THIÊN ĐẾ TRỌNG SINH ĐÔ THỊ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đế trọng sinh đô thị - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tô Bá

Tô Triết lúc này gượng cười quay về phía Thiên Đế trả lời:

"Tiên sinh ngài không cho ta địa chỉ ta làm sao gửi xe,hay bây giờ ngài dùng xe đi luôn, ta còn kêu nhân viên phục vụ đem đến "

Thiên Đế nghe vậy vẻ mặt bừng tỉnh quay về Tô Triết nói:

"Vậy hả, ngươi gọi phục vụ viên đem xe đến luôn đi ta thử đi luôn "

Tô Triết nghe vậy vội vàng lôi điện thoại ra gọi người phục vụ viên đem xe đến:

"Alo, ngươi đem xe đến...... "

Gọi xong Tô Triết vui cười quay về phía Thiên Đế nói:

"Tiên sinh,xe ngài một lúc nữa sẽ được đem đến, về biển số xe ngài cứ yên tâm công ty đã làm xong cho ngài"

Thiên Đế nghe vậy cũng không nói gì mà gật gật đầu.

Lúc này Tống Giang đứng một bên chết lặng,một lúc lâu sau mới phục hồi lại tinh thần quay về phía Tô Triết nói:

"Tô Bá ngài chuyện này là thế nào? ".

Tô Triết giờ đang vui cười nói chuyện với Thiên Đế nghe thấy Tống Giang lời nói quay lại trả lời:

"Gianh Nhi, ta đưa xe đến đây cho vị tiên sinh này "

"Tiên sinh "

Tống Giang nghe vậy khẽ nhíu mày nhìn về phía Thiên Đế.

Thấy Tống Giang như vậy Tô Triết vui cười quay về phía Thiên Đế giới thiệu Tống Giang:

"Tiên Sinh,xin giới thiệu với ngài đây là cháu gái của tôi tên là Tống Giang "

"Tống Giang,đây chính là vị Tiên Sinh vừa mua xe ở cửa hàng của ta "

Mà lúc này Thiên Đế nghe thấy Tô Triết giới thiệu về Tống Giang đầu bắt đầu lục lọi ký ức tìm kiếm xem có ai tên Tống Giang không.

Tống Giang lúc này nghe thấy Tô Triết giới thiệu Thiên Đế người cũng chết lặng, phải biết thường thường Thiên Đế trong mắt nàng chỉ là tên nghèo điểu ti thôi giờ lại có tiền mua xe ở cửa hàng của nàng, hỏi nàng sao tiếp nhận được.

"Giang Nhi, ngươi làm sao vậy chẳng nhẽ ngươi quen biết vị tiên sinh này? "Tô Triết thấy Tống Giang ngơ ngác nhìn về phía Thiên Đế nghi hoặc hỏi.

Mà Tống Giang nghe Tô Triết gọi giật mình tỉnh lại mặt hơi ửng đỏ ghé vào tai Tô Triết nói thầm.

"Tô Bá đây chính là người mà cháu kể với bác "

Tống Giang giờ đã xác định kể cho Tô Triết về Thiên Đế, dù sao nàng vẫn yêu hắn dù giàu hay nghèo.

Tô Triết nghe vậy vẻ mặt giật mình nhìn về phía Thiên Đế mắt dò xét từ đầu đến cuối, cảnh này nhìn rất giống như nhạc phụ dò xét con rể vậy.

Sau một lúc dò xét Tô Triết mới nghi hoặc quay về phía Tống Giang nói:

"Giang Nhi ngươi nói thật sao,nhưng ta nghe ngươi kể là hắn nghèo lắm mà sao ta thấy ngươi kể chẳng giống gì vậy "

Tống Giang nghe vậy mặt ửng đỏ gật gật đầu trả lời:

"Tô Bá ta thật sự thích hắn, nhưng..... "

Tô Triết không đợi Tống Giang nói hết câu bắt đầu cười cắt đứt Tống Giang nói:

"Ha....ha Giang Nhi ngươi nếu thích hắn thì phải cố gắng theo đuổi hắn đi không thì sẽ tuột mất khỏi tay "

Tống Giang nghe vậy người khẽ giật mình, phải biết Tô Bá đợt trước nghe nàng kể về Lạc Tiêu thì cật lực phản đối bây giờ nghe Tô Bá đồng ý nàng sao có thể tin được, nàng khẽ quay về phía Tô Triết hỏi xác nhận. "Tô Bá ngài nói gì ta không nghe rõ á"

Tô Triết nghe Tống Giang hỏi mặt trang nghiêm nói:

"Giang Nhi ta nói ngươi cố gắng theo đuổi hắn đi"

"Nhưng..... Nhưng còn về việc hôn ước "

Tống Giang nghe Tô Triết xác định người vui mừng nhưng nhớ về việc mình còn có hôn ước vẻ mặt cũng trầm xuống.

Mà Tô Triết nghe thấy Tống Giang nhắc đến hôn ước cũng sảng khoái nói:

"Yên tâm đi,nếu là hắn ta không phản đối. Còn về việc hôn ước ta về nhà nói cho gia gia ngươi lập tức hủy bỏ,ta tin gia gia ngươi nghe về hắn cũng đáp ứng ta"

Tống Giang nghe vậy cũng vui mừng lên nhưng nhớ về thái độ của Tô Triết càng ngày càng nghi hoặc quay sang hỏi:

"Tô Bá ngươi nói cho ta biết một điều được không? "

Tô Triết nghe vậy vui cười quay sang Tống Giang nghi hoặc hỏi:

"Giang Nhi ngươi còn gì cần hỏi, nếu như là về việc hôn ước ngươi cứ yên tâm ta sẽ giúp ngươi hủy bỏ"

Tống Giang nghe vậy khekhẽ lắc đầu mặt nghi hoặc nhìn về phía Tô Triết nói:

"Không.... Không phải về chuyện này, cháu chỉ muốn biết rằng tại sao bá lại đồng ý cho cháu cùng với hắn,cháu nhớ lần trước cháu kể cho bá,bá cật lực phản đối mà "

Tô Triết nghe vậy cũng chỉ vui cười nói thầm với Tống Giang:

"Ta nói rồi không từ chối, ai bảo đợt trước ngươi kể về hắn không đúng sự thật nên ta mới từ chối"

Tô Triết đúng vậy mớiđầu nghe Tống Giang kể về Thiên Đế là một người học sinh nghèo không có gia thế cha mẹ chết sớm nên hắn mới cật lực từ chối. Còn bây giờ hắn cũng biết về mặt tài chính của Thiên Đế rồi nên cũng không có từ chối mà ngược lại còn sẵn sàng ủng hộ.

..........

Mà lúc này đứng một bên Thiên Đế cũng im lặng nhìn Tống Giang cùng Tô Triết to nhỏ thì thầm với nhau, khẽ quay về phía Băng Băng nói:

"Băng Băng ngươi có biết hay không bọn hắn đang nói chuyện gì? "

Chương 27: Không tiêu đề

Băng Băng nghe Thiên Đế hỏi mặt giả nai lắc lắc đầu giả vờ không biết nhưng trong lòng đã khẽ cười thầm,không phải là cô nàng không nghe thấy mà là ngược lại. Cô nàng nghe thấy nhưng không thèm nói cho Thiên Đế mà đứng ngoài xem kịch.

Thiên Đế thấy Băng Băng lắc đầu cũng không có nghi ngờ mà gật đầu tin tưởng. Nếu như Thiên Đế lúc này mà biết ý nghĩ của Băng Băng mắt cũng phải trợn tròn ngoài miệng chửi "Băng Băng ngươi thật là hắc ".

"Bíp "

Tiếng còi xe ô tô vang lên, Tô Triết đang đứng nói truyện cùng Tống Giang nghe thấy tiếng xe cũng quay lại nhìn.

Đúng vậy xe này chính xác là xe của Thiên Đế lúc mua ở cửa hàng chưa đem đi,vừa lúc nãy Tô Triết gọi điện thoại đem đến.

Mà mọi người xung quanh nghe thấy tiếng còi xe cũng quay lại nhìn, khi nhìn thấy chiếc xe mắt bắt đầu trợn tròn miệng không khỏi cảm thán.

"Ui..... Cmn Lamborghini bản hạn lượng nói ta không phải mắt mù đi "

"Ngọa Tào,xe này ta chỉ thấy trên mạng thôi giờ thì được chứng kiến thật đẹp "

"Không phải đâu chỉ là chiếc xe thôi bọn ngươi tại sao phải cảm thán như vậy, ta không bao lâu nữa sẽ mua một xe giống như vậy "

Một người thanh niên trên dưới mặc bộ quần áo không có nhãn hiệu chân đi dép tổ ong nhìn thấy mọi người cảm thán bắt đầu nhảy ra ngoài chém gió.

Mà mọi người xung quanh nghe thấy cậu thanh niên nhảy ra chém gió quay lại nhìn mắt lộ ra vẻ khinh thường nói:

"Ngươi biết chiếc xe này giá bao nhiêu không mà đòi ra ngoài đây chém bức "

"Ta không biết, nhìn loại này chẳng giống mấy cái xe giá 5 000 khối sao, ngươi nghĩ ta không mua được "

Cậu thanh niên khinh thường nói.

Mà mọi người đứng ngoài nghe cậu thanh niên nói mắt hận không thể lên vả cho hắn một phát tát, hỏi thử xem một chiếc Lamborghini bị ví như chiếc xe 5 000 khối hỏi bọn hắn sao chịu nổi.

Cậu thanh niên lúc này để ý được ánh mắt của mọi người mặt cũng nghi hoặc hỏi:

"Không phải sao?"

Lúc này một cậu thiếu niên nhảy ra mắt như nhìn một kẻ ngốc bắt đầu giới thiệu về xe:

"Ngươi là ngu ngốc hay giả bức, chiếc xe này ngươi biết là gì không mà ví nó như hàng xe nát kia "Cậu thanh niên nghe vậy mặt mộng bức lắc lắc đầu.

Thấy vậy cậu thiếu niên khinh thường hừ lạnh nói:

"Hừ.... Ngu ngốc ngươi không biết để ta giới thiệu cho. chiếc xe này là chiếc Lamborghini bản hạn lượng trên thế giới có còn không đếm đến được trên đầu ngón tay,chiếc xe này có thể chống được đạn,có khi còn chống được một vài vụ nổ nhỏ. Kính xe được làm bằng kính ép công nghiệp có thể chống được áp lực từ 5000 - 12000 kg là loại kính ép công nghiệp mà loại đạn súng ngắn bình thường còn lâu mới xuyên thủng được. Còn về giá cả... Ha.... Ha chiếc xe này phải từ 500 triệu trở lên ngươi có khi cả đời cũng không kiếm được "

Nghe thấy cậu thiếu niên kia khinh thường mình cậu thanh niên mặt không khỏi đỏ lên mặt cúi gằm xuống đất.

Thấy cậu thanh niên kia không nói gì nữa cậu thiếu niên khinh thường quay đi mắt nóng bỏng nhìn về phía chiếc xe.

"Cạch"

Tiếng cửa xe mở ra,một người thiếu nữ mặc bộ đồ công sở đi xuống, tóc xõa ngang vai màu đen nhánh mặt nhìn trông mới 17- 18 tuổi.

Thấy người thiếu nữ đi xuống người xung quanh đứng xem bắt đầu vây vào xung quanh mắt nóng bỏng nhìn về phía nàng thoạt nhìn như con hổ đi săn trông thấy con mồi vậy hận không thể ngay lập tức lao vao đẩy xuống.

"Cô nương đây là số điện thoại của ta có gì cứ alo qua ta sẽ đến ngay "

"Ngươi biến, cô nương đừng nghe hắn nói linh tinh đây là số điện thoại của ta có gì cứ gọi qua "
........

Người thiếu nữ kia bị vây quanh bởi mọi người mặt áy náy ấp úng nói:

"Ta..... Ta..."

Đúng lúc đang ấp úng Tô Triết đi đến lấy tay cắt ra đường ngăn cản nói:

"Mọi người bình tĩnh "

Mọi người đang vây quang ồn ào đâu có nghe được tiếng của Tô Triết ngăn cản bắt đầu lấy tay qua đẩy quay lại mặt hung dữ nói:

"Cút..... Cấm chen hàng "

" Cmn ngươi chen hàng cái gì cút ra đằng sau "

.......

Tô Triết đứng lên ngăn cản mọi người bị đẩy ra dập mông xuống đất mặt đỏ bừng tức giận nhìn xung quanh chửi:

"Cmn ai đẩy ta,ngươi tin không ta gọi công an đến đây bắt ngươi "

Mà mọi người bị Tô Triết uy hiếp mắt căn bản nhìn như không thấy vẫn cứ lao nhao bu về phía người Thiếu Nữ.

Người Thiếu Nữ kia mới đầu thấy Tô Triết khi đến mắt khẽ hiện lên vẻ vui mừng nhưng thấy Tô Triết bị đẩy xuống ngã ngửa qua một bên nàng tí thì bị ủy khuất khóc, phải biết nàng được Tô Triết gọi đến đưa xe thôi giờ truyện phát triển như này hỏi nàng sao giải quyết, tính của nàng vốn nhút nhát giờ bị nhiều người vây quánh như này nào có chịu nổi.

Mà đứng ngoài nhìn thấy mọi người quây quanh một thiếu nữ Thiên Đế ngay lập tức nhảy vào chặn trước mặt thiếu nữ mắt sắc bén như một con hổ liếc nhìn mọi người xung quanh uy hiếp hét.

"Cmn... im hết cho ta!"

================================

Nếu anh em nào tò mò tại sao Thiên Đế lại nhảy ra che trở thiếu nữ này thì sau này mọi người sẽ biết nhé, còn về truyện thì từ hôm nay sẽ tiếp tục mỗi ngày một chương nhé

Chương 28: Giận vì hồng nhan

Tiếng hét Thiên Đế vang vọng hết xung quanh, mọi người bị ánh mắt của hắn liếc nhìn cũng nhao nhao im lặng không dám hò hét linh tinh, người của Thiên Đế tỏa ra một loại khí chất giống như 1000 con thánh thú đang tức giận, nguy hiểm, cao quý khiến cho tất cả mọi người hình thành nên một tầng áp lực vô hình.

Mà Thiếu Nữ được Thiên Đế chặn mắt đỏ lên khóc người bám vào Thiên Đế nức nở khóc.

"Ô..... Ô...... Ta..... Đây không phải xe của ta "

Cảm nhận được hơi nóng của thiếu nữ Thiên Đế khẽ lấy tay vỗ vỗ lưng vẻ mặt ôn nhu an ủi nói:

"Được rồi, ta biết không khóc nữa, khóc nhiều nhìn giống miêu "

Mà người Thiếu Nữ kia bị Thiên Đế an ủi càng khóc lợi hại hơn. Thấy vậy Thiên Đế khẽ đẩy người thiếu nữ kia ra lấy tay lau lau nước mắt trên mặt an ủi nói:

"Không khóc sau này nếu có việc gì gọi ta ta giúp cho "

Nếu bây giờ trên Thiên Đình mà thấy động tác của Thiên Đế mồm kiểu gì cũng phải há to đến nỗi có thể nhét quả trứng vào mà chửi, Cmn Thiên Đế bá đạo lạnh lùng đâu, bình thường nóng giận lạnh lùng đâu sao mà lại chuyển biến sang ôn nhu như này.

Còn về phía đám con gái Thiên Đế kiểu gì cũng phải nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía người thiếu nữ tay không bóp cổ nàng thì ta không tin.

Người thiếu nữ kia nhìn thấy khuôn mặt của Thiên Đế trái tim cũng bắt đầu nảy cũng không khóc nữa mà lấy tay khẽ lau nước mắt mặt đỏ lên mặt gật gật đầu khẽ kêu lên:

"Ukm "

Nhìn thấy người thiếu nữ kia không khóc nữa Thiên Đế cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm mắt lạnh lùng liếc nhìn qua đám người nói:

"Các ngươi vây quanh cô gái này làm gì, không thấy xe bao giờ hả, giờ ta nói thẳng ra chiếc xe này là của ta bọn ngươi không phải khó dễ nàng "

Có thể nói Thiên Đế bây giờ khác với lúc nãy ôn nhu mà chuyển sang một kiểu khí thế bá đạo nếu như người nào không biết cũng phải bảo hắn là hai người khác nhau.

Mà Thiếu Nữ thì mắt vẫn hơi đỏ sau lưng gắt gao ôm lấy Thiên Đế người còn khẽ nấc.

Lúc này Tô Triết mới từ dưới đất đứng dậy tau khẽ xoa mông mặt tươi cười hướng về phía Thiên Đế nói:

"Tiên Sinh thật xin lỗi ta không biết là sẽ có truyện này xảy ra "Với Tô Triết Thiên Đế cũng không có trách tội mà chỉ khẽ mở miệng nói:

"Ngươi không có tội gì làm sao phải xin lỗi "

Tô Triết bị Thiên Đế nói vậy mặt cũng đỏ lên khẽ vặn vẹo quay về phía người Thiếu Nữ đang bám sau lưng Thiên Đế trách tội nói:

"Thanh Trúc còn đứng đấy làm gì ra đây xin lỗi Tiên Sinh "

Mà sau lưng Thanh Trúc vừa nín khóc nghe thấy Tô Triết trách tội mắt khẽ ngước lên nhìn Thiên Đế tay bám gắt gao vào gấu áo tiếp tục òa lên khóc.

"Oa.....oa..... Tiên.... Tiên.... Sinh....ta....thật.... Thật xin..... Xin lỗi ngài "

Mà Thiên Đế nghe thấy Thanh Trúc vừa khóc nức nở vừa nói vậy mặt hiện lên vẻ thương tiếc khẽ ôm vào trong ngực vỗ vỗ an ủi nói.

"Không sao,không có việc gì phải khóc. Truyện này ta không trách lỗi ngươi,ngươi ngừng khóc đi tí ta đền bù cho ngươi một bữa cơm coi ta xin lỗi ngươi đi"

Thanh Trúc nghe vậy nín khóc vừa nấc vừa ngước nhìn về phía Thiên Đế nói:"Thật...... Hix..... Thật Sao "

Nghe thấy Thanh Trúc hỏi Thiên Đế tay vẫn vỗ vỗ lưng mặt khẽ cúi xuống tay xoa xoa nước mắt ôn nhu nói:

"Thật, ngươi chẳng nhẽ không tin ta "

Nghe Thiên Đế nói vậy Thanh Trúc lại chui vào ngực Thiên Đế khẽ nấc.

Mà đứng ngoài nhìn thấy động tác của Thiên Đế cùng Thanh Trúc, Tô Triết á khẩu không nói nên lời.

Còn Tống Giang đứng ngoài nhìn thấy như vậy mặt khẽ phồng lên vào ôm lấy Thiên Đế tức giận nói:

"Lạc Tiêu, không cho ngươi ôm cô gái khác"

Nói xong ánh mắt tức giận ngước lên nhìn Thiên Đế trông giống như một vị oán phụ,vừa nói vừa cố gắng tách Thanh Trúc cùng Thiên Đế ra, nhưng làm nàng thất vọng là tách Thanh Trúc không có ra ngược lại tay càng ngày càng bám gắt gao hơn vào Thiên Đế, một tay ôm chặt lấy Thiên Đế một tay đẩy Tống Giang ra trông rất giống như một đứa bé gắt gao ôm lấy đồ chơi của mình sợ có người cướp mất vậy.

Tống Giang bị đẩy ra ngoài hai má phồng lên tức giận giậm giậm chân xuống đất miệng không ngừng lẩm bẩm chửi:

"Lạc Tiêu ngốc, Lạc Tiêu xấu xa, Lạc Tiêu...... "

Đứng ngoài Băng Băng nhìn thấy Thiên Đế ôn nhu như vậy với một cô gái mặt cũng không ngừng hiện lên vẻ nghi hoặc trong lòng phức tạp suy nghĩ:

"Cô gái này là ai mà có thể khiến cho chủ nhân ôn nhu như vậy "

Việc này cũng không trách được Băng Băng, đổi lại người khác trên Thiên Đình nhìn thấy cảnh này cũng có suy nghĩ như vậy thôi, phải biết Thiên Đế thường thường rất lạnh lùng đối với phụ nữ, ngay cả thê tử cũng không có ( ngoại trừ Lâm Hình là trường hợp đặc biệt không tính) giờ lại tự dưng lộ ra vẻ ôn nhu như vậy với một người con gái hỏi sao ai tin được.

Mà lúc này Tô Triết nhìn thấy một màn này cả ba cô gái có người nghi hoặc, có người tức giận. Tình cảnh là một cái giở khóc giở cười á, hắn cũng không nhịn được mà khẽ thở dài cảm thán trong lòng suy nghĩ:

"Hazzzz..... Đúng là tuổi trẻ ta giới già này chắc cũng chẳng bao giờ hiểu được "

Chương 29: Bị lợi dụng

Suy nghĩ như vậy Tô Triết khẽ ho khan đánh vỡ cục diện xấu hổ này.

"Khụ..... Khụ Tiên Sinh ngài giờ có thể lấy xe đi "

Thiên Đế lúc này đang vỗ về an ui Thanh Trúc nghe Tô Triết nói vậy khẽ đẩy Thanh Trúc ra cúi xuống khẽ cười nói:

"Được rồi buông ra đi chúng ta đi ăn cơm "

Thanh Trúc nghe vậy không nói gì gật gật đầu buông Thiên Đế ra đứng sau lưng Thiên Đế.

Thấy Thanh Trúc như vậy Thiên Đế khẽ mỉm cười quay về phía Tô Triết nói:

"Được rồi, sau này nếu mua xe ta sẽ lại đến chỗ ngươi "

Nói xong Thiên Đế quay sang chỗ Băng Băng nói:

"Băng Băng chúng ta đi thôi "

Băng Băng lúc này nghi hoặc đứng ở bên ngoài nghe Thiên Đế nói vậy cũng gật đầu tiến về phía Thiên Đế.

Thấy Băng Băng tiến về phía mình rồi Thiên Đế quay sang phía Tô Triết tạm biệt:

"Chúng ta đi đây, cảm ơn ngươi truyện ngày hôm nay "

Nói xong hắn chuẩn bị quay người lên xe thì Tống Giang,dơ tay ra chặn hai má phình lên mặt tức giận nhìn về phía Thiên Đế nói:

"Lạc Tiêu ngươi chẳng nhẽ không mời ta được một bữa cơm "

Thiên Đế bị Tống Giang đứng ra chặn giọng nghi hoặc lạnh nhạt nói:

"Tại sao ta lại phải mời ngươi một bữa cơm, ta và ngươi đâu có quen biết "

Tống Giang đứng chặn bị Thiên Đế nói như vậy vẻ mặt đáng thương hai bên mắt lấp ló hai hàng sương mù khẽ nói:

"Lạc Tiêu,..... Chẳng nhẽ ngươi lại nỡ tâm vứt bỏ ta, ngươi lấy đi lần đầu tiên của ta rồi chẳng nhẽ ngươi tính mặc kệ bỏ ta "

Vừa nói hai mắt Tống Giang bắt đầu rơi xuống từng giọt nước tay khẽ lau lau,nhìn trông rất giống như bị bạn trai vứt bỏ.

Mà đứng ngoài mọi người nhìn thấy Tống Giang đáng thương như vậy nhao nhao đứng ra chỉ trích Thiên Đế nói:

"Ngươi có xứng đáng đàn ông không, cô gái dễ thương thế này mà nỡ vứt bỏ"

"Ngươi tưởng có tiền là ghê gớm lắm hả,.... "

"Một chân đứng 2 thuyền ta thấy không bằng cầm thú "

.........
Mà sau lưng Thanh Trúc nghe thấy Tống Giang cùng mọi người nói vậy chân khẽ bước lùi lại tránh xa Thiên Đế.

Thiên Đế lúc này nhìn Tống Giang cùng mọi người thái độ như vậy nhất là thái độ Thanh Trúc bước cách xa ra Thiên Đế người bắt đầu im lặng trong lòng thầm nghĩ:

"Cmn..... Cái gì ta vứt bỏ ngươi, cái gì lần đầu tiên cho ta,ta thật sự không có quen biết ngươi được chứ, nhất là ngươi,không phải lúc nãy còn im lặng khóc trong ngực ta sao..... "

Thiên Đế lúc này vẻ mặt mộng bức nhìn xuống dưới Tống Giang nói:

"Tống Giang ngươi nói cái gì vậy thật ta không quen biết ngươi"

Đứng ngoài mọi người nghe thấy Thiên Đế lời nói khẽ khinh bỉ nói:

"Ngươi xem loại đàn ông như này không dám chịu trách nhiệm "

"Ngươi xem ngay cả lần đầu tiên cũng lấy rồi giờ lại không có chịu trách nhiệm "

Tống Giang lúc này tay khẽ xoa nước mắt giọng đáng thương nói:

"Ngươi chẳng nhẽ không dám chịu trách nhiệm "

Thiên Đế lúc này nhìn Tống Giảng diễn kịch chuẩn bị mở miệng giải thích, nghe được mọi người nói vậy hắn chuẩn bị giải thích thì á khẩu không nói được, hắn lúc này biết rằng mình cũng giải thích như thế nào mọi người cũng chẳng tin bất đắc dĩ nhìn xuống Tống Giang nói:

"Được rồi,.... Không phải một bữa cơm sao để ta mời "

Vừa nói hắn vừa lấy tau xoa xoa lấy hai huyệt thái dương.

Mà đứng ngoài Tô Triết nhìn Tống Giang biểu hiện cũng biết là nàng đang diễn kịch không nói gì nữa mà lén lút rời đi.
Còn Tống Giang căn bản đang khóc nghe lấy Thiên Đế nói vậy cũng ngừng khóc mắt sáng lên hướng về phía xe Thiên Đế mở cửa xe chạy lên.

Thiên Đế:.......

Ăn dưa quần chúng:.......

.........

Đứng ngoài nghị luận, Ăn dưa quần chúng nhìn thấy Tống Giang như vậy miệng há to đến nỗi có thể nhét được một quả trứng, mắt trợn tròn nhìn về phía chiếc xe hồi lâu mới có người nhảy ra nói:

"Ngọa tào truyện này là thế nào không phải nàng bị vứt bỏ sao "

"Cmn.... Không phải ta nhìn nhầm đi "

"Ta cảm thấy mình bị lợi dụng "

"Trời ơi..... "

..........

Thiên Đế lúc này đứng nhìn thấy đám ăn dưa quần chúng mắt khẽ liếc sang như kiểu biểu đạt lời nói:

"Thấy chưa ta nói rồi không nghe giờ nhìn thấy nàng rồi kêu không tin ta đi "

Thiên Đế lúc này đang lườm đám diễn viên quần chúng thì giọng nói vui sướng ở trên xe vọng ra thúc dục.

"Tiêu Tiêu, Nhanh lên ta đó lắm rồi nhanh lại đây lái xe "

Đúng vậy đây chính là giọng nói của Tống Giang, sau khi cô nàng chạy lên xe ngồi thì vui sướng gọi Thiên Đế đang ở bên ngoài.

Diễn viên quần chúng:........

Thiên Đế:.....

.........

Sau một lúc Thiên Đế mới lắc lắc đầu chạy lên xe,dù sao hắn cũng lỡ nói rồi, huống chi giờ nàng còn ở trên xe giờ đổi ý cũng không kịp.

Thiên Đế lúc này mới chạy lên xe, thấy Tống Giang ngồi ghế trước sau lưng hai ghế ngồi lần lượt là Băng Băng cùng Thanh Trúc, thấy tập trung đầy đủ Thiên Đế mới bất đắc dĩ khởi động xe hướng phía nhà hàng mà đi

Grưm.......

Xe khởi động hóa thành đạo tàn ảnh biến mất khỏi tầm mắt của đám người ăn dưa quần chúng,giờ bọn người vây xem có cảm giác hôm nay mình sống ở cẩu trên người.

Chương 30: Mù đường

Ngồi trên xe là một mảnh trầm mặc, người nhìn ta,ta nhìn ngươi gây nên một hồi không khí xấu hổ,nhất là trên xe chỉ có đúng một người con trai còn lại là ba người con gái.

Nhìn thấy tình cảnh xấu hổ Tống Giang mở miệng quay về phía Thiên Đế nói:

"Lạc Tiêu ngươi phải phụ trách ta "

Vừa nói nàng vừa làm vẻ mặt đáng thương nhìn phía Thiên Đế.

Kítttttt...

Thiên Đế nghe Tống Giang lời nói xe tí nữa thì mất lái vội vàng phanh gấp tức giận nhìn Tống Giang nói:

"Ngươi nói bậy gì vậy, ta còn chưa động đến ngươi,tội gì ta phải phụ trách "

Tống Giang mặt đáng thương nghe Thiên Đế nói vậy tức giận hai má phồng lên bất mãn nói:

"Ngươi lấy đi lần đầu tiên của ta nên phải phụ trách ta "

Thiên Đế nghe vậy khẽ lắc đầu phủ định nói:

"Ta chưa động vào ngươi, ngươi làm sao mất đi lần đầu tiên được "

"Có ngươi là người đầu tiên lấy đi trái tim của ta "

Tống Giang mặt đỏ bừng xấu hổ nói.

Thiên Đế: ta không biết, ta chưa động trạm gì đến ngươi

Tống Giang: Ngươi phải phụ trách ta,nếu không.....

Thiên Đế: Nếu không thì làm sao.

Tống Giang:Nếu không ta sống góa cả đời, đến khi chết hồn ta theo ngươi xuống suối vàng cùng một chỗ.

Thiên Đế: Yên tâm ta sống lâu hơn ngươi.

Tống Giang:......

.......

Ngồi ghế sau Thanh Trúc nhìn hai người đấu khẩu xấu hổ nói:

"Này....... Giờ là 5 giờ tối rồi....ta...ta đói "

Thiên Đế đang đấu khẩu cùng Tống Giang nghe Thanh Trúc nói vậy vẻ mặt ôn nhu quay xuống nói:

"Yên tâm chúng ta giờ đi ăn "

Nói xong Thiên Đế khởi động xe bắt đầu đi mặc kệ Tống Giang ngồi bên cạnh lải nhải.

Còn Tống Giang nhìn thấy Thiên Đế ôn nhu với Thanh Trúc mặt tỏ ra vẻ bất mãn lẩm bẩm:

"Ngươi chờ đấy, ta không tin ta không theo được ngươi"

........

5 phút.

Thanh Trúc khẽ mở miệng hỏi Thiên Đế:

"Này đến nơi chưa "

Thiên Đế: Yên tâm sắp đến nơi rồi.

.......

10 phút sau bụng Thanh Trúc bắt đầu biểu tình vẻ mặt đáng thương nhìn Thiên Đế nói:
"Đến nơi chưa ta đói "

Thiên Đế: Yên Tâm đi 5 phút nữa đến nơi.

........

15 phút sau

Thanh Trúc: Đến nơi chưa

Tống Giang lúc này ngồi một bên bụng cũng đang biểu tình mặt đáng thương nhìn Thiên Đế:

"Lạc Tiêu chúng ta đến nơi chưa ta đói lắm rồi "

Thiên Đế: Yên tâm 5 phút nữa thôi là đến nơi.

Ngồi đằng sau Băng Băng thì vẫn đang cố nín cười mặt giờ đã đỏ bừng, Thiên Đế qua gương thấy Băng Băng như vậy nghi hoặc hỏi:

"Băng Băng ngươi cười cái gì? "

"Nga "

Băng Băng nghe Thiên Đế hỏi giật mình vội vàng lắc đầu nói:

"Không, không có gì "

"Ukm"

Thiên Đế nghe vậy nghi hoặc khẽ gật đầu rồi lại chăm chú lái xe.

........

20 phút sau

Ục.... Ục

Ngồi trên xe Thiên Đế 3 người lần lượt là Tống Giang Thanh Trúc bụng đã không chịu được mà kêu ra tiếng, lúc này Băng Băng không nhịn được cười nữa mà đã cười ra tiếng.

"Hi....hi"Thanh Trúc: Băng Băng tỷ cười cái gì

Tống Giang: Băng Băng cười cái gì

Thiên Đế:...

Băng Băng nghe vậy lắc lắc đầu lại nín cười biểu thị không có việc gì.

Lúc này ở ngoài cửa xe một giọng nói ngạc nhiên vang lên:

"Ngọa tào, ngươi nhìn chiếc xe kia đi đến giờ đã được 15 vòng rồi "

"Đừng nhìn thế giới người giàu chúng ta không hiểu được "

"Ta quỳ đi được tận 15 vòng rồi"

........

Trên xe Băng Băng nghe người đi đường nói cũng không nín cười được nữa mà cười ra tiếng nói:

"Hi.....hi chết cười ta"

Thiên Đế:......

Tống Giang:.....

Thanh Trúc:......

Tống Giang lúc này không chịu được nữa quay sang Thiên Đế mặt bất mãn nói:

"Lạc Tiêu, ngươi mù đường hay là cố tình "

Thanh Trúc: ta........ Ta đói

Thiên Đế: khụ khụ ta không phải cố tình

Tống Giang: Ngươi chuyển chỗ cho ta,ta lái xe.

......

Ngồi đằng sau Băng Băng nhìn thấy cảnh này cười đã không nhặt được mồm, mới đầu khi để Thiên Đế lái xe nàng đã chuẩn bị trước cho tình cảnh này.

Thiên Đế ở trên Thiên Đình ai cũng đều biết là thánh Lạc Đường, Băng Băng giờ nhớ lại tình cảnh Thiên Đế đi Đông Hải Long Cung chạy nhầm sang Tây Hải Long Cũng với lại sự kiện tổ chức tỷ thí thường niên 200 năm một lần. Nói thật nhớ lại những điều này Băng Băng sao lại không biết nếu để cho Thiên Đế lái xe sẽ không xảy ra tình trạng này.

Thiên Đế lúc này cũng xấu hổ tay khẽ gãi đầu quay xuống Tống Giang vẻ mặt ngại ngùng nói:

"5 phút nữa ta đảm bảo đến nơi "

Tống Giang: Ngươi đổi chỗ cho ta ngay,để ngươi lái xe chắc chúng ta chết đói

Thanh Trúc: Lạc ca..... Ta đói rồi hay ngài để cho Giang tỷ lái xe đi

Băng Băng: Lạc Tiêu, ta tin tưởng ngươi sẽ lái được xe đến nơi.

........

Thiên Đế lúc này trong xe là một mảnh xấu hổ á,đường đường là người mạnh nhất tam giới giờ đi xe Lạc Đường hỏi xem ai mà không cười cho được. Mới đầu tình cảnh này Thiên Đế lúc còn là thực lực là độ kiếp 98 kiếp đã khắc phục được bằng thần thức rồi nhưng bây giờ trọng sinh lại không có thần thức nên lại trở thành dân mù đường.

Thiên Đế lúc này xấu hổ gật gật đầu quay xuống Tống Giang nói:

"Thế thì ngươi lái xe đi ta đổi chỗ cho ngươi "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau