THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 936 - Chương 940

Chương 936: Ngươi trả chim cho ta! (2)

Hai người sát hạch trước đó đều nôn ra máu trọng thương. Hiện tại vị này lại cái dạng này... Là tiểu tử này có cổ quái, hay có chuyện gì xảy ra sao?

- Vân trưởng lão!

Khang đường chủ không nhịn được đi lên phía trước, vỗ vai hắn:

- Thế nào?

- Không có gì... Chỉ là nghĩ đến một chuyện không thể tin được...

Vân trưởng lão khôi phục lại, nói.

- Chuyện không thể tin được?

Khang đường chủ nhíu mày.

- Ngươi xem...

Vân trưởng lão chỉ về phía linh trí trước mặt Trương Huyền:

- Cái linh trí này vừa rồi liền bắt đầu lắc lư, hiện tại đã gần mười phút, không những không có tán loạn, trái lại càng lúc càng ngưng thực...

Khang đường chủ gật đầu.

Mọi người đều thấy được, cũng cảm thấy kỳ quái. Chẳng lẽ điều này có vấn đề gì?

- Nếu như ta không đoán sai, đây không phải là phải tán loạn, mà là...

Môi Vân trưởng lão run rẩy:

- Chân vận kích động, linh trí phá phàm!

- Phá phàm? Ngươi nói là... bức tranh thất cảnh? Tác phẩm đạt được loại cảnh giới này, động vật, thực vật trong bức tranh giống như là sống lại, nắm giữ thần trí của mình, bay lượn đến bên ngoài bức tranh, hồi lâu cũng không sẽ biến mất?

Khang đường chủ sửng sốt.

- Chính là cái này!

Vân trưởng lão gật đầu.

- Không đúng. Linh trí phá phàm ta biết. Cần phải là thư họa sư cấp bậc lục tinh, sửa chữa bức tranh, hoặc vẽ lại bức tranh một lần nữa, mới có thể thành công. Giảng bài... làm sao có thể?

Trợn tròn hai mắt, Khang đường chủ có chút không tin.

Thư họa sư lĩnh ngộ linh trí phá phàm ý cảnh, chỉ cần vẽ tranh, có thể dễ dàng vẽ ra chim chóc, bay lượn trời cao, rong ruổi tận trời. Có người nói trước đây có một vị thư họa sư lục tinh lợi hại, ở trên tường vẽ một con tiên hạc, phá tường ra, mang theo phá vân rời đi, lưu lại lời đồn đại tiên nhân cưỡi chim bay đi.

Còn có một vị thư họa đại tông sư, bị thú triều tập kích, vẽ ra một con linh thú đỉnh phong, chấn áp khắp nơi, vô số linh thú khiếp sợ đến mức sợ hãi mà bỏ chạy, không dám cùng đối địch.

Bất kỳ nghề nghiệp nào tu luyện tới cảnh giới cao thâm, đều sẽ có năng lực và thủ đoạn quỷ thần khó lường.

Chỉ có điều, các loại này, cần phải ít nhất thư họa sư cấp bậc lục tinh, lập tức vẽ tranh, hoặc ở trên bức tranh ban đầu tăng thêm nét vẽ, lưu lại bút tích... Vẫn chưa từng nghe nói qua, giảng bài cho linh trí, có thể khiến cho nó phá phàm.

- Nội dung Trương sư giảng giải, vô cùng phù hợp với những linh trí này, không chỉ khiến cho linh khí tập trung, còn dẫn động sư ngôn thiên bẩm, khiến cho những linh trí này, không tự chủ được tu luyện... Nếu như không đoán sai, những lắc lư này, hẳn là loại trừ linh khí không thực trước đó, khiến cho lực lượng càng ngưng thực, cũng chính là... hóa hư thành thật!

Vân trưởng lão nói.

- Hóa hư thành thật? Điều này... làm sao có thể?

Khang đường chủ bị dọa cho giật mình, thiếu chút nữa thì lập tức ngã sấp xuống.

Thật hay giả vậy?

Giảng bài khiến linh trí lấy hư hóa thực, linh trí phá phàm... Thế nào cảm giác giống như là đang nghe thiên thư?

- Ta cũng không thể tin được. Nhưng ngoại trừ loại tình huống này, thật sự không có cách nào giải thích!

Vân trưởng lão nói.

Cho dù đoán được, cũng không thể tin được, lúc này mới thất thố như vậy. - Nếu như là sự thật, vẽ tranh khiến cho linh trí hiện lên, bức vẽ cuộn tròn là nơi ở của linh trí, còn có thể trở về. Loại giảng bài này, khiến cho nó phá phàm... linh trí còn có thể trở lại trên bức tranh hay không?

Đột nhiên, Khang đường chủ nghĩ đến một vấn đề.

Tiên nhân cưỡi hạc đi, linh trí từ trong bức vẽ cuộn sinh ra, cho dù phá phàm, lúc nghỉ ngơi, vẫn sẽ trở lại trong bức tranh. Thứ trước mắt này, nghe giảng bài lột xác, giống như lục bình không có rễ không, một khi thật sự ngưng tụ thành hình, hóa hư thành thật, sẽ đi nơi nào?

Nếu như vẫn bay, bay trước mấy tháng, không trở về đến bức tranh, thành tích này của hắn lại phải tính như thế nào? Cũng không thể để cho mọi người một mực chờ xem!

- A? Nguy rồi, đừng để cho hắn tiếp tục giảng bài...

Thoáng sửng sốt một chút, Vân trưởng lão nhớ tới cái gì, vội vàng la lên. Tiếng la còn chưa có kết thúc, chỉ thấy rất nhiều chim chóc từ trong bức tranh trước mắt bay ra, dừng lắc lư, đột nhiên, cùng kêu lên một tiếng ngân dài.

Kỷ kỷ kỷ kỷ! Chiêm chiếp chiêm chiếp!

Âm thanh dễ nghe, tràn ngập đại sảnh, giống như thật sự có một đám chim bay tới, chơi đùa kêu to, cho người ta một loại hưởng thụ khác thường.

Trước đó chim chóc thoạt nhìn có chút hư ảo, lúc này cũng giống như nhận được lột xác, lông chim càng ngưng thực, móng vuốt, miệng càng vừa dày vừa nặng, giống như hoàn toàn sống lại.

Vù!

Tiếng kêu qua đi, những chim chóc này đồng thời vỗ cánh, bay vút lên trời cao, trực tiếp phóng về phía xa, bay ra khỏi đại điện, biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Nhìn thấy được những chim chóc này bay đi, cùng với một cuộn giấy trắng trơ trụi còn lại trên mặt bàn, Vân trưởng lão sững sờ ở tại chỗ, thân thể thoáng lảo đảo một cái.

Đây chính là bức tranh vô thượng do lão sư hắn lưu lại, hắn quý trọng chưa bao giờ lấy ra cho người khác xem. Thậm chí bằng hữu tốt nhất, cũng khó gặp.

Vốn tưởng rằng chỉ là thi thử một chút, đơn giản đến cực điểm. Ai biết... những linh trí này tự nhiên bay đi!

Em gái ngươi!

Linh trí bay đi, cần tờ giấy trắng này có tác dụng cái rắm?

Vừa thở phào nhẹ nhõm cảm thấy đối phương không gây chuyện. Kết quả lại xảy ra chuyện như thế... Người này rốt cuộc là tới thi đấu tuyển chọn, hay qua quấy rối vậy?

Lắc người một cái đi tới trước mặt Trương Huyền, khóe mắt Vân trưởng lão, hận không thể bóp chết kẻ đứng trước mắt này.

- Chim của ta! Ngươi trả lại chim cho ta...

Chương 937: Vẽ lại bức đó là được (1)

“Chim” của ta?

Trả “chim”?

Trong phòng có danh sư, còn không có ý thức được những con chim này một đi không trở lại, còn tưởng rằng Vân trưởng lão có ám chỉ gì khác, đồng loạt nhìn trong quần hắn một chút, ớn lạnh một hồi.

Dường như... Trương sư chỉ có giảng bài, với “chim” của ngươi có quan hệ cái lông gì?

Hơn nữa, hình như nó vẫn còn!

Đường đường là danh sư tứ tinh, ở trước mặt mọi người, còn hỏi người khác đòi “chim“. Thực sự... Quá mất mặt!

Không ít nữ danh sư, sắc mặt càng ửng đỏ, đầy xấu hổ... Vân trưởng lão nghiên cứu bức tranh, nổi bật không tầm thường, phong độ phiêu dật, thoạt nhìn rất nghiêm túc, rất tiêu sái. Không nghĩ tới còn là một lão già không biết xấu hổ!

- Không đúng, Vân trưởng lão nói có thể là những con chim vừa rồi!

Có người kịp phản ứng.

- Ừ?

Tất cả mọi người đều sửng sốt.

- Những chim con chim này, hình như nghe Trương sư giảng bài, giống như trở nên sống lại, rời khỏi rào cản của bức vẽ... bay đi!

Người này nói ra phát hiện của mình một lần.

- Bay đi? Bức Quần Điểu Cao Tường đồ này do chim chóc hình thành, đáng giá tiền nhất, có giá trị nhất cũng chính là những chim chóc ẩn chứa linh trí. Một khi bay đi... vậy chỉ còn lại giấy trắng...

- Đúng vậy, chính vì vậy, Vân trưởng lão mới phát điên! Đây chính là tác phẩm thư họa có chứa linh trí, vô giá...

- Coi như bảo bối sinh mạng, biến thành giấy trắng... Đổi lại thành ai cũng sẽ điên!

...

Nghe được giải thích, lúc này mới hiểu được chuyện gì xảy ra, mọi người đưa mắt nhìn nhau, khóe miệng của mỗi một người giật loạn.

Bên cạnh tường, Ngô trưởng lão, Bạch trưởng lão cũng liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt nhăn nhó.

Bọn họ chỉ là bị thương, điều dưỡng một chút cũng tốt. Bức tranh này lại là của quý của Vân trưởng lão, bị trực tiếp làm cho hỏng. Hắn không lập tức xé nát người này đã coi như là không tệ...

- Giảng bài linh trí phá phàm, bay đi...

Mới vừa rồi còn đầy đắc ý, cảm thấy được vị trí đứng đầu rất đơn giản, hiện tại Nhược Hoan công tử hiếm thấy khóc ầm lên.

Trước đó âm thầm suy tính một hồi, hắn giảng bài, tuyệt đối có thể khiến cho linh trí sống sót quá mười phút. Nhưng người này... trực tiếp khiến cho linh trí bay đi, lại không trở lại...

Có cần ác như vậy hay không?
Ngươi chơi như vậy, bảo người khác thi đấu thế nào? Cứ làm như vậy, sẽ không có bằng hữu...

- Khụ khụ, Vân trưởng lão bình tĩnh, bình tĩnh...

Thấy người bằng hữu lâu năm này luôn luôn trầm ổn, hình như sắp muốn giết người, Tô trưởng lão vội vàng tiến lên khuyên can.

- Bình tĩnh? Bình tĩnh cái rắm! Đây chính là bức tranh ân sư lưu lại cho ta, còn trông cậy mỗi ngày nghiên cứu, có thể đột phá thi họa sư sư tứ tinh... Hiện tại thành cái dạng này, bảo ta đột phá như thế nào?

Cúi đầu nhìn về phía tờ giấy trắng trên mặt bàn, Vân trưởng lão nghiến răng nghiến lợi.

Ai nói chính là một lần sát hạch, vô cùng đơn giản?

Ngươi đi ra, xem ta đánh chết ngươi không...

Đang buồn bực phát điên, lại nghe người thanh niên đối diện, giọng thoáng hiện ra vẻ nghi ngờ vang lên:

- Ta còn chưa có giảng bải xong, những con chim kia đã bị ngươi làm cho sợ bay đi... Còn tính thời gian cho ta thế nào?

Thật ra không chỉ Vân trưởng lão tức giận, Trương Huyền cũng có chút buồn bực.

Lão gì này cũng quá không đáng tin cậy!

Hắn truyền thụ thiên đạo thi họa, giúp những linh trí tập trung lực lượng. Dựa theo đạo lý, hoàn toàn lột xác hoàn thành, có thể tùy ý bay lượn, muốn ở lại bao lâu, là có thể ở lại bấy lâu, ai biết... Còn không có kết thúc, người này rống to một tiếng, khiến mình dừng lại, chim chóc khiếp sợ đến mức đều bay đi.

Lúc này thì hay rồi, thiên đạo mặc cho chim bay, cũng không biết bay đến đâu rồi. Tính thành tích thế nào?

Nếu chẳng may bởi vậy mà thua, chịu thiệt quá lớn!
Dù sao cũng bỏ ra không ít cố gắng...

- Còn tính thời gian... Quần Điểu Cao Tường đồ cũng bị mất, tính thời gian thế nào!

Vân trưởng lão thiếu chút nữa thì phun ra một ngụm máu.

Tính em gái ngươi à!

Hủy đi bảo bối của ta, không những không có một chút hổ thẹn, lại còn nghĩ đến sát hạch của mình... Ngươi là trái tim lớn, hay đầu óc có vấn đề?

- Khụ khụ, Trương sư, ngươi cũng nói ít một câu đi. Quần Điểu Cao Tường đồ chỉ những con chim này mới có giá trị. Giờ bay đi, chẳng khác nào bảo vật bị hủy hoại. Vân trưởng lão... tâm tình không tốt, cũng nên để ý!

Đi tới trước mặt, Khang đường chủ khuyên một câu.

- Bảo vật hủy hoại?

Trương Huyền lắc đầu:

- Nếu bức vẽ còn ở đây, vẽ lại những con chim này là được, có gì phải rầu rĩ!

- Đây chính là tác phẩm lục cảnh, thi họa sư ngũ tinh mới có khả năng làm ra... Vạn Quốc Thành chỉ có một phần này. Vẽ lại? Ngươi nói thật dễ dàng!

Nhìn thấy được cơ hội, Nhược Hoan công tử tiến lên quát mắng một câu, ôm quyền nhìn về phía Khang đường chủ, ngôn từ chính nghĩa:

- Lão sư, Quần Điểu Cao Tường đồ đã hủy, chúng ta người phía sau không có cách nào tiếp tục sát hạch, ta xem tỷ thí lần này, không bằng đổi một phương thức...

Đối phương giảng bài, cũng làm cho linh trí phá phàm. Nếu như tiếp tục sát hạch cái này, hắn khẳng định không thắng được. Còn không bằng mượn cơ hội từ chối.

- Ừ, điều này ngược lại cũng đúng... Tác phẩm có thể xuất hiện linh trí, Vạn Quốc Thành chỉ có một phần này. Hiện tại đã hỏng, mấy người các ngươi quả thật không có cách nào lại sát hạch...

Khang đường chủ gật đầu.

Sớm biết như vậy, lại không nên để cho người này sát hạch trước. Lúc này thì hay rồi, thi họa cũng bị mất, người phía sau cũng lại không có cách nào sát hạch được nữa.

Linh trí bảo tồn là phương pháp sát hạch giảng bài tốt nhất. Tạm thời thay đổi, vẫn thật sự không biết có biện pháp gì tốt.

- Thật sự không được, tìm học sinh tới giảng bài, để cho bọn họ bịt kín hai mắt, không biết chúng ta là ai, thậm chí âm thanh cũng không để cho hắn nghe ra, cũng rất công bằng...

Nhược Hoan công tử nói.

- Tạm thời đừng có gấp. Ta và các trưởng lão khác bàn bạc... A? Đây là chuyện gì xảy ra...

Gật đầu, Khang đường chủ xoa xoa mi tâm, đang rầu rĩ xem sẽ tiếp tục tiến hành như thế nào, đột nhiên mắt thoáng nhìn qua, bị dọa cho giật mình.

Chương 938: Vẽ lại bức đó là được (2)

- Lão sư, ngươi làm sao vậy?

Thấy hắn thất thố như vậy, Nhược Hoan công tử sửng sốt, theo ánh mắt hắn nhìn lại, cũng thiếu chút nữa nhảy lên, chưa tới một hơi, lập tức ngất đi.

Chỉ thấy người thanh niên hắn vừa răn dạy, chẳng biết từ lúc nào đã đi tới trước mặt trang giấy cuộn trắng kia, hai tay mỗi tay cầm một cái bút lông. Quần Điểu Cao Tường đồ trước đó trống không, lúc này, chim cùng lúc cất tiếng hót, giống hệt với lúc trước.

- Những con chim này đều trở về hết rồi sao?

Âm thanh có chút khàn khàn.

- Không phải đã trở về... Mà là... Trương sư vừa vẽ ra!

Cổ họng Phó Tiếu Trần chợt khô khốc.

- Vừa vẽ...

Thân thể Nhược Hoan công tử thoáng lảo đảo một cái.

Đây chính là tác phẩm linh trí cảnh, kiệt tác chỉ thi họa sư Đại Tông Sư ngũ tinh mới có khả năng làm ra... Cầm bút lông lại vẽ ra, thật hay giả vậy?

Quan trọng hơn chính là... Cho dù là ngũ tinh Đại Tông Sư, làm ra một bức tác phẩm như vậy, cũng cần mấy ngày suy nghĩ, mấy tháng tạo hình, tiêu hao hết tất cả tinh huyết... Người này thì hay rồi. Ta còn chưa nói được mấy câu, lại vẽ xong...

Có cần nhanh như vậy hay không?

- Hắn dùng bút pháp gì?

Thật sự không nhịn được, hắn mở miệng hỏi.

Hơn mười lần hít thở lại vẽ một bức tranh. Thủ pháp gì có thể nhanh như vậy?

- Tả Hữu Du Long...

Phó Tiếu Trần nói.

- Thợ thủ công bên đường dùng... Tả Hữu Du Long...

Trước mắt Nhược Hoan công tử tối sầm.

Ngươi nếu dùng kỹ thuật gì cao thâm ngược lại cũng thôi, ta bội phục...

Thợ thủ công bên đường dùng Tả Hữu Du Long tăng số lượng, vẽ ra... tác phẩm lục cảnh... Đại ca, ngươi không phải là thi họa sư tam tinh, là lục tinh thậm chí cấp bậc cao hơn!

Buồn cười nghe được linh trí bảo tồn, hắn cao hứng thiếu chút nữa nhảy dựng lên, cảm thấy thấy đối phương lên trước khẳng định thất bại...

Sớm biết rằng là thư họa sư lợi hại như vậy, đánh chết cũng không giả vờ!

- Được rồi, Vân trưởng lão. Bức tranh của ngươi ta vẽ một lần nữa cho ngươi. Dường như... cũng không phải quá khó khăn!
Một lần nữa thu hồi bút lông, mực nước vào chiếc nhẫn trữ vật, Trương Huyền thản nhiên nói.

Nhìn thấy được Vân trưởng lão vừa hô vừa gào, hắn còn tưởng rằng chuyện gì lớn. Không phải một bức tranh sao? Chim chóc bay, vẽ lại một bức thì xong rồi. Có cần phải sợ lớn trách nhỏ như vậy sao?

- Điều này...

Vội vàng đi tới trước mặt, Vân trưởng lão cúi đầu nhìn về phía tranh vẽ trước mắt.

Nhìn một hồi, môi hắn run rẩy, nhìn về phía người thanh niên trước mắt giống như là nhìn thấy quái vật.

Tranh vẽ này, hoàn toàn giống hệt với tranh vẽ của hắn trước kia, không sai chút nào. Nếu không phải nét mực còn chưa hoàn toàn khô, hắn thật sự nghi ngờ, có phải tất cả những chuyện trước đó đều là nằm mơ hay không.

Chỉ nhìn một hồi, là có thể vẽ ra. Không chỉ hình vẽ giống hệt, ngay cả sử dụng mực bao nhiêu, phân bố như thế nào, cũng không sai chút nào, ý cảnh cũng hoàn toàn tương đồng...

Làm sao làm được?

Phải biết rằng, mỗi một thi họa gia đều có lĩnh ngộ của mình. Vẽ tác phẩm của người khác, thông thường đều sẽ có phong cách của mình ở bên trong, rất khó làm được giống nhau như đúc. Bức tranh trước mắt này, không chỉ bút mực nặng nhẹ tương đồng, ngay cả ý cảnh cũng không nhìn ra được giả... Loại thủ đoạn này dĩ nhiên nghịch thiên.

Cho dù thư họa sư lục tinh cũng làm không được!

Thật ra, tình hình của Trương Huyền hiện tại, mô phỏng còn có thể. Bảo hắn thật sự vẽ tranh, cũng lại miễn cưỡng làm ra tác phẩm linh trí mà thôi. Muốn đạt được ý cảnh trong Quần Điểu Cao Tường đồ, vẫn là không đủ lực.

Dù sao, thi họa thiên đạo tuy rằng học không ít, năng lực thật sự, chỉ có đỉnh phong tứ tinh, ngũ tinh sơ kỳ.

Mặc dù có thể làm ra giống nhau như đúc, chính là công hiệu của mắt Minh Lý.

Mắt Minh Lý có thể nhìn thấy được biến hóa rất nhỏ nhìn bằng mắt thường không được. Vừa rồi lúc đối phương lấy bức tranh vẽ ra, hắn cẩn thận quan sát, chỗ rất nhỏ một lần nữa hoàn nguyên, cũng lại trở nên vô cùng đơn giản.
Nếu như không phải mô phỏng lại, để cho hắn đơn thuần vẽ tranh, sợ rằng thật sự rất khó hoàn thành.

Chỉ có điều, Vân trưởng lão không biết những điều này, lại càng thêm kinh ngạc, bội phục sát đất.

- Như thế nào?

Khang đường chủ đi tới trước mặt.

- Giống hệt với trước đó, có thể tiến hành sát hạch phía sau...

Từ trong khiếp sợ khôi phục lại, Vân trưởng lão nuốt nước miếng nói.

- Vân trưởng lão nói không thành vấn đề, Trương sư đã sát hạch xong, các ngươi tiếp tục!

Thở phào nhẹ nhõm, Khang đường chủ nhìn về phía mọi người.

Nếu Quần Điểu Cao Tường đồ đã khôi phục, cũng không cần lại lăn qua lăn lại, đi thay đổi quy tắc.

- ...

Nhược Hoan công tử khóc không ra nước mắt.

Náo loạn nửa ngày, vẫn chỉ là vô dụng. Sớm biết vậy, tại sao phải chạy qua nói thừa...

Lòng tràn đầy phiền muộn, kiên trì sát hạch. Kết quả, bởi vì vấn đề tâm cảnh, phát huy thất thường, chỉ kiên trì được mười phút khiến linh trí tán loạn.

Sau đó, đám người Phó Tiếu Trần, Phùng Mạc Sinh đều thi nhau sát hạch.

Không nghĩ tới lần này Lạc Khê một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc, tự nhiên kiên trì mười hai phút, so thành tích cao hơn với Nhược Hoan công tử.

- Được rồi, ta tuyên bố thành tích cuối cùng. Trương sư, thông qua giảng bài, khiến cho linh trí bay ra... Đến bây giờ cũng chưa trở lại, đạt được vị trí đứng đầu, sẽ không có người có ý kiến chứ?

Tất cả thi xong, Khang đường chủ nhìn quanh một vòng.

- Không có ý kiến...

Khóe miệng mọi người giật một cái. Giảng bài tất cả linh trí bay đi, còn tiện tay mô phỏng ra tác phẩm lục cảnh... Hắn không phải là người đứng đầu, ai dám xưng là người đứng đầu?

- Tốt lắm, thứ hai là Lạc Khê, thứ ba Nhược Hoan, thứ tư Phó Tiếu Trần, thứ năm Phùng Mạc Sinh, thứ sáu Đỗ Hổ...

Tuyên bố xong thành tích, Khang đường chủ tiếp tục nói:

- Hiện tại tiến hành cửa sát hạch thứ tư, lý giải đối với tu vi!

Chương 939: Hồng Liên Cửu kiếm (1)

- Danh sư, sẽ có lý giải sâu sắc đối với tu vi, có khả năng xuất khẩu thành thơ, chỉ điểm chỗ thiếu hụt. Bằng không, cái gọi là giảng bài, giảng giải, đều là luận binh trên giấy!

- Có thể nhìn thấu bản chất tu luyện, nhanh chóng tu luyện, quan trọng nhất, không thể kém hơn so giáo dục người! Bởi vậy, ta và tất cả trưởng lão đặc biệt bàn bạc qua. Cửa sát hạch này cũng sẽ không bảo thủ không chịu thay đổi, mà là chuyên môn thiết kế ra một bộ võ kỹ mới. Đến lúc đó, sẽ cho các vị thời gian một nén hương học tập. Có thể hiểu được bao nhiêu lại lý giải bấy nhiêu. Sau đó tiến hành sát hạch, xác định thành tích!

- Yên tâm, bộ võ kỹ này, chưa bao giờ xuất hiện qua, không cần lo lắng sớm lộ đề.

Nhìn quanh một vòng, Khang đường chủ mỉm cười.

- Tiết đề, đường chủ nói đùa. Danh sư sát hạch, rất chú ý công bằng. Bằng không, một khi điều tra ra, huỷ bỏ tư cách, làm sao có thể có người biết rõ còn cố vi phạm!

- Cho dù không công bằng, Nhược Hoan công tử là học sinh của đường chủ, đối với hắn cũng sẽ có lợi... Dường như, lần này bị đả kích sắp không được rồi!

- Đúng vậy, ngươi xem hắn trước đó, đứng đầu bốn công tử lớn, hăng hái. Mà bây giờ, bổ nhào giống như con gà trống bại trận. Cũng thật khó cho hắn...

- Đúng, Khang đường chủ, rốt cuộc võ kỹ gì? Nếu như là đơn giản, dựa theo thiên phú của bọn họ, sử dụng thời gian không đến một nén hương lại lĩnh ngộ được cảnh giới tiểu thành, còn thi đấu thế nào?

Nghe được quy tắc so tài, có người không nhịn được mở miệng.

Võ kỹ chia ra làm năm đẳng cấp, theo thứ tự là: Nhập môn, tinh thông, tiểu thành, đại thành, viên mãn như ý.

Nhập môn, là chỉ mới vừa lý giải đối với võ kỹ, có thể miễn cưỡng sử dụng ra.

Tinh thông, tăng lên một cấp bậc, có thể phát huy ra lực lượng, nhưng ở trên vận chuyển không thông thạo.

Về phần tiểu thành, đã coi như là hiểu rất nhiều đối với võ kỹ, có thể sử dụng trở thành tuyệt chiêu bảo toàn tính mạng.

Phải biết rằng phần lớn võ giả, cũng tu luyện chỉ võ kỹ tới loại cảnh giới này mà thôi.

Về phần phía sau đại thành, viên mãn như ý, không ở trên một chiêu số, ngấm dần trong thời gian hơn mười năm, căn bản không có khả năng làm được.

Nếu như võ kỹ này đơn giản, thời gian một nén hương lại tu luyện tới tiểu thành, trình độ mọi người đều tương đồng, rất khó xác định được thắng bại.

- Tiểu thành?

Biết lo lắng của mọi người, Khang đường chủ mỉm cười:

- Nếu như các vị biết bộ võ kỹ này, là do ai thiết kế, khẳng định cũng sẽ không nói như vậy!

- Ai thiết kế?

- Chẳng lẽ là... Hồng trưởng lão?

- Hồng trưởng lão, được xưng, người nghiên cứu thấu triệt nhất đối với võ kỹ trong Danh Sư Đường vạn quốc. Năm mươi năm qua, võ kỹ hắn sáng lập ra, không tới ba mươi, cũng chí ít là hai mươi bảy, hai mươi tám bộ! - Đúng vậy, ta tu luyện Đại Trọng Huyễn Ảnh quyền, Vô Ba Liên Hoàn chưởng, đều là do hắn sáng tạo ra!

- Ai nói không phải. Ta cũng có ba bộ võ kỹ, xuất phát từ giáo trình của hắn...

- Chỉ là... mười năm gần đây, Hồng trưởng lão không phải vẫn luôn bế quan sao? Xuất quan lúc nào vậy?

- Ta cũng không biết. Chỉ có điều, nếu quả thật là hắn ra tay sáng tạo ra võ kỹ, đừng nói là tiểu thành, thời gian ngắn như vậy, có thể đạt được nhập môn, cũng khó khăn!

...

Nghe được đường chủ nói, mọi người nhớ tới một nhân vật truyền kỳ, không nhịn được bàn luận ra.

- Không sai. Sáng tạo ra bộ võ kỹ này, chính là Hồng trưởng lão!

Khang đường chủ khẽ cười, đưa ra đáp án:

- Hồng trưởng lão, mười năm tới vẫn bế quan, chính là vì bộ võ kỹ này. Cuối cùng ở mấy ngày hôm trước, hoàn toàn sáng tạo ra! Mười năm miệt mài một kiếm, đủ thấy độ khó. Trải qua ta và các trưởng lão khác đánh giá, dĩ nhiên đạt tới cấp bậc linh cấp trung phẩm đỉnh phong!

- Võ kỹ linh cấp trung phẩm đỉnh phong?

- Lợi hại!

Mọi người hít vào một hơi khí lạnh.
Loại võ kỹ cấp bậc như vậy, cho dù cường giả Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, muốn hoàn toàn lĩnh ngộ cũng khó khăn, càng chưa nói những người tham dự tuyển chọn.

- Được rồi. Nên nói ta đều nói xong. Hiện tại liền do Hồng trưởng lão, tự mình tuyên bố quy tắc sát hạch, tự mình sát hạch. Nào, cho mời Hồng trưởng lão!

Khang đường chủ mỉm cười, ngắm nhìn chung quanh một vòng, đột nhiên sửng sốt:

- Ấy, Hồng trưởng lão, đừng đi. Ngươi đây là... đi đâu?

Theo âm thanh, mọi người đồng loạt nhìn lại. Chỉ thấy một lão già, không biết từ lúc nào đã đi đến trước cửa đại điện, còn thiếu một bước sẽ rời khỏi đó.

- Khụ khụ, ta... tùy tiện đi dạo!

Thấy ánh mắt mọi người lấp lánh, lão già vội vàng dừng bước, sắc mặt nhất thời đỏ lên.

- Cửa sát hạch thứ tư lập tức bắt đầu...

Khang đường chủ sốt ruột vội vàng đi tới, kéo hắn quay về.

- Ta...

Sắc mặt Hồng trưởng lão nghẹn đỏ lên:

- Đường chủ, nếu không... vẫn là ngươi tới đi!

Vốn nói lời chắc chắn, sẽ chịu trách nhiệm sát hạch. Vừa rồi nhìn thấy tình cảnh bi thảm của ba vị trưởng lão trước đó, hắn có chút lùi bước.

Tiểu tử kia thật sự quá cổ quái. Nếu thật sự sát hạch hắn, không biết lại gặp phải hiện tượng quái dị gì. Hắn thật sự không muốn uy danh cả đời, bởi vì một hồi so tài mà chôn vùi.

- Như vậy sao được? Bộ võ kỹ này là do ngươi sáng tạo ra, hơn nữa cũng tu luyện tới cảnh giới đại thành. Trừ ngươi ra, ai còn có thể tiến hành sát hạch và kiểm tra đối với bọn họ? Cho dù là ta, cũng làm không được!

Khang đường chủ nói.

Bộ võ kỹ này là do Hồng trưởng lão sáng tạo ra. Bản thân cũng tu luyện đến trình độ đại thành. Trừ hắn có thể sát hạch mọi người ra, còn ai có loại bản lĩnh này?

Chí ít hắn làm không được.

- Ách...

Hồng trưởng lão do dự.

Chương 940: Hồng Liên Cửu kiếm (2)

- Yên tâm đi, thời gian một nén hương, là thiên tài lợi hại mấy, cũng không quá nhập môn mà thôi, khẳng định sẽ không xảy ra vấn đề!

Biết hắn lo lắng cái gì, Khang đường chủ truyền âm an ủi.

Trương sư kia quả thật cổ quái. Nhưng võ kỹ thứ này, cũng không phải một thoáng liền được. Hắn không tin chỉ học một nén hương, là có thể đạt đến đại thành, khiến cho Hồng trưởng lão người sáng tạo ra công pháp này, đều kém hơn.

Cho nên, cũng không có gì lại rầu rĩ nữa.

- Được rồi!

Suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy lời nói của đối phương có đạo lý, Hồng trưởng lão trở lại trước mặt mọi người.

- Vừa rồi Khang đường chủ nó nội dung sát hạch cùng các ngươi. Bây giờ ta nói kỹ càng tỉ mỉ một chút về quy tắc so tài!

- Bộ võ kỹ này, là Hồng Liên Cửu kiếm, là ta quan sát Hồng Liên, mới có linh cảm chợt lóe lên. Quy tắc rất đơn giản. Một lát nữa, ta sẽ nói phương pháp tu luyện kiếm pháp cho các ngươi. Mỗi người đều có thời gian một nén hương quan sát, lĩnh ngộ!

- Sau đó, ta sẽ đích thân kiểm tra tình hình các ngươi lĩnh ngộ. Yên tâm, lĩnh ngộ bộ kiếm pháp này, và lý giải đối với tu vi, có liên quan đến thiên phú, quan hệ cùng tu vi của bản thân không lớn. Chỉ cần đạt được Hóa Phàm cảnh, đều có thể học được, thậm chí thi triển.

- Thời gian sát hạch, cũng không thể sử dụng tu vi, chỉ dựa vào kiếm chiêu so tài, có thể ở trước mặt ta đâm ra ba kiếm, cho dù lĩnh ngộ nhập môn, sáu kiếm là tinh thông. Đạt được chín kiếm, đã nói lên lĩnh ngộ được đến mức độ tiểu thành... Cùng ta ta đánh tới ngoài mười chiêu xem như là đại thành...

Hồng trưởng lão nói chi tiết quy tắc một lần.

Thật ra có chút tương tự với kiểm tra tu vi cửa thứ hai. Chỉ có điều, chỉ có khả năng vận dụng Hồng Liên Cửu kiếm vừa học. Một khi vượt qua phạm vi, quyết định thất bại.

Một nén hương khoảng chừng mười năm phút. Thời gian ngắn như vậy, một bộ võ kỹ muốn xem hết cũng khó khăn, càng chưa nói lĩnh ngộ, đồng thời dùng ra chiến đấu!

Cửa sát hạch này, cẩn thận mà nói, so với ba cửa ải trước cộng lại cũng muốn khó khăn hơn nhiều.

- Vì công bằng, cửa sát hạch này, giống như luận võ trước đó, sẽ ở căn phòng đơn độc tiến hành. Ta hiện tại sẽ đi trước. Các ngươi mỗi một người tiến đến là được...

Nói đến đây, Hồng trưởng lão dừng lại một chút:

- Như vậy đi, trước định ra trình tự cho các ngươi. Đỗ Hổ người đầu tiên. Tiếp theo là Lạc Khê, Phùng Mạc Sinh, Phó Tiếu Trần, Quân Nhược Hoan và Trương sư!

Trương Huyền cổ quái. Trước hết biến hắn thành người sau cùng lại nói sau. Nếu không, là người đầu tiên chạy vào, nếu chẳng may làm ra cục diện gì không có cách nào khống chế, tiếp sau muốn tiếp tục tiến hành cũng khó.

- Được!

Mọi người gật đầu.

- Bắt đầu đi!

Xác định được trình tự, Hồng trưởng lão đi vào gian phòng trước, Đỗ Hổ theo sát. Thời gian khoảng một nén hương, trên vách tường ánh sáng lóe lên, một hàng con số xuất hiện... Ba!

Không nghĩ tới thời gian ngắn như vậy, Đỗ Hổ lại lĩnh ngộ được cảnh giới nhập môn, ở trước mặt Hồng trưởng lão thi triển ba kiếm.

Không hổ danh là thiên tài được các trưởng lão khác đề cử lên, quả thật không tầm thường.

Phía dưới là Lạc Khê.

Nàng và Đỗ Hổ xem như là thứ hạng thấp nhất trong sáu người, biết không có hy vọng được tuyển chọn, không có áp lực, học rất nhanh. Sau thời gian một nén hương, nàng cũng đạt tới cấp bậc nhập môn, sử dụng ra ba kiếm.

Tiếp theo là Phùng Mạc Sinh. Không hổ danh là học sinh của Phùng trưởng lão, đối với lĩnh ngộ võ kỹ, rõ ràng so với Đỗ Hổ, Lạc Khê từ vương quốc phía dưới tới, càng tốt hơn. Thời gian ngắn ngủi một nén hương, tự nhiên bước qua nhập môn, đạt được tinh thông.

Thi triển ra đủ năm kiếm!

Phó Tiếu Trần cũng không yếu, đồng dạng năm kiếm.

Bốn người qua đi. Mọi người tập trung tất cả ánh mắt vào trên người Nhược Hoan công tử.

Bản thân hắn hay dùng kiếm, hơn nữa tiếng hô lớn nhất, học sinh thân truyền của Khang đường chủ, kỳ vọng lớn hơn nữa.

Tuy rằng ba cửa ải trước bị đả kích quá sức, chỉ có điều, dù sao cũng là đạt được danh sư cấp bậc tứ tinh, tâm cảnh siêu nhiên. Trải qua nửa ngày này, Nhược Hoan công tử dĩ nhiên điều chỉnh xong trạng thái, không khiến cho mọi người thất vọng. Sau một nén hương, một chữ số “sáu” cực lớn lập lòe loá mắt.

Điều này chứng minh, lĩnh ngộ của hắn đối với võ kỹ, ở trong cùng thế hệ là rất xuất sắc.
- Ở trước mặt Hồng trưởng lão thi triển ra sáu kiếm, nói rõ đã lĩnh ngộ võ kỹ được tới tinh thông đỉnh phong, khoảng cách tiểu thành cũng không xa!

- Đúng vậy, thật sự là thiên tài!

- Cũng không biết Trương sư có thể vượt qua cái kỷ lục này hay không!

- Trương sư... Nếu như ta không nhìn nhầm, binh khí hắn am hiểu nhất chắc là thương. Đây là kiếm chiêu, sợ rằng có chút bất lợi!

- Điều này ngược lại cũng đúng...

...

Thấy Nhược Hoan công tử ra khỏi phòng, ánh mắt của mọi người đều tập trung ở trên người hắc mã đột nhiên xuất hiện này.

Trước đó, mọi người đối với hắn cũng không coi trọng. Nhưng liên tục phá kỷ lục trong ba cửa ải, hoàn toàn không chút tranh cãi giành được vị trí đứng đầu, đã có thực lực khiến cho người ta không dám khinh thường.

Chỉ có điều, dù vậy, đối với cửa này, tất cả mọi người vẫn là thái độ hoài nghi.

Dù sao, từ cửa sát hạch thứ nhất, đó có thể thấy được, vị trước mắt này, am hiểu chính là thương pháp. Để cho hắn học tập kiếm pháp, cũng không quá dễ dàng.

Trong những tiếng bàn luận, Trương Huyền đi vào phòng.

Rất nhanh, thời gian một nén hương kết thúc.

- Ừ? Thế nào không có chữ số?

- Đúng vậy, dựa theo tình hình của mấy người khác, hiện tại cũng đã xuất hiện con số. Không quan tâm hắn học được nhập môn, hay tinh thông, đều phải có biểu hiện mới phải?

- Tại sao vậy?

Thời gian kết thúc, trên vách tường không những không có chữ số, trong phòng cũng yên tĩnh có phần quá đáng. Rất nhiều danh sư trong đại điện, đưa mắt nhìn nhau, đều đầy kỳ quái.

Dựa theo tình hình của người này ở mấy cửa ải trước, cho dù cửa này một chiêu đánh bại Hồng trưởng lão, mọi người cũng có thể tiếp nhận. Nhưng... động tĩnh gì cũng không có, ngay cả một chiêu cũng chưa từng biểu hiện... Cái quỷ gì vậy?

Không biết có phải là Hồng trưởng lão mất hứng, giết chết... Người này hay không?

Lại có lẽ là... người này giết chết Hồng trưởng lão?

Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau