THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Khảo hạch một lần thử xem

- Là Long Lân thảo, chúng ta đã sai!

Mất một thời gian thật lâu, Âu Dương Thành cười khổ.

Là Luyện đan sư nổi danh trong Thiên Huyền quốc, luôn luôn là hắn dạy cho người khác, không nghĩ tới hôm nay lại bị người khác dạy!

- Nếu là Long Lân thảo, khảo hạch nhận biết trong thời gian giới hạn, cũng chỉ có ngươi thông qua, chỉ cần tu vi đạt tới Chân Khí cảnh đỉnh phong trở lên, thì ngươi chính là Luyện đan học đồ!

Nghe nói thế, Tôn Đào bổ nhào, suýt chút nữa khóc thành tiếng.

Hắn có khả năng trở thành người đau khổ nhất trong lịch sử khảo hạch, mới vừa tuyên bố, không tới mười phút liền bị hủy bỏ, đổi thành người khác...

Có cần phải hãm hại hắn như vậy không? Có cần phải đánh thẳng mặt như vậy không?

Tuy trong lòng không cam tâm, nhưng nhìn thấy trí nhớ vô song của Trương Huyền lúc nãy, hắn cũng chỉ đành có thể nuốt nước mắt vào bụng.

Khảo hạch chung với loại quái thai này, không phục không được!

- Chờ kết thúc khảo hạch, tìm một nơi không người, tìm cơ hội đánh hắn một trận. Ta sắp tới ba mươi, lớn hơn đối phương gần mười tuổi, tu vi nhất định mạnh hơn, võ giả tứ trọng Bì Cốt cảnh đỉnh phong, chắc có thể tiễu trừ hắn.

Trong lòng đang bày mưu tính kế, nhưng suy nghĩ này chưa kết thúc, liền nghe giọng nói của đối phương vang lên.

- Tu vi của ta là võ giả ngũ trọng Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong!

Nói xong, Trương Huyền bộc lộ tu vi.

Ầm!

Tôn Đào ngã chổng vó.

Có cần tàn nhẫn như vậy không, trí nhớ vô song đã không nói, thực lực còn mạnh như vậy, còn muốn đánh người ta hả giận. May mà không làm, nếu không, kiểu gì chẳng bị đánh thành dưa chuột...

- Tốt, được! Chúc mừng Luyện đan sư học đồ tăng thêm một thành viên!

Thấy tu vi hắn phù hợp quy định, Âu Dương Thành cũng không phí lời, hắn móc một tấm huy Chương ra khỏi lồng ngực:

- Đây là huy Chương Luyện đan sư học đồ, có thứ này, có thể tự do tiến vào tàng thư khố sơ cấp của công hội học tập, mua sắm đan dược công hội bán ra, cũng được hưởng mọi quyền ưu đãi và ưu tiên!

Luyện đan sư công hội bán đan dược cho người ngoài, giá cả đều rất đắt, bán trong nội bộ, có thể nhận được chiết khấu rất lớn.

Tuy chỉ là học đồ, nhưng như vậy cũng đã được coi là nhân viên nội bộ của công hội.

- Rõ!

Tiếp nhận huy Chương, Trương Huyền vui vẻ.

Vất vả mấy vòng khảo hạch học đồ, mục đích chỉ là vì được đi vào tàng thư khố, cuối cùng đã hoàn thành.

- Còn nữa, trở thành học đồ, ngươi có thể lựa chọn theo một vị Luyện đan sư. Đi theo hắn, có thể tiếp xúc với đan dược tốt hơn, dựa vào thiên phú của ngươi, ta tin tưởng, không tới mấy năm, liền có thể trở thành Luyện đan sư chân chính!

Âu Dương Thành nói đến đây, trong lòng thầm mong nhìn sang.

Rất hiển nhiên, hắn muốn Trương Huyền đi theo hắn.

Người thanh niên này có trí nhớ kinh khủng như thế, lại có thiên phú như vậy, chỉ cần dốc lòng giáo dục, tin rằng chẳng bao lâu sẽ nổi bật hơn mọi người. Nếu đó là học đồ của hắn, hắn sẽ có danh tiếng rất lớn.

Đỗ Mãn đứng bên cạnh cũng có ý như vậy, ánh mắt lấp lánh.Nhìn thấy ánh mắt hai người, Trương Huyền lắc đầu:

- Thật ngại quá, ta tạm thời không có dự định đi theo Luyện đan sư!

Bất kể nói thế nào, hắn là lão sư của học viện Hồng Thiên, lại là người xuyên việt, làm sao có khả năng trở thành chân chạy cho người khác, trở thành học đồ?

Đùa gì thế!

Trở thành học đồ, có thể lựa chọn đi theo Luyện đan sư, cũng có thể lựa chọn không đi theo, tất cả dựa vào tâm ý bản thân.

- Là ta nóng vội, ngươi mới trở thành học đồ, không cần nghĩ nhiều như vậy, lúc nào suy nghĩ xong có thể quyết định sau!

Thấy hắn từ chối, Âu Dương Thành biết mình quá sốt ruột, cho nên hắn xấu hổ cười cười.

- Đúng đấy, ngươi quay về suy nghĩ thật kỹ, theo sau Luyện đan sư mới có thể học được bản lĩnh, có thể sớm trở thành Luyện đan sư chân chính!Đỗ Mãn cũng gật gù.

- Ừm!

Biết ý của đối phương, Trương Huyền gật đầu đáp một tiếng, đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, hắn hỏi:

- Luyện đan sư công hội chúng ta có đan dược kích hoạt thể chất đặc thù hay không?

Lúc trước hỏi phục vụ viên, nàng ta khẳng định không biết, nhưng hai vị trước mặt là Luyện đan sư chân chính của công hội, là người có địa vị cao nhất, có lẽ sẽ biết nhiều hơn.

- Đan dược có thể kích hoạt thể chất đặc thù?

Âu Dương Thành, Đỗ Mãn nhìn nhau:

- Có lẽ có, nhưng mà, mỗi loại thể chất không giống nhau, sử dụng đan dược không giống nhau, một khi tính sai, không những không thể kích hoạt được, không cẩn thận có thể phản tác dụng!

Trương Huyền xem qua thư tịch liên quan, biết rõ điểm ấy, hỏi tiếp:

- Như vậy... liệu có thư tịch đan dược phối hợp liên quan tới thể chất đặc thù hay không? Có thể chỉ cho ta mượn xem một chút?Viên Đào có huyết mạch Long Tê, trước khi kích hoạt được thể chất đặc thù của hắn thì càng ít người biết càng an toàn.

Hai Luyện đan sư này không tệ, nhưng biết người biết mặt không biết lòng, khó bảo toàn sẽ không tiết lộ tin tức, mang đến nhiều phiền phức.

Vì lẽ đó, chuyện huyết mạch Long Tê, càng ít nói càng tốt, chỉ nói thể chất đặc thù, lại không nói là ai, mặc dù bọn họ hoài nghi, cũng chỉ suy đoán là bản thân mình cần dung mà thôi.

- Có không ít thư tịch tương tự, nó nằm ở tàng thư khố cao đẳng, dựa theo quy định, chỉ có Luyện đan sư chính thức mới có thể đi vào trong đó xem, ngay cả ta cũng không tư cách cho ngươi vào!

Âu Dương Thành lắc đầu.

- Đúng đấy, chỉ có Luyện đan sư chân chính mới có thể nghiên cứu đan dược, thể chất. Nên nó chỉ gửi tại tàng thư khố cao đẳng, nếu thật sự muốn xem, có thể lựa chọn đi theo chúng ta, dựa vào thiên phú của ngươi, thời gian một năm, nhất định có thể xung kích Luyện đan sư nhất phẩm, một khi thành công, không phải muốn xem cái gì thì xem sao?

Đỗ Mãn Luyện đan sư nhân cơ hội này làm công tác tư tưởng với hắn:

- Hơn nữa, trở thành Luyện đan sư chân chính, tiến vào bất cứ Luyện đan sư công hội nào cũng có đãi ngộ cực cao, bất kể mua thuốc hay tìm kiếm dược liệu, đều có quyền ưu tiên... Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, nếu như chỉ dựa vào mình tìm tòi, muốn trở thành Luyện đan sư chân chính, tốc độ sẽ chậm, cho dù thiên phú ưu việt, không tốn thời gian mấy năm, thì rất khó mà làm được.

- Không thể mượn?

Vẻ mặt Trương Huyền như quả mướp đắng.

Chẳng phải hắn vất vả không công?

Vì khảo hạch học đồ, hắn đã làm lỡ không ít thời gian và công sức.

Nếu như đám người Tôn Đào, Văn Tuyết, Lý thúc biết suy nghĩ của hắn, nhất định sẽ phun một ngụm máu tươi lên mặt hắn.

Chúng ta học thuộc lòng đủ các loại thư tịch, ít nhất cũng tiêu tốn sáu, bảy năm, trọng yếu nhất là chưa vượt qua, ngươi chỉ bỏ ra hai canh giờ đấy... Phải biết hai canh giờ trước, ngươi còn không biết Luyện đan học đồ là cái gì…

Như vậy mà gọi là vất vả?

Khốn khiếp, ngươi gọi đây là vất vả, thì mấy năm của chúng ta gọi là cái gì?

- Đúng vậy. Muốn xem tàng thư khố cao đẳng, chỉ có thể trở thành Luyện đan sư, đây là quy định. Nếu như muốn nghiên cứu làm sao lợi dụng đan dược kích hoạt thể chất đặc thù, nên suy nghĩ biện pháp trở thành Luyện đan sư đi!

Âu Dương Thành nói.

Dưới cái nhìn của hắn, muốn nhanh chóng trở thành Luyện đan sư, chỉ có theo sau học tập Luyện đan sư chân chính. Mà hắn là Luyện đan sư tốt nhất trong Thiên Huyền thành, không chọn hắn thì chọn ai?

Đang chờ hắn mở miệng nói muốn theo mình thi mình nên trả lời như thế nào, lại nghe đối phương lên tiếng.

- Nếu... trở thành Luyện đan sư mới có thể xem tàng thư khố cao đẳng, vậy thì làm... làm sao khảo hạch Luyện đan sư?

Trương Huyền suy nghĩ một chút:

- Không được, ta phải khảo hạch một lần thử xem!

- Ừm, quyết định này rất đúng, chỉ cần đi theo ta, ta sẽ dùng hết toàn lực bồi dưỡng ngươi... Hả?

Nói được phân nửa, Âu Dương Thành mới kịp phản ứng, lời nói nghẹn ở cổ họng, hai con mắt sắp rơi xuống, hắn nhìn chằm chằm vào thanh niên trước mặt:

- Ngươi... Ngươi nói cái gì?

Chương 97: Luận đan

- Khảo hạch một lần thử xem?

Không những Âu Dương Thành điên rồi, ngay cả đám người Đỗ Mãn cũng cảm thấy đầu óc choáng váng.

Đại ca, ngươi cho rằng Luyện đan sư là củ cải trắng, là dưa chuột, có thể tùy ý ra chợ mà mua một đống về vậy hả?

Còn dám nói khảo hạch một lần thử xem, đùa ta sao?

Đứng ở vị trí khá cao trong nghề nghiệp thượng cửu lưu đỉnh phong, muốn trở thành thành viên chính thức, ai mà chẳng phải trải qua học tập cực khổ nhiều năm, đánh đổi bằng vất vả người thường khó có thể sánh bằng chứ?

Ngươi thì tốt rồi, phun hẳn ra một câu: thử xem...

Bà cố nhà ngươi!

Ngươi biết nội dung khảo hạch không? Ngươi biết làm cách nào trở thành Luyện đan sư chân chính không?

- Khặc khặc khặc!

Thân thể lảo đảo, cố nén kích động suýt thổ huyết, Âu Dương Thành nghiêm túc nhìn sang:

- Muốn trở thành Luyện đan sư, không phải đơn giản là nhận biết dược liệu, còn cần phối dược, đề dược, luyện dược, ngưng đan, luyện đan, chỉ riêng thủ pháp luyện đan đã nhiều tới mấy ngàn loại... Không phải dễ dàng khảo hạch như vậy!

- Đúng đấy, quá trình luyện đan, nắm giữ hỏa hầu (1) vô cùng trọng yếu, chỉ cần sai lầm ở bất cứ phân đoạn nào, sẽ thất bại toàn bộ. Chỉ có trải qua học tập nghiêm túc, luyện tập chăm chỉ suốt ngày đêm mới có thể thành công, không thể một lần là xong!

Đỗ Mãn cũng giải thích.

- Phức tạp như vậy?

Trương Huyền bất đắc dĩ:

- Không thể hoàn thành trong vòng nửa tháng?

Nửa tháng sau sẽ cử hành thi đấu tân sinh, mục đích hắn tới đây rất đơn giản, chính là tìm đan dược kích hoạt thể chất đặc thù của Viên Đào, Triệu Nhã, giúp tu vi bọn họ tiến nhanh, có thể giành được thắng lợi trong cuộc thi đấu này.

Nhất định phải giải quyết vấn đề này trong thời gian nửa tháng. Nếu không giải quyết được, cho dù trở thành Luyện đan sư cũng chẳng có ý nghĩa gì cả?

Thông qua cuộc trò chuyện với Hoàng Ngữ, hắn đã có mục tiêu của mình, chính là danh sư. Lần này Lục Tầm lão sư khiêu chiến hắn, là nguy hiểm, nhưng cũng là cơ hội. Một khi vượt qua, chẳng khác nào có đủ tư lịch, rất có thể sẽ được danh sư xem trọng!

Giống như Luyện đan sư, muốn trở thành danh sư, nhất định phải trở thành học đồ, đây là bước nhất định phải qua.

Không được danh sư coi trọng, làm sao trở thành học đồ?

- Nửa tháng...

Nghe hắn nói thế, mọi người lại im lặng không nói gì.

Có Luyện đan sư nào không phải làm học đồ nhiều năm mới dám khảo hạch?

Ngươi thì tốt rồi, vừa trở thành học đồ liền muốn khảo hạch Luyện đan sư thử xem... Còn nói chỉ trong vòng nửa tháng, đùa gì thế!

Đặc biệt là Tôn Đào, Chu Hoa Hoa, suýt chút đã cởi giày ném qua.

Đại ca, ngươi không cố tình giả vờ giả vịt có được không?

Trở thành Luyện đan sư còn khó hơn học đồ, ngươi không thấy chúng ta vì trở thành học đồ đã bầm dập mình mẩy như này rồi sao?

Nửa tháng trở thành Luyện đan sư?

Ta thấy ngươi nên nghĩ lại đi...

- Trương Huyền, không nên mơ tưởng xa vời. Hiện tại ngươi chưa tới hai mươi, trước ba mươi tuổi có thể trở thành Luyện đan sư chân chính là đã phá kỷ lục trong Thiên Huyền quốc rồi. Nửa tháng, chuyện ấy tuyệt đối là không thể! Ta khuyên ngươi nên cố gắng học tập từng bước, đi con đường thực tế, đừng nghĩ nhiều như vậy...

Âu Dương Thành tận tình khuyên nhủ.
Tên này tuy có thiên phú, nhưng tâm tính quá nôn nóng, muốn nửa tháng trở thành Luyện đan sư... Nằm mơ đi!

- Được rồi, nếu khó khăn như vậy, ta không khảo hạch, nghĩ cách khác vậy!

Nghe nói phiền phức như vậy, Trương Huyền lắc đầu.

Hắn không có hứng thú quá lớn khi làm Luyện đan sư, hắn nắm giữ Thiên Đạo thần công, chuyện đột phá dễ dàng như ăn cơm uống nước, căn bản không cần dùng đến đan dược, vậy thì trở thành Luyện đan sư thì có ích gì chứ?

Nếu không phải vì Viên Đào, hắn cũng chẳng bước chân tới nơi đây.

Thấy hắn từ bỏ, Âu Dương Thành, Đỗ Mãn còn tưởng rằng hắn ghét phiền phức, không nhịn được khuyên can:

- Trong thiên hạ có rất nhiều nghề nghiệp, Luyện đan sư là một trong những nghề nghiệp cao quý nhất, ngươi nắm giữ thiên phú tốt như vậy, lại chuyên môn học tập tri thức dược vật, không trở thành Luyện đan sư, chẳng phải uổng phí tâm huyết nhiều năm hay sao?

- Tâm huyết nhiều năm ư?

Trương Huyền chớp mắt.Tổng cộng mới có hai canh giờ, lấy đâu ra nhiều năm?

- Ta còn chuyện khác phải làm, nếu khảo hạch Luyện đan sư phức tạp như vậy, lại còn cần luyện chế đan dược, ta khẳng định không thể học được trong thời gian ngắn, hay là bỏ đi!

Không do dự quá nhiều, Trương Huyền lắc đầu.

- Ngươi đừng có gấp, khảo hạch Luyện đan sư, kỳ thực không chỉ mỗi luyện đan, còn có một phương pháp khác!

Âu Dương Thành nhớ tới cái gì đó, đột nhiên nói:

- Trí nhớ của ngươi tốt như vậy, có lẽ thích hợp với phương pháp này!

- Chẳng lẽ ngươi nói...

Đỗ Mãn biến sắc.

- Không sai!

Âu Dương Thành gật gù.

- Nhưng... Ngươi phải nghĩ kỹ hậu quả, một khi thất bại, sự trừng phạt vô cùng nghiêm trọng, thậm chí có khả năng sau này không thể khảo hạch Luyện đan sư...Đỗ Mãn sốt ruột.

- Ta biết, nhưng muốn nhanh chóng trở thành Luyện đan sư, cũng chỉ có biện pháp này, bằng không, luyện đan cần muôn vàn khó khăn, luyện tập lặp đi lặp lại, vô số dược liệu chồng chất, muốn thành công trong thời gian ngắn, nói dễ vậy sao!

Âu Dương Thành nói.

- Nhưng mà...

- Không có nhưng mà, chúng ta chỉ phụ trách nói việc này, lựa chọn như thế nào, tất cả do hắn quyết định!

Âu Dương Thành lắc đầu.

- Rốt cuộc là phương pháp gì?

Thấy hai người tranh luận ồn ào như thế, Trương Huyền nhìn sang.

- Khảo hạch Luyện đan sư có tổng cộng hai phương pháp. Thứ nhất, chính là luyện đan bình thường, chỉ cần có thể luyện chế ra đan dược nhất phẩm, tự nhiên sẽ trở thành Luyện đan sư nhất phẩm! Loại này là chính thống nhất, cũng là phương pháp tiêu chuẩn nhất!

Âu Dương Thành không do dự, mở miệng giải thích.

- Khảo hạch thứ hai, không phải luyện đan, mà là luận đan!

- Luận đan?

Trương Huyền khó hiểu.

Không những hắn, ngay cả mấy người Chu Hoa Hoa, Tôn Đào cũng chưa nghe nói qua, vẻ mặt mê man.

- Không sai, trong thượng cửu lưu có một nghề nghiệp cao quý nhất, đó là danh sư, chắc hẳn các ngươi đã nghe nói qua!

Âu Dương Thành nói.

- Ừm!

Mọi người gật đầu.

Biết ba loại nghề nghiệp thượng, trung, hạ, thì phải biết danh sư.

Đây là nghề nghiệp xếp hạng cao nhất trong thượng cửu lưu, địa vị cao hơn Luyện đan sư không biết bao nhiêu lần.

- Danh sư lợi hại có thể chỉ điểm cho ngươi, không những tu vi, còn có thể là luyện đan, luyện khí, trận pháp!

Âu Dương Thành giải thích:

- Nhưng một người trở thành danh sư cần tốn rất nhiều thời gian, làm sao có tinh lực học tập luyện đan, luyện khí, thậm chí trở thành Luyện đan sư, luyện khí sư?

- Không thể trở thành thành viên trong đó, làm sao chỉ điểm người khác?

- Vì trung hòa tình huống như vậy, liền xuất hiện luận đan, đây là phương thức khảo hạch đặc thù.

- Chẳng hạn những Luyện đan sư như chúng ta, muốn trở thành Luyện đan sư chân chính, nhất định phải phải trải qua rất nhiều thực tiễn, liên tục luyện đan mới có thể thành công. Nhưng danh sư khẳng định không có nhiều thời gian như vậy, hắn chỉ cần thông hiểu tri thức đạo lý luyện đan là được!

- Nói cách khác, hắn không cần thao tác chân chính, chỉ cần có thể nói ra lý luận, tương tự có thể khảo hạch Luyện đan sư thành công!

- Đương nhiên, khảo hạch không dễ như vậy. Cần mười Luyện đan sư chân chính cùng biện luận, tỉ mỉ thảo luận rất nhiều chi tiết luyện đan. Chỉ cần nói sai một chỗ thì không thông qua, sẽ chịu sự trừng phạt rất lớn!

Âu Dương Thành chậm rãi nói về khảo hạch Luyện đan sư bằng phương pháp luận đan.

Chương 98: Ta muốn Luận đan

- Ồ? Còn có phương pháp này?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Luyện chế đan dược nhất phẩm, nếu không có thực tiễn nhiều năm, hắn biết mình không thể thành công. Luận đan thì khác, hắn nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, chỉ cần có đầy đủ thư tịch, đầy đủ tri thức, việc học tập trở nên vô cùng đơn giản!

- Tuy phương pháp này đơn giản, nhưng cho dù là danh sư, bọn họ cũng tình nguyện học luyện đan chứ không muốn thực hiện!

Nhìn thấy hắn hưng phấn, Âu Dương Thành cắt lời, hắn lại lắc đầu.

- Tại sao?

Trương Huyền cảm thấy kỳ quái.

Chỉ cần thông qua lý luận là trở thành Luyện đan sư, vì sao phải học luyện đan? Tiêu tốn nhiều thời gian như vậy?

- Nói thật, bất cứ nghề nghiệp nào, không trải qua thực tiễn thì không thể hiểu rõ. Cho dù có học lý luận nhiều thế nào đi chăng nhưng chưa được thực tiễn chứng minh, không ai có thể bảo đảm nó chính xác! Cả Luyện đan sư cũng không thể, dựa vào tri thức đọc được trên sách mà biện luận với Luyện đan sư chân chính? Ngươi cảm thấy ai sẽ thắng?

Âu Dương Thành nói.

- Chuyện này...

Trương Huyền gật đầu.

Tri thức trên giấy rất nông cạn, việc này cần bản thân phải tự trải qua! Đây là sự thật, cũng là chân lý.

Chỉ học lý luận, không trải qua thực tiễn, làm sao biết sai lầm hay chính xác? Mà chỉ cần một chút sai lầm cũng không thể luyện thành đan dược.

Sai một ly, đi ngàn dặm!

- Sau khi phương pháp luận đan xuất hiện, từ đó đã có không dưới ngàn vị danh sư tham gia tiến hành. Họ đều là những người tài giỏi phi phàm, hiểu rõ tri thức luyện đan hơn bất cứ vị Luyện đan sư chân chính nào. Đáng tiếc... sau khi luận đan, cứ lần lượt thất bại. Hơn một nghìn vị danh sư, người thành công không đủ một bàn tay!

Âu Dương Thành cảm thán.

- Không đủ một bàn tay?

Trương Huyền sợ hết hồn.

Một ngàn người nhưng chỉ có không đến năm người thành công? Xác suất này quá thấp!

- Đúng vậy. Lý luận khác xa thực tiễn, chính vì thế, tuy luận đan là phương pháp khảo hạch Luyện đan sư nhưng không có ai dám sử dụng, dần dần bị người ta quên lãng!

Âu Dương Thành lắc đầu.

Nói thì có vẻ luận đan dễ dàng hơn khảo hạch luyện đan, nhưng trên thực tế lại khó hơn nhiều.

Không trải qua thực tiễn, chỉ có lý luận suông, làm sao có thể thành công?

Nếu có thể nói lý luận không sai điểm nào, điều đó chứng tỏ thực tiễn của hắn cũng không hề kém.

Nếu như vậy, so với luận đan phiền phức, chi bằng khảo hạch luyện đan, như thế có phải đơn giản hơn nhiều không.

- Người khác làm không được... Ta làm được!

Không quan tâm đối phương thở dài, cảm xúc của Trương Huyền dâng trào, đôi mắt càng ngày càng sáng.

Luận đan, nó khó với người khác, lại đơn giản với hắn.

Trương Huyền nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, có thể trực tiếp nhìn ra sai lầm và khuyết điểm. Lý luận đơn thuần không trải qua thực tiễn chứng minh, người khác không biết chính xác hay không, nhưng chỉ cần thư viện chiếu vào, tất cả sẽ rõ ràng!

Dùng nó luận đan với người khác tuyệt đối sẽ không thể phạm sai lầm, hắn khẳng định có thể ung dung qua ải!

- Nếu đã có phương pháp này, ta quyết định dùng luận đan khảo hạch Luyện đan sư!

Nghĩ tới đây, Trương Huyền không do dự quá lâu liền nói thẳng.

- Hả?

Vốn tưởng rằng nói nhiều như vậy sẽ khiến đối phương từ bỏ, nào ngờ hắn càng kiên định. Âu Dương Thành có chút bất lực:

- Ngươi có biết hậu quả khi luận đan thất bại là gì không?

- Hậu quả?- Đúng vậy. Luận đan cần ít nhất mười Luyện đan sư tiến hành bàn luận. Những Luyện đan sư này, đều là người có thân phận địa vị cao quý. Nhiều Luyện đan sư tham gia như vậy, nếu không có một cái giá nào đó để trả, thì ai cũng muốn tiến hành luận đan thử xem sao, vậy bọn họ còn không bị làm mệt chết?

Âu Dương Thành nói:

- Bởi vậy, công hội có quy định, học đồ xin luận đan, thành công thì tốt, một khi thất bại, ít nhất phải bồi thường mười vạn đồng tiền vàng cho mỗi vị Luyện đan sư! Thứ hai, nhận một trăm sát thần côn trừng phạt! Thứ ba, trong vòng mười năm không cho phép khảo hạch Luyện đan sư lần thứ hai!

Trương Huyền líu lưỡi.

Trừng phạt nặng thật đó!

Luận đan cần ít nhất mười vị Luyện đan sư, bồi thường mỗi người mười vạn, nói cách khác chí ít cần một trăm vạn đồng tiền vàng.

Nhiều tiền như vậy, đối với một Luyện đan học đồ, đây là cái giá trên trời trong giá trên trời, chỉ sợ làm cả đời cũng không kiếm ra được!

Sát thần côn, đây là cách gọi của một loại trừng phạt, căn cứ tu vi khác nhau mà phóng thích uy lực khác nhau. Một trăm sát thần côn, cho dù với thực lực của mình, bị đánh xong cũng gần như tàn phế, không thể xuống giường trong một hai tháng.

Hình phạt thứ ba, nhân sinh có bao nhiêu mười năm? Không cho phép khảo hạch trong thời gian mười năm, tương đương rời xa đan dược mười năm, sau đó lại khảo hạch, như vậy há chẳng khác nào nằm mơ.

- Hậu quả rất nghiêm trọng, rất khó vượt qua, thế nên ít ai thử phương pháp này. Theo ta được biết, hơn mười vương quốc liền kề với Thiên Huyền quốc, suốt mấy trăm năm qua chưa từng có dạng khảo hạch này.Trong lời nói của Âu Dương Thành mang theo ý khuyên can:

- Thiên phú của ngươi tốt như vậy, ta thấy nên học tập luyện đan từng bước, không thích hợp luận đan!

- Ta đã quyết định, dự định tiến hành luận đan, kính xin Âu Dương đại sư hỗ trợ sắp xếp!

Trương Huyền quả quyết lắc đầu.

Đùa sao, luận đan là có thể trở thành Luyện đan sư, đương nhiên phải tiến hành.

Nếu không làm vậy, bảo hắn đi học luyện đan, không biết sẽ phí bao nhiêu thời gian.

Thời gian không kịp không nói, còn tiêu hao rất nhiều tinh lực!

- Hỗ trợ sắp xếp? Ngươi muốn.. tiến hành vào lúc này?

Âu Dương đại sư suýt ngã.

Ngươi vừa trở thành học đồ, còn không biết luyện đan là gì, còn muốn luận đan? Thật hay giả?

Xác định không nói đùa?

- Đúng vậy!
Trương Huyền gật đầu.

- Ngươi... biết nội dung luận đan không? Ngươi biết Luyện đan sư sẽ hỏi ngươi cái gì không? Vừa trở thành học đồ, lại chưa học tập có hệ thống, muốn luận đan...

Đỗ Mãn đứng gần đó không nói thành lời.

- Không phải ta được phép đi tới tàng thư khố sơ cấp sao? Những kiến thức chưa biết, ta có thể đến đó xem sao!

Nhìn thấy đối phương hỏi dồn dập như vậy, Trương Huyền giải thích.

- Xem?

Mấy người Đỗ Mãn, Âu Dương Thành suýt khóc.

Đại ca, ngươi còn biết đến đó xem ư!

Ngươi vừa thi đậu học đồ, còn chưa đi tới tàng thư khố, lại muốn tham gia khảo hạch luận đan, ngươi xác định không phải đang nói đùa?

Tàng thư khố chứa mấy chục vạn quyển thư tịch, không mất ba năm năm sẽ không đọc xong. Chân còn chưa bước vào đã muốn luận đan…

Là to gan hay đầu óc có vấn đề?

- Ừm, một lát nữa ta sẽ đi tàng thư khố đọc sách. Yên tâm đi, sẽ không lãng phí thời gian của mấy người đâu. Chuyện luận đan, có khả năng phải làm phiền hai vị rồi!

Trương Huyền nói.

- Một lát nữa đi đọc sách...

Mọi người chóng mặt.

Ngươi dự định lâm trận mới mài gươm?

Sách còn chưa đọc đã muốn luận đan?

Dám làm chuyện không có đầu óc như vậy, tên này làm cách nào thi đậu học đồ?

- Yên tâm đi, ta biết nặng nhẹ, không làm chuyện không nắm chắc, các ngươi cứ sắp xếp đi, ta cũng muốn đi đọc sách!

Trương Huyền nhìn thấy mọi người đứng ngơ ngác, không kìm được nói một câu.

- Biết nặng nhẹ?

- Không làm chuyện không nắm chắc?

Cái đầu ngươi ấy!

Ngươi biết lò luyện đan có hình dạng gì không? Ngươi biết đan dược hình tròn hay hình vuông? Biết Luyện đan sư tinh luyện dược liệu thế nào chứ?

Cái gì cũng không biết, lại muốn khảo hạch Luyện đan sư, còn tiến hành luận đan... Ngươi chắc chắn chứ?

- Được rồi!

Thấy hắn kiên trì, lại không thể khuyên can, Âu Dương Thành và Đỗ Mãn nhìn nhau, hai người lắc đầu:

- Hiện tại ta đi sắp xếp, nhưng triệu tập nhiều Luyện đan sư như vậy cần tiêu tốn một ít thời gian. Chiều ngày mai sẽ tiến hành luận đan! Trong khoảng thời gian này, ngươi tốt nhất nên suy nghĩ kỹ càng, bằng không, một khi bắt đầu sẽ không thể cứu vãn!

- Ta hiểu!

Trương Huyền gật đầu, phất tay áo một cái, vẻ mặt đầy tự tin và chính khí. Đi về phía trước hai bước, đột nhiên xoay đầu lại:

- À, đúng rồi, tàng thư khố sơ đẳng ở đâu?

“...” Âu Dương Thành.

“...” Đỗ Mãn.

“...” Tôn Đào, Chu Hoa Hoa.

Chương 99: Âu Dương Thành ngơ ngác

Nội tâm đám người Âu Dương Thành tan vỡ.

Không biết tàng thư khố sơ đẳng nằm ở nơi nào, lại dám chọn luận đan khó khăn nhất. Bọn họ hoài nghi đầu của tên này liệu có bị cửa kẹp hay không.

Nếu đối phương đã quyết định, hắn không thể khuyên can.

Nói rõ vị trí, nhìn thấy Trương Huyền rời đi, lúc này Đỗ Mãn mới nhìn về phía Âu Dương Thành:

- Có phải hắn quá lỗ mãng hay không?

- Là lỗ mãng, nhưng ngươi có thấy không, hắn rất tự tin!

Âu Dương Thành nói một câu đầy khó tin:

- Không biết hắn lấy tự tin ở đâu ra!

- Có lẽ không biết luận đan đáng sợ cỡ nào?

Nói tới loại phương pháp khảo hạch này, Đỗ Mãn run cầm cập một hồi:

- Tuy ta hiện tại là Luyện đan sư nhất tinh, nhưng bảo ta luận đan, ta cũng khẳng định không thể vượt qua!

Luận đan vô cùng đáng sợ, nó là việc dùng tri thức của một người đi biện luận với mười Luyện đan sư. Dẫu lượng tri thức của một người phong phú cỡ nào, làm sao có khả năng là đối thủ của mười người được chứ?

Hơn nữa, mấu chốt nhất chính là... ngươi chưa từng luyện đan!

Chuyện này giống như người giảng dạy sinh lý và tên đồ tể nói về chuyện giết heo vậy, cho dù lý luận tốt, không trải qua thực tiễn cũng rất khó thành công!

- Chúng ta nói cặn kẽ như vậy, hắn không thể không biết!

Âu Dương Thành lắc đầu một cái:

- Người này thật sự khó hiểu!

- Đúng đấy, vòng khảo hạch đầu tiên không sai chút nào! Vòng khảo hạch thứ hai, không những không sai, ngược lại còn chỉ điểm sai lầm cho chúng ta... Mấu chốt là hắn còn trẻ như vậy, thật không biết tại sao lại có trí nhớ siêu phàm và năng lực suy luận như thế!

Nhớ tới chuyện vừa rồi, Đỗ Mãn cũng phải kinh ngạc.

Biểu hiện của hắn lúc trước quá kinh hãi. Chỉ nói riêng nhận biết về dược liệu, thông hiểu dược vật, e rằng thông hiểu hơn bọn họ một đoạn dài!

Một học đồ còn mạnh hơn cả Luyện đan sư... Điều này nếu không tận mắt nhìn thấy, thật không thể tin được.

- Kỳ thực, muốn biết hắn lấy tự tin từ đâu ra, rất đơn giản, không phải hắn xin đi tàng thư khố đọc sách sao? Chỉ cần phái một người đi theo sau lưng, có lẽ có thể tìm ra một ít manh mối nào đó!

Âu Dương Thành nói.

Dám đi luận đan, khẳng định biết rất nhiều tri thức luyện đan, chỉ cần phái người theo sau lưng, có lẽ sẽ tìm ra một ít manh mối.

- Đúng đấy!

Đỗ Mãn gật đầu, khoát tay:

- Hoa Hoa, ngươi đi tàng thư khố sơ đẳng xem hắn làm gì. Cố gắng đừng để bị phát hiện!

- Rõ!

Chu Hoa Hoa đi ra ngoài.

Thời gian không lâu, vị Luyện đan học đồ này quay về, gương mặt đầy kỳ quái.

- Sao thế? Hắn đang làm gì? Có phải đang xem một ít phương pháp luyện đan hiếm gặp?

Âu Dương Thành vội hỏi.

Luyện đan sư tham dự luận đan nhất định sẽ hỏi rất nhiều vấn đề kỳ lạ, khiến người ta khó trả lời. Muốn thông qua, không chỉ cần lượng tri thức khổng lồ, còn phải hiểu rất nhiều phương pháp kỳ lạ mới được.

- Không phải!

Đầu óc Chu Hoa Hoa đang choáng váng, giống như không tin tưởng vào những gì mình nhìn thấy:- Hắn đang... lật sách!

- Lật sách? Có khả năng đang tìm thư tịch, ngươi nói xem, hắn lật sách gì?

Âu Dương Thành tiếp tục hỏi.

- Thời điểm ta đi sang, hắn đang lật Luyện đan cơ sở trên giá sách. Ta cũng xem qua một ít, là Thủ pháp luyện đan cơ sở, Làm sao tinh luyện dược liệu, Phương pháp bảo lưu dược tính, Làm sao vận dụng lò luyện đan… là các thư tịch như vậy. Bởi vì không muốn hắn phát hiện, ta không dám tới gần!

Chu Hoa Hoa suy nghĩ một chút liền trả lời.

- Thủ pháp luyện đan cơ sở? Làm sao tinh luyện dược liệu?

- Phương pháp bảo lưu dược tính? Làm sao vận dụng lò luyện đan? Chuyện này...

Đỗ Mãn, Âu Dương Thành nhìn nhau, cả hai cùng bối rối.

Đây là thư tịch đơn giản nhất dành cho học đồ đó, hiểu không... Giống như đi bộ hoặc ăn cơm, chỉ cần là Luyện đan học đồ đều bắt buộc phải nắm giữ. Tên tiểu tử này muốn luận đan với người khác, mà giờ mới bắt đầu xem loại sách này?

Có lầm hay không?

Chuyện này giống như muốn luận võ với kiếm khách tuyệt thế đệ nhất thiên hạ, nhưng giờ ngươi mới bắt đầu mua kiếm, học cách dùng kiếm như thế nào vậy...

Thật hay giả đây?

- Ngươi khẳng định hắn xem những sách này?

Không nhịn nổi, Âu Dương Thành hỏi lại.

- Ta cũng không chắc chắn, hắn không phải đang xem, mà là đang lật... Cứ thế mà lật, ta cũng không biết hắn đang làm gì!

Chu Hoa Hoa sắp khóc.

Hắn thật không biết đối phương đang làm gì, giống như người bị bệnh tâm thần, bắt đầu từ giá sách đầu tiên đi tới các nơi tiếp theo, đọc sách không giống đọc sách, tìm sách không giống tìm sách, thật sự không biết hắn đang làm gì.

- Lật sách? Chỉ lật sách?

Âu Dương Thành, Đỗ Mãn chớp mắt.

Tại sao nghe giống như người ta nói chuyện phiếm?- Lật như nào? Ngươi làm mẫu cho chúng ta xem!

Đỗ Mãn nói.

- Được!

Trùng hợp trong phòng cũng có không ít thư tịch, Chu Hoa Hoa đi tới giá sách, tiện tay cầm mấy chục bản, bàn tay lật quyển sách, trang sách vang lên âm thanh ào ào.

- Xong?

Nhìn thấy động tác của hắn, Âu Dương Thành, Đỗ Mãn trố mắt nhìn, không rõ vì sao.

- Đúng thế!

Chu Hoa Hoa gật đầu:

- Hắn làm như vậy, lật xong lại đi tới giá sách khác...

...

Âu Dương Thành, Đỗ Mãn nhìn nhau, cả hai nhận ra sự chấn động trong mắt đối phương.

Những tưởng rằng tên tiểu tử này đi vào tàng thư khố sơ đẳng để xem sách, kết quả lại đi lật sách... Hơn nữa, người ta dù có lật sách nhanh cỡ nào thì chí ít cũng phải quyển sách đó là cái thứ gì đã chứ. Đằng này, hắn thì hay rồi, tốc độ nhanh như con thoi se chỉ.

Đừng nói đọc được nội dung, chỉ sợ còn không biết đó là sách gì...

- Chẳng lẽ... Hắn muốn xem chất liệu sách là gì, dự định đốt?

Phải một lúc thật lâu sau, Đỗ Mãn mới nói được một câu.

Ngoại trừ muốn đốt sách, hắn không thể nghĩ ra đối phương lật sách như vậy có thể làm được gì.

- Không thể nào, tuy tàng thư khố sơ đẳng không liên luỵ đến cơ mật của Luyện đan sư công hội, nhưng không thể tùy tiện đốt được. Hắn thân là học đồ, sẽ không lỗ mãng như thế!

Âu Dương Thành lắc đầu.

Tuy rằng vừa rồi sự giải thích của Đỗ Mãn có phần hoang đường, nhưng hắn thật sự không nghĩ ra lý do tốt hơn, lông mày nhíu chặt vào nhau.

- Vậy ngươi nói rốt cuộc là chuyện gì? Hắn dự định làm gì?

Đỗ Mãn hỏi.

- Ta...

Âu Dương Thành cảm thấy mờ mịt, loại quái thai này, nói thật, bằng này tuổi đầu nhưng hắn chưa từng nghe nói qua, chứ đừng nói là từng gặp.

- Có phải... hắn muốn tìm một quyển sách gì đó? Mà chất liệu cuốn sách đó đặc thù, chỉ có thể dùng ngón tay chạm vào mới biết?

Nhăn trán nghĩ mãi, hắn đưa ra suy luận mới.

- Có thể...

Hai người ngồi trước bàn, cau mày suy nghĩ thật lâu, chết sống cũng không nghĩ ra trong hồ lô Trương Huyền đang bán thuốc gì.

Chỉ nửa ngày ngắn ngủi, rất nhiều lý do đều đã nghĩ, thậm chí nghĩ đủ loại lý do của cả đời để lý giải, kết quả... vẫn không biết đối phương đang làm gì.

Trong thời gian đó, Chu Hoa Hoa lại đi tới tàng thư khố mấy lần, lúc trở về liền báo cáo tình huống của đối phương.

Khi nghe nói hắn không dừng lại, mà vẫn cứ tiếp tục lật sách, thậm chí ngay cả Đan dược là gì, Chủng loại và cách phân biệt đan dược, Luyện đan có cần lô đỉnh hay không... hắn cũng chẳng bỏ qua. Hai người cảm thấy càng ngày càng quái lạ, cảm giác khó hiểu ấy dày vò thật khó chịu...

Lúc này mới phát hiện, các lý do cổ quái còn chưa hết, dường như lại còn nghĩ ra nhiều hơn một ít...

Chương 100: Diêu Hàn nghi hoặc

Thời điểm Trương Huyền đi Luyện đan sư công hội, Triệu Nhã cũng về đến nơi ở.

- Cuối cùng có thể giải quyết!

Nhìn mớ dược liệu được Trương lão sư đưa cho, gương mặt trắng nõn của nàng lộ ra thần thái hưng phấn.

Cảm giác khó chịu này giày vò nàng từ nhỏ đến lớn, đã sớm không chịu nổi, nghe nói có thể giải quyết, nàng không kìm nén được nữa.

- Nghiền dược liệu thành bột phấn, dùng chung với nước...

Đang định tìm đồ vật nghiền nát dược liệu, bỗng nghe thấy có tiếng bước chân vang lên. Viên quản gia Diêu Hàn đang lén lén lút lút đi tới.

- Tiểu thư, lúc… ta rời đi, không ai gây phiền phức cho ngươi chứ?

Hắn đắc tội cháu của Thượng Thần trưởng lão, lại đánh nhau với lão sư khác, vì tránh gây phiền phức nên hắn trực tiếp rời khỏi học viện, giờ nhìn thấy Triệu Nhã tan học mới trở về.

- Gây phiền phức cho ta? Ai gây phiền phức cho ta?

Triệu Nhã nhìn sang Diêu Hàn:

- Ta nói Diêu thúc thúc, ngươi không cần nghi thần nghi quỷ. Trương lão sư thật sự tốt với ta, là lão sư phi thường có bản lĩnh, mong ngươi từ nay về sau đừng gây sự với hắn nữa!

Nàng biết quản gia của phụ thân không tín nhiệm Trương lão sư, không kìm nén được lên tiếng khuyên giải một câu.

- Tốt với ngươi? Hừ, tiểu thư ngươi từ nhỏ lớn lên trong thành, chưa từng nhìn thấy nhân tâm hiểm ác...

Diêu Hàn hừ một tiếng, đang muốn nói hết lời, đột nhiên ánh mắt nhìn thấy mớ dược liệu trong tay Triệu Nhã. Hắn sửng sốt, sau đó lại run rẩy không ngừng.

- Tiểu thư... mớ dược liệu này... ngươi lấy ở đâu vậy?

- Cái này?

Cúi đầu nhìn xuống, Triệu Nhã giơ mớ dược liệu trong tay lên:

- Là Trương lão sư đưa cho ta. Thân thể ta không thoải mái, hắn cho ta vật này, nghiền nát rồi dùng!

- Trương lão sư đưa cho ngươi? Làm sao có thể như thế được? Hắn là một lão sư nghèo...

Diêu Hàn không thể tin nổi.

- Sao thế Diêu thúc thúc, gốc dược liệu này có gì không đúng sao?

Triệu Nhã biết đối phương là người trầm ổn, điệu bộ này khẳng định có lý do của hắn.

- Không phải là không ổn, mà là... quá quý giá! Nếu như ta không nhìn lầm, đây là... Hàn Dương Mẫu thảo!

Diêu Hàn nói.

- Hàn Dương Mẫu thảo?

Triệu Nhã không biết nó là gì.

- Là rễ mẹ của Hàn Dương thảo, dược hiệu gấp mười lần Hàn Dương thảo phổ thông! Hàn Dương thảo không đáng giá, nhưng thứ này vô cùng quý giá và quý hiếm. Trước đây ta theo thành chủ sang vương quốc khác du ngoạn, đã từng gặp một lần. Một gốc giá trị không dưới mười vạn đồng tiền vàng!

Nghe thấy đáng giá như thế, Triệu Nhã sợ hết hồn, mặt biến sắc:

- Diêu thúc thúc, có phải ngươi… nhìn lầm?

- Không lầm! Thứ này tuyệt đối là Hàn Dương Mẫu thảo! Đây là dược liệu đắt tiền nhất ta từng thấy, cũng có ấn tượng sâu sắc nhất, làm sao có khả năng nhớ lầm!

Diêu Hàn quan sát cẩn thận, lập tức xác nhận.

- Hàn Dương Mẫu thảo? Mười vạn đồng tiền vàng?

Toàn thân Triệu Nhã rúng động.

- Ngươi nói... Đây là Trương Huyền... Trương lão sư đưa cho ngươi?

Diêu Hàn không thể tin nổi, trong lời nói cũng đổi Trương Huyền thành Trương lão sư.
Hắn không phải lão sư kém nhất trong học viện sao? Không phải tiền lương thấp nhất, không có tiền sao?

Tiện tay đi tặng dược liệu trân quý như thế...

- Đúng vậy!

Triệu Nhã gật đầu.

Lúc trước khi Trương lão sư đưa cho nàng, là tiện tay giống như đưa một thứ không đáng giá. Cũng không có đóng gói, nên nàng vẫn cho rằng nó không đáng giá lắm... Mười vạn đồng tiền vàng! Đủ mua một căn nhà trong vương thành.

Hơn nữa không phải là căn nhà nhỏ.

Người khác tặng đồ đều gióng trống khua chiêng, hận không thể khiến cho tất cả mọi người biết thứ này trân quý cỡ nào, đằng này Trương lão sư làm ngược lại, sáng tạo công pháp cho riêng mình, tặng dược liệu trân quý như thế nhưng không kể công chút nào, vẻ mặt lộ rõ vẻ không để ý nhiều lắm. Nếu không phải Diêu thúc thúc nhận ra, sợ rằng mình vẫn cho rằng nó là thứ không đáng tiền...

Nghĩ tới đây, nội tâm Triệu Nhã sinh ra cảm động không tên, hốc mắt ửng đỏ.

- Không thể nhận thứ này, quá quý giá!

Thân thể mềm mại khẽ rung động. Triệu Nhã đứng dậy, ánh mắt tỏ rõ sự kiên định.

Tuy rằng nàng rất hi vọng giải quyết vấn đề của cơ thể mình, nhưng nàng là học viên, không thể báo đáp. Nếu cứ tùy tiện cầm thứ này, nàng không làm được!

Từ xưa đến nay đều là học viên tặng quà cho lão sư, Trương lão sư lại trả giá vì bọn họ nhiều như vậy. Không biết thì thôi, giờ biết rồi, nếu cứ thản nhiên tiếp nhận, nàng không còn là người nữa rồi!

- Diêu thúc thúc, trên người ngươi có bao nhiêu kim phiếu?

Xoay người nhìn sang.

- Chỉ có hai vạn!

Diêu Hàn lôi mớ kim phiếu trong người ra xem.

Cho dù hắn là quản gia của Bạch Ngọc thành, nhưng lần này tiễn tiểu thư đi học, trên người không mang quá nhiều tiền.

- Đưa tất cả cho ta!

Cầm tiền, Triệu Nhã không do dự bước nhanh ra ngoài.

Diêu Hàn không yên lòng, theo sát phía sau.

Cả hai nhanh chóng đi tới lớp học, lúc này không có bóng người.Ký túc xá của Trương Huyền cũng không có ai.

Nhìn dáng vẻ vội vàng của tiểu thư, Diêu Hàn cũng không biết phải làm sao. Vận dụng một chút quan hệ, hắn nhanh chóng biết được Trương lão sư đi tới Luyện đan sư công hội.

Lúc Trương Huyền rời đi không che giấu hành tung của mình. Là một quản gia của phủ thành chủ, hắn vẫn có thể dựa vào mối quan hệ của mình mà hỏi thăm tin tức.

- Luyện đan sư công hội? Lẽ nào gốc dược liệu này... Trương lão sư mua từ nơi đó?

Triệu Nhã xiết chặt nắm tay, ánh mắt do dự một lát, rồi cắn răng nói:

- Diêu thúc thúc, đi, chúng ta đi tìm Trương lão sư!

Không đưa tiền cho đối phương, nàng sẽ ngại nhận gốc dược liệu này.

Người ta đối đãi với nàng như nào, nàng cũng phải đối đãi với người ta như thế!

Gốc dược liệu này trân quý như thế, đã biết giá trị, giờ không nói một câu và vẫn âm thầm sử dụng, Triệu Nhã làm sao có thể làm được?

Cả hai nhanh chóng đi tới Luyện đan sư công hội.

Đến nơi đó, có muốn hỏi thăm về một ai đó cũng dễ dàng hơn. Chỉ một lát, hai người đã đến được chỗ Văn Tuyết lúc này vẫn còn đang tức giận.

- Ngươi nói... Trương lão sư, đang khảo hạch Luyện đan học đồ?

- Trương lão sư? Ngươi nói công tử bột kia... Trương Huyền là lão sư?

Văn Tuyết nghi hoặc một lúc, lại gật đầu:

- Ừm, hắn đang khảo hạch Luyện đan học đồ!

- Luyện đan sư học đồ?

Triệu Nhã và Diêu Hàn nhìn nhau.

Đặc biệt là Diêu Hàn, vẻ mặt không dám tin tưởng.

- Luyện đan sư học đồ, cần đọc thuộc lòng dược tính, dược lý. Chỉ riêng dược liệu đã nhiều hơn mười vạn, nếu không nghiên cứu, học tập vài năm, chắc chắn không thể vượt qua...

Đối với nghề nghiệp Luyện đan sư, Triệu Nhã không biết nhiều, nhưng Diêu Hàn là quản gia Bạch Ngọc thành, biết rất rõ ràng, biết trình độ khó dễ khi khảo hạch học đồ.

Một lão sư rác rưởi, có thể khảo hạch học đồ?

- Chắc chắn không thể vượt qua... Ta biết khảo hạch này rất khó...

Diêu Hàn không nhịn được hỏi.

- Không vượt qua? Lúc nãy ta cũng nghĩ như vậy!

Nhớ tới chuyện vừa rồi, Văn Tuyết vẫn cảm thấy khó tin. Nàng cắn môi, khẽ nói:

- Khảo hạch học đồ cần trải qua ba vòng. Vòng thứ nhất là bài thi, hắn không những thông qua, còn đạt điểm tuyệt đối. Giờ đang tiến hành vòng khảo hạch thứ hai!

- Điểm tuyệt đối?

Diêu Hàn lảo đảo suýt ngã.

Khảo hạch hạng mục đầu tiên là đặc tính dược liệu. Vô số người bị trượt ở vòng này, không thể thông qua. Vốn cho rằng hắn là lão sư rác rưởi, thế mà lại thông qua một cách dễ dàng, còn đạt điểm tuyệt đối...

Tiện tay tặng người một gốc dược liệu giá trị mười vạn đồng tiền vàng, tiểu thư nhà mình cam tâm tình nguyện làm học viên của hắn, đạt điểm tuyệt đối vòng thứ nhất trong khảo hạch Luyện đan học đồ...

Hắn thực sự rác rưởi như lời đồn?

Lần đầu tiên Diêu Hàn hoài nghi lời đồn bên ngoài

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau