THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 916 - Chương 920

Chương 916: Còn không đi rót nước! (2)

Chỉ là... loại tình huống này, vẫn là sau khi hắn đạt được danh sư tứ tinh đỉnh phong, cẩn thận xem xét tình hình lúc đó, mới phát hiện... Người thanh niên trước mắt này, chỉ liếc mắt thoáng nhìn, lại nghĩ đến điểm này. Chẳng lẽ... hắn thật sự có sử dụng công pháp,?

Trước đó cảm thấy đối phương là ăn nói lung tung. Hiện tại ngay cả loại tình huống này đối phương cũng có thể nhìn ra... Sợ rằng công pháp, không đơn giản như vậy.

- Phương pháp của ta, căn bản không cần phải sớm tản sạch chân khí, càng không cần dẫn đạo kiếm khí này tới!

Không để ý tới ba người đang chấn động kinh ngạc, Trương Huyền tiếp tục nói:

- Thái ất huyệt là điểm phân nhánh kinh mạch trái và phải đầu tiên. Ta khiến cho chân khí đi qua từ nơi này, có thể rất dễ dàng khiến cho lực lượng cộng hưởng, khiến cho luồng kiếm khí kia, thuận thế xuống, tuôn trào ở đây. Chỉ cần đi qua, lại đơn giản. Thái ất huyệt tới gần đan điền, người tu luyện có đầy đủ chân khí duy trì, có thể rất dễ dàng ép nó ra bên ngoài thân thể!

- Nếu như cho rằng cơ thể người là trận pháp, Thái ất mà sống, hai bên va chạm, kiếm khí sẽ rất tự nhiên từ huyệt đạo nơi này phun mạnh ra ngoài...

Tô sư trợn tròn mắt, thì thào tự nói.

Căn cứ vào lý luận của trận pháp sư, cơ thể người cũng có thể nhìn thành trận pháp, cũng có tám chỗ môn hộ: hưu cửa, sinh môn, thương môn, quan môn, cảnh môn, tử môn, kinh môn, khai môn....

Thái ất huyệt, là chỗ giao hòa kinh mạch trái và phải, còn là chỗ sinh môn trong trận pháp cơ thể người. Thu hút kiếm khí đến đó, nhất định sẽ từ nơi này chạy ra. Như vậy tới lúc này, chẳng khác nào sử dụng cái giá nhỏ nhất, huỷ diệt nó, không uổng người nào...

So với loại tản sạch chân khí trước đó, mạnh mẽ loại bỏ hiệu quả, tốt hơn chí ít mấy chục lần!

- Không đúng... Kiếm khí qua, làm như vậy xác thực rất đơn giản, nhưng không tới thì sao?

Khang đường chủ nhăn mày lại.

Kiếm khí cùng chân khí đối đầu bảy ngày, không rút chân khí khỏi đó, làm sao có thể trùng kích đến Thái ất huyệt?

Thật giống như hai bên giao chiến, đối phương canh giữ ở cửa khẩu, mới có thể bảo đảm không chết. Đại binh của ngươi không rút lui, ta làm sao phải xông lại. Chẳng lẽ tự chui đầu vào lưới, chờ bị ngươi trục xuất?

- Ai!

Nghe được câu hỏi của hắn, Trương Huyền thở dài một tiếng, có chút bất đắc dĩ lắc đầu:

- Xem ra ngươi đối với Đại Lăng Hoa Công do người bị thương tu luyện không hiểu nhiều lắm!

- Ta...

Sắc mặt Khang đường chủ nhất thời đỏ lên.

Đại Lăng Hoa Công thuộc về công pháp lệch môn, hắn nghe nói qua, nhưng không tu luyện qua, biết được cũng không nhiều.

Muốn nói không hiểu nhiều, cũng là sự thật.

- Đại Lăng Hoa Công chú ý chính là sắc bén, một tiếng khí thế tăng, hai tiếng lại suy, ba tiếng là hết! Vừa rồi ta cũng đã nói, khiến cho chân khí từ tuyến đường mới vận chuyển ba lần... Như vậy tới lúc này, khí tiêu tan rất lợi hại. Kiếm khí nhìn thấy cơ hội giống như vậy, tất nhiên phải lao tới, nhân cơ hội phá hủy đan điền... Đi tới thái ất huyệt, là chuyện tất nhiên sẽ phát sinh! Điểm ấy... Ngươi không có khả năng không nghĩ tới chứ!

Trương Huyền hờ hững nhìn qua.

- Điều này...
Toàn thân Khang đường chủ chấn động.

Bị chân khí sắc bén ngăn chặn bảy ngày, kiếm khí cho dù không có linh trí, cũng sẽ giống như nén lò xo, tùy thời lưu chuyển, nhân cơ hội phản kháng... Đại Lăng Hoa Công hết lần này đến lần khác suy, sau đó uy lực giảm bớt, chính là thời cơ tốt nhất để tấn công, tuyệt đối không đồng ý có thể buông tha!

Điểm ấy, chỉ cần là người tu luyện, cẩn thận cân nhắc, là có thể nghĩ thông suốt.

- Còn chưa đúng! Ngươi nói vận chuyển ba lần, là có thể trùng kích Hóa Phàm. Hiện tại chỉ là loại bỏ kiếm khí...

Sau khi hết khiếp sợ, Khang đường chủ vẫn còn có chút không tin.

- Chỉ là loại bỏ kiếm khí? Ngươi suy nghĩ lại một chút, ta mới vừa nói phương hướng vận chuyển chân khí...

Trương Huyền mỉm cười.

- Chân khí chạy, từ đan điền ra, qua thái ất, quan môn, lương môn,... Cuối cùng hội tụ ở khí xá...

Khang đường chủ không nhịn được nhớ tới nội dung người thanh niên mới vừa nói, biến sắc, trợn tròn mắt:

- Chân khí suy giảm, kiếm khí truy kích, gặp nhau tại thái ất huyệt. Sau khi hai bên đánh sau... Kiếm khí từ huyệt đạo phun ra. Chân khí của người tu luyện, sẽ mượn đánh lực lượng, trùng kích quan môn, lương môn... trùng kích Hóa Phàm?

- Như vậy lại tương đương với mượn lực lượng cuồng bạo của kiếm khí, phá tan huyền quan, cơ hội thành công... quả thật không thua kém 90%!

Cổ họng Tô sư cũng chợt khô khốc.

Làm danh sư tứ tinh, đối với tình hình chân khí chạy trong cơ thể gặp phải, nắm giữ tới cực điểm, lý giải đến xương tủy.

Kiếm khí cùng chân khí ở thái ất huyệt va chạm vào nhau, mặc dù từ chỗ sinh môn tan ra, nhưng trong đó ẩn chứa lực lượng cuồng bạo, lại sẽ dung nhập trong chân khí.
Có thể gây tổn thương đến vị người tu luyện này, nói rõ thực lực, cao hơn so với hắn. Nếu vị này có thể trùng kích Hóa Phàm, tất nhiên đã sớm đạt được nửa bước Hóa Phàm đỉnh phong nhất, bất cứ lúc nào cũng sẽ đột phá... Thực lực mạnh hơn hắn, chẳng phải là cường giả Hóa Phàm sao?

Lực lượng chân khí cuồng bạo của cường giả Hóa Phàm, cùng lực lượng của chính bản thân hắn dung hợp, hai bên chồng chất, uy lực vô cùng... Phá tan rào cản, tự nhiên cũng lại đơn giản hơn rất nhiều, cực kỳ dễ dàng!

Nào chỉ là 90%. Có thể nói, nếu thật sự làm như vậy, xác xuất thành công... một trăm phần trăm!

- Ngươi, ngươi...

Tất cả mọi người nghĩ đến điểm này, từng người đều trợn to hai mắt.

Bọn họ nghe được bệnh trạng của người tu luyện này, nghĩ tới nhiều nhất là, giải quyết kiếm khí như thế nào, khôi phục thương thế, điều chỉnh trạng thái, sau đó lại nghĩ biện pháp trùng kích Hóa Phàm... Vị trước mắt này, tự nhiên mượn kiếm khí ẩn chứa trong cơ thể, loại bỏ các lối tắt khác, sáng tạo ra một bộ pháp quyết tu luyện có thể trực tiếp đột phá...

Mấu chốt nhất chính là, từ khi xem xong trường hợp này, đến nói ra phương pháp giải quyết, tổng cộng cũng lại chỉ hơn mười lần hít thở...

Rốt cuộc... Làm sao làm được?

Còn là người sao?

- Môn công pháp này của ta lại có thể trị hết cho đối phương, đồng thời khiến cho hắn đột phá chứ?

Biết đối phương đã hiểu phương pháp của hắn, Trương Huyền thản nhiên nhìn qua.

- Đúng là... có thể trị hết!

Sắc mặt Khang đường chủ nhất thời trắng bệch, ổn định hít thở, gật đầu.

Hắn tốn tròn năm bước, mới có khả năng hoàn thành, đã cảm thấy mình rất lợi hại, không ai bằng. Vị trước mắt này, chỉ dùng một bước là thành công...

Xem ra Tô sư, Lăng sư nói đúng. Vị trước mắt này, tuy rằng thực lực không đủ, có lý giải đối với danh sư, người bình thường tuyệt đối không thể so sánh được.

- Vậy ta có thể tính là trả lời vấn đề của ngươi?

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Đúng...

Khang đường chủ gật đầu.

- Nếu đúng, còn đứng ngây ra đó làm gì?

Còn chưa nói dứt lời, liền nghe được người thanh niên đối diện, giọng nói thoáng hiện ra vẻ không vui vang lên:

- Nói nhiều như vậy, không thấy được ta khát nước sao? Còn không mau rót chén nước đi!

Chương 917: Hắn là danh sư được trời thừa nhận! (1)

Phù phù!

- Rót nước?

- Hắn bảo đường chủ rót nước?

Nghe nói như thế, khóe miệng Tô Phàm, Lăng Hằng Vũ giật một cái, đồng thời thoáng lảo đảo. Hai người đường đường là cường giả Hóa Phàm tứ trọng, thiếu chút nữa thì cùng nhau ngã xuống đất.

Vừa rồi, sau khi vào cửa, ngàn căn vạn dặn, đường chủ nghiêm túc, nói phải chú ý đúng mực, không nên đường đột... Ai biết kẻ ngu ngốc này trực tiếp hạ mệnh lệnh, giống như giáo huấn hạ nhân...

Em gái ngươi!

Ngươi đây là phát điên!

Hai chúng ta giống như cầu gia gia báo nãi nãi đích thân xin vị trí, dễ dàng sao? Ngươi không ném đi thì không được à...

Hai người nước mắt chảy ào ào, đang cảm thấy đường chủ sẽ giận tím mặt, trở mặt tại chỗ. Lại thấy đường chủ đại nhân luôn luôn nghiêm túc, vội vàng đứng lên, vẻ mặt cung kính lên tiếng:

- Vâng!

Nói xong xoay người đặt nước lên lò lửa đung nóng, lấy ra lá trà mình cất kỹ, rót đầy một chén, đưa tới.

- Mẹ nó!

- Đây... là tình huống gì vậy?

Hai vị danh sư tứ tinh, trưởng lão Hóa Phàm tứ trọng, da mặt co giật, vẻ mặt muốn phát điên.

Vị này chính là Khang đường chủ Vạn Quốc Thành nói năng thận trọng, uy danh hiển hách. Cho dù Triệu minh chủ đích thân tới, cũng không có tư cách được uống trà hắn pha. Vị Trương Sư trước mắt này, nói vô lễ như thế, đối phương không những nghe theo, còn là bộ dáng này...

Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

- Là... sư ngôn thiên bẩm!

Đột nhiên, Tô sư nhớ ra cái gì đó, giống như động kinh, không ngừng run rẩy.

Giữa danh sư, tuân thủ một cách nghiêm chỉnh lời nói của đối phương, không dám vi phạm, khả năng lớn nhất chính là cái này!

Vừa rồi, trong lời nói của vị Trương sư này, ẩn chứa thiên âm, lực lượng tâm cảnh chấn động... Bởi vì không nhằm vào bọn họ, vẫn cho là đang phân tích bệnh tình. Không nghĩ tới... tự nhiên là đang thi triển thứ này!

Thi triển sư ngôn thiên bẩm đối với Khang đường chủ... Còn tự nhiên thành công!

Ta X!

Tô sư, Lăng sư nhìn nhau, từng người cảm giác tâm tư muốn chết cũng có.

Khang đường chủ lại là tồn tại mức độ tâm cảnh vượt quá 14.0, danh sư đứng đầu Vạn Quốc Thành, bị sư ngôn thiên bẩm mê hoặc. Mấu chốt nhất... thi triển thủ đoạn này, chỉ là một danh sư nhị tinh chưa đủ hai mươi tuổi... Truyền đi, tuyệt đối có thể hù chết một đám đông người.

- Ừ? Hai người chấn động kinh ngạc, Khang đường chủ lúc này cũng kịp phản ứng, mắt thoáng cái trợn tròn, da mặt co giật, thiếu chút nữa phun ra máu tươi.

Đường đường là danh sư cường đại nhất Danh Sư Đường, tự nhiên bị một danh sư nhị tinh sử dụng sư ngôn thiên bẩm mê hoặc, cam tâm tình nguyện bưng trà rót nước...

Suy nghĩ một chút cũng cảm thấy phát điên.

Hắn đang nghĩ tiếp theo nên làm cái gì, lại thấy người thanh niên trước mắt, nhấp một ngụm trà, thản nhiên xoay đầu lại:

- Nói vấn đề thứ hai!

- Vấn đề thứ hai...

Khóe mắt Khang đường chủ giật một cái.

Vấn đề thứ nhất, đối phương trực tiếp sử dụng sư ngôn thiên bẩm, khiến cho hắn không thể làm theo ý mình. Nếu như lại hỏi một vấn đề nữa, sẽ không xuất hiện tình huống tương tự chứ?

- Không cần. Ba vấn đề, là để kiểm nghiệm ngươi có tư cách tham gia khiêu chiến hay không. Vấn đề thứ nhất, trả lời còn hợp lý hơn so với chúng ta, đủ để nói rõ thực lực. Hai vấn đè còn lại cũng không cần nữa!

Nghiêm sắc mặt, Khang đường chủ nghĩa lớn hơn người.

Ba vấn đề thử thách, là muốn kiểm tra lĩnh ngộ của đối phương đối với danh sư. Mình tốn năm bước mới có thể giải quyết vấn đề khó khăn. Người ta một bước giải quyết được, còn sử dụng sư ngôn thiên bẩm mê hoặc mình... Chỉ dựa vào điểm ấy, lại có đầy đủ tư cách tham gia tuyển chọn!

Đã như vậy, tiếp tục hỏi thăm nữa, cũng mất ý nghĩa. Còn không bằng rộng lượng chút, để tránh một lát nữa lại bị mê hoặc, như vậy thì càng thêm mất mặt.

Vung tay lên, Khang đường chủ quay đầu lại:

- Lăng trưởng lão, ngươi lập tức qua gõ chuông tập hợp, để cho tất cả mọi người đi tới điện danh sư, tiến hành tuyển chọn! - Vâng!

Lăng trưởng lão gật đầu, xoay người lui ra ngoài.

Một lát sau, tiếng chuông vang lớn. Chỉ cần là danh sư ở liên minh vạn quốc, nghe được âm thanh, đều phải khẩn cấp tập hợp lại.

- Người đâu, dẫn Trương sư đi điện danh sư. Ta và Tô sư lập tức tới ngay!

Nghe được tiếng chuông vang lên, biết điện danh sư rất nhanh sẽ kín người hết chỗ, Khang đường chủ khoát tay áo. Nghe được mệnh lệnh, người thanh niên giữ ở ngoài cửa đi đến, cung kính liếc mắt nhìn Trương Huyền, đi trước dẫn đường.

Biết phải đi điện danh sư tuyển chọn, Trương Huyền cũng không từ chối, đi theo ở phía sau rời khỏi đó.

Hai người vừa đi, trong phòng yên tĩnh trở lại. Chỉ còn lại có đường chủ và trưởng lão Tô Phàm.

Nhìn bạn cũ trước mắt ở chung hơn mười năm, Khang đường chủ do dự một hồi, không nhịn được nhìn qua:

- Đối với cái này Trương sư, ngươi còn có thể nói gì hay không?

- Hắn là... danh sư nhị tinh từ Thiên Vũ vương quốc đi lên, năm nay vẫn chưa tới hai mươi...

Tô sư nói.

- Ta hỏi không phải cái này!

Trước mắt Khang đường chủ tối sầm, cố nén lửa giận:

- Ta muốn tư liệu cặn kẽ, cùng với lý do các ngươi liều mạng đề cử hắn!

Hãm hại phụ thân!

Nếu như chỉ là loại lý lịch này, ngươi đường đường là trưởng lão Danh Sư Đường ở Vạn Quốc Thành, làm sao có thể ngay cả học sinh của mình cũng không đề cử, cũng muốn đề cử hắn?

Phải biết rằng Tô sư có một đệ tử, cũng đạt tới tam tinh đỉnh phong, kinh tài tuyệt diễm, không kém gì Phó Tiếu Trần.

- Điều này...

Tô Phàm có chút do dự:

- Có thể đi tới phòng cơ mật hay không!

Phòng cơ mật là một gian phòng ẩn chứa trận pháp đặc biệt, ở chỗ này bàn luận chuyện cơ mật, người lợi hại hơn nữa, cũng không có cách nào nghe trộm, nhìn lén, không cần lo lắng bí mật lộ ra ngoài.

- Đi đến đây!

Chương 918: Hắn là danh sư được trời thừa nhận! (2)

Sắc mặt Khang đường chủ thoáng ngưng trọng, đứng dậy.

Làm đường chủ Danh Sư Đường, quản lý một phương, tiếp xúc vô số chuyện cơ mật, loại phòng cơ mật, trong phòng này của hắn lại có một cái. Hắn đẩy cửa đi vào, kích hoạt trận pháp. Hai người lập tức tiến vào hoàn cảnh tuyệt đối yên tĩnh.

- Nói đi!

Hai người ngồi xong, Khang đường chủ nhìn qua.

Tô trưởng lão ngưng trọng như thế, đủ thấy chuyện muốn nói vô cùng quan trọng. Lúc này, hắn cũng bình phục lại, ánh mắt sáng như điện.

- Hớn hai mươi ngày trước, tổng bộ bên này tiên sư gặp cự tuyệt, hóa thành tiếng chuông rên rỉ... Đường chủ còn nhớ không?

Tô sư nói.

- Chuyện này lớn như vậy, làm sao có thể không nhớ rõ. Ta đã thông báo cho tất cả Danh Sư Đường phía dưới, để cho bọn họ điều tra rõ. Chỉ có điều... không nhận được tin tức mà thôi. Điều này khiến cho ta nghi ngờ, có phải là danh sư thế lực khác tới trước tham gia thi đấu hay không!

Khang đường chủ gật đầu.

Lúc đó bọn họ đang tổ chức hội trưởng lão nghị, Phong Sư điện lại không ngừng run rẩy, không ngừng ngân dài, huyên náo đến mức lớn như vậy. Tuy rằng tin tức bị hắn ép xuống, nhưng lấy tư cách là đương sự, làm thế nào không nhớ được?

- Ngươi đưa tin đến Danh Sư Đường của Thiên Vũ vương quốc, nói... chỉ cần có một trong hai loại bức tượng chấn động, Phong Sư điện sụp đổ, lập tức bẩm báo...

Tô sư nói tiếp.

- Ừ! Tiên sư gặp cự tuyệt, hóa thành tiếng chuông rên rỉ... Xuất hiện loại tình huống này biểu hiện trực tiếp nhất chính là bức tượng chấn động, Phong Sư điện sụp đổ. Một khi Danh Sư Đường nào xuất hiện loại tình huống này, có thể xác nhận, vị trí thật sự của vị thiên tài này...

Đang lên tiếng, Khang đường chủ đột nhiên nhớ tới điều gì, hít thở dồn dập nhìn qua:

- Hơn hai mươi ngày trước, ngươi ở Thiên Vũ vương quốc. Chẳng lẽ... Phong Sư điện nơi đó sụp đổ?

- Đúng! Chỉ có điều chuyện này dính dáng lớn, sợ tin tức lộ ra, nên không sử dụng tường đưa tin bẩm báo, mà là để cho bọn họ trả lời một chữ “không”!

Tô sư ôm quyền:

- Mong rằng đường chủ không trách!

Trước đây tổng bộ phát tới tin tức hỏi thăm, là hắn yêu cầu trả lời không.

Nếu không, chuyện này một khi vỡ lở ra, Trương sư rất có khả năng gặp phải nguy hiểm.

- Tin tức lộ ra, khiến cho chuyện này của danh sư, có thể sẽ bị điều tra ra, xuất hiện vô số phiền phức... Ngươi làm đúng!

Khang đường chủ gật đầu.

Nếu như hắn ở đó, khẳng định cũng sẽ làm như vậy.

Thân là danh sư, có trách nhiệm bảo vệ hậu bối có thiên phú, không bị thương tổn.

- Lúc Phong Sư điện ở Thiên Vũ vương quốc sụp đổ, chính là... khi Trương sư sát hạch danh sư nhị tinh! Tô sư nói tiếp.

- Hắn... Ngươi là nói, hắn có khả năng chính là thiên tài từ chối tiền bối tán thành, hóa thành tiếng chuông rên rỉ?

Đồng tử của Khang đường chủ co lại.

Mãi đến lúc này, hắn rốt cuộc hiểu rõ, vì sao hai người kia liều mạng đề cử. Có thể khiến cho nhiều tiên sư như vậy tán thành, mấu chốt còn từ chối... thiên phú phải mạnh tới mức nào?

- Không chỉ có như vậy. Theo ta đoán... vị Trương sư này, còn có thể là... được trời thừa nhận danh sư!

Tô sư không nhịn được nói.

Thật ra chuyện này, trở lại Vạn Quốc Thành hắn chắc hẳn phải báo cáo với đường chủ. Sở dĩ chưa nói, không phải hắn và Lăng sư cố ý giấu diếm, mà là... không có cách nào xác nhận!

Mấy ngày qua hắn vẫn luôn kiểm tra sách liên quan.

Chỉ tiếc rằng, trời thừa nhận danh sư, chỉ có một mình Khổng sư trải qua. Tình huống cụ thể, không thể nào biết được. Cho dù hai người hắn và Lăng trưởng lão, tiêu hao hơn mười ngày, cũng không hiểu ra sao.

- Ngươi nói cái gì?

Đồng tử của Khang đường chủ lại co lại.

- Thời điểm Trương sư sát hạch danh sư, không chỉ Phong Sư điện sụp đổ, bức tượng của Khổng sư cũng đồng thời vỡ nát. Ngoại trừ trời thừa nhận danh sư, môn sinh của thánh nhân, ta thật sự nghĩ không ra chuyện gì xảy ra!

Tô sư nói rõ ràng tỉ mỉ chuyện nghe được ở Thiên Vũ vương quốc qua môt lượt.

- Điều này, điều này...
Nghe xong các loại hiện tượng kỳ quái xuất hiện ở Danh Sư Đường của Thiên Vũ vương quốc, môi Khang đường chủ chợt khô khốc.

Tuy rằng hắn cũng không có cách nào xác nhận, nhưng vị Trương sư này, tám chín phần mười, chính là kẻ cầm đầu gây họa gây ra những chuyện này, là một người... được trời thừa nhận danh sư!

- Mười ngày trước, trời thừa nhận danh sư lại xuất hiện một lần nữa. Có thể là hắn hay không?

Đột nhiên, một việc xuất hiện trong đầu.

Mười ngày trước, Danh Sư Đường cũng xuất hiện một lần hiện tượng “vạn bài chấn động, tiếng chuông cùng ngân lên“. Căn cứ ghi chép trong lịch sử, đây là dấu hiệu trời thừa nhận danh sư.

Đáng tiếc, liên tục tra xét mười ngày, ở Vạn Quốc Thành không có nhận được tin tức nào hữu dụng.

Nếu vị Trương sư này có thể là người được trời thừa nhận danh sư, có thể... vẫn là hắn hay không?

- Ta đây cũng không biết. Mười ngày trước, hắn chắc hẳn là còn chưa tới vương thành...

Tô sư lắc đầu.

Trương sư cũng không ở vương thành, cụ thể có phải hay không, dĩ nhiên là càng không có cách nào xác nhận được.

- Bất kể có phải... có thể đượctrời thừa nhận danh sư hay không, chỉ riêng điều này, tham gia lần thi đấu này, lại không có bất kỳ vấn đề gì. Chỉ tiếc rằng...

Có chút do dự, Khang đường chủ lắc đầu:

- Tuổi còn quá nhỏ, tu vi cũng không đủ, sợ rằng chưa chắc có thể thắng được những người khác!

Tuy rằng đối với người được trời thừa nhận danh sư, có lòng tin rất mạnh, nhưng... vị Trương sư này, tuổi quá nhỏ.

Có thể tới tham gia thi đấu, cơ bản đều gần ba mươi tuổi. Nhỏ nhất cũng phải hai mươi tám, hai mươi chín. Chênh lệch mười năm quang âm, cho dù thiên phú cao tới đâu, muốn thật sự đối đầu, cũng có chút khó khăn.

- Thôi đi. Không cần suy nghĩ nữa. Chuyện này, ngươi làm đúng. Nhất định phải giữ bí mật. Bất kỳ kẻ nào cũng không cần nói ra!

Lắc đầu, không suy nghĩ thêm về những điều này nữa, Khang đường chủ đứng dậy:

- Tiếng chuông vang lên, danh sư gần như đã tới. Chúng ta cũng nhanh đi ra một chút!

- Ừ!

Tô sư đi theo sát phía sau. Vừa đi được hai bước, hắn thấy đường chủ đứng ở cách đó không xa, vẻ mặt lúng túng nhìn qua.

- Cái đó... chuyện vừa rồi ta bị mê hoặc... Vẫn hy vọng có thể giữ bí mật, đừng nói ra ngoài!

- ...

Tô sư.

Chương 919: Ta chính là kẻ ngu ngốc kia (1)

Đi phía sau người thanh niên một hồi, đi tới một gian phòng cực lớn rộng rãi.

Điện danh sư.

Vạn Quốc Thành có chỗ danh sư, nghị sự, đại hội. Còn chưa đến tới trước mặt, liền thấy bên trong chất kín người.

Dòng người như thoi đưa, chật chội như nước thủy triều.

- Trương sư, vẫn mong ngươi mặc trường bào và đeo huy hiệu lên đi...

Đi tới trước mặt, người thanh niên nói.

- Ừ!

Đây là danh sư tụ hội, tự nhiên phải mặc thứ đại biểu thân phận, nếu không có vẻ không hợp nhau.

Cổ tay lật một cái, hắn lấy trường bào ra ngoài, mặc lên người, lại đeo huy hiệu ở trên ngực.

Bộ này, sau khi từ sát hạch danh sư ở Thiên Vũ vương quốc nhận được, hắn chưa từng mặc qua. Không phải là hắn không muốn mặc, mà là đã quen với kiểu quần áo bó sát người kiếp trước, trường bào mặc ở trên người, hết sức bất tiện.

Sửa sang xong trang phục, hắn đi theo phía sau đoàn người, đi vào.

Trước đó ở đại sảnh, chỉ biết rất nhiều danh sư. Hiện tại tập trung một chỗ, hắn mới phát hiện, số lượng cực lớn, quả thực kinh người.

Đông nghìn nghịt, tự nhiên không dưới năm trăm người!

Năm trăm danh sư... Nhìn cũng cảm thấy đáng sợ.

Chỉ có điều, nghĩ đến đây là nơi liên minh vạn quốc, hắn cũng lại hiểu ra.

Thi đấu danh sư thu hút vô số cường giả qua quan sát. Chỉ cần danh sư có chút thực lực, gần như đều tới. Tuy rằng còn có một vài người ở lại trấn giữ, nhưng dù sao cũng là số ít. Cho dù lại thêm tất cả, toàn bộ cảnh nội liên minh, cũng sẽ không vượt quá một nghìn.

Mà trong liên minh, vương quốc phong hào, vương quốc nhất đẳng, vương quốc nhị đẳng thậm chí vương quốc không nhập lưu, vô số kể, tổng nhân khẩu tuyệt đối vượt qua ngàn vạn. Nhiều người tu luyện như vậy, mới có chút danh sư như thế. Dựa theo tỉ lệ, có thể nói ít đến mức khiến cho người ta giận sôi.

Người thanh niên còn không phải là danh sư, cũng sẽ không cùng đi qua. Trương Huyền theo dòng người đi vào gian phòng.

Bên trong bày ra mấy hàng bàn, dày đặc. Đưa mắt nhìn lại, phía đầu số lượng rất ít ỏi. Chỉ có chừng hai mươi chỗ ngồi. Phía sau đại khái khoảng bảy, tám mươi chỗ, cứ lấy cái này tăng lên.

- Xem ra là ngồi dựa theo thân phận...

Liếc mắt thoáng nhìn, hắn liền hiểu được.

Danh sư tuy rằng chú ý người người như rồng, nhưng nếu chia ra làm cửu tinh, cũng có đẳng cấp.

Chỗ ngồi trước nhất, chỉ có danh sư tứ tinh mới có khả năng ngồi xuống. Phía sau là tam tinh. Sau đó là nhị tinh...

Hiện tại hắn chỉ là danh sư nhị tinh, tất nhiên chỉ có thể ngồi ở phía sau.

Chỉ có điều, đối với hắn mà nói cũng không có vấn đề gì. Dù sao một hồi nữa lại phải tuyển chọn, chắc hẳn thời gian ngồi cũng không bao lâu. Tìm một vòng, hắn đi tới khu vực thuộc về danh sư nhị tinh, ngồi xuống.

- Khẩn cấp triệu tập chúng ta như vậy, muốn làm cái gì?

- Ta cũng không biết. Chỉ có điều, mấy ngày hôm trước ta nghe nói, muốn sớm tuyển chọn người tham gia thi đấu. Đoán chừng là muốn làm tiến hành các loại tuyển chọn thi đấu!

- Có khả năng! Không biết ai có thể được tuyển chọn lên!

- Điều này còn phải nói? Nhất định là Phó Tiếu Trần, Phó sư!

- Điều này không nhất định. Ta càng xem trọng Nhược Hoan công tử hơn. Quân Nhược Hoan, hắn lại là thần tượng của ta!

...

Hắn vừa ngồi xuống, liền nghe được xung quanh có tiếng bàn luận vang lên.

Mười ngày trước, đường chủ quyết định tiến hành tuyển chọn. Tin tức ai có thể bị chọn lên, lại huyên náo như mặt trời lên cao. Các loại cách nói đều có. Thậm chí có không ít nơi còn coi đây là chuyện đặt cược.

Rất nhiều danh sư biết nhau. Từng người cũng có người ủng hộ và tín nhiệm riêng.

Trương Huyền nghe một hồi, phát hiện giống như Tô sư, Lăng sư nói, thảo luận tối đa chính là Nhược Hoan công tử và Phó Tiếu Trần.

Xem ra hai người này, ở trong lòng mọi người có địa vị cực cao.

Theo ánh mắt bọn họ nhìn lại, hắn quả nhiên thấy được thêm mấy bóng người.

Một người đi đầu, môi hồng răng trắng, tay cầm quạt giấy, phong độ phiêu dật, mơ hồ cho người ta một loại cảm giác công tử thế giai. Đôi mắt mang theo tia sáng chói mắt. Vừa nhìn đã biết tu vi không thấp. - Nhìn ra được đây chính là vị Nhược Hoan công tử kia, Quân Nhược Hoan!

Trước đó vẫn kỳ quái, vì sao đường đường là danh sư, những người khác không gọi là “Quân sư”, ngược lại gọi là “Nhược Hoan công tử“.

Hóa ra, phần khí chất này, lại không giống người thường. Nếu không phải thân mặc trường bào danh sư, thật sự không nghĩ tới là một vị thiên tài tuyệt thế dĩ nhiên đạt được cấp bậc tứ tinh, sẽ tưởng là con em thế gia nào đó.

Cách Nhược Hoan công tử không xa, một người thanh niên đứng song song. Tuy rằng huy hiệu trên ngực là ba sao, nhưng trên phương diện khí thế hoàn toàn không yếu.

Diện mạo không tính là xuất chúng, trái lại còn có phần giống như đứa trẻ béo mập, thân thể cũng thoáng lộ ra một chút mập mạp. Chỉ có điều, ánh mắt sáng như điện, khí tức lại rất mạnh. Tu vi so sánh với Quân Nhược Hoan, chỉ có cao chứ không thấp hơn. Sợ rằng cũng đạt tới khoảng Hóa Phàm tứ trọng!

Đây chính là một người khác có danh tiếng rất lớn Phó Tiếu Trần.

Hắn đang muốn xem thử một chút xem ba người còn lại đều là dạng gì, liền nghe được bên tai có một tiếng cười vang lên:

- Vị bằng hữu này rất lạ mặt, trước đây chưa từng thấy qua, không biết từ một vương quốc nào tới?

Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người thanh niên ngồi xuống ở chỗ ngồi bên cạnh.

Người này dáng vẻ khoảng chừng ba mươi tuổi, trước ngực có hai sao lóe lên.

- Thiên Huyền vương quốc!

Trương Huyền trả lời.

- Thiên Huyền? Vương quốc cấp mấy?

Người thanh niên gãi đầu một cái, hình như chưa từng nghe qua.

- Không đẳng cấp, xem như là... không nhập lưu!

Trương Huyền nói.

- Vương quốc không nhập lưu?

Người thanh niên ngẩn người, lập tức xấu hổ cười:

- Địa phương như vậy có thể xuất hiện một vị danh sư nhị tinh trẻ tuổi như vậy, quả thật không tầm thường!

Biết đối phương chỉ nói lời khách khí, Trương Huyền mỉm cười, cũng không nói nhiều.

Tuy rằng trải qua Thiên Vũ, Hiên Viên, nhưng muốn nói tới xuất thân, vẫn là Thiên Huyền.

- Thi đấu danh sư lại là chuyện trọng đại, đối với danh sư chúng ta mà nói, so với chuyện gì cũng quan trọng hơn. Bỏ ra cái giá lớn hơn nữa, cũng muốn đi qua quan sát!

Chương 920: Ta chính là kẻ ngu ngốc kia (2)

Thấy hắn không nói lời nào, người thanh niên nói sang chuyện khác.

- Đúng vậy!

Trương Huyền gật đầu.

Có thể tập trung nhiều danh sư như vậy đến đây, thật sự là chuyện trọng đại nhất từ trước tới nay.

Danh sư tập trung thảo luận, học tập lẫn nhau, đối với sự trưởng thành sau này, có tác dụng to lớn. Sợ rằng đây cũng là ước nguyện ban đầu của người đề nghị thi đấu.

- Đúng rồi, lần chọn lựa thi đấu này, ngươi xem trọng ai?

Trong mắt người thanh niên đầy vẻ hưng phấn nhìn qua.

- Xem trọng ai? Ta còn không rõ lắm!

Trương Huyền lắc đầu.

- Cũng đúng. Ngươi vừa tới, không biết được rõ ràng là bình thường! Vừa rồi bọn họ thảo luận, ngươi nhất định cũng thấy được. Nhược Hoan công tử và Phó Tiếu Trần là có tiếng hô lớn nhất. Nhược Hoan công tử sinh ra ở Quân gia đứng đầu bốn gia tộc lớn ở vương thành Vạn Quốc, sinh ra đã được hậu đãi, còn là bốn công tử lớn của Vạn Quốc Thành. Ngay cả con trai của Triệu minh chủ thái tử Triệu Huy cũng bị ép một đầu. Phó Tiếu Trần Phó sư là học sinh thân truyền của Hải trưởng lão. Nếu như tuyển chọn hai người, tỷ lệ bọn họ thắng lợi quả thật rất lớn.

Người thanh niên nói:

- Chỉ có điều, ta càng xem trọng học sinh của Phùng trưởng lão, Phùng Mạc Sinh hơn.

- Phùng Mạc Sinh?

- Không sai, ta từng gặp qua Phùng sư một lần, tính tình giấu mình khiêm tốn, nhưng thực lực lại không kém một chút nào! Ba năm trước đây ta từng tiếp nhận qua sự chỉ điểm của hắn. Khi đó, hắn chính là danh sư tam tinh đỉnh phong.

Nói tới vị Phùng sư này, hai mắt người thanh niên tỏa sáng, mang theo sự sùng bái.

- Về phần hai người còn lại, nghe nói đến từ vương quốc khác. Một người tên là Lạc Khê, là vị danh sư mỹ nữ. Một người khác gọi là Đỗ Hổ... Đối với thực lực của bọn họ, ta biết không nhiều lắm. Chỉ có điều có thể từ vương quốc khác tuyển chọn ra, khẳng định cũng không đơn giản!

Nói đến đây, người thanh niên đột nhiên hạ giọng, thoạt nhìn dường như có chút thần bí:

- Đúng rồi, ta nghe nói tham gia tuyển chọn thi đấu, không phải năm, mà là sáu! Mười ngày trước đường chủ lại tuyên bố muốn tiến hành tuyển chọn. Kết quả còn chưa bắt đầu, nghe nói chính là đang đợi người này!

- A? Ngươi biết người này?

Trương Huyền nhìn qua.

- Lão sư ta cũng là một trưởng lão trong đó. Lúc đó tham gia hội nghị, hình như là Tô sư, Lăng sư cố gắng đề cử. Tên gì nhỉ... Trương Huyền!

Người thanh niên hừ một tiếng:

- Nếu không vì người này, tuyển chọn thi đấu khẳng định lại sớm bắt đầu. Để người ta chờ lâu như vậy, nhưng vẫn không xuất hiện, thật là một kẻ ngu ngốc!

- Khụ khụ, kẻ ngu ngốc?

Trương Huyền ho khan một tiếng. - Thi đấu danh sư chuyện quan trọng như vậy, người này tự nhiên cũng có thể tới chậm, khiến cho nhiều danh sư như vậy chờ... Nếu như hắn thật sự rất lợi hại ngược lại cũng thôi. Nghe nói chỉ là một danh sư nhị tinh. Hơn nữa tuổi hình như không lớn... Không biết tôn trọng tiền bối, tùy ý làm bậy, không phải kẻ ngu ngốc là gì? Có người nói, nếu không Tô sư, Lăng sư liều mạng ra sức bảo vệ, khẳng định vị trí đó sớm sẽ không có!

Người thanh niên lộ vẻ mặt xem thường.

- Được rồi!

Trương Huyền vò đầu.

Bị người ở trước mặt mắng thành lẻ ngu ngốc, suy nghĩ một chút cũng choáng váng.

Chỉ có điều, thời điểm trước đây Tô sư nói với hắn, chỉ cần trong vòng ba tháng chạy tới Vạn Quốc Thành là được. Ai ngờ được còn có một tuyển chọn sớm?

- Không chỉ ta nói như vậy, những người khác cũng đều cho là như vậy! Thật không biết tiểu tử kia bộ dạng thế nào. Nếu như để ta gặp gỡ, không phải cố gắng đánh một trận cũng không thể!

Người thanh niên hung hăng nói:

- Nếu không chờ lần chọn lựa thi đấu này, ta đã sớm bế quan trùng kích cảnh giới cao hơn. Mà bây giờ, chỉ có thể kéo dài...

Không nghĩ tới mình đến chậm, khiến cho không ít người ghi hận, Trương Huyền lộ vẻ mặt cười gượng, đang muốn nói chuyện, liền nghe được toàn bộ đại sảnh yên tĩnh trở lại. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Khang đường chủ và Tô sư đi đến, tới chỗ đám người phía đầu.

- Gõ chuông khẩn cấp tập hợp, nói vậy các vị đều đoán được nguyên nhân!

Khang đường chủ vung tay lên:

- Không sai, ngày hôm nay tiến hành tuyển chọn trước khi thi đấu danh sư. Triệu tập mọi người qua, chính là muốn cùng nhau chứng kiến.

- Quả nhiên là tuyển chọn! - Đúng vậy, xem ra thật sự đã đoán đúng. Nói như vậy, danh sư gọi là Trương Huyền kia đã tới?

- Tới rồi? Ở đâu?

...

Nghe được đường chủ xác nhận, mọi người nhỏ giọng bàn luận, nhìn ra chung quanh.

- Thi đấu danh sư, là rất nhiều phân bộ Danh Sư Đường phía dưới Huyễn Vũ đế quốc, chuyện trọng đại lớn nhất. Thành tích của chúng ta trước kia, nói vậy không cần ta nhiều lời, các vị cũng đều biết... Lần này, vừa lúc Vạn Quốc Thành làn chủ nhà, ta hy vọng có thể có đột phá, đánh ra khí thế của phân bộ chúng ta!

Khang đường chủ vòng một vòng.

- Vâng!

Nghe nói như thế, mặc dù biết mình không có tư cách tham gia, rất nhiều danh sư dưới đài, vẫn đều kích động sắc mặt đỏ lên. Mỗi một người xiết chặt nắm đấm.

Làm danh sư phân bộ của Vạn Quốc Thành, nhìn thấy được Danh Sư Đường của mình, mỗi lần so tài, đều rơi xuống cuối cùng, trong lòng buồn bực có thể tưởng tượng được.

Lần này làm chủ nhà, nhất định phải nhận được thứ hạng khác. Nếu không, làm sao đối mặt với rất nhiều tiền bối bên trong Phong Sư điện!

- Được rồi, mấy người các ngươi lên đây đi!

Nói xong, Khang đường chủ ngoắc tay. Đám người Nhược Hoan công tử, Phó Tiếu Trần đã đồng loạt đi tới.

Tổng cộng năm người.

- Ừ, Trương sư?

Thấy Trương Huyền cũng không lên cùng bọn họ, lông mày Khang đường chủ nhíu lại một cái.

...

- Hắc hắc, ngươi xem, cũng bắt đầu tuyển chọn, kẻ ngu ngốc gọi là Trương Huyền kia lại còn không có tới. Chỉ mong đường chủ dưới cơn nóng giận loại bỏ vị trí của hắn...

Thấy Khang đường chủ tìm kiếm Trương sư kia khắp nơi, người thanh niên hừ lạnh một tiếng, lắc đầu, không nhịn được nhìn về phía bạn đồng nghiệp mới quen bên cạnh:

- Đúng rồi, huynh đệ, nói chuyện nửa ngày còn không biết tên của ngươi đấy!

- Ta?

Trương Huyền cười gượng đứng dậy.

- Dường như... Ta chính là kẻ ngu ngốc trong miệng ngươi... Trương Huyền!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau