THIÊN ĐẾ TRỌNG SINH ĐÔ THỊ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đế trọng sinh đô thị - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Ngươi thấy ta thế nào

Tiếp nhận bộ quần áo Băng Băng cùng Thiên Đế bắt đầu vào phòng thử đồ. Sau 5 phút Thiên Đế bắt đầu đi ra khỏi phòng thử đồ.

"Xoạt... Xoạt"

Tiếng vải che phòng thử đồ vang lên hấp dẫn lấy ánh mắt của người phục vụ viên,một bên Lý Tống Kiệt cùng Phùng Diệp đã chuẩn bị trào phúng đại pháp.

Lý Tống Kiệt cùng Phùng Diệp từ lúc Thiên Đế vào phòng thay đồ đã thảo luận sẵn làm thế nào để trào phúng Thiên Đế, nào là nhà quê thần chưởng, mặt ngu thần chưởng,........ Nhưng làm bọn họ thất vọng rồi, Thiên Đế đi ra mặc bộ comple màu đen bên trong là áo sơ mi màu trắng chẳng biết do cố ý hay vô tình mà Thiên Đế không cài cúc áo ở trước ngực để lộ ra bộ cơ ngực rắn chắc,người bắt đầu tỏa ra khí chất vương giả. Bộ cơ thể này có thể sau khi tẩy đi các chất cặn bã cải tạo cơ thể mà đã cơ thể đã trở nên rắn chắc hơn còn về khí chất,nói đùa một người đứng đầu tam giới hơn 5000 năm sao có thể không có vương giả khí chất. Một bên Phùng Diệp nhìn thấy Thiên Đế như vậy ánh mắt hiện lên vẻ mê ly trong lòng suy nghĩ:

"Đây thật là hắn sao,tại sao cơ thể của hắn có thể rắn chắc như vậy "

Bây giờ trong đầu Phùng Diệp đang bắt đầu suy nghĩ cách để có thể cùng Thiên Đế quay lại ảo tưởng mình cùng hắn cùng nhau chơi trò chơi trên giường, mặt Phùng Diệp lúc này nếu mà để ý kĩ thì có thể nhìn thấy đôi má đang ửng đỏ.

Còn về phía Lý Tống Kiệt vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần trào phúng nhưng khi nhìn thấy Thiên Đế đi ra không biết là do khí chất hay là gì mà trong lòng hắn bỗng có suy nghĩ quỳ xuống vái lạy một phen.

Lúc này Thiên Đế vừa ra khỏi phòng thay đồ bắt đầu quay về phía người phục vụ viên khẽ hỏi:

"Ngươi.... Thấy ta mặc bộ đồ này như thế nào "

Người phục vụ viên nói thật cũng bị Thiên Đế người khí chất thay đổi làm cho choáng váng lúc này bị Thiên Đế hỏi cũng ngắm nhìn một phen mê ly nói:

"Ngài..... Mặc bộ quần áo này rất đẹp "

Lúc này người phục vụ viên đang mê ly nhìn ngắm Thiên Đế, nhìn một vòng bên trên, khi nhìn xuống phần dưới chân không tự chủ được mà che miệng cười. Thiên Đế thấy người phục vụ viên nhìn về phía dưới chân mình cười nghi hoặc cúi xuống,khi hắn nhìn về phía dưới chân đang đi một đôi dép lê mặt không khỏi xấu hổ đỏ lên,có thể nói tâm tình hắn đang lâm vào tình cảnh toàn thân hắn mặc một bộ quần áo sang trọng đi dự tiệc mà dưới chân lại đi một đôi dép lê,suy nghĩ như thế có bao nhiêu xấu hổ à.

Mà một bên Lý Tống Kiệt vẫn ngáo ngơ nhìn Thiên Đế nhưng khi nhìn xuống dưới chân đi một đôi dép lê không nhịn được mà che miệng cười, trào phúng đại pháp bắt đầu mở ra:

"Phốc....... Ngươi xem vào cửa hàng còn đi một đôi dép lê "

Bây giờ căn bản khí thế vương giả của Thiên Đế đã bị phá vỡ hết sạch chỉ vì một đôi dép, ngay cả Phùng Diệp đang ảo tưởng cũng tỉnh lại che miệng cười.

Thiên Đế lúc này bị mọi người cười cộng thêm bị Lý Tống Kiệt trào phúng hỏi hắn một cái Thiên Đế người đứng đầu tam giới sao không giận,có thể nói hắn đường đường một vị chí cao thần tiên bị một đám phàm phu tục tử cười đây có thể là một điều tối kỵ với một vị thần.

Lúc này Thiên Đế tức giận quay sang phía người Phục Vụ Viên nói:
"Nơi này có bán giày không???"

Giọng nói của hắn mang lên từng tia băng lãnh,người khí tức vương giả không ngừng tỏa ra,nếu để ý trong đó lại còn ấn chứa từng tia sát khí.

Người phục vụ viên lúc này nghe Thiên Đế nói vậy cũng không còn dám cười mà trả lời:

"Dạ......có thưa tiên sinh "

Giọng nói của nàng run run mang theo từng tia sợ sệt, bây giờ nàng chỉ cảm giác như đi làm muộn bị sếp bắt quả tang vậy uy nghiêm khiến cho người sợ hãi.

"Lấy cho ta đôi đắt nhất "

Thiên Đế có thể nói hắn bây giờ rất tức giận, ngay cả giọng điệu cách nói cũng hiện lên vẻ uy nghiêm không người dám trái lại, có thể nói bây giờ ngay cả thần tiên có khi là cả Ngọc Hoàng Đại Đế nghe thấy cách nói chuyện này của Thiên Đế cũng chỉ có thể im lặng mà làm theo huống chi đây chỉ là một phàm nhân. Lúc này chỉ thấy người phục vụ vien vội vàng trả lời rồi bắt đầu đi ra lấy đôi giày:

"Vâng...Tiên Sinh "

Thấy người phục vụ viên đi rồi ánh mắt băng lãnh của Thiên Đế cũng bắt đầu chuyển hướng sang Lý Tống Kiệt, lúc này người hắn sát khí ngưng tụ có thể nói đạt được một phần ngàn,nhưng một phần ngàn này lại ẩn chứa sinh mệnh của hàng ngàn có khi hàng triệu cường giả,lượng sát khí này có thể nói rằng rất kinh khủng. Giả sử như bây giờ mà có một con sư tử hung dữ ngay trước mặt Thiên Đế mà cảm nhận được lượng sát khí này cũng phải ngoan ngoãn như mèo con.

Lúc này trong căn phòng ở một góc một người đàn ông trung niên cảm giác được lượng sát khí này vẻ mặt hắn hiện lên từng tia ngạc nhiên ánh mắt không ngừng liếc về phía Thiên Đế khẽ nói thầm:

"Người thiếu niên này thật mạnh sát khí, lượng sát khí này ngay cả những người trong ảnh bộ cũng không thể nào nhiều như vậy, người thanh niên này đã phải trải qua những gì để ngưng tụ một lượng kinh người như vậy sát khí???"

Chương 17: Lý gia

Người đàn ông này lúc này cả khuôn mặt hiếu kỳ nhìn lấy Thiên Đế, trong đôi mắt hiện lên vẻ chờ mong.

Lúc này Thiên Đế vẫn đang tức giận ánh mắt chuyển sang nhìn về phía Lý Tống Kiệt giọng nói băng lãnh khẽ vang lên:

"Ngươi từ bây giờ đã chính thức chọc giận ta "

Giọng điệu băng lãnh phối hợp thêm trên người vương giả chi khí cùng sát khí khiến cho Lý Tống Kiệt đang cười nhạo bên kia không tự chủ được hai chân bắt đầu run rẩy, dưới ánh mắt của hắn Thiên Đế phảng phất như một tôn thần linh hạ phàm khiến cho người không tự chủ được mà run sợ.

Lúc này Lý Tống Kiệt mới bị một cú huých vào bụng khiến cho hắn tỉnh lại. Một giọng nói từ dưới hông hắn vang lên:

"Ngươi xem hắn chỉ là một tên điểu ti thôi lại khiến cho ngươi sợ như vậy "

Đúng vậy người nói truyện không phải ai khác là Phùng Diệp, nếu như bạn không hỏi nàng tại sao không bị lượng sát khí của Thiên Đế ảnh hưởng thì đây là lời giải thích.

Thứ nhất: Thiên Đế cố gắng kiềm chế lượng sát khí chỉ bao chùm lấy Lý Tống Kiệt cùng người phục vụ viên chứ không có bao chùm lấy nàng.

Thứ 2: nàng không có tham gia quân ngũ nên không để ý được lượng sát khí của Thiên Đế, giống như người đàn ông kia ngồi trong góc tham gia quân ngũ chỉ liếc qua mới nhìn được.

Lý Tống Kiệt một bên lúc này mới nhớ ra trong lòng suy nghĩ:

"Đúng vậy á,hắn không phải thần linh mà chỉ là một tên nghèo điểu ti tại sao ta lại phải sợ hắn "

Lúc này Lý Tống Kiệt nhớ ra điều này người không khỏi cười lạnh trào phúng nói:
"Chọc giận ngươi thì lại làm sao,có giỏi ngươi đến đây đánh ta á"

Lý Tống Kiệt lúc này mà biết được hắn đang chọc giận một vị cường giả đứng đầu tam giới thì chẳng biết hắn sẽ có cảm giác như thế nào.

Một bên bị Lý Tống Kiệt trào phúng Thiên Đế gương mặt khẽ cười lạnh, thân thể khẽ động người bắt đầu xuất hiện trước mắt Lý Tống Kiệt chân đạp Phùng Diệp ra một góc tay nhấc lấy cổ áo Lý Tống Kiệt lên nói:

"Nếu ngươi đã muốn như vậy ta xin thanh toàn cho ngươi "

Một bên Lý Tống Kiệt bị Thiên Đế nhấc người lên không trung hoảng sợ nói:

"Lạc.... Lạc Tiêu ngươi làm gì? Ngươi giờ lập tức thả ta xuống rồi quỳ xuống xin lỗi ta sẽ tha thứ cho ngươi "

Thiên Đế nghe vậy cười lạnh nói:"Làm gì? Ta đang thực hiện nguyện vọng ăn đánh của ngươi "

Lý Tống Kiệt nghe vậy người hắn sau lưng đã toàn mồ hôi lạnh giọng run run mở miệng uy hiếp nói:

"Lạc.... Lạc Tiêu ngươi nếu như không thả ta xuống Lý gia chắc chắn sẽ không buông tha cho ngươi đâu "

Mà một bên Phùng Diệp ôm bụng nằm một góc mặt tức giận nói:

"Lạc Tiêu, Lý gia chắc chắn sẽ không buông tha cho ngươi "

Thiên Đế nghe vậy ngạc nhiên hỏi:

"Lý gia? Rất mạnh đúng không "

Lý Tống Kiệt lúc này bắt đầu nở nụ cười khinh bỉ nói:

"Đúng vậy á, ta Lý gia là gia tộc đứng đầu ở tỉnh Vĩnh Hải này, ông nội ta là võ đạo đại tông sư trấn thủ Tĩnh Hải thành,một mình có thể giết được một con cấp 5 biến dị yêu thú"

Thiên Đế lúc này nghe vậy trong lòng bắt đầu thầm nghĩ:

"Võ đạo đại tông sư,biến dị yêu thú chẳng nhẽ dưới đây cũng có võ giả phân chia "

Chương 18: Đào gia

Nhìn thấy Thiên Đế ngơ ngác Lý Tống Kiệt tưởng hắn sợ khẽ vểnh mồm lên khinh bỉ nói:

"Thế nào, nếu ngươi sợ ngay lập tức bỏ ta xuống liếm giầy ta may ra ta tha cho,còn nếu không ta chắc chắn sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã được sinh ra ở thế giới này "

Lúc này Thiên Đế đang trầm tư trong suy nghĩ bị Lý Tống Kiệt uy hiếp người khẽ tức giận tay tát vào thẳng mặt của Lý Tống Kiệt khinh bỉ nói:

"Ngươi Lý Gia tính là cái thá gì mà dám ở trước mặt ta trang bức, cái gì võ đạo đại tông sư trước mắt ta cũng không bằng một con giun dế"

Lý Tống Kiệt bị Thiên Đế một tát thẹn quá hóa giận chửi nói:

"Lạc Tiêu ngươi dám đánh ta,ngươi có tin không chỉ trong vòng 5 ngày ngươi sẽ ngay lập tức biến mất khỏi thế giới này "

"Ba"

Một tiếng kêu thanh thúy vang lên, chỉ biết căn bản một bên má sưng Lý Tống Kiệt bây giờ đã biến thành hai bên, lúc này Thiên Đế lạnh nhạt mở miệng nói:

"Ngươi tính là cái thá gì mà dám ở trước mặt ta uy hiếp, ngươi tin không chỉ trong vòng 5 ngày cả gia tộc ngươi biến mất "

Nói được lời này chứng tỏ Thiên Đế đã có sẵn tâm lý diệt Lý Gia, nói đùa nếu bây giờ Lý Gia mà biết được sự thê thảm của việc uy hiếp Thiên Đế chắc chắn sẽ ngay lập tức đến trước mặt hắn cầu tha thứ cụ thể Đào gia là một ví dụ.
Vào lần trọng sinh thứ 72 của Thiên Đế,lúc đấy nền khoa học kỹ thuật vẫn chưa phát triển như thời đại này lúc đấy đứng đầu đất nước hoa hạ là một gia tộc lớn mang tên Đào gia. Đào gia là một gia tộc có hơn 25 tên kim đan kỳ tu sĩ, 5 tên hợp thể kỳ, hơn nghìn tên đệ tử là trúc cơ kỳ là một gia tộc lớn, lúc đấy Thiên Đế trọng sinh vào một thân xác mang tên Đào Chiến là một con em dòng chính trong gia tộc có cha là trưởng lão mẹ là một vị kim đan kỳ tu sĩ, Đào Chiến lúc đấy đích xác là một Thiên tài, chưa đến 12 tuổi đạt được đẳng cấp là khai quan kỳ viên mãn, có thể nói đích xác là một Thiên Tài trăm năm khó gặp, có thể tính ra hắn nếu không tạo ngộ sai sót gì thì năm 15 tuổi có thể đạt được đẳng cấp là kim đan kỳ tu sĩ. Nhưng đáng tiếc là vào năm 13 tuổi bị một kẻ lạ mặt hạ sát thủ tuy không chết nhưng đan điền bị phá hủy khiến cho hắn trở thành một tên phế nhân. Nếu như tạo ngộ thành một tên phế nhân đã đành nhưng khi cha hắn biết hắn bị ám sát thì tức giận điều tra thì mới biết được người đó là gia chủ đào gia chủ, trong cơn tức giận cha hắn đi đến cho hắn một cái công đạo nhưng đáng tiếc bị gia chủ trực tiếp phế bỏ cũng thành một tên phế nhân,từ đó hắn cùng cha trực tiếp bị trục xuất ra khỏi gia tộc làm một tên tạp dịch. Còn về mẹ hắn vì xinh đẹp nên ép buộc kết hôn với gia chủ nếu không Đào Chiến cùng Cha Hắn ngay lập tức chết, bất đắc dĩ mẹ hắn đành phải đồng ý.

Lúc đấy biết tin cha hắn tự sát bỏ lại một mình Đào Chiến, còn Đào Chiến thì khóc thương chạy đến chỗ mẹ đang tổ chức hôn lễ nói một lượt, biết tin mẹ hắn đau lòng ngay lập tức trên lễ đường tự sát.

Còn về một mình Đào Chiến bị Đào gia chủ trong cơn tức giận chụp chết,sau khi chết bị vứt xác xuống vách núi, Thiên Đế cũng may có cái xác ấy mà độ kiếp thứ 72 lần trọng sinh,lúc đấy Thiên Đế đã chiếm được thể xác nhưng oán niệm của chu nhân cũ vẫn còn khiến cho Thiên Đế đành phải chấp nhận diệt trừ Đào gia để giải trừ oán niệm.

Oán niệm ở đây có thể gọi là ý niệm hận thù, tức giận của thân xác của chủ nhân trước, nói oán niệm nghe thì nhẹ nhưng thật ra lại ảnh hưởng rất lớn đến việc tu luyện, nếu như oán niệm mà không được phá giải thì trong khi tu luyện rất có thể gây đến tẩu hỏa nhập ma khiến tu vi tụt lùi, sa vào ma đạo.

Cũng chính vì điều đấy nên Thiên Đế phải hoàn thành oán niệm của chủ nhân trước đây Đào Chiến là giết hại gia chủ diệt bỏ tận gốc Đào Gia.

Thiên Đế lúc đấy mới trọng sinh biết được oán niệm Đào gia ngay lập tức là mũi nhọn của hắn, tuy hắn không có thù với Đào Gia nhưng vì giải trừ oán niệm mà so với việc tu luyện của hắn thì tính mạng của Đào gia chỉ được coi là đá cản đường của hắn. Thiên Đế lúc đấy thân xác bị phế bỏ mất hết sạch tu vi nên bất đắc dĩ phải bỏ ra 4 ngày thời gian để chữa trị lại đan điền cùng tu luyện lại từ đầu. Đến ngày thứ 5 Thiên Đế miễn cưỡng tu luyện đến đẳng cấp Hợp Thể Kỳ đại viên mãn, lúc đấy tốc độ tu luyện của hắn nhanh như vậy cũng khiến hắn phải ngạc nhiên, bình thường để hắn tu luyện đến đẳng cấp Hợp Thể kỳ thì tương đương mất 2-3 năm còn về người bình thường chi ít phải mất 70. Năm để đến được cảnh giới này, lúc đấy Thiên Đế cũng bắt đầu hiếu kỳ nhìn lại thân xác này thì biết được bí mật khiến cho Đào Chiến tốc độ tu luyện nhanh có thể nói được gọi là kinh khủng.

Đào Chiến căn bản có thể chất đặc biệt thuần dường thuộc về hàng Thiên Cấp ngoài ra hắn còn có hỗn độn linh căn cũng thuộc về hàng thiên cấp.

Thuần Dương thể chất là thể chất đặc biệt khiến cho thân thể người có thuần dương khí chất khiến cho người có loại thể chất đặc biệt này tu luyện nhanh hơn người bình thường gấp 10 lần,nhưng những người có thể có được thể chất này thì cực kỳ hiếm gặp có thể suy tính ra 100000 người cũng không có ai có được thể chất đặc biệt này.

Còn về linh căn,người tu luyện cũng cần có linh căn, linh căn có thể suy tính ra tốc độ tu luyện và thành quả sau này của một người. Như Đào Chiến thu được Hỗn Độn Linh Căn là một loại linh căn thuộc về Thiên cấp, hỗn độn linh căn tên như ý nghĩa có thể giúp cho người nắm giữ linh căn hấp thụ được 5 thuộc tính nguyên tố trong tự nhiên là Kim --- Mộc ---- Thủy---- Thổ ---- Hỏa,với linh căn này có thể khiến cho người nắm giữ có tốc độ tu luyện nhanh gấp 5 lần người bình thường vì mỗi người có một loại linh căn chỉ có thể hấp thụ riêng được một loại thuộc tính.

Có linh căn cùng với thể chất đặc biệt nên Đào Chiến có tốc độ tu luyện nhanh gấp 15 lần người bình thường nên hắn lúc 12 tuổi mới có thể đến được tu vi là khai quan kỳ đại viên mãn.

Linh căn cùng thể chất được chia ra làm những đẳng cấp như sau:

Phàm cấp hạ phẩm ------- phàm cấp trung phẩm ------ phàm cấp thượng phẩm ----- huyền cấp hạ phẩm ----- huyền cấp trung phẩm ----- huyền cấp thượng phẩm------- địa cấp hạ phẩm ------ địa cấp trung phẩm ----- địa cấp thượng phẩm ----- thiên cấp hạ phẩm ---- thiên cấp trung phẩm ------ thiên cấp thượng phẩm ---- chí tôn viên mãn

Cũng nhờ có linh căn nên người tu luyện có thể biết được thành tựu sau khi trưởng thành. Ví dụ như thuộc về loại thiên cấp linh căn tu vi sau này ít nhất cũng có được đẳng cấp là Tiên Quân đại viên mãn. Còn thuộc về đẳng cấp chí tôn viên mãn thì chưa từng một người nào có ngoại trừ Thiên Đế sau khi tu luyện linh căn bị thay đổi ra, còn về loại từ sơ sinh mà có thì chưa từng có ai,nếu như mà có người sau khi sinh ra không bị chết hoặc bị tật mà chết cũng bị Thiên Kiếp giáng chết.

Người ta thường nói " trời đố kị anh tài"đây chính là một ví dụ đặc biệt.

Chương 19: Bá thể quyết

Cũng nhờ có thể chất cùng linh căn đặc biệt với một bộ công pháp thiên cấp thượng phẩm là "Bá Thể Quyết " nên Thiên Đế cũng không có cần phí sức để tu luyện mà chỉ cần mất đúng 2 ngày để tu luyện đến được tu vi hợp thể kỳ đại viên mãn.

Công pháp " Bá Thể Quyết " tuy được xếp hạng là thiên cấp thượng phẩm nhưng thật ra uy lực có thể được xếp vào nửa bước chí tôn.

Bá Thể Quyết được phân chia làm 9 tầng khác nhau chia ra làm 3 phần riêng biệt đó là Luyện Thể, Luyện Thần, Luyện Căn.

Phần 1 Luyện Thể: Luyện thể được chia ra làm 3 tầng riêng biệt đặt tên là Luyện Gân, Luyện Cốt,Luyện Thân

Tầng 1: Luyện Gân dùng để cải tạo kinh mạch giúp cho kinh mạch cứng rắn cùng mở rộng làm đả thông những đoạn kinh mạch bị tắc nghẽn.

Tầng 2: Luyện Cốt là để cải tạo khung xương giúp khung sương phát triển thuế biến chuyển sang cứng rắn và dẻo dai hơn.

Tầng 3: Luyện Thân chủ yếu dùng để tu luyện nhục thân khiến nhục thân trở nên cường đại kích phát tất cả tiềm năng của cơ thể giúp loại bỏ tất cả chất căn bã trong cơ thể, luyện thành có thể làm đao thương bất nhập tay không có thẻ chặt gãy binh khí

Phần luyện thể này nếu tu luyện thành công có thể giúp cho thân thể trở nên cường đại,kinh mạch hấp thụ được những loại năng lượng cuồng bạo và loại bỏ những yếu điểm của cơ thể, khi tu luyện thành công tu vi ngay lập tức vọt lên đến hợp thể kỳ đại viên mãn và có thể giữ được 100000 nghìn cân lực lượng sánh ngang với nhục thân của tán tiên 1 tầng.

Phần 2 Luyện Thần: được chia làm 3 tầng riêng biệt gọi là luyện linh,luyện hồn, luyện thần.

Có thể nói người tu luyện linh hồn được chia làm 2 phần riêng biệt là Linh và Hồn, phần này chủ yếu dùng để tu luyện linh hồn giúp cho linh hồn trở nên cường đại hơn còn về phần 3 Luyện Thần chủ yếu giúp cho người tu luyện có một bộ tinh thần lực cường đại.Có thể nói tầng này giúp cho người tu luyện sau khi mất nhục thân linh hồn ít nhất có thể sống sót được 5 000 năm giúp cho người tu luyện một lần nữa đoạt xá thể xác một lần nữa trùng sinh, ngoài ra còn có thể phục hồi lại tinh thần lực nhanh gấp 10 lần người bình thường.

Phần 3 Luyện Căn: Luyện Căn được chia làm 3 tầng riêng biệt nhưng thực tế chỉ tập trung tu luyện một bộ phận là Linh Căn, Luyện Căn chủ yếu là thay đổi linh căn tăng phẩm chất của người tu luyện lên trên một cấp bậc.

Có thể nói phần này là trọng yếu nhất vì nó có thể giúp cho người tu luyện tâng cường Linh Căn lên một cấp bậc. Nói chỉ là tăng lên một cấp bậc nhưng như thế đối với người tu luyện là một món bảo vật khiến cho mọi người tập trung tranh giành vì không có một loại bảo vật nào giúp tăng cấp linh căn hết và theo người tu luyện linh căn là không thể thay đổi được đại biểu cho thiên phú tu luyện và tuổi thọ.

Cũng chính nhờ môn công pháp này mà Thiên Đế có thể thống trị được tam giới khiến cho mọi người phải khiếp sợ. Môn công pháp này là do Thiên Đế một lần kỳ ngộ tìm được sau khi tu luyện thành công thì lập tức tiêu hủy nên không có thêm một ai biết về môn công pháp này. Còn về chủ nhân cũ của nó thì sau khi tu luyện đến tầng thứ 2 do tâm thần không ổn định tẩu hỏa nhập ma mà chết.

Tu luyện Bá Thể Quyết hoàn thành tầng thứ nhất thì tu vi Thiên Đế lập tức lên được đẳng cấp là hợp thể kỳ đại viên mãn đủ để diệt sát Đào Gia.
Sau đó thì như mọi người biết Đào Gia dưới mũi nhọn của Thiên Đế sau một đêm bị diệt sạch không còn ai bỏ lại tên nhân vật truyền kỳ Chiến Đế khiến cho vạn người ngưỡng mộ cùng khiếp sợ, cái tên Chiến Đế này hiện nay vẫn còn được dưới phàm giới cúng bái.( phàm giới đây là ở trong truyện thôi không phải ngoài đời thật anh em nào không biết lại chửi ta thì khổ"

Rồi quay về vấn đề chính ( thằng tác giả câu chữ kết thúc)

Lý Tống Kiệt lúc này không mảy may biết về Đào Gia ( biết được mới là lạ) sau khi bị đánh bay ở trong một góc ôm mặt khinh bỉ nói:

"Lạc Tiêu ngươi chờ đấy cho ta, Lý gia sẽ không bỏ qua cho ngươi"

Nói xong hắn được Phùng Diệp dìu dắt đi ra khỏi cửa hàng,vừa đi ánh mắt oán độc liếc về phía Thiên Đế

Thiên Đế bị uy hiếp không nói gì mà chỉ khịt mũi coi thường, nói đùa hắn đường đường Thiên Đế lại phải sợ một tên phàm nhân.

"Xoẹt..."

Lúc này tiếng rèm kêu lên, Thiên Đế tâm thần đang khinh bỉ một bên Lý Tống Kiệt cũng quay lại nhìn. Chỉ biết lúc này cả khuôn mặt của Thiên Đế đã lâm vào tình trạng si mê.

Đúng vậy người ra là Băng Băng, chỉ biết cô nàng sau khi thay bộ váy vào cả người đã bắt đầu trở nên mĩ lệ hơn, đặc biệt là cặp núi kia bị ép sát vào có khi còn để lộ hai hột đào, đây là do Băng Băng không mặc áo lót gây nên.

Chương 20: Lười đặt tên

Băng Băng lúc này vừa ra khỏi phòng thay đồ,thấy ánh mắt của Thiên Đế mặt đỏ lên ngại ngùng nói:

"Lạc Tiêu, ngươi thấy ta có đẹp không"

Lúc này Thiên Đế đang si mê nghe Băng Băng nói vậy tỉnh lại khen:

"Băng băng ngươi mặc bộ đồ này đẹp lắm ".

Băng Băng nghe vậy vui mừng nhảy lên chạy vào ôm lấy cánh tay của Thiên Đế.

Thiên Đế bị Băng Băng ôm lấy cánh tay,cánh tay lúc này cảm thấy có vật gì đó mềm mềm cọ xát, tà hỏa bắt đầu dâng lên còn tiểu huỳnh phía dưới bắt đầu biểu tình. Lúc này Thiên Đế ép ngọn tà hỏa xuống ánh mắt bắt đầu rơi xuống chỗ Băng Băng đang ôm tay.

"Phụt "

Máu mũi của Thiên Đế lúc này không ngừng chảy ra,chỉ biết vừa nãy Thiên Đế nghó xuống nhìn Băng Băng chuẩn bị kêu Băng Băng bỏ ra bất ngờ qua khe áo thấy 2 ngọn núi trần màu trắng, huyết bắt đầu qua đường mũi mà đi xuống.

Băng Băng lúc này mới để ý xung quanh mặt bắt đầu ngước lên nhìn Thiên Đế nghi hoặc hỏi:

"Lạc Tiêu bọn hắn đâu "

Lúc này Thiên Đế đang dùng nội lực áp chế lại máu mũi, nghe Băng Băng hỏi người người vẫn còn đang cảm thấy như bay lên 9 tầng mây mơ màng trả lời:

"Người nào??? "

Băng Băng nghe vậy khẽ nhíu mày,buồn bực nói thầm:

"Chẳng nhẽ trò chơi kết thúc rồi, không phải đâu á quần áo thay lâu quá không phải vậy ta được xem kịch vui rồi"

Do ở gần nên Thiên Đế có thể nghe được Băng Băng nói thầm sững sờ lẩm bẩm:

"Trò chơi "

Nói xong Thiên Đế tay bắt đầu gõ đầu mặt bất đắc dĩ:

"Không phải đâu, ta quên mất đang chơi trò chơi, hazzz....đúng là nóng giận mất khôn mà, sau này ta phải kiềm chế lại thôi "

Lúc này trong lòng Thiên Đế đang bất đắc dĩ nghĩ thầm như vậy, nếu như suy nghĩ này để đám thần tiên kia trên thiên đình kia mà biết được chắc hộc máu ra mà chết, "cmn...ngươi mà kiềm chế lại được có ma mới tin"

Thấy Thiên Đế vẻ mặt bất đắc dĩ Băng Băng nghi hoặc mở miệng hỏi:
"Lạc Tiêu có truyện gì vậy?"

Nghe tiếng Băng Băng, Thiên Đế bất đắc dĩ bắt đầu giải thích truyện vừa xảy ra:

"Băng Băng ta tức giận lỡ đánh bọn hắn,giờ bọn hắn chạy đi rồi "

Sau đó Thiên Đế bắt đầu kể lại mọi chuyện xảy ra sau khi Băng Băng vào phòng thay đồ. Băng Băng nghe thấy Thiên Đế khẽ che miệng cười.

Thấy Băng Băng cười Thiên Đế bất đắc dĩ á,ai bảo hắn là người nóng tính đâu nếu không phải hắn quên đi trò chơi thì cũng không đánh Lý Tống Kiệt cùng Phùng Diệp rồi, mà nếu đánh chi ít ra hắn cũng phải cho Phùng Diệp ăn một quả đắng rồi mới đánh.

"Tiên sinh".

Tiếng người phục vụ viên vang lên, chỉ biết cô nàng trên tay giờ đang cầm một đôi giày màu đen, nhìn người phục vụ viên Thiên Đế khẽ mở miệng nói:

"Được rồi, đi chuẩn bị cho ta 10 bộ quần áo cùng giày giống như vậy đi"

Nghe vậy người phục vụ viên để đôi giày xuống đất bắt đầu vào trong tiệm chuẩn bị theo Thiên Đế yêu cầu.

Thấy người Phục vụ viên chuẩn bị đi Thiên Đế mới nhớ ra Băng Băng vội vàng gọi lại nói:

"Chờ đã "

Nghe thấy Tiếng gọi người phục vụ viên chuẩn bị đi cũng dừng lại trên mặt hiện lên biểu cảm nghi hoặc hỏi:"Tiên sinh ngài còn có việc gì dặn dò "

Thiên Đế nghe vậy chỉ vào phía ngực Băng Băng nói:

"Ngươi chuẩn bị đồ lót cho nàng được không "

Nói thì nói thế Thiên Đế là con trai nên sau khi nói xong lời này mặt cũng không khỏi đỏ lên hiện lên vẻ ngại ngùng.

Mà một bên Băng Băng nghe vậy ôm cánh tay Thiên Đế làm nũng nói:

"Lạc Tiêu nhân gia không muốn mặc đồ lót á"

"Khụ....khụ...ngươi mặc vào đi mới đẹp "

Thiên Đế ho khan ngại ngùng nói, nghe vậy Băng Băng cũng không có tiếp tục làm nũng nữa mà đi theo người phục vụ viên chọn "đồ lót "

Nhìn thấy Băng Băng rời đi Thiên Đế khẽ thở phào rồi bắt đầu ngồi xuống bắt đầu đi đôi giày mà người phục vụ viên vừa đem đến.

Sau khi đi xong đôi giày Thiên Đế mới hài lòng nói:

"Ukm....như này là đủ bộ rồi "

Thay xong giày hắn lại bắt đầu ngắm về phía gương tay chải chải tóc, bắt đầu công cuộc "tự luyến " của mình.

"Lạc Tiêu "

Sau 15 phút Băng Băng bắt đầu cười đùa tí tửng chạy về phía Thiên Đế gọi.

Nghe thấy Tiếng gọi Thiên Đế đang soi gương "Tự Luyến " khẽ quay người lại nhìn Băng Băng. Thiên Đế lúc này mắt trợn tròn máu mũi kém tí nữa lại phun ra may mà hắn kịp thời áp chế.

Chỉ biết lúc này Băng Băng đã mặc xong áo lót ngực cũng không có nhô 2 hột đào nhỏ ra nữa rồi, nhưng khi mặc áo lót vào ngực Băng Băng lại càng cao hơn đã thế còn chạy về phía Thiên Đế nữa khiến bộ ngực cô nàng nảy nảy lên xuân quang vô hạn á.

Thiên Đế áp chế xuống tà hỏa trong lòng lại một mảnh bất đắc dĩ khẽ lắc lắc cái đầu nghĩ thầm:

"Cô nàng này ngực hảo to á,mặc đồ lót vào rồi ta tưởng chi ít cũng giảm xuống một ít,hazzzz... Ai ngờ mặc vào rồi ngực lại còn to hơn "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau