THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 986 - Chương 990

Chương 986: Đạp không mà đến (2)

Cho dù là hắn cũng không quá rõ ràng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Cướp đoạt bảo vật thuộc về hắn? Chuyện này chỉ sợ không có đơn giản như vậy a!

Triệu minh chủ đã nghe nữ nhi nói qua chút, chỉ có điều, chuyện cụ thể hắn cũng nửa tỉnh nửa mê, không quá đặc biệt rõ ràng.

“Không có đơn giản như vậy? Nhân chứng còn ở đây, ngươi có thể tự mình hỏi qua...

La Hoàng tông chủ vẫy tay, một lão giả cụt một tay từ đằng sau đám người đi tới.

Đinh Hồng!

Biết Trương Huyền ở trong đình viện trước mắt, trong mắt của hắn tràn ngập hận ý nồng đậm.

“Tôn nhi Đinh Mục của ta bị Trương Huyền này chém giết, Hiên Viên vương quốc của ta cũng bị hắn phái người chiếm lấy. Thậm chí cánh tay này của ta cũng là bị hắn chém rụng, làm hại ta như chó nhà có tang, có nước mà không thể trở về, có nhà mà không thể đi...

Tiếng gào thét vang vọng, Đinh Hồng hô lớn: “Sở dĩ hắn mất trí như vậy cũng bởi vì một kiện bảo vật... bản chép tay của Khổng sư!

“Bản chép tay của Khổng sư?

Khang đường chủ nhướng mày.

Mặc dù không biết thứ này là cái gì, nhưng chỉ cần liên quan tới Khổng sư đã vô cùng trân quý.

“Không sai, bởi vì một bản chép tay của Khổng sư mà hắn hại ta cửa nát nhà tan, đây chính là chuyện mà Danh sư nên làm hay sao? Đinh Hồng hét lớn.

Lời hắn nói mang theo tính hướng dẫn cực mạnh, khiến cho người không biết chuyện nghe qua lập tức có cảm giác là Trương Huyền vì bản chép tay của Khổng sư mà hại hắn thành như vậy.

Kỳ thật lời nói vừa rồi cũng không tệ, quả thực bởi vì chuyện bản chép tay cho nên mới tạo thành kết quả này. Chỉ là hắn lại cố ý trộn đầu đuôi lẫn lộn mà thôi.

“Ngươi... Nói bậy, là tôn tử của ngươi cưỡng ép cướp đoạt...

Nghe đối phương đổi trắng thay đen, Trịnh Dương tức giận tới mức phổi sắp nổ tung, lớn tiếng hét lớn.

“Làm càn, chúng ta đang đứng nói chuyện, đã cho phép tiểu nhân vật như ngươi xen vào chưa?

Lời còn chưa nói hết thì bàn tay lớn của La Hoàng tông chủ đã mở ra.

Sưu!

Một cỗ lực lượng mạnh mẽ vọt qua chỗ đám người Trịnh Dương, Tôn Cường, phong bế miệng của bọn hắn. Làm cho bọn hắn muốn nói chuyện, thế nhưng bất kể như thế nào cũng không nói ra được. “Ngươi muốn làm gì? Vẻ mặt Khang đường chủ trầm xuống.

“Không có gì, chỉ là không muốn khi đang giải thích chuyện thời điểm lại nghe được người khác lải nhải mà thôi!

La Hoàng tông chủ nhàn nhạt nhìn qua, nói: “Sao nào, Khang đường chủ không muốn nghe lời phải trái hay sao? Làm Danh sư tứ tinh đỉnh phong, vị Đinh Hồng quốc vương này có nói láo hay không, có lẽ ngươi rất đơn giản là có thể phân biệt ra được a!

Danh sư có thể nhìn mặt mà nói chuyện, phân biệt thật giả, nhất là đi đến cấp bậc tứ tinh. Một khi tu vi không có vượt qua quá nhiều, như vậy nếu muốn nói dối mà không bị phát hiện là chuyện gần như không có khả năng.

Chính bởi vì như thế cho nên mọi người ở đây chỉ nghe Đinh Hồng nói tới chuyện bản chép tay của Khổng sư thì đã tin tưởng không hề nghi ngờ.

Bởi vì, bọn hắn có thể tuỳ tiện đánh giá, trên chuyện này tên này không nói một câu nào là nói dối.

“Chuyện này...

Khang đường chủ không có cách nào phản bác.

Vị Đinh Hồng quốc vương cụt tay này, mặc dù lời nói kịch liệt, thế nhưng... Lúc nói chuyện hắn cũng đã quan sát qua, lửa giận thiêu đốt, phát ra từ tâm can, tuyệt đối không phải giả mạo.

Trương sư chém giết cháu trai, diệt vương quốc của hắn?

Bởi vì... Muốn cướp đoạt bản chép tay của Khổng sư hay sao?

Đổi lại là vật phẩm khác, nhất định hắn sẽ không tin, dù sao thời gian tiếp xúc với Trương sư cũng không ngắn, cũng có hiểu biết về nhân phẩm của đối phương. Hắn đưa linh thạch trung phẩm phẩm mà đối phương cũng có thể thuận tay đưa cho Nhược Hoan công tử một viên, vừa nhìn đã biết không phải là hạng người tham tiền.

Thế nhưng... bản chép tay Khổng sư, chuyện này thực sự liên quan quá lớn.

Chỉ cần là Danh sư thì không có người nào có thể cự tuyệt sự hấp dẫn này, chẳng lẽ... Thật sự là bởi vì cái này?

“Trương Huyền, không để ý tới lễ nghi của Danh sư, tùy ý cướp đoạt. Thậm chí còn không tiếc giết người, diệt quốc, vi phạm lễ nghi mà Danh sư nên có. Mặt khác, những nửa bước Danh sư ngũ tinh như chúng ta đến đây, dùng phương thức bình thường để thăm hỏi. Không những hắn không ra mà còn dùng hạ nhân để nhục mạ đối với chúng ta. Chỉ bằng vào điểm ấy, không tôn sư trọng đạo là có thể huỷ bỏ cấp bậc Danh sư, giao cho hình pháp điện xử lý rồi!

Thấy hắn nghi hoặc, La Hoàng tông chủ đi về phía trước một bước, thanh âm vang vọng.

Ngữ khí của hắn mang theo quấy nhiễu của linh hồn cường giả Hợp Linh cảnh, khiến cho người ta không kìm lòng được ph ải tin tưởng lời nói này là sự thật.

“Chuyện này nhất định không có đơn giản như vậy, tốt nhất vẫn nên điều tra rõ ràng rồi lại nói...

Khang đường chủ vẫn không tin Trương sư có thể làm ra loại chuyện như vậy.

“Điều tra rõ ràng? Còn cần phải điều tra ư? Chỉ cần ngươi bảo hắn đi ra, tra ra trên người hắn có bản chép tay Khổng sư hay không là được. Khi đó chẳng phải tất cả đều rõ ràng hay sao?

La Hoàng tông chủ vung ống tay áo.

“Chuyện này...

Khang đường chủ nghẹn lời.

Nếu như trên người Trương Huyền thực sự có bản chép tay Khổng sư này, coi như muốn giải thích cũng không giải thích được rõ.

“Được rồi, còn không mau giao Trương sư này ra đây, chẳng lẽ muốn để nhiều người như chúng ta đứng chờ, phí thời gian ở đây hay sao?

Nhướng mày, La Hoàng tông chủ đang muốn tiếp tục nói chuyện thì đột nhiên cảm thấy có một cỗ khí tức cường đại tới cực điểm bắn thẳng lên trời xanh. Ngay sau đó có một đạo thanh âm lạnh lùng như băng, không có chút tình cảm nào ầm ầm vang lên.

“Ngang nhiên cướp đoạt mà lại nói lý do đường hoàng như thế, Danh sư ở dưới Huyễn Vũ đế quốc này quả thực khiến cho ta mở rộng tầm mắt!

Thanh âm vừa dứt thì đã có một bóng người đạp không mà đến, tay áo tung bay, giống như Thần Tiên đi tới.

“Phi hành? Thánh, Thánh giả?

Con ngươi đám người La Hoàng tông chủ co lại.

Chương 987: Các ngươi có tội! (1)

Cường giả Hóa Phàm cảnh, chỉ có đạt tới đệ bát trọng Đạp Hư Cảnh thì mới có thể đạp hư mà lên. Chân đạp lơ lửng trên bầu trời, chỉ có điều cũng chỉ có thể dừng lại ngắn ngủi trên không trung. Đứng thẳng từ trên xuống, độ cao vẫn còn có giới hạn, không được tính là phi hành.

Người chân chính có thể bay, ít nhất cũng phải đạt tới Bán Thánh!

Siêu việt võ giả cửu trọng là Hóa Phàm.

Siêu việt Hóa Phàm cửu trọng là Bán Thánh.

Chỉ là, dù là Bán Thánh cũng chỉ là lăng không hư độ, không có cách nào tiêu sái tự nhiên được!

Thế nhưng vị trước mắt này đạp không mà đến, coi không khí như là cầu thang hữu hình. Lơ lửng ở trên không giống như thần tích, khiến cho người ta vừa nhìn một cái, từ chỗ sâu trong lòng đã sinh ra ý sợ hãi.

Quan trọng nhất chính là, khí tức trên thân hắn lại giống như thủy triều, vô cùng vô tận. Khiến cho người ta có một loại uy áp mãnh liệt ở trên linh hồn, khiến cho người ta không tự chủ được mà thần phục, không ngẩng đầu lên được.

Đây không riêng gì áp bách bên trên khí thế mà còn mang theo trấn phục ở trên phương diện linh hồn.

Giống như một ngọn núi lớn đặt ở trên đỉnh đầu, căn bản không thể nào sinh ra nổi nửa phần ý niệm phản kháng.

Người có thể có loại năng lực này, chỉ sợ... Đã đột phá Bán Thánh, đạt đến Từ Thánh, thậm chí là Thánh giả!

Loại cường giả này coi như ở trong Huyễn Vũ đế quốc cũng không có lấy một vị... Làm sao sẽ xuất hiện ở đây?

Hơn nữa... Xem ra, còn đang nói chuyện thay... Trương Huyền?

Trái tim đám người La Hoàng tông chủ run rẩy, như đang ở trong hầm băng. Mỗi một người bị dọa đến vẻ mặt trắng bệch, không còn khí thế hùng hổ và phách lối như vừa rồi nữa.

Vốn cho rằng, Trương Huyền này chính là một tiểu nhân vật ở địa phương nhỏ bé. Thế không nghĩ tới trong nháy mắt đã biến thành mãnh thú Hồng Hoang, có thể tuỳ tiện xé rách bọn hắn.

“Lão gia...

Mọi người bị dọa đến mức nhũn ra, hốc mắt Tôn Cường thì đỏ lên.

Người tản mát ra khí tức cường đại, đạp không mà đi này không phải là lão gia Dương Huyền, thì là ai cơ chứ?

Vốn cho rằng tai kiếp lần này khó thoát, không nghĩ tới lão gia đã đến!

Hơn nữa còn bí mật mang theo uy thế vô cùng, phá không mà tới.

“Đây là... Dương sư?

Tiết Nhất Dao bị trọng thương ở bên cạnh, khi nhìn thấy người trung niên ở trên không trung, trong lòng cũng rất chấn động, vẻ mặt kích động tới mức ửng hồng.

Khó trách Tôn Cường tự tin như vậy, hóa ra vị Dương sư này lại cường đại như thế!

Có được loại thực lực này, lại vượt qua Danh sư lục tinh, có lẽ thật sự có thể giải quyết vấn đề trên linh hồn của nàng, lần nữa khôi phục lại như lúc ban đầu.

“Tô Phàm, Lăng Hằng Vũ bái kiến Dương sư!

Sân nhỏ lặng ngắt như tờ một lúc, lúc này có hai bóng người phá phong mà tới, chính là Tô sư, Lăng sư.

Mặc dù bọn hắn đồng thời nhận được tin tức như đám người Khang đường chủ, đáng tiếc tốc độ so ra vẫn kém hai người. Cho nên lúc này mới chạy tới.

Vừa tới nơi thì đã thấy Dương sư đạp không mà tới, tản mát ra khí thế, cảnh tượng vô cùng uy thế. Trong lòng hai người đều chấn động, cung kính ôm quyền, một câu cũng không dám nói ra.

Lúc trước, khi dùng Minh Lý Chi Nhãn nhìn qua người này bọn hắn đã biết đối phương là một vị vượt qua Danh sư lục tinh, không tầm thường. Chỉ là không nghĩ tới, khi thực lực chân chính phát ra lại kinh khủng như vậy.

Khiến cho người ta không sinh ra nổi nửa điểm ý niệm phản kháng.

“Tiền bối hiểu lầm, vãn bối không phải có ý kia...

Bình phục tâm cảnh, từ trong khiếp sợ khôi phục lại, La Hoàng tông chủ lập tức ôm quyền. Chỉ là vừa mới nói một nửa thì đã cảm thấy có một cỗ khí tức nghiền ép linh hồn bay thẳng đến, dường như muốn xé nát hắn ra.

Phốc!

Một ngụm máu tươi phun ra, chân lùi lại bảy, tám bước.

Chỉ giao phong một chút là hắn đã biết, linh hồn đã bị trọng thương.

Linh hồn không giống như thân thể, thứ sau dùng đan dược, chân khí ôn nhuận là có thể khôi phục. Mà linh hồn cần thời gian tích lũy ngày tháng mới có thể chậm rãi tu bổ. Thương thế lần này nghiêm trọng như thế, đoán chừng không có thời gian trăm năm thì sẽ không có cách nào không phục lại như lúc ban đầu!

Mà hắn... Rất rõ ràng, không sống thêm được trăm năm nữa.

Chỉ bằng vào linh hồn đã có thể nghiền ép hắn thổ huyết tại chỗ, cả đời này không có cách nào tiến bộ được nữa, chẳng lẽ... Đây chính là thực lực của Thánh giả?

Sắc mặt tái nhợt, thân thể La Hoàng tông chủ run rẩy.

Một chiêu đánh hắn trọng thương, ánh mắt người trung niên ở trên không trung lạnh lùng nhìn quanh một vòng.
“ Dương Huyền ta thâm cư, không tranh quyền thế, chưa từng chủ động trêu chọc thị phi. Một ít chuyện của vãn bối, cũng lười tính toán... Chỉ là, ta dễ tính là các ngươi coi ta dễ bắt nạt? Dám đến tìm ta gây phiền phức... Ai cho các ngươi lá gan như vậy?

Thanh âm không vui không buồn, nhưng lại lộ ra uy áp làm cho không ai có thể cự tuyệt được. Giống như chỉ cần dám phản kháng thì sẽ bị nghiền nát tại chỗ.

“Vãn bối không dám...

Đám người La Hoàng tông chủ bị dọa đến mức vội vàng ôm quyền, lông mày tất cả đều giật giật, sắp phát khóc.

Người này chẳng lẽ... Chính là lão sư của Trương Huyền?

Ai nói chỉ là nửa bước Danh sư ngũ tinh?

Coi như là Danh sư lục tinh cũng không có cường đại như vậy đi...

“Không dám? Ta nhìn các ngươi rất là dám...

Dương Huyền hất ống tay áo lên, nói: “Đã đánh tới cửa chính rồi, có phải nếu như ta không xuất hiện thì các ngươi sẽ trực tiếp giết chết quản gia và mấy tên đồ tôn này của ta hay không?

“Cái này...

Mọi người run rẩy.

Nói thật, quả thực bọn họ có ý nghĩ này.

Nhưng... Nếu sớm biết lão sư của Trương Huyền đáng sợ như thế, đánh chết bọn hắn cũng không tới ah.

“Vãn bối... Không biết bọn hắn là hậu nhân của tiền bối, có chỗ nào đắc tội...

La Hoàng tông chủ cắn răng nói.

“Không biết? Không phải mới vừa rồi khí thế hùng hổ, uy thế mười phần hay sao? Dương Huyền nhướng mày.

“Là... Vị Đinh Hồng này tìm tới chúng ta rồi nói... Bảo vật truyền thừa nhà hắn bị Trương sư cướp đi... La Hoàng tông chủ vội nói.

Lúc này, trong lòng của hắn đã mắng Đinh Hồng vô số lần.

Nếu như không phải tên này nói cái gì mà bản chép tay Khổng sư, dẫn tới bọn hắn kích động không thôi thì làm sao lại tới bước này chứ?

Không tìm Trương sư gây phiền phức thì sao có khả năng gặp vị trước mắt này chứ?

“Ngươi nói là bản chép tay Khổng sư sao? Đang ở chỗ của ta, sao nào? Ngươi muốn sao? Dương Huyền nhìn qua.

“Vãn bối không dám...

Thân thể La Hoàng tông chủ run rẩy.
Bản chép tay của Khổng sư là đồ tốt, thế nhưng cũng phải có thể chịu được... Đoạt với người này? Nói đùa cái gì vậy!

“Bản chép tay của Khổng sư là đồ vật của đồ tôn Cù Xung của ta. Tôn tử Đinh Mục của Đinh Hồng này vì cướp đoạt mà đánh hắn trọng thương, hôn mê bất tỉnh. Vì vậy đồ nhi Trương Huyền của ta mới chém giết hắn, tiêu diệt Hiên Viên vương quốc... Vì tuân thủ quy tắc, hắn dựa theo quy củ, đã xông vào Danh sư đường, thông qua tất cả các khảo hạch.”

Dương Huyền híp mắt lại: “Thế nhưng... Sao đến trong miệng ngươi lại thành không tuân thủ quy củ vậy?

Dựa theo tình huống bình thường, Danh sư không thể tùy ý diệt quốc. Chỉ có điều, Trương Huyền tuân thủ quá trình, xông vào Danh sư đường, coi như sau này tổng bộ có điều tra đến thì hắn cũng không có bất cứ trách nhiệm nào.

“Ta...

La Hoàng tông chủ câm nín.

Dù sao hắn cũng là thế lực từ bên ngoài đến, những chuyện này ngay cả Khang đường chủ cũng không rõ ràng thì làm sao hắn lại biết được cơ chứ?

Chỉ là, đối phương thân là Thánh giả, đã mở miệng giải thích cũng đã nói lên đây là sự thật.

“Thân là Danh sư, không phân phải trái, không biết tiến thoái. Vì bảo vật mà tùy ý ra tay với Danh sư, không để ý tới người nhỏ yếu, không để ý liêm sỉ...

Hai tay chắp sau lưng, Dương Huyền lạnh lùng quét qua đám người phía dưới: “Ta phán ngươi —— có tội!

Toàn thân La Hoàng tông chủ cứng ngắc.

“Bạch Tông chủ này ra tay với quản gia, linh thú của ta. Lại bỏ qua uy nghiêm của Danh sư cấp cao —— có tội!

Dương Huyền tiếp tục nói.

Thân thể Bạch Tông chủ cũng nhoáng lên một cái.

Vừa rồi chính là hắn ra tay nhiều nhất, đám người Tôn Cường là do hắn đả thương, coi như muốn phản bác thì cũng không phản bác được.

Đánh chó cũng phải nhìn chủ nhân. Tên mập mạp đang nằm trên mặt đất cách đó không xa kia, coi như thực lực kém tới mấy, miệng tiện tới mấy thì cũng là hạ nhân của một vị Thánh giả. Đánh hắn, chẳng phải tương đương với đánh mặt của Thánh giả, bỏ qua tôn nghiêm của vị Danh sư cấp cao hay sao?

“Các ngươi, nghe theo lời mê hoặc, không phân tích không phán đoán, vì tư lợi của bản thân, không tự kiềm chế thực lực mà xông tới... Có tội!

Nhìn về phía những người khác, Dương Huyền lần nữa tuyên án.

“Chúng ta...

Bờ môi của mọi người run rẩy, trắng bệch.

Bị một Thánh giả hư hư thực thực định là có tội, trên cơ bản đã không có cách nào xoay người nữa.

Phán định mọi người có tội xong, Dương Huyền cũng không nói nhiều mà quay đầu nhìn về phía Tiết viên chủ đang nằm ở trên mặt đất.

“Ngươi không tồi, thời khắc mấu chốt có thể không quan tâm tới cường quyền, chỉ vì báo ân... Ta vừa mới nhìn qua, linh hồn của ngươi từng chịu tổn thương, không có cách nào đột phá được. Nếu như bái ta làm sư phụ thì ta có thể giúp ngươi giải quyết!

“Có thể... Bái sư?

Tiết viên chủ hơi đỏ mặt, nào còn do dự mà trực tiếp xoay người quỳ rạp xuống đất, nói: “Tại hạ Tiết Nhất Dao, tình nguyện bái nhập vào làm môn hạ của Dương sư, nghe theo phân phó, không dám vi phạm...

“Ừm!

Dương Huyền gật gật đầu, ngón tay duỗi ra, nhẹ nhàng điểm lên trên không trung một chút.

Phù!

Tiết viên chủ lập tức cảm thấy có một cỗ ý niệm tràn thẳng vào trong đầu, chính là pháp quyết tu luyện khôi phục linh hồn.

Những năm này nàng luôn nghiên cứu xem phải làm như thế nào để khôi phục, cho nên đối với linh hồn cũng coi như có lý giải cực sâu. Mặc dù không bằng cái gọi là Vu Hồn sư, thế nhưng cũng cường đại hơn không ít so với Trọc Thanh cảnh đỉnh phong bình thường. Bởi vậy bộ công pháp này, nàng chỉ nhìn một chút đã biết, không những có thể trị hết ám thương bên trên linh hồn nàng mà thậm chí còn có thể tiến thêm một bước, thành công xung kích Hợp Linh cảnh.

“Đa tạ Dương sư thành toàn!

Trong lòng kích động, nàng lần nữa quỳ mọp xuống dưới đất.

“Đây chẳng lẽ là... Linh hồn truyền công?

Nhìn người Dương Huyền ở trên không trung, thuận tay truyền lại công pháp, đám người La Hoàng tông chủ càng bị dọa đến mức run rẩy.

Linh hồn truyền công, điều này đã nói rõ đối phương khống chế linh hồn đã đạt đến cảnh giới cực kỳ cao thâm. Ngoại trừ Vu Hồn sư trong truyền thuyết ta, ít nhất cũng phải đạt tới Danh sư thất tinh mới có thể làm được chuyện này.

Vị trước mắt này có thể tự do bay lượn, khí tức trên người như rồng... Nhất định không phải Vu Hồn sư, nói cách khác... Có thể là một vị Danh sư thất tinh!

Chương 988: Các ngươi có tội! (2)

Loại Danh sư cấp bậc này, coi như ở bên trong Thánh giả cũng tuyệt đối được coi là cường giả!

Vốn bọn hắn đang cho rằng chỉ là Danh sư lục tinh, nói một chút lời nói mềm mỏng thì có lẽ còn có thể dàn xếp với đối phương, thất tinh... Đây đã là tồn tại vượt ra khỏi tưởng tượng của bọn hắn.

Lão sư của Trương Huyền... Mạnh như vậy?

“Yêu Thần thú, trung thành hộ chủ, gặp nguy hiểm mà không lui lại, không tồi!

Không để ý tới mọi người đang khiếp sợ, Dương Huyền quay đầu nhìn về phía Yêu Thần thú ở bên cạnh, lại lần nữa gật đầu, duỗi ngón tay ra. Lại nhẹ nhàng bắn ra, một đạo chân khí lập tức tràn vào trong cơ thể đối phương.

Ầm ầm!

Sau một khắc, Yêu Thần thú bị vây ở Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong giống như có được tiếp tế cực lớn. Miệng đột nhiên phát ra một tiếng thét dài chói tai, không chỉ lực lượng nhanh chóng tăng vọt mà ngay cả linh hồn cũng đã nhận được thuế biến.

Chỉ trong chốc lát, lực lượng trở nên bình ổn xuống, khiến cho người ta có một loại cảm giác mạnh mẽ đến cực điểm, thậm chí so với đám người La Hoàng tông chủ cũng không hề yếu.

Hóa Phàm ngũ trọng... Hợp Linh cảnh!

Có được một đạo chân khí của Dương sư, Yêu Thần thú bị vây ở Trọc Thanh cảnh đỉnh phong không biết bao nhiêu năm, không ngờ trong nháy mắt đã đột phá, thành công xông vào Hợp Linh cảnh!

Trên người đầu yêu thú này có huyết mạch Long tộc, lực lượng, phòng ngự vô địch. Khi còn là Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong đã có thể chiến đấu với Hợp Linh cảnh sơ kỳ mà không rơi vào thế hạ phong. Hiện tại lại đột phá, coi như là Hợp Linh cảnh trung kỳ, hậu kỳ, muốn vượt qua nó cũng rất khó.

“Có được một đạo chân khí đã phá cảnh, muốn làm được vậy thì chân khí phải tinh khiết đến mức nào? Chẳng lẽ... Là Danh sư bát tinh?

La Hoàng tông chủ vốn đã tràn ngập tuyệt vọng cảm thấy trước mắt tối sầm lại, lập tức cảm thấy càng thêm tuyệt vọng.

Trong truyền thuyết, đạt tới Danh sư bát tinh sẽ bị tổng bộ triệu kiến, có một lần cơ hội một lần nữa tịnh hóa chân khí bản thân. Bởi vậy, Danh sư đạt tới tu vi này, chân khí vô cùng tinh thuần, đều đạt đến cảnh giới thượng tam phẩm.

Loại chân khí cấp bậc này đưa vào trong cơ thể linh thú, có thể khiến cho huyết mạch của nó tiến thêm, thành công đột phá.

Vị Dương sư này, chỉ cần một đạo chân khí đã khiến cho Yêu Thần thú đột phá thành công, hơn nữa còn đi vào cửa ải khó thứ nhất của Hóa Phàm cảnh... Hợp Linh cảnh, loại năng lực này, tuyệt đối không phải là chuyện mà Danh sư thất tinh có thể làm được!

Chỉ sợ, đã đạt đến bát tinh!

Đây chính là nhân vật tuyệt thế mà phong hào đế quốc cũng không có. Là tồn tại siêu cường chỉ cần dậm chân một cái thì Huyễn Vũ đế quốc sẽ sụp đổ...

Tất cả tông chủ chưởng môn xông tới, muốn cướp đoạt bản chép tay của Khổng sư cũng đều ý thức được điểm ấy. Tất cả chỉ cảm thấy khuôn mặt mình run rẩy, tất cả đều khóc.

Đây là chuyện gì chứ!

Vốn bọn hắn cho rằng Trương Huyền này là gà mờ, bọn hắn có thể tùy ý bắt nạt, thế nhưng nằm mơ cũng không có nghĩ đến, lão sư hắn lại là một Danh sư bát tinh!

Loại cấp bậc này, đừng nói là bọn hắn, coi như là Danh sư lục tinh, ngũ tinh tới cũng phải quỳ gối tại chỗ!

...

Bên này những người này đang khiếp sợ muốn chết thì cách phủ đệ không xa, bờ môi một lão giả cũng đang run rẩy, bị dọa đến mức không dám tiến về phía trước.

Hồng sư, Hồng Thiển, Danh sư ngũ tinh của Danh sư đường Hồng Phong đế quốc. Lần này hắn được mời tới chủ trì thi đấu Danh sư lần này.

Hắn đang nghỉ ngơi ở trong phủ đệ, khi biết chuyện bên này lại vội vàng chạy tới, dự định khuyên can. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không có nghĩ đến lại nhìn thấy một màn này.

Danh sư bát tinh... Coi như toàn bộ Danh sư đại lục cũng không có mấy vị, mỗi một người đều là tồn tại siêu cường quát tháo vạn cổ, sao lại chạy tới chỗ xa xôi như vậy?

“Nhất định phải nhanh chóng bẩm báo tổng bộ...

Trong lòng khẽ động, một cái ngọc phù lớn chừng bàn tay lập tức xuất hiện ở trong lòng bàn tay hắn. Hắn đưa tay viết tin tức xong, quang mang lóe lên, chữ viết lập tức biến mất.

Vương quốc cấp thâ[s cần sử dụng đưa tin tường cực lớn. Thế nhưng Danh sư ngũ tinh đã nắm giữ ngọc phù đưa tin, thông qua thứ này có thể đưa tin cho tổng bộ. Dù là cách nhau ngàn vạn cây số thì cũng có thể đưa đến trong nháy mắt.

Không phải hắn muốn lộ tin tức ra, mà là... Danh sư bát tinh, quá mức kinh thế hãi tục, coi như hắn là Danh sư ngũ tinh thì cũng không dám giấu diếm.

...

Danh sư đường trong Hồng Viễn nhất đẳng đế quốc.

Đường chủ Mạc Cao Viễn, Danh sư lục tinh đỉnh phong.

Lúc này hắn đang giảng bài, miệng phun hoa sen, khắp bầu trời có linh khí hội tụ, đột nhiên hắn nhướng mày, cổ tay khẽ đảo, một cái ngọc bài lập tức xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

“Một vị Danh sư vượt qua lục tinh hư hư thực thực... Dương Huyền?

Mạc đường chủ nhướng mày lẩm bẩm.

Mặc dù Hồng Thiển cảm thấy vị Dương Huyền này rất có thể là thất tinh, thậm chí là bát tinh. Thế nhưng dùng thực lực của hắn, nhìn không ra, cho nên không có cách nào ước đoán được. Vì vậy chỉ có thể bẩm báo hư hư thực thực người này đã vượt qua lục tinh.

Không có đưa ra phán đoán, chỉ có điều lại viết toàn bộ những chuyện mà hắn nhìn thấy ra. “Ngự không mà đi, linh hồn truyền công pháp lại, một đạo chân khí khiến cho linh thú đột phá?

Nhìn tin tức xong, vẻ mặt Mạc đường chủ âm tình bất tịnh một hồi.

Căn cứ vào hai miêu tả này, rất có thể đối phương là Danh sư bát tinh, thế nhưng... Một Danh sư cao cấp như vậy làm sao lại xuất hiện ở trong Vạn Quốc liên minh, một nơi chỉ có cấp bậc xấp xỉ với đế quốc bất nhập lưu cơ chứ?

“Mạch Trần, mang Danh sư bạc tới đây!

Hắn quay đầu nhìn về phía một người trung niên sau lưng.

Học sinh của hắn, Danh sư ngũ tinh đỉnh phong, Mạch Trần.

“Vâng!Mạch Trần quay người rời khỏi, không lâu sau đã mang một cái thư tịch bằng ngọc cầm tới.

Danh sư bạc ghi chép họ tên của vô số Danh sư, bao gồm toàn bộ đại lục, thuộc về cơ mật của toàn bộ Danh sư đường. Chỉ có đường chủ mới có tư cách quan sát. Hơn nữa, bên trong còn sắp đặt trận pháp đặc thù, dù là người có trí nhớ siêu quần, nhìn qua không lâu cũng sẽ bị quên đi.

Đây là vì bảo hộ cho bí mật của Danh sư không bị người ngoài phát hiện ra.

Thuận tay lật ra, nhìn qua từng hàng, rất mau đã nhìn qua toàn bộ quyển sách một lần.

“Vượt qua Danh sư lục tinh, trên cơ bản đều có ghi chép, không có người nào gọi là Dương Huyền...

Hai hàng lông mày của hắn nhíu lại.

Nếu như quả thật giống như đối phương nói, thực lực vị Dương Huyền này tuyệt đối cường đại hơn hắn rất nhiều, coi như không phải là bát tinh thì ít nhất cũng là thất tinh... Thế nhưng bên trong Danh sư bạc lại không có bất kỳ ghi chép gì liên quan tới cái tên này.

“Hoặc là cái tên Dương Huyền này... Căn bản không phải là tên hắn, hoặc là... Chính bản thân hắn không có khảo hạch cấp bậc cao hơn ở trong Danh sư đường!

Danh sư bạc chỉ ghi chép người đã khảo hạch Danh sư. Nếu như đối phương dùng cái tên giả, tự nhiên sẽ không tra ra được, còn có một loại khả năng. ĐÓ chính là... Căn bản không có khảo hạch qua ở Danh sư đường.

Không ít Danh sư đều ưa thích một mình tu luyện, rõ ràng đã đạt đến cấp bậc rất cao, thế nhưng lại không tiến hành khảo hạch. Có đôi khi, huy chương trên người là ngũ tinh, lục tinh, mà thực lực bản thân, chỉ sợ đã sớm đạt đến thất tinh, bát tinh.

Có lẽ vị Dương Huyền này chính là cường giả dạng này.

“Mặc kệ là loại tình huống nào đều phải đi qua nhìn một chút!

Nhướng mày, Mạc đường chủ đứng dậy.

Mặc kệ đối phương là tồn tại loại nào, thực lực cao minh như thế đều đáng để hắn tự mình đi qua bái kiến.

“Mạch Trần, đi mang Lang Gia Thánh Thú tới, ta phải đi xa nhà một chuyến!

Hất ống tay áo lên, cất kỹ Danh sư bạc, sau đó quay đầu phân phó.

Lang Gia Thánh Thú là thú sủng của hắn, tốc độ như điện, một ngày có thể phi hành được mấy trăm vạn cây số! Vạn Quốc liên minh cách bọn họ quá xa, coi như hắn có thể phi hành thì cũng không có khả năng bay nhanh hơn so với Thánh Thú.

“Lão sư muốn đi đâu? Có cần con đi cùng hay không?

Rất nhanh đã mang Thánh Thú tới, Mạch Trần Danh sư không nhịn được nhìn qua rồi hỏi.

“Ta muốn đi Vạn Quốc liên minh, ngươi đã muốn đi theo thì cùng đi đi!

Chần chờ một chút, Mạc đường chủ gật gật đầu.

Người học sinh này của hắn, cách Danh sư lục tinh chỉ còn thiếu một chút. Nếu như hắn đã muốn qua thì cùng mang theo vậy. Trên dọc đường cũng có thể chỉ điểm một hai, có lẽ có thể đột phá được ràng buộc đạt tới cấp bậc lục tinh.

Hai người đều có giới chỉ không gian, cũng không cần phải chuẩn bị gì. Sau khi nhảy lên sống lưng Thánh Thú, quyết định phương hướng đi. Thánh Thú bay thẳng ra ngoài, chạy thẳng tới phương hướng Vạn Quốc liên minh,.

...

Hồng Viễn đế quốc, Danh sư lục tinh đỉnh phong tự mình đến đây, bên này La Hoàng tông chủ biết mình khó mà may mắn thoát khỏi, bờ môi run rẩy, cắn răng nhìn lại.

“Tiền bối, chúng ta nhận tội, xin tiền bối xử phạt...

Đối phương đã tuyên án có tội, như vậy bọn hắn đành nhận tội vậy.

Nhìn xem trừng phạt thế nào rồi lại nói.

“Nhận tội là tốt rồi, mỗi người ở đây giao ra 20 viên linh thạch trung phẩm là có thể rời khỏi. La tông chủ, Bạch Tông chủ, nhục mạ quản gia, làm tổn thương hậu bối của ta... Ta cũng lười ra tay, các ngươi... Tự sát đi!

Lạnh nhạt nhìn qua, thanh âm không hề bận tâm của Dương Huyền vang vọng.

“Tự sát?

La Hoàng tông chủ, Bạch Khải Chi tông chủ đều nhíu mày một cái.

Vốn bọn họ cho rằng cái gọi là trừng phạt chỉ là giáo huấn một lần, thậm chí bản thân bị trọng thương... Đắc tội với Danh sư cao minh như thế cũng coi như trừng phạt đúng tội, không dám phản bác.

Thế nhưng... Một khi tự sát, người chết đèn tắt, cái gì cũng bị mất.

“Muốn để cho ta tự sát? Nằm mơ! Coi như thực lực của Bạch Khải Chi ta không đủ thì cũng sẽ không làm ra chuyện tự sát, ngươi đã băn khoăn thân phận, không muốn tự mình ra tay. Như vậy thì xin lỗi... Cáo từ!

Hét dài một tiếng, Bạch Khải Chi tông chủ đột nhiên đứng dậy, thân thể nhảy lên, phóng thẳng ra ngoài.

Suy nghĩ của hắn rất đơn giản.

Ngươi là Danh sư cao cấp, tự thị thân phận cho nên không có khả năng tự mình ra tay với chúng ta... Đã như vậy, đánh không lại thì ta trốn là được chứ gì!

Chỉ cần ngươi không xuất thủ, một khi rời khỏi nơi này, biển rộng mặc cá bơi, trời cao mặc chim bay, chẳng lẽ còn có thể tìm được ta hay sao?

Trong lòng cười lạnh, dưới chân Bạch Khải Chi nhanh chóng chạy đi.

Hắn dùng thân pháp lợi hại nhất của Bạch Dương tông, lại phối hợp với thực lực Hóa Phàm ngũ trọng Hợp Linh cảnh hậu kỳ, toàn lực vận chuyển, cả người giống như là một đạo huyễn ảnh. Trong nháy mắt đã thoát ra khỏi phủ đệ.

“Chuyện này...

Hiển nhiên đám người La Hoàng tông chủ không nghĩ tới vị Bạch Tông ch này không những không nhận tội, ngược lại còn quay người chạy trốn, tất cả đều ngẩn ngơ.

Chạy trốn trước mặt Danh sư bát tinh... Lá gan đủ lớn ah!

Bất quá, chuyện này quả thực cũng là biện pháp tốt nhất, nếu như không trốn thì sẽ chết ở chỗ này. So với việc chết đi, còn không bằng chạy trốn!

Đối phương thân là Danh sư bát tinh, cũng không thể không để ý đến thân phận mà trực tiếp ra tay a!

Trong lòng đang cảm thấy bội phục vì vị Bạch Tông chủ này quyết đoán thì đã cảm thấy hoa mắt.

Ầm ầm!

Một cỗ lực lượng mênh mông vô cùng từ trên trời hàng lâm, Bạch Tông chủ đang chạy trốn còn không có kịp phản ứng thì đã bị đập thành bánh thịt tại chỗ. Ở nơi đó xuất hiện một cái hố to đường kính hơn mười mét.

Ngay sau đó có một đạo thanh âm nhàn nhạt vang lên.

“Ta chỉ nói không muốn ra tay... Ai nói sẽ tự thị thân phận, không xuất thủ cơ chứ?

Chương 989: Vô địch (1)

“Chuyện này...

“Thật mạnh...

Nghe thấy đạo thanh âm này, lại nhìn thấy cái hố to ở trước mắt, tất cả mọi người đều bị dọa đến mức mặt không còn một chút máu. Ngay cả một câu cũng nói không nên lời.

Thực lực Bạch Tông chủ ở trong đám người bọn họ không tính là mạnh nhất. Thế nhưng tuyệt đối cũng không tính là yếu nhất, nhất là tốc độ. Một khi thi triển đi ra, coi như La Hoàng tông chủ muốn đuổi theo cũng phải chạy hơn mấy trăm cây số!

Nhưng mà... Tốc độ nhanh như vậy, ngay cả nửa hô hấp cũng chưa tới thì đã bị chém giết...

Nhất là Dương sư ở trên không trung, ngay cả nhúc nhích cũng không nhúc nhích, không biết dùng thủ đoạn gì mà không chỉ giết chết người. Lại còn đập ra một cái hố to lớn như vậy...

Nhìn uy thế của chiêu này, đừng nói là Bạch Tông chủ không ngăn cản nổi, coi như hơn mười người bọn hắn gộp chung vào một chỗ cũng không đủ để người ta giết!

Mạnh!

Đã vượt ra khỏi tưởng tượng của bọn họ!

Đáng sợ!

Tất cả mọi người không ngừng run rẩy, sợ hãi phát ra từ nội tâm.

Vừa rồi nghe vị Dương sư này nói chuyện khá lịch sự, mọi người buông lỏng xuống. Thế nhưng đến giờ phút này bọn họ mới hiểu được... Coi như bọn hắn là nửa bước Danh sư ngũ tinh thì ở trong mắt đối phương cũng sẽ không cường đại hơn con sâu cái kiến một chút nào!

Danh sư cường đại như thế, đừng nói là giết một nửa bước ngũ tinh, coi như diệt toàn bộ Huyễn Vũ đế quốc thì tổng bộ Danh sư đường cũng sẽ không nói nhiều một câu.

Quy củ là nói với kẻ yếu!

Cường giả chân chính chỉ tin tưởng nắm đấm, chỉ cần thực lực còn đó, ai cũng hết cách bắt bọn hắn. Cái gì mà quy củ, cái gì mà quy định, tất cả đều là chó má.

Tựa như vị trước mắt này vậy, Danh sư bát tinh. Nếu như nghiêm túc nói, nghe lời thì cũng thôi đi. Thế nhưng không để ý tới lời nói sẽ bị chém giết tại chỗ, ai dám phản bác chứ?

Danh sư đường không có khả năng bởi vì một con sâu cái kiến ngay cả ngũ tinh cũng chưa tới mà đi phán quyết một vị Danh sư bát tinh, huống chi... Con sâu cái kiến này lại không nghe theo lời nói của Danh sư cấp cao, đã xúc phạm quy định!

Tôn nghiêm của Danh sư không thể làm nhục, không chỉ là nói một câu là có thể xóa bỏ.

Danh sư bát tinh, mỗi một câu nói đều giống như là thánh chỉ. Bảo ngươi chết thì ngươi sẽ chết, thế mà còn dám chạy trốn, đừng nói là giết ngươi, coi như diệt tông môn, tộc nhân của ngươi... Nếu chuyện này truyền ra thì người ta cũng chỉ vỗ tay khen hay, không có người nào đồng tình với ngươi.

Danh sư, nếu như ngay cả một chút uy nghiêm và địa vị ấy cũng không có thì sao có thể dạy dỗ mọi người, truyền học thiên hạ?

“Đây là... Võ kỹ hay là pháp bảo? Mấy người Khang đường chủ, Triệu minh chủ cũng run rẩy, nhìn chằm chằm vào cái hố cực lớn và Bạch Tông chủ không còn một chút cặn bã nào ở phía xa xa, bờ môi run rẩy.

Vừa rồi tốc độ xuất thủ của Dương sư thực sự quá nhanh, coi như dùng nhãn lực của bọn hắn cũng không nhìn thấy rốt cuộc đối phương đã xuất thủ như thế nào.

Loáng thoáng, dường như bọn hắn nhìn thấy một bản thư tịch màu vàng xuất hiện ở trên không trung, trực tiếp đập tới... Chỉ là cụ thể có phải thư tịch hay không thì bọn hắn lại không có cách nào xác nhận được.

Dù sao, có người dùng kiếm, có người dùng thương, coi như thiên môn, dùng Lưu tinh chùy, Cửu tiết tiên, Ngạc Ngư tiễn... Nhưng bọn họ cũng chưa nghe nói qua còn có người dùng sách làm binh khí!

Cái đồ chơi này... Coi như có dày thì cũng xấp xỉ như cục gạch, hơn nữa tính chất mềm mại, đối mặt với thân thể mạnh mẽ của Hóa Phàm cảnh cũng không có một chút tác dụng nào, làm sao có thể giết người chứ?

Nếu thực sự là sách, đập chết một vị cường giả Hợp Linh cảnh hậu kỳ tại chỗ, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có. Hơn nữa còn làm ra nhiều hố sâu như vậy... Thực lực chân thật sẽ mạnh tới cỡ nào cơ chứ?

Mặc kệ như thế nào đều không phải là điều mà loại gia hỏa cấp bậc thấp như bọn hắn có thể tùy ý phỏng đoán!

“Đây là...

Nhìn thấy Dương sư dùng một chiêu đã chém giết Bạch Tông chủ, tất cả mọi người đều cảm thấy rung động. Chỉ có thân thể của Vương Dĩnh là run rẩy.

Nàng tính cách mềm yếu, trong rất nhiều đệ tử cũng không tính là xuất sắc. Thế nhưng làm bất cứ chuyện gì đều quan sát kỹ lưỡng, chưa từng qua loa. Chính vì vậy, mới có thể khiến cho nàng rõ ràng thiên phú không bằng mọi người, thế nhưng thực lực lại không hề yếu.

Bởi vì, nàng nghiên cứu càng thêm thấu triệt đối với công pháp mà Trương sư dạy bảo nàng.
Trong mắt đám người Trịnh Dương, Tôn Cường, chiêu này lúc trước Trương sư cũng thi triển qua, Dương sư là lão sư của lão sư, có thể thi triển đi ra cũng chẳng có gì lạ.

Thế nhưng nàng... Lại phát hiện ra một điều, chiêu này so với lúc trước Trương sư thi triển ra lại giống nhau như đúc, chỉ là tốc độ nhanh hơn mà thôi!

Ngày ấy, Lộ Xung vì cứu lão sư mà bỏ mình, dưới cơn nóng giận Trương sư đã ném ra một bản thư tịch màu vàng. Đập người nọ thành bánh thịt tại chỗ, lại còn chém giết Lâm Lung... Thủ pháp người dùng so với thứ trước mắt này, không có gì khác nhau.

Coi như sư đồ truyền thừa, thủ đoạn mà mỗi người thi triển cũng đều không giống nhau, không có khả năng phỏng chế.

Cũng giống như một đầu bếp dạy học sinh ra, cùng xào ra một món ăn. Thế nhưng không có khả năng xào ra hương vị tương đồng với nhau.

Dương sư mạnh như vậy, nhưng lại hoàn toàn nhất trí như lúc Trương sư dùng. Như vậy chỉ có một khả năng... Đó chính là, có thể hai người là cùng một người!

Nàng không nhịn được nhìn về phía Dương sư ở không trung, chỉ nhìn một chút thì Vương Dĩnh không nhịn được che miệng.

Dương sư ở trên không trung này có bộ dáng hoàn toàn khác biệt với Trương sư, quần áo cũng không tương tự. Dựa theo đạo lý mà nói, không nhìn ra được cái gì, thế nhưng... Nàng thấy rõ ràng, chỗ cằm của Dương sư có một chỗ màu nâu xanh nhàn nhạt!

Lúc trước ở trong Vu hồn mộ, Trương sư bị Mặc Hồn Sinh nắm cổ, để lại một chỗ xám xanh. Mặc dù gần hai tháng qua đã trở nên ngày càng nhạt, sắp không nhìn ra được gì nữa. Thế nhưng vẫn có thể nhìn thấy hình dáng rõ ràng. Trước đó nàng gặp mặt Trương sư còn nhìn thấy rõ...

Mà ấn ký này của Trương sư lại giống như đúc thứ trên cằm vị ng Dương sư trước mắt này!

Trương sư có dấu ấn thì Dương sư cũng có, thi triển ta thủ đoạn chém giết kẻ địch tương đồng...

Hơn nữa... Dường như, khi Dương sư xuất hiện, Trương sư chưa từng xuất hiện qua. Nói cách khác, hai người chưa hề xuất hiện qua trong cùng một thời điểm!

Chẳng lẽ...

Dương sư chính là Trương sư?

Loại chuyện này cũng không phải là không có khả năng xảy ra. Lúc trước, Trương sư đã giả mạo Liễu sư, khiến cho các nàng ai cũng không có phân biệt ra được.

Trong lòng chấn động, thân thể mềm mại của Vương Dĩnh run rẩy.

...

Không có người nào chú ý tới một đệ tử nho nhỏ kinh hãi, coi như chú ý thì cũng sẽ tưởng rằng bị thủ đoạn nghịch thiên của Dương sư chấn nhiếp.

Lúc này tất cả mọi người đều bị dọa đến mức mặt không còn chút máu, không dám tiếp tục nói nhảm nữa.

Chương 990: Vô địch (2)

“Là ta bị ma quỷ ám ảnh, nghe thấy chuyện bản chép tay Khổng sư đã mất sự chừng mực mà Danh sư nên có. Coi như bỏ mình cũng là trừng phạt đúng tội!

Nhìn Bạch Tông chủ ngay cả thi thể cũng không tìm ra được, trong mắt La Hoàng tông chủ hiện lên vẻ cô đơn.

Dương sư đã có thể động thủ với Bạch Tông chủ, như vậy cũng có thể động thủ với hắn. So với việc bị đối phương chém giết, triệt để chọc giận hắn còn không bằng tự sát cho thoải mái.

Hắn cắn răng, ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định: “Mong rằng sau khi ta tự sát, Dương sư không nên làm khó Lưu Vân tông và người học sinh này của ta, dù sao bọn hắn vô tội...

Một mình hắn chết rồi, cũng không có gì, chỉ cần Lưu Vân tông vẫn còn thì căn cơ sẽ không có dao động quá lớn.

Sợ là sợ chọc giận đối phương, trái lại còn diệt mất Lưu Vân tông, khi đó mới thật sự muốn khóc cũng không kịp.

“Lão sư...

Nghe thấy lão sư sắp chết còn cầu xin cho bọn hắn, La Tuyền rất là sốt ruột.

Lần trước bị Yêu Thần thú đặt mông ngồi xuống thành trọng thương, trải qua những ngày này khôi phục hắn đã khôi phục không sai biệt lắm. Bởi vậy hắn cũng đi theo tới, không nghĩ tới lại nhìn thấy một màn kinh người như thế. Còn chính mắt nhìn thấy một người có thể là Danh sư bát tinh siêu cấp!

“Không cần nói nữa, sau khi ta chết, để Vương trưởng lão kế thừa vị trí Tông chủ...

Biết tai kiếp khó thoát, La Hoàng tông chủ cũng bình tĩnh mười phần, lại khoát tay áo, dặn dò hậu sự.

“Lão sư...

Thấy hắn bất cứ lúc nào cũng tự sát, La Hoàng cắn răng, tiến về phía trước một bước, nói: “Dương sư, chúng ta giao nạp linh thạch là có thể rời khỏi. Như vậy liệu Lưu Vân tông có thể giao nạp một trăm linh thạch trung phẩm, để... Đổi lấy mạng của lão sư hay không?

“Ngươi nói bậy bạ gì đó...

Nghe thấy đệ tử lại nói loại lời này, La Hoàng tông chủ lắc đầu.

Đối phương là Danh sư bát tinh, đã lên tiếng trước. Đối phương không muốn sinh linh đồ thán, giết chết toàn bộ mà thôi. Lại cho Danh sư đường mặt mũi... Chẳng lẽ, ngươi thực sự cho rằng cường giả lợi hại như vậy sẽ quan tâm tới một chút linh thạch trung phẩm hay sao?

Đừng nói là trung phẩm, coi như là thượng phẩm, tuyệt phẩm cũng chưa chắc đã có thể khiến cho loại người này động tâm!

Muốn dùng linh thạch để mua mạng của ta... Làm sao có thể!

Danh sư bát tinh, miệng vàng vừa mở, khuôn vàng thước ngọc, coi như Danh sư thất tinh tới cầu xin cũng không được. Chứ một chút linh thạch hoàn toàn vô dụng...

Nếu như đơn giản như vậy là có thể giải quyết thì Bạch Tông chủ cũng không liều mình mạo hiểm, bị đánh một chút trở thành thịt vụn. Khi hắn đang cảm thấy học sinh mình vào thời khắc mấu chốt có chút ngây thơ, đang dự định khuyên can hắn bỏ đi ý nghĩ này thì đã nghe thấy thanh âm nhàn nhạt của bóng người trên không trung vang lên: “150 viên linh thạch trung phẩm, ta có thể tha cho hắn một mạng!

“Ự...c?

Thân thể nhoáng một cái, La Hoàng tông chủ còn cho là mình nghe nhầm.

Mệnh của ta... Chỉ đáng giá 150 viên linh thạch trung phẩm?

Mặc dù linh thạch trung phẩm cực kỳ trân quý, thế nhưng dùng nội tình của Lưu Vân tông, còn có thể lấy ra được.

Dù sao, liên tục trở thành quán quân thi đấu Danh sư nhiều lần như vậy, chỉ riêng ban thưởng cũng rất là đáng sợ, lại thêm ngọc phù chương trình học viễn trình của nửa bước Danh sư ngũ tinh có giá trị không nhỏ...

Như thế, cho dù linh thạch trung phẩm mặc dù trân quý, thế nhưng so với tính mạng của người đường đường là tông chủ như hắn vẫn còn xa mới bằng!

Nhưng... Như vậy là có thể trao đổi?

“Làm sao? Có làm hay không? Nếu như không thì tự sát đi!

Ngay khi hắn đang không thể tin được thì đã nghe thấy thanh âm không vui của Dương sư trên không trung vang lên.

“Có, có...
Mãi đến lúc này hắn mới xác nhận đây là sự thực, nào còn dám do dự. Cổ tay khẽ đảo, một đống linh thạch trung phẩm xuất hiện ở trước mặt mọi người, linh khí như rồng, khí tức như biển.

150 viên linh thạch, không thừa không thiếu một viên nào.

“Ừm!

Dương sư ở trên không trung hài lòng gật đầu, lại lăng không chộp một trảo, linh thạch đã bị thu vào giới chỉ trữ vật. Tiếp đó hắn nhàn nhạt nhìn qua.

“Ngươi có thể không cần tự sát, những người khác linh thạch giao đủ, xéo đi!

“Vâng...

Vội vàng triệu tập mọi người của Lưu Vân tông, đưa ra hạn mức mỗi người 20 viên trước đó. Sau đó La Hoàng tông chủ vội vã đi ra ngoài.

Thấy Dương sư không có ý muốn giết bọn họ, lúc này bọn hắn mới thở ra một hơi. Lại lập tức nhìn thoáng qua cái hố to cách đó không xa, vẻ mặt cổ quái.

Khụ khụ, Bạch Tông chủ chết cũng quá oan...

Sớm biết linh thạch có thể mua mạng, đoán chừng đánh chết hắn ta cũng không chạy ah!

Lần này thì tốt rồi, bị đánh thành thịt nát tại chỗ, ngay cả chết cũng không biết chết như thế nào...

Một người đường đường là tông chủ, chỉ có giá trị 150 linh thạch, ngay cả một đầu linh thú Hợp Linh cảnh cũng không bằng... Chuyện này là sao đây!

Chỉ là, từ đó có thể thấy được, vị Dương sư này quả thực không quan tâm tính mạng của bọn hắn!

Cũng đúng, người như con sâu cái kiến, sống hay chết thì có quan hệ gì với hắn cơ chứ?

Cũng giống như hắn cũng sẽ không quan tâm tới sự sống chết của một Danh sư.

“Trở về báo tin cho các đệ tử, bất kể là Trương sư hay là học sinh của hắn, thậm chí bất cứ người nào của Vạn Quốc thành cũng không được đắc tội!

Sau khi đi xa, lúc này La Hoàng tông chủ mới thở phào nhẹ nhõm, dặn dò đồ đệ La Tuyền một câu: “Dương sư, không chỉ chúng ta không đắc tội nổi mà ngay cả Huyễn Vũ đế quốc, Hồng Viễn đế quốc cũng không đắc tội nổi... Không nói thân phận, chỉ bằng vào tu vi... Trong cảnh nội phong hào đế quốc...

“Vô địch!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau