THIÊN MỘC SẮC KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thiên mộc sắc kiếm - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Mở đầu

Buổi sáng sớm đầy sương mù.

Không có ánh sáng ban mai, cũng không có tiếng chim hót.

Từng đám sương mù dày đặc, bao trùm lấy bầu không gian buổi sáng tĩnh mịch. Gió bắc rít từng cơn lạnh buốt, giống như tiếng khóc tỉ tê cuả người thiếu phụ. Quả thật đây không phải là thời tiết tốt, đặc biệt không phải là thời tiết tốt cho một chuyến viễn hành.

Nhưng Trang Dực không có cách chọn lựa nào khác. Trong trách đang mang trên người, nói lên đường là phải lên đường. Chứ đâu có quyền chọn lựa ngày tốt hay xấu.

Thân phận là hình sai tổng đề đốc cuả Thập Châu Bát phủ vùng Hà Sóc, mới nhìn vào mọi người cho rằng, Trang Dực vô cùng oai phong lẫm liệt. Nhưng đâu có ai biết rằng chàng gian nan khổ cực như thế nào ?

Chuyến sai dịch lần này, lộ trình từ Lão Long khẩu đến Tịnh Danh phủ có hơn ba trăm dặm đường. Trang Dực đã quyết định đi bằng đại lộ, nhưng trên đường đi vẫn phải kinh qua mấy tiểu trấn hoang vu ở tận trong núi. Địa hình như thế này không cho phép chàng thích hay không thích.

Nhưng không phải Trang Dực đi một mình một ngựa, mà tổng cộng gồm tất cả có chín người. Năm người ngồi ở trên ngựa, bốn người còn lại đi bộ bên dưới.

Có thể nói bốn người đi bộ bên dưới không nhẹ nhàng chút nào, bởi vì trên người họ có đeo đủ thứ linh tinh.

Trên cổ mội người đều có đeo một cái gông bằng gỗ, hai tay và chân đều bị xiềng chặt, nên di chuyểnchẳng tiện lợi cho lắm. Nhưng việc này chưa nhằm nhò gì, vì ngoài ra bọn họ còn bị cột bằng một sợi dây ở thắt lưng và đầu

dây nằm trong tay bốn người kỵ sĩ ngồi trên ngựa.

Vừa đúng còn thừa ra một mình Trang Dực. Nhìn vào hiển nhiên mọi người đều biết, đây là một cuộc áp giải các trọng phạm.

Bốn trọng phạm này quả thật là bốn hung thần nguy hiểm.

Một là Độc Nhất Côn Nghiêm Lượng.

Tên thứ hai gọi là Hàn Hận, biệt hiệu Hà Tiểu Lại Tử.

Tên hung thần thứ ba có biệt hiệu Bệnh Hổ, hắn ta họ Lạc tên Tư Thân

Tên cuối cùng là Thảo Thượng Yên Ngải Thanh Hoà.

Nghiêm lượng có tướng mạo đường hoàng oai vệ. Hắn ta mặt vuông tai to, vai rộng. Nhìn giống như một vỏ tướng tổng quản binh sĩ oai vệ. Thế mà không có ai ngờ rằng, hắn ta là một tên độc hành đại tặc. Hơn nữa thủ đoạn cướp cuả giết người vô cùng thâm độc. Cướp cuả giết người diệt khẩu là thói quen hành sự cuả tên đại tặc này.

Hà Tiểu lại Tử có cặp mắt nhỏ ti hí, mũi thấp, dáng người thấp ốm. Nhìn dáng dấp bên ngoài cuả hắn ta, chẳng có gì là nổi bật cả. Thế nhưng hắn ta có một trái tim cực kỳ hiểm ác và dâm đảng vô độ. Tất nhiên đối với phụ nữ hắn rất có hứng thú. Bất kể kẻ đó đẹp hay xấu, hễ bị hắn ta nhìn trúng thì khó bề mà thoát được.

Điều đáng sợ là tên này có một chút thú tính ở bên trong. Cho nên những phụ nữ gặp phải hắn ta, bị hắn chiếm đoạt thân xác và sau khi xong việc, những phụ nữ may mắn còn sống sót, thì khắp thân mình toàn là thương tích. Nhưng đa số là các phụ nữ đều bị hắn ta giết chết hết.Còn Lạc Tư Thân mặt mày vàng vọt giống như đã mắc bệnh nhiều năm. Nhìn hắn nhhư ngọn nến trước gío, bất kỳ lúc nào cũng có thể bị thổi tắt. Nhưng nếu như mọi người thật sự nghĩ như vậy, thì đấy là một sự sai lầm lớn.

Từ vùng Nam Sóc trở về phiá nam Thương Châu, Lạc Tư Thân là thủ lĩnh cuả bọn tư thương buôn muối và ngựa. Một mình hắn ta độc chiếm địa bàn, lủng đoạn thị trường và ngầm đối chọi với các bang phái ở vùng khác. Trước khi sa lưới hai tháng, hán ta đã giết chết những tư thương buôn muối từ phiá bờ tây đến tổng cộng là mười bốn người. Sau đó hắn ta dùng số tiền chỉ đủ mua mười bốn con ngựa gầy ốm để mua ba mươi con lừa to khoẻ. Đương nhiên người buôn ngựa đến từ vùng quan ngoại, nhất định không đồng ý. Kết quả, hắn ta lôi người buôn ngưa. ra chặt mất một cánh taỵ Lạc Tư Thân biệt hiệu Bệnh Hổ, nhưng sự thật chẳng giống con hổ bệnh chút nào.

Thảo Thương Yên Ngải Thanh Hoà có nước da ngâm đen và cặp mắt kim ngư lồi ra bên ngoài lúc nào cũng láo liêng. Từ hình dáng bên ngoài nhiều người cho rằng hắn ta là một tên đại tặc. Nhưng thực tế hoàn toàn không phải như vậy, mà hắn ta làm nghề kinh doanh. Đặc biệt một chỗ là cái nghề kinh doanh cuả hắn không nằm trong ba trăm sáu mươi nghề. Đó là nghề đòi nợ.

Đòi nợ thì đòi nợ, chỉ qua cũng chỉ làm việc cho các chủ nợ mà thôi. Có chút xíu khác biệt là ở cách thức và thủ đoạn đòi nợ.

Nếu như người mượn nợ đến kỳ mà không trả, hắn ta chẳng nói chẳng rằng, lập tức lấy mạng con nợ ấy ngaỵ Mấy năm gần đây, số con nợ không trả nợ được, chết dưới tay Ngải Thanh Hoà có trên mười lăm người.

Bốn tên tội phạm nguy hiểm như vậy, làm sao mà Trang Dực trong lòng không khỏi thở dài một tiếng. Bầu trời như vầy bất kỳ lúc nào cũng có thể có tuyết rơi. Lộ trình phiá trước vừa xa xôi vừa nguy hiểm. Một khi tuyết rơi, gió nổi lên thì càng khó khăn cho việc áp giải tội phạm hơn.

Ngay lúc đó, một gã đại hán cao to oai vệ trên lưng ngựa quay đầu lại thấp giọng nói:

- Lão tổng, xem tình hình này chỉ sợ rắng chúng ta sẽ không đến được nơi nghỉ chân đã định. Vậy chúng ta có cần phải tìm gần đây có nơi nào nghỉ chân tạm hay không ?

Gã đại hán vừa lên tiếng là một trong số mười hai vị Thiết Bổ đầu, thủ hạ cuả Trang Dực, đại danh báo Tử Đảm Tiền Nhuệ. Tiền Nhuệ không những vỏ công cao siêu, tính tình cương trực và lại là người có bản lĩnh về nhiều phương diện.

Trang Dực có vẻ uể oải trả lời:

- Ở đây là hoang sơn hẻo lánh. Phiá trước không có thôn xóm gì cả, vậy đi đâu tìm chỗ nghỉ chân đây ?Tiền Nhuệ đưa tay lên vuốt mặt nói:

- Con đường này tuy thuộc hạ không rành lắm, nhưng trước đây đã có đi qua hai ba lần...

Nếu như thuộc hạ nhớ không lầm, thì rẽ qua bên phải chân núi này, sẽ có một gian thảo liêu nằm sát bên phiá dốc, gian thảo liêu ấy dùng cho những người đi săn nghỉ lại đêm, nói chung nó vừa sạch và vừa đủ rộng rãi. Chúng ta có thể đến đấy ngủ lại một đêm rồi hãy lên đường.

Trang Dực hỏi:

- Đó là chuyện trước đây bao lâu ?

Tiền Nhuệ không hiểu nói:

- Cái gì là chuyện trước đây bao lâu ?

Trang Dực hơi chau mày lại:

- Ý ta muốn hỏi, việc ngươi nhìn thấy gian thảo liêu kia ở đó, đến nay đã bao lâu rồi ?

Tiền Nhuệ liền trả lời:

- Chưa bao lâu, dường như là khoảng mùa xuân năm ngoái.

Trang Dực thở dài một tiếng:

- Hy vọng rằng gian thảo liêu kia vẫn còn. Ít ra cũng có thể tránh được gió và cái lạnh, còn hơn là ở ngoài trời rét cóng như thế này. Nhưng dù sao đây cũng chỉ là một gian nhà cỏ, e rằng nó đã không chiu. nổi với mưa gió thời gian.

Tiền Nhuệ cười hì hì:

- Chúng ta cứ thử vận may xem sao. Nếu lỡ như gian thảo liêu đó đã cũ sập, chúng ta đành phải tìm một nơi ít gió dựng lều đỡ. Việc này đối với bọn chúng tôi không hề gì cả, chỉ sợ phải vất vả cho lão tổng.

Trang Dực hừ một tiếng:

- Bộ ngươi tưởng rằng ta là một thiên kim tiểu thơ đài các hay sao Tiền Nhuệ ?

Chương 2: Khởi giải

Tiền Nhuệ nhún vai một cái quay đầu đi, rồi chàng đại hán to con này dùng lực giật mạnh sợi dây ở trong tay to tiếng quát:

- Tên họ Nghiêm kia, ngươi không để cho đại gia đi nhanh được một chút hay sao ? Ngươi định kéo chết con ngựa của ta hay sao chứ ?

Nghiêm Lượng bị Tiền Nhuệ đột ngột giật mạnh một cái, xuýt chút thì hắn ta đã ngã nhào xuống đất. Vừa đứng vững lại, hắn ta liền lập tức mắng:

- Tiền Nhuệ, ngươi chẳng qua là một tên bổ đầu tầm thường mà thôi, bộ nguươi tưởng rằng ngươi là ai chớ , mà ra oai với lão gia ? Nói cho nguoi biết, lúc lão gia thành danh trên giang hồ, sợ khi ấy ngươi còn đang đi đổ nước tiểu cho người ta.

Tiền Nhuệ không nói tiếng nào, đưa tay rút cây roi da dắt ở bên hông ra. Chỉ thấy cây roi vung lên, tiếp theo là hai tiếng "Vù ! Vù!" chói tai, đánh thẳng xuống đầu Nghiêm Lượng. Máu tưoi lập tức toé ra, chảy dài xuống người gã

Tiền Nhuệ chậm rãi thâu roi về dắt lại vào bên hông, sau đó thản nhiên nói với vẻ không hề giận dữ:

- Nhưng tình thế hiện giờ đã thay đổi. Tình hình như thế nào thì phải nói chiuyện như thế đó. Ngươi thừa nhận điều này chứ ?

Mặt mày Nghiêm Lượng đầy máu me, nhưng hắn vẫn cố cất cao giọng nói:

- Ngươi cứ đánh đi ! Có giỏi cứ đánh chết ta tại đây. Ngày hôm nay lão gia như rồng đã mắc cạn, nên mới ra nông nỗi này, cho dù có sống cũng không làm kẻ tiểu nhân...

Nhưng họ Tiền kia, ngươi đừng quá tự đắc. Đợi ta thoát ra được, ta thề sẽ rút gân lóc thịt ngươi ra.

Tiền Nhuệ nhún vai mỉm cười:

- Ngươi sắp chết đến nơi mà còn lớn giọng. Ngươi cho rằng ta không dám đánh chết ngươi hay sao ?

Hà Tiểu Lại Tử chợt đưa mắt nhìn gã đại hán to mập, trong tay đang cầm một đầu dây buộc ngang thắt lưng mình.

Gã đại hán to mập này cũng là một trong số mười hai thiết bổ đầu thủ hạ của Trang Dực.

Hắn ta có tên là Độc Di Lặc Đâu Hoàng Phạ Thủ đoạn ra tay của Dậu Hoàng Pha còn độc hơn cả Tiền Nhuệ. Cho nên Tiểu Lại Tử không thể không lên tiếng trước, để tránh một trận đòn:

- Ta nói thật với lão Nghiêm ! Ngươi không cần phải nóng giận như vậy. Nếu như bớt nói lại một chút, có lẽ ngươi không bị đau đớn như vậy. Người ta ở trên cao, còn chúng ta đang ở dưới thấp, vả lại đao đang nằm trong tay của người tạ Như vậy ngươi không phục tùng có được hay không ?

Đậu Hoàng Pha cười híp mắt nói:

- Hà Tiểu Lại Tử ! Không ngờ ngươi cũng biết điều như thế, ngươi nên ngoan ngoãn đừng có cứng đầu. Nếu không, ha ha... Tiểu Lại Tử ! E rằng đầu ngươi còn đổ máu nhiều hơn hắn ta !

Hà Tiểu Lại Tử cười giả lả:

- Đại gia, tiểu nhân là người biết rõ tiến thối và sự lợi hại. Chỉ cần Đậu gia đưa tay lên một cái, tiểu nhân đã hiểu làm sao rồi.

Đậu Hoàng Pha lạnh lùng trả lời:

- Hà Tiểu Lại Tử, phàm là người bất luận sống lâu hay mau, đều phải cần được thoải mái, chứ bướng bỉnh để bị đánh máu me đầy người có lợi ích gì chứ ?

Khi ấy, Trang Dực chợt lên tiếng:

- Đi nhanh lên một chút, trời sắp tối rồi !

Còn người dẫn Bệnh Hổ lạc Tư Thân là Âm Dương Phán Cẩu Thọ Tường. Gã bổ đầu này có hàm ria hình chữ "bát", hai mắt sáng rực như hai hòn lửa, hai huyệt thái dương nhô cao lên. Hiển nhiên điều này nói lên võ công của gã không hề tầm thường chút nào.

Cẩu Thọ Tường quay lại nói với Lạc Tu Thân:

- Lạc Tu Thân, ngươi mau cất bước nhanh lên.

Có lẽ Lạc Tu Thân đã nhìn thấy được bài học từ Nghiêm Lượng, nên chẳng nói chẳng rằng liền bước nhanh về phía trước.

Người có nhiệm vụ canh giữ Thảo Thượng Yên Ngải Thanh Hoà có tên gọi là Đông Nhơn Hoà, ngoại hiệu là Bạch Diện Sát. Động Nhơn Hoà có một gương mặt trắng và mập. Hơn nữa trên mặt lúc nào cũng tươi cười vui vẻ giống như một người buôn bán dễ tính.

Nhìn dáng vẻ bên ngoài, có ai có thể đoan ra Đông Nhơn Hoà lại là một lão giang hồ ở nha môn và càng không tài nào đoán được ra hắn ta lại là một thiết võ đầu

Đông Nhơn Hoà hơi giật nhẹ sợi dây trong tay, Ngãi Thanh Hoà lập tức bước nhanh. Giữa hai người hình như có sự phối hợp rất nhịp nhàng.

Gió mỗi lúc một thổi mạnh hơn. Mây đen trên trời càng lúc càng kéo đến dày đặc.

Chín người họ và năm con tuấn mã cơ hồ đang chạy nhanh về phía trước.

Chẳng mấy chốc, bọn họ đã vòng qua khỏi chân núi. Trang Dực chợt đưa mắt nhìn về phía con dốc lồi lõm ở phía bên phải, tự nhiên cười lên một tiếng. Hoá ra chàng đã nhìn thấy gian thảo liêu mà Tiền Nhuệ đã nói.

Trang Dực vẻ mặt hớn hở lên tiếng:

- Quả nhiên gian nhà cỏ kia vẫn còn ở đấy ! Chúng ta quả thật là may mắn !

Tiền Nhuệ hít sâu vào một hơi, cười ha hả nói:

- Đây toàn là nhờ vào hồng phúc của lão tổng cả. Nói thật, trước khi nhìn thấy gian nhà cỏ này, trong lòng thuộc hạ vô cùng lo lắng khi nghĩ rằng gian thảo liêu đó đã sớm bị gió thổi sập từ lâu rồi.

Đâu Hoàng Pha đang ở kế bên vội xen vào:

- Ngươi cũng đứng có quá mừng vội, lão Tiền, cho dù gian nhà kia vẫn còn chưa sập, nhưng dẫu sao nó vẫn là một gian nhà cỏ không hơn không kém. Nếu như vách và mái của nó đã bị hư hại, thì khí lạnh vẫn có thể xông vào bên trong. Như vậy có khác gì ở bên ngoài cơ chứ ?

Tiền Nhuệ hứ một tiếng:

- Tên mập ! Ngươi chẳng biết gì gọi là tốt xấu cả. Nếu như ngươi không có hứng thú với gian nhà cỏ kia, vậy thì ngươi có thể tùy ý ở bên ngoài, đâu có ai cấm cản ngươi chứ !

Đâu Hoàng Pha trừng mắt nhìn Tiền Nhuệ một cái, nhưng hắn ta im lặng không nói gì.

Trang Dực nhẩy xuống ngựa, dẫn cả bọn tiến về phía gian nhà cỏ.

Quả nhiên, không ngoài dự đoán của Đậu Hoàng Phạ Gian nhà cỏ kia tuy rộng rãi, nhưng lớp cỏ trên nóc đã bị gió thổi mất gần hết. Bốn cây cột chung quanh cũng đã mục nát, cộng thêm khắp nơi toàn là phân chim hoặc dã thú. Nói chung nơi đây hoàn toàn không tiện để nghỉ chân qua đêm.

Trang Dực chấp hai tay sau lưng đứng ngoài cửa, còn Tiền Nhuệ ra sức chỉ huy bốn tên tội phạm dọn dẹp mọi thứ bên trong gian nhà.

Tuy bốn tên hắc đạo này không bằng lòng chút nào, nhưng cũng đành phải nhẫn nhục mang gông mà làm việc. Ba vị thiết bổ đầu còn lại thì đang đứng tụm lại một chỗ nói chuyện.

Một hồi sau, mọi nơi đã được dọn dẹp tương đối sạch sẽ. Tiền Nhuệ lúc đó mới bước ra bên ngoài, cúi người nói với Trang Dực:

- Lão tổng, nơi đây chẳng thích hợp với người chút nào, nhưng dù sao chúng ta cũng nên tá túc một đêm rồi hãy tính. Ngày mai chúng ta sẽ cố gắng tìm cho được khách sạn trong thành để bù lại sự thiệt thòi hôm nay của lão tổng.

Trang Dực mỉm cười rồi bước vào bên trong. Lúc này bên trong đã sạch sẽ hơn rất nhiều và mùi hôi thối cũng không còn nữa.

Đâu Hoàng Pha cũng mang hành lý của mình và Trang Dực vào, tìm một nơi ít gió lùa nhất, bầy hành lý Trang Dực ra, mỉm cười nói:

- Lão tổng, ở đây đã được trải dọn xong, xin mời người ngồi xuống.

Trang Dực gật đầu đáp:

- Ngươi cứ lo làm công việc của ngươi đi, Dậu Hoàng Pha !

Thoáng chốc, Tiền Nhuệ đã an bày xong chỗ cho bốn tên trọng phạm. Sau đó bước đến gần Trang Dực hỏi:

- Tối nay lão tổng định dùng thứ gì ?

Trang Dực mỉm cười đáp:- Nếu như tìm được khách sạn ở trong thành thị, muốn ăn gì có lẽ không khó. Nhưng hiện giờ chúng ta đang ở chỗ hoang vu, bốn bề không có người như thế này thì biết lấy đâu ra những thứ ấy ? Tiền Nhuệ, chẳng lẽ ngươi có phép thuật biến ra được những thứ đó hay sao ?

Tiền Nhuệ chớp chớp mắt, vẻ thần bí đáp:

- Thuộc hạ đã có chuẩn bị sẵn, nên trong túi hành lý có mang theo một cái nồi nhỏ cùng một bao củi khô đủ để nấu hai bữa ăn. Những thức ăn thuộc hạ mang theo được gồm có mì khô, lạp xưởng và một cây bắp cải. Ngoài ra còn có hành củ, lưỡi bò đã được phơi khô cùng mấy cái bánh bao. Thuộc hạ nghĩ bấy nhiêu cũng đã đủ lắm rồi...

Trang Dực mỉm cười nói:

- Lúc này mà được ăn những thứ như thế, quả thực còn hơn cả những món sơn hào hải vị lúc bình thường. Tiền Nhuệ, ngươi lo đi nhóm bếp đi, ta nghĩ có lẽ mọi người đói lắm rồi đấy.

Tiền Nhuệ vội trả lời:

- Những thứ này có hạn. Thuộc hạ thấy hay là một mình lão tổng dùng mà thôi, còn bọn thuộc hạ sẽ dùng lương khô của mình.

Trang Dực lắc đầu cắt ngang nói:

- Như vậy được hay sao ? Nếu như có ăn, huynh đệ chúng ta cùng nhau ăn chung. Chúng ta có phước cùng hưởng, có hoa. cùng chia. Ta đâu thể một mình hưởng phước được chứ. Tiền Nhuệ Ở đây là bên ngoài, ngươi không phải giữ gìn quy củ như ở nha môn đâu.

Tiền Nhuệ không nói gì thêm nữa, liền xăn tay áo lên bắt đầu công việc. Bạch Diện Sát Đông Sơn Hoà cũng bước đến giúp một tay, cả hai cùng thổi lửa, bỏ cải bỏ thịt vào trong nồi.

Một lát sau, Đậu Hoàng Pha đã mang về một thùng nước. Không khí trong gian nhà cỏ lúc này đã trở nên náo nhiệt và ấm cúng hơn.

Một hồi sau đã có mùi thơm trong nồi bốc ra. Bốn tên phạm nhân ngồi trong góc phòng không hẹn mà cùng hít mũi ngửi và nuốt nước bọt ừng ực. Hà Tiểu Lại Tử Hà Hận không thể chịu được nữa, liền lên tiếng trước:

- Các vị đại gia, trên thế gian này chỉ có quỷ không đầu chứ không hề có quỷ đói. Bốn đứa bọn tiểu nhân từ sáng đến giờ chỉ ăn có hai cái bánh bao, nên trong bụng đã đói rã rời rồi. Có món ăn ngon, các vị đại gia cứ việc mà hưởng thụ, nhưng nếu còn thừa lại xin hãy bố thí cho bọn tiểu nhân...

Âm Dương Phán Cẩu Thọ Tường đang đứng dựa góc nhà liền ném một cái nhìn về phía Hà Hận, lạnh lùng nói:

- Tiểu Lại Tử, ý ngươi muốn nói cũng nên cho bọn ngươi ăn một chút phải không ?

Hà Hân liền rút cổ lại, gượng cười đáp:

- Cẩu gia, ngài đừng hiểu lầm ý của tiểu nhân. Ý của tiểu nhân muốn nói rằng, nếu như các ngài ăn còn thừa lại, thì hãy ban bố cho bọn tiểu nhân...

Cẩu Thọ Tường không để ý đến câu nói của hắn, tự nhiên chợt hỏi:

- Có phải ngươi vừa nói, trên thế gian này chỉ có quỷ không đầu chứ không hề có quỷ đói, phải vậy không ?

Hà Tiểu Lại Tử chợt thấy lạnh xương sống ngang, lắp bắp đáp:

- Tiểu nhân... tiểu nhân chỉ là thí dụ mà thôi... Cẩu gia, bọn tiểu nhân vì quá đói nên đã nói bậy...

Cẩu Thọ Tường hừ một tiếng, mặt vẫn lạnh lùng tiếp:

- Hà Tiểu Lại Tử, người như thế nào thì sẽ nói những lời như thế nấy. Người thân phận ra sao sẽ thể hiện ra bên ngoài y như vậy. Ngươi tưởng các ngươi là ai mà kêu bọn ta ngược lại hầu hạ các ngươi ? Hà Hận, ngươi nên biết rằng quỷ đói trong thiên hạ này nhiều vô số kể !

Hà Tiểu Lại Tử đỏ bừng cả mặt, lắp bắp đáp:

- Da... da... Cẩu gia nói rất đúng...

Im lặng hồi lâu, cũng Hà Hận vì đói quá hay tại ngứa miệng, lại đánh bạo lên tiếng:

- Cẩu gia, thế thì tối nay bọn tiểu nhân ăn gì cơ chứ ?

Giọng nói của Cẩu Thọ Tường vẫm lạnh lùng:

- Phạm nhân ăn gì bộ ngươi không biết hay sao ? Chẳng lẽ bấy lâu nay, ngay cả ăn những gì ngươi cũng không nhớ hay sao ?

Hà Hận không nói gì thêm, hắn ta lập tức cúi gầm mặt xuống, nhưng trong ánh mắt hắn chợt hiện thoáng qua một điểm rất khác lạ.

Một hồi sau, Tiền Nhuệ tay cầm đôi đũa bằng hai thanh que, gõ nhè nhẹ vào vành nồi và nói:

- Các huynh đệ, mì đã chín rồi.

Ba người bọn Cẩu Thọ Tường đã đứng cầm bát chờ đợi tự nãy giờ... sau khi mỗi người được múc đầy một bát, bọn họ liền lấy bánh bao trong người ra và bắt đầu ăn chung vơi mì.
Tiền Nhuệ đích thân múc một bát mì mang đến cho Trang Dực, sau đó mới đến lượt mình. Tiền Nhuệ vừa đưa cái bánh bao lên cắn một cái, bên kia Trang Dực đã lên tiếng:

- Có rượu không Tiền Nhuệ ?

Tiền Nhuệ chưa kịp nhai đã vội nuốt miếng bánh bao xuống và nói:

- Có ! Có ! Lão tổng.

Trang Dực vừa ăn vừa bảo:

- Rất tốt ! Nhưng nếu ai muốn uống thì chỉ được uống bốn lượng trở lại mà thôi. Nhớ đừng uống say để rồi hỏng chuyện.

Tiền Nhuệ cười đáp:

- Rượu được đựng trong bình, mỗi bình vừa đúng bốn lượng. Thuộc hạ mang theo tổng cộng là mười hai bình, mỗi bình một người vẫn còn dư lại rất nhiều.

Trang Dực vội nói:

- Các ngươi phải nhớ, thứ này uống nhiều vào chẳng có lợi ích gì, tốt nhất là nên uống ít một chút.

Tiền Nhuệ mỉm cười:

- Lão tổng cứ yên tâm, việc này bọn thuộc hạ không bao giờ quên. Rượu của người có cần hâm nóng lại không ?

Trang Dực đáp:

- Không cần, rượu lạnh cũng rất hấp dẫn.

Trang Dực chậm rãi đưa bình rượu lên uống một ngụm.

Bốn người bọn Tiền Nhuệ cũng bắt đầu uống. Mùi rượu cay nồng quyện vào mùi thức ăn thơm phức. Ai nói trong gian khổ lại không có lạc thú chứ ?

Thế rồi cái đói dường như khiến cho Hà Tiểu Lạc Tử chịu không nổi nữa, hắn ta lại lên tiếng:

- Chư vị đại gia đã ăn no uống đủ, tất nhiên cũng phải đến lượt bọn tiểu nhân chứ ? Nếu như không có gì vô bụng, e rằng chưa đến nơi, bọn tiểu nhân đã bị đói lạnh chết ráo giữa đường mất rồi...

Đông Nhơn Hoà nổi nóng mắng:

- Chỉ sợ bọn ngươi không chết mà thôi. Nếu bọn ngươi thật sự bị đói chết, như vậy sẽ bớt phiền phức được nhiều việc và bọn ta cũng không phải chịu rét lạnh như vầy.

Trang Dực đặt bình rượu xuống, thản nhiên nói:

- Hãy mang lương khô ra cho bọn chúng. Cứ chiếu theo lệ cũ, chỉ mở khoá tay trái cho bọn chúng mà thôi.

Tiền Nhuệ liền dạ một tiếng, rồi xách cái túi vải bước đến trước mặt bốn tên tội phạm. Trước tiên Tiền Nhuệ mở khoá cùm tay trái bọn chúng ra, sau đó đưa cho mỗi tên một cái bánh bao không nhân khô cứng. Đông Nhơn Hoà thì mang thùng nước đến, đặt trước mặt bọn chúng. Quang cảnh nhìn vào cũng có ăn có uống.

Tiền Nhuệ đứng quan sát bọn chúng ăn uống không phải vì quan tâm lo lắng, mà là lúc này bọn chúng đã được tự do tay trái và bất kỳ lúc nào cũng có khả năng xảy ra chuyện xấu.

Đừng thấy đầu của Hà Tiểu Lại Tử nhỏ nhất mà lầm, hắn ta ăn nhanh nhất. Chỉ thoáng một cái, cái bánh bao khô cứng đã nằm gọn vào trong bụng. Ăn xong, hắn ta liếm mép ngẩng đầu lên cười nói:

- Tiền gia, một cái bánh bao chẳng thấm thía gì cả, chẳng khác nào chưa hề ăn gì. Vậy Tiền gia có thể cho thêm một cái nữa được không ?

Mặt Tiền Nhuệ lạnh ngắt trả lời:

- Theo quy định mỗi phần của phạm nhân chỉ có bấy nhiêu. Một ngày ba lần, mỗi lần một phần. Chỉ có thể giảm đi chứ không thể tăng thêm.

Hà Tiểu Lại Tử có vẻ không phục hỏi:

- Tại sao lại chỉ có thể giảm mà không thể tăng thêm.

Tiền Nhuệ đảo mắt một vòng rồi đáp:

- Điều này rất là đơn giản. Con người hễ khi ăn no rồi, tinh thần thể lực sẽ đầy đủ. Một khi tinh thần thể lực đã sung mãn, thì khó tránh khỏi gây ra thêm phiền phức cho bọn tạ Còn nếu như đói, các ngươi sẽ không đủ sức làm gì cả...

Bởi thế cho nên phạm nhân chỉ có thể đói, chứ không thể để cho no được. Bây giờ ngươi đã hiểu điều này hay chưa ?

Hà Tiểu Lại Tử ngạc nhiên im một hồi, rồi mới từ từ trả lời:

- Nói đi nói lại, Tiền gia hoàn toàn đều có lý.

Tiền Nhuệ nhún vai:

- Vốn là như vậy mà Hà Tiểu Lại Tử, ngươi cho rằng ngươi là ai và ta là ai chứ ?

Lúc này Trang Dực đã uống hết những giọt rượu sau cùng, chàng dùng mu bàn tay chùi miệng và lên tiếng:

- Mọi người nên nghỉ ngơi một chút, để sáng sớm ngày mai còn phải lên đường. Tiền Nhuệ, ngươi đã sắp xếp người canh gác hay chưa ?

Tiền Nhuệ vừa khoá tay bọn Hà Tiểu Lại Tử lại, vừa trả lời:

- Thuộc hạ đã an bày đâu vào đấy cả rồi. Người canh gác đầu tiên là thuộc hạ, tiếp theo là Đâu Hoàng Pha, rồi đến lão Cẩu và lão Đông. Mỗi người sẽ canh gác một canh giờ. Đợi đến lúc lão Đông canh gác xong, thì trời cũng sắp sáng rồi.

Trang Dực gật đầu, rồi ngáp một cái bảo:

- Người canh gác phải hết sức đề cao cảnh giác. Nếu có phát hiện ra điều gì khác lạ phải lập tức báo động ngay.

Nhớ đừng để xảy ra những chuyện đáng tiếc.

Tiền Nhuệ cười:

- Lão tổng cứ yên tâm, bọn thuộc hạ hiểu được sự lợi hại của việc này mà.

Thế rồi Trang Dực ngã người nằm xuống, kéo tấm chăn ra đắp trên người. Ba người bọn Đậu Hoàng Pha cũng tự tìm một chỗ nằm xuống ngủ.

Tiền Nhuệ muốn làm tinh thần phấn chấn lại, trước tiên dùng lực chà mạnh tay lên mặt, sau đó cung hai tay đặt ở trước ngực, ngẩng cao đầu đi qua đi lại, trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng ra tay trấn áp.

Bốn tên tội phạm ở góc nhà đã nhắm mắt im lặng, không biết bọn chúng đã ngủ thật hay ngủ giả. Nhưng những dáng vẻ hiện lên trên mặt chúng đều có vẻ trầm trọng và nặng nề như nhau.

Bên ngoài gió lạnh thổi mỗi lúc một mạnh hơn. Từng cơn gió thổi rít lên nghe rợn cả tóc gáy.

Có lúc Tiền Nhuệ cơ hồ cảm thấy dường như gian nhà cỏ này không còn chịu đựng được nữa và có thể sập xuống bất kỳ lúc nào.

Bốn tên tội phạm vẫn nhắm mắt yên lặng không hề có chút động tĩnh gì, cơ hồ cảnh ngộ này không hề có liên quan đến bọn chúng vậy.

Chương 3: Thư sát

Một canh giờ đã lặng lẽ trôi qua, Tiền Nhuệ liền bước đến bên Độc Di Lặc Đậu Hoàng Pha lay hắn ta dậy. Đậu Hoàng Pha vẫn còn ngái ngủ, hắn nói với giọng lè nhè:

- Há ! Trời sáng rồi sao ? tại sao vừa mới nhắm mắt lại, trời đã vội sáng

Tiền Nhuệ hừ một tiếng nói:

- Trời vẫn còn chưa sáng. Chỉ có điều ngươi phải dậy để canh gác. Bây giờ ta buồn ngủ lắm rồi.

Đậu Hoàng Pha ngáp liên tiếp mấy cái, rồi chui ra khỏi tấm chăn.Hắn ta lầm bầm:

- Một canh giờ sao mà nhanh đến như vậy. Không biết ngươi có ăn gian hay không...

Tiền Nhuệ hừ một tiếng:

- Ngươi tưởng Tiền mỗ ta là người như vậy sao ? Thôi đừng nói nhiều nữa, mau đi lấy nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo. Lão tổng đã căn dặn đừng để cho xẩy ra chuyện.

Lúc này Đậu Hoàng Pha đã tỉnh, hắn ta hít sâu vào một hơi và đáp:

- Nggươi lo đi ngủ đi, ở đây đã có ta lo liệu.

Tiền Nhuệ không nói gì thêm, tìm chổ nằm xuống đắp chăn lên người.

Vừa mới nằm xuống, Tiền Nhuệ đã nghe trên nóc nhà có một tiếng "xoạt". Lớp cỏ trên mái nhà bắn ra tung toé. Tiếp theo ba bóng đen từ trên lao nhanh xuống.

Diễn biến xảy ra vô cùng đột ngột nhưng phản ứng của Đậu Hoàng Pha cũng không hề chậm chạp. Chân trái Đậu Hoàng Pha hơi di động một chút, toàn thân hắn ta liền thay đổi phương hướng, cùng lúc thanh đao sáng loáng đã xuất hiện trong tay chém nhanh về phía ba bóng đen.

Động tác của Tiền Nhuệ cũng nhanh không kém. Vừa nằm xuống, Tiền Nhuệ liền bật người dậy, đồng thời cặp song đao hình bán nguyệt lập tức hợp với Đậu Hoàng Pha tấn công liền ba chiêu

Ba bóng đen vừa xuất hiện hiển nhiên toàn là những cao thủ, ứng biến của họ cũng cực kỳ nhanh lẹ.

Ba bóng đen rớt xuống chia thành ba hướng. Một thanh Tử kim đao sắc bén chống đỡ thế tấn công của Đâu Hoàng Pha, ngoài ra còn có một ngọn trường côn, uốn lượn như con bạch xà phong toa? thế đao của Tiền Nhuệ. Bóng đen thứ ba phóng nhanh đến trước mặt Bệnh Hổ Lạc Tư Thân. Trên tay bóng đen này có cầm một loại binh khí hình dáng giống như lệnh tiễn. Bóng đen lập tức dùng binh khí này chém mạnh vào hai chỗ giáp mé của cái gông mà Lạc Tư Thân đang mang.

Hoá ra nãy giờ Bệnh Hổ Lạc Tư Thân giả vờ nhắm mắt nằm yên. Đến lúc này, hắn ta đã chồm người về phía trước để bóng đen phá vỡ cái gông ra.

Nhưng chuyển biến tình hình diễn ra không như ý muốn của hắn. Binh khí hình lệnh tiễn của bóng đen kia chém xuống nghe cái "keng" rồi dội trở ra. Cái gông không hề bị gì nhưng bóng đen thì lại lảo đảo như sắp muốn ngã.

Tiếp theo lại nghe hai tiếng"Xoạt ! Xoạt !". Thêm hai gã đại hán thân hình to lớn, hung hãn như hổ đói ngoài cửa xông vào. Binh khí hai gã đại hán này sử dụng là hai quả thiết chuỳ.

Bốn quả thiết chùy trong tay hai tên đại hán bay lượn tứ phía, nhưng lại tập trung tấn công vào một mực tiêu, đó là Trang Dực.

Trang Dực lúc này đã choàng dậy chụp lấy thanh trường kiếm và bắt đầu thi triển kiếm pháp.

Thanh kiếm trong tay Trang Dực có tên là Mộc sắc mà trong võ lâm có ít người biết đến. Thanh Mộc sắc này là một bảo kiếm được lưu truyền trong Lục Hợp hội.

Hai gã đại hán như hai con hổ, tập trung toàn lực công kích Trang Dực. Dưới thế tấn công mạnh mẽ của hai gã đại hán, Trang Dực không thể thối lui ra sau để tránh đòn. Nhưng chàng không ngờ rằng đối phương không chịu thừa thế tấn công tiếp, mà lại lui ra sau che kín hai bên tả hữu của Lac Tư Thân.

Như thế tạm thời bọn chúng phân cách Lạc Tư Thân và Trang Dực.

Chỉ một động tác này cũng đủ chứng tỏ những kẻ mới đến không phải hạng tầm thường.

Mọi việc từ lúc ba bóng đen nhẩy xuống từ mái nhà đến khi có sự phân cách giữa Lạc tư Thân và Trang Dực xẩy ra quá nhanh. Tình thế bên trong gian thảo liêu đã có phần bất lợi về phía bọn Trang Dực. Hai gã đại hán sát khí đằng đằng , dùng thân mình bảo vệ lấy Lạc Tư Thân, thậm chí còn đứng cản mất ba tên phạm nhân kia. Đối diện với bọn chúng, lúc này đã có đầy đủ Trang Dực, Tiền Nhuệ, Đâu Hoàng Pha, Cẩu Thọ Tường và Đông Nhơn Hoà. Ngoài ra còn có ba tên hắc y đứng bên. Trước tình hình này, quả thật khó biết được bên nào đang chiếm thế thượng phong. Nhưng ít ra Trang Dực và các thủ hạ của chàng đã hoàn toàn mất đi ưu thế không chế hiện trường.

Bệnh Hổ Lạc Tư Thân đột nhiên ngửa mặt lên cười khanh khách, rồi quét ánh mắt hung ác về phía Trang Dực nói:

- Họ Trang kia, người ta nói rằng " thập niên phong thuỷ luân lưu chuyển". vậy mà bây giờ không cần đến mười năm, thậm chí chưa đến mười ngày tình thế đã thay đổi. Các ngươi muốn áp giải ta đi kết án hành hình, nhưng ta không chấp nhận điều này và đêm nay ta sẽ đằng vân giá vũ rời khỏi nơi đây.

Trang Dực trên mặt không có một chút biểu lộ gì, giọng lạnh lùng:

- Lạc Tư Thân, ngươi đừng quá đắc ý ! Cho dù ngươi có cánh cũng khó có thể thoát thân được. Kết cuộc của ngươi đêm nay vẫn là ở chỗ này.

Lạc Tư Thân cười ha hả:

- Họ Trang kia, ta hỏi ngươi, ngươi có biết những người đến cứu ta là những nhân vật như thế nào hay không ? Nhưng e rắng sau khi biết được họ, ngươi sẽ tái xanh cả mặt ngay.

Trang Dực giọng vẫn không thay đổi:

- Ngươi đang nói chuyện hoang đường gì đấy Lạc Tư Thân ?

Những sợi gân trên trán Lạc Tư Thân chợt nổi cao lên, hắn trừng mắt một cái và nói:

- Bạt song sát Trịnh Điếu, Trịnh Liệt của Thất Sát môn. Nghĩa huynh của ta Hồi Mã đao Vạn Hữu Đạo. Phổ Thành Đại Hào Thiên Thúc Mạng Quách Lượng và Huyết nhẫn Tư Đồ Vệ. Họ Trang kia, dựa vào sức lực của bọn thủ hạ ngươi, có thể giữ được ta ở lại hay sao ?

Ánh mắt Trang Dực từ từ chuyển hướng về phía hai gã đại hán đứng hai bên Lạc Tư Thân.

Hai gã đại hán này tướng mạo hung dữ, mày rậm mắt to, miệng rộng mũi gãy. Hiển nhiên đây là hai huynh đệ họ Trịnh của Thất Sát môn. Trong ba người đứng đối diện với bọn Trang Dực có một người cầm thanh Tử kim đao, tóc buông xoã trước trán và sắc mặt vô cùng lạnh lùng. Người này không ai khác hơn là nghĩa huynh của Lạc Tư Thân, Hồi Mã đao Vạn Hữu Đạo.

Người cầm trường côn đứng bên cạnh Vạn Hữu Đạo có vóc người hơi cao, là Thiên Thúc Mạng Quách Lượng. Còn gã hán tử dùng binh khí hình lệnh tiễn chắc chắn là Huyết nhẫn Tư Đồ Vệ.

Văn Hữu Đạo lạnh lùng chống mũi đao xuống đất, hai tay đặt trên cán đao hạ giọng nói:

- Bọn ta không muốn giết quan sai. Trang Dực, chỉ cần ngươi thả Lạc Tư Thân ra, bọn ta bảo đảm sẽ không làm khó dễ gì ngươi. Làm người phải biết thời thế, đừng quá ư cố chấp, nếu không tự mình sẽ chuốc lấy phiền phức.

Thiên Thúc mạng Quách Lượng cũng nói thêm vào:

- Tổng đề đốc, người nên biết rằng hành động lần này của bọn ta đã được an bày rất cẩn thận. Nếu như việc này không có nắm chắc phần thắng, bọn ta nhất định sẽ không ra tay hành động. Vậy ta khuyên ngươi nên suy ghĩ kỹ, đừng làm những chuyện vô ích.

Trang Dực cười cười nói:

- Thanh danh các vị ta cũng từng nghe quạ Tuy tình hình hiện giờ có phần bất lợi cho bọn ta, nhưng xin các vị thứ lỗi cho, bọn ta không thể nào đáp ứng lời yêu cầu của các vị. Bởi vì vương pháp không thể nào làm sai được và trách nhiệm này ta cũng không gánh nổi !

Vạn Hữu Đạo và Quách Lượng không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau. Cả hai người họ vẫn chưa kịp lên tiếng, thì Lạc Tư Thân đã nổi nóng cất giọng:

- Vạn đại ca, Quách lão đại. Hai vị không cần nhiều lời với hắn tạ Hắn ta vì muốn lập công để thăng quan tiến chức, nên há còn biết quan tâm đến sự sống chết của người khác sao ? Cho dù hai vị có nói lý lẽ với hắn cũng chẳng có ít lợi gì. Đối phó với hạng người này, chỉ có động binh đao mới là biện pháp.

Vạn Hữu Đạo vẫn thản nhiên, trầm tĩnh nói:

- Trang Dực, bọn ta chỉ cần một mình Lạc Tư Thân mà thôi.

- Một mình Lạc Tư Thân cũng không thể được, Vạn huynh !

Sắc mặt chợt hơi thay đổi, Vạn Hữu Đạo cao giọng hỏi:

- Ngươi không suy nghĩ lại hay sao ?

Trang Dực thở dài một tiếng đáp:

- Vạn huynh, triều đình có quốc pháp, giang hồ có đạo nghĩa. Hai bàn tay của Lạc Tư Thân đã vấy đầy máu, hắn ta đã giết không biết bao nhiêu mạng người. Nếu như bây giờ tại hạ thả hắn ra không truy cứu nữa, như vậy tại hạ thật có lỗi với chính chức vụ của mình, cũng như có lỗi vời những người đã bị Lạc Tư Thân giết chết.

Im lặng giây lát, Vạn Hữu Đạo nói với giọng sắc lạnh:

- Trang Dực, việc này là do ngươi tự tìm lấy, vậy đừng có trách bọn ta.

Trang Dực đặt bàn tay trái lên mu bàn tay phải cầm kiếm nói:

- Vạn huynh, thật xin lỗi !

Dường như đã có chuẩn bị sẵn, lão đại Trịnh Điếu đứng án ngữ ở phía trước Lạc Tư Thân liền xoay người ra phía sau, dùng lực đánh mạnh song chùy vào cái gông trên cổ Lạc Tư Thân. Song sát lão nhị Trịnh Liệt liền bước lên trước ba bước, tấn công Trang Dực ngaỵ Cùng lúc ấy, Vạn Hữu Đạo, Quách Lượng, Tư Đồ Vệ cùng nhất tề động thủ, bọn chúng chia nhau ra công kích bốn vị thiết bổ đầu

Thanh Mộc sắc kiếm trong tay Trang Dực lập tức được đưa lên nghinh tiếp song chùy của Trịnh Liệt. Thấy chưa đả thương được đối phương, Trịnh Liệt liền hơi cúi thấp người xuống phát tiếp thế tấn công thứ hai vào Trang Dực.

Trong khi ấy, Trịnh Điếu dùng thiết chùy đập liên tục vào cái gông trên cổ Lạc Tư Thân. "Tách" một tiếng, một đầu ổ khóa sắt đã bị đập vỡ.

Trước thế tấn công hiểm ác của Trịnh Liệt, Trang Dực liền bước xéo sang một bên tránh đòn, đồng thời đâm thẳng lưỡi kiếm về phía trước. Mũi kiếm đi ngược khe hở của hai quả chuỳ, đâm thẳng vào yết hầu Trịnh Liệt xiên ra tận phía sau.

Thân hình Trịnh Liệt chưa ngã xuống thì thanh trường kiếm trong tay Trương Dực đã chém thêm sáu, bẩy nhát trên người Trịnh Liệt.

Bấy nhiêu đủ thấy kiếm pháp của Trang Dực nhanh lẹ không sao tưởng tượng được. Sau đó thanh trường kiếm đổi hướng tấn công từ phía sau Trịnh Điếu nhanh như tia chớp.

Không cần quay đầu lại, Trịnh Điếu cũng đã cảm thấy tiếng gió đang rít ở phía sau gáy. Hắn ta không dám chần chừ nữa, lập tức phóng về phía trước năm bước dài. Nhưng hắn đã quên rằng bản thân hắn có thể né tránh được, nhưng còn Lạc Tư Thân đang bị gông thì không. Chỉ thấy đầu Lạc Tư Thân đầy máu me, văng ra xa rồi rơi xuống đất.

Đợi đến khi Trịnh Điếu quay người lại, thì toàn thân của Lạc Tư Thân đã ngã nhào xuống đất với đầu mình mỗi nơi một ngã. Còn Trịnh Liệt thì cũng đã nằm yên không đụng đậy phía xạ Trịnh Điếu tức giận gầm lên quát:

- Trang Dực, ngươi có bản lĩnh hãy giết luôn ta đi !

Trịnh Điếu múa song chùy xông vào tấn công Trang Dực như một con hổ điên. Quả thật hắn ta đang định liều mạng với Trang Dực.

Thanh Mộc sắc kiếm trong tay Trang Dực lập tức biến dổi chiêu thức. Ánh kiếm bủa vây tứ phía bao trùm lấy đối phương

Chỉ thấy Trang Dực hơi thi triển thân pháp xoay quanh Trịnh Điếu một vòng, tiếp theo là máu tươi bắn ra tung toé khắp nền nhà. Trịnh Liệt kêu lên một tiếng thảm thiết, gục ngã trên đất ngay.

Sau khi giết chết Trịnh Điếu xong, sắc mặt Trang Dực không một chút thay đổi. Chỉ có điều bạch bào Trang Dực đang mặc trên người dính máu lốm đốm như áo hoa, ánh mắt uy nghi lạnh lùng của chàng chợt chuyển hướng về phía Vạn Hữu Đạo.

Tự nhiên Vạn Hữu Đạo cảm thấy như có luồng khí lạnh chạy khắp người. Cơn giận dữ trong người hắn cũng từ từ tiêu biến đi và bất chợt hắn ta dừng lại trong khi đang phóng về phía trước.

Lúc nầy bốn vị thiết bổ đầu đang đối phó với Thiên Thúc Mạng Quách Lượng và Huyết nhẫn Tư Đồ Vệ. Tiền Nhuệ và Đâu Hoàng Pha hợp lại tấn công Quách Lượng.

Cẩu Thọ Tường và Đông Nhơn Hoà thì liên thủ công kích Tư Đồ Vệ.

Nếu như một đấu một, có lẽ Quách Lượng và Tư Đồ Vệ sẽ chiếm ưu thế hơn. Nhưng tình thế trước mắt không phải như vậy, mà là hai đấu một. Bởi vậy hiện giờ Tư Đồ Vệ và Quách Lượng ứng phó có phần hơi khó khăn, đồng thời ưu thế thắng bại cũng đã hiện rõ.

Trong góc nhà, ba tên tội phạm còn lại đang chăm chú theo dõi trận đấu, nhưng không tên nào có ý định thừa cơ đào tẩu. Bởi vì bọn chúng phần bị xiềng chân, tay, đi đứng khó khăn. Hơn nữa bọn chúng cũng biết thanh kiếm trong tay Trang Dực sẽ không hề tha cho kẻ đó. Nếu như bỏ chạy, tức đồng với chết trước.

Vạn Hữu Đạo trừng to hai mắt, hai huyệt Thái duong hai bên nổi cao lên, mồ hôi đã lấm tấm trên trán gã.

Trong lòng Vạn Hữu Đạo bắt đầu cảm thấy bi thương sợ hãi, tay cầm đao run lên liên hồi và hơi thở có phần mạnh hơn.

Trang Dực đứng đưa mắt nhìn đối phương, một hồi chàng mới cất giọng:- Vạn huynh, trong lòng không được ổn định, nếu như vậy sẽ nhất định bị bại. Nhưng đáng tiếc, tình thế cấp bách không thể dừng tay rút lui được. Thật đáng thương cho tình thế của Vạn huynh.

Vạn Hữu Đạo tự nhiên cảm thấy cổ họng mình khô cứng lại, một lát sau gã mới nói thành lời:

- Ngươi không cần phải thương hại tạ Trang Dực, ta không ngờ rằng ngươi lại ra hiểm độc đến như vậy. Tại sao ngươi chưa hỏi rõ trắng đen, đã vội ra tay giết chết nghĩa đệ của ta chứ ?

Trang Dực thản nhiên đáp:

- Về việc áp giải trọng phạm trong nha môn chúng ta đã có qui định. Nếu như gặp phải tình huống nguy cấp, quan sai có quyền tự quyết định. Trong đó bao gồm luôn cả khoản này...

Vạn Hữu Đạo hơi cao giọng:

- Đấy là ngươi hoàn toàn lạm dụng chức quyền. Mọi người ở đây cũng biết, tình hình vừa rồi không thể nói là nguy cấp. Đó chẳng qua ngươi mượn cớ giết người mà thôi.

Trang Dực lắc đầu, trên mặt có vẻ hơi đau khổ đáp:

- Vạn huynh, tình thế có nguy cấp hay không hoàn toàn là do ta quyết định. Sự việc vừa rồi ta có toàn quyền được xử sự như vậy, không chỉ thế, đối với những kẻ đánh cướp trọng phạm như các hạ đây, ta cũng có quyền tiên trảm hậu tấu !

Vạn Hữu Đạo hít sâu vào một hơi lẩm bẩm nói:

- Ngươi giết được, ta cũng giết được... Ngươi giết được... ta cũng giết được...

Trang Dực từ tốn:

- Nếu như bây giờ các hạ rút lui vẫn còn chưa muộn. Vạn huynh, ta bảo đảm sẽ không truy cứu việc này.

Vạn Hữu Đạo không nói lời nào, nặng nề quay người đi.

Vừa xoay được nửa ngừoi, thanh Tử kim đao trong tay gã đột nhiên xoay lại, chém mạnh ra sau nhanh như chớp.

Không sai, quả nhiên là Hồi Mã đao !

Chiêu này của đối phương không ngoài dự liệu của Trang Dực. Hay nói cách khác cstrongng đã sớm có đề phòng chiêu thức này của đối phương vì biệt hiệu của hắn. Thanh đao vừa chém ra, thì thanh Mộc sắc kiếm trong tay Trang Dực cũng đã xuất chiêu. Nếu so về tốc độ, thanh trường kiếm còn nhanh hơn thanh đao gấp mấy lần. Chỉ thấy Trang Dực phóng ra liên tiếp bày, tám chiêu, toàn thân Vạn Hữu Đạo đã bê bết máu.

Hắn ta từ từ quỳ xuống, ngửa mặt lên trần. Hoá ra hai con mắt của hắn đã bị đâm thủng, máu tươi không ngớt từ đấy chẩy ra.

Ngay lúc đó có một tiếng quát lớn vang lên, cùng lúc hai bóng người vọt lên trên mái nhà.

Bốn vị thiết bổ đầu định đuổi theo, nhưng Trang Dực đã tra kiếm vào vỏ, lên tiếng ngăn:

- Cứ để cho bọn chúng đi !

Bốn vị thiết bổ đầu liền vội vàng dừng lại. Tiền Nhuệ lập tức vọt đến trước hỏi:

- Lão tổng, người không sao chứ ?

Trang Dực đưa mắt nhìn bốn người thủ hạ của mình một lượt, rồi hỏi ngược lại:

- Các ngươi cũng không sao chứ ?

Độc Di Lặc Đậu Hoàng Pha cười lớn đáp:

- Nhờ hồng phúc của lão tổng, bọn thuộc hạ không hề gì cả. Thuộc hạ nghĩ tên tiểu tử Tư Đồ... gì đó nhất định lần này sẽ sợ đến vỡ mật.

Trang Dực đáp:

- Lần này hắn ta thoát thân được, dư đảng của Lạc Tư Thân nhất định sẽ kiếm bọn ta báo thù. Ta nghĩ sau khi trời sáng, chúng ta còn gặp nhiều phiền phức.

Đậu Hoàng Pha dường như không lo lắng đến chuyện này, thản nhiên nói:

- Hiện giờ tên họ Lạc kia đã chết, mà rắn thì không thể không có đầu. Theo như lời của Lạc Tư Thân, tên Tư Đồ Vệ kia là thuộc hạ số một của hắn. Theo như thuộc hạ nghĩ, Tư Đồ Vệ chưa chắc đã chịu hành động như vậy.

Trang Dực mỉm cười nhưng lại không nói gì. Ngược lại Tiền Nhuệ không hiểu gì cả, liền lên tiếng hỏi:

- Tại sao ngươi lại nói như vậy ? Tại sao tên Tư Đồ Vệ kia không dẫn đồng đảng đến tìm chúng ta chứ ?

Đậu Hoàng Pha mỉm cười giải thích:

- Lão Tiền, nói về tâm tánh con người, sự hiểu biết của ngươi còn rất kém. Tên họ Lạc kia đã vào sanh ra tử để xây dựng được cơ nghiệp như ngày nay, dưới tay hắn có rất nhiều đồng đảng. Tất nhiên, thanh thế lớn, của cải phi nghĩa nhiều. Bây giờ hắn ta đã bị giết chết, thuận theo lý Tư Đồ Vệ sẽ đăng vị nắm quyền thế Lạc Tư Thân. Mồi đã đưa đến tận miệng, nếu là ngươi, ngươi có bỏ qua không ?

Tiền Nhuệ vẫn thắc mắc:

- Nếu như tâm địa hắn như vậy, thế tại sao hắn còn mạo hiểm đến cứu Lạc Tư Thân ?

Đâu Hoàng Pha cười lớn:

- Hắn ta diễn tuồng như vậy, cố ý là để cho mọi người xem mà thôi. Nếu không mọi người đâu phục tùng và làm sao hắn kết giao được với bằng hữu của Lạc Tư Thân chứ ? Nhưng bây giờ tình hình đã hoàn toan tốt đẹp, Tư Đồ Vệ đã liều mình cứu thủ lĩnh của bọn chúng. Hơn nữa còn vì chuyện này mà thọ thương. Xét về mọi mặt mà nói, hắn ta có đủ lý do danh chánh ngôn thuận để làm kẻ kế thừa Lạc Tư Thân.

Tiền Nhuệ càng ngạc nhiên, hỏi dồn:

- Ý ngươi muốn nói, Tư Đồ Vệ chưa chắc đã trở lại báo thù cho Lạc Tư Thân ?

Đậu Hoàng Pha nhún vai một cái:

- Lão Tiền, ngươi hãy đợi đấy mà xem !

Trang Dực chợt xen vào:

- Có thể Đậu Hoàng Pha phán đoán rất đúng. Những chuyện thị phi trên giang hồ đều bắt nguồn từ quyền và lợi mà ra cả...

Nếu sự việc xảy ra đúng như vậy, chúng ta cũng sẽ bớt đi được nhiều phiền phức.Đột nhiên lúc ấy Cẩu Thọ Tường đưa tay chỉ ba tên tội phạm còn lại, lạnh lùng nói:

- Xem ra ba tên này còn biết chút lợi hại, không có thừa cơ hội vừa rồi để thoát thân.

Trang Dực nhìn về phía bọn tội phạm một cái nhưng không nói gì. Ngược lại Đậu Hoàng Pha lên tiếng:

- Người thức thời biết chuyện mới có thể sống lâu. Lão Cẩu, bọn chúng ngoan ngoãn hơn bọn ta nghĩ nhiều.

Cẩu Thọ Tường hừ lạnh:

- Sống được lâu ? E rằng chỉ có lâu bấy nhiêu thôi...

Trang Dực liền vội xua tay ra lệnh:

- Thôi mọi người hãy lo thu xếp chuẩn bị lên đường.

Giờ này ngoài trời vẫn còn tối đen, trời vẫn còn chưa sáng. Tiền Nhuệ vội thấp giọng hỏi:

- Lão tổng, lên đường ngay bây giờ hay sao ?

Trang Dực gật đầu:

- Lên đường sớm một chút, sẽ đến nơi nghỉ ngơi sớm hơn. Ở đây bây giờ toàn là tử thi, ngươi không cảm thấy khó chịu ?

Bốn người lập tức thu dọn mọi thứ, sau đó lôi ba tên phạm nhân ra bên ngoài xếp hàng, riêng chỉ có một mình Âm dương phán Cẩu Thọ Tường an nhàn nhất. Bởi vì tên phạm nhân mà Cẩu Thọ Tường có trách nhiệm canh giữ chính là Lạc Tư Thân. Hiện giờ Lạc Tư Thân đã thành quỷ không đầu, nên Cẩu Thọ Tường không còn phải lo lắng về phạm nhân và cũng bớt đi nhiều sự phiền phức cho hắn ta.

Cho nên Cẩu Thọ Tường đắc ý cười:

- Thật vất vả cho các huynh đệ, tạm thời ta đi phía sau trông chừng...

Trang Dực đang ở phía trước, liền quay đầu lại căn dặn:

- Cẩu Thọ Tường hãy đi trước dò đường. Nếu như tình hình có gì khác thường, lập tức dùng ám hiệu thông báo ngay.

Đậu Hoàng Pha chợt phá lên cười giỡn với Cẩu Thọ Tường:

- Lão Cẩu, bọn ta tuy vất vả, nhưng ngươi cũng chẳng nhẹ nhàng gì. Xin mời ngươi đi trước dẫn đường cho.

Nói xong Đậu Hoàng Pha lại cười lớn một tràng.

Cẩu Thọ Tường một mình cưỡi ngựa vượt lên phía trước, sau đó cả đoàn mới bắt đầu lên đường.

Trời lúc này tối đen cộng với từng cơn gió Bắc lạnh lẽo không ngừng thổi đến. Quả thật thời thiết này khiến cho người ta không dễ chịu chút nào.

Đường đi xa xăm, trên đường đại lộ buồn tẻ, Đậu Hoàng Pha không chịu được liền nghĩ cách chọc phá Hà Tiểu Lại Tử:

- Hà Tiểu Lại Tử, chuyện xảy ra vừa rồi với Lạc Tư Thân, ngươi có suy nghĩ gì không ?

Tuy bị xiềng xích tay chân đi dứng khó khăn, nhưng khi nghe câu hỏi của Đậu Hoàng Pha, Hà Tiểu Lại Tử cũng phải cố gắng quay đầu ra sau đáp:

- Đậu gia, Lạc Tư Thân không hề quen biết với tiểu nhân, cho nên sự sống chết của hắn chẳng liên quan gì đến tiểu nhân cả.

Đậu Hoàng Pha hừ một tiếng:

- Hà Tiểu Lại Tử, ngươi thật là đồ súc sanh !

Hà Tiểu Lại Tử vẫn thấp giọng nói:

- Đậu gia, ở đây người muốn cái gì tiểu nhân là cái đó.

Nghiêm Lượng và Ngải Thanh Hoà cơ hồ không để ý đến những chuyện xung quanh. Cả hai đều im lặng cất bước về phía trước.

Trang Dực tay cầm cây roi da, ánh mắt nhìn về phương xa giống như đang nghĩ ngợi điều gì.

Tốc độ đoàn người đi tương đối hơi chậm. Nhưng thực tế có muốn đi nhanh cũng không được, bởi vì thời tiết quá xấu, cộng thêm ba tên tội phạm vướng víu vì bị xiềng xích khắp thân.

Đột nhiên Tiền Nhuệ ngửa lòng bàn tay ra đưa lên cao, miệng kêu lên:

- Thời tiết đã quá xấu, lại thêm tuyết rơi nữa chứ !

Tiền Nhuệ nói không sai chút nào, tuyết đã rơi. Những điểm trắng nhỏ bay lất phất trong đêm, giống như những giọt nước mưa. Nếu không nhìn kỹ, khó ai nghĩ rắng đó là tuyết.

Trang Dực đưa tay lên sửa lại cổ áo, sau đó thở dài một tiếng, vì chàng biết rằng tuyết mỗi lúc sẽ rơi nhiều hơn.

Ngay lúc ấy, Tiền Nhuệ là người đi đầu trong đoàn đột nhiên dừng ngựa lại. Hắn mở to hai mắt, há hốc miệng ra, ngạc nhiên nhìn con tuấn mã đang từ xa tiến dần về phía họ. Đấy là con ngựa lông màu xám, có thân hình to khoẻ nhưng không có người cưỡi. Mới nhìn qua, ai cũng có thể nhìn ra con ngựa kia là cuả Cẩu Thọ Tường.

Nhưng Cẩu Thọ Tườngđâu ?

Đậu Hoàng Pha và Dông Thanh Hoà cũng đã phát hiện ra điều khác thường này. Cả hai đều biến sắc mặt. Lúc này con tuấn mã đã dừng lại bên Đông Nhơn Hoà và hí lên mấy tiếng. Quan sát kỹ thì thấy con ngựa chẳng hề bị thương tích gì cả.

Tiền Nhuệ gần như không còn dám tin tưởng vào mắt mình nữa, gã lắp bắp nói không nên lời:

- Lão... lão tổng... lão Cẩu... lão Cẩu đã xảy ra chuyện...

Trang Dực đã nhìn thấy tất cả, chàng không nói gì liền nhẩy xuống ngựa. Bọn Tiền Nhuệ cũng lập tức xuống ngựa theo. Trang Dực bước đến bên con ngựa cuả Cẩu Thọ Tường kiểm tra thử. Trên mình ngựa không hề có một vết máu hay thương tích gì. Thậm chí những vết dơ trên mình ngựa vẫn còn nguyên vẹn. Nói chung không hề tìm ra một manh mối nào.

Tiền Nhuệ bước đến gần Trang Dực, cất giọng lo lắng:

- Khoảng cách độ ba trăm bước có thể nói là không mấy xạ Nếu xảy ra động tịnh gì đều có thể nghe được, thuộc hạ là người đi đầu, nếu sinh chuyện tất nhiên phải phát hiện ra. Vậy tại sao việc này thuộc hạ không hề hay biết một chút nào cả.

Trang Dực đưa mắt nhìn về con đường tối om ở phía trước, hạ giọng nói:

- Tiền Nhuệ, e rằng tình hình không ổn rồi đấy !

Tiền Nhuệ nuốt nước bọt một cái, vẻ lo lắng đáp:

- Thân thủ cuả lão cẩu cũng không tệ, kinh nghiệm cũng dày dặn, vậy mà...

Sắc mặt cuả Trang Dực đã thay đổi:

- Tiền Nhuệ, những chuyện kỳ quái trên giang hồ, gì mà không có chứ. Nếu như là ban ngày, thì cho dù là kẻ hào kiệt anh hùng cũng không dám đụng vào người của quan phủ. Nhưng trong những bụi cỏ tối tăm, thường có lắm loại độc xà. Đừng nói là Cẩu Thọ Tường, mà ngay cả ta cũng chưa chắc bảo toàn tính mạng.

Tiền Nhuệ chợt thấy lạnh hết cả người, liền gượng cười hỏi:

- Lão tổng, bây giờ chúng ta phải làm sao đây ?

Trang Dực thấp giọng:

- Hiện giờ tình hình chưa rõ, chúng ta không nên vội manh động. Vậy ba người hãy ở đây canh chừng tội phạm, còn ta sẽ một mình đi tìm Cẩu Thọ Tường. Bất luận xảy ra chuyện gì, nếu chưa có mệnh lệnh của ta, không ai được rời khỏi nơi này để tránh trúng kế dương đông kích tây cuả đối phương. Ta đi một lát sẽ trở về ngay.

Tiền Nhuệ vội vàng lên tiếng:

- Lão tổng, để thuộc hạ đi cùng với người, lỡ có chuyện gì còn có người tiếp ứng...

Trang Dực lắc đầu nói:

- Ta tự biết thận trọng, các ngươi cũng hết sức cẩn thận

Nói đọan, Trang Dực nhún vai một cái người đã bay ra xa ngoài bốn trượng.

Xa xa ở phía trước, Trang Dực đã nhìn thấy một thân cây to chết khô ở bên đường.

Thân cây này hình thù rất kỳ lạ, giống như một con quái thú nhiều tay nhiều chân. Mỗi lần có gió thổi qua, những cành khô cuả nó giống như những chiếc móng vuốt, đang định chụp xuống chung quanh.

Thân cây này mọc bên đường, nên những ai đi ngang qua lối sơn đạo này đều có thể nhìn thấy nó.

Trang Dực đã nhìn thấy thân cây kia và đương nhiên cũng nhìn thấy có một người đang bị treo ở trên cây.

Người kia bị treo ngược ở trên cành cây, hai tay buông thòng xuống và thân hình hơi lắc lự Có điều động tác lắc lư cuả người kia không phải là phản ứng cuả con người mà là do gió thổi.

Người bị treo kia không ai khác hơn là Âm dương phán Cẩu Thọ Tường, một trong mười hai vị thiết bổ đầu và cũng là lão huynh đệ nhiều năm cuả Trang Dực.

Cho nên chỉ cần nhìn một cái là Trang Dực đã nhận ra ngay.

Cũng chỉ cần nhìn một cái, chàng biết ngay Cẩu Thọ Tường đã chết.

Trang Dực tự nhiên cảm thấy cổ họng mình như bị nghẹn lại, hai mắt cay xè, toàn thân phát run lên.

Cẩu Thọ Tường không chỉ là bộ hạ cuả chàng, mà còn là huynh đệ đồng sanh đồng tử với chàng.

Đứng lặng người giây lát, sau đó chàng liền xoay mình trở về chỗ bọn Tiền Nhuệ. Mặt chàng vốn đã trắng, bây giờ lại càng trắng hơn, giống như màu áo chàng đang mặc trên người.

Chương 4: Lạc hồng

Đối phương tổng cộng gồm có bốn tên, ba tên đang giao đấu với bọn Tiền Nhuệ, còn một tên đang ra sức mở khoá cho Độc Nhất côn Nghiêm Lượng.

Ba tên hán tử công kích bọn Tiền Nhuệ võ công đều hơn hẳn bọn họ, chiêu thức lại hiểm ác, cách tấn công mạnh mẽ như vũ bão. Không chỉ là bọn Tiền Nhuệ, Đậu Hoàng Pha và Đông Nhơn Hoà mà bất kỳ ai cũng đều phải thất thủ. Đừng nói là nhiệm vụ áp giải trọng phạm khó hoàn thành, thậm chí ngay cả an nguy của chính bản thân cũng thành vấn đề.

Gã hán tử đang dùng búa phá ổ khoá trên người Nghiêm Lượng có thân hình ngũ đoản và mặt hắn ta dài như mặt ngựa. Hắn tập trung tinh thần và sức lực để phá vỡ cái ổ khoá chính để cứu Nghiêm Lượng. Nhưng xem tình hình không mấy khả quan.

Lúc ấy thân hình Trang Dực vọt về phía gã hán tử mã diện như một con thần ưng, đồng thời thanh Mộc sắc kiếm trong tay chàng cũng nhắm vào đối phương chém tới.

Chỉ cần là người có luyện qua võ công, cho dù chưa có tận mắt nhìn nhưng cũng đã từng nghe qua kiếm pháp "Thân kiếm hợp nhất" tối cao này. Người luyện kiếm pháp đạt đến được cảnh giới này thì khi ra tay, đối phương khó có cơ hội thoát thân.

Bản lĩnh của gã hán tử mã diện cũng không thể nào đỡ được thế kiếm hiểm ác này, nên hắn ta liền kêu lên một tiếng sợ hãi, rồi tìm đường thoái lui. Trong lúc hoảng sợ luýnh quýnh, hắn ta đã vấp phải vào một gốc cây bên đường dội ngược trở lại.

Xem tình hình thì gã hán tử mã diện sẽ chết chắc. Trang Dực cũng cho rằng như thế, nên cứ nhắm thẳng vào người hắn ta lao nhanh tới.

Bất ngờ một ánh sáng bạc từ xa quét đến, nhắm thẳng vào Trang Dực.

Gần đến nơi ánh sáng bạc kia liền toa? ra tứ phía và tiếp tục tấn công.

Trang Dực thấy tình hình bất lợi, vội thu kiếm vọt mình ra xa hơn cả trượng rồi từ từ rơi xuống đất.

Người vừa xuất chiêu là một đại hán ngoài ba mươi tuổi, hắn ta có cặp mắt chim ưng, mặt xương và sắc lạnh như băng. Trong tay là một ngọn roi bạc dài gần một trượng. Khi nằm trong tay gã nó giống như một con bạch xà, nhưng khi được vung ra thì nó chẳng khác gì một con giao long.

Vừa nhìn thấy binh khí đối phương sử dụng, Trang Dực đã nhận ra ngay hắn ta là Vô Tâm Hoa Lạc Hồng, đại danh vang rền trên giang hồ. Cũng là một trong "tam quỷ, tứ độc". Hoa Lạc Hồng chính là Quỷ Tinh trong tam quỷ.

Cây roi hắn ta sử dụng có tên gọi Phi Bạo, là một binh khí nguy hiểm có thể tấn công được ở khoảng cách gần cũng như xa.

Trang Dực nhìn thấy cây roi trong tay Hoa Lạc Hồng, lập tức chàng biết Cẩu Thọ Tường đã chết trong tay ai.

Không sai, tuy Cẩu Thọ Tường là một lão giang hồ và công phu cũng không đến nỗi tệ, nhưng nếu đơn thân giao đấu với Hoa Lạc Hồng, Cẩu Thọ Tường nhất định không phải là đối thủ của hắn.

Trang Dực bất chợt buông một tiếng thở dài, lên tiếng:

- Vô tâm Hoa Lạc Hồng !

Gã đại hán gật đầu:

- Quả thật không hổ danh là tổng đề đốc của Thập Châu bát phủ, kiến thức không hạn hẹp chút nào !

Trang Dực đáp:

- Xem ra mục tiêu các hạ nhắm vào chính là Nghiêm Lượng. Với thân phận và thanh danh của các hạ, chẳng lẽ lại vì Nghiêm Lượng mà làm như vậy sao ?

Hoa Lạc Hồng hơi ngẩng mặt lên giọng lạnh lùng:

- Có nhiều chuyện không thể luận thường tình mà nói được, quan hệ giữa con người cũng phải có một nguyên tắc nhất định. Bậc công tôn vương hầu có ai dám nói mình kết giao toàn bằng hữu tốt không ?

Trang Dực đưa thanh Mộc Sắc kiếm lên trước ngực, điềm tĩnh nói:

- Hoa Lạc Hồng, ngươi đã phạm đại tội, mạng của Cẩu Thọ Tường không thể chết oan như vậy !

Hoa Lạc Hồng hứ một tiếng:

- Ta biết ta đến đây để làm gì, ta cũng biết tình thế sau này phải đối diện như thế nào, đồng thời ta cũng đã có cách giải quyết. Trang Dực, bọn thuộc hạ của ngươi mà ta muốn giết không phải chỉ một người.

Trang Dực gằn giọng:

- Ngươi sẽ không bao giờ có cơ hội thêm lần nữa đâu, Hoa Lạc Hồng !

Hoa Lạc Hồng hơi nhếch mép mỉm cười:

- Vậy để ta thử xem ! Nói thật cho ngươi biết, lần này ta đến đây hoàn toàn để đối phó với ngươi mà thôi.

Trang Dực không trả lời lại, bởi vì thanh Mộc Sắc kiếm đã thay chàng làm công việc đó.

Ánh kiếm thần tốc tấn công đến đối phương như vũ bão. Còn ngọn roi Thuỷ Bạo thì lồng lộn lên giống như một con giao long. Cả hai bổ nhào vào nhau giao tranh kịch liệt.

Bên kia. Bạch diện sát Đông Nhơn Hoà đã bị đối phương chém trọng thương ở vai, máu chảy ra ướt cả áo, còn hai chân đã có phần hơi lảo đảo. Đối phương là một gã hán tử có thân hình tầm thước, sử dụng cây Quỷ Đầu đao. Hắn ta múa đao liên tục tấn công tiếp Đông Nhơn Hoà.

Đông Nhơn Hoà giả vờ kém thế bỏ chạy. Đợi cho đối phương đuổi theo gần kịp. Đông Nhơn Hoà cố gượng đau rút cây chuỷ thủ ra, rồi bất thần quay người đâm ngược ra sau.

Chỉ thấy đối phương hơi mỉm cười, rồi lách sang một bên tránh thế đâm hiểm ác của Đong Nhơn Hoà, cùng lúc cây Quỷ Đầu đao từ trên chém xuống nhanh như chớp.

"Keng" một tiếng, tai phải và một bên gò má của Đông Nhơn Hoà bị chém rơi xuống đất.

Do máu chảy xuống mắt quá nhiều, nên Đông Nhơn Hoà không còn nhìn thấy rõ nữa. Chỉ nhắm phương hướng và âm thanh của đối phương gây ra rồi liều mạng húc người về phía trước. Đối phương không ngờ rằng Đông Nhơn Hoà lại liều lĩnh như vậy, nên sơ ý bị húc trúng té xuống đất. Chưa kịp ngồi dậy, hắn ta đã bị Đâu Hoàng Pha còn đà phóng tới chém mạnh một đao từ ngực dài xuống tới tận đan điền, dãy lên mấy cái rồi nằm im luôn.

Lúc này, Đâu Hoàng Pha cũng đã bị trúng một đao ở lưng. Hắn nghiến chặt hai hàm răng xông lên phía trước, vung đao chém mạnh. Máu tươi bắn ra tung toé, đối phương đã bị Đậu Hoàng Pha chém trúng một đao vào đầu, ngả xuống đất chết ngay.

Trong khi đó, Tiền Nhuệ bị tên hán tử sử dụng thiết câu tấn công thoái lui ra sau liên tục, cầm cự được một lát, Tiền Nhuệ liền quay người bỏ chạy. Tên hán tử sử dụng thiết câu lập tức xoay qua công kích Đậu Hoàng Pha ngay.

Bị tấn công bất ngờ, nên Đậu Hoàng Pha không sao trở tay kịp. Vả lại Tiền Nhuệ đã chạy quá xa không có cách nào tiếp ứng kịp. Như vậy Đâu Hoàng Pha sẽ cầm chắc cái chết.

Đột nhiên ngay lúc ấy, có một bóng người phóng thẳng về phía gã hán tử đang tiến công Đậu Hoàng Phạ Đó là Trang Dực, chàng xuất một chiêu vô cùng nhanh và mạnh. Ánh sáng chớp lên thiết câu của tên hán tử lập tức bị gãy thành hai đoạn, rồi thân hình hắn nghiêng ngã máu trên người phun ra. Toàn thân hắn đã bị chém trên mười nhát. Không cần nói, ai cũng biết hắn ta không thể nào sống nổi với nhiều vết thương trên người như vậy.

Giết xong tên hán tử sử dụng thiết câu. Trang Dực liền vung kiếm xông trở lại về phía Hoa Lạc Hồng. Thì ra trong khi giao đấu với Hoa Lạc Hồng,Trang Dực nhìn thấy Đậu Hoàng Pha đang trong tình thế nguy cấp, nên chàng liến bỏ mặc đối phương, đánh mấy thế bức Hoa Lạc Hồng lùi ra sau rồi phóng đến trợ giúp Đâu Hoàng Phạ Bây giờ khi chàng vừa phóng lại đối phương thì ngọn roi bạc của Hoa Lạc Hồng cũng đang nhắm về phía chàng cuốn tới.

Đợi cho ngọn roi gần đến, Trang Dực mới vọt ngươi ra sau cách xa ngoài hai trượng, múa kiếm bảo hộ toàn thân. Một lần nữa ngọn roi của Hoa Lạc Hồng lại cuốn đến. Bất ngờ Trang Dực liền thay đổi chiêu thức, chàng đột ngột thi triển thân pháp vô cùng nhanh nhẹn, uốn mình theo ngọn roi tìm kẻ hở nhập nội Hoa Lạc Hồng, vào sát được đối phương, Trang Dực xuất chiêu đánh bạt ngọn roi ra, cùng lúc đâm thẳng mũi kiếm về phía đối phương.

Hoa Lạc Hồng không ngờ Trang Dực lại thay đổi thế đánh như vậy và những động tác của Trang Dực quá nhanh. Cho nên khi ngọn roi của hắn bị đánh bạt sang một bên, mũi kiếm cũng đã đến nơi. Hoa Lạc Hồng chỉ còn một cách lùi nhanh ra sau để tránh đòn. Nhưng đã chậm, thanh Mộc Sắc kiếm đã đâm sâu vào bên ngực phải của hắn.

Hoa Lạc Hồng cố gượng một tay vung roi bảo hộ lấy người, một tay đưa lên bịt lấy vết thương tiếp tục thoái lui, sau khi ra khỏi tầm kiếm của Trang Dực, Hoa Lạc Hồng bất thình lình tung mình vào trong bóng đêm tẩu thoát.

Trang Dực không đuổi theo, trước tiên chàng tra kiếm vào vỏ rồi đảo mắt nhìn quanh một vòng. Ba tên phạm nhân lúc này không còn một tên. Đậu Hoàng Pha đang quỳ ở trên đất, dáng vẻ trông rất đau đớn, Đông Nhơn Hoà mặt mày thì đầy máu, chỉ thiếu có một người đó là Tiền Nhuệ. Ngoài ra gã hán tử mã diện không biết đã tẩu thoát tự lúc nào.

Trang Dực bước đến trước mặt hai viên thuộc hạ điềm tĩnh hỏi:

- Hai ngươi vẫn còn chịu được chứ ?

Mồ hôi trên trán Đậu Hoàng Pha nhỏ xuống thành giọt, gượng cười trả lời:

- Vẫn còn chịu được... lão tổng

Đông Nhơn Hoà đưa tay vuốt máu trên mặt, giọng cương quyết:

- Thuộc hạ cũng chỉ bị thương ngoài da mà thôi, lão tổng

Đậu Hoàng Pha gượng cười châm chọc :

- Lão Đông... may mà ngươi vốn không tuấn tú cho lắm. Nên trên mặt có thêm một vết sẹo, bớt đi một lỗ tai cũng không hề gì cả.

Đông Nhơn Hoà trừng mắt mắng:

- Tên mập, biết vậy ta kêu tên tiểu tử vừa rồi, chém thêm cho ngươi mấy nhát nữa !

Trang Dực chợt nghiêm giọng nói:

- Hai ngươi đừng có nói đùa nữa. Ta hỏi hai ngươi, vậy người đâu cả rồi ?

Đậu Hoàng Pha vội vã:

- Bẩm báo lão tổng, ba tên tội phạm thừa lúc tình hình lộn xộn vừa rồi bỏ trốn. Thuộc hạ vì bận lo liều mạng nên không có cách chi giữ lại được. Nhưng Tiền Nhuệ đã truy đuổi theo...

Ngưng một chút, ĐồngNhơn Hoà mới nói tiếp:

- Lão tổng, thuộc hạ nhìn thấy Nghiêm Lượng được tên hán tử mã diện kéo đi mất. Tên hán tử mã diện kia tỉnh lại sau khi đụng vào thân cây bên đường, đã đến tiếp sức cho tên Nghiêm Lượng đào tẩu.

Trang Dực trầm ngâm giây lát, rồi bảo:

- Nếu vậy chắc bọn chúng chưa chạy được bao xạ Vậy hai ngươi ở đây nghỉ ngơi, ta đi bắt hắn trở về.

Đậu Hoàng Pha thở dài một tiếng:

- Lão tổng, xưa nay thuộc hạ không bao giờ chịu ngồi yên một chỗ, nhưng lần này quả thật không giúp được gì...

Chưa nói hết câu, Trang Dực đã vọt mình ra xa, vọng lại câu chàng dặn dò:

- Các ngươi tự chăm sóc tốt cho mình là được rồi.

Trước tiên Trang Dực đoán chắc rằng ba tên tội phạm nhất định sẽ chạy theo ba hướng khác nhau, bởi vì đây là thói quen cuả tội phạm khi đào tẩu để tránh bị xa lưới chung. Nhưng bất luận chúng chạy về hướng nào cũng đều không chạy khỏi khu núi này với thời gian ngắn ngủi như vậy. Ngược lại, các thiết bổ đầu ở nha môn cũng có kinh nghiệm về địa hình, những quy luật riêng cuả bọn phạm nhan.

Hướng mà Trang Dực chọn chính là quay ngược trở lại con đường lúc đến.

Bởi vì tất cả con người đều có chung một tâm trạng , đó là không bao giờ muốn đến nơi mà mình không muốn đến. Hơn nữa càng tránh xa càng tốt. Đương nhiên ba tên trọng phạm này không hề muốn đến Tịnh Minh Phủ, vì đây là chung điểm sinh mạng của bọn chúng. Chỉ có càng xa nơi này, bọn chúng mới có cơ hội sống còn.

Thân pháp Trang Dực thi triển lướt đi cực kỳ nhanh nhẹn, giống như một làn sương trắng ẩn hiện trong đêm. Chàng không bỏ qua bất kỳ một nơi khả nghi nào.

Đột nhiên Trang Dực nghe được một tiếng động nhỏ, âm thanh khô khan giống như tiếng cành khô gẫy.

Thân hình Trang Dực lập tức vọt về phía vừa phát ra tiếng động, rồi nhẹ nhàng hạ xuống đất như một cái lông chim.

Vừa hạ xuống giữa một bụi cây, chàng đã phát hiện ra một bóng người, đó là Hà Tiểu Lại Tử.
Hà Tiểu Lại Tử dường như mới bị vấp ngã, trông dáng vẻ hắn ta thật là khó xem.

Mặt mày và toàn thân hắn ta dính đầy sình bùn, y phục bị rách nhiều chộ. Xem ra, chỉ trong khoảnh khắc, thời gian đào tẩu cuả vị đạo tặc này chịu không ít đau khổ.

Khi ngẩng đầu lên, Hà Tiểu Lại Tử đã nhìn thấy Trang Dực đang đứng sừng sững trước mặt. Hắn ta ngẩn người đứng im trong giây lát rồi gượng cười nói:

- Tiểu nhân đã nghĩ mình sẽ chạy không thoát. Lão tổng, quả nhiên gặp lại người ở đây. Ác mộng làm sao có thể trở thành sự thật đực cơ chứ ?

Trang Dực hơi mỉm cười:

- Đã biết chạy không thoát, tại sao ngươi còn chạy trốn ? Như vậy không phải tự ngươi muốn tìm lấy phiền phức hay sao ?

Hà Tiểu Lại Tử nhăn nhó:

- Lão tổng, đây chẳng qua là vì sự sống mà thôi. Tốt xấu cũng phải thử xem như thế nào ? Nếu như có hy vọng tại sao lại bỏ qua chứ ?

Trang Dực đưa tay lên vẻ "cung kính":

- Hà Hận, xin mời hãy trở về...

Hà TiểuLại Tử đương nhiên không dám nói gì thêm, mà chỉ cúi đầu lầm lũi bước đi. Hà Tiểu Lại Tử bước đi trước, còn Trang Dực đi ở phiá sau. Mới vừa bước qua khỏi triền núi, Trang Dực chợt nghe từ xa vọng lại tiếng kim khí va chạm vào nhau. Âm thanh vang lên từng hồi từng hồi có vẻ rất thận trọng.

Trang Dực vội bước lên trước vài bước, hạ giọng nói:

- Hà Hận, dừng lại mau !

Hà Tiểu Lại Tử lập tức dừng bước và lẩm bẩm:

- Tên Nghiêm Lượng kia thật là khờ, có thể trốn lại không chịu trốn, mà lại ở đấy để tự tìm đường chết.

Trang Dực lạnh lùng nhìn Hà Tiểu lại Tử:

- Hà Hận, ngươi nói chuyện nên cẩn thận một chút. Nếu không thì đừng trách tại sao phải gánh lấy nỗi khổ đau.

Hà Tiểu Lại Tử liền cúi đầu xuống nhưng vẫn không ngớt lảm nhảm:

- Tiểu nhân chỉ thấy tên họ Nghiêm kia làm như vậy thật không đáng chút nào. Khó khăn lắm mới có được cơ hội thoát thân, vậy mà hắn ta lại đánh mất đi... thiệt là tức...

Trang Dực gằn giọng:

- Không cần ngươi phải lo lắng cho hắn tạ Hà Hận, ngươi nên nhớ kỹ, ngay cả tánh mạng cuả ngươi, ngươi còn khó giữ nữa là khác.

Hà Hận còn định ráng nói thêm điều gì nữa, nhưng hắn ta cảm thấy toàn thân chợt mềm nhũn, rồi ngã quỵ xuống đất. Tuy thần trí hắn vẫn còn tỉnh táo, nhưng không thể nào mở miệng thành lời hay động đậy gì cả. Hắn biết mình đã bị Trang Dực điểm huyệt.

Không cần nhìn Hà Tiểu Lại Tử, Trang Dực đã phóng người đi như một cánh chim về hướng có phát ra tiếng kim loại va chạm.

Chẳng khó khăn mấy, Trang Dực đã tìm đến được nơi phát ra âm thanh kia. Bên cạnh một vávh núi là cái gông bằng gỗ đã được tháo rời ra. Nghiêm Lượng đang ngồi chống hai tay lên đất, còn hai chân giơ ra, ở giữa hai chân có kê một hòn đá tương đối lớn. Tên hán tử mã diện thì đang ra sức dùng búa chém vào sợi dây xích được đặt trên tảng đá.

Hà Tiểu Lại Tử phán đoán rất chính xác. Khi nghe những tiếng kim loại va vào nhau này, hắn đã biết ngay Nghiêm Lượng đang muốn chặt đứt dây xích để tiện bề thoát thân. Hơn nữa, công việc này phải có hai người phối hợp mới có thể thực hiện được. Những điều hắn ta phán đoán hoàn toàn giống với Trang Dực.

Trang Dực nhẹ nhàng bước đến gần, rồi dưa. vào một thân cây đứng nhìn hai người họ đang tiến hành công việc. Do tiếng chặt dây xích vang lên hơi lớn nên nhất thời cả hai đều không phát hiện ra được nơi Trang Dực đang đứng, ngay bên cạnh bọn chúng.

Gã hán tử mã diện tạm thời ngừng tay, lau mồ hôi. Lúc ấy Trang Dực mới thấp giọng lên tiếng, như sợ đối phương phải giật mình:

- Mệt rồi sao, trò chơi này thật là vất va?

Nghiêm Lượng lập tức bật ngồi dậy, nhưng vì sợi dây xích dưới chân mắc phải hòn đá,

nên hắn lảo đảo được vài bước, rồi lại ngã ngồi xuống đất.

Còn gã hán tử mã diện kinh hoàng ngẩn người ra, trố mắt nhìn Trang Dực giống như gặp phải quỷ giữa ban ngày.

Trang Dực cười cười:

- Có thể nói lần này hai vị hoài công vô ích.

Nghiêm Lượng đã có vẻ sợ hãi hỏi:

- Ngươi... ngươi... ngưoi làm thế nào có thể tìm được đến đây ?

Vẻ mặt Trang Dực vẫn thản nhiên:

- Ta dựa vào chính hai chân cuả mình. Tất nhiên cũng có nhờ tiếp đập phá của hai vị chỉ đường hộ.

Nghiêm Lượng nghiến răng:

- Vậy chứ còn Hoa Lạc Hồng ở đâu ?

- Hắn ta đã bỏ đi, có lẽ giờ này đã đi rất xa rồi.

Nghiêm Lượng vừa ngạc nhiên vừa giận dữ:

- Xưa nay Hoa Lạc Hồng không phải là hạng người có đầu không đuôi như vậy !

Nói đến đây, Nghiêm Lượng đột nhiên hít sâu vào một hơi, rồi tiếp:

- Ngươi đã giết chết Hoa Lạc Hồng ?

Trang Dực lắc đầu:- Ta không có may mắn như vậy, hơn nữa ta thừa nhận rằng tên họ Hoa kia võ công rất cao siêu.

Nghiêm Lượng lại hỏi tiếp:

- Nếu nói vậy, ngươi đã đánh hắn trọng thương ? Trừ phi Hoa Lạc Hồng xảy ra chuyện dữ, bằng không hắn quyết không bao giờ nuốt đi lời hứa cuả mình.

Hai mắt cuả Trang Dực chợt phát ra những tia nhìn sắc lạnh:

- NghiêmLượng, ta biết rõ tại sao ngươi lại quan tâm việc Hoa Lạc Hồng đến như vậy, bởi vì hắn ta là niềm hy vọng duy nhất cuả ngươi. Đồng thời cũng là hy vọng sống sót cuối cùng cuả ngươi. Bây giờ ta nói cho ngưoi biết, Hoa Lạc Hồng không thể nào cứu được ngươi. Vậy hãy ngoan ngoãn đừng chống cự mãi.

Nghiêm Lương quay sang nói gấp với gã hán tử mã diện:

- Lôi Xương, chúng ta đừng nên nghe lời hắn dọa. Kẻ địch đến tất nhiên phải chống trả, rồi hãy tính.

Thế nhưng Lôi Xương không có cương quyết như Nghiêm Lượng. Thậm chí hắn đã nhụt chí nãy giờ, hắn đáp:

- Nghiêm lão đại, không phải tiểu đệ hồ đồ gì, nhưng e rằng tình hình không đơn giản như chúng ta tưởng đâu. Nếu như ngay cả Hoa Vô Tâm mà không còn thắng nổi hắn, vậy hai chúng ta làm sao địch lại chứ ? Chi bằng...

Là huynh đệ sinh tử bao nhiêu năm, bây giờ gặp hoạn nạn Lôi Xương lại nói như thế, khiến cho Nghiêm Lượng tức giận không sao dằn được, trừng mắt quát:

- Lôi Xương, ngươi cũng là người trong hắc đạo, cũng đã từng vào ra sanh tử không biết bao nhiêu lần. Vậy mà không ngờ ngươi lại nhát gan đến thế. Vậy ngươi nói thử xem, ngươi còn là một kẻ nam tử hán đại trượng phu nữa hay không ?

Lôi Xương hơi cúi người thi lễ, vẻ mặt thê lương trả lời:

- Đối với Nghiêm lão đại, những gì cần làm, tiểu đệ đã cố gắng làm hết sức rồi. Mọi việc ở đời người tính không bằng trời tính. Bây giờ đại cuộc đã ra nông nỗi này, còn gì để nói nữa chứ ? Đã biết rõ không thể làm được, tại sao còn cố gắng đi làm ?

Hiện tại trước mắt chỉ còn có con đường chết, lão đại cao minh lo mà chịu tội...

Hắn chưa dứt hoi, Nghiêm Lượng đã bừng bừng nổi giận, hai mắt đỏ ngầu, đưa tay chỉ Lôi Xương lớn tiếng mắng:

- Ta có mặt cũng như mù, ta đã mất đi lòng tin...

Lôi Xương, ngươi là tên súc sinh. Tại sao trước đây ta không nhận ra chứ ? Những lời ngươi vừa nói ra có được xem là con người hay không ? Đến lúc gặp nguy nạn, ngươi lại nhu nhược đến như vậy !

Vẻ mặt Lôi Xương vẫn tỏ ra đau khổ:

- Nghiêm lão đại, ngươi đừng lấy làm lạ. Tình thế hiện giờ kẻ địch mạnh, tiểu đệ không còn cách nào khác, chỉ đành...

Nghiêm Lượng tức giận đến mức không nói thành lời, Lôi Xương nhân thời cơ đó bước lên trước vài bước, rồi cung kính cúi người nói với Trang Dực:

- Tiểu nhân tên Lôi Xuong, hiệu Qúa Sơn Hùng. Chỉ vì nhất thời mê muội, nên đã tham gia vi6ẹc cướp trọng phạm này. Nay tiểu nhân đã biết tội cuả mính gây ra. Vậy xin tổng đề đốc mở lượng hải hà, tha chết cho tiểu nhân một lần.

Nghe những câu nói này, Trang Dực cũng đã ít nhiều hiểu được ý cuả Lôi Xương muốn nói gì. Trong lòng chàng cũng không muốn gây ra chuyện phiền phức nhiều thêm, vì vậy thản nhiên nói:

- Ngươi cứ tự tiện rút lui. Lôi Xương, ta hứa sẽ không truy cưú chuyện này.

Lôi Xương lập tức cúi người thật thấp hành lễ Trang Dực.

Hắn ta không nói thêm một lời nào nữa, xoay người bước đi, hơn nữa còn đi rất nhanh.

Nghiêm Lượng nhìn theo bóng dáng Lôi Xương từ từ khuất dần mà trong lòng không khỏi vô cùng chua xót. Trang Dực thấy vậy xua tay bảo:

- Nghiêm Lượng, ngươi không cần phải đau lòng làm gì. Những chuyện hợp tan và ân oán giữa con người vốn dĩ là như thế. Những người thật sự quên mình vì nghiã trên đời này có mấy được ai ? Đi thôi, Nghiêm Lượng, ngươi còn một khoảng đường khá dài phải đi.

Nghiêm Lượng uể oải đứng dậy, miệng lầm bầm mắng:

- Nếu như ta may mắn thoát ra được, thì ta sẽ chẻ xương lóc thịt hắn ta, mới hả giận...

Trung Dực cắt ngang:

- Sự may mắn cuả ngươi rất mỏng manh. Nghiêm Lượng, quả thật rất mỏng manh.

Nghiêm Lượng hứ khẽ một tiếng:

- Họ Trang, ngươi đừng quá tự tin như vậy.

Trang Dực lại tiếp thêm:

- Nghiêm lão đại, mời !

Nghiêm Lượng vừa mới bước về trước hai, ba bước. Trang Dực đã chỉ sang một hướng khác:

- Nghiêm lão đại, là hướng ở bên này.

Nghiêm Lượng mở hai mắt to ra, ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao phải đi đường đó ? Đi thẳng về phiá trước kia mới là chỗ các thuộc hạ cuả ngươi. Họ Trang kia, ngươi định giở thủ đoạn gì đây ? Công tư hai chuyện khác nhau, ngươi tính giết người diệt khẩu hay sao chứ ?

Trang Dực cười:

- Ngươi không cần phải lo ngại và cũng không nên trách lầm tạ Ta vốn không hề có ý giết ngươi, bởi vì đi bên này, ngươi còn có thêm một người bằng hữu, cũng được áp giải chung với ngươi quay trở về chỗ cũ...

Nghiêm Lượng vội hỏi:

- Là ai ? Ai lại xui xẻo như vậy ?

- Hà Hận !

Nghiêm Lượng đột nhiên mỉm cười, ráng đưa tay xoa xoa bụng:

- Ngay cả ta còn bị bắt trở lại, hắn chỉ là một tên dâm tặc làm sao có thể thoát thân được, tên dâm tặc này không biết tự dưa. vào bản thân, mà chỉ lo tranh thủ cơ hội cuả kẻ khác, hạng người này có sống cũng vô dụng.

Trang Dực lôi Nghiêm Lượng về phiá trước, gần như đi ngang hàng với mình:

- Trong lòng ngươi nghĩ gì, ta đều hiểu hết. Các ngươi muốn đào tẩu, nhưng lại không muốn người khác được thoát thân. Nếu như đào tẩu không thành bị bắt trở lại, thì cũng hy vọng toàn bộ bị bắt lại hết. Giả sử có chết cũng muốn cả bọn cùng chết chung. Đạo lý này cuả các ngươi, ta đây rất hiểu rõ.

Nghiêm Lượng chợt thay đổi sắc mặt:

- Ngươi đừng có quá tự tin. Họ Trang kia, màn cuối cuả vở kịch vẫn còn chưa kết thúc.

Trang Dực lắc đầu nhè nhẹ:

- Nghiêm Lượng, ngươi có biết một việc ?

Nghiêm Lượng vội hỏi:

- Việc gì ?

Trang Dực vẫn điềm tĩnh, giống như nói chuyện với một bằng hũ:

- Thật ra, ta không hề để ý đến việc ngươi có dự tính hay là âm mưu gì.. Điều mà ta cần chỉ là một chút thời gian thôi. Ví dụ khoảng thời gian chừng trong nháy mắt là đủ rồi.

Nghiêm Lượng tỏ vẻ không hiểu hỏi:

- Ngươi nói vậy là có ý gì ?

Trang Dực mỉm cười:

- Đối với những người áp giải phạm nhân như bọn ta, nếu khi gặp phải tình huống đặc biệt, có quyền tiên trảm hậu tấu. Mà ngươi biết đấy, ta rút kiếm ra cực kỳ nhanh lẹ.

Nghiêm Lượng nghiến chặt răng, vẻ hậm hực nói:

- Hoá ra ngươi nói chỉ cần một chút thời gian là có ý này. Các ngươi là người ở nha môn, nhưng thật ra thủ đoạn còn độc hơn cả bọn ta nhiều.

Trang Dực nhếch mép cười:

- Có một câu tục ngữ, không biết ngươi đã từng nghe qua chưa ?

Đó là chỉ cho phép quan phóng hoả, nhưng nghiêm cấm bá tánh đốt đèn. Thân phận là người cuả quan phủ ít nhiều cũng có chút quyền lực. Nhưng chẳng qua cũng chỉ để giữ gìn vương pháp và bảo vệ cho bá tánh mà thôi.

Nghiêm Lượng nghĩ hông còn lời gì để nói lại, nên đành nói:

- Họ Trang kia, không ngờ kiếm cuả ngươi sắc bén như vậy. Lời nói cũng không thua kém gì. Nhưng hiện giờ ta đang nằm trong tay cuả ngươi, ngươi muốn nói thế nào là như thế ấy. Bộ ta còn có thể tranh luận đúng sai hay sao ?

Trang Dực đưa tay vỗ vỗ lên vai Nghiêm Lượng, tỏ ý kêu hắn không cần phải nói nữa. Sau đó chàng tìm đến chỗ Hà Tiểu Lại Tử, giải huyệt đạo cho hắn, rồi dẫn cả hai trở về hướng thuộc hạ cuả Trang Dực đang chờ.

Trời lúc này đã bắt đầu sáng, sương mù cũng đã bắt đầu tan dần, nhưng trời vẫn còn rất lạnh, bởi vì lúc này mặt trời vẫn còn chưa ló dạng.

Chương 5: Dị tù

Lúc này những vết thương trên vai và mặt của Đông Nhơn Hoà đã được băng bó. Nhưng máu vẫn còn chảy rỉ ra bên ngoài. Còn vết thương trên lưng cuả Đậu Hoàng Pha cũng vậy, hai người đều ngồi bẹp trên đất, giống như hai chú gà trống bị bại trận.

Tiền Nhuệ cũng đứng bên cạnh nhưng không thấy bóng dáng Ngải Thanh Hoà đâu cả, Hiển nhiên Tiền Nhuệ đã hoài công vô ích.

Vừa nhìn thấy Trang Dực, cả ba viên thiết bổ đầu vừa mừng vừa thẹn. Mừng là vì hai tên đào phạm đã bị bắt lại, còn hổ thẹn là do họ không giúp ích gì cho Trang Dực, đặc biệt là Tiền Nhuệ. Hắn cảm thấy xấu hổ, ngay cả ngẩng đầu lên cũng không dám.

Sau khi ra lệnh cho Nghiêm Lượng và Hà Hận ngồi xuống đất xong. Trang Dực mới quay sang hỏi Tiền Nhuệ:

- Không tìm ra Ngải Thanh Hoà ?

Tiền Nhuệ xoa hai tay vào nhau vẻ ngượng ngùng:

- Thuộc hạ đã đuổi theo hơn bẩy, tám dậm đường... thế mà vẫn không thấy tăm hơi hắn ta đâu cả ! Lão tổng, chỉ trách thuộc hạ quá ư là vô dụng...

Trang Dực bảo:

- Truy bắt đào phạm vốn không phải dễ. Nếu bắt được về lại thì xem như may mắn, bằng không kể như là xui xẻo mà thôi. Do đó ngươi không cần phải tự trách mình, mọi hậu quả để ta gánh chịu cho.

Tiền Nhuệ vô cùng cảm kích, giọng run run nghẹn ngào:

- Đa tạ lão tổng chu toàn. Thuộc hạ nhất định sẽ cố gắng nhiều hơn nữa.

Trang Dực gật đầu rồi quay sang nói với Đậu Hoàng Pha:

- Đậu Hoàng Pha, ngươi cùng Đông Nhơn Hoà ở lại đây canh giữ phạm nhân, Tiền Nhuệ sẽ đi cùng với ta làm một việc, lập tức sẽ trở về ngay.

Đậu Hoàng Pha lúc này không còn chịu đựng được nữa, liền lên tiếng hỏi:

- Lão tổng, xin hãy nói cho bọn thuộc hạ biết, thật ra lão Cẩu giờ ra sao rồi ? Tại sao đến tận bây giờ, bọn thuộc hạ vẫn còn chưa biết manh mối gì cả ?

Trang Dực im lặng một hồi lâu, rồi thấp giọng nói:

- Làm tướng khó tránh khỏi bỏ mạng trên sa trường. Các người đã hiểu ý ta rồi chứ ?

Việc này tuy không ngoài dự đoán của mọi người. Nhưng khi nghe tin Cẩu Thọ Tường đã ra đi, cả ba người thuộc hạ cuả Trang Dực vẫn không kiềm chế được sự thương cảm. Đậu Hoàng Pha hai mắt đầm đìa nước mắt hỏi:

- Lão tổng... đã chứng thực ?

Trang Dực chậm trãi nói:

-Chính mắt ta nhìn thấy, sai làm sao được.

Tiền Nhuệ nghiến răng ken két:

- Lão tổng có biết tên chó nào đã hạ độc thủ không ?

Trang Dực đáp:

- Ta không chính mắt nhìn thấy ai đã giết Cẩu Thọ Tường. Nhưng ta dám khẳng định rằng kẻ đó không ai khác hơn chính là Vô Tâm Hoa Lạc Hồng. Bởi vì chỉ có hắn mới đủ bản lĩnh ấy.

Đông Nhơn Hoà gạt nước mắt:

- Chúng ta nhất định bắt hắn phải trả món nợ này.

Tiền Nhuệ cũng không kiềm chế được xúc động:

- Cho dù phải đi đến chân trời góc biển, chúng ta cũng phải tìm cho ra Hoa Lạc Hồng, bắt hắn ta thường mạng.

Trang Dực xua tay:

- Nói chuyện phải thận trọng một chút, chúng ta không thể dùng cách trả nợ máu bằng máu hoặc là ép người thường mạng được, vì đây là một vụ án. Nhưng nếu khi bắt hắn mà hắn chống cự lại thì chúng ta sẽ có cách đối phó...

Đi thôi Tiền nhuệ, chúng ta hãy đi chôn cất Cẩu Thọ Tường.

Ba vị thiết bổ đầu đều hiểu rằng, bọn họ là những người chấp pháp, không thể nào đem việc công thù làm tư thù được. Nhưng trong quá trình tiến hành nhiệm vụ, thường có nhiều cách để lựa chọn. Nếu như có thể đạt được mục đích mà vẫn không vi phạm vương pháp. Đấy mới là biện pháp chu toàn.

Đến trưa, bọn họ đã đến được một tiểu trấn. Do Đậu Hoàng Pha và Đông Nhơn Hoà thân thể quá suy yếu, cho nên Trang Dực đành phải nghỉ lại ở khách sạn Toàn Hưng. Sau đó chàng bảo Tiền Nhuệ đi mời đại phu chữa trị cho hai viên thuộc hạ.

Hiện tại nhiệm vụ chưa hoàn thành, thế mà Đậu Hoàng Pha và Đông Thanh Hoà lại bị trọng thương, không tiện lên đường tiếp tục mà phải ở lại trị thương trước. Đoạn đường còn lại có lẽ chỉ mình chàng và Tiền Nhuệ đi tiếp mà thôi.

Trời vừa bắt đầu tối. Tiền Nhuệ đến gõ cửa phòng Trang Dực. Sau khi bước vào phòng, Tiền Nhuệ mới phát hiện ra trong bóng tối lạnh lẽo, Trang Dực dáng đứng lặng yên trước cửa sổ, như đang suy nghĩ một điều gì đấy.

Tiền Nhuệ lập tức vội đi thắp các ngọn đèn. Khi ánh đèn sáng lên, căn phòng trở nên ấm cúng hơn.

Quay lại đưa mắt nhìn Tiền Nhuệ một lượt, Trang Dực có vẻ hơi mệt mỏi:

- Ai đang trông coi bọn tội phạm ?

Tiền Nhuệ cười đáp:

- Ca gác đầu tiên tạm thời giao cho lão Đông, tuy thương thế của lão cũng không phải nhẹ, nhưng dẫu sao cũng đỡ hơn Đậu Hoàng Pha nhiều, còn ca gác sau sẽ do thuộc hạ đảm trách.

Trang Dực nói:

- Cái gông trên cổ Nghiêm Lượng đã bị phá vỡ, ngươi hãy dùng cách khác khống chế sự hoạt động của hắn.

Tiền Nhuệ gật đầu đáp:

- Lão tổng yên tâm, thuộc hạ đã khoá bọn chúng lại với nhau, hơn nữa còn dùng dây buộc vào thắt lưng cả hai rồi treo lên trần nhà. Cho dù không có người canh giữ, bọn chúng cũng không dễ gì chạy thoát được.

Kéo cái ghế gần đấy ngồi xuống. Trang Dực chậm rãi:

- Chúng ta không thể nghỉ lại ở đây lâu được, bởi vì kỳ hạn giao phạm nhân sắp hết. Hiện giờ Đậu Hoàng Pha và Đông Nhơn Hoà đã bị trọng thương, không thể tiếp tục được nữa. Vậy tạm thời để bọn họ Ở lại đây trị thương, sau đó quay về lại báo cáo. Hay nói cách khác, đoạn đường còn lại chỉ có ta và ngươi phụ trách việc áp giải mà thôi.

Tiền Nhuệ nói:

- Hiện giờ tình hình đã như vậy, không làm thế cũng không được. Lão tổng, thuộc hạ tin rằng chúng ta sẽ đến nơi an toàn.

Trang Dực gượng cười:

- Ta thì không cho rằng như vậy. Lần này gặp phải Hoa Lạc Hồng đã khiến cho ta trong lòng cảm thấy lo lắng. Ai biết được phía trước còn gặp phải những nhân vật nào nữa chứ ? Tiền Nhuệ, bọn chúng lợi hại hơn chúng ta nghĩ nhiều.

Tiền Nhuệ gật đầu:

- Lão tổng nói rất đúng. Đám người cùng đến với Hoa Lạc Hồng, chúng ta không hề biết lai lịch. Theo như lão tổng nói, trong đó có một tên gọi là Qúa Sơn Hùng Lôi Xương. Cái tên này dường như hoàn toàn xa lạ với chúng tạ Theo như thuộc hạ thấy, chúng ta nên nắm rõ lai lịch bọn chúng trước mới có thể biết được mưu đồ của Nghêim Lượng.

Trang Dực trầm ngâm một hồi:

- Cách ngắn nhất là bắt tên họ Nghiêm kia phải nói ra sự thật.

Tiền Nhuệ mỉm cười:

- Lão tổng, để đêm nay thuộc hạ thử xem sao ?

Trang Dực ngần ngừ:

- Cũng được, nhưng phải hết sức kín đáo, nên nhớ rằng ở đây không phải là nha môn và cũng chẳng có nha môn ở đây, nơi này quá nhỏ. Vậy đừng để hắn làm ầm lên thêm nhiều rắc rối.

Tiền Nhuệ nhỏ giọng:

- Việc này thuộc hạ biết. Lão tổng cứ việc yên tâm. Tối nay không biết lão tổng muốn dùng gì ?

Trang Dực làm động tác ngã người ra ghế:

- Các ngươi cứ gọi thức ăn dùng trước đi. Bây giờ ta chưa thấy đói. Đợi lát nữa ta tự xuống dưới ăn được rồi.

Tiền Nhuệ mỉm cười:

- Sức lực con người có hạn, lão tổng nhớ đừng tự hành hạ ngủ tạng của mình đấy.

Nói xong, Tiền Nhuệ đẩy cửa bước ra ngoài. Trang Dực vẫn ngồi yên vị trí cũ nhìn ngọn đèn không nháy mắt. Trong đầu chàng đang nghĩ phải an bày như thế nào cho đoạn đường kế tiếp được an toàn hơn.

Thêm vào đấy, chàng phải nghĩ xem có cách nào có thể biết được manh mối của Ngải Thanh Hoà.

Bên dưới khách sạn có bày mười mấy cái bàn để khách ngồi ăn uống. Ở đây tương đối rộng rãi và cũng có thể nói là sạch sẽ. Trang Dực ngồi một mình một bàn. Trên bày ba đĩa thức ăn, cùng một bình rượu trắng. Nhưng hiện giờ bình rượu đã cạn và Truong Dực thì đang đưa tay lên gọi thêm rượu.

Có lẽ bây giờ đã đầu canh nên cửa khách sạn đều đã đóng và trong quán chỉ còn lại có một mình Trang Dực. Đa số đèn ở đây đều được tắt hết, chỉ còn lại hai ngọn trên quầy và bàn của Trang Dực mà thôi. Bọn tiểu nhị trong quán cũng đã đi nghỉ, chỉ còn lại một tên phục vụ cho Trang Dực.

Thường thường vào giờ này, với thời tiết giá lạnh như vầy, đáng lẽ ra không có ai tìm đến quán mới phải.

Mà việc đời thường xảy ra rất trái ngược. Bên ngoài khách sạn đã có tiếng vó ngựa dừng lại, tiếp theo là nghe tiếng bước chân người.

Bên ngoài vừa có tuyết lại vừa có gió, nhất định lạnh không thể nào chịu được. Thế nhưng tiếng gõ cửa phía ngoài lại rất chậm rãi, dường như không hề gấp gáp gì cả.

Tên tiểu nhị vô cùng ngạc nhiên, do dự có nên đi mở cửa tiếp khách hay không ?

Tiếng gõ cửa lại tiếp tục vang lên. Lúc này hắn ta mới đưa mắt nhìn về phía bàn Trang Dực, ra chiều muốn xin ý kiến chàng như thế nào.

Trang Dực nhấp một ngụm rượu, hơi mỉm cười:

- Đây là quán của các ngươi, tiểu nhị.

Tiểu nhị chần chừ một hồi nữa mới bước ra mở cửa.

Một luồng gió lạnh từ ngoài ập vào, tiếp theo là một bóng người lách vào trong. Hoá ra người mới đến là một thiếu nữ mặc hồng y.

Tiểu nhị vừa định đóng cửa lại, thiếu nữ đột nhiên cản lại, rồi cất giọng:

- Đừng vội, bên ngoài còn có con tuấn mã của tạ Nhờ ngươi đi lo nước cho nó.

Tiểu nhị cực chẳng đã đành phải bước ra ngoài đi lo liệu. Lúc này hồng y thiếu nữ mới xoay người lại phía Trang Dực, rồi xong. Trong quán vốn đang mờ ảo, bất chợt như sáng rực lên. Phải công nhận rằng nàng có một sắc đẹp quốc sắc thiên hương. Mày lá liễu, mắt phượng hoàng, mũi cao và thẳng, miệng nhỏ. Dáng người thì thướt tha yểu điệu đến mê người. Tuy sắc đẹp của một người thiếu nữ tùy theo cặp mắt của mỗi người, cái gọi là nhan sắc của nàng này đối với người khác có thể cho là rơm rác, nhưng Trang Dực thì cho là đẹp. Bởi vậy trong quán mới sáng lên.

Thiếu nữ kia từ từ bước vào trong, chậm trãi cưởi áo khoác bên ngoài ra. Y phục mặc bên trong cũng màu hồng, tuổi chừng hai mươi lăm.

Nãy giờ đương nhiên Trang Dực đã quan sát vị hồng y thiếu nữ kia.

Theo phản ứng của bản năng từ một người tổng đề đốc ở nha môn, tự nhiên chàng phải đề phòng. Thường thì những việc xảy ra không bình thường, luôn là những việc không tốt.

Hồng y thiếu nữ đứng đó đảo mắt một lượt. Trong quán còn nhiều bàn trống, vậy mà nàng không chịu chọn, lại bước đến trước bàn của Trang Dực, thế mới rầy rà.

Trang Dực từ từ ngẩng đầu lên nhìn. Thiếu nữ không hề né tránh, ngược lại còn hơi mỉm cười với chàng.

Một hồi đọ mắt với nhau, thiếu nữ mới dịu dàng lên tiếng trước:

- Ta họ Tô, tên gọi là Tô Tiệp. Tổng đề đốc, ta có thể ngồi xuống được không ?

Trang Dực đưa tay chỉ cái ghế trước mặt cũng mỉm cười nói:

- Mời !

Tô Tiệp kéo ghế ngồi xuống, thuận tay vuốt luôn mái tóc lại:

- Mạo muội đã làm phiền đến tổng đề đốc, xin người thứ lỗi cho.

Trang Dực nâng chung rượu lên:

- Tô Tiệp à ! Không cần phải khách sáo !

Tô Tiệp dùng lưỡi liếm môi một cái rồi đáp:

- Tổng đề đốc, người không cảm thấy kỳ lạ tại sao ta lại biết thân phận của người, và giữa đên khuya mưa tuyết lạnh đến ngồi chung bàn với người là có dụng ý gì hay sao ?

Trang Dực thản nhiên:- Tô Tiệp, năm nay hai mươi lăm tuổi, người vùng Bạch Dương, biệt hiệu Xích Luyện Xà, xuất thân từ Không Động, tươi như đào lý, độc như độc xà. Bảy năm trở lại đây đã phạm mười ba án lớn nhỏ, nhưng vì chưa có được chứng cứ rõ ràng, nên chưa định tội được. Có lẽ Tô Tiệp kia chính là cô nương đây ?

Tô Tiệp cười khúc khích:

- Không ngờ toàn bộ lai lịch xuất thân của ta, tổng đề đốc đều thuộc nằm lòng, không hề sai một chút nào cả !

Trang Dực nhún vai:

- Đây là bổn phận của ta mà thôi

Tô Tiệp đan chéo hai tay lại để trên bàn nói:

- Ta không quản bên ngoài tuyết rơi, cấp tốc đến đây muốn gặp tổng đề đốc, là vì muốn cùng người bàn bạc một cuộc giao dịch tương đối công bằng. Hơn nữa, hai bên đều có lợi cả.

Trang Dực hơi chau mày lại hỏi:

- Giao dịch như thế nào ?

Ngay lúc ấy, tiểu nhị đã quay trở vào. Nhìn thấy Tô Tiệp đang ngồi chung bàn với Trang Dực, hắn ta liền chạy đến cúi đầu thưa:

- Cô nương, không biết cô nương có muốn nghỉ lại đây qua đêm hay không ?

Còn nếu cô nương muốn dùng chút gì, chỉ còn mấy thứ có sẵn mà thôi, bởi vì giờ này nhà bếp đã tắt lửa rồi.

Tô Tiệp tươi cười:

- Ta chỉ ngồi nói chuyện với bằng hữa đây một lát rồi sẽ đi ngay, cho nên khôngcần dùng gì cả. Làm phiền ngươi cho thêm đôi đũa và cái chung cùng với hai bình rượu nữa. Còn thức ăn, ta nghĩ bấy nhiêu đây đã đủ.

Nàng cứ tự nhiên xem như Trang Dực không có hoặc là phải chịu làm theo lời nói của mình.

Tiểu nhị phải dạ một tiếng rồi chạy đi, một lát sau đã mang đầy đủ các thứ đến đặt lên bàn.

Sau khi tiểu nhị đi khỏi, Tô Tiệp tự rót rượu vào chung mình, rồi hai tay đưa lên ngang mắt, nhìn thằng Trang Dực:

- Trước khi bàn chuyện nghiêm túc, ta xin kính tổng đề đốc một chung nè !

Nói xong, không cần Trang Dực có biểu hiện gì, Tô Tiệp liền uống một hơi cạn chung rượu.

Trang Dực cũng đưa chung mình lên uống cạn, sau đó rót đầy tiếp một chung khác, mỉm cười bảo:

- Tô Tiệp, cô nương quả là người biết uống rượu !

Tô Tiệp bình thản:

- Rượu trắng như vầy ta uống ít nhất cũng được hai cân. Nếu như gặp những khi trong lòng vui vẻ, có thể uống nhiều hơn vẫn không saỵ Uống rượu sợ nhất là không gặp người hợp nhau. Khi ấy, uống vào hai ngụm sẽ nôn ra ngay.

Trang Dực chằm chằm nhìn thiếu nữ đang ngồi đối diện. Dưới ánh đèn yếu ớt, cũng đủ cho thấy gương mặt Tô Tiệp kúc này đã hồng hồng lên, không còn trắng xanh như lúc mới bước vào quán nữa.

Tô Tiệp cũng phát hiện ra Trang Dực đang nhìn mình chăm chú, mỉm cười hỏi:

- Tổng đề đốc, ngài thường nhìn nữ nhân kỹ lưỡng như vậy sao ?

Trang Dực lắc đầu:

- Không, chỉ những khi gặp thiếu nữ đẹp, ta mới nhìn như vậy.

Tô Tiệp mắt chớp lia, khẽ kêu lên:

- Tổng đề đốc, người thật là biết nói chuyện. Ta nghĩ ta không đẹp đến như vậy ?

Trang Dực tiếp:

- Thôi, bây giờ chúng ta quay trở lại với vấn đề chính đi. Tô Tiệp người muốn cùng ta giao dịch vụ gì ?

Tô Tiệp nghiêm sắc mặt lại:

- Tổng đề đốc, trong số phạm nhân mà ngài đang áp giải, có một người họ Hà tên Hận, ngoại hiệu là Tiểu Lại Tử phải không ?

Trang Dực gật đầu:

- Không sai, quả có người này. Tại sao cô nương lại có hứng thú với hắn chứ ?

Tô Tiệp giọng nói có vẻ khinh bỉ:

- Đối với tên họ Hà kia, ta chẳng có một chút hứng thú nào cả. Hễ mỗi lần nhắc đến hắn, ta cảm thấy như muốn nôn nửa. Thật ra hắn ta không thể xem là một con người được... mà chỉ là một con thú đầy dục vọng đội lớp người mà thôi.

Trang Dực diềm tỉnh nói:

- Xem ra dường như cô nương rất hận tên Hà Tiểu Lại Tử kia thì phải ?

Tô Tiệp gật đầu:

- Nhưng ta lại muốn hắn. Tổng đề đốc, cuộc giao dịch đêm nay của chúng ta chính là hắn.

Trang Dực đáp:

- Vậy chứ cô nương định dùng gì để giao dịch với ta ?

Tô Tiệp không do dự:

- Ngải Thanh Hoà, Thảo Thượng Yên Ngải Thanh Hoà.

Hai mắt Trang Dực chợt sáng lên:

- Ý cô nương muốn nói, Ngải Thanh Hoà đang ở trong tay của cô nương ?

Tô Tiệp chậm rãi:

- Tổng đề đốc, nếu như không có Ngải Thanh Hoà trong tay, ta làm sao biết được hành tung và lộ trình của quý vị chứ ?

Trang Dực "ồ" lên một tiếng. Trầm ngâm một hồi, chàng mới lên tiếng:

- Lý do gì khiến cô nương mang Ngải Thanh Hoà đổi lấy Hà Hận ?

- Tổng đề đốc, đấy là việc riêng của ta, có cần phải nói ra hay không ?

Trang Dực nhấp một ngụm rượu:

- Ta phải biết rõ sự tình bên trong, từ đó mới có thể quyết định được là có nên giao dịch hay không. Tô Tiệp, bọn họ đều là phạm nhân của tạ Luận về trách nhiệm mà nói, ta là người gánh chịu nặng nề nhất.

Tô Tiệp cắn chặt môi lại hồi lâu, mới thấp giọng:
- Thôi được, ngài đã kiên quyết như vậy, ta cũng không thể không nói ra. Nhưng việc này xin tổng đề đốc giữ kín cho, vì nó có ảnh hưởng đến danh tiết và những chuyện kín đáo của một người thiếu nữ.

Trang Dực trịnh trọng:

- Ta hứa với cô nương về điều này. Cho dù chuyến giao dịch này không thành đi nữa, ta cũng sẽ gữ kín chuyện này.

Tô Tiệp lại yên lặng thật lâu, dường như không biết phải bắt đầu từ đâu. Một lát sau, Tô Tiệp mới từ từ kể:

- Sự việc xảy ra cách đây đã hơn nửa năm, thời gian là vào một đêm mưa... Lúc ấy Hà Hận bị một đám kẻ thù vây lấy tại một khu đất trống, ở phía sau hoa viên một tiệm tương. Sau một hồi chống trả, cuối cùng hắn ta bị trọng thương. Nhưng xem như hắn ta có mạng lớn, không biết làm thế nào lại thoát được vòng vây, hắn chẳng chạy đi đâu xa, trốn vào ngay phía sau hoa viên của tiệm tương đó..

Đêm hôm ấy, trời mưa to gió lớn, bốn bề đen tối nên kẻ thù của hắn không sao tìm ra được, bỏ đi tìm chỗ khác. Đến khi trời sáng, nữ chủ nhân của tiệm tương phát hiện ra Hà Tiểu Lại Tử nằm giữa hai vại tương lớn. Lúc ấy hơi thở hắn ta rất yếu ớt.

Sau khi phát giác ra có kẻ bị thương, vị nữ chủ nhân kia liền vội sai người nhà khiêng vào bên trong. Không những nàng lập tức cho mời đại phu đến trị thương, mà còn chăm sóc hắn rất chu đáo. Đợi đến khi hoàn toàn bình phục hẳn, cũng trong một đêm mưa to gió lớn, Hà Tiểu Lại Tử đã lấy oán trả ân, cưỡng hiếp nữ chủ nhân tiệm tương.

Trang Dực nhắm mắt lại, miệng như nửa cười nửa không:

- Theo như bản tính của Hà Hận, hắn ta hành động như vậy hoàn toàn không có gì là kỳ lạ. Câu nói vừa rồi của cô nương rất đúng. Hà Hận quả thật không phải là người, hắn ta chỉ là một con thú đội lớp người mà thôi.

Tô Tiệp có vẻ hơi ngạc nhiên:

- Tổng đề đốc, dường như ngài không có chút gì phẫn nộ ?

Trang Dực từ tốn đáp:

- Đối với Hà Hận, ta rất hiểu rõ hắn, nên những việc làm như vậy của hắn, ta không hề thấy ngạc nhiên. Nếu như hắn ta khônglàm như thế, quả thật mới đáng cho người ta sửng sốt. Còn về phẫn nộ, Tô Tiệp ! Đối với một tên súc sanh như vậy, cô nương còn gì để biểu đạt nữa không ?

Tô Tiệp hừ một tiếng:

- Ta thì không thể làm như ngài được. Ta chỉ biết một điều là nợ máu phải trả bằng máu, gieo gió ắt phải gặp bão. Bất kể ai gây ra ân oán đều phải gánh chịu hậu quả của nó.

Trang Dực đáp:

- Hà Hận đang chuẩn bị trả giá cho những việc làm hắn đã gây ra. Tô Tiệp, vương pháp không bao giờ dung tha cho những hạng người như hắn.

Tô Tiệp cao giọng:

- Vương pháp rất xa vời. Vương pháp cũng rất khó có hiệu quả tức khắc, nhưng phương thức mà ta muốn dùng sẽ công hiệu ngay lập tức.

Thở dài một tiếng, Trang Dực từ từ nói:

- Thứ lỗi cho ta mạo muội. Thiếu nữ kia không phải là cô nương chứ, Tô Tiệp ?

Sau một lúc ngạc nhiên, Tộ Tiệp phì cười:

- Tổng đề đốc, không biết ngài nghĩ thế nào mà cho rằng thiếu nữ kia là ta vậy hả ? Bộ ngài xem ta giống người bán tương lắm hay sao ? Vả lại dựa vào bản lĩnh của ta, Hà Hận tuyệt đối chẳng bao giờ làm được gì. Tổng đề đốc, người xem thường ta quá đấy.

Trang Dực vội hỏi:

- Vậy thì nữ chủ nhân tiệm tương kia là ai ?

Hơi do dự giây lát, Tô Tiệp hỏi lại:

- Ngài nhất thiết phải biết sao ?

Trang Dực nghiêm giọng:

- Ta đã từng nói qua rằng, phải nắm rõ nội tình, ta mới có thể quyết định được là có nên giao dịch hay không ?

Tô Tiệp lại cắn chặt đôi môi, cuối cùng đáp với vẻ miễn cưỡng:

- Được, ta sẽ nói cho ngài biết. Nữ chủ nhân tiệm tương ấy tên gọi Nhạc Linh, là một goá phụ.

Trang Dực lại hỏi:

- Người thiếu phụ kia và cô nương có quan hệ như thế nào ?

Tô Tiệp ngẩng cao đầu, hình như nói không muốn nên lời:

- Là đại tẩu của tạ Là thê tử đại ca quá cố của ta.

Trang Dực đưa bình rượu lên châm đầy vào chung, nhưng không uống liền, mà dùng tay trái xoay xoay chung rượu.

Thời gian như vậy trải qua rất lâu, Trang Dực mới lên tiếng:

- Tô Tiệp, ta làm sao biết được những lời cô nương nói ra đây, có bao nhiêu phần sự thật chứ ?

Tô Tiệp vừa nghe xong những lời này, lập tức giận dữ:

- Tổng đề đốc, ta có thể nói cho ngài rõ. Thứ nhất, Tô Tiệp này chưa từng biết nói dối là gì. Thứ hai, ta không phải là không có việc làm, nửa đêm tuyết lạnh giá rơi như vầy... lại chạy đến đây nói cho ngài biết về bí mật đau lòng của đại tẩu tạ Bấy nhiêu ngài cho rằng còn chưa đủ hay sao ?

Trang Dực không trả lời, chỉ hỏi lại:

- Nếu như ngươi mang Hà Tiểu Lại Tẩu đi, hắn ta nhất định phải chết ?

Tô Tiệp khẳng khái nói:

- Điều này còn phải hỏi sao ?

Trang Dực nhìn thẳng vào mắt Tô Tiệp:

- Thật ra ngươi có cần làm như vậy không ? Khi Hà Tiểu Lại Tử bị áp giải đến Tịnh Danh phủ, hắn chỉ có một con đường chết mà thôi. Tô Tiệp, vậy sao cô nương không danh chánh ngôn thuận, giao cho quan phủ xét xử sự việc này chứ ?

Tô Tiệp lạnh lùng:

- Quan phủ sẽ xử hắn ta như tử tội. Vậy chứ xin hỏi ngài, hành hình hắn ta bằng cách nào ?

Trang Dực đáp:

- Đương nhiên là sẽ xử trảm...

Tô Tiệp cười lớn:

- Chỉ chém một đao, đầu rơi xuống đất. Tổng đề đốc, phải chăng là như vậy ?

Trang Dực không còn kiên nhẫn:

- Cũng gần như thế.

Tô Tiệp không kiềm chế được xúc động:

- Hà Tiểu Lại Tử là một tên đại dâm tặc, cưỡng hiếp không biết bao nhiêu phụ nữ, đối với tên cầm thú này, chỉ đáng chém một đao thôi sao ?

Trang Dực giải thích:

- Tô Tiệp, đây là vương pháp. Trị tội phải có qui định, chấp pháp cũng không được vi phạm, kỹ cương rõ ràng không dung thứ một ai..

Tô Tiệp hứ một tiếng:

- Tổng đề đốc, ta cùng là người giang hồ, ngài không cần phải hù doa. làm gì. Quan phủ các ngài chắc gì đã công chánh nghiêm minh. Ở chốn công đường cũng có lúc thiếu đi sự công bằng. Bề ngoài các ngài tỏ ra chính trực, nhưng bên trong ai hiểu sự tình ra sao ?

Trang Dực không phản bác lại lời của Tô Tiệp. Bởi vì những lời đó không phải hoàn toàn không có lý. Ở chốn công đường cũng thường xẩy ra những hiện tượng như vậy. Chính bản thân chàng cũng đã từng thể nghiệm qua điều này. Nhưng trước mắt không phải bàn luận về vấn đề này, nên Trang Dực không bàn bạc nhiều, chỉ nói:

- Cô nương có thể suy nghĩ lại được không Tô Tiệp ? Việc này cứ để cho nha môn xử lý. Hãy giao người cho ta, tất cả mọi việc sẽ do ta đảm trách chọ Làm vậy không những ngươi có thể danh chánh ngôn thuận trả thù, mà còn có thể đỡ vướng tay vướng chân.

Tô Tiệp cầm chung rượu lên ngữa cổ uống cạn, rồi cười với vẻ cổ quái:

- Nếu như ngay từ đầu đã có ý này, ta cần gì phải tìm ngài bàn bạc chuyện giao dịch ? Tổng đề đốc, đây gọi là giao dịch hay sao chứ ? Tất cả điều lợi đều thuộc về ngài cả !

Trang Dực đắn đo suy nghĩ một hồi lâu, rồi hạ thấp giọng:

- Được, ta đồng ý giao dịch với cô nương, nhưng ta có một điều kiện kèm theo.

Mặt mày Tô Tiệp chợt thấy phấn khởi lên, cố ý thản nhiên hỏi:

- Điều kiện thế nào ? Tổng đề đốc, quân tử nhất ngôn tứ mã nan truỵ Ngài cứ nói ra thử xem !

Trang Dực đặt hai tay lên bàn từ tốn:

- Sau khi xong việc, ta muốn ngươi cắt tai trái của Hà Tiểu Lại Tử giao cho ta, để ta trình báo lên trên.

Tô Tiệp cười hỏi:

- Đây là qui củ của các ngài ?

Trang Dực đáp:

- Không sai. Trong lúc truy bắt đào phạm, bọn ta có quyền hạ sát đối phương.

Tô Tiệp hỏi tiếp:

- Nghe Ngải Thanh Hoà kể lại, tên Lạc Tu Thân đã ở trong trường hợp này. Tổng đề đốc, phải chăng ngài cũng đã cắt lỗ tai hắn ?

- Tai trái của Lạc Tu Thân hiện đang được Tiền Nhuệ, thuộc hạ của ta giữ. Đấy là thủ tục, không thể nào thiếu được...

Tô Tiệp đẩy ghế đứng dậy:

- Chúng ta cứ quyết định như vậy đi. Tổng đề đốc, ngài dự định khi nào thì lên đường.

Trang Dực suy nghĩ giây lát:

- Trễ nhất là vào sáng ngày mốt, vì thời gian phải giao phạm nhân sắp hết.

Tô Tiệp gật đầu :

- Không thành vấn đề. Trước tối ngày mai, ta sẽ giao tai trái của tên họ Hà cho ngài. Bây giờ chúng ta có thể trao đổi người được không ?

Trang Dực sửng sốt:

- Ngay bây giờ ? Ngay bây giờ làm sao đổi được ? Phải chăng Ngải Thanh Hoà cũng đang ở gần đây ?

Tô Tiệp chỉ cười với vẻ thần bí:

- Tổng đề đốc, ngài lên lầu dẫn người xuống, ta sẽ lập tức mang Ngãi Thanh Hoà ra giao cho ngài. Chúng ta sẽ giao người ngay tại đây.

Thế rồi Trang Dực cầm kiếm bước lên lầu. Chàng vừa mới quay lưng đi, Tô Tiệp đã đưa tay vẫy tên tiểu nhị đến, bảo mở cửa dắt ngựa ra. Sau khi bước ra bên ngoài, Tô Tiệp lấy cây ngân tiêu trong người , đưa lên miệng thổi một hồi dài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau