THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 926 - Chương 930

Chương 926: Ngô trưởng lão hoàn toàn suy sụp (thượng) (2)

- Ta cũng không biết...

...

Thấy người thanh niên lấy ra công cụ khắc không ngờ là một thanh trường thương, tất cả mọi người thiếu chút nữa thì lập tức nôn ra máu.

Sử dụng thương khắc ở trên trận bàn? Rốt cuộc là tình huống gì?

Đã thấy tán dóc, nhưng chưa thấy qua tán dóc như thế!

Khóe miệng đám người Nhược Hoan công tử, Phó Tiếu Trần cũng co giật. Tròng mắt mỗi một người sắp rơi ra khỏi viền mắt.

Thân thể Tô sư, Lăng sư còn run rẩy, trước mắt biến thành màu đen.

Sớm biết rằng người này ra bài không theo lẽ thường, nhưng... mẹ nó quá không theo lẽ thường!

Sử dụng thương khắc?

Có cần ác như vậy hay không? Ngươi dám khoa trương hơn một chút nữa sao?

- Bắt đầu đi!

Trong tay cầm trường thương, tư thế oai hùng hiên ngang, Trương Huyền giống như chiến thần bất bại, không để ý tới mọi người đang nghi ngờ, ngẩng đầu nhìn về phía Ngô trưởng lão:

- Được rồi, bắt đầu đi!

- Nếu ngươi kiên trì... Vậy thì tốt rồi!

Vẻ mặt choáng váng mơ hồ, lau một chút mồ hôi trên đầu, Ngô trưởng lão gật đầu đáp ứng.

Đối phương cố ý như vậy, hắn cũng không có cách nào.

Leng keng!

Ngón tay nhẹ nhàng gảy ở trên đàn cổ, Phong Ma khúc vừa rồi lại vang lên lần nữa.

Đứng ở trước bồ đoàn, Trương Huyền lập tức cảm thấy một khí tức bạo ngược, trực tiếp vọt tới, kích thích linh hồn, hình như muốn xé rách đầu mình.

- Quả nhiên khác với ở nơi khác nghe được!

Cảm nhận được lực lượng quỷ dị này không ngừng kích thích tinh thần, khiến cho người ta mê muội, so với trước đó ở bên ngoài nghe được hoàn toàn khác nhau, Trương Huyền không nhịn được lắc đầu.

Trước đó ở bên ngoài, chỉ nghe được âm nhạc, hoàn toàn không có cảm giác được loại khí tức bạo ngược này. Mà ở vị trí này, giống như là thuyền nhỏ, rơi vào trung tâm của trận bão, bất kể giãy dụa như thế nào, cũng có thể đối mặt với số phận chìm nghỉm bất cứ lúc nào.

Thảo nào thời điểm đám người Nhược Hoan công tử, Phùng Mạc Sinh ở đây, đều tốn sức như thế. Có thể trở thành chức nghiệp đặc biệt, quả nhiên không tầm thường!

- Thấu hiểu thế sự đều là học vấn, thạo nhân tình tức văn chương!

Biết cứng rắn chống đỡ xuống, làm không tốt sẽ bị ép tới phát điên, tinh thần hắn vận chuyển một cái, đạt được mức độ tâm cảnh 14.1, lập tức vận chuyển ra. Oong!

Giả đi, thật còn lại, tâm cảnh thông minh!

Đạt được loại cảnh giới này, có thể từ trong hỗn độn tìm ra bản chất, tâm cảnh càng thấu hiểu, phân tích sự tình, cũng sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

Tâm cảnh vừa vận chuyển, khí tức bạo ngược vừa rồi kích thích linh hồn, uy lực nhất thời giảm bớt xuống, tự nhiên gần như không cảm giác được.

- Mức độ tâm cảnh của vị Ngô trưởng lão này tương đương với ta. Phong Ma khúc tuy rằng lợi hại, đối với ta lại cũng không tạo được ảnh hưởng quá lớn!

Quan sát bốn phía, thấy nhạc khúc của đối phương vẫn chưa dừng lại, Trương Huyền biết, không phải đối phương nương tay, mà là thủ đoạn của đối phương với hắn không có tác dụng lớn.

Mức độ tâm cảnh của hắn có thể so với danh sư tứ tinh đỉnh phong. So với Khang đường chủ, cũng không yếu hơn quá nhiều. Ngô trưởng lão cho dù lợi hại, cũng lại không kém hắn nhiều! Thực lực tương đồng, hơn nữa hắn còn là hồn sư, sức lực linh hồn mạnh mẽ. Chỉ dựa vào một bài Phong Ma khúc, đã muốn khiến cho hắn rơi vào hôn mê, tuyệt đối là không có khả năng.

- Bắt đầu đi!

Biết đối với hắn không có ảnh hưởng gì, cổ tay hắn rung lên, trường thương lập tức bắn ra ánh sáng trắng chói mắt, trực tiếp bay về phía trận bàn trống trên vách tường.

Mũi thương và trận bàn vừa tiếp xúc, lập tức phát ra một tiếng động. Âm thanh không lớn, lại giống như tiếng chuông, vang vọng lòng người.

Bị âm thanh này ảnh hưởng, tiếng đàn của Ngô trưởng lão không nhịn được dừng lại một chút, lập tức lại tựa như nước chảy mây trôi vang lên.

Tiếng đàn đang giống như dòng chảy thông thuận, trùng kích sắc bén lại vang lên lần nữa. Vừa vặn ở thời điểm làn điệu của Phong Ma khúc không cao không thấp, bị âm thanh này xuất hiện, làn điệu giống như nước chảy một lần nữa xuất hiện sự hỗn loạn.

- Ừ?

Khuôn mặt trầm xuống, hai hàng lông mày của Ngô trưởng lão vung lên.
Lần đầu tiên có thể là trùng hợp. Lần thứ hai lại tuyệt đối không thể là trùng hợp như vậy.

Hai lần âm thanh mũi thương va chạm trận bàn, đều trùng hợp vang lên ở thời điểm Phong Ma khúc âm mới không sinh, âm cũ kết thúc, không chỉ làm rối loạn âm điệu bình thường, ngay cả chân khí của hắn, ở dưới sự nhiễu loạn này, cũng biến thành có chút hỗn loạn.

Ma âm sư là chuyển hóa lực lượng chân khí thành âm điệu, tiến hành công kích đối với người tu luyện. Đối phương quấy nhiễu âm thanh của hắn, chẳng khác nào cắt ngang quỹ tích vận hành chân khí. Cứ tiếp tục như vậy, không những không có cách nào hoàn thành từ khúc, làm không tốt còn có thể bởi vì chân khí đi loạn, bản thân bị trọng thương.

Vù!

Sắc mặt hắn nghiêm trọng, đứng dậy, hai tay phủ ở trên dây đàn, chân khí chấn động kịch liệt, tiếng đàn đột ngột phát ra.

Hình như cảm nhận được áp lực của hắn, tốc độ mũi thương và trận bàn tiếp xúc đột nhiên nhanh hơn.

Đinh đinh đinh.

Giống như cũng liền thành tổ khúc, nghe giống như là tạp âm, nhưng dưới mỗi một âm thanh, vẫn vang ở chỗ Phong Ma khúc không tự nhiên nhất.

- Không đúng!

Hắn vận dụng toàn lực, tiếng đánh của đối phương còn có thể mỗi lần đều chính xác không sai lầm, đập vào chỗ hắn không tự nhiên nhất, đủ để nói rõ, đối phương tuyệt đối không phải đánh loạn, mà là muốn cứng rắn chống lại g hắn!

- Hừ! Ta không tin còn không đối phó được một Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong như ngươi!

Liên tục bị đối phương quấy rầy, ngực có chút khó chịu, Ngô trưởng lão hừ một tiếng. Chân khí trong cơ thể phát ra dao động. Trên đầu giống như là xuất hiện hơi nước. Khí thế trong nháy mắt đạt được đỉnh phong.

Ầm ầm!

Dưới lực lượng cuồng bạo trùng kích, đàn cổ dưới bàn cũng lại không chịu nổi, trực tiếp nổ tung.

Hình như đã sớm biết loại tình huống này xảy ra, bàn chân Ngô trưởng lão vạch một cái. Đàn cổ bắt đầu bay lên, tay trái ôm lấy, tay phải đánh đàn. Âm thanh hoàn toàn không có chút dừng lại.

Đinh đinh đinh.

Bên này không ngừng, tiếng mũi thương và trận bàn đối diện va chạm, cũng không có dừng lại, thậm chí càng lúc càng vang dội, giống như nước sông kéo tới, cho người ta một loại cảm giác bị đè ép rất mạnh.

Nếu như nói trước đó, tiếng đàn của hắn giống như là sóng triều, khiến người ta không có cách nào né tránh. Vậy lúc này, âm thanh của đối phương giống như cơn lốc. Cho dù sóng gió lớn hơn nữa, một khi gặp phải, cũng muốn tránh phong quang, lập tức lui về phía sau!

- Đáng giận!

Sắc mặt trở nên trắng bệch, hai hàng lông mày của Ngô trưởng lão giống như kiếm, ôm lấy đàn cổ, tay phải giống như tia chớp nhanh chóng xoa, duy trì Phong Ma khúc không ngừng. Chân khí trong cơ thể vận chuyển quá nhanh, phát ra âm thanh giống như tiếng sấm.

Mà bản thân hắn, dưới chân lại đạp ra bộ pháp đặc biệt, không ngừng di chuyển.

Dao Cầm Bát Quái Bộ!

Một loại trận pháp đặc biệt, phối hợp cùng tiếng đàn, khiến cho Phong Ma khúc có thể trong nháy mắt tăng mạnh lực công kích gấp đôi.

Chương 927: Ngô trưởng lão hoàn toàn suy sụp (hạ) (1)

- Đây là có chuyện gì?

- Ngô trưởng lão muốn làm gì?

Bên này giao chiến say sưa, danh sư phía sau, mỗi một người mắt lớn trừng mắt nhỏ, đều cảm thấy có chút bối rối.

Tình huống thế nào?

Vừa rồi Ngô trưởng lão không phải còn rất bình thường sao?

Tại sao trên đầu lại là hơi nước, lại là đánh nổ nát cái bàn. Hiện tại còn tốt hơn, còn không dừng di chuyển loạn, hình như đang thi triển trận pháp gì đó...

Không phải là sát hạch tâm cảnh sao... Về phần đột ngột khẩn trương, lại nhảy tới nhảy lui là sao?

- Ngô trưởng lão... có phải điên rồi hay không?

Trong đám người không biết ai hô lên một tiếng, khiến cho tất cả mọi người không nhịn được im lặng.

Dường như... dáng vẻ hắn hiện tại, quả thật giống như phát điên...

- Không phải điên rồi, mà là Dao Cầm Bát Quái Bộ! Chỉ là... Ngô trưởng lão thế nào lại sử dụng ra chiêu này?

Trong đám người, một danh sư tứ tinh nhướng mày.

- Ngươi biết bộ pháp này?

Một vị trưởng lão ngồi ở một bên, không hiểu nguyên nhân, không nhịn được nhìn qua.

- Đương nhiên biết. Đây là Ngô trưởng lão thủ đoạn công kích mạnh nhất, phối hợp hoàn mỹ trận pháp và ma âm...

Nói đến đây, vị danh sư tứ tinh này dừng lại, nói:

- Ngươi chắc hẳn là còn có thể nhớ họa Thất Kiếm Sát!

- Đương nhiên nhớ, được xưng là mối họa kinh khủng nhất của Vạn Quốc Thành trăm năm qua! Triệu minh chủ phái ra vô số cao thủ, đều không thể tránh được, cuối cùng nhờ Danh Sư Đường giúp đỡ. Là ngươi và Ngô trưởng lão liên thủ giải quyết!

Vị trưởng lão thứ hai gật đầu nói.

Họa Thất Kiếm Sát là một sự kiện mang tính ác liệt của Vạn Quốc Thành. Hung thủ giết người, mỗi lần động thủ, cũng sẽ lưu lại bảy lỗ thủng ở trên thân người chết. Không quan tâm thực lực mạnh thế nào, cho dù là Hóa Phàm tứ trọng, cũng bị bảy kiếm chém giết!

Liên tục chém giết hơn mười vị cường giả Hóa Phàm tứ trọng, khiến cho toàn bộ liên minh khủng hoảng. Triệu minh chủ tự mình dẫn người vây bắt, kết quả vẫn để cho đối phương trốn thoát.

Không có cách nào, đành xin Danh Sư Đường đến giúp đỡ. Lúc đó Khang đường chủ còn chưa có kế nhiệm, đường chủ trước phái Ngô trưởng lão và vị trước mắt này, đồng loạt ra tay, tập hợp hơn mười vị cường giả Hóa Phàm tứ trọng, bao vây hắn ở đường cụt, lúc này mới thành công giết chết.

Chuyện này huyên náo đến mức động tĩnh rất lớn, khiến cho người ta nghe tới liền biến sắc. Không ít người gì, cũng không muốn nhắc tới. Thế nào hắn lại đột nhiên nhắc tới?

- Lúc đó cùng vị Thất Kiếm Sát kia gặp trong ngõ hẻm, thực lực của đối phương mạnh mẽ, so với Khang đường chủ thời khắc này cũng hoàn toàn không yếu. Là Ngô trưởng lão dùng tới Dao Cầm Bát Quái Bộ, tiến hành âm ba công kích đối với hắn, nhiễu loạn tâm trí, lúc này mới một lần hành động giành được phần thắng! Nếu không... chỉ dựa vào thực lực của chúng ta, muốn giữ hắn lại, gần như không có khả năng! Người trưởng lão nói chuyện đầu tiên sắc mặt nghiêm trọng.

Cảnh tượng lúc đầu, đến bây giờ còn rõ ràng ở trước mắt. Nếu không phải nhờ Ngô trưởng lão ở thời khắc mấu chốt, thi triển năng lực ma âm, nhiễu loạn tinh thần của đối phương, đừng nói chém giết, làm không tốt, bị tiêu diệt hoàn toàn, cũng không đả thương được một sợi lông!

Có thể xưng là mối họa lớn nhất của Vạn Quốc Thành trong vòng trăm năm, Thất Kiếm Sát tuyệt đối không phải chỉ là hư danh. Bảy kiếm giống như quỷ mị, cho dù bây giờ nghĩ lại, cũng cảm thấy phía sau lưng xuất hiện mồ hôi lạnh, không có cách nào chống đỡ.

- Đối phó với Thất Kiếm Sát, dùng tới bộ pháp này? Vậy...

Sắc mặt trưởng lão thứ hai trắng bệch, thân thể run rẩy. Thất Kiếm Sát lại có thể so sánh với đường chủ nhân vật tuyệt thế. Nhân vật như vậy, Dao Cầm Bát Quái Bộ phối hợp với Phong Ma khúc, cũng có hiệu quả. Vậy... người thanh niên đối diện có thể chịu được sao?

Một khi không chịu nổi, chẳng phải sẽ lập tức bị giết chết?

- Ngô trưởng lão xảy ra chuyện gì vậy? Thế nào lại dùng ra loại thủ đoạn này đối với một vãn bối?

Hiểu rõ chuyện gì xảy ra, sắc mặt người trưởng lão thứ hai đỏ lên.

Vị Trương Huyền này cho dù tới muộn, ra bài không theo lẽ thường, dù sao cũng là vãn bối. Ngươi đường đường là trưởng lão Danh Sư Đường, danh sư tứ tinh đỉnh phong, đối với hắn hạ thủ ngoan độc như vậy, khó tránh khỏi quá đáng!

- Ta cũng không biết. Chỉ có điều... ta thế nào lại cảm giác, hắn tuy rằng dùng ra chiêu này, không những không có chiếm được tiện nghi, còn ở hạ phong?

Người trưởng lão đầu tiên nói nhìn một hồi, vẻ mặt cổ quái.

- Hạ phong?

Người trưởng lão thứ hai sửng sốt, không nhịn được nhìn sang. Vừa nhìn tới, đồng tử hắn co lại.
Chỉ thấy lúc này, không chỉ trên đầu Ngô trưởng lão có hơi nước bốc lên, toàn thân trên dưới đều có khí tức sôi trào, giống như vừa bị ném tới trong nồi nước sối.

Bước chân phía dưới mặc dù hoàn toàn không có chút ngừng lại, nhưng đi một bước, nôn ra một ngụm máu tươi, giống như bị người dùng búa lớn, không ngừng đập vào ngực, không chống đỡ được.

Trời ạ!

Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Sử dụng âm ba công kích người khác, ngay cả thi triển Thất Kiếm Sát cũng không chịu nổi, bản thân còn không ngừng nôn ra máu... Cảnh tượng trước mắt cũng không tránh khỏi quá quỷ dị đi!

- Là vị Trương sư này...

Người trưởng lão đầu tiên, rốt cuộc hiểu rõ, giọng nói thoáng hiện ra âm rung.

- Ừ?

- Vị Trương sư này sử dụng trường thương đánh ra trận bàn, âm thanh nghe tuy rằng hỗn loạn, nhưng dưới mỗi một cái đều đập vào điểm yếu nhất của Phong Ma khúc, khiến cho chân khí trong cơ thể Ngô trưởng lão bị kích động, cuối cùng bị thương...

Vị trưởng lão thứ nhất nói.

- Còn có thể sao như vậy?

Người trưởng lão thứ hai trợn tròn mắt.

Làm danh sư tứ tinh, kiến thức rộng rãi. Nhưng loại tình huống này, hắn vẫn mới nghe lần đầu.

- Ta cũng cảm thấy kỳ quái. Chỉ có điều, ngoại trừ điều này, ta cũng nghĩ không ra lý do gì khác!

Giọng nói của người trưởng lão đầu tiên trầm thấp, hình như phân tích ra kết quả, ngay cả hắn, cũng không thể tin được.

Một tiểu tử Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong, sử dụng thương va chạm với trận bàn, cứng rắn chấn động ma âm sư tứ tinh nôn ra máu...

Điều này... Rốt cuộc có phải là sự thật hay không?

...

- Lấy âm phá âm!

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy ở trong mắt, Khang đường chủ nhớ tới cái gì, khuôn mặt cũng trắng bệch.

- Lấy âm phá âm?

Hai vị trưởng lão Tô, Lăng không nhịn được nhìn qua.

Chương 928: Ngô trưởng lão hoàn toàn suy sụp (hạ) (2)

- Ừ, đây là phương pháp cao cấp của ma âm sư, đối phó với ma âm sư cấp thấp, giống như võ giả nghiền ép, lợi dụng âm thanh công kích nhược điểm trong sóng âm của đối phương, dẫn đến chân khí của đối phương hỗn loạn, bản thân bị trọng thương!

Khang đường chủ chậm rãi nói.

- Vậy... vẫn mong đường chủ ra tay, cứu Trương sư. Hắn vô cùng có khả năng đại biểu cho Danh Sư Đường chúng ta tham gia thi đấu. Ngàn vạn lần không thể xảy ra chuyện gì...

Tô sư lộ ra vẻ mặt lo lắng.

- Hắn gặp chuyện không may?

Da mặt Khang đường chủ nhất thời co rút:

- Gặp chuyện không may chính là Ngô trưởng lão. Hơn nữa nhìn bộ dạng hắn, sắp không kiên trì nổi nữa!

- Không kiên trì nổi?

Lúc này Tô sư, Lăng sư mới phát hiện, Ngô trưởng lão vừa đi vừa nôn ra máu.

- Vậy... Đường chủ, chỉ là sát hạch, không cần thiết làm cho bản thân bị trọng thương... Vẫn mong ra tay ngăn cản!

Lăng sư nói.

- Ngăn cản? Lấy âm phá âm, giống như so đấu chân khí. Trừ khi một bên bị thua, nếu không thì không có cách nào dừng lại! Nếu có thể dừng, vừa rồi Ngô trưởng lão đã sớm ngừng... Còn cần phải thi triển tới Dao Cầm Bát Quái Bộ, thậm chí bị chấn động sắp chết sao?

Khang đường chủ lắc đầu.

Ma âm công kích, liên lụy đến công kích linh hồn, ảo diệu phức tạp. Hoàn toàn khác hẳn với chân khí, không kiên trì nổi, tối đa bị thương. Chỉ khi nào ngăn cản, làm không tốt sẽ trùng kích tới trong đầu, khiến cho người tu luyện biến thành đần độn!

Chính vì vậy, loại va chạm này, một khi bắt đầu, trừ khi có người bị thua, bằng không, tuyệt đối không thể dừng lại!

- Không phải sát hạch mức độ tâm cảnh sao? Thế nào... biến thành công kích âm ba?

Sắc mặt hai người Tô sư trắng bệch.

Không phải sát hạch tâm cảnh sao? Thế nào lại đánh nhau?

Còn làm ra cục diện không chết không thôi?

Sớm biết rằng người này sẽ gây rắc rối, nhưng không nghĩ tới, sát hạch một tâm cảnh, cũng huyên náo đến mức động tĩnh lớn như vậy...

Tô sư, Lăng sư nhìn nhau, đều cảm thấy có chút phát điên.

- Ta cũng... không hiểu nổi!

Vẻ mặt Khang đường chủ càng chán nản hơn.

Đường đường là đường chủ Danh Sư Đường, người đứng đầu liên minh vạn quốc, đối mặt với loại tình huống này, bó tay không làm gì được. Suy nghĩ một chút cũng đủ buồn bực.
Mấu chốt nhất chính là... tại sao lại xuất hiện loại tình huống này, ngay cả hắn cũng chưa từng hiểu rõ!

Thực sự choáng váng.

...

- Chuyện gì xảy ra?

- Hắn là đang khắc trận bàn sao?

Các danh sư khác chấn động kinh ngạc dục tiên dục tử. Đám người Ngược Hoan công tử, Phó Tiếu Trần cũng trợn tròn hai mắt, cảm thấy trái tim cũng sắp nhảy ra ngoài.

Vừa rồi bọn họ tự mình từng trải qua Phong Ma khúc công kích, biết khúc nhạc này cường đại!

Ngô trưởng lão ngồi ở tại chỗ, nhẹ nhàng như gió thoảng may bay cũng không chống đỡ nổi. Bây giờ đi Bát Quái Bộ, làm sao có khả năng chống lại?

Nhưng vì sao... người thanh niên đối diện hắn kia, hoàn toàn không có vấn đề gì?

- Chắc là người này nhận được âm nhạc cổ quái nào đó, mượn trận bàn gõ, kìm chế Phong Ma khúc của Ngô trưởng lão!

Qua một hồi, Phó Tiếu Trần nhớ tới một loại khả năng, không nhịn được nói.

Ngoại trừ cách nói này, thật sự nghĩ không ra điều gì khác.

Nếu như không đoán sai, nhất định là người gọi là Trương Huyền này, không biết gặp vận cứt chó gì, học được một loại nhạc khúc kìm chế Ngô trưởng lão, lúc này mới đưa đến trưởng lão bị động như vậy.

- Kìm chế Phong Ma khúc của trưởng lão lại như thế nào? Lần sát hạch này chính là tâm cảnh. Kiểm tra chính là một khúc hoàn tất, số lượng và hình vẽ đường vân khắc ở trên trận bàn! Hắn xem trận bàn làm thứ để gõ, cho dù gõ có tốt cũng uổng phí!
Nhược Hoan công tử bực bội nói.

Mấy người sửng sốt, đồng thời gật đầu.

Đúng vậy. Lần sát hạch này chính là tâm cảnh, không phải sát hạch lực chiến đấu của ngươi. Cho dù làm cho Ngô trưởng lão nôn ra máu, không có lưu lại đủ nhiều đường vân và vết tích ở trên trận bàn, cũng uổng công!

- Yên tâm đi, ta thấy trường thương của hắn đâm loạn ở trên trận bàn, không có bất kỳ kết cấu nào... Cố ý đối đầu với Ngô trưởng lão, gây ra dư luận xôn xao, cũng chẳng qua lấy lòng mọi người mà thôi!

Bàn tay vẫy một cái, Nhược Hoan công tử tiếp tục nói.

Đâm vào nhiều hơn nữa, lực công kích cường thịnh hơn nữa, cũng vô dụng!

Lại giống như cùng cuộc thi, cho ngươi trả lời một cộng một bằng mấy, ngươi lấy công thức vi phân và tích phân ra suy luận quá trình, viết lên, lại cao cấp nữa, hỏi một đằng, trả lời một nẻo, cũng chỉ là đáp án sai lầm!

- Phong Ma khúc lập tức lại kết thúc!

Đang hừ lạnh, trong đám người có một giọng nói vang lên. Mọi người đồng loạt nhìn sang.

Chỉ thấy lúc này, Ngô trưởng lão vừa nôn ra máu vừa đi về phía trước, đã đi tới nơi cách Trương Huyền không đến ba thước. Âm thanh hai bên giao chiến, cũng càng thêm vang dội. Nghe vào trong tai, hỗn loạn không chịu nổi, tự nhiên không phân ra được đâu là tiếng Phong Ma khúc, đâu là tiếng va chạm.

Chỉ có điều, dựa theo thời gian suy tính, Phong Ma khúc phân ra ba đoạn, chắc hẳn sẽ lập tức kết thúc.

- Chỉ mong... Ngô trưởng lão không có việc gì!

Nhìn thấy được Ngô trưởng lão nôn ra không biết bao nhiêu búng máu tươi, sắc mặt tái nhợt giống như người chết, trong lòng của mọi người âm thầm cầu khẩn.

...

Giống như mọi người suy đoán, quả thật lại lập tức kết thúc.

Phong Ma khúc lại dài mấy cũng có thời gian hạn chế. Mà bây giờ, đã tới giới hạn.

- Được rồi!

Trường thương không ngừng vung vẩy. Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi vẫn dựa theo chỗ thiếu hụt của nhạc khúc va chạm vào trận bàn, tới đối đầu, hắn vẫn không quan sát xung quanh.

Lúc này, lập tức kết thúc, hắn không nhịn được thở ra một hơi.

Trường thương trong tay rung lên, đập xong âm tiết cuối cùng, hắn không nhịn được xoay đầu lại, lập tức nhìn thấy được một gương mặt trắng bệch đến suy sụp.

- A!

Bị dọa cho giật mình, bàn tay Trương Huyền run lên, trường thương trực tiếp đánh tới.

Chương 929: Thứ nhất đếm ngược? (1)

Lần đầu tiên đối đầu cùng ma âm sư. Mặc dù mức độ tâm cảnh của đối phương không bằng hắn, nhưng thực lực mạnh hơn nhiều. Toàn lực chống lại, cũng là lực không tới nơi tới chốn, đâu còn có công sức đứng ngoài quan sát.

Bởi vậy, Trương Huyền căn bản không nghĩ tới, gương mặt trắngbệch trước mặt kia là Ngô trưởng lão. Hắn còn tưởng rằng có người muốn tập kích bất ngờ đối với hắn.

Một thương run rẩy, dùng hết toàn lực, thương pháp thiên đạo hóa thành một luồng ánh sáng, trực tiếp đi tới trước mặt.

Ngô trưởng lão đối diện vừa thở phào nhẹ nhõm, còn chưa kịp phản ứng, liền thấy một cây trường thương trực tiếp đánh tới. Đồng tử hắn co lại, muốn tránh dĩ nhiên không kịp, trực tiếp bị đánh trúng ngực, bay ngược ra.

Bịch!

Hắn ép ở trên vách tường, biến thành một chữ “đại“.

- Mẹ nó!

Ai cũng không nghĩ tới, khúc nhạc kết thúc còn có loại biến cố này. Tròng mắt mỗi một lồi ra, sắc mặt càng đỏ ửng, sắp muốn nôn ra máu.

Đây chính là Ngô trưởng lão, ma âm sư duy nhất của Vạn Quốc Thành, cường giả Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, tồn tại khiến người người đều sợ hãi, bị một thương đánh ép ở trên tường, giống như một cái bánh lớn...

Có cần khoa trương như vậy hay không?

- Ngô trưởng lão, ngươi thế nào... lại chạy tới trước mặt ta. Ta thật sự không phải cố ý...

Nghe được mọi người kinh ngạc kêu lên, Trương Huyền cũng kịp phản ứng, nhận ra đối phương. Sắc mặt hắn nhất thời đỏ lên, có chút ngượng ngùng.

Không phải thử thách tâm cảnh sao? Lại chạy tới làm gì? Ta còn tưởng rằng có người có ý đồ gây rối...

- Khụ khụ!

Ho ra hai ngụm máu lớn, Ngô trưởng lão lúc này mới hòa hoãn lại, từ trên tường giãy dụa leo xuống, vẻ mặt muốn phát điên.

Cái này gọi là chuyện gì.

Đường chủ nói với hắn, chỉ là kiểm tra một chút. Hắn cũng cho rằng rất đơn giản, hăng hái bừng bừng đi tới. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, thiếu chút nữa thì chết.

Âm thanh đối phương va chạm vào trận bàn, không ngừng công kích khuyết điểm của Phong Ma khúc. Nếu như không phản kích, linh hồn tất nhiên sẽ bị hao tổn. Hắn bị ép bất đắc dĩ chỉ có thể đi từng bước một tới gần, tăng thêm lực công kích...

Kết quả, sóng âm ngay cả đường chủ cũng phải kiêng kỵ, rơi xuống trên người đối phương, giống như chơi đàu, một chút tác dụng cũng chưa từng có thì cũng thôi... Người ta thậm chí chưa từng cảm thấy được uy lực tăng cường!

Ta x!

Ngay cả ma âm cũng có thể đối đầu, không bị chút ảnh hưởng nào... Tô Phàm, Lăng Hằng Vũ hai người này, rốt cuộc tìm được một quái vật thế nào?

Phiền muộn vô hạn khiến cho hắn cũng cảm thấy có chút nghi ngờ nhân sinh.

- Thôi đi. Cũng không trách ngươi...

Biết sóng âm đối công, ai cũng không có cách nào kìm chế, đối phương cũng không phải cố ý, hít sâu hai cái, điều chỉnh một chút, Ngô trưởng lão khoát tay áo.

Tuy rằng vô cùng không cam lòng, hắn cũng không có cách nào. Đường đường là trưởng lão, cũng không thể tìm người này gây phiền phức!

Hơn nữa... Không tìm phiền toái cũng thảm như vậy. Nếu thật sự đi... Sợ rằng lại không có cách nào sống sót trở về!

Vẫn là... cứ thôi đi!

- Kiểm tra một chút!

Lấy trận bàn trên vách tường xuống, hắn đưa cho danh sư bên cạnh chịu trách nhiệm kiểm tra.

- Vâng!

Tiếp nhận trận bàn, cẩn thận đếm đường vân phía trên, vị danh sư này lập tức tuyên bố:

- Bốn trăm ba mươi mốt nét. Mỗi một đường vân nặng nhẹ bằng nhau, lực lượng đều đặn!

- Bốn trăm ba mươi mốt nét? Chẳng phải tương đương với đường vân của Nhược Hoan công tử sao?

- Thật đúng là... Sử dụng thương cứng rắn đâm ra nhiều nét như vậy sao?

- Ta còn tưởng rằng hắn là đập loạn. Không nghĩ tới, thật sự đập ra đường vân, quá lợi hại!

- Số lượng nét tương đương, vậy... ai là người đứng thứ hai? Lại hoặc là cùng đứng thứ hai?

...

Nghe được thành tích, tất cả mọi người sửng sốt, đồng thời ồ lên.

Vốn tưởng rằng vị Trương Huyền này cầm trường thương đập loạn, chỉ là thật giả lẫn lộn. Đường vân trên trận bàn tất nhiên hỗn loãn không chịu nổi, giăng kín khắp nơi. Thậm chí cũng có thể không lưu lại dấu vết gì. Nằm mơ bọn họ cũng không nghĩ tới, tự nhiên có thành tích hoàn toàn tương đương với Nhược Hoan công tử!

Số lượng đường vân của hai người tương đương, đều kém hơn so với Phùng Mạc Sinh một nét... Vậy thứ hạng xác định như thế nào?

Cũng không thể có hai người đứng thứ hai!

- Hắn cũng... bốn trăm ba mươi mốt nét?

Hiển nhiên Nhược Hoan công tử cũng không nghĩ tới vị Trương Huyền này sẽ có loại thành tích như vậy, sắc mặt trầm xuống.

Hắn dùng đao khắc, khắc chết khắc sống, loại bỏ muôn vàn khó khăn, mới làm ra nhiều nét như vậy. Đối phương cầm trường thương vung vẩy, lại là đập tiếng, lại là ép loạn, nhận được đường vân nhiều tương tự. Thật hay giả vậy?

- Đều là coi khinh hắn. Người này không đơn giản như vậy!

Lông mày nâng lên.

Nghe đối phương chỉ là một danh sư nhị tinh, căn bản không xem thành đối thủ. Hiện tại xem ra, so với trong tưởng tượng còn lợi hại hơn nhiều.

Sử dụng trường thương ở cáh mấy thước khắc trận bàn... Đổi lại thành trước đây, hắn tuyệt đối nghĩ cũng không dám nghĩ.

Mặc dù tận mắt nhìn thấy được, hắn cũng cảm thấy hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.

- Chỉ có điều... muốn đánh ngang với ta, không dễ dàng như vậy!

Khóe miệng nâng lên, Nhược Hoan công tử cười lạnh.

Cho dù cùng số nét với hắn, thì thế nào? Hắn còn nắm con át chủ bài ở trong tay, không cảm thấy một người quê mùa từ ở vương quốc nông thôn tới, có thể đánh đồng với hắn.

- Lợi hại!

Phùng Mạc Sinh cũng đầy bội phục.

Hắn dùng đao khắc, cũng chỉ khắc nhiều hơn so với đối phương một nét mà thôi. Không hổ danh là nhân vật được trưởng lão hết lòng đề cử. Đáng sợ!

Ban đầu, hắn xem như là hắc mã xuất hiện trong lần chọn lựa này. Không nghĩ tới, vừa so sánh cùng đối phương, chỉ có thể được cho là một con lừa đen.

...

Trong tiếng bàn luận của mọi người, sáu khối trận bàn, được để ngang lên bàn. Phía trên tràn đầy đường vân, lộ rõ thành tích vừa rồi.

- Vẫn mong đường chủ phán xét!

Danh sư chịu trách nhiệm kiểm tra, hướng về phía Khang đường chủ ôm quyền, nói.

- Ừ!

Khang đường chủ gật đầu, cùng đám người Tô trưởng lão đi tới trước mặt, nhìn qua tất cả trận bàn một lần.

- Công tác thống kê vừa rồi không sai. Hiện tại tuyên bố thành tích cửa sát hạch thứ nhất.

Nhìn quanh một vòng, Khang đường chủ nói:

- Phùng Mạc Sinh bốn trăm ba mươi hai nét đứng đầu. Quân Nhược Hoan, Trương Huyền bốn trăm ba mươi mốt nét cùng đứng thứ hai. Phó Tiếu Trần bốn trăm hai mươi bảy nét đứng thứ tư. Lạc Khê bốn trăm mười một nét đứng thứ năm. Đỗ Hổ bốn trăm lẻ bảy nét, đứng thứ sáu!

- Không nghĩ tới cuối cùng Phùng sư đạt được vị trí đầu tiên!

- Cái này Trương sư cũng thật lợi hại, vừa xuất hiện lại cùng Nhược Hoan công tử đánh không phân thắng bại!

- Đúng vậy. Ban đầu ta còn tưởng rằng là một hạng người mua danh chuộc tiếng. Không nghĩ tới có thực lực như vậy!

...

Phía dưới ồ lên.
Tất cả mọi người cho rằng Nhược Hoan công tử và Phó Tiếu Trần có thể trổ hết tài năng. Ai cũng không nghĩ tới, xông ra hai con hắc mã Phùng Mạc Sinh và Trương Huyền này.

- Được rồi, cửa sát hạch thứ nhất kết thúc. Hiện tại tiến hành cửa thứ hai...

Tuyên bố xong thành tích, nhìn quanh một vòng, Khang đường chủ đang muốn tiến hành cuộc sát hạch tiếp theo, đã bị một giọng nói cắt ngang.

- Đường chủ, thành tích vừa rồi ta cảm thấy có vấn đề!

Mọi người đồng loạt nhìn lại, chỉ thấy Nhược Hoan công tử vẻ mặt tươi cười đi lên.

- A?

Khang đường chủ nhìn qua.

- Trước cửa sát hạch thứ nhất, Ngô trưởng lão từng nói qua, ai có thể ở dưới sự quấy nhiễu của Phong Ma khúc, khắc ra đường vân tối đa, tinh tế nhất, người đó chính là quán quân!

Nhược Hoan công tử nói:

- Không biết có đúng không?

- Lời này ta đã từng nói!

Ngô trưởng lão gật đầu.

Lúc này, hắn trải qua điều tức, đã khôi phục không ít. Chỉ là sắc mặt thoáng lộ ra một chút trắng bệch, tinh khí thần cũng có chút mệt mỏi.

- Này là được rồi, các ngươi vừa chỉ đếm đường vân, vẫn chưa... quan sát mức độ tinh tế!

Nhược Hoan công tử khẽ cười.

- Tinh tế?

Mọi người sửng sốt. Ngay cả Khang đường chủ cũng nhướng mày.

Thứ này quan sát thế nào?

Lẽ nào xem ai khắc đường vân nhỏ? Cái đó và đao khắc sâu cạn có liên quan với nhau, cùng tâm cảnh hoàn toàn không có chút quan hệ nào!

- Rất đơn giản. Vừa rồi, ở trên trận bàn, ta cũng không chỉ có khắc ra đường vân... Các vị mời xem!

Hắ đi vài bước đến trước trận bạn vừa khắc kia, cổ tay run lên. Đao khắc xuất hiện, liên tục ở phía trên khắc hơn mười nét.

Những nét khắc vô cùng đơn giản, chỉ là không ít đường vân phân cách, nối liền cùng một chỗ, dưới sự nối liền như vậy, đường vân lộn xộn trên trận bàn có thể lập tức phát sinh biến hóa.

Oong!

Một âm thanh rõ ràng. Một đóa hoa mẫu đơn cực lớn, xuất hiện ở trước mắt mọi người. Linh khí vờn quanh, từng đám nở rộ.

- Không ngờ là... một bức tranh!

- Nhược Hoan công tử ở trong hoàn cảnh như vậy, sử dụng trận bàn khắc ra tác phẩm ngũ cảnh!

- Khó trách nét khắc của hắn rõ ràng ít hơn so với Phùng sư, vẫn tự tin như vậy. Thì ra là thế!

- Bức tranh ngũ cảnh... Đây chính là thi họa sư tam tinh mới có khả năng vẽ ra. Đã sớm nghe nói trong chức nghiệp trợ giúp của Nhược Hoan công tử, có thi họa sư. Hiện tại xem ra đúng là như thế!

- Lợi hại...

...

Tất cả mọi người ồ lên. Ngay cả Khang đường chủ, cũng không nhịn được liếc mắt nhìn.

Có thể ở dưới tình huống Phong Ma khúc ảnh hưởng thần trí, ban tặng linh tính cho đóa hoa, làm ra bức tranh ngũ cảnh... Tâm trí, tâm cảnh của vị Nhược Hoan công tử này, dĩ nhiên đạt được cảnh giới cực kỳ cao thâm!

Thảo nào tự tin như vậy!

Khắc đường vân, chỉ là biểu hiện đơn giản nhất. Khắc có quy tắc, đồng thời tạo thành bức tranh... Đây mới là thực lực.

Tình huống bình thường, ba phút ngắn ngủi, muốn vẽ ra tác phẩm ngũ cảnh cũng khó khăn. Đối phương còn hoàn thành ở dưới sự công kích của Phong Ma khúc... Thiên phú, năng lực, tâm tính, không một cái nào không biểu hiện sự đáng sợ!

- Không sai, không sai!

Ánh mắt nhất thời sáng lên, Khang đường chủ cũng thỏa mãn liên tục gật đầu.

Chức nghiệp trợ giúp của hắn, không có thi họa, bởi vậy vẫn chưa nhìn ra. Chỉ có điều, tận mắt nhìn thấy được hoa mẫu đơn xuất hiện, hắn biết độ khó trong đó.

Nhược Hoan công tử là học sinh thân truyền của hắn, biểu hiện nghịch thiên. Hắn cũng cảm thấy trên mặt có ánh sáng, hết sức vui mừng.

- Phùng sư chỉ khắc ở phía trên vẽ bốn trăm ba mươi hai đường vân. Đường vân của ta ít hơn, không phải là khắc không ra mà là... vẽ một bức tranh. Ai mạnh ai yếu, vẫn mong đường chủ một lần nữa cân nhắc quyết định!

Nhược Hoan công tử lộ ra vẻ mặt tự tin.
- Ừ!

Khang đường chủ gật đầu, nhìn quanh một vòng:

- Không biết các trưởng lão khác có ý kiến gì?

- Nét bút tuy rằng chỉ thiếu một nét, nhưng... lại làm ra một bức tranh, rõ ràng Nhược Hoan công tử càng tốt hơn!

- Ở dưới Phong Ma khúc, làm ra tác phẩm ngũ cảnh, phần tâm trí này, khiến người ta bội phục!

- Ta cho rằng Nhược Hoan công tử chắc hẳn là người đứng đầu!

...

Rất nhanh, tất cả trưởng lão đều cho ra ý kiến, vị Quân Nhược Hoan này đứng đầu.

Danh sư có mặt ở đây, cũng không có bất kỳ nghi vấn nào. Thậm chí Phùng Mạc Sinh cũng biểu thị đồng ý.

Hắn tuy rằng khắc đường vân nhiều hơn, nhưng đối phương càng tinh tế hơn. Mỗi một nét đều có chỗ hữu dụng. So với những nét khắc lung tung của hắn rõ ràng cường đại hơn nhiều.

- Tốt lắm, nếu mọi người không có ý kiến, ta hiện tại lại tuyên bố, Nhược Hoan đứng đầu. Phùng Mạc Sinh thứ hai, Trương sư thứ ba, Phó Tiếu Trần thứ tư, Lạc Khê thứ năm, Đỗ Hổ thứ sáu!

Thấy mọi người không có ý kiến, Khang đường chủ cao giọng tuyên bố.

- Nhược Hoan công tử vẫn là cường đại. Không hổ danh là nhân vật đứng đầu đoạt giải quán quân!

- Cửa thứ nhất dễ dàng nắm được vị trí đầu tiên, giữ vững ưu thế. Hiện tại lại xem thành tích phía sau!

...

Tất cả mọi người đều gật đầu.

Thấy mình quả nhiên nhận được vị trí đứng đầu, Nhược Hoan công tử khẽ cười, quay đầu lại nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa, lông mày nâng lên:

- Trương sư, thật ngại quá, xem ra không thể cùng ngươi đứng vị trí thứ hai!

Ngươi không phải vừa rồi làm ra động tĩnh rất lớn sao? Như vậy lại thế nào? Không phải là ngoan ngoãn bại ở trong tay ta, trở thành người đứng thứ ba!

- Ách...

Không nghĩ tới người này được vị trí đứng đầu n còn muốn giẫm lên mình một chút, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn về phía Khang đường chủ:

- Cái này... chỉ cần tinh tế hơn, thành tích lại sẽ tốt hơn đúng không?

- Đúng!

Khang đường chủ thoáng sửng sốt một chút, vẫn gật đầu.

- Ách, vậy là tốt rồi!

Nói xong Trương Huyền quay đầu lại nhìn về phía trận bàn để nâng trên bàn, sắc mặt trầm xuống:

- Cũng đã qua nửa ngày, giả vờ cái gì mà giả vờ. Còn không lăn ra làm việc cho ta!

Oong!

Hắn vừa nói xong, một âm thanh linh tính kích động vang lên. Trận bàn hắn vừa khắc kia “vù” một tiếng, vận chuyển ra. Linh khí xung quanh lập tức bị điên cuồng lấy ra, hội tụ thành một vòng xoáy cực lớn.

- Linh tính kích động... Đây là... Tụ Linh trận tứ tinh có linh tính?

Đồng tử Ngô trưởng lão co lại.

Làm trận pháp sư tứ tinh, lý giải của Ngô trưởng lão đối với trận pháp rất nhiều, biết độ khó khi khắc trận bàn.

Cho dù thực lực hắn như vậy, khắc trận bàn cấp bậc Tụ Linh trận tứ tinh, cũng cần thời gian chí ít một tuần.

Đối phương sử dụng trường thương, đâm vài ba cái, lại khắc ra một cái... Mấu chốt nhất chính là, còn có linh tính!

Cái này... cái này... cũng quá nghịch thiên!

Trận bàn trống tam cấp, chỉ có thể khắc ra trận pháp tam cấp. Đây là kết luận. Hắn không chỉ khắc ra tứ cấp, còn vốn có linh tính... Lý giải đối với trận pháp đạt tới cấp bậc thế nào?

Chí ít hắn kém hơn!

Kinh khủng hơn chính là... còn làm được ở trong quá trình đối kháng.

Hắn bị chấn động, đầu óc choáng váng, mở miệng lớn nôn ra máu. Người ta không những không có cảm thấy gì, còn làm ra một trận bàn tứ cấp có linh tính...

Ngô trưởng lão chỉ cảm thấy tâm bế tắc vô cùng, toàn thân cũng không tốt.

- Khắc trận bàn, rườm rà phức tạp. Mỗi một bước đều phải thiết kế tỉ mỉ, không cho phép xuất hiện một điểm sai lầm. Sử dụng trường thương khắc...

- Bức tranh ngũ cảnh của Nhược Hoan công tử vừa so sánh, căn bản không ở cùng một cấp bậc!

- Đúng vậy, chênh lệch quá nhiều...

...

Nhìn thấy được linh khí tập trung, tất cả mọi người trong gian phòng đều im lặng. Mỗi một người trợn tròn hai mắt, giống như gặp quỷ.

- Ngươi...

Nhược Hoan công tử càng không ngừng run rẩy, sắp phát điên rồi.

Vốn tưởng rằng, mình làm ra một bức trành, lại rất lợi hại, rất cường đại. Dù thế nào cũng không nghĩ tới, người này... trực tiếp làm ra một trận pháp tứ cấp!

Trận pháp sư tứ tinh, không có Phong Ma khúc đều rất khó làm được. Một tiểu tử chưa đủ hai mươi, vừa khiến cho Ngô trưởng lão nôn ra máu, vừa làm được...

Quá nghịch thiên!

Mấu chốt nhất là... trận bàn này còn có linh tính!

Cùng có linh tính, tranh vẽ của hắn so sánh cùng với đối phương, chênh lệch không chỉ cách xa vạn dặm.

Căn bản không phải cùng một khái niệm.

Còn nghĩ lần này khẳng định được vị trí đứng đầu. Dù thế nào cũng không nghĩ tới, trong nháy mắt đã bị ném xuống trên mặt đất, còn bị hung hăng đạp vài cái...

Nhược Hoan công tử khóc không ra nước mắt.

Sớm biết như vậy, vừa rồi hắn lại không đắc ý. Vừa nói xong không thể cùng người ta đứng ở vị trí thứ hai. Kết quả... chỉ có một mình hắn đứng thứ hai...

Mặt mũi này bị đánh!

Vẻ mặt hắn đang phiền muộn, liền nghe được giọng điệu của đối phương vang lên:

- Trận pháp này của ta, chắc hẳn tính là tinh tế chứ?

- Khụ khụ, tính!

Sắc mặt Khang đường chủ nhất thời đỏ lên.

Đối phương cũng khắc ra trận pháp, hắn tự nhiên không nhìn ra. Suy nghĩ một chút cũng thật là mất mặt.

Mấu chốt nhất chính là... kết quả một trận tỷ thí, phải đổi giọng hai lần. Lần này tham gia tuyển chọn, đều là những nhân vậy như vậy sao?

- Cửa sát hạch thứ nhất, Trương sư đứng đầu, được sáu điểm. Nhược Hoan thứ hai, được năm điểm. Còn lại lấy loại này đẩy xuống...

Chương 930: Thứ nhất đếm ngược? (2)

Biết tiếp tục rầu rĩ xuống, chỉ càng thêm mất mặt, Khang đường chủ nhanh chóng tuyên bố thành tích. Lần này thấy mọi người lại không dị nghị, hắn thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Được rồi, hiện tại bắt đầu vòng kiểm tra thứ hai, sát hạch tu vi!

- Muốn trở thành danh sư, tu vi quan trọng nhất. Danh sư được xưng vô địch trong cùng cấp bậc, không chỉ có thể nhìn ra chỗ thiếu hụt, quan trọng hơn chính là, củng cố, tu vi của bản thân lực lượng hùng hậu mười phần!

- Đương nhiên, tu vi có liên quan đến đầy đủ tài nguyên cùng với danh sư chỉ điểm. Chúng ta mỗi một vị xuất thân khác nhau, tu vi khác nhau, thống nhất luận võ, khẳng định không công bằng!

Mọi người gật đầu.

Giống như Nhược Hoan công tử, xuất thân từ Quân gia đứng đầu bốn gia tộc lớn ở Vạn Quốc Thành, lão sư còn là Khang đường chủ, ngay từ lúc đầu có được điều kiện tối ưu. Hơn nữa tuổi tác lại lớn, thực lực mạnh, không có gì đáng trách.

Mà những người khác, giống như Lạc Khê, Đỗ Hổ, xuất thân Thiên Viễn vương quốc, điều kiện tu luyện còn xa mới bằng được, tuổi cũng nhỏ hơn một ít. So về luận võ, khẳng định không công bằng.

- Bởi vậy, ta và các trưởng lão khác bàn bạc, do Bạch trưởng lão áp chế tu vi, cùng bọn họ chiến đấu. Dưới tu vi tương tự, kiên trì được số hiệp đấu càng nhiều, chứng minh thực lực càng mạnh. Như vậy chẳng những có thể kiểm tra đo lường tu vi, còn có thể nhìn thấy rõ ràng phán đoán và quyết sách của một người tu luyện thời điểm gặp phải nguy hiểm. Sát hạch thực lực, cũng lại càng thêm chính xác.

Khang đường chủ nói tiếp.

- Áp chế tu vi so đấu?

- Tham gia tuyển chọn, tu vi không giống nhau. Chiến đấu hai với hai, khẳng định không tốt. Thật giống như Phó Tiếu Trần Phó sư, đã đạt được Hóa Phàm tam trọng đỉnh phong. Mà vị Trương sư này, mới là Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong. Hai người cũng không cần chiến đấu, lại biết kết quả không có gì hồi hộp.

- Đúng vậy, để cho Bạch trưởng lão áp chế tu vi cùng so tài, đều là tu vi giống nhau, ai kiên trì được số hiệp nhiều hơn, người đó lại giành được thắng lợi. So sánh ra mà nói, càng công bằng hơn...

- Bạch trưởng lão thân là danh sư tứ tinh. Bất kể lĩnh ngộ đối với võ kỹ, hay lý giải, bọn họ đều không thể so sánh. Cho dù áp chế đến cùng thực lực, cùngchiến đấu, bọn họ cũng không có khả năng thắng được. Căn cứ sau bao nhiêu hiệp bị thua quyết định mạnh yếu, lại không bị thương, có thể phân biệt ra được mạnh yếu, không tệ!

- Ừ, lực chiến đấu của Bạch trưởng lão, ngoại trừ Khang đường chủ gần như không có người nào địch nổi, lại thêm công bằng vô tư. Quy tắc này ta không có dị nghị!

Nghe được quy tắc của trận thứ hai, tất cả mọi người đồng thời gật đầu.

Sáu người tham gia tuyển chọn tu vi khác nhau, không có cách nào làm được tỷ thí công bằng. Đã như vậy, để một vị trưởng lão áp chế tu vi cùng bọn họ lần lượt tiến hành so tài.

Áp chế đến tu vi tương đồng, dựa vào số hiệp tới khi bị thua tới xác định thứ hạng, cũng có thể chứng minh thực lực.

Xem như là phương pháp công bằng nhất.

Thấy mọi người đồng ý, Khang đường chủ gật đầu, nhìn về phía một lão già cách đó không xa:

- Làm phiền ngươi!

- Không có gì!

Lão già đi ra.

Bạch trưởng lão, Bạch Hằng!

- Các ngươi yên tâm. Sau khi áp chế tu vi, ta sẽ dùng toàn lực chiến đấu. Ai cũng sẽ không lưu tình! Có thể kiên trì mấy chiêu, chính là mấy chiêu. Bạch Hằng ta lấy tôn nghiêm của danh sư đảm bảo, sẽ không vì tình riêng mà làm việc gian lận!

Đi tới trước mặt mọi người, lông mày Bạch trưởng lão nâng lên, trên mặt không bất kỳ biểu lộ gì.

- Bạch trưởng lão công bằng chính trực vô tư, điểm ấy chúng ta không chút nghi ngờ!

Đám người Nhược Hoan công tử, Phó Tiếu Trần vội hỏi.

Bạch trưởng lão là trưởng lão có danh vọng cao nhất trong cả Danh Sư Đường, Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, thực lực chỉ yếu hơn so với Khang đường chủ một ít mà thôi, tính tình công bằng chính trực, hơn nữa lại lấy tôn nghiêm danh sư đảm bảo, khẳng định không có khả năng làm ra chuyện nương tay.

Hoàn toàn đáng để tin tưởng.

- Nếu không có dị nghị, vậy lại chuẩn bị một chút. Các vị có thể sử dụng binh khí, cũng có thể dùng tay không. Sử dụng chiêu số thủ đoạn các ngươi am hiểu nhất, cùng Bạch trưởng lão giao chiến. Chỉ có điều... Vì công bằng và giữ bí mật, các vị giao chiến, là phong kín. Số hiệp cụ thể, sẽ có trận pháp đặc biệt, biểu hiện ở trên vách tường, không có cách nào giả vờ. Nội dung giao chiến cụ thể, sẽ không công bố ra ngoài!

Khang đường chủ tiếp tục nói.

Nghe được an bài như vậy, các danh sư khác lại gật đầu.

Mỗi một danh sư, đều có tuyệt chiêu của mình, không muốn để người bên ngoài biết được. Nếu như thi triển ở trước mắt mọi người, rất dễ dàng truyền đi. Đến lúc đó, tuyệt chiêu bảo toàn tính mạng sẽ không có hiệu quả.

So tài ở trong hoàn cảnh phong kín, chỉ biểu hiện số hiệp, không tiết lộ bí mật, lại sẽ an toàn hơn một chút.

- Ta đi trước chờ!

Bạch trưởng lão vung tay lên, xoay người đi về phía một phòng nhỏ trong đại sảnh.

- Được rồi, các ngươi ai chọn chiến đấu trước?

Thấy Bạch trưởng lão chuẩn bị sắp xếp, Khang đường chủ quay đầu lại nhìn về phía sáu người trước mắt.

- Ta tới trước!

Phó Tiếu Trần bước lên trước.

Ban đầu có thực lực xông cửa ải, kết quả cửa thứ nhất chỉ đành đứng thứ tư, khiến cho hắn đầy phiền muộn, ngực nghẹn một hơi.

Trên phương diện tâm cảnh, hắn có khả năng không bằng Phùng Mạc Sinh, Nhược Hoan công tử, nhưng thực lực, có tự tin, không kém gì bất kỳ kẻ nào!

- Ừ, cẩn thận!

Khang đường chủ thoả mãn gật đầu, căn dặn một câu.

- Đa tạ Đường chủ nhắc nhở!

Phó Tiếu Trần nhấc chân đi về phía gian phòng.

Oong!

Hắn vừa tiến vào, trên vách tường màu trắng trước mắt mọi người có ánh sáng lóe lên. Một hàng con số thay đổi xuất hiện.

Một!

Hai!

Ba!

...

Mười...

Chữ số không ngừng nhảy lên, tăng lên về phía trước, rất nhanh lại đạt tới “mười“.

- Đã bắt đầu!

- Cho dù áp chế tu vi tương đồng, có thể ở dưới tay của Bạch trưởng lão kiên trì mười chiêu, vị Phó sư này cũng thật lợi hại!

- Còn cần phải nói sao? Phó sư lại là học sinh của Hải trưởng lão học sinh, Thiên Hải Quyền từ lâu đã tu luyện tới thành thạo. cho dù Bạch trưởng lão vô địch, dưới cùng cấp bậc, nếu như muốn đánh bại, cũng cần ít nhất ngoài mười lăm chiêu!

- Đúng vậy, Thiên Hải Quyền, sóng biển vô tận, tiếng thủy triều không dứt, quả thật cường đại...

- Cũng không biết có thể kiên trì được bao nhiêu hiệp.

...

Nhìn thấy được chữ số biểu hiện trên vách tường, mọi người biết, hai bên đã bắt đầu, đồng thời vượt qua mười chiêu. Mỗi một người kích động xiết chặt nắm đấm.

Bạch trưởng lão có thực lực cường đại. Cho dù áp chế tu vi, có thể ở dưới sự công kích toàn lực của hắn, kiên trì vượt quá mười chiêu, cũng đủ để khoe khoang khắp nơi!

Cường giả áp chế tu vi, cho dù cùng tu vi của ngươi tương đồng, nhưng lý giải đối với chiến đấu, hoàn toàn khác hẳn, đạt tới một trình độ khác. Tu vi thấp, làm sao có thể thắng được.

Vù!

Trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, chữ số nhảy lên cuối cùng ngừng lại.

31!

Ngay sau đó cửa phòng mở ra. Phó Tiếu Trần đi ra. Tuy rằng trên người hắn thoạt nhìn có chút chật vật, trong mắt lại phát ra ánh sáng hưng phấn.

Tự mình trải qua, mới biết được Bạch trưởng lão cường đại. Mặc dù áp chế đến tu vi tương đương với hắn, cũng hoàn toàn không phải là đối thủ.

Nếu không có lấy ra hết con át chủ bài, dùng hết tuyệt chiêu mạnh nhất, có thể kiên trì hai mươi chiêu đã không tệ.

31 hiệp, không lấy được vị trí đứng đầu, đứng thứ hai khẳng định có thể bảo vệ được.
- Lợi hại!

Nhược Hoan công tử liếc mắt thoáng nhìn người thanh niên đi tới, thần sắc cũng ngưng trọng.

Chống đỡ nhiều hiệp như vậy mới bị thua, cho dù là hắn, cũng cảm nhận được áp lực thật lớn.

- Nhược Hoan công tử, để cho ta xem thử thành tích của ngươi một chút!

Đi tới trước mặt mọi người, Phó Tiếu Trần nhìn về phía Nhược Hoan công tử, ánh mắt lóe lên.

- Được!

Hít sâu một hơi, Quân Nhược Hoan cắn răng một cái, đi vào gian phòng.

Vù vù vù vù!

Thời gian không lâu, chữ số liên tiếp nhảy lên.

- Các ngươi nói Nhược Hoan công tử có thể kiên trì được bao nhiêu chiêu?

- Cái này ta cũng không biết. Thực lực của hắn và Phó sư không chênh lệch nhiều lắm, không phân cao thấp. Người kia có thể kiên trì 31 chiêu, hắn chắc hẳn cũng sẽ không chênh lệch quá nhiều!

- Chỉ mong vậy!

Nhìn thấy được chữ số không ngừng tăng thêm, sắc mặt của mọi người cũng càng lúc càng nghiêm trọng.

Quân Nhược Hoan, Phó Tiếu Trần, hai vị này trước khi tuyển chọn được gọi tên lớn nhất, là thần tượng của không ít thế hệ trẻ tuổi. Tất cả mọi người muốn biết, lĩnh ngộ đối với chiến đấu, ai cường đại hơn.

- Chắc là so với Phó Tiếu Trần, thời gian kiên trì kém hơn một chút!

Khang đường chủ mở miệng.

- A?

Tô trưởng lão nghi ngờ nhìn qua.

- Tiếu Trần tâm cảnh trầm ổn, am hiểu phòng thủ. Nhược Hoan sinh ra được hậu đãi quá mức, tâm cao khí ngạo, gặp phải nguy hiểm, chỉ biết công kích cuồng bạo hơn. Loại công kích này đối với những người khác có tác dụng. Còn đối với... Bạch trưởng lão, tác dụng không lớn!

Khang đường chủ phân tích.

- Điều này ngược lại cũng đúng!

Tô sư, Lăng sư đồng thời gật đầu.

Quân Nhược Hoan, được xưng là đứng đàu bốn công tử lớn, tuyệt đối không phải là khen tặng, mà là dựa vào nắm đấm, từ thế hệ trẻ tuổi đi từng bước một đánh ra

Chính là bởi vì quá mạnh mẽ, cho nên kiêu ngạo.

Người kiêu ngạo, phòng thủ tất nhiên phải kém hơn một chút. Loại tình huống này, cùng cấp bậc có khả năng không có cách nào phát hiện. Nhưng đối mặt với Bạch trưởng có kinh nghiệm chiến đấu lão, nhất định sẽ bị hại.

Vù!

Mấy người đang nói chuyện với nhau, trên vách tường ánh sáng thong thả biến mất. Một hàng con số xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Ba mươi!

Quả nhiên giống như Khang đường chủ suy đoán. Thành tích của Nhược Hoan công tử không bằng Phó Tiếu Trần. Ba mười chiêu thì không kiên trì nổi, trùng hợp kém một chiêu.

- Kém một chiêu?

- Các ngươi nói có thể giống như ở cửa kiểm tra thứ nhất, để lại hậu chiêu gì, thoạt nhìn kém một chiêu, trên thực tế lại có thể thắng lợi hay không?

- Sao có thể như vậy được! So tài, là giao chiến thật sự, từng chiêu từng thức đón đánh ra. Ít một chiêu, chính là một chiêu, không có cách nào mưu lợi!

- Cũng đúng!

...

Nhìn thấy được ba mươi chiêu, giống như trước đây, có người nghi ngờ, chỉ có điều lập tức bừng tỉnh.

Luận võ khác với khắc trận bàn trước đó. Hơn một chiêu chính là hơn một chiêu, căn bản không có cách nào giả vờ.

Két!

Trong những tiếng bàn luận, cửa phòng mở ra. Nhược Hoan công tử đi ra, lắc đầu vẻ mặt cười gượng.

Lấy tình huống ít hơn một chiêu, bại bởi Phó Tiếu Trần, cho dù là hắn, cũng không ngờ tới.

Chỉ có điều, cũng không có cách nào. Bạch trưởng lão tuy rằng thực lực áp chế xuống tương đương với hắn, công kích có thể giống như thủy triều, kéo dài không dứt. Cho dù hắn dùng hết toàn bộ lực lượng, ba mươi chiêu đã là cố gắng lớn nhất. Thêm một chiêu cũng không kiên trì được.

Thua thì thua, cũng không tính là thiệt.
- Vậy để ta đến đi!

Thấy hắn đi ra, Phùng Mạc Sinh ở một bên hít sâu một hơi, nhấc chân đi vào.

Một trận ánh sáng lóe lên. Phía trên bắt đầu biểu hiện chữ số. Thời gian không lâu, sắc mặt Phùng Mạc Sinh trở nên trắng bệch đi ra, chữ số dừng lại ở hai mươi tám.

Nhìn thấy được thành tích của hắn, Phó Tiếu Trần, Nhược Hoan công tử đồng thời thở phào nhẹ nhõm, đồng loạt đem mắt rơi vào trên người Trương Huyền cách đó không xa.

Ba người bọn họ đều sát hạch kết thúc. Nếu nói người có khả năng thay đổi cục diện nhất, chính là người này.

Tuy rằng không biết lực chiến đấu của hắn như thế nào, nhưng có thể dựa vào âm nhạc, làm cho Ngô trưởng lão giống như điên rồi, khẳng định không đơn giản.

Chỉ có điều, khiến cho bọn họ thất vọng chính là, Trương Huyền vẫn không nóng lòng tiến vào phòng, mà để Lạc Khê và Đỗ Hổ sớm đi vào. Điều khiến người ta kinh ngạc chính là, Đỗ Hổ lần trước thành tích tệ nhất, lần này tự nhiên cũng kiên trì hai mươi tám chiêu, tương đương với Phùng Mạc Sinh.

Về phần Lạc Khê, lại có chút kém chút. Dù sao nàng cũng là nữ tử, trên phương diện thể năng có hại, chỉ kiên trì hai mươi bốn chiêu lại hoàn toàn bị thua.

- Đến lượt Trương sư...

- Đúng vậy, không biết hắn có thể giống như ở cửa thứ nhất, trở thành hắc mã lớn nhất hay không?

- Ta thấy quá sức. Tu vi càng gần với Bạch trưởng lão, lý giải đối với chiến đấu càng mạnh, thời gian kiên trì khẳng định cũng lại càng dài hơn. Còn ngược lại càng ngắn hắn!

- Điều này ngược lại cũng đúng...

...

Thấy Trương Huyền đi về phía gian phòng, mọi người hạ giọng.

Ép thấp tu vi chiến đấu, cũng không có tuyệt đối công bằng như trong tưởng tượng. Cường giả Hóa Phàm tứ trọng ép thành nhất trọng chiến đấu, khẳng định so với ép thành tam trọng chiến đấu, càng dễ dàng hơn.

Thật giống như nghiên cứu sinh làm đề thi của sinh viên, tuy rằng có thể hoàn thành, khẳng định cũng có chút tốn sức, làm đề thi của lớp học trước, sẽ đặc biệt dễ dàng.

Thực lực của vị Trương sư này, thấp nhất ở trong đám người. Bạch trưởng lão ép xuống ba cấp lớn đối chiến, tất nhiên càng dễ dàng hơn.

- Ngươi nói hắn có thể kiên trì mấy chiêu?

Khang đường chủ nhìn về phía Tô sư cách đó không xa.

- Cái này... ta cũng không biết. Chỉ có điều, thực lực của Bạch trưởng lão, ta rất rõ ràng. Áp chế đến Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong... Cho dù là cường giả nhị trọng trung kỳ, cũng có thể dễ dàng chém giết. Trương sư sợ rằng không kiên trì được bao lâu!

Tô sư có chút do dự nói.

Hắn tuy rằng rất có lòng tin đối với Trương Huyền, nhưng bên trong đó là Bạch trưởng lão, nhân vật siêu cường Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong.

Người như thế khống chế đối với lực lượng, lý giải đối với võ kỹ, đều đạt tới một loại mức độ cực kỳ cao thâm. Áp chế đến cấp bậc tương tương, hắn cũng không phải là đối thủ. Vị Trương sư này, muốn giữ vững nhiều chiêu không bại, khó khăn!

- Đúng vậy, hơn hai mươi ngày, liên tục tăng trưởng ba cấp lớn, cho dù thiên phú dị bẩm, nhận được kỳ ngộ, trên phương diện khống chế đối với lực lượng, khẳng định cũng có phần không ổn. Nếu như ta không đoán sai, chắc hẳn là trong vòng mười chiêu sẽ thất bại!

Khang đường chủ phân tích nói.

Vừa rồi Tô sư đã nói, người thanh niên này hơn hai mươi ngày lại từ Tông Sư cảnh, đột phá cảnh giới đạt được Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong. Mặc dù là người được trời thừa nhận danh sư, trên phương diện lực lượng tất nhiên cũng có chút không thực!

Nói trong mười chiêu thất bại, đã xem như là lạc quan nhất.

- Ta cũng cảm thấy như vậy. Chỉ có điều... Trương sư luôn luôn không thể dùng lẽ thường phỏng đoán. Ai cũng không biết sẽ phát sinh cái gì...

Lăng sư nói chen vào.

Tuy rằng hắn cũng cảm thấy phân tích của Khang đường chủ, không có một chút sai lầm nào. Dựa theo tình huống bình thường, mười chiêu cũng không kiên trì được. Nhưng... Trương sư người này, chỉ cần không ra kết quả, ai cũng đoán không được.

- Mau nhìn, bắt đầu rồi!

Không chỉ bọn họ khẩn trương, tất cả mọi người trong toàn bộ đại sảnh không nhịn được nhìn sang. Chỉ thấy trên vách tường trơn nhẵn, xuất hiện một con số... Một!

- Ừ? Thế nào lại không tăng thêm?

Nhìn thấy được chữ số “một” này, mọi người vốn tưởng rằng sẽ giống như mấy người khác trước, nhanh chóng tăng lên, đạt được một số khác mới dừng lại, lại kinh ngạc phát hiện, nó giống như là khắc ở phía trên, vẫn không nhúc nhích.

- Không biết có phải là... trận pháp quan sát hỏng rồi hay không?

- Không có khả năng. Trận pháp này là do Ngô trưởng lão tự mình bố trí. Lúc trước đều sử dụng được, làm sao có thể vô duyên vô cớ hỏng được!

- Vậy chữ số... tại sao không đổi?

- Lẽ nào...

Nhớ tới cái gì, tất cả mọi người đều sững sờ ở tại chỗ, hoàn toàn không thể tin được.

- Hắn... một chiêu lại thất bại?

Ánh mắt nhất thời sáng lên, Nhược Hoan công tử hưng phấn xiết chặt nắm đấm.

Phó Tiếu Trần ở một bên, sắc mặt cũng vui mừng.

Hai người vẫn lo lắng, còn hắc mã này đột nhiên xuất hiện, sẽ giống như vừa rồi, vừa tới liền cất một tiếng lên khiến ai nấy đều kinh ngạc. Không nghĩ tới mới một chiêu, đã bị thua.

Cũng đúng. Tiểu tử Hóa Phàm nhất trọng, làm sao có thể ngăn cản được công kích của Bạch trưởng lão.

Trước đó còn tưởng rằng, người này có thể là cản trở lớn nhất khi bọn họ thông qua tuyển chọn. Hiện tại xem ra, rõ ràng bọn họ suy nghĩ nhiều, buồn lo vô cớ.

- Thành tích này cũng quá kém... Thực lực như vậy, cũng có khả năng tham gia thi đấu danh sư sao?

- Thực lực tuy rằng không phải quan trọng nhất khi thi đấu. Lạc Khê mỹ nữ cũng có thể kiên trì hai mươi bốn chiêu. Hắn một chiêu lại thua trận... Cũng quá nhanh đi!

- Đúng vậy, thực lực không đủ, tâm cảnh cường thịnh mấy đi nữa thì có ích lợi gì. Tham gia thi đấu, sẽ rất nhanh bị đào thải!

Hiểu được chuyện gì xảy ra, tất cả mọi người đều bàn luận ầm ĩ.

Cửa thứ nhất, người này kinh tài tuyệt diễm, ngay cả Ngô trưởng lão cũng suýt phát điên. Vốn tưởng rằng, cửa thứ hai cho dù không bằng trước, cũng có thể một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc, lưu lại thành tích không tệ. Nằm mơ cũng không nghĩ tới... tự nhiên kém như vậy!

Một chiêu bại trận!

Đừng nói danh sư, cho dù là người tu luyện bình thường, chí ít cũng có thể kiên trì mấy chiêu!

- Đây...

Đám người Khang đường chủ, Tô sư cũng liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt mỗi một người đều choáng váng mơ hồ.

Bọn họ từng suy tính qua, Trương Huyền lại có thể không kiên trì được mười chiêu, nhưng... một chiêu lại bại là cái quỷ gì?

- Trương sư thích làm chuyện ngoài dự đoán mọi người. Kết quả này, thật đúng là khiến cho người ta bất ngờ...

Cười gượng một tiếng, Tô sư nói.

Vị Trương Huyền này mỗi lần đều có thể làm ra chuyện khiến người ta không ngờ. Lại giống bây giờ, bọn họ từng nghĩ rất nhiều kết cục, cũng không ngờ tới, một chiêu lại thua, thất bại triệt để như vậy.

- Được rồi. Nếu thành tích đã đi ra, ta hiện tại tuyên bố kết quả!

Khang đường chủ lắc đầu, nhìn quanh một vòng:

- Phó Tiếu Trần kiên trì được 31 chiêu, là người đứng đầu. Nhược Hoan công tử ba mươi chiêu đứng thứ hai. Phùng Mạc Sinh, Đỗ Hổ đều là hai mươi tám chiêu, cùng đứng thứ ba. Lạc Khê hai mươi bốn chiêu đứng thứ năm. Trương sư... chỉ kiên trì một chiêu, là đứng thứ...

Đang tuyên bố thành tích cửa thứ hai, còn chưa nói hết, liền nghe được cửa phòng “két” một tiếng mở ra.

Khang đường chủ quay đầu lại nhìn lại. Chỉ nhìn một cái, mắt hắn lập tức trợn tròn, không nhịn được la lên.

- Mẹ nó!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau