THIÊN ĐẾ TRỌNG SINH ĐÔ THỊ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đế trọng sinh đô thị - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Không sợ gái ít chỉ sợ gái nhiều

Thiên Đế:"....."

Giờ khắc này Thiên Đế cũng phải im lặng, đây là cái hố,không chỉ là cái hố nhỏ mà còn là cái hố to đùng đào sẵn mà hắn nhảy vào.

"A..... A~~ Lạc Tiêu nhanh lên nga,ta muốn "

"Ân..... Chủ Nhân nhanh lên nga Tiểu Nhu muốn ~~ "

.......

Thiên Đế:"...... "

Giờ Thiên Đế có cảm giác khóc không ra nước mắt, muốn giải thích sao? Giải thích có khi cũng chẳng có ai tin. bây giờ trong lòng hắn cũng bắt đầu nghi hoặc nhân sinh,nghi hoặc rằng 99 kiếp này mình đắc tội một vị thần tiên nào đó mạnh hơn hắn,nhưng điều đấy có thể sao? Không! Điều đấy là không thể nào, không kể rằng hắn bây giờ mạnh nhất tam giới mà chỉ cần biết thần tiên nào trên Thiên Đình nhìn thấy hắn cũng phải kiêm kị 9 phần nào có ai dám tính kế hắn.

Và từ những kết luận trên Thiên Đế suy ra một nhân sinh mới:

"Cmn..... Không sợ không có gái, mà chỉ sợ gái nhiều quá bám dai không có bỏ "

Thiên Đế bắt đầu thở dài mở ra một đống tri thức mới mà có thể gây nên sự tức giận.... Không sự ghen tị của những anh em đang ngồi trước màn hình máy tính xem thiết phiến kết bạn với "Chị Ngũ".

"Hazzzz..... Nhân duyên ta thật là nhấp nhô "

Thiên Đế trong lòng oán giận thầm.
Nếu như bây giờ để những anh em kia mà biết suy nghĩ của Thiên Đế chắc chắn sẽ hận không thể một bàn tay bóp chết hắn " Cmn.... Ngươi như thế mà còn kêu nhân duyên ngươi nhấp nhô, nếu ngươi không muốn thì đưa ta á" nhưng đáng tiếc bọn hắn không phải thần tiên nên không biết được ý nghĩ của Thiên Đế.

"Xoẹt..... "

Lại một tiếng kêu thâm thúy vang lên, tiếng kêu mà có thể khiến cho anh em một trận tê dại còn tiểu đệ.... Haha... Có lẽ bọn hắn bây giờ cũng phải tụt rút vào tầm 3 cm.

Thiên Đế nghe thấy tiếng kêu này lại một trận tê cả da đầu hận không thể ngay lập tức chạy vào lôi ba người đào hố kia ra ngay lập tức giải thích sự hiểu lầm này.

Thiên Đế cổ bắt đầu hưởng ứng co rút lại nhìn về phía một bên tươi cười hiền lành Uyển Nhi,nếu như đây là một nụ cười bình thường thì có khi hắn còn cao hứng về phận đào hoa của mình, đằng này thì... Cmn có gì cười thì cũng có thể bỏ xuống đôi dao Nepan được không.

Đúng vậy Uyển Nhi không biết từ lúc nào đã đổi từ một cây kéo sang một đôi dao Nepan,vừa cầm trên mặt nàng vừa cười với một nụ cười vô hại.

Thiên Đế nhìn thấy Uyển Nhi như vậy vội vàng giải thích nói:"Uyển..... Uyển Nhi có gì hảo hảo nói chúng ta là người văn minh không nên động đến đao kiếm.... Ặc là không nên động đến dao kéo "

Thiên Đế bây giờ cư xử ở trong mắt Uyển Nhi có thể nói như là hình ảnh người chồng bị vợ bắt gian ngoại tình vậy.

Uyển Nhi nghe Thiên Đế giải thích mỉm cười quay sang Thiên Đế vẻ mặt vô hại nói:

"Nga..... Không có gì đây là dao dùng để gọt trái cây mà, phu quân muốn ăn quả gì thiếp gọt cho,Táo, Dứa, Lê hay là.....Chuối "

Vừa nói cô nàng vừa nhìn chằm chằm về phía đũng quần của Thiên Đế khiến cho Thiên Đế sau lưng cái áo đã thấm ướt mồ hôi lạnh, Thiên Đế trong lòng đang khẽ chửi " gọt ngươi muội à" nhưng Thiên Đế suy nghĩ vậy cũng không dám nói ra ngoài mà chỉ khẽ nuốt nước bọt nói:

"Nga.... Uyển Nhi, ta.... Ta không có muốn ăn hoa quả, có gì ngươi cất dao đi được không ta thấy dao sắc lắm cẩn thận kẻo đứt tay "

Uyển Nhi nghe vậy cũng không có nói gì mà chỉ khẽ mỉm cười tay cũng không có ý định cất đi đôi dao mà cứ lăm lăm cầm trên tay, mắt ngắm nhìn đũng quần của Thiên Đế.

"Nha.... Lạc Tiêu nhanh lên nha, ta đợi trong phòng ".

Giờ trong nhà Thiên Đế lại lòi ra một cái Trịnh Giảo Kim,giọng nói này là một giọng nói dịu dàng ngọt ngào nhưng hiện lên từng tia quen thuộc, đúng vậy Trịnh Giảo Kim ở đây cũng không có phải ai khác mà là Tống Giang, cô nàng này cũng không biết từ đâu lòi ra chạy vào trong nhà của Thiên Đế, bây giờ Thiên Đế cũng bắt đầu hoài nghi trong nhà mình có một cái truyền tống trận hoặc mỗi người có thể là một người bán tiên có năng lực phá vỡ hư không chạy thẳng vào nhà hắn.

Thiên Đế đã chuẩn bị tinh thần chạy vào trong nhà chỉ chờ Uyển Nhi động thủ là hắn ngay lập tức khóa cửa vào vọt thẳng vào trong phòng.

Uyển Nhi lúc này nghe thấy tiếng nói từ bên trong vọng ra vẻ mặt lạnh mỉm cười khẽ chuyển sang lạnh băng tay cầm đôi dao Nepan vọt thẳng về phía Thiên Đế. Thấy vậy Thiên Đế nhanh chóng đóng sầm cửa lại chân vận chuyển chân khí vọt thẳng vào trong nhà còn tại sao hắn không khóa cửa?... Ha.... Ha đừng đùa không thấy rằng một cái hố to đùng trước cửa kia là dk một tay nàng gây nên sao,nếu như hắn bây giờ khóa cửa cũng chẳng có trứng dùng nên hắn dùng cách nhanh - gọn - lẹ nhất là đóng cửa- chạy- tìm trợ giúp, còn vì sao hắn không đánh trả, đừng có đùa toàn chiếu kì chỉ 1 tầng chỉ có 2400 cân lực lượng không có thể gây nên được một cái hố to đùng như cô nàng có thể gây ra.

Chương 37: Thánh mù hiển linh

"Bành.."

"Lộc Cộc.."

Một tiếng kêu vang lên, nối tiếp theo sau là từng tiếng vỡ vụn,từng tiếng mảnh gỗ bắt đầu rơi xuống đất, cánh cửa bị lực đạo chấn đến vỡ tan.

Quả thật đúng như Thiên Đế sở liệu, Thiên Đế vừa kịp đóng cái cửa chạy chưa đến 5 giây đã bỉ Uyển Nhi một cánh tay cấp đập vỡ tan thành mảnh nhỏ, Thiên Đế nghe thấy tiếng cánh cửa vỡ tan người không tự chủ được đánh một cái rùng mình, cánh cửa này ai không biết nhưng hắn biết á, cánh cửa này chính xác được làm một loại cây manh tên là Thạch Diệp, đúng như tên loài cây này mới sinh ra đã có thể cứng hơn đá, mà độ cứng cũng theo tuổi tác của cây mà đề cao, loại cây này có thể nói được sắp xếp trong top 10 loài cây cứng nhất mà trên Thiên Đình thường hay sử dụng để làm kiến trúc.

Còn về phía cánh cửa mà vừa nãy Uyển Nhi vừa đánh vỡ vụn chính là loại gỗ này, có ít nhất 10 năm tuổi thọ.... Ha....ha đừng có khinh thường loại gỗ này còn non, 10 năm tuổi loại gỗ này ít nhất cũng phải ngạnh kháng được một đòn toàn lực của Khai Quan Kì,tương đương mới gần 15 000 cân lực đạo, chính loại gỗ này cũng đã từng để dùng chấn thủ thành trì trước 20 000 yêu binh mà không có một vết tổn hại nào, tuy trận chiến tranh đấy thất bại toàn thành trì thất thủ nhưng thất thủ là do bề ngoài thành trì không có chống đỡ nổi 20 000 yêu binh tiến công kết quả sụp đổ còn về phía cánh cửa thì không có một xíu tổn hại nào kể cả vết xước. Đây cũng đã chứng minh sự khủng bố của loại gỗ này, một mình một cây gỗ đối kháng 20 000 yêu binh hỏi xem có khủng bố không, mà cũng phải kể đến 20 000 yêu binh đấy không có một người nào có cảnh giới thấp hơn khai quang kì,thậm chí còn có ngay 1 vị kim đan cảnh tọa trần chỉ huy.

Mà tính theo lực phòng ngự của cây gỗ này có ít nhất cũng phải 100 tuổi, có thể chống được 20 000 yêu binh cùng một vị kim đan cảnh công kích đã có thể chứng minh sự khủng bố của nó mà đây cũng chưa phải giới hạn của cây gỗ này, phải biết cả cái thành trì sụp đổ mà cây gỗ vẫn không có một chút tổn hại nào, nếu không cả cái thành trì làm bằng loại gỗ này,..... Ha.... Ha.... Ta cho ngươi mời yêu vương đến cũng phải ngậm mồm vào mà chạy về,Còn bây giờ..... Cmn nguyên loại gỗ này cũng không có thể chắn nổi một kích của Uyển Nhi mà vỡ vụn thì phải biết một kích này lực đạo mạnh đến nỗi nào, ít nhất cũng phải có tầm 30 000 cân,đánh vỡ vụn á không phải đánh bay.
Thiên Đế lúc này nhìn thấy một đống mảnh vỡ cây gỗ lại một trận sởn hết cả da gà, người của hắn cũng không tự chủ được mà bắt đầu suy nghĩ xem nếu một kích này mà đập vào người hắn thì có bao nhiêu sảng á.......Cmn.... Có khi một kích này có thể khiến cho hắn sảng đến nỗi linh hồn bay về Thiên Đình tiếp tục công việc ngồi chơi xơi nước của hắn.

Điều đáng sợ là Thiên Đế vẫn không có nhìn thấy Uyển Nhi vận chuyển một chút chân khí nào, điều này chứng tỏ rằng Uyển Nhi chỉ bằng vào một tay lực lượng là có thể đập nát cánh cửa, đúng là hình người da thú mà, còn nếu muốn nói rằng Thiên Đế không có thể nhìn thấy nàng vẫn chuyển chân khí..... Ha.... Ha đừng đùa, đừng có mà quên Thiên Đế giờ mới là toàn chiếu kì một tầng nhưng linh hồn hắn lại là của một vị "siêu việt tiên nhân " 98 kiếp dưới cảnh giới này đừng có ai có thể giấu diếm được qua mắt hắn.

Thiên Đế giờ đầu cũng không có quay lại, chân bắt đầu toàn lực vận chuyển chân khí chạy vào trong nhà lôi Băng Băng ba người ra giải thích, hắn cũng không có muốn mới trọng sinh được 2 ngày đã bị chết hồn phiêu lên Thiên Đình đâu, điều đấy có bao nhiêu mất mặt á.
Thiên Đế người đã toàn lực vận chuyển chân khí chạy vào trong phòng nhưng đằng sau Uyển Nhi cũng không phải dạng vừa, khoảng cách cũng đang không ngừng bị cô nàng rút gọn lại.

Sau 10 phút.

Thiên Đế chạy mệt giờ đã sắp khóc á, cmn... Hắn chạy sắp mọi nơi bồn tắm, phòng ngủ, ban công, phòng bếp.... Nhưng vẫn không có tìm thấy phòng khách á. Mà điều đặc biệt khiến cho Thiên Đế nghi ngờ là Chân Khí trong người Thiên đình Đế không có cảm giác được một tia nào khô kiệt, phải biết thường thường toàn chiếu kì mà vận chuyển chân khí chạy như Thiên Đế đừng có nói là 10 phút, có khi 5 phút đã ngay lập tức nằm liệt trên sàn rồi, điều này cũng đã chứng mình được công pháp chí tôn nghịch thiên.

......

Sau 20 phút.

Thiên Đế vẫn hết tốc độ mà chạy, đầu óc của hắn cũng không biết nên dùng từ gì để hình dung tình cảnh lúc bấy giờ, phòng vệ sinh 3 vòng, phòng bếp 2 vòng, phòng tắm 5 vòng..... Thật là Cmn.... Thánh mù đường, nếu như bây giờ có ai đi qua nhìn thấy Thiên Đế bộ dạng này cũng phải hoài nghi hắn xem hắn có chính xác là chủ nhà hay không.....Chứ....Cmn nó hỏi xen trên đời có ai chạy trong nhà mình mà bị lạc đường hay không.

Chương 38: Nàng?

Thiên Đế sau khi chạy 20 phút mặt không tự chủ được mà hiện lên vẻ mộng bức, lần này hắn chạy đúng là đã đủ 10 vòng quanh nhà kết quả vẫn không có tìm thấy phòng khách..... Hazzzz... Bất đắc dĩ à.

Thiên Đễ nhìn đằng sau lưng Uyển Nhi chạy đuổi theo hắn lại một trận cảm thán," người ta thường đuổi theo gái, giờ thì tốt gái đuổi ngược hắn"nhưng cảm giác bị đuổi ngược này thật là... Cmn....kì quái,hỏi xem nếu ngươi là một người đàn ông mà bị một người con gái vác đôi dao đuổi theo thì cảm giác như thế nào.

"Cạch"

Thiên Đế người không tự chủ được bắt đầu đổ xuống đất, Thiên Đế bắt đầu bạo thô chửi.

"Cmn"

"Uỳnh"

Thiên Đế giờ cả người đã nằm trên mặt đất,giờ Thiên Đế cũng không tự chủ được bắt đầu hoài nghĩ nhân sinh, có ai giống như hắn vừa mới mở mắt ra là bị gái đuổi sát theo đuôi hay không?. Thiên Đế giờ cũng bắt đầu nghi hoặc rằng hôm nay mình bị thần xui xẻo bám đuôi.

"Á"

"Rầm"

Thiên Đế đang cảm thán thì một tiếng kêu êm tai vang lên, hắn nằm dưới đất thì cảm giác một trận da thịt mềm mại bỗng bổ nhào lên lồng ngực hắn.

"Ân"

Thiên Đế cảm giác thấy tiếng kêu cúi người xuống thì thấy không phải ai khác đó chính là Uyển Nhi, nhưng điều khác biệt là cô nàng giờ đang nằm im trong lồng ngực hắn. Nhìn thấy mỹ nhân nằm trong lồng ngực mình, Thiên Đế cả người cũng không biết nên khóc hay nên cười.

"Xoẹt "

Thiên Đế đang nằm dưới đất cả người bỗng có một loại dự cảm không lành, đầu hắn không tự chủ được mà né sang bên trái.

"Cạch"

"Rầm"

Thiên Đế vừa né cái đầu sang bên trái thì một con dao găm xuống, dí sát ngay gần mặt hắn,Thiên Đế thấy vậy lại một trận tê cả da đầu, người hắn bây giờ cũng không khỏi cảm thán. "Phù..... May mà linh cảm tốt nếu không thì giờ mình đã trên Thiên Đình ngồi chơi xơi nước tiếp thêm 100 năm"

Thiên Đế nghĩ đến cảnh nếu là hắn lần này độ kiếp thất bại, mặt không khỏi hiện lên một vòng bi thương, trong lòng không khỏi nhớ đến một khuôn mặt mĩ lệ, thân mặc áo trắng lặng im nằm trong ngực hắn, cả người trắng bệch, trên khuôn mặt mĩ lệ đấy treo lên một nụ cười mĩ mãn dính thêm một tia máu. Nhớ đến thân ảnh này Thiên Đế trái tim không ngừng thắt lại, cảm giác như bị hàng ngàn mũi tên đâm vào vậy.

"Thường Nhi, ta nhớ ngươi "

Thiên Đế trong lòng hắn khẽ nói thầm mắt lúc này không tự chủ được mà rớt ra một hàng lệ,nếu như trên Thiên Đình mọi người mà thấy Thiên Đế cũng có một mặt này kiểu gì cũng phải trợn mắt há hốc mồm.

"Nga.... Lạc Tiêu ngươi đau lắm không"

Thiên Đế người đang rơi vào dòng hồi ức bị Uyển Nhi trong ngực gọi tỉnh lại, khẽ cười trả lời nói:

"Nha.... Ta không sao,ngươi giờ đứng dậy đi"

"Nga"

Uyển Nhi nghe thấy Thiên Đế nhắc nhở mới bừng tỉnh lại mặt đỏ lên ngại ngùng đứng dậy. Uyển Nhi sau khi đứng dậy Thiên Đế mới bắt đầu từ dưới đất bò lên, nhưng giờ khuôn mặt của hắn cũng bắt đầu không giống nhau mà ẩn hiện lên từng tia thương cảm, nếu như giờ mà có người chú ý nói thì cũng sẽ cảm giác được Thiên Đế khí chất cũng không có mạnh như mọi ngày mà đã bị suy yếu đi 5 phần.

Uyển Nhi lúc này mặt đỏ bừng đứng một bên, đầu giờ đã cúi sát thấp xuống phía bộ ngực, lâu lâu ngấng đầu nhìn lên phía Thiên Đế, Nhưng khi nhìn đến Thiên Đế Uyển Nhi người cũng cảm giác được Thiên Đế lúc này không giống như lúc bị mình đuổi, người không tự chủ được tiến xát lại gần lấy tay xoa xoa giọt lệ gần khóe mắt của Thiên Đế, vẻ mặt hiện lên tia ôn nhu nói:

"Lạc Tiêu, ngươi có đau lắm không "

Cảm nhận được bàn tay mềm mại cùng ôn nhu của giai nhân Thiên Đế chỉ khẽ lắc đầu khuôn mặt treo lên một mạt miễn cưỡng mỉm cười nói:

"Không có chuyện gì, chỉ là nhớ lại về một vài truyện cũ mà thôi "

Uyển Nhi nghe thấy Thiên Đế nói vậy trong lòng lại hiện lên một mạt chua xót, tuy nàng không biết trong lòng Thiên Đế là chuyện gì nhưng có 80 phần trăm là liên quan đến phụ nữ, bản năng phụ nữ của nàng cảm giác được trong lòng Thiên Đế có một vết rách bi thương rất khó để vá lại, nàng trong lòng không khỏi hiện lên từng lần tự trách mình, nàng trách nàng không có gần Thiên Đế những năm gần đây, nàng tự trách rằng nàng không có thể bên cạnh Thiên Đế lúc buồn.

Trầm mặc một lúc Uyển Nhi khẽ mở miệng hỏi:

"Là chuyện liên quan đến nàng phải không? "

"Nàng "

Thiên Đế người không tự chủ được mà bật thốt ra,nhưng sau đó thì im lại, hắn khẽ lắc đầu nói:

"Nàng chưa xứng đáng để ta thương tâm ".

Nói đến đây Thiên Đế người dường như biến thành một người khác, cả người khí chất không có từng tia tang thương nữa mà là sát khí. Khi nhắc đến người kia Thiên Đế không có tự chủ được mà nghiến răng lại hận không thể ngay lập tức giết chết.

Uyển Nhi nghe thấy Thiên Đế nói vậy người cũng sửng sốt trong lòng ngạc nhiên khẽ lấn bẩm nói:

"Không phải nàng chẳng nhẽ là có người khác thương tổn đến hắn,không.... Không được ta không cho phép ai thương tổn đến hắn,hắn là của ta ai thương tổn đến hắn ta quyết định phải diệt cả nhà của kẻ đó "

Vừa lẩm bẩm Uyển Nhi người cũng không tự chủ được mà hiện lên từng hàng sát khí.

Chương 39: Đây là tin tức tốt?

Thiên Đế đứng một bên cũng không có để ý đến sự khác thường của Uyển Nhi, dù sao bằng ấy sát khí cô nàng tỏa ra cũng không có lọt nổi Thiên Đế mắt xanh.

"Xụp....."

"Rộp.... Rộp"

Thiên Đế nghe thấy tiếng động lạ khẽ nhíu mày,trong lòng hiện lên nghi hoặc khẽ lẩm bẩm:

"Ukm.... Tiếng gì vừa vang lên? "

"Xụp"

"Rột Rột"

Thiên Đế vừa lẩm bẩm xong tiếng kêu lại vang lên, nghi hoặc hắn bắt đầu bám theo một bên đi theo nơi phát ra tiếng kêu, bỏ lại Uyển Nhi một người đằng đằng sát khí đứng đấy đang suy tư việc gì đó.

"Xụp"

Thiên Đế theo tiếng vang sau tầm 30 giây thì bước vào căn phòng khách, trong phòng cả 3 người đang ngồi nói chuyện xì xụp uống trà,một bên Tiểu Nhu thì đang cầm một gói bim bim ăn. Thấy cảnh này Thiên Đế lại một trận vô ngữ,lúc này tiếng nói từ phòng cách vang ra.

"Băng Băng muội muội,bên ngoài không nghe thấy tiếng ồn nữa hảo kì quái á"

"Lâm Hình tỉ tỉ, tỉ yên tâm đi Thiên Đế hắn là thánh mù đường màcũng chẳng có kiếm được căn phòng này đâu "

"Ukm,muội nói đúng, Tiểu Nhu chúng ta tiếp tục kêu, kêu xong tỉ cho ngươi thêm một gói bim bim nữa "

Vừa nói cô nàng vừa lấy ra một gói bim bim đưa ra một bên chảy nước miếng Tiểu Nhu.

"Nha...... Tỉ tỉ,giờ chúng ta bắt đầu nga,xong nhớ cho Tiểu Nhu gói bim bim nha"

Khẽ lau khóe miệng nước miếng Tiểu Nhu vẻ mặt ngây thơ vô số tội quay về phía Lâm Hình nói, phối hợp với là một bàn tay nhanh như chớp giật đi trong bàn tay Lâm Hình gói Bim Bim.

"Ukm... Tiểu Nhu yên tâm, xong việc tỉ tỉ thưởng cho ngươi thêm gói bim bim"

Lâm Hình vẻ mặt khẽ mỉm cười nói.

"Nha... Hình tỉ vạn tuế, Tiểu Nhu bắt đầu kêu lên đây "

Tiểu Nhu vẻ mặt kích động khóe miệng không ngừng chảy ra nước miếng nói.

Thiên Đế:.....
Thiên Đế đứng bên ngoài một trận vô ngữ,trong lòng khẽ chửi thầm:

"Ngươi này là vi phạm pháp luật, vi phạm pháp luật đấy được không, đây là tội dụ dỗ trẻ em ngươi có biết không. Mà không đúng, tại sao Tiểu Nhu lại biết ăn bim bim,hảo kì quái á"

Thiên Đế trong lòng vừa nghĩ như thế tay không ngừng xoa xoa đầu, giờ hắn có cảm giác như ông tăng xoa xoa cái đầu của mình vậy.

"Chờ tí,không đúng! Ta bị truy đuổi lúc nãy đến giờ mà bọn hắn vẫn ở trong ngồi chơi ăn bim bim uống trà, ta đây có được gọi là lao vào hố hay không?, không được phải mau chạy vào ngăn chặn ngay lập tức, nếu không đệ đệ của ta có thể sẽ phải một lần bỏ mình đi ra bên ngoài tha hương "

Vừa nghĩ thầm, Thiên Đế vừa nhớ lại tình cảnh bỉ Uyển Nhi cầm đôi dao truy đuổi lại cảm giác tê hết cả da đầu.

"Dừng, dừng lại cho ta.Băng Băng ngươi muốn bị gia pháp trừng trị đúng hay không "

Thiên Đế da đầu tê dại, vội vàng chạy vào ngăn cản Băng Băng. Băng Băng nghe thấy Thiên Đế nói vậy khóe miệng hiện lên nụ cười thần bí khẽ chổng mông lên khiêu khích nói:

"Chủ nhân...... Từ từ nha Băng....Băng Băng đau nha "

Vừa nói khuôn mặt cô nàng vừa hiện lên vẻ ủy khuất,Thiên Đế lúc này nhìn trình độ diễn phim Ảnh Đế của Băng Băng lại một trận vô ngữ.

"Gia pháp trừng trị nha, phu quân hảo biến thái á"

Lâm Hình nhìn bộ dạng ủy khuất của Băng Băng mặt khẽ mỉm cười mà nụ cười này cảm giác có cũng như không khẽ nói, chính xác là cô nàng này bị trình độ ảnh đế cấp lừa gạt.

Thiên Đế:........

"Băng Băng này, ngươi cô nàng có chính xác là người hầu của ta không, hay ta làm gì có lỗi với ngươi. không đúng á ta đối với ngươi rất tốt nha ngươi tội gì phải hố ga như vậy "Thiên Đế nhìn Lâm Hình đánh một cái rùng mình nói, trong lòng hắn giờ đang hận chết Băng Băng.

"Cái gì gia pháp trừng trị là cấm túc có được hay không, là cấm túc. Ngươi lôi cái mông ra làm gì người ta nhìn hảo,hiểu lầm á."

Băng Băng không biết được ý nghĩ của Thiên Đế trong lòng, mà nghe đùi câu hỏi Thiên Đế đặt ra vẻ mặt ngây thơ nói:

"Thiên Đế nha, nhân gia hảo ngại ngùng á. Ngươi đối với nhân gia rất tốt, nhân gia đêm nào cũng mong ngươi nha"

Thiên Đế:.......

"Thiên Đế ngươi....... Hảo ngoại tình á"

Lâm Hình nghiến răng nghiến lợi nói, Thiên Đế lúc này tê cả da đầu khẽ sử dụng tuyệt chiêu cuối "đánh võng đại pháp" nói:

"Nha Lâm Hình giỏi nha,ngươi giờ đến nhà ta có chuyện gì nha"

Nghe thấy Thiên Đế đánh chống lảng,Lâm Hình không biết khẽ gõ đầu vẻ mặt đáng yêu nói:

"Nha, ngươi xem nhân gia tí thì quên truyện đến đây nha.Nhân Gia giờ có một tin tốt và một tin xấu phu quân muốn nghe tin nào nhất nha"

Thiên Đế nghe và nghi hoặc nói:

"Hôm nay tâm tình ta đang xấu nghe tin tốt trước đi ổn định lại tâm tình.

"Vậy Nha"

Lâm Hình gật gật đầu bắt đầu nói:

"Tin tốt là, từ bây giờ chúng ta có thể ở gần nhau,ta là hàng xóm mới ở biệt thự bên cạnh, à đúng rồi ta cũng mới chuyển trường sang cùng phu quân nha"

Lâm Hình vừa cười hì hì vừa nói.

Thiên Đế:........

Nghe xong tin Thiên Đế vô ngữ trong lòng hiện lên vẻ nghi hoặc nói thầm:

"Ngươi nha, đây chắc chắn là tin tức xấu, chắc cô nàng nghe nhầm nói tin tức xấu trước đi"

Chương 40: Ngươi nhớ sao?

Thiên Đế nghe Lâm Hình nói vậy khẽ ho khan nói:

"Khụ..... Khụ ngươi chắc đây là tin tức tốt? "

"Đúng vậy nha, ta có thể ở bên cạnh ngươi 24/24 giờ, đây chắc chắn là một tin tức tốt "

Lâm Hình vừa nói vừa nâng li trà lên uống, vẻ mặt hồn nhiên như kiểu nói Được Ở Gần Ta Là Tin Tức Tốt.

Thiên Đế nhìn Lâm Hình một mặt này, một trận vô ngữ khẽ lắc đầu trong lòng hiện lên từng đợt từng đợt suy nghĩ:

"Ngươi đây là giám sát ta, giám sát ta có được hay không ".

Thiên Đế khẽ thở dài lắc lắc đầu quay sang Lâm Hình hỏi về tin tức xấu:

"Thế còn tin tức xấu là gì ngươi nói xem"

Lâm Hình nghe thấy Thiên Đế hỏi về tin tức xấu tay đặt li trà xuống vẻ mặt nghiêm túc nói:

"Chuyện này ta nghĩ chỉ có ngươi,ta cùng Băng Băng, Tiểu Nhu được biết thôi, còn về cô nàng ở bên ngoài ta nghĩ không được phép biết ".

Thiên Đế nghe vậy vẻ mặt nghiêm trọng lên quay sang Lâm Hình khẽ cẩn thận hỏi:

"Chuyện này nghiêm trọng như vậy? "

"Ân"

Lâm Hình gật gật đầu vẻ mặt nghiêm trọng.

Lúc này đứng bên ngoài Uyển Nhi vẻ mặt kiên định khẽ hét vào trong phòng:

"Lạc Tiêu, ta đi đây tối nay 9 giờ ta về "

Nói xong cô nàng chạy vọt ra ngoài cửa bay lên hướng phương hướng phía Bắc biến mất, vừa bay cô nàng vừa khẽ lẩm bẩm nói:

"Lý gia,ta không biết ngươi làm sao đắc tội Lạc Tiêu, nhưng ngươi đã đắc tội Lạc Tiêu khiến hắn không vui nên ta quyết định phải diệt ngươi"

Vừa lẩm bẩm cô nàng vừa biến mất khỏi phía Bắc, lúc này ở bên trong phòng Thiên Đế vẫn còn không biết có người vì hắn mà chuẩn bị đi diệt một đại gia tộc mà vẻ mặt nghiêm trọng quay về phía Lâm Hình nói:

"Lâm Hình, nàng đi rồi ngươi kể xem"

"Ân"

Lâm Hình đặt li trà xuống vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Thiên Đế khẽ hỏi:
"Lạc Tiêu, ngươi còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau hay không "

Thiên Đế nghe Lâm Hình hỏi vậy khẽ trầm tư hiện lên từng đợt kí ức gật gật đầu nói:

"Ta nhớ lúc gặp ngươi là tầm 500 năm trước thì phải, ta nhớ rõ lúc đấy ngươi vẫn còn là Thánh Nữ của Hồ Tộc"

Lâm Hình nghe Thiên Đế nói vậy khẽ gật đầu, từng đợt kí ức bắt đầu hiện lên.

.....

525 năm trước,địa điểm Yêu Vực,phòng nghị sự Hồ Tộc.

"Đùng"

"Ta phản đối việc hôn sự này, các vị trưởng lão ngươi muốn ôm đùi của bọn hắn Hổ tộc, ta phản đối với tư cách là thánh nữ Hồ Tộc "

Trong phòng nghị sự một thiếu nữ xinh đẹp khuôn mặt hiện lên một vòng mĩ lệ cùng kiên quyết tức giận,dưới chân là một vòng mảnh vỡ gỗ, xung quanh là 12 người đầu tóc bạc,từng người hiện lên một vòng khí thế nghiêm nghị vẻ mặt nghiêm trọng nhìn về phía người Thiếu Nữ.

"Ta không biết, việc hôn sự này đã được chúng ta thông qua,hoặc là ngươi kết hôn với tam hoàng tử của hổ tộc, hoặc là em gái ngươi,ngươi tự chọn một người đi"

Một vị lão giả mặc áo bào trắng khẽ đứng dậy gắt gao uy hiếp nói.

"Ngươi nói gì đại trưởng lão, ai cho các ngươi tự mình định việc hôn sự của ta. Cha ta đã giao cho ta vị trí gia chủ này không nhẽ các ngươi muốn làm trái lệnh của tộc trưởng phản bội Hồ Tộc "

Thiếu Nữ hai bàn tay nắm chặt khẽ nghiến răng mắt gắt gao nhìn về phía lão giả."Ha.... Ha ngươi nói Lâm Chấn Thiên, hắn giờ đang ở dưới suối vàng, ngươi đừng có động một tí là lôi hắn ra, việc hôn sự này chúng ta đã định rồi vì Hồ Tộc lớn mạnh ngươi phải hi sinh vì cả gia tộc "

"Lớn mật, ngươi cái lão thất phu. Uổng công cho cha ta đã tin tưởng ngươi đưa ngươi lên làm đại trưởng lão "

Thiếu nữ tức giận, sau lưng hiện lên một vòng 9 cái đuôi, tai thú như hai tai cáo bắt đầu chìa ra. hai tay hiện lên hai đôi móng vuốt bắt đầu đánh hướng lão giả.

"Hừ.... Trò mèo đòi đánh bại ta,nực cười "

Người lão giả khẽ cười lạnh, hai tay kết thành hai thủ ấn phản đánh về phía người Thiếu Nữ.

"Oành "

Người Thiếu Nữ cùng Trưởng lão đánh vào nhau tạo thành một đợt rung trấn. Người thiếu nữ bị phản trấn bay dính vào tường bắt đầu hôn mê.

"Phụt"

Lão giả dính chưởng ấn lùi lại 2 bước chân, miệng khẽ phun ra từng tia máu tươi vẻ mặt băng lãnh quay về phía 11 vị trưởng lão nói:

"Các ngươi đem nàng bắt lại, đưa người canh ngoài phòng không cho ra ngoài nửa bước. Tu vi nàng đã bị ta phong ấn, ngày mai hổ thiếu sẽ đến "

Nói xong lão giả đi ra ngoài phòng nghị sự bỏ lại 11 vị trưởng lão, lúc này một vị lão giả mới ra khẽ thở dài nói:

"Hazzz..... Nhị đệ đem nàng về phòng đi "

"Đại ca chẳng nhẽ chúng ta không có cách nào khác hay sao. Đại trưởng lão đây là có ý đồ sát nhập Hồ Tộc với Hổ Tộc "

"Đúng vậy lão tam, ta thấy việc liên hôn này là để Hồ Tộc bị Hổ Tộc bắt sai bảo. Dù sau này không có bị sát nhập chúng ta cũng không có thoát khỏi bị diệt tộc "

"Đúng vậy "

"Đúng vậy "

.......

Vị lão giả nhìn mọi người như vậy khẽ thở dài nói:

"Hazzzzz..... Chúng ta không có cách đối kháng, từ lúc tộc trưởng chết là chúng ta đã có nguy cơ bị những tộc khác thôn phệ rồi. Nếu không phải Hổ Tộc chúng ta cũng bị những tộc khác thôn phệ, chỉ là việc sớm hay muộn thôi "

Lão giả vẻ mặt già nua đi 10 tuổi, mặt đã hiện lên nhiều nếp nhăn, nếu như bây giờ có người để ý thì tay vị lão giả giờ đã nắm chặt đến nỗi móng tay đâm xuyên qua da thịt, từng giọt máu nhẹ nhàng chảy xuống.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau