THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 966 - Chương 970

Chương 966: Bồi thường (2)

Ngay cả cơ mật tu luyện mà đối phương cũng có thể nhìn ra, như vậy đã nói rõ bộ âm quyết, dương quyết này trong mắt người ta căn bản không phải là vấn đề vì lớn. Nếu thật sự muốn công pháp, sao lại dùng dùng thủ đoạn vụng về như thế.

“Ừm!” Tiếp nhận công pháp, ngón tay vừa đụng tới một cái, trong đầu lập tức xuất hiện một quyển sách.

Hắn cúi đầu nhìn sang thư tịch, cũng giống như Minh Lý Chi Nhãn nhìn thấy vậy, những pháp quyết tu luyện này, quả thực sẽ tạo thành tai hoạ ngầm, khiến cho người ta chết yểu.

Chỉ là, dưới thiên đạo thư viện chiếu rọi, chỗ thiếu hụt rất chói mắt, diễn giải ngược để sửa chữa công pháp cũng đơn giản dị thường.

Thời gian không lâu, tay mở sách ra, lại lấy ra bút lông, sửa chữa hoàn tất chỗ thiếu hụt gây ra chết yểu, sau đó lại lần nữa đưa tới.

“Cái này...”

Tiếp nhận công pháp, nhìn một hồi, thân thể Ngô cung chủ lập tức nhịn không được phải run run.

Nàng thân là cường giả Hóa Phàm cảnh ngũ trọng, lại thêm khống chế Băng Nguyên cung nhiều năm. Những chỗ mà đối phương sửa chữa, có công hiệu hay không vẫn có thể nhìn ra được một cách dễ dàng.

Chỉ cần tu luyện dựa theo cái này, không bao lâu sau, tai hoạ ngầm của tất cả mọi người trong Băng Nguyên cung đều sẽ biến mất, lại một lần nữa đi lại trông thiên hạ.

Nhìn thoáng qua đã có thể sửa đổi công pháp... Vị thanh niên này, rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại?

Coi như ;à Khang đường chủ cũng không làm được a!

“Đa tạ Trương sư cứu tính mạng ngàn vạn đệ tử của Băng Nguyên cung!”

Nàng biết, nếu truyền bộ công pháp này về tổng bộ, tất nhiên sẽ gây ra đại chấn cực lớn. Khiến cho vô số người điên cuồng, có thể cứu vớt được không biết bao nhiêu đệ tử tu luyện lực lượng thuộc tính Âm Dương. Ngô cung chủ cũng nhịn không được nữa, thân thể khom lại, quỳ rạp xuống đất.

“Ai... Ngô cung chủ, ngươi làm cái gì vậy...”

Không nghĩ tới nàng sẽ hành đại lễ, Trương Huyền giật nảy mình, vội vàng tiến lên, muốn kéo nàng lại.

Ngô cung chủ khoát tay, vẻ mặt nghiêm túc: “Ta đại biểu cho toàn bộ Băng Nguyên cung cám ơn ngươi, cũng không phải là của cá nhân ta. Xin Trương sư chớ có từ chối!”

Băng Nguyên cung, bởi vì giới hạn công pháp cho nên các đệ tử sống không quá sáu mươi tuổi. Chí ít cũng có mấy chục vạn người tu luyện, bộ công pháp này được sửa đổi cũng đã cam đoan tính mạng của các nàng... Cũng đã nói lên một chuyện, một động tác này của Trương sư đã cứu mấy chục vạn người, nàng quỳ xuống, người mà nàng đại biểu không phải mình, mà là những người này.
“Được rồi...”

Thấy đối phương kiên trì, Trương Huyền đành phải buông xuôi bỏ mặc.

Khang đường chủ, Nhược Hoan công tử ở bên cạnh cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, sắp phun máu.

Thôn phệ mẫu thủy của người ta sạch sẽ, hai người đang hoài nghi Ngô cung chủ sẽ giết hắn hay không. Thế nhưng không nghĩ tới, trong nháy mắt đối phương đã quỳ xuống...

Trương sư, rốt cuộc ngươi còn có bao nhiêu thủ đoạn không muốn người ta biết đây?

Sửa chữa công pháp, giải quyết nan đề mà ngay cả bản thân người Băng Nguyên cung cũng không thể giải quyết...

Đây cũng không phải là chuyện mà danh sư bình thường có thể làm được. Thậm chí Khang đường chủ còn hoài nghi, coi như là một vị Danh sư ngũ tinh tới thì cũng không có khả năng bảo hắn làm tốt hơn được.

Ngô cung chủ cung kính bái ba bái, lúc này cung chủ mới đứng dậy, cung kính đến cực điểm đối với thanh niên trước mắt.

Mặc dù đối phương đã hủy đi mẫu thủy, thế nhưng lại cứu vớt tính mạng của vô số người trong toàn bộ Băng Nguyên cung, công tội bù nhau, công lao còn lớn hơn sơ suất.

“Lần này ta tới đây chính là đi vào Âm Dương đầm tu hành. Hiện tại không có Âm Dương đầm, hại ngươi không có cách nào tấn cấp... Như vậy đi, ta sẽ chỉ điểm giúp ngươi một chút, khiến cho ngươi trong một tháng đột phá đến Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, xem như là bồi thường!”
Xử lý xong chuyện của Ngô cung chủ, Trương Huyền nhìn về phía Nhược Hoan công tử đang ở cách đó không xa.

Tên này tràn ngập hưng phấn tới đây, vốn muốn mượn Âm Dương đầm để đột nhiên tăng mạnh, thực lực bạo tăng. Kết quả lại bị bản thân hắn thôn phệ sạch sẽ, không có cách nào tu luyện, đương nhiên hắn cũng phải bồi thường một chút.

“Để cho ta trong một tháng đạt tới Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong?”

Nhược Hoan công tử sửng sốt.

Bản thân hắn là danh sư, lão sư càng là đường chủ Danh sư đường. Từ khi tu luyện tới hiện tại, các loại thủ đoạn tốt nhất đều dùng, muốn đạt tới Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, không có mười năm, hai mươi năm thì không thể nào làm được, đừng nói là một tháng...

Nằm mơ đi!

“Lúc ngươi tu luyện có phải thường xuyên cảm thấy trong khí hải tắc nghẽn không gì sánh được, giống như đã đi vào thông đạo chật hẹp, khó mà tiến lên được hay không?” Trương Huyền nói.

“Ây... Vâng!”

Nhược Hoan công tử gật đầu.

Hiện tại tiến triển tu luyện của hắn rất chậm, cũng không phải là thiếu tài nguyên, cũng không phải là không biết tu luyện như thế nào. Mà là chân khí trong cơ thể giống như đã bế tắc, vận chuyển như rùa bò, không còn thoải mái như trước kia nữa.

Giống như chạy đường dài vậy, dù có lợi hại hơn nữa, vô địch thế giới. Nếu vượt qua cực hạn nhất định thì tốc độ cũng sẽ hạ xuống, không có khả năng có người nào luôn duy trì được tốc độ cố định.

Mà dường như hiện giờ hắn đã đạt đến cực hạn, mỗi khi tiến về phía trước một bước, cũng sẽ rất khó khăn.

“Rất đơn giản, ăn viên đan dược này vào có thể khiến cho ngươi nhẹ nhõm trong một tháng đạt tới Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong!”

Lạnh nhạt nhìn qua, cổ tay Trương Huyền khẽ đảo, một viên đan dược màu đỏ nhạt lớn bằng cỡ nắm tay xuất hiện ở trong lòng bàn tay của hắn.

Thân thể Nhược Hoan công tử nhoáng một cái, khuôn mặt vặn vẹo.

“Đây là... Thôi Tình đan dùng cho man thú nhị phẩm?”

Chương 967: Băng nguyên đặc sứ (2) (1)

Thân là Danh sư tứ tinh, nhãn lực kinh người, viên đan dược trong tay đối phương thoạt nhìn rất cao to. Thế nhưng trên thực tế lại là Thôi Tình đan cho man thú sử dụng.

Càng là man thú lợi hại, khi lai giống thì tỷ lệ có thể sống sót cũng càng thấp. Vì dễ sinh sôi cho nên bình thường Thuần Thú sư đều đút loại đan dược này cho chúng nó.

Sau khi Man thú phục dụng, thân thể xuất hiện phản ứng, ngày đêm không ngớt, từ đó bảo đảm sinh dục.

Thuốc này so với nắm đấm còn lớn hơn một vòng, chuyên môn dùng để thúc tình cho man thú, không ngờ lại để cho mình dùng?

Nhược Hoan công tử nuốt ngụm nước bọt, cảm giác muốn chết.

“Không sai, đây chính là dược vật cho man thú dùng. Chỉ có điều, đối với tình huống hiện tại của ngươi lại vừa vặn hữu dụng, nhanh dùng đi... À, đúng rồi, viên đan dược này nhất định phải nuốt toàn bộ vào, không thể nhai kỹ nuốt chậm...”

Trương Huyền nói.

“Nuốt cả?”

Nhược Hoan công tử run người.

Một viên đan dược lớn chừng nắm tay, nuốt thế nào đây? Coi như mở miệng nhét vào thì yết hầu cũng không nuối trôi ah.

Đại ca, rốt cuộc ta và ngươi có thù oán gì chứ? Ngươi không phải là muốn giúp ta tăng cao tu vi, mà đang muốn giết chết ta a...

“Nhất định phải nuốt cả, không thể xuất hiện bất kỳ sai lầm nào, nếu không sẽ không có hiệu quả!”

Tiện tay ném viên đan dược cho Khang đường chủ, Trương Huyền lại nói: “Ngươi là lão sư hắn thì giúp một tay để cho hắn nuốt đi!”

“Ta?”

Nhìn thấy thúc tình dược cho man thú ăn rơi vào lòng bàn tay của mình, khóe miệng Khang đường chủ cũng co giật một cái, không nhịn được mà ngẩng đầu lên nói: “Cái này... Thật sự có thể giúp cho Nhược Hoan tấn cấp?”

“Đương nhiên!” Trương Huyền gật đầu.

“Vậy thì tốt...”

Khang đường chủ cắn răng một cái: “Nhược Hoan, tới uống thuốc, ai, đừng chạy...”

Thấp giọng hô một tiếp, bàn tay vồ một cái bắt lấy Quân Nhược Hoan. Người này ngã xuống đất, lúc này hắn cắn răng nhét viên đại viên đan dược này vào trong miệng đối phương. Sau đó chân khí tuôn ra, cứ thế mà ấn vào trong cổ họng đối phương.

“Khục khục...”

Nhược Hoan công tử không ngừng ho khan, nước mắt chảy giàn dụa.

Đâu còn có nửa điểm bộ dáng công tử nữa, đây hiển nhiên là một tên ăn mày chính hiệu. Cái gì gọi là phong độ, khí chất, giờ khắc này tất cả đều bị vứt đi. Bị ném đến tận lên chín tầng mây.

“Đừng nói nhảm, giữ vững bản tâm, dựa theo công pháp tu luyện!”

Thấy hắn còn có thời gian lau nước mũi, Trương Huyền hét lớn.

“Vâng!”

Mặc dù tràn ngập buồn bực, thế nhưng hắn cũng biết, nếu như không làm như vậy thì lại bị cho ăn một khỏa nữa. Ngay cả tâm tư muốn tự tử cũng có, Nhược Hoan công tử nóng nảy vội vàng khoanh chân ngồi xuống.

Mới vừa ngồi xuống thì hắn đã lập tức cảm thấy trên người có một cỗ cảm giác khô nóng khó tả thiêu đốt, lỗ chân lông toàn thân mở rộng.

Ầm ầm!

Kinh mạch vốn chật hẹp, ngăn chặn chân khí tiến lên, dưới sự kích thích của dược vật đã trở nên khuếch trương. Chân khí trước đó vẩn đục, dường như trong nháy mắt cũng đã trở nên rõ ràng, oanh một tiếng, thuận lợi thông qua.

Răng rắc! Răng rắc!

Tu vi bị ràng buộc ở Hóa Phàm tứ trọng sơ kỳ phát ra một tiếng vang giòn giã, lâp tức đột phá đến trung kỳ.

“Thật sự... Thành công?”

Khang đường chủ giật nảy mình, Ngô cung chủ ở bên cạnh cũng trợn to mắt.
Vốn bọn hắn thấy phương pháp của Trương Huyền không thể tưởng tượng được, cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Thế nhưng tận mắt thấy Nhược Hoan công tử đột phá thì bọn hắn mới biết được, đối phương thật sự có bản sự kia, hơn nữa... Còn tìm được chỗ mấu chốt.

“Ừm, chân khí trong cơ thể hắn bị tắc nghẽn, muốn thông qua cần hai loại biện pháp, thứ nhất, để kinh mạch trở nên khuếch trương, thứ hai, để chân khí trở nên tinh thuần hơn...”

Thấy hai người khiếp sợ, Trương Huyền cười cười: “Viên Thôi Tình đan vừa rồi, đối với man thú cũng có tác dụng. Có thể khiến cho máu tươi tuần hoàn của hắn tăng nhanh, kinh mạch khuếch trương. Nếu để cho người ăn, tự nhiên cũng có hiệu quả như vậy!”

Lúc trước Nhược Hoan công tử tỷ đấu cùng hắn từng động tới năng lực danh sư. Thư viện đã sớm ghi chép lại chỗ thiếu hụt, cho dù đã qua hơn nửa tháng, thế nhưng tu vi không thay đổi. Vì vậy đương nhiên chỗ thiếu hụt cũng không biến hóa.

Cho nên Trương Huyền rất dễ dàng tìm được chỗ mấu chốt.

Mặt khác, những lời mà hắn mới vừa nói chỉ là một phần nguyên nhân trong đó. Điểm càng quan trọng hơn là... Bên trong viên đan dược này lặng lẽ chứa đựng một cỗ Thiên Đạo chân khí. Sau khi đối phương ăn vào, không chỉ kinh mạch khuếch trương mà chân khí bị pha loãng cũng trở nên tinh thuần. Muốn đột phá, tự nhiên cũng trở nên đơn giản!

Chỉ bất quá, Thiên Đạo chân khí quá quan trọng, giấu ở bên trong viên đan dược, trực tiếp nuốt vào. Có thể bị phát hiện hay không cũng khó nói. Một khi nhai kỹ nuốt chậm sẽ rất dễ dàng phát giác ra được, cho nên hắn mới bảo Khang đường chủ cứ thế nhét vào trong miệng đối phương.

Dược vật vào bụng lập tức tan, Thiên Đạo chân khí cũng dung hợp với lực lượng của bản thân, bị chân khí pha loãng cũng không có cách nào phát giác ra được.

“Chuyện này...”

Khang đường chủ ngây người.

Mặc dù hắn cảm thấy không có đơn giản như vậy, thế nhưng... Học sinh đang thuận lợi đột phá ở trước mắt, ngoại trừ lời giải thích này ra, quả thực hắn không nghĩ ra lý do tốt hơn.

“Như vậy... Sau khi đột phá thì sao? Chắc còn dược hiệu chứ?” Hắn không nhịn được phải hỏi một câu.

Mặc dù loại phương pháp này có thể làm cho người ta đột phá, thế nhưng sau khi đột phá thì sao?

Một viên đan dược lớn như vậy, dược tính vẫn còn, nên giải quyết như thế nào đây?

“À, chuyện này... Ta không nghĩ tới!” Trương Huyền rất tự nhiên lắc đầu.

“Không nghĩ tới?” Khang đường chủ nhoáng một cái, Nhược Hoan công tử đang khoanh chân tu luyện chỉ cảm thấy ngực buồn bực, thiếu chút đã tẩu hỏa nhập ma.

Ngươi không nghĩ tới là có ý gì?

Bảo ta ăn thúc tình dược lớn như thế, sau đó... Tự sinh tự diệt?

“Yên tâm đi, chỉ là thúc tình dược của man thú mà thôi, man thú trí tuệ thấp, không gánh được thì cũng thôi đi. Nhược Hoan công tử ngươi không có khả năng ngay cả man thú cũng không bằng, không chống đỡ được đó chứ!”

Trương Huyền nói: “Làm như vậy, một mặt có thể để cho tu vi đột phá, thứ hai, còn có thể khảo nghiệm định lực của hắn... Đường đường là cường giả Hóa Phàm tứ trọng, không phải ngay cả một chút như vậy cũng không khống chế được, như vậy cũng quá yếu a!”

Chương 968: Băng nguyên đặc sứ (2) (2)

“Ừm!” Khang đường chủ gật đầu.

Cường giả Hóa Phàm đã có năng lực khống chế cực mạnh đối với bản thân, mặc dù ham muốn nam nữ mãnh liệt, thế nhưng vẫn còn có thể khắc chế.

So với việc đột phá, quả thực không bằng, không thương tổn tới vẻ phong nhã.

“...” Nhược Hoan công tử lần nữa rơi lệ.

Vốn hắn tưởng rằng có thể có biện pháp giải quyết, hóa ra... Thật sự là tự sinh tự diệt ah... Trong lúc nhất thời hắn cảm thấy khổ sở không gì sánh được, cũng không biết là tâm tắc hay là phản ứng bên trên thân thể.

“Đa tạ Trương sư!”

Không biết bao lâu, rốt cục cũng đã củng cố tu vi, chế trụ được ham muốn. Lúc này Nhược Hoan công tử mới đi đến trước mặt Trương Huyền, khom người quỳ gối.

Mặc dù quá trình dài dằng dặc, rất tàn khốc, nhưng đối với vị trước mắt này, hắn đã chân chính tâm phục khẩu phục.

Oán khí trước đó bởi vì thôn phệ mẫu thủy sạch sẽ cũng đã biến mất không còn một mảnh.

Nói thật, coi như Âm Dương đầm hoàn hảo như lúc ban đầu. Trong thời gian một tháng, nhiều nhất hắn cũng chỉ từ Trọc Thanh cảnh sơ kỳ đạt tới trung kỳ mà thôi. Hiện tại trong nháy mắt đã đột phá, đã vượt qua mong muốn ban đầu.

“Không cần khách khí, kinh mạch ngươi đã mở rộng, chân khí lưu chuyển nhanh chóng. Chỉ cần có đầy đủ linh thạch trung phẩm thì trong một tháng, muốn đột phá đến Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong là chuyện không thành vấn đề!”

Trương Huyền hài lòng gật đầu.

Thiên Đạo chân khí dung nhập vào trong thân thể đối phương, khiến cho chân khí vốn có chút sền sệt đã trở nên pha loãng. Sau này tu luyện nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió, so với hiện tại còn tốt hơn rất nhiều, nói hắn gặp họa đắc phúc cũng không đủ.

“Trương sư giúp tiểu đồ tấn chức, Khang mỗ vô cùng cảm kích, năm viên linh thạch trung phẩm này xem như là thù lao...”

Cẩn thận kiểm tra thân thể học sinh một lần, cũng biết hắn đã có biến hóa thoát thai hoán cốt. Khang đường chủ biết, chuyện này tuyệt không phải đơn giản như ăn một viên Thôi Tình đan. Cổ tay hắn khẽ đảo, lấy ra một cái hộp ngọc, thái độ cung kính đưa lên.

Danh sư chỉ điểm, cũng cần trả tiền, thủ đoạn của đối phương quỷ thần khó lường, so với hắn còn cao minh hơn. So ra đã vượt qua Danh sư ngũ tinh. Năm viên linh thạch trung phẩm tuy nhiều, thế nhưng khi dùng làm thù lao thì vẫn còn có chút không đáng để ý.

Chỉ là, đây đã là toàn bộ gia sản của hắn, coi như muốn cầm ra nữa cũng không bỏ ra được nhiều hơn.

“Khang đường chủ khách khí rồi, không thể sử dụng Âm Dương đầm cũng là ta sơ suất...”

Khách khí nói một câu, tiếp nhận hộp ngọc. Lại lấy một viên trong đó ném cho Nhược Hoan đang ở cách đó không xa: “Gần đây cố gắng tu luyện, luyện hóa một viên này, hẳn là có thể đạt đến Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong!”

Ngay sau đó hắn lại lấy ra một viên, đưa cho Triệu Nhã. Sau đó lập tức nhìn về phía Ngô cung chủ đang ở cách đó không xa: “Cung chủ, mẫu thủy kia đã bị phế bỏ, như vậy ta có thể mượn dùng băng nguyên của Băng Nguyên cung các ngươi dùng một chút hay không?”

Âm Dương chi khí bên trong Mẫu thủy đã bị hấp thu sạch sẽ, địa mạch và băng nguyên vẫn còn. “Ngươi muốn làm gì?”

Vẻ mặt Ngô cung chủ rất là cảnh giác.

Băng nguyên là của quý của Băng Nguyên cung các nàng, rất ít khi tuỳ tiện lấy ra.

“Không có gì, Triệu Nhã là thể chất Thuần Âm. Nếu như dung hợp băng nguyên thì có thể khiến cho tu vi nhanh chóng tăng lên. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, nửa tháng sau đã có thể giải quyết vấn đề trong cơ thể ngươi. Muốn cho nàng tu luyện dần dần từng bước, chỉ sợ không có nửa năm thời gian cũng rất khó làm được.”

Trương Huyền chần chờ một chút rồi nói.

Vốn hắn nghĩ Âm Dương đầm cũng có thể khiến cho Triệu Nhã nhanh chóng tiến bộ, bây giờ đã bị hủy, chỉ có thể nghĩ biện pháp khác mà thôi.

May mắn, băng nguyên vẫn còn, nếu dùng thứ này, có lẽ hiệu quả so với cái gọi là Âm Dương đầm còn tốt hơn không ít.

“Chuyện này...”

Ngô cung chủ ngẩn ngơ.

Không nghĩ tới đối phương còn muốn thay nàng giải quyết chứng bệnh.

Kiềm chế bản thân, Ngô cung chủ nói: “Nàng có thể chất Thuần Âm, đối với chúng ta cực kỳ quan trọng. Đừng nói là cho nàng một phần băng nguyên, coi như là cho toàn bộ thì cũng không tính là gì, ta sẽ đi lấy ngay...”

Nói xong nàng quay người rời khỏi. Không lâu sau nàng đã cầm đến một cái hộp ngọc.

Nhẹ nhàng mở ra, bên trong có một đồ vật tựa như linh thạch đang tản mát ra hàn khí nồng đậm. Giống như vừa xuất hiện đã có thể đóng băng người ta.

Thứ này những người khác nhìn thấy đều cảm thấy giá rét lạnh thấu xương, chỉ có Triệu Nhã nhìn thấy là hai mắt tỏa sáng, cảm thấy máu tươi toàn thân cũng theo đó sôi trào.

“Triệu Nhã, mấy ngày nay tu luyện dựa theo công pháp mà ta truyền thụ cho ngươi, có cái gì không hiểu thì trực tiếp hỏi ta!”

Đưa hộp ngọc cho nàng, Trương Huyền nói một tiếng.

“Vâng!” Triệu Nhã gật đầu.

“Được rồi, ta cũng muốn bế quan tu luyện!”

Tất cả đã sắp xếp xong, Trương Huyền nói.

Khang đường chủ cho năm viên linh thạch trung phẩm, cho Nhược Hoan một viên, Triệu Nhã một, còn thừa lại ba viên. Đủ để cho hắn tấn cấp đến Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong.

Ngô cung chủ phái người sắp xếp mấy gian phòng sạch sẽ, để mọi người ở lại.

Trương Huyền, Nhược Hoan, Triệu Nhã cũng bắt đầu cố gắng tu luyện.

Thời gian trôi qua rất nhanh, đảo mắt đã trôi qua nửa tháng.

Dưới sự trợ giúp của ba viên linh thạch trung phẩm, cùng ngày Trương Huyền đã đột phá đến Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, về sau vẫn luôn củng cố tu vi.

Mà Nhược Hoan công tử, rốt cục vào hai ngày trước đã đạt đến Hóa Phàm tứ trọng hậu kỳ.

Chỉ là, nếu nói trong ba người ai có tiến bộ lớn nhất thì cũng không phải là hắn, mà là Triệu Nhã.

Trong thời gian nửa tháng, mượn nhờ băng nguyên, thể chất của nàng đã thành công kích hoạt lên ba mươi phần trăm, tu vi cũng từ nửa bước Hóa Phàm cảnh liên tiếp đột phá, đạt đến Hóa Phàm tứ trọng! Tu vi bản thân so người làm lão sư như Trương Huyền còn cao hơn.

Tu vi tăng tiến, khí chất của bản thân càng thêm siêu phàm thoát tục. Từ xa nhìn lại giống như một trích lạc tiên tử, không nhiễm khói lửa trần gian.

Nhược Hoan công tử nhìn thấy vậy kích động không thôi, trong lòng sinh lòng ái mộ, chỉ là... Nhớ tới Trương sư mạnh mẽ, hắn đành phải nhịn lại, thu hồi tâm tư của mình.

Không có ý nghĩ xấu đã thảm như vậy, nếu như thực sự có, quả thật sẽ không còn sống tới lúc thi đấu danh sư.

Chương 969: Triệu Nhã rời đi (thượng) (1)

Tu vi của Triệu Nhã tiến bộ, Ngô cung chủ cũng không kém nhiều. Chỉ dùng thời gina một ngày, Trương Huyền đã mượn máu của nàng, thuận lợi giúp nàng sau giải quyết vấn đề đã quấy nhiễu nàng nhiều năm, khiến cho nàng có ngàn vạn lời cảm ơn không thể nói hết.

“Trương sư, đặc sứ từ tổng bộ tới muốn gặp ngươi!”

Hôm nay Trương Huyền tu luyện hoàn tất, cảm giác cách lúc thi đấu danh sư cũng không còn dài. Hắn đang định cùng với đám người Khang đường chủ rời khỏi nơi này thì đã thấy Ngô cung chủ đi tới.

Giải quyết vấn đề tuổi thọ của âm quyết, dương quyết, nàng đã báo lên tổng bộ. Chính bởi vì chuyện này cho nên đặc sứ chuyên môn chạy tới.

“Được!”

Trương Huyền gật gật đầu, đi theo phía sau lưng Ngô cung chủ, đi về phía đại sảnh của Băng Nguyên cung.

Đại sảnh Băng Nguyên cung chính là nơi lúc trước Ngô cung chủ tiếp đãi bọn hắn. Lúc đi tới đã thấy có một phụ nhân trung niên đang đứng ở giữa. Lúc nhìn thấy hai người đi vào, nàng quay đầu nhìn lại.

“Đặc sứ, vị này chính là Trương sư!” Ngô cung chủ tiến về phía trước một bước.

“Trương sư, tại hạ là Liễu Huyên tới từ tổng bộ Nguyên Hỏa Băng Nguyên!”

Đặc sứ ôm quyền, nhìn lại, trong mắt tràn ngập vẻ tán dương.

Khi nhận được tin tức nàng có chút không dám tin tưởng. Chỉ có điều, khi thật sự nhìn công pháp sau khi sửa chữa, nàng lập tức kinh hãi.

Vốn cho rằng người có thể sửa chữa công pháp, ít nhất cũng phải là danh sư bốn năm mươi tuổi. Nàng có nằm mơ cũng không có nghĩ đến lại trẻ tuổi như vậy, ngay cả hai mươi cũng chưa tới.

“Danh sư, Trương Huyền!”

Trương Huyền ôm quyền đáp lễ, đồng thời cũng cẩn thận quan sát vị trước mắt này. Vừa nhìn qua, con ngươi không kìm được mà co rụt lại.

Thực lực của vị này giống như là biển rộng mênh mông, sâu không lường được. Cho dù dùng nhãn lực hiện tại của hắn cũng không nhìn ra cái gì cả!

Nói cách khác... Thực lực của đối phương chí ít đã vượt qua Hóa Phàm ngũ trọng, thậm chí so với... Mặc Hồn Sinh lúc trước còn đáng sợ hơn!

Mặc Hồn Sinh đã đạt tới Hóa Phàm cửu trọng, mà người còn mạnh hơn hắn, rốt cuộc là loại cảnh giới nào chứ?

Khó trách có thể tới từ tổng bộ, trong thời gian nửa tháng đã chạy tới đây... Đáng sợ!

“Quả nhiên là anh hùng thiếu niên!”

Thấy đối phương biết thực lực của nàng bất phàm mà vẻ mặt vẫn không đổi sắc, không sợ hãi chút nào. Liễu Huyên đặc sứ hài lòng gật đầu, cười cười nói: “Kỳ thật, ta từ tổng bộ tới đây là vì hai chuyện!”

“Ồ?” Trương Huyền nhìn qua. “Thứ nhất, Trương sư sửa chữa công pháp khiến cho người của Nguyên Hỏa Băng Nguyên chúng ta tránh chuyện bị chết yểu. Ta đại biểu cho toàn bộ Băng Nguyên cung, bày tỏ cảm tạ sâu sắc. Thành ý mời ngươi đi tổng bộ làm khách, người Băng Nguyên nguyện ý lấy lễ trưởng lão để đối đãi!”

“Trưởng lão?”

Ngô cung chủ ở bên cạnh toàn thân chấn động.

Tổng bộ Băng Nguyên cung cho dù ở trong toàn bộ Danh sư đại lục cũng là một trong các cự đầu nổi danh nhất. Cường đại cỡ nào nàng biết rất rõ. Dùng chức vị trưởng lão để đối đãi, chỉ bằng vào một thân tên tuổi này, ngay cả người phấn đấu vô số năm như nàng cũng không làm được.

Thậm chí, đừng nói là vô số năm, cho dù cố gắng cả đời cũng khó có khả năng hoàn thành.

“Có điều kiện gì?” Trương Huyền nhìn qua.

Đối phương đưa ra điều kiện n hư vậy, tự nhiên sẽ có yêu cầu, không có khả năng bỗng dưng đưa một bữa cơm trưa miễn phí.

“Trương sư người sảng khoái nói chuyện sảng khoái!”

Thấy hắn không có cao hứng mà quên đi hết tất cả, ngược lại còn nói thẳng vào chỗ yếu hại, Liễu Huyên đặc sứ tán dương, lại cười cười: “Rất đơn giản, hi vọng về sau Trương sư có thể vì giải quyết nan đề công pháp cho người Băng Nguyên... Thường trú tại Băng Nguyên cung!”

“Thường trú trong Băng Nguyên cung? Không thể rời khỏi hay sao?” Trương Huyền nhướng mày.

Truyền thừa của một nghề nghiệp chủ yếu tập trung ở bên trên công pháp, bởi vậy thứ này sẽ không dễ dàng để cho người khác quan sát. Đối phương đã để cho mình giải quyết nan đề, đồng thời còn thường trú, ý tứ đã rất rõ ràng... Vì đề phòng công pháp truyền ra ngoài cho nên chỉ có thể ở lại nơi đó. Nếu không được cho phép thì sẽ không có cách nào ra ngoài!

Đây thì có gì khác với biến tướng cầm tù cơ chứ? “Trương sư không nên hiểu lầm. Chuyện rời khỏi đương nhiên là có thể. Chỉ có điều, đầu tiên có thể Băng Cung sẽ khảo nghiệm độ trung thành, sẽ không phản bội. Ngươi cũng biết rồi đó, một nghề nghiệp truyền thừa không cho phép truyền ra ngoài, Băng Cung cũng có lo nghĩ của riêng mình...”

Bị đối phương nói ra chuyện này, Liễu Huyên đặc sứ có chút xấu hổ.

“Ta đã biết rồi. Các ngươi có mối lo của mình, ta cũng có thể lựa chọn không đi!” Trương Huyền vẫy tay.

Cầm tù?

Nói đùa, hắn còn không có khuynh hướng thích ngược đãi.

Thấy hắn trực tiếp cự tuyệt, Liễu Huyên đặc sứ giải thích: “Kỳ thật gia nhập chúng ta Băng Nguyên cung cũng không sai, Băng Nguyên cung hầu như đều là nữ nhân. Chỉ cần Trương sư nguyện ý, muốn cưới bao nhiêu, cưới mấy người cũng không thành vấn đề!”

Băng Nguyên cung đều là nữ tử tuyệt sắc, không ít nam tử thực lực cường đại ham sắc đẹp đuề cam tâm ở lại trong đó.

“Nói chuyện thứ hai đi!” Trương Huyền lắc đầu.

Hắn nhất định phải trở thành cửu tinh danh sư trước năm ba mươi tuổi, như vậy mới có thể cam đoan không chết. Cái gọi là nữ nhân, trưởng lão, hoàn toàn không có hứng thú.

Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu, vì sao mà rõ ràng đám người Mạc Vũ công chúa, Thẩm Bích Như có ý tứ đối với hắn mà hắn lại không nhúc nhích như vậy.

Người mà bản thân không biết lúc nào sẽ chết, dưới sinh tử áp lực, đâu còn có thời gian suy nghĩ tới chuyện nam, nữ cơ chứ.

“Chuyện thứ hai, là học sinh của ngươi... Triệu Nhã!”

Thấy hắn cự tuyệt, Liễu Huyên đặc sứ có vẻ thất vọng, chỉ có điều, nàng lập tức điều chỉnh tâm cảnh, lại nhìn hắn rồi nói.

Trương Huyền nhướng mày.

“Thể chất Thuần Âm đối với Nguyên Hỏa Băng Nguyên chúng ta có tầm quan trọng rất lớn, chắc hẳn... Ngô cung chủ cũng đã nói với ngươi.” Liễu Huyên đặc sứ nói.

“Đúng là đã nói qua một chút, nguyên do cụ thể cũng không rõ ràng!”

Trước đó Ngô cung chủ chỉ nói thể chất Thuần Âm liên quan tới sinh tử tồn vong của người Băng Nguyên, cũng không nói tỉ mỉ.

“Người Nguyên Hỏa Băng Nguyên truyền thừa từ một vị lão tổ có thể chất Thuần Âm. Cung chủ mỗi một thời đại cũng chỉ có thể chất Thuần Âm mới có thể tiếp nhận... Về thời điểm vị cung chủ trước đó tử vong đã được một ngàn năm. Từ đó chúng không tìm được loại thể chất này nữa! Băng Nguyên cung hiện giờ như rắn mất đầu, phải chịu rất nhiều thế lực áp bách, đã lung lay sắp đổ.”

Liễu Huyên đặc sứ than thở một tiếng, lắc đầu nói: “Nếu như có thể tìm được một người có thể chất Thuần Âm, kế thừa đại vị. Như vậy Băng Nguyên cung ta có lẽ có thể tránh khỏi loại nguy cơ này, Đông Sơn tái khởi.”

Chương 970: Triệu Nhã rời đi (thượng) (2)

“Cung chủ?”

Trương Huyền sửng sốt.

Hắn còn tưởng rằng đám người này muốn tìm Triệu Nhã làm gì, không nghĩ tới lại là chuyện này.

“Không sai!” Liễu Huyên đặc sứ nhìn qua: “Cho nên, chuyện thứ hai rất đơn giản, ta hi vọng lần này tới đây là có thể đưa nàng mang về tổng bộ, nghĩ biện pháp nhanh chóng kích hoạt thể chất, lại dốc lòng bồi dưỡng, tranh thủ sớm ngày kế thừa chức vị cung chủ.”

“Ta cũng có thể kích hoạt thể chất nàng!”

Trương Huyền xua tay nói.

Mặc dù thực lực bây giờ của hắn không đủ, tài nguyên cũng không có bao nhiêu. Thế nhưng từ Thiên Huyền vương quốc cùng nhau đi tới đây đã khiến cho thực lực Triệu Nhã, liên tiếp đột phá... Muốn triệt để kích hoạt thể chất của nàng cũng chỉ là vấn đề thời gian, không tính là gì.

“Chuyện của Trương sư ta nghe nói qua, cũng biết bản lãnh của ngươi. Ở lại bên cạnh ngươi, triệt để kích hoạt, cũng là chuyên có khả năng, thế nhưng... Trương sư đã từng nghĩ tới cần bao lâu hay chưa? Mười năm? Hai mươi năm? Năm mươi năm? Thậm chí... Một trăm năm, hai trăm năm?”

Liễu Huyên đặc sứ nhìn hắn: “Thể chất đặc thù, càng về sau thì tài nguyên tiêu hao cũng sẽ càng lớn. Coi nhưTrương sư có thể liên tục cung cấp không ngừng. Như vậy Triệu Nhã, có thể... Đồng ý bình tĩnh tiếp nhận hay không?”

“Cái này...”

Trương Huyền không có cách nào phản bác.

Thể chất đặc thù, nương theo tỉ lệ phần trăm càng cao kích hoạt thì những phần trăm còn lại cũng càng khó kích hoạt. Giống như tu vi vậy, càng cao thâm thì càng khó đột phá.

Coi như về sau hắn có thể lấy được vô số tài nguyên, giúp đối phương tấn cấp, như vậy Triệu Nhã thì sao chứ?

Cũng không thể một mực sống ở cánh chim che chở của bản thân hắn a.

Nếu thật sự cái gì hắn cũng chuẩn bị kỹ càng cho nàng thì sao nàng có thể phát triển tốt hơn, trở thành cao thủ chân chính?

Một mực ban cho vô điều kiện, cho dù là lão sư thì cũng không có khả năng bình tĩnh tiếp nhận ah!

Sư ân là chỉ điểm, là quan tâm của trưởng bối, mà không phải là trả giá từ một phía.

“Nếu như nàng đến Băng Nguyên cung thì chúng ta sẽ dâng lên truyền thừa tốt nhất và tài nguyên phong phú nhất. Hoàn toàn có thể khiến cho nàng trong thời gian ngắn kích hoạt thể chất, trở thành nhân vật danh chấn đại lục chân chính. Trương sư cân nhắc thay học sinh của mình, chắc hẳn Trương sư cũng hi vọng nàng có thể sớm ngày trở nên nổi bật, mà không phải bôn ba bốn phía cùng ngươi a.”

Liễu Huyên đặc sứ nói tiếp.

Trương Huyền im lặng.
Cha mẹ thương con vì kế sách sâu xa.

Trương Huyền thân là lão sư, cũng có loại ý nghĩ này, mặc dù hắn cũng có thể cam đoan để cho về sau Triệu Nhã trở thành cao thủ đỉnh phong chân chính, kích hoạt tất cả thể chất. Thế nhưng... Muốn bắt kịp tốc độ của Băng Nguyên cung, nhất định là chuyện không thể nào.

Dù sao, thứ như tài nguyên tu luyện không phải muốn có là được.

Lại nói, lịch đại cung chủ của đối phương đều là thể chất Thuần Âm. Việc nắm giữ truyền thừa hoàn chỉnh và phương pháp kích hoạt so với người mù sờ voi như hắn còn dễ hơn vô số lần.

“Ý kiến của ta không quan trọng, chủ yếu là nàng, nàng lựa chọn ra sao thì ta sẽ ủng hộ!”

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn chỉ là lão sư, không thể đưa ra quyết định thay học sinh được. Nếu như Triệu Nhã đồng ý đi theo hắn, như vậy cho dù hắn có hao hết tâm tư thì cũng sẽ giúp cho nàng đi đến đỉnh thế giới.

Không đồng ý... Bất kỳ kẻ nào cũng không thể ép buộc, Băng Nguyên cung, cũng không được!

“Lão sư, con nguyện ý đi cùng với nàng!”

Vừa dứt lời, chỉ nghe thấy một đạo thanh âm vang lên, Triệu Nhã đi tới, trong ánh mắt mang theo vẻ kiên định.

“Đồng ý?”

“Vâng, từ trước cho tới nay, lão sư đều trả giá vì con. Chuyện này con nhìn thấy ở trong mắt. Con hi vọng, cuối cùng cũng sẽ có một ngày cũng có thể làm một ít chuyện cho lão sư...” Triệu Nhã đi tới trước mặt hắn, xiết chặt nắm đấm: “Mà lần này... Chính là một cơ hội. “

Lão sư vì nàng đã bỏ ra bao nhiêu sức lực, nàng hiểu rất rõ, thế nhưng vẫn không có cách nào báo đáp.

Hiện giờ, chỉ cần đồng ý yêu cầu của đối phương thì về sau chẳng khác nào sẽ nắm thế lực lớn như Băng Nguyên cung trong tay. Như vậy cũng đã có tư cách trợ giúp lão sư, không còn là vướng víu n ữa.

Quan trọng nhất là... Nàng còn có một số tâm tư nhỏ, có lẽ... Nương theo địa vị tăng lên, cũng có thể thực hiện được.

“Như vậy đi, ta cho con thời gian ba ngày để cân nhắc, bất kể lựa chọn ra sao thì ta đều ủng hộ!”

Trương Huyền than thở một tiếng, nói.

“Không cần suy tính, con đã nghĩ kỹ, con có quyết định của mình!”

Hốc mắt Triệu Nhã đỏ lên, quỳ rạp xuống đất rồi nói: “Triệu Nhã cảm tạ ơn một đường bồi dưỡng và thành toàn của lão sư. Bất kể đi đến nơi nào con đều là học sinh của ngài, vĩnh viễn sẽ nghe lời nói của một mình ngài, không oán không hối!”

“Đứng lên đi!”

Biết đối phương đã có lựa chọn, Trương Huyền gật gật đầu đỡ nàng dậy.

Hùng ưng cũng nên để nó trải qua ma luyện, tự do bay lượn.

Học sinh cũng như vậy.

Dù là tiếc đến đâu thì cũng phải thả, để nàng trải qua mưa gió thì mới có thể trở thành hùng ưng chân chính.

“Vâng!”

Triệu Nhã đứng dậy.

“Liễu Huyên đặc sứ, hi vọng lời mà ngươi mới vừa nói đều là thật, nếu như về sau để cho ta biết trong lời của ngươi có câu nào giả. Dám gây bất lợi với học sinh của ta. Như ta sẽ không chỉ giết ngươi mà còn đi diệt Băng Nguyên cung các ngươi!”

Đã đưa ra quyết định thì cũng không có gì có thể xoắn xuýt nữa. Trương Huyền quay đầu nhìn về phía đặc sứ cách đó không xa, mắt sáng lên.

Mặc dù bây giờ hắn không có thực lực, nhưng nếu đối phương thực sự can đảm lừa gạt hắn. Như vậy hắn cũng không ngại đánh tới Băng Nguyên cung, triệt để giết chết nghề nghiệp này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau