THIÊN NHAI KHÁCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên nhai khách - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Tuyệt vọng

Chu Tử Thư trước kia đến Bình An ngân trang, luôn nhấc chân là vào, ai ngờ hôm nay chưởng quầy sau khi mời y vào đại đường, trước là rót cho y và Ôn Khách Hành vẻ mặt hệt như nông dân vào thành quan sát tứ xứ mỗi người một chén trà, liền tươi cười đứng bên, miệng nói: “Chu gia chờ một chút, hôm nay Thất gia tới rồi, đại đương gia đã vào thông báo.”

Chu Tử Thư thót tim, nhất thời “cận hương tình khiếp”.

Ôn Khách Hành lại vô tâm vô phế hỏi: “Ôi, chẳng phải nói Cố Tương và Trương Thành Lĩnh ở đây à, trực tiếp dẫn hai tên nhóc đó ra là được rồi, còn thông báo gì nữa, cứ như vào vương phủ vậy.”

Chu Tử Thư chỉ lặng thinh, thầm nghĩ Ôn Khách Hành thật là thần nhân, đoán phát chuẩn luôn.

Giây lát, Bình An rảo bước đến nói: “Chu công tử, chủ tử và Đại vu đang chờ ngài ở bên trong.”

Ôn Khách Hành lúc nghe hai chữ “Đại vu” lại hơi chấn động, thầm nghĩ “Đại vu” nào, chẳng lẽ thật sự là vị Đại vu sư Nam Cương thần bí cực kỳ kia đến đây hay sao?

– Võ lâm Trung Nguyên này thật là càng ngày càng loạn.

Ôn Khách Hành không kịp ngẫm nghĩ, theo Chu Tử Thư đi vào nội đường, đẩy một cánh cửa gỗ có vẻ lâu năm, bên trong là một khu viện nhỏ trồng hàng loạt hoa quế, đi vào liền ngửi thấy một thứ mùi thơm, Bình An dẫn hai người vào một gian phòng, vừa vén rèm cửa thì hơi ấm bên trong lập tức hất vào mặt, Ôn Khách Hành đưa mắt nhìn, chỉ thấy trong phòng này trừ Cố Tương và Trương Thành Lĩnh thì còn có hai nam nhân.

Ánh mắt y không tự chủ được đối lại nam nhân hắc y kia, nhưng chỉ một chớp mắt, ngay sau đó hai người không hẹn mà cùng đồng thời gật đầu với đối phương, dời tầm mắt để tỏ thoái nhượng.

Ôn Khách Hành lập tức quan sát người còn lại, nghĩ đây đại khái chính là “Thất gia” chưởng quầy kia nói. Vừa nhìn thấy trong lòng liền không nhịn được âm thầm kinh thán, thầm nghĩ nhân vật dễ nhìn thế gian này y gặp cũng không tính là ít, nhưng không một ai có thể so với người này – dung mạo đẹp đẽ đến mức lại có chút ngả ngớn, bị một thân quý khí áp mất, chỉ lộ ra một chút khí phong lưu không nói nên lời, bốn chữ “chi lan ngọc thụ” tưởng như chính là vì y mà đặt vậy.

Ngay sau đó, y nghe Chu Tử Thư ở bên cung kính gọi một tiếng: “Thất gia, Đại vu.”

Thất gia cười tủm tỉm đỡ hờ một phen, lại đánh giá khuôn mặt y, cảm khái: “Nhiều năm không gặp, Tử Thư, khẩu vị của ngươi… thật là càng ngày càng không dám bảo người gật bừa.”

Chu Tử Thư cả cười, đưa tay lau nhẹ, lấy tấm mặt nạ trên mặt cất vào ngực, cười khổ nói: “Nhiều năm như vậy, dám gánh một khuôn mặt mỹ nhân ‘giấu đầu lòi đuôi’, trừ tiểu cô nương thì ta cũng chỉ biết một mình tiểu tử ngốc Cửu Tiêu kia.”

Sư đệ Lương Cửu Tiêu năm đó chết trong trận chiến kinh thành, là mối hận cả đời y, Chu Tử Thư vẫn không dám nhắc tới, giống như qua lâu như vậy mà cảnh ấy vẫn như một giấc mộng, nhưng lúc này đối mặt với cố nhân, lại phảng phất về đến kinh thành bên Vọng Nguyệt hà ba mươi dặm, những người xưa chuyện cũ ấy hết đợt này đến đợt khác lướt qua trước mắt, lại buột miệng nói ra tên người nọ.

Nói ra kỳ thật cũng chẳng có gì, chỉ là ngực giống như có thứ gì đó bị thở ra, thiếu một khoảng, trống rỗng.

Nụ cười của Thất gia khựng lại. Y thở dài, lại đánh giá Chu Tử Thư một phen, mới nhíu mày: “Sao ngươi lại gầy gò thành thế này?”

Chu Tử Thư lắc đầu, cúi mắt cười: “Một lời khó nói hết, đại khái là… già rồi.”

Ôn Khách Hành vốn là kẻ hảo nam sắc, vừa vào liền tán thán một phen, chỉ cảm thấy vị “Thất gia” này thật là tuyệt, giờ đây tự dưng lại bất mãn. Y nghĩ, mình vừa nhõng nhẽo vừa cứng rắn thời gian dài như vậy, nếu không phải đám Vu Khâu Phong càn quấy, chỉ sợ đến bây giờ cũng chẳng có cơ hội trông thấy dung mạo thật của người nọ, nam nhân này thì hay, đôi ba câu đã bảo y tự mình lau đi mặt nạ, còn biết tên thật của y…

Ôn Khách Hành tức giận bất bình.

Bình An mời hai người họ ngồi xuống, lại dâng trà, chỉ nghe Thất gia hỏi tiếp: “Trong kinh… gần đây có ổn không?”

Chu Tử Thư dựa ghế, lúc này giống như toàn thân đều đã thả lỏng, chậm rãi nói: “Có xuất tướng, có nhập tướng, Tĩnh An công chúa gả cho tiểu Hầu gia Hạ Duẫn Hành, phu thê hai người đi tít tây bắc, xem như cắm rễ ở đó luôn rồi, Hoàng thượng… cũng rất tốt, năm ngoái năm nay mới được một tiểu hoàng tử, chỉ là ta đi trước một bước, không kịp uống rượu đầy tháng của tam hoàng tử rồi.”

Hai người họ một đối một đáp, đều không nhanh không chậm, Đại vu chẳng hề nói chen, chỉ ở bên im lặng lắng nghe, lư hương khói lởn vởn, tưởng như thời gian trôi qua cũng chậm lại.

Ôn Khách Hành cảm thấy giữa hai người này dường như có bầu không khí kỳ dị, y chưa bao giờ thấy Chu Tử Thư mặt mày bình yên an an tĩnh tĩnh ngồi đó uống trà tán gẫu như vậy, cảm thấy họ như là tri kỷ cố hữu rất nhiều năm không gặp, đột nhiên gặp lại cũng chẳng thấy vui mừng, ngoài miệng nói những chuyện nhạt như nước có thể có hoặc không, lại tựa tâm ý tương thông.

Y liền thấy “Thất gia” này không vừa mắt, thầm nghĩ tên mặt trắng này ở đâu chui ra đây? “Thất gia” “Thất gia”, ngay cả tên họ cũng chẳng dám lộ, khẳng định không tốt đẹp gì.

Ôn Khách Hành vì thế hết sức không vui xé lớp mặt nạ trên mặt xuống, vẫy tay gọi Cố Tương và Trương Thành Lĩnh đã nhìn đến ngây người: “Hai tiểu quỷ các ngươi, lại đây.”
Ba người khác nhất thời đều chuyển ánh mắt sang y, một chút cảm xúc hoài niệm nhàn nhạt trên mặt Thất gia còn chưa mất đi, thuận miệng hỏi: “Vị này là?”

Chu Tử Thư thoáng chần chừ mới nói: “Một giang hồ… bằng hữu…”

Nhưng y còn chưa nói xong câu này, Ôn Khách Hành bỗng nhiên tay mắt lanh lẹ nắm bàn tay Chu Tử Thư đang khoát trên bàn dán lên ngực mình, nghiêng mắt dò xét Chu Tử Thư nói: “Giang hồ bằng hữu? Ngươi lúc trước không hề nói như vậy với ta. Thế nào? A Nhứ ngươi còn muốn bội tình bạc nghĩa hay sao?”

Nháy mắt ấy biểu cảm trên mặt Thất gia quả thực có thể nói là “kinh thán”, ngay cả Đại vu vẫn im lặng bên cạnh cũng dừng một chút, đồng tử đen sẫm quét tới quét lui giữa hai người, cuối cùng ánh mắt quỷ dị ngừng trên cái tay Ôn Khách Hành đang kéo kia.

Chu Tử Thư lấy ra một tay khác, nhẹ nhàng búng gân tê trên khuỷu tay Ôn Khách Hành một phát, bắt buộc y buông tay, mới tiếp tục bình tĩnh bưng bát trà, điềm nhiên nói: “Tên là Ôn Khách Hành, người điên điên khùng khùng, thường nói bậy bạ, Thất gia đừng chê cười.”

Thất gia nén hồi lâu, rốt cuộc không nhìn được nữa nói: “Bình An, ngươi có mắt để làm gì, còn không thêm nước cho Chu công tử?”

Chu Tử Thư như mộng mới tỉnh buông bát trà không xuống, đành hung ác trừng Ôn Khách Hành một cái, Ôn Khách Hành vui vẻ chịu đựng, lộ ra nụ cười ngây ngô làm người ta hận ngứa răng.

Thất gia tiếp tục chỉ sợ thiên hạ không loạn thở than: “Nhớ năm đó kim bôi thúy kiều, đến bây giờ đều đã là cảnh còn người mất, Vọng Nguyệt hà son phấn chất thành cùng những điêu lan ngọc thế ấy chẳng biết hiện giờ đã biến thành dáng dấp thế nào, năm ấy kinh thành nguy cấp hai ta từng ở trên lầu cao ước định, nếu tương lai còn dài, nhất định không say không ngừng, chỉ là ta ở Nam Cương chờ lạnh cả rượu, nhưng cố nhân chẳng hề có ý muốn tới.”

Y lập tức đổi giọng, trong đôi mắt hoa đào chợt lóe qua vẻ trêu ghẹo, lại cố ý nhắc: “Tử Thư, ngươi thất ước, ta lại chưa từng, đến bây giờ còn nhớ ngươi bảo ta thay ngươi lựa chọn một muội tử Nam Cương eo nhỏ, ta đã lưu ý không ít, không biết…”

Đại vu ho nhẹ một tiếng, trên khuôn mặt lạnh băng cũng lộ ra một chút ý cười, Chu Tử Thư thấy mình quả thực không chờ nổi nữa, liền đứng lên qua quýt chắp tay, hốt hoảng nói: “A… cái đó, Thất gia mới đến Động Đình, đường xa mệt mỏi, chúng ta không quấy rầy nữa…”

Thất gia nói: “Kỳ thật chúng ta không mệt chút nào.”

Ôn Khách Hành cơ hồ đồng thời kêu lên: “Cái gì? A Nhứ ngươi còn từng nói như vậy?”

Cả phòng lập tức lặng ngắt, mấy người mắt to trừng mắt nhỏ, cho đến khi Cố Tương thần kinh thô bỗng nhiên đập đầu Trương Thành Lĩnh hoàn toàn không nằm trong trạng thái cảm khái: “Đây chính là ‘tương tư nhất dạ tri đa thiểu, xuân miên thụy tử bất giác hiểu’, Tiểu Thành Lĩnh, ta thấy vẫn là hai ta đi cứu Tào đại ca đi, đám người này mỗi kẻ chỉ lo ghen tuông, hoàn toàn chẳng ra làm sao.”

Thất gia cười nói: “Tiểu cô nương không cần sốt ruột, ngươi nói Tào đại ca kia là người của Thanh Phong kiếm phái, những quái nhân ấy không dám làm gì y, trái lại các ngươi nếu chuẩn bị không đủ, đi vội vội vàng vàng, mới là chứng thực tội danh của y, thêm phiền toái cho y thôi – Tử Thư, mới được một lúc mà ngươi đã muốn đi rồi? Ngồi lúc nữa đi, cổ nhân thường than cẩm sắt niên hoa không người cùng độ, hiện giờ hai ta chẳng dễ dàng gì gặp lại một hồi, chuyện mấy năm qua còn chưa kịp chứa đầy một chén, sao đã vội đi rồi?”

Ôn Khách Hành chỉ cảm thấy người này nói chuyện vừa kéo đông kéo tây vừa bày đặt văn vẻ, chẳng ra làm sao, thật sự càng nhìn càng ngứa mắt, thầm nghĩ quả nhiên là “nhã tích đại ngụy, tục tích hậu đức”, kẻ lắm lời thừa quả thật khiến người ta chán ghét, mỹ nhân cũng không được, tuyệt thế mỹ nhân cũng không được, liền kéo Chu Tử Thư nói: “Phải phải phải, không quấy rầy hai vị nghỉ ngơi nữa, chúng ta còn có việc…”Đại vu lại vừa cười lắc đầu, vừa buông quân cờ cầm chơi trong tay, vừa đứng lên nói: “Chu trang chủ, ta thấy ngươi khí sắc không tốt, hình dáng có chút ngưng trệ, có thể thăm mạch thử không?”

Chu Tử Thư dừng lại, tay Ôn Khách Hành đang nắm y bỗng siết chặt.

Vẻ vui đùa bỡn cợt trên mặt Thất gia biến mất, y cau mày hỏi: “Sao vậy?”

Đại vu nói: “Điều này ta phải xem mới có thể nói chuẩn được, có điều thứ cho ta nói thẳng, Chu trang chủ, ta nhìn dáng vẻ ngươi, như là đã hiện ý đèn cạn dầu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Ôn Khách Hành nghe vậy chậm rãi buông Chu Tử Thư ra, sắc mặt không đứng đắn trở nên ngưng trọng.

Thất gia bỗng nhiên nói: “Thế nào? Hách Liên Dực ngay cả ngươi cũng không chịu bỏ qua sao?”

“Hách Liên Dực” chính là tục danh của đương kim Hoàng thượng, y lại thốt ra không chút để ý, nhưng trước mắt chẳng ai chú ý tới việc nhỏ nhặt này, tất cả những người biết chuyện và không biết chuyện đều đang nhìn Chu Tử Thư.

Chu Tử Thư đành cười khẽ, đặt cổ tay vào tay Đại vu, cười nói: “Thất gia, đó là nơi nào, y… lại là người thế nào, ngài chẳng lẽ không rõ hơn ta?”

Đại vu đặt ba ngón tay lên mạch của Chu Tử Thư, chân mày càng lúc càng nhíu chặt, rất lâu mới buông y ra, thở dài khe khẽ hỏi: “Ta từng nghe nói, Thiên Song có một loại Thất khiếu tam thu đinh…”

“Không sai.”

“Ngươi là mỗi ba tháng đóng một cây, để nó sinh vào trong thân thể, kinh mạch chết héo từng chút, liền không đến mức thần trí điên đảo, còn có thể bảo tồn vài phần nội lực, phải chứ?”

Thất gia nheo mắt, Chu Tử Thư vẫn cười nói: “Đại vu hảo nhãn lực.”

Đại vu lại không để ý đến y, chỉ chắp tay sau lưng, chậm rãi bước đi trong phòng, Ôn Khách Hành bỗng nhiên cảm thấy hơi hoảng sợ, mở miệng nhưng không phát ra âm thanh, ngược lại là Thất gia thay y hỏi: “Ô Khê, ngươi có biện pháp không?”

Đại vu rất lâu không nói gì, nghe vậy lại cân nhắc một lúc lâu, mới chậm rãi lắc đầu: “Nếu ngươi là một lần đóng bảy cây đinh, tuy rằng thần chí không rõ nhưng có lẽ ta còn có thể nghĩ cách rút ra, sau đó nếu dốc lòng điều dưỡng, trái lại cũng có thể khôi phục vài phần, song mớ đinh trên người ngươi một khi rút ra, một thân nội lực kia chắc chắn sẽ làm đứt toàn bộ kinh mạch sắp chết héo, đến lúc đó thần tiên cũng chẳng có biện pháp…”

Chuyện này Diệp Bạch Y đã nói một lần, Chu Tử Thư khoát tay tỏ vẻ không muốn nghe lần thứ hai nữa, vừa nãy lúc Đại vu mở lời, ngoài miệng không nói, trong lòng dù sao vẫn ôm vài phần hy vọng, bằng không cũng sẽ chẳng đưa cổ tay lên.

Y cũng không biết bắt đầu từ khi nào – có lẽ là mấy người bên cạnh cãi nhau, có lẽ là chen vào rất nhiều những chuyện phân phân nhiễu nhiễu kia, lại có chút quyến luyến trần thế.

Lúc này nghe Đại vu nói, trong lòng ngược lại dâng lên vài phần buồn khổ, miễn cưỡng cười nói: “Chuyện này nên sớm nói cho ta biết, nếu ta sớm biết Đại vu lại thần thông quảng đại đến mức Thất khiếu tam thu đinh cũng có thể rút ra, chắc chắn bảo Thiên Song đổi một biện pháp an toàn hơn, không để một con cá lọt lưới.”

Đại vu nhìn y, vẫn cẩn thận nghĩ đối sách, không trả lời, Chu Tử Thư liền gật đầu chào Thất gia: “Chúng ta cáo từ trước, ngày khác lại đến bái kiến.”

Bọn họ mới đi tới cửa, bỗng nhiên nghe Đại vu nói: “Từ từ, hoặc giả…”

Chu Tử Thư còn chưa thế nào, Ôn Khách Hành đã túm y, bàn tay kia như thể làm bằng sắt nắm chặt cổ tay Chu Tử Thư, ghim y tại chỗ, quay đầu lại khó được nghiêm chỉnh khách khí hỏi: “Đại vu đã nghĩ được gì?”

Đại vu chần chừ một chút mới nói: “Chu trang chủ, nếu như… nếu như ngươi đem một thân công lực phế bỏ, có lẽ ta có thể nắm chắc hai phần, giữ được cho ngươi một…”

Nhưng Chu Tử Thư lúc nghe mấy chữ “một thân công lực phế bỏ” kia, trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên nụ cười không thể nói ra ý nghĩa, đưa tay ngắt lời y, nhẹ nhàng hỏi ngược: “Phế đi thân công phu này thì ta còn gì đây? Ta còn là ta sao? Nếu không phải, thế ta còn hà tất sống tiếp?”

Sau đó giãy khỏi Ôn Khách Hành, quay người bỏ đi, lời đến bên miệng Đại vu rốt cuộc vẫn không nói ra, chỉ hóa thành một tiếng thở dài gần như không thể nghe thấy…

Chương 42: Đại náo

Trương Thành Lĩnh mù mờ đi theo sau hai nam nhân, gã cảm thấy sư phụ này sau khi thay đổi hình dạng thì dường như cả người đều hơi khác, bầu không khí áp lực cực kỳ, ngay cả Cố Tương ở bên cũng không dám ồn ào, không dám thở mạnh mà đi theo.

Hai người bình thường chỉ cần tụ lại thì tất phải mỗi người một câu choảng nhau không ngừng hòng phóng thích năng lượng dư thừa chẳng ai ra tiếng, chỉ tự đi việc mình, Chu Tử Thư thậm chí không đeo mặt nạ nữa – dù sao trước mắt bên này cũng chẳng có ai nhận được y.

Y cảm thấy ngực khó chịu như ngạt thở, lời Đại vu nói như giáng một đòn nghiêm trọng ngay ngực y – phải phế đi một thân võ công mới có hai thành hy vọng, thế y thà rằng không cần hy vọng này, cứ thế tâm tình bình tĩnh chậm rãi chết đi.

Từ xưa đến nay, không biết bao nhiêu người trong võ lâm vì một phong bí tịch mà tranh đến sứt đầu mẻ trán, thân công phu kia, là mấy chục năm như một ngày đông tam cửu hạ tam phục mà luyện ra, là mấy chục năm như một ngày tất lộ lam lũ tận lực cầu tìm mới ngộ ra.

Đấy không chỉ là vật ngoài thân, không chỉ là nhất nghệ tinh, đấy là tinh phách một người sở tại.

Phế đi võ công là ý gì đây? Cứ như một người không còn hồn, thế còn chẳng bằng lúc trước cứ biến thành kẻ ngốc, si si ngốc ngốc còn dễ chịu hơn.

Đại vu tự nhiên cũng hiểu được điểm này, cho nên cuối cùng chỉ thở dài, không hề khuyên bảo.

Nếu hồn mất sáu phách, nếu không có chút tôn nghiêm cuối cùng này, chẳng phải chính là phù sinh chỉ thiếu một cái chết sao? Y đích xác muốn sống, nhưng không hề muốn kéo dài hơi tàn.

Chu Tử Thư bỗng nhiên không nhịn được cao giọng hát dài: “Cốt dư nhược tương bất cập hề, khủng niên niên tuế chi bất ngô dữ; triêu khiên tì chi mộc lan hề, lãm châu chi túc mụ, nhật nguyệt hốt kỳ bất yêm hề, xuân dữ thu kỳ đại tự; duy thảo mộc chi linh lạc hề, khủng mỹ nhân chi trì mộ…”*

Âm thanh ấy hơi khàn khàn, từng chữ từng câu, ẩn đi bi hoảng phẫn uất, ngược lại chỉ còn lệ khí và kiêu cuồng không nói nên lời, sự kiêu cuồng sinh ra đã có này đi đến cuối, rong chơi giữa vạn dặm non sông tam sơn lục thủy, nấn ná quá lâu trong lồng ngực, rốt cuộc đã xông ra khỏi họng.

Không trung âm u, trĩu nặng đè xuống, tứ dã mênh mang, dõi mắt trông ra xa, chỉ có một con đường nhỏ cành khô kín lối, cơn gió không biết dừng, xào xạc đìu hiu mà đến, xuyên qua khe đá trong rừng, như nước mắt quỷ núi, ngàn năm như một ngày, vạn năm cũng như một ngày.

Gió cuốn vạt áo và tay áo rộng thùng thình của Chu Tử Thư, như muốn y trở về theo gió. Ôn Khách Hành ngẩng đầu, nhìn chăm chú bóng lưng gầy giơ xương kia, tóc mai bị gió cuốn như roi, quất lên mặt, y nhắm mắt, khép lại đầy rẫy những quang ảnh si triền, hết sức chăm chú cảm nhận đau đớn bỏng rát ấy.

Gió lạnh xộc vào cổ làm Chu Tử Thư sặc, điệu hát không biết đã chạy đến phương nào kia đột nhiên bỏ dở, y khom lưng ho sù sụ, trên đôi môi gần như trong suốt chỉ có một đường huyết sắc cực mỏng manh giữa hai cánh môi có thể nhìn ra được, lại giống như thoáng có ý cười, đỏ sẫm.

Ôn Khách Hành bỗng ngẩng đầu nhìn trời cao như sắp rơi xuống kia, sau đó một thứ li ti hơi lạnh rơi lên mặt – Động Đình đã đổ trận tuyết đầu.

Tại sao anh hùng chung quy mạt lộ? Tại sao hồng nhan cuối cùng già nua?

Ôn Khách Hành bỗng cảm thấy trong lồng ngực dâng lên một loại buồn giận khó mà nói rõ, phảng phất là vì bản thân, lại phảng phất là vì người khác, cơ hồ tràn đầy, y không phục, ngón tay run rẩy, chỉ cảm thấy có một loại dục vọng dường như muốn xé toang thiên địa nhân gian, bát hoang lục hợp này, y muốn chất vấn trời xanh… Tạo hóa là gì? Dựa vào cái gì mà sinh làm người thì phải chịu tạo hóa bài bố?

Cố Tương kinh hoàng khiếp sợ nhìn chủ tử quay đầu cười hỏi nàng: “A Tương, ngươi thích tiểu tử ngốc Tào Úy Ninh kia chứ?”

Cố Tương ngớ ra một hồi, nhìn y với vẻ mù tịt: “Chủ nhân…”

Ôn Khách Hành lại hỏi: “Ngươi cảm thấy y được chứ?”

Cố Tương chỉ cảm thấy đôi mắt ấy như phải nhìn vào lòng nàng, trong lòng bỗng dâng lên một loại cảm xúc khác thường, thầm nghĩ, Tào Úy Ninh được chứ? Nàng nhớ người nọ nói với mình bằng vẻ mặt nghiêm túc “Vạn nhất muội sai rồi, vạn nhất tương lai muội biết, ta sợ lòng muội chắc chắn sẽ khó chịu”, nhớ y gian nan chống trường kiếm, liều mạng đối đầu với đôi lão yêu tinh kia, hốt hoảng quay lại nói một câu “Muội dẫn y đi trước, mau!”.

Cố Tương bỗng nhiên nhớ, còn chưa từng có ai nói với nàng, bảo nàng đi trước như vậy, không biết vì sao đôi mắt chợt đỏ hoe, sau đó rầu rĩ gật đầu, ngoài miệng lại chỉ nói: “Tào đại ca rất tốt, biết nói chuyện, cũng có học vấn…”

Ôn Khách Hành cười im tiếng: “Đúng thế, ‘giấc xuân ngủ chết không biết trời sáng’ lời như thế cũng chỉ mình y có thể nói ra được.”
Cố Tương nghe ra dường như y châm chọc, vì thế nghiêm túc phản bác: “Xuân mệt thu mỏi hạ ngủ gật, con người ta mùa xuân đều uể oải, chẳng phải ngủ chết cũng không dậy sao? Ta thấy Tào đại ca nói có đạo lý, vẫn tốt hơn chán cái đám mọt sách mở miệng ngậm miệng ‘cúc hoa hương tự khổ hàn’.”

Ôn Khách Hành trêu ghẹo nhìn thiếu nữ hai má ửng đỏ này, bỗng gật đầu nói: “Được, thế chúng ta đi cứu y.”

Cố Tương sửng sốt: “Ơ, vừa rồi Thất gia kia không phải…”

Ôn Khách Hành bỗng nhiên mở miệng ngắt lời, cất cao giọng nói: “Muốn cứu người thì cứu người, muốn giết người thì giết người, thích thế nào thì làm thế ấy, xem thiên hạ ai dám đến cản đường lão tử, nghĩ ngợi nhiều như vậy làm chi? Một tên thư sinh mặt trắng hủ lậu như y thì biết cái gì! A Nhứ, ngươi có đi không?”

Chu Tử Thư liền cười nói: “Dám không phụng bồi.”

Ôn Khách Hành hơi nhếch khóe miệng, chân mày lại nhíu vào, lộ ra khí túc sát không nói nên lời, khiến khuôn mặt dán mặt nạ kia thoạt nhìn hơi đáng sợ, nói: “Được, A Tương, ngươi muốn cứu ai thì cứ cứu, ta cùng ngươi đại náo một hồi.”

Tào Úy Ninh trước mắt rất thảm hại, toàn thân trên dưới như con khỉ đất, quần áo rách bươm bết vào người, một con mắt sưng húp không mở nổi, hai tay bị trói ra sau lưng, trường kiếm rời thân, dọc đường bị đẩy đi lảo đảo, bên tai còn thường truyền đến tiếng Phong Hiểu Phong rít gào chửi bới, nhưng không biết vì sao trong lòng rất an tĩnh.

Y nghĩ mình thật chẳng có tiền đồ, tổ huấn của Thanh Phong kiếm phái chính là “kiếm còn người còn, kiếm gãy người mất, giúp đỡ đại nghĩa, trảm yêu trừ ma”, hiện giờ trường kiếm đã gãy, bản thân y chỉ sợ đã bị coi thành một giuộc với tà ma ngoại đạo, điều đó thì cũng không hề gì, Tào Úy Ninh trước nay cảm thấy mình chẳng tính là đại nhân vật kinh thiên vĩ địa, giậm chân một cái võ lâm chấn ba cái, mọi việc xứng đáng với lương tâm, không thẹn với lòng là được.

Y chỉ nhìn thấy Chu huynh tích đức hành thiện, thấy Cố Tương một cô nương nhu nhược nhỏ gầy như vậy còn liều mạng bảo hộ hài tử Trương gia, ngược lại là những danh túc chính đạo này cố hết sức mà bức ép.

Chính là gì, tà lại là gì đây? Ưu điểm lớn nhất của Tào Úy Ninh xưa nay chính là nghĩ thoáng.

Thanh Phong kiếm phái dạy y đạo thiện ác, không hề dạy y đạo danh lợi. Thế nếu người khác đều nói y không tốt, đều nói y lầm đường lạc lối tự cam đọa lạc thì phải làm sao? Tào Úy Ninh ngẫm nghĩ, cảm thấy trong lòng cũng rất khó chịu, nhưng khó chịu thì khó chịu, y không cảm thấy mình có gì sai, đành phải đần đần độn độn nghĩ, không nói ta tốt thì thôi, dù sao mỗi người sống cuộc sống của riêng mình, chẳng ai trở ngại ai, chỉ là… hình như hơi có lỗi với sư phụ và sư thúc.

Tào Úy Ninh giống như bị Lục Liễu công đánh gãy một xương sườn, trong lúc hô hấp cũng cảm thấy ngực bỏng rát, thần chí còn hơi không rõ, họ ném y đến một nơi tối om, y không nhìn thấy gì hết, liền nhắm mắt điều tức trước, định là dưỡng đủ tinh thần rồi chạy sau – y vẫn tính toán bỏ chạy, người khác thế nào không sao, Cố Tương một mình dẫn theo Trương Thành Lĩnh, vạn nhất không tìm thấy Chu huynh và Ôn huynh, lại đụng phải Độc Hạt, chẳng phải là rất phiền toái?

Chẳng biết qua bao lâu, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng xôn xao, chỉ nghe một âm thanh cực quen thuộc lớn tiếng gào thét: “Cái rắm! Thanh Phong kiếm phái chúng ta đã bao giờ có tà ma ngoại đạo? Ta trái lại thấy Đào Hồng Lục Liễu hai lão yêu quái các ngươi mới không tốt đẹp gì!”Sau đó trước mắt Tào Úy Ninh bỗng sáng ngời, cửa gian phòng nhỏ nhốt y bị mở ra, một đám người đi vào, y nheo mắt, dáng vẻ hùng hổ xẹp lại, cẩn thận nhìn qua, phát hiện lửa giận ngút trời trong đoàn người chính là sư thúc Mạc Hoài Không, Tào Úy Ninh thầm nghĩ, toi rồi, sư thúc khùng lên rồi.

Mạc Hoài Không đã khùng lên – khoảnh khắc trông thấy Tào Úy Ninh liền nổi trận lôi đình gầm một tiếng, vung tay áo đẩy Liễu Lục công ngã chổng mông, chẳng tôn trọng người già chút nào, Đào Hồng bà nổi giận, nói the thé: “Đồ điên Mạc Hoài Không ngươi làm gì đây?!”

Mạc Hoài Không cũng không hàm hồ, trước mặt mọi người rống át: “Đó là sư điệt ta, nó làm chuyện xấu gì tự nhiên có chưởng môn sư huynh thanh lý môn hộ, cần đôi lão yêu quái các ngươi chó liếm rèm cửa lộ mỏ nhọn chỉ tay năm ngón hả?!”

Tào Úy Ninh không nhịn được phải thầm kêu hay, lòng bảo sư thúc tuy tính tình khó ưa, rốt cuộc vẫn bênh y, ai ngờ Mạc Hoài Không câu tiếp theo lại nói: “Đánh chó còn phải ngó mặt chủ!”

Trong lòng Tào Úy Ninh lập tức rơi lệ lã chã.

Phong Hiểu Phong bỗng nhiên rít lên, một phen kéo Cao Sơn Nô mắt đã quấn băng qua, chỉ Mạc Hoài Không nói: “Hay cho Thanh Phong kiếm phái ngươi, hỏi xem hảo sư điệt của ngươi đã làm được chuyện gì tốt? Chính là tiểu yêu nữ đi chung với hắn độc mù mắt A Sơn, không bắt được tiểu yêu nữ kia thì ta phải móc mắt tiểu tử họ Tào này!”

Mạc Hoài Không vừa định mở miệng thì nghe bên cạnh không biết là ai hừ lạnh một tiếng nói: “Nữ hài tử tuổi còn nhỏ mà ra tay độc ác như thế, đủ thấy cũng là một tiểu ma nữ, Tào thiếu hiệp vì sao lại chung đụng với hạng nữ nhân không đàng hoàng này, trái lại phải thỉnh giáo.”

Liền chặn họng Mạc Hoài Không, Mạc Hoài Không dùng ánh mắt âm chí nhìn hướng Tào Úy Ninh, y mở miệng, ủy khuất kêu một tiếng: “Sư thúc.”

Mạc Hoài Không cả giận nói: “Ai là sư thúc ngươi?” Ông ta tiến lên một bước, túm áo Tào Úy Ninh, lạnh giọng nói, “Người đi chung với ngươi mà họ nói rốt cuộc là ai? Nói!”

Tào Úy Ninh mở miệng nói nhỏ: “Đó là… A… Tương, A Tương không phải người xấu, sư thúc, A Tương… A Tương…”

Đào Hồng bà cười khẩy: “A Tương? Kêu thân thiết thật.”

Vu Khâu Phong vừa từ một phương hướng khác chạy về cũng ra vẻ đạo mạo xen mồm: “Người trẻ tuổi bị sắc đẹp mê hoặc chẳng có gì đáng trách cả, chỉ cần ngươi biết sửa sai, chư vị cũng không phải là người lòng dạ hẹp hòi không thông tình lý…”

Còn chưa nói xong, Phong Hiểu Phong đã phẫn nộ nói: “Ta phải móc mắt ả!”

Cũng chẳng biết là có ý hay vô ý, thành công làm Vu chưởng môn mất mặt. Vu Khâu Phong nghiến răng nghiến lợi, quả thực hận không thể giẫm chết tên lùn này.

Trước mắt Cao Sùng Triệu Kính và Từ Mục đại sư đang bận lo liệu tang sự của Thẩm Thận, đều không có ở đây, đám ô hợp rắn mất đầu này càng thêm không kiêng nể gì mà đua nhau nói, Mạc Hoài Không chỉ cảm thấy mí mắt giật giật, xách Tào Úy Ninh từ dưới đất lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nghiệp chướng, ngươi nói thật đi, tiểu yêu nữ cướp tiểu hài tử Trương gia kia đi đâu rồi?”

Tào Úy Ninh cố sức mở miệng nói: “A Tương không có…”

Mạc Hoài Không giận đến mức cho khuôn mặt như đầu heo của y một cái tát, chính lúc này, chỉ nghe một thanh âm lanh lảnh nói: “Tiểu yêu nữ ở đây, xem đám già các ngươi không biết xấu hổ, có bản lĩnh thì bắt ta đi!”

Trong đầu Tào Úy Ninh nổ mạnh – A Tương!



*Đây là bài Ly tao của Khuất Nguyên.

Chương 43: Cứu người

Cố Tương cứ thế ngông nghênh xuất hiện ngay cửa, dáng vẻ có chỗ dựa không sợ gì, sau đó nhìn thấy thảm trạng của Tào Úy Ninh, trong lòng lập tức bốc lên một ngọn lửa vô danh, cười lạnh nói: “Ta còn nói đám gọi là danh môn chính phái các ngươi đều là đánh không lại người khác mới quần khởi mà công chứ, té ra là có truyền thống này! Trương Thành Lĩnh, ngươi ra đây cho ta, ngươi hãy cho họ biết, ta đã bắt cóc ngươi đến đâu?”

Mọi người lúc này mới nhìn thấy một tiểu thiếu niên rụt rụt rè rè theo sau nàng, dường như bảo gã nói chuyện ở nơi nhiều người khiến gã hơi xấu hổ, thêm bộ dáng hung thần ác sát của đám Phong Hiểu Phong lúc trước, khiến gã không cầm được lòng phải hơi co rúm lại. Trương Thành Lĩnh như thể đại cô nương tiểu tức phụ từng bước nhích đến bên cạnh Cố Tương, nhỏ nhẹ nói: “Cố Tương tỷ tỷ chưa từng bắt cóc ta, là ta đi theo họ.”

Liễu Lục công cả giận nói: “Nói hươu nói vượn, Trương gia tiểu tử, ngươi mới bằng ấy tuổi cũng học người ta sa vào sắc đẹp, bị những yêu nhân này làm mờ mắt hay sao?”

Phong Hiểu Phong vừa thấy Cố Tương là đỏ cả mắt, rút đại đao chém ngay đến: “Nha đầu chết tiệt, ngươi để mắt lại!”

Cố Tương nghiêng người lui liền ba bước, tránh thoát lưỡi đao mỗi nhát nhanh như mỗi nhát, phi thân lên xà nhà, từ trên cao nhìn xuống nói: “Phong lùn, tên ngốc kia đi theo ngươi cũng coi như xúi quẩy tám đời, ta nhân từ nương tay, chẳng qua cho hắn mù một đôi bảng hiệu, nếu gặp phải người khác có khi còn đòi mạng hắn kìa, không nói chính ngươi vô sự tìm việc liên lụy Cao Sơn Nô kia, hừ…”

Tiếng hừ cuối cùng có phần không đủ hơi, thân thể thiếu nữ vọt như kinh hồng quay trên xà nhà, vừa tránh né một đám người la hét vây công, vừa âm thầm sốt ruột đến gần chỗ Tào Úy Ninh.

Hoàng đạo nhân cũng phi thân lên xà nhà chặn Cố Tương, không hô một tiếng đã công đến, nhưng Cố Tương hảo hán không chịu thiệt trước mắt, thấp người nhảy lên đòn dông khác, đưa tay vắt ngang cây như khỉ, thân giữa không trung quay tròn đẹp đẽ, trong tay hình như tung ra cái gì đó, miệng quát: “Này!”

Hoàng đạo nhân nghe nàng kêu mà giật thót, ai biết trong tay tiểu yêu nữ lai lịch không rõ này có ám khí ác độc gì, lập tức gầm khẽ một tiếng lui một bước dài, song không thấy gì hết, lại nhìn qua thấy Cố Tương đã bỏ rơi lão, chẳng hề ngoái đầu cười duyên nói: “Sửu bát quái, hù chết ngươi!”

Mạc Hoài Không sớm buông Tào Úy Ninh kinh hồn táng đảm xuống, lãnh nhãn bàng quan, lòng nói sư điệt ngu ngốc của mình gặp tai họa rồi, tiểu cô nương này rõ ràng đã thoát thân, lại trở về cứu y, đủ thấy cũng là người có tình có nghĩa, cho dù hơi khó chơi.

Ông ta liếc nhìn Tào Úy Ninh bộ dáng ngu xuẩn lảo đảo trái phải hận không thể qua kéo Cố Tương một phen, bĩu môi, thầm nghĩ khó chơi thì khó chơi đi, dù sao có người vui lòng, tương lai cho dù cưới sư tử Hà Đông cũng là một kẻ nguyện đánh một kẻ nguyện chịu.

Chính lúc này Đào Hồng Liễu Lục lại một trái một phải lao lên kẹp Cố Tương vào giữa, Cố Tương cũng không hàm hồ, nhấc chân lên, tiểu chủy thủ bắn ra nhắm ngay ót Liễu Lục công, Liễu Lục công kia vẫn có chút bản lĩnh, không né không tránh, hất ngang gậy, Cố Tương chỉ cảm thấy một luồng kình phong kéo đến, tự biết không địch lại, nhanh chóng lui chân, lui không đủ nhanh, chủy thủ trên mũi giày bị đụng gãy.

Cố Tương lập tức quay đầu, lại muốn giở trò cũ, ai ngờ Đào Hồng bà đã từ sau lưng mò lên.

Cố Tương vội kêu: “Ta sắp chết rồi mà các người còn xem náo nhiệt!”

Chỉ nghe một tiếng cười khẽ, sau đó Đào Hồng bà liền thấy một luồng kình phong kéo đến đập ngay hậu tâm, mụ muốn trốn nữa nhưng không còn kịp, chỉ có thể tận lực bổ nhào ra trước, cả người như một con thằn lằn bám lên xà nhà, Cố Tương nhân cơ hội này từ trên xà nhà nhảy xuống, mọi người bấy giờ mới phát giác thứ suýt nữa dọa Đào Hồng bà mất mạng kỳ thật là một miếng vỏ hạch đào… còn là một nửa.

Sau đó ngoài cửa truyền đến tiếng “rắc” nghiền hạch đào, chỉ thấy một nam nhân xấu xí cầm một bọc hạch đào nhỏ, hai ngón tay y bóp một cái, vỏ hạch đào liền bể tung, sau đó ném nhân vào miệng ăn ngon lành, bên cạnh y còn có một người diện mạo càng khủng khiếp, hai người này quả thực như cùng một mẹ sinh ra, mặt mày vàng vọt mắt sưng phù.

Người cầm hạch đào còn đang khách khách khí khí mời người bên cạnh: “Ngươi không ăn à?”

Người bên cạnh ngửa ra sau như trốn tránh nước lũ thú dữ, vẻ mặt chán ghét nói: “Ngươi cầm thứ này ra xa ta một chút.”

Người cầm hạch đào cười nói: “Ô, đường đường… lại sợ ăn hạch đào? Đồ ngốc, đây là thứ tốt, ăn nhiều một chút thông minh, bổ não.”

Người bên cạnh tiến lên hai bước, đưa tay ôm vai Trương Thành Lĩnh, miệng nói: “Não heo có bổ nữa cũng thế thôi.”

Vu Khâu Phong nhướng mày quát hỏi: “Các ngươi là ai?”

Chỉ thấy người đang ôm Trương Thành Lĩnh đẩy thiếu niên ra trước, ghé tai gã nhỏ giọng nói: “Ta thấy hắn không vừa mắt, ngươi đánh hắn cho ta.”

Trương Thành Lĩnh há hốc miệng, ngốc nghếch nhìn y: “Sư… con…”

“Con cái gì mà con, họ bắt nạt Cố Tương tỷ tỷ của ngươi, ngươi ở ngay bên cạnh mà nhìn? Có phải nam nhân không?”

Trương Thành Lĩnh giơ một ngón tay chỉ Vu Khâu Phong, lại ngỡ ngàng luống cuống chỉ chỉ mình: “Đây… kia…”

Quái nhân nọ không quen nhìn gã lề mề, đạp mông gã một phát, Trương Thành Lĩnh liền lảo đảo hai bước, suýt nữa nhào vào lòng Vu Khâu Phong.

Vu Khâu Phong mừng rỡ, vội nhẹ giọng nói với Trương Thành Lĩnh: “Trương gia hài tử, ngươi đến bên ta.”
Trương Thành Lĩnh vẫn đang mở to đôi mắt mù mờ luống cuống, hệt như thỏ con không tìm ra nhà, người cầm hạch đào cười nhẹ nói: “Ngươi cũng nhẫn tâm quá.”

Người bên cạnh tỉnh bơ nói: “Thời điểm tiểu ưng trưởng thành, sẽ bị lão ưng đá khỏi ổ, ta cũng chỉ muốn tốt cho nó thôi.”

Trương Thành Lĩnh bị xem thành tiểu ưng rụt rè lui một bước, quả thực như coi Vu Khâu Phong thành lão sắc lang chuyên môn bắt tiểu hài. Phong Hiểu Phong lại không khách khí như chưởng môn Hoa Sơn, trong lòng suy nghĩ, xem ra tên nhóc họ Trương này là theo đám bọn họ, bắt gã cũng tốt, không sợ không giữ được mấy người này, quản chi gã là ai, không bóp chết là được.

Liền nhảy ra thò tay muốn bắt Trương Thành Lĩnh.

Trương Thành Lĩnh không tiền đồ quay người bỏ chạy, miệng còn kêu la: “Mẹ ơi, sư phụ lão muốn bắt con!”

Người cầm hạch đào cười “phì” ra tiếng, dùng mũi chân huých người bên cạnh một cái: “Ta nói, tiểu ưng của ngươi xù lông rồi.”

“Bùn loãng không thể trát tường.” Người nọ chửi nhỏ một tiếng, bỗng nhiên cách không đánh ra một chưởng, Trương Thành Lĩnh cảm thấy không trung tuôn đến một luồng đại lực, tưởng như có người dùng sức đẩy gã một phen, ngăn trở bước chân gã, sau đó chỉ cảm thấy mình giống như một con rối gỗ giật dây, vung tay bổ ngay đến Phong Hiểu Phong, Trương Thành Lĩnh sợ quá nhắm mắt, theo bản năng nắm tay lại, nắm đấm trúng ngay mũi Phong Hiểu Phong.

Đánh tên lùn kia hét thảm một tiếng kinh thiên động địa, Trương Thành Lĩnh mở mắt, choáng váng nhìn nắm đấm, quả thực không dám tin. Chỉ nghe một người truyền âm nhập thất, tiếng sư phụ mắng vang lên bên tai: “Đồ ngu, ngẩn ra làm gì, đá huyệt thiên trung của hắn!”

Trương Thành Lĩnh vô ý thức làm theo, chỉ cảm thấy sức mạnh ấy vẫn chưa tan, lại như là trút vào tứ chi, đẩy gã lên đá bay Phong Hiểu Phong kia.

Vu Khâu Phong cao giọng nói: “Ngươi là kẻ nào?”

Quái nhân nọ không hề nói chuyện, lại đánh ra một chưởng phía sau Trương Thành Lĩnh, Trương Thành Lĩnh liền kêu to một tiếng bổ đến Vu Khâu Phong, Vu Khâu Phong ánh mắt chăm chú, lại rút một thanh trường kiếm không biết tìm được từ đâu nghênh đón, mắt thấy Trương Thành Lĩnh sẽ phải đụng trúng mũi kiếm, khiến tiểu thiếu niên sợ tè ra quần, vừa không tự chủ được chạy về phía trước vừa gọi loạn: “Sư phụ cứu mạng!”

Thanh âm bên tai kia lại nói: “Mũi kiếm của hắn hơi rung, chắc chắn có hậu chiêu, triệt bước đạp cửu cung, nghiêng người cho hắn một phát.”

Trương Thành Lĩnh nghe vậy cảm thấy rất có đạo lý, không cầm được lòng bước nghiêng ra phía trước một bước, xoay người tránh mũi kiếm của Vu Khâu Phong, Vu Khâu Phong lập tức rung trường kiếm bám đến như bóng với hình, Trương Thành Lĩnh thế đi không biến, chân phải lại nhảy lên trước một bước, tư thế kỳ quặc, cổ quái nặng nề cực kỳ, nhưng không biết làm sao mà tránh được một kiếm này của Vu Khâu Phong, sau đó cẩn tuân chỉ lệnh của sư phụ, phải “cho hắn một phát”, liền nhắm mắt nghiến răng nghiến lợi đâm đầu lên.

Người gặm hạch đào chính là Ôn Khách Hành, vừa thấy cảnh này quả thực vui quá sức, thì ra Chu Tử Thư dạy cho Trương Thành Lĩnh chính là Lưu vân cửu cung bộ một trong những tuyệt học khinh công, chú trọng động như lưu vân phi nhứ, sử ra hệt như tiên bay, rất tiêu sái đẹp mắt, Ôn Khách Hành lần đầu tiên biết, lại có người có thể đem Lưu vân cửu cung này chạy hệt như gấu chó nhảy múa.

Chu Tử Thư bên cạnh chân mày lại giãn ra, y phát hiện hài tử này tuy rằng động tác vụng về nhưng chân chưa từng giẫm sai một bước. Biết Trương Thành Lĩnh đã nghiêm túc học khẩu quyết, trở về bước đồng dạng lại ngàn thiên vạn biến, thế cho nên căng thẳng như vậy mà lâm trận không loạn chân.
Vốn Vu Khâu Phong ngày ấy lúc đối chưởng với Ôn Khách Hành đã đại thương nguyên khí, lúc này lại chịu một cú húc đầu của Trương Thành Lĩnh, binh khí mới thay lập tức rời tay, giận không thể át, cất cao giọng nói: “Đừng để chúng chạy!”

Mọi người nghe vậy lập tức xúm lại, giờ thì không phải mình Trương Thành Lĩnh ứng phó được, Ôn Khách Hành đưa bọc hạch đào còn một nửa cho Chu Tử Thư nói: “Cầm cho ta, gia gia ta đi giáo huấn đám tôn tử này một chút!” Liền cười lớn nhảy vào đám đông.

Chu Tử Thư vẫn cảm thấy hạch đào cực kỳ buồn nôn, mùi cũng buồn nôn, trông còn hệt như não người, liền chán ghét dùng hai ngón tay nhón lấy, đưa tay xách xa tít mình, vừa tiếp tục lấy “truyền âm nhập thất” chỉ đạo Trương Thành Lĩnh vừa xem náo nhiệt.

Cố Tương nhân cơ hội chuồn đến bên cạnh Tào Úy Ninh, đá bay một kẻ ý đồ ngăn cản, sau đó hung hãn trừng Mạc Hoài Không, thầm nghĩ ta mặc xác ông là ai, dám cản đường là ta cho ông mất mặt như thường!

Ai ngờ nàng còn chưa đến trước mắt, bỗng thấy Mạc Hoài Không kia “ôi” một tiếng khom lưng, mặt còn giống như hết sức đau đớn, chỉ Cố Tương đang ù ù cạc cạc mà hổn hển nói: “Tiểu… tiểu yêu nữ lợi… lợi hại quá, ta không địch lại ả!”

Sau đó lại tự mình ngồi “phịch” xuống đất, hai mắt nhắm nghiền bất động.

Cố Tương và Tào Úy Ninh đưa mắt nhìn nhau, hai người không ai phản ứng được.

Mạc Hoài Không đã nhắm mắt bỗng nhiên mở một mắt, quét sang bên họ, thấp giọng mắng: “Còn không mau chạy, đần rồi hả?”

Cố Tương lập tức rút chủy thủ, thuần thục cắt dây thừng trên người Tào Úy Ninh, Tào Úy Ninh nhảy lên, cũng đè thấp thanh âm nói nhỏ: “Đa tạ sư thúc.”

Cố Tương vội nói theo: “Lão gia tử, đại ân đại đức của ông chúng ta suốt đời khó quên, trở về ta nhất định lập đền thờ cho ông!”

“Mẹ kiếp ngươi, ngươi mới lập đền thờ, cả nhà các ngươi đều lập đền thờ!” Mạc Hoài Không vừa làm bộ không thể chèo chống tiếp mà nhắm chặt mắt, vừa thầm chửi bới không ngừng, phát hiện tiểu cô nương Cố Tương này nhân mô cẩu dạng, lời nói ra thật sự không lọt tai.

Chu Tử Thư bên kia thấy Cố Tương và Tào Úy Ninh đã chạy, bỗng nhiên lướt qua xách cổ Trương Thành Lĩnh, ném gã như chày gỗ, chân Trương Thành Lĩnh bị y ném nện lên ngực Hoàng đạo nhân, đạp lão lui hơn mười bước, Chu Tử Thư thuận tay nhét bọc hạch đào kia vào ngực Trương Thành Lĩnh, nói với Ôn Khách Hành: “Ngươi vui đến quên cả trời đất rồi, còn không đi!”

Ôn Khách Hành cười “ha ha”, phi thân mà ra, miệng nói: “Non xanh còn đó, nước biếc chảy dài, xin lỗi không bồi được các vị!”

Sau đó liền cùng Chu Tử Thư đang xách Trương Thành Lĩnh sóng vai mà đi, hai người khinh công trác tuyệt, dùng hết toàn lực, người khác đâu theo được, nháy mắt chẳng còn bóng dáng.

Ba người chạy rất xa mới ngừng lại, Chu Tử Thư thả Trương Thành Lĩnh xuống, xé mặt nạ chỉnh vạt áo, vừa cúi đầu đã thấy Trương Thành Lĩnh nhìn y bằng đôi mắt lấp lánh, giống như động vật nhỏ xin thưởng, lập tức dừng tay. Truyền thống của y trước kia là, sư đệ có chỗ không đúng phải phạt, tránh cho nhớ ăn không nhớ đòn, sư đệ có chỗ tốt không thể khen, tránh cho kiêu ngạo tự mãn, nhưng nhìn dáng vẻ chờ mong của tiểu hài này, không khỏi hơi mềm lòng, ngẫm nghĩ một chút, chỉ nói: “Khinh công còn được.”

Trương Thành Lĩnh lập tức mừng nở hoa, ai ngờ Chu Tử Thư tức khắc trở mặt quát: “Đắc ý cái gì, gan bé tí tẹo, gặp chút chuyện chỉ biết kêu cha gọi mẹ, mất mặt quá.”

Trương Thành Lĩnh lập tức lại cụp đuôi, bỗng nhiên một bàn tay ấm áp đặt lên gáy, chỉ thấy Ôn Khách Hành cười ha ha bảo: “Đừng nghe y, khuôn mặt nhỏ nhắn kia của y da mỏng như giấy, tháo mặt nạ rồi càng dễ xấu hổ…”

Y còn chưa nói xong đã thấy Chu Tử Thư tựa tiếu phi tiếu quay đầu thấp giọng nói: “Lão Ôn, ngươi nói cái gì?”

Ôn Khách Hành biết nghe lời phải chữa lại: “Ta nói ngươi quả thực gặp biến không kinh sét đánh bất động, da mặt không mỏng chút nào, không xấu hổ không thẹn thùng dùi cũng chẳng chọc nổi.”

Chu Tử Thư bỗng chìa một tay nâng mặt y lên, Ôn Khách Hành sửng sốt, Chu Tử Thư cũng chẳng nói gì, chỉ kề cực gần, đôi mắt sâu thẳm nhìn y chằm chằm, không hề chớp.

Trương Thành Lĩnh nhìn đây lại nhìn kia, hoàn toàn không biết hai người họ đang làm gì, đủ một nén nhang, Chu Tử Thư mới mỉm cười thả Ôn Khách Hành ra, đầu ngón tay búng vành tai y một cái, cười nói: “Coi như đỏ rồi.”

Ôn Khách Hành ngây người bước một bước, cùng tay cùng chân.

Chu Tử Thư cười ầm lên.

Bỗng nhiên tiếng cười ngừng lại, Trương Thành Lĩnh và Ôn Khách Hành cũng ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt y, chỉ thấy một bạch y nhân đứng ở nơi không xa mặt không biểu cảm nhìn qua bên này.

Chương 44: Thục trung

Vừa thấy là Diệp Bạch Y, sắc mặt Ôn Khách Hành lập tức khó coi, thấy Diệp Bạch Y nhìn chằm chằm mặt Chu Tử Thư không chớp mắt, sắc mặt Ôn Khách Hành càng khó coi hơn.

Chu Tử Thư trái lại hơi giật mình, xa xa thi lễ nói: “Diệp tiền bối.”

Diệp Bạch Y lại nhìn y hồi lâu mới nói: “Là ngươi? Ngươi không phải rất có nhân dạng sao, làm gì mà cứ biến mình thành cái đức hạnh quỷ quái đó? Cổ nhân còn có câu ‘đi không thay tên, ngồi không đổi họ’, huống chi bộ dáng trời sinh cha mẹ nuôi, chẳng lẽ ngươi không biết ‘quang minh lỗi lạc’ là gì sao?”

Chu Tử Thư ngẩng đầu nhìn không trung, dường như làm vậy là có thể áp chế dục vọng muốn đập bẹp Diệp Bạch Yở trong lòng, hồi lâu mới cúi đầu, lộ ra ý cười khiêm tốn, lịch sự nói: “Tiền bối giáo huấn phải lắm.”

Diệp Bạch Y hờ hững gật đầu, nói với họ: “Đi theo ta.”

Ôn Khách Hành cảm thấy lão đầu tử này quả thực bất chấp lý lẽ đến tột cùng, vì thế hừ lạnh nói: “Ngươi là ai, ta biết ngươi sao?”

Diệp Bạch Y quay đầu, trên mặt không nhìn ra có biểu cảm gì là đặc biệt vui vẻ hay không thoải mái, chỉ trầm mặc một lát rồi hỏi: “Ba mươi năm trước, chuyện Dung Huyền và lão bà Nhạc Phượng Nhi cùng với Lưu Ly giáp lộn xộn này rốt cuộc là tình huống gì, các ngươi không muốn biết sao?”

Ôn Khách Hành đã quay lưng định đi chợt dừng bước, cúi xuống đất, khiến người ta không nhìn ra buồn vui.

Mấy người cứ thế giằng co hồi lâu, Ôn Khách Hành mới quay đầu, dùng giọng điệu hết sức kỳ dị hỏi: “Chúng ta vì sao… phải muốn biết chuyện Dung Huyền và vợ ông ta?”

Diệp Bạch Y bỗng thở dài nói: “Chờ ngươi cũng sống đến tuổi ta thì sẽ hiểu, có lúc nhìn ra một người muốn gì, không khó như các ngươi tưởng tượng đâu.”

Ôn Khách Hành lập tức lại không vừa mắt với giọng điệu cậy già lên mặt này.

Chu Tử Thư cùng y nhìn nhau một cái, liền hỏi: “Tiền bối đã biết cái gì hay sao?”

Diệp Bạch Y thoáng cười, khuôn mặt cứng đờ ấy luôn khiến người ta không nhìn ra y là thật lòng muốn cười hay nụ cười giả dối âm dương quái khí, sau đó chỉ nghe y nói: “Ta biết cái gì? Ta chẳng qua là một lão ngốc sống rất nhiều năm trên Trường Minh sơn không thấy mặt trời, có thể biết cái gì đây?”

Y quay người đưa lưng về phía họ, bước lên trước: “Chẳng qua ta biết, có một người có lẽ nắm rõ chuyện năm đó.”

Chu Tử Thư phân phó Trương Thành Lĩnh một tiếng “Đi theo.” rồi đuổi theo, Ôn Khách Hành cũng thấy hơi kỳ lạ, thuận miệng hỏi: “Là ai thần thông quảng đại như vậy?”

Diệp Bạch Y chẳng hề ngoảnh lại, miệng liền bay ra vài chữ: “Khôi Lỗi trang Long Tước.”

Chu Tử Thư nhíu mày, không nhịn được nói: “Truyền thuyết đất Thục trung đích xác có một Khôi Lỗi trang như vậy, nhưng nó ẩn trong thâm sơn, trang chủ Khôi Lỗi trang Long Tước tinh thông các loại cơ quan cùng với thuật kỳ môn độn giáp, trang kia dường như là một nơi biết di động, ta từng nhiều lần cho người vẽ bản đồ, nhưng mỗi lần người tu chỉnh bản đồ đều thề thốt bày tỏ không có vấn đề, đi tìm kiếm nữa thì cái trang xuất quỷ nhập thần đó lại đều không biết tung tích…”

Diệp Bạch Y nói: “Ngươi phế vật.”

– Miệng chó không thể phun ra ngà voi.

Chu Tử Thư nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, nắm tay mở ra lại nắm chặt, im lặng đánh giá đầu Diệp Bạch Y, càng nhìn càng cảm thấy hình dạng cái đầu kia cực kỳ thích hợp để bị đấm. Trương Thành Lĩnh bên cạnh kéo áo y, mở miệng muốn hỏi gì đó, bị Chu Tử Thư hung hãn trừng một cái, bực bội túm vạt áo lại mắng: “Tiểu tử mười mấy tuổi có chuyện cứ việc nói, làm gì mà sợ đầu sợ đuôi y như tiểu tức phụ vậy?”

Rõ ràng là y đang giận chó đánh mèo, Trương Thành Lĩnh rụt cổ không dám hó hé.

Chu Tử Thư lại nhìn quét gã một cái nói: “Ngươi muốn nói cái gì, nói mau!”
“Sư, sư phụ, chúng ta phải đến mãi Thục trung sao?”

Chu Tử Thư liền ngẩn ra, lòng nói đúng thế, một đoạn đường rất dài. Vì thế Trương Thành Lĩnh tự làm bậy không thể sống, do lắm miệng hỏi một câu như vậy mà dọc đường bị sư phụ độc ác Chu Tử Thư này tra tấn đủ kiểu, khi thì bảo gã đảo hành chân khí, trồng chuối đi đường, khi thì bị y dùng một tay đè vai, để thiếu niên kia giống như lưng gánh một ngọn núi to toàn lực đi… Quả thực sống không bằng chết.

Ôn Khách Hành ở bên không nói không rằng, vẫn chóp chép ăn hạch đào, vừa làm Chu Tử Thư ghê tởm, vừa dường như thoáng suy tư cân nhắc chuyện gì, thấy Chu Tử Thư không để ý tới lão đầu lừa sống Diệp Bạch Y này nữa, liền khó được bắt chuyện với Diệp Bạch Y, hỏi: “Ngươi và… Dung Huyền là quan hệ gì? Tại sao phải biết chuyện ba mươi năm trước?”

Diệp Bạch Y nhìn y một cái, trầm ngâm hồi lâu, ngay khi Ôn Khách Hành cho là y muốn nói gì đó, chỉ nghe y mở miệng chó nói: “Sao ngươi y như đàn bà lắm chuyện vậy? Cái gì cũng nghe ngóng? Liên quan gì đến ngươi?”

Ngón tay Ôn Khách Hành hơi dùng lực, vỏ hạch đào kia trực tiếp bị y bóp nát, văng ra một trượng, còn kèm theo một luồng kình phong hệt như ám khí, Trương Thành Lĩnh lập tức trốn xa tít, để tránh cửa thành bốc cháy hại đến cá chậu.

Ôn Khách Hành mới định mở miệng khinh thêm vài câu nữa, ai ngờ trước mắt chợt lóe ánh sáng, y nhìn kỹ lại, rốt cuộc phát hiện tóc Diệp Bạch Y có một sợi bạc, liền ngạc nhiên nói: “Ơ, họ Diệp, ngươi có tóc bạc rồi.”

Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, nháy mắt ấy đôi mắt đờ đẫn của Diệp Bạch Y dường như nhanh chóng lướt qua chút hào quang, nhanh đến mức khiến người ta không phân biệt được, y không cầm được lòng đưa tay muốn sờ tóc mình, nhưng tay giơ lên một nửa lại buông xuống, miệng chỉ nói nhàn nhạt: “Ngay cả tóc bạc mà ngươi cũng chưa thấy sao? Thiếu kiến thức.”

Ôn Khách Hành ngẫm nghĩ, thấy cũng phải, lão quái vật này nhiều tuổi rồi, nếu đổi người khác thi cốt cũng phải lạnh ngắt rồi, có cọng tóc bạc thì tính là gì đâu?

Sau đó y không tìm được chuyện gì để nói nữa. Diệp Bạch Y cứ có bản lĩnh khiến người ta không đi trêu chọc y, từ Động Đình đến Thục trung, dọc đường như một người giả biết đi, chỉ có tư thế non hô biển gầm, quét ngang ngàn quân như cuốn chiếu kia lúc ăn cơm, có thể cho người khác biết y là vật sống.

Chu Tử Thư và Ôn Khách Hành buồn chán gần chết, vì thế chỉ có thể đấu võ mồm, om sòm không ngừng, ban đầu Diệp Bạch Y còn mặt không biểu cảm bình tĩnh nghe, sau đó thật sự cảm thấy hai người họ chẳng ra làm sao, liền nói: “Hai ngươi có bản lĩnh thì lăn lên giường mà đánh nhau, giở võ mồm làm gì, như hai con dế, là phía dưới không đứng được hay là đại cô nương nữ giả nam trang, làm bộ rụt rè cái gì? Thịt ngứa nên có thú, câm miệng hết!”

Trương Thành Lĩnh đang ở một bên đi theo phương pháp trồng chuối Chu Tử Thư dạy, nghịch hành chân khí vốn rất khó chịu, vừa nghe lời này thoạt tiên thoáng sửng sốt, sau đó hài tử choai choai mông lung hiểu được điều gì, mặt đỏ bừng, nội tức liền loạn, ngã phịch xuống, ôm cổ đỏ mặt rên “ôi ôi” “ai ai”.

Nếu không phải Diệp Bạch Y tự xưng có thể tìm được “Khôi Lỗi trang”, Chu Tử Thư và Ôn Khách Hành quả thực muốn liên thủ giáo huấn lão đầu chết toi này một trận, hai người hết sức ăn ý liếc nhau, nhưng chẳng biết cớ làm sao, Ôn Khách Hành thoáng nhìn khuôn mặt người nọ tuấn tú mà miễn cưỡng kiềm chế cơn giận, ánh mắt liền không thể khống chế dời xuống dưới, xuyên qua vạt áo y phảng phất có thể nhìn thấy da thịt bên trong, tự tưởng tượng một chút, yết hầu hơi động đậy, bỗng thấy Diệp Bạch Y nói cũng có chút đạo lý.

Hai người cuối cùng hết hạng mục giải trí, vì thế ăn ý hợp nhau giày vò Trương Thành Lĩnh.Chu Tử Thư bảo gã “chân khí liễm tụ, đi tứ chi trăm xương, như sông đổ ra bể, khai thông kinh mạch, thuận lai nghịch chuyển đều là tự do”, Ôn Khách Hành liền lén bảo gã “ngươi nội tức bất ổn, công lực quá kém, nội tức nên tan không nên tụ, phải tuần tự tiến dần, cảm thụ chân khí trên người, thuận theo tự nhiên”.

Hai người nói nghe đều rất có đạo lý, tội nghiệp Trương Thành Lĩnh không biết nên nghe ai, đầu to làm đôi, chân khí trên thân thể ba hồi tụ ba hồi tan, ba hồi chính hành ba hồi nghịch hành, thỉnh thoảng còn phải nhận phương thức huấn luyện đặc thù của Chu Tử Thư – cũng chẳng thấy y dùng sức như thế nào, bàn tay đè trên vai kia nặng hơn vạn quân.

Trong lòng Trương Thành Lĩnh không nhịn được sinh ra một chút lo lắng, thầm nghĩ mình trường kỳ bị sư phụ đè như vậy, nhỡ không cao nổi thì phải làm sao? Trong đầu hiện ra bộ dáng giương nanh múa vuốt của Phong Hiểu Phong, không nhịn được phải rùng mình.

Chu Tử Thư không biết sầu lo trong lòng gã, cảm thấy hài tử này dụng công đúng là có dụng công, nhưng không thông minh, trước kia khi dạy Lương Cửu Tiêu đã luôn chê y quá ngốc, rất nhiều thời điểm đều miễn cưỡng kiềm chế, ai ngờ so với Trương Thành Lĩnh, Lương Cửu Tiêu quả thực là kẻ thông minh tuyệt thế.

Nếu không phải mấy năm nay ở trong triều sớm sớm đã mài bằng tính khí, Chu Tử Thư cảm thấy mình phải có tâm tư một chưởng đập chết hài tử xui xẻo này.

Trương Thành Lĩnh kỳ thật cũng ủy khuất, công phu của Ôn Khách Hành và Chu Tử Thư vốn không phải một lộ số, nếu là một người dạy còn có thể có chút tiến cảnh, nhưng hai người này chẳng ai biết dạy đồ đệ, ngươi một ngôn ta một ngữ, chẳng thèm quan tâm người khác hiểu được hay không, có lúc đang nói, bản thân còn ầm lên, ầm ĩ đến không thể dàn xếp thì ra đánh một trận, hùng hùng hổ hổ, nhưng cuối cùng tóm lại là hai kẻ mặt đỏ tía tai, còn có một Diệp Bạch Y ở bên giải thích như bộc bạch, nói họ “Đây chính là lấy luận bàn làm danh, làm việc bậy bạ”, khiến Trương Thành Lĩnh một mặt nghĩ ngợi miên man xấu hổ không thôi, một mặt vẫn chẳng hiểu gì hết.

Thời gian từng ngày qua đi, gã cảm thấy công lực của mình ngược lại có xu hướng thụt lùi, bàn tay sư phụ đè trên vai vẫn nặng như mọi ngày, quả thực đè gã không thở nổi.

Kỳ thật phương thức học công phu của Trương Thành Lĩnh thập phần hung hiểm, nếu đổi người khác, không có bàn tay Chu Tử Thư vẫn đè trên vai vô hình trung thay gã điều tiết nội tức, bị hai người này giày vò như vậy, đã sớm tẩu hỏa nhập ma rồi.

Họ đi cực nhanh, không bao lâu đã rời xa Động Đình thị phi mà đến Thục trung.

Ngày hôm đó Trương Thành Lĩnh thật sự không đi được nữa, gã cắn răng, miễn cưỡng bản thân hơn mười dặm, chỉ cảm thấy huyệt thái dương đập thình thịch, thở phì phò, tim trong ngực như muốn nhảy ra, cứ cất một bước đều phải dùng sức lực toàn thân.

Tiếng Chu Tử Thư lạnh lùng vang lên bên tai: “Sao? Giờ đã không được? Tiếp tục!”

Ôn Khách Hành nghiêng đầu nhìn một cái, nhướng mày, dường như cũng thấy Trương Thành Lĩnh đáng thương, không nhịn được xen mồm: “A Nhứ à…”

“Ngươi câm miệng.” Chu Tử Thư mi mắt bất động, quả thực chẳng có lấy một chút nhân tính, mệnh lệnh, “Tiểu quỷ, ta bảo ngươi đi tiếp.”

Trương Thành Lĩnh đã bắt đầu hoa mắt, gã muốn nói nhưng không nói được, vừa mở miệng nội tức liền muốn tiết ra, đến lúc đó cánh tay Chu Tử Thư thoạt nhìn gầy như que củi có thể đè gã xuống đất như trồng củ cải.

Thục trung nhiều núi, tứ xứ liên miên nhấp nhô, như là không tuyệt không tận, trong lòng Trương Thành Lĩnh đột nhiên dâng lên nỗi tuyệt vọng con đường này dường như vĩnh viễn không đi hết, hai chân run rẩy càng kịch liệt, miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn mặt sư phụ, khuôn mặt nghiêng tuấn tú kia vẫn lạnh băng y nguyên, chẳng thèm nhìn gã, như một pho tượng đá vô tình vô dục.

“Hít thở kéo dài, đi nhâm đốc, như trăm sông đổ vào bể, vô tung vô tích…”

“Nội tức hữu hình, linh như du xà, không tuyệt không đoạn, lui tới tự do…”

Nháy mắt ấy, đối mặt với quần sơn Thục trung, Trương Thành Lĩnh như bị bức vào tuyệt cảnh, trong tích tắc bỗng nhiên có một câu nhanh chóng xẹt qua đầu – hữu hình vô biên, tan mà không tuyệt!

Gã chỉ cảm thấy lồng ngực bỗng nhiên tràn đầy, tầm mắt càng mơ hồ, lại càng có thể cảm thụ biến hóa trong thân thể, nội tức tán trong tứ chi xương cốt kỳ thật vẫn ở đó, chỉ là gã không điều động được, giờ này vừa nghĩ thông, thình lình thấy một luồng sức mạnh tuôn ra, rốt cuộc chấn văng bàn tay Chu Tử Thư đang đè trên vai.

Gã nhìn thấy cuối cùng chính là biểu cảm ngạc nhiên của Chu Tử Thư, sau đó trước mắt tối sầm, đầu cắm xuống.

Chương 45: Kỳ vọng

ngoãn luyện công đi, ta thấy là ta bức ngươi còn chưa đủ, lại có thể cho ngươi có tinh lực tiếp tục nghĩ ngợi vớ vẩn.”

Nói rồi nhặt từ dưới đất lên một vốc đá nhỏ, bất ngờ gập tay bắn đến Trương Thành Lĩnh, Trương Thành Lĩnh trốn tránh không kịp, trúng ngay ót, “ôi” một tiếng, đá lại đến, gã bất đắc dĩ chỉ có thể sấp ngửa né tránh, chỉ nghe sư phụ ác ma kia cười giễu: “Trong công phu ta dạy ngươi đâu có một chiêu ‘chó ăn cứt’ này.”

Trương Thành Lĩnh lúc này chẳng kịp nghĩ gì, chỉ có thể toàn lực ứng phó mớ đá nhỏ như thiên la địa võng bao phủ, cho đến khi Chu Tử Thư ném hết vốc đá, gã mới thở phào, còn chưa kịp hoàn toàn thở ra đã nghe Chu Tử Thư nói: “Đó là Lưu vân cửu cung bộ? Nhện cũng bò đẹp hơn ngươi! Mấy thức trước đi còn có chút bộ dáng, mấy thức sau là cái gì thế? Ngươi ở ngay đây, đi một lần từ đầu tới cuối cho ta, còn sai nữa ta đánh gãy cái chân chó của ngươi!”

Trương Thành Lĩnh hết sức lo sợ, quả thực hệt như trẻ con học bước, trước mỗi bước đều phải nghĩ sâu tính kỹ một phen, đi còn cẩn thận hơn cả lão thái thái què chân kia, như thể chỉ lo giẫm chết kiến dưới đất. Còn phải thường xuyên liếc trộm Chu Tử Thư, cứ lo lắng y bỗng nhiên khó dễ, thật sự đánh gãy chân chó của mình.

Chu Tử Thư liền ngồi xuống, thầm nghĩ quả nhiên tên nhóc này là kẻ không tiền đồ, ngực vẫn hơi ngộp, nhất thời không nhịn được quay đầu ho khan, khuôn mặt nghiêng tái nhợt hiện lên một chút huyết sắc bất tường, dưới ánh trăng lại có vẻ ghê người.

Lúc này y chỉ cảm thấy phía sau ấm áp, quay đầu thấy Ôn Khách Hành không biết đã đứng đằng sau từ khi nào, khoác một tấm áo choàng lên người y, cũng lặng lẽ ngồi bên cạnh, một lát sau Ôn Khách Hành không đầu không đuôi hỏi: “Có đau không?”

Chu Tử Thư mỉm cười nói: “Bằng không ngươi cũng thử xem?”
Ôn Khách Hành bỗng nhiên thăm dò vươn tay ra, nhẹ nhàng vén vạt áo y, không biết vì sao Chu Tử Thư chỉ ngồi đó chẳng hề né tránh, tay lắc lư bầu rượu còn lại một nửa. Ôn Khách Hành liền nhìn thấy lồng ngực gầy giơ xương như ngón tay y, và một cây đinh ghim trên cùng ấy, ánh mắt lóe lóe, bỗng nhiên hít sâu một hơi, một lần nữa khép lại vạt áo.

Hai người ngồi sóng vai, lúc này lại nhìn nhau không nói gì.

Hồi lâu Ôn Khách Hành mới hỏi: “Ta nói, ngần ấy năm qua, ta khó khăn lắm mới tìm được một người hợp ý vừa mắt như thế, ngươi có thể đừng chết hay không?”

Chu Tử Thư hỏi ngược: “Ta nói quyết được sao?”
Ôn Khách Hành không nói nữa, bỗng thở dài dời tầm mắt, giống như chẳng muốn nhìn thấy Chu Tử Thư thêm, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm Trương Thành Lĩnh lắc lư trái phải như trẻ con học đi trong viện, cũng thuận tay nhặt một đống đá dưới đất, bắn một viên trúng ngay mông Trương Thành Lĩnh, sau đó nói: “Tiểu quỷ, cái gọi là công phu khinh thân, xét đến cùng ở một chữ ‘mau’, ngươi ở đó lề mề như thêu hoa, là luyện khinh công sao? Bộ pháp gì đó đều là hư, tôm không chừng còn có bộ pháp, ngươi thì một bước không sai, chậm rì rì như vậy, hữu dụng sao?”

Trương Thành Lĩnh ủy khuất nhìn hai người họ, phát hiện hai người này chẳng những trên cách nói của luyện khí có bất đồng, ngay cả trên cách nói của luyện khinh công cũng có bất đồng, thời gian này dứt khoát không cách nào qua được.

Ôn Khách Hành vừa ở bên cạnh nhắc “phải nhanh”, vừa cầm đá đuổi đánh đằng sau, Chu Tử Thư tuy rằng không nói nhưng ánh mắt không rời chân Trương Thành Lĩnh một bước, lom lom mắt hổ chờ xem gã phạm lỗi để có cớ đánh gãy chân…

Đêm này kinh tâm động phách cực kỳ.

Trương Thành Lĩnh lặng lẽ thở dài trong lòng, bỗng nhiên nhớ tới nguyện vọng bao lâu nay, chẳng phải làm cao thủ tuyệt thế gì, nếu không phải thảm án Trương gia thình lình xảy ra, kỳ thật gã chỉ muốn tương lai mở một tiệm bánh sống qua ngày, hiếu kính cha chú, mỗi ngày hòa hợp êm thấm nghênh đến tiễn đi.

Nguyện vọng này gã chưa bao giờ dám nói, hiện tại ngay cả nghĩ cũng sắp khiếp đảm.

Sáng sớm hôm kế tiếp, Diệp Bạch Y sau khi ăn tám lồng bánh bao, húp hai tô cháo liền, rốt cuộc vào lúc đám Chu Tử Thư chuẩn bị đổi bàn, tuyên bố hôm nay phải dẫn họ lên núi – y đã nghĩ ra cách phá trận pháp bên ngoài Khôi Lỗi trang kia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau