THIÊN NHAI KHÁCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên nhai khách - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Địa huyệt

Chu Tử Thư đứng trước “hoàng tuyền” nọ một hồi rồi quay người định về, y cảm thấy mình nhất định là ở Triệu gia trang ăn no rửng mỡ quá, chẳng nghĩ ngợi gì đã nhảy xuống ngay – bản thân Hoa Sơn chưởng môn chẳng phải thứ gì tốt lành, con trai quả thực hậu sinh khả úy, càng không tốt đẹp gì, tuổi còn trẻ mà chơi bời hư đốn.

Hơn nữa, người lang bạt trên giang hồ, đâu thể nào không chịu đao, Vu Thiên Kiệt là đầu hay là huynh đệ bị tơ nhện cắt, lại liên quan gì đến y?

Chẳng biết có phải là bị lời nói đầy quỷ khí của Ôn Khách Hành kia ảnh hưởng hay không, y bỗng có cảm giác đặc biệt không tốt, trong địa huyệt này có một luồng khí quỷ dị khó nói thành lời, Chu Tử Thư tính toán, mình tuy chỉ còn tính mạng hai năm rưỡi, cũng nên cứu tử phù thương nhiều hơn, nắm chặt thời gian tích đức hành thiện hưởng thụ cuộc sống xem ra có lời hơn.

Thật sự không cần thiết cùng một nam nhân có thể động kinh bất cứ lúc nào chui vào mồ người ta.

Song ngay khi y định chui về theo đường cũ, bỗng nhiên “bụp” một tiếng, như có chốt gì bị đụng chạm, cửa động con con kia lại từ bốn phương nhô ra không biết bao nhiêu cương đao, chặn kín nơi nhỏ hẹp ấy.

May mà Chu Tử Thư lui nhanh, bằng không đã bị cương đao thình lình đâm ra xuyên như thịt cừu.

Y nhíu mày, nhìn chằm chằm đám cương đao ấy một chút, quay đầu nói với Ôn Khách Hành: “Ngươi đã đắc tội với ai vậy?”

Một câu bất ngờ như vậy khiến Ôn Khách Hành trợn tròn mắt, biểu cảm như bị thương hết sức: “Tại sao lại là ta đắc tội với ai?”

Chu Tử Thư cười nhạo một tiếng lắc đầu, y phát hiện mình không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể theo “hoàng tuyền” kia tiến về phía trước, xem có tìm được một lối ra khác hay không, vừa đi vừa nói: “Không phải ngươi lẽ nào là ta? Ta là một kẻ vô danh tiểu tốt mới vào giang hồ, chưa trộm chưa cướp của ai, an phận thủ thường du sơn ngoạn thủy, ai có thể mắc míu với ta?”

Ôn Khách Hành trầm mặc một hồi, xem thế là đủ với công phu nói dối không chớp mắt của đối phương, hồi lâu mới nhẹ nhàng nói: “Dọc đường ngươi hộ tống Trương Thành Lĩnh, bắt đầu từ ngôi miếu hoang kia, tổng cộng đã giết ba mươi hai người, trong đấy kiểu người như Mị Âm Tần Tùng có bốn…”

“Cái rắm, tính đâu ra đấy mới mười một kẻ thôi,” Chu Tử Thư nói “Ngày đó những kẻ trong ngôi miếu hoang đại đa là chết trên tay tiểu mỹ nhân kia của ngươi.”

“Cho nên khẳng định là ngươi.” Ôn Khách Hành nói, y giơ bàn tay thuôn dài, “Đôi tay này của ta, bắt đầu từ ngày rời nhà vào giang hồ, ngay cả một con gà cũng chưa từng giết, nói chi đến người, sao có thể đắc tội với ai?”

Chu Tử Thư chẳng thèm nhìn y.

Vì thế Ôn Khách Hành rảo bước vượt qua, đứng trước mặt y, nghiêm nghị cường điệu nói: “Tuy rằng không giống nhưng ta thật sự là người tốt đấy.”

Chu Tử Thư gật đầu nói: “Phải, Ôn hảo nhân, phiền ngươi nhường đường cho, ta là sát nhân ma.”

Ôn Khách Hành giống như không nghe ra câu này là nói cho có lệ, vẫn cười tít mắt nói: “Ngươi thừa nhận khuôn mặt đó là dịch dung, ta sẽ tha thứ cho ngươi.”

Chu Tử Thư cười nói: “Ngươi thật là quá khoan hồng độ lượng.”

Ôn Khách Hành nói: “Đâu có đâu có.”

Sau đó Chu Tử Thư tự động vòng qua y, tiếp tục tiến về phía trước.

Ôn Khách Hành cười cười, đi theo sau chừng hai bước.

Nước trong hoàng tuyền kia hẳn là nước thông, dòng chảy đặc biệt xiết, Chu Tử Thư đá xuống một hòn đá nhỏ, thấy sông kia lại vẫn không biết sâu chừng nào, ngoắt ngoắt ngoéo ngoéo, dưới sông dường như có cá nhưng bơi quá nhanh. Chu Tử Thư không giỏi bơi lội, trên cơ bản chính là trình độ nhảy xuống nước dựa vào nội lực thâm hậu có thể nín thở, trong một lúc chưa chết đuối ngay được, bởi vậy ở bên bờ sông quan sát một hồi, vẫn quyết định cách xa “hoàng tuyền” này.

Địa huyệt này như là bốn phương thông suốt, tiếng bước chân hai người và đối thoại ngẫu nhiên dường như có thể đi rất xa. Bỗng nhiên, Chu Tử Thư dừng chân: “Ôn huynh, ngươi xem nơi đó.”

Ôn Khách Hành nhìn theo ánh mắt y, thấy cách không xa lại có một đống xương trắng.

Ôn Khách Hành lẩm bẩm: “Trên đường Hoàng Tuyền không nên là bỉ ngạn hoa à? Người chết còn hồn, vì sao có xương cốt?”

Chu Tử Thư đưa tay gảy bạch cốt nọ một cái, một tay cầm lấy quá nửa cái đầu lâu đã vỡ nát, một tay giơ đồ lấy lửa, cẩn thận đánh giá: “Đầu này nát rồi, nơi liền với cột sống phía dưới hình như là bị chém đầu… Hửm? Không đúng, vết thương này không bằng phẳng, còn có dấu răng, lẽ nào là động vật cắn?”

Ôn Khách Hành hỏi: “Cắn một phát đứt đầu một người?”

Chu Tử Thư lại cầm lên một khúc xương đùi: “Dấu răng… vẫn là dấu răng, dấu răng trên đây hơi nhỏ, hình dáng dường như cũng không lớn…”Y chỉ cảm thấy dấu răng này hơi quen mắt, như là đã gặp ở nơi nào rồi, nhưng dù sao chưa từng làm ngỗ tác, nhất thời không nhớ được.

Ôn Khách Hành hình như cảm thấy hơi buồn nôn, chìa hai ngón tay đón lấy khúc xương đùi trên tay Chu Tử Thư, xách lên nhìn hồi lâu, cho ra một kết luận: “Cái này… gặm sạch thật đấy, còn sạch hơn ta gặm đùi gà.”

Chu Tử Thư quyết định sau khi ra ngoài không bao giờ ăn đùi gà nữa.

“Đây là thứ gì gặm, lẽ nào có mãnh thú?” Ôn Khách Hành ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi, “Nghe nói địa phủ có cự thú tên Đế Thính, rất là to, ngươi nói nó thích ăn thịt chứ?”

– Còn chưa chịu từ bỏ lý luận chuyện ma quỷ của y.

Vì thế Chu Tử Thư ngoài cười trong không cười nói: “Ôn huynh sau trăm tuổi có thể xuống hỏi…”

Chữ “hỏi” của y còn chưa dứt, bỗng nhiên phía sau truyền đến một tràng “bì bõm”, trong địa huyệt tối om, bên “hoàng tuyền”, quả thực khiến người ta dựng tóc gáy, Chu Tử Thư và Ôn Khách Hành đồng thời quay lại, lùi một bước, cảnh giác đối mặt với dòng sông.

Ôn Khách Hành chậm chạp hỏi: “Ta nghe nói, Đế Thính không ở trong hoàng tuyền, hơn nữa không có nhiều con như vậy.”

Dưới sông bò lên rất nhiều… thứ như người, nhưng lại không giống người lắm, tứ chi đặc biệt dài, vóc dáng đặc biệt thấp bé, toàn thân trần truồng, da thịt bị sông bào trắng bệch, tóc dài thượt, thân hình cực rộng, rộng đến hơi dị dạng, như phải gấp hai ba lần người bình thường, mắt lại đặc biệt sáng, trong bóng tối lóe sáng u ám, chậm chạp áp sát hai người.

Chu Tử Thư bỗng nhiên cúi đầu, khẽ cắn cổ tay mình một phát, sau đó nhìn dấu răng mờ mờ kia nói nhỏ với Ôn Khách Hành: “Ta nhớ ra rồi, dấu răng hơi nhỏ kia… là…”

Ôn Khách Hành vừa lui vừa hỏi: “Là cái gì?”

“Người.”

Ôn Khách Hành nghe vậy dừng một chút, bỗng ho một tiếng đứng lại, chỉnh ống tay áo và tóc, chắp tay nói với những quái vật đang chậm rãi áp sát kia: “Các vị… nhân huynh, hai ta vô tình xông vào nơi đây, không hề có ý mạo phạm, thỉnh…”

Chu Tử Thư nhất thời không hiền hậu cười “phì” ra tiếng, quái vật giống người cầm đầu há miệng tru lên một tiếng âm thảm rồi bổ đến Ôn Khách Hành.

Ôn Khách Hành la lên quái dị: “Ta còn chưa nói xong đâu.”Thân thể lại như một chiếc lá nhẹ tênh bay sang bên ba thước, nhường cho quái vật kia qua. Quái vật kia động tác và phản ứng đều cực nhanh, đổi phương hướng đuổi theo, móng vuốt vươn ra lại như lóe hàn quang, róc trên mặt đất, lưu lại dấu vết sâu đến hai tấc.

Chu Tử Thư cười nói: “Thế nào, Ôn huynh, ngôn ngữ không thông sao?”

Cuộc vây công của quái vật đã bắt đầu, Chu Tử Thư hoàn toàn không thể coi thứ này thành người, chúng quả thật cũng không phải là người, thân thể rắn chắc đến khó tin, rất có lực phá hoại, động tác cực nhanh, lực đạo cực lớn, hơn nữa giống như không biết đau vậy.

Chu Tử Thư một chưởng chắc nịch chụp lên ngực một quái vật, y không giữ chút sức nào, dù là đá tảng cũng có thể bị y đập nát, ai ngờ quái vật kia chỉ bay nghiêng đi, đâm phịch lên tường, nhưng chỉ phát ra tiếng gào thét rồi hồi lâu lại bò dậy.

Chu Tử Thư âm thầm kinh hãi, nhất thời không nghĩ ra được đây rốt cuộc là thứ gì.

Chỉ nghe bên cạnh “rắc” một tiếng, hóa ra là một con quái vật mò đến đằng sau định đánh lén y, bị Ôn Khách Hành bắt được vặn gãy cổ.

Ôn Khách Hành còn cười hì hì nói: “Ta cứu ngươi một lần.”

Chu Tử Thư giờ đây mới phát hiện, thứ này toàn thân đều rất rắn chắc, chỉ có cổ dường như đặc biệt yếu ớt, có phần không gánh được cái đầu to lớn kia.

Trong lòng y hơi kinh ngạc rằng vì sao Ôn Khách Hành có thể phát hiện nhanh như vậy? Ngoài miệng vẫn khách khí nói một câu: “Đa tạ.”

Lại một con quái vật bổ đến, Chu Tử Thư nghiêng người tránh được, khuỷu tay đập xuống lưng quái vật, sau đó gập ngón làm trảo vặn đầu từng con.

Hai người như giết gà giải quyết năm ba con, những thứ đó xem ra còn có chút đầu óc, thấy đánh không lại liền sinh ra sợ hãi, con cầm đầu há miệng tru lên một tiếng, sau đó chúng chậm rãi rút xuống nước, thỉnh thoảng ló đầu lom lom mắt hổ ngấp nghé hai kẻ xâm nhập cường hãn dị thường này.

Chu Tử Thư nhỏ giọng nói: “Với kích thước thứ này, chỉ sợ không thể cắn một phát đứt đầu một người đâu? Xem ra nơi đây không nên ở lâu, chúng ta mau đi thôi.”

Ôn Khách Hành trầm mặc một hồi lâu mới nói: “Ta nghĩ ra rồi.”

Chu Tử Thư tưởng y nghĩ ra là thứ gì cắn đứt đầu người, liền thuận miệng hỏi: “Nghĩ ra cái gì?”

Ôn Khách Hành nói: “Da người thật dùng tay véo mạnh chắc chắn sẽ đỏ lên, không nhìn ra dịch dung, ngươi cứ để ta véo mặt ngươi một cái là biết ngay phải chăng đã giở trò.”

Chu Tử Thư không nói hai lời quay người đi thẳng, cảm thấy mình lại đi nghiêm túc hỏi thứ này, nhất định là bị khùng rồi.

Ôn Khách Hành bám sát sao nói: “Ngươi không cho ta véo khẳng định là chột dạ, ta biết ngay ngươi từng giở trò mà! Có phải là quá đẹp, sợ bị Đăng Đồ Tử chòng ghẹo hay không? Yên tâm yên tâm, Chu huynh, tại hạ là chính nhân quân tử, sẽ không làm gì đâu, ngươi cứ cho ta xem Lư sơn chân diện mục một cái…”

Chu Tử Thư nhắm mắt bịt tai, định lực tuyệt đại.

Lúc này, chỉ nghe Ôn Khách Hành chợt đổi giọng, nói: “Có điều bổn sự dịch dung của ngươi thật sự không tồi, ta chẳng nghĩ ra trong võ lâm hiện giờ còn có ai giỏi như vậy. Chẳng lẽ… ngươi là người của ‘Thiên Song’ trong truyền thuyết?”

Chu Tử Thư chợt dừng bước, nụ cười của Ôn Khách Hành tại địa huyệt tối tăm có vẻ như có thâm ý khác, song Chu Tử Thư chỉ dựng ngón trỏ, đưa tay ngăn bước chân y, nhỏ giọng nói: “Ngươi nghe thấy chứ?”

Hai người yên lặng, sâu trong địa huyệt u ám kia lại truyền đến tiếng kêu của mãnh thú mơ mơ hồ hồ, Chu Tử Thư nhỏ giọng nói: “Thứ cắn đứt đầu người.”

Ôn Khách Hành hiển nhiên chẳng có mảy may hứng thú với “thứ có thể cắn đứt đầu người”, đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm Chu Tử Thư, lại thấy người này không hề có phản ứng với điều y vừa nói, chỉ cảnh giác tập trung lắng nghe, từ ánh mắt đến biểu cảm thậm chí chẳng có lấy một chút dao động.

Lại một tiếng gầm rú truyền đến, lúc này thanh âm rõ ràng đã lớn, như là thứ kia đang đi sang bên này, Chu Tử Thư phát hiện bọn quái vật ló đầu dưới nước đều rụt về như đang sợ hãi điều gì. Y đưa tay kéo Ôn Khách Hành, hai người rẽ vào một con đường mòn, chỉ thấy Chu Tử Thư lấy từ trong lòng ra một cái lọ nhỏ, vừa đi vừa rắc.

Sau đó hai người lui vào góc ngừng thở.

Chương 12: Ảo cảnh

Ôn Khách Hành không biết bột phấn Chu Tử Thư rắc là gì, nhưng cũng không mở miệng hỏi, giống như trong lòng biết trình độ của người này, cứ thế yên lặng đứng bên cạnh Chu Tử Thư, giây lát, chỉ nghe tiếng thở dốc ồ ồ của động vật chậm rãi tiếp cận, súc sinh kia hình như đang chú ý cái gì, đi không hề nhanh, sau đó đi qua nơi cách hai người chừng ba trượng.

Đó là một thứ to kềnh, nhìn giống chó, lại to như một con ngựa cỡ nhỏ, toàn thân màu đen, mũi phát ra tiếng “hồng hộc”, trong không khí dường như thoảng mùi tanh, nó chậm bước chân, ngửi tứ xứ giống như hơi nghi hoặc.

Chu Tử Thư khoanh tay trước ngực, dựa tường nheo mắt cẩn thận quan sát.

Trên mặt Ôn Khách Hành lại lướt qua một chút ý cười như có như không, nụ cười ấy hơi lạnh giá, chỉ thoáng qua, như thể chưa hề xuất hiện.

Quái thú ở ngay nơi không xa, lại chẳng mảy may phát hiện sự tồn tại của hai người, dừng lại đó một hồi rồi tiếp tục đi về phía trước, hai người bốn con mắt không hề chớp đưa mắt tiễn bóng dáng thứ kia, chỉ thấy nó lần theo mùi máu tanh đi một mạch đến bên cạnh thi thể những quái vật nọ, ngửi ngửi một chút kế đó gầm nhẹ một tiếng, đoạn cúi đầu vui vẻ nhai nhồm nhoàm – thật sự cắn một phát đứt đầu một quái vật hình người.

Ôn Khách Hành và Chu Tử Thư liếc nhau, Chu Tử Thư âm thầm kinh hãi, tuy không phải ngỗ tác nhưng sống ngần ấy năm, dù sao kiến thức rộng rãi, tuyệt không có chuyện cả đầu người cũng nhận sai, lòng nói lẽ nào quái vật kia thật sự là người?

Nhưng là người, sao lại biến thành bộ dáng này?

Ôn Khách Hành chọc chọc y, chỉ con đường nhỏ, Chu Tử Thư gật đầu cẩn thận theo chân rời khỏi.

Con đường nọ khi rộng khi hẹp, không biết rẽ bao nhiêu nơi, đi xa tít rồi Ôn Khách Hành mới thấp giọng nói: “Trên xương cốt súc sinh kia ăn thừa còn có dấu răng khác, ngươi nói mấy thứ dưới nước đó đã ăn đồng loại của mình sao?”

Lúc y không nói bậy bạ, thanh âm cực thấp, tựa như thở than, lại không có vẻ khí nhược, giống như một chút sức lực cũng chẳng muốn dùng nhiều, hơi kèm chút hờ hững việc không liên quan đến mình, y dừng một thoáng rồi lại hỏi: “Thứ đó là người sao?”

Chu Tử Thư nhìn y một cái, cũng thấp giọng nói: “Thứ cho tại hạ kiến thức nông cạn.”

Ôn Khách Hành cười khẽ: “Ngươi kiến thức nông cạn? Ha.”

Y không nói gì nữa, chỉ rảo bước đi về phía trước.

Vòng vòng vèo vèo không biết bao lâu, rẽ qua một chỗ, “hoàng tuyền” thần tốc chảy xuôi kia lại vắt ngang trước mắt, Chu Tử Thư bỗng kêu: “Chậm đã.”

Ôn Khách Hành quay đầu nhìn y, trên mặt lại khôi phục cái vẻ thiếu đòn kia: “Mỹ nhân Chu huynh, sao vậy?”

Chu Tử Thư biết đối phó người điên thì không thể cho y phản ứng, bằng không y sẽ càng ngày càng được đà, vì thế cũng chẳng thèm để ý, mặc y kêu bậy, chỉ nói: “Thứ dưới sông kia sức lực cực mạnh, tốc độ cũng mau, có thể qua lại dưới nước như thường, vừa rồi súc sinh nọ đi là đường bộ, mà còn biết phải tránh xa dòng sông, nó cũng chỉ ăn ở trên bờ, không săn dưới nước, làm sao bắt được chúng?”

Ôn Khách Hành thoáng dừng chân, dõi mắt đánh giá lòng đất âm trầm, không biết là độc thoại hay là hỏi Chu Tử Thư, bảo: “Nơi này rốt cuộc lớn cỡ nào?”

Tại sao cứ như thể đi thế nào cũng không đến cuối, tìm thế nào cũng không thấy biên?

Chu Tử Thư trầm ngâm hồi lâu, bỗng nhiên nói: “Con sông này là chảy hướng đông tây, vừa rồi ta vẫn nhớ kỹ phương hướng, chúng ta mặc dù đã rẽ mấy chỗ, nhưng hẳn là đi hướng nam bắc…”

“Ý ngươi là quỷ đả tường?” Ôn Khách Hành chợt hưng phấn, chớp chớp mắt, “Ta còn từng nghe nói một chuyện, nghe đâu cũng là chuyện thật, có một người…”

Chu Tử Thư quay người đi, đưa lưng lại với y, dùng đầu ngón tay khắc một ấn ký trên bức tường phía sau, tiếp đó không nói không rằng dọc theo dòng sông quỷ dị kia đi ra ngoài.

Chuyện quỷ của Ôn Khách Hành gặp phải lạnh nhạt, y cũng không giận, quệt mũi cười cười đuổi theo.

Bỗng nhiên, một tiếng gầm của mãnh thú truyền đến, cả địa huyệt giống như đều thoáng chấn động theo, trong tiếng gầm kèm một tiếng thét chói tai, thanh âm rất non nớt, nghe lại như một tiểu hài tử.

Chu Tử Thư dừng chân.

Sau đó tiểu hài tử kia bắt đầu lớn tiếng khóc thét, càng lúc càng thê thảm.

Chu Tử Thư lập tức lao đến phương hướng đó, thân pháp cực nhanh, loáng cái đã đi hơn một trượng, Ôn Khách Hành định mở miệng nhưng không kịp, tay vươn ra cứ thế nằm giữa không trung, đành phải nuốt lại lời muốn nói, lắc đầu đuổi theo.
Chỉ thấy dưới móng vuốt quái thú giống chó lại giống ngựa kia đang đè một tiểu nữ hài, răng nanh cự đại kề ngay trên cần cổ trắng như tuyết muốn cắn xuống, Chu Tử Thư lăng không đánh ra một chưởng, y lại có bổn sự cách không đánh trâu, đánh lệch đầu súc sinh kia, thân mình to lớn lăn qua bên.

Sau đó bế tiểu nữ hài hơi thở yếu ớt dưới đất lên.

Thứ kia ra sức lắc đầu, giống như bị đánh hơi hồ đồ, chốc lát mới phản ứng được Chu Tử Thư đã cướp thức ăn khỏi miệng, lập tức gầm lên một tiếng bổ về phía y.

Chu Tử Thư đầu tiên theo bản năng định ném tiểu nữ hài cho Ôn Khách Hành, sau đó lại khéo léo dừng một chút, chân giẫm một bộ số kỳ dị, thân hình như quỷ mị lui ba bốn trượng, nhẹ nhàng đặt tiểu cô nương ở một bên rồi lướt ra bên kia.

Quái thú theo đến, ngoác cái miệng một bồn máu toàn mùi tanh làm người ta đau cả đầu, Chu Tử Thư từ đất bằng nhảy vút lên cao, trong tích tắc lại cưỡi trên cổ quái thú.

Ôn Khách Hành đứng một bên, mặt không biểu cảm thoáng nhìn tiểu nữ hài khóc thút thít kia, liền sống chết mặc bay.

Chu Tử Thư sử Thiên cân trụy đè quái thú kia xuống, ai ngờ súc sinh nọ cũng lanh lợi, nghiêng người sang bên muốn lăn ngay mười tám vòng – cùng nó lăn một vòng, sợ rằng mình đồng da sắt cũng phải bị thứ cả trăm cân này đè nát bét.

Nhân nó nghiêng người ngã xuống, Chu Tử Thư lập tức quát khẽ một tiếng nhảy xuống, đá vào bụng quái thú nọ.

Lưng nó gân cốt chằng chịt nhưng bụng rất mềm, bị Chu Tử Thư đá một phát cơ hồ tung cả ngũ tạng lục phủ, đau quá rống lên, song nó chung quy da dày thịt béo, lại vẫn có thể bò dậy, ngoác miệng táp Chu Tử Thư, chân sau có lực, đau đến thập phần phẫn nộ mà bổ đến lại mau lẹ vô cùng, Chu Tử Thư né sang bên, nhưng nội tức chợt đình trệ, sức mạnh không lên được.

Hàm răng nhọn hoắt của quái thú đã gần ngay trước mắt, y một tay đè ngực, một tay gập khuỷu, liều mạng chịu một trảo, nghiêng người dùng khuỷu tay thụi ngay mũi nó. Xương mũi quái thú theo tiếng mà gãy, lợi trảo lại trúng vai trái của Chu Tử Thư, lập tức đổ máu.

Chu Tử Thư phát hiện mũi quái thú này đúng là nhược điểm, chẳng mảy may để ý vết thương của mình, trở tay nện mũi quái vật một chưởng, nội lực nương xương mũi bị gãy kia trực tiếp đánh nát xương cốt trên trán nó, nghe thấy một tiếng vang giòn, quái thú lảo đảo lui hai ba bước rồi ngã rầm xuống.

Chu Tử Thư nhíu mày đưa tay phong huyệt đạo trên vai trái cầm máu, vốn định dùng nước dưới “hoàng tuyền” kia rửa vết thương, rồi lại nhớ tới thứ người không ra người quỷ không ra quỷ bên dưới, liền từ bỏ, chỉ nghe Ôn Khách Hành “ồ” một tiếng hỏi: “Trên người ngươi có nội thương?”

Chu Tử Thư quay đầu nhìn y một cái, bình tĩnh nói: “Đại khái là đêm ăn không no, tay chân yếu ớt.”

Sau đó cúi người bế tiểu nữ hài lên, vỗ lưng nó, ôn nhu hỏi: “Con là con cái nhà ai, sao lại một mình ở nơi quỷ quái thế này?”

Ôn Khách Hành nghe thấy y nói một câu như vậy, lập tức cười nhạo: “Tiểu nữ hài? Một tiểu nữ hài sao lại ở đây? Không bằng ngươi hỏi thử nó là yêu nghiệt phương nào. Đang yên đang lành, cứu nó làm gì?”
Tiểu nữ hài không nói gì, chui thẳng vào lòng Chu Tử Thư.

Chu Tử Thư không hỏi nữa, chỉ nói với Ôn Khách Hành: “Tích đức hành thiện.”

Ôn Khách Hành dời tầm mắt xuống, hơi suy tư nhìn chăm chú bả vai máu thịt lẫn lộn của y, bỗng nhiên cười nói: “Chu huynh, ngươi không bôi màu lên cả bả vai, khác biệt quá lớn với tay mặt cổ, bị ta thấy rồi.”

Chu Tử Thư dừng một lát, ngắn gọn nói: “Phơi nắng.”

Ôn Khách Hành cười nói: “Phải không, đây vẫn là lần đầu tiên tại hạ nghe nói, mỹ nhân băng cơ như tuyết nào phơi nắng có thể phơi ra màu xanh xao.”

Bốn chữ “băng cơ như tuyết” thành công làm Chu Tử Thư rùng mình, y nâng tiểu nữ hài lên, mới định mở miệng, bỗng nhiên ánh mắt đảo qua dưới đất, lại thấy một màn hết sức quỷ dị, trên thi thể rất giống ác khuyển sinh ra một gốc cây nhỏ, trên cây sáng rực… nở đầy hoa đào!

Ôn Khách Hành nhìn theo ánh mắt y, lập tức biến sắc.

Chu Tử Thư lại chẳng có tinh lực đi quản người khác biến sắc hay chăng, y đứng tại chỗ ngây ra như phỗng, nhìn lăng lăng gốc đào càng lúc càng to kia, trong không khí giống như thoảng mùi hoa không biết tên, xác ác khuyển đã sớm chẳng thấy đâu, hoa đào nọ nở phồn thịnh dị thường như là hấp thụ tinh khí gì, trong khoảnh khắc bao phủ một dải lớn – tưởng như y vươn tay là có thể chạm được.

Một người đứng dưới gốc đào.

Một người dáng dấp thanh niên, mày rậm mắt to, môi đầy đặn giống như luôn hàm chứa ý cười, bị cánh hoa đào rơi đầy trên vai, y không chút để ý chìa tay đỡ lấy, môi mấp máy, Chu Tử Thư thấy y rõ ràng đang nói – sư huynh.

Cửu Tiêu…

Khoảnh khắc ấy, tim Chu Tử Thư dường như ngừng đập.

Bỗng nhiên, bả vai bị thương đau nhói, Chu Tử Thư bất ngờ không kịp phòng kêu lên một tiếng, cúi đầu nhìn thấy tiểu nữ hài được y ôm trong lòng lại há miệng cắn vết thương của y.

Chu Tử Thư cơ hồ theo bản năng dùng nội lực đánh văng nó, định thần lại thì gốc hoa đào kia lẫn người dưới tàng cây đều không thấy đâu – trước mắt y nguyên là địa huyệt âm trầm, xác quái thú lông đen to lớn nằm ngang dưới đất, bên cạnh còn có một đống xương cốt lúc trước họ đã kiểm tra.

Tiểu nữ hài bị y hất văng phát ra tiếng rống không giống người, y nhìn kỹ lại mới thấy đấy đâu phải tiểu nữ hài gì, rõ ràng là tiểu quái vật dưới nước!

Tiểu quái vật há miệng gào thét, tham lam nhìn chòng chọc vết thương đang nhỏ máu của y, nóng lòng muốn bổ lên, bỗng nhiên một bàn tay thuôn thuôn từ bên cạnh thò ra nắm cổ nó, tiểu quái vật thậm chí chưa kịp giãy giụa đã bị vặn gãy cổ, nằm chết thẳng cẳng.

Ôn Khách Hành mỉm cười, tùy ý ném thi thể tiểu quái vật qua bên, điềm nhiên như không nói: “Ta biết mấy thứ dưới nước vì sao sợ như thế mà còn dám lên bờ để bị quái thú ăn, xem ra dưới này không chỉ có hai ta đâu.”

Cả người Chu Tử Thư giống như thoát lực, nghe vậy cười khổ nói: “Hóa ra chúng ta vừa rồi chỉ đang đi lòng vòng rồi lại về đến chỗ cũ sao?”

Ôn Khách Hành đánh giá y nói: “Ngươi còn đi được không? Ta có thể cõng ngươi… Ừm, bế cũng được, chỉ cần ngươi cho ta xem mặt.”

Chu Tử Thư cười khan một tiếng: “Đa tạ, không cần.”

Y che vết thương trên vai trái, xốc đủ tinh thần, tiếp tục đi men theo “hoàng tuyền” kia, bỗng nhiên như nhớ ra điều gì, hỏi: “Vừa rồi ta thấy trên người quái thú kia mọc lên một cây cỏ nở hoa, một đống hoa đuôi chó còn nhảy nhót hát ca ở đó, ngươi thì thấy gì?”

Ôn Khách Hành ở đằng sau nói: “Ta thấy một con cú mèo – ta đã bảo với ngươi, nghe cú mèo cười không phải điềm tốt, quả nhiên chứ – ta còn thấy một người, tay bưng một bát nước màu đỏ, sau đó con cú mèo đánh đổ…”

Chu Tử Thư ngậm miệng, bản thân y đã nói dối, đối phương lấy lời nói dối đáp lại cũng rất công bằng thôi.

Y đi phía trước, không quay đầu, cũng không thấy biểu cảm của Ôn Khách Hành khoảnh khắc ấy – ý cười ở khóe miệng như là đọng lại nơi đó rất lâu, ánh mắt trống rỗng, nhìn chằm chằm mặt đất, lại như là chăm chú nhìn nơi rất xa, thấy Chu Tử Thư không kiên nhẫn nghe mình kể chuyện ma quỷ về con cú mèo kia nữa, liền nuốt xuống, im lặng theo sau.

Chương 13: Lộ diện

Chu Tử Thư bỗng nhiên dừng bước, cau mày quan sát cửa ra vào bốn phương thông suốt trong địa huyệt, chợt nói: “Trong địa huyệt này có nước chảy, có gió, không có khả năng có người giở trò dùng dược.”

Y không dám nói tinh thông dược lý, nhưng Hoàng thượng hiện nay, Thái tử ngày trước từng có chút giao tình với vu đồng Nam Cương ở kinh thành làm con tin, vu đồng khi đó mượn cớ theo mệnh của “Vu Y cốc” thử nghiệm ở Trung Nguyên võ lâm, không ít bí dược Nam Cương mới nghe lần đầu đều là thông qua y ra tay.

Chu Tử Thư chưa ăn thịt heo nhưng cũng thấy tư thái heo chạy nhiều năm như vậy, chưa từng nghe nói thứ gì có thể khiến người ta thời gian dài sản sinh ảo giác thật giả khó phân như thế.

Ôn Khách Hành nghe thế gật đầu hỏi: “Vậy là có người dùng thuật kỳ môn độn giáp, vây chúng ta ở chỗ này – thứ kia ngươi có hiểu không?”

Chu Tử Thư không chút hoang mang nói: “Ngươi nói cái gọi là tam kỳ, bát môn, lục giáp?”

Ôn Khách Hành kinh ngạc nói: “Ngươi tạp học khá tinh sao, còn từng nghiên cứu…”

Chỉ nghe Chu Tử Thư tiếp tục không chút hoang mang nói: “Đương nhiên không hiểu, ngươi nói ‘kỳ môn độn giáp’, ta chỉ nghe nói ba từ này mà thôi.” Y dù sao cũng không đi được, bèn dứt khoát ngồi ngay dưới đất, lưng dựa tường, không cẩn thận động đến vết thương, nét mặt hơi vặn vẹo, rùng mình, không thể ngờ mình cũng có ngày bị một con súc sinh giày vò thảm thiết như vậy, thật là càng ngày càng bị mèo ghét chó chê.

Ôn Khách Hành nghĩ mình ít nhất còn biết “tam kỳ bát môn” là chỉ cái gì, thấy khá có cảm giác ưu việt trên trí lực, lại nghĩ đến kỳ nhân dị sự Chu Tử Thư bán thân vì hai đồng bạc, liền thấy cảm giác ưu việt này có phần vô nghĩa. Vì thế cũng ngồi bên cạnh y, nghiêng đầu nhìn vết thương trên vai Chu Tử Thư, có vài phần cười trên tai họa khi việc không liên quan đến mình, nói: “Cho ngươi lo chuyện bao đồng, ôm thủy quỷ coi thành bé gái.”

Chu Tử Thư nhắm mắt dưỡng thần, không thèm để ý.

Ôn Khách Hành im lặng đứng dậy, đi một hồi lại trở về, Chu Tử Thư chỉ cảm thấy trên vai chợt lạnh, mở mắt trông thấy Ôn Khách Hành cầm chiếc khăn đã nhúng nước, chậm rãi giúp y chà lau vết thương lộn xộn.

Chu Tử Thư lập tức tránh né theo bản năng, lại bị Ôn Khách Hành đè vai: “Đừng nhúc nhích.”

Chu Tử Thư vẻ mặt đau khổ hỏi: “Nước này ngươi lấy từ đâu thế?”

“Dưới sông.” Ôn Khách Hành nói, ngẫm nghĩ một chút lại bổ sung: “Nước chảy, sạch lắm.”

Chu Tử Thư chỉ cảm thấy lông tơ toàn thân đều dựng thẳng, dù rằng trong lòng biết sông kia nước chảy, đừng nói là lau vết thương, dù uống cũng được, nhưng vừa nghĩ đến dưới dòng nước vô tư nọ dựng dục đám vật sống không tầm thường kia là nổi hết da gà.

Ôn Khách Hành tinh mắt, thấy y nổi da gà, lập tức vui vẻ trêu chọc: “Bản thân ngươi dáng vẻ như ăn mày mà còn chê thứ khác bẩn? Được rồi, làm bộ yểu điệu cái gì, đàng hoàng chút đi.”

Chu Tử Thư biết y nói có đạo lý, vẫn ghét bỏ mà nhìn thoáng chiếc khăn y cầm trên tay, chỉ cảm thấy bên trên có mùi thơm xộc vào mũi, góc còn thêu một khóm hoa lan rất nhỏ nhưng hết sức tinh xảo, đượm mùi son phấn âm nhu, nếu bảo là thứ nữ hài tử dùng thì kích cỡ dường như hơi lớn, hoa văn cũng quá mộc mạc, nếu nói là nam nhân… đại lão gia nào mang theo món này trên người?

Không nhịn được liếc Ôn Khách Hành một cái, ánh mắt hơi cổ quái, xung quanh không có người ngoài, Chu Tử Thư liền trắng trợn chế giễu lại: “Ta nói lão huynh, sao ngươi lại mang theo đồ của cô nương gia, chẳng lẽ có nỗi niềm gì khó nói?”

Ôn Khách Hành đang chậm rãi lột quần áo dính máu bết trên da y khỏi vết thương, nghe vậy mặt không biểu cảm thêm chút sức, xé miếng vải bố bám trên vết thương kia, Chu Tử Thư “á” một tiếng, ngũ quan đều nhíu lại, Ôn Khách Hành tâm tình mới khoan khoái điềm nhiên như không nói: “Đây là hoa khôi Tố Nguyệt công tử của thành Dương Châu tự tay tặng, ngươi không biết hàng thì có thể bớt vài câu cho đỡ lòi cái dốt.”

Sau đó trực tiếp xé vật Tố Nguyệt công tử tự tay tặng thành từng mảnh, cột lên vết thương của Chu Tử Thư.

Chu Tử Thư không biết Giang Nam dân phong thoáng như vậy, dù là kinh thành bên Vọng Nguyệt hà ba mươi dặm, thời điểm cùng xa cực dục nhất tiên đế lão Hoàng đế bại gia kia tại vị, cũng chưa từng nghe ở đâu có thể tuyển ra một nam hoa khôi, thế là không qua đầu óc hỏi luôn.

Ôn Khách Hành dùng ánh mắt hết sức cảm thông nhìn y mà hỏi ngược: “Ngươi lớn lên ở thế ngoại đào nguyên sao? Người của Thiên Song chẳng lẽ đều là đồ nhà quê? Hay là ta đoán sai?”

Chu Tử Thư cười nhạo: “Ta đã bao giờ thừa nhận…”
Y còn chưa nói xong, Ôn Khách Hành bỗng nhiên ra tay như điện, khẽ đâm một phát trên đại huyệt trước ngực y, nếu là ở nơi khác, có thể cách quần áo, Chu Tử Thư đều không cảm thấy, nhưng đang lúc Chu Tử Thư mệt mỏi cực kỳ, Thất khiếu tam thu đinh đều chui ra làm loạn, vẫn cố gắng áp chế, bị nhấn một cái cực nhẹ, quả thực chính là cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, đau đến mức lập tức khom lưng kêu lên: “Ngươi…”

Chỉ thấy Ôn Khách Hành cọ cằm, khá có thâm ý nói: “Ngươi bị nội thương rất nghiêm trọng, trước mắt lại còn có thân thủ như vậy, không có khả năng Thiên Song bỏ qua cho ngươi. Có điều theo truyền thuyết thì Thất khiếu tam thu đinh là thứ chết người nhất, cũng không thể không xứng danh. Ta thấy ngươi ăn được uống được chạy được nhảy được, rất có tinh thần, tuy hơi ngốc nhưng không phải cách ngốc do trúng cái đinh quỷ kia, lẽ nào là ta thật sự đoán sai?”

Chu Tử Thư mồ hôi đầm đìa, còn không quên gằn ra mấy chữ: “Ôn… Khách Hành, mẹ… mẹ kiếp tổ tông ngươi…”

Thấy y không làm bộ làm tịch miệng đầy ồ à ừ ờ Ôn huynh trường tại hạ đoản nữa, Ôn Khách Hành tuy rằng bị mắng, cũng thấy có cảm giác thành tựu tự nhiên sản sinh, vì thế bất động như núi nói: “Tổ tông ta không biết họ tên, sớm đã thành người thiên cổ rồi, chỉ sợ không được đâu. Nếu ngươi tẩy dịch dung, để tại hạ được thấy chân dung một lần, nếu là mỹ nhân, tại hạ trái lại có thể lấy thân báo đáp.”

Chu Tử Thư cắn chặt răng, lưng cong như tôm, nén đau cố gắng điều động nội tức ngăn chặn những cây đinh muốn tạo phản kia, nghe thấy y còn lải nhải không thôi, rốt cuộc không nhịn được cáu kỉnh cắt ngang: “Mẹ kiếp câm miệng đi!”

Ôn Khách Hành lập tức câm miệng, khoanh tay đứng nhìn không hề có cảm giác tội lỗi.

Chẳng biết qua bao lâu, Chu Tử Thư mới mở mắt, trong mắt còn có tơ máu, chỉ là người ngoài không thể nhìn ra sắc mặt chân thật, nhưng cũng biết là chẳng dễ coi, nói: “Trời sáng rồi.”

Thất khiếu tam thu đinh bình ổn, chính là bên ngoài trời đã sáng – hai người bị nhốt trong địa huyệt quỷ dị này cả một đêm.

Ôn Khách Hành dường như không sốt ruột giống y, nghe vậy gật đầu: “Xem ra người kia quá nửa là cố ý dẫn dụ ngươi vào, rắp tâm phải vây chết ngươi bên trong.”

“Vây ngươi.” Chu Tử Thư nói.

“Rõ ràng là ngươi, ta là người tốt.” Ôn Khách Hành so đo từng tí.

Chu Tử Thư không thèm để ý đến y, vịn bức tường đất đứng dậy dựa lên đó mà cân nhắc xem làm sao đi ra ngoài, chỉ nghe Ôn Khách Hành lại hỏi: “Chu Nhứ, ngươi có sợ chết không?”

Chu Tử Thư nói: “Sợ.”Ôn Khách Hành nhìn y một cái như hơi bất ngờ. Chỉ nghe Chu Tử Thư nghiêm trang nói: “Ta tích đức còn chưa xong đâu, bây giờ xuống, kiếp sau chưa chắc Diêm vương chịu cho đầu thai.”

Ôn Khách Hành thoáng ngẫm nghĩ rồi quả quyết nói: “Vậy ngươi trước kia chắc chắn không tốt đẹp gì.”

Song còn chưa chờ Chu Tử Thư trả lời, y đã hỏi tiếp nghiêm túc dị thường: “Nếu ngươi vốn không tốt đẹp gì, giờ này mới nhớ đến chuyện tích đức hành thiện, còn có tác dụng không?”

Chu Tử Thư thẳng lưng đi đến một phương hướng, thuận miệng nói: “Sao lại không có tác dụng, ngươi chưa từng nghe nói ‘buông dao mổ, lập tức thành Phật’ sao?”

Ôn Khách Hành vội đứng dậy đuổi theo, miệng hỏi: “Ngươi đi đâu đấy?”

“Ăn thịt chó.” Chu Tử Thư đáp, “Hiện giờ người kia chỉ vây chúng ta ở nơi này thôi…”

“Vây ngươi.” Ôn Khách Hành sửa lại.

Chu Tử Thư liếc y, tiếp tục nói: “Súc sinh kia đầu không nhỏ, đủ ăn vài ngày, không xong nữa thì còn có thứ dưới sông, dù sao cũng chẳng chết đói được, mặc kệ tên áo đen kia là thứ gì, đến lúc đó nhất định sẽ ra gặp.”

Ôn Khách Hành cực kỳ sợ hãi nói: “Hôm qua ngươi còn chê nước sông bẩn mà hôm nay đã muốn ăn rùa không mai dưới nước?!”

“Cho nên ngươi định để mình chết đói, sau đó để đám rùa không mai đến gặm ngươi?” Chu Tử Thư liếc y một cái, tổng kết, “Ôn huynh thật là thánh nhân mà.”

Trong địa huyệt không có ánh sáng, may mà Chu Tử Thư vốn định trốn đi giữa đêm, đồ lấy lửa mang theo vài cái, còn có một viên dạ minh châu nhỏ cướp phú tế bần mà đến, tuy rằng cực nhỏ, chỉ có thể phát ra một chút ánh sáng, cũng đủ cho hai người miễn cưỡng nhìn được, nửa khuôn mặt y bị ánh sáng le lói của dạ minh châu chiếu, vừa vặn Ôn Khách Hành không thấy rõ sắc mặt và ngũ quan khiến người ta mất ngon, chỉ có một đôi mắt cực sáng nghiêng nghiêng nhìn qua, mang theo loại hài hước bỡn cợt không nói nên lời.

Ánh mắt kia lại khá quen.

Ôn Khách Hành suy nghĩ hồi lâu, chẳng nhớ mình từng trông thấy ánh mắt như vậy từ trên mặt mỹ nhân nào, nhất thời không tiếp lời.

Hai người trầm mặc, tai Chu Tử Thư nháy mắt ấy bắt được tiếng hô hấp nhẹ bất đồng với mình, cũng bất đồng với Ôn Khách Hành, y im tiếng cười cười – quả nhiên, có người nghe nói liền không giữ được bình tĩnh nữa.

Sau đó y đứng lại bên dòng sông nọ, khom lưng dùng nước dưới sông rửa tay, thuận tiện bóp cổ một quái vật ý đồ đánh lén, xách cả người nó lên ném xuống đất, quái vật kia chưa rên được một tiếng đã gãy cổ chết, Chu Tử Thư vốc chút nước chậm rãi uống.

Ôn Khách Hành vốn cũng là một tên lưu manh chẳng để ý gì, hơi suy tư nhìn y một cái, dùng mũi chân khều thi thể quái vật mà đá sang bên, bắt chước uống mấy ngụm nước sông cho trơn họng.

Đúng lúc này, một luồng kình phong tập kích sau lưng, Ôn Khách Hành như sớm đoán được, không chút hoang mang bước tránh, một thanh cương đao sượt góc áo y rơi xuống nước, “tõm” một tiếng, Chu Tử Thư cười rộ, khoanh tay ở bên xem náo nhiệt: “Ngươi xem, Ôn huynh, ta nói là tấn công ngươi mà? Rước lấy người ta vắt hết óc muốn xử lý như vậy, ngươi khẳng định cũng chẳng phải thứ gì tốt lành.”

Trong góc địa huyệt tứ xứ đều có cương đao bắn ra, mà những cương đao ấy tạm thời bỏ qua Chu Tử Thư, nhắm thẳng Ôn Khách Hành, cơ hồ đan thành một phiến đao phong kiếm vũ – Ôn Khách Hành lại không hề chật vật, khinh công còn cao minh hơn Chu Tử Thư tưởng tượng.

Chỉ thầm mắng to trong lòng – nam nhân họ Chu này một câu cũng phải trả thù đủ, bụng dạ hẹp hòi tột cùng, đâu chỉ không phải thứ tốt, y quả thực chẳng phải thứ gì.

Ôn Khách Hành giơ tay đánh bay một thanh cương đao, lưỡi đao kia sượt ống quần Chu Tử Thư ghim xuống đất, nói: “Thấy chết không cứu, Chu mỹ nhân, ngươi tích đức hành thiện vậy đó hả?”

Chương 14: Thoát vây

Chu Tử Thư đảo mắt qua người y, chậm chạp nói: “Ta thấy ngươi không giống sắp chết chút nào.”

Y còn chưa dứt lời, giống như để phối hợp với y, chỉ thấy Ôn Khách Hành bỗng cong lưng kêu một tiếng, một thanh cương đao cắm phập vào thân thể, bên ngoài chỉ chừa mỗi cái chuôi đao, sắc mặt trắng bệch, thốt được đúng một chữ: “Ngươi…”

Chu Tử Thư thoạt tiên sửng sốt, song ngay sau đó y bỗng nhiên lao ra phương hướng ngược lại, trong góc kia có bóng đen lướt qua, địa đạo cực chật hẹp, người nọ vừa lộ ra hình tích, lập tức bị Chu Tử Thư trông thấy, bổ đến một chưởng, bóng đen nọ không trốn tránh kịp, lui bốn năm bước, tức khắc phun máu, cả mặt nạ che trên mặt cũng nhuộm đỏ, lại có thể bò dậy chạy tiếp.

Chu Tử Thư “ồ” một tiếng, phát giác quả thông lúc trước mình bắn lên người hắn có lẽ không phải không đủ lực đạo, mà là tên này đặc biệt giỏi chịu đòn.

Bỗng nhiên một bóng dáng như quỷ mị chui ra, nắm cổ hắc y nhân, nhấc cả người hắn đè lên tường.

Hắc y nhân kinh hãi: “Ngươi…”

Ôn Khách Hành nghiêng đầu cười, giơ một cánh tay khác lên, cương đao dùng nách kẹp lấy theo đó rơi xuống đất, ngay cả quần áo cũng chưa bị rách.

Chu Tử Thư ở bên uể oải nói: “Vậy mà ngươi cũng tin được, ta lần đầu tiên thấy hung thủ ngu như thế.”

Ôn Khách Hành nghe vậy, suy tư nhìn y một cái rồi cười nói: “Không phải hắn không ra sao, là lão huynh ngươi nhãn lực quá tốt, nếu không phải trên người ngươi có thương tích, chỉ sợ…”

Y lắc đầu, không nói chỉ sợ cái gì, tay tăng lực, họng hắc y nhân kia phát ra tiếng”khục”, đôi mắt lộ ra lại đầy vẻ kinh hoàng khó mà nói tên. Ôn Khách Hành đưa tay sờ soạng hắc y nhân nọ, hừ nhẹ nói: “Kim ti nhuyễn giáp… Thứ tốt, để trên người ngươi thật lãng phí.”

Lúc này hắc y nhân miễn cưỡng phun ra mấy chữ đứt quãng: “Chủ… là… t…”

Ôn Khách Hành cười, chỉ nghe “rắc” một tiếng, hắc y nhân kia run rẩy dữ dội một thoáng rồi bất động.

Chu Tử Thư không nói không rằng nhìn y trong chớp mắt chưa hỏi gì hết đã giết người này, ánh mắt trầm một chút, nghĩ đến điều gì đó, khoanh tay trước ngực lui một bước, dựa lên tường địa huyệt.

Ôn Khách Hành đưa tay lột mặt nạ của hắc y nhân, lộ ra toàn bộ diện mạo của người này. Chỉ thấy hắn đại khái ngoài bốn mươi, thân hình loắt choắt, hai gò má dữ tợn lồi lên, trên má phải có một cái bớt to màu đỏ, mắt chuột, mũi củ tỏi, môi mở ra còn để lộ hai cái răng hô.

Ôn Khách Hành đánh giá hắn hồi lâu, bỗng nhiên bình luận: “Người này bộ dạng quỷ phủ thần công như thế, thật là đáng chết.”

Sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Tử Thư cười cười: “Chu huynh, ngươi nói có phải không?”

Chu Tử Thư nói: “Ngươi thật chẳng ra làm sao.”

Ôn Khách Hành vội xua tay ôm quyền nói: “Không dám không dám, đa tạ đa tạ.”

Chu Tử Thư cười khẩy, đi qua lật tìm trên thi thể hắc y nhân, trong lòng y kỳ thật có rất nhiều nghi vấn, tỷ như Hoàng Kim nhuyễn giáp rất nhiều năm trước đã biến mất khỏi chốn giang hồ làm sao vào tay người này, tỷ như người chết này rốt cuộc có phải là Điếu Tử Quỷ Tiết Phương, tỷ như thứ dưới sông kia làm bằng cách nào, rốt cuộc có phải là người, tỷ như…

Sau đó y thoáng cái lột sạch quần áo của thi thể, tìm được một hình xăm mặt quỷ hung tợn ở sau lưng, Chu Tử Thư chợt dừng tay, biết người nọ là một trong Ác Quỷ chúng không giả được.

Điếu Tử Quỷ? Điếu Tử Quỷ Tiết Phương lại là một kẻ răng hô?

A… Không đúng, Chu Tử Thư vội ném cách nghĩ cực kỳ “Ôn Khách Hành” này ra khỏi đầu, thầm nghĩ chẳng lẽ dọc đường đuổi theo y và Trương Thành Lĩnh không buông thật sự là đám ác quỷ? Không thể – Đám ác quỷ của Thanh Trúc lĩnh nếu chỉ có chút bổn sự này, sao có thể mãi là cấm địa võ lâm ngần ấy năm qua?

Điếu Tử Quỷ vì sao phải giết Vu Thiên Kiệt? Rồi còn kẻ chạy phương hướng khác kia, chẳng lẽ cũng thật sự là Hỉ Tang Quỷ bản tôn?

Quỷ cốc lúc này thư sát danh lưu chính phái ở ngoài Triệu gia trang, chẳng khác chi nhận án diệt môn của Trương gia, lại là vì sao?

Còn có… Y ngẩng đầu nhìn Ôn Khách Hành vẻ mặt ôn hòa một cái, đột nhiên hỏi: “Không phải Ôn huynh tự xưng rằng sau khi rời nhà ra giang hồ thì chưa từng giết một ai à, sao hôm nay thống khoái phá giới như vậy?”

Ôn Khách Hành trừng mắt nói: “Rõ ràng là hắn muốn giết ta trước, nếu không phải ta thông minh lanh lợi, gặp nguy không loạn, vừa nãy đã bị hắn dùng cương đao đâm nát bét rồi.”

Chu Tử Thư cười nói: “Ôn hảo nhân, không phải lúc trước ngươi một mực chắc chắn rằng tai họa này không phải ngươi rước lấy sao?”

Ôn Khách Hành đúng lý hợp tình nói: “Ngươi nhìn cái mặt quỷ trên lưng hắn, ngươi lại nhìn người trẻ tuổi bên ngoài kia, chưa kịp cưới vợ đã mất đầu, điều này chứng minh gì? Chứng minh hắn là người xấu, còn là loại đặc biệt tồi tệ, người xấu muốn giết người tốt, cần lý do sao?”

Chu Tử Thư nhìn y không thể đối đáp.

Ôn Khách Hành lắc đầu, ngữ trọng tâm trường: “Ta thấy ngươi già đầu rồi mà chút đạo lý ấy cũng không hiểu, làm sao sống được lớn như vậy, thật khiến người ta phải lo âu.”

Chu Tử Thư trầm mặc hồi lâu, miệng mới văng ra hai chữ: “Thụ giáo.”

Ôn Khách Hành vội nói: “Không dám không dám, khách khí khách khí.”

Chu Tử Thư cúi đầu tiếp tục lục lọi thi thể, lột Hoàng Kim nhuyễn giáp trứ danh kia khỏi người hắn, chỉ thấy nơi sát ngực thi thể rơi ra một cái túi gấm nhỏ, Chu Tử Thư cẩn thận tháo túi gấm nọ, nương ánh sáng của dạ minh châu, trông thấy bên trong lại là một mảnh lưu ly sáng rực, to bằng bàn tay, bên trên dường như còn có văn lộ, chế tác cực tinh tế.Chu Tử Thư giơ mảnh vỡ con con kia lên, đặt dưới ánh sáng soi thử, thuận miệng hỏi: “Lưu ly?”

Ôn Khách Hành “a” một tiếng, đến gần nhìn kỹ hồi lâu mới cẩn thận nhận lấy, nâng bằng hai tay, chỉ sợ làm vỡ, miệng nói: “Chẳng trách hắn phải mặc Hoàng Kim nhuyễn giáp, nếu ta có một món đồ như vậy, nhất định phải bảo đả thiết sư phó làm cho bộ khôi giáp để bảo hộ sát người.”

Chu Tử Thư thấy vẻ mặt y trịnh trọng, không nhịn được tò mò hỏi: “Đây là thứ gì?”

Ôn Khách Hành nói: “Đây chỉ sợ chính là một trong năm mảnh Lưu Ly giáp trong truyền thuyết… Ta vốn tưởng là giang hồ đồn đãi, không ngờ lại là thật, nghe nói năm mảnh Lưu Ly giáp chắp lại, đủ để khiến bất cứ một kẻ vô danh tiểu tốt nào từ đây xưng bá cả võ lâm Trung Nguyên. Có người nói bên trong cất giấu võ công tuyệt thế, có người nói bên trong là một tấm địa đồ, tìm theo đó là có thể được thứ lòng người tha thiết ước mơ nhất.”

Y dường như lưu luyến không rời mà bỏ miếng Lưu Ly giáp kia vào tay Chu Tử Thư, nhẹ nhàng khép ngón tay Chu Tử Thư, nói khẽ: “Là thứ tốt đấy.”

Chu Tử Thư gật đầu, tỏ vẻ nghe hiểu, sau đó hất tay Ôn Khách Hành đang khép ngón tay y ra, nhét miếng Lưu Ly giáp kia về trong túi gấm, tiện tay ném sang bên, tiếp tục lục lọi thi thể Điếu Tử Quỷ, lật hết thấy không còn thứ gì khác, Chu Tử Thư liền nhíu mày đứng dậy nói: “Giờ thì phiền to rồi, chúng ta làm sao ra ngoài?”

Cúi đầu thấy Ôn Khách Hành vẫn đang ngồi xổm dưới đất dùng ánh mắt kỳ dị không nói rõ được nhìn y chằm chằm, liền tức giận nói: “Ôn đại thiện nhân, hỏi ngươi đấy? Ngươi nhanh tay làm thịt tên này, bảo chúng ta học chuột chũi dùi lỗ ra ngoài sao?”

Ôn Khách Hành chỉ Lưu Ly giáp bị y ném sang bên hỏi: “Ngươi… không cần cái kia sao?”

Chu Tử Thư nghiêm mặt nói: “Nếu là làm bằng lưu ly cả, thứ tinh tế như vậy cũng đáng chút tiền, trước mắt chỉ còn lại một mẩu như thế thì có tác dụng gì, ông chủ hiệu cầm đồ cũng chẳng nhận.”

Ôn Khách Hành nghe vậy cười khẽ một tiếng, vỗ tay đứng dậy, vừa đi theo Chu Tử Thư vừa nói: “Chu huynh cảnh giác mười phần, không chịu tin tưởng giang hồ đồn đãi sao? Ngươi không có thứ gì tha thiết ước mơ à?”

Chu Tử Thư chẳng buồn quay đầu nói: “Mận mọc trên đường không ai hái, tất đắng, ngươi cũng không thèm, ta cần gì phải rước phiền toái? Chẳng lẽ Ôn thiện nhân không có thứ gì tha thiết ước mơ?”

Ôn Khách Hành nghe vậy lập tức quay đầu, cẩn thận nhặt túi gấm kia lên cất sát vào ngực, hỏi: “Nếu ta muốn?”

Chu Tử Thư liếc nhìn y nói: “Ồ.”

Rồi không tỏ vẻ gì khác.

Hai người vòng tới vòng lui mãi, vòng đến nơi họ xuống, lối vào con con đó vẫn đầy cương đao so le, Chu Tử Thư sờ soạng bốn phía: “Ta mới định đi ra ngoài thì cửa động này bị khép lại, khi đó Điếu Tử Quỷ kia nhất định ở lân cận, cơ quan khống chế nơi này cũng nên ở gần đây.”

Song hai người với thuật kỳ môn độn giáp, đều là mười khiếu thông chín khiếu, chỉ còn một khiếu tịt, tìm cả buổi cũng chẳng thể tìm được, bảy cây đinh chết người kia lại bắt đầu rục rịch, Chu Tử Thư biết lại sắp đến nửa đêm, hai người bị nhốt trong này tròn một ngày một đêm, thể lực của y kém xa trước kia, có phần không cầm cự được, lòng nói chẳng lẽ thật sự phải đi ăn thịt con chó đó?

Đang nghĩ ngợi, nơi cách cửa động kia rất xa bỗng nhiên truyền đến tiếng người mơ mơ hồ hồ: “Mau mau mau, ta tìm thấy nơi này rồi, chờ ta gọi một tiếng thử xem – Chủ nhân! Chủ nhân! Nghe thấy không… Chủ nhân, ngài còn thở được không? Nếu ngài còn thở được ta sẽ đào ngài ra khỏi ngôi mộ này, nếu ngài đã đi gặp Diêm vương thì ta không quấy rầy ngài yên nghỉ!”

Là Cố Tương!
Không biết vì sao mà sau khi bị ác khuyển đuổi theo, bị quái vật cắn, bị tạo hình của Điếu Tử Quỷ dọa, nghe thấy tiếng nàng Chu Tử Thư liền cảm thấy đặc biệt thân thiết.

Chỉ nghe Cố Tương nói nhỏ một tiếng: “Là không nghe thấy hay là đã ngỏm? Chủ nhân, ngài không lên tiếng là ta đi đấy, ta đi thật đây!”

Ôn Khách Hành lúc này mới chậm rãi nói: “A Tương, ngươi có biết nữ hài tử nói nhiều làm ít sẽ là kết cục gì không?”

Đây dường như là một môn công phu truyền âm nhập thất đặc biệt, Chu Tử Thư đã vài lần được kiến thức, dường như bất kể y ở nơi đâu, nói chuyện với thanh âm cỡ nào, luôn có thể cho người nên nghe được nghe thấy.

Cố Tương “ngoao” một tiếng, thúc giục: “Mau mau, chủ nhân bảo ta nói ít làm nhiều kìa, mau mau đào ngài ra.”

Bên ngoài lập tức bắt đầu vang leng keng tiếng đào mộ.

Chu Tử Thư liền hiểu, hóa ra không phải nàng làm ít mà căn bản chẳng làm việc.

Chờ cả hai như hai củ cải cỡ lớn được một đám người đào từ dưới đất ra thì đã là chuyện của gần hai canh giờ sau.

Chỉ thấy Cố Tương dẫn theo một đám nam nhân như lao công bình thường đứng một bên hô to gọi nhỏ: “Bò ra rồi, bò ra rồi!”

Chu Tử Thư nghe vậy lập tức không muốn ra nữa.

Ôn Khách Hành lại vẫn bình tĩnh, mặt xám mày tro từ cửa động con con kia chui ra ngoài, nhìn quét Cố Tương một cái, phân phó: “Ngươi có thể câm miệng rồi.”

Cố Tương le lưỡi, lại quay sang Chu Tử Thư làm mặt quỷ.

Một “lao công” tiến lên, hành lễ với Ôn Khách Hành: “Chủ thượng, thuộc hạ đến muộn.”

Cố Tương nói leo: “Kỳ thật chúng ta sớm thấy dấu hiệu chủ nhân để lại, chỉ là bên kia không biết vì sao có hai người chết, Triệu gia trang hôm nay gào khóc chửi đổng nguyên một ngày, kinh thiên động địa, các lộ cẩu hùng đều đến đông đủ, không tiện tới đây tìm – hai người làm sao mà biến thành thế này?”

Ôn Khách Hành nói: “Chúng ta nghe thấy một con cú mèo cười.”

Chu Tử Thư nhìn trời nhìn đất, tỏ vẻ không liên quan đến mình.

Cố Tương mê hoặc nói: “Ồ?”

Ôn Khách Hành lại giải thích: “Nghe thấy cú mèo cười, chính là có vận rủi sắp đến, rất có thể phải chết người, cho nên nhất định phải trốn xuống dưới đất, để tiểu quỷ lấy mạng tưởng rằng ngươi đã là một người chết, mới có thể trốn được kiếp nạn.”

Cố Tương tỉnh ngộ: “À!”

Ôn Khách Hành vỗ đầu nàng, dày mặt nói: “Ừm, nhớ lấy, về sau chưa biết chừng có thể cứu mạng ngươi đấy.”

Sau đó nhìn lướt qua nam nhân bộ dáng lao công kia, bình luận: “Lão Mạnh, cách ăn mặc này không thích hợp với ngươi, lần tới nên mặc quần áo đồ tể giết heo.”

Lão Mạnh kính cẩn vô cùng nói: “Vâng, tuân mệnh.”

Ôn Khách Hành lúc này mới phất tay: “Đi thôi, không cần nhiều người như vậy tụ tập một chỗ, bớt để người ta cho rằng chúng ta tụ chúng hành hung.”

Lão Mạnh huýt sáo, một đám người không biết từ đâu đến khoảnh khắc tan mất, lui tới vô tung, huấn luyện cực kỳ có tố chất.

Chu Tử Thư mới định cáo từ, chỉ nghe Ôn Khách Hành nói với y: “Chu huynh, ta đi theo ngươi nhé?”

Chu Tử Thư dùng sự im lặng để biểu đạt kháng nghị, chỉ nghe Ôn Khách Hành tiếp tục nói: “Ta là đại thiện nhân, có thể chỉ đạo ngươi làm sao tích đức hành thiện.”

Chu Tử Thư vẫn im lặng.

Ôn Khách Hành cùng y nhìn nhau hồi lâu, Cố Tương ở bên nhìn đây lại nhìn kia, chỉ cảm thấy không khí quỷ dị cực kỳ. Rốt cuộc, Ôn Khách Hành ra một chiêu cuối cùng: “Ngươi phản đối cũng vô dụng, ta có thể đi theo ngươi.”

Chu Tử Thư nặn ra nụ cười cứng ngắc, gật đầu nói: “Thế mời Ôn huynh.”

Cố Tương nhìn Chu Tử Thư, chợt hiểu được “dắt không đi, đánh lại lui” là gì, lại nhìn Ôn Khách Hành, sâu sắc cảm nhận được “người không biết xấu hổ thiên hạ vô địch” là gì, chỉ cảm thấy bản thân đêm nay thêm được không ít học vấn, đắc chí mãn ý theo sau hai người.

Chương 15: Tửu lâu

“Chủ nhân, sao ngài có thể xác định một người nếu dịch dung, nhất định phải dịch dung mình thành khó coi?” Cố Tương không hiểu liền hỏi ngay.

Ôn Khách Hành nói chậm rì rì: “Con người bất kể đẹp xấu, ngũ quan sẵn có, tự nhiên có sự hài hòa, người động tay động chân, vô luận thế nào cũng không thể thiên y vô phùng, nếu tự dưng hóa đẹp, người khác sẽ không nhịn được nhìn nhiều, chẳng phải sẽ thấy sơ hở ngay sao?”

Ba người cùng đi trên đường cái, đường phố lúc chính ngọrộn ràng nhốn nháo. Chu Tử Thư công phu tu dưỡng rất tốt, chẳng nói chẳng rằng, giả câm vờ điếc mặc họ thảo luận, mặc Ôn Khách Hành thỉnh thoảng lén lút thậm thụt ngắm nghía người y, nghe đến đó không nhịn được sửng sốt, liếc Ôn Khách Hành một cái, lòng nói người này hiểu nhiều thật.

Ôn Khách Hành thấy mình được chú ý thì càng nổi điên, thao thao bất tuyệt: “Thuật dịch dung bao gồm tất cả, thủ đoạn bất nhất, có kẻ dùng thuốc màu tô vẽ, loại này cần thủ pháp xảo diệu, hơi không đều hoặc quái dị là dễ dàng để người ta nhìn ra, còn có kẻ dán mặt nạ da người, loại này hiệu quả tốt hơn, nếu người dịch dung thủ đoạn cao minh, có thể lấy giả loạn thật.” Nói xong suy tư nhìn Chu Tử Thư một cái.

Cố Tương lập tức cực kỳ có tinh thần thực tiễn thò móng vuốt sờ mặt Chu Tử Thư, tay nàng mềm mại, trong tay áo thoảng mùi hương tươi mát của riêng thiếu nữ, Chu Tử Thư không né không tránh, cười khanh khách mặc nàng sờ, cũng chẳng biết là ai đang lợi dụng ai.

Cuối cùng y còn kiên nhẫn mà ôn nhu hỏi: “Có sờ ra cái gì chưa?”

Cố Tương thập phần nghi hoặc lắc đầu, hoài nghi quay đầu nhìn Ôn Khách Hành: “Chủ nhân, ta vẫn cảm thấy y như là thật…”

Ôn Khách Hành nói: “Y tự nhiên không phải đeo mặt nạ da người, thứ đó kín bưng, nếu đeo lâu, tất nhiên có thời gian cởi ra để thở, ta theo đuôi y lâu như vậy, chính là để xem y phải chăng cần thay mặt nạ.”

Cố Tương nói với vẻ mặt sùng bái: “Chủ nhân ngài vì cầu một sự minh bạch mà tự dưng lãng phí ngần ấy thời gian tốt đẹp đi lêu lổng.”

Ôn Khách Hành chỉ Chu Tử Thư nói: “Nếu y là mỹ nhân thì ta chẳng lãng phí giây lát.”

Chu Tử Thư ngẫm nghĩ, rốt cuộc cảm thấy mình không thể im lặng như vậy nữa, liền hỏi: “Ta lêu lổng với ngươi bao giờ?”

Ôn Khách Hành không nhanh không chậm nói: “Trước kia chưa từng, tương lai nhất định sẽ.”

Nói rồi cũng đưa tay sờ mặt Chu Tử Thư: “Ta ngày ấy đụng đến bả vai ngươi, cảm giác không giống với da trên mặt, ô…”

Chu Tử Thư trốn ra sau, hất tay y. Ôn Khách Hành nhướng mày, có phần không vui, chỉ Cố Tương hỏi: “Sao nàng ta sờ thì được?”

Chu Tử Thư vẫn ung dung chỉnh tay áo rách bươm nói: “Nếu ngươi cũng thành bộ dáng giống nàng, đừng nói một lần, ta cởi hết cho ngươi tùy tiện sờ cũng được.”

Cố Tương vốn cảm thấy Chu Tử Thư yên lành một tên ăn mày đường đường chính chính, đụng phải chủ nhân không biết xấu hổ nhà nàng là xúi quẩy tám kiếp, trong lòng vẫn thầm cảm thông, vừa nghe lời này lập tức cảm thấy cả hai quả thực một trâu một chó, cùng một giuộc cả, mẹ kiếp quá hợp.

Rất có thể từ đây sẽ lêu lổng cùng nhau, rỗi rãi nội bộ cấu xé tiêu hao tinh lực, bớt gây tai họa cho nhân gian.

Ôn Khách Hành quay sang, sắc mặt âm tình bất định đánh giá Cố Tương, sau đó trầm giọng nói: “A Tương, ngươi có thể cút rồi.”

Cố Tương “a” một tiếng, hết sức vô tội chớp chớp mắt: “Chủ nhân muốn ta cút đi đâu?”

Ôn Khách Hành khoanh tay đứng, quả thực không muốn nhìn nàng lấy một lần: “Trời đất bao la, trừ Động Đình ra, ngươi muốn cút đi đâu thì cút.”

Cố Tương ngây ra hồi lâu, bỗng nhiên thốt được một câu: “Chẳng lẽ chủ nhân đang ghen với nô tỳ?”

Ôn Khách Hành liếc nàng, Cố Tương lập tức biết lắng nghe mà tát mình một cái: “Phi phi, cho ngươi nói bậy, cho ngươi lắm lời, cho ngươi nhất định phải nói thật, cho ngươi nhất định phải…”

Ôn Khách Hành nói: “A Tương.”

Cố Tương “ôi” một tiếng, quay người đi ngay, vừa đi vừa nói: “Cút thì cút. Chủ nhân yên tâm, nô tỳ nhất định cút xa tít, trên đời này cóc ba chân không tìm ra chứ nam nhân hai chân còn thiếu sao? Nô tỳ ăn hai phần tim hùm mật gấu cũng chẳng dám tranh nam nhân với chủ nhân, hai vị tự tiện, nhất thiết không cần khách khí…”

Sau đó vừa lải nhải vừa thật sự hấp tấp cút đi.

Chu Tử Thư trong lòng cân nhắc câu “trừ Động Đình” hàm ý sâu xa kia, khá hưng trí nhìn đôi chủ tớ om sòm này.

Cố Tương vừa mới đi, Ôn Khách Hành dường như bỗng nhiên đổi khuôn mặt khác, làm bộ làm tịch ho một tiếng, đưa tay mời: “Chẳng biết Chu huynh có thể cùng tại hạ ăn một bữa hay không?”

Chu Tử Thư nghĩ, dù sao nói không được thì người này cũng phải bám như cao da chó, chi bằng đồng ý, tốt xấu còn có thể bớt một bữa tiền cơm, thế là vui vẻ đáp ứng.Ôn Khách Hành mặt mày hớn hở dẫn đường phía trước, Chu Tử Thư lặng lẽ kiểm điểm trong lòng, những ngày du tẩu chốn cung đình người không ra người quỷ không ra quỷ đã như là chuyện đời trước, khi đó y một thân cẩm bào, ở tại một nơi thần bí nở đầy hoa mai, làm nghề giết người phóng hỏa, tuy là cầm thú nhưng nói cho cùng cũng là y quan cầm thú.

Khi nào thì biến thành vô sỉ trắng trợn như thế này?

Y nhìn bóng lưng Ôn Khách Hành một cái, thầm nghĩ nhất định là gần mực thì đen.

Lúc lên tửu lâu cả hai đã đói móp bụng, đồ ăn bưng lên đều hạ đũa như bay chẳng hề thừa lời, chỉ sợ ăn ít một miếng, ngẫu nhiên đụng đũa lập tức oan gia ngõ hẹp qua mấy chiêu trong phạm vi nhỏ, ngươi thắng ta một miếng thịt gà, ta thắng ngươi nửa miếng giò.

Hai người này một kẻ vẫn ôm sự nhiệt tình cực lớn với thức ăn, một kẻ ăn miễn phí, không tranh thì uổng, biến một bàn ăn đàng hoàng thành giương cung bạt kiếm, đao quang kiếm ảnh tràn ngập khí túc sát.

Tranh xong một đĩa, đĩa tiếp theo cư nhiên còn chưa bưng lên, Ôn Khách Hành lúc này mới có thời gian cười nói với Chu Tử Thư: “Kỳ phùng địch thủ, quả nhiên ăn cơm cũng thấy ngon.”

Chu Tử Thư khinh thường nhìn y một cái, lòng nói ngươi là gà hay sao mà thích tranh ăn trong một máng.

Đúng lúc này, bỗng nhiên dưới lầu truyền đến tiếng xôn xao, chỉ nghe tiểu nhị kia lớn giọng chế nhạo: “Vị công tử này, ta thấy ngươi nói năng ăn vận không tục mà sao cũng muốn ăn cơm bá vương? Còn bút mực hồi báo, ngài tám phần là nghe kể chuyện nhiều nhỉ? Xin hỏi ngài là danh gia triều nào đại nào, là Trạng nguyên lang khoa nào hiện nay? Còn mặc bảo…”

Đám người chung quanh cười ồ lên, Ôn Khách Hành ló đầu nhìn xuống, bỗng sờ cằm nói thầm: “Là một mỹ nhân thanh tú sao…”

Chu Tử Thư theo ánh mắt y nhìn xuống, chỉ thấy một thanh niên mặt đỏ tai hồng đứng đó, mặc áo choàng xanh thẫm, hông còn giắt một cây tiêu, y phục thoạt trông không nổi bật, nhìn kỹ vật liệu lại cực kỳ chú trọng, ngọc tiêu bên hông thành sắc cực được, dù không phải người trong nghề cũng có thể nhìn ra giá cả xa xỉ. Chu Tử Thư chỉ cảm thấy cách ăn mặc của người nọ lại có vài phần quen thuộc, liền cười khe khẽ.

Ôn Khách Hành hỏi: “Ngươi cười cái gì?”

Chu Tử Thư nói: “Ta thấy trang phục của y ngoài mặt không muốn gây chú ý, kỳ thật cực tệ, lại nhớ đến một cố nhân.”

Đang nói thì thanh niên bị vô số người vây xem kia ngỡ ngàng nhìn quanh, y ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vặn quét qua họ, Chu Tử Thư liền lắc đầu, thầm nghĩ người nọ chính là con nhà quyền quý đệ nhất kinh thành, cả đời ăn uống chơi bời thành thạo, đâu từng có dáng vẻ ngỡ ngàng vô thố như vậy? Liền dùng mũi chân đá Ôn Khách Hành một phát nói: “Ôn thiện nhân, cơ hội tích đức hành thiện đến rồi.”

Ôn Khách Hành vốn đang nghiên cứu biểu cảm của y, nghe vậy ngẩn ra, liền thò tay vào ngực: “Ừm, cũng phải, mỹ nhân gặp nạn, ra tay tương trợ cũng nên thôi… Hửm?”

Y sờ soạng trong ngực, bỗng nhiên sắc mặt hết sức cổ quái: “Chu huynh.”

“Hửm?”“Ta nghĩ, thôi nhường cơ hội tích đức hành thiện này cho ngươi đi?” Ôn Khách Hành cười gượng, “Tại hạ đời này tích đức đã quá nhiều, thật sự không cần thiết đoạt cơ hội của lão huynh ngươi…”

Chu Tử Thư cười tủm tỉm nhìn y.

Giây lát, Ôn Khách Hành thở dài, vai sụp xuống: “Vừa nãy ở trên đường, một nam tử tuấn tú vấp ngã, tại hạ đưa tay đỡ, y còn cười cười với ta… Chậc, khanh vốn giai nhân, vậy mà làm tặc ư?”

Chu Tử Thư nhướng mày, quyết định mình còn có thể vô sỉ hơn một chút, ít nhất không thể bại bởi người trước mắt. Y nghĩ như vậy, liền túm tay áo Ôn Khách Hành lau tay, sau đó lấy một thỏi bạc trong ngực, nhẹ nhàng ném ra, vừa vặn trúng đầu tiểu nhị càng nói càng thái quá, tiểu nhị bất ngờ bị ném, mới định mắng nhưng cúi xuống phát hiện tiếp xúc thân mật với da đầu chính là nguyên bảo trắng lóa, thế là lập tức hết nóng.

Chỉ nghe Chu Tử Thư uể oải nói: “Tiền của vị công tử này, tính vào của ta.”

Tiểu nhị lấy bạc, tự nhiên không nói gì nữa, luôn mồm vâng dạ quay đi, thanh niên lam bào nọ lập tức cảm kích nhìn Chu Tử Thư một cái rồi tự mình lên lầu tạ ơn.

Chu Tử Thư chỉ chỉ một bàn chén đĩa trống không, nói với Ôn Khách Hành: “Cứu y tính vào của ta, bữa ăn này của ngươi, chốc nữa ghi lại, ngươi nợ ta ba lượng bạc.”

Ôn Khách Hành nhỏ giọng nói: “Tại hạ lấy thân báo đáp thì thế nào?”

Chu Tử Thư cười thong dong: “Xin lỗi, khẩu vị của tại hạ còn chưa tốt như vậy.”

Thanh niên lam bào kia đã lên lầu, hai tên cầm thú đồng thời thu lại nụ cười thậm thụt, bày ra gương mặt y hệt hào kiệt quân tử “gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ”. Chỉ thấy thanh niên lam bào nọ vái thật thấp: “Tại hạ Tào Úy Ninh, đa tạ nhị vị trượng nghĩa tương trợ. Xin nhận một lễ của tại hạ.”

Ôn Khách Hành và Chu Tử Thư cơ hồ hai miệng một lời: “Không dám không dám, Tào công tử khách khí.”

Nói xong câu này, hai người lập tức liếc nhau với ý tứ sâu xa, đều cảm thấy thập phần vi diệu.

Chu Tử Thư ho một tiếng, dời ánh mắt, nói với Tào Úy Ninh: “Mời Tào công tử ngồi, tại hạ Chu Nhứ, vị này…”

“Ôn Khách Hành.” Ôn Khách Hành mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu, y lẳng lặng ngồi ở nơi hơi xa, rõ ràng dáng vẻ công tử ôn nhuận cười mỉm nói khẽ, quả thực hệt như một người đứng đắn.

Tào Úy Ninh cảm tạ một phen, chẳng hề khách khí ngồi xuống luôn, y chính là đệ tử quan môn của Thanh Phong kiếm phái, lần đầu ra giang hồ lịch luyện, không khéo tách khỏi sư thúc, lại không rõ gặp trộm lúc nào, mới có chuyện xấu hổ như vậy, đang không biết làm sao cho phải thì vừa vặn được Chu Tử Thư giải vây, chỉ cảm thấy người này rất trượng nghĩa, kể cả khuôn mặt xanh xao vàng vọt hết sức đáng khinh kia cũng trở nên thuận mắt.

Chu Tử Thư quen trường tụ thiện vũ moi tin, gặp người bình thường trừ Ôn Khách Hành đều hết sức thành thạo, dăm ba câu đã khiến Tào Úy Ninh cảm thấy nhất kiến như cố, liền rào rào tuôn ra: “Ta và sư thúc là đi Động Đình đại hội, ai ngờ mấy hôm trước qua Triệu gia trang nghe nói bên đó xảy ra chuyện, lão nhân gia ngày xưa có giao tình không tồi với Triệu đại hiệp cho nên muốn qua xem, bảo ta đi Động Đình trước, cùng Cao Sùng Cao đại hiệp cáo rõ tội đến muộn…”

“Động Đình đại hội?” Chu Tử Thư sửng sốt.

“Đúng vậy,” Tào Úy Ninh giải thích, “Không biết Chu huynh có từng nghe chuyện Giang Nam Trương gia diệt môn, chẳng những như thế, nghe nói vài ngày trước, chưởng môn Thái Sơn chết một cách không rõ ràng trong phòng mình, môn hạ tam đại cao thủ trong một đêm lại lâm nạn toàn bộ, tử trạng cực giống người Trương gia, tiểu công tử Trương gia may mắn sống sót trước mắt cũng ở Triệu gia trang, dưới sự bảo vệ của Triệu đại hiệp, tự mình chỉ nhận hung thủ chính là bọn Ác Quỷ chúng của Thanh Trúc lĩnh. Động Đình đại hội là Cao Sùng đại hiệp lấy Sơn Hà lệnh, muốn hợp sức anh hùng thiên hạ diệt trừ Quỷ cốc.”

Chu Tử Thư vô ý thức nhìn Ôn Khách Hành một cái, lại thấy y hưng trí khá cao, còn mở miệng hỏi: “Thật có chuyện này?”

Tào Úy Ninh nói: “Ngàn chính vạn xác, ta và sư thúc là phụng mệnh sư phụ ta, xuống núi tham gia Động Đình đại hội.”

Tiểu tử này quả nhiên lần đầu tiên xuống núi, vừa hỏi đã nói, không hỏi cũng nói.

Chỉ nghe Ôn Khách Hành nói: “Chu huynh, không phải ngươi bảo muốn tích đức hành thiện sao, chi bằng cùng vị tiểu huynh đệ này đi một chuyến, việc trừng ác dương thiện, đại đức đấy.”

Chu Tử Thư cúi đầu nhấp một ngụm rượu trong chén, có phần không rõ tính toán của Ôn Khách Hành. Lại nghe Tào Úy Ninh vỗ tay nói: “Hay cho việc trừng ác dương thiện, đại đức đấy, Ôn huynh nói hay lắm, ta thấy hai vị rất trượng nghĩa thẳng thắn, cũng rất hợp với tiểu đệ, chi bằng cứ cùng tiểu đệ đến Động Đình đi?”

Ha, tiểu tử ngốc này.

Ôn Khách Hành cười nói: “Đấy đúng là cầu còn không được.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau