THIÊN NHAI KHÁCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên nhai khách - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Linh Hồ

Vì thế đoàn hai người lại biến thành ba người, dù sao Động Đình cũng là một trong những mục tiêu củaChương 16: Linh Hồ

Vì thế đoàn hai người lại biến thành ba người, dù sao Động Đình cũng là một trong những mục tiêu của Chu Tử Thư, y không có dị nghị gì.

Có người thái độ bình thường với cuộc sống chính là hết ăn lại ngủ, bảo y nghĩ nhiều y cũng không phản ứng được, bức gấp quá còn phải đau đầu, tỷ như Tào Úy Ninh. Có người lại quen gặp được sự tình gì, luôn phải nhìn nhiều hơn người ta một cái, nghĩ nhiều hơn vài phần, đây cũng là thói quen dẫn đến, không chừng bản thân y còn chưa ý thức được thì đầu óc đã lòng lòng vòng vòng rất nhiều đường, tỷ như Chu Tử Thư.

Chu Tử Thư và Ôn Khách Hành nghiến răng đánh rắm tiến hành như thường, rỗi rãi là đâm chọc nhau vài câu, rất có xu hướng sinh mệnh không ngừng, thăm dò không thôi.

Chỉ có Tào Úy Ninh còn ngây ngô ở bên hóng chuyện, tổng kết: “Hai vị tình cảm tốt thật.”

Chu Tử Thư ngậm miệng, liếc Tào Úy Ninh một cái, không thèm nói gì, thầm nghĩ chưởng môn Thanh Phong kiếm phái Mạc Hoài Dương y có biết, đó là một lão hồ ly từ đầu đến đuôi, sao hang hồ ly lại nuôi ra một con thỏ được?

Ôn Khách Hành sẵn dốc xuống lừa, được một tấc muốn tiến một thước đưa tay ôm vai Chu Tử Thư, cười nói với Tào Úy Ninh: “Đa tạ Tào công tử, thật không dám giấu, Ôn mỗ đời này đã hạ quyết tâm không phải Chu Nhứ thì không cưới.”

Tào Úy Ninh miệng tròn như mắt.

Chu Tử Thư như là tập mãi thành quen nhanh chóng tiếp lời: “Sợ phải cô phụ Ôn huynh hậu ái thôi, tại hạ mệnh bạc, gặp phải tuyệt chứng, tính đâu ra đấy thì cũng không còn sống được mấy năm, gốc cây ngả nghiêng sắp đổ này, chỉ sợ chẳng treo chết được cổ ngọc cổ ngà của Ôn huynh, xin đổi một gốc khác đi, thiên nhai nơi nào không có cỏ thơm?”

Ôn Khách Hành nghiêm túc nói: “Nếu ngươi không còn, ta sẽ cô độc đến cuối đời.”

Chu Tử Thư tiếu lí tàng đao nói: “Tôn giá kỳ tài ngút trời như vậy, tất nhiên cao xứ bất thắng hàn, cô độc đến cuối đời là thiên mệnh, tại hạ một phàm nhân con con, đức gì năng gì có thể bóp méo thiên mệnh?”

Ôn Khách Hành mặt dày nói: “Đâu nào đâu nào, A Nhứ ngươi khiêm tốn như thế, thật sự là quá khách khí.”

Chu Tử Thư vội xua tay nói: “Không dám không dám, kỳ thật ta chưa hề khách khí chút nào.”

Ánh mắt Tào Úy Ninh qua lại trên hai người này hồi lâu, rốt cuộc ba hồn bảy vía về nguyên vị, buột miệng hỏi ngay: “… Chẳng lẽ bởi vì Chu huynh bị bệnh, mới khiến cho hai người có tình không thể thành quyến thuộc?”

Ôn Khách Hành và Chu Tử Thư đồng thời im lặng giây lát, Ôn Khách Hành phì cười, chỉ cảm thấy Tào Úy Ninh thật tuyệt.

Hồi lâu, Chu Tử Thư mới ho một tiếng, lôi cánh tay Ôn Khách Hành từ trên cổ mình xuống, nghiêm mặt nói: “Tào huynh không cần đa tâm, ta và vị Ôn huynh này không thể nào thành quyến thuộc được, oán ngẫu trái lại có khả năng.”

Tào Úy Ninh còn tưởng y cố cười, vì thế cau mày suy nghĩ một lúc, đau xót nói: “Chu huynh nhân phẩm như vậy, không nên chịu nỗi khổ này.”

Chu Tử Thư cười khổ nói: “Đa tạ Tào huynh, ta không hề cảm thấy…”

Tào Úy Ninh nói: “Gia sư vẫn có qua lại với một số dị nhân trong chốn giang hồ, còn may mắn biết được vài vị tiền bối Vu Y cốc, nếu Chu huynh không chê, chờ sau Động Đình hội chúng ta giải quyết xong xuôi tà ma ngoại đạo, có thể cùng ta trở về một chuyến, sư phụ lão nhân gia chắc chắn sẽ có biện pháp.”

Chu Tử Thư quả thực cảm động muốn khóc, thế là im lặng không nói gì nữa.

Ai ngờ Tào Úy Ninh vẫn là một kẻ theo phái hành động, lập tức chắp tay nói với hai người: “Xin hai vị chờ ta ở khách điếm phía trước, giờ ta sẽ đi lưu ký hiệu truyền tin cho sư thúc.”

Nói xong quay người đi, Ôn Khách Hành nhìn bóng y tấm tắc xưng kỳ: “Chân thực nhiệt tình, thật là người cùng loại với ta.”

Vừa quay đầu lại thấy Chu Tử Thư đang nhìn mình chằm chằm như thoáng suy tư, Ôn Khách Hành dừng giây lát rồi hỏi: “Thế nào? Có phải một phen lời tâm huyết của tại hạ vừa rồi đã cảm động lòng gang dạ sắt của A Nhứ, cho nên ngươi định lấy thân báo đáp?”

Chu Tử Thư cười khẩy nói: “Thứ cho ta ngu dốt, thật sự cảm thấy… động cơ Ôn huynh đi Động Đình, khó mà biết được.”

Ôn Khách Hành nghiêm trang nói: “Cứu người nguy cấp, trọng nghĩa khinh tài, đều là tiểu thiện, ngươi có biết đại thiện là gì không?”

Chu Tử Thư nheo mắt, không nói không rằng nhìn y.

Ôn Khách Hành chậm rãi nói: “Địa ngục một ngày không trống, ta một ngày không thành Phật, tự cổ chính tà bất lưỡng lập, ngươi nói sao?” Lúc y nói lời này, ánh mắt bình tĩnh nhìn nơi rất xa, khuôn mặt nghiêng anh tuấn, vẻ hài hước vui đùa ngày thường phút chốc không thấy bóng dáng, cứ như thể một pho tượng Phật bằng đá vô bi vô hỉ.

“Đây là nhân gian,” y nói tiếp, “Nhân gian, thì không nên có yêu ma quỷ quái, vị… Cao Sùng Cao đại hiệp đức cao vọng trọng kia, cũng là vì dân trừ hại, nếu chúng ta không ra tay tương trợ, há không phải uổng đọc sách thánh hiền bao nhiêu năm? Nghe nói rất nhiều năm tu hành, mới có thể đến nhân thế một lần, nếu không làm ra chút sự nghiệp, há không phải có lỗi với mấy chục năm này?”

Chu Tử Thư không tiếp lời, Ôn Khách Hành lại quay đầu truy hỏi: “A Nhứ, ngươi nói có đúng không?”

Hồi lâu, Chu Tử Thư mới khẽ cười một tiếng mà nói: “Lời này nghe cứ như thể Ôn huynh là một chính nhân quân tử vậy.”

Ôn Khách Hành lại bỗng nhiên hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Trên đời này có ba loại người, thích ăn thịt, có thể có hoặc không, và không thích ăn thịt, đây đều là sinh ra như thế, nhưng có lúc người thích ăn thịt lại sinh vào nhà người nghèo, người không thích ăn thịt lại phải lớn lên trong sơn hào hải vị, chẳng phải là rất buồn cười sao?”

Chu Tử Thư trầm mặc một hồi, mới nói cực thận trọng, cực thong thả: “Ôn huynh nói điều bí hiểm gì, ta không minh bạch, bất quá cũng từng nghe nói một đạo lý.”

“Cái gì?”

“Quất sinh Hoài Nam là quất, sinh ở Hoài Bắc thì là quýt hôi.”

Ôn Khách Hành nghe vậy thoạt tiên ngẩn ra giây lát, bỗng nhiên bộc phát ra một tràng cười to, quả thực cười ngặt nghẽo, cười chảy cả nước mắt, Chu Tử Thư ở bên mặt không biểu cảm nhìn y, lớp da vàng như nghệ cùng ngũ quan bóp méo không nhận ra hỉ bi, mí mắt lại hơi buông xuống, giống như muốn nhìn vào lòng Ôn Khách Hành.

Không biết qua bao lâu, Ôn Khách Hành mới thở hổn hển đứng dậy, đưa tay lau một chút nước mắt cười ra nơi khóe mắt, nhìn Chu Tử Thư nói: “Ta phát hiện ngươi là người hợp khẩu vị nhất mà đời này ta từng gặp, A Nhứ… kỳ thật thuật dịch dung ta cũng biết ít nhiều đấy.”

Y nhìn Chu Tử Thư không chớp mắt, khiến lớp da thứ hai của Chu Tử Thư cũng có chút mất tự tại, liền thuận miệng nói: “Thật không?”

Ôn Khách Hành hết sức nghiêm túc nói: “Cho nên ta cũng miễn cưỡng có thể biến mình thành dáng vẻ của A Tương.”

Chu Tử Thư ngây ra, thấy Ôn Khách Hành đang dùng vẻ mặt đáng khinh đánh giá mình trên dưới, lập tức phản ứng lại, không nói hai lời quay đầu đi về hướng khách điếm.

Ôn Khách Hành nhìn bóng lưng cao lớn gầy gò của y, ánh mắt dừng trên đôi xương bả vai như ẩn như hiện sau lớp quần áo, liền cảm thấy cho dù người nọ quần áo rách nát, sa sút chán chường, trên người cũng có một loại khó lòng nói rõ như vậy, giống như buổi chiều ánh dương chiếu rọi ấy, y híp mắt dựa góc tường, nghênh ngang ngồi trên phố lớn, rõ ràng dáng vẻ ăn mày, lại nhàn nhã thong dong hơn ai khác.

Ôn Khách Hành liền biết, kỳ thật người nọ chỉ đang phơi nắng thôi.

Người có bóng lưng như vậy, sao có thể không phải là mỹ nhân? Ôn Khách Hành dương dương tự đắc nghĩ thầm, đôi mắt mình đây, gần ba mươi năm trên đời chưa từng nhìn sót một ai đâu.

Thấy Chu Tử Thư đã đi rất xa, Ôn Khách Hành mới co giò chạy theo, thấp giọng lẩm bẩm: “Quất kia lại chẳng có chân, làm sao biết mình phải biến thành quất hay quýt hôi? Hơn nữa vô luận là người thích ăn thịt hay không thích ăn thịt, nếu một ngày kia bất cẩn rơi vào một nơi không dấu chân người, cả ngày ăn sống nuốt tươi, chẳng phải cũng rất thống khổ?”

Chập tối, Tào Úy Ninh đuổi kịp, trực giác thấy bầu không khí giữa hai người không bình thường lắm, vì thế cẩn thận hỏi: “Chu huynh và Ôn huynh… đang giận dỗi sao?”

“Tào huynh đa tâm.” Lại là hai miệng một lời.

Ôn Khách Hành nheo mắt nhìn quét Chu Tử Thư một cái, ánh mắt như mang móc câu, mười phần đùa giỡn, Chu Tử Thư chỉ làm như không thấy, vẫn bất động như núi.

Tào Úy Ninh gãi đầu nói: “Kỳ thực… việc này ta cũng không biết phải nói như thế nào, nói thật, trước kia cũng từng nghe qua, có điều lớn như vậy rồi vẫn là lần đầu tiên gặp nam tử…”

Ôn Khách Hành ngước lên yên lặng nhìn y, Tào Úy Ninh vội nói: “Ôn huynh nhất thiết đừng hiểu lầm, ta không có ý tứ gì khác, mặc dù cảm thấy hơi khó lòng tiếp nhận nhưng hai vị đều là người hiệp nghĩa… Tuy rằng vẫn có chút kỳ quái, bất quá… khụ khụ, nhất thiết đừng để bụng, chúng ta đi phải ngay đứng phải thẳng…”

Chu Tử Thư không nhanh không chậm rót cho mình ly rượu, nhấp vài hớp, thầm nghĩ tiểu tử ngốc này đã nói năng lộn xộn mất rồi.

Thế là Tào Úy Ninh cúi đầu, hồi lâu mới một lần nữa ngẩng lên, đỏ mặt hỏi nhỏ: “Thế… hai vị buổi tối ở trọ, muốn một gian phòng hay hai gian?”

Chu Tử Thư lập tức sặc rượu.Ngay cả Ôn Khách Hành cũng nhìn chằm chằm Tào Úy Ninh, lòng nói hóa ra lại nhặt được kỳ hoa trở về.

Bầu không khí giữa ba người yên lặng một cách quỷ dị, ngay khi chưa ai kịp nói gì, chỉ nghe thấy Chu Tử Thư ở đó vừa thở vừa ho, bỗng nhiên trên lầu truyền đến một tiếng thét chói tai cực thảm thiết, số khách không nhiều bên dưới đều ngẩng đầu, chỉ thấy tiểu nhị lộn nhào từ trên lầu xuống, hệt như thấy quỷ, run giọng nói: “Giết… giết… giết người!”

Tào Úy Ninh sắc mặt nghiêm túc, nắm bội kiếm làm đầu nhảy lên, gần như đồng thời, một đôi nam nữ trang phục ngắn gọn dáng vẻ như huynh muội bàn bên cạnh cũng cầm binh khí xông lên – luôn có người chen nhau lo chuyện bao đồng. Ôn Khách Hành dùng mũi chân đá Chu Tử Thư nói: “A Nhứ, ngươi không đi xem thử?”

Chu Tử Thư đứng lên, hơi cúi người: “Mời ngươi trước.”

Ôn Khách Hành đứng dậy chạy lên lầu, lúc đi ngang qua Chu Tử Thư bỗng ngừng chân áp sát, hạ giọng nói: “Nếu đêm nay ngươi chịu cùng phòng với ta, ta sẽ dịch dung thành A Tương cho ngươi.”

Chu Tử Thư nói: “Được hậu ái, tại hạ thà rằng đi ngủ chuồng ngựa.”

Ôn Khách Hành “chà” một tiếng, liếc y một cái bảo “Không hiểu phong tình.” rồi cũng lên lầu, Chu Tử Thư theo sát phía sau.

Vừa lên lầu, mùi máu tanh lập tức xộc vào mặt, cửa phòng chữ thiên mở rộng, Tào Úy Ninh sắc mặt ngưng trọng đứng ở cửa, quay đầu thấy hai người liền vẫy tay nói: “Hai vị mau tới đây xem người này.”

Chu Tử Thư đi qua, chỉ thấy một người đứng dựa cột giường, y quan không chỉnh, ngực lộ một khoảng, trên ngực có chưởng ấn đen sì, hai tay bị chém rơi trong góc, máu bắn tung tóe. Người nọ đầu lệch qua một bên, ánh mắt rời rạc, sắc mặt xanh xám, rốt cuộc là chết đã lâu.

Ôn Khách Hành “ồ” một tiếng: “Người này sao như là… vị quân tử leo xà nhà hôm ấy ở trên đường đụng vào lòng ta?”

Tào Úy Ninh cũng “a” một tiếng lại gần nhìn kỹ mặt người chết, sắc mặt cổ quái nói: “Hắn… hắn giống như cũng từng đụng trúng ta!”

Hai kẻ cùng cảnh ngộ trước mắt đều dựa vào Chu Tử Thư cứu tế liếc nhìn nhau, tức khắc sinh ra cảm giác cùng là người lưu lạc chân trời.

Chỉ nghe nữ nhân bên cạnh nói: “Ta biết người này, đây là Cửu Trảo Linh Hồ Phương Bất Tri!” Chu Tử Thư, y không có dị nghị gì.

Có người thái độ bình thường với cuộc sống chính là hết ăn lại ngủ, bảo y nghĩ nhiều y cũng không phản ứng được, bức gấp quá còn phải đau đầu, tỷ như Tào Úy Ninh. Có người lại quen gặp được sự tình gì, luôn phải nhìn nhiều hơn người ta một cái, nghĩ nhiều hơn vài phần, đây cũng là thói quen dẫn đến, không chừng bản thân y còn chưa ý thức được thì đầu óc đã lòng lòng vòng vòng rất nhiều đường, tỷ như Chu Tử Thư.

Chu Tử Thư và Ôn Khách Hành nghiến răng đánh rắm tiến hành như thường, rỗi rãi là đâm chọc nhau vài câu, rất có xu hướng sinh mệnh không ngừng, thăm dò không thôi.

Chỉ có Tào Úy Ninh còn ngây ngô ở bên hóng chuyện, tổng kết: “Hai vị tình cảm tốt thật.”

Chu Tử Thư ngậm miệng, liếc Tào Úy Ninh một cái, không thèm nói gì, thầm nghĩ chưởng môn Thanh Phong kiếm phái Mạc Hoài Dương y có biết, đó là một lão hồ ly từ đầu đến đuôi, sao hang hồ ly lại nuôi ra một con thỏ được?

Ôn Khách Hành sẵn dốc xuống lừa, được một tấc muốn tiến một thước đưa tay ôm vai Chu Tử Thư, cười nói với Tào Úy Ninh: “Đa tạ Tào công tử, thật không dám giấu, Ôn mỗ đời này đã hạ quyết tâm không phải Chu Nhứ thì không cưới.”

Tào Úy Ninh miệng tròn như mắt.

Chu Tử Thư như là tập mãi thành quen nhanh chóng tiếp lời: “Sợ phải cô phụ Ôn huynh hậu ái thôi, tại hạ mệnh bạc, gặp phải tuyệt chứng, tính đâu ra đấy thì cũng không còn sống được mấy năm, gốc cây ngả nghiêng sắp đổ này, chỉ sợ chẳng treo chết được cổ ngọc cổ ngà của Ôn huynh, xin đổi một gốc khác đi, thiên nhai nơi nào không có cỏ thơm?”

Ôn Khách Hành nghiêm túc nói: “Nếu ngươi không còn, ta sẽ cô độc đến cuối đời.”

Chu Tử Thư tiếu lí tàng đao nói: “Tôn giá kỳ tài ngút trời như vậy, tất nhiên cao xứ bất thắng hàn, cô độc đến cuối đời là thiên mệnh, tại hạ một phàm nhân con con, đức gì năng gì có thể bóp méo thiên mệnh?”

Ôn Khách Hành mặt dày nói: “Đâu nào đâu nào, A Nhứ ngươi khiêm tốn như thế, thật sự là quá khách khí.”

Chu Tử Thư vội xua tay nói: “Không dám không dám, kỳ thật ta chưa hề khách khí chút nào.”

Ánh mắt Tào Úy Ninh qua lại trên hai người này hồi lâu, rốt cuộc ba hồn bảy vía về nguyên vị, buột miệng hỏi ngay: “… Chẳng lẽ bởi vì Chu huynh bị bệnh, mới khiến cho hai người có tình không thể thành quyến thuộc?”

Ôn Khách Hành và Chu Tử Thư đồng thời im lặng giây lát, Ôn Khách Hành phì cười, chỉ cảm thấy Tào Úy Ninh thật tuyệt.

Hồi lâu, Chu Tử Thư mới ho một tiếng, lôi cánh tay Ôn Khách Hành từ trên cổ mình xuống, nghiêm mặt nói: “Tào huynh không cần đa tâm, ta và vị Ôn huynh này không thể nào thành quyến thuộc được, oán ngẫu trái lại có khả năng.”

Tào Úy Ninh còn tưởng y cố cười, vì thế cau mày suy nghĩ một lúc, đau xót nói: “Chu huynh nhân phẩm như vậy, không nên chịu nỗi khổ này.”

Chu Tử Thư cười khổ nói: “Đa tạ Tào huynh, ta không hề cảm thấy…”
Tào Úy Ninh nói: “Gia sư vẫn có qua lại với một số dị nhân trong chốn giang hồ, còn may mắn biết được vài vị tiền bối Vu Y cốc, nếu Chu huynh không chê, chờ sau Động Đình hội chúng ta giải quyết xong xuôi tà ma ngoại đạo, có thể cùng ta trở về một chuyến, sư phụ lão nhân gia chắc chắn sẽ có biện pháp.”

Chu Tử Thư quả thực cảm động muốn khóc, thế là im lặng không nói gì nữa.

Ai ngờ Tào Úy Ninh vẫn là một kẻ theo phái hành động, lập tức chắp tay nói với hai người: “Xin hai vị chờ ta ở khách điếm phía trước, giờ ta sẽ đi lưu ký hiệu truyền tin cho sư thúc.”

Nói xong quay người đi, Ôn Khách Hành nhìn bóng y tấm tắc xưng kỳ: “Chân thực nhiệt tình, thật là người cùng loại với ta.”

Vừa quay đầu lại thấy Chu Tử Thư đang nhìn mình chằm chằm như thoáng suy tư, Ôn Khách Hành dừng giây lát rồi hỏi: “Thế nào? Có phải một phen lời tâm huyết của tại hạ vừa rồi đã cảm động lòng gang dạ sắt của A Nhứ, cho nên ngươi định lấy thân báo đáp?”

Chu Tử Thư cười khẩy nói: “Thứ cho ta ngu dốt, thật sự cảm thấy… động cơ Ôn huynh đi Động Đình, khó mà biết được.”

Ôn Khách Hành nghiêm trang nói: “Cứu người nguy cấp, trọng nghĩa khinh tài, đều là tiểu thiện, ngươi có biết đại thiện là gì không?”

Chu Tử Thư nheo mắt, không nói không rằng nhìn y.

Ôn Khách Hành chậm rãi nói: “Địa ngục một ngày không trống, ta một ngày không thành Phật, tự cổ chính tà bất lưỡng lập, ngươi nói sao?” Lúc y nói lời này, ánh mắt bình tĩnh nhìn nơi rất xa, khuôn mặt nghiêng anh tuấn, vẻ hài hước vui đùa ngày thường phút chốc không thấy bóng dáng, cứ như thể một pho tượng Phật bằng đá vô bi vô hỉ.

“Đây là nhân gian,” y nói tiếp, “Nhân gian, thì không nên có yêu ma quỷ quái, vị… Cao Sùng Cao đại hiệp đức cao vọng trọng kia, cũng là vì dân trừ hại, nếu chúng ta không ra tay tương trợ, há không phải uổng đọc sách thánh hiền bao nhiêu năm? Nghe nói rất nhiều năm tu hành, mới có thể đến nhân thế một lần, nếu không làm ra chút sự nghiệp, há không phải có lỗi với mấy chục năm này?”

Chu Tử Thư không tiếp lời, Ôn Khách Hành lại quay đầu truy hỏi: “A Nhứ, ngươi nói có đúng không?”

Hồi lâu, Chu Tử Thư mới khẽ cười một tiếng mà nói: “Lời này nghe cứ như thể Ôn huynh là một chính nhân quân tử vậy.”

Ôn Khách Hành lại bỗng nhiên hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Trên đời này có ba loại người, thích ăn thịt, có thể có hoặc không, và không thích ăn thịt, đây đều là sinh ra như thế, nhưng có lúc người thích ăn thịt lại sinh vào nhà người nghèo, người không thích ăn thịt lại phải lớn lên trong sơn hào hải vị, chẳng phải là rất buồn cười sao?”

Chu Tử Thư trầm mặc một hồi, mới nói cực thận trọng, cực thong thả: “Ôn huynh nói điều bí hiểm gì, ta không minh bạch, bất quá cũng từng nghe nói một đạo lý.”

“Cái gì?”

“Quất sinh Hoài Nam là quất, sinh ở Hoài Bắc thì là quýt hôi.”

Ôn Khách Hành nghe vậy thoạt tiên ngẩn ra giây lát, bỗng nhiên bộc phát ra một tràng cười to, quả thực cười ngặt nghẽo, cười chảy cả nước mắt, Chu Tử Thư ở bên mặt không biểu cảm nhìn y, lớp da vàng như nghệ cùng ngũ quan bóp méo không nhận ra hỉ bi, mí mắt lại hơi buông xuống, giống như muốn nhìn vào lòng Ôn Khách Hành.

Không biết qua bao lâu, Ôn Khách Hành mới thở hổn hển đứng dậy, đưa tay lau một chút nước mắt cười ra nơi khóe mắt, nhìn Chu Tử Thư nói: “Ta phát hiện ngươi là người hợp khẩu vị nhất mà đời này ta từng gặp, A Nhứ… kỳ thật thuật dịch dung ta cũng biết ít nhiều đấy.”

Y nhìn Chu Tử Thư không chớp mắt, khiến lớp da thứ hai của Chu Tử Thư cũng có chút mất tự tại, liền thuận miệng nói: “Thật không?”

Ôn Khách Hành hết sức nghiêm túc nói: “Cho nên ta cũng miễn cưỡng có thể biến mình thành dáng vẻ của A Tương.”

Chu Tử Thư ngây ra, thấy Ôn Khách Hành đang dùng vẻ mặt đáng khinh đánh giá mình trên dưới, lập tức phản ứng lại, không nói hai lời quay đầu đi về hướng khách điếm.

Ôn Khách Hành nhìn bóng lưng cao lớn gầy gò của y, ánh mắt dừng trên đôi xương bả vai như ẩn như hiện sau lớp quần áo, liền cảm thấy cho dù người nọ quần áo rách nát, sa sút chán chường, trên người cũng có một loại khó lòng nói rõ như vậy, giống như buổi chiều ánh dương chiếu rọi ấy, y híp mắt dựa góc tường, nghênh ngang ngồi trên phố lớn, rõ ràng dáng vẻ ăn mày, lại nhàn nhã thong dong hơn ai khác.

Ôn Khách Hành liền biết, kỳ thật người nọ chỉ đang phơi nắng thôi.

Người có bóng lưng như vậy, sao có thể không phải là mỹ nhân? Ôn Khách Hành dương dương tự đắc nghĩ thầm, đôi mắt mình đây, gần ba mươi năm trên đời chưa từng nhìn sót một ai đâu.

Thấy Chu Tử Thư đã đi rất xa, Ôn Khách Hành mới co giò chạy theo, thấp giọng lẩm bẩm: “Quất kia lại chẳng có chân, làm sao biết mình phải biến thành quất hay quýt hôi? Hơn nữa vô luận là người thích ăn thịt hay không thích ăn thịt, nếu một ngày kia bất cẩn rơi vào một nơi không dấu chân người, cả ngày ăn sống nuốt tươi, chẳng phải cũng rất thống khổ?”

Chập tối, Tào Úy Ninh đuổi kịp, trực giác thấy bầu không khí giữa hai người không bình thường lắm, vì thế cẩn thận hỏi: “Chu huynh và Ôn huynh… đang giận dỗi sao?”

“Tào huynh đa tâm.” Lại là hai miệng một lời.

Ôn Khách Hành nheo mắt nhìn quét Chu Tử Thư một cái, ánh mắt như mang móc câu, mười phần đùa giỡn, Chu Tử Thư chỉ làm như không thấy, vẫn bất động như núi.

Tào Úy Ninh gãi đầu nói: “Kỳ thực… việc này ta cũng không biết phải nói như thế nào, nói thật, trước kia cũng từng nghe qua, có điều lớn như vậy rồi vẫn là lần đầu tiên gặp nam tử…”

Ôn Khách Hành ngước lên yên lặng nhìn y, Tào Úy Ninh vội nói: “Ôn huynh nhất thiết đừng hiểu lầm, ta không có ý tứ gì khác, mặc dù cảm thấy hơi khó lòng tiếp nhận nhưng hai vị đều là người hiệp nghĩa… Tuy rằng vẫn có chút kỳ quái, bất quá… khụ khụ, nhất thiết đừng để bụng, chúng ta đi phải ngay đứng phải thẳng…”

Chu Tử Thư không nhanh không chậm rót cho mình ly rượu, nhấp vài hớp, thầm nghĩ tiểu tử ngốc này đã nói năng lộn xộn mất rồi.

Thế là Tào Úy Ninh cúi đầu, hồi lâu mới một lần nữa ngẩng lên, đỏ mặt hỏi nhỏ: “Thế… hai vị buổi tối ở trọ, muốn một gian phòng hay hai gian?”

Chu Tử Thư lập tức sặc rượu.

Ngay cả Ôn Khách Hành cũng nhìn chằm chằm Tào Úy Ninh, lòng nói hóa ra lại nhặt được kỳ hoa trở về.

Bầu không khí giữa ba người yên lặng một cách quỷ dị, ngay khi chưa ai kịp nói gì, chỉ nghe thấy Chu Tử Thư ở đó vừa thở vừa ho, bỗng nhiên trên lầu truyền đến một tiếng thét chói tai cực thảm thiết, số khách không nhiều bên dưới đều ngẩng đầu, chỉ thấy tiểu nhị lộn nhào từ trên lầu xuống, hệt như thấy quỷ, run giọng nói: “Giết… giết… giết người!”

Tào Úy Ninh sắc mặt nghiêm túc, nắm bội kiếm làm đầu nhảy lên, gần như đồng thời, một đôi nam nữ trang phục ngắn gọn dáng vẻ như huynh muội bàn bên cạnh cũng cầm binh khí xông lên – luôn có người chen nhau lo chuyện bao đồng. Ôn Khách Hành dùng mũi chân đá Chu Tử Thư nói: “A Nhứ, ngươi không đi xem thử?”

Chu Tử Thư đứng lên, hơi cúi người: “Mời ngươi trước.”

Ôn Khách Hành đứng dậy chạy lên lầu, lúc đi ngang qua Chu Tử Thư bỗng ngừng chân áp sát, hạ giọng nói: “Nếu đêm nay ngươi chịu cùng phòng với ta, ta sẽ dịch dung thành A Tương cho ngươi.”

Chu Tử Thư nói: “Được hậu ái, tại hạ thà rằng đi ngủ chuồng ngựa.”

Ôn Khách Hành “chà” một tiếng, liếc y một cái bảo “Không hiểu phong tình.” rồi cũng lên lầu, Chu Tử Thư theo sát phía sau.

Vừa lên lầu, mùi máu tanh lập tức xộc vào mặt, cửa phòng chữ thiên mở rộng, Tào Úy Ninh sắc mặt ngưng trọng đứng ở cửa, quay đầu thấy hai người liền vẫy tay nói: “Hai vị mau tới đây xem người này.”

Chu Tử Thư đi qua, chỉ thấy một người đứng dựa cột giường, y quan không chỉnh, ngực lộ một khoảng, trên ngực có chưởng ấn đen sì, hai tay bị chém rơi trong góc, máu bắn tung tóe. Người nọ đầu lệch qua một bên, ánh mắt rời rạc, sắc mặt xanh xám, rốt cuộc là chết đã lâu.

Ôn Khách Hành “ồ” một tiếng: “Người này sao như là… vị quân tử leo xà nhà hôm ấy ở trên đường đụng vào lòng ta?”

Tào Úy Ninh cũng “a” một tiếng lại gần nhìn kỹ mặt người chết, sắc mặt cổ quái nói: “Hắn… hắn giống như cũng từng đụng trúng ta!”

Hai kẻ cùng cảnh ngộ trước mắt đều dựa vào Chu Tử Thư cứu tế liếc nhìn nhau, tức khắc sinh ra cảm giác cùng là người lưu lạc chân trời.

Chỉ nghe nữ nhân bên cạnh nói: “Ta biết người này, đây là Cửu Trảo Linh Hồ Phương Bất Tri!”

Chương 17: Lưu ly

Tào Úy Ninh ngớ ra, hỏi: “Hắn… hắn chính là tặc tổ tông Phương Bất Tri?”

Nữ nhân trẻ tuổi gật đầu, chỉ tay trái của thi thể nói: “Ngươi xem, Phương Bất Tri trong truyền thuyết là một nam tử ngoài ba mươi, tay trái dị dạng, nếu không xác định, kỳ thật hắn còn…”

Nàng đỏ ửng mặt, không nói được nữa.

Chu Tử Thư ngắm nghía khuôn mặt và phần cằm nhẵn bóng của thi thể nọ, nói: “Còn nữa, truyền rằng Phương Bất Tri thân có tàn tật, vị cô nương kia nếu không thoải mái có thể ra ngoài trước, hoặc là quay lưng đi, các ngươi cởi quần hắn là biết có phải thần trộm thật hay không.”

Nữ nhân xấu hổ liếc nhìn thanh niên đồng hành một cái, thanh niên ho nhẹ một tiếng nói: “Tiểu Liên, muội ra ngoài trước đi.”

Nữ tử trẻ tuổi quay người ra ngoài cửa đứng chờ, đưa lưng lại.

Nàng vừa quay người, Ôn Khách Hành lập tức thuần thục cởi quần người chết, nhìn bộ vị đặc thù bị đứt một đoạn, hơi suy tư sờ cằm cảm khái: “Đúng thật là hắn, khó trách trộm đồ trên người ta mà ta lại không hề phát giác.”

Sau đó dứt khoát làm đến cùng lột trần toàn thân Phương Bất Tri, chẳng hề khách khí lục lọi tứ xứ, tìm được hà bao của mình trong một đống đồ linh tinh, mở ra kiểm thử, kinh hỉ phát hiện không thiếu một xu, vì thế hết sức thỏa mãn nhét vào ngực, còn không quên thuận miệng khách khí nói: “Tào huynh, ngươi đến xem xem đồ của ngươi có còn không?”

Tào Úy Ninh và thanh niên bên cạnh trợn mắt há mồm nhìn người này.

Chu Tử Thư lạnh giọng nhắc nhở: “Ôn thiện nhân, người chết làm đầu.” Sau đó mặc kệ ánh mắt khá tán đồng thanh niên xa lạ kia ném đến, lại bổ sung một câu, “Ba lượng bạc ngươi nợ ta giờ có thể trả chưa?”

Ôn Khách Hành vẻ mặt thương tâm: “Ta cũng là của ngươi mà ngươi còn so đo ba lượng bạc?”

Sắc mặt thanh niên xa lạ kia vì thế càng khó coi, Chu Tử Thư đưa tay túm áo Ôn Khách Hành, ném thứ vướng víu này sang bên, ngồi xổm xuống sờ soạng thi thể nọ một lần từ đầu đến chân, nhíu mày cho ra kết luận: “Một chiêu mất mạng, chưởng ấn từ trước ngực xuyên đến sau lưng, hẳn là La sát chưởng.”

Thanh niên xa lạ “a” một tiếng, thất thanh nói: “Ngươi nói là La sát chưởng của Hỉ Tang Quỷ?”

“Chỉ sợ là thế.” Chu Tử Thư gật đầu, nói xong che thi thể, lại bảo với nữ nhân trẻ tuổi ngoài cửa, “Vị cô nương kia có thể vào được rồi.”

Thanh niên xa lạ đánh giá ba người họ một phen, chắp tay nói: “Tại hạ Đặng Khoan, gia sư Cao Sùng, vị này là sư muội Cao Tiểu Liên, hai ta vốn ra ngoài lịch luyện, vài ngày trước được gia sư truyền tin, mới vội vàng về trước Động Đình đại hội, không biết các vị xưng hô thế nào?”

Tào Úy Ninh vội nói: “A, thất kính thất kính, nghe đại danh Đặng thiếu hiệp đã lâu, còn vị cô nương này là nữ nhi của Cao Sùng Cao đại hiệp nhỉ? Tại hạ Thanh Phong kiếm phái Tào Úy Ninh, phụng lệnh chưởng môn tham gia Động Đình đại hội, sư thúc lão nhân gia hẳn ít ngày nữa sẽ đến, trên đường bị vị… vị thần trộm này lấy mất lộ phí, may nhờ vị Chu huynh và Ôn huynh kia trượng nghĩa tương trợ.”

Đặng Khoan nói: “Không biết hai vị anh hùng này là…”

Chu Tử Thư vẫn bảo trì động tác ngồi xổm, nghe vậy quay đầu cười cười với y, nói: “Đâu tính là anh hùng gì? Ta tên Chu Nhứ, chẳng qua là một lãng tử du hiệp đi đâu tính đó, không môn không phái, vị kia…”

Y chỉ Ôn Khách Hành, khéo léo dừng một chút rồi nói tiếp: “Vị Ôn Khách Hành Ôn huynh kia, tuy rằng ra vẻ chính nhân quân tử, kỳ thật là tay lưu manh kinh nghiệm lão đạo…”

Ôn Khách Hành bình tĩnh nói: “A Nhứ, ta chỉ lưu manh với mình ngươi thôi.”

Chu Tử Thư thong thả nói: “Ngươi thật sự quá đề cao tại hạ.”

Hiển nhiên lực chú ý của Cao Tiểu Liên đã hoàn toàn không ở trên thi thể, Đặng Khoan trái lại trấn định, nghe vậy cười cười độ lượng, thái độ cũng không thấp không kiêu, thực có chút dáng vẻ danh môn chính phái, đứng đầu Động Đình, chắp tay nói với hai người: “Hai vị thật là khôi hài, hai vị đã theo Tào huynh đến Động Đình ta, thiết nghĩ cũng là người trong đạo – Chu huynh nói vị thần trộm này cũng chết bởi La sát chưởng của Hỉ Tang Quỷ?”

Y và Cao Tiểu Liên liếc nhìn nhau, Chu Tử Thư và Ôn Khách Hành giả vờ không biết, vẻ mặt ngỡ ngàng. Tào Úy Ninh liền hỏi: “Cũng? Ta nghe nói ngoài Triệu gia trang hình như có người của Quỷ cốc tác loạn, chẳng lẽ là…”Cao Tiểu Liên nói: “Tào thiếu hiệp có điều không biết, lúc trước Thái Hồ Triệu gia trang truyền đến tin tức, nói Đoạn Kiếm sơn trang Mục Vân Ca làm khách ở Triệu gia trang là chết dưới La sát chưởng, Ác Quỷ chúng Quỷ cốc này, quả nhiên làm nhiều việc ác, còn hống hách như thế.”

Nơi đây không còn xa Động Đình, lộ trình chỉ một ngày, hôm sau là đến được, đã có thể nói là địa bàn của vị Cao đại hiệp kia, không biết cô nương này thật sự vì chính nghĩa mà nghĩa phẫn sục sôi, hay bởi vì có người xông vào địa bàn của cha mình mà không vui.

Dù sao Đặng Khoan và Tào Úy Ninh là theo bản năng gật đầu tán đồng: “Không sai.” “Đúng vậy.”

Năm đó lúc võ lâm đại kết minh, tổng cộng có ba tấm “Sơn Hà lệnh”, người đức cao vọng trọng giữ một, phàm có đại tai đại nạn mới có thể dùng, ba tấm “Sơn Hà lệnh” hợp lại, là có thể tổ chức đại hội anh hùng, mời hào kiệt thiên hạ. Hiện giờ ba tấm “Sơn Hà lệnh” này, một ở trong tay “Thiết Phán Quan” Cao Sùng, một ở Thiếu Lâm tự, còn một tấm nghe nói ở trong tay Trường Minh sơn Cổ tăng đã nhiều năm không hỏi thế sự.

Không ngờ lần này tất cả mục tiêu đều chỉ hướng động loạn của Quỷ cốc, có thể kinh động cả Cổ tăng tu tiên vấn đạo không hỏi việc phàm gian trong truyền thuyết kia.

Đặng Khoan và Tào Úy Ninh thương lượng một chút, lại trưng cầu ý kiến mấy người khác, quyết định phải thuê một cỗ xe ngựa đưa thi thể Phương Bất Tri đến chỗ Cao Sùng ngay trong đêm, để phòng đêm dài lắm mộng.

Tào Úy Ninh và Đặng Khoan khá có duyên phận, cơ hồ nhất kiến như cố, Chu Tử Thư lãnh nhãn bàng quan, cảm thấy Cao Sùng kia nhân phẩm ra sao thì không nói, bản lĩnh giáo dục đồ đệ và nữ nhi không tồi, Cao Tiểu Liên kia đi theo bên cạnh, thỉnh thoảng nói chen, nữ hài tử tuổi còn trẻ như vậy mà lời nói cử chỉ lại rất khéo léo, nàng và Cố Tương tuổi tác không chênh lệch lắm nhưng chẳng mảy may ồn ào hay đỏng đảnh, rất có lễ độ.

Ôn Khách Hành bỗng nhiên thở dài cảm khái: “A Tương nhà ta nếu cũng có thể có nhân phẩm như Cao tiểu thư, ta dù chết cũng nhắm mắt.”

Cao Tiểu Liên quay đầu ôn tồn lễ độ cười nói: “Ôn đại ca quá khen.”

Chu Tử Thư cười nhạo một tiếng, thấp giọng nói: “Cao tiểu thư là con gái Cao đại hiệp mà, Cố Tương… kỳ thật cũng là hài tử tốt, chỉ là thượng bất chính hạ tất loạn thôi.”

Ôn Khách Hành nghiêm mặt nói: “A Nhứ, Cao tiểu thư tốt, ta nói một câu sự thật mà thôi, ngươi đừng có ghen tuông đố kỵ…”

Cao Tiểu Liên lập tức hết sức xấu hổ nhìn hai người họ một cái, rảo bước đuổi theo Đặng Khoan và Tào Úy Ninh, Chu Tử Thư và Ôn Khách Hành liền rơi lại phía sau.

Chu Tử Thư khẽ cười một tiếng, hạ giọng nói: “Ôn huynh, tại hạ có một chuyện không rõ – ngươi nói lúc chúng ta vào, vì sao thi thể của Phương Bất Tri kia quần áo không chỉnh? Theo ta được biết, vị Phương huynh kia không phải người mặt trời mọc đi làm, mặt trời lặn đi nghỉ.”
Ôn Khách Hành đưa tay chống cằm, cân nhắc giây lát rồi hỏi: “Ý của ngươi là, Hỉ Tang Quỷ vừa ý Phương Bất Tri kia, muốn quấy rối hắn, gặp phải liều chết chống cự, không được toại nguyện, vì thế nổi giận giết người?”

Nói xong còn lắc lư đầu than thở: “Thật là tự cổ mỹ nhân đa bạc mệnh.”

Chu Tử Thư mặt không biểu cảm nói: “Ôn huynh thật là quá có kiến giải, tại hạ còn tưởng hung thủ kia là vì thứ gì trên người Phương Bất Tri, mới giết người soát thân chứ.”

Ôn Khách Hành sặc giây lát, làm bộ làm tịch gật đầu: “Cũng có chút đạo lý.”

Quay đầu thấy Chu Tử Thư đang nhìn mình với ý tứ sâu xa. Chỉ nghe Chu Tử Thư hỏi: “Trên người Ôn huynh hôm ấy trừ mất hà bao thì còn mất thứ gì khác?”

Ôn Khách Hành nhìn thẳng vào mắt y, thành thật nói: “Có, tiền bạc trong hà bao đều còn nhưng Lưu Ly giáp lại không thấy đâu.”

Trên mặt Chu Tử Thư dần không còn nụ cười, đôi mắt ấy lạnh lẽo đen kịt như bị nước đá xối qua, nhưng Ôn Khách Hành tựa như hoàn toàn không biết, vẫn nói cười bình thường.

Hồi lâu, Chu Tử Thư mới thấp giọng nói: “Ôn thiện nhân, ngươi không giết Bá Nhân, Bá Nhân lại vì ngươi mà chết, nên nói thế nào đây?”

Ôn Khách Hành im lặng, đúng lúc này đằng trước Tào Úy Ninh và Đặng Khoan nhắc tới chuyện Chu Tử Thư dường như bị bệnh, Đặng Khoan mới tính quay đầu hỏi y đêm khuya đi đường có chịu được không, có cần thuê thêm một chiếc xe ngựa, lại thấy bầu không khí giữa hai người này có chút dị thường.

Trên mặt Ôn Khách Hành không còn nụ cười, trong mắt Chu Tử Thư dường như có vẻ gì đó không nói rõ được. Đặng Khoan lấy làm lạ, mới định hỏi thì thấy Ôn Khách Hành hình như bỗng nhiên bật cười, ra tay như điện nắm cằm Chu Tử Thư, cúi đầu hôn nghiến lấy.

Thế là Đặng Khoan trợn mắt há mồm đứng một hồi, dù sao cũng là phong phạm đại gia, một lúc lâu mới gượng gạo quay đầu đi, cố ra vẻ trấn định nói với Cao Tiểu Liên và Tào Úy Ninh cũng đang sững người: “Đã… đã như vậy, bốn người chúng ta cứ đi trước một bước, đi trước một bước…”

Đáng tiếc vừa thiếu chú ý thì ngay cả nhân số cũng đếm sai mất.

Cho đến khi ba người bỏ chạy xa tít chẳng dám quay đầu, Chu Tử Thư mới giãy khỏi sự kiềm chế của Ôn Khách Hành, nện một quyền ngay bụng y, sắc mặt lạnh lùng: “Ôn huynh, trò đùa này không buồn cười chút nào.”

Ôn Khách Hành cong lưng ôm bụng, trên mặt vẫn còn ý cười làm lòng người thoáng không thoải mái, thấp giọng nói: “Ta không giết Bá Nhân, Bá Nhân vì ta mà chết? A Nhứ, ngươi nghĩ sai rồi nhỉ?”

Chu Tử Thư lạnh lùng nhìn y chằm chằm.

Ôn Khách Hành chậm rãi đứng thẳng dậy, trên đại lộ nửa đêm tĩnh mịch, y thấp giọng nói như thở than: “Trong Lưu Ly giáp, khả năng có võ công tuyệt thế, khả năng có bảo vật địch quốc, ai mà không muốn?”

Y im tiếng cong cong khóe miệng, khóe mắt lại không có nét cười: “Phương Bất Tri kia là hạng cẩu đạo gà gáy, làm việc toàn bằng tư dục bản thân, phàm thứ coi trọng ngay cả tiền cứu mạng của người ta cũng chẳng ngó ngàng ra tay lấy ngay, hắn không muốn? Hỉ Tang Quỷ kia, làm nhiều việc ác, bị bức bất đắc dĩ phải vào Quỷ cốc, nhiều năm qua sống cuộc sống người không ra người quỷ không ra quỷ, hắn không muốn? Ngươi không muốn sao? Ngươi miệng nói tích đức hành thiện, chẳng ngoài sợ xuống suối vàng có mười tám tầng địa ngục chờ thẩm những chuyện thẹn với lòng mà ngươi làm kiếp trước kiếp này, ta hỏi ngươi, nếu có thứ như vậy, cho ngươi từ đây thiên hạ vô địch, không sợ nửa đêm canh ba quỷ gõ cửa, ngươi không muốn sao?”

Chu Tử Thư lắc đầu cực chậm, giễu cợt: “Ta vốn không sợ nửa đêm canh ba quỷ gõ cửa.”

Nói xong quay người rảo bước đi ngay chẳng nhìn y một lần.

Ôn Khách Hành nét mặt tối tăm không rõ nhìn chằm chằm bóng lưng y một hồi, bỗng nhiên lại cười rộbảo: “Chu thánh nhân, mùi rượu hoa quế, thật là không tồi.”

Chu Tử Thư muốn làm bộ không nghe thấy, nhưng vẫn không nhịn được giơ tay áo, ra sức lau miệng, lòng mắng: Ôn Khách Hành, bà mẹ ngươi!

Chương 18: Động Đình

Động Đình thật là náo nhiệt cực kỳ, trong một đêm vô số nhân vật giang hồ đổ xô đến, nam nữ già trẻđủ mọi hạng người cùng một danh hào, sau đó tự ôm mưu mô mạnh ai nấy làm.

Còn chưa quá một ngày, đám Chu Tử Thư tổng cộng đã ăn cơm ở hai tửu lâu, vây xem ba bốn cuộc xung đột.

Chu Tử Thư cảm thấy nơi đây quả thật hệt như chợ chó, từng kẻ sủa gâu gâu đấu đá loạn xạ, suốt ngày bởi vì những việc lông gà vỏ tỏi mà cắn xé nhau, cuối cùng cũng chẳng biết những anh hùng hảo hán này sẽ rơi xuống kết cục gì.

Đặng Khoan và Cao Tiểu Liên dẫn theo mấy người đi gặp Cao Sùng trước. Thiên hạ chỉ có ba Sơn Hà lệnh chủ, Thiếu Lâm chính là Bắc Đẩu võ lâm, lấy thế mà thắng, Trường Minh sơn Cổ tăng thần long kiến thủ bất kiến vĩ, lấy võ mà thắng, dường như chỉ có vị Cao đại hiệp này là một người chân chính nhập thế, chân chính quảng giao các đại môn phái, nhân lộ rộng nhất, ảnh hưởng lớn nhất.

Ông ta cũng chẳng phải đại hiệp ngọc thụ lâm phong tiêu sái phiêu dật gì, thoạt nhìn không anh tuấn, không hung ác, ngược lại là một vị lão nhân gia tuổi cao, tóc mai hoa râm, vừa mập vừa lùn. Lúc nói chuyện trung khí đầy đủ, rất có tinh thần, tiếng cười đặc biệt sang sảng.

Chu Tử Thư vừa thấy ông ta là ngay lập tức hiểu vì sao Cao Sùng có thể có địa vị hôm nay.

Mỗi người đều có khí chất riêng biệt, sau đó mọi người sẽ tự động căn cứ những khí chất không nhìn thấy không sờ được này mà vật họp theo loài, người phân theo đoàn.

Chẳng hạn như loại Ôn Khách Hành Chu Tử Thư, trong mắt người ngoài có lẽ chỉ là một tên ăn mày quỷ bệnh lao mặt mày xanh xao xiêu xiêu vẹo vẹo, hoặc là tiểu lưu manh đại du côn miệng lưỡi trơn tru yêu thích nam sắc, chưa chắc có một chút đặc sắc, song một khi thâm giao, kẻ nhạy bén có thể cảm giác được sự bất đồng vi diệu trong đây.

Vô luận là Chu Tử Thư hay Ôn Khách Hành, có lẽ họ cũng có thể trà trộn vào đoàn người mà không gây chú ý, nhưng nói cho cùng không thuộc đoàn đấy, cho nên tự nhiên chẳng đi dung nhập, trà trộn vào cũng chỉ thành bối cảnh không tạo sự chú ý.

Nhưng Chu Tử Thư mỗi khi Ôn Khách Hành tới gần đều sẽ đề phòng theo bản năng, Ôn Khách Hành cũng có thể cảnh cáo Cố Tương đừng trêu chọc y ngay lần gặp mặt đầu tiên.

Đây là một loại bản năng nhận biết đồng loại.

Nhưng trên người Cao Sùng không có loại đặc chất này.

Ông ta có thể xưng huynh gọi đệ với bất cứ ai, khi đứng trước mặt người khác, đối phương sẽ tự động nhãng qua thân phận bối cảnh tuổi tác của ông ta, vô luận già trẻ, vô luận là danh môn chính phái hay lãng tử du hiệp, đều có thể sinh ra cảm giác thân thiết như ông ta là người có tuổi tác và kinh lịch giống mình.

Chu Tử Thư và Ôn Khách Hành đều không tự chủ được chấm dứt những lời ba hoa vô nghĩa, trầm mặc quan sát vị Cao đại hiệp trứ danh này, chỉ thỉnh thoảng mở miệng hàn huyên, khách khí trả lời một số vấn đề tất yếu.

Chu Tử Thư không nhịn được nghĩ, nếu Thiên Song cũng có nhân tài như vậy…

Nhưng dõi mắt ra cả thiên hạ, cũng chỉ có một Cao Sùng.

Họ xem như đến sớm, vài hôm sau đại biểu của các đại môn phái lục tục kéo tới, ven Động Đình hồ thành một đại hội nhận thân, mỗi ngày gặp nhau nhất định là: “A! Vị này đúng là mỗ mỗ mỗ, nghe đại danh đã lâu nghe đại danh đã lâu… Không dám nhận không dám nhận, phải, đám Quỷ cốc làm nhiều việc ác, vi họa võ lâm từ lâu, người người đều phải tru diệt, ta tự nhiên nên đồng lòng hợp sức, vì võ lâm chính đạo mà xuất đầu…”

Ở lại mấy ngày, Chu Tử Thư quả thực phải chai cả tai, nhưng lúc y buồn chán, Ôn Khách Hành lại trở nên xuất quỷ nhập thần, bên tai không có tiếng huyên náo của người kia, thật sự hơi quạnh quẽ.

Y mặc tấm áo bào mới Cao gia cung cấp, dạo bước trên đường cái. Hiển nhiên hưởng sái đám Tào Úy Ninh, Chu Tử Thư sống tại Cao phủ rất dễ chịu, mỗi ngày ăn uống no nê, cuối cùng còn thay bộ quần áo rách rưới, khoác một thân y phục đẹp đẽ, song ngược lại chỉ không quen, vải thô áo đay mặc lâu, lại cảm thấy gấm vóc kia trơn tuột lạnh lẽo, khoác trên người hệt như nước mũi.

Lại nhìn đôi bàn tay gầy đét vàng như nghệ, khuôn mặt đồng dạng gầy đét vàng như nghệ lộ bên ngoài, Chu Tử Thư chỉ đành lắc đầu tự giễu. Thân thể sắp bị Thất khiếu tam thu đinh rút khô kia có phần không gánh nổi bộ quần áo này, như một bộ xương lắc lư chực ngã miễn cưỡng gánh một tấm vải, bản thân cũng cảm thấy diện mạo mình hết sức dung tục, ngẫu nhiên nhìn thoáng qua trong gương là chẳng thèm nhìn lần thứ hai, cảm thấy quả thật mặc long bào cũng chẳng giống Thái tử.

Trong lòng thầm nghĩ, đại khái là Ôn Khách Hành theo mình như đuổi chết chỉ lo đi, chưa kịp gặp những nam hoa khôi biết thêu khăn hoa lan đó của y, thật sự đói bụng ăn quàng, mới cả ngày bám theo mình nói hươu nói vượn “vo ve vo ve”.

Không phải nói làm lính ba năm, heo nái cũng có thể biến thành thiên tiên sao? Chu Tử Thư cảm thấy trạng thái của Ôn Khách Hành cũng chẳng khác lắm, có điều chỉ sợ vị huynh đài này thấy hứng thú với heo đực thôi.

Hôm nay y một mình lên tửu lâu, chọn một chỗ ngồi dựa cửa sổ, gọi mấy món ăn, một bầu rượu vàng, vừa phơi nắng vừa chậm chạp uống.

Ôn Khách Hành vừa đi vào liền trông thấy bóng lưng y, không biết vì sao lại cảm thấy bóng lưng Chu Tử Thư rất đặc biệt, trong rất nhiều người, luôn có thể vừa nhìn là nhận ra ngay.Lưng Chu Tử Thư không phải luôn thẳng, đại đa số thời điểm y chỉ uể oải cong thành một độ cong không ảnh hưởng đại nhã, tư thế thoạt nhìn vô cùng thoải mái, Ôn Khách Hành luôn cảm thấy dường như trong lòng y chẳng có chuyện gì hết, chỉ nhìn thôi là cảm thấy lòng đặc biệt an tĩnh thanh thản.

Y không cầm được dừng bước, biểu cảm trống không, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm bóng lưng thanh thản của Chu Tử Thư một hồi, trong lòng bỗng nhiên dâng lên mùi vị đặc biệt nào đó – đặc biệt không mùi vị.

Cảm thấy dường như người nọ đang dùng tư thái không tiếng động này để cười nhạo kẻ rõ ràng bôn ba vì đủ mọi việc, trong lòng nặng trĩu các chuyện, còn nhất định phải giả bộ không hề gì là mình đây.

Chu Nhứ – y nghĩ, người như lục bình, thân như tơ liễu.

Thế đạo mênh mang, tam sơn lục thủy, người như thế nào có thể dứt khoát một thân, chẳng hề để ý mà lẻ loi độc hành giữa đất trời, chẳng để bụng điều gì, chẳng sốt ruột điều gì?

Rồi lại không phải là đạm mạc – Y có hỉ nộ ái ố, nhưng cảm xúc ấy đến nhanh đi cũng nhanh, thoáng cái qua ngay, sau nháy mắt tựa như chẳng ghi nhớ được gì.

Ôn Khách Hành cúi tầm mắt hít một hơi thật sâu, giây lát trên mặt lại lộ ra nụ cười khiến người ta nhìn là muốn đập bẹp kia, dạo bước đi qua ngồi xuống đối diện Chu Tử Thư, tuyệt không khách khí tự cầm một cái chén, đoạt lấy bầu rượu trong tay Chu Tử Thư, rót đầy chén, uống một hớp nhỏ rồi bình luận: “Rượu này, cũng coi như có thể tạm chấp nhận.”

Chu Tử Thư uể oải nhìn y kêu: “Tiểu nhị, đổi một bầu hảo tửu, thêm hai món chiêu bài, tính vào y.”

Ôn Khách Hành nhìn y không nói gì, Chu Tử Thư cười khẽ, để tỏ vẻ mình không phải loại vắt chày ra nước, ngay cả một ngụm rượu cũng chẳng muốn mời, còn cố ý giải thích: “Ngươi còn nợ ta ba lượng bạc, sớm trả hết không mất lãi, có lợi.”

Ôn Khách Hành trầm mặc hồi lâu, chỉ có thể nói: “… Đa tạ.”

Chu Tử Thư híp mắt cười nói: “Ôn huynh không cần khách khí.”

Ôn Khách Hành nhìn dáng vẻ ấy, bỗng nhiên đặc biệt muốn chọc ghẹo y, đúng lúc này cửa tửu lâu Chu Tử Thư đang quay lưng lại chợt có người nói: “Chúng ta ở đây nghỉ chân ăn chút gì đó trước, buổi chiều lại đi gặp Cao huynh.”

Sau đó một thanh âm khác khá quen nói tiếp: “Vâng, toàn dựa vào bá phụ an bài.”
Ôn Khách Hành liền nhìn thấy một màn khá có tính hí kịch, chủ nợ vừa rồi còn hết sức tỉnh táo nhắc nhở y phải tính lợi tức bỗng nhiên lảo đảo, “bịch” một phát “say” ngã lên bàn, ngón tay còn cầm ly rượu không buông, mặt dán xuống bàn, hướng ra ngoài cửa sổ, như đang ngọ nguậy muốn dậy, lại như là không làm sao dậy được, còn ồm ồm nói một câu: “Không say… còn có thể uống thêm bầu nữa…”

Chu Tử Thư và Trương Thành Lĩnh chuyến ấy, Ôn Khách Hành và Cố Tương đi theo đằng sau, cho nên tuy rằng Chu Tử Thư phát hiện được, Trương Thành Lĩnh lại không hay biết, gã khi đó tâm thần đều bị thương, chẳng có thời gian chú ý, mặc dù từng gặp Ôn Khách Hành một lần ở ngôi miếu đổ nhưng không hề có ấn tượng gì.

Mà Chu Tử Thư vừa nằm sấp xuống như vậy, đúng lúc đám Trương Thành Lĩnh Triệu Kính đi ngang qua không phát hiện bộ dáng của y, cũng chẳng lưu tâm nhiều, lập tức đi ngang qua họ lên gian nhã lầu hai.

Sau khi họ lên, vừa vặn tiểu nhị bưng rượu thịt đến, nhìn thấy còn khá sửng sốt hỏi: “Vị khách quan này không phải vừa nãy còn rất tỉnh táo sao, say nhanh như vậy…”

Hắn còn chưa kịp sửng sốt xong, đã thấy Chu Tử Thư điềm nhiên ngồi dậy, chẳng nhìn rượu thịt lấy một lần, không nghiêng không ngả nhận bầu rượu.

Tiểu nhị trợn mắt há mồm, Chu Tử Thư phất tay nói: “Vừa nãy chẳng phải ta đã nói không say, còn có thể uống một bầu nữa sao, ta chưa bao giờ nói bừa đâu.”

May mà tiểu nhị cũng coi như kiến thức rộng rãi, vì thế đờ đẫn quay người, chân không chạm đất đi mất.

Ôn Khách Hành lúc này mới cười hạ giọng hỏi: “Ngươi sợ tên nhóc đó?”

Chu Tử Thư chẳng buồn ngước lên, nói: “Ta sợ gã làm gì?”

Ôn Khách Hành nhìn y: “Vậy ngươi trốn cái gì?”

Chu Tử Thư không nhanh không chậm sẵn lạc uống rượu, hàm hàm hồ hồ nói: “Phiền toái, tiểu quỷ đó vừa thấy ta là đuổi theo kêu sư phụ nọ sư phụ kia, dính người lắm, hệt như một nha đầu.”

Ôn Khách Hành nhướng mày, lại hỏi: “Vậy ngươi lúc đó cứu gã làm gì, còn đem bán mình mỗi hai đồng bạc?”

Chu Tử Thư nhai lạc “rột rột”, hồi lâu mới chậm chạp nói: “Thấy gã đáng thương.”

Ôn Khách Hành nghe vậy im lặng một lúc, bỗng nhiên lấy hà bao từ trong lòng, cầm vài mẩu bạc vụn, đếm cẩn thận hồi lâu, đẩy ra trước nói: “Ba lượng hai, ba lượng trả ngươi, cho ngươi thêm hai đồng, ngươi cũng bán cho ta đi, cam đoan về sau nuôi ngươi ăn ngon mặc đẹp, còn không có ai truy sát.”

Chu Tử Thư cúi mắt nhìn thoáng mớ bạc vụn ngân quang lấp lánh kia, một tay cầm ly rượu, khá hưởng thụ uống một ngụm, trước tiên đẩy hai lượng về, nói: “Trừ vào tiền rượu hôm nay.”

Ngẫm nghĩ rồi lại đẩy nốt hai đồng kia về: “Không bán.”

Ôn Khách Hành cười tít mắt không nhìn ra là cảm xúc gì, hỏi: “Tại sao không bán?”

Chu Tử Thư đơn giản thẳng thắn bình phẩm: “Thấy ngươi đáng ghét.”

Ôn Khách Hành liền cười rộ lên như được khích lệ.

Nửa tháng sau, thiên hạ anh hùng tập hợp ở Động Đình, Cao Sùng mượn một đại tự viện lân cận Động Đình, quyết định lần đại hội anh hùng này ở đây, lại qua nửa ngày, Thiếu Lâm tự Từ Mục đại sư dẫn mấy đệ tử đến, mang đến tấm Sơn Hà lệnh thứ hai.

Trường Minh sơn Cổ tăng không phụ sự mong đợi chưa hề xuất hiện trước mặt mọi người, chỉ phái một đồ nhi tầm hai mươi, thập phần tiên phong đạo cốt mang đến tấm Sơn Hà lệnh cuối cùng.

Ngay đêm ba tấm Sơn Hà lệnh tề tựu, Cao gia trang bốc cháy.

Chương 19: Hỏa tiêu

Chu Tử Thư vừa qua nửa đêm là không cách nào ngủ được, đang ở trong phòng điều tức, bỗng nhiên nghe thấy tiếng kêu la rát bỏng cổ họng kinh thiên động địa bên ngoài. Y nhíu mày, đứng thẳng dậy, đẩy cửa sổ, thấy không ít người quần áo xộc xệch chạy qua dưới cửa sổ phòng y, sau đó một luồng khói lửa thốc vào mặt.

“Cháy rồi! Cháy rồi!”

Trong bóng đêm lạnh băng bắt đầu tràn ngập khói đặc, xem ra nơi cháy cách y không xa, Chu Tử Thư thầm nghĩ, dù sao đây là Cao gia trang, có mặt ngần ấy người, nhìn khói này là biết lửa mặc dù không nhỏ nhưng không phải là không thể khống chế. Y chẳng muốn đa sự, cũng cảm thấy hơi sặc, liền đưa tay định khép cửa sổ.

Bỗng nhiên một bàn tay vươn đến, tự nhiên ngăn cổ tay y đang muốn đóng cửa sổ, còn ái muội sờ soạng mu bàn tay y một phen, tiếp đó một người nhanh nhẹn từ ngoài cửa sổ nhảy vào, cười cười với Chu Tử Thư, quay lưng đóng cửa sổ.

Chu Tử Thư đánh giá Ôn Khách Hành khách không mời này từ trên xuống dưới, mới định nói thì mũi hơi ngứa, liền quay đầu hắt xì, không thèm nể mặt nhíu mày lui lại hai bước, bảo trì khoảng cách nhất định với vị “bánh thơm” chẳng biết mới lăn ra từ đống son phấn nào.

Ngắm nghía vị Ôn đại thiện nhân này, chỉ thấy tóc y chưa buộc, dùng dây cột tóc thô cột tạm, tuy không thể nói là quần áo lộn xộn nhưng cổ áo mở rộng, trên vạt áo trắng như tuyết dính một điểm đỏ thắm, ống tay áo xộc ra mùi son phấn sặc người, còn có dấu vết ái muội do móng tay cào trên cổ tay… cùng với vẻ mặt phóng túng, quả thực chỉ sợ người khác không biết y đi ngủ hoa nằm liễu.

Chu Tử Thư bỗng nhiên theo bản năng chỉnh vạt áo ngồi ngay ngắn, cảm giác ưu việt trên đạo đức tự nhiên sản sinh, có một nháy mắt như vậy, y cơ hồ cảm thấy so với Ôn Khách Hành thì mình gần như là một chính nhân quân tử không nói cười tùy tiện.

Ôn Khách Hành ngồi phịch lên giường y, cảm thấy chăn lạnh băng, hiển nhiên chủ nhân gian phòng này đã sớm dậy, vì thế mở miệng nói ngay: “Đừng ra vẻ đạo mạo nữa, ta nói, ngươi đêm hôm khuya khoắt không ngủ được, chẳng lẽ tịch mịch? Cũng không chịu sớm nói, sớm nói thì đã dẫn ngươi cùng đi… Động Đình, hà, Động Đình thật là nơi tuyệt vời, chung linh dục tú, địa linh nhân kiệt.”

Chu Tử Thư khẽ cười một tiếng, không làm bộ làm tịch nữa, y cũng khá tự mình hiểu lấy, người khác nghiêm trang, tất nhiên chính là nghiêm trang, bản thân y trở nên nghiêm trang, cứ như thể giải thích cho người ta “trong ngoài bất nhất”, “ra vẻ đạo mạo”, “miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, một bụng nam đạo nữ xướng” là gì.

Liền ẩn ý nhìn Ôn Khách Hành một cái, chậm rãi nói: “Ôn huynh chọn thời gian ra ngoài khéo thật đấy, ngươi vừa mới đi thì ngay lập tức cháy…”

Y còn chưa nói xong câu này, Ôn Khách Hành bỗng nhiên xanh xám mặt, cả giận nói: “Cái rắm, ta đi mấy canh giờ rồi!”

Chu Tử Thư sửng sốt, không hiểu y đang phẫn nộ điều gì, liền thấy Ôn Khách Hành không ôm hảo ý đánh giá mình trên trên dưới dưới một phen, vẻ giận dữ trên mặt rút đi, lại lộ ra nụ cười đáng khinh: “A Nhứ đang đổi cách nói chuyện sao, ngươi tẩy sạch dịch dung trên mặt, ta sẽ cho ngươi xem… thời gian có dài không.”

Nói xong còn đặc biệt ẩn ý đưa tay quệt miệng, lại le lưỡi liếm khóe miệng một chút, giống như đang hồi vị cái gì.

Chu Tử Thư ngây người nhìn y một hồi, ngây người đưa cái chén không lên miệng ra vẻ muốn uống, dốc cả buổi trời chẳng dốc được gì, mới phát hiện bên trong không một giọt nước, Ôn Khách Hành hưng trí nhìn y, trong lòng thầm nghĩ, tuy rằng không nhìn thấy gương mặt chân thật của người này, nhưng y khẳng định là đỏ mặt rồi. Càng nghĩ càng cảm thấy cao hứng, sau đó không nhịn được cười “phì” ra tiếng.

Chu Tử Thư nghiến răng nghiến lợi gằn ra vài chữ: “Tại hạ kính tạ bất tài.”

Ôn Khách Hành cười ngặt nghẽo.

May là hiện tại ánh mắt mọi người đều bị nơi cháy thu hút, bằng không tên này nhất định sẽ bị đập – có ai thấy nhà người ta cháy mà còn cười như vậy không? Chu Tử Thư cảm thấy từ “thiếu đạo đức” này, quả thực chính là lượng thân làm cho Ôn Khách Hành.

Vì thế y đứng dậy, buộc lại mái tóc xõa xuống, quay người đi ra ngoài, thà rằng ra ngoài khói hun lửa cháy một phen, cũng tốt hơn chán cùng ai đó ở chung một phòng.

Thế lửa nhìn chung đã bị áp chế, là một gian khách phòng của Cao giabốc cháy, trên cơ bản đêm nay tất cả vật sống của Cao gia trang đều bị kinh động. Cao Sùng đang xanh xám mặt nghiêng đầu nói gì đó với Đặng Khoan.

Cao Tiểu Liên cũng ở bên, thấy y ra mặt mày lo âu gật đầu với y, khá áy náy nói: “Thật sự xin lỗi, Chu đại ca, không ngờ xảy ra chuyện như vậy, phá mộng đẹp của huynh.”

Ấn tượng của Chu Tử Thư với nàng khá tốt, y cười cười, nhẹ giọng hỏi: “Có biết là phòng vị nào cháy không?”Chưa dứt lời đã thấy Ôn Khách Hành xách một kiện ngoại bào, nghênh ngang từ trong phòng y đi ra, đưa tay khoác lên người Chu Tử Thư, sau đó cằm gác lên hõm vai y, uể oải ngáp một cái, như còn buồn ngủ mà cười thăm hỏi Cao Tiểu Liên.

Cao Tiểu Liên lập tức đỏ mặt, vội vàng phi lễ chớ nhìn mà dời ánh mắt sang bên, nói cực nhanh: “Nghe nói là vị tiểu công tử Trương gia trang kia, chẳng qua người không việc gì, y đêm nay nói chuyện với phụ thân và Triệu bá bá đến tận khuya, liền nghỉ tạm ở sương phòng…”

Cô nương tội nghiệp đôi mắt mất tự nhiên nhìn lung tung, liền thấy cánh tay Ôn Khách Hành đang ôm eo Chu Tử Thư, rồi cả vết cào trên cổ tay kia nữa, vì thế mặt càng đỏ hơn, ấp úng một tiếng: “Ta đến chỗ phụ thân thăm Trương Thành Lĩnh.”

Sau đó cúi đầu rảo bước chạy mất.

Chu Tử Thư lúc này mới đưa tay nắm cổ tay Ôn Khách Hành, gỡ tay y khỏi người mình, xương cốt phát ra tiếng “rắc rắc”, hết sức phối hợp với biểu cảm nghiến răng nghiến lợi trước mắt.

Ôn Khách Hành cười nói như hoàn toàn không phát hiện: “A Nhứ, chẳng phải tiểu đồ đệ của ngươi không việc gì sao, đanh mặt với ta làm gì?”

Chu Tử Thư lại không buông cổ tay y, còn xách lên trước mặt đánh giá tử tế một phen, sau đó cười cười, nheo mắt lạnh lùng nhìn Ôn Khách Hành, hỏi: “Không biết là vị mỹ nhân nào móng tay ác như vậy, để lại cho Ôn huynh ngươi một… dấu ấn dễ coi như thế?”

Mắt Ôn Khách Hành thoắt cái sáng rực: “A Nhứ, ngươi muốn ghen sao?”

Chu Tử Thư nói: “Ta muốn ăn ngươi.”

Ôn Khách Hành trợn tròn mắt lăng lăng nhìn y hồi lâu, quả thực vui mừng quá đỗi, cười nhẹ nói: “Được, vào phòng, ta cho ngươi tùy tiện ăn, ăn mấy lần cũng được.”

Lại có kẻ có thể thời thời khắc khắc đều vô sỉ như vậy, Chu Tử Thư ngoài cười trong không cười hừ lạnh một tiếng, ném cổ tay Ôn Khách Hành về lại ngực y, quay đầu nhìn Trương Thành Lĩnh bị cả đám người bao vây một cái, vẻ mặt hơi suy tư, sau đó quay lưng muốn về phòng. Trong phòng Trương Thành Lĩnh không thể vô duyên vô cớ bốc cháy, nửa đêm nửa hôm Ôn Khách Hành lại đi nơi nào? Vì sao giấu đầu hở đuôi lợi dụng mình đóng kịch trước mặt Cao Tiểu Liên?
Lúc này Ôn Khách Hành ở đằng sau bỗng nhiên hỏi một câu cực nhẹ: “A Nhứ, thời gian dài như vậy, ta lại chưa bao giờ thấy ngươi ngủ sau nửa đêm, chẳng lẽ ngươi…”

Đồng tử Chu Tử Thư hơi co lại, tuy rằng mặt không biểu cảm nhưng vẫn không nhịn được dừng bước.

Chỉ nghe y tiếp tục nói: “Chẳng lẽ một mình trong khuê phòng tịch mịch thái quá, trằn trọc cả đêm không thể ngủ…”

Chu Tử Thư rảo bước hướng đến phòng mình, giống như miệng Ôn Khách Hành phun ra là rắm chứ chẳng phải lời nói, làm y ngạt chạy chỉ sợ không kịp.

Ôn Khách Hành cười cười, không nói thêm gì nữa. Y đứng tại chỗ, xa xa nhìn về phía Trương Thành Lĩnh mấy tháng ngắn ngủi đã gầy rộc, thiếu niên dường như cao hơn một chút, khuôn mặt tái nhợt như người chết, ngậm chặt miệng, đôi mắt vừa đen vừa sáng, lộ ra chút quật cường, chút kìm nén, cả người như lửa, bỗng nhiên đốt con thỏ nhỏ chỉ biết khóc kia thành con sói nhỏ.

Ôn Khách Hành đã hơi tin tưởng tiểu tử này quả thật là con cháu Trương gia. Sau đó y cười khẽ, mở miệng im tiếng nói với phương hướng Trương Thành Lĩnh: “Phải cẩn thận đấy, tiểu tử.”

Hôm kế Ôn thiện nhân bỗng nhiên phát hiện “Chu thánh nhân” từ sau khi Trương Thành Lĩnh đến thì không ra khỏi phòng kia sáng sớm đã chẳng thấy bóng dáng, trong phòng chỉnh chỉnh tề tề như chưa từng có ai ở.

Chu Tử Thư cũng không biết vì sao mới sáng sớm mình đã âm thầm đi theo tên nhóc Trương Thành Lĩnh, để phòng vạn nhất, y còn đặc ý tìm một tấm mặt nạ da người, che thêm một tầng lên lớp da mặt đã gia công một lần.

Y ẩn nấp giữa đám đông, đi lại vô tung như một u linh, chẳng ai chú ý tới người xa lạ mặc quần áo nhạt màu này, nhìn qua là quên, y đi qua ngay trước mắt, tuyệt không thể dẫn đến lực chú ý của người khác hơn một cơn gió.

Chu Tử Thư bảo trì một khoảng cách không xa không gần với Trương Thành Lĩnh, nhìn cái gọi là võ lâm thịnh sự này, mỗi người đều đang biểu đạt lập trường nghĩa phẫn đầy ngực của mình, mà hài tử có tư cách biểu đạt lập trường nhất kia lại chỉ ở một bên, im lặng nhìn hết thảy.

Mắt gã mở rất to, chân thật ánh mặt mũi mọi người. Chu Tử Thư bỗng nhiên nhớ đến một người – thanh niên mày rậm mắt to đứng dưới gốc hoa đào ngày ấy y nhìn thấy trong địa huyệt u ám đáng sợ.

Lương Cửu Tiêu.

Phảng phất nhớ đến chuyện lúc nhỏ, tên nhóc Lương Cửu Tiêu kia gọi y là sư huynh, cứ thích bám trước bám sau vướng víu quẩn chân, lải nhải không thôi, chưa hề có lúc nào ngừng nghỉ. Người lại ngốc nghếch, dạy cái gì cũng chậm nửa nhịp.

Khi đó Chu Tử Thư cũng còn nhỏ tuổi, không kiên nhẫn lắm, hết sức bất mãn với việc sư phụ ném tên nhóc này cho mình, bực mình là sắc mặt cũng chẳng dễ coi.

Y làm đại sư huynh không tiện nổi giận, được cơ hội liền vòng vo âm dương quái khí đâm gã vài câu, nhưng tiểu tử kia như là không có thần kinh, xua đuổi thế nào cũng chẳng đi, còn chỉ chấp nhận y.

Người khác học một lần, Lương Cửu Tiêu học hai ba lần, không hiểu là hỏi, hỏi đại sư huynh bực cả mình, nói vài câu không dễ nghe, Lương Cửu Tiêu liền nghe, chờ đại sư huynh nguôi giận lại hỏi tiếp.

Cũng giống như tiểu gia hỏa Trương gia kia, là cao da chó, dán lên rồi không sao hất rơi.

Thế nhưng… Ai mà biết cao da chó rồi một ngày cũng có thể rơi mất? Ai lại biết, Tứ Quý trang chủ, thủ lĩnh Thiên Song năm đó phong quang vô hạn, một ngày kia sẽ đứng giữa đoàn người không hề có cảm giác tồn tại, nhìn chằm chằm một hài tử choai choai hơn mười tuổi, hoài tưởng năm đó mà buồn bã thương tâm?

_________________

Chương 20: Hồng y

Ông trời không hề bởi vì thiên hạ anh hùng tề tựu Động Đình mà nể mặt, hôm nay trời âm u, giống như một cơn mưađang trĩu giữa không trung, chuẩn bị rơi xuống bất cứ lúc nào, khí ẩm lành lạnh bốc hơi đập lên mặt, mà lá rụng đã tiêu điều.

Chính lúc này, chung quy có người buồn bã thương tâm, cảm thán không biết quê nhà nơi nào, ba mươi năm, nguyên là một giấc mộng dài.

Cao Sùng nhường Từ Mục đại sư thủ tịch, bản thân ngồi bên, Chu Tử Thư tránh giữa đám đông, chỉ nghe thiếu niên bên cạnh bỗng nhiên cảm thán một tiếng: “Nếu có một ngày kia, ta nên như ông ấy.”

Tây Sở bá vương Hạng Vũ gặp nghi trượng của Thủy Hoàng đế, mở miệng liền nói “Có thể cướp mà thay”, Quang Vũ đế Lưu Tú lúc nhỏ, cũng từng si si ngốc ngốc cảm khái “Sĩ hoạn nên làm Chấp kim ngô, cưới vợ nên như Âm Lệ Hoa”. Thế gian này biển người mờ mịt, ai mà không muốn trổ hết tài năng, oanh oanh liệt liệt làm anh hùng một thời đây?

Thiếu niên chính là cảnh xuân tươi đẹp, ai không từng ngước nhìn một cái bóng nào đó, cắn răng nắm tay nói một câu “Nếu có một ngày kia, ta nên như y”?

Thiên hạ ta bàng, sinh sát ta đoạt.

Nhưng phong quang vô lượng rồi, lại thế nào đây?

Chu Tử Thư sư tôn sớm mất, Tứ Quý trang quần long không đầu, trọng trách kia cứ thế đè trên vai đại sư huynh y đây – nhưng đại sư huynh lại có thể lớn cỡ nào? Năm ấy tính đâu ra đấy, y chẳng qua mới hơn mười lăm.

Đương kim Hoàng thượng khi mười lăm tuổi còn đang ẩn nhẫn giấu tài đủ kiểu, Nam Ninh vương khi mười lăm tuổi còn đang rượu chè giấu minh bạch làm hồ đồ, ngay cả Nam Cương Đại vu trước mắt được võ lâm Trung Nguyên truyền đến vô cùng kỳ diệu kia, khi mười lăm tuổi cũng chẳng qua là đứa trẻ tha hương làm con tin, đầy bầu phẫn uất lại không thể nề hà.

Vì thế Lương Cửu Tiêu phảng phất trở thành niềm an ủi duy nhất, nương tựa lẫn nhau.

Nhưng vết rách bắt đầu từ khi nào?

Có lẽ là năm đó Lương Cửu Tiêu lần đầu tiên lên kinh, thấy tranh đấu thối nát kia, thấy đoạt đích ngày càng nghiêm trọng kia, thấy thủ túc tương tàn, thấy rất nhiều những tội nghiệt, vu oan, giá họa, thậm chí việc giết hại trung lương đại sư huynh gã một lòng sùng bái tự tay làm…

Lúc này Cao Sùng đã đứng dậy, trung khí tràn trề công khai lên án Quỷ cốc với các lộ anh hùng.

Chu Tử Thư hơi cúi mắt, không hề nhúc nhích, như là đang ngủ, ngôn ngữ Lương Cửu Tiêu từng chất vấn y, từng chữ từng chữ, bao nhiêu năm qua y chưa từng quên.

“Các người lại là vì cái gì? Quyền thế? Hoàng vị? Vinh hoa phú quý?”

“Huynh còn tiếp tục như vậy thì sẽ không có kết cục tốt, tỉnh lại đi!”

“Sư huynh, giết người đền mạng…”

Giết người đền mạng? Giết người lại cần gì đền mạng, thế gian này có rất nhiều biện pháp khiến người ta sống không bằng chết – Chu Tử Thư cười như tự giễu, thầm nghĩ, Cửu Tiêu à, kỳ thật chúng ta đều sai rồi.

Chính lúc này, bỗng nhiên nơi không xa truyền đến tiếng hừ nhẹ, một thanh âm chói tai chợt cắt ngang Cao Sùng, cũng cắt ngang luồng suy nghĩ của Chu Tử Thư, tiếng người nọ thoạt nghe như một đứa trẻ, âm điệu lại kỳ quái, còn hơi khàn khàn. Trong giọng nói của Cao Sùng có kèm nội lực, nếu có thể cắt lời ông ta, đủ thấy người này công lực cũng không kém.

Chỉ nghe hắn nói: “Cao đại hiệp chỉ dựa vào đôi câu vài lời mà kết luận mấy huyết án này là do Quỷ cốc làm, chỉ sợ khiên cưỡng?”

Ánh mắt mọi người đều bị thu hút đến một chỗ, Chu Tử Thư nheo mắt nhìn qua, chỉ thấy người nói chuyện kia lại là một người lùn chiều cao không đủ ba thước, cưỡi trên vai một đại hán, đại hán nọ giống như ngọn núi nhỏ, Chu Tử Thư trong nam nhân đã tính là vóc dáng cao lớn nhưng còn phải ngửa đầu mới có thể thấy khuôn mặt đại hán nọ. Mặt hắn râu tóc bù xù, chỉ lộ ra đôi mắt như chuông đồng, lại khá cẩn thận cõng người lùn kia, còn dùng bàn tay to như quạt bồ khẽ nắm cẳng chân giống như lo lắng người nọ ngồi không vững.

“Địa Công” Phong Hiểu Phong cùng Cao Sơn Nô ba chân đá không ra một phát rắm kia của hắn?

Xét thấy hai vị này đặc trưng thân thể thật sự quá rõ, vừa mở miệng là có không ít người nhận ra. Chu Tử Thư ánh mắt lóe lóe, trong lòng trái lại không có ác cảm gì với Phong Hiểu Phong này, theo như đồn đãi thì đó là loại người vừa chính vừa tà, làm việc toàn bằng yêu ghét của bản thân, không có nguyên tắc gì, chẳng biết có phải duyên cớ bởi vì thân thể mà tính tình hết sức cố chấp, cũng là kẻ tâm ngoan thủ lạt hỉ nộ vô thường.

Cả đời trừ Cao Sơn Nô như hình với bóng này thì không chấp nhận ai. Nói ngắn gọn thì là một kẻ khó chịu.

Chỉ nghe Phong Hiểu Phong nói the thé: “Cao đại hiệp nói chuyện thật chẳng có đạo lý, nói gì mà Quỷ cốc ‘làm nhiều việc ác’, Thanh Trúc lĩnh Ác Quỷ chúng tự nhiên làm nhiều việc ác, nếu không phải như thế thì cũng chẳng đến mức cùng đường làm người không làm đi làm quỷ, nhưng thứ cho ta lắm miệng, Thanh Trúc lĩnh Quỷ cốc kia đã mờ mờ ám ám tồn tại không biết bao nhiêu năm, Quỷ cốc luôn có quy củ, có vào không ra, có đi không về, đám ác quỷ cũng chưa từng đến nhân gian gây án nữa, vì sao nhất định phải ra gây họa vào lúc này?”

Cao Sùng mím môi, đại hiệp vẻ mặt bình dị gần gũi như Phật Di Lặc này lúc không cười, đôi mắt lại nghiêm túc lạ thường, có lực áp bách không thể nói ra, ông ta nhìn thẳng Phong Hiểu Phong hồi lâu, mới chậm rãi hỏi: “Hóa ra là Phong huynh đệ, thế theo ý Phong huynh đệ thì nên thế nào đây?”

Phong Hiểu Phong cười khẩy nói: “Phong mỗ không cần ngươi khách khách khí khí nói huynh đệ, ngươi ngoài miệng nói huynh đệ, trong lòng khẳng định mắng thằng lùn, cần gì dối trá như vậy? Phong lùn ta chính là nghe được một ít đồn đãi, đặc biệt đến nhắc nhở các lộ anh hùng, phòng ngừa các vị ăn no rửng mỡ, làm ra chuyện… mất mặt.”Chu Tử Thư nghe hai câu liền biết lời đồn không phải giả, Phong Hiểu Phong này là kẻ không thể nói là đại gian đại ác gì, chưa biết chừng còn là tính tình loại trung, nhưng nhất định không được lòng người ta, chẳng những không được lòng, dứt khoát là con chó điên.

Nghe nói có người bởi vì ở trước mặt nói một câu “lùn” mà bị hắn cắt lưỡi – người khác gọi hắn không khách khí, hắn phải trở mặt cắt lưỡi, người khác khách khí một tiếng, hắn lại cảm thấy người ta dối trá, quả thực quá khó hầu hạ.

Cao Sùng hơi nhíu mày, nhưng dù sao cũng là một danh hiệp, phải tự giữ thân phận, không thể đi so đo với Phong Hiểu Phong như chó điên này, vẫn khách khí hỏi: “Vẫn phải thỉnh giáo Phong đại hiệp là nghe được đồn đãi gì?”

Phong Hiểu Phong cười “khục khục” như quái điểu, lạnh giọng nói: “Cao Sùng, ngươi hà tất giả hồ đồ? Mục Vân Ca và Vu Thiên Kiệt thế nào ta không biết, nhưng ngươi dám nói vụ án của Trương Ngọc Sâm và Thái Sơn chưởng môn, không liên quan đến Lưu Ly giáp?”

Hắn vừa nói lời này, có người biết chuyện tức khắc đại biến sắc mặt, khắp nơi nhỏ giọng nghị luận, Chu Tử Thư chú ý đến Cao Sùng dường như quay đầu cùng Từ Mục đại sư nhìn nhau một cái, biểu cảm đều hơi ngưng trọng – ngược lại là người trẻ tuổi đệ tử Cổ tăng trong truyền thuyết chẳng hề để ý, ngồi gần Cao Sùng, vẫn cúi đầu chẳng biết đang nghĩ gì, dáng vẻ đại tiên hai tai không nghe việc trần gian.

Trương Thành Lĩnh ngồi bên kia, vốn sát Triệu Kính, nghe vậy lén nhìn Triệu Kính, lại thấy vị trưởng bối này sau khi nghe ba chữ “Lưu Ly giáp”, trên mặt bỗng có cảm xúc không nói rõ được, pha lẫn phẫn hận và suy tư, lại hiển lộ diện mục có phần dữ tợn.

Câu hỏi đã ra đến miệng thiếu niên liền nghẹn trong họng.

Khoảng thời gian không dài này, gã đã minh bạch rất nhiều chuyện, từ trong nghị luận và ánh mắt của người khác, Trương Thành Lĩnh không chỉ một lần đọc được loại thương hại kèm coi khinh ấy – đúng vậy, cha gã là Trương Ngọc Sâm Trương đại hiệp danh chấn giang hồ, sao lại có một đứa con hèn nhát như thế? Gã thậm chí từng nghe thấy tôi tớ Triệu phủ lén nghị luận, ngần ấy người liều mạng bảo vệ được một đứa trẻ như vậy, lại có ích lợi gì đâu?

Văn không thành võ không tựu, có thể trông chờ gã báo thù cho Trương đại hiệp, hay có thể trông chờ gã trùng chấn Trương gia?

Họ chỉ coi gã thành một chiêu bài, vô luận là ai, nói đến Quỷ cốc, sau khi nghĩa phẫn tràn lòng một phen, đều phải chỉ gã nói một tiếng đây là đứa trẻ mồ côi Trương gia, hài tử, ngươi yên tâm, chúng ta chắc chắn đòi lại công bằng cho phụ thân và cả nhà ngươi.

Một chiêu bài vô dụng mà đáng thương.

Trương Thành Lĩnh không nhịn được nhớ đến nam nhân ngày ấy trong ngôi miếu đổ bình thủy tương phùng, xanh xao vàng vọt lại kiệm lời, từ sau cái đêm khủng bố ấy, gã không một đêm nào không gặp ác mộng, nhưng gã không thể nói với ai, ai sẽ để ý đây? Ngay cả Triệu bá bá cũng bảo, hài tử, con phải thẳng lưng, không thể sợ đám yêu ma quỷ quái đó, mọi người đều đứng bên con, rồi có một ngày có thể báo thù cho Trương gia. Nhưng không còn ai ôm vai gã, ôn nhu nói một câu “Không sao, ngươi ngủ việc ngươi, gặp ác mộng ta đánh thức ngươi”.

Trường diện đã loạn, Phong Hiểu Phong khóe miệng vẫn còn nụ cười lạnh, yêu cầu Cao Sùng cho giang hồ truyền ngôn “Lưu Ly giáp” một cách nói. Trương Thành Lĩnh cúi đầu đè huyệt thái dương, bỗng nhiên một luồng ám phong kéo đến, một cục giấy nhỏ chuẩn xác đánh lên mu bàn tay, Trương Thành Lĩnh ngẩn ra, trước mắt không có ai chú ý đến gã, gã liền cúi người nhặt lên.

Bên trên chỉ viết một hàng chữ nhỏ: muốn chân tướng, đi theo ta.

Trương Thành Lĩnh ngẩng đầu lên, chỉ thấy một nam nhân quần áo màu thâm ở giữa đoàn người đang nhìn gã không chớp mắt, khóe miệng có vẻ chế giễu ác ý, như là chắc chắn gã không dám theo, nhìn gã khinh miệt mà ác độc.Trong nháy mắt, Trương Thành Lĩnh cũng không biết là bởi vì xúc động hay giận dỗi, lại nắm chặt tờ giấy kia, nhân loạn không ai chú ý, im lặng rời khỏi Triệu Kính, theo nam nhân nọ đi xuyên qua đoàn người.

Không ai chú ý đến gã, trừ Chu Tử Thư.

Chu Tử Thư vẫn phân ra nửa trái tim theo dõi Trương Thành Lĩnh, nhãn lực của y cực tốt, khi thấy có người bắn tờ giấy vào tay Trương Thành Lĩnh liền cảnh giác, thấy tên nhóc này lại vẫn không biết trời cao đất dày đi một mình, lập tức chẳng buồn nghe những đại hiệp này cắn nhau nữa, nhíu mày âm thầm bám theo.

Người nọ dường như cố ý đùa bỡn gã, Trương Thành Lĩnh đuổi theo liền mất tăm, nhưng không bao lâu sau lại luôn có một hòn đá nhỏ từ các góc độ xảo quyệt đánh lên người gã, nam nhân quần áo màu thâm kia lại hiện thân, giống như cố tình cười nhạo công phu của gã quá kém, đi đi ngừng ngừng như mèo vờn chuột.

Trương Thành Lĩnh cắn răng, bất giác lại đuổi một mạch ra thật xa, gã tư chất kém cỏi, trước kia lại chưa từng dụng công, sau khi đến Triệu gia trang, mọi người lại mưu tính chuyện giang hồ đại nghĩa, chẳng ai nhớ chỉ đạo gã chút công phu, đuổi theo phát cáu, sớm không thở nổi, trước mắt hóa đen từng đợt, cơ hồ có thể nghe thấy mạch đập “thình thịch” ở gần huyệt thái dương.

Thiếu niên được nuông chiều từ bé này chưa bao giờ phẫn nộ với mình như vậy, chỉ nghe có người hừ lạnh một tiếng nói: “Đây là tên nhãi con của Trương Ngọc Sâm? Quả là phế vật.”

Thiếu niên thầm nghĩ, đúng vậy, Trương Thành Lĩnh ngươi chính là phế vật, sao Lý đại bá lúc trước liều chết cứu ra lại là ngươi kia chứ?

Sao lại chính là ngươi?

Sau đó nam nhân dẫn gã ra đứng ngay trước mặt, bàn tay như kìm sắt vặn cằm gã, ánh mắt ác độc nhìn mặt Trương Thành Lĩnh, nhiệt huyết độ ấm toàn thân thiếu niên bắt đầu rút đi, lúc này mới giật mình phát giác bản thân đã đến một nơi không dấu chân người.

Mấy cái bóng từ hư không hạ xuống phía sau nam nhân kia, đều là quần áo màu thâm không gây chú ý, bao vây Trương Thành Lĩnh.

Chỉ nghe người dẫn gã đến khẽ cười một tiếng, buông Trương Thành Lĩnh ra, cao giọng nói: “Vị nhân huynh giấu đầu hở đuôi kia, ngươi chính là vì một tên nhãi mà phải đến mức hưng sư động chúng như thế?”

Vừa dứt lời, một nam nhân toàn thân đỏ thẫm bước ra, trên mặt lại có một vết bớt hình bàn tay màu đỏ, khiến cho ngũ quan thoạt nhìn dữ tợn dọa người không nói nên lời.

Chân Trương Thành Lĩnh bắt đầu hơi run rẩy, gã tận lực ngẩng cằm, ra vẻ không sợ, cùng hồng y nam nhân này nhìn nhau.

Hồng y nam nhân bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, thanh âm khô khốc khàn khàn như một chiếc quạt sắt bị rỉ, khiến người ta nghe mà nổi da gà, thoáng cái đã đến trước mặt Trương Thành Lĩnh, một phen nắm cổ gã. Ngón tay nam nhân lạnh băng như người chết, nháy mắt ấy Trương Thành Lĩnh thậm chí cảm thấy nam nhân trước mắt chính là cương thi.

Sau đó nam nhân nhẹ giọng hỏi: “Ta hỏi ngươi, đêm hôm đó, ở Trương gia trang, ngươi có trông thấy một nam nhân mất một ngón tay hay không?”

Trương Thành Lĩnh mở to mắt nhìn hắn, lắc đầu một cách phí sức.

Nam nhân nheo mắt, hạ giọng dịu dàng hơn: “Không có? Hài tử ngoan, ngươi nghĩ lại cẩn thận xem, là có, hay không có?”

Giọng hắn càng dịu dàng, khí lực trên tay lại càng mạnh, Trương Thành Lĩnh hơi ngạt thở, ra sức giãy, mặt bị bóp đỏ, tay chân cố sức mà không hề có chương pháp đánh lên người hồng y nam nhân, khàn giọng mắng: “Có ông nội ngươi!”

Hồng y nam nhân như là không hề phát hiện, trên mặt lộ ra nụ cười ma quái: “Có… hay là không có?”

Trương Thành Lĩnh chỉ cảm thấy ngực ngạt đau như phải nổ tung, gã hiểu nam nhân này muốn bắt gã nói có, nhưng thời khắc mấu chốt, tính cố chấp của thiếu gia lại tái phát, mở miệng phun thẳng một búng nước bọt lên mặt hồng y nam nhân, nháy mắt đó bàn tay bóp cổ gã bỗng nhiên biến thành gọng kìm. Trương Thành Lĩnh thậm chí chẳng còn sức giãy giụa.

Nam nhân kia nhẹ giọng hỏi: “Ta hỏi lại ngươi một lần, có, hay là không có?”

Ý thức của Trương Thành Lĩnh dần dần mơ hồ, gã nghĩ, gã sắp chết rồi…

Thình lình nghe nam nhân kia kêu một tiếng, bàn tay bóp cổ gã đột nhiên buông ra, không khí xộc vào ngực Trương Thành Lĩnh, gã lảo đảo lui lại mấy bước, ngồi “phịch” xuống đất, ho nứt cả phổi.

Hồng y nam nhân lui lại mấy bước, ánh mắt không tốt nhìn chằm chằm hòn đá nhỏ suýt nữa đánh gãy cổ tay mình: “Kẻ nào?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau