THIÊN ĐẾ TRỌNG SINH ĐÔ THỊ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đế trọng sinh đô thị - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Ảnh kiếm

Băng Băng lúc này đã chạy đến gần phía Thiên Đế mặt hiện lên nụ cười nói:

"Lạc Tiêu, ta mặc vào rồi trông có đẹp hơn không "

Lúc này Thiên Đế âm thầm nuốt nước bọt mặt không biểu tình nói:

"Đẹp "

Nghe thấy Thiên Đế hời hợt trả lời Băng Băng mặt hiện lên vẻ thất vọng. Thấy Băng Băng thất vọng Thiên Đế khẽ an ủi nói:

"Được rồi, ngươi mặc gì cũng đẹp. Bây giờ chúng ta trả tiền rồi còn đi về nhà xem nữa "

Băng Băng nghe vậy mặt cũng bắt đầu vui lên gật gật đầu đồng ý. Thấy Băng Băng như vậy Thiên Đế cũng không nói gì thêm mà quay về phía người Phục vụ viên tay lấy thẻ ra ném cho nàng giọng ôn nhu nói:

"Bao nhiêu tiền ngươi quẹt đi,tiện thể lấy thêm tầm 100.000 nhân dân tệ tiền boa nữa dù sao bọn ta cũng làm phiền ngươi cả ngày rồi "

Người phục vụ viên nghe vậy cảm động nhanh khóc, khóe mắt của nàng giờ đã ẩn hiện lên từng tia đỏ quay về phía Thiên Đế cảm tạ:

"Tiên sinh cảm ơn ngài, ngài đợi một tí ta đi quét hóa đơn cho ngài "

Thiên Đế thấy người phục vụ viên như vậy cũng không nói gì thêm mà chỉ khẽ mỉm cười gật đầu đồng ý,dù sao giờ phương diện về tài chính hắn cũng không có cần để ý rồi.

Người phục vụ viên lúc này vội vàng quay người đi. Lúc này ngồi trong góc người đàn ông kia nhìn Thiên Đế biểu hiện từ đầu đến cuối người bắt đầu rơi vào trầm tư khẽ lẩm bẩm:

"Người thanh niên này ta thấy rất bí ẩn, đặc biệt là người phụ nữ đứng bên cạnh hắn ngay cả ta cũng không có nhìn thấu được thực lực, về ta nên điều động Ảnh Bộ điều tra một ít về hắn,có khi hắn có thể giúp được ta "

"Ảnh Kiếm "

Người đàn ông đang rơi vào trầm tư nghe thấy tiếng gọi quay lại nhìn.

Lúc này đang đến trước mặt hắn là một người đàn ông trung niên tầm 30 tuổi thân mặc một bộ tây phục, thân hình cao ít nhất 1m80.

Lúc này người đàn ông trung niên kia đã đến trước mặt Ảnh Kiếm khuôn mặt tươi cười nhìn về phía Ảnh Kiếm khẽ nói:

"Ngươi cái thân này dịch dung thuật ngay cả ta xuýt trước nữa cũng không có nhận ra"

Ảnh Kiếm nghe vậy bất đắc dĩ nói:
"Ngươi Ảnh Ưng sao giờ mới đến?"

"Do ta hôm qua đi trinh sát muộn quá mà, à đúng rồi ngươi Ảnh Kiếm hình như với cậu thanh niên kia có hứng thú "

Ảnh Ưng bắt đầu vui cười nhìn về phía Thiên Đế nói.

Nghe vậy Ảnh Kiếm cũng gật đầu trả lời:

"Đúng vậy, ta thấy cậu thanh niên kia có thân phận không đơn giản "

Ảnh Ưng nghe vậy vẻ mặt ngạc nhiên nhìn về phía Thiên Đế bắt đầu đánh giá, phải biết từ lúc quen biết nhau đến giờ Ảnh Kiếm chưa từng đánh giá một ai cao đến vậy, bây giờ người này lại đứng ở gần hắn sao hắn không ngạc nhiên, hiện tại riêng hắn trong lòng cũng hiện lên từng tia hiếu kỳ nhìn về phía Thiên Đế.

Thiên Đế lúc này đang một bên đợi thẻ vừa nói truyện với Băng Băng cảm nhận được có người theo dõi mình khẽ quay lại ánh mắt bắt đầu ngước nhìn xung quanh.

"Tiên Sinh"

Thiên Đế đang nghi hoặc nhìn xung quanh nghe thấy tiếng gọi bắt đầu quay lại,lúc này trước mặt hắn không là ai khác mà là người phục vụ viên kia,chỉ biết bây giờ tay nàng đang cầm chiếc thẻ ngân hàng cùng với túi sách đưa cho Thiên Đế lễ phép nói:

"Tiên Sinh ngài số tiền ngài mua đồ đã được thanh toán rồi,đây là thẻ ngân hàng cùng đồ đã mua của ngài "

"Ukm"
Tiếp nhận lấy thẻ cùng đồ ngân hàng Thiên Đế bắt đầu hướng phía cửa mà đi,còn về cảm giác có người theo dõi đã bị hắn ném sau gáy rồi.

Thấy Thiên Đế đi ra khỏi cửa hàng Ảnh Ưng ở trong góc mới đi ra khẽ thở phào nhẹ nhõm nói:

"Không ngờ cảm giác của hắn lại nhanh nhạy như thế, phải biết ta đã thu miễn hết khí tức rồi, có khi ngay cả võ đạo đại tông sư cũng không phát hiện ta vậy mà hắn lại phát hiện ".

Lúc này trong góc đi ra Ảnh Kiếm quay về phía Ảnh Ưng khẽ nói:

"Ngươi xem ta đã bảo rồi hắn không đơn giản, nếu như lúc nãy chúng ta không phản ứng nhanh có khi đã bị phát hiện rồi "

Ảnh Ưng nghe vậy cũng gật đầu đồng ý:

"Được rồi khi về Ảnh Bộ chúng ta sẽ tìm hiểu tư liệu về hắn sau giờ chúng ta cũng nên tiếp tục làm nhiệm vụ đi chứ"

Ảnh Kiếm nghe vậy cũng gật đầu rồi bắt đầu biến mất ở cửa hàng, phảng phất như hắn chưa bao giờ xuất hiện vậy.

Lúc này trên đường đi Băng Băng cùng Thiên Đế đang trò chuyện thì phía trước hắn hiện lên giọng nói nữ.

"Ta kêu ngươi đừng có theo ta nữa, ta đã có bạn trai rồi"

Thiên Đế nghe vậy khẽ dừng lại nhìn về phía trước thì thấy một người phụ nữ khuôn mặt xinh đẹp không kém gì Băng Băng dáng người cao tầm 1m70, theo sau lưng là một người đàn ông thân mặc một bộ vét khẽ kéo tay lại nói:

"Tống Giang ngươi không cần phải nói dối ta, ta biết ngươi vẫn chưa có bạn trai "

Lúc này bị kéo lấy tay Tống Giang khẽ dãy dụa tức giận nói:

"Ngươi ngay lập tức buông tay ta ra bạn trai ta đến đón ta ngay bây giờ "

Nghe vậy người đàn ông tức giận nói:

"Tống Giang gia đình ngươi đã quyết định gả ngươi cho ta rồi, với lại ngươi lấy đâu ra bạn trai,nếu có ngươi kêu hắn đến ta ngay lập tức buông ngươi ra"

Tống Giang bị nắm lấy tay,mắt bắt đầu liếc nhìn xung quanh, liếc một lúc thì bắt đầu dừng lại phía Thiên Đế khẽ hô lên nói:

"Tiêu Tiêu ngươi đến rồi, ta ở đây "

Chương 22: Trang bức bị sét đánh

Thiên Đế đang đứng một bên bị Tống Giang gọi bất ngờ, vẻ mặt ngây ngốc ngắm nhìn xung quanh tìm kiếm người tên Tiêu Tiêu.

Nhìn Thiên Đế đang đứng ngây ngốc nhìn xung quanh Tống Giang lúc này tay đả thoát khỏi bị người thanh niên kia nắm chặt mà chạy về phía Thiên Đế vẻ mặt tươi cười nói:

"Tiêu Tiêu ngươi đến rồi "

Thiên Đế lúc này đang ngước nhìn xung quanh thấy không có ai vẻ mặt ngây ngốc nhìn về phía Tống Giang nghi hoặc hỏi:

"Cô đang gọi ta "

Tống Giang nghe vậy vẻ mặt tươi cười dí sát vào bên má của Thiên Đế nói thầm:

"Lạc đồng học coi như giúp ta một lần này đi,tí nữa ta sẽ trả ơn ngươi sau"

Thiên Đế nghe vậy tức giận, cảm tình hắn ngây ngốc nửa ngày hóa ra mục đích là bị lôi ra làm bia đỡ đạn.

Lúc này Tống Giang đã tách ra Thiên Đế giả vờ làm nũng nói:

"Tiêu Tiêu, ngươi đến muộn nha, làm nhân gia phải đợi ngươi ở đây "

Thiên Đế lúc này tức giận không có chỗ phát tiết, cmn đường đường Thiên Đế giờ lại bị lôi ra làm bia đỡ đạn hỏi xem hắn sao chịu được.

Mà đứng một bên người thanh niên kia nhìn thấy Tống Giang dí sát vào Thiên Đế mặt đã tức giận đến đỏ bừng hùng hùng hổ hổ lao vào uy hiếp nói:

"Ngươi là ai ta mặc kệ, Tống Giang là vị hôn thê của ta,ta mong ngươi tránh xa nàng nếu không ta sẽ cho ngươi biết thế nào là hối hận sống ở thế giới này "

Mà Tống Giang nghe vậy tức giận khuôn mặt hiện lên vẻ chán ghét quay về phía người thanh niên kia nói:

"Ai bảo ta là vị hôn thê của ngươi,ngươi xem nhà ta Lạc Tiêu đẹp trai hơn ngươi, ngươi tính là cái thá gì "

Người thanh niên kia nghe vậy tức giận quay về phía Thiên Đế chửi nói:

"Ngươi nói hắn,cùng lắm là cái điểu ti mà thôi, ngươi xem ngay cả bộ comple của hắn cũng là hàng vỉa hè "

Thiên Đế lúc này bị Tống Giang lôi ra làm bia đỡ đạn đã tức giận rồi, bây giờ lại bị một người không quen biết sỉ nhục hỏi hắn sao chịu nổi, mà một bên Băng Băng đang tươi cười mặt cũng hiện lên vẻ mặt băng lãnh nhìn về phía người thanh niên.

Mà người thanh niên lúc này vẫn đang say mê sỉ nhục Thiên Đế."Ngươi cái nghèo điểu ti sao xứng với Tống Giang, bây giờ ta cho ngươi ngay lập tức biến khỏi tầm mắt của ta nếu không...."

"Oành "

Người thanh niên đang mải mê sỉ nhục Thiên Đế, một đạo sét đánh xuống phía sau lưng hắn, đạo sét này đánh xuống tạo nên một cái hố gần 20 cm mà một bên người vây quanh nhìn thấy đạo sét đánh xuống mặt bắt đầu ngước nhìn lên trời, quỷ dị là trên trời không có một cọng mây đen nào.

"Oành "

Đạo sét thứ 2 lại rơi xuống đúng chỗ đấy, lúc này mọi người vây quanh đã đứng cách xa người thanh niên kia, dù sao chuyện quá quỷ dị sét đánh liền một lúc một chỗ đã thế trời còn không có một cọng mây nào hỏi sao bọn hắn không sợ.

Người thanh niên lúc này sau lưng đã ứa ra mồ hôi lạnh, vẻ mặt mộng bức nhìn về cái hố sau lưng vết sét tạo ra rồi nhìn về phía Thiên Đế.

Lúc này Thiên Đế nhìn thấy vệt sét đánh xuống mặt cũng không khỏi hiện lên vẻ kinh ngạc, hắn kinh ngạc không phải vì sét tự dưng đánh xuống, tương phản là hắn biết người đánh xuống là Thiên Lôi. Nhưng điều ngạc nhiên là sét lại giáng phát xuống một lúc 2 lần mà lại cùng một địa điểm, phải biết là Thiên Lôi chưa bao giờ để sét đánh trúng một địa điểm (do mắt kém) giờ lại đánh xuống ngay trước mặt hắn.

Thiên Đế thì ngạc nhiên nhưng mọi người vây xem cũng không có khá hơn người thanh niên gì mà đều là một vẻ mặt mộng bức.

Lúc này trong một đám mới có người khẽ kêu lên nói:

"Cái này.... Không phải người ta kêu sét không đánh một lúc hai chỗ sao"

Nghe người thanh niên kia nói vậy mọi người vây xem mới bừng tỉnh nghị luận nói:"Ta thấy trời đâu có đám mây,sao tự dưng sét đánh xuống "

"Ta nghe đài báo là hôm nay trời không mưa mà, từ giờ ta không nghe lời đài báo nữa "

........

"Xẹt"

Lại một đạo sét nữa bổ xuống, lúc này người thanh niên kia mới trong mộng bức tỉnh lại nhảy qua một chỗ tránh.

"Oanh"

Sét lần này không đánh ở chỗ cũ nữa mà đã đánh xuống chỗ cũ mà người thanh niên kia đứng.

Lúc này người thanh niên kia áo sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Nhìn thấy người thanh niên bị thiên lôi bổ xuống Thiên Đế cũng không nhịn được cười,mà một bên Băng Băng tay cũng đã không tự chủ được nén cười đến nỗi mặt đỏ bừng.

Người thanh niên lúc này đã chuẩn bị đứng dậy chuẩn bị chạy đi,nói đùa sét đánh liền một lúc 3 lần hỏi hắn sao có can đảm đứng đây nữa.

Nhìn thấy người đàn ông chuẩn bị đi Thiên Đế nén cười giữ lại nói:

"Ôi này, ngươi chạy đi đâu vị hôn phu của ngươi vẫn còn ở đây này "

Người thanh niên kia nghe vậy khoác khoác tay lắc đầu nói:

"Không.... Không cần do ta nhận nhầm người"

Nói xong hắn vội vàng chạy đi, giờ cho hắn 100 lá gan cũng chẳng dám ở đây nữa rồi, giờ hắn chỉ muốn chạy về nhà trốn.

Thấy người thanh niên kia chạy Thiên Đế trào phúng nói:

"Này, sau này ra đường nhớ cẩn thận người ta thường nói trang bức bị sét đánh đấy "

Chương 23: Trang bức bị sét đánh 2

Người thanh niên kia vừa đi nghe được Thiên Đế lời nói này chân bước lảo đảo xuýt chút nữa ngã, khẽ quay người lại nhìn Thiên Đế bằng ánh mắt căm thù.

"Oành.."

Một đạo Thiên Lôi nữa lại bổ xuống, người thanh niên kia hoảng sợ vội vàng chạy, trong lòng hắn giờ đang thầm nghĩ:

"Ông trời của ta,ta làm gì có lỗi với ngài để giờ bị sét đánh "

Đúng vậy cậu thanh niên kia căn bản không đắc tội với ông trời mà là đắc tội với người so với trời còn đáng sợ hơn đó là Thiên Đế.

"Phốc.."

Mà đứng một bên nhìn người thanh niên vội vàng chạy Thiên Đế bắt đầu không nhịn được nữa mà ôm bụng cười lại hô to thêm lần nữa:

"Ha.....ha sau này ra đường nhớ cẩn thận kẻo bị sét đánh "

Cậu Thanh Niên kia nghe Thiên Đế hô chân lại lảo đảo nhưng không dám quay đầu lại sợ bị sét đánh.

Mà ở trên Thiên Đình lúc này một người mặc bộ áo giáp, dáng dấp hơi béo mặt ngăm ngăm đen tay cầm một chiếc chùy đã không nhịn được mà ôm bụng cười nói:

"Ha....ha.... May cho hắn là ta mắt kém nhằm liền 4 phát mà không trúng phát nào, nếu không hừ....hừ.."

Đúng vậy người này không phải ai khác là Thiên Lôi, Thiên Lôi sau khi nghe Vương Mẫu Nương Nương phân phó xuống dưới là có người gây sự với Thiên Đế ngay lập tức tìm Thiên Lý Nhãn để tìm vị trí, lúc này âm thanh điện thoại bỗng vang lên:

"Ting..... Ting"

Thiên Lôi lấy tay từ trong túi móc ra một chiếc điện thoại, hiếu kỳ mở tin nhắn ra đọc, tin nhắn này không phải của ai khác mà là trong nhóm thần tiên tam giới.

Vương Mẫu Nương Nương : Thiên Lôi xử lý xong việc của Thiên Đế chưa.

Thấy Vương Mẫu Nương Nương nhắn tin Thiên Lôi cũng không dám không nhắn tin lại vội vàng trả lời, tuy Ngọc Hoàng không có trâu bò như Thiên Đế nhưng dù sao cũng là người chưởng khống Thiên Đình hắn nho nho Thiên Lôi cũng không thể đắc tội.

Thiên Lôi: Vương Mẫu Nương Nương yên tâm vi thần đã xử lý xong mọi việc rồi.

Vương Mẫu Nương Nương: Thế thì tốt

.......

Ngọc Hoàng lúc này đang nằm trên giường, tay cầm chiếc điện thoại chơi game vẻ mặt hưng phấn khẽ hô nói:

"Này thì chạy, ta Ngọc Hoàng không phải dễ chơi "

"Xoẹt "

Trong điện thoại vang ra tiếng thông báo game:

"Double kill"

"Tripple kill"

"Quata kill"

Ngọc Hoàng lúc này đang chơi game hưng phấn tý nhảy bật lên giường,mắt gắt gao nhìn điện thoại hô:

"Megakill, cho ta megakill"

Lúc này Ngọc Hoàng đang hưng phấn hô điện thoại vang lên tiếng thông báo:

"Ting.... Ting""Bạn có một tin nhắn mới ở nhóm Thần Tiên Tam Giới "

Thông báo vừa vang lên Ngọc Hoàng bấm nhầm vào, lúc này hắn đã nhảy dựng lên tức giận nói:

"Cmn.... Megakill của ta "

Hắn vội vàng thoát khỏi thần tiên tam giới vào game,vừa vào game thông báo hiện lên:

"Shatdow "

Ngọc Hoàng lúc này khẽ chửi thề:

"Ngoạ tào"

Lúc này ở kênh chat:

Ngộ Không: sát thủ ngu dốt

Yorm: Sát Thủ đập đá tốt thế đứng đơ.

Điêu Thuyền: Tức chết Bảo Bảo.

..........

Ngọc Hoàng thấy dòng chat vẻ mặt mộng bức tay khẽ nhắn:

" ta sát, vừa bug vào thần tiên tam giới"

Vừa viết xong Ngọc Hoàng chuẩn bị gửi mặt điện thoại hiện lên thông báo:

"You lost"

Ngọc Hoàng lúc này nhìn thấy thông báo tức giận đến không tả nổi,lúc này cả đống thông báo hiện lên:"Bạn có một tin nhắn mới nhóm Thần Tiên Tam Giới "

"Bạn có một tin nhắn mới nhóm Thần Tiên Tam Giới"

"Bạn có....... "

..........

Ngọc Hoàng vội vàng thoát game vào xem tin nhắn.

Ngộ Không: Cmn Ngọc Hoàng ngươi ngứa đòn hả làm ta lão tôn tụt rank, giờ ta chuẩn bị chạy lên Thiên Đình đây

Điêu Thuyền: Ngọc Hoàng ca ca, làm sao đứng đơ làm bảo bảo thua.

Hậu Nghệ: Ngọc Hoàng ngáo đá.

.........

Mà lúc này ở chỗ khác Thiên Lôi đang ngồi dưới đám mây điện thoại bất chợt vang lên, vội vàng vào xem, khi đọc tin nhắn Thiên Lôi mặt ngơ ngác nhắn tin lại nói:

Thiên Lôi: Ngoạ tào,truyện này thế nào

Thấy Thiên Lôi online Ngọc Hoàng nằm trên giường răng cắn môi hận hận nhắn lại nói:

Ngọc Hoàng:Mả mẹ nó Thiên Lôi, ngươi hại lão tử thua Liên Quân

Thiên Lôi nhìn thấy Ngọc Hoàng nhắn lại mặt vẫn ngơ ngác chưa biết chuyện gì nhắn tin lại nghi hoặc hỏi:

Thiên Lôi: Ngọc Hoàng ngài thua game làm gì đổ cho vi thần.

Hậu Nghệ: Ngọc Hoàng ngu dốt không cần đổ cho Thiên Lôi

Ngộ Không: Ngọc Hoàng lão nhi thua không nên đổ tội cho Thiên Lôi.

........

Ngọc Hoàng lúc này nằm trên giường đọc được tin nhắn mặt mặt đen lại vội vàng nhắn tin giải thích:

Ngọc Hoàng: không phải do ta, do tay ta ấn nhầm vô nhóm chat.

Mà thấy Ngọc Hoàng giải thích trong nhóm chat không ai tin nhắn lại chửi.

Ngộ Không: không cần giải thích, ta biết ngươi là cố ý ( biểu lộ tức giận)

Hậu Nghệ: hừ....tin ngươi ta đi đầu xuống đất ( biểu lộ có quỷ mới tin)

Điêu Thuyền: đừng lừa Bảo Bảo ( biểu lộ ngây thơ)

Nhìn thấy mọi người nhắn lại Ngọc Hoàng hận không thể có mặt ở đấy cho mỗi người một phát tát. Ngọc Hoàng nhắn tin lại chửi Thiên Lôi nói:

Ngọc Hoàng: Thiên Lôi ngươi bị chụp một năm tiền công đức

Thiên Lôi: Không phải đâu, Ngọc Hoàng ngài khó dễ ta ( biểu lộ nước mắt chảy ra)

Chương 24: Lười nghĩ tên

Vương Mẫu Nương Nương: Ngọc Hoàng, Thiên Lôi làm việc là giúp Thiên Đế.

Ngọc Hoàng lúc này đọc được tin nhắn đang tức giận cũng vội vàng nhắn lại khen Thiên Lôi.

Ngọc Hoàng: Thiên Lôi, ngươi giúp Thiên Đế là có công với Thiên Đình, tiền công đức năm nay ngươi được tăng gấp đôi.

Thiên Lôi lúc này đọc được tin nhắn vui sướng rơi vào trạng thái chết lặng, còn mọi người trên nhóm chat nghe thấy Thiên Đế vội vàng nhắn tin lại.

Thất Tiên Nữ: Thiên Lôi cho ta xin vị trí Thiên Đế đi ( biểu lộ đáng thương)

Bạch Cốt Tinh: oa.....Thiên Lôi ta xin vị trí Thiên Đế.

Hằng Nga: nha.....cho ta xin vị trí Thiên Đế.

Vương Mẫu Nương Nương: Thất Tiên Nữ im lặng cho Thiên Đế độ kiếp, nếu đi chỉ mình ta đi thôi. Thiên Lý Nhãn cầu vị trí.

...........

Nhìn thấy nhóm chat một mảnh hỗn loạn Thiên Lý Nhãn lúc này căn bản bất lực nhắn lại.

Thiên Lý Nhãn: Truyện này không được đâu, Thiên Đế đang độ kiếp căn bản ta không biết vị trí.

Vương Mẫu Nương Nương: Nha......cho ta vị trí Thiên Đế,công đức trị ta cho 1 triệu.

Thất Tiên Nữ: ta là tiểu tiên nên không có nhiều công đức trị, giờ trong tay còn đúng 200000 thôi cho ta vị trí đi ( biểu lộ ngại ngùng)

........

Thiên Lý Nhãn lúc này nhìn thấy công đức trị nước miếng đã chảy ròng,nhưng nhớ về Thiên Đế căn dặn đành phải nhịn xuống nhắn lại.

Thiên Lý Nhãn: Truyện này ta không biết, ngươi đi mà hỏi Thiên Đế.

.........

Mà Ngọc Hoàng lúc này đã bị mọi người quên lãng, nằm trên giường đọc tin nhắn thấy được công đức trị đầu không tự chủ được nảy ra ra ý tưởng tạo ra một ứng dụng livestrem vội vàng vô nhóm chat nhắn lại nói:

Ngọc Hoàng: Khục...... Khục mọi người chú ý ta có việc cần phải thông báo.

Thấy Ngọc Hoàng nhắn tin mọi người cũng im ắng lại nhắn.

Ngộ Không: Ngọc Hoàng lão nhi, có việc gì thông báo nói đi.Phật Tổ Như Lai: Ngọc Hoàng lão đệ có việc gì thông báo nói đi,ta phật giáo còn nhiều việc lắm.

Nguyệt Lão: xin mời Ngọc Hoàng nói.

.........

Ngọc Hoàng thấy mọi người nhắn lại vội vàng thông báo:

Ngọc Hoàng: Việc là thế này, theo ta thấy mọi người trên thiên đình kiếm được rất ít công đức trị.

Ngộ Không: Ngọc Hoàng lão nhi,có gì nói thẳng ra đi.

Thất Tiên Nữ: Ngọc Hoàng có gì nói ra luôn đi.

Vương Mẫu Nương Nương: Mời Ngọc Hoàng nói.

.........

Ngọc Hoàng thấy Tin nhắn hồi phục cũng không dám kéo dài thời gian nữa mà vội vàng nói:

Ngọc Hoàng: nên ta thấy nên lập một ứng dụng livestrem gọi là Vạn Giới Live Strem, qua ứng dụng này chúng ta có thể kiếm được công đức trị bằng mọi người ủng hộ cùng với có thể xem video livestrem của người mà ta thích, giả dụ như ngươi muốn giao lưu với Thiên Đế thì vô trực tiếp giao lưu, nếu thấy hay thì có thể ủng hộ bằng công đức trị, mà khi ủng hộ đến một mức nhất định thì sẽ có bảo rương phân phát cho mọi người trong phòng một phần thưởng nhất định, tùy theo may mắn của mỗi người, còn về công đức trị là dựa theo căn cứ tài sản của mỗi người để phán đoán mà đổi ra vạn giới tệ, dựa theo vạn giới tệ thì 1000 công đức trị bằng 1 vạn giới tệ,và từ vạn giới tệ cũng có thể đổi ra được công đức trị.

Ngọc Hoàng vừa nhắn tin này ra có rất nhiều người hoan nghênh nhắn tin lại ủng hộ.Vương Mẫu Nương Nương: Ngọc Hoàng vậy theo như ngươi nói chúng ta có thể từ đây kiếm ra công đức trị cùng với gặp người mình thích đúng không

Ngộ Không: Ngọc Hoàng, theo ta thấy thì đây cũng là cách hay để kiếm công đức trị, ta lão tôn giơ hai tay ủng hộ.

Nguyệt Lão: ta thấy như này cũng không được, nên có cái hạn chế là chỉ có đẳng cấp từ tán tiên trở lên mới có thể tham gia livestrem, mà ngoại trừ khả năng đặc biệt là Thiên Đế ra còn lại thì dưới tán tiên không được phép tham gia livestrem.

........

Nhìn thấy mọi người ủng hộ Ngọc Hoàng cũng vui mừng hồi phục lại:

Ngọc Hoàng: Được rồi, giờ chúng ta bắt đầu quyết định như vậy đi,còn về ứng dụng thì 15 phút nữa máy của mọi người sẽ tự động nâng cấp kèm theo ứng dụng.

...........

Lúc này dưới nhân giới đang có một đôi nam và nữ cãi nhau.

"Chờ chút, ngươi đừng theo ta nữa "

"Không, Lạc Tiêu làm người yêu ta đi"

..........

Đúng vậy cặp đôi này không phải ai khác đó chính là Thiên Đế cùng Tống Giang, lúc nãy cậu thanh niên kia vừa đi xong thì Tống Giang vẫn theo bám đuôi Thiên Đế.

Thiên Đế bị Tống Giang bám đuôi vừa đi vừa ôm đầu bất đắc dĩ nói.

"Ta căn bản không biết ngươi á, ngươi kêu ta sao làm người yêu ngươi được "

Sau lưng Tống Giang chu cái mỏ lên phản bác nói:

"Ngươi Lạc Tiêu nói rồi mà, nếu như ngươi bị đá thì sẽ trở thành bạn trai của ta,hay bây giờ ngươi muốn nuốt lời "

........

Đi một bên Băng Băng nhìn Thiên Đế cùng Tống Giang bàn luận không nhịn được cười.

Thiên Đế lúc này bất đắc dĩ ánh mắt đáng thương quay về phía Băng Băng nhìn. Băng Băng đang cười bị Thiên Đế nhìn thì một mặt giả nai phảng phất nói " ta không biết giải quyết "

Chương 25: Thông báo ~~

Cầu giúp Băng Băng không được Thiên Đế bất đắc dĩ quay về phía Tống Giang nói:

"Ta thật sự chưa muốn có bạn gái á"

Tống Giang nghe vậy hừ hừ chu cái mỏ lên hiện lên vẻ không tin nói:

"Hừ..... Hừ ngươi nói có quỷ mới tin, ngươi chẳng phải vừa bị đá hay sao "

Thiên Đế nghe vậy mặt bắt đầu đen lại trong lòng thầm nghĩ:

"Bây giờ ta nói như nào, chẳng nhẽ ta giờ nói cho nàng ta không phải Lạc Tiêu, điều này không được có khi nàng nghe xong còn tống ta vô bệnh viện tâm thần. À đúng chẳng phải chủ nhân trước vừa bị bạn gái đá sao,ta có thể lợi dụng cái này để từ chối nàng"

Một bên Tống Giang nhìn thấy Thiên Đế nghe xong mặt bắt đầu đen lại trong lòng cũng chột dạ suy nghĩ:

"Ta cũng không nên nói lời này, với lại giờ ai chẳng biết hắn bị đá vì nghèo giờ ta nói như vậy chẳng khác nào sát muối vô vết thương của hắn, không được bây giờ ta phải lập tức xin lỗi nếu không sau này ta cũng chẳng có khả năng có thể ở chung cùng hắn"

Tống Giang suy nghĩ đến điều này chột dạ mặt áy náy chuẩn bị mở miệng xin lỗi:

"Lạc Tiêu...... Ta..."

Thiên Đế lúc này suy nghĩ đến biện pháp ứng phó Tống Giang mở miệng cắt lời:

"Dừng, ngươi đừng nhắc đến ả Tiện Nhân kia,bây giờ ta cùng ả không có một chút cái gì hết, còn về việc cưới vợ, ha......ha đừng đùa ta có khi cũng chẳng bao giờ cưới vợ nữa"

Giọng nói Thiên Đế tuy cười nhưng trong đấy ẩn chứa vẻ bi thương,mà lúc này Băng Băng đứng một bên nhìn Thiên Đế như vậy cả người cũng bắt đầu hoảng loạn lên trong lòng hốt hoảng suy nghĩ:

"Thiên đế...... Chẳng nhẽ lại nhớ đến nàng "

Mà lúc này Tống Giang nghe Thiên Đế nói vậy trong lòng cũng không hiểu sao mà hiện lên vẻ bi thương khuôn mặt hiện lên vẻ áy náy vội vàng xin lỗi:

"Lạc Tiêu, ta thật sự xin lỗi. Mà sao chuyện cũng đã qua rồi ngươi cũng không cần phải nuối tiếc về nàng, dù sao nàng mắt mù mới lựa chọn rời xa ngươi "

Thiên Đế nghe vậy cũng khoác khoác tay khẽ lắc đầu nói:

"Ngươi không cần an ủi ta"

Nói xong Thiên Đế chuẩn bị bước đi, thấy Thiên Đế như vậy Tống Giang chuẩn bị mở miệng ngăn cản thì một người đàn ông trung niên chạy đến trước mặt Thiên Đế trên người áo đã thấm ướt hết mồ hôi. Nhìn thấy người này Tống Giang ngạc nhiên hô:

"Tô Bá,ngài làm sao xuất hiện ở đây "

Đúng vậy người đàn ông trung niên này chính là Tô Triết chủ cửa hàng xe hơi, còn về tại sao xuất hiện ở đây chủ yếu là do Thiên Đế mua xe mà quên mang đi đi.

Tô Triết lúc này mệt mỏi thở dốc đứng ngay trước mặt Thiên Đế nghe thấy Tống Giang gọi cũng ngạc nhiên hỏi:

"Tống.... Tống Giang ngươi tại sao lại xuất hiện ở đây? "

Vừa nói Tô Triết vừa thở dốc chắc do chạy tìm kiếm mệt quá, mà Tống Giang lúc này nghe thấy Tô Triết trả lời đứt khúc cũng nghi hoặc hỏi:

"Tô Bá ngươi hốt hoảng chạy đến đây có truyện gì"

Tô Triết lúc này mới nhớ ra mục đích mình tới đây gõ gõ đầu lẩm bẩm nói:

"Ay da.... Ta đầu óc dạo này làm sao đây quên mất việc chính "

Vừa lẩm bẩm Tô Triết khuôn mặt tươi cười quay về phía Thiên Đế nói:

"Tiên Sinh ngài mua xe quên mất chưa nói địa chỉ, làm ta chạy kiếm ngài mệt đứt hơi "Mà Tống Giang lúc này nhìn thấy Tô Triết biểu hiện với Thiên Đế người bắt đầu đứng đấy ngơ ngác nhìn về phía Thiên Đế cùng Tô Triết trong đầu không tự chủ được mà suy nghĩ:

"Truyện này là sao,Tô Bá tại sao lại xuất hiện ở đây mà lễ phép như vậy với hắn đã thế người lại còn ướt nhẹp mồ hôi "

Mà Thiên Đế lúc này nghe thấy xe không tự chủ được mặt nghi hoặc quay về phía Tô Triết nói:

"Xe...... Ngươi nói xe nào "

Vừa nói Thiên Đế vừa lấy tay gõ gõ đầu.

Mà Tô Triết bây giờ đã im lặng không nói nên lời trong lòng không ngừng suy nghĩ:

"Truyện này là như nào chẳng nhẽ hắn quên, hay do hắn có nhiều xe quá không nhớ mình đã mua cái gì. Ukm nói cũng đúng người ta tài khoản trên nghìn tỷ không để ý một chiếc xe như vậy cũng phải "

Tô Triết suy nghĩ vậy mặt cũng gượng cười quay về phía Thiên Đế nói:

"Tiên sinh ngài không phải nói đùa ta đi,ngài vừa mua chiếc xe ở cửa hàng của ta chẳng nhẽ ngài lại không nhớ "

Thiên Đế lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ quay về phía Tô Triết nói:

"A.... Cũng đúng ngươi đến đây vì truyện này hả?"

Tô Triết lúc này đã im lặng, có thể nói Thiên Đế là khách hàng kỳ hoa nhất mà hắn cả đời này gặp, mua chiếc xe chưa đến 3 tiếng đã quên rồi, đã thế lại còn không để lại địa chỉ bảo hắn làm sao đưa xe.

Tô Triết gượng cười quay về phía Thiên Đế nói:

"Tiên sinh ngài bây giờ còn chưa để lại cho ta địa chỉ đâu"

Thiên Đế: Địa chỉ ngươi hỏi làm gì?

Tô Triết giờ đầu đã toát hết mồ hôi, chẳng nhẽ bây giờ hắn lại chửi ầm lên là nếu không đưa địa chỉ thì hắn không gửi xe được.

Mình xin nghỉ tầm 3-4 ngày không viết truyện nhé do công ty đối tác ở bên mỹ nên mình phải bay sang ký hợp đồng nên có gì mọi người thông cảm cho mình nha, tối nay mình sẽ up 1 chương truyện bù nhé,sau khi về mình sẽ viết tiếp

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau