THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 951 - Chương 955

Chương 951: Nhược Hoan cảm giác muốn khóc (1)

Hắn mới vừa đi ra khỏi phủ đệ, Tống Siêu và Hồ trưởng lão lại đi đến. Nghe được hắn đã rời khỏi, bọn họ đầy tiếc nuối.

Đợi mấy canh giờ cũng không đợi được, bọn họ không thể làm gì khác hơn là hẹn ngày khác trở lại thăm hỏi.

Lại ở thời điểm hai người chờ đợi, Trương Huyền đã đến tàng thư khố của Danh Sư Đường.

Vạn Quốc Thành làm nơi trung tâm nhất của toàn bộ liên minh, kinh tế nhiều loại giống như hoa trong gấm, còn là trung tâm võ đạo giao lưu, các loại bí tịch quá nhiều, số lượng nhiều, giống như biển lớn.

Tiến vào trong đó, lập tức nhìn thấy được từng hàng sách dày đặc, liếc mắt không nhìn thấy được điểm cuối.

Cho dù là Hồng Hải Thành trước đó, chỉ nói số lượng, cũng còn xa mới bằng được.

- Nhiều sách như vậy, thu thập tất cả, cho dù dùng tới chạy nhanh, không mấy ngày cũng làm không được...

Trương Huyền suy nghĩ tìm hiểu.

Nhiều sách như vậy, cho dù dùng tới phương pháp chạy nhanh nhất, cũng phải xem chừng mấy ngày. Ngày mai sẽ phải theo Khang đường chủ đi đầm Âm Dương. Trên phương diện thời gian khẳng định không kịp.

- Thôi. Xem công pháp tu luyện trước đá!

Biết xem xong tất cả, khẳng định không thực hiện được. Hắn dọc theo kho sách lòng vòng một hồi, tìm được khu vực công pháp và võ kỹ.

Làm danh sư tứ tinh, quyền hạn rất lớn. Tất cả sách ở đây đều có thể quan sát. Rất nhanh hắn tìm đến nơi đặt công pháp Hóa Phàm tam trọng.

Từng hàng, chừng hơn một nghìn quyển.

- Chỗ thiếu hụt!

Trong lòng hắn khẽ kêu lên, ngón tay sờ qua, sách thu vào trong đầu.

- Chính xác!

Thời gian không lâu, công pháp thiên đạo Hóa Phàm tam trọng xuất hiện ở trước mắt.

Biết không có đầy đủ linh thạch, tu luyện không biết phải tiêu tốn bao nhiêu thời gian, Trương Huyền tiếp tục nhìn về phía giá sách phía trước. Nếu có công pháp Hóa Phàm tứ trọng hắn cũng sẽ thu.

Dạo qua một vòng, hắn không nhịn được lắc đầu.

Ở đây công pháp Hóa Phàm tứ trọng có thì có, chỉ có điều, chỉ có hơn một trăm quyển, cách số lượng có thể tập trung công pháp thiên đạo, còn kém một mảng lớn.

Thật ra suy nghĩ một chút cũng có thể hiểu được. Trong liên minh vạn quốc, người mạnh nhất mới là Hóa Phàm tứ trọng. Lên trong phạm vi này loại công pháp cấp bậc như vậy, đều khống chế ở trong tay đại lão thực lực cường đại. Cũng lại chỉ có Danh Sư Đường mới có thể lấy ra hơn một trăm quyển. Đổi lại thành nơi khác, muốn tìm được nhiều như vậy, khẳng định càng khó hơn.

- Xem có sách liên quan tới linh hồn hay không...

Không tìm được cũng không nổi giận, Trương Huyền lại bắt đầu tìm kiếm bí tịch linh hồn.

Hắn nhận được truyền thừa của Mặc Hồn Sinh, trong cơ thể có công pháp vu hồn sư thăng cấp. Chỉ có điều, bởi vì chỗ thiếu hụt quá nhiều, hắn chỉ tu luyện đến Hóa Phàm nhị trọng mà thôi.
Nếu ở đây các loại sách đều có, xem thử có thể tìm được sách liên quan tới linh hồn hay không? Dung hợp một chút, có lẽ lại có thể làm ra thêm công pháp thiên đạo vu hồn cấp bậc cao hơn.

Lực lượng linh hồn tăng thêm, cũng tương đương với thực lực bản thân.

Hắn dọc theo tàng thư khố không ngừng đi về phía trước, mắt quan sát xung quanh. Không biết qua bao lâu, hắn đột nhiên ngừng lại.

- Phương pháp tăng cường hồn phách. Nói tỉ mỉ về Hợp Linh cảnh. Tu luyện linh hồn cảnh ở Trọc Thanh cảnh càng viên mãn hơn như thế nào... Bút ký của một vài danh sư!

Tiện tay hắn lướt qua.

Truyền thừa của vu hồn sư đã mất hết. Muốn tìm đến phương pháp tu luyện liên quan tới vu hồn, khẳng định không có khả năng. Chỉ có điều, vì trùng kích Hợp Linh cảnh, không ít cường giả lưu lại từng bút ký, các loại thủ đoạn rèn luyện liên quan tới linh hồn.

Những thứ này tuy rằng không có quan hệ quá lớn với vu hồn, lại dính dáng tới linh hồn huyền bí, đối với bổ sung công pháp vu hồn, có tác dụng cực lớn.

Vừa lựa chọn, hắn vừa thu nhận sử dụng. Tốn đủ năm, sáu canh giờ, cuối cùng hắn thu thập được không dưới mấy vạn quyển tu luyện và giới thiệu liên quan tới linh hồn.

Lúc này hắn cũng cảm thấy mệt mỏi vô cùng, muốn ngủ.

- Chính xác!

Điều chỉnh một hồi, một lần nữa khôi phục, lúc này tinh thần hắn mới thoáng động. Trong thư tịch tri thức chính xác và truyền thừa vu hồn trước đó dung hợp với nhau.

- Ừ? Công pháp Hóa Phàm tam trọng, tứ trọng cũng có...

Sau khi liếc mắt thoáng nhìn sách dung hợp, ánh mắt hắn nhất thời sáng lên, đầy kích động.

Sau khi dung hợp những quyển sách này, hắn chỉ là tùy tiện thử xem, không ôm hy vọng quá lớn. Không nghĩ tới hiệu quả tốt như vậy. Thành công bổ sung công pháp vu hồn Hóa Phàm tam trọng và tứ trọng.
Nói cách khác, nếu có đầy đủ linh thạch trung phẩm, lực lượng vu hồn của hắn, hoàn toàn có thể tu luyện tới Hóa Phàm tứ trọng. Giống như trước đây, vượt quá tu vi của bản thân!

- Không sai...

Khóe miệng cong lên.

Trước đó hắn vẫn có chút buồn bực, công pháp Hóa Phàm tứ trọng không gom đủ. Kết quả gom đủ công pháp vu hồn cũng cũng không tệ lắm.

- Không nghĩ tới giằng co một đêm...

Tìm kiếm công pháp, sau đó hắn lấy ra, lăn qua lăn lại tự nhiên qua một đêm.

Đi ra tàng thư khố, quả nhiên thấy bên ngoài mặt trời mới mọc lên ở phía đông. Ánh sáng mặt trời chói mắt.

- Trương sư, ngươi đã đi ra. Đường chủ đang chờ ngươi ở hậu viện...

Một học đồ đi lên.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu, đi về phía hậu viện, đi tới trước mặt đã thấy Khang đường chủ, Nhược Hoan công tử chờ hồi lâu.

- Chuẩn bị lên đường đi!

Thấy hắn đi tới, Khang đường chủ ngoắc tay. Một con man thú bay cực lớn chậm rãi hạ xuống.

Là một con linh thú bay Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong. Chắc là vật cưỡi của Danh Sư Đường hoặc Khang đường chủ.

- Ừ, chờ một chút. Ta muốn dẫn theo một đệ tử qua...

Trương Huyền nói:

- Học sinh?

Khang đường chủ nhướng mày:

- Nguyên Hỏa băng nguyên không thuộc về vương quốc liên minh. Đó là một thế lực độc lập. Ta cũng phải tốn cái giá rất lớn, mới nhận được hai danh ngạch...

Nếu như Nguyên Hỏa băng nguyên dễ dàng dẫn người tới như vậy, khẳng định hắn để cho đám người Phó Tiếu Trần cùng đi, không cần thiết phải tuyển chọn trước ra, lãng phí nhiều thời gian như vậy.

Chính là bởi vì có hạn chế, mới phiền phức như vậy.

- Chỉ có hai danh ngạch? Nhiều hơn cũng không được sao?

Chương 952: Nhược Hoan cảm giác muốn khóc (2)

Trương Huyền nhướng mày.

- Không được. Thậm chí hai danh ngạch này, còn phải đi qua thử thách. Nếu như Nguyên Hỏa băng nguyên dễ dàng như vậy, Danh Sư Đường chúng ta có thể xuất hiện không ít thiên tài, không đến mức mỗi lần thi đấu, thứ hạng đều sát sau như thế!

Khang đường chủ cười khổ.

- Vậy... như vậy đi, có thể để danh ngạch của ta, lại cho học sinh của ta, để cho nàng tiến vào đầm Âm Dương. Ta không đi cũng được!

Trương Huyền nói.

Chỉ cần linh thạch trung phẩm đầy đủ, tu vi có thể nâng cao. Hắn đối với đầm Âm Dương cũng không có cảm giác quá lớn. Có vào hay không đi, thật sự không có vấn đề gì. Nếu chỉ có hai danh ngạch, không bằng để cho Triệu Nhã tiến vào trong tu luyện, có lẽ lại có thể kích hoạt rào cản thể chất, thực lực tăng mạnh.

- Như vậy sao được? Ngươi là hi vọng lớn nhất của Vạn Quốc Thành trong lần thi đấu danh sư này, làm sao có thể buông tha!

Nghe được quyết định này của hắn, Khang đường chủ vội vàng lắc đầu.

Đùa gì vậy?

Ta vẫn chờ ngươi phá kỷ lục. Ngươi không đi đầm Âm Dương, ta trả cái giá lớn như vậy, chẳng phải là vốn cũng không lấy về sao?

- Ta phải dẫn học sinh đi!

Trương Huyền gật đầu:

- Như vậy đi, nếu như đối phương thật sự làm khó dễ, ta có thể bàn bạc cùng bọn họ.

- Điều này...

Khang đường chủ lắc đầu:

- Ngươi nghĩ là người Nguyên Hỏa băng nguyên quá đơn giản. Nếu quả thật dễ dàng nói chuyện như vậy, cũng sẽ không phức tạp như vậy! Thật ra cũng không thể trách bọn họ. Đầm Âm Dương mở ra một lần, có giới hạn về số người. Người của bản thân bọn họ cũng không an bài được, huống gì người từ ngoài đến.

Trương Huyền gật đầu.

Xem qua không ít sách, hắn cũng biết, rất nhiều bảo địa tiên thiên, là có hạn chế. Người tu luyện quá nhiều, rất dễ dàng tát ao bắt cá.

Cho nên, tiến hành hạn chế, cũng vì phát triển lâu dài.

- Thôi đi. Ngươi cứ dẫn đi trước. Thật sự không được, ta cùng bọn họ trao đổi một chút. Không được lại nói tiếp!

Thấy thái độ của người thanh niên trước mắt kiên quyết, biết là không dẫn theo học sinh đi thì không được, Khang đường chủ day chân mày, nói.

- Ừ, xem tình hình rồi hành sự. Có lẽ có thể tìm được danh ngạch!

Trương Huyền gật đầu.

Trên đường đi tới, gặp qua không ít chuyện, đều là hắn biến từ không có khả năng thành có khả năng. Cho dù đối phương nói người của Nguyên Hỏa băng nguyên gì đó rất khó đối phó, chỉ cần là người, đều có thể tìm tới chỗ thiếu hụt. Có lẽ lại có thể mượn điểm này tìm được chỗ đột phá.
- Ừ!

Có quyết định, không nói thêm gì nữa, Trương Huyền bảo một học đồ, gọi Triệu Nhã qua. Bốn người leo lên linh thú lưng, trực tiếp bay về phía bên ngoài Vạn Quốc Thành.

Ngày hôm qua thời điểm trở lại phủ đệ, hắn lại thông báo yêu thần thú chăm sóc cho những người khác. Lấy thực lực của nó, lại thêm thân phận danh sư tứ tinh của mình, sẽ không có người dám gây phiền toái.

Huống gì còn có Triệu Phi Vũ vị công chúa liên minh này ở một bên chiếu cố.

Bởi vậy, đối với an toàn của đám người Trịnh Dương, hắn cũng không lo lắng.

Về phần cỏ tỉnh hồn không thể thả vào chiếc nhẫn trữ vật, hắn cũng sẽ không mang đi, để cho Vương Dĩnh và Tôn Cường chiếu cố. Nói vậy cũng sẽ không xảy ra rối loạn gì.

Lần này rời đi, thuộc về chuyện bí mật. Cho dù là Danh Sư Đường, cũng không có nhiều người biết. Nếu không, tin tức bị tiết lộ, bị thế lực khác ngăn cản, cũng sẽ phiền toái.

Đương nhiên, liên minh vạn quốc luôn luôn có thành tích kém, có tư cách tiến vào mười người đứng đầu, đều tập trung lực chú ý ở trên người đối thủ, nào có thời gian để ý tới một thế lực liên tục đếm ngược.

...

Man thú bay lượn trên không trung, lướt qua bên cạnh những đám mây trắng. Bốn người ngồi ở gian phòng trên lưng thú. Khang đường chủ nhìn về phía Triệu Nhã, vẻ kỳ quái trên mặt càng lúc càng rõ nét.

- Trương sư, thể chất người học sinh này của ngươi... sợ rằng không đơn giản!

Nhìn một hồi, hắn thật sự không nhịn được mở miệng.

Làm danh sư tứ tinh đỉnh phong, năng lực quan sát không tầm thường. Tuy rằng Trương Huyền bảo Triệu Nhã che giấu thể chất thuần âm, vẫn bị hắn nhìn ra.

- Nhãn lực của Đường chủ tốt. Triệu Nhã là thể chất thuần âm. Cho nên, ta mới muốn để cho nàng đi đầm Âm Dương tu luyện!
Trương Huyền cũng không phủ nhận.

- Quả nhiên...

Khang đường chủ hít thở dồn dập.

Làm đường chủ Danh Sư Đường, hắn tất nhiên biết loại thể chất này đặc biệt đáng sợ. Học sinh có thể chất thuần âm, hơn nữa nhìn bộ dáng đã kích hoạt một phần. Sau đó thành tựu tuyệt đối là không đo được.

Thảo nào Trương sư muốn dẫn nàng đi đầm Âm Dương, thậm chí không tiếc lãng phí cơ hội của mình. Học sinh thiên phú như vậy, cũng xác thực đáng để làm vậy.

- Thể chất thuần âm, là một trong những thể chất tiên thiên đặc biệt. Một khi hoàn toàn kích hoạt, toàn thân không tỳ không vết, tu luyện tiến triển cực nhanh...

Nhắc tới thể chất thuần âm đặc biệt, càng nói mắt Khang đường chủ càng sáng lên. Nói một hồi, hắn không nhịn được quay người lại, nhìn về phía Nhược Hoan công tử bên cạnh:

- Được rồi, không cần giằng co nữa. Nhược Hoan, tặng danh ngạch của ngươi cho nàng đi!

- A?

Nhược Hoan công tử thoáng một cái, trợn tròn mắt.

Các ngươi trò chuyện của các ngươi... liên quan gì tới ta?

Ta thật vất vả tranh thủ được danh ngạch, hao hết khổ cực... Ngày hôm qua nghe được muốn đi đầm Âm Dương, cái gì đều chuẩn bị xong. Kết quả bởi vì hắn muốn dẫn theo học sinh, không cho ta đi?

- Lão sư...

Vẻ mặt hắn sốt ruột, không nhịn được nhìn qua.

- Được rồi, chuyện này lại quyết định như vậy. Vi sư cũng sẽ không bạc đãi ngươi, chắc chắn sẽ cho một bồi thường!

Khang đường chủ xua tay đưa ra quyết định.

Trương sư nhất định phải mau chóng nâng cao tu vi. Bởi vì chỉ có thực lực mạnh, mới có khả năng ở trong thi đấu danh sư trổ hết tài năng.

Thực lực nếu không đủ, rất nhiều so tài, khẳng định sẽ bị thua thiệt.

Người học sinh này của hắn, thể chất thuần âm, càng quan trọng hơn.

Càng nghĩ, chỉ có thể bỏ qua học sinh của mình.

- ...

Nhược Hoan công tử khóc.

Chương 953: Nguyên Hỏa băng nguyên (1)

- Người Nguyên Hỏa băng nguyên yrong miệng các ngươi nói tới này, rốt cuộc là cái gì?

Không để ý tới Nhược Hoan công tử ở một bên lệ rơi đầy mặt, Trương Huyền hỏi.

Không phải hắn không có lòng thông cảm, mà là cảm thấy khẳng định có khả năng xoay chuyển. Nếu thật sự chỉ có hai danh ngạch, không có cách nào lấy hay bỏ, mình bồi thường đối phương, chỉ điểm cho hắn đột phá, cũng không phải là chuyện gì lớn.

Chỉ điểm của hắn, tuyệt đối hiệu quả cao hơn so với đi đầm Âm Dương gì đó.

- Nguyên Hỏa băng nguyên là tên của một thế lực lớn siêu cấp, giống như luyện đan sư, nghiệp đoàn luyện khí sư, nắm trong tay không ít linh mạch, bảo địa cường đại. Chính vì vậy, ta cho dù là đường chủ Danh Sư Đường, cũng không dám đắc tội, chỉ có thể trả cái giá thật lớn để trao đổi!

Khang đường chủ giải thích.

- Linh mạch, bảo địa?

Trương Huyền líu lưỡi.

Chỉ dựa vào điều này, đã biết thế lực này không đơn giản. Nếu không, thiên hạ nhiều người chức nghiệp lợi hại như vậy, làm sao có thể chắp tay đưa nơi thế này cho người ta?

- Đúng vậy, Nguyên Hỏa băng nguyên, mỗi một phân bộ đều có một vị cung chủ. Ta và cung chủ lần này, có chút giao tình cá nhân, mới cứng rắn lấy được hai cơ hội sát hạch... Nói thật, có thể vào trong đó hay không, còn phải xem năng lực của các ngươi!

Khang đường chủ nói.

- Giao tình cá nhân?

- Ừ, nàng từng bị thương, là ta ra tay cứu chữa!

Khang đường chủ vuốt râu:

- Chính là người lần trước nói với ngươi, tu luyện Đại Lăng Hoa Công, ngực bị kiếm khí nóng rực đâm bị thương kia!

- A!

Trương Huyền gật đầu.

Ngày hôm qua, thời điểm vừa thấy Khang đường chủ, hắn lại từng thử thách mình, nói ra một trường hợp bản thân bị trọng thương, lại muốn đột phá Hóa Phàm.

Cái tình hình kia rất phức tạp, Khang đường chủ có thể giải quyết, nhận được nhân tình, là đương nhiên.
Lại hàn huyên một hồi, Trương Huyền đối với Nguyên Hỏa băng nguyên cũng coi như có chút hiểu biết.

Thế lực này nắm giữ bảo địa, vật tư không thiếu. Cái gọi là tài phú tự nhiên cũng sẽ không quan tâm. Cũng chỉ có danh sư, mới có thể làm cho hắn cam tâm lấy ra hai danh ngạch. Những chức nghiệp khác, muốn cũng không cần suy nghĩ.

Tùy tiện hàn huyên một hồi, mọi người liền bắt đầu tu luyện.

Do không đủ linh thạch, Trương Huyền cũng sẽ không tiếp tục đột phá cảnh giới, mà củng cố tu vi trước mắt, tăng thêm số lượng chân khí dự trữ.

Tu vi đạt được Nguyên Khí cảnh hậu kỳ, lực lượng lại có tăng thêm. Trước đó chỉ có hai mươi vạn đỉnh, mà bây giờ, tăng lên gấp đôi, đạt tới đủ bốn mươi vạn đỉnh.

Nguyên Khí cảnh sơ kỳ bình thường, lực lượng 15 vạn đỉnh, trung kỳ 20 vạn đỉnh, hậu kỳ 25 vạn đỉnh, đỉnh phong 30 vạn. Âm Dương cảnh lại lấy lực lượng mười vạn đỉnh làm một đơn vị thăng cấp, sơ kỳ 50 vạn, trung kỳ 60 vạn, hậu kỳ 70 vạn, đỉnh phong 80 vạn!

Hắn mới là Nguyên Khí cảnh hậu kỳ, lại có lực lượng lớn như vậy, so với Nguyên Khí cảnh đỉnh phong đều phải cường đại không ít.

Nếu như lại phối hợp Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong vu hồn lực, còn vượt qua 70 vạn. Cường giả Âm Dương cảnh hậu kỳ, cũng có thể đánh một trận.

Đương nhiên, đây chỉ là trên lý thuyết. Cường giả chân chính không chỉ là lực lượng sức lực mạnh mẽ, quan trọng hơn chính là ý thức chiến đấu và năng lực, khiêu chiến vượt cấp. Nếu quả thật đơn giản giống như trong suy nghĩ, Danh Sư Đường khẳng định càng quyền uy hơn.

Dù vậy, cũng nhất định có thể dễ dàng chiến thắng cường giả Âm Dương cảnh trung kỳ.

Lực lượng nâng cao, phản ứng thân thể, cơ bắp cũng có tiến bước. Mặc dù không có rõ ràng như vừa bước vào Hóa Phàm vậy, nhưng ánh mắt cũng càng lợi hại hơn, thân pháp càng nhanh chóng hơn.
- Vừa vặn có thời gian, lại nghiên cứu một chút về kiếm pháp, thương pháp, đao pháp thiên đạo!

Củng cố tu vi gần mười ngày, khiến cho số lượng chân khí dự trữ tăng thêm không ít, tinh thần hắn thoáng động, nghĩ đến võ kỹ.

Hiện tại hắn thi triển kiếm pháp, thân pháp thiên đạo vẫn là thu thập ở Thiên Huyền vương quốc sửa sang lại. Mặc dù sau đó cũng từng tăng thêm, nhưng đã không thỏa mãn được tu vi bây giờ, cần phải một lần nữa chỉnh lý, dung hợp chiêu số cấp bậc cao hơn.

Trên đường đi tới, thu thập không ít võ kỹ, còn từng thu nhận tất cả sách võ kỹ trong Danh Sư Đường của Vạn Quốc Thành sử dụng. Có mấy thứ này, chỉnh lý lên cũng không khó khăn.

Chỉnh lý kiếm pháp thiên đạo trước.

Kiếm là quân của trăm binh. Chỉ cần là người tu luyện, gần như không có người nào không biết. Bởi vậy, bí tịch liên quan tới kiếm pháp rất nhiều. Tìm ra được cũng cũng rất là thuận tiện.

Thời gian không lâu, hắn lại chỉnh lý ra một bộ kiếm pháp thiên đạo hoàn chỉnh.

Trên lưng thú là nơi chật hẹp không có cách nào thi triển. Hắn lại thôi diễn ở trong đầu. Thời gian không lâu, hắn lại tự nhiên học được.

Học xong kiếm pháp, tiếp theo là đao pháp, thương pháp, quyền pháp, cước pháp, thân pháp.

Sau khi sửa sang lại tất cả bí tịch này này một hồi, toàn bộ sức chiến đấu của con người lại có sự bay vọt về chất.

Nếu như nói trước, chỉ dựa vào chân khí, chỉ có thể cùng Nguyên Khí cảnh đỉnh phong chiến đấu. Mà bây giờ, khiêu chiến vượt cấp Âm Dương cảnh sơ kỳ, cũng không là vấn đề.

Lại thêm hồn lực, cho dù là cường giả Hóa Phàm tam trọng hậu kỳ, chỉ sợ cũng có thể dễ dàng hành hạ đến chết.

Đương nhiên, thủ đoạn mạnh nhất của hắn trước mắt không phải là tu vi, mà là mắt Minh Lý và sư ngôn thiên bẩm.

Cái trước đó có thể thấy được chỗ thiếu hụt và chỗ sơ hở. Cái sau có thể mê hoặc lòng người, khiến người ta không tự chủ được tin tưởng và nghe theo. Hai thứ này kết liên lại thi triển ra, đừng nói Nhược Hoan công tử, ngay cả Khang đường chủ cũng rất dễ dàng bị mê hoặc.

Hắn vẫn tu luyện. Triệu Nhã ở bên cạnh cũng không nghỉ ngơi. Trải qua mấy ngày này cố gắng, cuối cùng nàng đột phá rào cản Chí Tôn, đạt được nửa bước Hóa Phàm.

Thời gian mấy tháng ngắn ngủi, từ võ giả nhất trọng đạt được cảnh giới như thế, truyền đi tuyệt đối có thể khiến cho vô số người kinh hoàng.

- Trước mặt chính là chỗ vị trí của đầm Âm Dương!

Không biết bay bao lâu, đang tu luyện, liền nghe được giọng nói của Khang đường chủ vang lên, Trương Huyền đứng dậy.

Chương 954: Nguyên Hỏa băng nguyên (2)

Xuyên qua cửa sổ, nhìn thấy được một ngọn núi nguy nga đứng sừng sững ở cách đó không xa, đỉnh núi tuyết trắng. Một tòa cung điện màu xanh đậm, đứng sừng sững trong đó, đặc biệt loá mắt.

- Đây là Băng Nguyên cung. Đầm Âm Dương lại ở bên trong cung điện!

Khang đường chủ từ phía xa chỉ ngón tay.

Xuyên qua đỉnh núi tuyết trắng, quả nhiên thấy tấm biển phía trên cung điện, ba chữ lớn “Băng Nguyên cung”, đặc biệt loá mắt.

Yên tĩnh, trang nghiêm.

- Ở đây suốt năm tuyết phủ. Nhưng các ngươi có khả năng không ngờ được, trước khi Băng Nguyên cung thành lập, đây là một ngọn núi lửa, nóng bức khó nhịn. Cho dù cường giả Hóa Phàm đi ngang qua, cũng sẽ bị lột một lớp da.

Đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn dãy núi tuyết bay cách đó không xa, Khang đường chủ nói.

- Núi lửa?

Không chỉ Trương Huyền sửng sốt, ngay cả Nhược Hoan công tử cũng giống như chưa từng nghe qua, đầy kỳ quái.

Ngọn núi trước mắt này, cao vút trong mây, tuyết trắng phủ đầy, vừa nhìn đã biết là băng lạnh đến tận xương, làm sao có thể là ngọn núi lửa, cường giả khó có thể tới gần?

- Nói thật, thời điểm vừa mới bắt đầu biết tin tức này, ta cũng không tin!

Nhìn ra được mọi người nghi ngờ, Khang đường chủ lắc đầu:

- Đây là người Nguyên Hỏa băng nguyên cường đại! Không phải chiếm đoạt bảo địa, mà là thay đổi phong thuỷ, đào tạo bảo địa. Trải qua thủ đoạn của bọn họ, rất nhiều hoàn cảnh vốn ác liệt, đều sẽ biến thành nơi linh khí tập trung khiến người ta hướng tới.

- Lẽ nào... cái này cái gọi là người Nguyên Hỏa băng nguyên, cũng là một loại chức nghiệp đặc biệt?

Trương Huyền không nhịn được hỏi.

Có thể biến nơi hoang vu thành bảo địa, biến ngọn núi lửa khiến người người khiếp sợ thành núi tuyết, ngoại trừ chức nghiệp đặc biệt, hắn thật sự nghĩ không ra có người nào lợi hại như vậy.

- Nếu nói là chức nghiệp đặc biệt, cũng đúng. Nếu nói không phải, cũng không phải!

Khang đường chủ nói xong, thấy mọi người đầy mê hoặc, mỉm cười giải thích:

- Chức nghiệp đặc biệt, là do Danh Sư Đường quyết định. Quy định đầu tiên, chính là phải có truyền thừa hoàn chỉnh và phân chia đẳng cấp nghiêm ngặt. Nhưng có vài chức nghiệp kỳ quái, đẳng cấp không có cách nào phân chia kỹ càng tỉ mỉ, thật giống như người trồng thuốc.

- Chỉ cần hiểu được tri thức đủ nhiều, có thể trồng được dược liệu. Không phải cấp bậc càng cao, trồng dược liệu lại càng tốt... - Không có cách nào xác định đẳng cấp, cũng sẽ không thể quyết định làm chức nghiệp đặc biệt. Người của Nguyên Hỏa băng nguyên cũng vậy. Bọn họ có phương pháp đặc biệt, biến ngọn núi lửa thành núi tuyết, cũng có biện pháp biến đầm lầy biến thành bình nguyên. Nhưng... phương pháp không thống nhất, cũng không có truyền thừa. Chỉ có liên quan tới thiên phú cùng với năng lực!

- Lại nói, số lượng cực ít. Đừng nói liên minh vạn quốc, trong phạm vi toàn bộ Huyễn Vũ đế quốc thống trị, cũng chỉ có một chỗ như thế... Làm sao có thể gọi hai chữ là chức nghiệp? Nếu nói không nói, lại có năng lực người bình thường khó có thể sánh bằng. Đối với loại này, cho dù Danh Sư Đường cũng có chút đau đầu, không có cách nào kết luận.

Trương Huyền gật đầu.

Nếu được gọi là chức nghiệp, tự nhiên là người khác có thể học được, đồng thời nắm giữ truyền thừa, phân bố cực rộng.

Cái người Nguyên Hỏa băng nguyên này, số lượng ít không nói, truyền thừa cũng có chút hỗn loạn. Còn phải có thiên phú và năng lực, tất nhiên cũng lại không tạo thành cái gọi là chức nghiệp.

- Núi lửa cực nóng, núi tuyết băng lạnh, bọn họ làm sao làm được?

Triệu Nhã hiếu kỳ nhìn qua.

- Cụ thể ta cũng không biết. Chỉ biết là một ngàn năm trước, ở đây vẫn còn là núi lửa. Người của Nguyên Hỏa băng nguyên trải qua trăm năm cải tạo, là được bộ dáng này. Hơn nữa, có người nói còn làm ra đầm Âm Dương, âm dương dung hợp, trọc thanh đan xen, có thể khiến cho tu vi người ta tăng lên rất nhiều! Chỉ cần không đạt được Hóa Phàm ngũ trọng, ở bên trong tu luyện, đều có ích lợi cực lớn.

Khang đường chủ lắc đầu:

- Chỉ có điều, cái đầm Âm Dương này, hàng năm chỉ có mấy danh ngạch, vô cùng ít ỏi. Ngay cả người bên trong bọn họ cũng không đủ sử dụng, càng chưa nói người ngoài. Rất nhiều người đều cầu một danh ngạch cũng không thể được, phiền phức vô cùng.

Cải tạo như thế nào, là bí mật của người Nguyên Hỏa băng nguyên. Cho dù hắn là danh sư, xem qua cực rộng, cũng không biết rõ ràng.
- Có thể là mượn địa hình, sơn mạch hình thành đại trận!

Nhược Hoan công tử nói chen vào.

Có thể cứng rắn thay đổi một hoàn cảnh, trận pháp cũng có thể làm được. Có thể người Băng Nguyên này sử dụng chính là đại trận.

- Không phải trận pháp. Nếu như là trận pháp, sơn mạch ở đây nối liền chập chùng, bao trùm mấy trăm cây số, cần phải bao nhiêu trận pháp? Lại cần phải linh khí sung túc tới mức nào mới có khả năng duy trì?

Khang đường chủ nói.

Trận pháp tuy rằng có thể thay đổi hoàn cảnh, nhưng phạm vi giống nhau đều rất nhỏ. Bao phủ mấy trăm cây số, khiến cho tròn một ngọn núi đều bị thay đổi, gần như là không có khả năng!

Đừng nói một đám người Hóa Phàm tứ trọng, cho dù cửu trọng cũng không thể hoàn thành. Có lẽ chỉ có đạt được loại cường giả siêu cấp vượt qua cửu trọng mới có thể làm được.

- Quả thật không phải trận pháp!

Trương Huyền cũng lắc đầu.

Vừa rồi lúc Khang đường chủ nói, hắn hay dùng mắt Minh Lý quan sát. Cả tòa sơn mạch hoàn toàn không có vết tích trận pháp, nói rõ cũng không có trận pháp cải tạo thành.

Nếu không, dựa vào nhãn lực của hắn không có khả năng không nhìn ra.

- Thôi đi. Không quan tâm là cái gì, mục đích chúng ta tới đây là tiến vào đầm Âm Dương, không phải tới nghiên cứu lai lịch của bọn họ.

Khang đường chủ mỉm cười, cắt ngang mọi người tiếp tục suy đoán. Hắn nhìn lại, thần sắc nghiêm trọng:

- Một lát nữa, sau khi đến, không nên tự ý hành động. Tất cả nghe theo ta phân phó, cố gắng hết mức tranh thủ ba danh ngạch. Bây giờ không thành công, chúng ta cũng phải bảo đảm hai danh ngạch, đều có thể thông qua sát hạch!

- Ừ!

Mọi người gật đầu.

- Tốt lắm, đi xuống đi!

Dựa theo một âm thanh, linh thú bay thoáng vỗ cánh, trực tiếp bay về phía Băng Nguyên cung cách đó không xa.

Chương 955: Cho ngươi một lần cơ hội (1)

Man thú bay xuống trên mặt đất, bốn người đi xuống.

Trên núi hoa tuyết rơi xuống. Triệu Nhã thực lực tệ nhất trong đám người cũng đạt tới nửa bước Hóa Phàm. Tuy rằng lạnh giá, ngược lại cũng ảnh hưởng không lớn.

Chỉnh sửa lại y phục một chút, Trương Huyền nhìn lại về phía Băng Nguyên cung trước mắt.

Từ phía xa chỉ cảm thấy cung điện hùng vĩ. Đi tới trước mặt, mới biết được là lớn tới mức nào, kéo dài qua hơn một nghìn thước, độ cao cũng đạt tới mấy chục thước, giống như một tòa phủ đệ khổng lồ.

Trước mắt là cửa lớn, cao tới hơn mười thước, không biết chế tạo từ cái gì thành, mang tới cho người ta một loại cảm giác vừa dày vừa nặng.

- Khang Cảm của Vạn Quốc Thành, đúng hẹn đến đây, mong rằng Ngô cung chủ gặp mặt!

Đi tới trước mặt, Khang đường chủ hít sâu một hơi, âm thanh lanh lảnh vang lên, truyền lại về phía bên trong.

Một lát sau, cửa lớn “ken két” mở ra. Mấy bóng người đi ra. Tất cả đều là nữ tử mặc một bộ trang phục màu trắng. Một người dẫn đầu, đi tới trước mặt:

- Khang đường chủ, cung chủ có lệnh, mời vào bên trong!

- Cảm ơn!

Khang đường chủ gật đầu, dẫn theo mọi người đi về phía trong.

Vừa đi, Trương Huyền vừa nhìn lại về phía những nữ đệ tử này. Tuổi tác thoạt nhìn cũng không lớn, chỉ có chừng hai mươi tuổi, tất cả tu vi lại đều không kém, đều là khoảng Hóa Phàm tam trọng.

Từng tuổi này, lại có tu vi như thế, cho dù ở Vạn Quốc Thành cũng được cho là người xuất sắc.

Nữ tử vừa nói chuyện còn đạt tới Hóa Phàm tam trọng đỉnh phong, toàn thân trang phục màu trắng chiếu rọi ở trong tuyết trắng, cho người ta một loại cảm giác cô độc lạnh lẽo.

Đi vào Băng Nguyên cung, vừa đi vào cửa lớn, lập tức cảm thấy linh khí trong đó, trở nên sống động, bất cứ lúc nào cũng sẽ chui về phía trong lỗ chân lông, khiến người ta tu luyện càng đơn giản hơn.

- Linh khí thật sống động!

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Linh khí ở đây, tuy rằng nồng độ so với bên ngoài không khác biệt lắm, nhưng sống động khác thường. Cho dù không tận lực dẫn dắt, cũng có thể chui vào lỗ chân lông, rèn luyện thân thể, tinh lọc tu vi, khiến tốc độ tu luyện của người ta tăng gấp bội.

Điều này lại giống như nước có áp lực so sánh với nước ở nơi tù đọng, tiến vào mương máng, tốc độ khẳng định nhanh hơn.

Những nữ hài này, tuổi còn trẻ còn có thực lực mạnh như vậy. Xem ra ở nơi này tu luyện, làm ít công to. Mặc dù không phải là nơi trận pháp tập trung linh khí sung túc, cũng tuyệt đối được cho là bảo địa tu luyện.

Càng đi về phía bên trong, mức độ linh khí sống động càng lớn, cho người ta một loại kích động không nhịn được mốn ngồi xuống tu luyện.

Còn chưa thấy được cái gọi là đầm Âm Dương, lại có loại cảm giác này. Thảo nào Khang đường chủ tốn cái giá cực lớn, không tiếc bay qua nhiều ngày như vậy đến nơi đây, quả thật đáng giá.

Bên trong cung điện, không chỉ là nữ tử mặc y phục màu trắng, còn có một vài người trên người đều mặc trang phục màu đỏ, đều là nữ tử. Trên người các nàng lại không lạnh lùng giống như đám người trước, mà là nóng như lửa, cho người ta một loại cảm giác bạo phát mãnh liệt.
- Đây là người tu luyện dương công và người tu luyện âm công của Băng Nguyên cung, truyền thụ đều là công pháp chỉ một thuộc tính thuần khiết!

Nhìn ra được nghi ngờ của hắn, Khang đường chủ vừa đi vừa truyền âm qua.

Trương Huyền gật đầu.

Thật ra không cần hắn nói, sử dụng mắt Minh Lý cũng nhìn ra manh mối.

Nữ tử mặc trang phục màu lửa đỏ tu luyện đều là công pháp thuộc tính hỏa hoặc thuộc tính dương, chân khí cực nóng, giống như ngọn lửa, cho nên mới cho người ta một loại cảm giác bạo phát mãnh liệt. Nữ tử mặc y phục màu trắng cho bọn họ dẫn đường, tu luyện lực lượng thuộc tính âm hàn, nói năng thận trọng, cho người ta một loại cảm giác cự tuyệt từ ngàn dặm.

Công pháp khác nhau, khiến người ta cảm giác hoàn toàn không giống nhau.

- Đầm Âm Dương, chia ra làm đầm dương, đầm âm, cùng với khu vực hỗn hợp, tu luyện công pháp tương ứng, mới có khả năng xử lý.

Khang đường chủ tiếp tục nói.

Trương Huyền kinh ngạc.

Trước đó nghe được đầm Âm Dương, hắn còn tưởng rằng chính là tên gọi của một chỗ bảo địa. Hiện tại xem ra, sợ rằng không đơn giản như vậy.

Đi một hồi, nữ tử dẫn đường ngừng lại:

- Cung chủ đang ở bên trong, mời mấy vị vào bên trong.

Khang đường chủ và mọi người đi về phía trước.

Đó là một gian phòng rộng rãi, xung quanh trang trí chẳng những không xa hoa, ngược lại thoạt nhìn có chút đơn giản. Một nữ tử ngồi ngay ngắn ở trên vị trí chính giữa, thần sắc thản nhiên nhìn qua. Đối phương nhìn bọn họ, Trương Huyền cũng đưa mắt tập trung qua.

Người nữ tử trước mắt này, thoạt nhìn chừng ba mươi tuổi, chỉ có điều diện mạo mỹ lệ, năm tháng không lưu lại quá nhiều vết tích ở trên mặt. Một mái tóc dài đen nhánh, phối hợp với y phục trắng như tuyết, có vẻ giống như người trong bức tranh, vô cùng đẹp mắt.

Đương nhiên, tuy rằng rất đẹp, so với Triệu Nhã vẫn có chút không bằng. Liếc mắt thoáng nhìn, Trương Huyền liền quan sát tu vi của nàng.

Khí tức toàn thân ẩn nấp ở bên trong thân thể, khiến người ta khó có thể cảm thấy, nhưng cho Trương Huyền một loại cảm giác nguy hiểm, nhất là linh hồn mang theo rất mạnh đè ép, dường như ẩn nấp ở bên trong thân thể Vũ Hồn đều có thể bị đơn giản nhìn thấu.

- Chẳng lẽ là... Hợp Linh cảnh?

Trong lòng hắn thoáng động.

Người trước mắt này, cho hắn cảm giác, rất rõ ràng so với Triệu minh chủ, Tiết Nhất Dao, Khang đường chủ còn muốn mãnh liệt hơn. Cảm giác áp bách cũng lớn hơn. Ba vị trước đó, đều là nhân vật đạt được Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong nhất. Lợi hại hơn, sợ rằng dĩ nhiên đột phá tầng rào cản kia.

Hóa Phàm ngũ trọng Hợp Linh cảnh, linh hồn nhận được tăng thêm trên diện rộng, càng phù hợp với tự nhiên hơn.

Loại cường giả này, giơ tay nhấc chân, mang theo lực lượng cường đại hơn, chiến lực không tầm thường.

- Mắt Minh Lý!

Mắt Minh Lý vận chuyển, Trương Huyền nhìn sang. Chỉ liếc mắt thoáng nhìn, chân mày không nhịn được nhíu lại một cái.

Hắn đang quan sát, đã thấy Khang đường chủ bước lên trước, cười ôm quyền.

- Ngô cung chủ, đã lâu không gặp!

Xem ra cũng biết thực lực sức lực của nàng mạnh mẽ, cho dù Khang đường chủ thân là danh sư tứ tinh đỉnh phong, cũng không dám kiêu ngạo, mà là thái độ cung kính.

- Đã lâu không gặp! Đây là người sát hạch ngươi tuyển chọn ra, muốn đi vào đầm Âm Dương?

Nữ tử ngô cung chủ trả lời một câu, mắt rơi ở trên thân mọi người, nhướng mày:

- Thế nào lại là ba người?

- Là như vậy, ba người này, đều là nhân tài ưu tú nhất trong thế hệ trẻ tuổi. Ta thật sự khó có thể lấy hay bỏ, dẫn tất cả tới, là hi vọng cung chủ có thể dàn xếp, để cho bọn họ đều tham gia sát hạch, giành được cơ hội tiến vào đầm Âm Dương!

Khang đường chủ vội vàng giải thích.

- Quy định đầm Âm Dương của ta, đường chủ chắc hẳn là hiểu rõ. Hai danh ngạch, chính là hai, không thể phá!

Ngô cung chủ khoát tay áo, giống như một khối băng lạnh giá, không quan tâm tới giao tình trước đây.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau