THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 976 - Chương 980

Chương 976: Điều kiện của Đinh Hồng (2)

“Không có khả năng, mặc dù căn cơ của chúng ta không ở trong Vạn Quốc thành. Thế nhưng nếu phát hiện ra bị trêu đùa, muốn tìm ra người này vẫn rất là đơn giản!

Một vị tông chủ khẽ nói: “Trừ phi... Hắn không muốn sống!

Cho dù không có gặp người đưa tin, nhưng khi đó ngay cả Lâm gia Thiên Vũ vương quốc có thể xuất ra Tầm Tích thử, thế lực lớn như bọn hắn, nếu thật sự muốn truy xét, vẫn rất là đơn giản.

Sở dĩ bọn hắn không có làm như thế là không muốn dọa chạy người nọ, từ đó mất đi tin tức về di vật Khổng sư.

“Cũng đúng, vậy thì chờ đi!

Hiểu rõ điểm này, tất cả mọi người đều không nói thêm gì nữa.

Tất cả mọi người là Danh sư, hơn nữa thấp nhất cũng đã đạt đến tứ tinh đỉnh phong, có đủ sự kiên nhẫn và định lực.

“Là ta gọi chư vị tới!

Quả nhiên, không lâu sau, một đạo thanh âm trầm thấp vang lên, một lão giả cụt một tay đi tới.

Đinh Hồng không có bất kỳ cái gì che dấu gì, bộ dạng hơn sáu mươi tuổi, tu vi chỉ có Chí Tôn cảnh, khí sắc hao tổn cực độ. Vừa nhìn đã biết vừa mới bị trọng thương, còn chưa có triệt để khôi phục lại.

Mọi người nhìn qua.

Vốn mọi người cho rằng người dám triệu tập nhiều người bọn hắn như vậy, tu vi ít nhất cũng phải đạt đến Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, thậm chí còn cao hơn. Không nghĩ tới chỉ là một tiểu nhân vật như Chí Tôn cảnh, tất cả đều nhướng mày.

“Mạo muội để mọi người tới đây, thế nhưng thực sự giống như trên thư viết cho các ngươi... Vì di vật của Khổng sư!

Đinh Hồng nhìn quanh một vòng.

Hắn biết coi như mình có ngụy trang khá hơn nữa cũng không gạt được con mắt của những nửa bước Danh sư ngũ tinh này. Cho nên hắn dứt khoát trực tiếp lấy diện mạo như trước gặp người ta, dù sao có bí mật trong tay, hắn cũng không sợ bị người ta giết người diệt khẩu.

“Di vật Khổng sư? Ngươi nên biết mình đang nói chuyện trước mặt ai, một khi là giả, thứ chờ đón ngươi là cái gì có lẽ ngươi cũng biết!

Ống tay áo vung lên, La Hoàng tông chủ hừ lạnh một tiếng.

“Tự ta nhiên biết, mỗi một câu không dám nói dối... Ta nói di vật Khổng sư là bản chép tay mà Khổng sư tự tay viết!Đinh Hồng ôm quyền, nói.

“Bản chép tay của Khổng sư? Tất cả mọi người đều chấn động.

Bên trong các di vật, mặc dù công hiệu của bảo bối rất lớn, thế nhưng đối với Danh sư, hiệu quả còn không bằng bản chép tay.

Loại tự tay viết thư này, mỗi một chữ đều ẩn chứa dấu vết của người viết. Còn có tinh, khí, thần. Nếu thường xuyên quan sát có thể khiến cho tâm cảnh khắc độ của người ta tiến nhanh, tu vi tăng nhiều. Không phải là thứ mà những bảo vật khác có thể so sánh được.

“Không sai, là lúc trước Tiên Tổ của một tiểu gia tộc cứu tính mạng của Mẫn Thánh Mẫn sư. Cho nên Khổng sư nhớ ân tình, lập tức viết một phong thư, từ đó nó được xem như bảo vật gia truyền, lưu truyền đến nay.”

Đinh Hồng nói.

“Mẫn Thánh?

“Ngươi nói là môn hạ Khổng sư, người được gọi là Mẫn sư, một trong bảy mươi hai Thánh?

“Hắn là một trong những người sáng lập Danh sư đường, nổi tiếng thiên hạ, hậu nhân trải rộng trong nước. Mếu như lời ngươi nói là sự thật, như vậy giá trị của bản chép tay này rấ tlowns, không thể ước lượng!

“Không nói đâu xa, nếu cầm thứ này trong tay tìm tới hậu nhân của Mẫn Thánh, như vậy đối phương sẽ không có khả năng bạc đãi...

“Đúng vậy a...
Nghe thấy hắn giải thích, tất cả mọi người đều hít thở dồn dập.

Khổng sư nổi danh có ba ngàn đệ tử. Người lợi hại nhất gọi là bảy mươi hai Thánh, Mẫn Thánh chính là một trong số đó, từ tham dự qua việc sáng tạo Danh sư đường, thuộc về một trong những người sáng lập

Đã từng cứu người, thậm chí còn lấy được thư mà Khổng sư tự tay viết..

Không nói cái bản chép tay này có giá trị bao nhiêu, chỉ bằng vào cái điển cố này cũng đã có thể khiến cho vô số người vì đó mà điên cuồng.

“Nói điều kiện đi!

La Hoàng tông chủ cũng đè nén hô hấp, ngẩng đầu nhìn qua.

Nghe thấy lời hắn, tất cả mọi người cũng tỉnh táo lại.

Cũng đúng, đối phương tốn tâm tư lớn như thế, triệu tập mọi người tới đây. Nhất định là có mục đích và điều kiện, nếu như không có thì chắc chắn bọn hắn cũng sẽ không yên tâm.

“Vẫn là La tông chủ sảng khoái!

Đinh Hồng nhẹ nhàng cười một tiếng: “Mục đích của ta rất đơn giản, thứ nhất, muốn trở thành minh chủ Vạn Quốc liên minh. Thực lực đạt tới Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong! Thứ hai, giúp ta giết một người, yên tâm, thực lực của người này không cao, chỉ có Hóa Phàm nhị trọng sơ kỳ, không tính là gì. Ai có thể đồng ý làm hai điểm này cho ta. Như vậy ta sẽ nói cho người đó tin tức về di vật Khổng sư.”

“Minh chủ Vạn Quốc liên minh được Danh sư đường Vạn Quốc thành nâng đỡ. Mặc dù chúng ta không có cách nào nhúng tay vào, thế nhưng bằng vào mặt mũi của ta, Khang đường chủ vẫn ẽ tôn trọng mấy phần. Bảo hắn thay đổi một vị minh chủ, không tổn thương tới cơ sở, có lẽ vấn đề không lớn!

La Hoàng tông chủ nhìn qua rồi nói: “Còn việc giúp ngươi tăng tu vi lên tới Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong. Chỉ cần tuân thủ chỉ điểm của ta một cách nghiêm chỉnh thì cũng có tám thành cơ hội đạt tới... Còn giết người, cũng có thể đồng ý.”

“La tông chủ đừng gấp gáp như vậy, chuyện ngươi có thể làm được thì ta cũng có thể làm được. Di vật Khổng sư, chắc hẳn chư vị ở đây không có người nào tình nguyện từ bỏ a!

“Đúng vậy a, vị bằng hữu này, Loa Kiền tông ta đồng ý với ngươi, không chỉ giúp ngươi trở thành minh chủ Vạn Quốc liên minh, thực lực bạo tăng, lại còn có thể để cho ngươi trở thành khách quý tông môn ta, hưởng thụ đãi ngộ của trưởng lão!

“Hàn Khí tông chúng ta cũng đồng ý điều kiện này, mặt khác lại thêm năm viên linh thạch trung phẩm, mười lăm nữ đệ tử Hóa Phàm nhị trọng làm cơ thiếp...

...

Nghe được điều kiện của đối phương, tất cả thế lực đồng thời giống như ong vỡ tổ.

Chương 977: Tiền tài động nhân tâm (1)

Còn tưởng rằng yêu cầu của đối phương cao bao nhiêu, không nghĩ tới lại đơn giản như vậy.

Minh chủ của Vạn Quốc liên minh, lại giết một tiểu nhân vật Hóa Phàm nhị trọng sơ kỳ, điều kiện như vậy, đổi lại là ai cũng sẽ đồng ý.

Quả thực so với cho không cũng không có gì khác biệt.

“Mọi người trước tiên đừng có gấp!

Khi toàn bộ mọi người ở đây tràn ngập vẻ hưng phấn, muốn tranh đoạt danh ngạch thì Đinh Hồng nhìn quanh một vòng: “Nghe ta nói hết lời rồi mới quyết định!

Mọi người dừng lại rồi nhìn qua.

“Người mà ta muốn giết, mặc dù thực lực chẳng ra sao cả, thế nhưng thân phận lại tương đối đặc thù, là một vị Danh sư, hơn nữa... Chính là người tham gia lần thi đấu này của Vạn Quốc thành!

Đinh Hồng nói.

“Danh sư tham gia thi đấu của Vạn Quốc thành? Người mà ngươi nói chính là... Trương Huyền Danh sư gần đây thanh danh vang dội hay sao?

Mọi người sững sờ.

Xem như là đối thủ tham gia thi đấu, coi như Vạn Quốc thành không khiến cho người ta chú ý, thế nhưng cái tên Trương Huyền vẫn được bọn họ nghe nói qua.

Không đủ hai mươi đã từ bên trong tuyển chọn trổ hết tài năng, càng thành công khảo hạch Danh sư tứ tinh tại chỗ, hấp dẫn ánh mắt của không ít người.

Muốn giết người này?

Mọi người mới vừa rồi còn kêu la vui mừng, trong nháy mắt tất cả đều trở nên yên lặng.

Danh sư là người không thể tuỳ tiện chém giết, nếu không, một khi tổng bộ truy xét, ai cũng không gánh được.

Huống chi lại là loại gia hỏa gần đây thanh danh vang dội, một khi động thủ, vị trí thế lực của bọn hắn đều rất có khả năng phải chịu nghi ngờ và điều tra.

“Ngươi và Trương sư có thù hận gì?

Nhíu mày, La Hoàng tông chủ nhìn qua.

Danh sư không thể tuỳ tiện chém giết, nhưng cũng không phải là không thể giết. Nếu cần phải làm như thế, nhất định phải có một trong mấy điều kiện phía dưới.

Một, hai bên có thù hận chân chính, đã đến mức độ không có cách nào hóa giải được.

Hai, vị Danh sư này tự kiềm chế thân phận, làm ra chuyện trái với sư đức, bị vạn người phỉ nhổ.

Ba, bất kính đối với Danh sư cấp cao, làm ra hành động ngỗ nghịch với Danh sư cấp cao.
...

Cũng chính là quy định của Danh sư đường... Người làm trái lương tâm, giết! Người làm trái đức, giết! Người làm trái lễ, giết!

Cho dù là Danh sư, đức hạnh và lễ nghi cũng không thể vi phạm, nếu không, Danh sư đường cũng không bảo vệ được bọn hắn.

“Hắn giết thân nhân, diệt ta vương quốc của ta, cừu hận... Không đội trời chung!

Cắn chặt răng, Đinh Hồng lên tiếng gào thét.

Đường đường là lão tổ một nước, hiện tại lại giống như chó nhà có tang vậy, ngay cả nhà cũng không dám trở về, những nơi nhiều người cũng không dám đi... Cũng bởi vì cái tên này.

“Cừu hận không đội trời chung, như vậy là tốt rồi!

Thấy vẻ mặt của hắn không giống giả vờ, La Hoàng tông chủ nhẹ nhàng thở ra: “Ta có thể nghĩ biện pháp giúp ngươi mau chóng tăng thực lực đạt tới Hóa Phàm tam trọng, ngươi tự mình báo thù, chém giết hắn, được chứ?

Hắn đã có thù hận không đội trời chung với vị Trương sư này, như vậy cũng đã phù hợp với điều kiện thứ nhất để chém giết Danh sư, hoàn toàn có thể giúp hắn tăng thực lực lên, tự bản thân báo thù.

Hai bên có thù hằn lớn, tỷ thí công bằng bị giết chết, như vậy xem như là Danh sư đường cũng không thể nói được cái gì.

“Đúng a!

“Làm sao ta không nghĩ tới điểm ấy chứ!

“Vẫn là phản ứng của La tông chủ nhanh hơn một bước... Nghe thấy hắn nói như vậy, mọi người vỗ trán một cái.

Cùng là giết người, chỉ cần bọn hắn không xuất thủ thì sẽ không có trách nhiệm, về sau tổng bộ truy xét cũng không tìm thấy được chỗ để gây ra phiền phức.

“Biện pháp này tuy tốt, chỉ là... Tên kia rất cổ quái, ta sợ không phải là đối thủ của hắn!

Đinh Hồng lắc đầu.

Mặc dù lời đối phương nói khiến cho hắn rất động tâm, nhưng khi đó hắn đã từng chiến đấu qua một trận với tên kia, thủ đoạn quỷ dị khiến cho người ta khó có thể tin.

Hắn có thực lực Hóa Phàm nhất trọng mà cũng thua trong tay nửa bước Hóa Phàm, coi như đi đến Âm Dương cảnh cũng chưa chắc có thể là đối thủ của đối phương.

Nói thật, phải chiến đấu qua với tên kia thì mới biết được sự đáng sợ của hắn. Vạn nhất còn chưa đánh qua mà đã muốn trốn, như vậy nhất định sẽ trốn không thoát.

“Không phải là đối thủ? Ý của ngươi là chúng ta nhất định phải chém giết thì mới được sao?

La Hoàng nhíu mày lại.

“Đúng vậy!Đinh Hồng nói.

“Chuyện này... Mọi người yên lặng.

Nếu như đối phương là tiểu nhân vật yên lặng vô cớ, như vậy giết thì giết. Thế nhưng người ta là tuyển thủ tham gia thi đấu Danh sư, danh khí lớn như thế.

Một khi động thủ, tất nhiên sẽ bị Danh sư đường Vạn Quốc thành bắn ngược, đến lúc đó chỉ cần bẩm báo cho tổng bộ, đừng nói kaf thế lực khác, coi như Lưu Vân tông mạnh nhất cũng không chịu đựng được nổi.

“Để ta nói thật với các ngươi vậy, bản chép tay Khổng sư này cũng không có ở trên tay của ta, mà đang ở trong tay người khác. Bất kể là ai, chỉ cần đồng ý. Sau khi giúp ta hoàn thành hai chuyện kia ta sẽ lập tức nói cho hắn biết bản chép tay ở nơi nào.”

Thấy mọi người không nói lời nào, Đinh Hồng nói.

“Giúp ngươi trở thành minh chủ Vạn Quốc liên minh và tăng thực lực lên cũng không khó. Chuyện Trương sư... Liên quan rất lớn, coi như Lưu Vân tông chúng ta cũng không dám tuỳ tiện đồng ý!

La Hoàng tông chủ chần chờ một chút rồi nói: “Như vậy đi, trước tiên ngươi cứ nói món kia bảo vật ở nơi nào, chúng ta có nhiều người như vậy sẽ thương nghị lựa chọn ra sao. Nếu như đáng giá, tự nhiên sẽ ra tay. Nếu không đáng thì cũng sẽ giúp ngươi hoàn thành hai nguyện vọng khác.”

Giết một vị Danh sư tứ tinh, xem như bọn hắn cũng không dám tuỳ tiện động thủ, cho nên tạm thời vẫn ngăn chặn chuyện này lại. Sau khi biết tin tức chuẩn xác về bảo vật rồi lại nói.

“Không sai, ở đây có nhiều thế lực như chúng ta, còn không đến mức bởi vì một chút chuyện nhỏ này mà đánh mất chữ tín của chính mình!

Một vị tông chủ khác nói.

Chương 978: Tiền tài động nhân tâm (2)

“Thứ này không nằm trong tay ngươi, như vậy giá trị tin tức của ngươi cũng rất thấp!Lại có người nói.

Nếu như bản chép tay của Khổng sư ở trong tay hắn, coi như phải chịu tổng bộ chỉ trích và nguy hiểm thì bọn họ cũng có thể giết, thế nhưng... Đồ vật còn đang ở chỗ người khác, hắn ta chỉ cung cấp một tin tức... Một tin tức mà có giá trị cao như vậy, thực sự không đáng.

Dù sao, nếu như chỉ có một thế lực biết tin tức này thì cũng thôi đi, nhiều người đồng thời biết như vậy. Một khi Trương sư xảy ra vấn đề sẽ rất dễ rò rỉ tin tức ra. Đến lúc đó, bảo vệ bản chép tay Khổng sư được hay không là việc nhỏ, toàn bộ tông môn sẽ vì chuyện này mà mang đến hoạ lớn ngập trời.

“Ta tin tưởng tín dự của chư vị Danh sư, thực không dám giấu giếm, bản chép tay Khổng sư này đang ở ngay trên người Trương Huyền, trong tay Trương sư kia. Thứ này là hắn cướp đi từ trong tay của ta, cánh tay này của ta cũng bị hắn chém xuống... Chỉ cần các ngươi có thể giết hắn, như vậy sẽ có thể lấy được bản chép tay này!

Hai mắt Đinh Hồng hấp háy, nói ra lời nói mà hắn đã nghĩ kỹ trước đó.

“Trương sư cướp đi bức thư tay của ngươi?

“Tay cánh tay ngươi bị hắn chém xuống?

Mọi người sững sờ, lập tức cuồng hỉ.

Mặc dù bọn hắn đều là Danh sư, có thể nhìn ra lời nói của tên này nghĩ một đằng nói một nẻo. Thậm chí còn có một ít lời tự mâu thuẫn, thế nhưng... Chuyện này không quan trọng.

Quan trọng là chỉ cần hắn thừa nhận bản chép tay bị Trương Huyền cướp đi là được...

Đây chính là một lý do đủ để phán xử tử hình, đã phạm phải sư đức.

“Nói rõ chi tiết tình huống cụ thể một chút đi. Nếu quả thật là như thế, như vậy vị Trương sư này làm trái sư đức. Coi như không phải là người phân bộ chúng ta thì người làm Danh sư cũng sẽ báo thù cho ngươi, diệt trừ bại hoại bên trong Danh sư!

Vung tay lên, La Hoàng tông chủ đại nghĩa lẫm liệt nói.

“Đúng vậy a, có oan ức gì thì cứ việc nói ra là được. Những người đang ngồi đây đều là Danh sư chính nghĩa, nếu như đối phương thật sự dựa dẫm thân phận Danh sư để lấy mạnh hiếp yếu, bắt nạt kẻ yếu, như vậy chúng ta sẽ làm chủ thay ngươi!

“Danh sư đường, quyết không cho phép loại người này xuất hiện.”

Lại có hai vị Danh sư quát.

Trong mọi người cũng có Danh sư, cảm thấy chuyện không có đơn giản như vậy. Thế nhưng nhìn thấy thái độ kiên quyết của đám người La Hoàng tông chủ, tất cả đều than thở một tiếng lắc đầu.

Đối mặt với bản chép tay của Khổng sư, xem như bọn hắn cũng không thể giữ được mối nghi ngờ này.

“Mọi người đã muốn nghe thì ta sẽ nói rõ chi tiết!

Hai mắt Đinh Hồng đỏ lên: “Món bảo vật này là vật phẩm của Cù gia, mà Đinh gia cvàng Cù gia chúng ta đời đời giao hảo. Thậm chí cùng hưởng vương quốc. Bất quá, nhân khẩu Cù gia không vượng, ba năm trước đây người thừa kế cuối cùng qua đời. Cho nên mới giao món bảo vật này cho chúng ta bảo quản.”

Nói đến đây, Đinh Hồng tràn ngập phẫn uất và lửa giận: “Ai ngờ, chuyện này không biết làm sao lại bị tên Trương Huyền biết. Hắn vọt tới vương quốc, đồng thời ở bên trên đại điển kế vị của tôn nhi ta, cưỡng ép chém giết nó, lại cướp đi bản chép tay. Thậm chí còn diệt vương quốc của ta, nếu như không phải ta chạy nhanh, có khả năng đã chết ngay tại chỗ từ lâu rồi! “Vì che giấu tai mắt người ta, cho nên hắn cố ý dùng các loại cớ, trên thực tế là muốn che giấu tin tức bản chép tay Khổng sư đang ở trong tay hắn! May mắn ông trời thương xót, mở mắt cho nên ta còn sống. Nếu không, nhất định tin tức này sẽ biến mất ở trên thế gian, không có người nào có thể khôi phục công đạo được nữa!

Cắn chặt răng, Đinh Hồng thét dài một tiếng.

Đối phương là Danh sư, chú ý đến thân phận, coi như muốn động thủ thì cũng cần một cái lý do thích hợp.

Mà câu chuyện này chính là thứ mà hắn chuyên môn lập ra cho bọn họ.

Rõ ràng là Đinh gia bọn hắn không cướp bóc được, lúc này lại trở thành Trương Huyền không để ý đạo nghĩa, như vậy toàn bộ tội danh đều rơi lên trên người Trương Huyền, coi như lại động thủ với hắn thì đám người này cũng không có cảm giác tội lỗi gì nữa.

“Đáng giận, không ngờ trong Danh sư đường còn có loại người này tồn tại!

“Quả thực không để ý tới đạo nghĩa, làm mất thân phận Danh sư.”

“Nhất định phải giáo huấn loại người này một lần, để cho hắn biết cái gì gọi là tôn nghiêm sư đạo...

“Khó trách Danh sư đường Vạn Quốc thành luôn sắp xếp từ dưới lên, loại tập tục này cũng nên chỉnh đốn một chút!

...

Nghe lời nói của Đinh Hồng xong, trong lòng rất nhiều Danh sư đều lòng đầy căm phẫn.
“La tông chủ, ta đề nghị, hiện giờ chúng ta lập tức đi tìm vị Trương Huyền Trương sư này, để hắn nói chuyện này cho rõ ràng!

“Không sai, trước tiên phải bảo hắn giao ra thư tay, để chúng ta đảm bảo thay hắn. Nếu không, loại người nhân phẩm thấp như vậy, nếu cứ cầm sẽ là không tôn trọng và vũ nhục đối với Khổng sư!

“Đúng vậy a, ta cũng có dự định này!

...

Mọi người đồng loạt dời ánh mắt tập trung lên trên người La Hoàng tông chủ.

“Các ngươi nói rất có lý, Danh sư phải giữ gìn bản thân thì mới có thể có Hạo Nhiên Chính Khí, dạy bảo chúng sinh. Đương nhiên, chúng ta cũng không thể chỉ nghe lời nói từ một phía của vị bằng hữu này, còn phải nghe Trương sư giải thích, nếu như... Hắn thật làm ra chuyện làm trái sư đức, cho dù có Danh sư đường Vạn Quốc thành bao che thì chúng ta tuyệt cũng không buông tha!

Vung tay lên, La Hoàng tông chủ ra vẻ chính nghĩa từ nói.

“Được, hiện tại đi tìm hắn đối chất nhau!

Thấy hắn đồng ý, tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý.

“Vị bằng hữu này, ngươi cũng đi cùng một chỗ, yên tâm. Trước khi chuyện không có tra ra manh mối, ngươi là khách nhân tôn quý nhất của Lưu Vân tông chúng ta, không có người nào dám làm gì ngươi!

Thấy thái độ của mọi người như vậy, La Hoàng tông chủ hài lòng gật đầu, vung tay lên.

“Vâng!

Hai mắt Đinh Hồng sáng lên.

“Vị Trương sư kia đang ở gần Minh phủ chủ, lần trước ta đã phái người đi qua nghe ngóng, có thể mang các ngươi đi qua đó!

Một vị Danh sư hô một tiếng, lại đi đầu dẫn đường.

Đã đưa ra quyết định, mọi người đồng loạt đi ra khỏi Vọng Hải lâu, đi thẳng về phía phủ đệ mà Trương Huyền ở lại.

Nhìn thấy mọi người khí thế hung hăng rời khỏi, cùng theo một lúc tới La Tuyền, kìm lòng không được lắc đầu.

Tất cả mọi người đều biết bản chép tay của Khổng sư đang ở trong tay Trương Huyền. Đi hỏi thăm thì sao còn có khả năng công bằng được chứ?

Chỉ sợ mặc kệ hắn có thừa nhận hay không, món bảo vật này, nhất định sẽ không giữ được.

Chương 979: Tôn Cường đuổi người (1)

Ở trong phủ đệ của Trương Huyền.

Một thân ảnh xinh đẹp đi đến, chính là công chúa liên minh, Triệu Phi Vũ.

“Công chúa, thiếu gia của chúng ta còn chưa có trở lại...

Thấy nàng đi tới, Tôn Cường vội vàng tiến lên đón, vẻ mặt cười khổ.

Từ khi thiếu gia rời khỏi đây, vị Triệu công chúa này ba ngày lại tới một lần. Sắp tới mức xem chỗ này như phủ công chúa của nàng vậy.

“Ta biết, ta chỉ tới đi dạo...

Nghe thấy đối phương còn chưa có về, vẻ mặt Triệu Phi Vũ có chút ảm đạm, chẳng qua nàng lại lập tức cười nói.

“Công chúa yên tâm, một khi thiếu gia trở về, ta là người thứ nhất phái người báo tin cho công chúa...

Biết rõ vị công chúa này có khả năng có một loại tâm tư nào đó đối với thiếu gia nhà mình, cho nên Tôn Cường vội vàng nói.

“Tốt!Gật gật đầu, Triệu Phi Vũ đang muốn nói chuyện thì đã chỉ thấy bên ngoài phủ đệ lần nữa có một người đi tới, chính là viên chủ dược viên thành nam, Tiết Nhất Dao.

Vị viên chủ này nổi danh tính tình cổ quái. Bình thường không để ý tới Minh phủ chủ bọn hắn, làm sao lại đột nhiên đi tới nơi này?

Triệu Phi Vũ có chút kỳ quái hỏi: “Không biết Tiết viên chủ tới đây là có chuyện gì?

“Trương sư cứu sống Địa Mạch Linh Đằng, khiến cho tất cả dược liệu tránh được tai nạn, lần này Tiết mỗ tới đây là đặc biệt tới cảm kích...

Tiết viên chủ vội nói.

Trải qua những ngày này tu dưỡng, linh tính mới đã triệt để dung hợp với Địa Mạch Linh Đằng, lần nữa khôi phục như lúc ban đầu. Dược liệu trước đó khô héo cũng đã khôi phục thần thái, mãi đến lúc này nàng mới chính thức xác nhận được thủ đoạn của Trương sư rất hữu hiệu. Cho nên mới tự mình tới gửi tới lời cảm ơn.

Mặc dù lúc trước đã đưa cho đối phương không ít linh dược để bồi thường, thế nhưng so với cả vườn dược liệu thì vẫn không có ý nghĩa, không đáng để nhắc tới như cũ.

“Trương sư vì đón thi đấu Danh sư mà tiềm tu xa nhà, còn chưa có trở lại...

Tôn Cường giải thích nói.

Trước khi Trương Huyền đi cũng không nói tới việc mình sẽ did Âm Dương đầm, mà chỉ dặn dò mọi người, tiềm tu xa nhà, như vậy có thể tránh khỏi không ít phiền phức.

“Tiềm tu? Tiết viên chủ sửng sốt một chút: “Vậy thì tốt, tại hạ chờ Trương sư trở về rồi lại tới thăm hỏi!

Trương sư không ở đây, có ở lại hay không cũng không quan trọng. Đang định quay người rời khỏi thì đã cảm thấy phía sau có một cỗ khí tức cường đại áp bách đến. Lập tức có một đám người xuất hiện ở bên ngoài phủ đệ.

“Trương Huyền Trương sư có đó không? La Hoàng tông chủ Lưu Vân tông, Bạch Khải Chi tông chủ Bạch Dương tông, Hoàng Kỳ tông chủ Lạc Sa tông... Mười bốn vị tông chủ, bệ hạ đế quốc đến, lập tức bảo hắn đi ra tiếp kiến!

Một tiếng hét vang xông thẳng lên mây xanh.

Chuyện Trương Huyền rời khỏi Vạn Quốc thành, không có mấy người biết.

Những thế lực này cũng không có xem vị Danh sư vừa mới quật khởi này là đối thủ, cho nên cũng không có chú ý quá nhiều. Vì vậy bọn hắn cũng không biết, người ta cũng không ở trong phủ đệ. “Mười bốn vị tông chủ, bệ hạ đế quốc đến đây?

“Muốn làm gì vậy?

“Trương sư là Danh sư của Vạn Quốc thành chúng ta, tìm hắn làm cái gì?

...

Thanh âm vang vọng bốn phương, nghe thấy nói như vậy rất nhiều hộ vệ, binh sĩ đều sững sờ.

Trương sư là Danh sư tham gia thi đấu của Vạn Quốc thành, đám người này chạy tới tìm hắn làm gì?

Tôn Cường, Triệu Phi Vũ, Tiết viên chủ cũng đồng thời liếc mắt nhìn nhau, đều cảm thấy có chút không thích hợp.

Coi như muốn tìm Trương sư thì cũng sẽ từng người đến, lần này một lần tới là người phụ trách của mười bốn thế lực lớn, tuyệt đối không có đơn giản như vậy.

“Chư vị, thiếu gia nhà ta không có mặt ở trong phủ đệ!

Chần chờ một chút, Tôn Cường tiến về phía trước một bước, đi tới trước mặt mọi người.

“Không có mặt ở phủ đệ? Ta thấy hắn đã ẩn nấp đi rồi, gọi hắn ra, nếu không, đừng trách chúng ta phái người vào lục soát.”

Một lão giả dùng bàn tay lớn vẫy một cái.

Bản chép tay của Khổng sư liên quan quá lớn, vạn nhất tên này sớm biết tin tức mà trốn thì làm sao bây giờ?

“Lục soát? Tôn Cường nhướng mày: “Thiếu gia nhà chúng ta thân là Danh sư tứ tinh đại biểu cho Vạn Quốc liên minh tham gia thi đấu Danh sư, địa vị tôn sùng. Phủ đệ lại được Danh sư đường bảo hộ. Xin hỏi, người vi phạm với chức trách Danh sư, hay là làm ra chuyện gì có hại cho Danh sư đường. Khiến cho chư vị huy động nhân lực, thậm chí còn muốn lục soát phủ đệ như vậy chứ? Lại nói, coi như là lục soát thì cũng là Danh sư đường Vạn Quốc thành lục soát, các ngươi có tư cách gì? Còn muốn lục soát?

Làm một người quản gia danh xứng với chức, hắn biết rất rõ ràng về quyền lợi của Danh sư.

Trương sư thân là Danh sư tứ tinh, địa vị tôn sùng, không có thủ lệnh của Danh sư đường, ai có tư cách điều tra?

“Mặc dù chúng ta không có lục soát lệnh, nhưng nhiều Danh sư cấp bậc cao hơn hắn như vậy tự mình tới đây. Người làm vãn bối, Danh sư tứ tinh sơ kỳ có lẽ nên lập tức đi ra tiếp kiến mới phải!

“Không sai, còn không bảo hắn nhanh ra nghênh tiếp! Chẳng lẽ hắn muốn vi phạm lễ nghi của Danh sư hay sao?

Hai vị trung niên đồng thời hét lớn.

Bọn họ chạy tới đay alaf hỏi thăm chuyện bản chép tay Khổng sư, nếu như tên này trốn tránh không đi ra, như vậy còn thẩm vấn thế nào được nữa chứ.

“Nghênh đón?

Nghe thấy lời nói của đối phương lớn lối như thế, Tôn Cường chỉ cảm thấy một cơn lửa giận xông thẳng lên trên óc, mặt hắn tối sầm lại: “Làm càn!

“Ự...c?

Thân thể Triệu Phi Vũ, Tiết viên chủ đồng thời nhoáng một cái.

Làm càn... Hình như là ngươi a!

Người đến đây đều là môn chủ của các tông môn tới tham gia thi đấu. Là siêu cấp cường giả, nửa bước Danh sư ngũ tinh... Ngươi chỉ là tiểu nhân vật Hóa Phàm nhất trọng mà trực tiếp quát lớn, ngươi lấy lá gan từ đầu vậy?

“Thiếu gia nhà chúng ta chính là học sinh thân truyền của Danh sư Dương Huyền, địa vị tôn sùng, chỉ bằng vào một đám ngay cả ngũ tinh cũng chưa tới mà dám chạy tới nơi này lải nhải?

Tôn Cường khoát tay chặn lại, mang theo vẻ ngạo nghễ nói: “Còn không lập tức lăn ra ngoài!

Lão gia Dương Huyền chính là Danh sư siêu cấp vượt qua lục tinh, làm quản gia của hắn, tự nhiên cũng phải có loại phong độ à kiêu ngạo của Danh sư cấp bậc này.

Một đám gia hỏa ngay cả ngũ tinh cũng chưa tới, chạy tới muốn thiếu gia đi ra nghênh đón, ai cho các ngươi lá gan như vậy chứ?

“...

Đám người La Hoàng tông chủ sững sờ đứng tại chỗ, mỗi một người nhìn nhau, trợn mắt hốc mồm.

Vốn là bọn hắn cho rằng báo ra thân phận thì nhất định vị Trương Huyền này sẽ bị dọa đến mức tè ra quần, đi ra nghênh tiếp. Thế nhưng dù thế nào bọn hắn cũng không nghĩ tới lại còn chưa có nhìn thấy người thì đã bị quản gia ngăn ở ngoài cửa... Còn nói bọn hắn làm càn, bảo bọn hắn lăn ra ngoài...

Con mẹ nó, không phải ta nghe lầm đấy chứ?

“Ngươi nói cái gì? Lặp lại lần nữa?

Chương 980: Tôn Cường đuổi người (2)

Nhướng mày, khí tức của La Hoàng tông chủ cuồn cuộn như rồng.

Hắn thân là tông chủ Lưu Vân tông, siêu cấp cường giả Hóa Phàm ngũ trọng Hợp Linh cảnh đỉnh phong. Thế nhưng lúc này lại bị một tiểu nhân vật không biết từ nơi nào xuất hiện kêu gào đuổi ra ngoài, hắn cảm thấy phổi mình sắp tức giận tới mức nổ tung.

“Ta nói cái gì, lỗ tai ngươi điếc hay sao? Còn nói là Danh sư... Ta nhổ vào! Lỗ tai kém như vậy, thật không biết làm sao lăn lộn được tới bây giờ.”

Tôn Cường vung tay lên: “Được rồi, ta cũng lười nói nhiều với các ngươi, đã không nghe rõ thì ta thì lập lại lần nữa... Bản quản gia, bảo các ngươi cút, đừng làm loạn ở chỗ này!

“Tự tìm cái chết!

Thấy lão sư bị nhục, La Tuyền tức giận tới mức sắc mặt xanh lét, thân thể nhoáng một cái, duỗi bàn tay đánh về phía Tôn Cường.

Ầm ầm!

Một chưởng ấn cực lớn phô thiên cái địa đánh tới, khí tức cuồng bạo thổi tới mức bụi đất tung bay.

Thu!

Bàn tay còn chưa rơi vào trên người Tôn Cường thì một tiếng kêu to chói tai đã vang vọng ở trên bầu trời, La Tuyền còn không có kịp phản ứng thì đã thấy có một bóng đen cực lớn rơi thẳng từ trên trời xuống.

Bởi vì tốc độ quá nhanh cho nên không khí phát ra tiếng vang chói tai, sắp đâm xuyên thủng lỗ tai.

“Chúng ta...

Biến sắc, chỉ kịp kinh hô thì đã bị một cái mông cực lớn ngồi xuống bên dưới.

Thân thể vặn vẹo giống như sắp bị gãy, La Tuyền phun ra một ngụm máu tươi, thiếu chút nữa đã đoạn khí mà chết.

Yêu Thần thú!

Lúc trước, trước khi Trương Huyền đi từng dặn dò tên này bảo vệ cho mọi người, lúc này thấy La Tuyền muốn ra tay với Tôn Cường, nào còn do dự được nữa mà trực tiếp từ không trung bay xuống.

Bản thân nó chính là Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, là tồn tại bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá. Thực lực so với La Tuyền còn mạnh hơn không ít, lại thêm quán tính tốc độ, cùng với phòng ngự vô địch. Cho nên đối phương còn không có kịp phản ứng thì thiếu chút nữa đã bị ngồi xuống như thế mà mất mạng.

Giờ phút này La Tuyền đã sụp đổ.

Lần thi đấu Danh sư này, thiên tài có tiếng ủng hộ lớn nhất. Là tồn tại siêu cấp bất cứ lúc nào cũng sẽ đột phá Hợp Linh cảnh, thiếu chút nữa đã bị cái mông của một đầu linh thú ngồi chết... Suy nghĩ một chút cũg cảm thấy sắp phát điên rồi.

“Súc sinh, ngươi dám!

Khuôn mặt đỏ ửng tới cổ, La Hoàng tông chủ hét lớn.

Lưu Vân tông tông chủ, người mạnh nhất của hai mươi tám thế lực chung quanh... Không ngờ học sinh lại bị ngã xuống đất ở trước mặt hắn, thiếu chút đã bị giết chết. Chuyện này làm cho hắn tức giận đến mức nhíu mày, muốn ra tay.

“Sao vậy, đường đường là nửa bước Danh sư ngũ tinh, muốn ra tay đối với người bình thường hay sao? Xin hỏi, ta đã làm sai chỗ nào? Trương sư làm sai chỗ nào? Tôn Cường tiến về phía trước một bước.

Danh sư tự kiềm chế thân phận, không có lỗi lầm quá lớn thì bình thường sẽ không ra tay đối với người bình thường. Bản thân hắn chỉ ngăn cản đối phương, không cho đối phương đi vào mà thôi. Nếu như người này thực sự động thủ, như vậy người mất mặt sẽ chỉ là chính hắn.

Mặc dù trong lòng chắc chắn đối phương sẽ không tự làm mất giá trị bản thân, thế nhưng trên thực tế trong lòng hắn cũng lo sợ bất an.

“Ngươi...

Bị chất vấn ở trước mặt, cánh tay đang giơ ra, muốn xuất thủ của La Hoàng tông chủ lại ngừng lại.

Đối phương chỉ là một hạ nhân, cũng bởi vì đụng phải hắn cho nên mới lạnh lùng hạ sát thủ, như vậy cũng quá không có phong độ.

“Ta lặp lại lần nữa, thiếu gia không ở trong phủ đệ, mặc kệ các ngươi tới bái sư hay là muốn làm chuyện khác, mời trở về!

Thấy cuối cùng hắn cũng không có động thủ, Tôn Cường nhẹ nhàng thở ra, khẽ nói.

“Bái sư?

Nghe nói như thế, mọi người lần nữa ngất đi.

Bái cái con em ngươi ah!

Ngươi có từng thấy người đằng đằng sát khí tới bái sư sao?

Lại nói, vị Trương Huyền này chỉ là cái Danh sư tứ tinh sơ kỳ, có tư cách gì khiến cho siêu cấp cường giả nửa bước ngũ tinh, danh chấn hai mươi bảy thế lực xung quanh như bọn hắn bái sư cơ chứ?
“La tông chủ, làm sao bây giờ?

Nhìn thấy cục diện xấu hổ, một lão giả không nhịn được đi tới rồi hỏi.

Nhiều cường giả thế lực lớn đỉnh cao như vậy, cũng không thể chạy đến nhà người ta rồi xoay loạn, thậm chí còn hạ nhân dùng hình đối với người ta!

Nếu như làm như vậy, chuyện này truyền đi không cần tổng bộ đến điều tra thì mình cũng sẽ không có mặt mũi nào gặp người ta nữa.

Thế nhưng... Nếu không làm như vậy thì làm sao có thể xác định vị Trương sư kia có ở đó hay không?

“Đi về trước đi!

Vẻ mặt tối đen, bàn tay lớn của La Hoàng tông chủ vẫy một cái.

“Trở về?

Mọi người sững sờ.

Chẳng lẽ cứ như vậy, đầu hổ đuôi rắn đi về?

Như vậy chuyện này cũng quá mất mặt a!

“Còn có thể làm sao được nữa? La Hoàng tông chủ hừ lạnh một tiếng.

Kỳ thật hắn cũng có chút to đầu.

Xem ra hẳn Trương Huyền thực sự không có mặt, nếu không, không có khả năng bên ngoài tạo ra động tĩnh lớn như vậy mà đối phương còn không ra.

Người muốn tìm không có mặt, lại đi phân cao thấp với một quản gia, hắn cũng gánh không nổi cái danh tiếng này ah!

Quan trọng nhất là tên quản gia này có chút dọa người, người khác nghe thấy nhiều cường giả như bọn hắn tới sẽ trực tiếp bị dọa đến mức không nói ra lời, mà cái tên này... Căn bản không coi bọn họ ra gì cả...

Thật không biết tên này có trái tim lớn, hay là vốn đã có chỗ dựa dẫm!

Hắn sợ chơi đùa lâu sẽ bị tức chết tươi.

“Về trước đi, sau này phái người tới gần tòa phủ đệ này, một khi vị Trương Huyền này trở về thì trực tiếp bẩm báo, tới bắt người là được!

Chần chờ một chút, La Hoàng tông chủ vẫy tay.

So với việc tiếp tục ở đây chịu mất mặt, còn không bằng rời đi trước rồi lại nói sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau