THIÊN ĐẾ TRỌNG SINH ĐÔ THỊ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thiên đế trọng sinh đô thị - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Lời mở đầu

Truyện mới do mình Độc Hành Chí Tôn viết nhé mong mọi người ủng hộ,truyện hài bựa main không ngựa giống, thông minh có wechat nối liền tam giới nhé,lâu lâu chuyển chủ đề viết cho đỡ nhàm chán mong mọi người ủng hộ,truyện cũng có hệ thống tham gia nhưng không phải thăng cấp hay gì hết mà chỉ mang vai trò phụ trợ thôi có gì anh em nào đọc không hay đừng ném gạch đá chửi bới mình mà hãy văn minh qua những truyện khác đọc nhé mình xin cảm ơn

Chương 2: Trọng sinh

"Đùng"

Một tiếng sấm chớp nổ vang trời hướng xuống căn nhà trọ, điều đặc biệt là tiếng sấm này nổ dường như không có người để ý mà mọi người vẫn chăm chú làm việc.

Căn nhà trọ này nhìn rất cũ nát bên trên có treo bảng hiệu "Nam sinh kí túc xá ",đây là căn kí túc xá mà mọi người đã bỏ hoang,bên trong một thanh niên nằm trên giường khuôn mặt đẹp trai nhưng mỗi tội có làn da dám nắng, thanh niên này khuôn mặt vui vẻ không mang biểu hiện gì sợ sệt sau tiếng sấm vừa nãy, thanh niên cười vang mở miệng nói:

"Ha....ha...ta Thiên Đế trọng sinh rồi,đây là kiếp cuối cùng sau 99 lần độ kiếp ta sẽ chưởng khống chư thiên "

Đúng vậy cậu thanh niên này không phải người bình thường,không phải người bình thường đây không có nghĩa là đầu óc không bình thường,mà đây không bình thường là do thân phận đặc biệt của hắn. Hắn chính là Thiên Đế lần trọng sinh thứ 99. Thiên Đế đây là chỉ một thực thể tối cường trong tam giới mà không thần tiên hoặc quỷ nào dám trêu chọc. Hắn tính ra năm nay mới hơn 9000 tuổi thấp hơn những vị thần khác nhưng không có một ai dám động vào hắn vì hắn có thực lực nghiền ép tam giới người đứng đầu,hắn có thể một ngón tay giết vạn quân, một bàn tay trảm phật tổ.

Người thanh niên này là lần trọng sinh thứ 99 của hắn cũng chính là lần cuối cùng độ kiếp. Thiên Đế lúc này đang một mảnh vui mừng nói thầm:

"Ta chẳng biết lần này trọng sinh là vào người nào đây, chắc hẳn phải có tiền tài cùng thế lực mạnh mẽ đi"

Lúc này một mảng trí nhớ trôi vào đầu của hắn, một đống ký ức không ngừng dung hợp. Khi thấy những kí ức này mặt hắn tối sầm lại tức giận gầm thét:

"Diêm vương lên đây cho lão tử thỉnh tội"

Hắn tức giận vì thân phận của mình sau khi trọng sinh, bình thường hắn trọng sinh đều là người có tiền phú nhị đại lần này trọng sinh làm hắn tức giận không chịu nổi.

Thân xác mà hắn chiếm lĩnh không phải người có tiền hoặc quyền mà chỉ là một người bình thường.

Thân xác này chủ nhân lúc trước mang tên Lạc Tiêu là một tên cô nhi không cha không mẹ, khuôn mặt cũng không đến nỗi nào ngược lại còn được mệnh danh là soái ca,trong trường học là bao nỗi mộng của thiếu nữ, năm nay 17 tuổi trước lúc chết có một người bạn gái mang tên Phùng Diệp. Chắc mọi người đang hỏi tại sao hắn lại chết đúng không, đẹp trai, soái ca nhiều người ngưỡng mộ đã thế còn có người bạn gái xinh đẹp đáng lẽ ra phải vui mừng mà sống chứ.Nhưng điều này tất cả đều sai,hắn đẹp trai soái ca nhiều người ngưỡng mộ nhưng khổ nỗi là một cô nhi nhà nghèo, bạn gái hắn Phùng Diệp lại là một người xinh đẹp không ít phú nhị đại truy. Truyện bi kịch là mới tối hôm qua hắn gặp bạn gái mình đi theo phú nhị đại vào khách sạn, hắn tức giận lao vào nói nhưng nàng chỉ để lại một câu chế giễu:

" Ngươi xen lại mình đi cóc ghẻ đòi ăn thịt ta,ngươi xem mình có gì vượt qua hắn không, hắn nhà giàu có thế lực khác xa ngươi, ngươi cùng lắm chỉ được cái đẹp thôi "

Cũng chính vì câu nói này mà gây nên cái chết của hắn,nếu là bình thường thì không sao đằng này thì nàng ngay trước mắt mọi người nhục nhã hắn khiến mọi người trong trường đều biết ngay cả người ái mộ hắn bây giờ cũng không còn mà chỉ còn lại là khinh thường.

Hắn biết tin tức vậy nghiến răng nghiến lợi quyết định uống thuốc ngủ tự sát.

Khi đọc những kí ức này Thiên Đế tức giận cười khổ khẽ mỉa mai:

"Ha....ha...ta đường đường là Thiên Đế lại trọng sinh vô thân thể rác rưởi này, đã thế còn bị người yêu vung"
Đúng vậy hắn tức giận là bị người yêu vung. Phải biết hắn là ai đường đường là người đứng đầu tam giới hàng vạn tiên nữ phải ngước nhìn đòi làm nương tử của hắn,đằng này giờ lại bị người yêu vung nếu như những người ái mộ kia của hắn mà biết không thịt cô gái kia mới là lạ.

Lúc này trong bóng tối bỗng xuất hiện một người đàn ông cao to vạm vỡ thân mặc áo quan ra cúi người trước mắt hắn:

"Thiên Đế ngài có việc gọi ta Diêm Vương "

Người này là Diêm Vương thống lĩnh âm phủ nổi tiếng là kiêu ngạo ngay cả Ngọc Hoàng cũng phải kiêng nể 3 phần,thường thường nhân giới mang một câu tục ngữ:

"Diêm Vương kêu canh 3 chết ai dám lưu canh năm "

Qua câu tục ngữ trên đã miêu tả ra hết tính tình kiêu ngạo của hắn,nhưng câu tục ngữ trên cũng không có chính xác, Diêm Vương có một người sợ mà nhân giới không biết đó chính là Thiên Đế, nếu như Thiên Đế chỉ cần nói một câu thôi ngay cả hắn Diêm Vương cũng không dám cãi lời.

Thiên Đế thấy Diêm Vương xuất hiện tức giận nói:

"Diêm Vương ngươi tốt lắm,hay bây giờ ta xuống địa phủ xem ngươi lá gan lớn từng nào mà dám cho ta trọng sinh vào thân thể này"

Vừa nói sát khí của hắn vừa bắn ra tứ phía, phải biết đây là Thiên Đế đã trọng sinh 98 kiếp giết vô số người mà sát khí ngưng tụ há mà Diêm Vương có thể chống lại.

Diêm Vương cảm nhận được sát khí chân không ngừng run giờ nguyên người đã quỳ xuống dưới đất hoảng sợ nói:

"Thiên Đế bớt giận xin hỏi vi thần có gì sai mà làm Thiên Đế tức giận như vậy "

Chương 3: Nhọ bát giới

Thiên Đế nghe vậy sát khí càng ngưng tụ mạnh mẽ hơn tức giận nói:

"Ta hỏi xem ngươi có làm gì đúng không, bây giờ ta cho ngươi lý do giải thích tại sao ta trọng sinh vào thân thể này nếu không đừng trách địa phủ tuyệt diệt "

Diêm Vương nghe vậy người không tự chủ được mà run lên sau lưng toát ra mồ hôi lạnh hoảng sợ tí thì ra nước tiểu, cũng chẳng trách được Diêm Vương, dù sao ngay cả Phật Tổ cùng Ngọc Hoàng cũng không đỡ nổi lượng sát khí này.

Diêm Vương giọng run run nói:

"Bẩm Thiên Đế ngài trọng sinh vào thể xác này chắc có sai sót của vi thần, mong ngài đại nhân không chấp vi thần tiểu nhân "

Thiên Đế khẽ nhíu mày,lúc này nhớ ra kí ức kia khuôn mặt hiện lên nụ cười gian xảo, nếu như Thiên Đình nhìn thấy nụ cười này chắc chắn phải cách xa Thiên Đế vì mỗi lần Thiên Đế nở nụ cười này là có một người không may. Nói không may vì sao dưới đây là một trong lời giải thích.

Chắc hẳn ai cũng biết Tây Du Ký, người ta nói Chu Bát Giới là Thiên Bồng Nguyên Soái do trêu nghẹo Hằng Nga nên bị Ngọc Hoàng đày hạ giới chuyển thế thành heo,rồi được Đường Tăng thu làm đồ đệ.

Nhưng truyện này thật ra tất cả không phải do Chu Bát Giới trêu nghẹo Hằng Nga mà thành. Nguyên nhân chính thật ra là do Thiên Đế gây nên, chuyện là một lần trong tiệc bàn đào Chu Bát Giới uống say than thở nói "ta ước gì được làm con lợn suốt buổi được nằm chơi không phải làm gì", Thiên Đế nghe vậy khuôn mặt hiện lên nụ cười giống như bây giờ quay sang Ngọc Hoàng thì thầm vào tai, Hắn nói:

"Ngọc Hoàng lão đệ, ta thấy Thiên Bồng Nguyên Soái muốn vậy ta cũng nên đáp ứng hắn "

Ngọc Hoàng nghe vậy cũng vui cười gật đầu trả lời:

"Thiên Đế lão huynh nói phải, dù sao ta nghe nói Như Lai tính lập nên một đội thỉnh kinh không biết ý huynh thế nào "

Nghe vậy Thiên Đế cũng quay sang chỗ Như Lai đang ngồi một góc dùng truyền âm thuật:

"Như Lai lão đệ không biết ý ngươi thế nào "

Như Lai nghe vậy cũng không dám từ chối:

"Ý do Lão Huynh tự quyết đi,ta Như Lai không có ý kiến "

Thấy được Như Lai cùng Ngọc Hoàng đồng ý Thiên Đế khẽ vẩy tay lên Thiên Bồng Nguyên Soái từ từ biến thành lợn rồi bị truyền xuống hạ giới. Sáng hôm sau hắn tỉnh dậy thấy mình biến thành lợn tức giận chửi:

"Mả mẹ nó ai dám biến ta thành heo lăn ra đây "

Đáng thương Chu Bát Giới không biết người biến mình thành heo là Thiên Đế, Thiên Đế sau khi nghe chửi khuôn mặt lại hiện lên nụ cười tiếu dung khẽ vẩy tay lên và thế là sức mạnh của Thiên Bồng Nguyên Soái bị phong ấn,nếu không bát giới trong Tây Du Ký cũng không ăn hại như vậy.

Lúc này quỳ một bên Diêm Vương thấy Thiên Đế nở nụ cười như vậy,nhớ lại truyện của Chu Bát Giới trong lòng chỉ mặc niệm một câu " ai nhọ như vậy động vào Thiên Đế "

Lúc này Thiên cười quay sang Diêm Vương nói:

"Diêm Vương lão đệ ngươi đem sổ sinh tử ra xem hộ ta 2 cái tên Phùng Diệp cùng Lý Tống Kiệt xem bọn hắn còn thọ được bao nhiêu lâu "

Diêm Vương nghe vậy cũng không dám chần chừ mà mở ra sổ sinh tử bắt đầu đọc:

"Bẩm Thiên Đế,Phùng Diệp năm nay 17 tuổi còn có thể sống thọ thêm 70 năm, năm 87 tuổi sẽ chết còn Lý Tống Kiệt năm nay cũng mới 17 tuổi còn có thể hưởng thọ thêm 69 năm nữa, năm 86 tuổi sẽ chết "

Đọc xong lúc này Diêm Vương nghi hoặc quay sang Thiên Đế nói:

"Thiên Đế ngài hỏi cái này làm gì "Thiên Đế nghe vậy nụ cười càng gian trá hơn:

"Diêm Vương lão đệ ta thấy 2 người này sống còn khá lâu nên xuống địa phủ sớm hơn một chút ta thấy ngươi nên trừ bọn hắn mỗi người đi 50 tuổi đi "

Diêm Vương nghe vậy tí thì sặc nói:

"Khụ....khụ Thiên Đế ngài chắc chắn phải làm vậy chứ "

Thiên Đế lúc này nghe vậy cũng khẽ nhíu mày rồi lắc đầu, thấy vậy Diêm Vương khẽ thở phào một câu. Ai ngờ vừa buông lỏng một lúc Thiên Đế nói một câu tý thì hắn chết sặc.

"Diêm Vương lão đệ nói đúng làm vậy chưa đủ, ta thấy nên giảm bọn hắn 50 năm thọ nguyên cùng 7 kiếp luân hồi làm cẩu, vĩnh viễn sống trong nhà nghèo "

Diêm Vương nghe vậy lúc này trong lòng áy náy mặc niệm:

"Ta Diêm Vương xin lỗi 2 người bọn ngươi nhưng lệnh của Thiên Đế không thể cãi có gì thì bọn ngươi nên hối hận vì chọc giận ngài "

Diêm Vương lúc này khẽ viết bút vào sổ sinh tử,sau khi sửa xong đọc lại một lần nữa:

"Phùng Diệp năm nay 17 tuổi sống thêm được 20 năm nữa năm 37 tuổi sẽ chết,luân hồi 7 kiếp làm cẩu vĩnh viễn nhà nghèo. Lý Tống Kiệt 17 tuổi sống thêm 19 năm nữa, năm 36 tuổi sẽ chết luân hồi 7 kiếp làm cẩu vĩnh viễn nhà nghèo "

Viết xong dưới hắn còn chấm thêm một từ:

"Thiên Đế lệnh không ai được trái "

Hắn chấm thêm một dòng này là để cho sổ sinh tử biết đây lệnh do Thiên Đế, vì sổ sinh tử là một thần khí có linh tính riêng nên bình thường nếu sửa đổi mà nó không đồng ý thì sẽ không tác dụng.

Quả thật sau khi chấm dòng chữ cuối quyển sổ khẽ run run, dòng chữ hóa thành một dòng bạch quang biến mất vào luân hồi. Lúc này dưới âm phủ mạnh bà cảm ứng được sổ sinh tử bị sửa đổi đang uống nước canh mạnh bà cũng đập bàn chửi lên.

"Diêm Vương ngươi giỏi lắm không có đủ mọi người đồng ý mà dám sửa đổi sinh tử của người "

Mạnh bà lúc này lấy ra điện thoại nhắn tin lên wechat.

Mạnh bà: Diêm Vương sao ngươi dám sửa đổi sổ sinh tử

Hằng nga: mạnh bà có vụ gì vậy [ biểu lộ nghi hoặc]

Ngọc Hoàng: vụ gì trẫm tham gia mới [ biểu lộ nghi hoặc ]

Dương Tiễn: mạnh bà bớt giận

.........

Lúc này đang quỳ dưới đất Diêm Vương trong túi áo vang lên tiếng "ting...ting...ting " mới cho tay vào túi áo mở ra điện thoại thấy tin nhắn tức giận gửi lại:

Diêm Vương:Nhắn cái gì ta đang chỗ Thiên Đế đây ngươi giỏi lên đây nói chuyện với ngài [ biểu lộ tức giận]

Mạnh bà lúc này đọc tin nhắn tí bị sặc nhắn lại:

Mạnh Bà: khụ...khụ ta không biết Diêm Vương ngươi tiếp tục đi ta mạnh bà còn phải tiếp tục làm việc[ thẹn thùng biểu lộ]

Lúc này trên nhóm chat thấy Diêm Vương nhắn lại căn bản đang yên tĩnh loạn lên một mảnh tưng bừng:

Thất Tiên nữ: cầu vị trí thiên đế.

Hằng nga: cầu vị trí

Vương mẫu: cầu vị trí

Hồ ly tinh: cầu vị trí

Yêu hoàng: cầu vị trí

........

"Ting..ting...ting"

Tiếng chuông vang lên không ngừng lúc này Thiên Đế biểu lộ nghi hoặc hỏi:

"Diêm lão đệ ngươi có truyện gì vậy "

Chương 4: Tiểu nô

Nghe Thiên Đế hỏi Diêm Vương lúc này ho khan bắt đầu cất điện thoại vô túi áo nói:

"Thiên Đế ta không có việc gì á"

Thiên Đế lúc này đang hiếu kì vật trong túi áo của Diêm Vương, suy nghĩ một lúc Thiên Đế nở nụ cười gian xảo.

Thấy Thiên Đế nở nụ cười như vậy Diêm Vương cảm giác được có truyện không đúng người run rẩy nói:

"Thiên Đế ngài nhìn gì ta á"

Lúc này Thiên Đế ho vài tiếng nhếch mép cười nói:

"Khụ...khụ..Diêm lão đệ ta thấy vật trong túi áo ngươi khá là hay cho ta đến nhìn một phát "

Diêm Vương lúc này không dám cãi lời run lấy bẩy từ trong túi áo móc điện thoại ra đưa cho Thiên Đế. Vẻ mặt tươi cười nói:

"Đây thưa Thiên Đế, đây được gọi là điện thoại di động là một pháp bảo được bán trên tiên giới "

Thiên Đế đón điện thoại hiếu kì nhìn điện thoại, lúc này trong lòng khẽ mặc niệm:

"Tiểu nô ra đây ta bảo "

Thiên Đế vừa mặc niệm xong trước mặt xuất hiện một bóng người nữ xinh đẹp ra cúi người trước mặt Thiên Đế khuôn mặt vui vẻ nói:

"Chủ nhân ngài có việc cần gọi Tiểu Nô "

Người gọi Tiểu Nô này thật ra không phải là con người, chính xác hơn là một kiện pháp bảo lưu trữ được Thiên Đế tạo ra,có thể linh trí hóa hình sống trong đan điền của Thiên Đế.

Thấy Tiểu Nô xuất hiện Tiên Đế vui mừng đưa cho Tiểu Nô chiếc điện thoại đang cầm trên tay nói:

"Tiểu Nô ngươi xem vật này tìm kiếm xem trong kho đồ của ta có hay không,nếu không có thì làm cho ta một kiện "

Tiểu Nô lúc này cung kính cúi người lui ra một góc tay cầm điện thoại xem xét.Lúc này Diêm Vương vẫn đang đứng một bên khom người, nhìn thấy Tiểu Nô người ứa ra mồ hôi lạnh, lúc này trong lòng mới suy nghĩ lại sự việc của Tiểu Bạch Long và Tiểu Nô.

Lúc này Diêm Vương đang nhớ đến Tiểu Bạch Long con trai của Đông Hải Long Vương cùng theo thầy trò Đường Tăng đi Tây Trúc thỉnh kinh. Trong nguyên tác Tây Du Ký thì Tiểu Bạch Long bị vợ vu oan phạm tội tử hình may được Quan Âm bồ tát cứu nhưng tất cả truyện xảy ra là do người đang đứng một bên chăm chú nhìn điện thoại đây này.

Đúng vậy tất cả sự việc xảy ra của Tiểu Bạch Long là do Tiểu Nô một tay mà ra. Năm ấy Tiểu Bạch Long với Đông Hải Long Vương cùng nhau lên thiên đình dự tiệc mừng thọ của Vương Mẫu Nương Nương. Lúc ấy Thiên Đế bận việc nên không đến đành phải phái Tiểu Nô đi thay hắn.

Tiểu Nô đi dự tiệc mặc bộ quần áo màu tím được làm bằng chất liệu màu lụa rất xinh đẹp tham gia dự tiệc.

Tiểu Nô lúc ấy ngồi một mình một bàn cũng không có ai đến làm phiền vì mọi người đều biết đây là người hầu của Thiên Đế nên cũng không dám động hoặc đến gần.

Đáng thương Tiểu Bạch Long cùng Đông Hải Long Vương do suốt ngày dưới biển chơi đùa nên không biết, lúc ấy lên dự tiệc mừng thọ do người quá đông khi thấy bàn chống thì lao vào ngồi,chỗ ngồi đấy là của Tiểu Nô

Nếu là ngồi không thì sẽ không có việc gì xảy ra đằng này Tiểu Bạch Long nhìn thấy Tiểu Nô xinh đẹp cứ dịch gần vào thấy vậy Tiểu Nô cũng vang lên một đợt cảnh cáo:

"Ngươi lập tức cút khỏi chỗ này trong 5 giây,đừng để ta phải nhắc lại "

Lúc này Đông Hải Long Vương nghe Tiểu Nô nói với con trai của mình như vậy trong lòng đang vui cũng khẽ trầm xuống nói:"Cô nương đừng quá manh động ta đường đường là Đông Hải Long Vương đây là con của ta,nếu như con của ta nhìn trúng ngươi thì đây là phúc phận của ngươi"

Lúc này Tiểu Bạch Long nghe cha nói vậy cũng gật đầu đáp ứng.

Tiểu Nô ngồi một bên khuôn mặt cũng băng lãnh xuống trầm giọng nói:

"Ta cho ngươi 5 giây nếu không cút đừng trách ta ra tay nặng "

Lúc này ngồi một bàn Đông Hải Long Vương cùng Tiểu Bạch Long nghe vậy cũng cười châm chọc nói:

"Ta ngồi đây đấy xem ngươi làm gì được ta "

Tiểu Nô nghe vậy tức giận phiến Tiểu Bạch Long cùng Đông Hải Long Vương một cái tát nói:

"Ngươi cút ngay "

Đông Hải Long Vương vốn là rồng là chúa tể một phương nào chịu được bị một đứa con gái tát tức giận tát trả lại.

Tiểu Nô lúc đấy mới được Thiên Đế tạo ra nào chịu được một phát phiến tai cả khuôn mặt xưng lên đỏ chót người bay xuống dưới đất.

Lúc này đang ngồi trong phòng Thiên Đế tâm lý với Tiểu Nô liên kết với nhau cảm ứng được Tiểu Nô bị khó dễ tức giận chạy đến tiệc mừng thọ của Vương Mẫu Nương Nương.

Vừa đến Thiên Đế nhìn thấy nằm một góc khuôn mặt xinh đẹp Tiểu Nô bị sưng lên đỏ chót người tức giận sát khí không ngừng tràn ra tay khẽ vung lên cả 2 người Đông Hải Long vương cùng Tiểu Bạch Long đều va vào bàn rượu. Giọng trầm xuống khuôn mặt băng lãnh nói:

"Đông Hải Long Vương ngươi gan lắm ngay cả người hầu của ta cũng dám động vào, bây giờ ta ở chỗ này giết ngươi cũng không ai dám cản ta"

Đông Hải Long vương lúc này mới biết được thân phận của người phụ nữ kia sau lưng toát lên mồ hôi lạnh lòng hối hận người không ngừng run run quay về phía Thiên Đế quỳ xuống nói:

"Thiên...... Thiên Đế ta thật không biết đây là người của ngài,ta mong ngài tiểu nhân không nên chấp nhặt với ta"

Chương 5: Trừng phạt long tộc

Thiên Đế nghe vậy mặt hiện lên nụ cười khinh thường, mắt liếc nhìn qua Đông Hải Long Vương.

Đông Hải Long Vương thấy Thiên Đế nhìn mình như vậy người quỳ dưới đất không ngừng run sau lưng giờ đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Thiên Đế lúc này giọng lạnh nhạt mở miệng nói:

"Long rất kiêu ngạo phải không "

Đông Hải Long Vương nghe vậy vội vàng từ chối nói:

"Bẩm,không phải như vậy"

Thiên Đế lúc này nở nụ cười "gian xảo" nói:

"Ha....ha...ta hình như nghe thấy vậy "

Thấy nụ cười của Thiên Đế, Đông Hải Long Vương người run lẩy bẩy vội vàng lắc đầu.

"Dạ....chắc do ngài nghe lầm"

"Thật Sao?"

Thiên Đế híp mắt vào hỏi.

"Đúng...đúng vậy "

Đông Hải Long Vương nghe vậy gật đầu đồng ý.

Thiên Đế lúc này quay về phía Tiểu Nô đang nằm một bên dưỡng thương, lúc này Tiểu Nô cả người đã bình phục được hết, nếu như là thần tiên bình thường thì chắc chắn cũng phải tĩnh dưỡng từ 1-2 ngày, đằng này thì khác Tiểu Nô là do Thiên Đế tạo thành pháp bảo đã có thể được gọi là thần khí nên tốc độ hồi phục rất cao.

Thiên Đế lúc này thấy Tiểu Nô đã khôi phục cũng không thấy làm lạ,nở nụ cười hỏi:

"Tiểu Nô người này nói có đúng không"
Vừa nói Thiên Đế vừa nháy mắt, Tiểu Nô hiểu ý bắt đầu giả vờ khóc lóc lao vào ôm lấy Thiên Đế vừa khóc vừa nói:

"Hix...hix.....Thiên Đế hắn nói rằng con trai của hắn để ý đến Tiểu Nô là phúc phận của Tiểu Nô, Tiểu Nô nghe vậy tức giận đuổi hắn đi hắn không những không nghe lời mà còn phiến cho Tiểu Nô một phát tát, may có ngài đến kịp nếu không thì Tiểu Nô cũng không biết phải ra sao"

Quỳ dưới đất Đông Hải Long Vương sắc mặt trắng bệch người lúc này run lẩy bẩy tâm lý giờ 10 phần hối hận á.

Mà một bên mọi người đang dự tiệc nhìn thấy Thiên Đế như vậy cũng không dám nói gì mà ngồi hóng, dù sao đây là Thiên Đế cường giả qua 56 lần độ kiếp, ngay cả bây giờ mọi người lên đánh cũng chưa chắc là đối thủ của Thiên Đế, dù sao bọn hắn cũng không muốn bị giống Đông Hải.

Lúc này ôm trong ngực Tiểu Nô,Thiên Đế nghe kể lại sát khí càng ngày càng dày đặc, bây giờ Thiên Đế đã tản mát ra hết sát khí có thể nói toàn bộ mọi người dự tiệc ở ngoài đều cảm nhận được lượng sát khí này cũng không tự chủ được mà run sợ, thậm chí có người còn quỳ lạy, đấy còn là người ngoài cuộc huống chi lúc này đang quỳ dưới đất gánh chịu lượng sát khí này Đông Hải Long Vương.

Chỉ biết lúc này Đông Hải Long Vương quỳ dưới đất miệng bắn ra từng tia máu tươi bị nội thương không hề nhẹ, tu vi lúc này từ huyền tiên trực tiếp giảm sút xuống còn tán tiên nếu không có 5000 năm tu dưỡng thì đừng mong có thể quay trở lại cảnh giới cũ.

Lúc này Vương Mẫu Nương Nương chịu được lượng sát khí kia khuôn mặt đã đỏ bừng khẽ cắn răng nói:

"Thiên Đế ca ca,đây đang là tiệc mừng thọ của ta nên ta mong ngài tha cho Đông Hải Long Vương một mạng đi,dù sao bây giờ mà có người chết cũng không vui"

Thiên Đế lúc này nghe thấy Vương Mẫu Nương Nương nói vậy cũng không tiện ra tay,dù sao bây giờ đang tiệc mừng thọ người ta. Lúc này Thiên Đế gật đầu đáp ứng nói:

"Vương Mẫu Bảo Bảo cho ngươi một bộ mặt mũi tha cho hắn 1 mạng sống, nhưng chết có thể tha,tội sống không thể tha"
Nói xong Thiên Đế quay xuống mọi người, lúc này cả người hắn tản mát ra từng tia vương giả chi khí nói:

"Từ bây giờ Long Tộc sẽ là thú cưỡi của mọi người trên Thiên Đình vĩnh viễn không thể thay đổi, trái lệnh giết không tha"

Lúc ấy mọi người trong Long Tộc từ một bá chủ một phương chỉ sau một câu nói đã chuyển thành nô lệ, tui vẫn giữ được đất nhưng phải làm thú cươi

cho người ta,đối với một loài kiêu ngạo như Long thì đây được coi là hình phạt tàn ác nhất. Lúc này có thể ví Long Tộc bằng một câu nói:

"Từ đỉnh vinh quang bỗng nhiên tụt xuống đáy "

Cũng chính vì vậy nên sau khi về cung điện Tiểu Bạch Long bị phán tội tử hình sau cùng được Quan Âm cứu phải làm thú cưỡi cho sa tăng đi thỉnh kinh.

Nhớ lại những điều đấy Diêm Vương người không tự chủ được rùng mình một cái.

"Bốp"

Một tiếng kêu vang lên, tiếng kêu này là từ chỗ Tiểu Nô, lúc này dưới chân cô nàng đã có đầy đủ mảnh vỡ là của chiếc điện thoại Diêm Vương, thấy vậy Diêm Vương lại một trận đau xót. Hắn xót vì đây là chiếc điện thoại được mua trên tiên giới với giá 100000 công đức á,tuy nhìn là ít nhưng hắn cũng phải tích góp trong 5 năm làm dưới địa phủ mới đền bù được.

================================

Ps/ truyện về Tiểu Bạch Long là đang ở lúc Thiên Đế độ kiếp 56 nên có gì ae đừng thắc mắc nhé.

Còn đây là đẳng cấp tu tiên:

Nhân giới:Trúc Cơ —— Toàn Chiếu —— Tích Cốc —— Khai Quang —— Kim Đan —— Nguyên Anh —— Xuất Khiếu —— Phân Thần —— Hợp Thể —— Đại Thừa —— Độ Kiếp

Bán Tiên:Một kiếp Tán tiên —— hai kiếp Tán tiên —— ba kiếp Tán tiên —— bốn kiếp Tán tiên —— năm kiếp Tán tiên —— sáu kiếp Tán tiên —— thất kiếp Tán tiên —— tám kiếp Tán tiên —— chín kiếp Tán tiên

Tiên Nhân:chia làm thiên tiên —— kim tiên —— Đại La Kim Tiên —— cửu thiên huyền tiên —— tiên quân —— tiên đế.

Ngoài đẳng cấp trên ra là Độ Kiếp,độ kiếp này khác với ở nhân giới vì đẳng cấp này được gọi là siêu việt Tiên Nhân được chia làm 99 thiên kiếp, mỗi kiếp phải trọng sinh lại một lần, lúc này Thiên Đế đang ở độ kiếp 98 trọng sinh lần này là 99 nhé.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau