THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 941 - Chương 945

Chương 941: Hồng trưởng lão kinh hoàng (1)

Nhìn thấy được người thanh niên đi tới, khóe miệng Hồng trưởng lão không tự chủ được nhất thời co rút.

Mấy trưởng lão lúc trước trải qua bi thảm, đã sâu tận xương tủy, khiến cho hắn đối với người trước mắt này tràn ngập kiêng kỵ.

- Hồng Liên Cửu kiếm, là do ta tốn vô số tâm huyết sáng tạo ra. Khang đường chủ tu luyện, một nén hương cũng không quá tinh thông mà thôi, cách tiểu thành cũng còn một đoạn. Người này cho dù thiên phú không kém, muốn đạt được tiểu thành cũng gần như không thể nào. Không cần lo lắng...

Trong lòng an ủi mình một câu, lúc này Hồng trưởng lão mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ về phía trước:

- Sách trên bàn trước mặt ngươi, chính là phương pháp tu luyện Hồng Liên Cửu kiếm. Hiện tại ngươi có thời gian một nén hương quan sát!

Nói xong hắn cũng không nhiều lời vô ích, đốt nén hương bên cạnh, nhất thời khói tung bay, mùi hương thoang thoảng lan tỏa ra khắp cả phòng.

Trương Huyền đi tới trước bàn, nhẹ nhàng sờ một cái. Đồ Thư Quán đã xuất hiện một quyển sách giống như đúc.

Trên tay hắn giả vờ giả vịt không ngừng lật sách, tinh thần lại chìm đắm trong đầu.

- Hồng Liên Cửu kiếm, do Hồng Tần trưởng lão của Danh Sư Đường Vạn Quốc Thành sáng chế, tổng cộng chín kiếm, chỗ thiếu hụt...

Lật xem hết nội dung, vẻ mặt Trương Huyền cổ quái.

- Nhiều chỗ thiếu hụt thế này? Còn dám nói là kiếm pháp cao minh?

Bộ kiếm pháp trước mắt này tự nhiên đạt tới hơn một trăm chỗ chỗ thiếu hụt. Nhiều chỗ thiếu hụt như vậy, lại còn được xưng là kiếm pháp cao minh... muốn hắn học tập... Thật không biết người này lấy tự tin ở đâu.

Chỉ có điều, suy nghĩ kỹ một chút hắn cũng lại hiểu được. Trước đây hắn nhận được kiếm pháp, võ kỹ, cơ bản đều trải qua không biết bao nhiêu năm truyền thừa, trải qua vô số tiền bối sửa chữa, chỗ thiếu hụt đã ít hơn rất nhiều. Bộ này, vừa sáng tạo ra, thậm chí còn không trải qua thực tiễn, chỗ thiếu hụt nhiều hơn chút, cũng coi như là bình thường.

- Kiếm pháp thiên đạo, dung hợp!

Đầy bất đắc dĩ, tinh thần thoáng động, kiếm pháp thiên đạo và rất nhiều bí tịch kiếm pháp trước đây nhận được, lắc lư kịch liệt, cùng quyển sách này thong thả dung hợp.

Vù!

Một quyển Hồng Liên Cửu kiếm mới xuất hiện ở trước mắt. Hắn vội vàng mở ra.

Rất nhanh, Trương Huyền lắc đầu.

Hắn thu thập kiếm pháp linh phẩm trung kỳ quá ít. Chỉ dựa vào kiếm pháp cơ sở học được trước đây, liền muốn cùng kiếm pháp cao minh như vậy dung hợp, rõ ràng có chút khó khăn.

Thật giống như phân bò cho dù tốt, cũng không thể cùng một dạng với hoàng kim. Bản chất khác nhau, cơ sở kiếm đạo cho dù lại chính xác, muốn hoàn toàn dung hợp với kiếm pháp linh phẩm trung kỳ cũng không có lực nào đáng nói.
- Còn có hơn ba mươi chỗ thiếu hụt...

Sau khi lật xem xong sách sau khi dung hợp, vẻ mặt Trương Huyền buồn bã giống như đưa đám.

Từ khi sống lại đến bây giờ, hắn vẫn tu luyện bí tịch hoàn toàn không có chỗ thiếu hụt. Đối với hắn mà nói đã hình thành... ý thức hoàn mỹ. Cho dù Hồng Trần Đạp Thiên Bộ trước đó có ba chỗ thiếu hụt, hắn cũng nắm mũi tu luyện... Cái kiếm pháp trước mắt này hơn năm mươi chỗ thiếu hụt, thật sự không luyện được!

Điều này lại giống như ăn quen thức ăn ngon của đầu bếp ngũ tinh, bảo hắn ăn quán ở ven đường, khẳng định nắm mũi khó có thể nuốt xuống.

Nhưng... nếu như không tu luyện, lại không có thể thông qua sát hạch, dẫn đến tu luyện thất bại.

Trong lúc nhất thời hắn trăm mối lo toan, không biết nên làm thế nào.

...

Hắn bên này rầu rĩ, Hồng trưởng lão bên kia, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, cảm thấy phổi cũng sắp nổ tung!

Tuy rằng không muốn để cho danh tiếng tích góp cả đời bị chôn vùi bởi vì người này, nhưng cũng không có khả năng cái gì cũng không quản. Đối phương vừa cầm lấy sách, lại lặng lẽ quan sát.

Không nhìn còn tốt, vừa nhìn chỉ cảm thấy muốn lập tức tiến lên xé nát người này.

Bộ Hồng Liên Cửu kiếm này, là hắn quan sát Hồng Liên sáng tạo ra, tốn tròn mười năm hoàn thiện, tự nhận là một trong những võ kỹ hay nhất của Vạn Quốc Thành, hoàn toàn có thể lưu danh bách thế, tên lưu lại nghìn năm. Người này thì hay rồi. Vừa lấy được lại tùy tiện lật loạn, căn bản không có ý thật sự xem kỹ.

Điều này ngược lại cũng thôi. Xem một hồi nhíu mày, một hồi lộ ra vẻ mặt ưu sầu là cái quỷ gì? Xem ra thật giống như người gặp phải phân, bất cứ lúc nào cũng sẽ nhổ ra...

Trời ạ!

Lẽ nào ta sáng lập ra công pháp lại khiến cho ngươi buồn nôn như thế? Khiến cho ngươi buồn nôn?

Tức giận, râu mép thổi bay, Hồng trưởng lão sắp bùng nổ.

Hắn từng nghĩ đối phương sẽ không tu luyện, cũng nghĩ tới thiên phú tuyệt vời, thời gian một nén hương, lại tu luyện tới viên mãn như ý. Nhưng có lẽ nằm mơ cũng không nghĩ tới, người này không tu luyện ngược lại cũng thôi, còn làm ra biểu tình buồn nôn muốn nôn...

Võ kỹ của ta đây chính là cấp bậc linh phẩm trung kỳ đỉnh phong, tuyệt chiêu ngay cả Khang đường chủ và tất cả trưởng lão cũng khen không dứt miệng... Ngươi đây là có ý gì?

Đang cảm thấy giận dữ, lại thấy người thanh niên đối diện thật sự không nhịn được, hai mắt nhắm lại, hàm răng cắn xuống, biểu tình tráng sĩ một đi không trở lại:

- Thôi đi, chết thì chết. Cùng lắm thì tu luyện xong sau này cũng không cần nữa là được!

- Ngươi!

Hồng trưởng lão không thể tiếp tục kìm chế được, trực tiếp nổ tung, bước lên tới trước mặt:

- Trương sư, ngươi nói vậy là có ý gì?

Đang định bắt đầu tu luyện, chỉ thấy lão già nổi giận đùng đùng đi tới trước mặt, Trương Huyền không hiểu nguyên nhân, nghi ngờ liếc mắt thoáng nhìn:

- Thế nào?

- Ta sáng lập ra kiếm pháp khiến cho ngươi buồn nôn?

Hồng trưởng lão hoàn toàn không có chút giữ lại, trực tiếp chất vấn.

- Thật ra cũng không hoàn toàn là buồn nôn. Mà là... chỗ lệch lạc thiếu sót quá nhiều, thật sự không muốn tu luyện...

Trương Huyền lắc đầu.

- Ngươi...

Chương 942: Hồng trưởng lão kinh hoàng (2)

Hồng trưởng lão chỉ cảm thấy da đầu nổ tung, toàn thân cũng sắp phát điên rồi.

Người khác hỏi như vậy, cho dù lại chán ghét, tất nhiên cũng chiếu cố mặt mũi, phủ nhận một chút, thuận tiện lại trái lương tâm khen ngợi vài câu...

Mà người này, tự nhiên trực tiếp không biết xấu hổ thừa nhận!

Không hoàn toàn là buồn nôn... Nói rõ đã đủ buồn nôn!

Còn chỗ lệch lạc thiếu sót quá nhiều... Nhiều em gái ngươi à!

Ngươi biết ta vì bộ võ kỹ này, hao phí bao nhiêu tâm huyết không? Mười năm không ngừng không ngủ, vốn tưởng rằng một khi ra tay thiên hạ biết tới... Kết quả tới một câu, chỗ thiếu sót quá nhiều...

- Không biết kiếm pháp của ta có chỗ nào có chỗ thiếu sót?

Hừ lạnh một tiếng, Hồng trưởng lão mạnh mẽ áp chế sự phẫn nộ của mình, rất sợ một khi kích động trực tiếp ra tay lập tức quật chết người này.

- Muốn bảo ta chỉ điểm? Cũng tốt, vậy ta lại chỉ điểm cho ngươi một chút! Nhìn kỹ, thời gian của ta có hạn, chỉ nói một lần.

Trương Huyền gật đầu, chắp hai tay ở sau lưng, chậm rãi đi:

- Trước tiên là nói về kiếm thứ nhất trong chín kiếm của ngươi: Hồng Liên Hoa Khai, mùi lay động cửu châu! Chiêu này tổng cộng chín chín tám mươi mốt biến hóa, kiếm quang gào thét, sáng ngời chói mắt, uy lực quả thật không tầm thường. Chỉ có điều... kiếm từ bên hông đâm ra, chân khí chạy vào hoàn cốc, vọng trường, bản thân cũng có chút đè nén, còn muốn phát huy ra uy lực cực lớn, gần như không có khả năng! Nếu như lúc này, ta có một binh khí, cho dù không phải là trường kiếm, chỉ là một gậy gỗ bình thường, công kích hối hải huyệt của ngươi, ngươi phải chống đỡ như thế nào?

- Công kích hối hải huyệt?

Hồng trưởng lão vốn có nổi giận đùng đùng, nghe nói như thế, trong đầu bổ sung kiếm chiêu và công kích của hoa sen nở, đột nhiên thoáng cái cứng đờ.

Hồng Liên Hoa Khai, hoa nở thế thịnh.

Chiêu này rực rỡ loá mắt, lấy kiếm khí cuồng bạo, đối với người tiến hành công kích, thoạt nhìn rất cường đại, lại có chỗ thiếu hụt trí mạng. Hối hải huyệt chính là một chỗ trọng yếu nhất. Đừng nói gậy gỗ, cho dù ngón tay đụng vào, toàn bộ kiếm chiêu lúc đó đều sẽ liệt, lại không có nửa phần uy lực.

Sự thiếu sót này hắn cũng không phát hiện ra, đối phương chỉ nhìn sách một hồi liền tìm được?

- Không đúng. Cho dù ngươi biết hối hải huyệt của ta chân khí khó có thể bảo vệ, lại như thế nào? Kiếm chiêu thoáng cái trôi qua. Chờ ngươi phát hiện, ta đã đâm ra chí ít năm kiếm. Ngươi nên chống đỡ như thế nào?

Hồng trưởng lão đột nhiên bực bội nói.

Bất kể kiếm pháp hay công pháp, chỉ cần vận chuyển, lại khẳng định có chỗ sơ hở, có chỗ thiếu hụt, không thể nào làm được hoàn mỹ không sứt mẻ. Chiêu Hồng Liên Hoa Khai này, cho dù hối hải huyệt là chỗ sơ hở lớn nhất lại như thế nào? Một kiếm đánh ra, khí tức ngang dọc. Muốn ở trong kiếm quang tìm được chút vấn đề này, gần như không có khả năng.

- Đâm ra năm kiếm? Ngươi sai. Nếu như ngay từ lúc đầu, ta tiến chân trái lên ba bước, trước đâm hồng hải, xoay người lại đâm lạc kiều, bước nghiêng ba bước đâm phù giang... Đâm chơi ba chỗ huyệt vị này xong, lại đâm hối biển, không biết ngươi còn có thể trốn hay không?
Trương Huyền thản nhiên nói.

- Đâm hồng hải, kiếm phong của ta cắt lên, lui về phía sau một bước. Đâm lạc kiều, ta nhanh chóng trở về phòng thủ, chân khí tấn công gián đoạn, không có cách nào phát huy kiếm khí. Đâm phù giang, hối biển tất nhiên trống trải... Ngươi, ngươi...

Trong đầu thôi diễn chiêu số của đối phương, Hồng trưởng lão vừa mới bắt đầu còn xem thường, một lát sau, sắc mặt trở nên trắng bệch, toàn thân không ngừng run rẩy.

Nếu quả thật là chiến đấu, dựa theo phương vị này liên tục ba kiếm, chiêu Hồng Liên Hoa Khai này tuyệt đối lập tức tan tác, không chỉ không có cách nào đả thương người, còn có thể bởi vì bị chân khí cắn trả, bị trọng thương!

Chỉ là đâm ba phương hướng vị trí bình thường, ngay cả chân khí cũng không dùng ra, hắn sẽ bởi vì vấn đề kiếm pháp bị tổn thương...

Điều này...

- Đây chỉ là một chiêu. Chiêu thứ hai của ngươi Hồng Liên Diệu Thế, càng là sai lầm chồng chất. Đối mặt chiêu này, ta thậm chí có thể không cần binh khí, trực tiếp co thân trùng kích trung cung, đánh nhược hải. Ngươi tất nhiên lui về phía sau... Tiếp đó không cần phải nói, cũng vô cùng đơn giản!

Trương Huyền tiếp tục nói.

Biết chỗ thiếu hụt, kết hợp tri thức, nghĩ biện pháp phá giải cũng lại trở nên hết sức dễ dàng và đơn giản.

- Ta...

Hồng trưởng lão lui về phía sau một bước.

Chiêu thứ hai, Hồng Liên Diệu Thế, một kiếm ngang trời, khí tức như biển, là chiêu số đánh xa, thoạt nhìn đẹp mắt, trên thực tế gần người không có cách nào phòng ngự, thuộc về tình hình khoảng cách trung bình. Mà lúc này, chỉ cần gần người công kích trung cung và nhược hải, chân khí của hắn tất nhiên hỗn loạn, kiếm chiêu lập tức bị phá! Phá chiêu thứ nhất, đối phương đâm liền bốn phương hướng vị trí, hắn lại tan tác. Cái này, chỉ cần hai chiêu hắn sẽ trở nên ngay cả đề phòng cũng không kịp!

Tại sao vậy?

Lẽ nào kiếm pháp hắn sáng lập ra, thật sự không chịu nổi một đòn như thế?

- Không đúng... Ta một kiếm ngang trời, ngươi làm sao có thể kịp làm ra nhiều động tác và chiêu số như vậy?

Lại cân nhắc một chút, lông mày nâng lên.

Đối phương nói, đều là lý luận. Bình thường chiến đấu, tốc độ kiếm pháp của hắn nhanh như vậy, đối phương làm sao có thể có thời gian, liên tục công kích nhiều lần?

- Không có thời gian?

Trương Huyền lắc đầu:

- Ngươi xem kỹ!

Thân thể thoáng lắc một cái, toàn thân lập tức hóa thành huyễn ảnh, trong thời gian nháy mắt đã đi qua ba phương hướng vị trí, đồng thời khép ngón tay làm kiếm, liên tục điểm về phía trước ba lần. Vị trí điểm giống hệt với trong miệng hắn nói.

- Điều này...

Nhìn thấy được chiêu này, thân thể Hồng trưởng lão nhất thời co rút, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Tốc độ, công kích của đối phương, đều không chê vào đâu được. Nếu như vừa rồi hắn xuất ra kiếm chiêu, đối phương thi triển ra cái này, hai bên giao chiến... Trong nháy mắt, hắn sẽ bị đánh bại, không có bất kỳ năng lực phản kháng nào!

Trừ khi... buông tha kiếm chiêu, lấy thực lực tuyệt đối nghiền ép, bằng không, chỉ dựa vào kiếm thuật, sẽ bị bại rất thảm, thậm chí trực tiếp bị thương.

Mồ hôi lạnh trong nháy mắt từ sau lưng chảy xuống.

Sáng tạo ra nhiều bộ võ kỹ, vốn tưởng rằng chiêu này vừa ra, vô địch trong Vạn Quốc Thành. Không nghĩ tới mười năm khổ luyện... tự nhiên không chịu được một đòn như thế!

- Xin hỏi Trương sư... vậy chiêu này của ta, có thể có phương pháp hoàn thiện hay không?

Hồng trưởng lão liền ôm quyền, làm lễ học sinh.

Chương 943: Bỏ quyền (1)

Bên này thảo luận kiếm chiêu, người bên ngoài đã sốt ruột đến xoay quanh.

- Khang đường chủ, Trương sư cũng tiến vào gần một canh giờ, bây giờ còn chưa đi ra. Sẽ không phải... Hồng trưởng lão dưới cơn nóng giận, bị giết chết chứ?

Tô sư lộ vẻ mặt sốt ruột.

Từ khi Trương Huyền tiến vào phòng đến bây giờ, đã gần một canh giờ, không chỉ không đi ra, trên vách tường ngay cả nửa chữ cũng không có xuất hiện. Tình huống cụ thể thế nào, hắn hoàn toàn không biết gì cả. Không chỉ hắn sốt ruột, bên trong đại sảnh tất cả mọi người đều không hiểu ra sao.

- Không cần lo lắng. Cho dù huyên náo đến mức không vui, chỉ cần động thủ, sẽ thi triển chiêu số... Đến bây giờ một con số cũng không có, nói rõ không ai làm như vậy...

An ủi một câu, Khang đường chủ cũng nhăn mày lại, trong mắt đầy vẻ không giải thích được.

Cho dù Trương Huyền không hiểu quy củ làm loạn, Hồng trưởng lão sẽ không làm vậy! Người sống một, hai trăm tuổi, làm sao có thể bởi vì một chút chuyện nhỏ, trước mặt nhiều người như vậy ra tay đối với người đường đường là danh sư!

Lại nói, chỉ cần ra tay, tất nhiên biểu hiện chữ số. Hiện tại động tĩnh gì cũng không có, thật giống như hai người vào phòng liền ngủ say. Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

- Đường chủ, nếu không... ngươi vào xem thử đi!

Lăng sư cũng nhìn qua.

Cứ chờ như vậy cũng không phải là biện pháp. Vào xem, cũng có thể biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

- Được!

Có chút do dự, Khang đường chủ gật đầu:

- Các ngươi ở chỗ này chờ, một mình ta tiến vào trong. Cho dù xuất hiện chuyện gì, cũng dễ giải quyết!

Tô sư, Lăng sư lên tiếng. Khang đường chủ hít sâu một hơi, đang định đẩy cửa đi vào, chỉ thấy cửa phòng trước mắt “két” một tiếng, Trương Huyền và Hồng trưởng lão sóng vai đi ra.

Hai người y quan chỉnh tề, khuôn mặt tươi cười, nhìn bộ dạng không có bất kỳ không thoải mái nào.

Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau.

Náo loạn nửa ngày, hai ngươi không đánh nhau à! Nếu không đánh nhau, làm gì không ra? Để cho chúng ta nhiều người chờ đợi như vậy?

Ba người Ngô trưởng lão, Bạch trưởng lão, Vân trưởng lão cũng nhìn nhau, trong mắt cả đều không giải thích được.

Dựa theo kinh nghiệm của bọn họ, vốn tưởng rằng cho dù không đánh nổi, Hồng trưởng lão cũng sẽ chật vật không chịu nổi. Không nghĩ tới hai người vừa nói vừa cười, hoàn toàn không có chút không vui nào.

Chẳng lẽ vị Trương sư này đổi tính?

Làm cho bọn họ bị thảm như vậy, nhưng ở chỗ Hồng trưởng lão lại đổi tính... Ba người đều biểu thị nghi ngờ vô cùng.

- Hồng trưởng lão, các ngươi đây là... Khang đường chủ cũng kỳ quái nhìn qua.

- A, không có việc gì!

Hồng trưởng lão lắc đầu, quay đầu lại nhìn về phía người thanh niên bên cạnh, đến bây giờ trong lòng vẫn không nhịn được chấn động và bội phục.

Vốn tưởng rằng người này chỉ nhìn ra được chỗ thiếu hụt trong hai chiêu, thông qua một hồi nói chuyện vừa rồi, hắn mới hiểu được, lý giải của đối phương đối với tu vi, đã đạt được trình độ lớn như biển, tùy tiện chỉ điểm, cũng làm cho người ta hưởng thụ không hết. Hồng Liên Cửu kiếm hắn tự cho là niềm kiêu ngạo, ở dưới phân tích của đối phương, sơ hở trăm chỗ, khắp nơi đều là chỗ sơ hở!

Ở trước mặt cường giả cùng cấp bậc sử dụng uy phong lẫm liệt, hiệu quả không tệ. Một khi gặp phải cao thủ thật sự lợi hại, tuyệt đối trong nháy mắt lập tức bị phá, căn bản không chống đỡ được!

Thật sự muốn sử dụng loại tuyệt chiêu này cùng người khác khiêu chiến, sợ rằng đối thủ chuyện gì cũng không có, hắn lại bởi vì cắn trả, giết chết mình trước.

Sáng tạo ra võ kỹ cá biệt chỉnh mình chết... Truyền đi, chắc hẳn sẽ làm cho tất cả mọi người cười đến rụng răng. Một đời uy danh, tan theo nước chảy.

Biết điểm ấy, khiêm tốn thỉnh giáo gần một canh giờ, thông qua đối phương chỉ điểm, lĩnh ngộ đối với bộ kiếm pháp này càng nhiều hơn, thu được lợi ích cực lớn. Nếu như lại để cho hắn sửa chữa, có thể bảo đảm, không bao lâu, nhất định có thể sáng tạo ra tuyệt chiêu càng hoàn mỹ, càng phù hợp hơn.

- Không có việc gì? Vậy... tuyển chọn có kết quả sao?

Thấy hắn không muốn nhiều lời, Khang đường chủ không thể làm gì khác hơn là chuyển tới đầu đề tuyển chọn.

- Có kết quả, ta hiện tại lại tuyên bố!

Hồng trưởng lão gật đầu, mỉm cười:

- Trải qua ta vừa rồi sát hạch, thành tích của bọn họ ở cửa thứ tư đã đi ra. Lạc Khê, Đỗ Hổ ngăn cản ba kiếm, đều là đứng thứ năm. Phùng Mạc Sinh, Phó Tiếu Trần đều là năm kiếm, cùng đứng thứ ba. Quân Nhược Hoan sáu kiếm, là thứ hai. Đứng đầu là... Trương sư!
- Trương sư đứng đầu?

- Lại là hắn đứng đầu? Bọn họ không phải không giao đấu sao?

Nghe được kết quả này, tất cả mọi người đều sửng sốt, đầy kỳ quái.

Đám người Quân Nhược Hoan trước mặt, thành tích lưu lại ở trên tường, rõ như ban ngày. Nhưng vị Trương sư này, một chiêu cũng không có xuất hiện, thế nào lại đứng đầu?

- Ta không phục!

Nhược Hoan công tử bước lên trước. Nếu như so kiếm, phía trên xuất hiện chữ số vượt xa hắn, hắn cũng nhận. Nhưng ngay cả so tài cũng không so tài, lại xác định đứng đầu, khó tránh khỏi có phần không công bằng!

Thật giống như bài thi đạt được 99 điểm. Nếu như đối phương thi 100 điểm, thua thì thua. Nhưng... ngay cả cuộc thi cũng chưa từng tham gia, dựa vào gì lại đứng đầu?

- Không phục?

Hồng trưởng lão nhướng mày.

- Không sai. Trong thời gian một nén hương ta lĩnh ngộ Hồng Liên Cửu kiếm đến cảnh giới tinh thông đỉnh phong. Chỉ dựa vào kiếm chiêu, ở trước mặt trưởng lão cứng rắn ngăn cản được hơn sáu kiếm... Ta muốn hỏi một chút, để cho hắn làm đầu tiên, hắn tu luyện đến trình độ nào? Lẽ nào đạt tới tiểu thành?

Nói đến đây, Nhược Hoan công tử quay đầu lại nhìn về phía người thanh niên cách đó không xa, cắn răng một cái:

- Ta không tin ngươi có thể ở trong thời gian một nén hương, lĩnh ngộ bộ võ kỹ này đến tiểu thành... Trừ khi, ngươi hiện tại cùng ta so tài, chỉ sử dụng kiếm pháp, đánh bại ta!

- Đánh bại ngươi?

Trương Huyền lắc đầu:

- Vẫn là thôi đi. Ta không muốn khi dễ người!

- Ta đi!

- Khẩu khí này cũng quá lớn!

Nghe được lời của hắn, mọi người đưa mắt nhìn nhau một hồi.

Bất kể nói thế nào Nhược Hoan công tử cũng là danh sư tứ tinh, nhân vật siêu cường Hóa Phàm tứ trọng sơ kỳ, hơn nữa am hiểu sử dụng kiếm. Mở miệng muốn so tài, người này lại còn nói... không muốn khi dễ người!

Ngươi một kẻ am hiểu sử dụng thương, nói như vậy, thế nào không sợ da trâu thổi rớt răng hàm?

- Ngươi...

Chương 944: Bỏ quyền (2)

Sắc mặt Nhược Hoan công tử cũng lúc đỏ lúc trắng, sắp nổ tung:

- Không cùng ta so tài cũng được. Chỉ cần ngươi thừa nhận, thời gian một nén hương, lĩnh ngộ Hồng Liên Cửu kiếm đến tiểu thành, ta chủ động chịu thua, tuyệt đối không nhiều lời vô ích.

Chỉ cần hắn thừa nhận lĩnh ngộ đến trình độ cao thâm hơn ta, có vinh dự tín nhiệm đối với danh sư, tự nhiên hắn sẽ không tiếp tục dây dưa.

- Tiểu thành...

Trương Huyền lại lắc đầu:

- Hồng Liên Cửu kiếm, ta một chiêu chưa từng luyện. Ngay cả nhập môn cũng chưa tới, làm sao có thể đạt được tiểu thành!

- Không luyện?

Không chỉ Nhược Hoan công tử sửng sốt, ngay cả tất cả mọi người cũng ngẩn người.

Một chiêu không luyện? Vậy dựa vào cái gì đánh giá là đứng đầu?

Tấm màn đen cũng quá lớn!

Đám người Khang đường chủ, Tô sư cũng đều không hiểu ra sao.

Bọn họ và Hồng trưởng lão ở chung nhiều năm, biết tính tình của hắn, luôn luôn công bằng chính trực, không có khả năng làm ra chuyện vì tình riêng thiên vị. Nhưng... Trương sư học chưa từng học, dựa vào cái gì lại quyết định là đứng đầu?

Đây chính là liên quan đến tuyển chọn thi đấu danh sư. Làm như vậy có đúng là có chút đùa quá trớn hay không?

- Lẽ nào... Hồng trưởng lão thu Trương sư làm học sinh? Vì học sinh của mình có thể tham gia thi đấu, cố ý nhường?

- Không đến mức như vậy!

- Nếu không phải như vậy, vì sao hai người đợi ở trong gian phòng một canh giờ, ngay cả tu luyện cũng chưa từng tu luyện, liền trực tiếp tuyên bố đứng đầu?

Đoàn người bàn luận.

Trương sư và Hồng trưởng lão vừa mới bắt đầu không biết, nhưng trong nháy mắt thái độ đại biến. Nếu nói không có quan hệ gì, ai cũng không tin.

- Hồng trưởng lão, đây rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Thật sự không nhịn được, Khang đường chủ nhìn qua.

Những người khác cũng đồng loạt đưa mắt tập trung qua.

- Thu hắn làm học sinh?

Nghe được mọi người suy đoán, khóe miệng Hồng trưởng lão giật một cái.
Các ngươi thật sự biết tưởng tượng!

Cho dù muốn nhận... cũng phải có bản lĩnh này mới được!

- Các ngươi không cần đoán bậy. Là ta muốn bái Trương sư làm sư, hắn không đồng ý!

Hắn lắc đầu, nói ra lời nói thật.

- Bái hắn... làm sư? Còn không có đồng ý?

- Hồng trưởng lão không phải nói đùa chứ?

Tất cả mọi người há hốc miệng. Toàn bộ đại sảnh xôn xao một hồi.

Hồng trưởng lão được xưng người đứng đầu về công pháp, võ kỹ tại Vạn Quốc Thành, sáng lập ra tuyệt chiêu, không ít danh sư cũng có tu luyện. Có thể nói... toàn bộ danh sư bên trong đại sảnh, chí ít hơn phân nửa là nửa học sinh của hắn, đối với hắn có nghĩa nửa sư.

Loại nhân vật siêu tuyệt này, lại muốn bái người này làm sư?

Nếu thật sự như vậy, chẳng phải hơn phân nửa người trong toàn bộ đại sảnh, đều là đồ tôn của hắn?

Hơn nữa... mấu chốt nhất chính là... Người này từ chối...

Có nhầm hay không?

- Trương sư thiên tư tuyệt hảo, lý giải đối với tu vi, dĩ nhiên đạt được trình độ cao nhân khó lường, khiến người ta ngưỡng vọng. Chiêu Hồng Liên Cửu kiếm này của ta, hắn tuy rằng không tu luyện, nhưng... lý giải sâu, không ai bằng. Cho dù ta cũng kém xa. Một canh giờ vừa rồi, ta xin chỉ giáo, tự nhận được lợi rất nhiều!

Thần sắc Hồng trưởng lão ngưng trọng nói. - Học tập?

Mọi người ngươi nhìn tat a nhìn ngươi, tất cả đều cảm thấy đầu óc không hoạt động tốt, bối rối.

Hồng Liên Cửu kiếm không phải là do ngươi tốn thời gian sáng tạo ra, hơn nữa tu luyện tới mức độ đại thành sao? Thỉnh giáo, còn học tập một người chỉ vừa học được trong thời gian một nén hương... Thậm chí còn muốn bái hắn làm sư, được lợi rất nhiều...

Nghe thế nào giống như nói đùa vậy?

Đám người Ngô trưởng lão, Bạch trưởng lão cũng trợn tròn hai mắt.

Vừa mới bắt đầu, thấy hai người bình an đi ra, còn tưởng rằng vị Trương Huyền này không gây ra chuyện gì. Hiện tại xem ra, mình vẫn quá ngây thơ rồi. Không phải là không gây chuyện, mà là bắt trái tim Hồng trưởng lão làm tù binh, dự định muốn bái sư!

Bọn họ tối đa bị thương. Người này... thật sự muốn bái sư. Danh tiếng và địa vị trước đó, đều muốn tiêu tan thành mây khói.

- Cửa sát hạch này chính là lý giải đối với tu vi, đồng thời xem trong thời gian một nén hương. Nhược Hoan công tử chỉ ở dưới tay ta ra sáu kiếm... Trương sư, lại có thể chỉ điểm cho ta, làm lão sư cho ta... Cho dù không tu luyện, sắp xếp đứng đầu, cũng có thể không có bất cứ vấn đề gì chứ?

Hồng trưởng lão nhìn về phía Quân Nhược Hoan cách đó không xa.

- Điều này...

thân thể Nhược Hoan công tử nhất thời co rút, cảm thấy biểu tình trên mặt muốn khóc.

Lấy địa vị của Hồng trưởng lão, không có khả năng nói dối. Nói cách khác... mười phần là sự thật. Cùng là xem trong thời gian một nén hương, mình chỉ tu luyện tới tinh thông, lại dương dương đắc ý, tự cho mình siêu phàm. Người ta, trực tiếp hoàn toàn lý giải, làm lão sư cho người sáng tạo ra công pháp...

Trời ạ!

Rốt cuộc là quái thai từ nơi nào xuất hiện?

Quá biến thái!

Thảo nào trước đó nói, so tài với hắn là khi dễ... Mình ngay cả Hồng trưởng lão cũng chỉ có thể kiên trì sáu chiêu. Đối mặt một người có thể làm sư phụ của đối phương, nếu thật sự đáp ứng yêu cầu, không phải khi dễ là gì?

- Nếu thành tích đi ra, ta thấy tiếp tục tiến hành vòng khảo sát kế tiếp!

Thấy học sinh của mình bị đả kích dục tiên dục tử, sắp không kiên trì nổi, Khang đường chủ không thể làm gì khác hơn là mở miệng lần nữa, cắt ngang đề tài này.

- Sát hạch kế tiếp cũng là cửa ải tuyển chọn thi đấu cuối cùng, là chỉ điểm chỗ sơ hở chỗ thiếu hụt trong quá trình tu luyện...

Khang đường chủ đang muốn nói tiếp, đột nhiên nghe được một giọng nói vang lên. Lập tức nhìn lại chỉ thấy Trương Huyền.

- Cửa này... ta bỏ quyền!

Chương 945: Chức nghiệp trợ giúp không đủ? (1)

- Bỏ quyền?

Tất cả mọi người đều nhìn qua.

Liên tục đứng đầu bốn cửa ải, vị Trương Huyền này đã thành hắc mã lớn nhất trong lần chọn lựa thi đấu này, vì sao đến cửa ải cuối cùng, muốn bỏ quyền?

- Bốn cửa ải trước đều đã tham gia. Đây cũng là cửa ải cuối cùng...

Tô sư vội vàng nói.

- A, cái tuyển chọn thi đấu này, lựa chọn hai người xuất sắc đi tham gia thi đấu danh sư. Thành tích ta hiện tại, bất kể là tham gia cửa thứ năm hay không, đều đã là đứng đầu, còn không bằng bỏ quyền, chừa chút cơ hội cho bọn họ!

Trương Huyền thản nhiên nói:

- Nếu không... lại được đứng đầu, cũng không có ý nghĩ gì.

- Lại được đứng đầu không có ý nghĩa?

- Ta ngất. Lời nói này nói ra thật quá đã nghiền.

- Đúng vậy. Chỉ có điều Trương sư nói cũng đúng. Liên tục bốn lần đứng đầu, tích lại 24 điểm. Còn lại Nhược Hoan công tử thành tích tốt nhất, là 18 điểm. Tiếp sau là Phó Tiếu Trần, 15 điểm, Phùng Mạc Sinh 13 điểm, Lạc Khê 10 điểm, Đỗ Hổ 7 điểm. Cho dù cửa này Trương sư bỏ quyền, được một vị trí sau cùng, được một điểm, cộng lại cũng là 25 điểm. Nhược Hoan công tử thứ hai đạt được đứng đầu, thêm 6 điểm nữa, cũng mới là 24... Quả thật, tham gia cùng không tham gia, đều không quan trọng!

- Cửa ải cuối cùng không cần tham gia cũng có thể được đứng đầu... lợi hại!

...

Nghe được Trương Huyền giới thiệu, mọi người bừng tỉnh hiểu ra.

Đã xác định cục diện chắc chắn thắng, làm gì còn phải tiếp tục tham gia, lãng phí thời gian?

- Điều này...

Khang đường chủ cũng hiểu được. Hắn và đám người Tô sư liếc mắt nhìn nhau, đồng thời cười gượng.

Không hổ danh là Trương sư, quả nhiên khí phách.

Người khác sát hạch mỗi một cửa ải đều dốc toàn lực. Người này chỉ thi bốn cửa ải, lại xác định cục diện chắc chắn thắng...

Giữa người và người, thật sự có chênh lệch lớn.

- Đã như vậy, bỏ quyền thì bỏ quyền!

Liếc mắt nhìn những người khác, thấy bọn họ cũng không muốn cùng loại quái thai này tiếp tục so tài, Khang đường chủ lắc đầu:

- Chỉ có điều, vẫn mong Trương sư tạm thời không cần rời đi. Chờ cửa ải sát hạch cuối cùng này xong, sẽ cùng các ngươi nói tỉ mỉ về chuyện thi đấu danh sư!

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

Không có hắn tham gia, cửa ải cuối cùng tiến hành rất nhanh. Thời gian không lâu, kết quả đi ra. Không có gì bất ngờ xảy ra, Nhược Hoan công tử đạt được đứng đầu, bắt được danh ngạch thứ hai.

- Được rồi, so tài kết thúc. Hiện tại ta tuyên bố, liên minh vạn quốc có Trương sư, Quân Nhược Hoan đại biểu tham gia thi đấu danh sư... Sát hạch kết thúc, Khang đường chủ nhìn quanh một vòng, tuyên bố thành tích.

- Đường chủ mong hãy khoan đã!

Còn chưa có nói xong, Phó Tiếu Trần đi lên phía trước:

- Ta không phủ nhận năng lực của Trương sư. Chỉ có điều... nếu như ta nhớ không lầm, tham gia thi đấu danh sư là có yêu cầu thấp nhất, chí ít cần phải là danh sư đã ngoài tam tinh mới có tư cách. Trương sư chỉ là nhị tinh, cấp bậc bày ra đó. Ta sợ hắn thật sự muốn tham gia, ngay cả cửa xét duyệt tư chất thứ nhất cũng không đủ!

Khang đường chủ nhướng mày.

Đối phương nói không sai. Thi đấu danh sư quả thật có yêu cầu cấp bậc, cũng không phải là người nào đều có khả năng tham gia.

Tam tinh chính là tiêu chuẩn thấp nhất.

Nếu như ngay cả cái này cũng chưa tới, lại làm thế nào có thể ở thi đấu trong trổ hết tài năng?

Trương Huyền tuy rằng ở mấy cửa ải vừa rồi biểu hiện rất chói mắt, nhưng cấp bậc chân chính, vẫn chỉ là nhị tinh, cách tiêu chuẩn thấp nhất, còn có một chút khoảng cách.

- Vừa rồi sát hạch, Trương sư đều qua cực kỳ dễ dàng. Đừng nói tam tinh, cho dù trực tiếp xin danh sư tứ tinh, cũng không quá đáng!

Tô sư nói chen vào.

Nhược Hoan công tử là danh sư tứ tinh, ở trước mặt Trương sư không chịu nổi một đòn. Hắn xin một tứ tinh, thì có khó khăn gì?

- Năng lực của Trương sư, xin danh sư tứ tinh quả thật không khó. Thậm chí cũng có thể không cần một lần nữa sát hạch. Nhưng... danh sư tứ tinh yêu cầu thấp nhất là phải có bốn chức nghiệp trợ giúp tu luyện đều đạt được cấp bậc tứ tinh! Điểm ấy... Lại sợ rằng không dễ dàng như vậy!

Phó Tiếu Trần nói.

Ban đầu, vị Trương sư này không xuất hiện, nhất định là hắn và Nhược Hoan công tử tham gia thi đấu. Hiện tại vị trí bị đối phương cướp đi, hắn tất nhiên phải nghĩ biện pháp tranh thủ. Mà chức nghiệp trợ giúp tu luyện, chính là uy hiếp lớn nhất của vị Trương sư này!

Hắn thấy, cho dù vị trước mắt này có thiên phú danh sư cao, tuổi tác bày ra ở chỗ này, tinh thông một loại, không có khả năng tinh thông mọi thứ!

- Điều này ngược lại cũng đúng...

- Chức nghiệp trợ giúp tu luyện giống như danh sư, cũng cần thời gian chồng chất và học tập mới được...

Mọi người trầm mặc, Tô sư cũng nói không ra lời.

Quả thật.

Thiên phú và thực lực của Trương sư ở trên danh sư, trong mắt mọi người nhìn thấy, không có cách nào cãi lại. Nhưng... muốn trở thành danh sư tứ tinh, không dễ dàng như vậy. Còn cần có chức nghiệp trợ giúp tu luyện.

Cho dù danh sư tam tinh tiêu chuẩn thấp nhất, cũng phải có ba loại chức nghiệp trợ giúp tu luyện đạt được tam tinh. Đây là yêu cầu cơ sở nhất, giống như mức độ tâm cảnh, không đạt được là ngay cả tư chất sát hạch cũng không có.

- Thành tích của Trương sư ở phương diện thi họa, tuyệt đối đạt tới tứ tinh, thậm chí càng cao hơn. Về điểm ấy ta có thể đi nghiệp đoàn thi họa sư xin, không tính là gì cả!

Vân trưởng lão bước lên trước.

Vị này tiện tay có thể mô phỏng ra tác phẩm lục cảnh, đủ để nói rõ ở trên thi họa, thành tựu cao hơn so với hắn. Người như thế, xin một thi họa sư tứ tinh sư, dễ dàng đơn giản.

- Vậy cũng chỉ là một loại mà thôi!

Phó Tiếu Trần nói.

Cho dù xin một thi họa sư ngũ tinh, cũng chỉ là một loại chức nghiệp, chí ít vẫn thiếu hai loại.

Chức nghiệp trợ giúp tu luyện... Cũng không phải dễ dàng học được như vậy. Huống gì còn muốn đạt được thấp nhất tam tinh.

- Trương sư, ngươi lại còn có những chức nghiệp nào khác, đạt tới tam tinh, thậm chí cao hơn?

Khang đường chủ nhìn qua.

- Ta...

Trương Huyền đang muốn nói chuyện, chỉ thấy một vị học đồ vội vã đi tới.

- Đường chủ, Hàn đường chủ Thú Đường cầu kiến!

- Hàn đường chủ? Hắn tới đây làm gì?

Khang đường chủ sửng sốt.

Hàn Trùng đường chủ Thú Đường của Vạn Quốc Thành và hắn bình thường không mấy khi giao lưu. Lúc này đột nhiên chạy tới làm gì?

- Cho mời!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau