THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 971 - Chương 975

Chương 971: Triệu Nhã rời khỏi (hạ) (1)

“Diệt Băng Nguyên cung?”

Liễu Huyên đặc sứ sững sờ.

“Không sai, ta nói được thì làm được!” Ánh mắt Trương Huyền thản nhiên, mang theo hương vị không thể nghi ngờ.

“Chuyện này “

Đổi lại là những người khác nói như vậy thì nhất định Liễu Huyên đặc sứ sẽ cảm thấy có phải điên tên này rồi hay không.

Dù sao, Băng Nguyên cung rất lớn, nổi danh trong toàn bộ đại lục, đừng nói là một Danh sư tứ tinh mới tấn chức. Coi như là Danh sư cửu tinh cường đại nhất có thể làm được hay không cũng rất khó nói.

Một người như vậy, nàng tiện tay là có thể bóp chết, không ngờ lại dám cuồng vọng nói như vậy.

Dựa theo tình huống bình thường, nhất định nàng sẽ chế giễu đối phương không biết lượng sức. Cũng không biết vì cái gì mà khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của người thanh niên trước mắt này, trái tim nàng không tự chủ được nhảy lên một cái.

Trong lòng giống như có tiềm thức đang nói với nàng, có lẽ lời đối phương nói thật sự có khả năng thực hiện!

“Yên tâm đi, lời hứa của Băng Nguyên cung đáng giá ngàn vàng, sẽ không tư lợi bội ước “

Nàng không kìm lòng được mà mở miệng cam đoan.

“Ừm!” Nghe thấy đối phương nói như vậy, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, lại lần nữa nhìn về phía Triệu Nhã: “Nếu như sau này cảm thấy không hài lòng, có thể đi tới Danh sư đường tìm ta, yên tâm. Đi theo lão sư, về sau cũng có thể trở thành cường giả đỉnh phong nhất trong thế giới này!”

“Vâng!”

Triệu Nhã gật đầu.

“Được rồi, vi sư cũng đi đây!”

Nàng đã đưa ra quyết định, cũng không thể rời khỏi với bản thân, cũng không có gì có thể giữ Trương Huyền lại nữa. Thân thể hắn nhoáng một cái đã đi ra ngoài.

“Lão sư “

Nhìn hắn đi xa, nhìn bóng lưng của hắn, Triệu Nhã lần nữa quỳ xuống, liên tục dập đầu tám cái, ánh mắt kiên định không có chần chờ chút nào: “Yên tâm đi, con sẽ trở thành cường giả, sẽ không để cho ngài thất vọng!”

“Ngươi là học sinh tốt!”

Đỡ Triệu Nhã đang quỳ trên mặt đất dậy, lại ngẩng đầu nhìn về phía bóng lưng đã đi xa, Liễu Huyên đặc sứ lần nữa than thở: “Hắn cũng là lão sư tốt.”

“Người là lão sư tốt nhất, ta lại không phải là một học sinh tốt!”

Triệu Nhã lắc đầu.

Lão sư vì nàng mà dốc hết tâm huyết, mà nàng lại rời khỏi vào lúc này. “Cũng không có gì, chỉ cần thể chất của ngươi kích hoạt, trở thành cung chủ. Tới lúc đó nếu muốn giúp hắn sẽ trở nên rất đơn giản. Tiếp tục đi theo phía sau hắn chỉ có thể ảnh hưởng tới sự tiến bộ và phát triển của hắn. Thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn, học sinh rời khỏi lão sư, đây là trình tự nhất định phải trải qua, không có khả năng vĩnh viễn đi theo sau lưng lão sư, sống ở dưới cánh chim của lão sư.”

Liễu Huyên đặc sứ nói: “Nếu như hắn cưỡng ép để ngươi lại thì cũng không phải là lão sư tốt!”

Là người cũng nên phát triển, dù lão sư là người mạnh nhất thì cũng không có khả năng cả đời đều mang theo học sinh, học sinh càng không thể coi đây là ỷ lại. Chỉ có chân chính trải qua mưa gió thì mới có thể một mình đảm đương một phía, trở thành cường giả tuyệt thế.

“Ta biết! Chỉ là có chút không nỡ!”

Hốc mắt Triệu Nhã ửng hồng, không nói thêm gì nữa mà quay người quay trở về.

Liễu Huyên đặc sứ biết, nàng sẽ khó chịu trong một đoạn thời gian. Thế nhưng chỉ cần điều chỉnh xong, loại thống khổ ly biệt này ngược lại sẽ trở thành khích lệ tiến bộ, để nàng trở nên càng ngày càng mạnh.

Tâm cảnh cũng sẽ càng ngày càng thêm cường đại.

Triệu Nhã rời khỏi là chuyện ngoài ý liệu cũng là chuyện nằm trong dự liệu.

Kỳ thật Trương Huyền cũng có tâm tư để rất nhiều học sinh ma luyện một mình, chỉ là, hắn luôn không yên lòng mà thôi.

Mà bây giờ có cơ hội như thế, đương nhiên không còn gì tốt hơn.

Khoanh chân ngồi trong phòng trên lưng linh thú đang phi hành, không nhúc nhích, giống như một bức tượng đá.

“Lão sư, Trương sư như vậy cũng đã gần năm ngày rồi, không có sao đây chứ?”

Nhược Hoan công tử không nhịn được nói.
Ba người rời khỏi Băng Nguyên cung, từ lúc đó vị Trương sư này đã bất động ròng rã năm ngày. Ngay cả bọn hắn cũng cảm thấy có chút kỳ quái.

“Ta cũng không biết “

Khang đường chủ lắc đầu, tràn ngập lo lắng.

Biết rõ tình cảm của Trương sư đối với học sinh, bộ dáng này chẳng lẽ là bởi vì Triệu Nhã đột nhiên rời khỏi cho nên quá mức thương tâm?

“Không đúng, chẳng lẽ là “

Trong lòng nghi hoặc, hắn không nhịn được nhìn nhiều một chút. Đột nhiên lông mày nhảy lên một cái, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin.

“Làm sao vậy, lão sư?”

Nhược Hoan công tử vội vàng nhìn qua.

“Không phải là hắn thương tâm quá độ, mà là đốn ngộ tâm cảnh!”

Khang đường chủ nói.

“Đốn ngộ tâm cảnh?” Nhược Hoan công tử nghi hoặc hỏi.

Cái từ này, hắn chưa từng nghe qua.

“Ừm, người tu luyện có ý cảnh khắc độ, danh sư càng là người dựa dẫm vào Minh Lý cảnh tâm cảnh, chạy nhanh ngang dọc, nhìn ra vấn đề và chỗ thiếu hụt, chỉ điểm tu vi giúp người ta. Mặc dù Trương sư tĩnh tọa, thế nhưng lại không có bất luận sóng linh khí gì cả. Nói cách khác, không có tu luyện chân khí. Không có tu luyện, nhưng mà có thể ngồi xuống năm ngày, không nhúc nhích, nhất định đã rơi vào ý cảnh đặc thù nào đó rồi!”

Khang đường chủ giải thích.

Tu luyện không năm tháng, ngồi năm ngày rất đơn giản. Bên ngoài thân không có sóng linh khí, nhưng có thể ngồi không nhúc nhích đã nói rõ phương diện tâm cảnh đã xuất hiện biến hóa.

Mà trực tiếp nhất chính là đốn ngộ tâm cảnh.

“Đốn ngộ tâm cảnh là một loại trạng thái chỉ có thể ngộ nhưng không thể cầu trên tâm cảnh, một khi thành công, khắc độ sẽ gia tăng trên phạm vi lớn”

Vừa nói, Khang đường chủ ở bên cạnh lại lộ ra vẻ hâm mộ.

Trước khi không có đốn ngộ, vị trước mắt này đã có thể dùng Sư Ngôn thiên bẩm để mê hoặc bản thân. Điều này đã nói rõ tâm cảnh khắc độ gần giống như hắn, một khi đột phá thành công, không biết sẽ mạnh bao nhiêu?

“Càng mạnh càng tốt, cũng đã tới lúc Vạn Quốc liên minh quật khởi rồi”

Hai mắt hắn ljapa tức tỏa ánh sáng.

Chương 972: Triệu Nhã rời khỏi (hạ) (2)

Trương sư càng mạnh thì thành tích của Vạn Quốc thành sẽ càng tốt, với vị đường chủ như hắn cũng càng ngày càng quang vinh.

Vạn Quốc thành đã im lặng quá lâu, cũng nên rửa sạch nhục nhã, để cho các thế lực khác phải nhìn vào.

“Đừng quấy rầy Trương sư, con cũng nhanh chóng tu luyện, trước khi trở lại Vạn Quốc thành, nhất định phải đạt tới Trọc Thanh cảnh đỉnh phong, không đạt tới thì đừng gọi ta là lão sư!”

Tâm Trung Hưng phấn, quay đầu nhìn về phía Nhược Hoan công tử ở bên người.

“Ự...c?”

Nhược Hoan công tử ngẩn ngơ.

Tâm hắn cảnh đốn ngộ thì có liên quan cái lông gì tới ta? Bảo ta liều mạng tu luyện làm gì chứ?

Chỉ là hắn biết lão sư có ý tốt cho nên đành phải ngồi xuống, đặt khối linh thạch trung phẩm mà Trương sư cho cầm vào trong lòng bàn tay, tiếp tục tu luyện.

Hắn tu luyện không giống như Trương Huyền, linh thạch trung phẩm có tác dụng rất lớn, một viên đã đủ cho hắn, khiến cho hắn từ Trọc Thanh cảnh sơ kỳ đạt tới đỉnh phong.

Bởi vậy, mặc dù đã sử dụng từ Hóa Phàm tứ trọng sơ kỳ, thế nhưng linh khí bên trong viên linh thạch này vẫn dồi dào mười phần như cũ.

Đúng như Khang đường chủ phỏng đoán, hiện tại quả thực Trương Huyền đang rơi vào trạng thái đốn ngộ tâm cảnh.

Ly biệt với Triệu Nhã khiến cho hắn có chút khó chịu, nhưng hắn cũng hiểu chân lý sư đồ nên tách rời, đối với cái nghề nghiệp lão sư này hắn cũng càng hiểu rõ.

Im lặng ngồi tại chỗ, chuyện từ lúc trùng sinh đến nay giống như phim đồng dạng chảy xuôi trong đầu. Tâm tư càng ngày càng trở nên trống rỗng, giống như là ngọc thạch trải qua mài giũa, trở nên càng thêm trầm ổn và sáng chói.

Trải qua mưa gió mới có thể nhìn thấy cầu vồng.

Triệu Nhã rời đi đối với nàng là một loại ma luyện, đối với Trương Huyền cũng là như vậy.

Nương theo tâm cảnh, bỗng nhiên khắc độ tâm cảnh từ 1 4.1 trước đó chậm chạp tăng lên.

Tâm cảnh đốn ngộ, không giống như Thiên Đạo chi thư, cũng không giống Sư thư luyện tâm, có thể trong nháy mắt tăng lên rất nhiều, đạt tới cảnh giới cực cao. Giống nhưnước chảy đá mòn vậy, cũng là chuyện rất tinh tế, đang chậm rãi gia tăng.

1 4.1!

14. 2!

14. 3!

Trong thời gian năm ngày, khắc độ tâm cảnh không ngừng tăng lên, không ngờ lại ròng rã tăng lên 2. 0 điểm, xung kích đến 16. 1!

Phù! Trương Huyền mở to mắt.

Ánh mắt như điện, mang theo vẻ mê muội làm cho người ta tin phục.

Tâm cảnh đạt tới 16. 1 khắc độ đã có thể so với Danh sư ngũ tinh, trước đó muốn mê hoặc Khang đường chủ hắn còn phải nói rất nhiều. Như vậy mới có thể thần không biết quỷ không hay thành công. Mà bây giờ tâm cảnh vận chuyển, chỉ cần thi triển Sư Ngôn thiên bẩm là có thể nhẹ nhõm khiến cho hắn bội phục, không có cách nào phản bác được.

Tâm cảnh biến hóa, không chỉ năng lực Sư Ngôn thiên bẩm tăng cường mà Minh Lý Chi Nhãn cũng trở nên càng thêm cường đại, có thể nhìn ra rất nhiều chi tiết.

Thời gian năm ngày không chỉ khiến cho tâm cảnh gia tăng, tu vi cũng càng thêm củng cố. Hiện tại chỉ cần hắn đồng ý là có thể nhẹ nhõm đột phá đến Hóa Phàm tam trọng Âm Dương cảnh.

“Tiếp tục tu luyện a “

Tâm cảnh khắc độ gia tăng, đối với tu luyện có nhận biết rất rõ ràng. Tốc độ tu luyện cũng càng thêm nhanh chóng, mặc dù bây giờ không đủ linh thạch trung phẩm, thế nhưng cũng có thể khiến cho tu vi không ngừng tăng lên.

Thi đấu danh sư sắp bắt đầu, không cần thiết phải lãng phí thời gian như vậy.

Bên này đám người Trương Huyền bay trở về, trước mặt cửa thành Vạn Quốc thành có một lão giả đội mũ rộng vành đi tới trước mặt.

Ngẩng đầu nhìn về phía tường thành rộng lớn cực lớn trước mắt, nắm tay xiết chặt, ánh mắt như điện.

“Cuối cùng đã Vạn Quốc thành tới! Lần này ở đây diễn ra thi đấu danh sư, nhất định ta phải nắm chắc cơ hội, lấy lại thứ mà ta đã mất đi, hơn nữa còn phải khiến cho hắn chết!”

Cắn chặt răng, khuôn mặt lão giả này rất dữ tợn, hận ý cuồn cuộn.
Lão giả này chỉ có một cánh tay, cặp mắt giống như là sói hoang, mang theo vẻ oán hận và điên cuồng nồng đậm.

Nếu như Trương Huyền ở đây thì nhất định có thể nhận ra, người này không phải là ai khác mà chính là vị lão tổ ở Hiên Viên vương quốc kia, Đinh Hồng!

Lúc trước để cho hắn sử dụng phương pháp thiêu đốt tinh huyết chạy trốn. Qua gần ba tháng, rốt cục đã đi tới Vạn Quốc thành, nơi hạch tâm nhất trong toàn bộ liên minh!

Hắn muốn báo thù!

Đối phương giết hậu bối, tiêu diệt hắn vương quốc của hắn. Khiến cho hắn giống như là một con chó nhà có tang, sao hắn lại cam tâm cơ chứ?

“Không thể đi minh chủ phủ, đặc sứ cũng thiên về phía hắn, đi tới đó chẳng khác nòa tự chui đầu vào lưới!”

Mặc dù hận ý trong lòng như điên, thế nhưng hắn lại biết tình cảnh hiện tại, cho nên hắn sẽ không lỗ mãng.

Lúc trước cầm thượng phương bảo kiếm liên minh đặc sứ trong tay, không thèm để ý một chút nào đối với việc diệt quốc. Thậm chí còn ủng hộ một nữ tử chủ chính. Nếu như hiện tại đi qua tìm liên minh chủ trì để công đạo thì nhất định sẽ bị bắt rùa trong hũ, chết cũng không biết chết như thế nào.

“Vị Trương Huyền này là danh sư, đương nhiên càng không thể đi tới Danh sư đường!”

Đối phương là danh sư, trong một tháng này, khắp nơi hắn đều nghe lời đồn đãi về người này. Đối phương đã khảo hạch Danh sư tứ tinh thành công, đại biểu cho Vạn Quốc liên minh tham gia thi đấu danh sư, tin tức này đã lan rộng, coi như Đinh Hồng tin tức không linh thông thì cũng đã từng nghe nói qua.

Danh sư tứ tinh, thay mặt Danh sư đường Vạn Quốc thành đi khảo hạch. Hắn lại đi tới Danh sư đường tìm phiền toái, không phải là đi tìm mũi đao để đâm vào người sao?

“Không thể dựa vào Vạn Quốc thành, như vậy cũng chỉ có thể dựa vào thế lực khác!”

Ánh mắt hắn sáng lên, hiện lên vẻ tàn nhẫn.

Bất kể là Minh chủ phủ hay là Danh sư đường Vạn Quốc thành, nhất định sẽ không trút giận giúp hắn. Thế nhưng sắp tới không phải sẽ tổ chức thi đấu danh sư hay sao?

Liên minh không thể trút giận giúp hắn, thế nhưng hắn có thể tìm Danh sư đường từ thế lực khác ah!

Vị Trương Huyền này biến thái như thế, một khi để cho thế lực khác biết, nhất định sẽ ra tay.

Đến lúc đó không chỉ bản thân hắn có thể báo thù mà còn có thể khiến cho Trương Huyền này thân bại danh liệt, sống không bằng chết!

“Trong 28 thế lực tham gia thi đấu, Minh Hạ đế quốc, Hoàn Hải Đế quốc xấp xỉ với Vạn Quốc liên minh, coi như mạnh thì cũng không mạnh hơn bao nhiêu. Nhưng Lạc Sa tông, Hàn Khí tông thì lại mạnh mẽ hơn nhiều! Mà trong đó mạnh nhất chính là Lưu Vân tông!”

Đinh Hồng trầm tư.

Thân là quốc vương vương quốc đã từng phong hào, hắn biết rất rõ ràng về phân bố của các thế lực chung quanh liên minh.

Chương 973: Âm mưu của Đinh Hồng (1)

Lưu Vân tông này, mặc dù chỉ là một tông môn. Thế nhưng lại có năm vị nửa bước Danh sư ngũ tinh tọa trấn. Trong duy trì bảy mươi bảy lần thi đấu danh sư thì đã có ba mươi sáu lần quán quân bị tông môn này thu về, số lượng đã vượt qua một nửa.

Mà thành tích tốt nhất của Vạn Quốc liên minh cũng chỉ là hai mươi ba, thứ năm đếm ngược mà thôi.

Khi hắn làm quốc vương thời điểm hắn đã hỏi thăm rõ ràng, bởi vì nguyên nhân như thế cho nên lúc trước Đinh Mục chuyên tâm muốn bái vào Lưu Vân tông.

“Chỉ cần bọn hắn chịu ra tay, đừng nói là báo thù, coi như để cho ta trở thành minh chủ liên minh thì nhất định cũng không phải là vấn đề gì quá lớn!”

Hai mắt hắn sáng lên.

Nếu như có thể làm cho Lưu Vân tông chịu ra tay, đừng nói là báo thù, coi như lên làm minh chủ liên minh cũng không phải là chuyện lớn gì cả.

“Chỉ là ta chỉ là con sâu cái kiến, muốn để cho bọn hắn ra tay, nếu không có thứ đủ đánh đổi thì nhất định sẽ không được.”

Đinh Hồng cũng biết, thế lực đối phương lớn như thế, không có khả năng vô duyên vô cớ hỗ trợ hắn. Nếu không có đủ lợi ích mà muốn hỗ trợ thì quả thực là nằm mơ.

Huống chi, muốn đối phó với Trương Huyền thì nhất định phải là thế lực hơn Danh sư đường của Vạn Quốc thành. Nhưng người t không có khả năng bởi vì hắn mà đi đắc tội với thế lực tương đồng.

Trước kia hắn là Hóa Phàm cảnh nhất trọng, có lẽ người ta còn nể mặt một chút. Bây giờ tu vi đã giảm lớn, chỉ có Chí Tôn cảnh, loại thực lực này ở trước mặt các thế lực lớn, không được coi mạnh hơn bao nhiêu so với con kiến, có thể tiện tay là bóp chết được.

“Trừ phi lấy tin tức kia làm thứ đánh bạc, xem như điều kiện trao đổi!”

Con mắt phát lạnh, nhớ tới chuyện mà lúc trước Đinh Mục đã nói cùng hắn.

Sau khi gặp rắc rối Đinh Mục trở về đã từng nói qua với hắn, sở dĩ hắn xuất hiện tranh chấp với Trương Huyền này là bởi vì trong tay đối phương có một cái bảo vật khiến cho tất cả danh sư vì nó mà điên cuồng.

“Khổng sư tự tay viết, chỉ cần là danh sư, không có một ai không động tâm. Mang tin tức rò rỉ này cho Lưu Vân tông, coi như không cần ta mê hoặc thì nhất định bọn hắn cũng sẽ ra tay!”

Hắn cắn chặt răng.

Thứ Khổng sư tự tay viết đối với danh sư mà nói, tuyệt đối là bảo vật tốt nhất, không có người nào có thể chống cự lại dụ hoặc của nó. Ngay cả những chuẩn Danh sư ngũ tinh của Lưu Vân tông cũng không làm được.

Chỉ cần mang tin tức rò rỉ ra, thất phu vô tội mang ngọc có tội, nhất định Trương Huyền này sẽ trở thành lưu mục tiêu công kích, chết cũng không biết chết như thế nào.

“Không được, Lưu Vân tông cường đại như thế, một khi biết tin tức hữu dụng, nhất định sẽ giết người diệt khẩu, sau đó lại nghĩ biện pháp độc chiếm “

Hắn đang muốn tìm trụ sở của Lưu Vân tông, nói tin tức cho đối phương biết, thế nhưng lúc này trong lòng đột nhiên run lên.

Tông môn này cường thế như vậy, vạn nhất giết chết hắn để độc chiếm tin tức, hắn cũng không có cách nào ah.

Dù sao, thứ Khổng sư tự tay viết quá mức kinh thế hãi tục, người biết tin tức càng ít càng tốt.

Hơn nữa, lại còn liên quan đến một vị Danh sư tứ tinh. “Như vậy đi, ta sẽ đồng thời đưa tin cho Lưu Vân tông, Minh Hạ đế quốc, Hoàn Hải Đế quốc, Lạc Sa tông, Hàn Khí tông. Hẹn toàn bộ đường chủ dẫn đội Danh sư đường hoặc là tông chủ của bọn hắn đi ra. Có nhiều thế lực như vậy đồng thời ngăn cản, coi như muốn giết ta thì họ cũng không dám!”

Dù sao cũng là người đã từng làm quốc vương, tư duy của Đinh Hồng rất kín đáo, rất nhanh đã nghĩ kỹ biện pháp: “Về phần cuối cùng trong bọn hắn ai lấy được thứ do Khổng sư tự tay viết lại không có quan hệ với ta!”

Mục đích của hắn là giết chết Trương Huyền để báo thù, tìm cơ hội phục quốc. Còn loại vật như Khổng sư tự tay viết, coi như lấy được cũng vô dụng, còn không bằng xem như điều kiện để trao đổi.

“Cứ làm như thế đi”

Cẩn thận cân nhắc mấy lần, cảm thấy không có vấn đề, vừa có thể bảo đảm an toàn của bản thân lại có thể báo thù. Lúc này Đinh Hồng mới hài lòng gật đầu, bóng người giấu ở trong dòng người chen chúc, sau đó biến mất không thấy gì nữa.

Vạn Quốc thành, một tòa phủ đệ rộng rãi thoạt nhìn không có gì khác biệt với phủ đệ bình thường. Rất nhiều thế lực tham gia thi đấu danh sư đều biết, nơi này chính là chỗ ở của Lưu Vân tông. Thế lực đoạt nhiều giải quán quân nhất.

Lưu Vân tông được chuẩn Danh sư ngũ tinh Mạc Lưu Vân sáng tạo ra, mặc dù chỉ là một phân bộ của Danh sư đường, tiếp nhận tổng bộ quản hạt. Thế nhưng trên thực tế đã sớm đã độc lập, không có gì khác biệt với một vương quốc.

Ở đây, danh sư mới có tư cách làm tông chủ, hoặc là thân ở chức vị cao. Thế nhưng các danh sư nổi tiếng, không ít chức nghiệp giả cũng nhiều như lông trâu, Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, thậm chí ngay cả cường giả Hóa Phàm ngũ trọng cũng có không ít.

Chính bởi vì như thế, ở trong 27thế lực của Vạn Quốc liên minh, Lưu Vân tông đứng hàng thứ nhất, hoàn toàn là xứng đáng.

La Tuyền là thiên tài cường đại nhất của Lưu Vân tông. Là nhân vật tuyệt thế trong lần thi đấu danh sư này, rất có khả năng sẽ thu được ngôi vị quán quân. Mặc dù năm nay chỉ có hai mươi chín tuổi, thế nhưng tu vi đã đạt đến Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong.

Duỗi lưng một cái, từ trong tu luyện khôi phục lại, đi ra khỏi phòng.

“Sư huynh!”
Còn chưa đi ra khỏi cửa thì đã thấy một thanh niên vội vã lao đến.

“Làm sao vậy?”

La Tuyền nhướng mày.

“Bẩm báo sư huynh, vừa rồi có người đưa phong thư tới, nói muốn giao cho tông chủ!” Thanh niên nói.

“Nhân vật như lão sư ta, tùy tiện người nào đưa tin cũng có thể nhận hay sao?” La Tuyền vẫy ống tay áo một cái.

Tông chủ La Hoàng của Lưu Vân tông chính là hắn lão sư.

Chuẩn Danh sư ngũ tinh, loại thực lực như Hóa Phàm ngũ trọng Hợp Linh cảnh đỉnh phong, nếu như người nào đưa tin cũng tiếp nhận, như vậy cũng không xứng gọi là cường giả.

“Tin đâu?”

Hừ lạnh xong, La Tuyền đưa tay ra.

“Ở đây “

Thanh niên đưa tin lên.

La Tuyền tiếp nhận, đang định xé thì người thanh niên kia vội vàng mở miệng: “Người đưa tin nói, trên thư có dấu ấn đặc thù, nếu như không phải là tông chủ mà dám xé thì nó sẽ trực tiếp hủy đi “

“Loại cách nói bừa bãi này mà ngươi cũng tin? Nếu có loại hình như dấu ấn, ta thân là danh sư, nhất định có thể thấy được!”

La Tuyền hừ nhẹ.

Hắn thân là Danh sư tứ tinh đỉnh phong, ánh mắt sắc bén, nếu quả thật đối phương có để lại cái gì đó thì tuyệt đối có thể nhìn ra. Hiện giừ ở phía trên không có cái gì, rất rõ ràng chỉ là cố làm ra vẻ huyền bí mà thôi.

Roẹt!

Xé phong thư, bên trong chỉ có một cái thẻ.

Cúi đầu nhìn xuống, La Tuyền nhướng mày.

Chỉ thấy phía trên viết một hàng chữ: “Sau ba ngày, Vọng Hải lâu, việc quan hệ tới di vật của Khổng sư.”

Không lạc khoản (phần đề chữ, ghi tên trên bức vẽ), không tên.

Chương 974: Âm mưu của Đinh Hồng (2)

Thậm chí là chữ viết cũng có chút lộn xộn, vừa nhìn cũng biết không phải là bút tích của chính mình.

“Người nào đưa tới?”

Tiện tay cất kỹ thẻ, La Tuyền nhíu mày.

“Là một người mặc hắc bào, ta cũng không nhìn thấy rõ dung mạo của đối phương” Người thanh niên này vội nói.

“Người đâu?”

“Đã đi rồi” Thanh niên nói.

“Đi thì đi đi, chuyện này đừng nói cho ai biết. Hiện tại ta đi tìm lão sư!” La Tuyền dặn dò một tiếng, lại quay người đi về phía sân nhỏ ở giữa phủ đệ. Không lâu sau đã đi tới trong đó.

Trong viện, một người trung niên đang múa quyền pháp, động tác rất chậm. Thế nhưng mỗi một quyền đều có tiếng gió rít gào, khiến cho người ta có cảm giác áp bách cực mạnh.

Tông chủ Lưu Vân tông, La Hoàng!

Người có thực lực mạnh nhất trong hai mươi tám thế lực lân cận trong Vạn Quốc liên minh.

Thấy hắn đi vào, La Hoàng tông chủ thu quyền mà đứng, cười cười: “Đến rồi sao!”

“Lão sư!”

La Tuyền ôm quyền nói: “Vừa rồi có người đưa phong thư tới”

“Đưa tin?” Lấy khăn mặt ra xoa xoa mồ hôi trên đầu, La Hoàng tông chủ nhìn qua.

Hắn biết tính cách của học sinh mình, nếu như không có chuyện đặc biệt lớn thì không có khả năng tự mình tới đây.

Một phong thư đã đến cắt ngang tu luyện của hắn, như vậy nhất định rất là quan trọng.

“Được” La Tuyền đưa thẻ tới.

“Di vật Khổng sư?” Nhìn thoáng qua, tông chủ La Hoàng nhướng mày: “Con thấy thế nào?”

“Đồ nhi cảm thấy, việc quan hệ tới di vật Khổng sư, hẳn sẽ không nói dối. Lại nói loại chuyện như vậy thà rằng tin là có, không thể tin là không! La Tuyền vội nói.

“Thiên Nhân Khổng sư, đạp trời mà đi, di vật lưu lại vốn cũng không nhiều. Nếu như là thật, mặc kệ là cái gì, giá trị lớn bao nhiêu cũng đều không thể hạn lượng! Đủ có thể khiến cho ta nhẹ nhõm tấn cấp Danh sư ngũ tinh!”

La Hoàng tông chủ gật đầu.
Khổng sư là người thành lập Danh sư đường. Là vị danh sư thứ nhất trong lịch sử, vật lưu lại, dù là một cái nhỏ nhất cũng ẩn chứa chân ý. Nếu để hậu bối lấy được cũng giá trị vô cùng.

Đối phương để trang giấy lại, ghi rõ có thứ này, nói rõ chỉ sợ là thật sự có chuyện này.

Lại nói, mặc kệ có hay không thì đây đều là một cơ hội, không dám bỏ lỡ.

“Ý lão sư là…”

La Tuyền nhìn qua.

“Đương nhiên là đi qua nhìn một chút!” La Hoàng tông chủ gật gật đầu nói: “Đúng rồi, Vọng Hải lâu này là nơi nào vậy?”

“Là quán rượu nổi danh nhất trong Vạn Quốc thành, cũng là địa phương náo nhiệt nhất. Lựa chọn ở đây, chỉ sợ tên này muốn tìm đường rút lui a.” La Tuyền nói.

Tính toán của đối phương, thân là Danh sư tứ tinh, sao hắn lại nhìn không ra được chứ?

“Chỉ sợ không chỉ có như thế!” La Hoàng tông chủ còn nhìn xa hơn so với hắn, người này khẽ lắc đầu.

“Không chỉ có như thế? Lão sư có ý gì?” La Tuyền nghi hoặc.

“Rất đơn giản, đối phương có thể đưa tin cho chúng ta thì nhất định cũng có thể đưa cho những người khác. Hẹn chúng ta đến quán rượu, chỉ sợ là muốn treo giá, bán ra một cái giá tốt!”

Tông chủ La Hoàng nói.

“Treo giá? Nguy rồi, vậy thì ta phải phái người bắt tên này trở lại “ Con ngươi co rụt lại, La Tuyền vội nói.

Treo giá Lưu Vân tông không sợ, thân là thế lực mạnh nhất, có chuẩn Danh sư ngũ tinh tọa trấn, tiền tài căn bản không thiếu.

Thứ bọn hắn sợ chính là tin tức này không chỉ có nhà mình đạt được.

Cho thế lực khác biết, cùng cướp đoạt, như vậy sẽ rơi vào trong bị động, có không ít phiền phức.

Thậm chí, một khi truyền đến trong tai tổng bộ, bọn hắn cướp đoạt thì lại càng hay, khi đó chẳng khác nào lấy giỏ trúc để múc nước.

“Không cần đi, đã chậm rồi!” La Hoàng tông chủ lắc đầu: “Không nói tới việc người đến đưa tin không có thiện ý. Mà dù vậy con cũng cũng không dám cam đoan, nơi thứ nhất đưa tới chính là chỗ chúng ta. Có lẽ lúc này thế lực khác đã sớm biết rồi!”

“Vậy làm sao bây giờ?”

La Tuyền gấp gáp nói.

“Trấn áp tin tức, đừng nói cho bất luận kẻ nào. Ba ngày sau, mang ta đi Vọng Hải lâu, ta muốn đi qua đó nhìn xem, rốt cuộc vị này là người như thế nào. Rốt cuộc là di vật Khổng sư như thế nào! Nếu như nói đó chính là lời nói dối, cố ý trêu đùa chúng ta, chỉ sợ không cần ta ra tay thì những người khác đã xé hắn thành từng mảnh nhỏ rồi mảnh nhỏ!”

La Hoàng tông chủ khoát khoát tay.

“Vâng!” La Tuyền gật đầu.

Cùng một màn cùng xảy ra ở bên trong các thế lực khác.

Minh Hạ đế quốc, Hoàn Hải Đế quốc, Lạc Sa tông, Hàn Khí tông, Bạch Dương tông, Loa Kiền tông.

Mười thế lực đứng đầu hôm nay tới đây tham gia thi đấu danh sư đều đồng thời có được một tờ giấy, mà người xem như dẫn đội như là tông chủ hoặc là đường chủ cũng đều thấy được nội dung trên thư.

Trong lúc nhất thời, sóng gió giữa tất cả thế lực cuộn trào mãnh liệt, từng vị cường giả cùng chờ đợi ba ngày sau đến. Tất cả đều muốn nhìn một chút, người đưa tin cho bọn hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào, lại có di vật Khổng sư gì.

Mà lúc này Trương Huyền đang đứng ở bên cửa sổ trên sống lưng linh thú, hai mắt nhìn mây trắng đang vút qua sơn mạch dưới chân, vẻ mặt rất mất tinh thần.

“Một học sinh duy nhất của ta cũng bị các nàng cướp đi. Nếu như muốn chút linh thạch ở chỗ Liễu Huyên đặc sứ kia có lẽ cũng được. Coi như nàng không cho, chỉ điểm giúp nàng một chút cũng có thể có được lợi nhuận không ít ah! Thật sự là quá thất bại!”

“Muốn chỉ điểm giúp Liễu Huyên đặc sứ?”

Nhìn bộ dáng hối hận của hắn, lại nghe được tiếng hắn lầm bầm, toàn thân Khang đường chủ cứng ngắc.

Chương 975: Điều kiện của Đinh Hồng (1)

Thật ra Trương Huyền đang có chút hối hận.

Trước đó vị Liễu Huyên đặc sứ kia, vừa nhìn đã khiến cho người ta có cảm giác rất cường đại, hơn nữa lại còn từ tổng bộ tới... Với hắn, mỗi một viên linh thạch trung phẩm đều là thứ trân quý, thế nhưng với loại người như vậy, có khả năng sẽ giống như rác rưởi vậy, tiện tay là có thể xuất ra mấy ngàn viên, mấy vạn viên!

Đáng tiếc lúc ấy Triệu Nhã rời đi, trong lòng có chút tự trách, lại thêm có một chút ngạo khí cho nên không hy vọng người khác nghĩ rằng hắn cầm học sinh để đổi lấy linh thạch... Cho nên mới không nghĩ nhiều, hiện tại xem ra, thật sự là đáng tiếc.

Không phải là mang học sinh để đổi... Nhưng có thể chỉ điểm ah!

Dưới Thiên Đạo bất kỳ chỗ thiếu hụt gì đều không thể che giấu, hoàn toàn có thể giúp một tay chỉ điểm cho nàng, sau đó đổi lấy thù lao nhất định.

Có những thù lao này, về sau tu luyện sẽ một đường đường bằng phẳng, không cần phải lo lắng, thậm chí ngay cả mấy người Trịnh Dương cũng có thể nhận được điều kiện tu luyện tốt nhất...

Nhưng cơ hội cứ như vậy bị bỏ qua...

“Quên đi, xoắn xuýt cũng vô dụng...

Biết loại cường giả như Liễu Huyên đặc sứ, lần tiếp theo gặp không biết sẽ là ngày tháng năm nào, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Khang đường chủ, nói: “Đường chủ, không biết Vạn Quốc thành chúng ta, nhà nào có nhiều linh thạch trung phẩm nhất?

“Linh thạch trung phẩm?

Khang đường chủ sửng sốt một chút: “Loại đồ vật thiết yếu với việc tu luyện này, mỗi một đại gia tộc đều chuẩn bị một hai viên, chỉ là... Số lượng cũng không tính là nhiều, nếu nói tới nhiều... Chỉ có thể là những tông môn, thế lực lớn đến đây tham gia thi đấu Danh sư!

“Tông môn, thế lực? Trương Huyền sững sờ.

“Đúng vậy, Vạn Quốc liên minh ở trong các thế lực tương đương xem như tương đối yếu kém. Bởi vậy, số lượng linh thạch trung phẩm hàng năm có thể đổi từ Huyễn Vũ đế quốc tới mười phần thưa thớt. Mà Lưu Vân tông, Bạch Dương tông, Loa Kiền tông... Những thế lực này thực lực cường đại, lại có nửa bước Danh sư ngũ tinh tọa trấn, số lượng linh thạch trung phẩm rất nhiều. Ta có thể đưa ra ba viên là tốt lắm rồi, đường chủ hoặc là tông chủ của đối phương có thể tuỳ tiện xuất ra mười mấy viên, thậm chí mấy chục viên!

Khang đường chủ trầm tư một chút rồi nói.

“Nhiều như vậy sao?

Trương Huyền ánh mắt sáng lên.

Nếu như có thể lấy được mười mấy viên, hai mươi mấy viên, như vậy hắn sẽ có thể nhẹ nhõm xung kích Hóa Phàm tam trọng đỉnh phong. Nếu phối hợp loại thực lực này với hồn lực, như vậy dù là cường giả Hóa Phàm ngũ trọng chưa hẳn đã không thể chiến một trận.

“Xem ra phải tìm cơ hội vơ vét một lần từ chỗ bọn hắn...

Chống cằm, Trương Huyền trầm tư.

Nhìn thấy nét mặt của hắn, khóe miệng Khang đường chủ lần nữa co lại.
Đây chính là đại tông môn, còn không biết ai sẽ vơ vét ai, ngươi còn muốn đi vơ vét của bọn hắn?

“Khụ khụ, Trương sư, nửa bước Danh sư ngũ tinh, thực lực đều đã đạt đến Hợp Linh cảnh, tu vi rất mạnh, thực lực mạnh mẽ, hơn nữa... Bọn hắn lại không tính là hữu hảo với Vạn Quốc thành chúng ta...

Sợ tên này lại gây ra họa lớn gì đó mà ngay cả hắn cũng không chọc nổi, Khang đường chủ không nhịn được khuyên can.

Hợp Linh cảnh, hồn lực bạo tăng, linh nhục hợp nhất, sức chiến đấu so với Trọc Thanh cảnh mạnh hơn gấp bội, loại người này không tìm đến Vạn Quốc thành gây phiền phức là tốt lắm rồi, ngươi còn ghi nhớ linh thạch của bọn hắn... Không phải là tự tìm chết ư?

“Yên tâm đi, ta tự biết chừng mực!

Trương Huyền gật đầu, không nói thêm một lời, mà trong lòng đang bắt đầu tính toán.

Trực tiếp ăn cướp trắng trợn nhất định sẽ không được, mặc dù gần đây thực lực hắn bạo tăng. Thế nhưng hắn cũng biết, cách Hợp Linh cảnh vẫn còn kém một đoạn rất lớn.

Sử dụng tất cả thủ đoạn, có lẽ còn có thể đánh nhau một trận với Hợp Linh cảnh sơ kỳ, nếu là trung kỳ, như vậy cũng chỉ có thể trốn.

Nghe lời nói của Khang đường chủ, những đại tông môn này, trung kỳ, hậu kỳ cũng có khối người. Đánh thì đánh không lại, chỉ là... Thực lực yếu, không có nghĩa là không thể lừa dối, không thể kiếm tiền.

Lúc trước ở trong Thiên Huyền vương quốc, một nghèo hai trắng, ngay cả thực lực cũng không cao bao nhiêu. Khi đó cũng không phải có thể khiến cho vô số cường giả cam tâm tình nguyện bái phục, gọi hắn một tiếng Dương sư hay sao?

“Xem ra, trở về phải nghĩ ra một biện pháp, chỉ điểm, xem bệnh giúp người. Kiếm lấy một chút linh thạch trung phẩm...

Triệu Nhã rời khỏi người khiến cho hắn lần nữa sinh ra cảm giác áp bách. Nếu như thực lực của hắn đủ mạnh, tài nguyên tu luyện đủ nhiều thì cần gì phải để cho học sinh của mình đi cùng những người khác!

Cuối cùng, vẫn là tu vi không đủ.

Cũng không có thực lực đủ cường đại để chống đỡ. Như vậy dù ngoài miệng nói dễ nghe đi nữa thì cũng chỉ là hoa trong gương mà thôi.

Cho nên, nhất định phải nhanh chóng tìm kiếm linh thạch trung phẩm, sau đó nhanh chóng tăng thực lực lên.

Bên này hắn đang vạch kế hoạch xem làm thế nào mới có thể đi các đại tông môn vơ vét một ít linh thạch, mà đám người La Hoàng tông chủ đã đi tới Vọng Hải lâu.

“La tông chủ, sao ngươi lại tới đây?

Còn không có đi vào quán rượu thì đã nghe thấy một tiếng la ngạc nhiên vang lên. Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy có một người trung niên khác đang đứng tại cách đó không xa.

Tông chủ Bạch Dương tông, Bạch Khải Chi.

Cường giả Hợp Linh cảnh hậu kỳ, nửa bước Danh sư ngũ tinh.

“A, Bạch Tông chủ, ngươi cũng tới! Đã sớm đoán được ra tên kia sẽ thông báo cho những người khác. Vừa nhìn thấy hắn xuất hiện, La Hoàng tông chủ cũng không suy nghĩ gì nữa, ngược lại còn nhẹ nhàng cười một tiếng.

“Là ngươi cho ta biết? Thấy hắn đã tính trước, Bạch Tông chủ có chút nghi ngờ nhìn qua.

“Ta? Ta còn không có nhàm chán như vậy, nếu thực sự có di vật Khổng sư, nhất định ta đã lặng lẽ giấu đi rồi, còn có thể nói nhảm cùng các ngươi hay sao? La Hoàng tông chủ lắc đầu: “Không biết ai đưa tin cho ta. Đi vào trước đi, có lẽ, hắn ta không chỉ thông báo cho riêng hai chúng ta đâu!

“Ừm!Bạch Tông chủ sửng sốt một chút, lập tức hiểu ra, lại gật gật đầu, hai người sóng vai đi về phía quán rượu.

Sau khi đi vào, quả nhiên đã phát hiện ra có không ít người quen tới, hai mươi bảy thế lực đến Vạn Quốc thành, không ngờ lại có tới mười bốn thế lực tới đây!

Hơn nữa, xem ra đối phương đã tìm hiểu kỹ, mười bốn thế lực này đều sắp xếp ở phía trên.

Nói cách khác, mười bốn thế lực mạnh nhất trong 27 thế lực chung quanh Vạn Quốc liên minh đều được mời qua.

Sau khi nghe ngóng, những người này đều thu được một cái phong thư, trên đó viết tới di vật Khổng sư, còn những chuyện khác cũng không có gì nhiều. Tất cả mọi người đều không biết người đưa tin chính là ai, cái gọi là di vật cụ thể là cái gì.

“Có phải cố ý có người trêu đùa chúng ta hay không? Có người bày tỏ sự nghi ngờ của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau