THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 911 - Chương 915

Chương 911: Khang đường chủ (1)

Danh Sư Đường ở Vạn Quốc Thành, là tổng bộ của cả liên minh. Hiên Viên vương quốc, Thiên Vũ vương quốc là Danh Sư Đường vương quốc phía dưới, đều sẽ bị khống chế.

Chỗ này cách vị trí minh chủ phủ không tính là quá xa. Thời gian đi không lâu, lại đi đến trước mặt.

kiến trúc nguy nga hùng vĩ, điện phủ khí thế huy hoàng. Tiến vào đại sảnh liền thấy một bức tượng cực lớn, trong tay cầm cuốn sách, nhìn về phía trước, trong ánh mắt mang theo ý trách trời thương người, khiến người ta xem một chút, tâm thần lại yên tĩnh, tạp niệm không sinh.

Thiên Nhân Khổng sư!

Giương mắt nhìn lại, trong đại sảnh, không ít người đều mặc trường bào. Tùy tiện nhìn lại, có trên trăm người.

- Nhiều danh sư như vậy sao?

Trương Huyền líu lưỡi.

Có thể mặc trường bào, tất nhiên đều là danh sư trải qia sát hạch huy hiệu. Không quan tâm cấp bậc như thế nào, nhiều người như vậy, cũng không tránh khỏi quá kinh khủng.

Phải biết rằng, hắn xuất thân Thiên Huyền vương quốc, nhưng ngay cả một vị danh sư cũng không có. Ở đây, tùy tiện nhìn một cái, lại có trên trăm người. Trong đó còn không thiếu nhị tinh!

Không hổ danh là nơi vạn nước tập trung, trung tâm giao lưu văn hóa... Đáng sợ!

- Quảng trường bên ngoài Danh Sư Đường, mỗi một tháng đều có một vị danh sư tứ tinh công khai giảng bài. Không ít danh sư đều hâm mộ tiếng tăm đến. Trong những danh sư này, phần lớn đều không phải là người của Vạn Quốc Thành!

Tô sư nói.

Vạn Quốc Thành người tu luyện cường đại, nhất định có quan hệ tới chiếm ưu thế về địa lý. Quan trọng hơn chính là, có danh sư cấp bậc cao hơn.

Loại danh sư mở đường giảng bài này, bán ra ngọc phù chương trình học, có thể chỉ điểm tu vi chuẩn xác hơn, khiến cho người tu luyện tiến bước tốt hơn.

Có thể nói, nếu như Vạn Quốc Thành không có Danh Sư Đường này, tuyệt đối không thể có nhiều cao thủ Hóa Phàm cảnh như vậy.

Trương Huyền gật đầu, quan sát xung quanh.

Ở đây không chỉ danh sư nhiều, đến đây học tập nghe giảng, cũng không phải là số ít. Xung quanh đại sảnh khắp nơi đều là vô số tĩnh thất. Chỉ cần ra giá, có thể bất cứ lúc nào tiếp nhận chỉ đạo một với một.

Đương nhiên, danh sư cấp bậc càng cao, giá càng cao. Hơn nữa hẹn gặp cũng càng thêm phiền phức.

Dù sao, cho dù ở chỗ này, đạt được danh sư cấp bậc tứ tinh, tổng cộng cũng lại nhiều như vậy, không có khả năng mỗi ngày đều thanh nhàn đến khắp nơi chỉ điểm cho người khác.

Ngoại trừ tĩnh thất, cũng có một vài phòng học cỡ lớn, không ít người tu luyện, xuất thân có hạn, không thể làm gì khác hơn là cùng những người khác tập trung lại, lên giảng đường nghe giảng. Như vậy hiệu quả so với một kèm một có thể kém hơn rất nhiều, lại có thể tiết kiệm không ít. Đây là một loại phương thức được người tu luyện yêu thích nhất.

- Chương trình học nhập môn Tông Sư của Hoàng Thần danh sư nhị tinh, vẫn thiếu hai người, có báo danh không? - Mộc Bạch danh sư tam tinh giảng giải Chí Tôn hậu kỳ rèn luyện chiến đấu hàng ngày, thiếu ba người. Năm khối linh thạch hạ phẩm, lớp học nhỏ mười người...

Đi vào trong phòng, có thể nhìn thấy được không ít người giơ bảng, trên đó viết tên và cấp bậc danh sư, cùng với thời gian và nội dung truyền thụ, mời người tu luyện khác gia nhập.

Rất nhiều người có vấn đề tương đồng trên tu luyện, sau khi nhìn thấy được, sẽ báo danh gia nhập, sau đó tập hợp thành đội đi học.

Tuy rằng người lên lớp, cũng có thể giảng giải nội dung cho người khác nghe, nhưng không có sư ngôn thiên bẩm đặc biệt của danh sư, mức độ tâm cảnh làm cho người tin phục, cho dù cũng là ngôn ngữ tương tự, cũng không được hiệu quả tương đồng.

Nếu không, mọi người nghe xong bài giảng chỉ dựa vào kể lại, lại có thể tạo được tác dụng của danh sư, danh sư cũng sẽ không được người tôn trọng, không thể thay thế như vậy.

- Quốc gia cấp bậc càng cao, địa vị danh sư cũng lại càng cao. Ở Vạn Quốc Thành, đạt được tứ tinh, cho dù minh chủ cũng phải đối xử cung kính, không dám đắc tội!

Tô sư vuốt râu cười nói, trong giọng nói mang theosự tự hào.

Danh sư được xưng là chứng nghiệp đứng đầu thiên hạ, nhận vô số chức nghiệp bái phục, đạt được cấp bậc tứ tinh, đã tính là long phượng trong người, khiến người ta ngước mắt nhìn theo.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

Danh sư địa vị cao quý được tôn sùng, điểm ấy hắn cũng biết. Nếu không phải là bởi vì có thân phận này chống đỡ, rất nhiều biểu hiện kinh người của hắn, đã sớm bị người bắt tới cắt miếng nghiên cứu.

Chính bởi vì mọi người biết hắn là danh sư, lại có một vị lão sư siêu cấp, mới cho rằng rất nhiều chuyện đều là đương nhiên. Nếu có một vị danh sư vượt qua lục tinh chỉ điểm, rất nhiều chuyện không khiến cho người ta kinh ngạc, không ngoài dự đoán của mọi người, ngược lại làm cho người kỳ quái.

- Danh sư, địa vị cao, trách nhiệm cũng lớn. Năm đó Khổng sư lưu lại quy định, phải làm tấm gương sáng cho người khác, có dạy không phân loại... Mấy năm nay, Danh Sư Đường phát triển đến các vương quốc, lực lượng chỉnh thể của mỗi tộc nhân, cũng thật sự có biến hóa thay da đổi thịt!

Tô sư nói tiếp.

Trong lòng hắn tự hào, nhưng cũng biết, đây không phải là vốn liếng để khoe khoang, mà là một loại trách nhiệm.

Danh sư, chỉ điểm thiên hạ, mục đích cuối cùng, không phải là địa vị của mình cao hơn, mà là muốn người người như rồng.

Chỉ có chỉ điểm cho học sinh, vượt qua mình, mới là chuyện vinh dự nhất.

- Đúng vậy!

Trương Huyền lên tiếng.

Dựa theo lý giải đối với danh sư càng sâu, hắn cũng càng có loại cảm giác này.

Có đôi khi, học sinh tiến bước lớn, ở sâu trong nội tâm hắn cảm giác vui sướng, mà không phải là đố kị.

Đây là “sư”!

Không giống với bất kỳ nghề nghiệp nào.

- Được rồi, không nói những điều này nữa. Thi đấu tuyển chọn, phải thông qua đường chủ mới có khả năng tiến hành. Bây giờ chúng ta lại dẫn ngươi đi thấy Khang đường chủ!

Tô sư lắc đầu, không nói thêm gì nữa, sắc mặt ngưng trọng căn dặn:

- Khang đường chủ, xem như là một trong những thiên tài lợi hại nhất trong trăm năm qua ở Danh Sư Đường chúng ta, danh sư tứ tinh đỉnh phong, tính tình ngay thẳng, làm việc kỹ lưỡng! Thích hậu bối phải thực tế khiêm tốn. Một lát nữa gặp, khiêm tốn nghe theo giáo huấn, ngàn vạn lần không nên nói bậy. Nếu không, chọc giận hắn, vị trí này khả năng lại không bảo vệ nổi!

Khang đường chủ so với hắn và Lăng sư tuổi còn nhỏ hơn, là học sinh thân truyền của đường chủ một đời trước. Vì vị trí này, hai người bọn họ lại trả cái giá rất lớn, ngàn vạn lần không thể xuất hiện sai sót.

- Yên tâm đi! Ta luôn luôn khiêm tốn!

Trương Huyền gật đầu.

- Ngươi vẫn khiêm tốn?

Chương 912: Khang đường chủ (2)

Tô sư, Lăng sư bất đắc dĩ một hồi.

Ngươi làm những chuyện kia, Danh Sư Đường cũng không phải không điều tra ra được... Sát hạch danh sư, cũng phá hỏng Danh Sư Đường. Ở nghiệp đoàn y sư, xông đến trong phòng tường phương thuốc, ép buộc hội trưởng nghiệp đoàn người ta thoái vị...

Khoảng thời gian trước đi tới Hồng Hải Thành, xông vào Lưu Thương Khúc Thủy, khiến cho Giám Bảo các thiếu chút nữa đóng cửa. Đến nghiệp đoàn trận pháp sư, lại hủy đi tường của người ta đi...

Những chuyện này... có một chuyện nào khiến cho người ta bớt lo?

Còn không biết xấu hổ nói với chúng ta... rất khiêm tốn?

Ngươi nếu như khiêm tốn, trên thế giới tất cả mọi người khiêm tốn tới đất dưới!

- Khụ khụ, gặp Khang đường chủ, chúng ta sẽ thay ngươi nói vài lời. Ngươi cố gắng hết mức ít nói đi. Mục đích của ngươi bây giờ là điều chỉnh trạng thái thật tốt, nghênh đón trận thi đấu lớn tuyển chọn một lát nữa!

Lăng sư không nhịn được căn dặn.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

Không cho hắn nói, hắn cũng vui vẻ thanh nhàn.

Ba người vừa đi vừa tán gẫu, rất nhanh đi tới bên ngoài một gian phòng.

- Tô trưởng lão, Lăng trưởng lão!

Một người thanh niên canh giữ ở ngoài cửa, ôm quyền khom người.

- Khang đường chủ có ở nhà hay không?

Tô sư nói.

- Đường chủ ở bên trong, mời đi bên này!

Biết đối phương là trưởng lão, còn là danh sư tứ tinh, người thanh niên cũng không ngăn cản, đi trước dẫn đường.

Gian phòng cực kỳ rộng rãi, khác hẳn với chỗ của các danh sư khác. Sát tường đặt không ít sách, bày đầy đủ loại sách, một người trung niên gương mặt nghiêm túc, đang đứng ở bên cạnh giá sách, cầm một quyển sách, tùy ý lật xem.

- Đường chủ, Tô trưởng lão, Lăng trưởng lão cầu kiến!

Người thanh niên bước lên trước. - Ừ! Các ngươi đã tới, tùy tiện ngồi đi!

Người trung niên ngẩng đầu liếc mắt nhìn, mỉm cười.

Trương Huyền đưa mắt nhìn lại.

Người trung niên này thoạt nhìn mặc dù không có lớn tuổi như Tô sư, Lăng sư, lại cho người ta một sự uy nghiêm cường đại. Loại cảm giác này không khác biệt với khi đối mặt cùng Triệu minh chủ, thậm chí còn có phần hơn.

Nhất là đôi mắt, đen tới loá mắt, lập lòe ánh sáng trí tuệ, cho người ta một loại cảm giác bất kỳ ngụy trang nào cũng có thể nhìn thấu.

- Mức độ tâm cảnh sợ rằng không thua kém 14.0!

Trong lòng hắn thầm rùng mình.

Danh sư cấp bậc càng cao, mức độ tâm cảnh cũng lại càng cao. Cơ bản ba vạch độ là một cấp bậc. Danh sư tứ tinh, mức độ tâm cảnh sẽ đạt tới 12.0. Danh sư ngũ tinh, lại là 15.0.

Bình thường tứ tinh, vạch độ sẽ giữa 12 đến 15. Chỉ có điều, tâm cảnh cực kỳ khó tu luyện. Danh sư bình thường, cho dù đạt được tứ tinh, cơ bản cũng đều ở khoảng 12.

Thật giống như Tống Siêu trước đó đã gặp, mức độ tâm cảnh chỉ có 12.0, bởi vậy, dễ dàng bị sư ngôn thiên bẩm của hắn mê hoặc, không có lực phản kháng.

Cho dù Tô sư, Lăng sư loại nhân vật siêu cường này đã sớm đạt được danh sư tứ tinh, cũng chỉ có khoảng 13.

Vị đường chủ này nhìn, trực tiếp đạt được ngoài 14.0. Loại mức độ tâm cảnh này, còn có tuổi tác của hắn, chỉ cần không ngã xuống, trùng kích danh sư ngũ tinh, tuyệt đối là chuyện ván đã đóng thuyền. - Chắc hẳn cao hơn so với ta một ít...

Trải qua hai lần sách thiên đạo, hai lần trời thừa nhận danh sư và một lần chữ sư luyện tâm, hiện tại mức độ tâm cảnh của Trương Huyền dĩ nhiên đạt tới 14.1, cũng vượt qua cửa ải lớn 14 này. Chỉ có điều, xem ra so với vị trước mắt này, vẫn kém hơn một ít.

- Không biết có thể sử dụng sư ngôn thiên bẩm mê hoặc hắn hay không...

Đột nhiên, trong đầu hắn có một ý nghĩ xông ra.

Trước khi đi mộ vu hồn, vạch tâm cảnh của hắn cũng lại 12.1, cao hơn Tống Siêu khoảng 0.1, lại đồng dạng có thể mê hoặc hắn.

Nói cách khác... Nắm giữ thân phận danh sư được trời thừa nhận này làm chỗ dựa, có thể dễ dàng khiến người ta tin tưởng hơn, dễ dàng thi triển sư ngôn thiên bẩm hơn.

Hiện tại trải qua hai lần danh sư được trời thừa nhận, mức độ tâm cảnh cho dù thấp hơn so với đối phương, cũng không kém bao nhiêu. Có thể sử dụng phương pháp tương tự mê hoặc hay không?

- Chỉ có điều, muốn thi triển sư ngôn thiên bẩm, đầu tiên phải nói có chứng cứ, nói có đạo lý không chê vào đâu được mới được, đối phương không thi triển võ kỹ, vừa không có chỗ sơ hở, chỗ thiếu hụt, muốn mê hoặc thành công rất khó!

Tuy rằng trong lòng xuất hiện ý nghĩ này, nhưng Trương Huyền cũng không cho rằng có thể thành công.

Sư ngôn thiên bẩm là chỉ giảng giải nội dung nhắm thẳng vào tu luyện chân ý, không có sai lầm chút nào... Không biết trạng thái tu luyện, chỗ thiếu hụt của đối phương, nếu muốn chỉ điểm, gần như không có khả năng.

Đối phương thực lực Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, lấy năng lực quan sát hiện tại của hắn căn bản không có cách nào nhìn thấu. Không thi triển vũ kỹ, lại không dùng được Thiên Đạo Đồ Thư Quán, muốn biết chỗ thiếu hụt gần như không có khả năng.

Những ý nghĩ này lóe lên ở trong đầu liền biến mất. Ngay lập tức chỉ thấy Tô sư bước lên trước, giới thiệu mình:

- Đường chủ, vị này chính là Trương sư chúng ta đã nói với ngươi!

- Lại là danh sư nhị tinh các ngươi nói phá vỡ mấy loại kỷ lục ở Thiên Vũ vương quốc, thiên tài tuyệt đỉnh, nguyện ý lấy lực sinh mạng tiến cử sao?

Tiện tay để quyển sách lên bàn, người trung niên Khang đường chủ ngồi ở chủ vị, ngẩng đầu nhìn lại về phía Trương Huyền.

- Đúng!

Tô sư, Lăng sư đồng thời gật đầu.

- Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong, cử chỉ không mạch lạc, vừa nhìn đã biết không tu luyện qua võ kỹ gì... Đây chính là thiên tài siêu cấp các ngươi nói tới?

Liếc mắt nhìn Trương Huyền, Khang đường chủ nhướng mày.

Chương 913: Ba vấn đề (1)

Vì đề phòng người khác nghi ngờ chân khí thiên đạo, Trương Huyền không che giấu tu vi. Bởi vậy, chỉ cần là người tu luyện, đều có thể nhìn ra, chỉ có thực lực Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong.

Khang đường chủ làm danh sư tứ tinh đỉnh phong, là tồn tại mức độ tâm cảnh đạt được ngoài 14.0, muốn nhìn ra tự nhiên vô cùng đơn giản.

Hơn nữa, cường giả tu luyện võ kỹ, tay chân đều sẽ lưu lại vết tích. Trong khi đi lại, cũng sẽ lơ đãng cho thấy thói quen nào đó. Người thanh niên trước mắt này hoàn toàn không có những đặc điểm này, trái lại nhất cử nhất động không có bố cục gì, giống như chưa từng tu luyện qua...

Làm sao có thể là thiên tài?

Danh sư, vô địch trong cùng cấp bậc, cũng không phải chỉ đơn giản có thể nhìn ra chỗ thiếu hụt, chỗ sơ hở của chiêu số, quan trọng hơn chính là, khống chế của bản thân đối với chân khí, võ kỹ cũng đạt được dày công tu luyện.

Một người ngay cả võ kỹ chưa từng tu luyện mấy, được xưng là thiên tài, còn muốn đại biểu Danh Sư Đường của Vạn Quốc Thành, tham gia thi đấu danh sư, có chút quá trò đùa!

- Thực lực của Trương sư tuy rằng thấp một chút, nhưng lĩnh ngộ đối với danh sư, đã đạt được cảnh giới sâu sắc...

Nghe đường chủ vừa mở miệng, lại đầy nghi vấn, Tô sư vội vàng giải thích.

- Lĩnh ngộ?

Khuôn mặt Khang đường chủ trầm xuống:

- Tô trưởng lão, chúng ta tuyển chọn chính là nhân tài, là phải tham gia thi đấu danh sư, làm người cũ ở Danh Sư Đường, ngươi nên biết đối thủ là gì, có dạng năng lực thế nào!

Cũng khó trách hắn tức giận. Tô sư, Lăng sư hai vị trưởng lão, lấy mạng đảm bảo, tranh thủ vị trí này, vốn tưởng rằng là một thiên tài lợi hại tới mức nào. Không nghĩ tới, tu vi chỉ có Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong, hơn nữa võ kỹ cũng không mấy tu luyện... Thực lực như vậy, làm thế nào có thể ở trong danh sư tứ tinh trổ hết tài năng?

Thi đấu danh sư, tuy rằng sát hạch không phải đều là thực lực, nhưng thực lực cũng là một phần trong đó. Cảnh giới của bản thân mình không tốt, lại làm thế nào chỉ điểm cho người khác?

Cho dù có thể nói ra, cũng trên giấy bàn binh, giống như lục bình không có rễ, không có bất kỳ giá trị tham khảo nào.

- Ta biết. Nhưng...

Sắc mặt Tô sư cuống lên.

- Không nhưng nhị gì cả, dẫn đi!

Khang đường chủ khoát tay.

- Đường chủ đừng có vội vàng đưa ra quyết định...

Lăng sư tiến lên một bước:

- Tu vi của Trương sư bây giờ, tuy rằng chỉ có Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong, nhưng... ngươi cũng biết lần trước thời điểm chúng ta nhìn thấy, là loại thực lực nào không?

- Hơn hai mươi ngày trước?

Khang đường chủ nâng mí mắt lên.

Hai vị trưởng lão này, là khoảng một tháng trước đi xuống, trở về cũng không quá hơn mười ngày, đúng hạn suy tính, khoảng cách lần trước nhìn thấy vị trước mắt này, cũng không hơn hai mươi ngày.
- Ừ!

Lăng sư gật đầu.

- Loại thực lực nào?

Khang đường chủ nâng chén trà lên, khẽ nhấp một cái.

Chừng hai mươi ngày, cho dù tu luyện nhanh, từ Hóa Phàm nhất trọng trung kỳ, tu luyện tới đỉnh phong, lại như thế nào?

Cách thi đấu danh sư, chỉ có hai tháng. Thiên phú lại nghịch thiên, trùng kích Hóa Phàm nhị trọng cũng không tệ. Còn có thể như thế nào?

- Tông Sư! Hơn hai mươi ngày trước, thời gian lần đầu tiên nhìn thấy Trương sư... Hắn mới là Tông Sư cảnh!

Lăng sư vội hỏi.

- Phụt!

Một miệng nước trà phun ra, Khang đường chủ trợn tròn mắt:

- Võ giả bát trọng... Tông Sư?

Đùa gì vậy!

Chừng hai mươi ngày, từ Tông Sư đột phá Chí Tôn, sau đó nửa bước Hóa Phàm, Hóa Phàm nhất trọng... còn đạt được đỉnh phong...

Liên tiếp ba cấp lớn, vô số cấp bậc nhỏ...
Ăn hỏa dược cũng không nhanh như vậy!

Thật ra không chỉ hắn không tin, Lăng sư, Tô sư nhìn thấy được thực lực của Trương Huyền đạt được Hóa Phàm nhất trọng, trong lòng cũng vô cùng suy sụp.

Chỉ có điều, thời điểm biết lão sư của đối phương có thể là danh sư đã ngoài lục tinh, lúc này tâm lý mới có chút thăng bằng.

Dương sư loại danh sư cấp bậc cao như vậy, che giấu danh tiếng, không thông báo với nghiệp đoàn, ở loại địa phương nhỏ như Thiên Huyền vương quốc này thu đồ đệ, rất rõ ràng là không muốn nói cho người khác biết.

Làm vãn bối, không có sự cho phép, tất nhiên không dám truyền ra ngoài.

Cho nên, tuy rằng bọn họ mãnh liệt đề cử Trương Huyền, lại chưa nói qua lai lịch sư thừa, Khang đường chủ cũng không được rõ lắm. Lúc này nghe được trong thời gian ngắn ngủi không đến một tháng, từ Tông Sư cảnh đạt được Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong... Toàn thân hắn cũng cảm thấy sắp phát điên rồi.

Đây cũng không phải là tu luyện... Mà là nghi thức xối nước lên đầu!

Thậm chí, cho dù nghi thức xối nước lên đầu, cũng không khoa trương như vậy chứ!

- Thật trăm phần trăm!

Lăng sư gật đầu, Tô sư cũng theo gật đầu.

- Hơn hai mươi ngày, từ Tông Sư cảnh đột phá đến Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong... Chỉ cần hai tháng còn lại, cố gắng tu luyện, đạt được Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, thậm chí tam trọng sơ kỳ... còn có hi vọng cùng những thiên tài này đánh một trận...

Biết nhân phẩm của hai vị trưởng lão, không có khả năng nói dối, trong lòng Khang đường chủ suy nghĩ.

Trẻ tuổi tài tuấn tới trước tham gia thi đấu, cơ bản đềulà danh sư tứ tinh.

Danh sư nhất tinh, tu vi phải đạt được Thông Huyền cảnh, nhị tinh phải đạt được Tông Sư cảnh, tam tinh lại là Chí Tôn cảnh.

Mà yêu cầu thấp nhất của danh sư tứ tinh, là Hóa Phàm nhị trọng. Chỉ cần đạt được Nguyên Khí cảnh sơ kỳ, lại có tư cách sát hạch danh sư tứ tinh.

Bởi vậy, trẻ tuổi tài tuấn so tài, thực lực cơ bản đều ở giữa nhị trọng Nguyên Khí cảnh và tứ trọng Trọc Thanh cảnh.

Vị Trương sư này, tốc độ tu luyện nhanh như vậy, nếu như có thể ở trong vòng hai tháng trước khi thi đấu, tu vi đạt được Hóa Phàm tam trọng sơ kỳ, ở trong rất nhiều thiên tài, được cho trung bình, có lẽ thật sự có thể bắt được thứ hạng tốt cũng chưa biết chừng!

- Nếu như vậy, cho hắn một lần cơ hội. Hỏi ba vấn đề, chỉ cần có thể trả lời được, hơn nữa chính xác, có thể tham gia tuyển chọn trận thi đấu lớn. Về phần có thể trổ hết tài năng hay không, vậy phải xem năng lực của hắn!

Suy nghĩ xong, Khang đường chủ nhìn lại.

- Được!

Nghe được có cơ hội, Tô sư, Lăng sư đồng thời thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nhìn về phía Trương Huyền.

Vừa nhìn tới, đồng thời bọn họ thoáng lảo đảo, thiếu chút nữa ngất đi.

Chương 914: Ba vấn đề (2)

Chỉ thấy vị Trương sư này căn bản không nghe bọn họ nói chuyện phiếm, mà là đứng ở bên cạnh giá sách bên tường, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua ở phía trên, hình như lại đang tìm kiếm quyển sách nào đó.

Bọn họ khẩn trương muốn chết, rất sợ không chiếm được vị trí. Người này thì hay rồi, căn bản là không có để ý tới...

Trái tim khó tránh khỏi quá lớn đi!

Vì để cho ngươi tham gia thi đấu, hai cái mặt già chúng ta đều bất chấp mọi giá, ngươi lại cái gì cũng không quan tâm...

Suy nghĩ một chút cũng thấy choáng váng.

- Trương sư...

Tô sư không nhịn được đi tới trước mặt, cắt ngang hành động của hắn:

- Đường chủ bảo ngươi trả lời hắn mấy vấn đề. Trả lời được, có thể tham gia tuyển chọn!

- A!

Trương Huyền gật đầu, đã đi tới.

Biết Khang đường chủ không thi triển võ kỹ, thi triển sư ngôn thiên bẩm vô dụng, hắn cũng sẽ không nghĩ nhiều nữa. Thời điểm ngắm nhìn xung quanh, hắn phát hiện giá sách trên tường, tự nhiên cũng không thiếu công pháp tu luyện Hóa Phàm nhị trọng. Hắn không nhịn được đi tới, thu vào Đồ Thư Quán.

Về phần mọi người thảo luận, hắn thật đúng là không mấy chú ý nghe.

Ban đầu ở Hồng Hải Thành, Tái các chủ hỗ trợ thu thập chí ít hơn năm trăm quyển công pháp bí tịch Nguyên Khí cảnh. Hiện tại trên vách tường cũng có mấy trăm cuốn. Hai bên cộng lại, tự nhiên hình thành công pháp thiên đạo hoàn chỉnh.

Thời điểm đặc biệt nghiên cứu thứ này còn không đủ, làm gì còn có thời gian để ý tới bọn họ nói cái gì.

- Vấn đề của ta đều liên quan tới tu luyện và giáo dục học sinh. Chỉ cần có thể trả lời ra, lại cho ngươi một lần cơ hội tham gia tuyển chọn!

Khang đường chủ nhìn qua, tiện tay cầm lấy quyển sách vừa xem, sắc mặt nghiêm túc:

- Đây là một trường hợp ta trước đây đã trải qua!

- Một người tu luyện cấp bậc nửa bước Hóa Phàm, đã từng bị nội thương, phổi trái bị xuyên thủng, bởi vậy, chân khí mạch trái không có cách nào khơi thông. Loại tình huống này phải chỉ điểm như thế nào, mới có thể làm cho hắn thuận lợi đột phá cảnh giới, trùng kích Hóa Phàm thành công?

Vấn đề này, là hắn tự mình trải qua. Trước đây hắn cũng nghiên cứu hồi lâu tìm đọc không ít sách, mới có thể giải quyết, xem như là rất khó.

Chỉ có điều, thi đấu danh sư, so với cái này còn khó khăn hơn nhiều. Nếu như vấn đề này cũng không có cách nào giải quyết, đi cũng vô dụng. Còn không bằng sớm loại bỏ xuống.

Về phần vấn đề bản thân, thuộc về dưới Hóa Phàm cảnh, không vượt qua phạm vi đối phương có thể lý giải.

- Hóa Phàm cảnh, muốn người tu luyện êm dịu giống như một, có khả năng khai thông tự nhiên, thân thiết với tự nhiên, khống chế tự nhiên! Phổi trái bị xuyên thủng, chân khí mạch trái không có cách nào khơi thông... Lại tương đương với trên một cái vòng tròn xuất hiện chỗ thiếu hụt, còn muốn khai thông đột phá, gần như không có khả năng!

Nghe được vấn đề này, Tô sư nhướng mày:

- Thật là khó!
- Đúng vậy, cho dù là ta, muốn giải quyết, cũng cần chí ít cần tám bước!

Lăng sư cũng gật đầu.

Bọn họ là danh sư tứ tinh, vấn đề này tuy khó, nếu muốn giải quyết, vẫn có thể làm được. Chỉ có điều, cần phải tiêu tốn thủ đoạn cực lớn.

- Ta cũng cần bảy bước!

Tô sư suy tư một chút, nói.

- Tiểu Thuần Dương Công của ngươi, tu luyện tới thất chuyển, thực lực cường thịnh, so với ta ít hơn một bước bình thường. Chỉ có điều, theo ta được biết, vấn đề khó khăn này xem là ban đầu đường chủ ở thời điểm danh sư tam tinh giải quyết, hắn... chỉ dùng năm bước!

Lăng sư nói.

- Năm bước?

Đồng tử Tô sư co lại.

Danh sư chỉ điểm, số bước càng ít càng tinh luyện, người được chỉ điểm, khả năng thành công cũng lại càng lớn, hiệu quả cũng lại càng tốt.

Một vấn đề khó khăn này, cho dù thực lực của hắn bây giờ, lại thêm thủ đoạn, muốn giải quyết tốt đẹp, cũng cần hơn bảy bước. Thời điểm đường chủ tam tinh, lại năm bước có thể hoàn thành... Thủ đoạn cao, nghe rợn cả người.

- Cũng không biết vị Trương sư này, có thể sử dụng mấy bước giải quyết?

Sau khi khiếp sợ, hắn không nhịn được nhìn lại về phía người thanh niên cách đó không xa.

- Mấy bước? Ta sợ trong khoảng thời gian ngắn, căn bản nghĩ không ra phương pháp giải quyết!
Lăng sư lắc đầu.

Tuy rằng có lòng tin rất lớn đối với Trương sư, nhưng vấn đề này của đường chủ thật sự quá khó khăn. Cho dù là bọn họ, cũng cần tốn rất nhiều thời gian nghiên cứu. Vị này có thể thành công hay không, vẫn còn chưa biết.

Hai người khẩn trương. Nghe xong vấn đề của đối phương, Trương Huyền nhướng mày:

- Phổi trái bị thương, phạm vi nhiều. Có thể đánh dấu cho ta vị trí cụ thể một chút hay không! Hơn nữa, là bị cái gì gây thương tích? Chân khí của đối phương thuộc tính như thế nào?

- Là bị trường kiếm gây thương tích. Đối phương lĩnh ngộ kiếm ý, kiếm khí rót vào huyết mạch. Đây là chẩn đoán bệnh, ngươi có thể xem kỹ càng tỉ mỉ một chút!

Hình như biết hắn sẽ hỏi như vậy, Khang đường chủ đưa quyển sách trên tay qua.

Trương Huyền tiện tay mở ra. Bên trong quả nhiên ghi chép chi chít về tình huống cặn kẽ của người tu luyện này.

Nội dung vô cùng kỹ càng tỉ mỉ, không chỉ vị trí bị thương, thậm chí bị chiêu số gì tổn thương đến, cũng đều viết rõ ràng.

Rất nhanh hắn xem xong.

- Có thể có phương pháp giải quyết không?

Khang đường chủ nhìn lại.

- A, cái này đơn giản. Một lần nữa thiết kế cho hắn một tuyến đường tu luyện là được.

Trương Huyền nói.

- Tuyến đường tu luyện?

Khuôn mặt Khang đường chủ trầm xuống:

- Ý của ngươi... là sửa chữa công pháp tu luyện?

- Đúng vậy, phổi trái bị thương, không phải chân khí mạch trái không thể vận chuyển, là tuyến đường chân khí đi cần phải sửa lại một chút. Chỉ cần có chút điều chỉnh, sẽ giống như người tu luyện bình thường, đột phá không khó!

Trương Huyền nói.

- Sửa chữa công pháp?

Tô sư, Lăng sư ở một bên đồng thời sửng sốt:

- Có thể tiết kiệm rất nhiều bước như đi trị liệu thương thế, một lần nữa khơi thông kinh mạch, điều dưỡng thân thể... Nếu thật sự có thể giải quyết, chẳng khác nào chỉ dùng...

- Một bước?

Chương 915: Còn không đi rót nước! (1)

Lăng sư trị liệu cần phải tám bước. Tô sư cần phải bảy bước. Cho dù đường chủ cũng cần năm bước mới lại hoàn thành. Người trước mắt này lại cần một bước đã giải quyết được?

- Nói bậy, ý nghĩ viển vông!

Đang nghi ngờ, liền nghe được tiếng hừ lạnh Khang đường chủ vang lên. Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy sắc mặt hắn tái xanh, đầy vẻ không vui:

- Mỗi một bộ công pháp tu luyện, đều do tiền bối sáng tạo ra, được vô số người kiểm nghiệm, mới có thể lưu truyền hậu thế. Sao giống như ngươi nói sửa liền sửa? Bản thân đối phương bị trọng thương, sử dụng công pháp tu luyện chưa qua kiểm nghiệm, đừng nói không có cách nào trùng kích Hóa Phàm, làm không tốt còn có thể tẩu hỏa nhập ma, bị thương nặng mà chết. Nếu thật sự như vậy, uy nghiêm của danh sư ở đâu?

Ban đầu nghe được hai vị trưởng lão nói, hắn đối với người này có hi vọng rất lớn. Không nghĩ tới người này tự nhiên qua loa cho xong như vậy.

Công pháp tu luyện, dễ sửa như vậy, chẳng phải khắp nơi đều là bí tịch sao?

Huống gì, trong cơ thể còn ẩn chứa loại chân khí lạ. Không hóa giải, không chữa thương, không điều chỉnh trạng thái, không tập trung tinh thần... Làm sao có thể trùng kích cảnh giới cao hơn?

Thật sự tưởng là một thiên tài, không nghĩ tới là một chày gỗ!

Nếu thật sự làm như vậy, chẳng những không có thể chữa thương, làm không tốt còn trị chết người. Uy nghiêm của Danh Sư Đường đều sẽ bị quét sạch.

- Tẩu hỏa nhập ma? Ngươi suy nghĩ quá nhiều!

Khoát tay cắt ngang lời quát mắng của hắn, Trương Huyền thản nhiên nhìn qua:

- Ta nói một chút về tuyến đường vận chuyển chân khí, ngươi nghe xem thử liền biết là có tác dụng hay không! Chân khí chạy từ đan điền ra, qua thái ất, quan môn, lương môn... Cuối cùng hội tụ ở khí xá. Sau khi qua lại ba vòng tuần hoàn, là trùng kích Hóa Phàm được. Tỷ lệ thành công khoảng chừng chín mươi phần trăm!

Nắm giữ công pháp thiên đạo, đối với tu luyện nắm giữ đến bản chất, đối phương nói loại tình huống này, nói thì khó khăn, đối với hắn mà nói, vẫn là vô cùng đơn giản.

Chỉ cần có chút thay đổi tuyến đường tu luyện, vòng qua vị trí bị thương, trung hoà loại chân khí lạ trong cơ thể, đột phá Hóa Phàm không khó.

- Qua thái ất, quan môn, lương môn...

Ba người nhíu mày.

Cái tuyến đường này nghe vô cùng quái dị, hoàn toàn khác hẳn với pháp quyết tu luyện bình thường. Cho dù bọn họ là danh sư tứ tinh, trong lúc nhất thời cũng khó có thể đoán được là chính xác hay sai lầm.

Mỗi một công pháp, đều phải có khả năng tu luyện thực hành. Cho dù là danh sư, cũng không có khả năng nghe xong một lần, lại đoán được có tác dụng hay không có tách dụng, hiệu quả như thế nào.

- Ngươi nói chỉ cần dựa theo môn công pháp này di chuyển, có thể trực tiếp đột phá?

Sắc mặt Khang đường chủ càng thêm khó coi.

Người tu luyện bình thường muốn đột phá cũng khó khăn. Để cho một người trọng thương, vận chuyển pháp quyết ba lần đã đột phá. Đùa gì thế?

- Không sai!

Thần sắc Trương Huyền thản nhiên:

- Ta vừa nhìn, người này là bị kiếm khí nóng bỏng gây thương tích. Loại kiếm khí này, mang theo phong quang rất mạnh. Sau khi tổn thương ngực trái, dọc theo kinh mạch, trào về phía đan điền. Người bị thương tu luyện chính là Đại Lăng Hoa Công, chú ý chính là sắc bén, một tiếng thì hưng, hai tiếng thì suy, ba tiếng là hết! Cùng kiếm khí nóng bỏng mạnh mẽ, trùng hợp tương đồng, đều là thuộc về lực lượng cuồng bạo không lùi bước.
- Hai loại chân khí gặp nhau, sẽ xuất hiện cục diện không thể buông tha, kẻ dũng thắng. Ban đầu mạnh mẽ va chạm vào nhau, chân khí của bản thân cuồn cuộn không ngừng. Kiếm khí của đối phương, chỉ là lục bình không có rễ, chưa đủ gây ra sợ hãi. Đáng tiếc... Kinh mạch của người tu luyện này quá nhỏ, va chạm vào nhau quá ác, rất dễ dàng xé nát nó, khiến cho tu vi bị phế bỏ! Vì vậy lại xuất hiện cục diện một kẻ làm quan. Kiếm khí không những không có cách nào loại bỏ, thương thế còn... càng ngày càng nặng!

Nói đến đây, Trương Huyền ngừng lại, hai mắt sáng như điện nhìn lại:

- Nếu như ta không đoán sai, thời điểm ghi lại những bệnh trạng này, chắc là ngày thứ bảy người này bị thương!

- Điều này...

Khang đường chủ sửng sốt:

- Không sai!

Vấn đề của người kia là hắn tự mình giải quyết, vẫn lấy làm kiêu ngạo. Tất cả chi tiết lúc đó, hắn đều nhớ rất rõ ràng, chính là ngày thứ bảy bị thương.

Chỉ là, vừa rồi ghi lại, chỉ viết vị trí bị thương, và bị chiêu số gì tổn thương được... Bị thương ngày thứ mấy, lại không có miêu tả. Chẳng lẽ... Chỉ nhìn chút nội dung như vậy, là có thể suy đoán ra thời gian?

- Bị thương ngày thứ bảy, không khống chế được chân khí xông tới, chỗ ngực trái bị xuyên thủng, vẫn không có cách nào khôi phục, thậm chí bắt đầu thối rữa! Tình hình trước mặt, hai loại chân khí cuồng bạo va chạm vào nhau. Nếu như mạnh mẽ sử dụng công pháp trước đây tu luyện, sẽ chỉ làm thế xông tới càng kịch liệt! Khiến cho thương thế càng nghiêm trọng.

Trương Huyền khẽ cười:

- Dựa theo phương pháp giải quyết bình thường, ứng với đầu tiên khiến cho chân khí của hắn tiêu hao sạch sẽ... Điều này tương đương với rút sạch binh sĩ ở quan khẩu đối chiến, khiến cho luồng kiếm khí kia, trước đó từ kinh mạch chật hẹp tuôn ra... Thứ hai, lại nghĩ biện pháp rút sạch nó!

- Đúng...

Tô Phàm, Lăng Hằng Vũ đồng thời gật đầu.

Bọn họ nói tám bước, bảy bước đều như vậy.
Muốn đột phá, trước hết phải giải quyết thương thế, trước hết phải chữa thương, nhất định phải hóa giải căn nguyên... Luồng kiếm khí này, chính là căn nguyên.

Tiêu hao chân khí của bản thân, là lui. Chỉ có như vậy, mới có thể làm cho kiếm khí mạnh mẽ thả lỏng cảnh giác, chỉ cần từ kinh mạch chật hẹp đi ra, còn muốn giải quyết sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Có ít nhất vài loại phương pháp.

Khang đường chủ cũng gật đầu.

Trước đây hắn cũng làm như thế. Chỉ cần là danh sư, cơ bản đều sẽ lựa chọn như vậy. Chẳng lẽ... như vậy không đúng?

- Đúng? Chẳng những không đúng, còn là sai lầm lớn!

Trương Huyền lắc đầu:

- Tản mất chân khí của mình, thật giống như dọn đi nham thạch ngăn cản trên dòng suối, quả thật có thể khiến cho kiếm khí chảy ra. Đáng tiếc... Đó là kiếm khí vô cùng nóng bỏng sắc bén. Nơi bị bịt kín, chỗ phổi bên trái... Nơi này tới gần trái tim. Một khi kiếm khí chạy nước rút tuôn ra, làm không tốt sẽ đâm thủng trái tim... khiến cho người ta chết ngay tại chỗ!

- Chết?

Tô Phàm không nhịn được mở miệng:

- Kiếm khí bị nhốt bảy ngày, sẽ không có sắc bén như trước...

- Là không sắc bén như trước, tỷ lệ đâm thủng trái tim, chưa đủ một phần trăm. Mà nếu nó quả thật không đi vào kinh mạch phổi trái, là thông qua hội trì huyệt, tiến vào tâm mạch chân huyệt sao?

Trương Huyền nhìn qua.

- Điều này...

Tô sư, Lăng sư đồng thời chấn động.

Hội trì huyệt, là chỗ giao hòa giữa kinh mạch phổi trái và tâm mạch chân huyệt. Cái trước vào phổi, cái sau thông tới tim.

Tuy rằng kiếm khí đột nhiên thả lỏng sẽ thuận theo đó chảy xuống, đi về phía phương hướng đan điền. Nhưng... cũng không bảo đảm vị người tu luyện này sẽ có chỗ cố kỵ, giữ lại một luồng chân khí ở bên trong thân thể.

Một khi như vậy, luồng kiếm khí này lại vô cùng có khả năng ngược dòng lao lên, tiến vào tâm mạch chân huyệt, đâm thủng trái tim.

Nếu thật sự như vậy, đừng nói danh sư, cho dù thần tiên cũng không cứu sống nổi.

Sắc mặt Khang đường chủ cũng trắng bệch, toàn thân căng thẳng.

Trước đây gặp phải trường hợp này, hắn một lòng muốn chữa trị tốt, không suy nghĩ quá nhiều. Sau đó lại cũng phát hiện ra vấn đề này. Tuy rằng tỷ lệ không lớn, nhưng... cũng có khả năng!

Chỉ có thể nói lúc đó vận khí rất tốt, nếu không đừng nói chữa trị tốt, làm không tốt người dĩ nhiên chết.

Nếu thật sự như vậy, còn sát hạch danh sư tứ tinh, có thể giữ được địa vị lúc đó hay không, không để tiếng xấu muôn đời, đã là rất tốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau