THIÊN ĐẾ TRỌNG SINH ĐÔ THỊ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thiên đế trọng sinh đô thị - Chương 41 - Chương 44

Chương 41: Thiên Đình

"Thôi đưa nàng xuống đi, kêu người canh trừng cố gắng khuyên nhủ nàng"

Nói xong lão giả lắc đầu, một mình lẻ loi bước ra nghị sự đường. Vừa ra ngoài nước mắt lão giả bắt đầu tuôn ra,ngửa mặt lên trời khẽ nói:

"Hazzz..... Lão đệ,huynh không thể giữ được Hồ tộc á, huynh xuống dưới suối vàng không có mặt mũi gặp đệ,gặp lại các vị liệt tổ liệt tông á..... Haiz Trời cao nếu như ngài nghe thấy lời kêu gọi của con,con xin ngài hãy cứu giúp lấy hồ tộc"

.........

Cùng lúc đấy trên Thiên Đình, trong căn phòng nguy nga tráng lệ, một người mặc áo giáp lười biếng nằm trên ghế, xung quanh là hơn 10 vạn Thiên Binh vẻ mặt cung kính ngước nhìn lên người thanh niên.

"Báo....... "

Một tiếng kêu vang từ ngoài sảnh vang vào, người thanh niên lười biếng duỗi eo nhìn về phía người mới chạy vào nói:

"Nha...... Đến rồi"

Người mới vào mặc một bộ áo giáp, bên trên khắc những họa tiết bằng đầu rồng, sau lưng áo giáp khắc một chữ Thiên, biểu tượng cho quân đội tinh nhuệ của Thiên Đế. Người đến cung kính quỳ dưới đất hai tay dâng lên một tờ giấy cung kính nói:

"Thiên Đế, Ngọc Hoàng xin mời ngài ra đánh trận dẹp loạn ma giới".

"Nha..... Có đúng cái nho nhỏ ma giới cũng không có dẹp xong,..... Hazzz Thiên Đình ta không thể nào ngờ được lại yếu đến như thế này. Thôi truyền tin xuống sáng mai ta sẽ một mình ngự giá thân trinh ra dẹp loạn ma giới"

Xung quanh binh lính nghe thấy Thiên Đế một trận than thở lại vô ngữ, đầu của mỗi người đều hiện lên vòng suy nghĩ:

"Không phải Thiên Đình quá yếu có được hay không, với lại ma giới cũng không có nhỏ như ngươi nghĩ. Mà là do ngươi quá mạnh "

Đến đây người binh lính quỳ gối dưới đất cũng vô ngữ nhưng sau một lúc cũng bừng tỉnh lại cung kính nói:

"Là..... Thiên Đế anh mình, vi thần xin phép cáo lui"

"Ukm"

Thiên Đế lười biếng nằm trên ghế khẽ gật đầu, thấy vậy người lính mới chuẩn bị đứng dậy thối lui ra khỏi cung điện.
"Chờ tí "

Thiên Đế nhìn người binh lính chuẩn bị ra đi mới sực nhớ một việc hệ trọng khẽ gọi lại.

Người binh lính thấy Thiên Đế gọi lại người khẽ cúi xuống 90 độ,hai tay chộp thành 2 cái nắm đấm cung kính nói:

"Dạ.... Thiên Đế có việc gì cần vi thần"

"Ukm.... Ngươi dẫn theo 10 vạn binh lính ra dẹp loạn ma tộc đi, sáng mai ta sẽ ra tham gia chiến trường "

Nói xong Thiên Đế lôi ra một cái lệnh bài khảm ngọc trên khắc một chữ Trấn ném xuống đưa cho người binh lính khẽ nói:

"Đây là Trấn binh bài, ngươi cầm nó đem ra đưa cho Hoàng Lão Đệ, kêu hắn ráng cầm cự thêm tí nữa, ta ngủ một giấc rồi đi qua"

10 vạn thiên binh:.......

Mọi người xung quanh bây giờ đã không biết nên nói gì cho phải. Người ta Ngọc Hoàng đang bên ngoài đấu tranh diệt Ma Tộc. Đằng này hắn còn phải ngủ một giấc mới có thể ra ngoài diệt Ma Tộc.

"Là"
Người binh lính im lặng một hồi nghe Thiên Đế nói vậy mới làm một cái cúi người rồi ra ngoài đại sảnh. 10 vạn Thiên binh thấy vậy cũng bắt đầu theo người binh lính ra ngoài chiến trường diệt ma tộc.

Cả đại sảnh bây giờ còn đúng mỗi một mình Thiên Đế nằm trên ghế duỗi duỗi người. Qua một hồi lâu Thiên Đế mới nhảy bật dậy mặt vui mừng khẽ lẩm bẩm:

"Ha.... Ha lâu lắm rồi mới được giết người, ta ở trên Thiên Đình người sắp mệt chết rồi".

Lẩm bẩm một lúc Thiên Đế mới khẽ hô lên:

"Băng Băng lấy cho ta bộ Thánh Hoàng Chiến Giáp, ta quyết định phải ra ngoài giết một cái thống khoái "

Thiên Đế vừa hô xong xuất hiện trước mặt hắn là một bộ áo giáp màu hoàng kim,bên trên khắc hình một hình bát quái đồ, bên trong bát quái đồ là hình ảnh của 11 vị thánh thú. Bộ giáp nhìn được bao phủ bởi một vầng quang hoàng, hiện lên một vòng uy nghiêm.

Thiên Đế thấy bộ giáp mới bắt đầu suy nghĩ lại, lắc lắc đầu khẽ nói:

"Thôi Băng Băng ta nghĩ lại rồi, ngươi cất đi bộ chiến giáp. Lấy cho ta bộ thánh y đi"

Thiên Đế vừa nói xong bộ chiến giáp biến mất, trước mắt hắn xuất hiện bộ y phục màu trắng, bên trên thêu hình con rồng, bộ áo không có tỏa ra quang hoàng lấp lóe như bô chiến giáp kia. Nhìn thấy bộ y phục này mặt Thiên Đế hiện lên vẻ ôn nhu tay khẽ sờ khẽ nói:

"Thương nhi!"

Thiên Đế sau một lúc mới phục hồi lại tinh thần, bắt đầu mặc lên bộ y phục. Từng cái áo giáp cứ thế mà rơi xuống, bây giờ cả người Thiên Đế đã được thay đổi bằng một bộ y phục màu trắng. Nhìn về phía đang bay lơ lửng bộ áo giáp Thiên Đế khẽ nói:

"Băng Nhi.... Cất cho ta bộ ảo ảnh chiến giáp này vào kho đi"

Thiên Đế vừa nói xong bộ áo giáp đang bay lơ lửng khẽ biến mất, thấy vậy Thiên Đế khẽ thoả mãn nở nụ cười nói:

"Băng Băng! Ngươi bao giờ linh trí có thể hóa hình, ta quyết định ngươi sẽ là trợ lí của ta"

"Thôi giờ ta đi ngủ, sáng mai còn phải đi giúp Ngọc Hoàng lão đệ nữa ".

Nói xong, Thiên Đế biến mất khỏi đại sảnh đi về căn phòng, cả người nhảy tót lên chiếc giường.

Chương 42: Ý đồ

Cùng lúc đấy,yêu giới đang chuẩn bị một đợt liên hôn giữa Hồ Tộc và Hổ Tộc. Có nhiều người chuẩn bị lễ vật để leo lên cái cây to tướng là Hổ Tộc.

Bên ngoài đại trưởng lão đang đứng nói truyện với một người hổ tộc.

"Ngươi về báo cho Hổ Thiếu đi,ngày mai hổ thiếu đến cầu hôn ta đảm bảo nàng sẽ không dám từ chối "

Hổ tộc thiếu niên đối với người trưởng lão này trong lòng đánh cái khịt mũi coi thường. Với việc người trưởng lão này dã tâm muốn được vị trí giả chủ Hổ Tộc ai mà chẳng biết. Chẳng qua người trưởng lão này cần có một cái cớ để xoán vị thánh nữ cũng là gia chủ hiện tại thôi, mà cái cớ hay nhất lại là liên hôn giữa hai tộc.

Dù đánh cái khịt mũi coi thường nhưng cậu thiếu niên hổ tộc cũng không dám biểu hiện ra ngoài, dù sao đây cũng là người con gái Hổ Thiếu muốn đem về để làm người thiếp thân thứ 35. Hổ tộc thiếu niên nhìn sang người trưởng lão khẽ nói:

"Yên tâm đi, ta sẽ về báo cáo với hổ thiếu. Vị trí gia chủ chắc chắn sẽ là của ngươi "

Nếu như nghe kĩ giọng nói của Hổ tộc thiếu niên thì có thể cảm nhận được trong đấy có từng tia nồng đậm khinh thường.

Nhưng đại trưởng lão bây giờ đã bị tiền tài làm mờ mắt, sao có thể nghe được sự khinh thường của người thiếu niên. Đại trưởng lão chỉ vui mừng gật gật đầu rồi biến mất để lại một đạo tàn ảnh.

........

Trong phòng ngủ, Lâm Hình ngồi một bên trên ghế, mắt nàng bây giờ đã sưng lên đỏ lừ. Tay nàng cầm một bức tượng bằng ngọc, bức tượng trên khắc một người thiếu niên mặc bộ áo giáp, nhưng dù là trên bức tượng cũng có thể nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của hắn, nếu như bây giờ để Thiên Đế ở đây kiểu gì hắn cũng giật mình vì bức tượng này khắc không phải ai khác mà chính là hắn.

Lâm Hình cầm lấy bức tượng ngồi khóc, nàng bắt đầu nhớ lại ba nàng Lâm Chấn Thiên từng kể cho nàng những câu truyện trước khi ngủ, từng câu truyện, từng câu nói của ông bắt đầu phe phẩy ở bên tai nàng. Nhớ lại Lâm Hình đôi mắt hai hàng lệ không ngừng chảy xuống. Nàng nghẹn ngào khẽ nói:

"Ba.... Con gái có tội với ngài "

Vừa nói nước mắt của nàng không ngừng chảy xuống pho tượng. Lâm Hình lúc này nếu để ý thấy thì pho tượng khi bị nước mắt chảy xuống, không ngừng hiện lên từng vòng quang hoàng màu xanh biếc.

Không biết nàng khóc đến bao nhiêu lâu, người không tự chủ được nằm gục trên giường, nàng tay nắm chặt lấy pho tượng.

.......

Trên Thiên Đình, Thiên Đế đang nằm ngủ. Thiên Đế nằm ngủ khẽ nhíu mày, mở mắt ra.

"Ukm.... Đây là đâu "

Thiên Đế mở mắt ra nhìn xung quanh thấy khung cảnh không còn phải là khung cảnh tráng lệ như trong phòng ngủ của hắn nữa. "Ui..... Ngoạ tào,người khổng lồ"

Thiên Đế khi nhìn thấy người nằm trước mặt mình khẽ chửi thầm, chân hắn nâng lên chuẩn bị chạy.

"Ukm..... Đợi tí sao người ta không cử động được "

Thiên Đế mắt ngó nhìn xung quanh, nhưng khi nhìn về phía mình thì thấy mình là một pho tượng bằng ngọc, thấy vậy Thiên Đế lại một trận đau đầu, hắn chỉ biết đúng trường hợp linh hồn đoạt xác người thôi, chứ chưa bao giờ nghe nói linh hồn xuyên vào đồ vật.

"Xoẹt.... Xoẹt "

"Rầm "

Pho tượng bắt đầu nứt toạc ra,từng mảnh vỡ không ngừng rơi trên mặt bàn.

Lúc này trên Thiên Đình, trong phòng ngủ Thiên Đế khẽ nhảy dựng lên tay xoa xoa mồ hôi lẩm bẩm:

"Đúng là một giấc mơ kì quái, giờ cũng buổi sáng rồi ta còn phải đi giúp Hoàng Lão Đệ. "

Nói xong Thiên Đế nhảy tót xuống giường,người để lại một đạo tàn ảnh biến mất khỏi trong phòng. .......

Yêu giới trong phòng,Lâm Hình khẽ mở mắt ra,nhìn trên bàn từng mảnh vỡ bức tượng, khẽ thở dài:

"Ta chẳng nhẽ tối qua dùng sức quá mạnh, bức tượng không chịu nổi nên vỡ, thôi kệ dù sao hôm nay ta cũng bị ép Liên Hôn. Bức tượng vỡ có lẽ là cách tốt nhất để ta không cảm thấy hổ thẹn với cha "

"Thánh nữ, giờ bên ngoài Hổ tộc đang ngồi đợi ngài đến ở phòng nghị sự "

Giọng nói phía ngoài phòng vang lên. Nghe thấy tin tức này vẻ mặt Lâm Hình không khỏi trầm xuống, khẽ nói:

"Được rồi ta ra ngay"

Nói xong nàng mở cửa hướng về phía phòng nghị sự đi đến.

Lúc này trong phòng nghị sự, ngồi trên ghế tộc trưởng,đại trưởng lão khẽ vui mừng nhìn xuống phía dưới Hổ Thiếu vui mừng nói:

"Hổ thiếu, ngài xem cuộc liên hôn này bao giờ nên tổ chức "

Trái với đại trưởng lão, 10 vị trưởng lão khác vẻ mặt âm trầm,nhìn về phía ghế tộc trưởng đại trưởng lão khẽ thở dài lắc đầu.

Mà ở bên dưới Hổ Thiếu vẻ mặt đáng khinh nhìn phía đại trưởng lão cười nói:

"Hắc.... Hắc ngươi yên tâm đi ta chắc là sẽ chiếu cố tốt nàng "

Đại trưởng lão nghe vậy ngồi trên ghế tộc trưởng cũng cười theo.

"Rầm"

Tiếng phòng nghị sự mở ra,bước vào là một người thiếu nữ 17-18 tuổi. Người thiếu nữ nhìn về phía ghế tộc trưởng tay khẽ run run chỉ lên nói:

"Đại trưởng lão, ngươi đây là có ý đồ gì"

Chương 43: Cho ta hỏi đường phát

Nhìn thấy người đi vào, đại trưởng lão nhếch miệng lên cười, khinh thường nói:

"Lâm Hình, vị trí gia chủ này là của ta ngươi yên tâm đi liên hôn đi...ha....ha"

Lâm Hình đứng ở ngoài cửa nghe đại trưởng lão nói tức giận, người run run tay cứ thế chỉ thẳng vào mặt của hắn. Nếu bây giờ nàng tu vi còn không bị phong ấn chắc chắn sẽ đồng quy vu tận với đại trưởng lão. Sau một lúc nàng mới khẽ thở dài lắc lắc đầu lấy ghế ngồi bên cạnh tam trưởng lão. Tam trưởng lão thấy Lâm Hình như vậy truyền âm thuật an ủi nói:

"Lâm Hình, ngươi đừng có buồn Hồ tộc không còn có Lâm Chấn Thiên thì điều này chúng ta cũng biết trước rồi. Ngươi nên nhớ đại trưởng lão giờ đã bị lợi ích che mắt rồi chúng ta có nói gì cũng vô dụng "

Lâm Hình nghe thấy Tứ trưởng lão như vậy cũng không nói gì mà chỉ khẽ gật đầu.

Lúc này Hổ Thiếu nhảy ra nói:

"Giờ đã đến đông đủ rồi, chúng ta nên nói về chuyện chính sự đi. Ta muốn cưới Thánh Nữ Hồ Tộc về làm thiếp của ta"

Đại trưởng lão nghe thấy Hổ Thiếu như vậy khẽ cười nói:

"Hổ Thiếu yên tâm đi"

"Không Không! "

Hổ Thiếu khẽ lắc đầu, sau một lúc nở một nụ cười đáng khinh nói:

"Ta nói Thánh Nữ Hồ Tộc là cả nàng với em gái của nàng "

"Uỳnh "

"Ngươi đừng có khinh người quá đáng"

Nghe thấy Hổ Thiếu nói rốt cục 11 vị không chịu được nữa tức giận hô. Đại trưởng lão lúc này ngồi trên ghế tộc trưởng người tỏa ra uy áp lạnh giọng quát:

"Im mồm"

"Hừ... Đại trưởng lão chúng ta đã nhịn ngươi lâu lắm rồi, vị trí tộc trưởng không nên dành cho loại người như ngươi ngồi "

"Chúng ta nể tình ngươi vì Hồ Tộc cống hiến nên mới yên lặng, ai ngờ ngươi được đằng chân lại leo lên đằng đầu. Bây giờ ngươi để mạng lại đi,xuống gặp liệt tổ liệt tông mà xám hối về nỗi lầm của mình "

"Hồ Thiên Trận"

11 vị trưởng lão hai tay kết thành ấn,lạnh giọng hô. Một cái ấn kết thành hình vĩ thú 9 đuôi đánh về hướng đại trưởng lão.

Đại trưởng lão nhìn thấy hình ấn này mặt lạnh lùng cười trào phúng nói:

"Các ngươi nghĩ cái trận này có thể giết được ta, nực cười. Ta cho ngươi biết cái gì mới là trận pháp "

"Hổ Thần Ấn "

Đại trưởng lão lạnh giọng quát, hai tay hắn bắt đầu kết thành ấn.

"Rầm... Rầm".

Xung quanh chỗ ngồi của đại trưởng lão dần dần sụp đổ, sau lưng hắn kết ấn thành một con mãnh hổ.11 vị trưởng lão thấy đại trưởng lão như vậy lạnh lùng nói:

"Đại trưởng lão ngươi đây là trận pháp của Hổ Tộc"

"Ha.... Ha kẻ yếu không nên nói nhiều. Nói nhiều cũng giống như hắn vậy.... Chậc chậc ta nhớ khi hắn chết ánh mắt của hắn cũng giống như các ngươi vậy "

Đại trưởng lão mặt nở ra nụ cười lạnh lẽo nói. Trong tay hắn móc ra một cái thẻ bài bằng ngọc, trên thẻ bài có một chữ Hồ. 11 vị trưởng lão thấy đại trưởng lão như vậy tức giận hét nói:

"Đại trưởng lão ngươi dám giết tộc trưởng,đền mạng đi"

Nói xong trưởng lão hướng ấn pháp đánh về phía đại trưởng lão. Mà đại trưởng lão nhìn thấy như vậy cũng chỉ cười lạnh lùng hô.

"Lên "

Nói xong ấn pháp lên đánh về phía cửu vĩ thú.

"Trấn"

11 vị trưởng lão lạnh giọng hô.

"Phụt "

11 vị trưởng lão bay ra dính thẳng người vào tường. Miệng mỗi người phun ra một búng máu. Tứ trưởng lão nhìn về phía Lâm Hình mặt ôn nhu nói:

"Lâm Hình ngươi dẫn theo em gái ngươi chạy đi. Ngươi sống Hồ tộc của chúng ta mới có hi vọng báo thù"

Lâm Hình nghe Tứ Trưởng lão nói vậy mắt nàng khẽ chảy ra nước mắt khóc nói:

"Tứ trưởng lão ngài ""Đi... Đi mau"

Tứ trưởng lão chuẩn bị lao lên đánh với đại trưởng lão nhìn thấy Lâm Hình chưa có đi vội vàng quát.

"Rầm "

Đại trưởng lão nhìn thấy Lâm Hình cùng Tứ Trưởng lão như vậy lạnh giọng nói:

"Muốn đi sao, muộn"

Nói xong hắn bật nhảy đánh về phía tứ trưởng lão. Tứ trưởng lão thấy vậy vội vàng lấy tay ra đỡ.

Lâm Hình nhìn thấy hai người như vậy nước mắt không tự chủ được chảy ra,từng đợt kí ức ùa về trong đầu nàng:

"Ngươi lớn lên sẽ là thánh nữ Hồ Tộc"

"Cha ngươi chính là anh hùng vĩ đại nhất của Hồ Tộc "

"Khi lớn lên, Hồ tộc sẽ do một tay ngươi chưởng quản, ngươi nên nhớ quyền lực càng lớn thì trách nhiệm càng cao"

.........

Lâm Hình nhìn thấy Tứ Trưởng lão giọng nghẹn ngào nói:

"Tứ thúc"

Mà tứ trưởng lão nghe thấy Lâm Hình hô tên mình khẽ quay lại mặt ôn nhu cười nói:

"Đi.... Đi đi, báo thù cho chúng ta "

Đúng vào lúc này một tiếng kêu vang lên:

"Rầm"

"Ai nha..... Ai là gia chủ đây cho ta hỏi đường phát "

Tứ Trưởng lão cùng đại trưởng lão đang đánh nhau bị bất ngờ phá hỏng vẻ mặt mộng bức cùng nhìn về phía cửa của nghị sự đường. Đập vào mặt hắn là một cậu thanh niên tầm 17-18 tuổi, khuôn mặt thánh tú thân mặc một bộ áo bào màu trắng.

"Nha... Cô nương ta hỏi phát đường đi về phía Ma Tộc ở đâu "

Cậu thanh niên không để ý xung quanh nhìn về ngồi dưới đất Lâm Hình cười đi đến hai tay nâng lên cằm nàng khẽ nói.

Lâm Hình nhìn thấy người thanh niên đến vẻ mặt mộng bức trong lòng suy nghĩ:

"Đây là ai nha, ta hình như đã gặp ở đâu rồi "

Chương 44: Bạch Hổ xuất hiện

"Uy.... Ngươi có sao không "

Thiên Đế nhìn Lâm Hình ngơ ngác ve vẩy tay hỏi. Lâm Hình lúc này mới phục hồi lại tinh thần hỏi về phía Thiên Đế.

"Nha...... Chúng ta đã gặp mặt nhau ở đâu hay chưa "

Thiên Đế lúc này bị Lâm Hình hỏi, nhìn lại Lâm Hình mới có cảm giác quen thuộc, cố gắng gò đầu bứt tai suy nghĩ nhưng không nghĩ ra, hắn ngay lập tức vứt sau ót trong lòng suy nghĩ:

"Ukm..... Chắc là một trong những tín đồ của ta"

"Cái này...... "

Thiên Đế chuẩn bị mở miệng nói thì bị một tiếng kêu vang đánh thức.

"Người đâu lên cho ta đánh hắn, phế bỏ hắn tứ chi cho hắn biết đây là nơi nào "

Người nói không phải ai khác chính là Hổ Thiếu. Hắn chẳng biết lúc đánh nhau chui đi trốn chỗ nào giờ mới đi ra.... Ukm chắc trốn dưới gầm ghế đi.

Đại trưởng lão nghe Hổ Thiếu nói vậy hai tay kết ấn miệng hô:

"Hổ Thần Ấn"

Sau lưng hắn lại tạo ra hình con hổ. Kết xong ấn hắn quay về phía Thiên Đế cười lạnh nói:

"Để ta cho ngươi cuộc đời này sống không bằng chết đi"

"Nha"

Thiên Đế nghe vậy giật mình nhìn về phía Đại trưởng lão, ánh mắt như nhìn kẻ ngu ngốc nhìn hắn.

Đại trưởng lão bị Thiên Đế nhìn thẹn quá thành giận, đánh về phía Thiên Đế.

"Lên "

Thiên Đế nhìn chạy về phía mình hổ vẻ mặt thú vị khẽ nói:

"Hô..... Thú vị, thế mà có một tia huyết mạch của thánh thú... Nhưng đáng tiếc đối với ta quá yếu gà"

Thiên Đế khẽ nuối tiếc vẻ mặt lười biết là khẽ lắc đầu nói.
Đại Trưởng lão nhìn Thiên Đế như vậy chỉ cười lạnh khẽ nói:

"Cậu thiếu niên, người thường như ngươi xuất hiện ở đây là một cái sai lầm "

Đại trưởng lão nhìn về phía Thiên Đế cười lạnh nói. Hắn có thể kết luận cậu thanh niên này là một người bình thường vì 2 lý do.

Lý do thứ nhất: cậu thanh niên này trên người không có chân khí tỏa ra. Mà để chân khí không có tỏa ra thì có 2 khả năng 1 là tu vi trên hắn. 2 đó là một người bình thường không có tu luyện võ đạo.

Lý do thứ 2: cậu thanh niên này nhìn tuổi tác quá trẻ, trông mới có khoảng 17-18 tuổi nên không thể có khả năng tu vi vượt lên hắn.

Vì những suy luận trên đại trưởng lão đã xác định rằng Thiên Đế là một người phế nhân không có tu luyện chân khí.

Thiên Đế nhìn chém về phía mình con hổ chỉ khẽ lắc đầu thở dài nói:

"Hazzzz..... Để ta cho ngươi biết đâu mới là Thánh Thú đi "

Nói xong người Thiên Đế tỏa ra một bậc hào quang. Sau lưng hắn xuất hiện một con bạch hổ đang quỳ trước người hắn.

Thiên Đế thấy Bạch Hổ ra tau khẽ xoa xoa đầu khẽ nói:

"Bạch hổ đã lâu rồi chúng ta chưa gặp nhau nhỉ "

Bạch Hổ bị Thiên Đế xoa đầu đuôi khẽ ve vẩy vẻ mặt vui sướng khẽ mở miệng nói:"Thiên Đế ngài gọi ta ra đây có chuyện gì? "

Thiên Đế nghe Bạch Hổ hỏi vậy khẽ gật đầu nhìn về phía đang run như cầy sấy con hổ nói:

"Ngươi nhìn xem nó nha, có cảm giác quen thuộc hay không "

Bạch Hổ nhìn về phía đang run con hổ kia lắc lắc đầu nói:

"Thiên Đế con vật này ta không có cảm giác được quen thuộc "

Thiên Đế nghe vậy gật đầu nói:

"Chắc là ta lầm, Bạch Hổ ngươi lên giết hắn đi ta không muốn bẩn tay của ta "

Thiên Đế chỉ vào đại trưởng lão khinh thường nói.

Mà bạch hổ nghe được lệnh gật đầu nói:

"Thiên Đế giao cho ta, ta sẽ xử lý "

Nói xong bạch hổ lao lên phía đại trưởng lão.

......

Còn lúc này đại trưởng lão cả người không cử động được cứ đứng thẳng đấy vẻ mặt mộng bức nhìn chạy về phía mình Bạch Hổ toát ra mồ hôi lạnh. Hắn biết uy áp của con hổ này chính xác là của Bạch Hổ 1 trong 12 thánh thú vì trong uy áp có ẩn chứa huyết mạch khống chế.

Đúng vậy hắn đại trưởng lão không phải người của hồ tộc mà là Hổ tộc. Đây cũng chính là lý do hắn không có dùng thú hóa vì nếu dùng ở Hồ tộc hắn chắc chắn sẽ bị đuổi ra khỏi gia tộc cùng với truy sát.

Nhưng làm cho hắn hoảng sợ chính là con thánh thú này lại quỳ gối trước người thanh niên. Điều này chứng tỏ nó đã hoàn toàn thuần phục với người thanh niên. Thuần phục hoàn toàn đây là không đúng với hắn thông linh thú là con hổ, hắn thông linh thú chỉ có thể gọi là hợp tác hai bên cùng có lợi thôi, hắn chết thông linh thú không có chết. Còn thuần phục hoàn toàn là đã chấp nhận rằng đấy là chủ nhân của mình, nó sẵn sàng nghe lệnh của chủ nhân của nó hoàn tất kể cả lệnh đó khiến cho nó chết, và chủ nhân mà chết thì nó cũng chết.

"Xoẹt "

Một chiến lược đầu người cứ thế bay lên, máu tươi từ phía thân không ngừng tuôn ra. Nếu như bây giờ mà để ý kĩ thì trên khuôn mặt của lão giả là một biểu cảm không thể tin, hối hận, nghi hoặc.... Đủ mọi biểu cảm.

Có thể nói đến lúc chết lão giả cũng không thể hiểu được tại sao người thanh niên này lại có thể khiến cho một con thánh thú sẵn sàng thực hiện khế ước chủ tớ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước