căn phòng ,độ bảo mật của tầng hầm này là chín mươi hai phần trăm.Tám phần trăm còn lại là trừ khi có người vô hiệu hoá ,bằng không độ an toàn sẽ là tuyệt đối.

Chương 2: Độc vương

4h : 30' - Tại tầng hầm.

- Bạch Bạch,khỏe ?

- Xè...xè...- Âm thanh phát ra từ một con rắn nhỏ tầm ngón tay út của người trưởng thành,chiều dài khoảng chừng 1m ,toàn thân màu trắng trên chiếc đầu nhỏ có ấn kí hoa văn hình vương niệm đỏ như máu hơi lệch sang phải.Đôi mắt hồng ngọc long lanh tựa như hiểu lời Hàn Lệ Băng liền gật đầu,sau đó lại tiến lên bò quanh cổ tay cô .Người khác nhìn vào chẳng khác nào một thứ vòng trang sức độc đáo.

Đây là phòng thí nghiệm kiêm căn cứ của Độc Vương cô,ngoài ba sủng vật canh cửa chính và Bạch Bạch - "người canh gác phòng thí nghiệm" ra thì số lượng thú sủng của nàng là vô số kể.

Trong các ngăn tủ kính nhỏ đều có đủ: Eastern Brown, Death Adder,ếch phi tiêu (Dendrobatidae),nhện lang thang Brazil,bò cạp stalker,... còn vua độc trong nước như rắn biển Belcher,bạch tuột nhẫn xanh hay sứa hộp thì "vinh dự " được cô coi như " cá cảnh". Trong phòng thí nghiệm này không dưới trăm loại độc,do một tay nàng đặc chế tạo thành.

Mỗi người đều có một sở thích khác nhau,người thì thích cầm,người thích họa hay xe đua hoặc cưỡi ngựa...riêng cô thì ngoài y học ra thì cô đam mê nhất là " độc ".Đối với Lệ Băng,độc dược vô cùng thần kì,đa dạng. Cùng một loại độc nếu kết hợp với độc dược này thì phóng đại độc tính lên nhiều lần nhưng cũng có thể đi với loại độc kia thì áp chế độc tính của độc dược ban đầu.

Không ngừng tìm tòi nghiên cứu,thì cô càng hứng thú vì nó ngày càng biến ảo không ngừng.Nạn nhân của chúng cũng có biểu hiện rất đa dạng,phong phú.Có loại thì phân chia lục phủ nội tạng thành từng phần,có loại thì người trúng bị chảy huyết đến chết xương cốt từng đoạn vỡ vụn,có có trường hợp nạn nhân tự giết chính mình.

Có thể nói Hàn Lệ Băng là độc si cũng không sai biệt lắm !Sở dĩ trong Hắc Đạo gọi cô là Độc Vương nguyên nhân bắt nguồn từ cách thức giết người cổ quái của cô.Vì không có sở trường về võ thuật nên biện pháp là sử dụng thứ cô am hiểu nhất để giết người" dùng độc ".Không võ nghệ cũng không đồng nghĩa là vũ khí hay ám khí cũng không biết sử dụng.

Khi luyện tập,cô nhận thấy bản thân không có tố chất cơ thể để luyện võ nên đành vô duyên với công phu quyền cước.Nhưng về phương diện vũ khí có thể nói là thiên tài,am hiểu nhất là súng,bất kể súng gì vào tay nàng đều như nhau.Độ chuẩn xác khi bắn ,lên đến chín mươi chín phần trăm,kể cả khi bịt mắt che khuất tầm nhắm thì cũng không giảm đáng kể còn khoảng chín mươi phần trăm.

Việc sử dụng ám khí cũng tựa như súng vậy,đòi hỏi giác quan nhạy bén,tầm ngắm chuẩn xác chỉ khác là ở phương diện ám khí cần tốc độ và điều chỉnh lực đạo.Lợi dung lợi thế của bản thân để thủ tiêu kẻ thù,một sát thủ giết người luôn có rất nhiều cách thức.Nhưng Lệ Băng chỉ tuân thủ duy nhất là dùng ám khí - tú hoa châm tẩm độc để loại trừ mục tiêu.

Chỉ có điều là hiện trạng của nạn nhân thì không bao giờ đồng nhất,luôn vô vàn phong phú.Nhưng nếu ngươi nhìn thấy được tử thi thì chắc chắn đều đưa ra một kết luận xác chết luôn có cùng trạng thái đau đớn tột cùng,không còn nguyên vẹn.Vì thế mà miễn nhắc đến cái tên " độc vương" thì ngay cả tên xác thủ máu lạnh cũng phải sợ hãi huống hồ là kẻ khác.

Khoác lên người chiếc áo trắng thuần thường ngày,đôi tay thon dài được bọc lại trong lớp bao tay mỏng.Khuôn mặt tinh xảo bị che khuất bằng khẩu trang chỉ chừa lại đôi mắt động lòng người, tuy thời gian cô ở nhà không nhiều.Chỉ tầm bốn đến năm tiếng,lẽ ra trong vài tiếng đồng hồ đó thay vì nghỉ ngơi thì cô lại chui rúc trong "khu căn cứ"này.

Hàn Lệ Băng đang nghiên cứu một loại độc dược mới,lấy thuốc dẫn là nọc độc của Bạch Bạch.Bạch Bạch là một loài biến dị,không hề có trong bất kì một tài liệu khoa học nào!Nó được nàng tìm thấy trong một lần ám sát,có lộ trình cần phải đi băng khu rừng nguyên sinh "Tử Thần".

Nọc độc của nó còn lợi hại hơn cả Saw Scaled Viper,Taipain và Black Mamba rất nhiều lần.Chỉ cần một giọt nọc độc có thể phá hoại hoàn toàn hệ thần kinh trung ương trong vòng 3s,máu đông lại trong 5s.Gây tử vong ba trăm mạng người trưởng thành sau tám giây, quan trọng hơn nàng phát hiện loại độc này có nguy cơ gây biến đổi gen.

Phối hợp hơn ba mươi loại độc dược và vô số các chất hóa học,chỉ cần một chút thời gian nữa là cô đã có thể thu hoạch được thành quả trong suốt một năm qua.Hiệu quả chất hẳn sẽ gây không ít thú vị đi, ngay lúc này cô đang thực hiện công đoạn quan trọng cũng vừa là nguy hiểm nhất.Nếu trong quá trình này có sai sót thì hậu quả sẽ vô cùng kinh khủng,nhưng nếu thành công thì sẽ là một bước đột phá mới cho kinh nghiệm của cô.

Nhưng không biết là ông trời vô tình hay cố ý mà để điều xui xẻo xảy nhất xảy ra với tâm huyết của cô,trong khi cô đang tập trung điều chỉnh máy móc tay còn lại vẫn đang cầm một lọ thuốc độc.Thì đột nhiên xung quanh tối om,mặt đất rung chuyển kịch liệt.Tất nhiên cô cũng không có siêu năng lực mà ngoại lệ không bị ảnh hưởng.

5h : 5' - " Oành..oành..." Tiếng nổ lớn cực kì vang dội, khi Lệ Băng tỉnh lại thì phát hiện cơ thể cô bỗng nhiên nhẹ nhàng hẳn giống như không có trọng lượng vậy " Quái,sao mình cứ thấy hơi khác thường vậy nhỉ? ".

Cô vội nhìn xung quanh,thì thấy căn biệt thự to lớn của mình bị phá hủy hơn một nửa.Trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một ý nghĩ kinh hoàng 'Nếu như vậy thì làm sao mình thoát được,chẳng lẽ...?'.

Bình tỉnh lại từ trong hỗn loạn,nghĩ liền làm.Cô chạy nhanh đến bức tường bị hỏng, nhưng cũng đủ độ cao cô cần,khoảng ngang vai.Vốn đã chuẩn bị tinh thần sẵn nhưng cô vẫn không thể nào tin được rằng....mình đi xuyên qua bức tường.

Đến giờ phút này thì cô cũng chỉ có thể chấp nhận sự thật mình đã chết,không thể ngờ được,thử nghĩ xem đường đường là "độc vương" lẫy lừng trong giới Hắc Đạo người nghe tên đã sợ xanh mặt lại bị chính "độc" mình chế tạo hại chết.Nổ tan xác đến xương cũng chẳng còn.

Nếu người ta biết phỏng chừng sẽ cười đến rụng răng,giờ nghĩ lại thật may là mỗi lúc nàng giết người luôn che mặt nên nào có ai biết được bộ mặt thật của "Độc Vương".Đang luyến tiếc đóng sủng vật bảo bối cùng số độc dược quý báo của chính mình thì bỗng nhiên trước mặt hiện ra hai bộ dáng,một trắng một đen nhìn nàng cười cười.

" Hắc Bạch Vô Thường?"- Tiếp theo là bản tin thời sự đặc biệt nhất của ngày hôm nay, vào hôm qua ngày 19 tháng 5.Tiến sĩ y học " Angel " ngành giải phẫu thuật kiêm viện trưởng bệnh viện Z hàng đầu nước ta - Hàn Lệ Băng đã qua đời.Nguyên nhân được cho là vì trận động đất nhẹ tối qua, thông tin chi tiết sẽ được công bố sau...

__ __ __ __ __ __ __ __ __ __ __

- Cái gì? Angel chết sao?Đừng đùa vậy chứ!

- Viện trưởng ơi!Hu...hu...thần tượng của tôi.

- Coi chừng là tin vịt đó!Không phải thật thì sao?

- Đúng đó,đúng đó!- ...

Cả nước A vừa nhận được tin Hàn Lệ Băng mất thì đều có những biểu hiện khác nhau, có ngạc nhiên,luyến tiếc ,cũng có vui mừng.Nhưng đa số đều có biểu hiện đau buồn.

Đau buồn là những bệnh nhân từng được cô cứu chữa, đa số họ đều mắc phải các căn bệnh nan y vô phương cứu chữa.Nhưng chỉ vì người được gọi là "Angel" đã cho họ hi vọng sống,được nhìn thấy thế giới này lần nữa.Trong lòng những con người đó,Lệ Băng là thần trong thế giới của nhân loại.Còn đối với các bác sĩ y tá thì cô luôn luôn là tấm gương mẫu mực,thần tượng để họ noi theo.

Luyến tiếc là vì cô là kì tài trăm năm khó gặp , tiếc nuối cho một tài năng cứ như vậy mất đi.Vui mừng đương nhiên là vì ghen ghét,đố kị với cô.Một người muốn dung mạo có dung mạo,muốn tài năng có tài năng,tiền tài thì càng không thể nói nhưng những phần tử ích kỉ đó chỉ là con số nhỏ.

Cùng thời gian đó, ở một nơi khác.

- Các ngươi làm ăn cái kiểu gì vậy hả? Có mỗi một việc cũng làm không xong.Giờ thì hay rồi, nếu thiên giới biết chuyện thì các ngươi có gánh nổi không?Hả...hả? - Giọng Diêm Vương Đại Đế rống to đến mức truyền đi khắp cả cung điện.

- Dạ..dạ...tiểu nhân biết tội. - Hắc Vô Thường một thân đen từ đầu đến chân,run lẩy bẩy cuối đầu nói.

- Biết tội, ha biết tội.Hai người các ngươi có cái tên không cũng không biết phân biệt, ta kêu ngươi đi bắt là Trần Lệ Băng hiểu chưa?Có hiểu chưa? Chứ không có biểu ngươi đi bắt Hàn Lệ Băng ,có mỗi chữ "Trần" và "Hàn" cũng không phân biệt được.

- Thêm nữa là ta sai ngươi bắt là bệnh nhân, là bệnh nhân của cô ta chứ không phải là cô ta.Có mỗi bệnh nhân và bác sĩ cũng không biết phân biệt.

- Dạ, thần có ý kiến!

- Nói.

- Nhưng mà cả hai đều mặc y phục màu trắng...

Bạch Vô Thường còn chưa dứt lời, đã bị Diêm Vương đại nhân cho " ăn " một cứu đấm vô mặt,cái đầu xoay một góc 90 độ.

Diêm Vương đã không còn lời nào để nói với hai tên " bình thường " này nữa, ông ngồi phục xuống ghế gác một tay lên trán.Bất lực trước căn bệnh của Hắc Bạch Vô Thường.Phất tay bảo Hắc Vô Thường lôi " cái xác" của người anh em của hắn Bạch Vô Thường đi.

Sau đó lại quay về phía cô gái với vẻ mặt nịnh hót lấy lòng:- Tiểu thư a, ta thành thật rất xin lỗi cô nên...

Chưa đợi ông nói hết câu thì một giọng nói vang lên lạnh lẽo đến nổi khiến người nghe có cảm giác như mình đang đứng ở tận Bắc Cực mà chỉ mặc bikini vậy!

- Đưa ta trở về.

Chỉ với một câu ngắn ngủi mà khiến Diêm Vương cùng vài tên quỷ sai nha cảm thấy da đầu phát run, đây là nữ quỷ dạng gì vậy? Áp lực tỏ ra còn hơn cả Diêm Vương - Chủ nhân cai quản địa ngục.

- Nhưng mà thân thể cô bây giờ đã không còn nữa!Kêu ta làm sao mà đưa cô trở về a.

- Đó là chuyện của ngươi.

- Ai...thôi được rồi, ta sẽ bồi thường cho cô xứng đáng.Tuy thân xác khi cô còn tại thế không còn nhưng ta có thể cho cô một thân xác khác.

- Còn có chuyện như vậy? - Thấy giọng nói Lệ Băng tỏ ra nghi ngờ, không biết từ lúc nào Hắc Vô Thường lại xuất hiện sau lưng Diêm vương, ngạc nhiên lên tiếng:

- Tiểu thư cô không biết sao, trên mạng tiểu thuyết xuyên không gì ấy đầy ra cả nga!Tuy không giống như thật cũng không chi tiết bằng nhưng việc này cũng hơi tương tựa như vậy. - Thật ra Lệ Băng không biết cũng là chuyện thường tình a,ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng rất ít chớ đừng nói chi là có thời gian để đọc tiểu thuyết.Hắc Vô Thường hăng hái nói mà không thấy khuôn mặt đỏ bừng cùng đôi mắt phát lửa của Diêm Vương.

- Ta kêu ngươi đi bắt người, thì ngươi lại có trốn đi lướt web gì ấy! Trong khi ta xử lý tấu Chương chồng chất thì ngươi còn có thời gian đọc tiểu thuyết nữa chứ.Ngươi cùng đệ đệ ngu ngốc của ngươi đi chà rửa cửa ngục tầng thứ 18 ngay lập tức cho ta.

- Vâng! - Thôi xong đời hắn rồi! Vì một phút lầm lỡ, tầng thứ mười tám kinh khủng như vậy thì biết khi nào mới làm xong a.

- Nói tóm lại, ta sẽ cho cô một thân thể mới ở thế giới khác.Để đền bù cho những thiếu xót mà ta gây ra, thật ra thì sự việc này cũng từng xuất hiện vài trường hợp ở các đời Diêm Vương trước.Hằng như đời nào cũng có một vài trường hợp, ta cũng từng muốn phá bỏ cái " vòng tuần hoàn " này.Mà cuối cùng lại để nó xảy ra...H a i r!

- Tôi không cần biết ông làm như thế nào, nhưng ông " bắt buộc" phải đáp ứng cho tôi 4 điều kiện! - Cô giơ bốn ngón tay nét mặt lạnh nhạt nhưng ẩn ẩn sát khí,còn cố tình nhấn mạnh chữ bắt buộc .Đây rõ ràng là uy hiếp, hoàn toàn là uy hiếp trắng trợn nha.

- Nói đi - Tuy giọng điệu bình thường nhưng thực chất sau lưng đã ướt một mãng mồ hôi, lòng thầm hi vọng cô không ra yêu cầu quá đáng.

- Thứ nhất : thân xác đó hoàn toàn giống tôi, vì tôi không có thối quen sử dụng hình dáng kẻ khác.

- Thứ hai : Đem " tiểu bạch " đến thời đại đó cho tôi,tôi không thể đến đó mà thiếu nó( về cái "tiểu bạch " này thì ta sẽ giải thích ở Chương sau).

- Thứ ba : Hồi sinh lại Bạch Bạch, trả nó lại bên cạnh ta.

- Thứ tư : thân thế thân thể đó không được quá phiền phức, càng tự do càng tốt.Ta ghét nhất là bị quản chế.

- Được rồi, được rồi bốn điều kiện ta sẽ đáp ứng. - Diêm Vương yếu thế gật đầu.Sau Khi dò la trong sổ sinh tử một hồi, cuối cùng ông cũng phát hiện được thân thể

tương đồng với Hàn Lệ Băng.Cũng vừa đáp ứng điều kiện...có điều, nhưng ông nào dám nói ra vấn đề.Nếu chẳng mai khi khai thật thì cái chức diêm vương này có còn hay không mà bị vị đại nhân này thay thế cũng nên.

Khi ông sắp làm phép dịch chuyển thời gian cùng hồn phách của Lệ Băng thì nghe cô nói một câu làm cho ông không khỏi nuốt một ngụm nước bọt:

- Nếu ta phát hiện ra ông lừa ta thì.... - cô bóp mấy khớp ngón tay"răng rắc".

"Bong...boong.."Bị cô nói trúng tim đen,dù trong lòng chột dạ nhưng ông vẫn làm ra vẻ mặt bình thường.Thậm chí còn cố nặng ra nụ cười tự tin để đánh lạc hướng cô, vì ông muôn vàn hi vọng mau chóng tránh xa " của nợ " này đi càng sớm càng tốt.

Nếu cứ để cô ở mãi nơi này, phỏng chừng là sẽ "gà bay, chó sủa".Những ngày tháng yên bình của ông sẽ chính thức chấm dứt.

Chương 3: Sống lại

Kẹo hồ lô,kẹo hồ lô.

- Cải xanh đây, một bó chỉ ba văn tiền.

- Màn thầu nóng hổi ,mới ra lò đây!

Đường phố tấp nập, sầm uất kẻ đi người đến vô cùng nhộn nhịp.Tại ngã ba của góc phố, trong một con hẻm nhỏ ít người lui tới.Một tiểu nữ hài tầm năm đến sáu tuổi,vừa nhìn vải vóc trên người liền biết là kẻ bần cùng chứ chẳng phải kẻ giàu sang trong giới thượng lưu.

Y phục rách rưới muốn không còn chỗ để vá,một đầu tóc rối.Bụi bậm bám đầy mặt chẳng nhìn rõ ngũ quan, chỉ mới một khắc trước còn nằm yên bất động bây giờ đã có dấu hiệu tỉnh lại.

- Ưm! - Vừa khẽ cử động, thì toàn thân liền truyền đến từng trận đau nhức.Mắt khẽ mở, " Thân thể này hẳn là chưa trưởng thành,suy dinh dưỡng trầm trọng.Dựa theo dấu tích nguyên nhân đoán chừng là bị hành hung dẫn đến tử vong."

Nếu là lúc trước kẻ nào đánh đập thân xác này thế nào nàng không quan tâm ,nhưng hiện tại nàng là chủ nhân thân thể này.Mà đã là kẻ đắc tội với nàng thì chỉ có một kết cuộc " chết ".

Bỗng nhiên cảm giác xúc cảm nơi cánh tay hơi lạnh,nhìn lại thì ra là Bạch Bạch.Mặc dù nó đang quấn chặt cổ tay nàng nhưng hai mắt lại nhắm nghiền xem ra là còn đang ngủ đi.Thoáng nhìn xung quanh, đột nhiên bên phải nàng xuất hiện một cái hộp màu trắng.Tựa như hộp y tế nhưng lại có bề ngang rộng và cao hơn.

" Không tệ, lão diêm vương này cũng biết giữ chữ tín." Hồi sinh lại Bạch Bạch, ngay cả" tiểu bạch" cũng mang đến.Tại thế giới cũ, những người biết đến nàng đều biết khi "Angel" hành xử tại bệnh viện ,bên mình luôn mang theo một chiếc hộp màu trắng.Nhưng không ai biết được, bên trong là thứ gì.

Nàng gọi cái hộp này là "Tiểu Bạch" , là "phụ tá" cũng như là" trợ thủ" đắc lực của nàng.Bên trong gồm có ba ngăn,ngăn trên cùng chứa hai bộ châm cứu một bộ cứu người ,một bộ giết người và đương nhiên cấu tạo cấu trúc của các cây trâm hoàn toàn khác nhau.Châm dùng chữa trị thì tương tựa như châm cứu thường chỉ là chất liệu tốt hơn mà thôi! Còn bộ còn lại thì hình dáng nhỏ hơn nhiều lần gần như sợi lông trâu.

Ngăn thứ hai là tổng hợp dụng cụ phẫu thuật của nàng dao mổ, kim tiêm,...Ngăn thứ ba chứa thuốc, bên trái là thuốc độc do nàng tự chế , bên phải là thuốc viên cùng thuốc gây mê.Đừng bao giờ thắc mắc ,vì sao nàng không làm ra giải dược? Vì quy tắc của Độc Vương nàng : nếu đã làm ra độc dược thì hà tấc phải có giải dược.

- Lão đại, xem ra nó hình như chưa chết!

- Con A Ngốc này đã đánh vậy mà lại còn sống, đúng là yêu quái.

- Đúng đó, đúng đó hôm trước bọn mình đánh nó liên tiếp mấy trận liền.Vậy mà đến hôm sau chẳng thấy vết thương nào cả.Trông bộ dạng những kẻ mới đến thì chắc hẳn là khất cái đi, khoảng mười một đến mười lăm tuổi hẳn là không sai biệt lắm. " A Ngốc " mà bọn chúng đang nói đến chắc hẳn là ta.Yêu quái? Vết thương tự biến mất?Xem ra ta đoán không sai.

Nhìn sắc mặt lão diêm vương kia trước khi đi có cái gì không đúng lắm, thì ra thân thể này có điều bí mật.Lại thêm ta chỉ nói xuất thân không được quá rắc rối như quý tộc hay nhà quan lại để không bị quản chế mà thôi! Thế mà lão đầu kia lại " ban" cho ta cái thân phận khất cái này,đúng là quá mức tự do đi...

Nàng đang rủa thầm lão đầu kia thì phía trước lại quát lên:

- Con a đầu này hôm nay lại dám trừng mắt nhìn ta, đúng là gan trời mà!Hôm nay ta sẽ cho tạp chủng ngươi biết thế nào là lợi hại.Các ngươi còn đứng đó làm gì?Lên hết cho ta - Chưa đợi tên cầm đầu dứt câu.

- Ngươi,nói lại lần nữa.Ai là tạp chủng? - Bầu không khí bỗng nhiên thay đổi,xung quanh tràn ngập sát khí .Tiếng nói non nớt nhưng chẳng có chút rụt rè sợ hại ngày thường trái lại chẳng có chút gì là cảm xúc.Lạnh lẽo âm u tựa địa ngục.

Tên khất cái kia cũng nhận ra bất thường ở nàng, dường như không giống chút nào là A Ngốc trước đây. Yếu đuối, nhu nhược khi bị đánh chỉ biết khóc lóc.Nhưng suy nghĩ lại, bọn hắn thế đông người mạnh mắc gì phải sợ hãi một tiểu nha đầu còn chưa dứt sữa,lại là một thân một mình.Nghĩ thế nên hắn lấy lại can đảm:

- Ta...ta nói ngươi đó thì sao nào?Đồ tạp chủng, đồ yêu ma quỷ quái.

Vừa dứt lời thì hắn thấy toàn thân cứng đờ, không thể cử động.Ngay cả nói cũng chẳng nên lời nhưng không phải chỉ có hắn ngay cả đám lâu la đằng sau cũng gặp phải tình trạng tương tự.Nàng xuất thân từ cô nhi viện, dám nói nàng là tạp chủng chẳng khác nào rắc muối vào vết thương.Chẳng lẽ nàng muốn làm cô nhi lắm sao,muốn bản thân không phụ không mẫu, Không thân không thích.Sống lại lần nữa vẫn là cô nhi, dù không đưa ra điều kiện khi tái sinh nhưng trong lòng nàng vẫn thầm hi vọng khi sống lại sẽ có người thân có một cuộc sống như người bình thường.Nói nàng lãnh huyết,nàng hận thế gian vô tình.

Sở trường hàng đầu của nàng là y thuật cùng độc thuật kế tiếp là tốc độ và ám khí.Đã là thiên tài y học thì việc am hiểu các huyệt vị trên cơ thể người là chuyện thường, ngay cả việc điểm huyệt đạo cùng huyệt câm cũng không thể làm khó.

Nhưng việc điểm huyệt một người với việc điểm nhiều người trong thời gian sê dịch nhau không nhiều lại là một chuyện khác.Nếu không có ba đầu sáu tay thì là phân thân, nhưng với nàng thì chỉ cần thân thủ nhanh nhẹn.

- Từ trước đến giờ chưa từng có kẻ nào nói ta là tạp chủng mà còn sống xót trở về.

Bọn khất cái vừa nhìn đến ánh mắt của nàng, không khỏi từ kinh ngạc chuyển sang hoảng hốt.Trong lòng không tự chủ run rẩy ,xuất hiện một cỗ bất an.

" Răng rắc...răng rắc" từng tiếng khớp xương bị bẻ gãy vang lên nhưng không hề có một tiếng la hét nào.Chỉ thấy bọn khất cài vì đau đớn quá độ mà lần lượt ngã xuống.Nhưng đã đắc tội với nàng thì làm có chuyện gì dễ dàng nhu vậy, tay khẽ mỡ "Tiểu Bạch" duy chuyển đến ngăn thứ ba.

Một lát sau vẫn là khung cảnh tại góc đường như cũ nhưng kẻ nằm đó không còn là tiểu oa nhi nhỏ nhắn mà là tám,chín tên thiếu niên nằm la liệt.Tay chân đều bị bẽ gảy,toàn thân run rẩy trên da tràn đầy mẫn đỏ.

Thứ mà bọn chúng "nếm thử" không gì khác chính là độc phấn, khi trúng phải trên da sẽ nổi đầy mẫn đỏ cảm giác như hàng vạn con kiến không ngừng bò trên cơ thể.Châm chích,ngứa ngáy khó chịu vô cùng.

Nhưng nàng đã đánh gãy tứ chi của chúng thì không có chuyện gải chảy máu đến da thịt lẫn lộn mà chết.Mà là chịu hành hạ thể xác ba ngày ba đêm, đến lúc đó thì đã gần hết thuốc chữa thêm nữa gia cảnh bọn chúng lại là khất cái thì lấy ai mà chăm sóc.Không vì độc nàng hại chết thì cũng đói hay đỗ bệnh mà đi xuống hoàng tuyền.

Bỏ qua chuyện xúc phạm nàng thì trước đó không phải vì chúng mà thân thể này đi đời nhà ma đi.Thân xác này chỉ mới mấy tuổi đầu nếu là hiện đại thì còn chưa vào cấp một nữa là, vậy mà phải đi ăn xin nơi đầu đường xó chợ.

Chừng tuổi ấy thì đắc tội gì với bọn khất cái kia,nếu chỉ tại việc vết thương tự phục hồi thì chẳng hại chết gì bọn họ.không phải nàng am hiểu y học thì phỏng chừng giờ đây đã chết một lần nữa.

Người không vì mình trời chu đất diệc,nàng cũng không phải dạng lương thiện hay thánh mẫu gì!Kẻ đã gây thù chuốc oán với nàng thì phải trả một cái giá đắt.

Chương 4: Cướp của người giàu chia cho " người nghèo "

Lẫn vào trong dòng người, vì thiên hạ nơi đâu cũng có khất cái nên bản thân nàng ăn mặc như vậy cũng không có gì làm lạ.Tiểu Bạch được nàng hóa trang thành một cái túi tựa như tay nải đeo lên lưng, Bạch Bạch thì bị che khuất bởi tay áo.

Đầu tiên muốn sống sót ở thế giới lạ lẫm này thì việc trước hết cần làm là phải có tiền,mà cơ thể Lệ Băng nàng lúc này thì lại quá nhỏ bé không thể làm được gì.Cách duy nhất chính là " cướp ",coi như là nàng cướp của người giàu chia cho người nghèo đi.Mà cái người nghèo ở đây lại không phải ai khác mà chính là nàng a!

Bước tiếp theo là xác định "con mồi",con ngươi khẽ lướt quan sát xung quanh trong phút chốc liền tìm được mục tiêu.Đó là một tên hoa hoa đại công tử ,nhìn vải vóc thượng hạng trên người hắn liền biết là kẻ có tiền.Lại nhìn cách ăn mặc khoe khoang kia chẳng bằng hắn làm một cái bảng rồi treo ở trước ngực mình: ta là nhà giàu mới nổi.Chậc, chậc vừa mới xuất thủ liền câu được một con cá lớn như vậy.

Lại một lần nữa hòa vào dòng người,thân thủ nhanh nhẹn theo sát con mồi đã xác định.Chỉ thấy tên quần áo lụa kia hướng tới một nhã lâu cao ba tần mà trên mỗi tầng đều có các cô nương xinh đẹp kiều mị áo quần đủ màu sắc đứng bên ngoài vẫy vẫy khăn tay...chào hàng?

Quả nhiên không ngoài dự liệu, tên ăn chơi trác táng này còn có thể đi chỗ nào khác ngoài thanh lâu.Nhưng chuyện này không quan trọng, quan trọng hơn hết là miếng mồi béo bở này cư nhiên sắp vụt khỏi tay nàng, không hành động ngay lúc này còn đợi đến khi nào.Khi tên kia sắp ra khỏi đám đông, nàng cũng chợp ngay thời cơ.
Bàn tay nhỏ nhắn linh hoạt hướng tới đai lưng hắn, không biết dấu sẵn trong tay áo từ khi nào lưỡi dao phẫu thuật mỏng như cánh ve lướt nhẹ qua sợi dây của hầu bao.Hoàn hảo, chiến lợi phẩm đã về tay , vừa xoay người rời đi trong đầu lại hiện lên ý nghĩ " đã vào thanh lâu mà không mang theo tiền thì sao nhỉ? " điều đó cũng tương tự như ngươi ăn quỵt trong nhà hàng năm sao vậy! " Mà thôi dù sao cũng chả liên quan tới mình!" (t/g:...)

Những nạn nhân xấu số tiếp theo đều là những kẻ không tốt lành gì tựa như: Những người diễn nghệ trên đường phố, bọn họ biểu diễn nhúng tay vào chảo dầu được đun nóng sôi ùng ục.Người dân bá tánh ít học, kiến thức không uyên bác nên mới bị những kẻ này lừa gạt nhưng làm sao có thể qua được mắt nàng với vài ba trò mèo này đây.Cái gì mà thần thông quản đại với chả phép thuật gì chứ!Chỉ qua là bọn chúng pha nước lẫn vào trong chảo dầu, lượng nước lớn hơn nên mắt thường nhìn thấy thì trông rất nóng bọt nổi lên ùng ục nhưng thực tế lại chẳng nóng bao nhiêu.H a i r thật uổng công bọn chúng diễn trò cả buổi nhưng được lợi lại về tay nàng...

Kế tiếp là quầy bán thuốc giả, tên khốn lão bản này dám lợi dụng một chút kiến thức ít ỏi về dược lí để chuộc lợi.Hảo, vốn hai tên trước nàng vốn thương tình chừa lại vài đồng nhưng tên lương tâm bị chó tha này thì chiếc giày rách nàng phải lột sạch bằng được mới thôi.
Ngày hôm sau trên đường lan truyền nhiều tin đồn: Đại công tử của Ngô Thái Thú bị Hoa Lâu Các đánh bầm dập rồi đá ra khỏi cửa, tiền của nhóm diễn xiếc Ngũ Hỗ không cánh mà bay,Trương trưởng quầy trong đêm bị người dân phát hiện "thân không mảnh vải" bất tỉnh trên đường,..Nhiều việc lạ diễn ra liên tiếp khiến dân chúng hoang mang, còn kẻ gây họa lại ung dung tự tai tìm hiểu sự tình của thời đại này.

Tây Sở, Hà Vãng, Long Thần, Minh Phượng, Nguyệt Quốc,Hoa quốc đều là những thế lực trụ cột nơi này.Trong lục quốc, thực lực mạnh nhất không thể không nói đến Tây sở và Long Thần.Tây Sở quốc lớn mạnh vì kinh thế phồn hoa, Long Thần quốc đất đai rộng lớn thực lực quân sự kinh người.Hà Vãng cùng Minh Phượng, Hoa Quốc tuy nói lớn không lớn nói nhỏ cũng không nhỏ, tóm lại là ngang tài ngang sức.Cuối cùng là Nguyệt Quốc, thế lực chỉ đứng sau hai cường quốc Tây - Long giàu mạnh chủ yếu vì lương thực,hoa màu.

Một thời đại hoàn toàn không có trong lịch sử hoặc là không lớn mạnh, phát triển được sử sách ghi lại.Nàng vừa nghe ngóng tin tức vừa âm thầm tìm hiểu trình độ y thuật của thế giới này, kết quả lại chỉ có thể kết luận: lạc hậu.Nơi nàng đang sống đường đường là thành Vân Yên của Tây Sở, lớn nhất nhì chỉ thua kém mỗi kinh thành vậy mà ở chỗ này chả biết châm cứu là thứ gì? Y học ở nơi này bị thất truyền đến độ chỉ còn nước không hỏi: nó là thứ gì thế? Có ăn được không?

Nhưng mà như vậy lại càng có lợi cho nàng...kiếm tiền, nghĩ đến tài khoản ngân hàng ở kiếp trước mà lòng đau như cắt nhưng khi nghĩ đến số tiền kiếm được ở tương lai thì tâm trạng liền tốt hơn đôi chút.Bản thân nàng ở thế giới lạ lẩm này cảm thấy mình dường như chỉ là người du hành qua đường mà thôi, trống vắng không thể tả.

Nàng muốn quay lại quỹ đạo của cuộc sống trước kia ban ngày thì làm Angel , tối đến thì lại quay trở lại là độc vương lừng lẫy nhưng cho dù nàng muốn cũng không thể quay lại.Chi bằng sống tốt ở thế giới này, không thể làm tốn thêm thời gian như ba ngày ngây ngốc vừa qua nữa.Nàng ,Hàn Lệ Băng sẽ một lần nữa làm nên thân phận của mình, tiền tài địa vị là mục tiêu phấn đấu.A, còn có cả bí mật của thân thể này nữa.

Chương 5: Lên đường

Trên đường cái,dưới ánh chiều tà mưa phùn lất phất se lạnh.Người qua đường ngày càng vội vã, Lệ Băng ngồi trên bậc thềm của một ngôi nhà đã khép kín cửa.Miệng nhỏ gặm nhắm cái bánh bao nóng hổi vừa mới ra lò, mắt đẹp xoay chuyển vì tin tức nghe được sáng nay.

Rừng Huyết Tử, nơi cấm địa của Tây Sở quốc.Nguyên nhân vì sao ư?Đơn giản chỉ là " có vào không có ra ", 5 từ đây là biệt danh mà người dân đặt cho khu rừng cấm kị này.Bao quanh khu rừng là tầng tầng lớp lớp thảm thực vật dày đặc, nhưng hầu hết không chín thì mười đều là kịch độc.

Bỏ qua vấn đề này thì mối nguy hiểm lớn hơn là thú dữ, bò sát, côn trùng,...vô số kể mỗi một thứ đều khiến con người mất mạng.Từ loài kiến nhỏ bé hay những cây nấm, bông hoa màu sắc xinh đẹp rực rỡ cho đến mãnh hổ, bò sát đều là những sát thủ giết người ngụy trang bằng vẻ ngoài xinh đẹp hay lớp vỏ tưởng chừng như vô hại kia lại dễ dàng đoạt mệnh.

Nhưng nó càng nguy hiểm thì nàng càng lại muốn đi, không phải là nàng không biết tự lượng sức mình hay đầu nàng bị hỏng không muốn sống mà tự chui đầu vào lọ.Nhưng vừa nghe đến trong đó có vô số kì trân dị độc, thì nàng mơ hồ hưng phấn đến mức không thể khống chế rồi.

Trên đường đi đến rừng Huyết Tử,Hàn Lệ Băng cũng tận dụng thời gian này sửa sang lại vài thứ cho bản thân.Không biết có phải do làm nghề y lâu năm hay không, mà trong tiềm thức cảm nhận của nàng cực kì hảo cảm với màu trắng.

Nên nàng dứt khoát mua hai bộ bạch y, cộng thêm một cái áo choàng màu đen che khuất thân nàng từ đầu đến chân.Bốn thanh sắt để rèn luyện thể lực, mỗi bên chân hai thanh.Vì muốn mau chóng tốc hành đến nơi nên nàng cắn răng dùng một lượng vàng để thuê một cổ xe ngựa.Tuy dùng ngựa thuận tiện hơn nhưng khổ nổi nàng không biết cưỡi ngựa với lại mua tuấn mã cũng tốn kém không ít.

( Đơn vị tiền tệ ở nơi này không đồng nhất với thời hiện đại, bắt đầu tính từ đơn vị nhỏ nhất là hào - có hình dạng tựa như tiền xu.Mười hào thì đổi được một đồng tiền; mười đồng tiền thì tương đương với một lượng bạc;mười lượng bạc trắng bằng với một lượng vàng; theo thứ tự từ bé đến lớn: hào - đồng - lượng- bạc trắng- vàng. Đứng vị ở vị trí cuối cùng cũng là loại quý giá nhất thứ mà chỉ những kẻ thuộc giới thượng lưu mới dám dùng: vàng rồng, chỉ một thỏi vàng rồng liền trị giá với một trăm lượng vàng.)

Chỉ mua qua vài bộ y phục cùng vài thứ linh tinh mà đã làm tiêu tốn của nàng mất hơn hai lượng vàng, túi tiền ít ỏi mới kiếm được chưa kịp lắp đầy đã vơi hơn một nửa.Vốn dĩ mặt than* trời sinh của Lệ Băng đã trông nàng như vô cảm ,giờ phút này càng thêm âm trầm dọa người.Khiến phu xe điều khiển ngựa cảm thấy nhiệt độ không khí bổng giảm đột ngột,rùng mình liên tục hắt hơi vài cái.Khi ước chừng khoảng mười dặm nữa thì đến nơi, nàng liền cho xe ngừng đi bộ.Cho dù nàng có muốn đi xe ngựa đến đó, tên xe phu kia cũng không có gan trở.Sẵn tiện mua luôn lương khô cùng vài cái màn thầu cùng nước uống, đi khoảng một canh giờ thì đến nơi.

Nhìn sơ qua, quả là u ám không chịu nổi, những cái cây cao to sừng sững chỉ còn những cành cây trơ trọi dăm mười cành thì có vài chiếc lá khô không có sức sống chứ không hề có một tán lá xanh nào.Hàng loạt những cái cây như vậy, trùng hợp lại tạo thành một hàng rào chết chóc.

Lệ Băng hơi nhíu mày, sau đó mở tay nải từ trong Tiểu Bạch lấy ra một viên thuốc tròn tròn toàn thân màu trắng bỏ vào miệng.Đây là thuốc nàng tự chế, dùng để khử độc,hiệu quả thì không thể bàn ,không lọc được một trăm thì ít nhất cũng là chín mươi lăm phần trăm.Tiếp theo dùng một chiếc vải lụa che mặt thay cho khẩu trang y tế, ngân châm tẩm độc được nàng kẹp giữa mấy ngón tay phòng hờ trường hợp bất trắc.

Sương mù dày đặc tràn ngập cả khu rừng, trên mặt đất không có cỏ xanh thay vào là rong rêu, cùng nắm độc.Trông như không hề có có hiệu của sự sống nào nhưng thật ra bọn chúng đang chờ đợi thời cơ.Khi nàng đi đến dưới một gốc cây đại thụ khá to thì bất ngờ trên cành cây có một vật lao xuống,chưa kịp nhìn ra là thứ gì thì kim châm trong tay lại phản ứng nhanh hơn, phóng ra chuẩn xác đâm vào thân thể của vật thể lạ đó.Khi định thần nhìn lại , thì phát hiện hóa ra là một con rắn lục đuôi đỏ có kích thước to hơn bình thường một chút mà thôi! (t/g: mặc niệm chỉ là con rắn lục đuôi đỏ to hơn bình thường một chút...nó chỉ là... to hơn gấp ba lần =.=''!)

Bỏ qua cái xác không có tác dụng đó, thân thủ tiếp tục tiến lên phía trước.Lại thấy xuất hiện một kẻ ngáng chân, có điều lần này lại "to" hơn vật trước.Nhưng trong mắt nàng nó bất quá chỉ là cái xác mà thôi, là miếng phân bón tiếp theo cho mảnh đất này.Coi như nàng là đang làm việc thiện đi, tuy không trồng cây nhưng lại có công chăm sóc "bón phân", tuy vài miếng phân bón này có tác dụng rất miễn cưỡng.

Chỉ thấy kẻ chặn đường có một bộ lông trắng như tuyết, hình dạng trong vài phần giống chó sói, đôi mắt xanh biếc tựa đại dương trong sương mù như dạ quang phát ra ánh sáng.Hàm răng sắc bén như tùy thời có thể cắn "phập" vào cổ con mồi, không sai" cái xác di động" này xác thực là một con tuyết lang còn chưa trưởng thành hoàn toàn.

Loài này nọc độc cũng không có gì quý hiếm, lại chẳng phải kịch độc cho nên đối với nàng căn bản không có giá trị nhưng bộ lông tuyết trắng kia bất quá có thể miễn cưỡng dùng làm áo choàng trong những ngày giá rét cũng không tệ.

Tuy nói con tuyết lang này không hề có tính uy hiếp với tính mạng của nàng nhưng với cái thân thể hư nhược hiện tại của nàng thì có một chút khó khăn, đối phó với loại giác quan nhạy bén, thiên về tốc độ cùng tấn công như thế này thì không thể dùng tú hoa châm để đối phó.

Vì lớp lông khá dày kia gây cản trở rất lớn, ngân châm lần này chỉ đóng "vai phụ "thôi "lên sàn chính diện "chắc là phải dùng đến dao phẫu thuật rồi.Sau khi dựng sẵn kế hoạch kĩ càng từ trong đầu, Lệ Băng liền bắt tay vào hành động.

*mặt than: gương mặt không biểu lộ cảm xúc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau