THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 981 - Chương 985

Chương 981: Trở lại Vạn Quốc thành (1)

“Vâng!

Mặc dù mọi người không cam lòng, thế nhưng cũng không có biện pháp nào tốt hơn.

Nếu thực sự làm lớn chuyện, như vậy tất nhiên Danh sư đường Vạn Quốc thành sẽ lên đường, chỉ sợ không đợi đến khi Trương Huyền về thì người của tổng bộ đã tới trước. Ngược lại còn gây bất lợi cho bọn họ.

Soạt!

Đến nhanh, rút lui cũng nhanh, thấy toàn bộ bọn họ đã rời khỏi, Tôn Cường chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, trực tiếp ngồi xuống dưới đất.

Hắn là quản gia của Danh sư Dương Huyền, không thể làm mất uy phong, thế nhưng... Thực lực bản thân cũng chỉ có Hóa Phàm nhất trọng, đối mặt với nhiều cường giả như vậy vẫn có áp lực rất lớn.

“Ngươi... Không sợ chết hay sao?

Nhớ tới hung hiểm vừa rồi, Triệu Phi Vũ không nhịn được đi tới trước mặt hắn.

Bảo nhiều cường giả Hợp Linh cảnh như vậy xéo đi, xem như ngay cả phụ thân nàng cũng không nói nên lời được. Vị quản gia thoạt nhìn béo béo mập mập này rốt cuộc lấy tự tin từ đâu ra chứ?

“Đương nhiên là sợ!Một lúc lâu sau, lúc này Tôn Cường mới khôi phục lại, hắn đứng dậy lắc đầu.

“Sợ... Vậy ngươi còn...

Ngay cả Tiết viên chủ cũng kì quái.

Sợ hãi mà còn tìm đường chết, lời gì cũng dám nói sao?

Nếu như vừa rồi vị La Hoàng tông chủ kia thật sự ra tay, chỉ sợ cơ hội phản kháng hắn ta cũng không có, sẽ bị đánh chết tại chỗ.

Coi như về sau Trương sư trở về tìm lại công đạo, báo thù thay ngươi thì có ích lợi gì chứ?

Người đã chết rồi!

“Lão gia đối với ta ân trọng như núi, khiến cho ta từ một tiểu nhân vật chỉ có Chân Khí cảnh đi đến tình trạng ngày hôm nay. Được vô số người tôn trọng và tín nhiệm... Chỉ cần ta làm quản gia một ngày thì phải có tư cách và nghĩa vụ giữ gìn tôn nghiêm của lão gia không bị xâm phạm, dù là... Bỏ mình!

Ánh mắt Tôn Cường kiên định.

Nếu như không phải có lão gia thì hắn vẫn là tiểu thương nhân ngồi ăn rồi chờ chết ở bên trong thương hội, nào có thể nhìn thấy nhiều Danh sư như vậy chứ? Nào có thế có được địa vị mà ngay cả công chúa Vạn Quốc liên minh cũng không dám khinh thị chứ?

Lão gia cho hắn cuộc sống thứ hai, xem như quản gia. Nếu như ngay cả uy nghiêm lão gia cũng không giữ được, coi như còn sống thì cũng là không làm tròn bổn phận.

Đây là tín niệm của hắn, cũng là kiên trì.

Chính vì vậy, hắn mới có thể trong lúc nguy hiểm đứng ở phía trước, khí thế ngập trời, không biết sợ hãi.

Có thể không có thực lực, có thể tu vi không đủ, nhưng... Uy phong của việc làm quản gia của Danh sư cấp cao không thể vứt đi được!

“Cái này...

Triệu Phi Vũ tràn ngập bội phục.

Cái tên mập mạp này thoạt nhìn có chút hèn mọn, cũng có chút không đáng tin. Không nghĩ tới trong lòng cũng có thứ để bản thân kiên trì. Hơn nữa... Dường như, người bên cạnh Trương sư, mỗi một người đều rất kỳ quái, nhưng có thể đoàn kết cùng một chỗ, không giữ lại một chút nào. Lại không có bất kỳ xung đột và lục đục với nhau gì cả.

Có lẽ... Đây chính là cái gọi là mị lực nhân cách a.

“Lão gia mà ngươi nói là Dương sư? Rốt cuộc hắn ở đâu?

Cảm khái một câu trong lòng, lại một lần nữa nhìn qua.

Vị Dương sư này nàng cũng đã sớm nghe nói qua, là lão sư của Trương sư, nhưng đến hiện tại còn chưa bao giờ thấy qua.

“Lão gia luôn luôn giống như thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, cụ thể ở đâu ta cũng không biết!

Nói đến Dương Huyền, Tôn Cường tràn ngập bội phục.

“Không biết ở đâu? Triệu Phi Vũ vô cùng nghi hoặc nói: “Như vậy... Trương sư tham gia thi đấu Danh sư, hắn cũng không có tới ư?

Đồ đệ lần thứ nhất tham gia tỷ thí giữa các Danh sư với nhau, chẳng lẽ vị này làm lão sư cũng không xuất hiện hay sao?

“Cái này... Ta cũng không biết, bất quá... Có lẽ cũng sắp trở về a!

Tôn Cường sửng sốt một chút, gật gật đầu.

Một lần có nhiều người như vậy chạy tới tìm Trương sư, không có ý tốt, nếu như Dương sư không xuất hiện, hắn sợ rằng mình không kiên trì được nữa.

Thế nhưng... Lão gia, rốt cuộc ngươi đang ở đâu?

...

Hắt xì! Trương Huyền vuốt vuốt cái mũi.

Đương nhiên hắn không biết Đinh Hồng đã đến Vạn Quốc thành, thậm chí còn mê hoặc được người mạnh nhất trong mười bốn thế lực. Lại còn đến phủ đệ tìm người, lúc này hắn đang đứng ở bên trên sống lưng của phi hành linh thú, nhìn xuống kiến trúc liên miên chập trùng ở phía dưới, hai mắt càng ngày càng sáng.

Trải qua hơn nửa tháng phi hành, Vạn Quốc thành... Đã đến!

“Rốt cục cũng đã trở về, có lẽ cũng đã bồi dưỡng được Tỉnh Hồn thảo rồi, đêm nay là có thể luyện chế ra Tỉnh Hồn hương, nghĩ biện pháp khiến cho Lộ Xung tỉnh lại!

Bởi vì Tỉnh Hồn thảo không thể thả vào giới chỉ trữ vật cho nên hắn mới không mang theo. Từ lúc rời đi cho tới bây giờ cũng gần năm mươi ngày, chắc hẳn dưới sự chiếu cố của Vương Dĩnh đã xấp xỉ hoàn thiện, có thể luyện chế ra được Tỉnh Hồn hương.

Có thứ này, Lộ Xung có thể sống sót, giải quyết xong một chuyện lớn trong lòng của hắn.

Ầm ầm!

Cách đó không xa có một đạo sóng linh khí, một cỗ khí tức cường đại truyền đến.

“Đột phá?

Xoay mặt nhìn lại, vừa vặnNhược Hoan công tử mở mắt ra.

Lúc này, hai mắt hắn thanh tịnh, một thân tinh khí như rồng như hổ, khiến cho người ta có một loại cảm giác như long tinh hổ mãnh, lực lượng vô cùng.

Hóa Phàm tứ trọng Trọc Thanh cảnh đỉnh phong!

Dưới sự chỉ điểm của Trương Huyền, lại mượn linh thạch trung phẩm, quả nhiên trong nửa tháng hắn đã đạt đến Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong.

“Đa tạ Trương sư chỉ điểm!

Đứng dậy, cảm nhận được lực lượng trên người so với trước kia cường đại hơn nhiều, Nhược Hoan công tử tràn ngập cảm kích ôm quyền nói.

Nếu không phải có đối phương trợ giúp thì khả năng hắn vẫn là Hóa Phàm tứ trọng sơ kỳ, còn không biết chênh lệch bao nhiêu với đỉnh phong.

“Chuyện nên làm thôi!

Trương Huyền khoát tay áo.

Dung hợp một đạo chân khí của hắn, chân khí vốn vẩn đục của đối phương trở nên tinh thuần, liên tục đột phá mấy cấp bậc nhỏ là chuyện rất dễ dàng.

Nếu như ngay cả chuyện này cũng không làm được, như vậy cũng không có tư cách xưng là thiên tài.

“Trương sư, tu vi của ngươi... Khang đường chủ nhìn qua.

Nhìn thấy mấy ngày nay Nhược Hoan công tử dần dần tiến bộ, trong lòng của hắn cũng vô cùng cao hứng, đồng thời cũng rất là nghi hoặc.

Trương sư chỉ điểm cho người khác tiến bộ nhanh như vậy, vì sao lại không để cho tu vi của mình tăng nhanh lên?

Chương 982: Trở lại Vạn Quốc thành (2)

Hiện tại vẫn là Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, ngay cả tam trọng cũng chưa tới, loại thực lực này tham gia thi đấu Danh sư, nhất định sẽ thua thiệt mười phần.

“Yên tâm đi, ta sẽ cố gắng tấn cấp đến Âm Dương cảnh đỉnh phong trước khi thi đấu, thậm chí là đột phá đến Trọc Thanh cảnh!

Biết hắn lo lắng cái gì, Trương Huyền khoát tay áo.

Hắn đột phá cần linh thạch trung phẩm, hiện tại không có linh thạch. Chỉ bằng vào hấp thu linh khí trên không trung mà muốn xung kích cảnh giới cao hơn, thực sự quá khó.

Còn không bằng đến vương thành, tìm chút linh thạch rồi lại nói.

“Ừm!

Thấy Trương sư cam đoan, Khang đường chủ gật gật đầu, cúi đầu nhìn lại rồi nói: “Đến đình viện của ngươi...

“Ừm, như vậy ta xin cáo từ, gần đây không nên tới tìm ta. Khi thi đấu Danh sư ta sẽ xuất hiện!

Đi tới trước cửa phòng, Trương Huyền quay đầu dặn dò.

Mấy ngày nay hắn dự định ra ngoài tìm một chút linh thạch trung phẩm. Có lẽ hắn sẽ lấy thân phận Dương sư để xuất hiện, bản thân thường xuyên không có mặt ở đây. Mà chỗ này đều là Danh sư cấp bậc tứ tinh, lại tương đối quen thuộc, nếu như bọn hắn tìm tới thì sẽ rất dễ dàng lộ tẩy, còn không bằng sớm nói ra.

“Được!

Cho rằng đối phương muốn bế quan tu luyện, Khang đường chủ khẽ gật đầu, để cho linh thú bay xuống.

Trương Huyền không nói thêm một lời, thân thể nhảy xuống khỏi lưng linh thú, cáo từ với đám người Khang đường chủ.

Mới vừa trở lại phủ đệ, chỉ thấy Tôn Cường đã vội vã nghênh tiếp.

“Thiếu gia!

“Trong khoảng thời gian ta rời khỏi đây có chuyện gì xảy ra hay không? Thấy vẻ mặt của hắn không đúng, Trương Huyền nhìn qua.

“Lưu Vân tông và người mười bốn thế lực đã đến tìm người...

Tôn Cường nói qua chuyện trước đó một lần.

“Bọn hắn tới tìm ta làm gì? Hắn nhíu mày lại.

Những người này chưa bao giờ nhìn thấy qua, cũng không nhận ra được. Lúc này lại chạy tới tìm bản thân hắn, rốt cuộc là muốn làm gì?

“Lần sau bọn họ chạy tới thì nói sớm cho ta biết...

Đang nghĩ ngợi xem phải làm như thế nào mới có thể đi tìm những người này lừa dối một chút linh thạch. Lần này bọn hắn tự mình đưa tới cửa, như vậy vừa vặn, cũng tiết kiệm thời gian đi tìm, giảm bớt không ít phiền phức cho hắn.

“Vâng!Thấy thiếu gia không khẩn trương một chút nào, Tôn Cường cũng nhẹ nhàng thở ra, không nhịn được nhìn qua: “Thiếu gia, không biết bây giờ lão gia đang ở chỗ nào, lúc nào tới đây?

“Lão sư?

Trương Huyền sửng sốt một chút: “Lão sư đã thông báo cho ta biết, có khả năng mấy ngày nay sẽ tới... Được rồi, ta có việc muốn đi tìm Vương Dĩnh, nàng đang ở đâu? Trương Huyền tùy ý khoát tay áo.

Mấy ngày nay nhất định phải dùng thân phận Dương sư để xuất hiện, cho nên cũng phải chuẩn bị trước.

“Nàng còn đang chăm sóc Tỉnh Hồn thảo, thiếu gia... Người dự định cứu sống Lộ Xung tiểu thiếu gia hay sao? Nhớ tới cái gì đó, hai mắt Tôn Cường sáng rực lên.

Chuyện Vương Dĩnh chăm sóc Tỉnh Hồn thảo, làm quản gia cho nên hắn biết rất rõ ràng. Thiếu gia vừa về đến nơi đã tìm học sinh này, nhất định là đang dự định cứu chữa cho Lộ Xung.

“Ừm!Trương Huyền gật đầu: “Việc cứu chữa Lộ Xung liên quan tới linh hồn, cần yên tĩnh tuyệt đối, bất kỳ người nào cũng không thể quấy rầy!

Tôn Cường lên tiếng, lập tức có chút nghi ngờ nhìn qua: “Đúng rồi, thiếu gia, không phải Triệu Nhã tiểu thư đi cùng người hay sao? Làm sao nàng không có trở về?

Triệu Nhã cùng rời đi với Trương sư, tại sao lần này chỉ có một mình hắn về cơ chứ?

“Nàng đã đi tới chỗ khác, trong thời gian ngắn sẽ không trở về...

Trương Huyền khoát khoát tay, cũng không giải thích nhiều mà nhấc chân đi về phía gian phòng bồi dưỡng Tỉnh Hồn thảo.

“Lão sư!

Đi vào căn phòng có chứa Tỉnh Hồn thảo, Vương Dĩnh đi tới.

Trương Huyền gật gật đầu, nhìn về phía Tỉnh Hồn thảo đang ở trong góc phòng.

Tỉnh Hồn thảo chập chờn theo gió, dáng vẻ đã cao hơn nửa người, tản mát ra khí tức khiến cho người ta mê hoặc, giống như vừa nhìn một cái thì linh hồn sẽ rơi vào trong đó.

Tỉnh Hồn thảo có thể ẩn chứa hồn lực, khiến cho người ta mê say. “Những ngày này vất vả cho ngươi rồi, đi nghỉ trước đi!

Thấy thứ này có thể dài như thế, ngay cả một chút tổn thương cũng không có, chuyện này không thể bỏ qua công lao của Vương Dĩnh.

“Ừm!

Được khen ngợi, Vương Dĩnh hơi đỏ mặt, lại quay người đi ra ngoài.

“Bắt đầu!

Chờ tỏng thời gian dài như vậy thứ này mới hoàn toàn hoàn thiện, tinh thần Trương Huyền khẽ động, Vu hồn từ trong thân thể bay ra bên ngoài.

Bàn tay nhẹ nhàng chộp một cái, nắm Tỉnh Hồn thảo vào trong lòng bàn tay, lực lượng cường đại vận chuyển, luyện hóa nó.

Dùng thực lực trước kia của hắn, nếu muốn luyện hóa Tỉnh Hồn thảo còn cần chuẩn bị các thứ, các loại thủ đoạn. Mà lúc này, linh hồn được âm dương nhị khí tẩy lễ lại càng thêm cường đại, ngưng thực, cho dù không mượn những phương pháp khác thì cũng có thể nhẹ nhõm luyện chế.

Rất nhanh, cả cây dược liệu đã thay đổi hình thái, giống như một đầm chất lỏng chảy xuôi.

Ngón tay búng một cái, chất lỏng chậm rãi dung hợp, biến thành một đoàn hương liệu ngưng thực.

Tỉnh Hồn hương!

Sau khi đốt lên có thể đánh thức linh hồn ngủ say, khiến cho hồn phách hội tụ.

“Căn cứ vào giới thiệu của Mặc Hồn Sinh, nếu muốn tỷ lệ giúp Lộ Xung tỉnh lại lớn hơn thì tốt nhất là thiêu đốt một bộ phận linh hồn của mình, dung nhập vào trong đó!

Muốn uy lực của Tỉnh Hồn hương lớn hơn thì phải khởi động linh hồn chi lực, mà loại hồn lực này cần phải sớm dung nhập vào bên trong hương liệu, như vậy khi thiêu đốt mới có thể thả ra được.

“Chia cắt!

Ánh mắt ngưng trọng, tinh thần khẽ động, một phần nhỏ linh hồn lập tức bị hắn chia ra từ trong thân thể, sắc mặt Trương Huyền trắng bệch.

Mặc dù năng lực Vu hồn của hắn đã đạt đến Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong. Thế nhưng cưỡng ép tách rời một bộ phận vẫn cảm thấy có chút không chịu nổi như cũ.

Chỉ là, chỉ cần có thể cứu Lộ Xung thì hi sinh lớn tới mấy đáng giá.

Hồn phách tách ra rất nhanh đã dung hợp cùng với hương liệu, không lâu sau, một cây hương đã xuất hiện ở trước mặt hắn.

Tỉnh Hồn hương, thành!

“Quá tốt rồi, bắt đầu đi...

Nhìn thấy đã luyện chế hương liệu thành công, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra một hơi, Vu hồn quy vị, đi tới trước mặt Lộ Xung.

Chương 983: Đột kích (1)

Đặt cây nhang lớn ở vị trí mi tâm hồn khiếu của Lộ Xung, sau đó lập tức châm lửa.

Lập tức có một đạo âm thanh du dương vang lên từ bên trong khói mù trôi nổi của Tỉnh Hồn hương, giống như Thần Ma đang múa may, hát lên ca khúc khiến cho người ta say mê. Nếu quan sát khói mù thì sẽ loáng thoáng nhìn thấy có một người mặc trường bào, đang nhảy vũ điệu đặc thù, triệu hoán linh hồn.

“Hồn hề quy lai! Khứ quân chi hằng kiền, hà vi hồ tứ phương ta? Xá quân chi nhạc xử, nhi ly bỉ bất tường ta. Hồn hề quy lai! Đông phương bất khả dĩ thác ta. Trường nhân thiên nhận, duy hồn thị tác ta. Thập nhật đại xuất, lưu kim thước thạch ta...

Âm thanh như thế cùng vang lên ở chỗ hồn phách, chậm rãi rót vào mi tâm của Lộ Xung, làm dịu trạng thái hồn phách rơi vào tình trạng ngủ say của hắn.

“Có thể đánh thức hay không đành phải nhìn vào một bước này!

Thấy âm thanh du dương của hồn hương càng ngày càng vang dội, Trương Huyền thở sâu một hơi tinh thần khẽ động. Vu hồn lần nữa ly thể, hóa thành một cái bóng, bắn thẳng về phía thức hải của Lộ Xung.

Ngay sau đó đã thấy một mảnh đại dương mênh mông xuất hiện ở trước mắt.

“Làm sao lại lớn như thế?

Nhìn thấy thức hải trước mắt, hai mắt Trương Huyền sững sờ, tràn ngập vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Thức hải trước mắt giống như mảnh hải dương chân chính, khiến cho người ta có cảm giác thâm thúy giống xa xăm. Cho dù Vu hồn hắn đã đạt tới Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong cũng không nhìn thấy được tận cùng.

Thức hải của người tu luyện bình thường chỉ có kích cỡ tương đương với hồ nước. Mà thức hải của Lộ Xung lại như vậy, xem như hắn cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

“Linh hồn của Lộ Xung đâu?

Khiếp sợ xong, hắn lập tức vội vàng nhìn về bốn phía.

Người linh hồn rơi vào trạng thái ngủ say thì hồn phách sẽ giấu ở nơi hẻo lánh của thức hải, không có cách nào tỉnh táo lại. Hiện tại mượn lực lượng của Tỉnh Hồn hương, đi vào trong thức hải của đối phương, có lẽ có thể cứu hắn tỉnh lại.

Dọc theo thức hải rộng rãi, không ngừng tiến lên, không biết phi hành bao lâu thì quả nhiên đã nhìn thấy có một đạo thân ảnh cực lớn đang nằm ở trong đám sương mù.

Giống như là một ngọn núi lớn, vắt ngang ở trước mặt, hai mắt nhắm nghiền, không thể tỉnh ljai.

“Cái này... Thật sự quá lớn a!

Trương Huyền nháy mắt.

Lộ Xung này, không chỉ có thức hải lớn, ngay cả hồn phách cũng hùng tráng như vậy. Thậm chí, so với hồn lực Hóa Phàm tứ trọng như hắn hiện tại cũng còn cường đại hơn... Làm sao có thể?

Phải biết lúc hắn ta rơi vào trong hôn mê chỉ có Tông Sư cảnh, tại sao lại có thể có hồn phách cường tráng như vậy chứ?

“Chẳng lẽ là... Vu hồn thể Hậu Thiên?

Trong lòng khẽ động, một tên từ trong óc xông ra.

Trong thiên hạ có thể chất Tiên Thiên, kích hoạt sớm thì tu vi có thể bạo tăng, đương nhiên cũng có loại, thủ đoạn Vu hồn rất lợi hại... Là Vu hồn thể Hậu Thiên.

Loại hồn phách này cũng không phải là tồn tại Tiên Thiên, bởi vậy, xem như Danh sư cũng không nhìn ra được. Thứ này có lẽ trải qua thuế biến đặc thù nào đó cho nên mới xuất hiện biến hóa.

Giống như một ít người vậy, ngã một cái đã biến thành Âm Dương nhãn, có thể nhìn thấy được quỷ thần. Cũng có một chút người, não gặp kích thích, từ đó thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, đọc thuộc lòng tất cả những thứ đã từng trải qua. Lại nắm giữ năng lực đặc thù không muốn người ta biết...

Nếu như hắn không nhìn nhầm, như vậy rất có khả năng Lộ Xung này chính là như vậy.

Vốn chỉ là người bình thường, trải qua gia tộc kịch biến, tâm tính xảy ra biến hóa, về sau lại vì cứu mình mà rơi vào hôn mê...

Hai lần trải qua chuyện đặc thù khiến cho linh hồn của hắn xảy ra thuế biến.

“Nếu thực sự là như vậy, linh hồn thể lớn như thế, nếu thành công thức tỉnh sớm. Như vậy tu vi so với ta bây giờ cũng còn mạnh không ít...

Hai mắt Trương Huyền lập lòe.

Hắn còn tưởng rằng sau khi Lộ Xung trọng thương, muốn khôi phục lại không biết phải chờ tới năm nào tháng nào, không nghĩ tới đối phương lại có được loại cơ duyên bực này.

Chỉ là, nếu như không hiểu thủ đoạn Vu hồn, coi như hắn có loại cơ hội này thì cũng hết cách, mà bây giờ... Chỉ cần hắn thức tỉnh, lại truyền thụ cho hắn Thiên Đạo Vu hồn quyết. Như vậy tất nhiên có thể khiến cho tu vi tăng lên nhiều.

“Lộ Xung, ta là Trương sư, nhanh tỉnh lại đi!

Thở sâu một hơi, Trương Huyền đi tới trước mặt thân ảnh to lớn, nhẹ giọng la lên.

...

Bên này Trương Huyền đang cứu chữa cho Lộ Xung, bên kia đám người La Hoàng tông chủ đã nhận được tin tức hắn đã trở lại phủ đệ.

“Hắn đã trở về thì cũng nên đi qua hỏi thăm một chút!
“Không sai, bản chép tay của Khổng sư, hắn là một tiểu tử vừa mới thông qua Danh sư tứ tinh, có tư cách gì chiếm hữu cơ chứ?

“Nếu như ngoan ngoãn giao ra, như vậy cũng thôi đi, không giao... Chúng ta sẽ điều tra tại chỗ, tra xét lai lịch của bản chép tay! Nếu như thực sự liên quan tới chuyện vi phạm sư đức, cường hào chiếm đoạt, nhất định phải xử trí thật nặng!

...

Từng đạo thanh âm vang lên.

Bản chép tay của Khổng sư, đây chính là bảo bối mà bất luận một vị Danh sư nào cũng không thể cự tuyệt. Người có thể trở thành thủ lĩnh thế lực một phe, dù trước kia lòng dạ mềm yếu tới mấy thì nương theo thời gian trôi qua cũng sẽ trở nên kiên cường không gì sánh được.

Bởi vì, phía sau hắn không chỉ có một người, mà có một quần thể cực lớn.

Nếu như hi sinh vị Trương Huyền này có thể đổi lấy việc thế lực của bọn hắn quật khởi, như vậy dù hậu quả có lớn thì bọn hắn cũng tình nguyện mạo hiểm.

“Mọi người đừng có gấp, thái độ của tên quản gia kia không sợ chút nào đối với chúng ta. Thậm chí còn mang theo vẻ khinh thị, chẳng lẽ các ngươi không có hoài nghi gì ư?

La Hoàng tông chủ cắt ngang lời nói của đám người kích động, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn qua.

“Cái này... Tâm tình kích động của mọi người dừng lại.

Bọn họ mang theo uy thế lớn như thế đi tìm Trương Huyền, kết quả lại bị một quản gia nho nhỏ đuổi đi ra. Sau đó đó còn cảm thấy tức giận không thôi. Chỉ có điều, nói ra cũng rất kỳ quái, tên kia không sợ chết hay là có chỗ dựa dẫm?

“Chẳng lẽ người mà tên này dựa dẫm vào là đường chủ Danh sư đường Vạn Quốc thành?

“Hắn cũng không biết chuyện bản chép tay Khổng sư đã bị rò rỉ. Cho nên mới có lý lẽ hào hùng như vậy, nếu sớm biết, nhất định sẽ không có lá gan này nữa!

“Ta cảm thấy chỗ dựa của hắn là đầu Yêu Thần thú kia. Thực lực tên này quả thực rất mạnh, thậm chí ngay cả Hóa Phàm ngũ trọng Hợp Linh cảnh sơ kỳ cũng có thể chiến được một trận!

“Có thú sủng lợi hại như vậy, lại thêm thân ở Vạn Quốc thành. Nếu như ngay cả một chút lực lượng cũng không có thì cũng không xứng làm quản gia của Danh sư.”

Mọi người nghị luận ầm ĩ.

Mặc dù thực lực tổng hợp của Danh sư đường Vạn Quốc thành không bằng bọn hắn. Thế nhưng dù sao vẫn có uy thế chủ nhà, mặc dù khí thế của mọi người hung hăng càn quấy. Thế nhưng vì quy tắc hạn chế của Danh sư cho nên vẫn không dám làm quá phận.

Hẳn vị quản gia kia cũng đã nhìn ra điểm ấy, cho nên mới dám lớn lối như thế.

“Xem ra mọi người không hiểu rõ nhiều đối với vị Trương Huyền này rồi. Mấy ngày nay ta đã chuyên môn tìm người nghe ngóng qua!Nghe thấy lời của mọi người như vậy, La Hoàng tông chủ khẽ lắc đầu.

Những tông chủ, thủ lĩnh các phe thế lực này có tầm mắt quá cao. Bình thường toàn đề phòng những thế lực lớn siêu cấp như Lưu Vân tông, Lạc Sa tông, Hàn Khí tông bọn hắn. Lại khinh thường chú ý với Vạn Quốc liên minh, cũng chưa từng để ý tới vị Trương Huyền này. Cho nên cũng không rõ ràng về người này cho lắm.

Chuyện này rất giống như người sẽ không để ý tới suy nghĩ của sâu kiến vậy.

Muốn thứ gì thì trực tiếp làm là được... Thế nhưng bọn họ chưa từng suy nghĩ qua, người dự thi vừa xuất hiện của Vạn Quốc liên minh này cũng không phải mềm yếu như trong tưởng tượng của bọn họ.
“Ồ?

Thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, mọi người đồng loạt nhìn qua.

“Nghe nói tuổi tác của vị Trương Huyền này còn chưa quá hai mươi, hơn hai tháng trước mới khảo hạch Danh sư nhị tinh, tiến bộ thần tốc...

La Hoàng tông chủ chậm rãi nói: “Đương nhiên, những thứ này cũng không quan trọng, có thể là vừa mới bắt đầu đã che giấu thực lực, muốn tạo quần sáng cho mình...

Không ít Danh sư chưa từng khảo hạch. Sau khi thông qua trực tiếp thành tứ tinh, thậm chí còn có cấp bậc cao hơn.

Bởi vậy từ nhị tinh trực tiếp đột phá đến tứ tinh cũng không tính là chuyện khiến cho người ta khiếp sợ gì cả.

“Chủ yếu là... Người có thể khiến cho người trẻ tuổi như vậy đạt tới Danh sư tứ tinh, thậm chí trong lúc thi đấu tuyển chọn nghiền ép đệ tử thân truyền Quân Nhược Hoan của Khang đường chủ... Như vậy lai lịch sư môn của hắn, chư vị, chẳng lẽ chư vị không cảm thấy kỳ quái hay sao?

La Hoàng tông chủ nói ra suy nghĩ của mình.

“Chuyện này...

Mọi người trầm tư.

Trước đó, bọn hắn đều không có đặt vị Trương Huyền này vào trong lòng. Tất cả đều cho rằng một Danh sư tứ tinh sơ cấp nho nhỏ, chỉ cần bọn họ tới đó thì nhất định sẽ phải ngoan ngoãn giao đồ vật ra, không dám phản bác một câu.

Danh sư Tứ tinh sơ cấp cũng coi như có định địa vị ở trong Vạn Quốc thành, nhưng ở trong tông môn, thế lực của bọn hắn lại không đáng kể chút nào.

Lúc này, bọn hắn nói như vậy quả thực có chút không đúng.

Tài nguyên của Vạn Quốc thành rớt lại phía sau, không có nửa bước Danh sư ngũ tinh, cường giả Hợp Linh cảnh... Cũng không có ngọc phù chương trình học tiến xa hơn. Không thể tùy thời tùy chỗ giảng bài được. Dưới loại tình huống này, muốn bồi dưỡng ra một Danh sư tứ tinh vẫn rất là khó khăn.

Thế nhưng dưới điều kiện như vậy, không tới hai mươi đã đạt đến, quả thực không đơn giản.

“Căn cứ vào tin tức ta có được, lão sư của vị Trương Huyền này gọi là Dương Huyền, là một vị nửa bước Danh sư ngũ tinh.”

Không có cố làm ra vẻ huyền bí, hai mắt nhìn quanh một vong. Lúc này La Hoàng tông chủ mới mang tin tức mà mình lấy được nói ra.

Căn cứ vào tin tức mà hắn biết đến, vị Dương Huyền kia cũng không có đi ra ngoài được mấy lần. Hơn nữa đều xuất hiện ở trong vương quốc cấp thấp, người biết tin tức đều bị giới hạn bởi nhãn lực. Cho nên cũng không biết tu vi xác thực, bởi vậy cũng không tiện để phán đoán.

Lúc bắt đầu, thực lực thể hiện ra cũng chỉ xấp xỉ Danh sư tam tinh, tứ tinh. Loại thực lực này rất hiển nhiên không có khả năng dạy dỗ ra loại thiên tài như Trương Huyền này...

Mà chuyện khiến cho hắn có căn cứ có thể đưa ra phán đoán là... Tô sư, Lăng sư đã từng bái phỏng qua, sau đó cung kính rời khỏi.

Có thể khiến cho Danh sư tứ tinh phải đối xử như thế, suy nghĩ qua một chút, nhất định phải xấp xỉ với bọn họ. Cũng là tồn tại nửa bước ngũ tinh.

Cấp bậc này cũng đã đến đỉnh, nếu như cao hơn thì nhất định sẽ rời khỏi loại địa phương nhỏ như Vạn Quốc liên minh này. Đi tới đế quốc cao hơn. Hơn nữa, loại cường giả cấp bậc này. Một khi rời khỏi Danh sư đường, đi tới các loại vương quốc thì nhất định sẽ chuẩn bị báo cáo. Không có khả năng ngay cả một chút tin tức cũng không có, cái gì cũng không nghe ngóng ra được.

Quan trọng nhất chính là... Người từng tiếp xúc với vị Dương Huyền này cũng không phát hiện ra hắn có thể “Lời tụ linh khí, miệng phun hoa sen!.

Không làm được điểm ấy đã nói rõ ngũ tinh sơ kỳ cũng chưa tới.

“Nửa bước ngũ tinh? Tương đương với chúng ta, cũng không có gì phải e ngại!

“Đúng vậy a, coi như thật sự có loại thực lực này thì như thế nào cơ chứ? Bản chép tay của Khổng sư, việc này rất quan trọng... Xem như ngay cả Danh sư ngũ tinh chân chính, nếu cần hỏi thăm cũng không nên chần chờ, huống chi là nửa bước!

“Thân là nửa bước Danh sư ngũ tinh, biết rõ thứ này quan trọng như vậy, không những không giao lên trên mà còn giữ làm của riêng. Nếu như báo cáo lên tổng bộ thì hắn cũng không chịu nổi!

...

Còn tưởng rằng mạnh cỡ nào, sau khi nghe thấy thực lực tương đương với bọn hắn, tất cả mọi người đồng thời nhẹ nhàng thở ra một hơi.

“La Hoàng tông chủ có ý kiến gì không?

Các lão giả nhìn qua.

“Căn cứ theo chuyện mà ta nghe ngóng, vị Dương Huyền này dường như không có mặt ở trong Vạn Quốc thành, chỉ là... Vì tránh cho phiền phức, ý kiến của ta là chúng ta trực tiếp đi qua đó. Thu bản viết tay tới tay, sau đó mới quyết định tới chuyện phân phối. Trước đó, tốt nhất nên đoàn kết, nếu không... Ta sợ sẽ là lấy giỏ trúc để múc nước, cuối cùng ai cũng không có phần.”

Sắc mặt La Hoàng tông chủ ngưng trọng nói.

Là nấu hay là xào thì trước tiên cũng phải bắt nhạn xuống rồi mới lại nói tiếp.

Chương 984: Đột kích (2)

Nhạn còn đang bay ở trên trời, nói trước những chuyện này vẫn còn quá sớm.

Bản chép tay của Khổng sư này rốt cuộc thuộc về ai, cuối cùng vẫn phải đợi mọi người quan sát xong, chờ nhìn thấy đồ vật chân chính rồi lại nói, trước đó những cái khác đều là giả.

Nếu không, coi như mọi người không sợ vị Danh sư nửa bước ngũ tinh. Thế nhưng loại thực lực này cũng đã có tư cách ngang hàng nói chuyện cùng với mọi người. Nếu như chân chính đối mặt, bọn họ cũng không có cách nào làm quá phận được.

“La tông chủ yên tâm đi, tất cả mọi người không phải là tiểu hài tử ba tuổi, điểm ấy quy củ vẫn hiểu rất rõ!

“Loại bảo bối cấp bậc như bản chép tay của Khổng sư, không phải là thứ mà một thế lực có thể nuốt được toàn bộ. Chuyện này chúng ta cũng đều biết!

“Trước tiên cứ lấy được bảo bối từ tay vị Trương sư này rồi nói sau, những chuyện khác đều là lời nói suông!

Mọi người gật đầu.

Có thể trở thành bá chủ mới, loại chuyện này coi như không nói thì mọi người cũng rất rõ ràng, mỗi một người đều đồng thời gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

“Mọi người đã đồng ý là tốt rồi, như vậy ta sẽ sắp xếp nhiệm vụ!Thấy mọi người đã đồng ý, La Hoàng tông chủ gật đầu nói: “Đến lúc đó, hi vọng hai vị Hồ Tông chủ, Bạch Tông chủ ngăn chặn đầu Yêu Thần thú kia trước, không để cho nó phản kháng!

“Những người còn lại ra tay cùng ta, trước tiên phải bắt lấy Trương Huyền này. Lại thu bản chép Khổng sư lại rồi nói sau. Nếu không, một khi trễ nải thời gian, để hắn dời vật phẩm đi. Khi đó có đến cũng không còn kịp!

“Tốt!

Mọi người gật đầu.

Đã động thủ thì phải dùng tốc độ nhanh nhất, nếu không đêm dài lắm mộng, ai cũng không thể cam đoan sẽ xảy ra chuyện gì.

“Xuất phát!

Nói xong quy củ, bàn tay lớn của La Hoàng tông chủ vung lên, tất cả mọi người đi thẳng về phía chỗ ở của Trương Huyền.

...

Trong đình viện, Tôn Cường nhíu mày lại.

Thiếu gia không lo lắng tới đám người kia, thế nhưng hắn vẫn còn có chút lo lắng.

Lần trước khí thế hùng hổ, rõ ràng là không có ý tốt. Trước đó thiếu gia không có mặt còn có thể từ chối, bây giờ đã trở về phủ. Nếu như đối phương lại tới, chỉ sợ sẽ không dễ ngăn cản như vậy.

“Trương sư đâu?

Tiết viên chủ đi tới rồi hỏi.

Trương sư giúp nàng một đại ân như thế, khiến cho vườn thuốc của nàng tránh được tai nạn. Lại biết những người này tới tìm phiền toái cho nên nàng xung phong nhận việc ở lại. Những ngày này cũng canh giữ ở đình viện, cũng không có rời khỏi nửa bước.

“Thiếu gia ngay đang cứu chữa cho Lộ Xung tiểu thiếu gia, tạm thời không thể quấy nhiễu!

Tôn Cường gật đầu.

“Ah!

Nghe thấy câu không thể quấy nhiễu, Tiết viên chủ lắc đầu, có chút lo lắng nhìn qua phía hắn: “Trương sư không có mặt, đám người kia cũng không có động tĩnh, ta sợ sau khi bọn hắn biết Trương sư trở về sẽ không kìm nén được!

“Đúng vậy a... Tôn Cường lên tiếng thở dài: “Nếu như lão gia có mặt thì tốt rồi. Như vậy đám yêu ma quỷ quái này, cần gì phải sợ cơ chứ!

“Dương sư... Rốt cuộc là Danh sư mấy tinh?

Thấy hắn tự tin như vậy với vị lão gia này, Tiết viên chủ không nhịn được hỏi một câu.

“Ta cũng không biết, chỉ là... Không có chuyện gì mà hắn không giải quyết được, trước đó ta nghe Tô sư và Lăng sư từng nói qua... Hình như thấp nhất không kém gì lục tinh!

Tôn Cường nói.

“Không kém gì lục tinh?

Con ngươi của Tiết viên chủ co rút lại.

Tu vi tiêu chuẩn thấp nhất của Danh sư lục tinh là Hóa Phàm cửu trọng.

Không kém gì lục tinh, chẳng phải đã tương đương với... Thực lực đã vượt qua cấp bậc này hay sao?
“Đúng vậy a, mặc dù thời gian tiếp xúc giữa ta và lão gia cũng không dài, nhưng không có chuyện gì mà người không giải quyết được. Ngay cả linh hồn của ngươi bị hao tổn, chỉ cần lão gia chịu ra tay thì tuyệt đối có thể tuỳ tiện chữa khỏi!

Tôn Cường dùng vẻ mặt chắc chắn nói nói một tiếng.

Thủ đoạn của Lão gia hắn đã tận mắt nhìn thấy, mắt thấy ra chỗ mấu chốt, cho dù có chuyện khó khăn hơn đi nữa thì cũng không tính là cái gì cả.

Những ngày này Tiết viên chủ đợi ở chỗ này, chuyện linh hồn bị hao tổn cũng đã nghe nói qua, cho nên lúc này hắn mới cảm khái nói một câu.

“Có thể trị hết?

Vẻ mặt đỏ ửng, Tiết viên chủ hít thở có chút gấp rút.

Linh hồn nàng bị hao tổn lâu như vậy mà không có cách nào chữa trị, thậm chí còn không tiếc thôn phệ linh tính dược liệu, muốn tu bổ linh hồn... Kết quả, tất cả đều không có thành công, nếu quả thật có thể chữa trị thì muốn nàng làm gì cũng đều được.

Nguyện ý trả giá đắt để đánh đổi.

“Ừm, chỉ có điều, ngươi cũng đừng ôm hy vọng quá lớn, lão gia có thân phận như vậy, sẽ không dễ dàng xuất thủ!Tôn Cường lắc đầu nói.

“Cũng phải...

Tiết viên chủ cười khổ lắc đầu.

Vị Dương sư này là người như thế nào?

Có thể là vượt qua Danh sư lục tinh, muốn để cho loại người này ra tay, nhất định phải bỏ ra đánh đổi rất lớn, không thể hạn lượng.

Chí ít, nàng rất khó có thể xuất ra loại bảo bối cấp bậc này.

“Trước tiên đừng nghĩ nhiều như vậy, lão gia ở đâu ta cũng không biết. Nếu như có mặt ở đây thì ta có thể cầu xin giúp ngươi, mặc dù lão gia có cấp bậc rất cao, thế nhưng lại là người ôn hòa mười phần...

Cảm khái nói một tiếng, Tôn Cường đang muốn tiếp tục nói chuyện thì đã cảm thấy có một cỗ khí tức cường đại bay thẳng, trong nháy mắt đã tập trung trọn cái sân nhỏ vào bên trong.

“Trương sư, La Hoàng Lưu Vân tông, Bạch Khải Chi Bạch Dương tông, Hoàng Kỳ Lạc Sa tông... Mười bốn vị tông chủ, bệ hạ đế quốc đến đây, xin đi ra gặp mặt!

Ầm ầm!

Thanh âm sang sảng vang lên, ngay sau đó đã nhìn thấy trên sân nhỏ xuất hiện mấy chục bóng người, mỗi một người đều có thực lực mạnh mẽ, mang theo lực lượng giống như sông như biển.

Đám người La Hoàng tông chủ... Đến!

Rầm rầm! Nghe được thanh âm này vang lên, mấy người Trịnh Dương, Vương Dĩnh cũng từ trong phòng lao ra ngoài, vẻ mặt từng người cảnh giác nhìn về phía mọi người.

“Thiếu gia nhà ta đang bế quan, không tiện gặp khách, mời chư vị trở về đi!

Cắn răng, Tôn Cường bước về phía trước.

“Bế quan? Ta thấy là… Hắn làm trái với sư đức cho nên không dám gặp người a!

Một người trung niên lên tiếng hừ lạnh, bước về phía trước một bước.

Áp lực vô hình cuốn tới, Tôn Cường lập tức cảm thấy trước mắt giống như có thêm một ngọn núi lớn. Bằng vào thực lực của hắn, bất luận cố gắng như thế nào cũng không thể rung chuyển được.

Cường giả Hợp Linh cảnh!

Loại thực lực này đã có thể thi triển áp bách trên phương diện linh hồn, đừng nói là hắn, xem như Khang đường chủ cũng không phải là đối thủ của đối phương.

“Trương sư làm người ngay thẳng, nhiệt tình vì lợi ích chung, làm sao có thể làm ra chuyện làm trái sư đức cơ chứ? Mong rằng các ngươi không nên đặt điều linh tinh!

Thấy đối phương vừa đến đã chụp mũ lung tung, Tiết viên chủ nhíu mày lại, tiến lên ngăn ở phía trước.

“Ngươi thì tính là cái gì? Ở chỗ này... Có phần của ngươi nói chuyện hay sao?

Lông mày giương lên, người trung niên lật bàn tay, đập một cái qua.

“Nguy rồi!

Không nghĩ tới đối phương so với lần trước còn cường ngạnh hơn nhiều, một lời không hợp đã lập tức động thủ. Con ngươi Tiết viên chủ co lại, hai tay vung lên, vội vàng đón đỡ.

Oanh!

Quyền chưởng va chạm, còn không có kịp phản ứng thì Tiết viên chủ đã cảm thấy ngực mình buồn bực. Một cỗ lực lượng khổng lồ đã đánh thẳng vào lồng ngực của nàng.

Phốc!

Máu tươi phun ra, bay ngược về phía sau, bắn ra xa mười mấy mét.

Nàng ở trong Vạn Quốc thành được cho là đỉnh phong nhất, thế nhưng so với đối phương vẫn còn kém rất nhiều.

Hợp Linh cảnh, Trọc Thanh cảnh, kém một cấp bậc lớn.

Rống!

Yêu Thần thú thủ hộ sân nhỏ rống lên một tiếng rồi vọt xuống tới.

“Nghiệt súc, còn dám quát tháo!

Bạch Tông chủ hừ lạnh, cùng với vị trung niên trước đó đồng thời bắn về phía trước, bàn tay đột nhiên nắm lại.

Soạt!

Trên bầu trời lập tức xuất hiện một cái lưới đánh cá bằng chân khí, bắn thẳng về phía trên đầu nó rồi chụp xuống dưới.

Rống!

Bị lưới đánh cá bao lại, Yêu Thần thú điên cuồng gào thét, muốn tránh thoát, thế nhưng lại phát hiện ra mình đã bất lực.

Cái lưới bằng chân khí này giống như sắt thép, coi như dùng thực lực của nó cũng không có cách nào tránh thoát.

Yêu Thần thú, linh thú vô địch Vạn Quốc liên minh. Thế nhưng so với tông chủ của những đại tông môn này, bất kể là bảo vật hay là giá trị bản thân đều kém hơn không chỉ một cấp bậc, huống chi lại là hai người đồng thời ra tay.

“Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?

Thấy những người này tới quyết liệt như thế, trong mấy hơi thở đã đả thương Tiết viên chủ, phong bế Yêu Thần thú, vẻ mặt Tôn Cường đại biến, trái tim chìm vào trong đáy cốc.

Chương 985: Đạp không mà đến (1)

Trước đó rõ ràng đối phương còn có điều kiêng kị, bị mấy câu của hắn quát lui, nhìn bộ dáng bây giờ, dường như đã không còn quan tâm nữa.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có thể khiến cho đám người này bỏ mặc thân phận Danh sư tứ tinh của thiếu gia cơ chứ?

“Làm gì? Đừng có hiểu rõ nhưng vẫn giả hồ đồ đi!

La Hoàng tông chủ cười lạnh: “Trương sư đâu? Bảo hắn lập tức đi ra, nếu không, đừng trách chúng ta không khách khí!

“Không sai, mặc dù Danh sư đường có quy định, không cho phép tùy ý động thủ đối với người bình thường. Nhưng bằng vào thân phận của chúng ta, phế bỏ một tên quản gia, mấy tên học sinh... Coi như tổng bộ tra xuống, cũng sẽ không nói được cái gì!

Nhướng mày, trên mặt Bạch Tông chủ hiện lên vẻ khinh miệt.

Danh sư cũng không phải là người hiền lành, nếu không cũng không có khả năng diệt đi cái nghề nghiệp như Vu Hồn sư. Dưới tình huống ngay cả lông mày cũng không nháy lấy một cái, thậm chí còn đuổi Dị Linh tộc ra khỏi đại lục.

Chỉ riêng hai chuyện này cũng đã trải qua không ít giết chóc rồi.

Nếu như mấy người này không phối hợp, phế bỏ, thậm chí chém giết cũng không phải là chuyện lớn gì cả. Bản thân là Danh sư, vẫn có đặc quyền riêng, chỉ là nếu làm sẽ ảnh hưởng tới danh dự một chút mà thôi.

“Thiếu gia đang bế quan, không cho phép quấy rầy, chư vị... Nếu như muốn tìm người thì ngày mai lại đến đi!

Biết đối phương nói thật, Tôn Cường vẫn cắn răng nói một tiếng.

Trước đó thiếu gia đã thông báo, không thể quấy nhiễu, trừ phi mình chết ở trước mặt đối phương, nếu không, nếu như để bọn họ xông vào... Tuyệt đối không thể!

“Đã tự tìm cái chết thì cũng đừng trách chúng ta!

Không nghĩ tới xương cốt của tên này vẫn rất cứng rắn, Bạch Tông chủ nhướng mày, hất tay lên.

Phanh!

Một đạo kiếm khí đâm tới, Tôn Cường còn không kịp phản ứng thì đã bị đánh trúng ngực, thân thể bay ngược ra, máu tươi phun ra, bản thân bị trọng thương.

Ngay cả Yêu Thần thú, Tiết Dao cũng không ngăn cản nổi thì làm sao hắn có thể chống chọi được. Nếu không phải đối phương tự thị thân phận không hạ sát thủ, chỉ sợ chỉ một lần hắn đã là người chết rồi.

“Đáng giận!

Hai mắt đám người Trịnh Dương đỏ thẫm, trong khóe mắt giận dữ, miệng rống giận một tiếng rồi vọt lên.

Chỉ là, bọn hắn ngay cả nửa bước Hóa Phàm cũng không có đạt tới. Sao có khả năng ngăn cản được đối phương cơ chứ? Ngón tay Bạch Tông chủ liên tục bắn ra mấy lần, tất cả đều bị thương nằm ở trên mặt đất.

Cảm thấy dùng hết toàn lực cũng không thể làm tổn thương đối phương mảy may, lúc này mấy người mới biết được thực lực của mình không có ý nghĩa tới cỡ nào.

Luôn được lão sư che chở, vô ưu vô lự, ai cũng không muốn tu luyện nhiều. Hiện tại bọn hắn mới hiểu được, không có lão sư, cái gì bọn hắn cũng không phải.
Đối mặt với nguy hiểm chân chính, ngoại trừ làm người cản trở ra thì cái gì cũng không làm được.

“Sự kiên nhẫn của chúng ta có hạn, nhanh bảo hắn đi ra, như vậy ta có thể tha tính mạng của các ngươi!

Hai tay chắp ra sau lưng, ánh mắt của La Hoàng tông chủ như điện.

“Ta đã nói qua, thiếu gia đang bế quan, ai cũng không thể quấy nhiễu...

Tôn Cường giãy dụa rồi đứng dậy, mấy người Trịnh Dương cũng ngăn lại ở phía trước.

Mặc dù biết rõ mình không ngăn cản nổi, thế nhưng hắn sẽ không lùi bước.

Trương Huyền là thiếu gia, là lão sư, cũng là sinh mệnh của bọn hắn. Muốn tìm hắn gây phiền phức, chỉ có thể đạp lên trên thi thể của bọn họ.

“Đã muốn chết thì ta sẽ thành toàn cho các ngươi, liên tục giết mấy người, để ta xem hắn ta còn trốn tránh được nữa hay không!

Thấy mấy gia hỏa như con kiến hôi này lại dám bỏ qua uy nghiêm của hắn, còn muốn chống lại, vẻ mặt La Hoàng tông chủ trầm xuống, trong mắt lộ ra sát cơ.

Không phải ngươi trốn tránh không ra ư?

Vậy thì tốt, hôm nay ta sẽ giết mấy người, để xem ngươi còn có thể nhịn được nữa hay không.

Ngón trỏ tay khép lại, đạo kiếm khí từ ngón tay hắn bắn ra, La Hoàng tông chủ đang định vỗ xuống chỗ mọi người thì chỉ thấy có hai đạo thân ảnh đang nhanh chóng lao đến.

Lão giả đi đầu, trên người tản mát ra khí tức cường đại, giữ hai hàng lông mày hiện lên vẻ lo lắng. “La tông chủ, ngươi làm vậy là có ý gì?

Còn chưa tới trước mặt thì tiếng quát dài đã vang vọng toàn bộ sân nhỏ.

“Trương sư là Danh sư của Vạn Quốc thành chúng ta, ngươi đi tới chỗ ở của hắn đả thương hạ nhân và học sinh của hắn. Ngươi muốn ngang nhiên khai chiến với Vạn Quốc thành hay sao?

Trong lời nó mang theo lửa giận, giống như là đao mang sắc bén.

Đường chủ Danh sư đường Vạn Quốc thành, Khang Cảm!

Người đi theo phía sau hắn, hai hàng lông mày mang theo vẻ uy nghiêm, vừa nhìn đã biết thân ở chỗ cao... Triệu minh chủ của Vạn Quốc liên minh, phụ thân của Triệu Phi Vũ.

Chuyện bên này huyên náo lớn như thế, muốn giấu giếm bọn hắn cũng không được.

Chỉ là trong hai người, ai cũng không nghĩ tới, La tông chủ và nhiều siêu cấp cường giả lại chuyên môn đến tìm một Danh sư tứ tinh vừa mới khảo hạch thành công để gây phiền phức như vậy.

Có thể nói hai người gậy tre cũng đánh không đến, coi như trong lúc thi đấu tuyển chọn Trương Huyền có biểu hiện rất tốt. Thế nhưng cũng chỉ là trình độ của Vạn Quốc liên minh, không đến mức khiến cho cường giả tới đây như vậy!

“Khai chiến?

Thấy Khang đường chủ đi tới, La Hoàng tông chủ khẽ cười, thu kiếm khí trên đầu ngón tay lại, hai tay chắp ra sau lưng, nói: “Khang đường chủ suy nghĩ nhiều rồi. Sở dĩ chúng ta tới nơi này chỉ là nhận được khiếu nại không công bằng của người khác. Xử lý một Danh sư bại hoại mà thôi, không có bất cứ quan hệ nào với Danh sư đường Vạn Quốc thành các ngươi!

“Xử lý bại hoại? Ngươi có ý gì?

Híp mắt lại, hai hàng lông mày của Khang đường chủ nhăn lại.

Trong đầu mấy người Tôn Cường cũng như tràn ngập sương mù.

Đám gia hỏa này đi tới tìm Trương sư, muốn làm gì cũng không nói, xử lý bại hoại... Cái gì bại hoại?

“Rất đơn giản, có người tìm tới chúng ta nói vị Trương sư này tranh đoạt bảo vật thuộc về hắn. Không chỉ có như thế, còn giết thân nhân, tiêu diệt vương quốc của hắn!

Mí mắt La Hoàng tông chủ nhấc lên: “Làm Danh sư, chưa được Danh sư đường đồng ý lại dám trắng trợn làm loạn ở trong thế lực của đối phương, vi phạm trật tự, hừ... Làm nửa bước Danh sư ngũ tinh, chúng ta không có tư cách tới hỏi một chút hay sao?

“Chuyện này...

Khang đường chủ sững sờ, trong đầu đầy sương mù.

Những ngày này hắn vì chuẩn bị thi đấu Danh sư mà rất nhiều chuyện cũng không rõ ràng. Còn nữa, chuyện Hiên Viên vương quốc đã bị Triệu Phi Vũ áp chế lại, hầu như không có người nào rò rỉ ra bên ngoài. Mà đám người Lạc Thiên Hồng thì càng cảm thấy rất sỉ nhục, cho tới bây giờ cũng không có báo cáo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau