THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 996 - Chương 1000

Chương 996: Mạc Cao Viễn cầu kiến (2)

Một khi bán ra tất cả, nếu muốn tìm nữa thì gần như là không có khả năng.

Dù sao, cái nghề nghiệp như Vu Hồn sư này sớm đã biến mất ở trong dòng sông lịch sử. Thứ như Vô Hồn Kim Nhân, dùng một cái thiếu một cái, muốn tìm được đầu thứ năm, thực sự quá khó khăn.

Lại nói, linh thạch trung phẩm hắn cũng không quá thiếu, tâm lý đã có chuyển biến, cho nên cũng không quá muốn bán.

“Trương sư, tại hạ chính là Hồ trưởng lão Hàn Thanh tông, vị này là Tống Siêu Danh sư, chắc hẳn các ngươi đã sớm nhận biết...

Ngay khi hắn đang chần chờ, Hồ trưởng lão, Tống Siêu đã đi tới trước mặt.

“Ồ, bái kiến Hồ trưởng lão!

Thấy hắn đã đi tới trước mặt, Trương Huyền ôm quyền, có chút lúng túng gãi đầu một cái: “Thực sự thật không tiện, trước đó quả thực ta có ba đầu Vô Hồn Kim Nhân, chỉ là... Các ngươi tới quá muộn, ta đã bán đi, hiện tại trong tay ta ngay cả một đầu cũng không có... Cảm phiền các ngươi đi một chuyến tay không rồi!

Chuyện Mặc Hồn Sinh không thể nhiều lời, lại không tiện từ chối, cho nên hắn có thể nói đã bán ra Kim nhân mà thôi.

“Bán rồi? Không nghĩ tới kết quả này, Hồ trưởng lão sững sờ.

“Đúng vậy a, ngươi cũng biết rồi đó. Thứ như Vô Hồn Kim Nhân này liên quan tới bí mật Vu Hồn sư. Người muốn mua thực sự quá nhiều, ta cũng chỉ có mấy đầu kia mà thôi...

Trương Huyền lắc lắc tay, mặt đất lập tức ầm ầm chấn động, một bóng người cao to từ trong viện vội vã đi ra.

“Thiếu chủ, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, người không sao chứ...

Mặc Hồn Sinh tràn ngập lo lắng nhìn qua.

Hắn canh giữ ở nội viện bảo hộ cho thiếu gia an toàn, kết quả thiếu gia lại bị người ta dùng một quyền đánh bay ra ngoài. Cho nên hắn lập tức chạy tới, muốn nhìn một chút xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Đây là... Vô Hồn Kim Nhân còn sống...

Trước mắt Hồ trưởng lão tối sầm lại.

Đại ca, không phải ngươi nói Vô Hồn Kim Nhân đã bán hết rồi ư? Cỗ này thoáng cái chạy đến, lại còn sống... Thì là cái quỷ gì đây?

“Khụ khụ!

Không nghĩ tới vừa mới nói đã bán xong thì cái tên này đã chạy ra khỏi, Trương Huyền rất là xấu hổ nói: “Cái này, cái này... Không phải là Kim nhân, là một hộ vệ của ta. Người tu luyện một loại võ công kỳ quái cho nên mới biến thành như vậy!
“Kỳ quái võ công?

Hồ trưởng lão, Tống Siêu lần nữa run rẩy.

Ngươi cho rằng chúng ta mù sao?

Đây rõ ràng chính là Vô Hồn Kim Nhân mà?

Tất cả mọi người đều là Danh sư, coi như nhãn lực có kém. Thế nhưng hộ vệ là người hay là Kim nhân thì bọn họ vẫn có thể phân biệt ra được.

“Được rồi!Có điều, đối phương đã không muốn nói thì bọn hắn cũng không tiện truy cứu. Dù sao, kim nhân là việc nhỏ, có thể kết giao cùng vị Trương sư này mới là quan trọng nhất.

Lại hàn huyên vài câu, thấy Trương Huyền không có ý định bán ra kim nhân, Hồ trưởng lão, Tống Siêu đành phải lui ra ngoài.

Trước khi đi bọn hắn cũng được dặn dò, chuyện Mặc Hồn Sinh đừng truyền loạn ra ngoài.

Hai người vừa đi, Trương Huyền lập tức nổi giận đùng đùng nhìn về phía tên to con trước mắt: “Ngươi dùng bộ dáng này chạy đến là muốn làm hco người khác nhận không ra đúng không?

Vô Hồn Kim Nhân liên quan tới Vu Hồn sư, vốn dã thứ rất là mẫn cảm. Lại còn một đầu còn sống, hơn nữa còn có thể chạy loạn. Nếu chuyện này truyền đi, nhất định sẽ có không ít phiền phức.

“Ta... Mặc Hồn Sinh cũng biết mình đã gây ra rắc rối, hắn bối rối, ấp úng nói.
“Ngươi có biện pháp che dấu khí tức và dung mạo trên người ngươi hay không?

Biết cũng không thể trách đối phương, dù sao trước đó hắn cũng không nghĩ tới chuyện này. Vì vậy Trương Huyền hừ một tiếng, hỏi.

“Có biện pháp, chẳng qua có khả năng phải cần thời gian vài ngày...

Mặc Hồn Sinh chần chờ một chút rồi nói.

“Vậy là tốt rồi, mấy ngày nay đừng xuất hiện...

Thấy có đã biện pháp che giấu khí tức và dung mạo, lúc này Trương Huyền mới gật gật đầu. Lại nhìn về phía Tôn Cường ở cách đó không xa: “Tôn quản gia, những ngày gần đây ta bế quan có chuyện gì hay không?

Vừa về đã bế quan, xấp xỉ nửa tháng, có lẽ cũng đã xảy ra không ít chuyện.

“Bẩm báo thiếu gia, lần trước sau khi lão gia xuất hiện, những tông môn khác đều khiêm tốn hơn không ít, không có người tới tìm phiền toái. Mấy ngày nay Khang đường chủ, Triệu minh chủ còn có Phi Vũ công chúa mỗi ngày đều đến. Chỉ có điều, biết ngươi bế quan cho nên tất cả đều rất thất vọng mà rời đi.”

Tôn Cường nói.

Có lão gia chấn nhiếp, Vạn Quốc thành yên tĩnh trước nay chưa từng có, đệ tử tông môn trước đó phách lối không gì sánh được thì hiện tại cũng đều nhu thuận giống như mèo nhà vậy. Không dám tùy ý làm bậy, sợ trong lúc lơ đãng chạm phải Dương sư gặp xúi quẩy, từ đó làm cho toàn bộ tông môn bị người hủy diệt.

“Còn nữa... Đinh Hồng châm ngòi ly gián người khác, từ ban đêm khi thiếu gia trở về đã bị La Hoàng tông chủ Lưu Vân tông giết chết!Suy nghĩ một chút, Tôn Cường tiếp tục nói.

Ngày đó Trương Huyền ngụy trang thành Dương Huyền, vốn định giết tai hoạ ngầm này. Thế nhưng vừa động thủ, nhất định sẽ làm rò rỉ thực lực, lại thêm Dương sư có thân phận tôn quý, làm sao có thể tự mình ra tay được chứ? Cho nên hắn cũng không có ra tay.

Chỉ là, xem ra vị tông chủ Lưu Vân tông này rất hiểu chuyện, biết ý nghĩ của hắn cho nên đã sớm hỗ trợ giết chết, đỡ hắn phải đi qua tìm kiếm.

“Trừ việc đó ra còn có chuyện gì nữa không?

Trương Huyền hỏi tiếp.

“Lộ Xung tiểu thiếu gia mấy ngày nay đã tỉnh lại. Còn lại chính là thi đấu Danh sư sắp bắt đầu...

Tôn Cường đang muốn nói tiếp thì đã nghe một đạo thanh âm nhàn nhạt từ bên ngoài truyền tới.

“Đường chủ Danh sư đường Hồng Viễn nhất đẳng đế quốc, Mạc Cao Viễn Danh sư lục tinh đỉnh phong tới cầu kiến Dương sư!

Chương 997: Dương sư thất vọng (1)

“Danh sư lục tinh?

Lông mày nhíu một cái, Trương Huyền giật nảy mình.

Không phải nói người lợi hại nhất trong Vạn Quốc liên minh chỉ có Danh sư tứ tinh hay sao? Lục tinh đỉnh phong... Từ nơi nào xuất hiện vậy?

Tiêu chuẩn trở thành Danh sư lục tinh là tu vi đạt tới Hóa Phàm cửu trọng, mà đỉnh phong... Chỉ sợ là Thánh giả chân chính!

Một vị Thánh giả muốn tới thăm hỏi...

Cảm thấy da đầu run lên, Trương Huyền có cảm giác muốn thổ huyết.

Ngụy trang trước mặt nửa bước Danh sư ngũ tinh hắn cũng đã cảm thấy áp lực như núi, lúc nào cũng có thể bị lộ tẩy. Ngụy trang trước mặt Thánh giả chính thức... Chỉ cần hơi không cẩn thận thì sẽ lộ ra chân ngựa!

Quan trọng hơn là, nếu bị vạch trần thì cũng thôi đi. Ngụy trang Danh sư cấp cao, lấy thân phận dọa người, vi phạm sư đức, đối phương hoàn toàn có thể động thủ, chém giết hắn tại chỗ!

Nói cách khác... Một khi bị phát hiện ra là giả, nhất định sẽ phải chết!

“Nhất định là tin tức Dương sư xuất hiện đã bị tiết lộ...

Xoa xoa mi tâm, ưu sầu một lúc.

Danh sư lợi hại như vậy chạy tới, lại còn nói muốn bái kiến Dương sư, chỉ có một khả năng, đó chính là... Chuyện ngày đó đã có người truyền đến Hồng Viễn nhất đẳng đế quốc.

Nếu như thực lực của hắn mạnh hơn một chút, có khả năng còn không nhìn ra khi ngụy trang. Thế nhưng bây giờ người ta đã vây cửa lại, cũng không khả năng không thấy a.

Nên làm cái gì?

“Không được thì nói lão sư không có mặt...

Vừa cắn răng, đang muốn mở miệng thì đã nghe bên người có một đạo thanh âm vang lên: “Nhốn nháo cái gì mà nhốn nháo, thể hiện giọng ngươi lớn hay là có ý gì? Một chút quy củ cũng không có, đứng trước cửa ra vào chờ ta, ta đi bẩm báo lão gia!

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tôn Cường ở bên cạnh đã mang theo vẻ mặt ghét bỏ, nói: “Có gì mà kiêu căng, còn nói Danh sư lục tinh, ngươi biết truyền âm không? Quản ngươi cái gì mà lục tinh đỉnh phong, cái gì mà đường chủ, muốn gặp lão gia nhà ta cũng phải ngoan ngoãn đưa lên bái thiếp. Lại đứng ở ngoài cửa chờ, vừa tới đã lớn lối, muốn tạo phản sao?

Phịch Phịch!

Thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, toàn thân mềm nhũn, thiếu chút đã tắc thở.

Hắn đang rầu, không biết nên đối phó với Danh sư lục tinh bên ngoài như thế nào thì đã nhận được một câu như vậy...

Lần này coi như muốn tìm lý do cũng không tìm được!

Quan trọng nhất là... Mặc kệ nói thế nào thì người ta cũng là Danh sư lục tinh đỉnh phong, tồn tại siêu cấp đỉnh phong nhất trong nhất đẳng đế quốc. Trong lời nói ngay cả một chút mặt mũi cũng không cho... Tôn Cường, Cường ca của ta, ngươi muốn nghịch thiên hay sao!

Nước mắt lưng tròng, trong lòng không biết nên làm sao bây giờ thì đã thấy Tôn Cường mang theo vẻ mặt kỳ vọng nhìn qua: “Thiếu gia, không phải lão gia đang ở cùng một chỗ với người, thương nghị chuyện cứu chữa Lộ Xung tiểu thiếu gia hay sao? Hiện giờ Tiểu thiếu gia sắp tỉnh, lão gia đâu rồi? Linh hồn của Lộ Xung quá mức mạnh mẽ, mặc dù đã đánh thức, thế nhưng muốn hoàn toàn dung hợp thân thể vẫn còn cần một đoạn thời gian. Chỉ có điều, trải qua nửa tháng điều chỉnh cũng đã không kém nhiều nữa, sắp tỉnh lại.

“Ta...

Nghe thấy câu hỏi của hắn, Trương Huyền không nói ra lời.

Trước đó hắn từng nói qua với Vương Dĩnh, đang thương nghị với Dương sư về chuyện cứu chữa Lộ Xung, sau đó... Sẽ không có sau đó, hiện tại Lộ Xung sắp tỉnh, Dương sư cũng không có nhìn thấy tung tích, chuyện này khó tránh khỏi sẽ có người hoài nghi.

“Có phải đang ở nội viện hay không, ta đi qua xin phép một chút. Hỏi người có muốn gặp Danh sư lục tinh gì đó này hay không? Thấy thiếu gia không nói lời nào, Tôn Cường tiếp tục nói.

“Khụ khụ, không cần, để ta đi xin phép đi, ngươi cứ đưa vị Mạc đường chủ này đến phòng khách...

Thấy hắn càng hỏi càng nhiều, biết cũng không còn cách nào né tránh nữa. Trương Huyền đành phải cắt ngang lời của hắn.

“Vâng!

Tôn Cường lên tiếng rồi đi ra ngoài.

Thấy hắn đã đi xa, đi đến phía trong nội viện, Trương Huyền vừa đi vừa nhíu mày.

Có tiểu tử này quấy rầy, “Dương sư” muốn không lộ diện cũng không được. Chỉ có điều, cẩn thận mà nói, coi như tiểu tử này không chen vào, đối phương chuyên môn vì “Dương sư” mà tới. Nếu như không xuất hiện, tất nhiên sẽ bị người ta hoài nghi.

Cho nên, coi như hắn không nói thì sớm muộn gì “ Dương sư” cũng phải đi ra ngoài, chỉ bất quá trước thời hạn một chút mà thôi.

Chỉ là... Đối mặt với một vị Danh sư lục tinh đỉnh phong, ngụy trang nên như thế nào mới có thể khiến cho người ta tin tưởng chứ?
Loại cường giả cấp bậc này, rất có khả năng đã ngưng luyện ra Minh Lý Chi Nhãn, có thể nhìn thấu tất cả hư ảo, có ngụy trang cũng vô dụng!

Cũng giống như hắn mượn nhờ khí thế của Mặc Hồn Sinh, khiến cho người ta tưởng lầm là Thánh giả vậy. Nếu như lại dùng loại khí thế này để xuất hiện, đối phương có thể tuỳ tiện phát hiện ra là giả!

Còn nữa, phi hành là lợi dụng Hồng Trần Đạp Thiên bộ, giấu diếm đám người Danh sư tứ tinh, ngũ tinh không biết phi hành thì coi như còn được. Nếu muốn lừa Thánh giả đã biết bay... Nhất định không có khả năng!

Phương thức phi hành của võ kỹ và phương thức phi hành của Thánh giả, nhất định là không giống nhau.

“Đã... giả bộ thế nào cũng sẽ bị phát hiện, không bằng không giả bộ thì hơn!

Đi tới gian phòng trong nội viện, mắt đảo hai vòng, đột nhiên hắn cắn răng một cái.

Khí thế không thể mượn dùng, phi hành cũng không thể thi triển, đã như vậy... Vậy thì không giả vờ vậy.

Nghĩ đến điểm này, không do dự nữa hắn, thuần thục thay quần áo của “Dương sư” vào, lúc này mới chậm rãi đi đến phòng khách.

...

Mạc Cao Viễn ngồi ở trên chỗ ngồi trong phòng khách, Mạch Trần, Hồng Thiển ngoan ngoãn đứng ở phía sau.

Sau khi đi tới Vạn Quốc thành, hắn không có ngừng lại chút nào mà trực tiếp tìm tới Hồng Thiển, lại hỏi thăm tình huống ngày đó kỹ càng một phen.

Nghe tới vị Dương sư này đạp trời mà đến, một chỉ đã khiến cho Yêu Thần thú phá cảnh, giống như đúc tin tức được truyền về, trong lòng hắn cũng tràn ngập rung động.

Bởi vì không có cách nào xác định cấp bậc của đối phương cho nên lúc này mới mang theo hai người đến đây bái kiến, dự định tận mắt chứng kiến một phen.

Ngồi ở trong gian phòng, nhìn bốn phía, nhìn một hồi, hai hàng lông mày không khỏi nhíu lại.

Tất cả bố cục ở nơi này đều rất bình thường, không giống như vị trí mà một Danh sư cấp cao ở lại. Quan trọng nhất là, linh khí mỏng manh, không khác gì nơi mà hắn ở.

Dựa theo tình huống bình thường, chỗ ở của một vị Danh sư bát tinh, coi như không có bố trí trận pháp thì dùng lực lượng của bản thân cường giả cũng đã có thể để khiến cho hoang nguyên biến thành Tịnh thổ.

Danh sư cường đại phù hợp với tự nhiên, đi đến nơi nào đều sẽ lấy hắn làm trung tâm, không tự chủ được mà hình thành một cái tụ linh trận. Thoải mái cải thiện hoàn cảnh ở chung quanh.

Chính vì vậy, tổng bộ của Danh sư đường, linh khí bức người, người tu luyện bình thường tiến vào bên trong đều sẽ trở thành thiên tài tu luyện, tiến bộ kinh người.

Hoàn cảnh trước mắt này không có biến hóa chút nào, như Danh sư bát tinh chưa từng tới vậy, rốt cuộc là sao?

Ngay khi bọn hắn đang cảm thấy kỳ quái thì chỉ thấy một người trung niên chậm rãi đi tới.

Người này bước chân lỗ mãng, trong cơ thể không có chút chân khí ba động nào, không khác gì người bình thường. Chợt nhìn qua còn tưởng rằng là nhân viên quét dọn tới quét dọn vệ sinh.

Chương 998: Dương sư thất vọng (2)

Vừa định hỏi thăm tên này từ đâu xuất hiện thì đã thấy Tôn quản gia ở bên cạnh vội vàng nghênh đón, miệng nói: “Lão gia!

Hồng Thiển Danh sư ở bên người hắn cũng rụt người lại, truyền âm nói: “Mạc đường chủ, vị này chính là Dương sư...

“Hắn?

Mạc Cao Viễn sững sờ tại nguyên.

Mặc dù hắn chưa từng thấy qua Danh sư bát tinh, nhưng đã gặp qua cường giả thất tinh. Nhất cử nhất động đều dung hợp tự nhiên, khiến cho người ta có một loại áp bách khác nhau... Thế nhưng người trước mắt này, nếu như không nói là Danh sư hắn còn tưởng rằng là người bình thường...

Bát tinh?

Nhìn lầm hay sao?

Nhướng mày, không nhịn được nhìn qua Hồng Thiển một chút, thấy hắn xác nhận đúng là Dương sư không sai, lúc này hắn mới đứng dậy, ôm quyền nói: “Tại hạ đường chủ Danh sư đường Hồng Viễn nhất đẳng đế quốc, Danh sư lục tinh đỉnh phong Mạc Cao Viễn bái kiến Dương sư!

Nói xong hắn lặng lẽ quan sát.

“Ừm!

Nghe thấy tên tuổi của hắn, dường như Dương sư cũng không thèm để ý mà là quay người lại ngồi ở phía chủ vị, nhàn nhạt nhìn qua: “Tìm ta có chuyện gì?

“Ta... Không nghĩ tới đối phương hỏi trực tiếp như vậy, Mạc Cao Viễn không biết nên trả lời như thế nào.

Cũng không thể nói, không có tra được tên của ngươi ở trên Danh sư bạc cho nên muốn tới đây nhìn xem có phải thật vậy hay không a!

“Nghe nói Dương sư đi tới Vạn Quốc liên minh, tại hạ lo lắng không chiếu cố chu toàn cho nên đến đây nhìn xem...

Xấu hổ qua đi, Mạc Cao Viễn nói.

Còn chưa dứt lời thì đã nghe thanh âm nhàn nhạt của người trung niên phía đối diện vang lên: “Nhìn xong chưa?

“À... Nhìn xong rồi!

“Vậy thì đi đi!

Nói xong, Dương sư khoát tay áo, hai tay chắp ra sau lưng chậm rãi đi ra ngoài.

“...

Khóe miệng Mạc Cao Viễn giật một cái.

Cái này... Tình huống gì đây chứ?

C thể vui vẻ nói chuyện phiếm một chút hay không? Coi như ngươi là Danh sư bát tinh thì cũng không thể miệt thị người ta như thế chứ?

Bất kể nói thế nào thì ta cũng là đường chủ Danh sư đường Hồng Viễn nhất đẳng đế quốc, địa vị tôn sùng. Lần này tới đây là để bái kiến, thế nhưng ngươi lại trực tiếp đuổi người... Như vậy không khỏi quá không lễ phép!

“Thực không dám giấu, tại hạ không chỉ lo lắng chiếu cố không chu toàn mà còn có chút nghi hoặc trên việc tu luyện, muốn thỉnh giáo Dương sư...

Hắn cắn răng một cái rồi đứng dậy.

Hắn đặc biệt tới đây là để nhìn xem vị Dương sư này có phải là thật hay không. Lúc này cái gì cũng không có nhìn ra mà đã rời đi, quả thực trong lòng có chút băn khoăn!

So với việc thăm dò còn không bằng trực tiếp thỉnh giáo, nếu như vấn đề mà hắn cho rằng rất khó mà đối phương có thể nhẹ nhõm giải quyết, như vậy sẽ là Danh sư vượt qua hắn.

Không giải quyết được thì cái gọi là bát tinh cũng chỉ là ý vị sâu xa mà thôi.

“Nói đi!

Dương sư cũng không quay đầu, thanh âm thản nhiên vang lên.

“Được... Về mặt tu luyện Thánh giả nhất trọng xuất hiện vấn đề... Mạc Cao Viễn vội nói.

“Thánh giả nhất trọng?

Trương Huyền ngụy trang Dương sư nhíu mày một cái, thiếu chút nữa đã ngất đi.

Ngươi bảo ta giải thích một chút về tu vi Hóa Phàm nhất, nhị trọng thì tacòn có thể nói được đạo lý rõ ràng... Thánh giả?
Loại cấp bậc này ta cũng chỉ mới nghe nói không lâu trước đó. Trước đó ngay cả Bán Thánh cũng không biết, loại cường giả này tu luyện sao ta có thể biết được chứ?

Đừng nói là chỉ điểm, ngay cả bí tịch như thế nào cũng không có nhìn qua...

Một khi mở miệng, nhất định sẽ lộ tẩy ngay!

“... Làm thế nào mới có thể mở ra trục không huyệt, có thể làm cho lực lượng người tu luyện không tiết lộ ra ngoài, còn có thể khiến cho tu vi không ngừng gia tăng...

Không biết “Dương sư” đang xoắn xuýt trong lòng, Mạc Cao Viễn vẫn nói nghi ngờ của mình ra.

Vấn đề này từng vây khốn hắn rất lâu, hắn đã tra qua vô số thư tịch, cuối cùng mới tìm được đáp án. Nếu như đối phương nói ra đáp án giống như hắn biết, như vậy đó chính là Danh sư cấp cao, mà không nói giống, như vậy cũng không cần phải nghiệm chứng nữa.

“Không biết... Dương sư có biện pháp gì tốt hay không?

Nói xong, vẻ mặt hắn tràn ngập mong đợi nhìn lại.

“Trục không huyệt? Lực lượng không tiết lộ ra ngoài? Tu vi gia tăng?

Trương Huyền to đầu, thiếu chút đã thổ huyết.

Cái huyệt đạo ngay cả nghe hắn cũng không có nghe qua, làm sao biết được lực lượng không tiết lộ, tu vi gia tăng cơ chứ? Nghe qua đã không hiểu, làm thế nào mới có biện pháp tốt chứ?

Lần này thì hết rồi!

“Dương sư...

Thấy hắn chậm chạp không nói chuyện mà chỉ đứng tại chỗ không nhúc nhích, Mạc Cao Viễn có chút nghi ngờ nhìn qua. Hắn đang muốn hỏi thăm thì đã nghe được một tiếng hừ lạnh vang lên.

“Ngươi thật sự là Danh sư lục tinh đỉnh phong hay sao?

Dương sư quay mặt lại, ánh mắt lạnh lùng, mang theo vẻ không vui.

“Ta... Đúng a!

Mạc Cao Viễn sững sờ.

Hắn đường đường là Danh sư lục tinh đỉnh phong, đệ nhất nhân trong Hồng Viễn nhất đẳng đế quốc. Chuyện này không thể giả được, làm sao có thể không phải cơ chứ?

“Đúng sao? Vậy mà ngay cả loại vấn đề đơn giản này cũng không biết, còn cần thỉnh giáo hay sao?

Hai tay chắp ra sau lưng, trong mắt Dương sư hiện lên vẻ thất vọng nồng đậm: “Xem ra nhiều năm không có đi dạo bốn phía, Danh sư lục tinh cũng đã có chút hữu danh vô thực!

Chương 999: Dương sư, ta sai rồi! (1)

Hữu danh vô thực?

Nói Mạc sư hữu danh vô thực?

Hai người Hồng Thiển, Mạch Trần đều rung động.

Vị này chính là Danh sư cường đại nhất trong Hồng Viễn các loại đế quốc. Người này nói như vậy tương đương với nghi ngờ nghề nghiệp và năng lực trước mặt của hắn, xem như là một vũ nhục cực lớn.

Quả nhiên, nghe thấy hắn nói như thế, Mạc Cao Viễn nhíu mày lại, rất là không vui, nói: “Tại hạ hoàn thành khảo hạch ở trong Danh sư đường Thiên Hồng phong hào đế quốc. Đã trở thành Danh sư lục tinh được ba mươi bảy năm, chỉ điểm ra hai vị Danh sư lục tinh. Danh sư ngũ tinh mười hai vị, tứ tinh, tam tinh có vô số kể. Dẫn đầu Danh sư đường Hồng Viễn đế quốc, liên tục thu được ba lần mười vị trí đầu trong hội thi đấu Danh sư...

“Sao lại có thể là hữu danh vô thực? Mong rằng Dương sư chỉ ra rõ ràng!

Việc này quan hệ tới phẩm đức nghề nghiệp, coi như đối phương thật sự là Danh sư bát tinh thì hắn cũng sẽ không lùi bước.

“Muốn dạy người sáng mắt thì bản thân phải rõ ràng trước, phải hiểu mình trước. Danh sư cũng thế!

Đối mặt với mối nghi hoặc của hắn, Dương sư cũng không khẩn trương, vẻ mặt thản nhiên nói: “Muốn dạy dỗ học sinh, giúp chúng không đi sai đường, đầu tiên phải bảo đảm bản thân không sai. Bản thân mình cũng đi trên con đường sai lầm mà lại truyền thụ cho học sinh. Như vậy thành tựu càng cao, tổn thương đối với học sinh cũng càng lớn!

Sai một ly đi nghìn dặm, làm Danh sư truyền đạo học nghề, giải thích nghi hoặc. Bản thân mình cũng lý giải sai, học sinh càng nhiều thì độ truyền bá sai lầm cũng càng rộng, cuối cùng người bị hại cũng sẽ càng nhiều.

“Vấn đề ngươi vừa nói tương đối đơn giản, vấn đề đơn giản như vậy mà còn không hiểu rõ, còn cần hỏi thăm. Từ đó có thể thấy được bản thân không đủ hiểu về việc tu luyện. Dưới loại tình huống này, sao lại có thể dạy ra học sinh tốt được chứ?

Dương sư lắc đầu: “Như vậy đi, ngươi đánh hai quyền, để cho ta nhìn xem. Nếu như ta không có đoán sai, vấn đề đơn giản như vậy mà cũng không hiểu rõ. Nhất định đã đi nhầm đường lạc lối về mặt tu luyện!

“Nhầm đường lạc lối?

Vẻ mặt Mạc Cao Viễn biến thành màu đen.

Đổi lại là ai bị nói như vậy ở trước mặt, nhất định cũng sẽ cảm thấy mất hứng.

Huống chi, vấn đề kia hắn lại biết đáp án, chỉ là muốn thăm dò đối phương mà thôi.

“Không đánh, cũng không quan trọng!Thấy hắn không nói lời nào, Dương sư khoát tay áo, vẻ thất vọng trên mặt càng đậm: “Tôn Cường, tiễn khách!

“Được!
Tôn Cường vội vàng gật đầu, đi tới trước mặt ba người rồi nói: “Vị Mạc sư hữu danh vô thực này, xin rời khỏi đi, nơi này không chào đón ngươi!

“Ngươi... Vốn đã không cao hứng, lại nhìn thấy một quản gia nho nhỏ lại dám mở miệng châm chọc, Mạc Cao Viễn tức đến mức gần thổ huyết.

Đối phương là Danh sư bát tinh hư hư thực thực, nói hai câu thì cũng thôi đi, thế nhưng... Ngươi thì tính là cái gì chứ?

“Lão gia nguyện ý mở miệng chỉ điểm là phúc phận cơ duyên mà ngươi tu mấy đời mới có, còn không nhanh chóng đánh quyền ra... Danh sư ngốc như vậy, thật sự là lần thứ 2 ta nhìn thấy, lục tinh đỉnh phong...

Tôn Cường càng thêm xem thường: “Ta nhổ vào!

Ầm!

Hồng Thiển, Mạch Trần chỉ cảm thấy cảnh vật trước mắt đen thui, thiếu chút đã hôn mê tại chỗ.

Đại ca, ngươi biết thân phận người đối diện ngươi tôn sùng đến cỡ nào hay không? Vậy mà dám nói như vậy?

Đệ nhất nhân Hồng Viễn đế quốc, Danh sư lục tinh đỉnh phong, bất cứ lúc nào cũng sẽ đột phá. Ngay cả Hoàng đế bệ hạ đế quốc nhìn thấy cũng phải lấy lễ học sinh đối đãi... Mập mạp chết bầm nhà ngươi chỉ có tu vi Hóa Phàm trọng, thế mà giọng lại tràn ngập khinh bỉ, còn nói “Ta nhổ vào”...

Nhổ cái em gái ngươi ah!

Ngươi có tư cách gì mà nói vậy chứ? “Ngươi...

Hai người phát điên, Mạc Cao Viễn cũng thiếu chút nữa ngất đi tại chỗ.

Từ khi trở thành Danh sư lục tinh tới nay, ba mươi bảy năm qua, bất kể là ai nhìn thấy hắn cũng phải cung kính hữu lễ, không dám nói một câu cuồng vọng phách lối. Hôm nay thì tốt, hắn tới thăm dò vị Dương sư này, trước tiên bị nghi ngờ, sau lại bị xem thường...

Mấu chốt nhất là... Người xem thường hắn lại là một tên hạ nhân!

Vẻ mặt đên như đáy nồi, Mạc Cao Viễn cố nén lửa giận, nói: “Dương sư, tại hạ vừa vặn có chỗ nghi hoặc ở bên trên một bộ võ kỹ, mong rằng được Dương sư chỉ điểm!

Đánh chó cũng phải nhìn chủ nhân, mặc dù rất tức giận tên mập mạp này. Thế nhưng dù sao đối phương cũng là hạ nhân của Dương sư, không dễ trở mặt nổi giận. Cho nên hắn vẫn thăm dò trước, sau khi biết mức độ mới dễ quyết định.

Nói xong, hắn cũng không cần đối phương trả lời mà lập tức đánh ra quyền.

Không hổ là Thánh giả, vừa ra quyền cả phòng đã giống như bị một cỗ lực lượng cường đại bao phủ, mọi người có cảm giác như bị ném vào trong một chiếc lồng do đối phương khống chế. Bất kể chạy trốn tới nơi nào, chỉ cần ra quyền thì sẽ bị đánh.

Nói cách khác, đối mặt với Thánh giả, chạy trốn... Tuyệt đối không có khả năng!

Quyền phong tỏa không gian, khiến cho người ta không thể không nghênh chiến... Đáng sợ!

Không để ý tới lực lượng quyền pháp như thế nào, động tâm ra sao. Dương sư (Trương Huyền) bắt đầu lật sách.

Nhìn thấy nội dung bên trong, phong phú kỹ càng, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Miệng khẽ cười, không khỏi có chút tán dương nhìn về phía Tôn Cường.

Có thể khiến cho người đường đường là Thánh giả, Danh sư lục tinh đỉnh phong thất thố như vậy, công phu làm người ta tức giận của tên này quả thật không phải mạnh mẽ bình thường.

Phù!

Mạc Cao Viễn ngừng lại, ôm quyền nói: “Xin Dương sư chỉ bảo!

“Ừm!

Chương 1000: Dương sư, ta sai rồi! (2)

Mí mắt khẽ nhấc, Dương sư chậm rãi đi tới: “Tu luyện Song Thanh Long Dương quyền không tồi, có lẽ đã đạt tới trình độ tiểu thành. Nếu như ta không nhìn lầm, ngươi đã tu luyện bộ võ kỹ này chí ít cũng có hai mươi năm hỏa hầu trở lên a!

Mạc Cao Viễn sững sờ.

Song Thanh Long Dương quyền, mặc dù không có nhiều người tu luyện. Thế nhưng cũng không tính là ít thấy, đối phương có thể nhận ra cũng là chuyện rất bình thường, thế nhưng... Hắn tu luyện bao nhiêu năm, sao có thể thế nào nhìn ra được?

Có một ít người, tu luyện ba ngày đã có thể học võ kỹ tới tiểu thành. Cũng có một chút người, đắm chìm cả đời cũng không thể tiến thêm, bản thân bộ võ kỹ này chỉ có tình trạng tiểu thành, cách đại thành còn có một khoảng cách nhất định. Bất luận kẻ nào nhìn thấy đều sẽ cảm giác được thời gian tu luyện không dài... Thế nhưng trong nháy mắt đối phương đã nhận ra mình tu luyện được hai mươi năm hỏa hầu, nhãn lực như vậy... Quá lợi hại a!

Trong lòng rung động, thái độ cũng biến thành cung kính: “Không sai, cho tới hôm nay, vừa vặn là hai mươi năm lẻ một tháng...

Sớm biết hắn sẽ trả lời như vậy, bàn tay Dương sư vẫn chắp tay sau lưng, lạnh nhạt nhìn qua: “Tu luyện võ kỹ được hai mươi năm, nhưng thủy chung vẫn quanh quẩn ở tiểu thành. Ngay cả đại thành cũng chưa tới, ngươi có biết nguyên nhân hay không?

“Không biết...

Mạc Cao Viễn lắc đầu.

Các võ kỹ khác, tất cả hắn đều có thể rất nhanh đạt đến tình trạng đại thành. Chỉ có bộ quyền pháp này, từ đầu đến cuối tiến triển không lớn, hắn đã tra qua không ít sách vở, đều không có tác dụng.

Vừa rồi đối phương bảo hắn đánh quyền, động tâm cho nên hắn mới cố ý đánh ra nó. Muốn cho đối phương quan sát, nhìn xem có thể nhìn ra mấu chốt hay không.

“Song Thanh Long Dương quyền, cường đại không ở chỗ "Long Dương", mà là ở chỗ "Song Thanh"!

Thấy hắn không hiểu, Dương sư giải thích nói: “Quyền sợ trẻ trung, côn sợ lão lang. Quyền pháp cương mãnh, không riêng gì lực lượng đầy đủ mà càng quan trọng hơn chính là tinh khí thần phải đạt tới đỉnh phong. Bởi vậy, cái gọi là Song Thanh, xanh trong người, xanh trong lòng!

“Khi ngươi tu luyện bộ quyền pháp này, nếu như chỉ có khoảng chừng trăm tuổi, như vậy muốn đạt đến đại thành sẽ không quá lâu. Đáng tiếc, trăm hai mươi tuổi ngươi mới bắt đầu tu luyện, thân thể không còn trẻ nữa. Khí tức cũng đã trở nên đục... Muốn đánh ra cquyền pháp cương mãnh mà chỉ thanh niên mới có thể đánh ra được, nào có dễ dàng như vậy!

“Đương nhiên, bên trên phương diện tâm tính có thể trẻ tuổi, nhờ vào lý giải với võ kỹ mà thôi diễn bộ chiêu số này đến đại thành cũng không khó... Đáng tiếc, khi ngươi xung kích Trục Không cảnh đã xuất hiện biến cố, dẫn đến trên tâm lý có bóng mờ cực lớn. Từ đầu đến cuối không có cách nào phù hợp với chân ý của bộ võ kỹ!

“Khi ta xung kích Trục Không cảnh xảy ra vấn đề, ngươi... Làm sao ngươi biết được chứ?

Bị đối phương dọa cho nhảy dựng lên, Mạc Cao Viễn không còn vẻ bình tĩnh như trước đó nữa.

Thánh giả nhất trọng gọi là Trục Không cảnh, lấy tên truy đuổi hư không chi ý. Người đạt tới loại cảnh giới này có thể tự do bay lượn, phi hành trên không trung.

“Làm sao biết? Dương sư nhẹ nhàng cười nói: “Song Thanh Long Dương quyền, quyền pháp có tên như vậy, trên thực tế là mượn nhờ lực lượng bàn chân chạm đất, từ chi dưới lan tràn lên phía trên, đánh ra lực lượng toàn thân, liên tục đánh ra!

Quyền pháp cao minh là dựa vào lực lượng toàn thân, mà không phải là cơ bắp của một cánh tay đơn độc.

Nghe được tới đây, không chỉ Mạc Cao Viễn, ngay cả hai người Hồng Thiển, Mạch Trần cũng đồng thời gật đầu.

Thấy bọn họ gật đầu, Dương sư tiếp tục nói: “Thế nhưng... Vừa rồi, khi ngươi đánh quyền, khí tức phù phiếm, mặc dù thoạt nhìn đã vận dụng lực lượng toàn thân, trên thực tế lực lượng chỉ bắt đầu từ bắp chân, không có đi qua bàn chân! Dưới mặt bàn chân mới chính là vị trí của trục không huyệt, kết hợp với vấn đề trước đó của ngươi. Cho nên ta không khó có thể suy đoán ra lúc ngươi xung kích Trục Không cảnh đã xảy ra vấn đề!

Vừa rồi vấn đề của Mạc Cao Viễn chính là “làm sao có thể mở ra Trục không huyệt, có thể làm cho lực lượng của người tu luyện không tiết ra ngoài. Còn có thể khiến cho tu vi không ngừng gia tăng...

Chân khí không thông qua trục không huyệt ở bàn chân, kết hợp với câu nói này, muốn suy đoán ra những chuyện này cũng không khó.

“Trên việc tu luyện xuất hiện vấn đề, dẫn đến lực lượng ở trục không huyệt rò rỉ, tu vi khó mà gia tăng... Khi ngươi tu luyện Song Thanh Long Dương quyền, vẫn không thể giải quyết được vấn đề này. Bởi vậy, vì để tránh cho lực lượng rò rỉ, ngươi cố ý lách qua vị trí bàn chân... Mặc dù về sau đã tìm được phương pháp, cũng làm cho thực lực của ngươi lần nữa tiến bộ... Đáng tiếc, Long Dương quyền đã thành lối mòn, không có cách nào tiến bộ được nữa!

Dương sư nói tiếp.

“Đây, chuyện này... Toàn thân Mạc Cao Viễn cứng ngắc, không nói ra lời.

Đối phương nói điểm cũng không sai. Lúc trước, khi xung kích Trục Không cảnh đã xuất hiện biến cố, dẫn đến huyệt đạo xuất hiện vấn đề, lực lượng rò rỉ. Rất nhiều năm sau hắn mới có thể giải quyết, mà bộ Song Thanh Long Dương quyền này chính là thứ hắn đã tu luyện tước khi không có giải quyết được vấn đề kia.

Hắn có thể xác định, lần thứ 2 nhìn thấy vị trước mắt này, chỉ nhìn hắn đánh quyền đã có thể suy đoán ra những vấn đề này...

Nhãn lực phải mạnh bao nhiêu cơ chứ?

Chí ít hắn không làm được! Coi như là Danh sư thất tinh, sợ rằng cũng không thể hoàn thành được!

Chẳng lẽ, thật sự là một vị... Danh sư bát tinh?

Nếu nói trước khi đến hắn có chút hoài nghi đối với thân phận của người tủng niên trước mắt này, mà bây giờ hắn đã tin tưởng bảy, tám phần.

“Nếu như ta không nhìn lầm, khi ngươi xung kích Trục Không cảnh đã gặp nguy hiểm gì đó, hoặc là đúng lúc ngươi đang chiến đấu!

Ngay trong lúc khiếp sợ, lại nghe Dương sư ở phía đối diện tiếp tục hỏi.

“Vâng... Mạc Cao Viễn gật đầu.

Lúc trước hắn đang bị kẻ thù truy sát, trong lúc sống chết thành công xung kích Trục Không cảnh, giải trừ nguy hiểm. Cũng thành công chém giết cừu nhân, trục không huyệt cũng bởi vì cưỡng ép tăng lên mà bị tổn thương... Cho nên mới có rất nhiều chuyện phía sau.

“Thân là Danh sư lục tinh, biết rõ việc xung kích Trục Không cảnh cần yên tĩnh tuyệt đối, hơn nữa còn phải dùng chân khí ôn nhuận để tẩm bổ... Kết quả lại làm cho bản thân rơi vào lựa chọn sống chết, không thể không đột phá bẫy rập!

“Khống chế đối với tu vi không đủ, lại không biết rõ đối thủ... Không đủ hiểu biết, biết người không rõ... Đây chính là chuyện mà Danh sư cấp cao gần đây hay làm sao? Ta nói ngươi "Hữu danh vô thực" đã coi như là nhẹ rồi! Sao nào... Ngươi có dị nghị với lời nói của ta? Hay là...

Nhíu mày, Dương sư không giận mà uy, nói: “Cảm thấy... Danh sư cấp cao như ta là giả?

“Ta...

Vẻ mặt đỏ lên, Mạc Cao Viễn tràn ngập xấu hổ.

“Ta có lỗi với Dương sư, là ta... Ta sai rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau