THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 956 - Chương 960

Chương 956: Cho ngươi một lần cơ hội (2)

- Điều này... Được rồi!

Thấy thái độ của nàng kiên quyết, hoàn toàn không có chút đường sống quay về, Khang đường chủ biết nói nhiều hơn nữa khẳng định cũng vô dụng, không thể làm gì khác hơn là cười gượng lắc đầu, lại nhìn qua:

- Không biết sát hạch thế nào, ta cũng tiện để cho bọn họ chuẩn bị một chút!

- Rất đơn giản. Chỉ cần có thể ở trong phòng băng hỏa của ta thành công đi ra, xem như thông qua!

Ngô cung chủ thản nhiên nói.

- Phòng băng hỏa?

Khang đường chủ nhướng mày. Hình như ngay cả hắn cũng không rõ lắm.

- Phòng băng hỏa, là thứ thử thách đặc biệt của Băng Nguyên cung ta, giống như đá vấn tâm, nhỏ vào máu tươi, tinh thần sẽ phải chịu băng hỏa dày vò. Có thể chịu được, đồng thời ở trong một canh giờ, tìm được lối ra rời khỏi đó, xem như thông qua! Không ra được, mất đi tư cách!

Ngô cung chủ giải thích.

Mọi người gật đầu.

Vốn tưởng rằng là dạng sát hạch gì. Không nghĩ tới là rèn luyện trên tinh thần.

Loại sát hạch này và lực ý chí có liên quan đến, ngược lại cùng tu vi quan hệ không lớn.

- Trong ba người tuyển chọn ra hai người. Để cho ai tham gia, vẫn hi vọng mau chóng làm ra lựa chọn!

Giải thích xong, Ngô cung chủ tiếp tục nói.

- Không cần lựa chọn, Nhược Hoan, ngươi cũng đừng tham gia nữa!

Khang đường chủ quay đầu lại phân phó.

- Vâng...

Gương mặt Nhược Hoan công tử giống như trái mướp đắng.

Tuy rằng không cam lòng, nhưng lão sư đưa ra quyết định, hắn không thể làm gì khác hơn là gật đầu đáp ứng.

Làm danh sư tôn sư trọng đạo đứng hàng đầu. Mệnh lệnh của lão sư, không thể vi phạm.

Hắn đang đầy chán nản, cảm thấy mất đi một lần cơ hội, liền nghe được giọng nói hờ hững của Trương sư cách đó không xa vang lên:

- Tạm thời không vội!

Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn về phía nữ tử trước mắt:

- Ngô cung chủ, chúng ta muốn ba người đều tham gia sát hạch, không biết có yêu cầu gì? Nghe được hắn nói chen vào, Ngô cung chủ nhướng mày, lộ ra vẻ không vui:

- Khang đường chủ, đây là hậu bối ngươi dẫn đến? Trưởng bối nói, từ lúc nào đến lượt một vãn bối nói xen vào!

- Trương sư...

Cũng không nghĩ tới hắn lại đột nhiên nói chuyện, Khang đường chủ không nhịn được nhìn lại, đầy sốt ruột.

Tuy rằng chỉ có hai danh ngạch, dù sao cũng có cơ hội. Một khi chọc giận đối phương, cơ hội này cũng sẽ không có.

Hắn ở liên minh vạn quốc địa vị rất cao. Nhưng đối mặt với Băng Nguyên cung toàn bộ Huyễn Vũ đế quốc chỉ có một, đường đường là cường giả Hóa Phàm ngũ trọng, một đường chủ phân bộ, lại có vẻ bé nhỏ không đáng kể.

- Người thành đạt làm sư, tuổi còn nhỏ, không nhất định chính là vãn bối. Tuổi tác lớn, cũng có thể là sống uổng hồi lâu, lãng phí tuổi xuân phơi phới... Như vậy đi, Ngô cung chủ, ta cho ngươi một lần cơ hội... Tự mình ra tay giúp ngươi chỉ điểm một lần, để đổi lấy một danh ngạch sát hạch, như thế nào?

Không để ý tới sự khẩn trương của Khang đường chủ, Trương Huyền hờ hững nhìn qua.

- A?

Trước mắt tối sầm, Khang đường chủ, Nhược Hoan công tử đồng thời thoáng lảo đảo một cái, cũng thiếu chút nữa thì nôn ra máu.

Trên đường đến đây đã nói, không nên nói chuyện lung tung. Ngô cung chủ không dễ ở chung...

Không thấy được ngay cả bản thân đường chủ cũng vẫn thận trọng sao?

Ngươi chỉ điểm nàng một lần, còn tính là cho nàng cơ hội... Ta ngất. Trước đó không nói ngươi vừa sát hạch trở thành danh sư tứ tinh, cho dù Khang đường chủ tứ tinh đỉnh phong cũng không có tư cách này!
Dù sao đối phương lại là cường giả Hóa Phàm ngũ trọng chân chính. Bất kể tu vi hay kiến thức đều vượt qua mọi người. Ngươi, một kẻ vừa đột phá nhị trọng, nói như vậy... thật sự không sợ bị đánh chết sao?

- Chỉ điểm cho ta?

Quả nhiên, nghe nói như thế, lông mày Ngô cung chủ trầm xuống, một khí tức cường đại từ trên người phát ra, khiến cho người ta khiếp sợ tới cực độ:

- Ngươi muốn chỉ điểm ta? Còn tính là cho ta cơ hội?

- Không sai, cơ hội chỉ có một lần, ngàn vạn lần nên nắm chặt. Nếu không, sau này, muốn bảo ta chỉ điểm, cũng không có!

Không để ý tới khí tức trên người đối phương tăng lên, Trương Huyền lắc đầu.

- Triệu Nhã, nàng nhanh khuyên nhủ...

Thấy vị Trương sư này càng nói càng thái quá, khóe miệng Nhược Hoan công tử co giật, không nhịn được truyền âm cho Triệu Nhã ở bên cạnh.

Hắn biết Trương sư vô cùng coi trọng người học sinh này. Nàng nói, có lẽ có thể đưa đến tác dụng.

- Được!

Triệu Nhã gật đầu, đi lên phía trước:

- Ngô cung chủ, lão sư nhà chúng ta nói rất đúng. Đây là một lần cơ hội. Nàng ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ. Nếu không, nhất định sẽ hối hận!

- Ta ngất...

Nhược Hoan công tử thiếu chút nữa thì phun ra một ngụm máu tươi.

Đại tỷ, ta là bảo nàng khuyên can lão sư của nàng, bảo hắn không nên nói bậy... Mặt nàng nghiêm túc như vậy khuyên ngô cung chủ có ý gì?

Còn ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ, nhất định sẽ hối hận...

Nàng đối với lão sư của nàng cũng không tránh khỏi quá tin tưởng đi!

Danh sư Hóa Phàm nhị trọng nói một cường giả Hóa Phàm ngũ trọng như vậy, vẫn nói chắc chắn, hoàn toàn không có chút đỏ mặt và xấu hổ...

Hai sư đồ các ngươi, không nên tự tin như vậy đi?

- Nàng...

Ngô cung chủ cũng tức sắp nổ tung, vung ống tay áo:

- Khang đường chủ, vẫn mong ngươi dẫn người đi. Băng Nguyên cung ta không chào đón loại người lỗ mãng kiêu căng!

Chương 957: Nam không ra nam nữ không ra nữ (1)

- Ngô cung chủ, Trương sư hắn không phải là hạng người lỗ mãng...

Không nghĩ tới vị Trương sư này chỉ nói một câu, khiến cho Ngô cung chủ luôn luôn trầm ổn, vui buồn không lộ ra, lại tức giận tới mức đuổi người, khóe miệng Khang đường chủ giật loạn. Hắn cũng cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

Vì hai danh ngạch này, hắn không biết đã phải cố gắng bao nhiêu. Vị này thì hay rồi. Chỉ một câu nói đã đắc tội người ta...

- Tiễn khách!

Không để ý tới lời giải thích của hắn, Ngô cung chủ quát lớn một tiếng.

Ầm!

Nghe được âm thanh này, mấy người nữ tử mặc y phục màu trắng vừa đưa bọn họ tới, liền tiến tới trước mặt, vẻ mặt không vui:

- Mấy vị, xin mời!

- Ngô cung chủ...

Khang đường chủ còn muốn nói thêm vài câu, đã bị Trương Huyền cắt ngang:

- Được rồi, Khang đường chủ, cần gì để ý tới kẻ nam không ra nam nữ không ra nữ này. Bảo chúng ta đi, chúng ta trực tiếp rời đi là được.

Két!

Dưới chân Nhược Hoan công tử thoáng trượt một cái, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Khang đường chủ cũng lập tức hóa đá, cứng đờ tại chỗ.

Vị Ngô cung chủ trước mắt này, hắn đã quen biết từ nhiều năm trước, mỹ lệ, trang nhã. Nữ nhân nhìn thấy nàng cũng sẽ tự cảm thấy xấu hổ... Đối với nhân vật như vậy, Trương sư tự nhiên trực tiếp nói là nam không ra nam nữ không ra nữ...

Cho dù nàng không đồng ý cho thêm một danh ngạch, hai người cũng đã không tệ lắm. Cho dù... bị đuổi ra ngoài, cũng coi như an toàn rời đi, không xé rách da mặt.

Cái này thì hay rồi. Trực tiếp mắng chửi người, vị cường giả Hóa Phàm ngũ trọng này không nổi giận, lập tức đánh chết ngươi mới là lạ...

Thân thể hắn thoáng động, chân khí trong cơ thể vận chuyển, chắn ở trước mặt Trương Huyền. Chỉ cần đối phương nổi giận, cho dù phải liều mạng trọng thương, hắn cũng muốn đưa người đi ra.

- Ngươi nói cái gì?

Quả nhiên, sắc mặt Ngô cung chủ thâm trầm như sắt, lúc trước dĩ nhiên bị lửa giận thiêu đốt, ánh mắt hình như muốn xé nát người.

- Ta nói cái gì, ngươi chẳng lẽ không rõ ràng? Còn muốn ta nói thẳng ra?

Trương Huyền cũng không lo lắng, ánh mắt thản nhiên:

- Nếu như ta không nhìn nhầm, lông ở một vài nơi của ngươi, chắc hẳn là mọc rất nhanh, cũng rất dài!

- Phụt!
Mắt tối sầm, Nhược Hoan công tử thật sự nhịn không được, thiếu chút nữa một hơi không thở ra được, chết ngay tại chỗ.

Cái gì!

Đại ca, ngươi đây là cố ý?

Mắng người ta nam không ra nam nữ không ra nữ, lại đủ vô sỉ. Lần này tự nhiên lại quan tâm tới lông người ta... Lông người ta lại dài, đã có quần áo chống đỡ, ăn thua gì tới ngươi!

Ở trước mặt mọi người nói ra như vậy, không phải đùa giỡn lưu manh thì là làm gì?

Lại nói, cho dù lông dài... Ngươi làm thế nào nhìn ra được?

Năng lực quan sát của danh sư... đều bị ngươi dùng làm gì vậy...

Khang đường chủ không khác gì người học sinh này của hắn, cũng cảm thấy thiên lôi cuồn cuộn đánh xuống một hồi. Chân khí hắn thật vất vả mới tập trung lại, thiếu chút nữa thì không giữ được, tu vi bị phá hủy.

Hắn lại là đường chủ Danh Sư Đường, một trong những cường giả Vạn Quốc Thành địa vị tôn quý nhất, sư đạo tôn nghiêm, nói năng thận trọng... Kết quả chạy đến nơi đây, cùng người này đùa giỡn lưu manh, khiêu khích cung chủ Băng Nguyên cung người ta...

Trong lúc nhất thời, khuôn mặt hắn rầu rĩ vặn vẹo, tâm tư muốn chết cũng có.

Chỉ có điều, vị Trương sư này dù sao cũng là do hắn dẫn đến, một phần của Danh Sư Đường. Cho dù thất lễ nữa, hắn cũng không có khả năng buông tha.

Hắn cắn răng một cái, đang định nhận lửa giận giống như bão tố của đối phương. Nhưng hắn lại nhìn thấy Ngô cung chủ vừa rồi còn lửa giận thiêu đốt, hận không thể giết người, lúc này sắc mặt trắng bệch nhìn qua:

- Ngươi, làm sao ngươi biết được?

- A?
Chân khí lại va chạm, thân thể Khang đường chủ mềm nhũn.

Nói đúng?

Mắng nàng là nam không ra nam nữ không ra nữ, còn nói lông nàng dài... nàng không những không có tức giận, còn thừa nhận?

Là ta nghe nhầm, hay Ngô cung chủ điên rồi?

- Rất đơn giản, thân thể âm hàn, rất nhiều huyệt đạo lại để lộ ra dương khí. Giơ tay nhấc chân là xử nữ nhu nhược, trong lời nói lại trung khí mười phần.

Hình như sớm biết rằng nàng sẽ thừa nhận, thần sắc Trương Huyền vẫn giống như bình thường:

- Nếu như ta không nhìn nhầm, ngươi chắc hẳn là âm dương tương khắc, không có cách nào điều hòa! Nguyên nhân chính là như vậy, mới có thể mọc ra chòm râu của nam nhân, lỗ chân lông trên da tăng lớn, lông thành dài ra!

- Điều này...

Thân thể Ngô cung chủ chấn động.

Đối phương nói không sai. Trong cơ thể nàng quả thật âm dương tương khắc, không có cách nào điều hòa. Nhất là hai năm gần đây, tự nhiên mọc ra chòm râu chỉ nam nhân mới có!

Nếu không phải mỗi ngày đều cạo, luôn luôn duy trì uy nghiêm, chỉ sợ sớm đã bị những người khác biết, cười nhạo mà chết.

Vốn tưởng rằng, chỉ là không trung hoà được âm dương trong cơ thể, chỉ cần cố gắng tu luyện lại có thể giải quyết. Ai biết... dựa theo thời gian trôi qua, loại tình huống này càng lúc cũng nặng thêm. Thậm chí tóc gáy trên thân thể, cũng bắt đầu có biến hóa lớn.

Chuyện này, dính dáng tới bí mật của nữ tử, nàng xấu hổ nói với người khác, lại không dám tìm người khác khám cho. Không nghĩ tới lại bị người trước mắt này, vừa mở miệng liền nói ra.

Hắn... làm sao nhìn ra được?

- Ngươi nói lông là... chỉ râu mép?

Ngô cung chủ kinh ngạc, thân thể run rẩy. Khang đường chủ, Nhược Hoan công tử lại há hốc miệng, đồng thời lau mồ hôi trên đầu một cái, vẻ mặt xấu hổ.

Vừa rồi, mới nghe được lông dài ra, lại tự nhiên mà nghĩ sai. Bọn họ làm sao có thể nghĩ đến nữ nhân cũng sẽ mọc râu mép.

- Ngươi bị kiếm khí nóng rực gây thương tích, cảm thấy tu luyện Đại Lăng Hoa Công sắc bén vô cùng, nữ tử không phát huy ra uy lực lớn nhất... Vì vậy sửa lại, tu luyện công pháp thuộc tính âm. Kết quả, không điều hòa được lực lượng trong cơ thể, cuối cùng biến thành như vậy. Nếu như không thể đúng lúc khơi thông, bây giờ còn có thể sử dụng man lực áp chế, không bị người ngoài phát hiện. Ba năm sau, sợ rằng lại khó che giấu nữa.

Trương Huyền nói.

Đối phương không thi triển võ kỹ, không thể sử dụng Thiên Đạo Đồ Thư Quán, hắn không có cách nào biết được kỹ lưỡng hơn. Chỉ có điều, mắt Minh Lý quan sát rất kỹ. Vị Ngô cung chủ này, mỗi ngày cạo râu, giấu giếm mọi người, nhưng không giấu giếm được ánh mắt hắn.

Nhìn ra âm dương mất cân đối, kết hợp với vấn đề Khang đường chủ trước đó đã từng hỏi, hắn suy đoán ra nguyên nhân căn bệnh, không khó.

Đại Lăng Hoa Công, chú ý chính là sắc bén, một tiếng khí hưng, hai tiếng suy, ba tiếng kết thúc, thuộc về thuộc tính dương, công pháp mạnh mẽ đến cực điểm. Trước đây thời điểm nhìn thấy vấn đề này, tưởng là một nam tử, hắn không lưu tâm.

Chương 958: Nam không ra nam nữ không ra nữ (2)

Khi biết người tu luyện là Ngô cung chủ, hắn đã cảm thấy kỳ quái. Lúc này lại nhìn thấy đối phương xảy ra vấn đề, làm sao còn không rõ.

Tất nhiên là sau khi tu luyện Đại Lăng Hoa Công, lại tu luyện pháp quyết thuộc tính âm, lúc này mới đưa đến lực lượng tương khắc, không có cách nào trung hoà.

Mà giải quyết biện pháp tốt nhất, chính là phá hủy căn cơ, bắt đầu trở lại... Nhưng đường đường là cung chủ, người mạnh nhất của Băng Nguyên cung, làm sao có thể bỏ được làm như vậy?

Vừa mới bắt đầu còn có thể áp chế. Dựa theo thời gian chậm rãi trôi qua, tần suất nhiều lần càng lúc càng nhiều. Còn muốn khống chế, đã không thể nào.

Về phần vì sao đường đường là nữ tử, phải tu luyện công pháp nam tử mạnh mẽ, hắn cũng không biết được rõ ràng. Chỉ có điều, có khả năng liên quan tới đầm Âm Dương.

Thật giống như nữ tử y phục màu đỏ nhìn thấy trước đó, tu luyện chính là pháp quyết thuộc tính hỏa, thuộc tính dương.

Nghe đến mấy cái phân tích và lời nói này, đám người Khang đường chủ cảm thấy có phần giống nửa đêm nói chuyện phương tây. Sắc mặt Ngô cung chủ lại trong nháy mắt trắng bệch.

Đối phương nói hoàn toàn không sai.

Trước đây, sau khi tu luyện Đại Lăng Hoa Công, bản thân bị trọng thương. Tuy rằng được Khang đường chủ cứu chữa, nhưng cũng tản hết tu vi, vì vậy liền sửa thành tu luyện pháp quyết nữ tính âm nhu, dùng để đột phá, đồng thời hóa giải kiếm khí nóng rực bắt được trong cơ thể. (Phương pháp giải quyết tản hết tu vi, kỹ càng tỉ mỉ có thể thấy được ba vấn đề của Khang đường chủ.)

Bởi vì tu luyện qua một lần, tốc độ tiến bộ cực nhanh, rất nhanh thành công, hoàn toàn tản hết kiếm khí, thương thế khôi phục.

Nhưng... cũng bởi vậy, lưu lại bệnh căn, xuất hiện cục diện hôm nay.

- Xin hỏi... có thể có phương pháp giải quyết hay không?

Biết đối phương liếc mắt nhìn ra, có lẽ có thể giải quyết, Ngô cung chủ không nhịn được nhìn qua.

- Phương pháp giải quyết là có. Trực tiếp nhất, chính là tản hết tu vi, tiêu hao hết lực lượng, thành một người bình thường!

Trương Huyền nói.

- Thành là người bình thường... Không được, tuổi thọ của ta đã vượt quá một trăm. Một khi tản hết tu vi, nhất định sẽ trực tiếp già yếu dẫn đến tử vong...

Ngô cung chủ vội hỏi.

Phương pháp này, nàng không phải chưa từng nghĩ tới.

Nhưng hiện tại tuổi tác nàng đã vượt quá cửa ải lớn một trăm của người bình thường. Nếu như không có tu vi duy trì, tất nhiên lập tức già yếu. Không cần tới ba ngày, sẽ thân chết đạo tiêu.

Thực sự như vậy, cho dù giải quyết được vấn đề khó khăn, thì có ích lợi gì?

Còn không bằng giống như bây giờ kéo dài hơi tàn sống sót.

Trương Huyền gật đầu.

Lời đối phương nói thật ra là lời nói thật.

Tuổi thọ của Hóa Phàm cảnh, là dựa vào tu vi duy trì. Không có tu vi, vượt quá một trăm tuổi, làm sao có thể còn tiếp tục sống sót.

- Có thể còn có biện pháp khác hay không? Ngô cung chủ lại nhìn qua.

- Cái này... Như vậy đi, nàng đánh một bộ quyền cho ta xem, ta có thể giúp ngươi chỉ điểm một lần, giúp ngươi giải quyết tai hoạ ngầm... Chỉ có điều có thể giải quyết hay không, lại không nhất định.

Trương Huyền khoát tay áo.

Hắn tuy rằng có thể đoán ra chỗ có vấn đề của đối phương, nhưng không có Thiên Đạo Đồ Thư Quán phân tích nguyên nhân, điều tra rõ chỗ thiếu hụt, giải quyết như thế nào hắn vẫn không rõ lắm.

Đương nhiên, cuối cùng có thể giải quyết hay không, hắn cũng không dám bảo đảm, không dám nói lời quá vẹn toàn.

- Được, không quan tâm Trương sư có thể giúp ta giải quyết hay không, ta đều sẽ cho ba người các ngươi danh ngạch sát hạch!

Có chút do dự, Ngô cung chủ gật đầu.

Nàng bị loại trạng thái nam không ra nam nữ không ra nữ này hành hạ, đã sắp phát điên rồi.

Nếu như vị trước mắt này có thể giải quyết, đừng nói một danh ngạch sát hạch, cho dù bỏ ra cái giá lớn hơn nữa, nàng cũng sẽ không do dự.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

Sở dĩ nói nhiều như vậy, chính là vì danh ngạch. Nếu đối phương đáp ứng, tự nhiên cũng phải dùng hết toàn lực giúp nàng trị liệu.

- Vậy... là được?

Thấy Ngô cung chủ mới vừa rồi còn giương cung bạt kiếm, bất cứ lúc nào cũng muốn giết người, nói qua mấy câu, không chỉ lửa giận tiêu hết, còn đáp ứng đưa cho danh ngạch, Khang đường chủ trợn mắt há hốc mồm. Cái này cũng thật lợi hại!

Cho dù tận mắt nhìn thấy, hắn cũng cảm thấy khó có thể tin nổi.

Nhược Hoan công tử càng kinh ngạc có chút phát điên.

Ban đầu, bởi vì đối phương, tuyển chọn thi đấu bại, vẫn cảm thấy là mình vận khí kém, chỉ cần cố gắng tu luyện, học tập cho giỏi, hai tháng sau, chưa chắc không thể có cục diện hòa nhau, một lần nữa lấy lại được danh hiệu đệ nhất thiên tài liên minh vạn quốc vào tay.

Trải qua chuyện này, hắn mới biết được... Đối phương bất kể năng lực quan sát, hay là nắm chắc đối với chi tiết, hắn đều không thể so sánh!

Thậm chí... Ngay cả lão sư của mình, có khả năng cũng có chút không bằng.

Người này... thực sự là một danh sư tứ tinh vừa thông qua sát hạch sao?

- Bắt đầu đi!

Không biết suy nghĩ trong lòng hắn, đôi mắt Trương Huyền nhìn Ngô cung chủ phía trước khoát tay áo.

- Được!

Ngô cung chủ gật đầu, cánh tay chấn động. Một bộ võ kỹ từ lòng bàn tay thi triển ra.

Trương Huyền lại giả vờ quan sát, mở ra quyển sách trong đầu, quan sát mấu chốt và vấn đề cụ thể.

Vù!

Rất nhanh, Ngô cung chủ dừng lại nhìn qua:

- Tình hình này của ta... có thể còn có phương pháp cứu chữa khác hay không?

Nàng mở miệng hỏi, hơi thở không nhịn được có chút gấp gáp.

Nếu như không có cách nào giải quyết, vậy không biết ngày tháng sau này, sẽ làm thế nào tiếp tục chịu đựng nữa.

- Cái này... có thể giải quyết!

Thở ra một hơi, Trương Huyền không trực tiếp trả lời, mà ánh mắt cổ quái nhìn qua:

- Nàng thấy nhân phẩm của Khang đường chủ chúng ta thế nào?

- A?

Ngô cung chủ sững sờ ở tại chỗ.

Chương 959: Trương Huyền làm mai (1)

Bảo ngươi trị liệu giúp ta, hỏi ta về Khang đường chủ làm gì?

Ngô cung chủ nghi hoặc hỏi: “Ta và đường chủ nhiều năm trước đã quen biết, cũng coi như là quen thuộc.”

Khang Cảm ở bên cạnh cũng đầu đầy sương mù, không rõ rốt cuộc vị Trương sư này đang suy nghĩ cái gì.

“Quen thuộc thì đơn giản rồi!”

Trương Huyền mỉm cười, chậm rãi nói: “Đường chủ chúng ta quang minh chính trực, nhiệt tình vì lợi ích chung, còn có chức nghiệp Danh sư, tiền đồ vô lượng, mấu chốt nhất chính là... Dáng dấp cũng rất tốt...”

Nghe hắn càng nói càng nhiều, sương mù trong đầu Ngô cung chủ cũng càng ngày càng nhiều, vẻ mặt không rõ ràng cho lắm: “Khang đường chủ là người không tệ, vì toàn bộ Danh sư đường mà không tiếc đánh đổi rất lớn để đổi lấy danh ngạch đi vào Âm Dương đầm... Chỉ là, những chuyện này có quan hệ tới việc giúp ta trị liệu xung đột Âm Dương hay sao?”

“Đương nhiên có quan hệ!”

Trương Huyền lạnh nhạt nhìn qua: “Không bằng... Hai ngươi kết hôn đi!”

Phốc!

Khang đường chủ ở bên cạnh bị nước bọt sặc một cái, thiếu chút nữa đã ngất đi, Nhược Hoan công tử cũng trợn to mắt.

Không phải ngươi đi chữa bệnh ư? Nhìn thế nào cũng thấy giống như là làm mai vậy?

Giới thiệu cho Khang đường chủ và Ngô cung chủ kết hôn... Ngươi quả thực là người có can đảm...

“Kết hôn?”

Thân thể Ngô cung chủ cũng nhoáng một cái, trước mắt biến thành màu đen. Nàng chỉ cho cái tên này chữa bệnh cho mình, làm sao trong nháy mắt đã nói chuyện cưới gả vậy chứ?

Muốn ta gả cho vị Khang đường chủ này? Cái quỷ gì vậy?

“Không sai, ngươi thân là nữ tử, tu luyện công pháp cương mãnh, không có vấn đề gì. Nhưng mà sai là sai ở chỗ nửa đường thay đổi pháp quyết có lực lượng trái lại, dẫn đến Âm Dương xung đột lẫn nhau, tạo thành tai hoạ ngầm trên thân thể. Muốn giải quyết triệt để, chỉ có tìm một người hôn phối tu vi không kém nhiều, chân khí, lực lượng cũng được khống chế mười phần tinh thuần, để Âm Dương điều hòa!”

Trương Huyền nói: “Khang đường chủ có tu vi Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, cách ngũ trọng chỉ có chênh lệch nửa bước, thân là Danh sư tứ tinh đỉnh phong, lý giải đối với tu vi, chỉ sợ ngươi cũng theo không kịp, cho nên... Hắn là người phù hợp với điều kiện nhất! Nếu như hai ngươi ở cùng một chỗ, ngắn thì ba tháng, lâu là nửa năm thì hoàn toàn có thể hóa giải được cái gọi là Âm Dương xung đột lẫn nhau của ngươi. Giúp ngươi khôi phục như lúc ban đầu.”

“Chuyện này...”

Ngô cung chủ ngẩn ngơ.

Không nghĩ tới tình huống của nàng lại có thể giải quyết như vậy.

Từ khi tu luyện nàng một mực thủ thân như ngọc, nam nhân chưa từng được chạm phải nàng nửa điểm. Cho dù xem như vì chữa khỏi vấn đề trên thân thể mà trực tiếp lấy chồng, như vậy trên tâm lý cũng có chút không tiếp thụ được.

“Chẳng lẽ không có những biện pháp khác, chuyện này... Nhất định không được!”

Nàng còn đang chần chờ thì Khang đường chủ ở bên cạnh vội vàng mở miệng.

Mặc dù hắn cũng chưa từng hôn phối, thế nhưng... Để hắn cưới một mỹ nữ có râu quai nón, dù thế nào hắn cũng không làm được ah!

Nhớ tới việc nàng còn chuyên cần cạo râu hơn so với mình thì hắn đã cảm thấy rùng mình, cảm thấy phát tởm.

“Những biện pháp khác, đương nhiên là có. Chỉ có điều, đây là biện pháp đơn giản nhất!” Trương Huyền nói.

“Chỉ cần có những biện pháp khác là tốt rồi, chỉ cần ta có thể làm được thì ta sẽ không tiếc...” Khang đường chủ vội nói, chỉ có điều, lời còn chưa dứt thì đã thấy một ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm tới. Đồng thời còn có một thanh âm âm trầm vang lên.

“Khang Cảm, ngươi có ý gì? Cảm thấy ta không xứng với ngươi, hay là vì cái gì khác? Lại còn từ chối gấp gáp như vậy chứ?”

Coi như vì chữa bệnh thì nàng cũng không muốn gả cho lão già trước mắt này, thế nhưng... Nếu muốn từ chối thì cũng phải là bản thân chối từ ah. Sao lão già này lại giống như đụng phải khoai lang bỏng tay vậy, ngươi có ý gì?

Chẳng lẽ ta không được chào đón như vậy sao?

Luận tu vi, ta là Hóa Phàm ngũ trọng, vượt xa so với ngươi. Luận địa vị, ta là cung chủ Băng Nguyên cung, là tồn tại mà vô số đường chủ Danh sư đường phải cúi đầu. Luận dung mạo, mặc dù không nói quốc sắc thiên hương, thế nhưng cũng tuyệt đối được cho là khuynh quốc khuynh thành, vạn dặm không một, cho dù lớn tuổi thì tư sắc cũng không giảm so với năm đó...

Ta còn chưa nói muốn gả cho ngươi, bằng cái gì mà ngươi nóng nảy muốn phủi sạch quan hệ cứ như vậy chứ?

“Ngô cung chủ nói đùa rồi, ta nào có ý tứ kia, chẳng qua là cảm thấy...”

Không nghĩ tới đối phương lại quấy rầy ở trên vấn đề này, khóe miệng Khang đường chủ giật một cái rồi nói: “Ta không xứng với ngươi, là ta không xứng với ngươi!”

“Ngươi tự mình biết mình là tốt rồi!”

Nghe thấy hắn nói như thế, lúc này Ngô cung chủ mới dễ chịu hơn một chút, lại lần nữa nhìn về phía thanh niên trước mắt rồi nói: “ Ngươi nói xem những biện pháp khác là cái gì? Chỉ cần ta có thể làm được thì sẽ không tiếc!”

“...”

Khang đường chủ không còn gì để nói, đây không phải giống như ta nói hay sao? Nếu không phải ngươi ngắt lời thì nhất định hắn đã sớm nói xong rồi...

“Còn có một cái biện pháp, có chính là tìm được một cường giả có thể chất Thuần Âm tu vi không kém bao nhiêu với ngươi, mượn nhờ máu của nàng mà hóa giải dương khí còn sót lại trong cơ thể ngươi. Không cần quá nhiều, một giọt là đủ rồi.”

Trương Huyền nói tiếp.

“Thể chất Thuần Âm?”

Ngô cung chủ cười khổ.

Thể chất đặc thù giống như một hạt cát trong biển rộng, nếu như dễ dàng tìm kiếm như vậy, nhất định người người đều là cao thủ.

Nguyên Hỏa Băng Nguyên các nàng, từ nhỏ đã bắt đầu để cho người ta tu luyện công pháp âm thuộc tính, dương thuộc tính công pháp. Thậm chí còn không tiếc làm ra Âm Dương đầm, chính là vì muốn bồi dưỡng ra người tu luyện Thuần Dương hoặc là Thuần Âm...

Đáng tiếc, đã nhiều năm như vậy mà vẫn luôn không thành công.

Hơn nữa, coi như thành công thì khẳng định cũng sẽ lập tức bị tổng bộ tiếp đi. Muốn mượn dùng máu tươi của loại người này, giải quyết tai hoạ ngầm thay nàng là chuyện gần như không có khả năng. “Chuyện này... Không có khả năng thực hiện, nếu không... Để ta kết hôn cùng Khang đường chủ đi!”

Vẻ mặt rất khó coi, Ngô cung chủ chần chờ nói.

“Không cần... Không nên kết hôn với ta, thể chất Thuần Âm, ở đây chẳng phải có một người hay sao?”

Nhìn thấy vị mỹ nữ râu quai nón trước mắt này có dự định muốn kết hôn cùng hắn. Thiếu chút nữa Khang đường chủ đã hù chết tại chỗ, hắn vội vàng la lên.

“Có?”

Ngô cung chủ sững sờ: “Ở đâu có thể chất Thuần Âm?”

Loại thể chất này ngàn năm không ra một người, thưa thớt không gì sánh được, tại sao có thể có được cơ chứ?

“Người học sinh này của Trương sư, Triệu Nhã, chính là thể chất Thuần Âm, hơn nữa đã kích hoạt được hai mươi phần trăm...”

Sợ đối phương sẽ có chủ ý với hắn cho nên Khang đường chủ vội vàng giới thiệu.

“Ngươi là... thể chất Thuần Âm?”

Con ngươi co rụt lại, Ngô cung chủ vội vàng nhìn về phía nữ tử trước mặt.

“Đúng, nàng là thể chất Thuần Âm, tuyệt đối không sai!”

Khang đường chủ nói xong, lại nhịn không được nhìn về phía Trương Huyền, nói: “Đã là Thuần Âm thể chất, một giọt máu là có thể giải quyết, vì sao ngươi lại muốn hai ta kết hôn...”

Vị Trương sư này cũng thật là, phương pháp thứ hai đã đơn giản như vậy, tại sao phải để bọn hắn kết hôn cơ chứ?

“Triệu Nhã là đệ tử của ta, ta có nghĩa vụ phải chiếu cố cho nàng không bị bất cứ thương tổn gì. Đương nhiên phải hi sinh ngươi rồi, lại nói, tìm một nàng dâu giúp ngươi, chuyện tốt như vậy mà lại không làm. Thật sự là không biết ý tốt của người khác...” Trương Huyền dùng giọng đương nhiên mà nói.

Khang đường chủ nhoáng một cái.

Bảo hộ học sinh của ngươi thì có thể lấy ta khai đao sao...

Còn nói tới lòng tốt, tốt cái em gái ngươi ah!

Có bản lĩnh thì ngươi cưới muội tử râu quai nón này mà xem...

Hai người tranh chấp ở chỗ này, bên kia toàn thân Ngô cung chủ run rẩy nhìn về phía Triệu Nhã. Cho đến bây giờ cũng không dám tin tưởng: “Ngươi thực sự là... thể chất Thuần Âm?”

“Đúng vậy!”

Triệu Nhã nhướng mày, chân khí trong cơ thể vận chuyển, thể chất trong nháy mắt đã bộc phát, một luồng khí lạnh bắn thẳng mây xanh.

Nương theo tu vi đạt đến nửa bước Hóa Phàm, thể chất nàng phát huy càng thêm phát huy vô cùng tinh tế. Trong cùng cấp bậc tương đồng, chỉ sợ cũng chỉ có loại biến thái như Trương Huyền mới có thể thắng được, coi như là một chút danh sư cũng rất khó là đối thủ của nàng.

“Quả nhiên là... Quả nhiên là... Người của Nguyên Hỏa Băng Nguyên được cứu rồi...”

Cảm nhận được khí tức phát ra từ trên người Triệu Nhã, hốc mắt Ngô cung chủ đỏ lên, ngay sau đó nắm lấy cánh tay của Triệu Nhã: “Ngươi tên là gì?”

“Triệu Nhã!”
Thấy Ngô cung chủ mới vừa rồi còn bình thường lại đột nhiên trở nên điên điên khùng khùng, Triệu Nhã nhướng mày, đẩy bàn tay của nàng ra.

“Triệu Nhã tiểu thư, ngươi... Cùng ta quay về tổng bộ, chỉ cần ngươi đồng ý thì có thể lập tức tiếp nhận truyền thừa tốt nhất. Trong khoảng thời gian ngắn kích thể chất Thuần Âm của ngươi lên hoạt trăm phần trăm, nhảy lên trở thành cường giả đỉnh phong nhất trên toàn bộ đại lục...”

Ngô cung chủ tràn ngập kích động.

“Không cần, ta muốn đi cùng với lão sư!” Vẻ mặt Triệu Nhã rất là thản nhiên.

Trương sư, một đường chỉ điểm khiến cho nàng đi đến bây giờ. Như cha như huynh, đã sớm là người mà nàng tôn kính nhất, khâm phục nhất. Nàng không có khả năng rời khỏi nơi này.

“Lão sư? Ngươi lão sư là ai?”

Quá quá khích động, ngay cả Ngô cung chủ cũng có chút không nhớ rõ.

“Chính là Trương Huyền Trương sư!”

Triệu Nhã vẻ mặt kiêu ngạo.

“Trương sư?”

Lúc này Ngô cung chủ mới kịp phản ứng, vội vàng nhìn sang: “Trương sư, liệu có thể... Đưa học sinh ngươi cho Nguyên Hỏa Băng Nguyên chúng ta, chúng ta thật sự cần một vị cường giả thể chất Thuần Âm...”

“Đưa?” Trương Huyền lắc đầu: “Học sinh của ta là người, có tư tưởng của mình, có quyết định của nàng. Nếu nhưn nàg nguyện ý đi, ta giơ tay đồng ý, không nguyện ý thì ai cũng không ép buộc được nổi!”

Mặc thù âm thanh rất bình thản, nhưng lại mang theo tự tin khó mà ngăn chặn được.

Cũng đúng, nắm giữ Thiên Đạo thư viện, nhất định hắn sẽ đi theo một con đường không giống như con đường của tất cả mọi người. Chỉ cần Triệu Nhã không đồng ý, hắn có thể cam đoan, ai cũng không ép buộc được.

“Ta... Không phải ta có ý tứ này, xin Trương sư không nên hiểu lầm!”

Nghe thấy lời nói tự tin như vậy, Ngô cung chủ mới từ trong sự kích động khôi phục lại, vội vàng lắc đầu.

“Nói một chút xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Trương Huyền nhìn qua.

Bằng vào nhãn lực của hắn, tự nhiên đó có thể thấy được vị Ngô cung chủ này là chân chính cao hứng, mà không phải là qua loa.

Khi nghe thấy có thể giải quyết được tai hoạ ngầm trên thân thể nàng mà nàng cũng không có kích động như vậy, chỉ sợ chuyện kia không có đơn giản như vậy.

Huống chi, nàng còn nói tới kích hoạt thể chất, Nguyên Hỏa Băng Nguyên có thể được cứu.

“Cái này... Liên quan đến bí mật của Nguyên Hỏa Băng Nguyên chúng ta, xin lỗi ta không có cách nào làm chủ bẩm báo...”

Vẻ mặt xoắn xuýt, Ngô cung chủ chần chờ một chút rồi nói: “Như vậy đi, dù sao các ngươi cũng phải đi vào Âm Dương đầm, đợi sau khi đi ra, mặc kệ tổng bộ có đồng ý hay không, ta sẽ cho ngươi một câu trả lời.”

“Ừm!” Trương Huyền gật đầu.

Mỗi một chức nghiệp đều có bí mật không thể nói và việc riêng tư, đối phương không muốn nói ra cũng là chuyện rất bình thường.

“Muốn ba danh ngạch, chẳng lẽ ba người các ngươi đều muốn đi vào Âm Dương đầm?”

Không xoắn xuýt vấn đề này nữa, Ngô cung chủ nhìn qua.

“Ta, Nhược Hoan công tử và Triệu Nhã.” Trương Huyền gật đầu.

“Vậy thì tốt, phía trước chính là băng hỏa phòng, các ngươi phải thông qua khảo hạch thì mới có thể tiến vào Âm Dương đầm!”

Ngô cung chủ giải thích: “Sở dĩ để các ngươi khảo hạch là bởi vì Âm Dương đầm quỷ dị không gì sánh được, Âm Dương giao hòa, thống khổ không chịu nổi. Nếu như ngay cả băng hỏa phòng cũng không kiên trì được, tùy tiện đi vào sẽ vô cùng có khả năng thân tử đạo tiêu. Bị khí nóng rực đốt thành tro bụi, hoặc là bị khí lạnh vô cùng đông thành cục băng.”

“Thì ra là thế.”

Trương Huyền gật đầu.

Mới vừa rồi hắn còn cảm thấy kỳ lạ, vì cái gì lại nói nhiều như vậy, lại còn cần khảo hạch, hóa ra nguyên nhân là ở đây.

Giống như ủ phân làm nấm mốc vậy. Trước tiên phải thử trước mới được, không nói tới tiến hành khảo hạch trước, làm không cẩn thận sẽ bởi vì không có cách nào thích ứng mà dẫn đến tử vong.

Bởi vậy, cái gọi là khảo hạch trên thực tế cũng là một loại thủ đoạn bảo hộ, một loại phương pháp kiểm nghiệm có thể đi vào Âm Dương đầm hay không.

Đi tới trước mặt băng hỏa phòng, Trương Huyền nhìn sang, có chút giống như ban đầu sử dụng tín nhiệm phòng ở Thiên Vũ vương quốc khảo hạch danh sư vậy. Cần một giọt máu tươi mới có thể tiến vào trong.

“Các ngươi ai đi vào trước?”

Ngô cung chủ cười nhìn qua.

“Ta...”

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy Nhược Hoan công tử mang theo vẻ mặt lo lắng đi về phía trước.

Thông qua mấy cửa khảo hạch cùng với vị Trương Huyền này. Xem như hắn đã có kinh nghiệm, nếu để cho hai người này lên trước, không nói tới việc ánh sáng đều bị che lấp mà có khả năng Ngô cung chủ cũng sẽ bị liên lụy, không phải bị thương mà chính là xui xẻo...

Từ chuyện Ngô trưởng lão, Vân trưởng lão, Bạch trưởng lão lúc trước... Là bọn hắn đã có thể nhìn ra, tuyệt đối không thể để cho cái tên này đi lên trước.

Muốn an toàn thì phải muốn rời xa Trương Huyền.

Chương 960: Trương Huyền làm mai (2)

So với việc đi đằng sau gặp được các loại phiền phức, mất mặt, còn không bằng là người thứ nhất hoàn thành khảo hạch.

Chí ít còn có thể có chút tự tin.

“Trích một giọt máu lên bên trên đá thạch anh ở ngoài cửa là có thể đi vào là được!”

Thấy cái tên này tích cực như thế, Ngô cung chủ gật đầu dặn dò.

“Vâng!”

Đi mấy bước tới trước mặt, Nhược Hoan công tử cắn ngón tay, nhỏ máu tươi lên rồi nhấc chân đi vào.

Vừa tiến vào trong thì đã lập tức nghe được âm thanh ầm ầm không ngừng ở bên trong, giống như sấm sét vang dội, không biết đã trải qua chuyện kinh khủng gì nữa.

Dường như Ngô cung chủ đã sớm sẽ như vậy, hai tay nàng chắp sau lưng, yên tĩnh đứng tại chỗ.

Kẹt kẹt!

Không biết qua bao lâu, một bóng người toàn thân cháy đen, tóc dựng lên, không ngừng có khói đen bốc lên đi ra ngoài. Không phải Nhược Hoan công tử thì là ai.

Quân Nhược Hoan lúc này đã không còn trạng thái công tử văn nhã như trước đó nữa. Mà lại giống như một tên ăn mày mới từ trong đống rác chạy đến, một thân khét lẹt, thê thảm không gì sánh được.

“Mặc dù tâm cảnh bị phá, thế nhưng có thể ở bên trong một canh giờ rồi đi ra, nói rõ cũng không tệ lắm, có thể đi vào Âm Dương đầm!”

Nhìn thoáng qua nén nhang lớn đang cháy ở bên ngoài, tính toán thời gian một chút, Ngô cung chủ gật gật đầu.

Vị Nhược Hoan công tử này, ở bên trong thời gian đợi, mặc dù đã gần một canh giờ. Thế nhưng cũng đã đi ra ở trong thời gian quy định, thậm chí thần trí cũng coi như tỉnh táo. Điều này đã nói rõ sự nhẫn nại và nghị lực của hắn cũng rất kinh người, đã có tư cách đi vào.

“Không phải Ngô cung chủ nói băng hỏa phòng là nơi khảo nghiệm sức chịu đựng và tâm tính ư? Làm sao...”

Trương Huyền có chút nghi ngờ nhìn qua.

“Băng hỏa phòng là nơi để khảo hạch sự nhẫn nại và tâm tính, nhưng một khi tâm cảnh mất đi phòng thủ, thân thể cũng sẽ xui xẻo theo. Chỉ có điều, có thể dưới loại tình huống này đi ra ngoài cũng đã đủ để chứng minh sự nhẫn nại của hắn cực mạnh.”

Ngô cung chủ nói xong lại quay đầu nhìn qua: “Trương sư, là ngươi vào hay là Triệu Nhã?”

“Ta tới đi!” Triệu Nhã tiến về phía trước một bước.

Cùng một trình tự, cùng đi vào, chỉ có điều, chỉ qua hơn phân nửa canh giờ cũng đã hoàn thành. Khiến hco Nhược Hoan nhìn vào buồn bực không thôi, hô to biến thái.

Phải biết rằng, bất kể tuổi tác hay là thực lực, Triệu Nhã đều yếu hơn nhiều so với hắn.

Đương nhiên, cũng không phải là năng lực của Triệu Nhã còn mạnh hơn so với Hoan công tử, mà là bởi vì thể chất Thuần Âm không sợ âm hàn, lại có chống cự đối với dương khí... Đối với người khác là khảo nghiệm cửu tử nhất sinh, thế nhưng ở trước mặt nàng thì lại không có đáng sợ như vậy.

Bởi vậy, Triệu Nhã đi ra, thoạt nhìn cũng có chút bối rối, thế nhưng so với Nhược Hoan công tử còn tốt hơn rất nhiều.

“Để ta xem một chút!”

Hai người đều thông qua khảo hạch, Trương Huyền cũng đi vào.

...

“Lão sư, ngươi cảm thấy... Lần này Trương sư bao lâu,pwos có thể đi ra?”

Thấy Trương Huyền đã đi vào gian phòng, Nhược Hoan công tử nhìn qua.

“Ngươi gần một canh giờ, Triệu Nhã hơn nửa canh giờ, Trương sư... Ta cảm thấy có khả năng không tới một khắc đồng hồ sau là sẽ thể đi ra!”

Khang đường chủ nói.

Cái tên này đã sáng tạo ra quá nhiều kỳ tích, ngay cả học sinh của hắn cũng có thể dùng hơn nửa canh giờ, bản thân hắn chỉ sợ ngay cả một nửa thời gian cũng không dùng đến.

“Một khắc đồng hồ?”

Nhược Hoan công tử lắc đầu: “Ta cảm thấy nhiều nhất là năm phút đồng hồ!”

Đối với sự biến thái của cái tên này hắn đã khắc sâu trong người, thấu hiểu rất rõ. Chuyện rõ ràng cảm thấy không có khả năng thành công thì lại bị đối phương dùng tư thái ngưu bức để hoàn thành.

Giống như lần này vậy, hắn cũng cảm thấy đối phương chỉ cần khoảng chừng một khắc đồng hồ là có thể hoàn thành, thế nhưng... Chẳng biết tại sao, trong tiềm thức lại cảm thấy, thành tích tuyệt đối còn kinh khủng hơn so với đánh giá này.

“Năm phút đồng hồ?” Nghe đoạn đối thoại của hai người vào trong tai, Ngô cung chủ khẽ lắc đầu.

Đây chính là băng hỏa phòng, là nơi đáng sợ nhất, năm phút đồng hồ là có thể đi ra? Nằm mơ hay sao?

“Ngô cung chủ không biết vị Trương sư này lợi hại ra sao đâu... Nói thật, năm phút đồng hồ, có đôi khi ta còn cảm thấy có phải mình đã nói thời gian quá dài hay không...”

Nhược Hoan công tử giải thích.

“Có cường đại như vậy sao?”

Thấy vị danh sư thiên tài này dùng lời thề son sắt, xác nhận chắc chắn, Ngô cung chủ cũng có chút dao động.

Vị Trương sư này có thể nhìn ra vấn đề mà ngay cả Khang đường chủ cũng nhìn không ra, nói thật, quả thực có chút cổ quái. Có lẽ hắn thực sự có thể hoàn thành những việc mà người khác làm không được.

“Đúng vậy a, chúng ta cứ rửa mắt mà đợi đi!”

Nhược Hoan công tử tràn ngập vẻ tự tin, thậm chí so với bản thân hắn khảo hạch còn có lòng tin hơn nhiều.
“Năm phút đồng hồ đã qua...”

Năm phút đồng hồ rất ngắn, chỉ trong đã chốc lát qua đi, gian phòng cũng đồng thời không có ý tứ muốn mở ra.

“Có thể là... Mười phút đồng hồ...”

Khuôn mặt xấu hổ, Nhược Hoan công tử đổi giọng.

Mười phút đồng hồ cũng rất nhanh đã trôi qua, vẫn như cũ không có người nào đi ra.

“Chẳng lẽ... Mười lăm phút?” Liên tục hai lần đoán không đúng, Nhược Hoan công tử có chút hoài nghi.

Nhưng... Rất đáng tiếc, mười lăm phút rất nhanh đã trôi qua, cũng không có người nào xuất hiện.

Ba mươi phút!

Năm mươi phút đồng hồ!

Tám mươi phút đồng hồ...

...

Một canh giờ trôi qua rất nhanh, vị Trương sư đi vào băng hỏa phòng kia lại giống như là đá chìm vào đáy biển, ngay cả một điểm động tĩnh cũng không có.

“Thời gian kết thúc mà cũng không có đi ra... Xem ra hắn không có thông qua được khảo hạch!”

Ngô cung chủ lắc đầu, vẻ mặt tiếc hận.

Nàng thật sự cho rằng sẽ giống như mọi người nói, sáng tạo ra kỳ tích, hiện tại xem ra, nàng đã suy nghĩ nhiều.

Không những không có sáng tạo ra kỳ tích, kết quả ngay cả thông qua cũng không có thông qua.

“Không có thông qua...”

Sắc mặt nhăn nhó, Nhược Hoan công tử giống như bị táo bón, rất là khó coi.

Mỗi lần nghi ngờ cái tên này thì hắn lại đánh mặt cho mình nhìn, lần này, thật vất vả mới lời thề son sắt, nói hắn có thể thành công, hơn nữa còn hoàn thành vượt mức... Kết quả, lại đi vào mà không ra được...

Trương sư, ngươi đang cố ý cái đài của ta đi sao...

Che ngực, Nhược Hoan công tử cảm thấy tâm tắc không gì sánh được.

Thân thể Khang đường chủ cũng lắc lư, sắp khóc.

Trương sư có biểu hiện biến thái như thế ở Danh sư đường, làm sao đến nơi này lại không được chứ?

Rốt cuộc... Bên trong đã xảy ra chuyện gì?

...

Thời gian trở lại một canh giờ trước, Trương Huyền đi vào gian phòng. Phía sau cửa phòng là một cái thông đạo hẹp dài, một mực kéo dài, dọc theo về nơi xa, không biết có bao xa.

Ầm ầm!

Đóng cửa lại, lập tức cảm thấy có một cỗ khí cực nóng làm cho người ta hít thở không thông truyền đến, khiến cho người ta cảm giác có phải mình đã rơi vào lò nướng hay không. Dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị nướng.

Bận chuyển Thiên Đạo chân khí, chống cự lại khí cực nóng, lại nhìn lại về phía sau, lông mày không kìm lòng được mà nhăn lại.

Vừa mới đóng cửa lại, không ngờ nó lại biến mất từ phía sau lưng, giống như căn bản không tồn tại vậy.

“Chẳng lẽ phải từ thông đạo nơi này đi ra ngoài thì mới có thể rời khỏi?”

Lông mày hắn nhíu một cái.

Không ngờ lúc vừa mới tiến đến, cánh cửa đã không còn thấy tăm hơi. Chẳng lẽ băng hỏa phòng này là một trận pháp rất là lợi hại? Mà phương pháp rời đi chính là đi đến tận cùng cái lối đi trước mắt này hay sao?

Trong lòng nghi hoặc, chân vẫn đi thẳng về phía trước.

Hừng hực!

Mới vừa đi mấy bước thì khí cực nóng càng ngày càng lợi hại, bốn phía xuất hiện một mảng lớn biển lửa. Nếu muốn tiếp tục đi về phía trước thì nhất định phải thông qua, căn bản không có cách nào để tránh né.

“Quên đi, đi qua đó xem!”

Tìm một vòng, từ đầu đến cuối cũng không có phát hiện ra đường ra, Trương Huyền đành phải nhanh chân đi thẳng về phía trước.

Thiên Đạo chân khí mạnh mẽ vô cùng, mặc dù những ngọn lửa này nóng như nướng làn da, xương cốt đau nhức, thế nhưng vẫn còn không đả thương được hắn.

Đi tới trước mặt biển lửa, hắn đang muốn bước qua thì trước mắt lần nữa biển ảo. Giống như rơi vào băng thiên tuyết địa, lạnh lẽo thấu xương, dọc theo huyệt đạo tràn vào thân thể, khiến cho hắn không kìm lòng được mà run lên.

Sắp đông cứng.

Hắn đã là cường giả Hóa Phàm, dựa theo tình huống bình thường. Coi như ngủ ở trong hầm băng, chỉ cần có chân khí hộ thể thì cũng sẽ không cảm thấy quá lạnh lẽo, bây giờ lại không kìm lòng được mà run rẩy. Chuyện này quỷ dị không nói lên lời.

“Khó trách Nhược Hoan công tử lại thê thảm như thế, chỉ sợ hắn đã bị những ngọn lửa và băng hàn chi khí này ăn mòn qua lại a...”

Chân khí chảy xuôi, chống cự lại cảm giác lạnh lẽo, đồng thời trong lòng Trương Huyền cũng suy tư.

Cường giả Hóa Phàm mặc dù có năng lực chống cự lại tự nhiên, thế nhưng... Chợt nóng chợt lạnh, nhiệt độ không khí đột nhiên biến hóa quá nhanh cũng vẫn sẽ làm cho người ta không chịu nổi, triệt để sụp đổ.

Giống như đưa tay đặt ở bên trong khối băng vậy, có thể tiếp nhận được. Thế nhưng trước tiên đặt ở trong nước nóng ngâm một hồi, sau đó lại bỏ vào nước đá, cho dù là nhiệt độ bình thường thì cũng sẽ trở nên khó mà tiếp nhận được.

“Lửa, băng... Không đúng, coi như là trận pháp tứ tinh đỉnh phong cũng làm không được điểm ấy.”

Trong lúc hắn đang muốn tiếp tục đi về phía trước thì đột nhiên trong lòng khẽ động.

Băng hỏa phòng này, nhiệt độ không khí biến hóa nhanh như vậy, xem như trận pháp cấp bậc tứ tinh đỉnh phong cũng làm không được, làm sao Băng Nguyên cung có thể hoàn thành được chứ?

“Hơn nữa, trước khi vào cửa lại không có chút linh khí biến hóa nào, nếu có trận pháp, ta khẳng định có thể nhìn ra được...”

Hắn là Trận Pháp sư tứ tinh, nếu thật sự có trận pháp ở đây, coi như không vận chuyển thì tuyệt đối có thể phát hiện ra được. Không có trận pháp, nhưng có lửa, băng tùy ý nhập thể, khiến cho người ta khó lòng phòng bị...

Muốn đi ra ngoài, chỉ sợ không đơn thuần là đơn giản đi ra khỏi thông đạo như vậy.

Lại thêm trước đó Ngô cung chủ đã từng nói qua. Đây là khảo thí về tâm tính, sự nhẫn nại, tâm cảnh bị phá đi. Chuyện này khiến cho hắn càng thêm kỳ lạ.

“Nhìn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì... Minh Lý Chi Nhãn!”

Có đề phòng, hắn không tới trước nữa mà đứng tại chỗ vận chuyển Minh Lý Chi Nhãn.

Phù!

Ánh sáng trước mắt bắn ra bốn phía, vô số hoa văn hiện lên, trong nháy mắt, Trương Huyền khẽ lắc đầu.

“Hóa ra là khảo nghiệm trên tinh thần, chẳng qua thân thể chỉ là bổ sung mà thôi... Linh hồn và ý thức của ta đã đi vào huyễn cảnh!”

Thông qua Minh Lý Chi Nhãn, rốt cục hắn đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

Hỏa diễm và băng tuyết xuất hiện trước mắt căn bản không phải là thật, mà là ảo giác.

Giống như thủy tinh vậy, thông qua máu để chế tạo huyễn cảnh, khiến cho người ta như đang trải qua hỏa diễm, chỗ băng hàn, người rơi vào trong đó, nếu như không kiên trì nổi thì sẽ rơi vào trong đó, không có người cứu chữa thì sẽ không có cách nào rời khỏi.

Minh Lý Chi Nhãn có thể Phá Hư vọng. Cho dù huyễn cảnh này chân thực không gì sánh được, nhưng ở trong quan sát của hắn vẫn phá vỡ bị tuỳ tiện. Chỉ trong giây lát đã có thể nhìn ra cánh cửa vừa rồi còn đang ở trước mắt, mà nhục thể của hắn lại đang ngồi ở giữa phòng, động cũng không động, không khí chung quanh nóng lạnh giao hòa. Chỉ là cũng sẽ không làm bị thương tới căn bản.

Nói cách khác, tất cả thống khổ và tra tấn vừa rồi trải qua đều là ma luyện đối với ý chí tinh thần.

“Đây không phải là trận pháp, nhưng lại có thể có loại hiệu quả này, Băng Nguyên cung thật là lợi hại!”

Quan sát một hồi, rốt cuộc hắn cũng biết, cái này quả thực không phải là trận pháp. Chỉ có điều lại có thể tạo ra được tác dụng cùng loại với trận pháp, thậm chí còn lợi hại hơn. Băng hỏa phòng quả thực không đơn giản.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau