THIÊN MỘC SẮC KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên mộc sắc kiếm - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Nguy biến

Chỉ trong chớp mắt, mọi người đã húp gần hết bát cháo đầu tiên. Duy chỉ có Trang Dực còn chậm rãi một chút. Chàng dùng đôi đũa khuấy đều bát cháo, nhưng kỳ thật là chàng bỏ vào trong bát cháo một loại thuốc bột, có tên gọi là Đại Lượng Hoàng.

Đây là loại thuốc người trong nha môn hay sử dụng. Để thử xem trong thức ăn có độc hay không. Nếu trong thức ăn có độc, thì khi gặp phải thuốc này, lập tức sẽ có phản ứng ngay. Bằng không thuốc kia sẽ không có phản ứng.

Tuy trong bụng rất đói, nhưng trước khi ăn Trang Dực vẫn ngầm thử xem trong cháo có độc hay không.

Đúng như lời Tiền Nhuệ đã nói, có lẽ vì làm tổng đề đốc đã lâu, nên tạo cho chàng có tính đa nghi.

Đương nhiên là trong cháo không hề có độc.

Lúc này Tiền Nhuệ đã múc đến chén thứ hai, còn ba tên phạm nhân đã ăn hết chén thứ ba.

Trước khi Trang Dực ăn hết chén cháo, lão nhân cũng đã từ bên ngoài bước vào. Hai tay lão xoa vào nhau liên tục cho đỡ lạnh. Nhìn thấy chén Trang Dực trống trơn, lão nhân vội nói:

- Quan gia, để thảo dân múc hộ cho !

Trang Dực lắc đầu:

- Cám ơn, ta đã no rồi

Lão nhân vội lấy bình trà châm đầy vào chung, sau đó hai tay bưng chung trà, đưa đến trước mặt Trang Dực:

- Vậy thì ngài hãy uống chung trà này. Trong nhà thảo dân không còn thứ trà ngon nào khác để tiếp đãi các ngài.

Trang Dực đón lấy chung trà và không quên thử xem trong nước trà có độc hay không. Sau khi biết chắc không có độ, chàng mới dám uống.

Lúc này lão bà cũng từ bên trong bước ra, mỉm cười hỏi Tiền Nhuệ:

- Thế nào, các vị ăn có vừa miệng không ?

Tiền Nhuệ cười hì hì đáp:

- Tuy thức ăn rất đơn sơ, nhưng ví quá đói nên cảm thấy rất ngon.

Đợi cho mọi người ăn xong, hai ông bà lão liền thu dọn mọi thứ ra sau.

Bây giờ trong phòng chỉ còn có năm người người. Ba tên phạm nhân ngồi một chỗ yên lặng trong góc phòng. Tiền Nhuệ ngồi trên ghế chẳng bao lâu đã ngáy to, chỉ có một mình Trang Dực là vẫn còn thức mà thôi.

Một hồi lâu, lão nhân quay trở ra, nhìn thấy Trang Dực vẫn còn thức. Lão ta ngạc nhiên hỏi:

- Quan gia, tại sao ngài vẫn còn chưa ngủ chứ ?

Trang Dực bóp trán đáp:

- Bởi vì ta còn phải canh chừng.

Lão nhân càng kinh ngạc:

- Canh chừng ? Canh chừng cái gì ?

Trang Dực đưa tay chỉ ba tên phạm nhân đang ngon giấc:

- Canh chừng bọn chúng. Ta sợ bọn chúng sẽ bỏ chạy.

Lão nhân lắc đầu:

- Ngài cẩn thận quá thành thừa đấy. Quan gia, bọn chúng bị trói chặt như vậy làm sao có thể bỏ chạy được ? Hơn nữa, nơi đây bốn bề hoang vắng bọn chúng biết chạy đi đâu ?

Trang Dực mỉm cười:

- Tuy là vậy, nhưng cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.

Lão nhân không nói gì thêm, kéo ghế ngồi xuống đối diện với Trang Dực. Xem tình hình, lão ta định muốn nói chuyện lâu với chàng.

Có tiếng khua chén đĩa phát ra từ phiá nhà bếp. Có lẽ lão bà kia đang rửa chén ở phiá sau.

Trang Dực hớp một ngụm trà, chậm rãi hỏi:

- Trang căn nhà này, chỉ có hai vị thôi sao ?

Lão nhân thở dài một tiếng:

- Thảo dân có bốn người con, hai nam hai nữ. Hai đứa con gái đã xuất giá từ lâu. Thằng con trai lớn năm năm trước đi ra quan ngoại, không thấy quay trở về. Còn thằng út đang học nghề ở trên trấn, hai ba tháng mới trở về một lần. A ! Thảo dân có con cái cũng giống như không có.

Trang Dực tỏ vẻ cảm thông:

- Vậy chứ lệnh nữ cuả lão trượng ít khi trở về thăm cha mẹ lắm sao ?

Lão nhân cười méo mó:

- Con gái bước lên kiệu hoa tức là đã trở thành con của người ta. Đâu còn nhớ đến cha mẹ ruột nữa. Cho dù cha mẹ ruột có sống cơ hàn khổ cực, chúng cũng chẳng hề quan tâm đến.

Dừng lại một lúc, lão nhân tiếp:

- Cho nên những người no đủ đâu có hiểu được tình cảnh cuả những kẻ nghèo nàn. Ví dụ như năm lượng bạc, hai vị thưởng cho hai vợ chồng thảo dân. Tuy đối với hai vị ch8ảng là bao, nhưng đối với chúng thảo dân thì vô cùng to lớn. Nó đủ để nuôi sống hai vợ chồng thảo dân vài tháng trời.

Trang Dực cười nói:

- Lão trượng, người không cần phải buồn rầu. Ta sẽ kêu bằng hữu của ta tặng cho lão thêm năm lượng nữa.

Hai mắt lão nhân chợt sáng lên:

- Ngài nói thật chứ, quan gia ?

- Chỉ có mấy lương bạc, chẳng lẽ ta lại nói dối hay sao ?

Nhưng lão nhân chợt ái ngại:

- Không phải thảo dân không tin ngài. Kẹt cái nỗi vị bằng hữu kia của ngài hình như không phải là người rộng rãi cho lắm.

Trang Dực nói:

- Lộ phí nha môn phát cho có giới hạn. Nếu như dùng hết phải tự lấy tiền túi ra xài. Nhưng lão trượng cứ yên tâm, thêm năm lợng nữa không thành vần đề gì đâu.

Lão nhân mừng rỡ:

- Thế thì thảo dân xin đa tạ ngài trước.

Trang Dực có vẻ mệt mỏi, chàng hơi nhắm hai mắt lại nói:

- Một chút lòng thành, lão trượng không cần phải cám ơn.

Lão nhân nói với giọng quan tâm:

- Trà đã nguội rồi, để thảo dân châm chung khác cho ngài.

Trang Dực liền đưa chung trà về phiá lão. Đúng lúc ấy. tự nhiên chàng cảm thấy tay mình tê buốt và nóng rát như chạm phải lửa

Trang Dực mở bừng hai mắt ra liền, đứng dậy khỏi ghế. Cũng ngay lúc đó, toàn thân lão nhân đã lui ra sau hơn ba thước. Thân pháp lão ta nhanh lẹ khác thường, không giống như lúc ban đầu bọn Trang Dực mới gặp.

Quả nhiên không sai. Trong tay lão nhân đang cầm một cây châm dài một tấc. Trên đầu cây châm còn dính lại một chút máu đã khô.

Sự việc xảy ra ngoài dự liệu cuả Trang Dực. Chàng nhìn thẳng vào đối phương, nghiêm gịong hỏi:

- Ngươi đã làm gì ta, thật ra ngươi là ai ?

Lão nhân mỉm cười hiểm ác:

- Lão nhân họ Triêu. tên Lục, trong giang hồ không có mấy tiếng tăm. Còn lão bà kia thật sự là phu nhân cuả ta, mà mọi người thường gọi là Triệu nhị nương. Tên thật của bà ta Tôn Ngân Phượng cũng là người không hề có tiếng tăm trên giang hồ.

Trong lòng Trang Dực chợt giật mình. Chàng không ngờ rằng lại gặp hai vợ chồng họ nơi hẻo lánh này. Có kẻ nói mấy chục năm gần đây, trong giang hồ không ai là không biết đến họ.

Hai vợ chồng tính tình rất cổ quái và hành sự cũng rất khác người. Chỉ cần chịu trả cao giá. Bất cứ việc gì họ cũng dám làm.

Trang Dực đứng trấn tỉnh một hồi, từ từ lên tiếng hỏi:

- Triệu lục, thì ra bọn ngươi đang giở trò đóng kịch. Thật ra mục đích cuả bọn ngươi là gì ?

Triệu Lục mỉm cười:

- Đương nhiên là ba tên phạm nhân kia. Tổng đề đốc, thành thực xin lỗi ngài. Lão phu muốn lưu bọn họ lại.

Trang Dực cười nhạt:

- Là ai sai ngươi làm việc này, và ngươi có quan hệ gì với bọn chúng ?

Triệu lục cười lớn hơn:

- Nói thật cho tổng đề đốc biết, lão phu và bọn chúng không có một chút quan hệ. Thậm chí ngay cả mặt mũi bọn chúng cũng chưa từng nhìn thấy qua. Cho nên không thể nói là có người mướn lạo phu làm việc này được. Hành động lần này, hoàn toan do chủ ý cuả hai vợ chồng bọn ta.

Trang Dực ngạc nhiên không hiểu, hỏi:

- Ý cuả ngươi muốn nói không có ai sai ngươi làm việc này, mà hoàn toàn là do chủ ý của hai ngươi ?

Triệu Lục vẻ hài lòng:

- Không sai ! Tổng đề đốc, ngài hiểu sự việc rất nhanh.

Trang Dực lắc đầu:
- Không, ta vẫn chưa hiểu. Ngươi làm như vậy thật ra có dụng ý gì ?

Triệu Lực hơi nghiêng đầu sang một bên và đáp:

- Ý gì à ? Tổng đề đốc, người ta thường nói: "Nhân vi tài tử, điểu vi thực vong". Vậy ngoài ngân lượng ra, bọn ta còn có dụng ý gì nữa chứ ?

Trang Dực càng không hiểu:

- Nếu đã không có người mướn, vậy sai sẽ trả ngân lượng cho ngươi ?

Triệu Lục chậm rãi giải thích:

- Bản thân ba tên này chính là ba núi vàng đấy. Tổng đề đốc, để ta nói cho ngài nghe thử:

"Tên họ Nghiêm kia, hơn nửa đời chuyên đi trộm cắp cuả thiên hạ, vậy có thể xem hắn ta là người giàu có hay không ? Còn Hà Tiểu Lại Tử là một con quỷ háo sắc, toàn làm ra những việc tồi bại và tất nhiên hắn cũng tự hiểu làm thế nào để có thể sống thêm được vài năm nữa. Ngải Thanh Hoà đúng la tên đồ tể khát máu. Không biết có bao nhiêu con nợ đã chết dưới lưỡi đao hắn ta. Bởi vậy, chắc chắn hắn sẽ biết được mạng sống quí giá như thế na. Nói tóm lại, chỉ cần có ba tên này trong tay thì hết kiếp này chẳng sợ đói kém. Ta nghĩ như vậy có đúng không Tổng đề đốc ?

Trang Dực đáp:

- Triệu lục, đây chỉ là cách nghĩ cuả ngươi. Còn sự thật chưa hẳn hoàn toàn như vậy !

Triệu Lục chậm rãi:

- Tổng đề đốc, năm nay ta đã sáu mươi mốt tuổi. Những sự việc ở đời ta thấy cũng đã nhiều, con đường giang hồ cũng đi được một nửa. Chẳng lẽ ta còn chưa hiểu bản tính cuả con người nữa hay sao ? Đạc biệt là bọn người ác... Tục ngữ thường có câu "Chết vinh không bằng sống nhục". Những tên hung đồ càng độc ác, thì càng hiểu rõ điều này hơn.

Trang Dực nổi giận:

- Cho dù ngươi có nói đúng đi nữa, nhưng khi qua cửa cuả ta, cũng chỉ thành con số không mà thôi.

Triệu Lục lắc lắc đầu, cố tạo cho sắc mặt hắn có vẻ buồn buồn:

- Tổng đề đốc là đại bổ đầu cuả thập châu bát phủ, điều này chẳng lẽ lão nạp còn không biết ? Nếu như không trừ khử ngài trước, làm thế nào để ba tên kia thoát được ? Cho nên bước đầu tiên là phải vô hiệu hoá ngài trước. Bằng không toàn bộ kế hoạch đều thất bại. Bởi vì lẽ đó, lão phải sớm hoàn thành bước đầu tiên này.

Trang Dực gằn giọng nói:

- Triệu Lục, ngươi đừng quá ngạo mạn. Không phải ta vẫn còn đứng sờ sờ ở đây sao ?

Triệu Lục nhếch mép mỉm cười:

- Nhưng chỉ một canh giờ nữa thôi, lúc ấy e rằng ngài nằm xuống cũng cảm thấy khó chịu.

Trang Dực đưa mắt nhìn lên chỗ vừa bị châm. Chỉ thấy nơi đấy hơi đỏ lên một chút. Ngoài cảm giác nóng rát ra, dường như không có gì khác thường.

Trang Dực hít sâu vào một hơi, rồi thản nhiên nói:

- Chỉ dưa. vào cây châm đó, ngươi cho rằng có thể đạt được mục đích hay sao ?

Triệu Lục nói với giọng đầy tự tin:

- Tổng đề đốc, loại châm này không phải là loại châm tầm thường. Nó có tên gọi là Đoạn Mạch phong hầu châm. Bản thân nó được làm bằng bạc, sau đó được ngâm vào trong tám loại chất độc. Chỉ cần chất độc kia thâm nhập vào cơ thể, thì hai canh giờ sau sẽ lập tức chết ngay. Tổng đề đốc, nếu ngài không tin thì thử đợi xem !

Trang Dực chợt nghĩ ra điều gì đó, nên ung dung nói:

- Triệu Lực, với cây châm nhỏ như thế, không thể nào có oai lực lớn như vậy.

Triệu Lực nghiêm giọng:

- Bao nhiêu năm nay, lão phu đã từng gặp qua rất nhiều người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Tổng đề đốc không phải là người đầu tiên và cũng không phải là người cuối cùng. Đến khi nào ngài thể nghiệm được việc đó thì đã không còn kịp.

Trang Dực nhếch mép cười, bất thình lình quát:

- Tiền Nhuệ, lâm trận !

Sau tiếng quát cuả Trang Dực, Tiền Nhuệ vẫn ngồi ngủ say trên ghế không có một phản ứng nào.

Điều này hoàn toàn không giống với th1oi quen của một vị bổ đầu. Đặc biệt không giống thói quen bình thường của Tiền Nhuệ. Trừ phi hắn bị trúng thuốc mê hồn tán.

Trang Dực nhìn thẳng vào mắt Triệu Lục, giọng đanh hẳn lại:

- Ngươi đã làm gì thuộc hạ cuả ta ?

Triệu Lực nói thẳng không hề giấu giếm:

- Người cuả nha môn thường quen sử dụng Đại Lương Hoàng là loại thuốc thử độc vô cùng linh nghiệm, nhưng còn phải xem người sử dụng có phát huy hết công hiệu của nó hay không. Tổng đề đốc, nồi cháo và bình trà đầu tiên hoàn toàn không có mê hốn tán, nhưng bình thứ hai thì có. Ngoài chung trà cuả ngài ra, tất nhiên trong nước trà cuả ba tên phạm nhân kia đều có mê hồn tán. Đồng thời thuộc hạ Tiền Nhuệ của ngài cũng quá sơ ý. Lão thấy từ đầu đến cuối, hắn ta không hề thử qua đồ ăn thức uống gì cả. Nguyên nhân có thể do vì hắn ta quá mỏi mệt, hoặc cũng có thể do sự an bày cuả lão quá hoàn hảo.

Ngừng lại trong giây lát, Triệu Lực lại nói tiếp:

- Nhưng đối với ngài thì hoàn toàn khác. Tổng đề đốc, bởi vậy cho nên lão đành phải dùng đến cách khác.

Sắc mặt Trang Dực lạnh như tiền:

- Nói vậy ba tên phạm nhân kia cũng đã trúng mê hồn tán cuả ngươi ?

Triệu Lục cười:

- Đương nhiên rồi. Như vậy sẽ bớt đi rất nhiều phiền nhiễu. Một người nửa mê nửa tỉnh thường dễ an bày hơn một người hoàn toàn tỉnh táo.

Triệu Lục vừa dứt câu. Trại nhị nương Tôn Ngân Phượng chợt xuất hiện. Dáng vẻ bà ta vẫn đường hoàng, oai vệ. Duy chỉ có một điểm khác biệt, bà ta có thêm một ngọn trường côn.

Triệu Lục đưa mắt nhìn Tôn Ngân Phượng nói:

- Hãy cẩn thận một chút. Mau rời xa hắn ta.

Tôn Ngân Phượng cười ha hả:
- Thời gian cũng gần đến. Nếu như hắn ta dám cử động, độc tình sẽ càng lan mau hơn. Khi ấy không cần đến hai canh giờ, có lẽ hắn ta đã chết.

Triệu Lục nghiêm giọng:

- Họ Trang kia không phải là hạng tầm thường. Khi nào chưa đến phút cuối cùng thì chưa có thể bỏ đi sự cảnh giác.

Tuy Tôn Ngân Phượng vóc người to, có lẽ khoẻ như hùm beo, nhưng bà ta hết sức nghe lời Triệu Lục:

- Lão nói rất phải.

Đột nhiên Trang Dực bổ nhào về phiá Triệu Lục, đấm mạnh một quyền như trời giáng về phiá giữa mặt lão ta.

Triệu Lục đã có đề phòng trước, nên vội vàng lách sang bên né tránh. Đồng thời tay phải lão vung lên, thanh đoản đao sắt bén lập tức chém trở lại Trang Dực.

Cùng lúc đó, thanh trường côn trong tay Tôn Ngân Phượng cũng từ phía sau quét tới. Trang Dực dùng chân đá một cái ghế ra phía sau, tay hất chung trà về phiá Triệu Lục.

"Ầm" một tiếng, cái ghế đã bị đánh vỡ nát. Triệu Lục thì đang lo tránh cái chung bay tới. Lợi dụng lúc ấy, kiếm Trang Dực đã ra khỏi vỏ. Một tiếng rú vang lên, cây trường côn cuả Tôn Ngân Phượng đã bị chặt đứt hơn một nửa cùng mọt chùm tóc rơi xuống đất. Bà ta hoảng sợ, nhẩy ra sau hơn mấy bước gần đến cửa ngoài.

Trang Dực không bỏ lỡ cơ hội tốt liền phóng theo.

Tôn Ngân Phượng vừa sợ hãi, vừa giận dữ quát:

- Họ Trang kia, nếu ngươi dùng đến nội lực, sẽ chết nhanh hơn. Bộ ngươi thật sự chán sống rồi sao ?

Trang Dực cười nhạt đáp:

- Nhưng với thời gian hai canh giờ, đã đủ để ta giết bọn ngươi trước.

Tôn Ngân Phượng lập tức đưa nưa? cây trường côn còn lại lên hộ thân.

Mấy lần Triệu Lục xông vào định cứu nguy cho Tôn Ngân Phượng nhưng đều bị Trang Dực trấn áp ngay.

Bỗng nhiên Tôn Ngân Phượng cảm thấy chân mình mát lạnh. Đồng thời chân trái mềm nhũn, rồi toàn thân khuỵ xuống.

Triệu Lục hét lớn, liều mình phóng đến cứu nguy Tôn Ngân Phượng, nhưng đáng tiếc khoảng cách hơi xa.

Đợi đến khi lão ta đến gần. Trang Dực đã chém một kiếm vào sau nhượngchân Tôn Ngân Phượng. Sau đó lưỡi kiếm đã kề sát cổ Tôn Ngân Phượng. Tôn Ngân phượng rên lên tiếng , máu tươi từ chân chảy ra đầm đìa. Đến lúc này bà ta mới thấy đau khổ tột cùng.

Triệu Lục thấy tình hình như vậy, trong lòng vô cùng giận dữ. Hai mắt lão ta đỏ rực như hai hòn than, giọng cất cao:

- Ngươi... ngươi dám đụng đến một sợi tóc của phu nhân ta. Ta thề sẽ bắt ngươi chết không toàn thây...

Trang Dực bình thản đáp:

- Dẫu sao, sau hai canh giờ nữa ta cũng chết, nhưng điều quan trọng là có chết đượ thuận lợi hay không ? Ví dụ có ai cùng chết chung ? Như thế ta chết mới nhắm mắt.

Triệu Lục giận tím mặt quát:

- Họ Trang kia, suy nghĩ cuả ngươi vô cùng độc ác. Nếu có giỏi, ngươi cứ đối đầu với ta, chứ đừng uy hiếp một bà lão. Như vậy mà xem là anh hùng hảo hán hay sao ?

Trang Dực mỉm cười nói:

- Việc đã đến nước này, ta cảm thấy giết một mình bà ta cũng đủ lắm rồi. Cần gì phải lấy thêm mạng người nào nữa chứ ?

Đột nhiên Triệu Lực buông xuôi tay cầm đao xuống, mắt rưng rưng lệ:

- Trang Dực, ngươi coi chừng thanh kiếm trong tay, đừng để xẩy ra chuyện đáng tiếc. Có chuyện gì chúng ta từ từ thương lượng.

Diễn biến cuả tình thế xảy ra quá bất ngờ khiến Trang Dực hơi sửng sốt. Trầm ngâm giây lát, chàng lên tiếng:

- Ngươi thật sự có ý muốn thương lượng ?

Triệu Lục gật đầu đáp ngay:

- Hoàng thiên ở trên cao chứng giám, những lời lão nói ra toàn là thật lòng. Họ Trang kia, ngươi hãy cẩn thận thanh kiếm ở trong tay của ngươi.

Trang Dực cười:

- Triệu Lục, ngươi không phải sợ, ta tự biết điều khiển thanh kiếm cuả mình. Thôi được, ngươi thử nói xem, giữa chúng ta phải thương lượng như thế nào ?

Giọng Triệu Lục có vẻ hơi run run:

- Ngươi có thể thả người ra trước được hay không ?

Trang Dực cười cười:

- Không thể được. Nếu làm vậy chẳng khác nào ta tự tay hại mình.

Trong lòng Triệu Lục mắng thầm, nhưng ngoài mặt vẫn ra dáng lo âu:

- Chỉ cần ngươi không đả thương phu nhân của ta. Bất cứ điều kiện gì ta cũng đồng ý. Trang Dực, ta và ngươi không thù không oán, lẽ đâu ta lại có ý hãm hại ngươi. Lần này ta hành động như vậy, chẳng qua cũng chỉ vì tiền mà thôi. Ngươi nên hiểu cho nỗi khổ cuả ta.

- Rất tốt. Ta rất hiểu hoàn cảnh cuả ngươi. Nhưng ngươi cũng phải hiểu hoàn cảnh hiện giờ của ta. Tánh mạng của ta giờ đang nằm trong tay của ngươi. Còn tánh mạng phu nhân ngươi lại nằm trong tay của ta. Vậy thì chúng ta một mạng đổi một mạng vậy !

Triệu Lục có lẽ nhất thời chưa nghe rõ, không khỏi kinh hoàng:

- Khoan đã ! Cái gì một mạng đổi một mạng ? Ngươi... ngươi định chọn cách đổi đó hay sao ?

Trang Dực lắc đầu:

- Ngươi không cần phải quýnh lên. Tất nhiên không phải là cách ta và phu nhân ngươi cùng chết. Ý ta là ngươi hãy giao thuốc giải cho ta trước, sau đó ta sẽ thả bà ta ra.

Triệu Lục mừng rỡ gật đầu lia lịa:

- Được ! Được ! Chúng ta cứ y như vậy mà làm. Nhưng sau khi lấy được thuốc giải, ngươi phải giữ lời hứa là thả phu nhân của ta ra chứ ?

Trang Dực nghiêm sắc mặt:

- Chỉ cần thuốc giải cuả ngươi không phải thứ giả. Trang mỗ này tuyệt đối giữ lời hứa/

Triệu Lục vội vàng đáp:

- Điều này ngươi cứ việc an tâm. Triệu Lục này xưa nay không phải là hạng tiểu nhân.

Trang Dực ấn lưỡi kiếm sát vào cổ Tôn Ngân Phượng, đồng thời tay trái chìa ra:

- Đưa thuốc giải cho ta. Nếu kéo dài thời gian, hai bên đều sẽ gặp nhiều phiền phức.

Triệu Lục lấy một cái bình nhỏ từ trong người ra. Mở nắp trút ba hoàn thuốc màu trắng ra lòng bàn tay, rồi hết sức cẩn thận trao cho Trang Dực:

- Uống thuốc giải này vào, sau một tuần trà sẽ thấy hiệu nghiệm ngay.

Trang Dực đưa tay lấy ba hoàn thuốc, giọng bình thản:

- Triệu Lục, nếu như ngươi có ý gạt ta hoặc giả có bất kỳ phản ứng gì, lưỡi kiếm này sẽ cắt đứf cổ bà ta ngay. Chắc ngươi cũng biết, ta chỉ cần khoảng thời gian chừng nháy mắt là đã đủ.

Toàn thân Triệu Lục toát mồ hôi, vội vàng lên tiếng nói:

- Trang Dực, phu nhân ta hiện đang nằm trong tay cuả ngươi. Ta dám đem tánh mạng cuả bà ta ra đùa giỡn hay sao ? Sau khi ngươi uống xong thuốc giải này bào, sẽ thấy những lời ta đã nói ra, hoàn toàn đúng với sự thật.

Trang Dực liền đưa ba hoàn thuốc bỏ vào miệng.

Lúc ấy Tôn Ngân Phượng chợt lên tiếng:

- Lão đã đưa thuốc giải cho họ Trang kia, vậy tại sao hắn chưa chịu lấy binh khí xuống ? Ở đây không có bài vị tổ tông, nhưng cớ sao lại bắt già này cứ quỳ mãi trên đất ?

Không đợi cho Triệu Lục kịp trả lời. Trang Dực đã vội lên tiếng:

- Tôn Ngân Phượng, bà hãy đợi khi nào chứng minh được thuốc giải kia có hiệu nghiệm, lúc ấy ta lập tức sẽ thả bà ra.

Tôn Ngân Phượng nghiến răng:

- Họ Trang kia, máu chân ta vẫn chưa ngưng chảy. Ngươi định bắt ta đợi đến bao giờ ?

Trang Dực đáp:

- Phu quân cuả ngươi đã có nói qua, sau một tưần trà, thuốc giải kia mới có hiệu nghiệm. Hiện tại mới được một nửa thời gian. Tính mạng ta đang bị nguy hiểm, ta còn chưa khẩn trương, vậy bà vội vàng để làm gì chứ ?

Triệu Lục chợt xoa hai tay vào nhau, lẩm bẩm:

- Nhanh lên , nhanh lên... nhanh lên...

Đột nhiên Trang Dực cảm thấy như có một vật nặng cả ngàn cân đè lên trên ngực mình. Tay chân chàng bủn rủn, không thể nào thở được. Cùng lúc một dòng máu đen từ miệng chảy ra... và đúng lúc này, Tôn Ngân Phượng đã thoát ra khỏi lưỡi kiếm cuả chàng.

Sau đó, chàng thấy trước mặt mình tối đen rồi Trang Dực ngã ra, hôn mê bất tỉnh.

Chương 12: Nhục phiếu

Khi Trang Dực tỉnh lại, xung quang chàng toàn là một màu đen. Sau một hồi lâu, chàng mới bắt đầu nhìn thấy mờ mờ mọi thứ chung quanh.

Gian phòng này ba phía đều là vách đá. Cửa ra vào là một cánh cửa song kiên cố, được đóng chặt. Trong phòng không bày biện một thứ gì, chỉ có trên đất được trải một lớp cỏ khô.

Trang Dực phát hiện tay chân mình đều bị khóa chặt. Những thứ này không phải của chàng. Xem ra hai phu thê Triệu Lục đã có chuẩn bị sẵn.

Nằm cách chàng mấy bước chính là Tiền Nhuệ. Tay chân hắn cũng bị khóa chặt không khác gì chàng. Nhưng Tiền Nhuệ vẫn còn say ngủ, cơ hồ vẫn còn chưa tỉnh thuốc mê.

Lúc này trong người Trang Dực không hề cảm thấy một chút đau nhức nào, ngược lại còn có phần xung mãn hơn. Dường như chất độc trong người chàng đã hoàn toàn biến mất.

Điều khiến Trang Dực đáng ngạc nhiên nhất là tại sao Triệu Lục không giết chàng cùng Tiền Nhuệ. Một khi chàng còn sống thì sớm muộn gì lão cũng sa lưới.

Đột nhiên có tiếng bước chân vọng đến, tiếp theo là tiếng mở khoá. Một hồi sau, Triệu Lục từ ngoài bước vào. Đợi đến khi hai mắt quen với bóng tối, Triệu Lục mới dám tiến đến gần Trang Dực với vẻ hết sức cẩn thận. Khi còn cách Trang Dực chừng ba bốn bước, lão ta liền dừng lại, đứng nhìn chàng.

Trang Dực cũng nhìn lại Triệu Lục, mỉm cười nói:

- Nhìn khí sắc ngươi không tệ, xem ra dường như ngươi đang có chuyện vui trong lòng thì phải.

Triệu Lục cười ha hả nói:

- Tổng Đề Đốc, ngài thật sự tài giỏi, đã rơi vào hoàn cảnh như vầy mà ngài vẫn còn nói cười được.

Trang Dực nhún vai nói:

- Nếu không như thế thì thế nào chứ? Chẳng lẽ ngươi kêu ta khóc lóc một trận ư?

Triệu Lục, thuốc giải ngươi đưa ta là thật ư?

Triệu Lục nghiêm sắc mặt nói:

- Xưa nay ta nói ra điều gì đều giữ lời cả. Ba hoàn thuốc ta trao cho ngài hoàn toàn là thuốc giải độc thật, chuyên dùng để giải trừ Đoạn Mạch Phong Hầu Châm.

Hiện giờ độc tính trong người ngài hoàn toàn đã hết.

Trang Dực hít sâu vào một hơi, nói:

- Ta tin lời nói của ngươi, bởi vì hiện giờ ta cảm thấy trong người không hề có gì khác lạ. Nhưng vẫn có một chuyện ta không hiểu là tại sao ngươi lại giam bọn ta ở đây.

Triệu Lục cười để lộ hàm răng ra ngoài:

- Chính là vì tiền.

Trang Dực hết sức ngạc nhiên:

- Vì tiền? Ngươi giam giữ bọn ta ở đây thì có liên quan gì đến tiền chứ?

Triệu Lục thong thả nói:

- Tổng Đề Đốc, họ Tiền kia thì không đáng giá lắm, nhưng mà ngài thì hoàn toàn khác. Không lẽ người của nha môn bị nguy hiểm đến tính mạng mà họ lại bỏ mặc hay sao?

Hoá ra ý đồ của Triệu Lục là như vậy. Trang Dực không khỏi cười lớn, nói:

- Triệu Lục, có lẽ ngươi vì quá tham tiền nên đã phát điên lên rồi. Ngươi có biết làm như vậy sẽ mang tội chết hay không? Bộ người không còn muốn sống nữa hay sao?

Triệu Lục mỉm cười nói:

- Không cần ngài phải nhắc nhở ta. Những việc tương tự như vậy, ta đã làm nhiều rồi. Ngài hãy đợi mà xem.

Trang Dực lắc đầu nói:

- Ta nói cho ngươi biết, trong nha môn xưa nay không hề có những chuyện như vậy. Nếu như nha môn chịu đem tiền ra chuộc mạng ta thì là chuyện đáng cười. Bất cứ trong trường hợp nào cũng không có ngoại lệ.

Triệu Lục không chút lo ngại:

- Tổng Đề Đốc, như vậy còn phải xem thái độ cấp trên của ngài như thế nào. Giả sử họ muốn cứu ngài thì cho dù phải tốn bao nhiêu họ cũng đồng ý. Nhược bằng không thì quan chức bao nhiêu năm của ngài xem như uổng công vô ích.

Trang Dực nói:

- Ta thật sự còn chưa biết bộ phận nào quản lý những chuyện này và bộ phận nào phụ trách việc chi thu. Triệu Lục, ngươi có biết ngươi đang đòi tiền ai và ngươi đang tiếp xúc với ai không?

Triệu Lục cười ha hả nói:

- Việc ấy ngài không cần phải lo, bởi vì ta đã có sự an bày.

Trang Dực im lặng giây lát, nói:

- Nếu như ngươi không lấy được tiền thì sao?

Triệu Lục nghiêm sắc mặt nói:

- Ta tin tưởng nhất định sẽ lấy được tiền và không bao giờ muốn phải áp dụng thủ đoạn cuối cùng, bởi vì đây là hạ sách tổn nhân bất lợi kỷ.

Trầm ngâm một hồi, Trang Dực mới lên tiếng:

- Vậy ngươi định tống tiền bao nhiêu?

Triệu Lục vội cười nói:

- Ngài đừng nói khó nghe như vậy chứ. Đây chẳng qua chỉ là đem tiền chuộc mạng, đâu thể gọi là tống tiền. Về số lượng thì không nhiều lắm, chỉ có ba vạn lượng bạc mà thôi. Còn phần Tiền Nhuệ thì một vạn lượng là đủ.

(Mất trang) Trang Dực hứ một tiếng:

- Ngươi đã gởi thư đến nơi cần thiết chưa?

Triệu Lục không khỏi lộ vẻ vui mừng:

- Ta vừa bận lo giải quyết những chuyện này xong, có lẽ chừng nửa tháng sẽ có tin tức.

Trang Dực hỏi:

- Còn ta và Tiền Nhuệ?

Triệu Lục thủng thẳng nói:

- Ngày mai mới đến lượt hai vị. Cả buổi sáng nay khiến cho ta thật sự quá mệt mỏi.

Trang Dực im lặng không nói gì thêm.

Triệu Lục thấy Trang Dực không nói gì, trong lòng chợt có một chút lo lắng, hỏi:

- Tổng Đề Đốc, ngài có tâm sự à?

Trang Dực buông một tiếng thở dài:

- Giả sử nếu như ngươi là ta, rơi vào hoàn cảnh này thì ngươi có thản nhiên được hay không?

Triệu Lục ra vẻ an ủi nói:
- Tổng Đề Đốc, ta đảm bảo sẽ không hề ngược đãi hai vị. Nếu hai vị có muốn gì thì cứ nói với ta. Ta nhất định sẽ làm ngay. Hai vị ráng chịu khó ở lại đây vài hôm. Qua hai hôm nhất định sẽ được tự do.

Trang Dực không biết là nên vui hay nên buồn. Nếu bọn họ được tự do thì sao chứ? Sau khi chuyện này đồn ra ngoài thì bọn họ còn mặt mũi nào dòm thiên hạ nữa.

Triệu Lục ra vẻ đồng tình nói:

- Tổng Đề Đốc, xin ngài thứ lỗi cho ta, ta không thể nào giúp ngài được. Cũng vì cuộc sống nên ta đành phải quên nhân nghĩa đạo đức, gạt bỏ lại phía sau. Ta biết đây là chuyện đáng tiếc nhưng mà không còn cách nào khác. Thật ra ngài không nên quá cố chấp như vậy. Cho dù không làm quan nữa cũng đâu có sao? Dựa vào võ công và tài trí của ngài, chẳng lẽ lại sợ chẳng làm gì được sao?

Nghe những lời này, Trang Dực không khỏi bối rối. Thật sự chàng không biết phải phản bác lại như thế nào.

Trang Dực gượng cười nói:

- Thôi, không nói nữa. Ngươi có thể cho ta chút gì uống hay không? Ngươi đã từng nói là người chết thì không có giá trị.

Triệu Lục gật đầu lia lịa nói:

- Tất nhiên, tất nhiên. Làm sao có thể để cho hai vị chết khát được. Ta sẽ đi lấy nước ngay lập tức.

Đợi cho cánh cửa vừa khoá lại như cũ, Tiền Nhuệ cũng thôi ngáy nữa, lồm cồm ngồi dậy, lên tiếng hỏi:

- Lão tổng, họ Triệu kia đã đi khỏi rồi à?

Trang Dực hướng về phía Tiền Nhuệ nói:

- Ngươi tỉnh lại từ lúc nào?

Tiền Nhuệ dùng tay vỗ nhẹ vào đầu mấy cái rồi nói:

- Chính lúc lão họ Triệu kia nói cần tiền chuộc bốn vạn lượng. Chính câu nói này làm cho thuộc hạ sực tỉnh.

Trang Dực thấp giọng nói:

- Phải lo nghĩ cách đối phó lại lão họ Triệu này. Bằng không thì phiền phức đến với bọn ta không nhỏ. Tiền bạc chỉ là chuyện nhỏ, còn mất người mới là chuyện lớn.

Chúng ta quyết không thể để cho lão ta làm bậy được.

Tiền Nhuệ gật gật đầu tán thành:

- Lão tổng nói rất phải.

Lúc ấy chợt có tiếng bước chân vọng đến. Tiền Nhuệ liền nói khẽ với Trang Dực:

- Lão tổng, có lẽ lão họ Triệu sẽ mang nước đến. Bây giờ thuộc hạ có cần phải giả đò ngủ nữa hay không?

Trang Dực nói:

- Không cần, bởi vì hiệu lực của mê hồn tán chỉ có bấy nhiêu. Nếu như trong khoảng thời gian dài vậy mà ngươi vẫn còn chưa tỉnh thì lão sẽ nghi ngờ.

Tiền Nhuệ gượng cười nói:

- Nói cũng phải… Có tiếng mở khoá, tiếp theo là Triệu Lục bước vào. Tay trái lão cầm chiếc khay, còn tay phải bưng một dĩa bánh bao vẫn còn nghi ngút khói.

Vừa bước vào, Triệu Lục đã tươi cười nói:

- Hãy mau đến đây, cứ tự nhiên ăn uống. Bánh bao vừa mới nấu xong, vẫn còn nóng, bảo đảm rất ngon.

Lúc này Triệu Lục mới nhìn thấy Tiền Nhuệ. Lão ta cười lớn nói:

- Lão Tiền, ngài đã tỉnh lại rồi à? Có cảm thấy đói và khát hay không? Ở đây có đủ mọi thứ, ngài cứ tự nhiên dùng.

Tiền Nhuệ đưa mắt nhìn mọi thứ bày trên đất, tỏ vẻ nghi ngờ hỏi:

- Triệu Lục, bên trong những chiếc bánh bao kia, ngươi không có bỏ thêm gì nữa chứ?

Triệu Lục lắc đầu đáp:

- Xin cứ yên tâm, bên trong hoàn toàn không có gì đâu.

Tiền Nhuệ tỏ vẻ không tin tưởng nói:
- Bọn ta đã bị ngươi gạt một lần, không dễ gì bị gạt lần thứ hai.

Trong khi đó, Trang Dực đưa tay lấy cái bánh bao cắn một miếng lớn, nói:

- Ăn đi, bên trong không hề có gì đâu. Lão ta đã từng có nói qua là người chết hoàn toàn không có giá trị. Nếu như chúng ta có chuyện gì xảy ra thì làm sao lão ta lấy được tiền chứ?

Tiền Nhuệ vẫn còn lẩm bẩm:

- Thuộc hạ… thuộc hạ vẫn chưa cảm thấy đói lắm.

Triệu Lục liền đẩy khay đựng nước về phía Tiền Nhuệ, nói:

- Thế thì nên uống một chút nước, có lẽ bây giờ ngài đang rất khát.

Tiền Nhuệ do dự một hồi, mới miễn cưỡng uống vài hớp.

Lúc này Trang Dực đã ăn hết một cái bánh bao, miệng không ngớt khen ngon.

Triệu Lục lại đẩy chiếc khay về phía Trang Dực, dáng vẻ thân thiết, nói:

- Bánh bao như thế nào, Tổng Đề Đốc? Mùi vị không tệ chứ?

Trang Dực lấy tiếp cái thứ hai, đưa lên miệng cắn một miếng, nói:

- Quả thực không tệ, vừa thơm lại vừa ngon. Cám ơn ngươi đã tận tình chu đáo.

Triệu Lục cười giả lả nói:

- Không có chi, không có chi. Đây chỉ là phần mọn mà thôi. Đợi tới tối, ta sẽ đổi khẩu vị cho các ngài. Tổng Đề Đốc, tối nay ta sẽ cho làm mấy món thức ăn, cộng thêm hai tĩnh rượu ngon. Nếu như rượu không đủ thì ta sẽ sai người mang đến thêm. Như vậy ngài thấy thế nào?

Trang Dực cười nói:

- Triệu Lục, nói thật nếu như mỗi ngày đều như vậy thì cái chức Tổng Đề Đốc của Thập Châu Bát Phủ có lẽ ta cũng không muốn làm nữa.

Triệu Lục xoa tay, tươi cười nói:

- Nói chí phải, nói chí phải.

Trang Dực nói tiếp:

- Nhưng nếu tay chân được tự do thì sẽ càng tốt hơn.

Triệu Lục ngập ngừng nói:

- Tổng Đề Đốc… việc này không thể được. Nếu làm như thế sẽ nguy hiểm cho lão ngay.

Trang Dực nói:

- Triệu Lục, ngươi không cần quá đa nghi.

Triệu Lục hơi nghiêng đầu sang bên, gượng cười nói:

- Dẫu sao cẩn thận vẫn tốt hơn. Làm nghề này tương đối mạo hiểm nên không thể nào khinh suất được.

Trang Dực biết nếu có cầu xin cũng vô ích nên chàng chỉ cười xoà nói:

- Triệu Lục, ta rất hiểu nỗi khổ tâm của ngươi. Thôi thì cứ như vầy cũng được.

Triệu Lục vô cùng cảm kích nói:

- Thật khó ai hiểu được lão như Tổng Đề Đốc. Nếu như không còn gì căn dặn thì lão xin phép không làm phiền hai vị nữa, để hai vị có nhiều thời gian nghỉ ngơi.

Trang Dực cười nói:

- Xin cứ tự nhiên.

Đợi sau khi Triệu Lục rời khỏi, Tiền Nhuệ mới lên tiếng nói:

- Lão tổng, đây gọi là địch thủ hay sao? Nếu như lúc này có người ở bên ngoài nghe được cuộc nói chuyện giữa lão tổng và Triệu Lục thì nhất định sẽ cho rằng hai người là bằng hữu lâu ngày gặp nhau. Chứ không bao giờ nghĩ hai người là địch thủ.

Trang Dực nói:

- Đây gọi là trong lòng mỗi người đều có mưu kế riêng. Nếu đem so với việc phùng mang trợn mắt bên ngoài thì nó cao minh hơn nhiều.

Tiền Nhuệ cười hì hì nói:

- Lão tổng, thuộc hạ vốn là người thô lỗ, thẳng thắn, hễ nghĩ sao là nói vậy. Trong lòng buồn hay vui đều thể hiện ra bên ngoài ngay. Thuộc hạ thật sự không thể nào làm giống như người được.

Trang Dực cũng cười nói:

- Cho nên ngươi chỉ làm đến chức vị Thiết Bộ Đầu là đứng lại. Nhưng ngươi trực tính cũng có mặt tốt của nó, chỉ cần chịu quyết tâm thì nhất định sẽ thành công.

Tiền Nhuệ ngồi thẳng lại nói:

- Chỉ cần lão tổng hiểu rõ thuộc hạ là đủ, còn những người khác, họ nghĩ sao về thuộc hạ cũng được.

Trang Dực nhìn mấy cái bánh bao nói:

- Bánh bao này không tệ. Vậy nhân lúc nó còn nóng, ngươi hãy ăn vài cái xem như thay cho phần cơm tối.

Tiền Nhuệ chợt thấp giọng:

- Lão tổng định chuẩn bị hành động.

Trang Dực gật gật đầu:

- Thời gian rất cấp bách, không thể nào kéo dài thêm được nữa. Nếu để cho lão họ Triệu kia mang ba tên trọng phạm đi thì lúc đó chúng ta không biết phải trở về trình báo như thế nào.

Tiền Nhuệ nói:

- Tối nay Triệu Lục sẽ đãi chúng ta một bữa rất thịnh soạn. Bây giờ chúng ta làm vậy e rằng phụ lòng tốt của lão.

Trang Dực nghiêm sắc mặt nói:

- Đừng nói những chuyện vô ích đó nữa. Bây giờ ngươi hãy ăn cho no để có sức mà hành sự.

Trong lúc Tiền Nhuệ lo ăn uống thì Trang Dực ngồi im tính toán. Chàng đang nghĩ xem nên dùng cách nào để mở khoá chân tay. Làm cách nào để chuyển bại thành thắng.

Chương 13: Huyết tiễn

Đang ăn, chợt Tiền Nhuệ lên tiếng hỏi:

- Lão tổng, người đã nghĩ ra được cách gì chưa?

Trang Dực trầm ngâm giây lát, rồi mới lên tiếng:

- Những chiếc khoá này hoàn toàn không giống những cái chúng ta đã từng sử dụng qua. Cho nên nếu chúng ta dùng cách mở thông thường thì không thể nào mở được.

Tiền Nhuệ buông một tiếng thở dài:

- Như vậy coi như hết cách.

Bất ngờ Trang Dực chợt đứng thẳng lên nhưng tư thế cứng đờ như cương thi khiến cho Tiền Nhuệ giật cả mình.

Trang Dực nhíu mày nói:

- Trước tiên phải tìm cách mở khoá chân. Nếu không thì làm sao tự do hành sự được.

Tiền Nhuệ trầm tư hồi lâu, nói:

- Lão tổng, theo như thuộc hạ thấy thì tốt nhất chúng ta kêu lão họ Triệu vào trong này, rồi sau đó lấy chìa khóa từ trên người lão ta. Bằng không chúng ta khó bề mà cử động, chứ đừng nói đến việc hành sự.

Trang Dực nói:

- Họ Triệu kia vừa mới đi khỏi chưa được bao lâu. Bây giờ chúng ta kêu lão đến, chỉ sợ lão sinh nghi.

Tiền Nhuệ nói:

- Vậy thì đợi lão mang cơm tối đến rồi hãy ra tay. Biết đâu khi đó chúng ta còn được no say một bữa.

Trang Dực lại ngồi xuống nói:

- Ngươi đừng quá xem thường Triệu Lục. Lão ta là một con cáo già. Nếu lão trông thấy biểu hiện khác thường của chúng ta thì phiền phức không phải nhỏ.

Tiền Nhuệ nói với vẻ cương quyết:

- Bất luận như thế nào chúng ta cũng phải thử.

Trang Dực bỗng trở nên nghiêm giọng nói:

- Tiền Nhuệ, ta bỗng nhiên chợt nghĩ đến một việc.

Tiền Nhuệ nhanh miệng hỏi:

- Là việc gì?

Trang Dực buông gọn:

- Tín vật.

Tiền Nhuệ ngạc nhiên không hiểu:

- Tín vật? Tín vật gì, lão tổng?

Trang Dực chậm rãi nói:

- Triệu Lục đang giữ chúng ta làm con tin để đòi tiền chuộc. Như thế lão ta đâu thể nào thiếu tín vật được. Nếu không lão làm sao lấy tiền được. Tiền Nhuệ, ngươi thử kiểm xem lệnh bài trên người ngươi còn hay không?

Tiền Nhuệ như sực tỉnh lại, liền đưa tay vào người kiểm tra lại.

Bỗng Tiền Nhuệ chợt biến sắc nói:

- Thôi hỏng rồi, lệnh bài của thuộc hã đã không cánh mà bay.

Trang Dực cũng kiểm tra lại lệnh bài của mình. Một lát sau, chàng lên tiếng nói:

- Lệnh bài của ta vẫn còn.

Tiền Nhuệ lo lắng nói:

- Ít ra người cũng không cần phải buồn.

Trang Dực hừ một tiếng:

- Nhưng mà kiếm của ta không còn ở bên mình.

Tiền Nhuệ lầm bầm nói:

- Trời đất. Thiên Mộc Sắc Kiếm là vật bất ly thân của lão tổng. Nếu đem nó đi thì còn hữu hiệu hơn cả lệnh bài. Lão họ Triệu này quả là đồ chết tiệt.

Im lặng giây lát, Tiền Nhuệ lại nói tiếp:

- Lão tổng, thế thì chúng ta phải ra tay cho gấp. Cho dù sự việc có thành hay không cũng phải thử.

Trang Dực đằng hắng khẽ một tiếng, nói:

- Ta có từng luyện qua một loại võ công đặc biệt, có tên là Đan Huyết Tiễn.

Ngươi có từng nghe qua môn võ công này chưa?

Tiền Nhuệ đáp:

- Từ trước đến nay thuộc hạ chưa từng nghe qua.

Trang Dực nói tiếp:

- Khi thi triển môn võ công này thì tiêu hao rất nhiều nguyên khí, thậm chí có thể dẫn đến trọng thương. Nhưng mà cực kỳ hiệu quả, đặc biệt là ở khoảng cách gần. Đợi lát nữa Triệu Lục bước vào, ta sẽ sử dụng Đan Huyết Tiễn đối phó với lão. Hy vọng rằng chỉ trong một chiêu thì lão nằm xuống… Đưa mắt nhìn Tiền Nhuệ một cái, Trang Dực lại nói tiếp:

- Cho nên khi lão ta vừa ngã xuống thì ngươi phải lập tức phóng đến bên cạnh lão tìm lấy chìa khóa. Nên nhớ đừng bao giờ để cho Triệu Lục có cơ hội kháng cự.

Tiền Nhuệ gật đầu lia lịa:

- Thuộc hạ hiểu, nhưng mà… Trang Dực vội hỏi:

- Nhưng mà điều gì?

Tiền Nhuệ ngập ngừng, một hồi mới nói:

- Lỡ như trên người lão không có chìa khóa, thì chúng ta phải làm sao?

Trang Dực nói:

- Chỉ cần khống chế được lão, còn việc có chìa khóa hay không chẳng hề quan trọng lắm. Người đã ở trong tay ta, chẳng lẽ lại còn sợ không có chìa khoá sao?

Tiền Nhuệ cười nói:

- Đúng vậy. Tại sao thuộc hạ không nghĩ ra được điều này chứ?

Trang Dực nằm xuống, nhắm hai mắt lại, tập trung điều khí dưỡng thần.

Gian phòng lập tức trở nên im lặng. Một hồi lâu sau, chợt có tiếng bước chân vọng đến, mà dường như không chỉ là một người.

Có tiếng mở khóa, tiếp theo cánh cửa từ từ mở ra. Quả nhiên không sai, từ ánh đèn bên ngoài có thể nhìn thấy có mấy bóng đen đang đứng trước cửa.

Triệu Lục tươi cười lên tiếng trước:

- Tổng Đề Đốc, Tiền lão đệ, cả buổi chiều nay hai người nghỉ ngơi đủ chưa?

Trang Dực liền ngồi dậy ngay, sau đó mỉm cười nói:

- Rất tốt. Thế nào? Lại đến giờ ăn nữa sao?

Triệu Lục bước vào trong, sau đó đưa tay ra hiệu cho hai gã đại hán ở phía sau mang thức ăn vào.

Triệu Lục vẫn mỉm cười:

- Trời đã tối và cũng đã đến giờ ăn. Tối nay lão phu đã chuẩn bị cho hai vị bốn món thức ăn, cơm trắng và hai bình rượu Lão Hoàng Tửu. Nếu như không đủ thì lão sẽ kêu bọn chúng lấy thêm… Trang Dực vội ngăn lại, nói:

- Đủ rồi, đủ rồi, Triệu Lục. Như vầy là quá thịnh soạn rồi.

Khi thức ăn được giở nắp ra thì một mùi thơm lan toả khắp căn phòng khiến cho Trang Dực và Tiền Nhuệ cảm thấy bụng đói cồn cào.

Triệu Lục đích thân châm rượu vào hai cái chung, trao tận tay cho hai người.

Tiền Nhuệ lập tức đưa chung rượu lên uống cạn, còn Trang Dực có vẻ do dự một hồi rồi mới uống.

Thường ngày tửu lượng của Trang Dực cũng không phải tệ. Điều này Tiền Nhuệ hiểu rất rõ. Thế nhưng tại sao hôm nay chàng lại có biểu hiện khác lạ như vậy.

Triệu Lục cũng không hiểu, liền hỏi:

- Tổng Đề Đốc, là rượu không ngon hay là không hợp khẩu vị? Chỉ cần ngài hạ lệnh là lão lập tức cho người đổi ngay.

Trang Dực lắc đầu nói:

- Tất cả đều không phải. Chẳng qua là ta chẳng muốn uống mà thôi.

Triệu Lục vẫn cười nói:

- Tổng Đề Đốc, thế thì tùy ngài vậy. Hay là ngài ăn thêm thức ăn vậy. Toàn bộ đều mới vừa nấu cả.

Trang Dực nói:

- Ta vẫn còn chưa thấy đói, đợi lát nữa sẽ ăn.

Triệu Lục dường như đã chợt hiểu, thận trọng nói:

- Tổng Đề Đốc, có phải ngài lo ngại trong rượu và thức ăn có độc?

Trang Dực cười nói:

- Ta tuyệt đối không hề nghĩ vậy. Nếu không thì ta đâu có cạn một chung. Ngươi đừng có ở đó mà đoán mò, chẳng qua là ta thật sự chưa đói mà thôi.

Nói đoạn, chàng quay sang căn dặn Tiền Nhuệ:

- Ngươi cứ tự nhiên mà hưởng thụ. Triệu Lục nói rất đúng, nên ăn nhân lúc nó còn nóng.

Tiền Nhuệ trong lòng cảm thấy hoài nghi. Việc Trang Dực từ chối không ăn uống nhất định là có nguyên nhân. Nhưng hiện giờ có mặt Triệu Lục, Tiền Nhuệ không tiện hỏi mà chỉ tuân lệnh ăn uống một mình.

Triệu Lục ra lệnh cho hai gã đại hán thối lui, chỉ còn mình lão ở lại hầu rượu cho bọn Trang Dực.

Bề ngoài nói là hầu hạ hai người nhưng thực tế là giám sát hành động của họ.Nãy giờ Trang Dực vẫn chú ý đến vị trí đứng của Triệu Lục. Khoảng cách từ chỗ lão đi đến chỗ chàng có đến ba bốn thước, hơn nữa lại sát cạnh cửa. Quả đây là nơi có thể ứng biến tùy lúc. Như vậy đủ thấy Triệu Lục đã có sự đề phòng.

Tiền Nhuệ vừa ăn vừa lên tiếng:

- Ngon, ngon tuyệt… Triệu Lục đứng chấp tay ra sau lưng, cười lớn nói:

- Những món ăn này lão đặc biệt sai bọn chúng làm để đãi hai vị. Cho nên không thể nào tầm thường được. Tổng Đề Đốc, tại sao ngài không thử một miếng đi?

Trang Dực gật đầu nói:

- Tất nhiên là phải thử chứ. Thức ăn ngon như vậy, làm sao lại không thử? Chỉ có điều là hiện giờ ta chưa cảm thấy đói nên đợi lát nữa mới ăn.

Triệu Lục nghi hoặc nói:

- Thật kỳ quái, ban trưa chỉ có mấy cái bánh bao, Tổng Đề Đốc lại ăn ngon lành.

Bây giờ có thức ăn và rượu ngon thì ngược lại ngài lại không chịu hưởng thụ. Ta thật sự không hiểu ngài đang nghĩ gì?

Trang Dực nghiêm giọng nói:

- Ta chẳng suy nghĩ gì cả. Chỉ có điều là ta đang có dự định riêng của mình.

Triệu Lục liền ngạc nhiên hỏi:

- Dự định gì?

Trang Dực đột nhiên hỏi ngược lại:

- Ngươi có mang theo chìa khóa bên mình không?

Với câu hỏi bất ngờ, theo bản năng thường tình, Triệu Lục liền gật đầu. Nhưng sau đó lão lập tức lắc đầu ngay. Đồng thời tay phải đưa lên, cảnh giác nói:

- Tổng Đề Đốc, ngài hỏi chuyện này để làm gì?

Trang Dực cười cười nói:

- Để xem vận may của bọn ta như thế nào?

Chữ “nào” vừa mới dứt thì chàng đã há rộng miệng ra. Một luồng ánh sáng đỏ như máu từ trong miệng chàng phóng thẳng về phía Triệu Lục. Tuy lão ta đứng cách ba bốn thước nhưng vẫn không tránh khỏi tầm Đan Huyết Tiễn. Trong khi Triệu Lục còn đang sửng sốt, chưa biết chuyện gì xảy ra thì Đan Huyết Tiễn đã bắn trúng vào giữa ngực.

Lão như trúng phải tên, toàn thân ngã ngửa về phía sau. Thế nhưng tia sáng đỏ kia vẫn bắn đến tới tắp khiến cho lão gần như thở không muốn ra hơi.

Tiền Nhuệ nhanh như chớp phóng đến đè lên người Triệu Lục và bắt đầu lục soát toàn thân lão ta. Chỉ trong nháy mắt, Tiền Nhuệ đã có trong tay một chùm chìa khóa.

Lúc này, sắc mặt Trang Dực trắng như tờ giấy. Miệng chàng vẫn còn đọng lại một vài vệt máu và giọng nói vô cùng yếu ớt:

- Thử xem… là hai chiếc chìa khóa nào? Phải… nhanh lên… Thử đến cái thứ ba, Tiền Nhuệ mới mở được khóa tay, sau đó mở tiếp khóa chân.

Xong xuôi, Tiền Nhuệ bước nhanh đến mở khóa cho Trang Dực.

Trang Dực xoa xoa cổ tay, hơi mỉm cười nói:

- Xem ra thân pháp ngươi cũng không tệ, vẫn còn giống một vị Thiết Bộ Đầu.

Tiền Nhuệ đưa tay dìu Trang Dực, cười hì hì nói:

- Lão tổng quá khen. Nếu những chuyện này còn làm không xong thì về quê cày ruộng còn hơn.

Trang Dực đẩy tay Tiền Nhuệ ra, nói:

- Ta không sao. Ngươi mau qua đó xem thử Triệu Lục thế nào. Nhớ đừng để lão ta tắt thở.

Tiền Nhuệ liền bước qua chỗ Triệu Lục. Một lúc sau hắn cất giọng nói:

- Lão tổng, Triệu Lục vẫn còn thở, không thể nào chết được. Nhưng có điều tim gan lão đã bị thương nên tạm thời hôn mê mà thôi. Chừng một canh giờ sau là lão nhất định sẽ tỉnh lại.

Trang Dực đưa tay áo lên chùi máu ở miệng, thấp giọng nói:

- Bên ngoài có động tĩnh gì không?

Tiền Nhuệ tiến đến sát bên cửa, đưa tai lắng nghe. Một hồi lâu, Tiền Nhuệ xua tay nói:

- Không hề có động tĩnh gì. Lão tổng, môn võ công này của người vừa chuẩn xác lại vừa lợi hại, có thể biến máu thành tên đả thương địch thủ. Trước nay thuộc hạ chưa hề nghe qua chuyện này.

Trang Dực nói:

- Sau khi thi triển Đan Huyết Tiễn, ngươi không thể biết là mệt như thế nào đâu.

Tiền Nhuệ lộ vẻ quan tâm, hỏi:

- Lão tổng, thần sắc của người không được tốt lắm. Vậy người hãy ngồi xuống nghỉ một lát và cũng không cần phải hành sự gấp.

Trang Dực đưa mắt nhìn Tiền Nhuệ, thấp giọng nói:

- Phải cẩn thận coi chừng lão họ Triệu kia vì lão ta còn có ích. Hành tung của ba tên trọng phạm đều nhờ vào lão ta cả.

Tiền Nhuệ như sực tỉnh, liền phóng đến khóa tay chân Triệu Lục lại, rồi nhét chìa khóa vào thắt lưng, mỉm cười nói:

- Nếu lão tổng không nhắc đến điểm này, chắc có lẽ thuộc hạ đã quên mất.

Đúng lúc ấy, Triệu Lục bắt đầu thở mạnh và lát sau, hai mắt lão từ từ mở ra.

Tiền Nhuệ thấy vậy liền thấp giọng nói:

- Lão tổng, họ Triệu kia đã tỉnh lại.

Trang Dực nói:

- Đừng đụng đến lão ta, để tự lão cử động.

Tiền Nhuệ cười nhạt nói:

- Lão dường như đã bị trọng thương.

Trang Dực không lên tiếng, chỉ lo chú ý đến phản ứng của Triệu Lục.Cuối cùng Triệu Lục cũng thở dài ra một tiếng. Theo bản năng, lão ta đưa tay lên cửa động nhưng khi cử động, lão mới chợt phát hiện ra tay chân mình đã bị khoá chặt.

Trang Dực tiến đến gần hai bước, ngồi xổm xuống trước mặt Triệu Lục, tỏ vẻ thân thiết nói:

- Cảm thấy thế nào? Có khó chịu lắm không?

Triệu Lục giận dữ mắng:

- Các ngươi… các ngươi ra tay thật ác độc. Không ngờ rằng ta đối đãi tốt như vậy mà hai ngươi lấy oán trả ơn… Họ Trang kia, không ngờ rằng quan phủ các ngươi lại vô tình vô nghĩa như vậy.

Trang Dực đợi cho lão ta nói xong, chàng mới dùng lời nhỏ nhẹ nói:

- Triệu Lục, rất cảm ơn ngươi đã dùng lễ đối xử với bọn ta. Nhưng ngươi cũng nên hiểu cho ta, ta không thể nào không hành động như vậy được. Chúng ta lập trường không giống nhau nên tự nhiên lối hành động cũng khác nhau.

Triệu Lục giận đỏ mặt nói:

- Ta một mực có ý tốt với hai ngươi. Nếu sớm biết được kết cuộc như vầy thì ta đã hạ độc vào trong thức ăn để tránh rơi vào thảm cảnh như bây giờ.

Trang Dực vẫn thản nhiên, không hề giận dữ:

- Triệu Lục, hãy bình tĩnh lại một chút. Ngươi là lão giang hồ, đương nhiên biết được thế nào là đối diện với sự thật. Nếu như ngươi không đủ lý trí, chỉ sợ càng làm sẽ càng sai. Chi bằng chúng ta hãy cùng nhau bàn bạc một phương thức chu toàn.

Triệu Lục cao giọng nói:

- Sự thể đã đến nước này thì còn gì để bàn bạc nữa chứ. Đao hiện đang nằm trong tay các ngươi. Được. Các ngươi muốn thế nào cũng được.

Tiền Nhuệ cười nhạt xen vào:

- Ngươi đừng già mồm. Bộ ngươi cho rằng bọn ta không dám trừng trị ngươi sao?

Triệu Lục trừng mắt mắng:

- Tiền Nhuệ, ngươi đừng giả ra oai hùm trước mặt ta. Ta đã từng tuổi này rồi, có những đau khổ nào chưa từng nếm qua chứ?

Tiền Nhuệ đanh sắc mặt lại:

- Thân nào cũng bằng xương bằng thịt, hơn nữa ngươi lại như đèn trước gió. Ngươi có muốn thử hay không? Ta bảo đảm chỉ trong giây lát là có thể lột được da của ngươi.

Trang Dực đưa mắt ra hiệu ngăn cản Tiền Nhuệ. Sau đó chàng lên tiếng:

- Triệu Lục, bây giờ không phải là lúc để nổi giận. Ngươi hãy bình tĩnh lại mà suy nghĩ cho kỹ. Sự việc còn chưa đến nỗi tệ hại như vậy đâu. Giả sử ngươi chịu nhường một bước thì ta bảo đảm ngươi chỉ có ích mà không hề có hại.

Triệu Lục vẫn còn hậ, hực:

- Hiện giờ ta đang nằm trong tay các ngươi. Cho dù ta có hạ mình cầu xin, chắc gì các ngươi đã chịu? Họ Trang kia, ngươi không cần nhiều lời vô ích.

Trang Dực vẫn thản nhiên nói:

- Nhưng ta không hề nghĩ như vậy.

Lặng im một hồi, giọng Triệu Lục trở nên bớt gay gắt hơn:

- Ý ngươi muốn nói là nếu chúng ta cùng thương lượng thì sự việc còn có thể vãn hồi?

Trang Dực gật gật đầu:

- Đúng như vậy.

Triệu Lục dè dặt hỏi:

- Vãn hồi như thế nào?

Trang Dực ung dung nói:

- Ví như tội danh của ngươi là bắt quan sai, cướp đi trọng phạm, đòi tiền chuộc quan phủ, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để ngươi bị chém đầu. Nhưng mà ta có thể không bắt ngươi, hay nói cách khác là ta sẽ phóng thích cho ngươi được tự do. Trong đó có cả phu nhân của ngươi.

Suy nghĩ một hồi, Triệu Lục thận trọng hỏi:

- Họ Trang kia, ngươi rộng lượng như vậy sao? Chắc bên trong không phải là không có yêu cầu chứ?

Trang Dực cười nói:

- Đương nhiên rồi. Đấy chính là mục đích để chúng ta bàn bạc.

Triệu Lục nói:

- Vậy ngươi hãy nói trước ra thử xem. Nếu như có thể tiếp nhận được thì ta sẽ suy nghĩ lại. Còn giả sử điều kiện quá lớn thì xin thứ lỗi, ta không thể làm theo được.

Tiền Nhuệ không nhịn được, liền lên tiếng mắng:

- Chết đến nơi mà còn phách lối. Khỏi cần nói nhiều, ta cứ áp giải ngươi về nha môn. Đến lúc đó xem ngươi còn đặt điều kiện nữa hay không.

Triệu Lục cũng không chịu thua:

- Hảo hán không bao giờ sợ chết. Ngươi đừng hù doạ ta.

Tiền Nhuệ tức giận trừng mắt quát:

- Nếu vậy để ta chém đầu ngươi trước.

Đẩy Tiền Nhuệ sang một bên, Trang Dực cười nói:

- Mọi người hãy bình tĩnh lại để ta bàn tiếp sự việc. Hai người có lời gì thì hãy từ từ nói. Chỉ cần song phương thành tâm thành ý chịu nhường một bước thì ta nghĩ vấn đề không có gì khó cả.

Triệu Lục nói:

- Thật ra ta cũng đang định thương lượng với ngươi nhưng chỉ tại tên họ Tiền kia xía vào mà thôi.

Tiền Nhuệ nổi giận lôi đình định lên tiếng nhưng đã bị Trang Dực trừng mắt ngăn lại.

Sau đó Trang Dực cười nói với Triệu Lục:

- Thời gian cũng không còn sớm nữa, vậy chúng ta hãy bàn cho xong chuyện này.

Triệu Lục, điều kiện của ta rất đơn giản, hơn nữa ngươi cũng có thể tiếp nhận được… Ngừng lại một chút, Trang Dực lại tiếp:

- Không phải là ta có ba tên phạm nhân đang ở chỗ của ngươi sao, Triệu Lục? Vậy ngươi hãy giao trả bọn chúng lại cho ta để bọn ta còn kịp lên đường. Đổi lại, chuyện của ngươi, ta xem như chưa từng xảy ra.

Dường như biết trước được điều Trang Dực nói ra nên Triệu Lục không hề có chút ngạc nhiên. Lão ta thẳng thắn đáp:

- Việc này ta đâu còn đường lựa chọn.

Trang Dực cũng dứt khoát nói:

- Thật sự không còn đường lựa chọn sao?

Trang Dực vỗ nhẹ vai đối phương, rồi nói tiếp:

- Triệu Lục, ngươi không cần phải thương tâm như thế vì ba tên trọng phạm kia vốn không thuộc về ngươi. Cho nên dù có mất đi chúng, ngươi cũng không hề tổn thất gì.

Triệu Lục tỏ vẻ sần não nói:

- Ngươi nói nghe rất dễ nhưng ngươi đâu biết làm như vậy là đã hại chết ta. Trong đó hậu quả vô cùng nghiêm trọng, hơn ngươi tưởng nhiều. Những kẻ kiếm tiền như bọn ta, mới nhìn vào tưởng đâu là rất dễ dàng. Nhưng đâu có ai hiểu được là phải đau khổ và chua xót biết dường nào.

Trang Dực nói:

- Ngươi nói như vậy là thế nào?

Triệu Lục nói với giọng hơi buồn:

- Ta chỉ đơn cử một chuyện cho ngươi nghe thư. Mật thư đã phát ra rồi, hiện giờ ta muốn thu hồi lại cũng không được. Hai bên cách xa như vậy, nếu khoảng giữa có xảy ra biến cố cũng không thể nào thông báo được cho đối phương. Hay nói cách khác là đối phương đã y theo điều kiện trong thư, mang bạc đến chuộc người. Nhưng người lại không có trong tay ta. Thế thì làm sao giao phó với đối phương đây? Chắc ta không cần phải nói, ngươi cũng biết hậu quả như thế nào rồi chứ?

Trang Dực tỏ vẻ thông cảm nói:

- Đúng vậy. Tình thế này khó mà thu hồi lại được. Thế nhưng trong khi sự việc còn chưa xảy ra, chắc ngươi cũng có cách gì ứng biến chứ?

Triệu Lục nói:

- Chỉ còn có cách bỏ chạy trước mà thôi.

Ngạc nhiên một hồi, Trang Dực tỏ vẻ hết cách, nói:

- Xem tình hình thì đây cũng có thể xem là thượng sách. Bằng không thì hậu quả khó lường.

Triệu Lục nhắm hai mắt lại nói:

- Cho nên ta mới nói ngươi đã hại chết ta.

Trang Dực xuống nước, nói:

- Xem như ta nợ ngươi một lần vậy. Nếu sau này có cơ hội, ta sẽ hoàn trả lại cho ngươi.

Triệu Lục từ từ mở mắt ra nói:

- Mong rằng có một ngày như vậy, Trang… không, Tổng Đề Đốc.

Tiền Nhuệ đứng phía ngoài cửa, chợt lên tiếng thúc giục:

- Tổng Đề Đốc, đã đến lúc phải hành động, nếu không chỉ sợ đêm dài lắm mộng.

Trang Dực đưa tay ra trước nói:

- Triệu Lục, xin ngươi hãy dẫn đường.

Chương 14: Chung trạm

Cũng lại là ban đêm.

Hành trình vẫn tiến hành đúng như kế hoạch. Trang Dực và Tiền Nhuệ ngồi ở trên ngựa, còn ba tên trọng phạm Nghiêm Lượng, Hà Tiểu Lại Tử và Ngải Thanh Hòa đều bị trói cả tay chân, đi bộ ở bên dưới.

Vừa cất bước tiến về phía trước, Hà Tiểu Lại Tử vừa lầm bầm mắng:

- Không ngờ lão họ Triệu kia lại làm những việc hạ lưu như vậy. Hãy đợi đấy, chỉ cần ta có thể thoát ra ngoài được thì ta nhất định cho lão biết tay.

Trong khi đó, Nghiêm Lượng vẫn im lặng tiến về phía trước.

Ho mấy tiếng, Ngải Thanh Hòa bắt đầu cất giọng:

- Việc này cũng không thể hoàn toàn trách phu thê Triệu Lục được. Ai bảo vận may của bọn ta không tốt, gặp toàn những chuyện xui xẻo. Không ngờ chúng ta chịu bỏ ra một số bạc lớn mà lại mua không được mạng.

Hà Tiểu Lại Tử nghiến răng nói:

- Từ đây đến Tịnh Danh Phủ vẫn còn một đoạn lộ trình, biết đâu chừng chúng ta sẽ gặp may. Chỉ cần ông trời cho ta thêm một lần cơ hội nữa mà thôi. Ta nhất định sẽ cho bọn chúng thấy.

Lần này Tiền Nhuệ nghe rất rõ ràng, hắn mỉm cười châm biến nói:

- Hà Tiểu Lại Tử, trên suốt đoạn đường không phải ngươi đã bỏ chạy mấy lần rồi sao? Nhưng lần nào cũng bị bắt lại cả. Như vậy ông trời cũng không đối xử tệ với ngươi.

Thế ngươi còn oán trách gì nữa chứ?

Hà Hận không thèm quay đầu lại, nói:

- Đó chẳng qua là thời cơ chưa đến. Họ Tiền ngươi đừng có sớm tự đắc. Kết cuộc vẫn còn chưa biết như thế nào.

Trang Dực quay sang Tiền Nhuệ hạ thấp giọng:

- Phải đặc biệt chú ý đến tên dâm tặc này.

Tiền Nhuệ gật đầu nói:

- Thuộc hạ sẽ đặc biệt chú ý đến hắn, lão tổng cứ yên tâm.

Chần chừ giây lát, Tiền Nhuệ lại hạ thấp giọng:

- Nhưng mà xem tình hình của Nghiêm Lượng có vẻ còn nghiêm trọng hơn cả Hà Tiểu Lại Tử.

Trang Dực vội nói:

- Thế nào? Bộ ngươi nhìn ra điều gì không ổn sao?

Tiền Nhuệ tỏ vẻ nghiêm trọng nói:

- Tên họ Nghiêm trên đường đi cứ điềm tĩnh một cách đáng sợ. Lão tổng, theo như những phạm nhân bình thường thì không thể nào như vậy được. Hành trình càng gần đến nơi thì bọn chúng càng hoảng hốt. Thế nhưng tên họ Nghiêm kia thì hoàn toàn ngược lại.

Trang Dực thản nhiên nói:

- Có lẽ hắn còn đang trông chờ vào sự tiếp cứu của đồng bọn.

Tiền Nhuệ lẩm bẩm nói:

- Chính vì vậy mới khiến cho thuộc hạ lo ngại.

Trang Dực nói:

- Bất luận là xảy ra chuyện gì, cũng đều nhờ vào sự ứng phó của chúng ta.

Chuyến đi lần này thật vất vả… Chưa nói hết câu, cả hai đã nghe thấy có tiếng vó ngựa từ xa vọng đến. Từ trong tiếng vó ngựa có thể nhận ra chỉ có một con tuấn mã đến mà thôi.

Đưa mắt nhìn về phía xa, Tiền Nhuệ có vẻ hơi khẩn trương:

- Không biết lại là kẻ nào đây?

Trang Dực lập tức cho ngựa đứng lại, bình tĩnh nói:

- Ngươi lo canh giữ bọn phạm nhân, còn việc đối phó hãy để cho ta.

Tiền Nhuệ thấp giọng nói:

- Lão tổng, không biết đối phương có ý đồ gì mà chỉ đến có một mình. Chẳng lẽ hắn định cướp phạm nhân sao?

Trang Dực nói:

- Cũng chưa hẳn là vậy. Ta nghĩ hắn không dám to gan như thế đâu.

Nhổ một bãi nước bọt lên đất, Tiền Nhuệ lầm bầm mắng:

- Nếu hắn thật sự dám làm việc ấy thì quả là chán sống.

Chẳng mấy chốc, con tuấn mã kia đã đến cách ngoài cả trượng. Ngồi trên ngựa là một gã hán tử trạc tam tuần, mình mặc lam bào, bên ngoài có khoác hồng y, tướng mạo khí thế bất phàm.

Người kia ngồi trên ngựa, nhìn Trang Dực từ trên xuống dưới. Trang Dực cũng lạnh lùng nhìn lại đối phương, sắc mặt không một chút biểu hiện.

Đột nhiên đối phương lên tiếng hỏi:

- Xin hỏi vị nào là Tổng Đề Đốc?

Trang Dực hờ đáp lại:

- Chính là tại hạ.

Người kia nhìn chăm chú Trang Dực một hồi, rồi nói tiếp:

- Tại hạ là Hoàng Phủ Tú Ngạn, thiên hạ thường gọi là Hoả Kỳ, thuộc Nhất Chân Môn. Nay phụng mệnh Chưởng Môn Diệp Sấu Âu mang mật hàm đến trình giao cho Trang Tổng Đề Đốc.

Trang Dực vừa nghe đến ba chữ “Diệp Sấu Âu“, sắc mặt lập tức liền thay đổi.

Đang ngồi trên ngựa, chàng vội hơi khom người về phía trước, sắc mặt không còn lạnh lùng nữa:

- Đắc tội, đắc tội. Không biết Tả Vệ Môn Hoàng Phủ huynh giá lâm nên nhất thời thất lễ. Xin huynh đài lượng thứ.

Hoàng Phủ Tú Ngạn mỉm cười, cung tay nói:

- Tổng Đề Đốc quá khách sáo rồi. Đáng lý tại hạ phải báo trước mới phải.

Trang Dực vội nói:

- Không dám… không dám.

Lúc ấy, Tiền Nhuệ đứng bên cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Theo Trang Dực bao nhiêu năm nay nhưng Tiền Nhuệ chưa bao giờ thấy lão tổng khiêm nhường và khách sáo đến thế. Không biết nhân vật kia là anh hùng hảo hán phương nào mà lại khiến cho Trang Dực thay đổi thái độ đến vậy.

Khi ấy, Trang Dực đã xuống ngựa, bước về phía đối phương. Hoàng Phủ Tú Ngạn cũng phóng xuống ngựa theo. Sau đó, Hoàng Phủ Tú Ngạn lấy từ trong người ra một phong thư, rồi hai tay cung kính trình lên cho Trang Dực.

Trang Dực cũng đưa hai tay lên đón nhận phong thư, rồi mở ra xem. Thư không dài, nội dung chỉ có một trang nhưng càng đọc, sắc mặt của Trang Dực càng nghiêm trọng hơn.

Xem xong, Trang Dực cẩn thận xếp phong thư lại, im lặng không lên tiếng.

Hoàng Phủ Tú Ngạn hơi mỉm cười, thấp giọng nói:

- Trang Tổng Đề Đốc, Chưởng Môn nói rằng sẽ đợi câu trả lời của ngài.

Trang Dực đưa mắt nhìn thẳng đối phương, hạ giọng nói:

- Hoàng Phủ huynh, tại hạ có một điều thắc mắc. Dám hỏi Âu lão và tên Nghiêm Lượng kia, thật ra có quan hệ gì?

Hoàng Phủ Tú Ngạn thẳng thắn đáp:

- Là do sư bá của Nghiêm Lượng. Vì sư bá của Nghiêm Lượng là tiểu đệ cùng cha khác mẹ với Chưởng Môn. Bình thường tuy họ ít qua lại nhưng tình huyết nhục không thể nào đoạn tuyệt được. Cũng chính vì chuyện này mà Chưởng Môn rất là khổ tâm, mong rằng Tổng Đề Đốc hiểu cho.

Trang Dực gượng cười nói:

- Nói thật với Hoàng Phủ huynh. Âu lão làm vậy khiến tại hạ thật khó xử.

Hoàng Phủ Tú Ngạn tỏ vẻ thông cảm, nói:

- Chưởng Môn cũng biết chuyện này nên căn dặn tại hạ đến thỉnh cầu Tổng Đề Đốc và hy vọng ngài chấp thuận.

Những lời khách sáo này càng làm cho Trang Dực cảm thấy như có một áp lực vô hình đè nặng lên người. Một lúc lâu sau, chàng mới lên tiếng:

- Hoàng Phủ huynh, Âu lão là bậc tiền bối của tại hạ. Về chuyện công người đã giúp đỡ tại hạ rất nhiều. Xưa nay người vẫn thương yêu và đề bạt tại hạ nên về phần này tại hạ vĩnh viễn không bao giờ quên. Nhưng vấn đề trước mắt quả thật không phải một mình tại hạ có thể giải quyết được. Chỉ luận về hành vi phạm tội thì Nghiêm Lượng không thể tha thứ đước.Hoàng Phủ Tú Ngạn trầm tĩnh nói:

- Đúng thế, về những chuyện công tạm thời chúng ta không bàn đến. Nhưng mà xin Tổng Đề Đốc hiểu cho một việc, là quan hệ giữa Nghiêm Lượng và Chưởng Môn.

đồng thời cũng xin ngày hiểu rõ lập trường và dụng tâm của Chưởng Môn đối với việc này là đủ.

Trang Dực buông một tiếng thở dài:

- Không biết tại hạ phải hành động sao cho phải đây?

Hoàng Phủ Tú Ngạn khẽ giọng nhắc nhở:

- Tổng Đề Đốc, Chưởng Môn đang chờ đợi câu trả lời của ngài.

Trang Dực trầm ngâm giây lát, cuối cùng cũng cất tiếng nói:

- Thôi thì như vầy. Xin Hoàng Phủ huynh trở về bẩm báo với Âu lão rằng tại hạ sẽ suy nghĩ lại mà hành sự.

Tất nhiên câu trả lời này khiến Hoàng Phủ Tú Ngạn không mấy hài lòng. Hắn ta ra chiều miễn cưỡng nói:

- Tổng Đề Đốc, câu nói này e rằng chưa mấy dứt khoát.

Trang Dực nghiêm giọng nói:

- Hoàng Phủ huynh, tại hạ chỉ có thể trả lời Âu lão như vậy mà thôi. Còn nếu như có chỗ nào thất kính thì sau này tại hạ sẽ tạ tội với người.

Hoàng Phủ Tú Ngạn hơi do dự:

- Vậy thì xin Tổng Đề Đốc cố gắng chiếu cố nhiều đến Nghiêm Lượng.

Trang Dực nói:

- Tại hạ sẽ ghi nhớ những lời này của Hoàng Phủ huynh.

Hoàng Phủ Tú Ngạn chợt cung quyền, lễ phép nói:

- Vậy xin đa tạ trước. Nãy giờ tại hạ nếu có mạo phạm gì, mong Tổng Đề Đốc rộng lòng thứ lỗi cho. Bây giờ tại hạ xin cáo từ.

Trang Dực cũng đáp lễ lại:

- Xin bảo trọng.

Thế rồi Hoàng Phủ Tú Ngạn phóng mình lên ngựa, ra roi đi mất.

Một lát sau, Trang Dực quay trở lại. Tất nhiên sắc mặt chàng không mấy dễ coi.

Tiền Nhuệ vẫn không dám nói nhiều, chỉ hỏi khẽ:

- Lão tổng, thật ra là chuyện gì vậy? Gã kia là ai mà ngài có vẻ rất cung kính và hắn ta đem đến cho ngài không ít phiền phức… Trang Dực phóng mình lên ngựa, mặt lạnh như băng:

- Bộ ngươi chưa nghe hắn thông báo danh tánh hay sao? Hỏa Kỳ Hoàng Phủ Tú Ngạn thuộc Nhất Chân Môn.

Tiền Nhuệ cười theo nói:

- Điều này thuộc hạ biết. Nhưng hắn ta đại diện cho Diệp Sấu Âu, Diệp lão gia đến đây làm gì? Nhất Chân Môn là một đại môn phái nổi danh trên giang hồ nhưng việc này đâu có liên quan gì đến chuyến áp giải của chúng ta.

Hai bên Thái Dương của Trang Dực chợt nổi cao lên, dáng vẻ hơi tức giận nói:

- Sao ngươi biết không liên quan? Trước tiên hãy lên đường rồi lát nữa ta sẽ đem sự việc kể tường tận cho ngươi nghe.

Thế rồi cả hai lại tiếp tục lên đường nhưng lần này trong lòng Tiền Nhuệ nặng trĩu. Sự việc vừa xảy ra khiến cho hắn cảm thấy như có điểm bất lợi gì đang chờ đợi họ ở phía trước.

oo Ngôi miếu hoang dưới chân núi đã hư sập gần hết. Không biết trước đây trong miếu thờ cúng thần linh gì nhưng hiện tại tượng thần không còn nữa. Trên bàn hương án thì đầy bụi bặm, các góc tường thì mạng nhện giăng đầy, rải rác khắp nơi đều là phân chim và dơi.

Trang Dực ngồi tựa lưng vào vách tường, trong tay cầm nửa cái bánh bao đang ăn dang dở. Hai mắt nhìn đăm đăm về phương xa, hình như đang miên man suy nghĩ điều gì.

Ba tên phạm nhân cũng đã nhắm mắt ngồi nghỉ trong góc miếu. Trong khi đó Tiền Nhuệ đang ngồi trên bàn hương án, hai chân buông thõng xuống, miệng thì nhai lương khô và sắc mặt cũng đang đăm chiêu.

Thời gian cứ thế trôi qua.

Một hồi lâu sau, Tiền Nhuệ chợt nhảy xuống khỏi bàn hương án, bước đến ngồi cạnh Trang Dực nhưng lại im lặng, không nói gì, Ngồi im thật lâu, cuối cùng Trang Dực cũng mở miệng:

- Diệp Sấu Âu phái Hoàng Phủ Tú Ngạn mang thư đến, trong thư viết rất thành khẩn mà cũng rất ngắn gọn, yêu cầu ta hãy nể thân phận lão mà thả Nghiêm Lượng ra.

Sửng sốt một hồi, Tiền Nhuệ mới khẽ lắc đầu, thấp giọng nói:

- Lão tổng, Nhất Chân Môn là một bang phái lớn trong giang hồ, người đông thế lực mạnh. Nhưng Chưởng Môn Diệp lão gia của họ xưa nay vẫn quang minh lỗi lạc, không phải là người ỷ thế hiếp cô, không hiểu tại sao lần này lại hành động kỳ lạ như vậy? Không những đã ép người quá đáng mà còn không hợp đạo lý. Quả thật là không bình thường.

Trang Dực nói:

- Không biết từ đâu Nghiêm Lượng lại có một vị sư bá.

Tiền Nhuệ cũng lấy làm ngạc nhiên:- Như vậy là như thế nào?

Trang Dực nhún vai nói:

- Trong thư Âu lão chỉ nói là có quan hệ huyết thống, còn quan hệ cụ thể như thế nào thì là do Hoàng Phủ Tú Ngạn đích thân nói với ta. Nhưng suy nghĩ kỹ lại thì mối quan hệ này không giống như tự đặt ra.

Trầm ngâm giây lát, Tiền Nhuệ cất giọng nói:

- Trước đây Diệp lão gia đã từng giúp đỡ lão tổng mấy lần. Hiện tại khoan nói đến đức cao vọng trọng và nhân mã cường tráng của lão, chỉ riêng việc lão tổng trả nợ người ta đã là không thể không làm. Nhưng nếu trả ơn bằng cách này thì đối với triều đình, đối với lương tâm đều có lỗi cả. A. Diệp lão gia thật là… Trang Dực nhíu hai mày lại:

- Âu lão cho rằng việc này nhất định thực hiện được nên mới phái một mình Hoàng Phủ Tú Ngạn mang thư đến. Nếu như bây giờ chúng ta không đồng ý thì lão sẽ cảm thấy bị mất mặt. Như vậy thì hậu quả càng nghiêm trọng. Tiền Nhuệ, theo như chỗ ta thấy thì Âu lão chắc đã suy nghĩ việc này rất kỹ. Ngươi thử nghĩ xem, lúc này đang là đoạn cuối của chuyến áp giải. Thế mà cả cuộc hành hình, lão ta không hề có động tĩnh gì. Như thế đủ thấy lão ta không phải là không biết được lập trường và nỗi khổ tâm của ta. Bởi thế, có lẽ lão ta mới dựng nên chuyện sư bá để ép buộc ta… Tiền Nhuệ nói:

- Những chuyện đó không quan trọng. Điều quan trọng là bây giờ chúng ta xử sự thế nào cho phải.

Trang Dực ném nửa cái bánh bao đang ăn dở xuống đấy, dựa sát vào tường, nói:

- Ta cũng đang lo suy nghĩ chuyện này đấy.

Tiền Nhuệ vỗ nhẹ vào đầu mấy cái, nói:

- Phải tìm cho được một cách lưỡng toàn kỳ mỹ thì mới là thượng sách. Vừa không phải đắc tội với Diệp lão gia mà vừa không cản trở công việc của chúng ta.

Trang Dực đanh giọng nói:

- Không bao giờ có cách lưỡng toàn kỳ mỹ, càng không có kết cuộc hoàn hảo. Sự thật chúng ta chỉ có một cách để lựa chọn mà thôi.

Tiền Nhuệ vội hỏi:

- Cách gì?

Trang Dực cười nhạt:

- Giết Nghiêm Lượng.

Tiền Nhuệ đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi thấp giọng, tỏ vẻ bất an hỏi:

- Ý của lão tổng là chịu đắc tội với Diệp lão gia?

Trang Dực buông gọn:

- Ngoài cách này ra, chúng ta đã hết cách.

Tiền Nhuệ không hiểu:

- Nếu như đối phó với Diệp lão gia, thuộc hạ nghĩ chúng ta chỉ cần không thả người là đủ lắm rồi, cần gì phải giết Nghiêm Lượng. Như thế không phải chúng ta tự chuốc lấy phiền phức sao?

Trang Dực thấp giọng đáp:

- Ngươi chỉ biết một mà không biết hai. Bộ ngươi không biết rằng nếu như chúng ta không làm theo ý lão, lỡ như lão cảm thấy bị mất mặt mà phái người đến đây đánh cướp thì sao. Với thực lực của Âu lão, ta và ngươi có thể chống chọi lại sao?

Tiền Nhuệ bừng tỉnh, gật đầu lia lịa nói:

- Nói chí phải. Lão tổng, ngài định áp dụng cách tiên hạ thủ vi cường, tuyệt đối không để cho đối phương kịp trở tay.

Trang Dực gật đầu nói:

- Không sai.

Tiền Nhuệ khẳng khái nói:

- Đây chính là lão đã tự hại lão. Nếu như Diệp lão gia biết được chuyến này không những không cứu được Nghiêm Lượng mà ngược lại còn đẩy hắn vào chỗ chết thì tin rằng sau khi lão biết được chuyện này sẽ từ bỏ ý định truy cứu… Trang Dực nghiêm sắc mặt, giọng lạnh lùng nói:

- Có những lúc con người ta không thể không làm một số việc mà ngay cả bản thân mình cũng không muốn làm. Nếu quyết định như vậy thì thật là đau khổ. Nhưng mà không còn cách chọn lựa nào khác… Dẫu sao Nghiêm Lượng sớm muộn gì cũng bị giết, thế thì chúng ta đành đưa hắn lên đường trước vậy.

Tiền Nhuệ chần chừ, do dự một hồi, sau đó mới hỏi:

- Lão tổng, việc này sẽ do thuộc hạ ra tay chăng?

Trang Dực nhìn thẳng vào mắt Tiền Nhuệ:

- Ngươi đồng ý ra tay sao?

Nở nụ cười miễn cưỡng, Tiền Nhuệ ngập ngừng đáp:

- Nếu như lão tổng hạ lệnh thì thuộc hạ đâu dám không tuân lời. Còn nếu lão tổng hỏi ý kiến thuộc hạ thì xin nói thật là thuộc hạ không dám tiếp nhận việc này.

Trang Dực nói:

- Cho nên ngươi hãy lo nghỉ ngơi. Còn việc này cứ để cho ta.

Tiền Nhuệ vội nói:

- Ngài không cần nóng giận, lão tổng.

Trang Dực cười có chút vẻ cổ quái, nói:

- Không phải ta đã từng nói qua, có những lúc người ta không thể không làm một số việc mà chính ngay cả bản thân mình cũng không muốn. Hiện giờ chỉ có ta và ngươi.

Ngươi không làm thì tất nhiên là ta phải làm rồi.

Nói đoạn, Trang Dực liền đứng lên, giắt kiếm vào lưng, sau đó bước qua chỗ bọn phạm nhân. Lúc này sắc mặt Trang Dực lạnh như băng, không một chút biểu hiện.

Khi đến chỗ bọn phạm nhân, Trang Dực chỉ buông gọn:

- Nghiêm Lượng, đứng dậy!

Từ từ mở mắt ra, Nghiêm Lượng nhìn thẳng Trang Dực hỏi:

- Chuyện gì?

Trang Dực đáp:

- Nhất Chân Môn, Diệp lão căn dặn ngươi hãy ra ngoài với ta.

Hai mắt Nghiêm Lượng vụt sáng lên nhưng trên mặt không thể hiện một phản ứng khác thường nào. Hắn im lặng đứng lên rồi từ từ cất bước theo Trang Dực ra ngoài.

Lúc bấy giờ Hà Tiểu Lại Tử và Ngải Thanh Hòa cũng đều đã tỉnh. Cả hai tên đều hâm mộ đưa mắt nhìn theo Nghiêm Lượng mà trong lòng không khỏi tức giận.

Thời gian độ nửa tuần trà trôi qua, Trang Dực quay trở lại. Tất nhiên là chỉ có một mình. Đồng thời tay trái chàng cò cầm theo một chiếc lỗ tai vẫn còn chưa khô máu.

Hà Tiểu Lại Tử và Ngải Thanh Hòa như chạm phải lửa. Cả hai đều ngạc nhiên há hốc miệng ra, đồng thời không khỏi run sợ. Đến bây giờ chúng mới biết Nghiêm Lượng quả thật đã sớm thoát khổ ải.

Sau đó Trang Dực lạnh lùng hạ lệnh lên đường. Trên đường đi lúc nào cần nghỉ ngơi thì dừng lại nghỉ ngơi. Khi nào cần ăn thì dừng lại ăn.

Cuối cùng, bọn họ đến được một ngọn núi nhỏ. Đứng ở đây có thể nhìn thấy rõ bên dưới. Bên dưới nhà cửa nằm san sát nhau, đười lối chằng chịt, người đông như hội.

Quang cảnh vô cùng náo nhiệt.

Tiền Nhuệ đưa tay lên trán lau mồ hôi, miệng thở hổn hển nói:

- Đến rồi. Cuối cùng cũng đã đến.

Đột nhiên toàn thân Hà Tiểu Lại Tử chợt ớn lạnh. Tay chân hắn bủn rủn, hai mắt tối sầm, miệng không tự chủ được, lên tiếng hỏi:

- Đến… đến đâu?

- Tịnh Danh Phủ.

Người đáp câu này không phải là Tiền Nhuệ mà là Trang Dực.

Chương 15: Khiếu trận

Trong gian phòng yên tịnh, thanh nhã có bày một cái bàn. Khách chính là Trang Dực và Tiền Nhuệ. Còn bên Tịnh Danh Phủ gồm có Phủ Doãn Lý Phẩm Đoàn, Tổng Bộ Đầu Diêu Quý Tài. Ngoài ra còn có Hình Án Sư Gia Văn Triệu và bốn gã hán tử đứng hầu rượu.

Lý Phẩm Đoàn đưa cao chung rượu lên cung kính nói:

- Tổng Đề Đốc đi đường mệt nhọc, vậy huynh đệ ta xin kính ngài một chung.

Trang Dực sảng khoái ngửa cổ lên uống cạn. Sau đó Lý Phẩm Đoàn lại kính Tiền Nhuệ một chung. Tiền Nhuệ thủ lễ, nâng chung lên đáp lại.

Sau một tuần rượu, Lý Phẩm Đoàn đưa tay lên vuốt râu, cười ha hả nói:

- Tổng Đề Đốc, rượu và thức ăn đêm nay chỉ là đạm bạc. May mà hai vị còn ở lại đây thêm vài ngày để bổn phủ có cơ hội tiếp đãi chu đáo hơn. Thật ra Tri Phủ Viên đại nhân định đích thân ra đón tiếp hai vị nhưng đúng lúc hôm nay Lưu Ngự Sử cũng vừa đến. Bởi thế nên Tri Phủ không thể không đi ứng phó. Chính vì lẽ ấy, bổn phủ mới được giao nhiệm vụ đón tiếp hai vị.

Trang Dực mỉm cười, cung kính nói:

- Không dám, không dám. Phủ Doãn quá khách sáo rồi.

Lý Phẩm Đoàn thân thiết hỏi:

- Nghe nói chuyến áp giải lần này rất gian nan. Trên đường đi đã xảy ra nhiều chuyện khiến cho hai vị không thảnh thơi chút nào.

Trang Dực miệng vẫn mỉm cười:

- Vẫn không đến nỗi nào. Như Phủ Doãn biết đó, phàm những khi áp giải trọng phạm thì trên đường thường hay xảy ra chuyện.

Tổng Bộ Đầu Diêu Quý Tài râu tóc bạc trắng, chợt đứng lên xen vào:

- Tổng Đề Đốc, nói thật với ngài, mấy ngày trước đây Viên đại nhân nói với lão rằng e là chuyến áp giải này của ngài có thể sẽ không đến nơi. Bởi vì Viên đại nhân đã xem qua bản tội trạng của bốn tên trọng phạm kia. Nhưng quả thật không thể ngờ là cuối cùng ngài cũng đã đến nơi an toàn.

Trang Dực lắc đầu, thở dài nói:

- Nhắc đến thì càng thêm xấu hổ. Bốn tên tội phạm mà ta chỉ giải đến được có hai.

Diêu Quý Tài vội đỡ lời:

- Giải đến được hai tên cũng không phải là đơn giản, vì mỗi tên trong bọn chúng phạm án nhiều vô kể, tính danh gian xảo, thủ đoạn lại độc ác. Đừng nói là áp giải bốn tên, cho dù là đối phó với một tên thôi cũng không phải là chuyện dễ. Tổng Đề Đốc quả thật là tài giỏi. Nếu đổi lại là lão thì e là đã thất bại từ lâu.

Trang Dực vội xua tay lia lịa, gượng cười nói:

- Lão đại ca đã quá lời rồi… Lý Phẩm Đoàn cũng lên tiếng nói theo:

- Ta hoàn toàn nghĩ giống như Diêu Tổng Bộ Đầu. Bất luận là bọn phạm nhân sống hay chết, Tổng Đề Đốc cũng xem như đã hoàn thành chuyến áp giải này. Thật ra bốn tên trọng phạm này sớm muộn gì cũng phải chết. Cho nên ta nghĩ có chết sớm hay muộn cũng vậy thôi. Hơn nữa Tổng Đề Đốc thay ta hành hình bọn chúng thì ta bớt đi được nhiều phiền phức.

Hình Án Sư Gia Văn Triệu ngồi ở giữa, bất chợt phá lên cười lớn:

- Sống thì còn người, chết thì có vật chứng. Có thể nói nhiệm vụ của Tổng Đề Đốc đã hoàn thành viên mãn. Đến lúc đó, không chừng bọn họ còn phải kính Tổng Đề Đốc một chung… Trang Dực cung hai tay lên nói:

- Đa tạ, đa tạ hảo ý của chư vị.

Thế rồi gian phòng bắt đầu náo nhiệt trở lại. Mọi người tiếp tục ăn uống, nói chuyện vui vẻ.

Người của Tịnh Danh Phủ vốn an bày cho Trang Dực và Tiền Nhuệ ở Hành Sai Quán, cách Tịnh Danh Phủ chỉ có một con đường. Nhưng Trang Dực chê ở đấy quá ồn ào, hơn nữa người lại đông, ra vào thật bất tiện. Bởi vậy chàng yêu cầu Diêu Quý Tài chọn cho chàng hậu viện của một khách điếm yên tĩnh.

Khi Trang Dực về đến khách điếm thì ở đấy đã có sẵn một tên tiểu nhị chờ đợi hầu hạ.

Sau khi mang nước rửa mặt ra và pha trà mới xong xuôi, tên tiểu nhị tự động rút lui. Đợi đến lúc Trang Dực rửa mặt xong, ngồi xuống ghế thưởng thức ngụm trà đầu tên thì bên ngoài đã gõ trống canh hai.

Gian phòng Trang Dực ở có hai phòng ngủ và một phòng khách.

Có lẽ do quá mệt mỏi nên chỉ ngồi một hồi là Tiền Nhuệ liền quay về phòng ngủ của mình nằm. Một hồi lâu sau, Tiền Nhuệ lại quay trở ra nhưng miệng lại không ngừng ngáp liên tục.

Trang Dực đưa mắt nhìn Tiền Nhuệ, mỉm cười hỏi:

- Ngủ không được à?

Tiền Nhuệ thuận tay kéo ghế ngồi xuống, im lặng một hồi lâu, rồi mới lên tiếng:

- Lão tổng, người vẫn còn nhớ quang cảnh sáng nay khi gặp Ứng Nhĩ Thanh chứ?

Vừa nhìn thấy lão tổng là gương mặt cau có, khó chịu của lão ta lập tức tươi cười ngay, không hề thể hiện một chút gì giận dữ. Lão tổng, theo như thuộc hạ thấy thì họ Ứng kia dường như rất kính sợ người thì phải?

Đưa chung lên hớp một ngụm trà, Trang Dực thong thả nói:

- Thật ra thì cũng có gì. Chỉ là năm trước lão Ứng có một xảy ra chuyện rắc rối.

Lần đo lão dang díu với vợ một gã lái buôn. Không may cho lão là nửa đêm, tên lái buôn kia bất ngờ trở về, mục kích được cảnh tượng không hay đó. Gã lái buôn đó không màng thân phận lão là gì, hạ lệnh cho mấy tên hán tử trói lão lại, mang vào một hẻm tối đánh cho một trận sống dở chết dở. Sau đó hắn còn định đem lão giao cho quan phủ. Đúng lúc đó, ta trên đường đi dự yến tiệc trở về. Đi ngang qua con hẻm đó, nghe tiếng kêu la, mắng chửi ồn ào, ta liền hiếu kỳ tiến vào xem thử, hoá ra sự thể là như vậy… Tiền Nhuệ mỉm cười hỏi:

- Trước sự việc xảy ra lần đó, lão tổng có quen biết với Ứng Nhĩ Thanh không?

Trang Dực gật gật đầu đáp:

- Trước đó, ta đã gặp qua lão mấy lần nhưng chỉ là trên công việc mà thôi. Nhưng hôm đó lão nhìn thấy ta như gặp được người thân, có bao nhiêu điều đều nói ra hết.

Tiền Nhuệ có vẻ hứng thú về chuyện này, liền hỏi tiếp:

- Lúc đó lão tổng đã giải vây cho Ứng Nhĩ Thanh?

Trang Dực nói:

- Chuyện ấy còn gì phải nói. Trước tiên ta nói rõ thân phận của ta, sau đó mở trói cho lão. Sau khi dò hỏi căn nguyên thì cuối cùng mọi chuyện của êm xuôi… Tiền Nhuệ ngạc nhiên hỏi:

- Lão tổng đã giải quyết chuyện ấy như thế nào?

Trang Dực mỉm cười đáp:

- Phương pháp hữu hiệu nhất không gì bằng ngân lượng. Ta đã trả thay cho lão Ứng hai trăm lượng tiền bồi thường.

Tiền Nhuệ cười lớn nói:

- Hèn chi lão ta cung kính lão tổng đến như vậy.

Trang Dực chợt nghiêm giọng nói:

- Việc này tuyệt đối không nên truyền ra ngoài vì đây là chuyện riêng tư của lão.

Ngay cả Đông Nhơn Hoà và Đậu Hoàng Pha ta cũng chưa hề nói qua… Tiền Nhuệ vội nói:

- Lão tổng cứ yên tâm. Thuộc hạ biết phải làm sao mà.

Hơi ưỡn người ra sau, Trang Dực lên tiếng nói:

- Đã đến giờ ngủ, bộ ngươi không cảm thấy buồn ngủ sao?

Tiền Nhuệ lắc đầu nói:

- Lão tổng thấy mệt thì cứ đi nghỉ trước. Thuộc hạ ngồi đây thêm một lát rồi sẽ vào nghỉ.

Trang Dực vừa đứng lên, chưa kịp cất bước thì bên ngoài đã có tiếng gõ cửa. Hơn nữa tiếng gõ cửa nghe rất nhẹ nhàng.

Đêm đã hơn canh ba, vậy còn ai đến gõ cửa chứ? Quả đây là chuyện kỳ quái.

Tiền Nhuệ đưa mắt nhìn Trang Dực. Trang Dực liền gật đầu nhè nhẹ. Tiền Nhuệ bước đến sát bên Trang Dực, rồi cất giọng hỏi vọng ra bên ngoài:

- Xin hỏi vị nào ở bên ngoài?

Sau khi im lặng một hồi, bên ngoài có tiếng đáp lại:

- Tại hạ chính là Hoàng Phủ Tú Ngạn, muốn cầu kiến Trang Tổng Đề Đốc.

Tiền Nhuệ lập tức biến sắc mặt, tay chân gần như không biết để đâu, quay sang đưa mắt cầu cứu Trang Dực. Tiền Nhuệ không thể nào ngờ Nhất Chân Môn lại có phản ứng nhanh như vậy.

Sắc mặt Trang Dực cũng hơi sửng sốt nhưng rất nhanh trở lại bình thường. Chàng quay mặt nhìn về phía cửa, ung dung nói:

- Mời Hoàng Phủ huynh vào.

Thế rồi Tiền Nhuệ đưa tay lên mở cửa. Đứng bên ngoài quả nhiên là Hoàng Phủ Tú Ngạn.

Thái độ của Tiền Nhuệ có vẻ không tự nhiên khi chạm phải ánh mắt của Hoàng Phủ Tú Ngạn.

Tiền Nhuệ giả vờ cười ha hả, rồi tránh sang một bên, nói:

- Hoàng Phủ huynh, xin mời vào.

Hoàng Phủ Tú Ngạn gật gật đầu đồng ý rồi chậm rãi bước vào trong.

Sau khi bước vào trong, Hoàng Phủ Tú Ngạn hướng về phía Trang Dực cung tay, mỉm cười nói:

- Nửa đêm đến cầu kiến quả là không phải. Nhưng vì trọng trách trên vai nên khó mà chối từ. Vậy xin Tổng Đề Đốc thứ lỗi cho tội thất lễ.

Trang Dực cũng cung quyền đáp:

- Hoàng Phủ huynh quá khách sáo rồi, cứ tự nhiên ngồi.

Sau khi ngồi xuống ghế, Hoàng Phủ Tú Ngạn đưa mắt nhìn quanh gian phòng rồi thong thả nói:

- Gian phòng này cũng không tệ, vừa thanh nhã lại vừa yên tĩnh. Một khách điếm nhỏ như vậy mà lại có một khung cảnh tốt như thế thì quả là ít thấy.

Trang Dực đích thân bưng trà đến, mỉm cười đáp:

- Đó là do Tổng Bộ Đầu Diêu Quý Tài của Tịnh Danh Phủ chọn cho tại hạ. Ông ta là người vùng này nên biết được những nơi nào tốt. Tịnh Danh Phủ vốn an bày cho tại hạ ở Hành Sai Quán nhưng tại hạ đã từ chối vì nơi ấy quá ồn ào.

Hoàng Phủ Tú Ngạn đưa tay đón nhận chung trà. Sau khi hớp hết một ngụm, hắn mới chậm rãi nói:

- Tổng Đề Đốc, công sự đã bàn giao hay chưa?

Tự nhiên Trang Dực cảm thấy mặt mình hơi nóng lên. Chàng trả lời có vẻ không được tự nhiên:

- Bước đầu xem như đã hoàn tất nhưng phải đợi thêm vài ngày nữa vì còn phải chờ công văn và giải quyết sai phí.
Hoàng Phủ Tú Ngạn gật đầu nhè nhẹ nói:

- Công việc nặng nề như vậy à?

Trang Dực thận trọng đáp:

- Về phương nào đó là như vậy.

Hoàng Phủ Tú Ngạn uống tiếp một ngụm trà, thấp giọng hỏi:

- Tổng Đề Đốc đã xử quyết Nghiêm Lượng?

Hít sâu vào một hơi, Trang Dực thẳng thắn trả lời:

- Đúng vậy.

Dừng lại giây lát, Trang Dực chợt hỏi ngược lại:

- Làm thế nào Hoàng Phủ huynh lại biết được chuyện này?

Hoàng Phủ Tú Ngạn đáp:

- Bọn tại hạ đào được thi thể của Nghiêm Lượng ở sau miếu hoang kia. Ngoài ra bọn tại hạ cũng được tin từ phía Tịnh Danh Phủ, nói rằng Nghiêm Lượng không có giải đến. Tổng Đề Đốc, bất luận ngài xử lý việc này như thế nào thì ít ra cũng đã giúp đỡ bọn tại hạ phần nào.

Trang Dực không hiểu, hỏi:

- Hoàng Phủ huynh nói vậy là có ý gì?

Hoàng Phủ Tú Ngạn nói:

- Nghiêm Lượng bị đâm một kiếm là chết ngay, ngài không để cho hắn ta chịu nhiều đau khổ. Nhát kiếm của ngài rất chuẩn xác. Nghiêm Lượng chết một cách rất an nhàn, không có dấu vết cho thấy hắn giãy giụa.

Trang Dực không hiểu phải nói thế nào cho phải. Chàng chỉ biết gượng cười mà thôi.

Hoàng Phủ Tú Ngạn lại lên tiếng nói tiếp:

- Bọn tại hạ đã mang thi thể của Nghiêm Lượng trở về cho sư bá của hắn. Còn việc tốt xấu như thế nào phải đợi Chưởng Môn xử trí mới rõ.

Trang Dực gượng cười nói:

- Hoàng Phủ huynh, sau khi chúng ta gặp nhau, trên đường đi, có phải quý Chưởng Môn đã sai người ngầm theo dõi bọn tại hạ?

Hoàng Phủ Tú Ngạn nói:

- Không sai. Người của bọn tại hạ vẫn ngầm theo sau Tổng Đề Đốc với ý đồ định giải cứu Nghiêm Lượng.

Trang Dực không lên tiếng nói gì.

Hoàng Phủ Tú Ngạn lại tiếp:

- Nhưng kết quả bọn tại hạ chỉ có thể lượm được xác của Nghiêm Lượng. Nhưng như thế cũng tốt, dẫu sao cũng đã ít nhiều có nỗ lực.

Im lặng một hồi lâu, cuối cùng Trang Dực cũng lên tiếng:

- Hoàng Phủ huynh, về việc này, tại hạ không hề có ý muốn làm trái lại lời ủy thác của Âu lão. Thật tình đây là chuyện bất đắc dĩ mà thôi. Nghiêm Lượng tội ác tày trời, nếu luận về tình và lý thì hắn ta đều đáng tội chết cả. Hoàng Phủ huynh thử nghĩ xem, chẳng lẽ để mấy chục mạng người đã bị Nghiêm Lượng giết phải chịu chết oan sao?

Hoàng Phủ Tú Ngạn thở dài một tiếng:

- Cho nên Chưởng Môn cũng cảm thấy khó xử trong chuyện này.

Trang Dực vội hỏi:

- Ý của Âu lão hiện giờ như thế nào? Có phải người giận tại hạ lắm phải không?

Hoàng Phủ Tú Ngạn nghiêm giọng nói:

- Tổng Đề Đốc, nói thật với ngài, vấn đề không ở chỗ Chưởng Môn mà là vị sư đệ của người, cũng chính là sư bá của Nghiêm Lượng. Sư bá của Nghiêm Lượng một mực không chịu bỏ qua chuyện này. Còn Chưởng Môn vì tình thân cũng không thể làm ngơ.

Cộng thêm các môn hạ bổn môn kịch liệt lên án ngài không có đạo nghĩa, có ý chống đối lại với Nhất Chân Môn. bởi vậy áp lực hiện giờ đối với Chưởng Môn rất lờn.

Trang Dực không biết còn cách nào hơn:

- Hoàn cảnh hiện giờ của Âu lão, tại hạ cũng hiểu được phần nào nhưng không biết Âu lão đã có quyết định hay chưa?

Nhìn thẳng vào mắt Trang Dực, Hoàng Phủ Tú Ngạn ra vẻ thân thiết nói:

- Tổng Đề Đốc, tuy chúng ta chỉ mới gặp nhau có hai lần nhưng lòng dũng cảm, kiên cường của ngài khiến cho tại hạ vô cùng cảm phục. Ngài quả thật là một trang nam tử. Nếu dựa vào bản thân tại hạ mà nói thì thật tình tại hạ không muốn làm bất cứ chuyện gì đối địch với ngài. Nhưng quyết định của môn phái, tại hạ không thể nào không thi hành được… Trang Dực thản nhiên đáp:

- Tại hạ hiểu được chuyện này.

Hoàng Phủ Tú Ngạn đưa mắt nhìn ngọn nến đang cháy, thấp giọng nói:

- Đêm nay tại hạ đến đây là muốn báo cho Tổng Đề Đốc biết phản ứng của bổn môn. Theo như yêu cầu của các môn hạ trong bổn phái, Chưởng Môn đã đồng ý phái năm cao thủ của Nhất Chân Môn đi cùng với vị sư đệ của người để báo thù. Hơn nữa bất luận kết quả như thế nào, việc này đến đây cũng chấm dứt.

Trang Dực hỏi cặn kẽ:

- Hoàng Phủ huynh có thể nói rõ hơn một chút được không? Câu nói ”bất luận kết quả như thế nào” có ý nghĩa gì?

Hoàng Phủ Tú Ngạn nói:

- Chính là ý nói trong lúc bọn họ tiến hành việc báo thù, nếu như gặp khó khăn tự động rút lui hay là bị giết chết hết đều hoàn toàn là do tự quyết định. Tất nhiên trong khi bọn họ hành động, bổn môn không hề ra tay giúp đỡ bất cứ việc gì, cũng như không hề khống chế bất cứ thủ đoạn nào của họ.

Trang Dực nói:

- Nếu như bọn họ lấy mạng của tại hạ, như vậy cũng không được truy cứu?

Hoàng Phủ Tú Ngạn nghiêm túc nói:

- Ngược lại, nếu Tổng Đề Đốc lấy mạng họ thì bổn môn cũng không hề truy cứu.Trầm tư một hồi lâu, Trang Dực lên tiếng nói:

- Âu lão quả thật quyết định như vậy sao? Ý tại hạ muốn nói là người sẽ không oán trách tại hạ nếu như tại hạ có hành động chống đối lại.

Hoàng Phủ Tú Ngạn quả quyết nói:

- Tuyệt đối không. Chưởng Môn đã từng có nói, mọi người đều có quyền tự bảo vệ mình. Hơn nữa, sau lần này, cho dù thành công hay thất bại thì Nhất Chân Môn cũng xem như hoàn toàn xóa bỏ hận thù.

Trang Dực thấp giọng nói:

- Hoàng Phủ huynh, trong năm cao thủ kia có huynh trong đó không?

Hoàng Phủ Tú Ngạn cười rất ngượng ngập, nói:

- Có.

Trang Dực tỏ vẻ hối tiếc nói:

- Là do Hoàng Phủ huynh tự động thỉnh cầu?

Hoàng Phủ Tú Ngạn lắc đầu nói:

- Không phải. Chính là vị sư đệ của Chưởng Môn yêu cầu tại hạ tham gia. Còn bốn người kia là do họ tự tham dự. Thật đáng tiếc là tại hạ không thể nói cho Tổng Đề Đốc biết họ là ai.

Trang Dực nói:

- Không hề chi, đợi khi nào gặp mặt ắt sẽ biết thôi. Hoàng Phủ huynh, vị huynh đệ kia của Âu lão cũng là sư bá của Nghiêm Lượng. Vậy Hoàng Phủ huynh có thể nói ra tôn danh đại tánh của người đó cho tại hạ nghe được không?

Hoàng Phủ Tú Ngạn nói:

- Người đó họ Cổ, tên Thuỵ Kỳ, có biệt hiệu là Đại Côn Vương. Theo như tại hạ biết thì côn pháp của Cổ Thụy Kỳ rất cao siêu. Ngoại hiệu của Nghiêm Lượng là Độc Nhất Côn, nghe đâu cũng chính từ vị sư bá này mà ra.

Trang Dực nghe xong liền cung tay nói:

- Đa tạ Hoàng Phủ huynh đã chỉ điểm.

Hoàng Phủ Tú Ngạn đặt chung trà xuống bàn, đứng dậy mỉm cười nói:

- Bây giờ tại hạ cáo từ. Xin ngài hãy tự bảo trọng.

Trang Dực không biết phải nói gì. Chàng chỉ cung tay lên xem như là đã thể hiện sự cảm kích.

Đợi cho Hoàng Phủ Tú Ngạn đi khỏi, Tiền Nhuệ mới đóng chặt cửa lại, rồi tựa lưng vào cửa, tỏ vẻ lo lắng nói:

- Lão tổng, thuộc hạ thấy việc này đã bắt đầu phiền phức rồi đây… Trang Dực cũng gật đầu đồng ý:

- Đúng là có chút phiền phức. Tình hình có vẻ nghiêm trọng hơn ta nghĩ nhiều.

Tiền Nhuệ cũng hơi hậm hực:

- Không phải thuộc hạ có ý bất kính với Diệp lão gia nhưng tuổi tác của người lớn như vậy, hơn nữa lại là nhân vật có tiếng tăm trong võ lâm, thế mà sự độ lượng lại vô cùng nhỏ hẹp. Trước mắt Diệp lão gia thì lão tổng chỉ là vãn bối. Nếu như hàng vãn bối có phạm chút lầm lỗi thì bậc tiền bối phải khoan dung lượng thứ chứ. Huống hồ việc này hoàn toàn là do bất đắc dĩ, đâu thể trách lão tổng được.

Trang Dực nói:

- Chắc Âu lão làm vậy cũng có nỗi khổ tâm riêng. Người khó mà có thể không phục tùng số đông được.

Hứ khẽ một tiếng, Tiền Nhuệ nói:

- Ngay từ ban đầu Diệp lão gia đã nghĩ sai về chuyện này rồi. Đến bây giờ thì trút hết mọi hậu quả lên người lão tổng. Như vậy là chẳng hề coi trọng lão tổng chút nào.

Bộ tưởng người đông thế mạnh là có thể thay thế được chân lý hay sao? Như vầy thì thật là ép người quá đáng.

Trang Dực ngồi trở về chỗ cũ, hai tay đan chéo vào nhau, chậm rãi nói:

- Thật ra thì Âu lão đã có nghĩ đến ta. Đệ tử của Nhất Chân Môn người đông vô kể, các cao thủ võ công thượng thừa không phải ít. Đừng nói là lão phái năm cao thủ đến đối phó với ta, cho dù có phái năm trăm cao thủ cũng không phải là chuyện khó.

Hơn nữa, lão cũng đã từng nói qua, bất luận việc này kết quả như thế nào thì lão cũng không truy cứu nữa. Âu lão là Chưởng Môn một phái nên có lúc cũng không thể một mình quyết định được mọi việc. Nỗi khổ tâm này chúng ta cũng phải hiểu cho lão.

Tiền Nhuệ tỏ vẻ bất phục nói:

- Thuộc hạ rất thấu hiểu suy nghĩ của lão tổng. Người vẫn còn nghĩ đến tình cảm trước đây của Diệp lão gia nên không hề trách lão về chuyện này. Nhưng Diệp lão gia làm vậy thì sao khiến cho người ta kính phục được?

Trang Dực nói:

- Ngươi nên nhìn sự việc thực tế một chút. Ở trên đời này có rất nhiều việc không bao giờ nói đến đạo lý.

Tiền Nhuệ vội hỏi:

- Lão tổng, không biết người có phát giác ra việc này dường như che đậy một nguy cơ gì đó không?

Trang Dực lại uống một ngụm trà, rồi mới nói:

- Ta đã sớm nhận thấy được điều đó. Trong năm người mà Âu lão phái đi, bốn người kia thân phận ra sao ta không biết. Nhưng chỉ cần trong số đó có Hoàng Phủ Tú Ngạn thì cũng đủ thấy họ hoàn toàn không phải là hạng tầm thường. Điều này cho thấy Nhất Chân Môn có ý muốn tiêu diệt chúng ta. Ngoài ra Âu lão còn cho phép họ bất chấp thủ đoạm để báo thù. Hơn nữa còn không hạn định sự giúp đỡ của các cao thủ không thuộc Nhất Chân Môn. Nếu như vậy, từ nay về sau tánh mạng chúng ta thật nguy hiểm.

Tiền Nhuệ tiếp lời Trang Dực:

- Cho dù việc này về sau có trở nên nghiêm trọng cũng không hề gì đối với Diệp lão gia. Ngoài mặt lão giả vờ từ bi nhưng trong lòng xem việc sống chết của chúng ta giống như là vật hy sinh mà thôi.

Trang Dực hoàn toàn đồng ý nói:

- Hoàn toàn đúng như vậy. Cho nên vừa rồi ta mới nói, trên đời này có rất nhiều việc không bao giờ nói đến đạo lý.

Tiền Nhuệ vội hỏi:

- Vậy thì chúng ta phải làm thế nào, lão tổng? Diệp lão gia cũng đã nói rõ là mọi người đều có quyền tự bảo vệ lấy mình. Thế theo lão tổng thì chúng ta phải làm thế nào đây?

Trang Dực lạnh lùng đáp:

- Lấy máu trả máu, đuổi cùng giết tận để vĩnh viễn trừ đi hậu hoạn.

Tiền Nhuệ vỗ mạnh hai tay vào nhau, nói:

- Nói rất hay, thuộc hạ hoàn toàn tán đồng.

Mặt Trang Dực càng trở nên sắc lạnh:

- Đợi sau khi giết hết năm tên kia rồi, thử xem Âu lão sẽ phản ứng ra sao.

Tiền Nhuệ nói tiếp theo:

- Không chỉ là năm tên mà phải là sáu tên mới đúng, bởi vì còn có thêm Cổ Thụy Kỳ.

Trang Dực cười cười nói:

- Ngay cả Hoàng Phủ Tú Ngạn cũng phải giết sao?

Tiền Nhuệ hơi ngập ngừng:

- Việc này… việc này còn phải đợi xem thái độ của hắn ta như thế nào. Bên ngoài thì Hoàng Phủ Tú Ngạn biểu hiện vừa ôn tồn vừa văn nhã nhưng phải đợi đến lúc lâm trận mới thấy được chân tướng hắn.

Trang Dực nói:

- Con người của Hoàng Phủ Tú Ngạn theo như ta thấy không giống hạng hay trở mặt vô tình. Nhưng mà hắn đối phó với ta như thế nào thì ta cũng sẽ đối phó lại hắn như thế ấy.

Tiền Nhuệ hít sâu vào một hơi nói:

- Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta đã thật sự bước vào trận chiếc. Việc phòng thủ phải như thế nào, cần phải có dự định trước, cần bố trí nhân mã ra sao cũng nên sắp đặt trước. Thuộc hạ nghĩ trời đất lớn như vậy, không phải chỉ có mình Nhất Chân Môn là chí tôn.

Trang Dực nghiêm sắc mặt lại, nói:

- Chúng ta không thể đợi bọn chúng mà phải ra tay trước.

Tiền Nhuệ phấn chấn cười lớn:

- Cự Linh Công Tử quả nhiên không hổ là Cự Linh Công Tử. Chỉ dựa vào khí thế này của lão tổng thì thuộc hạ không tin rằng chúng ta không thắng được bọn chúng.

Trang Dực thở dài một tiếng:

- Ngươi không nên quá xem thường đối phương. Nhất Chân Môn xưa nay làm việc rất cẩn thận và bí mật. Hơn nữa tai mắt của họ rất nhiều, quan hệ lại rộng. Nói chung về mọi phương diện đều hơn hẳn chúng ta.

Tiền Nhuệ tỏ vẻ bực tức nói:

- Chúng ta cần phải sợ những chuyện này chứ.

Trang Dực đã có vẻ hơi mệt, thấp giọng nói:

- Trong hai ngày nữa, chúng ta phải gấp rút làm cho xong công việc rồi lập tức trở về Lão Long Khẩu ngay. Đừng để nơi đây xảy ra chuyện không hay.

Tiền Nhuệ im lặng, không nói gì.

Trang Dực đẩy ghế đứng dậy. Sau khi ngáp dài vài cái, chàng từ từ bước về phòng ngủ của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau