THIÊN ĐẾ TRỌNG SINH ĐÔ THỊ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đế trọng sinh đô thị - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Nơi này có không?

Thấy Băng Băng nói vậy Thiên Đế mặt đen lại chuẩn bị chửi thì nhìn thấy khuôn mặt ân cần của Băng Băng lại không nỡ chửi khẽ thở dài nói:

"Hazzzz...thôi không nghịch nữa giờ chúng ta đi mua nhà "

Băng Băng lúc này nghe Thiên Đế nói vậy khuôn mặt ân cần chuyển sang vẻ đùa nghịch cười:

"Hi.....hi"

Thấy Băng Băng cười Thiên Đế mới biết được nàng đang đùa mình trong lòng hắn đang than thở:

"Ngươi tính nết này giống ai vậy trời "

Nếu như thần tiên trên Thiên Đình biết Thiên Đế than thở sẽ cười trộm mà nói:

"Giống ngươi chứ giống ai"

Băng Băng lúc này ôm cánh tay của Thiên Đế đi mua nhà, vì bây giờ đã tầm 8 giờ nên rất nhiều người qua đường đi lại, mọi người khi thấy Thiên Đế cùng Băng Băng ôm cánh tay nhau đi khuôn mặt đều hiện lên vẻ ganh ghét.

Nam thì ganh ghét nhìn về phía Thiên Đế

Nữ thì ganh ghét nhìn về phía Băng Băng

Tình cảnh này được gọi buồn cười á

Thiên Đế lúc này bị Băng Băng bám cánh tay mới để ý đến mọi người đều tập trung nhìn về mình Thiên Đế bất đắc dĩ quay về Băng Băng nói:

"Băng Băng buông tay ta ra được á"

Không phải là Thiên Đế không thử tách Băng Băng ra mà là do Băng Băng bám quá chặt căn bản Thiên Đế không lay động được mảy may.

Băng Băng nghe vậy bĩu môi bất mãn nói:

"Không buông á,Nô gia lần đầu xuống nhân giới chưa quen"

Thấy Băng Băng như vậy Thiên Đế bất đắc dĩ nói:

"Được á"

Thiên Đế lúc này không để ý Băng Băng nữa mà hướng về công ty bất động sản mà đi.

Qua trí nhớ của chủ nhân trước thì Thiên Đế biết ở nơi đây có công ty bất động sản nổi tiếng tên " Bách Thị ", mục tiêu của hắn chính là công ty này.

"Bách Thị" là công ty bất động sản lớn nhất tỉnh Vĩnh Hải với tổng tài sản trên 5 tỷ nhân dân tệ, còn về chủ tịch công ty là một trong những nữ cường nhân cả tên và mặt không một ai biết rõ hết kể cả những nhân viên trong công ty.

Thiên Đế cùng Băng Băng đi tầm 15 phút đến nơi, trước mắt hắn là một công ty cao gần 12 tầng,ngoài treo một tấm biển hiệu bằng vàng ghi là "Bách Thị "Thiên Đế thấy đến nơi cúi xuống nhìn Băng Băng cười nói:

"Giờ chúng ta đi vào,nếu ngươi thích căn nhà nào chúng ta mua nhà ấy, nhưng ít nhất phải dưới 100000 tỷ nhân dân tệ "

Băng Băng nghe vậy cũng gật đầu đồng ý, dù sao giờ nàng vẫn không biết tý gì về nhân giới.

Thiên Đế nhìn Băng Băng như vậy cười tiến vào trong công ty.

"Cạch"

Thiên Đế cùng Băng Băng tiến vào công ty, Thiên Đế khi tiến vào vừa đi vừa liếc nhìn trong lòng đang lóe lên một ý tưởng:

"Nếu như trên Thiên Đình ta cũng lập nên một toà nhà như này thì sao nhỉ "

Thiên Đế suy nghĩ một lúc rồi ngay lập tức bác bỏ,nói đùa cả một đống kiến trúc cung đình tự dưng lòi ra một toà nhà cao tầng, cảm giác này giống y hệt như vào mùa đông mọi người đều mặc áo rét, riêng bạn mặc quần áo cộc đến trường vậy. Dù sao Thiên Đế vẫn không muốn được gọi là lạc loài.

Lúc này một người phục vụ viên đi đến vui tươi chào.

"Tiên sinh tốt, giờ tôi có giúp gì được cho ngài không "

Vừa nói cô vừa nhìn Thiên Đế cùng Băng Băng đánh giá tổng quan một lần.

Dưới cái nhìn của nàng người đàn ông thì chưa đến 20 tuổi,thân mặc bộ quần áo không nhãn mác hàng vỉa hè,khuôn mặt đẹp trai điển hình Tiểu Bạch Kiểm.

Người phụ nữ thì nhìn tầm 25 tuổi thân mặc bộ váy mới không nhãn mác nhưng nhìn chắc chắn là làm bằng chất liệu tốt nhất, khuôn mặt xinh đẹp chuẩn kiểu phú bà. Nhìn tổng quan cô cũng xác định được người đàn ông tuổi này được người phụ nữ bao nuôi đi.

Nếu lúc này Thiên Đế biết được cô gái suy nghĩ không kêu thiên lôi giáng xuống mới là lạ, nói đùa đường đường Thiên Đế lại hạ thấp xuống là bị bao nuôi hắn sao có thể nhịn.

Đấy là nếu như hắn vẫn còn thực lực 98 kiếp chứ bây giờ hắn cũng không biết được cô gái ý nghĩ.

Thiên Đế bắt đầu mở miệng nói:

"Cho ta mua một căn biệt thự đi"

Người phục vụ viên nghe vậy vui cười hỏi.

"Tiên sinh mua căn biệt thự tầm bao nhiêu tiền, nơi đây căn nào cũng có "

Thiên Đế nghe vậy khuôn mặt nghiền ngẫm,sau một lúc bắt đầu mở miệng nói:

"Cho ta mua căn biệt thự tầm 100.000 tỷ nhân dân tệ đi"

Người phúc vụ viên nghe vậy khẽ nhíu mày. Thiên Đế thấy thế bắt đầu suy nghĩ:

"Ta biết ngay mà 100.000 tỷ quá ít căn bản không mua được biệt thự đi,hay bây giờ ta gọi thần tài đổi tiền thêm "

Người phục vụ viên nghe vậy nghi hoặc hỏi:

"Tiên Sinh ngài nói cần mua căn biệt thự giá bao nhiêu á ta chưa nghe rõ "

Thiên Đế nghe vậy ngay lập tức trả lời:

"Cho ta mua căn biệt thự 100.000 tỷ nhân dân tệ đi "

Vừa nói hắn vừa nhấn mạnh số 100.000 tỷ.

Nghe vậy người phục vụ viên trong lòng bắt đầu suy nghĩ:

"Chẳng nhẽ người này đến đây phá công ty, ta có nên gọi bảo vệ hay không "

Thiên Đế thấy người phục vụ viên không trả lời nghi hoặc hỏi:

"Nơi này chẳng nhẽ không có căn biệt thự giá như vậy "

Chương 12: Yêu hoàng

Người phục vụ viên nghe vậy hỏi lại một lần nữa cho chắc:

"Tiên sinh ngài nói mua căn nhà giá bao nhiêu được không "

Thiên Đế lúc này đành phải hỏi giá cả căn biệt thự đắt nhất, cùng lắm không đủ tiền lại hỏi thần tài đổi tiếp:

"Ngươi cho ta biết căn biệt thự đắt nhất ở đây là bao nhiêu có được hay không "

Người Phục vụ viên lúc này bắt đầu lấy ra một vài tấm ảnh giới thiệu nói:

"Tiên sinh,căn nhà này có diện tích dài 100000 met vuông, chiều dài 10000m chiều rộng 10000 met, căn nhà được thiết kế với kiến..... "

Thiên Đế nghe người phục vụ viên giới thiệu xoa xoa đầu hô lên:

"Cắt, tóm lại căn nhà này có giá bao nhiêu ta mua "

Người phục vụ viên đang giới thiệu nghe vậy cũng không dài dòng cười báo ngay ra giá cả:

"Tiên sinh,căn nhà này đắt nhất ở đây được bán với giá 1 tỷ 200 triệunhân dân tệ "

Nghe thấy người phục vụ báo số tiền mua căn biệt thự Thiên Đế nghi hoặc hỏi:

"1 tỷ nhân dân tệ với 100000 tỷ nhân dân tệ cái nào lớn hơn "

Người phục vụ viên nghe vậy nụ cười cũng cứng ngắc lại nghi hoặc trả lời:

"Tiên sinh,tất nhiên là 100000 tỷ nhân dân tệ lớn hơn rồi, tiên sinh hỏi cái này làm gì "

"A,vậy cho ta mua căn nhà này đi"

Vừa nói Thiên Đế vừa lấy cái thẻ ngân hàng mà thần tài đưa ra cho người phục vụ viên, người phục vụ viên thấy vậy cầm thẻ vào quét.

Vừa quét thẻ xong người phục vụ viên bỗng nhiên kêu lên:

"A..."

Thấy người phục vụ viên bỗng nhiên kêu lên Thiên Đế giật nảy cả mình trong lòng suy nghĩ:

"Chẳng nhẽ thẻ ta gặp vấn đề, mẹ thần tài nếu như không trả được chờ ta về thiên đình tính sổ với ngươi"

Lúc này Thiên Đế chỉ nhìn thấy người phục vụ viên bỗng dưng lấy tay đập đập máy rồi mới từ trong túi áo lấy ra điện thoại bắt đầu bấm.

"Tút.... Tút.. Tút "

Lúc này điện thoại vang lên, giọng người phụ nữ trả lời:

"Tiêu Tiêu, có truyện gì giờ gọi chị,chị còn đang bận việc "Người phục vụ viên kia nghe vậy vội vàng trả lời:

"Chị ta thấy máy tính dưới phòng tài vụ bị hỏng rồi chị xuống đây xem "

"Vậy hả,nếu bị hỏng em gọi người sửa chữa đi gọi chị làm gì "

Người phục vụ viên "Chị truyện này hơi khó giải quyết, dưới đây chủ yếu còn có khách hàng á"

"Được rồi chị xuống ngay"

Nói xong điện thoại cúp máy, lúc này Thiên Đế nghi hoặc vào hỏi:

"Có truyện gì vậy chẳng nhẽ thẻ ta sử dụng không được "

Người phục vụ viên kia nghe vậy vội vàng xin lỗi nói:

"Xin lỗi tiên sinh, máy tính công pháp chúng ta bị hỏng mong tiên sinh chờ một chút giám đốc sẽ xuống đây ngay"

"Ting..."

Tiếng thang máy vang lên, Thiên Đế nghe vậy hiếu kỳ quay sang nhìn. Vừa nhìn thấy người đứng trong thang máy người phụ nữ Thiên Đế người ngây ra mồm há to miệng lắp bắp nói:

"Yêu...... Yêu hoàng "

Người phụ nữ này thoạt nhìn chưa đến 30 tuổi, người có lồi có lõm, khuôn mặt xinh đẹp dáng vừa phải.
Người phụ nữ này sau khi nghe đến từ Yêu Hoàng mặt khẽ nhíu lại, lúc này một giọng nói trong đầu Thiên Đế vang lên:

"Ngươi là ai,sao lại biết bổn cung"

Nghe thấy yêu hoàng không nhận ra mình Thiên Đế trong lòng buông lỏng một hơi, ngoài mặt giả trang quay về phía Băng Băng hỏi:

"Băng Băng ngươi vừa nói gì hả"

Băng Băng nghe Thiên Đế gọi nghi hoặc trả lời:

"Băng Băng không nói gì ngược lại người kia truyền...."

Băng Băng chưa kịp nói hết câu Thiên Đế nháy nháy mắt ra hiệu ngừng, Băng Băng thấy vậy thôi không nói nữa. Mà một bên người phụ nữ kia nhìn thấy Băng Băng cũng khẽ nhíu mày trong lòng suy nghĩ:

"Người phụ nữ này ta hình như gặp mặt ở đâu rồi, nhìn rất giống người bên cạnh Thiên Đế "

Đúng vậy người phụ nữ này thật ra là Yêu Hoàng người đứng đầu yêu giới 6000 năm trước, thân phận là một con cửu vĩ hồ dưới nhân giới mang tên Lâm Hình,còn về truyện tại sao Thiên Đế khi gặp nàng phải giả vờ như không biết thì sau này sẽ rõ.

Lúc này Lâm Hình đang nghi hoặc người phục vụ viên bắt đầu vào nói:

"Hình tỷ, hình như máy tính bị hỏng rồi tỷ lại xem đi"

Lâm Hình nghe người phục vụ vien gọi mới thoát khỏi nghi hoặc quay sang phục vụ viên hỏi:

"Tiêu Tiêu ngươi nói ai là khác hàng đưa tỷ đi xem,còn về máy tính tý tỷ xem lại nếu hỏng gọi người mua máy mới"

Người phục vụ viên nghe vậy dẫn Lâm Hình quay về phía Thiên Đế, lúc này Thiên Đế cảm giác trái tim bỗng dưng chợt nhảy ầm lên đầu bắt đầu toát ra mồ hôi.

Người phục vụ viên bắt đầu giới thiệu nói:

"Lâm Hình tỷ đây là khách hàng mua căn biệt thự tên.... "

Nhắc đến tên người phục vụ viên mới nhớ rằng mình không biết tên đối phương quay ra hỏi nói:

"Tiên sinh tên ngài là gì á"

Thiên Đế lúc này trong lòng đang xoắn xuýt vô ý thức trả lời:

"Thiên Đế "

Mà một bên Lâm Hình nghe thấy tên này lông mày khẽ nhíu lại, Thiên Đế lúc này mới biết mình lỡ lời vội vàng sửa nói:

"Tên ta là Lạc Tiêu "

Chương 13: Đây là tỷ phu ngươi

Một bên Lâm Hình nghe Thiên Đế nói vậy giơ tay ra giới thiệu nói:

"Tiên Sinh tốt ta là Lâm Hình chủ tịch tập đoàn công ty Bách Thị, còn người đứng bên cạnh đây là em gái ta Lạc Tiêu Tiêu"

Thiên Đế lúc này tim đập càng ngày càng nhanh, hắn đang phân vân có nên bắt tay hay không, nếu bắt tay thì chắc chắn sẽ bại lộ thân phận hắn, còn nếu không bắt tay sẽ gây nghi ngờ dẫn đến nhiều phiền phức hơn.

Thiên Đế trong lòng đang xoắn xuýt lúc này một bên Lâm Hình khẽ nở nụ cười tay chộp thẳng vào Thiên Đế.

Thiên Đế một bên đang xoắn xuýt thì bị bắt tay trong lòng hắn giờ đang có một vạn con ngựa chạy qua:

"Thôi...... Xong "

Hắn mắt liếc liếc nhìn qua một bên Lâm Hình chỉ thấy nàng khẽ nở nụ cười gian xảo, lúc này Thiên Đế có cảm giác như đi ngoại tình bị vợ bắt được, phải nói cảm giác này thốn bao nhiêu.

Nếu như để đám thần tiên trên trời kia mà biết Thiên Đế bị dọa sợ đến như này chắc chắn sẽ sợ hãi mà than lên "thần nhân á"

Lúc này Thiên Đế trong đầu hiện lên giọng nói, đây là Lâm Hình sử dụng truyền âm thuật:

"Thiên Đế..."

Thiên Đế lúc này bị một bên truyền âm thuật lòng chột dạ tay cố gắng rút ra khỏi tay Lâm Hình.

Lúc này Lâm Hình thấy phản ứng của Thiên Đế cũng xác định được đây chính xác là Thiên Đế tay càng ngày càng nắm chặt. Mà một bên Băng Băng thấy tình cảnh này trơ mắt đứng nhìn một bên vẻ mặt tiếu dung cười.

Thiên Đế một bên bị Lâm Hình bắt bàn tay nhìn thấy Băng Băng trơ mắt nhìn khẽ chửi thành tiếng làm vẻ mặt đáng thương nhìn về phía Băng Băng giống như truyền đạt ý nói:

"Băng Băng ngươi xem chủ nhân ngươi đáng thương như này cứu ta đi"

Băng Băng nhìn thấy Thiên Đế biểu hiện nhưng giả vờ làm ngơ chạy qua một chỗ một mình ngồi xuống.

Thiên Đế thấy biểu hiện của Băng Băng mắt trợn trắng lườm nàng,trong lòng đang khẽ thề về nhà phải dạy lại người hầu này.

Mà một bên Lâm Hình nhìn biểu hiện của Thiên Đế khẽ mỉm cười nói:

"Sao vậy phu quân của ta mới có hơn 500 năm qua không gặp ngươi còn nhớ người vợ này không "

Một bên Lâm Tiêu Tiêu nghe tỷ tỷ của mình nói vậy mắt trợn lên mặt hứng thú nhìn về phía Thiên Đế.

Mà Thiên Đế nghe nói vậy lòng chột dạ khuôn mặt ngây thơ nói:

"Tỷ tỷ ngươi nói gì thật ta không biết á"

Lâm Hình lúc này nhìn Thiên Đế biểu hiện khẽ cười rồi bỏ tay ra nói:

"Xin lỗi chắc do ta nhận nhầm,đây là hợp đồng mua bán nhà và thẻ ngân hàng "Vừa nói Lâm Hình vừa lấy bản hợp đồng cùng thẻ ngân hàng trả lại cho Thiên Đế.

Thiên Đế lúc này mới buông lỏng được một hơi tay tiếp nhận lấy hợp đồng cùng thẻ ngân hàng vội vàng chạy đi đi ra khỏi công ty.

Một bên Băng Băng thấy cuộc vui kết thúc trong lòng khẽ nuối tiếc đuổi theo Thiên Đế.

Lúc này trong công ty Lâm Hình nhìn phía Thiên Đế rời đi khuôn mặt mỹ lệ hiện lên nụ cười gian xảo khẽ nói thầm:

"Ta xem ngươi giả ngây được như nào, phu quân của ta "

Lúc này Lâm Tiêu Tiêu nhìn thấy tỷ tỷ mình như vậy mới nghi hoặc hỏi:

"Tỷ tỷ đây là ai?"

Lâm Hình nghe vậy quay về Lâm Tiêu Tiêu khẽ nói:

"Đây là tỷ phu của ngươi đi"

"Không lẽ đây là Thiên Đế "

Lâm Tiêu Tiêu nghe tỷ tỷ mình nói vậy khiếp sợ hô.

Lâm Hình cũng không trả lời mà khẽ gật đầu quay về Lâm Tiêu Tiêu nói:

"Giờ chuẩn bị đi chúng ta chuyển nhà"
Lâm Tiêu Tiêu nghe vậy cũng hiểu ý của tỷ mình không hỏi nhiều nữa mà về nhà chuẩn bị đồ đạc.

Lúc này Thiên Đế chạy được ra khỏi Bách Thị tập đoàn người mới buông lỏng một hơi tức giận quay về Băng Băng chửi:

"Băng Băng ngươi quá đáng lắm, để xem tối nay ta trừng trị ngươi như nào "

Băng Băng nghe vậy khẽ bĩu môi nói:

"Ta không nỡ làm gián đoạn cuộc gặp mặt phu thê 2 người á"

"Ta....ta...trời ạ"

Thiên Đế lúc này không nói được gì mà chỉ thầm than rồi không để ý đến Băng Băng nữa mà tiếp tục cuộc mua sắm của mình, dù sao hắn còn muốn thử xem xe ở nhân giới đi như nào.

Sau 15 phút đi bộ Thiên Đế lúc này đã đến được cửa hàng xe 4s,lúc này Thiên Đế vừa vào cửa thì một đống người phục vụ viên lao vào nói:

"Tiên Sinh ngài tốt, ngài đến đây mua xe gì ta chuẩn bị giúp ngài "

"Tiên sinh ngài mua xe gì ta dẫn ngài đi"

"Tiên sinh....."

.............

Thiên Đế lúc này vẻ mặt mộng bức trong lòng thầm nghĩ:

"Truyện này là thế nào, theo ta thấy trong trí nhớ đâu có nhiệt tình như vậy hay mị lực của ta tăng cao rồi "

Nghĩ thế Thiên Đế lấy tay sờ sờ mặt mình quay về phía Băng Băng hỏi:

"Băng Băng mặt ta có gì khác không "

Băng Băng nghe vậy hời hợt trả lời:

"Không "

Thiên Đế lúc này nếu mở điện thoại ra thì sẽ biết được vấn đề tại sao mọi người lại nhiệt tình như vậy.

Đầu đề tin tức là đại gia mua biệt thự giá 1tỷ nhân dân tệ, kèm theo đấy là ảnh chụp mặt của Thiên Đế.

Tin tức này do một người phục vụ viên trong tập đoàn Bách Thị chụp ảnh rồi đăng lại, chưa đến 15 phút đã có hơn 1 triệu lượt tìm kiếm chiếm ngay tóp 1 tin tức tuần

Chương 14: Chó tiên giới khác nhân giới

Lúc này Thiên Đế đang sờ sờ khuôn mặt mình trong lòng thầm nghĩ:

"Chẳng nhẽ mị lực của ta lớn đến vậy"

Đúng lúc Thiên Đế đang nghi hoặc giọng một người đàn ông vang lên:

"Tiên sinh ngài tốt "

Thiên Đế giật mình quay người lại thì thấy đây là người đàn ông trung niên ít nhất cũng phải 40 tuổi, người đàn ông này vẻ mặt tươi cười hướng về phía Thiên Đế. Thấy người đàn ông trung niên này Thiên Đế lại một trận tê cả da đầu trong lòng thầm nghĩ:

"Mẹ nó,mị lực của ta chẳng nhẽ lớn đến nỗi cả đàn ông cũng thích "

Nghĩ như thế, lúc này Thiên Đế sau lưng đã thấm mồ hôi lạnh, nếu lúc này người đàn ông trung niên mà biết ý nghĩ của hắn chắc cũng phải tức hộc máu.

Lúc này người đàn ông trung niên đã đến trước mặt Thiên Đế dơ tay ra trào hỏi nói:

"Tiên sinh tốt, ta là Tô Triết chủ cửa hàng này, xin hỏi Tiên Sinh định mua chiếc xe nào"

Thiên Đế bắt tay hắn trả lời:

"Ngươi tốt, ta tên Thiên.... Lạc Tiêu hôm nay ta đến chủ yếu để mua xe đi"

Thiên Đế mãi vẫn chưa quen được với tên gọi mới. Lúc này Tô Triết vẻ mặt vui cười hỏi:

"Lạc tiên sinh không biết ngài hôm nay định mua chiếc xe nào"

Thiên Đế suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

"Cho ta mua chiếc xe đắt nhất ở cửa hàng này đi"

Tô Triết nghe nói vậy vui cười dẫn Thiên Đế đi xem xe. Tô Triết bắt đầu giới thiệu nói:

"Tiên sinh đây là chiếc xe đắt nhất ở đây, chiếc xe này là Lamborghini bản hạn lượng trên thế giới có còn chưa đến 5 chiếc, có thể tăng tốc lên đến 360 km /1phút tối đa 720km với động cơ...... "

Thiên Đế lúc này nghe giới thiệu đau hết cả đầu, cái gì Lamborghini, cái gì xe hạn lượng quả thật hắn không biết á, lúc này hắn khoác khoác tay nói:

"Thôi cắt, tóm lại chiếc xe này giá bao nhiêu "

Tô Triết lúc này đang giới thiệu bị cắt đứt nhưng trong lòng thì vui vẻ á, đây chắc chắn là phú nhị đại.

Tô Triết lúc này lòng vui nở hoa bắt đầu giới thiệu giá tiền nói:

"Tiên Sinh chiếc xe này được bán với giá 500 triệu nhân dân tệ, nếu bây giờ ngài mua thì được giảm 20 triệu nhân dân tệ "

Thiên Đế lúc này không nói nhiều bắt đầu lôi thẻ ngân hàng ra đưa cho Tô Triết, cái gì giảm giá quả thật hắn cũng chẳng quan tâm, Thiên Đế mà chẳng nhẽ lại quan tâm một chút tiền nhỏ ấy:
"Được rồi quét thẻ đi chúng ta còn đi mua đồ khác "

Tô Triết vui mừng tiếp lấy thẻ đem đi quẹt, sau 15 phút đưa thẻ đem trả lại:

"Tiên sinh đây là thẻ của ngài"

Tiếp nhận được thẻ Thiên Đế lại chạy thẳng ra ngoài cửa hàng hướng cửa hiệu quần áo đi tới, lúc này Thiên Đế vừa đi Tô Triết gọi một người phục vụ viên ra nhắc nhở nói:

"Lần sau gặp mặt hắn phải cố hết sức chiêu đãi đến khi hài lòng mới thôi "

Người phục vụ viên kia nghe nói vậy gật đầu nói:

"Vâng "

Nói thật nếu người phục vụ viên kia mà biết số tiền trong thẻ ngân hàng chắc chắn cũng chẳng cần phải nhắc nàng cũng chạy ra chiêu đãi, mà ngay cả Tô Triết khi mới đầu nhìn số dư trọng tài khoản cũng phải chết lặng, hơn 90 nghìn tỷ nhân dân tệ hỏi xem ai có thể lấy ra được.

"A....chết ngươi đợi tí ta đưa xe cho vị tiên sinh kia "

Lúc này Tô Triết nhìn về phía chiếc xe vội vàng đuổi theo Thiên Đế.

.......

Bây giờ Thiên Đế đã chạy đến cửa hiệu quần áo,bước vào cánh cửa,lần này trong cửa hàng cũng chẳng kích động như ở cửa hàng 4s nhiều người như thế vây quanh Thiên Đế.

"Tiên sinh tốt "

Một người phục vụ viên quay về Thiên Đế chào hỏi nói.Thiên Đế với lời chào hỏi này cũng vui cười mà đáp ứng người mà ai chẳng có lòng hư vinh.

Lúc này người phục vụ viên quay về phía Thiên Đế giới thiệu nói:

"Tiên sinh,ta tên Liên Liên không biết tiên sinh đến đây mua đồ đã may sẵn hay đặt may"

Thiên Đế lúc này đang định mở miệng thì giọng nói trào phúng vang lên.

"Ui.....sao nơi đâu chui ra một con chuột cống thể này "

Thiên Đế nghe giọng nói khẽ nhíu mày quay người lại xem,đây là 1 nam và một nữ,thấy cặp đôi này kí ức chủ nhân cũ lại hiện lên, trong đầu xuất hiện cái tên:

"Phùng Diệp -Lý Tống Kiệt "

Khi biết được thân phận của hai người này Thiên Đế không nói gì mà chỉ lạnh nhạt nói một câu:

"A tiếng chó sủa ở đâu đấy "

Vừa nói Thiên Đế vừa quay về phía Băng Băng hỏi.

Băng Băng lúc này bị Thiên Đế hỏi nghi hoặc trả lời:

"Ủa Lạc Tiêu ta thấy 2 đứa này chưa xứng đáng làm cẩu đâu, nhiều nhất chỉ tính được bằng con ruồi thôi "

Lúc này một bên Lý Tống Kiệt cùng Phùng Diệp đang cười trào phúng bị nói như vậy tức giận chửi:

"Ngươi nói ai là con ruồi "

Lúc này Băng Băng vẻ mặt vô tội nhìn về phía Thiên Đế nói:

"Lạc Tiêu con ruồi này khó chịu quá"

Thiên Đế lúc này mới nhớ ra một điều:

"Trên tiên giới chó có đúng Hạo Thiên Khụyển là Tiểu Nô từng tiếp xúc tới mà đây là thần thú,so với thần thú thì phàm nhân chỉ như con ruồi"

Nhớ ra điều này Thiên Đế mới vào gần tai Băng Băng nói nhỏ:

"Băng Băng chó ở Tiên Giới cùng Nhân Giới khác nhau với lại ta đây là để ám chỉ cái khác "

Cho ta xin ít kim phiếu đi tụt tóp rồi (T-T)

Chương 15: Không bằng cầm thú

.Chương 14

Băng Băng nghe Thiên Đế nói vậy mặt ngạc nhiên hỏi:

"Chó Tiên Giới cùng Nhân giới khác nhau???? "

Thiên Đế lúc này bắt đầu giải thích nói:

"Đúng vậy á,chó nhân giới đơn giản không nói được,không có phép thuật..."

Băng Băng nghe Thiên Đế giải thích như vậy cũng nói:

"Vậy à,vậy bọn này chắc chỉ sánh tầm với con chó dưới nhân giới thôi "

Vừa nói nàng vừa chỉ tay vào Phùng Diệp cùng Lý Tống Kiệt. Lúc này Thiên Đế hài lòng vui vẻ quay về Băng Băng khen:

"Băng Băng ngươi giỏi lắm"

Băng Băng lúc này tiếp nhận được lời khen của Thiên Đế khuôn mặt xinh đẹp hiện lên nụ cười vui sướng giống như một đứa bé được cho viên kẹo vậy.

Một bên Lý Tống Kiệt mặt xi mê nhìn Băng Băng miệng gần chảy nước miếng trong lòng hắn chỉ có một ý nghĩ:

"Thật xinh đẹp, cô gái này mà đi theo Lạc Tiêu thật phí phạm "

Nhìn thấy Lý Tống Kiệt đối với Băng Băng có ý xấu Thiên Đế nở nụ cười khinh bỉ quay về Băng Băng nói tiếp:

"Băng Băng ngươi học rất nhanh nhưng có một điều ngươi cần học thêm "

Băng Băng lúc này đang vui sướng được khen nghe Thiên Đế nói vậy nghi hoặc hỏi:

"Ta cần học thêm cái gì?? "

Thiên Đế lúc này nở nụ cười tay chỉ vào phía mặt Lý Tống Kiệt nói:

"Loại người như hắn còn không bằng một con chó, chi ít ra con chó nó còn trung thành với chủ, không quay lại cắn chủ, còn loại người như hắn ngươi biết gọi là gì không??? "

Băng Băng nghe vậy hiếu kỳ hỏi:

"Lạc Tiêu loại người như hắn nên gọi là gì? "

Thiên Đế lúc này nở nụ cười gian xảo khẽ nói:

"Gọi là không bằng cầm thú"

Băng Băng nghe vậy hiểu ra ánh mắt thương hại nhìn về phía Lý Tống Kiệt trong lòng thầm nghĩ:

"Ngươi là ai ta không biết nhưng đã làm Thiên Đế chửi như vậy thì chắc chắn ngươi sẽ không có kết cục tốt "

Một bên Phùng Diệp nghe vậy mặt tức giận chửi Thiên Đế:
"Lạc Tiêu ngươi đừng khinh người quá đáng, loại nghèo điểu ti như ngươi xứng đáng gì mà chửi hắn "

Vừa nói nàng vừa huých Lý Tống Kiệt cái hông, Lý Tống Kiệt lúc này đang chăm chú nhìn Băng Băng bị huých cũng tỉnh lại nói:

"Hừ.....loại nghèo điểu ti như ngươi xứng đáng gì chửi ta"

Nói xong hắn quay về phía Băng Băng nói:

"Cô nương đi theo hắn làm gì, theo ta đi,cô nương xinh đẹp như vậy mà đi theo hắn loại nghèo điểu ti ta thấy không hợp "

Lúc này Băng Băng khuôn mặt vui cười đã biến thành băng lãnh sát khí không ngừng tuôn ra căn phòng bỗng dưng chuyển sang một dạng lạnh lẽo.

Cảm nhận được Băng Băng sát khí Thiên Đế khẽ vỗ vỗ vai nói:

"Băng Băng kệ hắn một con kiến chúng ta cần gì phải so đo"

Băng Băng nghe Thiên Đế nói vậy sát khí cũng giảm được một ít nhưng mặt vẫn như cũ lạnh lùng nói:

"Lạc Tiêu hắn chưa xứng đáng lăng nhục ngươi"

Thiên Đế nghe vậy quay chỉ quay sang nói với Băng Băng một câu:

"Có nhiều cách trả thù mà không phải giết người, ngươi cứ từ từ theo ta rồi tìm hiểu "

Một bên Lý Tống Kiệt nghe vậy nở nụ cười trào phúng nói:

"Ha....ha...cái gì ngươi không thể làm nhục, loại nghèo điểu ti như ngươi chưa xứng đáng trả thù ta,bây giờ ta cho ngươi 2 lựa chọn, 1 là quỳ xuống xin lỗi ta rồi đưa nàng cho ta ta tha cho ngươi khỏi chết, 2 là ta để ngươi sống cả đời tàn phế "

Thiên Đế nghe vậy chỉ nở nụ cười nói:"Ha....ha....đã bao nhiêu lâu rồi ta mới bị người đe dọa qua mà mấy ai có thể thực hiện được"

Đúng Thiên Đế đã sống đến 9000 năm nhưng từ khi đứng đầu tam giới chưa thần tiên nào dám đe dọa hắn giờ lại bị một tên phàm nhân đe dọa hỏi hắn sao không cười.

Một bên Lý Tống Kiệt nghe vậy giọng càng ngày càng ngày càng trào phúng nói:

"Ngươi loại nghèo điểu ti như này không xứng đứng ở đây "

Thiên Đế nghe vậy cười híp mắt nói:

"Thật sao? Hay bây giờ chúng ta chơi một trò chơi đi,ngươi có dám không Lý Tống Kiệt "

Lý Tống Kiệt nghe vậy nghi hoặc nói:

"Chơi trò gì???"

Thiên Đế lúc này mặt hiện lên nụ cười gian xảo nói:

"Ngươi chẳng phải nói ta là nghèo điểu ti,bây giờ ta mua đồ gì người mua theo ta ngươi dám không "

Lý Tống Kiệt nghe vậy cười nói:

"Ngươi thì tính mua được đồ gì, yên tâm đi ngươi mà mua ta sẵn sàng theo đến cuối cùng "

Thiên Đế nghe vậy khuôn mặt hiện nụ cười, mà nụ cười này cười cũng giống như không nói:

"Ngươi đã nói vậy ta mua đồ trước ngươi cứ xem đi"

Nói xong hắn quay về phía người phục vụ viên nói:

"Ngươi vào chuẩn bị cho ta một bộ quần áo mới đi,càng đắt càng tốt với lại lấy thêm bộ váy đưa cho nàng thử càng đắt càng tốt "

Thiên Đế vừa nói vừa chỉ vào Băng Băng,thấy vậy người phục vụ viên cũng vui cười vào trong đem một bộ quần áo với một bộ váy.

Bộ quần áo là một bộ comple màu đen vải hiện lên màu đen bóng nhìn rất đẹp, bộ váy là bộ váy màu xanh ngọc chân váy dài đến đầu gối loe ra thân váy thì có những đường hoa văn rất đẹp.

Người phục vụ viên quay về Thiên Đế cười nói:

"Đây tiên sinh,đây là bộ comple được Riches đại sư thiết kế riêng bằng chất liệu tốt nhất, ngài cứ thử mặc xem"

Đưa cho Thiên Đế bộ comple phục vụ viên lại quay sang Băng Băng cười nói:

"Tiểu thư,đây là bộ váy có chất liệu tốt nhất của cửa hàng ngài xem mặc có vừa ý hay không "

Cho mình xin ít kim phiếu đi:3

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau