THIÊN NHAI KHÁCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên nhai khách - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Mỹ nhân

Những người ở đây lại không một kẻ ra tiếng, nhanh chóng dùng ánh mắt trao đổi một phen, không quản Trương Thành Lĩnh nữa, chậm rãi quây thành một vòng tròn, bao vây Cố Tương và Chu Tử Thư.

Cố Tương thở dài nói: “Thời gian bất lợi, ba trăm năm không làm chuyện tốt, vừa ra tay là rước ngay phiền toái. Chu huynh, ta là một nữ tử nhu nhược, chưa từng gặp trận trượng lớn như vậy, trong lòng sợ lắm, cần ngươi bảo hộ.”

Câu cuối cùng kia quả thực không hù chết người không thôi, Chu Tử Thư suýt nữa không thở nổi, dùng biểu cảm hết sức sốt ruột nhìn Cố Tương mặt không đỏ tim không đập mạnh một cái.

Cố Tương dùng đôi mắt nhỏ thập phần u oán nhìn y.

Đám người bịt mặt hiển nhiên cảm thấy hai người họ liếc mắt đưa tình ôm mưu mô như vậy có chút không hợp thời, chẳng biết là ai huýt sáo, một kẻ cầm đầu kiếm chuyện, người phía sau đuổi lên, lại ẩn ẩn cấu thành một trận hình như lưới, áp hai người bên trong.

Cố Tương lúc này mới nghiêm túc, miệng “Ồ” một tiếng, không giả nhu nhược nữa, cũng chẳng quản Chu Tử Thư, đưa tay lấy thanh tiểu chủy thủ kia mà nghênh chiến.

Vừa giao thủ, mới biết trận hình này lợi hại, nàng vốn có chút lòng tin với công phu của mình, đối phương mười bốn người, mỗi một người chưa biết chừng đều không phải là đối thủ của nàng, nhưng sự áp bách kín kẽ này, lại giống như bốn phương tám hướng vươn ra vô số tay chân, tựa sóng to gió lớn, ép nàng không cầm được phải vừa đánh vừa lui, trận hình kia cũng co lại theo nàng, bức nàng không thể lui.

Cố Tương âm thầm kinh hãi, đã lui đến bên cạnh Chu Tử Thư, hai người đứng dựa lưng, Chu Tử Thư ánh mắt trầm xuống, nhìn họ không chớp mắt, nói khẽ với Cố Tương: “Ta sơ ý rồi.”

Cố Tương hơi không ứng tiếp được, trán thoáng thấy mồ hôi, hỏi: “Đó là… trận gì?”

Chu Tử Thư nói: “Ta chưa từng gặp, chỉ nghe nói có loại trận pháp do mười bốn người tạo thành, tên là Bát hoang lục hợp trận sinh không ngừng, vô cùng vô tận, phối hợp thích đáng, sơ hở của mỗi người đều có thể vừa vặn được người khác bù vào, giống như áo trời kín mối…”

Cố Tương kinh hô một tiếng, Chu Tử Thư giơ tay đỡ, lại là tay trần dùng máu thịt lao lên áp lưỡi đao, đánh nghiêng một đao bổ xuống.

Cố Tương vội hỏi: “Thế phải làm sao đây?”

Chu Tử Thư không trả lời, ánh mắt tập trung, bỗng nhiên phi thân đạp hương án, hương án cũ nát tích một lớp bụi kia lại như hoàn toàn không có lực, chẳng hề lắc lư một thoáng, y đã mượn sức bay vọt lên tiếp, lập tức có ba người nhảy lên cùng y, trong ánh đao phong kín tất cả đường đi, nhưng nào ngờ Chu Tử Thư không tiến mà lui ngược, thân như cá luồn lách, nháy mắt đã đến bên cạnh tượng Phật kia.

Sau đó không thấy y dùng sức như thế nào, khẽ quát một tiếng, vươn tay đẩy, tượng Phật đá kia bị y một chưởng đẩy ra, Chu Tử Thư niệm một câu: “Ngã Phật từ bi, cứu đệ tử một hồi.”

Tượng Phật đá kia chẳng biết nặng cỡ nào, pha lẫn kình phong đập mặt mà đến, Cố Tương giật thót, nhanh chóng khom lưng né tránh, chỉ cảm thấy gió kia sượt qua da đầu, ba người đánh Chu Tử Thư thân giữa không trung, đâu ngờ còn có thân pháp nhanh như vậy, không đường mượn lực càng không đường tránh né, đành phải đồng loạt tận lực ngăn cản, nhưng làm sao ngăn được, bị tượng Phật đánh văng, trong trận hình không lùa gió bỗng bị xé ra một lỗ hổng.

Cố Tương cười “hà hà”: “Thú vị đấy.”

Động tác lại không chậm, khoát tay, trong tích tắc tên bắn khỏi tay áo, kẻ đối diện nàng đứng mũi chịu sào trúng ngay mặt, người bịt mặt kia chưa kịp ra tiếng đã ngã ngửa.

Những kẻ sót lại không còn ra hồn, Cố Tương sát tính nổi lên, chẳng ngó ngàng gì lao vào chiến.

Chu Tử Thư vừa rồi đã hao hết nội tức vốn chưa kịp khôi phục, nhất thời tay chân hơi tê dại, không sính mạnh nữa, ung dung ngồi trên hương án.

Qua một hồi lâu Cố Tương phản ứng lại, trong lúc bận bịu không nhịn được quay đầu mắng: “Chu Nhứ ngươi làm gì thế?”

Chu Tử Thư chậm rì rì nói: “Cố muội tử, ta là một tên ăn mày nhu nhược, chưa từng gặp trận trượng này, trong lòng sợ lắm, cần ngươi bảo hộ.”

Làm Cố Tương giận đến run cả tay, đâm xuyên ngực một kẻ bịt mặt, chủy thủ bị mắc xương sườn không rút ra được.

Cố Tương thân hình linh hoạt lại không đánh lâu được, lúc này mất binh khí, hơi bối rối lùi liền ba bước, cố gắng chống đỡ, Chu Tử Thư nghỉ được một hơi, nhưng không vội ra tay, cười tủm tỉm nhìn họ đánh nhau, nhặt một đống đá nhỏ, nắm trong tay ngắm nghía, sau đó đột nhiên bắn một viên trúng ngay ót một kẻ bịt mặt định đánh lén.
Một mặt mở miệng chỉ điểm: “Không tốt không tốt, nha đầu ngươi không có chương pháp.”

Y ra tay như điện, bắn một hòn đá, đánh trúng huyệt hoàn khiêu một người, người nọ hạ bàn bất ổn, nhất thời bổ nhào về trước, vừa vặn nhào đến dưới chân Cố Tương, Cố Tương theo bản năng nhấc chân, trên chiếc hài thêu chợt lóe ánh sáng, bắn ra một thanh đoản đao, đâm vào họng người nọ, chỉ nghe Chu Tử Thư khoan thai nói: “Hạ bàn chính là căn cơ, hành mà không căn, động không chỗ dựa, sao không thất thủ?”

Cố Tương là người cực thông minh, khom lưng né một đao, ngang chân đá ngay giò đối phương, người nọ đổ về trước, Cố Tương liền chộp mạch môn của hắn, đoạt trường đao, một chưởng chém huyệt bách hội, tiễn đi gặp Diêm vương.

Chu Tử Thư lại bắn một hòn đá, trúng ngay đại huyệt kiên tỉnh bên hông một người, người nọ đang bổ lên bỗng bị như vậy, lại chỉ cảm thấy nửa người tê dại, không thể hành động nữa, theo quán tính ngã xuống đất, Cố Tương nghe tên ăn mày khốn này nửa thật nửa giả thở than: “Không tốt không tốt, trận hình đã tan, còn gấp mà liều lĩnh, thật là lo đầu không lo đuôi.”

Cố Tương nghe vậy lập tức giẫm bước hoa sen thập phần linh hoạt, người bịt mặt bổ đến với một bầu sức mạnh bị nàng né được, theo bản năng hoành đao biến chiêu, lại vừa vặn đưa sơ hở bên hông vào tay Cố Tương, nàng thuận tay giải quyết thêm hai kẻ.

Thi thể dưới đất chưa bao lâu đã ngổn ngang một đống, mấy kẻ còn lại thấy sự tình không ổn, đưa mắt nhìn nhau rồi lui ra ngoài, Chu Tử Thư chau mày, thầm nghĩ những kẻ này quá phiền toái, mặc dù y đã đáp ứng hộ tống thiếu niên kia đi Thái Hồ Triệu gia gì đó, cũng không muốn dọc đường ứng phó những truy sát này, để chúng chạy thật thì chỉ sợ trên đường còn phải đối phó.

Những kẻ này ám toán người ta, diệt mãn môn đuổi tận giết tuyệt, còn phải giấu đầu lộ đuôi như vậy, thiết nghĩ cũng chẳng phải thứ gì tốt.

Cố Tương chỉ cảm thấy hoa mắt, một bóng người lướt qua, nam nhân vừa ngồi trên hương án như một phiến tơ liễu nhẹ tênh, đột nhiên dừng ở cửa miếu, một hắc y nhân đứng mũi chịu sào không kịp phòng, lập tức nghiêng người muốn dùng vai đụng y, lại nghe “Rắc” một tiếng, cả bả vai bị tháo khớp, Chu Tử Thư nắm cổ hắn, dùng mỗi chỉ lực đã vặn gãy cổ, lấy mũi chân nhặt thanh đao rơi bên cạnh.

Trên khuôn mặt vàng vọt hiện lên nụ cười đầy quỷ khí…

Cố Tương chỉ cảm thấy bản thân chưa kịp phản ứng, mấy kẻ bịt mặt xông ra cửa kia đã biến thành thi thể, không nhịn được chớp mắt, lòng thấy kinh ngạc – vốn tưởng người này điệu bộ nói chuyện như những kẻ xuất thân đại môn phái ba hoa chích chòe, nào ngờ hạ thủ diệt khẩu lại nhanh nhẹn độc ác như vậy, có phần không rõ y là ai.

Nhưng Chu Tử Thư không uy phong như nàng tưởng tượng, chân vẫn mềm nhũn, sau khi hạ đất còn chưa được nghỉ ngơi, vừa ngừng giết người thì đứng có phần không vững, lại không muốn bị Cố Tương nhìn ra, bèn thuận lực đạo lui vài bước, thoạt nhìn thân hình phiêu dật, kỳ thật chỉ chật vật tìm một biện pháp mượn lực để chống đỡ.

Bỗng nhiên một đôi tay vươn ra sau lưng, vững vàng đỡ lấy y, Chu Tử Thư giật mình, không biết người này đến gần từ khi nào, lông tơ nhất thời dựng thẳng, may mà người nọ chỉ đỡ y một phen chứ không có động tác khác.

Cố Tương mắt lại sáng lên, reo: “Chủ nhân!”

Chu Tử Thư lúc này mới thở phào, đứng thẳng quay lại. Người đỡ y chính là người áo xám trên tửu lâu, nhìn gần thấy chẳng qua hai tám hai chín tuổi, mặt mày có thể nói là tuấn lãng, chỉ là đôi mắt kia lúc nhìn chằm chằm, luôn khiến người ta không sao thoải mái được.Trước mắt, y đang nhìn chằm chằm Chu Tử Thư, ánh mắt giống như phải chui vào dưới da mặt Chu Tử Thư, hết sức càn rỡ vô lễ.

Chu Tử Thư liền ho một tiếng nói: “Đa tạ vị này…”

“Ôn, Ôn Khách Hành.” Người áo xám nói, sau đó nét mặt dường như thoáng nghi hoặc, ánh mắt dừng trên cổ và tay Chu Tử Thư, vẻ nghi hoặc hình như càng tăng.

Tuy không biết người này đang nhìn gì, Chu Tử Thư vẫn ung dung, tay nghề của y bản thân y rõ, dễ dàng bị người ta nhìn ra thì mười năm trước đã đầu mình hai nơi rồi, liền bình tĩnh nói: “Ồ, đa tạ Ôn huynh.”

Người áo xám nhìn cả buổi, chẳng biết đang nhìn gì, hồi lâu mới dời mắt, gật đầu nói: “Không cần.”

Nói rồi lại nghênh ngang đi vào ngôi miếu đổ, Cố Tương đã nhanh tay lẹ chân đá mấy thi thể sang bên, dùng cỏ tranh trải một chỗ sạch sẽ cho y ngồi, sau đó vị Ôn Khách Hành này lại nhìn Chu Tử Thư một cái, như hiềm không đủ, còn đặc ý giải thích: “Ta không cố ý đâu.”

Chu Tử Thư liền hiểu thái độ không được người ta thích của Cố Tương là sư thừa nơi nào, tự ngồi một bên điều tức.

Qua hơn một canh giờ, y mới mở mắt, lại thấy Ôn Khách Hành kia dựa tường, gập một chân, còn đang nghiêng đầu đánh giá mình, không nhịn được nói: “Trên mặt ta có thứ gì hay sao, khiến vị Ôn huynh này nghiên cứu cả buổi trời như vậy?”

Ôn Khách Hành mặt không biểu cảm nói: “Ngươi đã dịch dung à?”

Chu Tử Thư trong lòng căng thẳng, nét mặt lại thờ ơ mà hỏi ngược: “Cái gì?”

Nhưng Ôn Khách Hành không quan tâm, chỉ lẩm bẩm: “Kỳ quái… thật là kỳ quái, ta lại không nhìn ra ngươi đã dịch dung, nếu nói ngươi chưa động tay, ừm…”

Y đưa tay cọ cằm, hơi khó hiểu nói: “Ta mấy năm nay nhìn người chưa bao giờ nhầm, vừa nhìn đã thấy sau lưng ngươi là xương hồ điệp, rõ ràng nên là một mỹ nhân.”

Chu Tử Thư nhất thời không thể đối đáp.

Ôn Khách Hành gật đầu, tự nói: “Ta nhìn người chưa bao giờ sai lầm, ngươi nhất định đã dịch dung.”

Chu Tử Thư tiếp tục không thể đối đáp.

Ôn Khách Hành bám riết không tha ra sức nhìn mặt y chòng chọc, nhìn cả buổi, lại ngửa đầu ra sau như từ bỏ: “Nhưng ta lại không nhìn ra sơ hở, những mánh khóe giang hồ này, phải có bổn sự lớn cỡ nào, mới có thể khiến ta không nhìn ra sơ hở? Chỉ sợ còn chưa sinh ra đâu? Không có khả năng không có khả năng…”

Cố Tương lạnh lẽo nói: “Chủ nhân, ngài lần trước còn chỉ bóng lưng một tay đồ tể giết heo, kết luận là mỹ nhân đấy.”

Ôn Khách Hành lời nói nhỏ nhẹ: “Người nọ tuy là đồ tể, chỉ cặp mắt thủy quang liễm diễm cố phán sinh tư kia đã có thể xưng y một tiếng mỹ nhân. Anh hùng còn không luận xuất xứ, đồ tể thì làm sao? Ngươi thì biết cái gì, tiểu hài tử không biết đẹp xấu.”

Cố Tương thở than: “Thủy quang liễm diễm, cố phán sinh tư? Không phải nước mắt ngáp chưa lau sạch sao? Huống chi mũi to miệng rộng đầu to tai to…”

Ôn Khách Hành nói như đinh đóng cột: “A Tương, mắt ngươi không tốt.”

Chu Tử Thư đã chậm chạp đứng dậy, đi xem xét tình huống của thiếu niên Trương Thành Lĩnh kia.

Chương 7: Lên đường

Chu Tử Thư điểm huyệt ngủ của thiếu niên Trương Thành Lĩnh nọ, chỉ là sợ gã nhất thời nghĩ không thoáng, để gã bình tĩnh một chút, không hề dùng bao nhiêu lực đạo, cho nên sau khi Ôn Khách Hành cổ quái kia vào, chưa bao lâu nữa gã đã tỉnh dậy.

Gã mở mắt, thoạt tiên ngơ ngác nhìn nóc miếu một hồi, giống như linh hồn đã bay ra mất, trước ngày hôm qua, gã còn là đại thiếu gia Trương gia ngàn người tâng bốc vạn người nuông chiều – cho dù tiên sinh dạy gã đọc sách lắc đầu nói người này ngu dốt, là cặn bã vô dụng, cho dù sư phụ dạy gã tập võ trước mặt trái lòng gật đầu, trong lòng cứ cảm thấy gã là bùn loãng không thể trát tường – cuộc sống của gã vẫn rất khoái lạc.

Áo đến giang tay, cơm đến há miệng, bà nương lão mụ theo sau hầu hạ, học hành chẳng ra làm sao, lại không thiếu ban đêm hồng tụ thêm hương, suốt ngày có đầy tớ theo đuôi nịnh hót, Trương Thành Lĩnh tuy cũng biết mình thế nào, lại vẫn không ảnh hưởng việc gã thỉnh thoảng hưởng thụ cảm giác lâng lâng trong những tiếng khen tặng. Ở trong lọ mật như vậy đến mười bốn mười lăm tuổi.

Nhưng chỉ trong một đêm đã không còn gì cả.

Nhà mất, cha mẹ mất, thân nhân bằng hữu cũng mất, thế giới đột nhiên điên đảo, gã hoảng sợ nhưng mà không biết phải làm sao.

Nghiến răng đánh rắm Chu Tử Thư còn có biện pháp, nhưng chẳng biết an ủi người ta, bèn im lặng ngồi bên. Trương Thành Lĩnh ngẩn ra một hồi, trong đôi mắt lặng lẽ chảy xuôi hai dòng lệ.

Chỉ nghe Ôn Khách Hành bên cạnh hỏi Cố Tương: “Tên nhóc đó là ai thế?”

Cố Tương nói: “Nghe đâu là con trai Trương Ngọc Sâm.”

Ôn Khách Hành gật đầu, sắc mặt bình thản, giống như trong lòng y ba chữ Trương Ngọc Sâm chỉ là phù vân, một lát sau mới hỏi: “Trương gia nghe nói nghèo đến mức chẳng có gì khác ngoài tiền, sao con trai Trương Ngọc Sâm lại biến thành đức hạnh này? Là trốn nhà đi không mang đủ ngân lượng hay là bị lạc không tìm được đường về?”

Cố Tương thấp giọng nói: “Nghe đâu tối hôm trước Trương gia bị người ta ám toán, đã diệt môn mất rồi, trước mắt chắc hẳn cũng xôn xao khắp thành, chủ nhân ngài tối qua ra ngoài lêu lổng quá đầu nhập, nhất định là không nghe nói.”

Ôn Khách Hành ngẫm nghĩ, cảm thấy có đạo lý, thế là gật đầu: “Chẳng trách người chết khắp nơi.”

Y lại đánh giá Chu Tử Thư, hỏi Cố Tương: “Thế y là làm gì?”

Cố Tương cười nhạo: “Tay ăn mày đó tự xưng tên là Chu Nhứ, hôm qua nhận của người ta hai đồng bạc, liền bán mình cho tiểu tử kia, phải đưa gã đến Thái Hồ.”

Ôn Khách Hành tròn mắt, nét mặt nghiêm túc cân nhắc một hồi rồi nói với Cố Tương: “Thế y khẳng định là một mỹ nhân, không sai được, trên đời chỉ có mỹ nhân mới có thể ngốc như vậy.”

Cố Tương tập mãi thành quen giả vờ không nghe thấy, Chu Tử Thư bên cạnh không rõ người này nông sâu ra sao, vì thế cũng noi theo.

Y cúi đầu thoáng nhìn Trương Thành Lĩnh còn đang im lặng rơi nước mắt, thấy hơi phiền, lòng nói thằng ranh này có thôi hay không, lập tức dùng mũi chân khẽ đá gã, ho một tiếng bảo: “Trương tiểu thiếu gia, nếu ngươi nghỉ ngơi xong rồi thì dậy thu dọn một chút đi, nơi đây không nên ở lâu, phía sau chưa biết chừng có bao nhiêu truy binh chờ nhổ cỏ tận gốc đấy, Chu mỗ được người ta nhờ, ít nhất phải đưa ngươi toàn tay toàn chân đến Thái Hồ.”

Đôi mắt Trương Thành Lĩnh chậm rãi xoay một vòng rồi dừng lại, cuộn mình thành một con tôm to tướng mà bưng mặt gào khóc ầm ĩ. Gã vừa khóc, Chu Tử Thư liền đau đầu, lòng nói phải mắng mấy câu, nhưng cứ cảm thấy không nhẫn tâm, y không biết dỗ trẻ, bèn trầm mặc ngồi một hồi, sau đó bỗng nhiên đứng lên đi ra cửa.

Y vốn định đi xem bức tượng Phật bị mình đánh bay, cứ cảm thấy mới cần tích đức đã ra tay khinh nhờn Phật Tổ thì không tốt lắm, phải tìm cách gì để Phật Tổ về chỗ mới được, ai ngờ Trương Thành Lĩnh tưởng y muốn đi, lại lăn vòng thần tốc bò dậy nhào đến ôm chân Chu Tử Thư, miệng vội nói: “Chu thúc, Chu thúc, ông đừng… ông đừng đi, ta… ta…”

Gã khóc thút thít đáng thương cực kỳ. Tuy là bèo nước gặp nhaunhưng trước mắt trừ Chu Tử Thư thì chẳng còn chỗ dựa, gã quả thực đã coi Chu Tử Thư thành Phật sống cứu mạng.

Chu Tử Thư mặt không biểu cảm nhìn gã một cái, nhàn nhạt nói: “Nam nhi dưới gối có hoàng kim, cha ngươi chưa dạy ngươi sao?”

Trương Thành Lĩnh sửng sốt giây lát, bỗng nhiên phúc đến lòng sáng, ra sức lau mặt, nước mũi nước mắt quệt đầy tay áo, nói: “Bái thiên địa quân thân sư, đạo lý hiển nhiên, Chu thúc chính là đại ân nhân, để Thành Lĩnh bái người làm sư đi!”
Ôn Khách Hành và Cố Tương bên cạnh hứng thú quan sát, Cố Tương còn nhỏ giọng bình luận: “Ồ, một tiểu tử hôm qua còn hèn nhát đần độn, sao giờ lại thông minh lên rồi?”

Chu Tử Thư đành nói: “Ngươi đứng lên trước đã.”

Trương Thành Lĩnh quật cường nói: “Sư phụ không đáp ứng, con sẽ không đứng lên! Đại thù diệt môn, nếu không được báo, Trương Thành Lĩnh con lấy gì làm người?! Sư phụ…”

Chu Tử Thư chẳng buồn nghe gã tiếp tục hào ngôn tráng ngữ, túm vai xách gã dậy như xách một con gà, tự giễu: “Ta là một phế nhân sắp xuống lỗ, sống ngày nào hay ngày nấy, có cái gì để dạy ngươi. Nghe nói Thái Hồ Triệu Kính đại hiệp chính là bạn cũ của phụ thân ngươi, ta đưa ngươi đến đó, chẳng cần cầu cũng có người xếp đội dạy ngươi công phu giúp ngươi báo thù.”

Sau đó y quay người vận lực vào bàn tay, ôm ngang tượng Phật to lớn kia, đi đến bên hương án, dùng sức đẩy một phát, liền đẩy về chỗ cũ, miệng niệm mãi một câu “tội lỗi tội lỗi”, chắp tay bái hai bái chẳng hề nghiêm túc, quay đầu thoáng nhìn Trương Thành Lĩnh đang ngây ra, nói: “Dậy rồi thì đi thôi, không phải ngươi muốn báo thù sao, cần phải nhanh chóng đi tìm Triệu đại hiệp mới được, giờ ta dẫn ngươi ra ngoài tìm chút đồ ăn.”

Nói xong vươn vai chẳng thèm nhìn ai, cười cười với Cố Tương, không để ý Ôn Khách Hành, quay người đi ra ngoài, cũng chẳng quan tâm Trương Thành Lĩnh có đuổi kịp hay không.

Trương Thành Lĩnh ủy khuất đứng một hồi, phát hiện người này thật sự đi rồi, bấy giờ mới đành vội vội vàng vàng đuổi theo.

Ôn Khách Hành dùng ngón tay cọ cằm, khá hứng thú nhìn bóng lưng hai người này suy xét một lát, cuối cùng vỗ đùi đứng dậy, nói với Cố Tương: “Đi, đi Thái Hồ, đi theo họ.”

Cố Tương thu lại vẻ cợt nhả trên mặt, trầm ngâm một chút mới thấp giọng nói: “Chủ nhân, theo Trương Thành Lĩnh kia nói, diệt môn đồ sát ở Trương gia hôm qua là do Thanh Trúc lĩnh Ác Quỷ chúng làm, Điếu Tử Quỷ Tiết Phương cũng có mặt.”

Ôn Khách Hành nhàn nhạt nhìn quét nàng một cái, nói: “Ừm, cho nên?”

Cố Tương ngớ ra một thoáng, thấy Ôn Khách Hành đã đi ra ngoài, vội vàng đuổi theo: “Điếu Tử Quỷ kia rõ ràng là đồ giả, hôm qua bị ta đánh chết, chủ nhân… sớm biết điều gì sao?”

“A Tương.” Ôn Khách Hành nhìn lướt nàng, đôi mắt kia như muốn hút người ta vào.

Cố Tương lập tức cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Vâng, nô tỳ lắm miệng.”Khoảnh khắc ấy khuôn mặt thiếu nữ giống như không sợ trời không sợ đất này lại thoáng tái nhợt, thần sắc rõ ràng là sợ hãi. Ôn Khách Hành nhìn nàng một cái thâm sâu, lúc này mới vừa lòng dời tầm mắt, tiếp tục tiến bước, Cố Tương vẫn yên lặng đi theo y một khoảng không xa.

Chỉ nghe Ôn Khách Hành nói: “Chúng ta đi theo người họ Chu kia, ta khẳng định không nhìn sai, y tất là một mỹ nhân, dọc đường đi theo, chung quy có thể túm được cái đuôi hồ ly, A Tương, nếu ngươi không tin thì chúng ta có thể đánh cuộc.”

Vì thế Chu Tử Thư chuyến này nhất định không thể an bình.

Dẫn theo Trương Thành Lĩnh quả thực như là dẫn một cái rắm thối vô địch, dọc đường rước lấy ruồi bọ vô tri bay theo. Đêm nay lại tống cổ một đám người đuổi đến, y ngắm nghía hai đồng bạc vụn trên tay, hối hận không thôi.

Y còn lại năm thành công lực, một thân năng lực bổn sự còn đó, những người này cũng chẳng làm gì được y, chỉ là Thất khiếu tam thu đinh nằm trong người, có lúc tinh lực không tốt, liền bực bội vì bọn họ không quản ngày đêm thay nhau giày vò, vừa ứng phó lũ sâu đuổi theo, lại vừa phải đề phòng chủ tớ hai người hôm ấy bỗng dưng không nhanh không chậm bám đuôi đằng sau.

Nếu chỉ có bản thân Chu Tử Thư, cắt đuôi họ trái lại dễ không, song thủy chung mang theo một gánh nặng nhỏ, lại thêm Ôn Khách Hành kia chẳng biết là thần thánh phương nào mà cũng có chút bổn sự, mấy lần bỏ rơi nhưng chưa đến nửa hôm lại có thể nhìn thấy cái bản mặt Ôn Khách Hành trước mắt khiến y cực kỳ muốn đấm cho một phát.

Chu Tử Thư lặng lẽ kéo thi thể hắc y nhân ý đồ đánh lén kia ra ngoài, sau đó về phòng, lại ngồi xuống nơi tăm tối điều tức, Trương Thành Lĩnh không phát hiện, còn đang ngủ khò khò, mơ mộng tùm lum, nhiều ngày qua dẫn theo gã, không cảm thấy thiếu niên này có tập tính thiếu gia gì khó lòng chấp nhận, đứa trẻ như làm bằng nước khóc oa oa ầm ĩ lúc trước qua chuyện này dường như bỗng nhiên bị bắt buộc trưởng thành.

Dù cho đi cực chậm cũng không lắm miệng một câu, Chu Tử Thư nói gì nghe nấy, rất thành thật, chỉ là suốt ngày “sư phụ” không sửa được.

Không sửa được thì thôi, Chu Tử Thư thầm nghĩ, dù sao ném gã đến Triệu gia Thái Hồ rồi mình sẽ chạy lấy người ngay, nên đi du lịch nơi đâu thì đi, y đã lên kế hoạch sẵn sàng, còn lại tam sơn ngũ nhạc mấy đại hồ muốn xem, không đến phương bắc nữa, Nam Cương còn một cố hữu chưa kịp bái phỏng, không thiếu được phải đi thăm hỏi trước khi xuống suối vàng, xin ly rượu nhạt…

Bỗng nhiên, thiếu niên trên giường mồ hôi đầm đìa mà giãy giụa, hầu như mỗi tối gã đều phải như vậy, ngoài mặt không việc gì, toàn tâm toàn ý chỉ nghĩ chuyện báo thù, chấn tác lại, nhưng ký ức đêm đó thủy chung tựa ác mộng như bóng với hình, Chu Tử Thư thở dài lay gã dậy.

Trương Thành Lĩnh kêu to một tiếng ngồi bật dậy, ánh mắt sững sờ, hồi lâu mới phản ứng được, chuyển hướng sang Chu Tử Thư, nhỏ giọng nói: “Chu thúc… con không cố ý đâu.”

Gã vốn đang tuổi trẻ người non dạ, trong đôi mắt tuy đầy tơ máu, ánh mắt lại tinh thuần như cũ, tinh thuần đến quen thuộc, khiến Chu Tử Thư bất chợt nhớ tới một người chôn sâu trong ký ức.

Người từng… tâm tâm niệm niệm phải cùng y lang bạt giang hồ.

Liền không nhịn được ngây ngẩn cả người.

Trương Thành Lĩnh cẩn thận nói: “Chu thúc, không phải con cố ý đánh thức người đâu, con mơ thấy cha…” Môi gã run rẩy tái nhợt, “Nếu không… nếu không thì con không ngủ nữa?”

Chu Tử Thư vỗ vai gã, vô thức ôn nhu nói: “Không sao, ngươi ngủ việc ngươi, lại mơ thấy ác mộng thì ta gọi ngươi.”

Trương Thành Lĩnh khẽ đáp một tiếng, chui về chăn, ngón tay vẫn theo bản năng kéo tay áo Chu Tử Thư.

Chu Tử Thư ý tứ sâu xa nhìn tay áo bị giữ chặt một cái, Trương Thành Lĩnh ngượng ngùng cười cười, thu hồi ngón tay đang quắp chặt.

Đúng lúc này, nơi không xa dường như có người khảy dây đàn “tằng” một phát, Trương Thành Lĩnh chỉ cảm thấy thanh âm kia như sấm sét nổ ngay bên tai, ngũ tạng lục phủ đều thoáng chấn động theo, sau đó lại là đau nhức, gã rên khẽ một tiếng, liều mạng ôm ngực…

Chương 8: Nguyệt sắc

Tiếng đàn kia cực nhỏ, như tơ nhện quấn dính, phảng phất đến từ bốn phương tám hướng, mang theo một luồng khí túc sát quỷ quyệt không nói nên lời.

Cố Tương vừa nghe cũng cảm thấy nội tức quay cuồng, chỉ là nàng xem thời thế nhanh, lập tức ép mình bình tĩnh.

Mà Ôn Khách Hành vốn ngủ trên giường không biết dậy từ khi nào, im lặng đứng bên cạnh cửa sổ, ánh trăng xuyên qua song chiếu lên mặt y, sắc mặt dường như cũng nhu hòa hơn đôi chút, mắt lại không hề chớp nhìn chằm chằm một chỗ trong bóng đêm.

Cái bóng kéo dài thườn thượt đằng sau, y không hề động đậy, thoạt nhìn mặt không biểu cảm, rồi lại thoáng có ý cười, như một pho tượng đá lạnh lùng mà quỷ dị, trong bóng đêm sự nguy hiểm trên người thả hết không che giấu.

Như là quỷ mị vô hỉ vô sầu.

Cố Tương rất lanh lợi, vừa phát hiện không đúng lập tức bịt tai, tận lực không nghe âm bên ngoài, ngồi thẳng điều tức, một hồi lâu mới áp chế được cảm giác buồn nôn kia.

Ôn Khách Hành dùng ngón tay thuôn dài lướt qua song linh, khẽ cười một tiếng: “Lại mời đến Mị Khúc Tần Tùng… khoản này không nhỏ, cũng chẳng biết là đang đối phó ai đây.”

Bỗng nhiên, y nghe thấy có tiếng thứ gì đó xé gió mà qua, như là dây đàn quá khô không thành âm, chỉ có thể phát ra tiếng “tạch tạch” đùng đục, lại tựa như có ai bắn mấy hòn đá cực nhỏ vào trong hư không vô biên.

Gần như không thể nghe thấy, lại khéo léo cắt đứt tiếng đàn triền triền miên miên không ngừng không nghỉ kia, như ném một hòn đá nhỏ xuống nước, nháy mắt tạo nên gợn sóng, khuếch tán ra ở nơi người ta không nhìn thấy, không bắt được.

Tiếng đàn quả nhiên đình trệ.

Ôn Khách Hành dựa cửa sổ, nhắm mắt lắng nghe, khóe miệng lộ ra nụ cười bỡn cợt.

Sau đó, tiếng đàn lại chợt vang lên, như nước lũ mãnh thú cuộn trào đến, người đánh đàn bỗng nhiên hạ sát chiêu, mà cơ hồ cùng lúc đó, trong gian phòng cách vách truyền đến một tiếng chói tai, lắng nghe thì thấy như là tiếng sáo, nhưng sáo không phát ra thanh âm như vậy, cực sắc bén, sắc bén đến mức tưởng như phải xé toang thứ gì đó.

Thời gian tính cực chuẩn, tiếng sáo sắc bén cùng tiếng đàn ác độc đấu trực diện.

Dây đàn của người đánh đàn nháy mắt đứt đoạn.

Sau đó mọi âm thanh đều im bặt.

Ôn Khách Hành lại đứng đó một hồi, lắc đầu lẩm bẩm: “Kẻ chuyên đao kiếm tất chết bởi đao kiếm, cổ nhân đúng là không lừa dối.”

Cố Tương lúc này mới thở phào, lau mồ hôi lạnh trên trán: “Chủ nhân, ngài nói Tần kia… Tần gì đó, có chết chưa?”

Ôn Khách Hành nhẹ nhàng nói: “Cho dù không chết cũng đứt đoạn kinh mạch, từ nay về sau là một phế nhân. Ta cảm thấy hắn chết vẫn thoải mái hơn.”

Y bỗng nhiên đưa tay đẩy cửa sổ, càng hạ thấp giọng, giống như sợ kinh động cái gì đó: “A Tương à, những việc trên thế gian này luôn thú vị như vậy, muốn cái gì, chưa từng có đạo lý không bỏ ra, việc lấy một thanh thất huyền cầm giết người vô hình cố nhiên thống khoái thú vị, nhưng cũng phải đề phòng người khác cắn ngược.”

Cố Tương nghiêng đầu hỏi: “Khi nào thì sẽ cắn ngược?”

Ôn Khách Hành kiên nhẫn giải thích: “Khi người khác mạnh hơn ngươi.”

Cố Tương gật đầu, ngẫm nghĩ rồi lại nói: “Làm gì phải so cao thấp với người mạnh hơn mình, đi ức hiếp kẻ yếu hơn mình không được à?”

Ôn Khách Hành quay đầu nhìn nàng, y đứng ngược ánh trăng, cả người như mạ một lớp bạc, vẻ mặt càng lúc càng không thấy rõ, hồi lâu mới nói: “Ngươi có thể không ức hiếp ai hết, làm một người tốt như ta đây này.”

Sau đó y đưa tay mở cửa, Cố Tương kinh hoàng khiếp sợ dùng mắt tiễn vị “người tốt” này ra ngoài.

Tình huống của bản thân Chu Tử Thư cũng không tốt lắm, cây sáo này là dọc đường buồn chán tùy tay vót, đại khái là kỹ thuật chẳng ra sao, âm thổi ra không được chuẩn, âm điệu linh tinh, bèn không chơi nữa, ai ngờ đêm nay thật sự dùng đến. Cây sáo kia chỉ thổi một tiếng đã nứt một đường to tướng, may mà y dụ được người nọ toàn lực, bấy giờ mới may mắn một kích đắc thủ, bằng không thật sự chẳng biết nên kết cục làm sao.

Cả người Trương Thành Lĩnh như là vớt từ dưới nước lên. Công lực của gã rất kém, cho dù Chu Tử Thư kịp thời bịt tai thì gã vẫn bị nội thương, đã nôn mửa một hồi, mặt vàng như nghệ.

Chu Tử Thư lo lắng gã tuổi nhỏ bị bệnh, không lo tự mình điều tức, áp bàn tay sau lưng gã, trầm giọng phân phó: “Ngưng thần.”

Sau đó dùng nội lực giúp gã đi một vòng, thấy sắc mặt hơi dịu lại, lúc này mới thu tay, bản thân đã đầm đìa mồ hôi.
Lòng nói may mà nơi đây không còn xa Thái Hồ Triệu gia trang, bằng không chỉ sợ mình thật phải nhục với sứ mệnh, nửa đời này y chưa từng làm chuyện gì tốt, nếu lần đầu tiên muốn tích đức đã bỏ dở giữa chừng thì chỉ sợ không may.

Trong truyền thuyết “Mị Khúc Tần Tùng” là một thái giám, thích nhất là ăn mặc kiểu nữ tử, xanh xanh đỏ đỏ tỏ rõ với người đời hắn là một độc vật, do công phu giết người không thấy máu này cho nên thật sự làm việc giết người, nhất quán làm theo nguyên tắc có sữa là mẹ, ai trả nhiều tiền thì làm chó cho kẻ đó.

Lúc này không còn động tĩnh, Chu Tử Thư biết hắn dù chưa chết thì cũng chẳng kém mấy, nếu là khi toàn thịnh, y không cần thiết đuổi tận giết tuyệt người như vậy, nhưng y hiện tại đã mất năm thành công lực, chỉ còn nửa cái mạng, đối với bản thân cũng không chắc lắm, ngược lại độc ác hơn không ít.

Chỉ nghe ngoài cửa sổ có người vỗ tay khen: “Dạ khúc này nghe mà gãy liễu, người nào không sinh lòng nhớ cố hương – trăng như thế sao như thế, Chu huynh dùng sáo hòa cùng tiếng đàn, nhã sự như vậy, không phải mỹ nhân không thể được.”

Nói bậy nói bạ đến trình độ này, cũng coi như khiến người ta than rằng xem thế là đủ.

Chu Tử Thư thầm nghĩ, người này đứng ngoài cửa sổ mà mình không hề phát hiện hình tích, người xuất quỷ nhập thần như vậy, lúc toàn thịnh y còn cần kiêng kỵ, trong chốn giang hồ theo y biết tổng cộng có ba người rưỡi, mỗi người đều không đắc tội được.

Liền hít sâu một hơi, đẩy cửa sổ, chỉ khuôn mặt xanh xao vàng vọt của mình, dùng ánh mắt hết sức đờ đẫn chất phác nhìn Ôn Khách Hành hỏi: “Mỹ nhân?”

Ôn Khách Hành sặc, lướt một vòng trên khuôn mặt tuy không thể nói là thảm không nỡ nhìn nhưng cũng khiến người ta chẳng buồn nhìn lần thứ hai, sau đó quay người trông ánh trăng.

Chu Tử Thư nhấc chân ngồi trên cửa sổ, cũng nhìn theo tầm mắt y, đêm nay trăng tròn, ánh trăng như nước, mặt đất như sương, đặc biệt sáng tỏ.

Chu Tử Thư thầm suy nghĩ vị tự xưng Ôn Khách Hành này là ai trong ba người rưỡi kia, một mặt lại không nhịn được cân nhắc động cơ của việc y cứ đi theo mình, càng nghĩ càng cảm thấy khó mà rõ được.

Y cảm thấy một chút mùi đồng loại hết sức vi diệu từ người này, vì thế liền biết người này nhất định cũng là kiểu không lợi không dậy sớm, theo mình… hoặc là theo Trương Thành Lĩnh đến Thái Hồ, tất nhiên có mưu đồ, suy nghĩ một hồi chẳng có đầu mối gì, bèn âm thầm tự giễu, lòng nói tìm hiểu ngọn nguồn chính là bệnh cũ.

Cúi đầu thấy Ôn Khách Hành kia đang hưng trí đánh giá mình, liền cười nói: “Ôn huynh nếu thật sự hiếu kỳ, chi bằng lột da ta ra xem bên trong mấy tầng thịt mấy tầng xương cốt?”

Ôn Khách Hành nhướng mày, chợt nói: “Cũng được.”

Chữ “được” còn chưa dứt, y đã nhanh như chớp ra tay chụp đến mặt Chu Tử Thư, Chu Tử Thư sớm có phòng bị, ngửa ra sau, một chân giơ lên đá hướng cổ tay Ôn Khách Hành.

Trong tích tắc, hai người ngươi tới ta đi hơn chục chiêu liền, khiến người ta hoa mắt không tiếp ứng nổi.

Chu Tử Thư cảm thấy mình bám trên cửa sổ, hành động hơi giới hạn, khá bất lợi, liền cúi đầu tránh một chưởng, nhún người nhảy xuống, song với y mà nói, ban đêm vốn không dễ chịu, không nói đến đã giày vò quá nửa đêm, một cây đinh bén nhọn trên ngực đau buốt, khiến động tác của y chợt đình trệ.
Chỉ chớp mắt, bàn tay Ôn Khách Hành đã đến trước ngực y, kình phong kéo tới, chiêu thức lại bỗng dừng.

Chu Tử Thư cúi đầu thoáng nhìn bàn tay gần như dán lên ngực mình, nét mặt lại thong dong y nguyên, cười nói: “Đa tạ Ôn huynh thủ hạ lưu…”

Nhưng còn chưa dứt lời, tay Ôn Khách Hành lại đột nhiên sờ mặt y, sờ thì thôi đi, còn dùng ngón tay chậm rãi vuốt ve, giống như để phân biệt món đồ kia làm từ da người hay da heo.

Chu Tử Thư còn chưa kịp lui bước, đã thấy Cố Tương bên kia đại khái nghe được động tĩnh, từ sau cửa sổ ló đầu ra, chỉ thoáng nhìn đã che mắt rụt đầu về, miệng kêu réo: “Ôi, phi lễ!”

– Không sai, đã nói ra tiếng lòng của y.

Ôn Khách Hành đứng rất gần, nét mặt lại cực nghiêm túc – nét mặt y trông vẫn rất nghiêm túc, ánh trăng liền trở nên ái muội, thoạt nhìn đúng thật giống phi lễ.

Cố Tương bên kia cũng không biết thấp giọng một chút, lẩm bẩm: “Mụn lẹo ôi mọc mụn lẹo mất thôi…”

Chu Tử Thư vội ho một tiếng, lui sang bên một bước dài, định thần lại, dở cười dở khóc hỏi: “Ôn đại hiệp có nhìn ra khuôn mặt tại hạ là làm từ cái gì không?”

“Làm từ da.” Ôn Khách Hành trầm ngâm hồi lâu, cho ra kết luận như vậy.

Chu Tử Thư tỏ vẻ tán đồng vô điều kiện.

Ôn Khách Hành nhìn chằm chằm ngón tay mình nói: “Kỳ lạ… Kỳ lạ thật, sờ lại y như là bản thân ngươi sinh ra vậy.”

Chu Tử Thư trấn định nói: “Bất tài, chính là bản thân tại hạ sinh ra.”

Nếu có người thứ ba ở đây, khẳng định cảm thấy trong hai nam nhân này có một kẻ bị điên – đương nhiên không tính Cố Tương.

Ôn Khách Hành dường như cảm thấy bị chút đả kích, lại nhìn Chu Tử Thư một cái, đứng dậy đi ngay – không về phòng mà là đi ra ngoài. Cố Tương lúc này mới lại ló đầu, nhãn châu xoay một vòng, cười tít mắt nói: “Giờ thì hay rồi, chắc chủ nhân nhà ta không tiếp thụ được hiện thực, đi Câu Lan viện tìm mỹ nhân của mình rồi, y đi rồi, mọi người đều có thể sớm rửa ráy đi ngủ.”

Ôn Khách Hành chẳng hề quay đầu, người đã đi xa tít, song thanh âm lại nhẹ nhàng như một sợi dây theo gió thổi đến, chuẩn xác bay vào tai Cố Tương.

Y nói: “A Tương, ngươi đang nói tiếng người sao?”

Cố Tương biết nghe lời phải nói: “Ta đang đánh rắm.”

Sau đó cấp tốc rụt về, kéo cửa sổ – như là vội vã muốn đi độc chiếm phát rắm này.

Chu Tử Thư lúc này mới khẽ thở phào, chậm rãi buông lỏng thân thể, dựa tường cắn chặt răng, không phát ra một chút thanh âm.

May mà đau đớn kia là từng đợt, qua một lúc hơi khá hơn, bấy giờ y mới chỉnh đốn lại mình một phen rồi quay về phòng.

Đêm nay dường như đặc biệt dài.

Ba ngày sau, Chu Tử Thư dẫn Trương Thành Lĩnh tiểu thiếu gia trong vài ngày ngắn ngủi đã gầy đi trông thấy đến Thái Hồ.

Gõ cửa nhà Triệu Kính, còn chưa đợi y nói rõ mục đích, lão quản gia kia mắt đăm đăm nhìn về phía Trương Thành Lĩnh, thất thanh nói: “Cậu là… Cậu là Thành Lĩnh? Cậu là Thành Lĩnh đúng không?!”

Sau đó quay đầu la lên với đầy tớ bên trong: “Mau đi gọi lão gia đến, Thành Lĩnh thiếu gia đến rồi! Thành Lĩnh thiếu gia còn sống!”

Không bao lâu, Thái Hồ Triệu Kính Triệu đại hiệp tự mình ra đón, Trương Thành Lĩnh quỳ thụp xuống đất, xem ra tin dữ của Trương gia đã truyền khắp đại giang nam bắc, một đám người túm tụm khóc lóc, sau đó gióng trống khua chiêng đón hai người họ vào.

Chu Tử Thư nghĩ, rốt cuộc không cần lo lắng có người ở dưới đất kiếm chuyện với tổ tông mình nữa – tích đức làm việc tốt cũng thật sự vất vả quá.

Chương 9: Trong rừng

Thái Hồ Triệu Kính, nhân xưng Thu Sơn kiếm khách, chính là danh hiệp một thời.

Khi chưa đến Thái Hồ, Chu Tử Thư vẫn có chút chờ mong được chính mắt gặp một lần võ lâm danh túc chỉ nghe kỳ danh chưa kịp nhìn chân dung này, đặc biệt là khi y nghe nói, độc tử của Hoa Sơn chưởng môn, thiếu hiệp Vu Thiên Kiệt, trang chủ Đoạn Kiếm sơn trang Mục Vân Ca, Độc Mục hiệp Tưởng Triệt mấy người cũng ở Triệu gia.

Thân phận, bối cảnh của những người này, Chu Tử Thư đều thuộc như lòng bàn tay – vì phòng dùng võ phạm húy, Thiên Song có một kho riêng, phàm là người đếm được tên trên chốn giang hồ trong vòng gần năm mươi năm, các sự kiện lớn nhỏ trong đời đều được ghi lại toàn bộ.

Tỷ như Chu Tử Thư biết, Thu Sơn kiếm khách Triệu Kính hành hiệp trượng nghĩa kia lúc trẻ từng bị trục xuất khỏi gia môn, cho nên khốn cùng chán nản, để kiếm tiền thưởng, từng làm việc không khác lắm với Mị Âm Tần Tùng, sau hai mươi bảy tuổi mới sửa về tên thật là Triệu Kính, lấy độc nữ của Thái Hồ Phùng gia, bám váy phát tài, còn bí mật truy sát những người biết rõ quá khứ của mình, Triệu gia bấy giờ mới lại nhận về.

Tỷ như thiếu hiệp Vu Thiên Kiệt trước mắt phú thịnh danh nhất kia, nghe nói từng qua lại với một cô nương Nga Mi, sau đó bội tình bạc nghĩa, khiến cô nương nọ tự sát trong phòng cùng thai nhi ba tháng – đương nhiên, vị cô nương kia tình sâu ý nặng, thủy chung không khai gian phu là ai.

Chu Tử Thư quá biết những người này là hạng thế nào, vì thế càng thêm hứng thú, vả lại không chịu được Trương Thành Lĩnh năn nỉ, liền theo gã ở lại Triệu gia một đêm.

Triệu Kính bất kể từng làm gì, trước mắt thật sự có chút phong phạm đại hiệp, không mảy may bởi vì Chu Tử Thư một bước ba lần nghiêng, toàn thân rách rưới mà coi nhẹ, ông ta dù sao cũng có chút kiến thức, vừa nghe qua Trương Thành Lĩnh khóc kể là biết sự gian khổ dọc đường, vì thế tự nhiên sinh lòng nghi ngờ với lai lịch của Chu Tử Thư.

Hôm ấy sau khi an bài phòng cho hai người, tắm rửa thay quần áo, cơm no rượu say, Triệu Kính liền gọi Trương Thành Lĩnh vào thư phòng, nghe gã nói rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Trương Thành Lĩnh là một đứa trẻ, lại chẳng dễ dàng được gặp thân nhân, tự nhiên có gì nói đó, rất nhiều chuyện gã chưa hiểu rõ hết, Triệu Kính nghe mà kinh hồn bạt vía, cân nhắc hồi lâu, không nhịn được hỏi: “Vị… Vị Chu đại hiệp kia, là nhân vật như thế nào, căn nguyên con có biết không?”

Trương Thành Lĩnh thành thật đem chuyện phát sinh trong miếu hoang hôm ấy thuật lại một lần.

Triệu Kính nheo mắt vuốt râu, lại an ủi vài câu, mới bảo Trương Thành Lĩnh đi nghỉ ngơi.

Chẳng qua hơn mười ngày ở chung, Chu Tử Thư đã có chút hiểu biết đứa trẻ Trương Thành Lĩnh này, biết gã tuy được nuông chiều từ bé, hơi không nên thân, nhưng cũng là hài tử ngoan, bụng dạ không tồi, cũng có thể chịu khổ, cho dù hơi khờ. Đoán bị cáo già Triệu Kính kia gọi đi nói chuyện, chỉ dăm ba câu là có thể bán sạch mình – mà bản thân gã chắc còn chưa ý thức được.

Trong lòng âm thầm cười – Chu Nhứ cũng vậy, Chu Tử Thư cũng vậy, những năm gần đây đều ẩn hình. Hoặc giả có kẻ kiến thức rộng rãi, nhân mạch rộng khắp ẩn ẩn biết có một nhóm người tên là “Thiên Song”, nhưng tuyệt không biết thủ lĩnh Thiên Song là ai.

Dù là “Chu đại nhân”, cũng chẳng qua là một võ tướng con con trên danh nghĩa, phụ trách quản lý đại nội thị vệ, trong mắt các đại nhân vật đó, là một nhân vật đáng nịnh bợ nhưng không cần để mắt.

Quả nhiên, bắt đầu từ sáng sớm hôm sau, Chu Tử Thư chợt thành món bánh thơm nhất nóng sốt mới ra lò của Thái Hồ Triệu gia, không đi ra khỏi tiểu viện mình ở, khách liền nối đuôi không dứt.

Y bất đắc dĩ, chỉ đành làm việc buôn bán nghênh đến tiễn đi-

A, Triệu đại hiệp, cửu ngưỡng cửu ngưỡng, được thấy chân dung tam sinh hữu hạnh, trăm nghe không bằng một thấy… Tại hạ sư thừa nơi nào? Khụ, vô danh tiểu tốt mà thôi, đâu đáng nhắc đến.

A, Tiền đại hiệp, cửu ngưỡng cửu ngưỡng, được thấy chân dung tam sinh hữu hạnh, trăm nghe không bằng một thấy… Tại hạ xuất thân? Tại hạ một tên ăn mày, có gì mà xuất với không xuất thân, không không không, không phải Cái Bang, đâu trèo cao được với Cái Bang? Vô danh tiểu tốt thôi…

A, Tôn đại hiệp, cửu ngưỡng cửu ngưỡng, được thấy chân dung tam sinh hữu hạnh, trăm nghe không bằng một thấy… Ngài chưa từng nghe nói cũng là phải, vô danh tiểu tốt thôi, không đáng nhắc đến.

A, Lý đại hiệp, cửu ngưỡng cửu ngưỡng, được thấy chân dung tam sinh hữu hạnh, trăm nghe không bằng một thấy… Không không, tại hạ và vị Lý đại hiệp kia không có tư giao gì, gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ thôi, môn phái? Chưa từng có, chẳng qua là kẻ vô danh tiểu tốt, không đáng nhắc đến, không đáng nhắc đến.

Đến chập tối, Chu Tử Thư đã cười đơ cả mặt, xoa nắn hồi lâu mới nắn được về, y sâu sắc cảm thấy còn tiếp tục như vậy thì chỉ sợ phải trúng gió mất thôi, bèn tính toán rời khỏi.

Trình độ chấp nhất trên nghe ngóng việc riêng của người ta, giang hồ đại hiệp kỳ thật cực kỳ giống với bà tám ngoài chợ, chỉ hận không thể gọt bớt đầu chui vào kẽ cửa nhà người ta, chớp hỏa nhãn kim tinh, nhất định phải nhìn thấu ngươi là yêu nghiệt phương nào khoác da người.

Vị kia nói ta là bát đại môn phái xuất thân, ai ai ai là sư phụ ta, thế là vị nọ có thể đáp, a, cửu ngưỡng cửu ngưỡng, sư thúc tại hạ và tôn sư hồi đó giao tình không tồi, coi như có quan hệ.
Bằng không thì không phải tộc loại của ta, nhân phẩm thế nào còn cần chờ trường kỳ khảo sát.

Giữa đêm khuya, ánh trăng lưỡi liềm, Chu Tử Thư phút chốc mở mắt, y đi ngủ từ khi trời chưa tối, lúc này Thất khiếu tam thu đinh mới bắt đầu phát tác, không quá nghiêm trọng, nghỉ ngơi dưỡng sức đã lâu, chút đau đớn này cũng chẳng để ý lắm.

Y đứng dậy, do dự một chút, cảm thấy không cáo mà biệt có hơi vô lễ, liền để lại hai tờ giấy, một cho Trương Thành Lĩnh, nói: non xanh còn đó nước biếc chảy dài. Viết xong cảm thấy rất đắc ý, phát hiện mình ngày càng có phong phạm của người giang hồ, sau đó trải thêm một tờ khác, lưu lại một câu cho Triệu Kính: được khoản đãi, đa tạ.

Đặt dưới ấm trà rồi nhẹ nhàng nhảy lên nóc nhà.

Trên nóc nhà một con ly miêu nhỏ đang yên lặng đi trên mái ngói, nó chỉ cảm thấy trước mắt có cái bóng lướt qua, cảnh giác dừng bước, trừng to mắt đánh giá bốn phía một phen, nhưng chẳng thấy gì cả, liền khá hoang mang nghiêng đầu, chạy đến phương hướng nhà bếp.

Chu Tử Thư lặng lẽ rời khỏi Triệu gia sơn trang, tự cho là chưa kinh động một ai, nào ngờ trong khu rừng nhỏ ngoài Triệu gia trang chưa đến một dặm, có một người đã chờ y nơi đó như sớm đoán được.

Chu Tử Thư vừa nhìn thấy thì đầu lập tức to lên gấp đôi, chỉ thấy Ôn Khách Hành cười tít mắt chắp tay nói: “Ồ, Chu huynh, thật là khéo, xem ra hai ta duyên phận không kém, mấy lần gặp gỡ dưới trăng, có thể nói là tâm linh tương thông.”

Chu Tử Thư cũng cười tít mắt nói: “Đúng là khéo, Ôn huynh.”

Lòng nói – khéo cái con quỷ, đồ ôn thần.

Y nghiêng đầu, lại không thấy Cố Tương, liền cười hỏi: “Sao không thấy Cố cô nương?”

Ôn Khách Hành cực kỳ trực tiếp nói: “Nha đầu đó vướng chân vướng tay, cước trình cũng chậm, đi theo vướng víu, ta chỉ sợ không gặp được các hạ vị… đại nhân vật xuất quỷ nhập thần này.”

Nụ cười trên mặt khựng lại, Chu Tử Thư nhìn chằm chằm Ôn Khách Hành hồi lâu mới nói: “Kẻ bất tài tại hạ nếu cũng là đại nhân vật, thế Trường Minh sơn Cổ tăng, Nam Hải Quan Âm điện Độc vương, Thanh Trúc lĩnh Quỷ chủ phải tính thế nào đây?”

Ôn Khách Hành ý tứ sâu xa nhìn y một cái mà nói: “Cổ tăng không hỏi thế sự, chỉ cầu tu tiên, Độc vương nghe đâu đã nhập giang hồ, hình tích khó tìm, Quỷ chủ thì chưa từng gặp, chỉ biết là thứ giấu đầu lòi đuôi… có tính là người hay không còn chờ nói sau.”

Sau đó hai người tự ôm ý xấu nhìn nhau cười.Chu Tử Thư lúc này mới dẫn đầu dời mắt, nói: “Chu mỗ chẳng qua là người qua đường, các vị hà tất đều nhìn chằm chằm không buông?”

Ôn Khách Hành lại giống như ban ngày du xuân ngẫu nhiên gặp một lão hữu, thập phần nhàn nhã chậm chạp nói: “Đã như vậy, Thái Hồ phong cảnh nổi tiếng xa gần, sao Chu huynh không ở Triệu gia thêm một thời gian, hà tất vội lên đường như thế?”

Chu Tử Thư nói: “Phong cảnh Thái Hồ tại hạ đã lĩnh hội một phần, không làm phiền nữa, chỉ sợ Triệu đại hiệp phiền toái không ít, Chu mỗ chỉ là một tiểu nhân vật, nào có bao nhiêu bổn sự, cũng đâu có uyên nguyên gì với Triệu đại hiệp, chẳng qua là tình nghĩa hai đồng bạc, không đáng theo họ đồng sinh cộng tử.”

Y dừng một chút, lại bổ sung một câu: “Hộ tống Trương tiểu thiếu gia, chẳng qua tích đức hành thiện mà thôi, sau trăm tuổi gặp Diêm vương, bớt nỗi khổ lột da rút gân, thế là đủ rồi.”

“Tích đức hành thiện.” Ôn Khách Hành lặp lại một lần, khá tán đồng gật đầu: “Không tồi, Chu huynh thật là người cùng chung chí hướng với ta, mà cùng chung chí hướng với Ôn mỗ luôn là mỹ nhân, bởi vậy có thể thấy…”

Chu Tử Thư vừa nghe y nói “bởi vậy có thể thấy”, liền cảm thấy một dây thần kinh trên huyệt thái dương thình thịch nảy lồi ra ngoài, mới định mở miệng cắt lời, bỗng nhiên ở nơi xa tít trong khu rừng phía sau Ôn Khách Hành truyền đến một tiếng kêu thảm.

Hai người đồng thời dừng một chút.

Sau đó Ôn Khách Hành chỉ đằng sau hỏi: “Ngươi xem, người cùng chung chí hướng, cơ hội tích đức hành thiện lại đến rồi.”

Chu Tử Thư do dự một chút, rốt cuộc vẫn bay vút về phương hướng thanh âm truyền đến, một mặt bất đắc dĩ nói: “Ôn huynh, tật mắt chính là đại sự, sớm tìm một đại phu mới là đúng lẽ.”

Ôn Khách Hành theo sát phía sau, khinh công của Chu Tử Thư cơ hồ đã đến mức đạp tuyết không dấu, song người này lại như thể không mất sức mà bảo trì khoảng cách chừng ba thước với y. Người bình thường lúc này thông thường không nói chuyện, để ngừa chân khí lọt ra, y lại chẳng chút để ý tiếp một câu: “Phải, Chu huynh nói có lý lắm, nếu có cơ hội, nhất định phải bái phỏng mấy danh y, trị liệu đàng hoàng, tuổi còn chưa cao mà mắt đã ngày càng không tốt, đến bây giờ cũng chưa thể nhìn ra sơ hở trên mặt Chu huynh, hổ thẹn hổ thẹn.”

Chu Tử Thư cực kỳ muốn cho y khỏi dùng đôi “mắt ngày càng không tốt” kia nữa.

Ngẫm lại thì biết mình không biết người, với lý trí và khả năng tự khống chế của tiền nhiệm thủ lĩnh Thiên Song, là sẽ tuyệt không làm chuyện chẳng ra sao như thế này.

Hai người đi cực nhanh, nháy mắt đã vào sâu trong rừng rậm, sau đó liền thấy một thi thể.

Người nọ mặc y phục dạ hành, mặt nạ trên mặt đã rơi sang bên, hai mắt mở to, dáng chết cực kỳ dữ tợn. Chu Tử Thư xa xa thoáng nhìn đã thấy người này hết sức quen mắt, thế là cúi xuống cẩn thận quan sát, không nhịn được nhíu mày nói: “Đây không phải là… vị trang chủ Đoạn Kiếm sơn trang Mục đại hiệp kia sao?”

Ban ngày còn ở trong phòng y nói nhảm cả nửa canh giờ, không ngờ buổi tối cùng y làm cú mèo, còn bất hạnh biến thành một con cú chết.

Ôn Khách Hành cũng tiến đến, khá hưng trí cọ cằm hỏi: “Đêm trăng, y phục dạ hành, lẽ nào…”

Chu Tử Thư quay đầu chuẩn bị nghe cao luận của y.

Chỉ nghe Ôn Khách Hành cao luận rằng: “Mục trang chủ này, là ra hái hoa?”

Chu Tử Thư mặt không biểu cảm lại quay đầu đi, tự thấy định lực không tồi.

Mục Vân Ca trên người và bên cạnh không hề có vết máu, môi lại hơi xanh, Chu Tử Thư ngẫm nghĩ một chút rồi nhẹ nhàng vạch vạt áo, chỉ thấy một dấu bàn tay đen sì ấn rõ ràng trên ngực người này.

Chương 10: U Minh

Chu Tử Thư nhìn chằm chằm dấu bàn tay kia giây lát, sau đó bỗng nhiên lật thi thể, lột quần áo – chỉ thấy sau lưng thi thể kia cùng một vị trí lại vẫn có dấu bàn tay.

Ôn Khách Hành cảm thán một tiếng hỏi: “Hắn bị người ta đóng dấu hay là bị đánh xuyên?”

Chu Tử Thư nhàn nhạt nói: “Chẳng ai phí nhiều sức lực như vậy đi đánh một người chết, hắn là bị một chưởng đánh xuyên, chưởng pháp thế này năm mươi năm gần đây ta chỉ biết một người…”

Ôn Khách Hành nói tiếp: “La sát chưởng của Hỉ Tang Quỷ Tôn Đỉnh.”

Chu Tử Thư nhìn y một cái, không nói gì, khom người cẩn thận sờ soạng thi thể Mục Vân Ca, lại lấy ra mấy tờ ngân phiếu cùng một đống bạc vụn từ trên người hắn: “Ô, quá nửa đêm lén lút chuồn khỏi Triệu gia trang, còn đem theo lộ phí…” Chu Tử Thư sờ ngực mình – cũng mang theo.

“Ôn huynh, con cú này tuyệt không phải ra cướp sắc, người cướp sắc bình thường không mang theo nhiều ngân lượng như vậy.”

“Người cướp sắc hình như cũng không mang quần áo tắm rửa.” Ôn Khách Hành dùng chân khều từ bụi cây bên cạnh ra một bọc hành lý nhỏ, cũng là vải đen, bên trong có một ít quần áo cho việc tắm rửa bên ngoài.

Trong rừng đất đai vừa ẩm vừa mềm, in dấu chân hỗn độn, lại không có dấu vết đánh nhau, trên người Mục Vân Ca trừ một chưởng trí mạng kia thì không có vết thương nào khác, mà thanh đoạn kiếm nổi danh cũng mang theo, thanh lợi khí này thậm chí chưa kịp ra khỏi vỏ.

Mục Vân Ca công phu không kém, quyết chưa đến mức không sức đánh trả như con nít còn bú mẹ, Chu Tử Thư trầm mặc một lát, thầm nghĩ, vậy thì là trang chủ Đoạn Kiếm sơn trang đạo mạo trang nghiêm, cùng Quỷ cốc Hỉ Tang Quỷ hẹn nhau sau hoàng hôn khi trăng đã lên cao?

Một câu chuyện đẫm máu vốn tưởng là tình sâu ý nặng, ai biết có người thẹn quá hóa giận, cuối cùng phong hồi lộ chuyển.

Nơi này dường như từng xuất hiện ba người, dấu chân Mục Vân Ca dừng ở đây, hai người khác hình như không phải một phe, đi theo hai phương hướng bất đồng, một người xem chừng là theo đuôi Mục Vân Ca mà đến, sau đó lại từng ngồi xổm trước thi thể xem xét như Chu Tử Thư.

Chu Tử Thư ngồi xổm dưới đất, lại mắc phải bệnh cũ hỏi rõ gốc rễ, trong lòng như có mèo cào, rất muốn theo dấu chân đi xem thử, nhưng lý trí lại cho y biết, đây nhất định là chuyện phiền toái, bản thân y đâu còn là thủ lĩnh Thiên Song không gì không biết không gì không làm được, chẳng cần thiết tìm thêm khó chịu cho mình nữa.

Ôn Khách Hành thấy y hết sức bất nhã ngồi xổm dưới đất, rất có tư thế tự hỏi nhân sinh một ngồi không dậy, ở bên cạnh quan sát y một hồi, rốt cuộc không nhịn được mở miệng: “Ngươi không đuổi theo à?”

Chu Tử Thư nhìn y một cái, tiếp tục đấu tranh tư tưởng.

Ôn Khách Hành ngẫm nghĩ, bỗng rảo bước theo dấu chân người thứ hai, nói: “Thế ta đuổi.”

Chu Tử Thư vô ý thức theo sát y, ngạc nhiên nói: “Ngươi muốn quản chuyện bao đồng?”

Ôn Khách Hành nghiêm mặt nói: “Có người giết trang chủ Đoạn Kiếm sơn trang, ta là một người tốt thích tích đức hành thiện, vì thế ta quyết định quản thử xem, dù sao cũng đang rảnh mà.”

Chu Tử Thư cảm thấy câu cuối cùng y nói hết sức có lý, thế là gật đầu, ngẫm nghĩ một chút lại hỏi: “Vậy sao ngươi không đuổi theo dấu chân người đầu tiên? Người nọ dấu chân cực nhẹ, công lực đại khái là tinh thâm nhất trong ba người này, nếu người âm thầm theo đuôi Mục Vân Ca là ra từ Triệu gia trang, thế vị này nhất định là Hỉ Tang Quỷ Tôn Đỉnh.”

Ôn Khách Hành mặt không đỏ tim không đập mạnh nói: “Ngươi muốn đuổi theo Hỉ Tang Quỷ thì tự mình đuổi, ta không đi, ta tuy là một người tốt thích lo chuyện bao đồng nhưng cũng sợ chết.”

Chu Tử Thư chỉ biết lặng thinh trước sự thẳng thắn của y, cùng Ôn Khách Hành đuổi theo một mạch, tự nhiên chú ý thấy được dưới chân Ôn Khách Hành – y lại không có dấu chân.

Một người đạp tuyết không dấu, nói y sợ Hỉ Tang Quỷ, sợ chết.

Chu Tử Thư từng chưởng quản chuyện bát quái đại nội lập tức quyết định nghe theo dục vọng trong lòng, quyết ý phải đi theo xem kết cục – dù sao y cũng sắp chết rồi, người sắp chết còn sợ gì, muốn thế nào thì làm thế đấy thôi.

Hai người tài cao mật lớn đi như thoi đưa trong rừng, sau đó tìm được người họ truy tung trên một bờ sông – Hoa Sơn Vu Thiên Kiệt.

Hắn bị một sợi tơ bạc như tơ nhện treo trên cây, đầu rớt một nửa, còn một chút dính liền với cổ, tung bay trong gió nhẹ, đong đưa chực rơi.

Một giọt máu rơi xuống, Ôn Khách Hành né ra sau một bước, phòng ngừa máu người chết bắn lên mình, sau đó giơ tay đẩy Vu Thiên Kiệt một cái, cổ và đầu Vu Thiên Kiệt hoàn toàn rời ra – đầu còn dính trên sợi dây nọ, thân thể ngã rầm xuống. Ôn Khách Hành sờ soạng người hắn một phen, bĩu môi nói: “Vẫn còn ấm, vừa mới chết.”“Tri thù ti.” Chu Tử Thư ngửa mặt đối mắt nhìn Vu Thiên Kiệt, dừng một chút, “Tri thù ti của Điếu Tử Quỷ.”

Thái Hồ này định trước phải có náo nhiệt rồi.

Bỗng nhiên Chu Tử Thư tai chợt động quát: “Ai?!”

Kế đó sau gốc cây bỗng có một bóng đen bay vút ra như một con dơi cỡ lớn, thoáng chốc chẳng thấy bóng dáng, Chu Tử Thư không hề nghĩ ngợi nhảy lên đuổi theo.

Ôn Khách Hành ở tại chỗ một lúc, miệng nói: “Ta sợ chết, sợ chết… ừm… sợ chết mới không thể một mình nán lại đây.” Vì thế cũng đi theo.

Chu Tử Thư cầm một quả thông, bấm tay bắn ra, nhắm thẳng hậu tâm hắc y nhân kia, có điều sau nửa đêm y vốn không đủ khí lực, lại đuổi theo một lúc lâu như vậy, hình như lực đạo hơi thiếu, tuy bắn trúng nhưng người nọ chỉ hơi nhào về trước, vẫn chưa ngã xuống như trong dự đoán, đầu cũng chẳng quay lại, càng chạy nhanh hơn.

Chu Tử Thư hơi nghi hoặc, thầm nghĩ đây chẳng lẽ là Điếu Tử Quỷ Tiết Phương thật? Y hiển nhiênsẽ không cảm thấy mình không phải là đối thủ của Tiết Phương, nhưng nếu là một trong mười đại ác quỷ Thanh Trúc lĩnh kia thật, chẳng lẽ thấy một kẻ vô danh tiểu tốt mình đây lại trốn chui trốn nhủi như chuột?

Chu Tử Thư kinh ngạc thầm nghĩ: “Ta lại chẳng phải là kính chiếu yêu…”

Lên xuống vài lần đã ra khỏi rừng, sau rừng lại là một dải lớn mồ mả, ma trơi lập lòe phiêu tán tứ xứ, Điếu Tử Quỷ kia giống như rốt cuộc đã đến địa bàn của mình, thân hình càng như quỷ mị, chẳng biết có phải là ảo giác hay không mà Chu Tử Thư lại nghe thấy trong bãi tha ma quá nửa đêm này dường như có ai đang cười “khanh khách”, tiếng cười kia lúc xa lúc gần, khiến người ta dựng tóc gáy.

Sau đó bóng dáng Điếu Tử Quỷ giữa ma trơi thoáng lập lòe rồi cứ thế biến mất trong hư không.

Chu Tử Thư chợt dừng bước.

Ôn Khách Hành cũng đứng bên cạnh y, ánh sáng màu xanh của ma trơi chiếu lên khuôn mặt anh tuấn, làm khuôn mặt có phần không đứng đắn kia trở nên quỷ dị, xa xa có tiếng hú không biết của loài động vật nào, một con chuột bỗng từ dưới đất chui lên, không hề sợ người, nhìn chằm chằm cả hai, chẳng biết có phải đã ăn thịt người chết hay không mà đôi mắt ti hí lại là màu đỏ.

Điếu Tử Quỷ biến mất dưới gốc hòe đại thụ, một con cú mèo đậu trên cành cây, nghiêng đầu nhìn hai vị khách không mời này.

Chu Tử Thư và Ôn Khách Hành kiểm tra quanh gốc cây kia mấy vòng, không nhìn ra manh mối gì, Chu Tử Thư nhíu mày: “Gặp quỷ rồi…”
Sau đó y nghe thấy một tràng cười quỷ dị, sởn gai ốc ngẩng đầu nhìn Ôn Khách Hành, Ôn Khách Hành chỉ con cú mèo trên cây, tiếng cười kia lại phát ra từ miệng quỷ điểu này.

Cú mèo cùng Chu Tử Thư nhìn nhau hồi lâu, bỗng nhiên tung cánh bay.

Ôn Khách Hành nói: “Hồi nhỏ ta từng nghe nói, không sợ cú mèo kêu, chỉ sợ cú mèo cười, nghe bảo thứ này cười, chính là có người phải chết, ngươi có sợ không?”

Chu Tử Thư bắt đầu nghiên cứu mộ bia dưới gốc hòe đại thụ kia, bên trên lại không viết chữ nào, nghe vậy hờ hững nói: “Đã có hai người chết.”

Đại khái là Ôn Khách Hành cảm thấy thập phần có không khí, vì thế chẳng buồn để ý đến y, hưng trí nói tiếp: “Nghe nói có một thôn nọ, năm ấy một thôn dân bưng một bát nước màu đỏ, bị cú mèo đánh đổ, kết quả là năm ấy trong thôn chết hai mươi người liền.”

Chu Tử Thư ngẩng đầu nhìn y.

Ôn Khách Hành ăn không nói có cố ý hạ giọng: “Chuyện thật đấy.”

Chu Tử Thư khó hiểu hỏi: “Tại sao thôn dân kia phải bưng một bát nước màu đỏ?”

Ôn Khách Hành sặc, quay đầu ho khan.

Chu Tử Thư cười khẽ, bỗng nhiên đưa tay cầm mộ bia dưới gốc hòe, hơi dùng sức, mộ bia kia lại chuyển động, sau đó y ra sức vặn mộ bia qua bên, chỉ nghe “két” một tiếng, trên mặt đất tự dưng mở ra một cửa, bên trong tối om, chẳng biết sâu cỡ nào.

Ôn Khách Hành vội lại gần xem, đi quanh cửa động kia vài vòng, tắc lưỡi lấy làm kỳ: “Nghe nói chỗ câu thông âm dương hai giới là nơi âm khí nhân gian hội tụ, bên cạnh nhất định phải có một gốc hòe già gần chết – cây hòe chính là vật chí âm, là cây quỷ, ngươi có từng nghe nói chưa?”

Chu Tử Thư khoanh tay trước ngực, mặt không biểu cảm nhìn y tiếp tục kể chuyện ma.

Ôn Khách Hành nói sinh động như thật: “Dưới gốc hòe già có ngôi mộ vô danh, phía dưới là đường Hoàng Tuyền trong truyền thuyết, mỗi năm đến đêm rằm tháng bảy, sẽ có du hồn âm phủ bò ra từ đây, quay về dương gian. Đường Hoàng Tuyền cực lạnh, đi đến cuối là gặp Quỷ Môn quan, qua Quỷ Môn quan thì không còn là người sống, bỉ ngạn hoa nở dọc đường, rồi đến cầu Nại Hà… Ê!”

Chu Tử Thư đã nhảy xuống.

Ôn Khách Hành trợn mắt há mồm nhìn bóng dáng y biến mất tại cửa động âm trầm, sau đó đuổi theo nhảy xuống. Vững vàng hạ đất, lại cảm thấy rất mềm, vừa ngẩng đầu liền thấy Chu Tử Thư đang nhìn y như cười mà không, còn hỏi: “Thế nào, Ôn huynh cũng có hứng thú đến xem đường Hoàng Tuyền dáng dấp ra sao?”

Ôn Khách Hành nghiêm túc gật đầu nói: “Như vậy lần tới lúc ta kể cho người khác, cũng có thể trịnh trọng điền thêm ba chữ ‘là chuyện thật’.”

Chu Tử Thư lắc đầu mỉm cười, bỗng nhiên Ôn Khách Hành “suỵt” một tiếng, nhíu mày lắng tai nghe một hồi, thấp giọng hỏi: “Ngươi… nghe thấy chứ? Tiếng gì thế?”

Chu Tử Thư cẩn thận phân biệt một lúc, do dự nói: “… Tiếng nước?”

Ôn Khách Hành phút chốc sáng ngời mắt, lại tranh đi trước y, còn không quên hạ giọng nói: “Thực sự là chuyện thật!”

Trước mặt hai người lại là một con đường nhỏ cực hẹp dài, hết sức chật chội, hai nam nhân không thể sóng vai đi, cần phải co vai rụt cổ, một trước một sau mới có thể miễn cưỡng chui qua, Chu Tử Thư rất không thoải mái vì bị bắt cúi đầu, nhíu mày thầm nghĩ lẽ nào đường Hoàng Tuyền mình đi không phải chính thống, mà là dành riêng cho phụ nữ và trẻ nhỏ?

Chẳng biết bao lâu mới coi như chui hết con đường hẹp dài này, không ít bụi đất rơi trên người cả hai, phía trước rộng rãi sáng tỏ – lại thông với một địa huyệt lớn, một con sông bé tẹo chảy xuôi trước mặt, không biết khởi nguồn kết thúc, lui tới phương nào.

Trong địa huyệt dường như có gió, lại không biết gió này đến từ nơi đâu, bốn phương tám hướng càng lúc càng âm u lạnh lẽo.

Lúc này Ôn Khách Hành cũng câm miệng, không lảm nhảm “đường Hoàng Tuyền cực lạnh” này kia nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau