THIÊN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Thiên vương - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Dị giới trọng sinh​

Huyền Minh Thế Giới

Phá Lăng Thành

Trên một khu đất trống dưới chân núi, một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đang ngồi xếp bằng trên phiến đá dưới một góc cây, hai tay hắn đang kết thành những ấn ký kỳ lạ. Tuy nhiên, trên khuôn mặt non nớt đang tái nhợt kia lại mang theo vẻ thống khổ, cả người hắn mồ hôi nhẽ nhại, áo quần ướt đẫm.

-Ọc

Phun ra một ngụm máu tươi, thiếu niên mở mắt, trong ánh mắt mang theo sự thất vọng vô cùng. Nở một nụ cười đắng chát, thiếu niên mở miệng nói:

- Xem ra ta không thể không chấp nhận sự thật này.

Nhìn ánh mặt trời đang dần xuống núi, thiếu niên lững thững bước đi.

Thiếu niên này là Hoàng Thiên, hắn vốn không thuộc thế giới này mà đến từ một thế giới khác. Đúng vậy, hắn đã xuyên việt. Hoàng Thiên vốn là một sinh viên năm cuối của một trường Văn Học - Nghệ Thuật nổi tiếng. Trong một lần tai nạn giao thông linh hồn hắn đã xuyên việt đến thế giới này.

Lại nói đến chủ nhân cái thân thể này, hắn cũng tên là "Hoàng Thiên". Vốn là cháu trai của gia chủ Hoàng gia- Hoàng Viễn Sơn, một trong sáu đại gia tộc của Phá Lăng Thành. Từ nhỏ "Hoàng Thiên" được xem là một thiên tài tu luyện, mệnh danh là đệ nhất thiên tài của Phá Lăng Thành. Hắn sáu tuổi tu luyện huyền khí, 7 tuổi bước vào Vũ đồ, 9 tuổi đột phá Vũ đồ bước vào Vũ Thừa, 13 tuổi phá tan bình chướng bước vào Vũ sĩ cảnh trở thành người trẻ tuổi nhất bước vào Vũ sĩ trong 500 năm qua của Phá Lăng Thành.Tuy nhiên trời cao luôn đố kỵ thiên tài, trong một lần cùng các thành viên khác trong gia tộc thí luyện, đã bị địch nhân tập kích. Tuy may mắn sống sót nhưng hắn cũng đã bị hủy đan điền, đứt gãy kinh mạch, trở thành một phế nhân.

Hoàng Thiên đã đến thế giới này được mười ngày, theo trí nhớ của chủ nhân thân thể ngày thì đây là một thế giới cường giả vi tôn, tu luyện huyền khí, những người tu luyện huyền khí được gọi là các vũ giả. Vũ giả được chia làm các cấp bậc là Vũ đồ, Vũ Thừa, Vũ sĩ, Vũ sư, Đại vũ sư, Vũ Linh, Vũ tướng, Vũ vương, Vũ hoàng, Vũ Tôn, Vũ quân, Vũ đế. Nghe nói phía trên vũ đế còn có Vũ Thánh và Vũ Thần cường giả, nhưng chưa ai nhìn thấy những vị cường giả này.Ở thế giới này, các công pháp, vũ kỹ, các loại bí tịch được chia làm Thiên, Địa, Huyền, Hoàng bốn cấp bậc theo thú tự giảm dần, trong bốn cấp bậc này lại chia làm bốn phẩm bậc là hạ phẩm, trung phẩm, cao phẩm và đỉnh phong. Tùy theo cấp bậc và phẩm giai của công pháp vũ kỹ mà thể hiện ra các uy lực khác nhau.

Sau khi tắm rửa, Hoàng Thiên về đến nhà của mình, tuy nói là nhà nhưng thật ra đây là một căn phòng nhỏ hẻo lánh nằm ở phía tây Hoàng gia. Lại nói, từ khi bị phế đi đan điền và kinh mạch, "Hoàng Thiên" quyết định chuyển đến căn nhà này, tuy mẫu thân và phụ thân hắn đã nhiều lần khuyên can nhưng hắn vẫn kiên quyết ở lại đây.

Trong phòng được bài trí vô cùng đơn giản, chỉ gồm một chiếc giường nhỏ, một bộ bàn ghế cùng vài vật dụng lặt vặt. Lúc này trên bàn đã được đặt một chiếc giỏ bên trong chứa vài món ăn đạm bạc. Hoàng Thiên cười cười, hắn đã đến thế giới này được mười ngày, cũng quen dần với cuộc sống ở đây.

Sau khi ăn cơm xong, nhìn sắc trời, Hoàng Thiên lẩm bẩm:

- Có lẽ lại đến rồi.
Hắn lên giường và bắt đầu với giấc mơ kì lạ của mình. Từ khi đến thế giớ này, vào mỗi đêm, hắn lại mơ mình đang ở trong một không gian kỳ lạ. toàn không gian chỉ toàn một màu đen kịt. Hắn đã cố gắng chạy trong cái không gian này suốt mười ngày nhưng cung không có kết quả gì, mọi thứ xung quanh chỉ là một màu đen.

Hôm nay, trong không gian kỳ dị này Hoàng Thiên lại bắt đầu nhàm chán di chuyển. Sau khi đi khoảng một canh giờ, bỗng nhiên hắn thấy một tia sáng phía xa như có như không. Hắn mừng như phát điên, chạy nhanh tới phía có ánh sáng kia. Khoảng nửa canh giờ sau hắn đã thấy rõ vị trí phát ra ánh sáng kia. Nơi phát ra ánh sáng là một vật huyền ảo gì đó đang lơ lửng trong không trung. Không, nó giống như một ấn ký gì đó thì đúng hơn.

Hoàng Thiên cũng không hiểu sao mình có cái suy nghĩ đó. Nhưng hắn cảm thấy phóng sâu trong linh hồn mình đang có một sự kêu gọi. Hắn vô thức bước về phía ấn ký kia. Khi hắn chạm tay vào ấn ký kia thì nó bất ngờ chuyển động, bay thẳng về mi tâm của hắn. Hoàng Thiên cảm thấy trời đất quay cuồng, cảm giác vô cùng mệt mỏi sau đó mất đi ý thức.

Lúc này, trong thức hải của Hoàng Thiên đang lơ lửng một cái ấn ký, nó chính là cái ấn ký trong không gian kỳ dị kia. Đột nhiên cái ấn ký này tỏa sáng rực rỡ, một luồng ánh sáng bàng bạc từ trong ấn ký truyền đến cơ thể của hắn. Cả người Hoàng Thiên đọt nhiên run mạnh, cơ thể hắn đang xảy ra một cuộc biến đổi kỳ lạ.Nếu có ai ở đây chắc sẽ bị những biến đổi này dọa cho khiếp sợ. Chỉ thấy luồng ánh sáng này chảy khắp có thể Hoàng Thiên, tất cả kinh mạch, đan điền, xương tủy của hắn như bị hòa tan, các chất cặn bã chất bẩn được phóng xuất ra ngoài, quá trình hòa tan cơ thể, bài xuất lặp đi lặ lại. Một lúc sau, ấn ký ngừng tỏa sáng, cơ thể của hắn trở lại bình thường, nhưng ấn ký trong thức hải của hắn cũng biến mất, trên mi tâm của hắn lại xuất hiện một cái ấn ký nhàn nhạt giống như ấn ký mới biến mất trong thức hải.

Không biết trải qua bao lâu, Hoàng Thiên mở mắt, hắn cảm thấy cả người vô cùng thoải mái. Nhìn ngoài trời vẫn tối đen như mực, Hoàng Thiên cảm thấy khó hiểu, mỗi lần hắn tỉnh đậy sau giấc mơ kỳ lạ đó thì trời đã sáng rồi sao hôm nay trời vẫn còn tối.

Không đời hắn suy nghĩ thì một cơn đau ập đến, một luồng tin tức ùa vào đầu hắn. Tuy đã trải qua một lần dung nhập tin tức của "Hoàng Thiên" trước kia nhưng lần này Hoàng Thiên vẫn cảm thấy đau đến chết đi sống lại, hắn lại bất tỉnh một lần nữa.

Khoảng nửa canh giờ sau, Hoàng Thiên tỉnh lại, Hắn bắt đầu tiêu hóa khối thông tin vừa mới nhận được kia.

Một lúc sau Hoàng Thiên mở mắt miệng lẩm nhẩm:

—Thiên Vương Ấn, Thiên Vương Quyết.

Chương 2: Thiên Vương Ấn,Thiên Vương Quyết​

Thì ra phần trí nhớ mà Hoàng Thiên vừa mới có được là cái ấn kỳ lúc trước hắn nhìn thấy tên là Thiên Vương Ấn và một bản pháp quyết tu luyện có tên Thiên Vương Quyết.

Thiên Vương Quyết có bốn quyển là Huyền Thánh Thiên, Hóa Tiên Thiên, Ngọc Tôn Thiên và Phục Vương Thiên. Thông tin mà Hoàng Thiên nhận được chỉ là quyển thứ nhất Huyền Thánh Thiên.

Huyền Thánh Thiên có chín tầng, đột phá mỗi tầng sức mạnh càng rõ rệt. Tu luyện tầng thứ chín đến đại thành thì sẽ siêu thoát Đế giai tiềm nhập Thánh giai.

- Không biết bộ pháp quyết này thuộc cấp bậc nào? Chắc công pháp thần cấp cũng không thể ngưu như vậy. Mới quyển thứ nhất nếu tu luyện đến đại thành mà đã bước vào Thánh giai rồi. Thánh giai đó. ha ha. Nghe nói cả Huyền Minh Thế Giới cũng chưa có ai đạt đến cấp bậc này. Không biết tu luyện cả bốn quyển đến đại thành thì sẽ đạt cấp bậc như thế nào? Quá kinh khủng đi.

Hoàng Thiên cảm thán thì nhớ đến việc mình bị đứt hết kinh mạch thì trở nên chán nản lắc đầu:

- Thiên Vương Quyết có lợi hại thế nào đi nữa, thì ta cũng không thể tu luyện được. Thật là uổng phí của trời a

- Hừ.... cái quỷ gì thế.

Một mùi hôi khó chịu tràn đến làm Hoàng Thiên thiếu chút nữa nôn mửa. Hắn nhìn xung quanh quanh phát hiện mùi hôi đó từ trên người mình phát ra, lập tức cả kinh, nhìn lại thân thể mình,chỉ thấy cả người giống như mới ở dưới bùn đi lên. Toàn thân phủ một lớp vật chất đen tuyền, mùi hôi chính là từ lớp vật chất này truyền ra. Hoàng Thiên lập tức nhảy khỏi giường chạy đến hồ nước sau núi. Khi đến nơi hắn liền nhảy xuống.

Ùm.....Ùm....Ùm....

Nước bắn văng tung tóe. Sau một hồi tắm rửa, tẩy sạch vết bẩn, Hoàng Thiên nhảy lên bờ, cảm thấy cả người nhẹ hẳn đi, tinh thần trở nên sảng khoái.

Hắn chạy trở về phòng mình, nhanh chóng đem chăn chiếu trên giường vứt đi sau đó đến trước gương.

Đây là lần đầu tiên ở thế giới này hắn nhìn kỹ chính mình. Chỉ thấy trong gương là một khuôn mặt vô cùng tuấn lãng với vầng trán cao, mắt to, mày kiếm, mũi thanh, môi đầy tất cả phối hợp một cách chính xác. Trên mi tâm của hắn có Thiên Vương Ấn nhàn nhạt làm cho khuôn mặt tuấn lãng kia có thêm phần kiên nghị, lãnh khốc. Nhìn chính mình trong gương, Hoàng Thiên không khỏi cười hắc hắc nói:

- Soái ca a

Quả thật khuôn mặt này so với lúc trước của hắn không biết hơn bao nhiêu lần, phối hợp với thân hình cân đối, rắn chắc càng làm tăng thêm vẻ phiêu dật.

Nhìn thân thể mình Hoàng Thiên bông nhiên ngơ ngác. Hắn nhớ lúc trước trên người có khá nhiều vết thương, nhưng lúc này thân thẻ hắn không hề có một vết thương, những chổ bị thương trước kia giờ đây không hề nhìn thấy gì, da cũng trở nên trắng hơn, cơ thể thì vô cùng thoải mái không còn đau nhức như hôm qua. Hoàng Thiên cảm thấy vô cùng kỳ lạ, sờ sờ Thiên Vương Ấn trên trán, thầm thắc mắc:- Lẽ nào vì nó.

Hoàng Thiên kiểm tra lại thân thể một lượt, cảm thấy khó hiểu, bỗng nhiên hắn nhay lên giường, ngồi xếp bằng hai tay kết ấn bắt đầu vần chuyển công pháp Hỏa Phần Nguyên Khí của gia tộc mà hắn tu luyện trước kia. Đang không ôm mấy hi vọng, nhưng rất nhanh hắn phát hiện huyền khí được hấp thụ qua các lỗ chân lông di chuyển trong kinh mạch vốn đã bị đứt đoạn của hắn một chu thiên rồi tụ về đan điền. Hắn cảm thấy bất ngờ sau đó thì mừng như điên, ngửa mặt lên trời cuồng tiếu:

- Ha ha, lão tử đã có thể tu luyện, lão tử không còn là phế vật, ha ha...

Sau một hồi phát tiết, Hoàng Thiên dần bình tĩnh lại, hắn cẩn thận cảm luồng huyền khí nhỏ bé trong đan điền. Khẳng định đây là sự thật, không phải là mơ. Hoàng Thiên như trút được gánh nặng suốt hai năm qua của "Hoàng Thiên" trước đây, hắn cảm thán:

- Đúng là khổ tận cam lai. Người xưa nói quả thật có lí a.

Giờ phút này hắn muốn nói chuyện này cho tất cả mọi người biết nhưng ngay lập tức hắn đè nén ý nghĩ này lại. Ở thế giới này thực lực là quan trọng nhất. Phải chứng minh bằng thực lực của chính mình mới là biện pháp tốt nhất. Nghĩ như vậy Hoàng Thiên bắt đầu ngồi xuống giường, lần này hắn không tu luyện công pháp Hỏa Phần Nguyên Khí nửa mà quyết định tu luyện bằng Thiên Vương Quyết quyển thứ nhất Huyền Thánh Quyết.

Sau khi nghiên cứu kĩ lộ tuyến tầng thứ nhất Huyền Thánh Quyết. Hoàng Thiên cảm thấy khó hiểu, theo như Huyền Thánh Thiên nói thì ngoài những khiếu huyệt mọi người đều biết thì còn có rất nhiều các khiếu huyệt khác mà hắn không biết đến. Suy nghĩ một lát, Hoàng Thiên hạ quyết tâm đánh cược một lần. Hắn bắt đầu vận chuyển pháp quyết đẫn huyền khí vào cơ thể. Sau một vòng chu thiên, Hoàng Thiên mỉm cười, cảm nhận chân khí trong cơ thể hắn có một cảm giác mừng rỡ. Chân khí trong cơ thể mọi người thường không màu, nhưng chân khí của hắn có màu vàng nhạt, đáng nói là chân khí này tinh thuần và cường đại hơn nhiều lần so với chân khí mà hắn tu luyện trước kia.

- Không hổ là công pháp thần cấp a
***

Hai canh giờ sau, Trong căn phòng lại vang lên tiếng cười điên cuồng của Hoàng Thiên, hắn đã bước vào Vũ đồ sơ kỳ, hơn nữa là sơ kỳ trung tầng. Tuy mới Vũ đồ sơ kỳ, nhưng phải biết hắn mới tu luyện có hai canh giờ. Nếu để người khác biết được chắc chắn sẽ xem hắn như quái thai.

Hoàng Thiên cảm thấy như một giấc mơ, từ khi đến thế giớ này, biết mình là một phế vật không thể tu luyện, hắn đã vô cung thất vọng và đau khổ, nhưng giờ đây hắn đã có thể tu luyện hơn nửa tốc độ tu luyện có thể nói là khủng bố, hắn cảm thấy sự tự tin đang dần trở lại với mình. Hắn mỉm cười, quát lớn:

- Nếu trời đã cho ta cơ hội, ta sẽ làm cho tất cả phải run rẩy vì ta, ha ha...

Lúc này, Thiên Vương Ấn ở trên mi tâm Hoàng Thiên bỗng nhiên tỏa sáng rực rỡ, một luồng sáng màu vàng lan tỏa khắp cơ thể hắn, Hoàng Thiên bất giác nhắm mắt. Lúc mở mắt ra, hắn thấy mình lúc này lại ở trong không gian kỳ dị kia, nhưng lúc này bốn phía không còn tối đen như trước mà cả không gian bao phủ một màu vàng nhạt. Phía trước hắn thấy một người đang nhìn về phía hắn.

Tuy người kia không cao lớn nhưng lại tỏa ra một khí thế ngạo nghễ thiên hạ. Hoàng Thiên không cách nào nhìn rõ được khuôn mặt của người phía trước, nhưng lại có thể thấy rõ trên mi tâm của hắn cũng có một cái ấn ký giống như của mình. Khi hắn nhìn thấy ấn ký trên trán người kia tỏa sáng sau đi hóa thành một luồng sáng bay về phía mi tâm hắn. Lúc này Thiên Vương Ấn ở mi tâm hắn cũng tỏa sáng. Luồng sáng kia dần dung nhập với ánh sáng của Thiên Vương Ấn sau đó ánh sáng nhạt dần rồi biến mất. Thiên Vương Ấn trên mi tâm của Hoàng Thiên lúc này trở nên sinh động hơn rất nhiều.

Hàng Thiên ngơ ngác nhìn mọi chuyện diễn ra, rồi nhìn về phía người kia, lúc này hắn đã có thể thấy rõ mặt người kia. Khi nhìn thấy hắn lại chút nữa nhay dựng lên. Chỉ thấy khuôn mặt người kia giống với hắn như đúc. Bỗng nhiên người kia nở mộ nụ cười sau đó tan biến như chưa tùng xuất hiện. Khi người kia biến mất thì ý thức của Hoàng thiên cũng biến mất khỏi không gian kỳ dị này.

***

Lúc này, ở một không gian xa xôi bên ngoài Huyền Minh Thế Giới, đây là một không gian huyền ảo, lúc này một ông lão khuôn mặt hiền lành bỗng nhiên xuất hiện giữa không gian, đôi mắt thâm thúy của ông lão nhìn về phía Huyền Minh Thế Giới nở một nụ cười thâm ý, nói:

- Cái tên này lại bắt đầu rồi.

Ông lão nói xong cả người đột nhiên biến mất, cả không gian trở lại vẻ yên bình như chưa từng có ai xuất hiện ở đây.

***

Ý thức trở về thân thể, một dòng chất lỏng từ Thiên Vương Ấn Chả ra khắp kinh mạch hắn. Cảm nhận được nguồn chân khí này, Hoàng Thiên nhanh chóng bỏ những nghi vấn sang một bên bắt đầu vận chuyển Huyền Thánh Thiên.

Một canh giờ sau, Hoàng Thiên mắt, trong mắt hiện lên sự vui sướng. Hắn đã đạt đến Vũ đồ trung kỳ. Chưa đến một ngày, hắn đã từ một phế vật không thể tu luyện trở thành một Vũ đồ trung kỳ, điều này nói ra quả thật không một ai dám tin tưởng.

Chương 3: Thân Nhân​

Thở ra một ngụm trọc khí, Hoàng Thiên mở mắt, không phải hắn muốn dừng lại mà lúc này có người đi vào căn phòng hắn.

Ọt ọt ọt..

Cửa phòng mở ra, một thiếu phụ ba bốn mươi tuổi bước vào, trên tay nàng đang cầm một cái giỏ đựng thức ăn. Nhìn thấy Hoàng Thiên ngồi trên giường, nàng hơi ngạc nhiên, sau đó chuyển thành lo lắng nói:

- Thiên nhi, Thiên nhi làm sao vậy? Có cái gì không thoải mái sao?

Thiếu phụ này là Trần Vân Dao, mẫu thân tiện nghi của Hoàng Thiên. Theo trí nhớ của "Hoàng Thiên" mẫu thân này luôn chăm lo, yêu thương hắn, nhất là từ sau khi hắn bị phế đi đan điền và kinh mạch. Từ khi đến thế giới này nàng cũng là người mà hắn gặp nhiều lần nhất. Nhìn ánh mắt đầy yêu thương, lo lắng của nàng, trong lòng Hoàng Thiên bỗng dâng lên một sự ấm áp. Kiếp trước, từ nhỏ hắn đã lớn lên trong cô nhi viện, không biết bố mẹ mình là ai cho nên rất thiếu sự yêu thương của gia đình. Lúc này đây, cảm nhận được sự lo lắng, quan tâm cửa nàng, Hoàng Thiên có cảm thấy hóc mắt mình cay cay, bất giác thốt lên:

- Nương

- Không, không, nương, ta, ta không sao cả.

Nàng xem đi xem lại khắp cơ thể Hoàng Thiên khi xác định là hắn không có việc gì mới thở ra một hơi, nói:

- Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi, sau này ngươi cũng đừng đi luyện võ nữa, đỡ phải luôn bị thương.

- Nương....nương ta không sao

- Ngươi.....ài...

Trần Vân Dao thở dài, nàng biết mình không thể khuyên được Hoàng Thiên. Từ khi bị phế đi đan điền, hắn trở nên ít nói hơn, cứ kiên quyết chuyển đến căn phòng nhỏ này, cả ngày cứ vùi đầu vào việc tu luyện, nhiều khi bị thương đầy người nhưng hắn vẫn cố gắng tu luyện. Nàng thường đem cơm đến cho hắn nhưng thường ra sau núi tu luyện nên ít khi gặp mặt, hôm nay thấy hắn vẫn còn chưa rời giường tưởng hắn lại bi thương nên nàng vô cùng lo lắng.

- Ta biết nói gì ngươi cũng không nghe

Hoàng Thiên đang định mở miệng thì có người đi vào.

Chỉ thấy một người trung niên bước vào, trên gương mặt nghiêm nghị, tuấn tú có phần giống Hoàng Thiên. Đây là phụ thân hắn - Hoàng Nhất Vũ. Hoàng Nhất Vũ cũng là một thiên tài tu luyện, năm nay chưa đến bốn mươi tuổi đã đạt đến Đại vũ sư.

Hoàng Thiên mở miệng nói:

- Phụ thân

Nhìn Hoàng Thiên, trong lòng Hoàng Nhất vũ cảm thấy rất phức tạp, thân là một người cha, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn con mình liều mạng tu luyện mà không giúp được gì. Trong lòng hắn luôn cảm thấy có lỗi, làm phụ thân mà hắn không thể bảo vệ được nhi tử của mình. Mỗi lần nhìn thấy Hoàng Thiên là lòng hắn liền lạnh lại, đã hai năm qua hắn vẫn chưa tìm ra hung thủ ám hại con mình. Trầm ngâm một lúc, hắn mở miệng nói:

- Thiên nhi, ngươi cũng không cần phải khổ sở như vậy, không thể tu luyện cũng không có gì là không tốt, ngươi có thể ra ngoài kinh doanh cho khuây khỏa.Hoàng Thiên biết, tuy không thể hiện ra ngoài nhưng trong lòng phụ thân yêu thương hắn không kém gì mẫu thân.Từ khi Hoàng Thiên bị chặn giết phế đi kinh mạch, phụ thân hắn thường xuyên ra ngoài tìm kiếm thảo dược để giúp hắn chữa trị kinh mạch nhưng không có kết quả gì.

Nhìn thấy sự lo lắng của phụ mẫu, Hoàng Thiên rất muốn nói là mình đã có thể tu luyện, nhưng hắn vẫn cố nén lại được. Hắn không biết giải thích thế nào về việc kỳ lạ này, hơn nữa hắn muốn cho bọn họ một bất ngờ. Hắn muốn chính thực lực lấy lại địa vị của mình trong gia tộc. Với tốc độ tu luyện của mình, hắn tin rằng điều đó sẽ rất nhanh đến.

- Phụ thân ta tự biết phải làm gì.

Hoàng Nhất Vũ thở dài, nhìn Hoàng Thiên nói:

- Ba tháng sau sẽ đến đại hội luận võ của gia tộc, năm nay ngươi cũng đã mười lăm tuổi... ài... sau đại hội luận võ ngươi hãy đến thành đông quản lý sinh ý ở nơi đó.

Cái đại hội luận võ này, Hoàng Thiên cũng có biết. Cứ mỗi năm một lần gia tộc sẽ tổ chức đại hội luận võ cho các thành viên trong gia tộc. Đồng thời cũng kiểm tra thành quả tu luyện của tộc nhân trong một năm. Những người đủ mười sáu tuổi mà không đạt đến Vũ Thừa hậu kỳ sẽ bị đưa ra ngoài quản lý sinh ý của gia tộc. Nếu là hôm qua, Hoàng Thiên sẽ lo lắng về vấn đề này, nhưng hôm nay hắn đã có thể tu luyện lại, hơn nữa với tốc độ tu luyện hiện tại mà hình dung, đạt đến Vũ thừa hậu kỳ trong vòng ba tháng là điều trong tầm tay. Hắn nở nụ cười, nói:

- Vâng, ta biết.

Hoàng Nhất Vũ cùng Trần Vân Dao cảm thấy vô cùng kỳ quái, hôm nay Hoàng Thiên có vẻ khác lạ, thường ngày khi đề cập đến vấn đề này thì hắn luôn tỏ ra vẻ không mấy hứng thú còn hôm ngay Hoàng Thiên luôn có thái độ thong dong, cả người toát lên vẻ tự tin, không còn cái vẻ thất vọng và chán nản như trước kia. Hoàng Nhất Vũ bỗng nhớ về hai năm trước khi Hoàng Thiên bước lên Vũ sĩ cả người hắn cũng như lúc này. Lắc đầu, Hoàng Nhất Vũ dẹp đi những nghi vẫn trong lòng. Dù thế nào thì thái độ của Hoàng Thiên bây giờ cũng tốt hơn trước kia rất nhiều.

Sau khi nhìn thấy Hoàng Thiên ăn hết đồ ăn trong giỏ thì Hoàng Nhất Vũ và Trần Vân Dao mới ra về. Nhìn bóng lưng của phụ mẫu, Hoàng Thiên cảm giác một luông ấm áp từ trong lòng lan tỏa. Kiếp trước cả đời hắn thiếu đi tình yêu thương của cha mẹ, nhưng hôm nay hắn đã có phụ mẫu của mình. Hoàng Thiên nắm chặt tay, trong lòng thầm họ quyết tâm. Từ hôm nay trở đi, hắn sẽ không để phụ mẫu phải thất vọng. Nghĩ đến đại hội gia tộc ba tháng sau, hắn mỉm cười tự tin, nói:

- Đại hội gia tộc a, ta rất mong đợi a.

***Đã ba ngày kể từ khi có thể tu luyện, hắn đã dành mọi thời gian cố gắng tu luyện tăng tiến tu vi của mình.

- Cũng nên học lại một ít vũ kỹ rồi.

Lục lọc trí nhớ một chút, sau khi cân nhắc, Hoàng Thiên quyết định tu luyện vũ kỹ Trọng Hổ Quyền một bộ vũ kỹ Hoàng giai trung cấp cùng một bộ thân pháp vũ kỹ Hoàng giai trung cấp Tật Báo Ảnh.

Trọng Hổ Quyền là một bộ quyền pháp công kích, khi xuất chiêu xuất ra sẽ đánh ra liên tiếp nhiều quyền, những quyên này kết hợp với nhau tạo thành một đòn công kích cực mạch. Tu luyện đến đại thành một chiêu xuất ra có thể trùng điệp đến mười hai quyền. Tật Báo Ảnh là một bộ khinh công, khi thi triển bước chân như báo, nhẹ nhàng, lưu loát, khi cần thì tốc độ cực nhanh, luyện đến đại thành có thể nhảy xa ba mươi bước.

Quyết định vũ kỹ tu luyện, Hoàng Thiên chạy đến khu đất trống sau núi, ở đây khá rộng thích hợp cho việc thu luyện thân pháp. Từ khi bị phế kinh mạch Hoàng Thiên quyết định chuyển đến khu nhà nhỏ phía tây này. Sau khi chuyển đến đây hắn thường đến sau núi luyện tập và phát hiện khu đất này, nơi này quả nhiên là chỗ luyện tập vũ kỹ tuyệt vời.

***

Một tháng sau, trong một khu đất rộng phía sau núi truyền đến những tiếng quyền pháp.

- Ba....ba.....ba...

- Bảy quyền, không tồi.

Thu tay,Hoàng Thiên mỉm cười cảm thấy khá hài lòng với kết quả đạt được. Lúc này hắn có thể thi triển ra bảy quyền trùng điệp, trước kia khi ở thời kì đỉnh phong hắn một lần xuất chiêu có thể tung ra chín quyền liên tiếp nhưng phải biết khi đó hắn đã là một vũ giả Sĩ giai. Hơn nữa trước kia khi thi triển vũ kỹ này hắn luôn có cảm giác khô cứng, nhưng hôm nay hắn lại có một cảm giác nhẹ nhàng, linh hoạt.

Trong một tháng này, ngoài tu luyện Trọng Hổ Quyền thì Tật Báo Ảnh của hắn cũng đã tu luyện đến đại thành.

Trong thời gian này, Hoàng Thiên cũng không quên tu luyện Huyền Thánh Thiên, tuy vẫn chưa đột phá tầng thứ nhất nhưng cũng còn cách không xa. Tu vi của hắn cũng đã đột phá Vũ đồ trở thành Vũ Thừa, hơn nữa là Vũ Thừa sơ kỳ đỉnh phong. Có lẽ khi Huyền Thánh Thiên đột phá tầng thứ hai thì hắn cũng đạt đến Vũ Thừa trung kỳ.

Lúc này, một tiếng bước chân vang lên, Hoàng Thiên quau đầu phát hiện một gia nô đang chạy đến. Hoàng Thiên biết người này, hắn tên là Lâm Nhị, người thường xuyên mang cơm đến cho Hoàng Thiên. Theo Hoàng Thiên thấy tên Lâm Nhị này cũng khá tốt, hắn đối với Hoàng Thiên luôn cung kính, không tỏ ra xem thường như những nô bộc khác. Lâm nhị chạy đến trước mặt Hoàng Thiên, cung kính nói:

- Thiếu gia, gia chủ cho gọi ngài đến đại sảnh.

Hoàng Thiên cảm thấy kỳ lạ, từ khi hắn bị phế đi đan điền thì rất ít khi biết đến việc trong gia tộc, gia gia cũng ít khi gọi hắn đến bàn việc, hôm nay sao lại gọi hắn đến. Hoàng Thiên nói:

- Gia tộc có việc gì sao?

- Bẩm thiếu gia, nghe nói có người của Thiên Nguyệt Tông đến, gia chủ đang tiếp đón ở đại sảnh.

Chương 4: Vị hôn thê

- Thiên Nguyệt Tông?

Hoàng Thiên giật mình. Thông qua trí nhớ của " Hoàng Thiên" trước kia, hắn cũng đại khái biết về tông môn này. Huyền Minh Thế Giới có năm vực là Đông vực, Tây vực, Nam vực, Bắc vực và Trung vực. Năm vực bị ngăn cách nhau bởi Thiên Nguyên Sâm Lâm rộng lớn. Phá Lăng Thành là một thành trì nhỏ nằm ở phía bắc Nam Vực trong khi Thiên Nguyệt tông là một trong những tông môn đứng đầu của Nam vực, cường giả như vân, tùy tiện phái ra một cái có thể hủy diệt toàn bộ Phá Lăng Thành. Hắn cảm thấy khó hiểu, một tông phái như vậy sao lại đến cái Hoàng gia nho nhỏ này.

Lắc đầu, Hoàng Thiên xoay người đối với Lâm Nhị mỉm cười nói:

- Đi thôi

Theo Lâm Nhị rời khỏi, tại nghênh khách đại sảnh ngừng lại, cung kính gõ cửa sau đó mới nhẹ nhàng đẩy cửa vào.

Đại sảnh rất lớn, người ngồi bên trong cũng không ít, vài người ngồi cao nhất là Hoàng Viễn Sơn và bốn vị sắc mặt đạm mạc lão giả, bọn họ là trưởng lão trong tộc, quyền lợi không bé hơn tộc trưởng. Tại bốn người bên trái, ngồi một số trưởng bối có thực lực không kém trong gia tộc, phụ thân Hoàng Thiên Hoàng Nhất Vũ cũng ở trong đó, ở bên cạnh họ cũng có một số biểu hiện kiệt xuất trong gia tộc tuổi trẻ một đời.

Một bên khác, ngồi ba người lạ lẫm, nói như vậy bọn họ là khách quý đến từ Thiên Nguyệt tông theo như lời Lâm Nhị nói.

Có chút nghi hoặc ánh mắt đảo qua tại ba người xa lạ, bên trong ba người, có một vị mặc nguyệt bạch y bào lão giả. Lão giả tươi cười đầy mặt, thần thái sáng láng, một đôi nho nhở song nhãn quang mang ngẫu thiểm. Nhìn lão giả, trong lòng Hoàng Thiên không khỏi kinh ngạc, hắn tu luyện Thiên Vương Quyết nên có thể cảm nhận trên người lão giả này có một lực lượng vô cùng cường đại, ở trong đại sảnh này có lẽ chỉ có gia gia của hắn là có thể so sánh.

Bên cạnh lão giả, ngồi một đôi tuổi trẻ nam nữ, bọn họ đều mặc giống nhau nguyệt bạch bào trang phục, nam tử tuổi khoảng hai mươi tuổi, tướng mạo anh tuấn, phối hợp vóc người cao lớn, rất có mị lực. Cảm nhận một chút thực lực của người này, Hoàng Thiên giật mình, theo như hắn cảm nhận thì người này đã đạt đến Vũ sư, hơn nữa có thể đã đạt đến Vũ sư đỉnh phong Có thể hai mươi tuổi trở thành một Vũ sư đỉnh phong, nói lên thanh niên thiên phú tu luyện cũng rất cao. Tướng mạo tuấn tú, thực lực bất phàm, vị thanh niên này đã đem không biết bao nhiêu thiếu nữ trong gia tộc mê đến thần hồn điên đảo. Bất quá, những thiếu nữ này dường không có lực hấp dẫn đối với thiếu niên này. Lúc này, hắn đang đem lực chú ý tập trung tại xinh đẹp thiếu nữ ngồi bên cạnh…

Thiếu nữ này cùng Hoàng Thiên tuổi tương đương, nhìn vào thiếu nữ, Hoàng Thiên cũng tỏ ra vô cùng kinh ngạc, thiếu nữ này vô cùng xinh đẹp, nước da trắng sáng, giống như một đóa hoa sen sắp bung nở. Khó trách vị nam tử kia đối với mấy cái yên chi tục phấn trong tộc tỏ ra khinh thường. Thiếu nữ mềm mại vành tai có một cái lục sắc ngọc trụy, khẽ động một chút, phát ra âm điệu thanh thúy, cả người toát ra một cỗ kiều quý...Càng ngạc nhiên hơn là hắn cảm nhận được thiếu nữ này đã đạt đến Vũ sư cảnh giới.

Trong lòng nhẹ nhàng hít một hơi khí lạnh, ánh mắt Hoàng Thiên tại trên mặt cô gái dừng lại một chút rồi rời đi, nói thế nào đi nữa dưới cái tướng mạo của hắn chính là một cái thành thục linh hồn, tuy thiếu nữ rất đẹp, bất quá hắn cũng không nhàn tâm lộ ra chảy nước miếng trư ca bộ dáng. Hành động của Hoàng Thiên khiến thiếu nữ cảm thấy kinh ngạc, tuy nhiên nàng cũng không phải loại người nghĩ thế giới đều vây quanh mình, bất quá khí chất và mỹ mạo của mình, nàng rất hiểu rõ, Hoàng Thiên tùy ý động tác thực sự làm nàng có chút ngoài ý muốn, đương nhiên, cũng chỉ như vậy mà thôi!

- Gia gia, các vị trưởng lão.

Bước nhanh về phía trước, Hoàng Thiên đối với mấy người Hoàng Viễn Sơn cung kính hành lễ.

- A, Thiên nhi, ngươi đến rồi, mau ngồi xuống. Thấy Hoàng Thiên đã đến, Hoàng Viễn Sơn dừng đàm tiếu với mấy vị khách nhân, nhìn về phía Hoàng Thiên gật gật đầu, phất tay nói. Mỉm cười gật đầu, Hoàng Thiên làm như không thấy dáng vẻ không kiên nhẫn và khinh thường của mấy vị trưởng lão, quay đầu bước về vị trí của mình.

***

Trong đại sảnh, Hoàng Viễn Sơn và bốn vị trưởng lão đang cùng vị lão giả kia nói chuyện với nhau, bất quá vị lão giả này tựa như có việc gì đó khó nói, lời nói mỗi khi đến miệng lại bất đắc dĩ nuốt lại, mà mỗi lần như vậy, thiếu nữ kiều quý ngồi bên cạnh lại nhịn không được liếc mắt nhìn lão giả. Vểnh tai lắng nghe một hồi, Hoàng Thiên có chút nhàm chán lắc đầu.

"Khái".Lúc này, lão giả áo bào ho nhẹ một tiếng, đứng dậy đối với Hoàng Viễn Sơn chắp tay mỉm cười nói:
- Hoàng tộc trưởng, lần này đến quý gia tộc, chủ yếu là có việc muốn cầu!

-A a, Diệp tiên sinh, có việc gì cứ nói là được, nếu có khả năng làm, Hoàng gia sẽ không chối từ.

Đối với vị lão giả này, Hoàng Viễn Sơn cũng không dám chậm trễ, vội vàng đứng lên khách khí nói. Bất quá cũng không biết đối phương muốn cầu việc gì, nên cũng không dám chắc chắn.

- A, Hoàng Tộc trưởng, việc hôm nay chúng ta muốn cầu có liên quan đến nàng.

Diệp lão mỉm cười, chỉ vào thiếu nữ bên cạnh mỉm cười nói.

- Ách…Thứ cho ta vụng về, không biết vị tiểu thư này là…

Nghe vậy, Hoàng Viên Sơn ngẩn người, dò xét thiếu nữ một chút, có chút xấu hổ lắc lắc đầu.

- Khái… nàng tên là Mộ Dung Huyên Huyên.

- Mộ Dung Huyên Huyên? Là người Mộ Dung gia? Chẳng lẽ là cháu gái của Mộ Dung lão gia tử?

Hoàng Viễn Sơn đầu tiên là giật mình, ngay sau đó là thần tình vui mừng, có lẽ là nhớ lại việc năm đó, lập tức đối với thiếu nữ lộ ra ôn hòa nụ cười:
- Thì ra là Mộ Dung chất nữ, ta đã nhiều năm chưa gặp lại ngươi, đừng trách ta mắt mờ, nếu người không ngại cứ gọi ta là gia gia a.

Bỗng nhiên xuất hiện một màn, làm mọi người thoáng ngẩn ra, bốn vị trưởng lão nhìn nhau, lông mày không khỏi cau lại…

- Hoàng gia gia, chất nữ nhiều năm không đến bái kiến, người nên bồi tội là ta mới phải, đâu dám trách tội Hoàng gia gia.

Mộ Dung Huyên Huyên mỉm cười ngọt ngào nói.

- A a, Mộ Dung chất nữ, trước kia nghe nói người được Trưởng môn đại nhân của Thiên Nguyệt Tông thu làm môn hạ, lúc đó còn tưởng là lời đồn, khỗng nghĩ tới lại là thật, chất nữ thiên phú thật là tốt a…

Hoàng Viễn Sơn tán thưởng cười nói.

- Đó là Huyên Huyên vận khí tốt…

Nhợt nhạt cười, Nạp Lan Yên Nhiên có chút ăn không tiêu nhiệt tình của Hoàng Viễn Sơn, tay khẽ kéo kéo Diệp lão bên cạnh.

- A a, Tiêu tộc trưởng, việc tại hạ muốn thỉnh cầu hôm nay cùng Huyên Huyên có quan hệ, hơn nữa việc này do chính tông chủ đại nhân mở lời…

Diệp lão cười khẽ một tiếng, lúc nhắc tới tông chủ hai chữ, biểu tình trên khuôn mặt có chút thoáng trịnh trọng. Sắc mặt hơi đổi, Hoàng Viễn Sơn thu liễm nụ cười, Thiên Nguyệt tông tông chủ chính là đại nhân vật, hắn nho nhỏ một cái tộc trưởng, nửa điểm đều không thể đắc tội. Bằng thế lực và thực lực của hắn, có việc gì lại cần Hoàng gia hỗ trợ? Diệp lão nói cùng Mộ Dung chất nữ có quan hệ, chẳng lẽ? Nghĩ đến đó, khóe miệng Hoàng Viễn Sơn hơi giật giật, bàn tay run nhè nhẹ, bất quá có tay áo che dấu nên cũng không bị phát hiện. Mạnh mẹ áp chế lửa giận, thanh âm có chút phát run nói:

- Diệp tiên sinh, mời nói!

"Khái…" Trên mặt Cát Diệp bỗng nhiên xuất hiện vẻ xấu hổ, cắn chặt răng, cười nói:

- Hoàng tộc trưởng, ngài cũng biết, Thiên Nguyệt tông môn quy nghiêm lệ, hơn nữa tông chủ đại nhân đối với Huyên Huyên kỳ vọng rất cao, cơ bản đã đem nàng bồi dưỡng trở thành tông chủ đời tiếp theo của Thiên Nguyệt tông… Do một chút đặc thù quy củ, truyền nhân của tông chủ trước khi chính thức trở thành tông chủ đều không thể cùng nam tử qua lại…Tông chủ đại nhân hỏi qua Huyên Huyên, biết được nàng cùng Hoàng gia còn có một thân sự, cho nên… Cho nên tông chủ đại nhân muốn mời Hoàng tộc trưởng có thể… giải trừ hôn ước này.

"Ca!" Chiếc chén ngọc thạch trong tay Hoàng Viễn Sơn bỗng nhiên biến thành một trùm mạt phấn Bên trong đại sảnh, không khí có chút yên tĩnh, bốn vị trưởng lão cũng bị lời nói của Diệp lão chấn động, nhị trưởng lão, tứ trưởng lão nhìn Diệp lão với vẻ tức giận. Đại trưởng lão cùng tam trưởng lão lại nhìn về Hoàng Viễn Sơn với vẻ hả hê.

Mọi người trong đại sảnh vô cùng chấn động, đa số những người ở đây đều biết đến hôn sự này, những thiếu niên, thiếu nữ chưa biết thì nhanh chóng hỏi cha mẹ bên cạnh sau đó với đủ ánh mắt kỳ quái nhìn về phía Hoàng Thiên.

Ngược lại với mọi người, Hoàng Thiên lúc này tỏ ra vô cùng thản nhiên, từ khi hắn biết mình có hôn ước thì hắn biết ngày này sẽ đến, nhưng hắn cũng không nghĩ là nhanh như vậy. Là một người hiện đại, đối với hôn ước này hắn cũng khá phản cảm, hắn tôn sùng chủ nghĩa tự do, hắn cũng không muốn có sự ép buộc trong tình cảm của mình.

Chương 5: Bốn năm ước chiến (1)

Trong đại sảnh không khí vô cùng căng thẳng, Hoàng Viễn Sơn khuôn mặt run rẩy nhìn chằm chằm Mộ Dung Huyên Huyên.

Thấy Hoàng Viễn Sơn tức giận, Diệp lão lên tiếng:

- Hoàng tộc trưởng, tông chủ đại nhân biết yêu cầu hôm nay có chút không lễ phép, cho nên để tại hạ mang đến một số đồ vật, coi như là bồi lễ!

Nói xong chỉ thấy hắn vung tay lên, trên bàn xuất hiện hai món đồ vật, một thanh kiếm và một hộp gỗ.

- Pháp khí...trung phẩm pháp khí

Nhìn thanh kiếm trên bàn, Đại trưởng lão kinh hô. Sắc mặt của mọi người trong đại sảnh cũng biến đổi.

"Pháp khí a, không hổ là đại tông môn, có thể tùy tiện đem ra pháp bảo như vậy". Ánh mắt mọi người nhìn thanh kiếm trên bàn tràn đầy cuồng nhiệt. Bốn trưởng lão cũng không ngoại lệ. Phải biết rằng mỗi thanh pháp khí đều vô cùng trân quý, có thể tăng phúc chiến đấu cho Vũ giả, thanh trung phẩm pháp khí này có thể tăng lên ba phần sức chiến đấu, ba phần a.

Nhìn bốn vị trưởng lão thất thố bộ dáng, Diệp lão trong lòng nhịn không được có chút đắc ý, hắn cầm hộp gỗ trên bàn mở ra, hướng Hoàng Viễn Sơn mỉm cười nói:

- Hoàng gia chủ ngoài thanh trung phẩm pháp khí này, tông chủ còn tặng một viên Thăng Khí Đan a

- Cái gì

Lúc này, Hoàng Viễn Sơn cũng không giữ nổi được bình tĩnh, bốn vị trưởng lão nhìn vào hộp gỗ với ánh mắt nóng bỏng.

Bên trong hộp gỗ, một viên đan dược toàn thân màu xanh, to bằng mắt rồng đang lẳng lặng nằm, mà cỗ mê người dị hương, bắt đầu từ bên trong phát ra

Tại Huyền Minh thế giới, muốn trở nên mạnh mẽ không chỉ cần công pháp, vũ kỹ mà đan dược cũng vô cùng quan trọng. Thăng Khí đan, có tác dụng tăng ba phần khả năng thành công cho Vũ sư trùng kích lên Đại Vũ sư. Tuy chỉ ba phần nhưng phải biết muốn từ Vũ sư tăng lên Đại vũ sư là vô cùng khó khăn.

Loại đặc hiệu này, làm cho vô số Vũ sư muốn nhanh chóng trở thành Đại Vũ sư mơ ước không thôi, ngày đêm đều nghĩ mà không thể được.

Hoàng Viễn Sơn cùng bốn vị trưởng lão tuy đã là Đại vũ sư nhưng có được Thăng Khí đan này có thể cho gia tộc, tăng thêm một vị Đại vũ sư cường giả a.

Nói đến Thăng Khi đan, không thể không nói đến người chế tạo nó: Luyện dược sư!

Huyền Minh đại lục, có một loại chức nghiệp còn cao quý hơn vũ giả, mọi người gọi bọn họ là luyện dược sư!

Luyện dược sư, tên như ý nghĩa, bọn họ có thể luyện chế ra nhiều loại thần kỳ đan dược để tăng thêm thực lực. Tất cả các luyện dược sư đều sẽ được các thế lực bằng bất cứ giá nào kiệt lực chiêu nạp, thân phận cực kỳ hiển hách!

Luyện dược sư có thể có đãi ngộ như vậy, tự nhiên cũng rất ít ỏi. Muốn trở thành một luyện dược sư, điều kiện cực kì hà khắc.

Đầu tiên, tự thân thuộc tính phải là hỏa, tiếp theo, tại trong hỏa thể còn phải có thêm một tia mộc khí, có hiệu quả chung hòa khi luyện dược!
Phải biết rằng, trên Huyền Minh thế giới, thuộc tính quyết định linh hồn của họ. Khi bước vào Vũ sĩ, Vũ giả bắt đầu hình thành thuộc tính linh hồn. Thuộc tính linh hồn này rất quan trọng đối với Vũ giả. Mỗi Vũ giả có thể thức tỉnh một hoặc nhiều thuộc tính tùy theo thiên phú của từng người.

Bất quá đơn giản chỉ có hỏa mộc hai thuộc tính linh hồn cũng chưa thể xưng là một luyện dược sư chân chính, bởi vì một điều kiện không thể thiếu khác của luyện dược sư, đó là: Linh hồn cảm giác lực! Cũng có thể gọi là linh hồn tố tạo lực!

Luyện chế đan dược, trọng yếu nhất là ba điều kiện: Tài liệu, hỏa chủng, linh hồn cảm giác lực!

Tài liệu, đương nhiên là các loại thiên tài địa bảo. Luyện dược sư cũng không phải thần, không có cực phẩm tài liệu, bọn họ cũng không thể làm ra được gì nên hồn, bởi vậy, tài liệu tốt là phi thường trọng yếu.

Hỏa chủng, cũng chính là ngọn lửa mà luyện dược sư cần để luyện chế đan dược. Loại lửa bình thường không thể sử dụng, mà phải dùng ngọn lửa do hỏa thuộc tính đấu khí tạo thành, đương nhiên, trong thế gian cũng có rất nhiền thiên địa dị hỏa. Một số luyện dược sư có thực lực mạnh mẽ mới có thể sử dụng. Dùng dị hỏa để luyện dược, không chỉ đem thành công hiệu suất tăng lên rất nhiều! Hơn nữa đan dược luyện ra sẽ có dược hiệu mạnh hơn đan dược dùng hỏa diễm đấu khí luyện ra.

Bởi vì luyện dược cần rất nhiều thời gian luyện chế, cực kỳ tiêu hao đấu khí, bởi vậy mỗi vị kiệt xuất luyện dược thật ra đều là một hỏa diễm đấu giả mạnh mẽ!

Điều kiện cuối cùng, đó là linh hồn cảm giác lực!

Tại lúc luyện dược, hỏa hầu cao hay thấp đều là cực kỳ trọng yếu, đôi lúc chỉ cần hỏa hầu hơi mạnh một chút, cả lò đan dược sẽ hóa thành tro bụi. Cho nên, thao khống hỏa hầu là việc luyện dược sư bắt buộc phải học, nhưng muốn thao khống hỏa hầu thì phải có cường hãn linh hồn cảm giác lực. Mất đi điểm này, cho dù hai điều trên có tốt thế nào cũng chỉ là vô dụng!

Tại mấy loại hà khắc điều kiện này, người có tư cách trở thành luyện dược sư, đương nhiên là phượng mao lân giác. Mà luyện dược sư ít, các loại thần kì đan dược tự nhiên cũng rất hiếm hoi, vật càng ít mới càng quý giá, cũng vì vậy mới tạo nên thân phận tôn quý của luyện dược sư.

***

Bên trong đại sảnh, nghe bốn vị trưởng lão kinh ngạc âm thanh, các thiếu nam thiếu nữ ánh mắt đều trừng lớn, từng đôi nóng cháy ánh mắt gắt gao tập trung tại chiếc hộp ngọc trên tay Diệp lão.

Bốn vị trưởng lão đều vui vẻ ra mặt nhìn Thăng khí đan trong hộp gỗ. Nếu gia tộc có viên Thăng khí đan này, chỉ sợ sẽ có năng lực sáng tạo ra một Đại vũ sư aLúc này, bỗng nhiên một âm thanh vang lên.

- Diệp lão, Mộ Dung tiểu thư, các ngươi nên đem thanh kiếm này cùng đan dược thu lại đi

Đại sảnh đột nhiên yên tĩnh, tất cả ánh mắt đều chuyền đến khuôn mặt thanh tú của Hoàng Thiên

Hoàng Thiên đứng dậy, nhanh chóng bước lên, đối với Hoàng Viễn Sơn cung kính hành lễ, sau đó xoay người đối mắt với Mộ Dung Huyên Huyên, bình tĩnh mở lời:

- Ta đồng ý giải trừ hôn ước..

Hoàng gia người toàn bộ kinh ngạc nhìn Hoàng Thiên, Mộ Dung Huyên Huyên ba người cũng sửng sốt. Hoàng Thiên bảo nàng thu lại lễ vật lại đồng ý giải trừ hôn ước, không lẽ..

Đại trưởng lão lại tức giận, đối với Hoàng Thiên quát lớn:

- Hoàng Thiên ngươi không thể tu luyện không có nghĩa cả gia tộc không thể tu luyện, Thăng Khí đan cùng thanh kiếm này hôm nay phải giữ lại.

Hoàng Viễn Sơn đen mặt lai, nhìn Đại trưởng lão lành lùng nói:

- Đại trưởng lão, ngươi câm miệng lại, việc này không liên quan đến ngươi.

Hoàng Thiên là cháu của hắn, người ta đến nhà hối hôn hắn đã rất tức giận, mấy vị trưởng lão cũng đồng ý hủy bỏ hôn ước này làm lửa giận của hắn muốn bùng nổ. lúc này Hoàng Viễn Sơn nhìn về Hoàng Thiên, thầm nghĩ không biết đứa cháu này muốn làm gì.

Hoàng Thiên không thèm để ý đến lời của Đại trưởng lão, bình tĩnh nhìn Mộ Dung Huyên Huyên

Trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, Mộ Dung Huyên Huyên ngữ khí bình thản:

- Ngươi đồng ý?

- Đúng...

Mộ Dung Huyên Huyên nhìn Hoàng Thiên, ánh mắt hiện lên sự vui mừng. Từ nhỏ khi biết mình có hôn ước, nàng đã kịch liệt phản đối, muốn hủy bỏ hôn ước nhưng gia gia nàng không đồng ý. Nàng cũng giống như Hoàng Thiên, luôn mơ ước một cuộc sống tự do, hôn ước này làm nàng cảm thấy vô cùng gò bó. Khi trở thành đệ tử tông chủ Thiên Nguyệt tông, đặc biệt là khi nghe tin Hoàng Thiên là phế vật, không thể tu luyện, nàng đã kiên quyết hủy bỏ cái hôn ước này, nàng đã mở lời với sư phụ và sư phụ đã đồng ý giúp nàng giải trừ hôn ước, do đó nàng cùng Diệp lão và sư huynh chạy đến Hoàng gia. Nàng đã suy nghĩ rất nhiều cách để Hoàng Thiên chấp nhận hủy bỏ hôn ước, không nghĩ hắn lại đễ dàng đồng ý như vậy, khiến nàng có chút bất ngờ.

Nhìn Hoàng Thiên nàng cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Từ đầu đến cuối Hoàng Thiên luôn biểu hiện thong dong, bình tĩnh, làm nàng có ấn tượng khá tốt. Hoàng Thiên đồng ý giải trừ hôn ước còn bảo nàng thu lại đồ vật làm nàng thấy nghi hoặc. Chẳng lẽ hắn cảm thấy mất mặt, tỏ ra cao thượng sao. Đang suy nghĩ, thì trong đại sảnh lại một lần nữa vang lên âm thanh của Hoàng Thiên.

- Hôn ước giải trừ, không phải là Mộ Dung ngươi hối hôn Hoàng Thiên ta, mà Hoàng Thiên ta hủy bỏ hôn ước này, ta từ bỏ ngươi, Hoàng gia ta từ bỏ ngươi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương