THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Ba vòng khảo thí

Trương Huyền kiếp trước là người độc thân, chưa từng yêu đương, không biết suy đoán nội tâm nữ nhân nghĩ gì, càng không biết, chỉ mười phút ngắn ngủi vừa rồi đã chọc giận phục vụ viên Văn Tuyết chết đi sống lại.

Nhưng cho dù biết cũng không sao cả.

Xinh đẹp không thể ăn thay cơm, then chốt, so với Trầm lão sư, Hoàng Ngữ, ngươi còn kém mười vạn tám ngàn dặm, lấy tự tin ở đâu ra?

Hắn hiện tại không có thời gian quản việc này, đi tới giá sách đầu tiên trong phòng, tùy tay cầm lên mười mấy quyển sách, nhẹ nhàng lật một cái, tiếp theo thả xuống, tiếp tục cầm quyển tiếp theo.

Sột soạt! Sột soạt!

Âm thanh lật sách vang lên không dứt bên tai, từng quyển từng quyển sách được ghi vào Thiên Đạo Đồ Thư Quán.

Sau khi xem nội dung, Trương Huyền cũng nhìn ra, quả như phục vụ viên nói, đúng là tri thức cơ bản nhất của Luyện đan sư, trong đó bao quát phân biệt dược liệu, tường giải, thuộc tính, phân loại, phối hợp dược liệu có xuất hiện xung đột hay không...

Đổi thành nếu phải đọc thuộc lòng, chắc chắn mệt chết tươi, khó mà hoàn thành.

Khó trách Luyện đan sư thân phận cao quý, chỉ riêng nhớ những thứ này cũng cần tốn nhiều tâm huyết hơn người thường.

- Hắn làm gì vậy?

Văn Tuyết vẫn muốn chứng kiến giây phút Trương Huyền xấu mặt, thấy hắn liên tục lật sách, căn bản không có ý xem, đôi mắt nàng chớp chớp, không rõ vì sao.

- Có khả năng không tìm được sách mình muốn, không cần để ý đến hắn!

Người trung niên Lý thúc quay đầu nhìn, tiện tay cầm một quyển sách, đưa tới:

- Ngươi thử xem một chút xem sao, thời gian quý giá, ôn tập một chút, như vậy mới có thể vượt qua khảo hạch!

- Ừm!

Văn Tuyết gật gù, không nói thêm nữa, đưa tay nhận cuốn sách, xem kỹ.

Bất kỳ nghề nghiệp nào cũng đều cần nỗ lực học tập, không thể một lần mà thôi, Luyện đan sư càng phải như vậy.

Luyện chế đan dược, một đan phương thường thường có hơn trăm loại dược liệu, nhận sai một loại, dược vật khó khăn lắm mới có thể mua về đó ngay lập tức sẽ biến thành phế phẩm, vì thế không thể qua loa được.

Rất nhanh, hai canh giờ qua đi.

Trương Huyền cũng đã lật hết quyển sách cuối cùng, hắn thở phào nhẹ nhõm.

- Khó trách danh sư khó khảo hạch, không nói chuyện khác, chỉ riêng luyện đan đã phức tạp thế này!

Cảm khái một tiếng.

Lão sư, là người truyền thụ tri thức, tất cả nghề nghiệp đều cần. Một danh sư lợi hại, tinh thông đủ loại nghề nghiệp, nói cách khác, danh sư không những có thể dạy người tu vi, luyện đan, luyện khí, trận pháp, cũng có thể chỉ điểm.

Chính vì thế, danh sư mới được người khác kính ngưỡng, đứng trên tất cả nghề nghiệp.

Trương Huyền tưởng rằng luyện đan rất đơn giản, chỉ cần có đan phương, cứ dựa theo mà làm, cứ bốc từng loại dược liệu là được, hiện tại xem ra không phải thế.

Mỗi một loại dược liệu, số tuổi không giống nhau, thuộc tính cũng không giống nhau, phối hợp với dược vật khác sẽ xuất hiện đủ loại biến hóa, nếu chỉ biết tăng thêm dược vật, sẽ không thể luyện chế thành công.

Chỉ luyện đan đã phức tạp như vậy, một danh sư lợi hại còn nắm giữ nhiều loại nghề nghiệp, vừa nghĩ vậy hắn đã cảm thấy đáng sợ!

Vừa ra khỏi phòng, liền nhìn thấy Văn Tuyết vẻ mặt cao ngạo đứng cách đó không xa:

- Không ngờ ta vẫn còn ở đây, đúng không!

- Ngươi có ở đây hay không thì liên quan gì tới ta?

Trương Huyền im lặng nhìn sang.

Ta chỉ muốn khảo hạch Luyện đan học đồ mà thôi, ngươi ở đây cũng chẳng ảnh hưởng gì!
- Ngươi cứ tiếp tục giả vờ đi, chỉ một lát nữa thôi là thời điểm ngươi phải khóc!

Văn Tuyết nghiến răng nghiến lợi.

- Khảo hạch sắp bắt đầu, vào đi thôi!

Người trung niên khoát tay áo một cái.

- Dạ!

Không để ý đến nữ nhân luôn tự cho mình là đúng kia, Trương Huyền nhấc chân đi vào gian phòng.

Gian phòng không lớn, chỉ mấy chục mét vuông, bên trong đã có mấy người ngồi, ai nấy đều lộ ra vẻ căng thẳng.

Chỉ chốc lát, một lão nhân đi tới.

- Là Luyện đan sư nhất tinh trung cấp duy nhất của Luyện đan sư công hội tại Thiên Huyền quốc, Âu Dương Thành tiền bối, cũng là công hội hội trưởng trong Thiên Huyền quốc!

- Đúng đấy! Ta còn tưởng rằng là Đỗ Mãn Luyện đan sư, không ngờ là hắn!

- Thảm rồi, nghe nói hắn nổi tiếng nghiêm khắc, vậy là hôm nay không có một chút may mắn nào…

Vừa nhìn thấy lão nhân này đi vào, vẻ mặt mấy người đang ngồi suýt bật khóc.

Luyện đan sư giống như danh sư, có phân tinh cấp, nhất tinh xem như thấp nhất.

Cho dù là vậy, toàn bộ Thiên Huyền quốc cũng không có danh sư nhất tinh, nắm giữ Luyện đan sư nhất tinh đã xem như rất tốt rồi.

Không để ý tới những lời xì xào của mọi người, Âu Dương Thành bình thảnh bước vào gian phòng, nhìn quanh một vòng:

- Các vị tới đây khảo hạch, chắc hẳn đều có chút tự tin!

- Á...

Tất cả mọi người lúng túng.

Không vượt qua khảo hạch, không ai dám nói tự tin trăm phần trăm.- Nếu đã đến đây để khảo hạch, ta cũng nói rõ ràng, nếu như gian dối bị ta phát hiện, cấm khảo hạch cả đời!

Âu Dương Thành vung tay lên.

- Vâng!

Mọi người gật đầu.

Thấy bọn họ đồng ý, Âu Dương Thành gật gù:

- Nói xong phần quy củ, giờ ta nói nội dung khảo hạch một chút. Khảo hạch Luyện đan học đồ tổng cộng có ba vòng! Thứ nhất, khảo hạch bài thi! Trên bài thi sẽ có một ít tri thức dược liệu ngẫu nhiêu, trả lời chính xác hơn chín mươi phần trăm, mới xem như vượt qua!

- Vòng thứ hai, phân biệt trong thời gian giới hạn! Chính là cho các ngươi dược liệu nhất định, trong thời gian hạn định, phán đoán ra cụ thể nó là gì, có công hiệu, thuộc tính gì! Yêu cầu này rất cao, nhất định phải trả lời chính xác trăm phần trăm mới vượt qua!

- Vòng thứ ba, rất đơn giản, kiểm nghiệm tu vi! Nhất định phải đạt được võ giả tam trọng Chân Khí cảnh đỉnh phong mới được! Tại sao phải đưa ra yêu cầu này, rất đơn giản, Luyện đan sư học đồ sẽ nghe theo Luyện đan sư sai phái, nếu như tu vi quá kém, khí lực không có, làm sao vận chuyển vạc lò luyện đan, nhanh chóng phân biệt dược liệu?

Những người có thể tới đây khảo hạch, không biết đã học tập bao nhiêu năm rồi, hẳn cũng biết rõ quy trình.

Chỉ có Trương Huyền xa lạ một ít, nhưng nghe xong cũng rõ ràng.

Vô cùng đơn giản, chỉ cần trả lời đúng thì vượt qua, xem ra không tính là quá khó...

- Nếu mọi người đã hiểu, giờ bắt đầu tiến hành vòng đầu tiên, làm bài thi, thời gian là một canh giờ!

Âu Dương Thành nói xong, lấy bài thi ra, phát xuống.

Trương Huyền liếc mắt nhìn, khóe miệng cong lên.

Bài thi là một chồng dày, có tới mấy chục tấm.

Mấy chục tấm bài thi? Một canh giờ?

Tại sao tình cảnh này này lại tương tự kiếp trước?

Không nghĩ tới xuyên việt đến dị giới, trở thành lão sư, mà hắn còn cần trải qua khảo hạch...

Vừa nghĩ lại đã cảm thấy say.

- Bắt đầu trả lời câu hỏi!

Phát bài thi xong, không để ý tới mọi người, Âu Dương Thành lạnh lùng đứng chắp hai tay sau lưng, đứng ngạo nghễ.

Đừng nhìn vậy tưởng hắn không quan sát mọi người, nếu có người dám gian dối, nhất định sẽ bị phát hiện, trực tiếp đuổi ra ngoài.

Trương Huyền cũng không có ý định gian dối, cúi đầu xem bài thi.

- Thiếu hụt!

Cầm lấy bài thi, trong lòng hắn hô lên, đầu óc chấn động, một quyển sách xuất hiện.

Liếc mắt nhìn, Trương Huyền dở khóc dở cười.

Chỉ thấy trên quyển sách viết: Luyện đan sư công hội Thiên Huyền quốc, bài thi khảo hạch Luyện đan học đồ, một thợ thủ công ở Bạch Y Phường dùng mạch cán chế tạo, khuyết điểm: Một, trang giấy quá kém, không thích hợp lưu giữ, dễ dàng sinh trùng. Hai, không thể thấm nét mực rất tốt dễ dàng lan ra...

Mẹ nó, ta muốn đáp án chứ không phải tìm khuyết điểm của trang giấy!

Cố nén kích động đến thổ huyết, Trương Huyền không để ý tới bài thi, mà tập trung sự chú ý vào một vấn đề.

Chương 92: Ngươi hết hi vọng đi!

- Hãy miêu tả phân loại Thanh Diệp Thảo và đặc thù của Địa Cương Hôi Chỉ Hoa...

- Trư Tâm diệp có thể phối hợp mấy loại dược liệu...

...

Đề mục trên bài thi chi chít, cũng giống như phục vụ viên Văn Tuyết từng nói, tất cả đều có quan hệ đến dược liệu.

- Tìm kiếm!

Nhìn thấy những vấn đề này, tinh thần Trương Huyền hơi động, từng thư tịch trên giá sách bay tới, rơi xuống trước mắt, không ngừng mở ra.

- Rễ cây Thanh Diệp thảo khác nhau có thể chia thành tử hành, hoàng hành, hắc hành, Địa Cương Hôi Chỉ hoa có đặc thù...

Nhìn nội dung trong thư tịch, Trương Huyền múa bút thành văn, nhanh chóng trả lời câu hỏi.

Kiếp trước có thói quen dùng bút máy, tuy rằng bút lông có phần khó dùng, chung quy tiền thân cũng đã học, viết ra chữ viết cũng không tính quá xấu.

Ào ào ào!

Điền vào, lật xem quá nhanh, nên âm thanh vang lên liên tục.

Những người khác làm bài, đều dựa vào trí nhớ, trầm tư suy nghĩ, hắn thì hay rồi, có Thiên Đạo Đồ Thư Quán trong tay, trực tiếp tìm ra đáp án, dù muốn hay không, cũng không khác gì sao chép, tốc độ nhanh chóng khiến người ta líu lưỡi.

- Hả?

Nhìn quanh một vòng, đang muốn xem tình hình mọi người trả lời câu hỏi như thế nào, bỗng thấy Trương Huyền múa bút thành văn, Âu Dương Thành cau mày, sắc mặt trầm xuống.

- Xem ra là con cháu thế gia thử vận may!

Mỗi lần khảo hạch Luyện đan học đồ đều có không ít người biết rõ không thể vượt qua, nhưng vẫn cố ngông cuồng tới đây thử vận may, những người này gia thế không tệ, không quan tâm hai ngàn đồng tiền vàng thế chấp, chỉ muốn xem đề bài, trở về có thể học thuộc lòng mang tính chất học tủ.

Đối với người như thế, hắn vô cùng xem thường.

Không khác gì đầu cơ trục lợi.

Không đọc thuộc lòng mười mấy vạn loại dược liệu, chỉ muốn dựa vào vận may trở thành Luyện đan học đồ, nào có chuyện tốt như vậy?

- Hừ, mỗi lần khảo hạch, bất cứ đề mục, vấn đề, đều không giống nhau, chưa bao giờ có lặp lại, cho dù ngươi đến khảo hạch nhiều lần nữa cũng vô dụng, xem ra phải cố gắng chỉnh đốn tình trạng này, bằng không ỷ vào có tiền liền tới đây khảo hạch, nếu những người nghề nghiệp khác nhìn thấy, còn không cười chê?

Vung tay áo một cái, trong lòng khẽ hừ một tiếng.

Mặc dù bài thi không thể mang hết đặc tính mười mấy vạn loại dược liệu làm đề thi, nhưng lại bao quát rất rộng, không am hiểu dược liệu, dược tính sâu sắc, không thể trở lời chính xác chín mươi phần trăm trở lên.

Trương Huyền trẻ tuổi như vậy, chưa nhìn rõ đề thi đã viết linh tinh, trong mắt hắn đã biến thành con cháu thế gia đầu cơ trục lợi.

Luyện đan sư kiêng kỵ nhất ra vẻ hiểu biết, không được phép có qua loa và sai lầm, xuất hiện một chút vấn đề, tổn thất dược liệu là nhỏ, không cẩn thận còn chết người!

Chính vì thế, khảo hạch học đồ, bề ngoài là ba vòng, trên thực tế còn là giám thị tâm tính, thái độ quan sát cẩn thận của thí sinh, giống như tên trước mặt, còn chưa nhìn rõ đề thi đã viết loạn, từ đó biết rõ thái độ có vấn đề.

Không cần sửa bài thi, thâm tâm hắn đã phán định Trương Huyền không cách nào vượt qua, cũng phán hắn tử hình.

Cũng chẳng phải hắn quá mức ước đoán chủ quan, có thấy ai trả lời bài thi, còn chưa xem xong đề bài đã viết loạn xạ vào chưa? Ngươi thấy ai không cần nghĩ mà bút mực tung bay như vậy?

Không thèm suy nghĩ liền trực tiếp trả lời câu hỏi, khẳng định là viết bậy!

Đổi thành bất kỳ người nào, e rằng không ai tin hắn có thể trả lời đúng tất cả đề thi.

Không tới nửa canh giờ, mười mấy tấm bài thi, Trương Huyền đã trả lời xong xuôi.

Phù!

Thở ra một hơi, Trương Huyền kiểm tra một lần nữa, thấy không có vấn đề gì mới nộp bài.

- Nộp bài thi? Nhanh như vậy?

- Có khả năng biết rõ không làm được, chủ động từ bỏ!- Nói thật, khảo hạch thực sự quá khó khăn, chủ động từ bỏ cũng bình thường...

- Chủ động từ bỏ không có gì, then chốt ở chỗ do Âu Dương tiền bối giám thị, ta đoán tiểu tử này sắp gặp xui xẻo...

...

Nhìn thấy Trương Huyền nộp bài thi, phía dưới ồn ào.

Khảo hạch một canh giờ, vậy mà chưa tới một nửa thời gian liền nộp bài thi, trong lịch sử khảo hạch học đồ, chưa bao giờ xuất hiện chuyện như vậy.

Thấy cảnh này, tất cả mọi người cảm thấy, hắn không phải đã làm xong, mà là cảm thấy không làm được, thực sự không đủ tự tin làm tiếp.

- Khảo hạch kế tiếp bắt đầu khi nào?

Không để ý tới mọi người nghị luận, nộp bài thi cho Âu Dương Thành, Trương Huyền hỏi.

Thu bài thi xong chắc chắn cần thời gian chấm bài thi, biết trước thời gian, hắn cũng sớm chờ.

Không hỏi còn tốt, nghe nói như thế, Âu Dương Thành cảm thấy lửa giận càng thiêu đốt, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Ngươi cái gì cũng không biết, điền loạn viết loạn, cho dù buổi khảo hạch kế tiếp cũng không có quan hệ gì tới ngươi!

Khảo hạch luyện đan học đồ, chỉ có thông qua vòng một mới có tư cách khảo hạch tiếp, với tài nghệ của ngươi vẫn còn chờ vòng khảo hạch kế tiếp...

Tỉnh ngủ chưa?

Có điều, dù gi hắn cũng là một Luyện đan sư chính thức, cho dù tức giận, nhưng cũngkhông tới mức biểu hiện trước mặt tiểu nhân vật không thi đậu học đồ, liền vẫy tay một cái:

- Ra ngoài chờ, nếu thấy thông báo thì đi vào, không thông báo là không thông qua, có thể đi về!

- Ồ!

Trương Huyền gật đầu, đi ra khỏi phòng.

- Thật là ngông cuồng!

Hắn vừa rời đi, Âu Dương Thành cầm bài thi trên tay cũng cảm thấy khó chịu, tiện tay ném sang một bên.
Người như vậy chẳng cần xem bài thi cũng được, nếu xem chỉ tăng thêm tức giận.

...

Trương Huyền đi ra khỏi phòng.

Nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán trong tay thì việc khảo hạch kiến thức như vậy với hắn là quá đơn giản, không có bất cứ độ khó gì.

- Ngươi nộp bài thi rồi? Không phải khảo hạch là một canh giờ sao? Tại sao mới nửa canh giờ đã đi ra?

Người trung niên Lý thúc nhìn hắn đi ra, vẻ mặt kinh ngạc.

Bài thi khảo hạch học đồ có rất nhiều đề bài, mỗi lần thi hắn đều cố gắng lắm mới hoàn thành trong một canh giờ, thậm chí có một số đề mục còn chưa xem xong, vì thế mới đưa ra đáp án sai lầm, không thể vượt qua, nửa canh giờ đã đi ra, có phải quá nhanh rồi không!

- Chuyện này còn phải nghĩ sao? Khẳng định cảm thấy khó hoàn thành, nên buộc lòng buông bỏ đây mà!

Văn Tuyết nở nụ cười.

Không phải ngươi rất biết giả vờ sao?

Không biết cái gì cả liền đi thi học đồ, lần này biết rõ độ khó rồi chứ!

- Ha ha!

Nghe được lời của đối phương, Trương Huyền chẳng buồn giải thích.

Hơn nữa, cho dù giải thích, đối phương khẳng định cũng sẽ không tin, so với việc tốn nước bọt, còn không bằng chờ kết quả cuối cùng, khi đó tất cả sẽ rõ ràng.

- Sao hả, chột dạ? Dù ngươi giả vờ, lần này cũng không giả ra được!

Vẻ mặt ấy được Văn Tuyết cho rằng chính là biểu hiện chột dạ.

- Đầu óc có bệnh, dành thời gian đọc sách đi, không nên nói nhảm nữa.

Đối với nữ nhân này, Trương Huyền không nói gì, vừa gặp mặt đã nhắm vào hắn, cứ như hắn đã cưỡng dâm ả ta không bằng.

Thực sự có bệnh!

Cẩn thận nhớ lại, tiền thân hình như cũng không biết nàng ta?

Nếu không quen biết, cố ý nhắm vào hắn làm gì?

Trương Huyền không rõ vì sao.

- Ngươi...

Vốn tưởng rằng bị vạch trần tận mặt, tên tiểu tử này sẽ xấu hổ tìm cái lỗ nào đó để chui xuống, đằng này thì hay rồi, còn nói mình có bệnh.

Ngươi mới có bệnh! Một thân đều là bệnh!

Văn Tuyết tức giận hít thở dồn dập, bộ ngực ngạo nghễ phập phồng lên xuống, thân thể như sắp nổ tung.

- Ồ, ta biết rồi!

Trong đầu tự nhiên lóe sáng, Trương Huyền nghĩ ra một lý do, rốt cuộc hiểu vì sao đối phương gây phiền toái cho mình. Ánh mắt tỏ ý thương hại, bất giác lắc đầu, trong lời nói mang theo chân thành và tận tình khuyên nhủ.

- Ngươi không nên cảm thấy cố ý gây phiền phức cho ta thì ta sẽ để ý ngươi! Loại ý nghĩ này thực sự quá ấu trĩ, nói rõ cho ngươi biết, làm thế chỉ khiến ta chán ghét thêm, sẽ phản tác dụng!

Nói đến đây thở dài một tiếng:

- Ta chỉ thích nữ nhân ôn nhu trang nhã, sẽ không thích ngươi, vì thế ngươi nên từ bỏ suy nghĩ này đi!

Chương 93: Phê duyệt bài thi

Kiếp trước khi học cấp ba hắn cũng từng trải qua, yêu thích một nữ tử, cố ý biểu hiện trước mặt đối phương, thậm chí không tiếc cố ý đối nghịch với nàng, chính vì muốn thu hút sự chú ý của nàng!

Nữ nhân này vừa gặp đã đối nghịch với mình khắp nơi, sợ rằng cũng giống như vậy.

Bằng không, giải thích hành vi này thế nào?

Lại nói tướng mạo của nàng không xấu, khẳng định có không ít nam nhân theo đuổi, quấn quít lấy ta làm gì?

Trương Huyền cảm thấy rầu rĩ.

Bị người ta theo đuổi, xem ra cũng không phải chuyện tốt đẹp gì.

- Hết hi vọng?

Văn Tuyết lảo đảo, cảm thấy sắp phun một ngụm máu tươi, nàng như điên rồi.

Rõ ràng là ngươi muốn thu hút sự chú ý của ta thì có?

Sao giờ lại biến thành ta cố ý gây phiền phức cho ngươi chứ hả?

Mẹ nó chứ!

Ngươi giải thích với ta, ánh mắt thương hại của ngươi là có ý gì? Bảo ta hết hy vọng là có ý gì?

Bất kể nói thế nào, ta là đại mỹ nữ, vô số người yêu thích, tại sao giờ lại trở thành kẻ ế, không ai thèm lấy, phải tìm đến ngươi mới được?

Hàm răng phát ra âm thanh ken két, gương mặt Văn Tuyết giật giật liên tục, giống như sắp nổ tung.

Đúng vào lúc nàng không nhịn được muốn xuất thủ giáo huấn tiểu tử tự cho là đúng này, liền thấy người thanh niên này thở dài lắc đầu, đi tới một băng ghế và ngồi xuống.

Nước chảy mây trôi, không mang theo một áng mây.

- Được rồi, Văn Tuyết, đây là trước cửa khảo hạch, ngộ nhỡ bị Luyện đan sư nhìn thấy, sau này muốn khảo hạch sẽ khó khăn!

Lý thúc mở miệng.

- Dạ!

Nghe nói như thế, Văn Tuyết không thể làm gì khác hơn là kìm nén lửa giận, cũng ngồi xuống.

Nơi này là trước cửa phòng khảo hạch, Luyện đan sư đại nhân thường xuyên xuất hiện, nếu quả thật bị bọn họ nhìn thấy bản thân đang nổi giận chiến đấu với người khác, sẽ lưu lại ấn tượng không tốt trong lòng, lần sau muốn khảo hạch học đồ, sẽ rất khó qua.

- Xem như ngươi gặp may, một lúc nữa có thành tích, xem ta giáo huấn ngươi thế nào!

Lạnh lùng nhìn tên tiểu tử ngạo mạn này, trong lòng Văn Tuyết thầm nghiến răng nghiến lợi.

Không thèm để ý nữ nhân “thầm mến” bản thân, Trương Huyền ngồi lên ghế, cẩn thận chỉnh sửa mớ tri thức học được trong đầu.

Rất nhiều tin tức liên quan đến dược liệu do vô số tiền bối tổng kết ra, cũng không có quá nhiều sai lầm, Trương Huyền tìm những chỗ sai lầm đó ra, cẩn thận nghiên cứu.

Ý thức hắn đắm chìm trong Thiên Đạo Đồ Thư Quán. Thời gian khảo hạch đã đến lúc kết thúc, tất cả mọi người đều nộp bài thi.

- Mọi người chờ ngoài cửa, ai thông qua vòng khảo hạch này, sẽ có thông báo tiến hành vòng khảo hạch kế tiếp!

Âu Dương Thành khoát tay, đuổi mọi người ra ngoài, cầm lấy bút son, hắn tiến hành chấm điểm bài thi.

Lông mày nhíu lại, sắc mặt âm trầm khó coi.

- Âu Dương huynh, thế nào, lần khảo hạch này có ai thông qua không? Vừa hay ta đang thiếu một học đồ!

Thời điểm hắn chấm bài xong, một người trung niên đi nhanh tới.

Đó là Luyện đan sư nhất tinh khác trong Luyện đan sư công hội, Đỗ Mãn.

Thông qua ư? Ngươi xem những người này, trả lời toàn kiểu rắm chó không kêu! Nếu trở thành học đồ, ta sợ sẽ trở thành nỗi hổ thẹn của Luyện đan sư công hội mất!

Ném bút son xuống, Âu Dương Thành tiện tay cầm chồng bài thi lên, tức giận nói một câu.

- Ta xem thử!
Đỗ Mãn Luyện đan sư đi tới trước bàn, mở bài thi đã chấm xong, chỉ xem một lúc liền cau mày.

Nội dung khảo hạch dưới cái nhìn của bọn họ, không tính là quá khó, nhưng ở đây bọn họ trả lời bát nháo, thậm chí ghi sai không ít dược liệu có dược tính thông thường!

Nếu như người này trở thành học đồ, thật sự sẽ phá hư thanh danh của Luyện đan sư công hội.

- Hả? Bài thi này là gì? Âu Dương huynh sao không chấm?

Liên tục lật bảy, tám bài thi, không có cái nào thỏa mãn, đột nhiên đôi mắt Đỗ Mãn Luyện đan sư nhìn một bài thi ở góc bàn.

Trên đó không có dấu bút son, hiển nhiên chưa được chấm.

- Là một công tử bột ngông cuồng viết, khẳng định là kém, không cần xem cũng biết chắc không qua được, xem rồi chỉ tăng thêm tức giận, còn không bằng không chấm...

Nhớ tới tiểu tử múa bút thành văn vừa rồi.

Tâm tình Âu Dương Thành càng tệ hơn.

Một tên tiểu tử chỉ viết nửa canh giờ liền nộp bài, không thông qua là tất nhiên, không cần phải chấm!

Chuyện này là gì chứ, mấy lần khảo hạch trước, xấu tốt có ba, bốn người vượt qua vòng khảo hạch đầu tiên, lần này thì tốt rồi, chấm nửa ngày cũng chỉ có hai người, những kẻ khác trả lời cứ rối tinh rối mù!

- Công tử bột ư? Ta xem hắn trả lời thế nào, mà khiến ngươi không thèm xem liền trực tiếp phán định không thông qua...

Đỗ Mãn cười cười lắc đầu, tiện tay mở bài thi.

- Hả?

Ánh mắt nhìn lên bài thi, tiếp theo là thét lên kinh hãi.

Soạt! Soạt!

Âm thanh lật xem bài thi vang lên, sắc mặt Đỗ Mãn càng lúc càng kinh ngạc, gương mặt vốn không chút biểu cảm giờ cũng biến thành nghiêm túc.

- Sao thế? Có phải trả lời quá mức không tưởng tượng nổi?

Thấy vẻ mặt của hắn, Âu Dương Thành hừ một tiếng:

- Một công tử bột không hiểu cái gì, ỷ có tiền liền trà trộn vào khảo hạch, quả thực không coi Luyện đan sư công hội ra gì mà...

- Không phải... Âu Dương huynh, ngươi cũng xem đi...Nghe thấy giọng điệu có phần tức giận của đối phương, Đỗ Mãn vội vã cắt lời, đưa bài thi tới.

- Có gì tốt mà xem? Dù sao cũng không thông qua...

Lẩm bẩm một câu, Âu Dương Thành cũng cúi đầu nhìn sang, chỉ liếc mắt nhìn, cũng giống Đỗ Mãn lúc nãy, đôi mắt mở to, không nhịn được phát ra một tiếng:

- Ồ?

Mở ra tờ thứ hai:

- Hả?

Mở ra tờ thứ ba:

- A?

Lật tới tờ thứ tư:

- Chết tiệt!

...

Trên mặt có đủ biểu cảm, bàn tay không ngừng chút nào, vội vội vàng vàng lật xem phía sau.

Rất nhanh, mấy chục tấm bài thi đã lật xong, đôi mắt Âu Dương Thành sắp rơi xuống đất, khó tin nhìn sang:

- Sao có thể có chuyện đó? Không... Không có một sai lầm nào?

- Đúng vậy! Không ngờ không có sai lầm, có một vài chỗ chúng ta cố ý gây khó dễ, cho dù chúng ta trả lời, sợ rằng sẽ rơi vào cạm bẫy, có khả năng trả lời còn sai...

Đỗ Mãn cũng có vẻ mặt không dám tin.

Sở dĩ có tự tin vào bài thi này, bởi vì bên trên đề thi có một ít vấn đề khó, ngay cả bọn họ là Luyện đan sư chính quy, không suy nghĩ cẩn thận, thậm chí không lật xem tư liệu cũng khó trả lời chính xác.

Mà hiện tại, bài thi này chẳng những viết rõ ràng, mà không ngờ… không có một sai lầm nào!

Chuyện này... sao lại thế được nhỉ?

- Không có sai lầm... vậy mà tại sao Âu Dương huynh lại khẳng định hắn không thông qua?

Sau khi hết khiếp sợ, Đỗ Mãn không nhịn được hỏi.

Một bài thi trả lời tốt như vậy là điều chưa từng xuất hiện trong Luyện đan sư công hội tại Thiên Huyền quốc. Thiên tài cỡ này, thế mà Âu Dương đây chưa xem đã phán không thông qua, cũng quả thật võ đoán quá!

- Ta...

Mặt Âu Dương Thành đỏ lên, mãi không nói ra lời.

Hắn là người nổi danh nghiêm túc cẩn thận, vô số người khâm phục, kết quả ngày hôm nay lại...

Cái tát vào mặt này, rất đau.

Nhìn thấy tiểu tử kia chỉ dùng nửa canh giờ đã viết xong bài thi, trong lòng hắn căn bản không để ý, vậy mà tại sao... tất cả đều đúng?

Tốc độ như thế, cho dù là hắn cũng không làm được!

Lẽ nào tiểu tử này nghiên cứu về dược đạo đã vượt qua cả bản thân hắn?

Nói một người có tri thức dược đạo mạnh hơn mình là công tử bột, không cách nào thông qua ư?

Mẹ nó, không nên hại người như thế chứ!

Âu Dương Thành cảm thấy toàn thân cứng ngắc, không khác gì táo bón.

Chương 94: Nhận biết trong thời gian giới hạn

Phù!

Thở ra một hơi, Trương Huyền mở mắt ra.

Trải qua hồi lâu nghiên cứu, kiến thức về dược liệu của hắn đã tăng lên đáng kể.

Tất cả tri thức trong thư phòng, hiện tại đã biến thành của mình, giờ hắn đã thông hiểu đạo lí.

Thiên Đạo Đồ Thư Quán, không những có thể phục chế bí tịch, tổ hợp thành Thiên Đạo thần công, mà còn dùng để học tập tri thức, cũng cực nhanh.

Thịch thịch thịch thịch!

Một loạt tiếng bước chân vang lên.

- Là học đồ Chu Hoa Hoa, mới thi đậu nửa năm trước!

- Không phải hắn làm học đồ cho Đỗ Mãn Luyện đan sư hay sao?

- Đúng đấy, lúc này đi ra, chắc chắn là tuyên bố thành tích!

- Chỉ mong chúng ta được thông qua...

...

Nhìn thấy chủ nhân tiếng bước chân, tất cả người bên ngoài, vội vàng đứng dậy.

- Đã có thành tích, có thể vạch trần bộ mặt giả vờ giả vịt của ngươi, ta xem ngươi tiếp tục giả vờ thế nào!

Văn Tuyết cười lạnh, nhìn sang thanh niên trước mặt.

Nói thật, nếu không phải sớm biết tên này giả vờ giả vịt, nàng sẽ cảm thấy đối phương có bản lĩnh thật sự.

Bởi vì... hắn quá biết giả vờ!

Từ lúc thi xong đến hiện tại, đã sắp qua một canh giờ, vì để thu hút sự chú ý của mình mà hắn có thể ngồi yên ở đó không nhúc nhích, hắn cũng được đấy chứ!

Nhưng mà... vô dụng!

Vừa nãy hắn đã triệt để đắc tội mình, muốn thay đổi suy nghĩ của ta ư, đừng hòng!

- Khảo hạch bài thi đầu tiên, tổng cộng ba người thông qua!

Chu Hoa Hoa học đồ đi tới trước cửa, cầm tờ giấy trong tay, bắt đầu đọc:

- Người đầu tiên, Lộ Viễn thành Tôn Đào, tỉ lệ chính xác, chín mươi mốt phần trăm!

- A, là ta? Ta thông qua...

Vừa nói, một thanh niên vừa hưng phấn nhảy lên.

Nhìn dáng vẻ của hắn, nhiều người ao ước.

Tuy rằng chỉ mới thông qua vòng một, nhưng điều đó đã chứng tỏ được tiếp cận Luyện đan học đồ.

Ngay cả Văn Tuyết cũng nhìn sang, ánh mắt sùng bái.

- Thứ hai, Tử Vân thành Tiễn Văn Man, tỉ lệ chính xác, chín mươi phần trăm!

- Là ta...

Nghe gọi đến tên, lại một người đứng lên, sắc mặt đỏ lên.

- Người cuối cùng, Thiên Huyền thành Trương Huyền, tỉ lệ chính xác...

Dường như Chu Hoa Hoa có phần không dám tin, cẩn thận nhìn vào trang giấy, lại dụi dụi mắt, lúc này mới xác nhận, giọng nói hơi run rẩy:

- Một trăm... Một trăm phần trăm!

- Cái gì?

- Trăm phần trăm?

- Như vậy có nghĩa là... tất cả đáp án đều chính xác?

- Sao lại có chuyện đó?

- Đề thi khó như vậy mà có thể làm đúng hết… Trương Huyền là vị cao nhân nào?

- Đúng vậy, là ai?

...

Nghe được người thông qua thứ ba lại có thể trả lời chính xác trăm phần trăm, mọi người bùng nổ, dáo dác đưa ánh mắt tìm kiếm, muốn xem người nào là Trương Huyền.

- Được rồi, mời ba vị thông qua tham gia khảo hạch vòng thứ hai!
Chu Hoa Hoa cắt lời mọi người, hắn đi vào trong phòng.

Hai người thông qua lập tức theo sau.

Trương Huyền cũng đứng lên.

- Đã báo ra ba cái tên. Sao nào, còn không thừa nhận mình không biết cái gì…

Thấy hắn đứng dậy, Văn Tuyết cười lạnh một tiếng, đang muốn nói chuyện, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, đôi mắt mở to, không nhịn được nói:

- Ngươi... Ngươi... tên là gì?

- Trương Huyền!

Chẳng muốn tiếp tục để ý tới nữ nhân nông cạn này, Trương Huyền nhấc chân đi vào gian phòng.

- Trương Huyền? Hắn... là Trương Huyền?

- Khảo hạch tỉ lệ chính xác trăm phần trăm?

Văn Tuyết chấn động, sắc mặt trắng bệch, trong nháy mắt cảm thấy mình như thằng hề, mất mặt xấu hổ.

Lúc trước nói người ta giả vờ giả vịt, kỳ thực không có bản lĩnh gì, kết quả... người ta trả lời chính xác tất cả đề thi!

Thật hay giả?

Không phải ngươi không biết khảo hạch cái gì sao?

Không phải ngươi chưa xem sách về khảo hạch sao?

Tên lừa đảo...

Quả thực chính là tên lừa gạt!

Nhìn thì đần độn không biết gì, thế mà khảo hạch lại được điểm tối đa... Đại ca, ngươi đùa giỡn ta sao!

Văn Tuyết cảm thấy mặt mũi nóng bừng như thiêu đốt, sắp điên rồi.

- Một tiểu tử chỉ biết lật sách... lại có thể khảo hạch điểm tối đa?

Lý thúc bên cạnh, đôi mắt suýt rớt xuống đất.

Mẹ nó!

Lúc nãy hắn cho rằng đối phương tới chơi, không nghĩ tới lại lợi hại như vậy.

Từ hồi còn thiếu niên đến giờ hắn đã tham gia khảo hạch mà nào có thông qua, ấy vậy mà tên tiểu tử này lại trực tiếp đạt điểm tuyệt đối...

Thực sự so sánh với nhau khiến người ta tức chết được đi mà...

- Là tên tiểu tử chỉ thi nửa canh giờ liền nộp bài!- Ta tưởng rằng hắn từ bỏ, không nghĩ tới lại đạt điểm tối đa...

- Quá mạnh! Nửa canh giờ liền làm đúng tất cả, hắn học kiểu gì vậy?

Những người khác cũng nhận ra, đầu óc mê muội.

...

Không biết đám người bên ngoài suýt điên lên, lúc này Trương Huyền lại đến ngồi trước bàn.

Trên bàn trước mặt đã dọn ra các loại dược liệu, cơ bản đều là các loại không có trên thị trường, vô cùng xa lạ.

- Trên bàn có tổng cộng mười loại dược liệu, cho các ngươi thời gian một nén nhang, viết ra tên gọi, thuộc tính, cách dùng! Trong vòng khảo hạch này, nhất định phải trả lời chính xác tuyệt đối mới thông qua!

Âu Dương Thành đứng trên bục, vung tay lên:

- Bắt đầu tính giờ!

Vòng khảo hạch thứ hai là nhận biết dược liệu, cần chính xác tuyệt đối, nói cách khác, mười cây dược liệu, nhận sai một cây, sẽ bị đào thải.

Trương Huyền nhìn cây dược liệu đầu tiên.

Đây là gốc cây lá xanh, hóa xanh, rễ cũng màu xanh.

- Thanh Tu thảo!

Nhớ tới ghi chép trên một quyển sách, một cái tên xuất hiện trong đầu.

Tiếp theo bên trong Thiên Đạo Đồ Thư Quán xuất hiện miêu tả về Thanh Tu thảo, liền tiện tay viết ra.

Viết xong loại dược liệu đầu tiên, bắt đầu xem loại thứ hai.

Tuy những dược liệu này rất lạ, nhưng đối với tri thức dự trữ của hắn thì không tính là gì, rất hắn nhanh chóng viết ra chín loại, còn một loại cuối cùng.

Đây là hoa cúc, nhưng lá cây lại có màu trắng kỳ quái, rễ cây màu xám đen.

Đang suy nghĩ xem nó là loại dược liệu gì, đột nhiên sửng sốt, hắn cười khổ, vỗ trán một cái.

Thật là khờ!

Có máy gian lận Thiên Đạo thư viện, phân biệt dược liệu khó khăn như vậy sao?

Duỗi ngón tay về phía trước, hắn chạm nhẹ vào dược liệu.

Hô!

Quả nhiên, một quyển sách xuất hiện trước mặt, trên đó viết tỉ mỉ dược liệu tên gì, nắm giữ ưu điểm và thiếu hụt ra sao.

Tiện tay sao chép là được.

Tiếp theo hắn phân biệt sờ vào chín gốc dược liệu lúc trước.

Kết quả hầu như giống với đáp án của hắn, chỉ có một gốc không giống.

Trương Huyền biết Thiên Đạo Đồ Thư Quán không sai, lập tức đổi thành đáp án chính xác.

Viết xong tất cả, chỉ hết thời gian nửa nén nhang.

Nộp đáp án lên.

Trước kia cho rằng hắn tới quấy rối, trong lòng không thoải mái, biết được hắn là người đạt điểm tối đa trong vòng khảo hạch đầu tiên, Âu Dương Thành không dám tiếp tục xem thường, vội vàng xem đáp án.

Đỗ Mãn Luyện đan sư ở bên cạnh cũng đi tới.

Nhìn đáp án trên bài thi, đối chiếu từng cái.

Vừa xem vừa thỏa mãn gật đầu.

Thiếu niên viết nội dung, không những tên gọi giống nhau, mà thuộc tính dược liệu, đặc thù, công hiệu giống như đúc, không có sai lầm gì.

Đang muốn buông lời khen mấy câu, cho rằng hắn nhất định thông qua khảo hạch, đột nhiên đồng thời ngừng lại, hai người sững sờ.

- Được rồi, ta tuyên bố ngươi đã thông qua vòng khảo hạch thứ hai, chỉ có một vị...

Rất nhanh, hai người kia đều nộp bài, Âu Dương Thành xem xong, nhìn quanh một vòng, đưa ra kết quả:

- Là Lộ Viễn thành Tôn Đào!

Chương 95: Long Lân thảo

- Là ta?

Tôn Đào hưng phấn xiết chặt nắm đấm, nhìn sang hai người Trương Huyền một chút, ngẩng đầu lên đầy kiêu ngạo.

Vượt qua hai vòng khảo hạch, đạt được thân phận học đồ là chuyện như ván đóng thuyền.

Không quan tâm tới Tôn Đào đang tự kỉ, nghe nói bản thân không đậu, Trương Huyền cau mày.

Không đúng.

Hắn đã dùng Thiên Đạo Đồ Thư Quán kiểm tra tất cả, không thể phạm sai lầm, tại sao không thể thông qua?

- Hai vị Luyện đan sư đại nhân, xin hỏi ta sai ở đâu?

Không nhịn được, Trương Huyền đi lên phía trước.

- Sao vậy? Ngươi nghi vấn quyết định của hai vị đại nhân? Sai chính là sai, khẳng định là ngươi không nhận ra gốc dược liệu nào đó, hoặc là viết sai!

Tôn Đào ngăn cản trước mặt, vung tay áo một cái, giọng nói đầy vẻ dạy đời:

- Trở về cố gắng học tập đi, lý luận là lý luận, thực tiễn là thực tiễn, ngươi trả lời lý luận không sai, nhưng không nhận ra dược liệu, cũng không trở thành Luyện đan học đồ được!

Giọng nói của hắn rất nặng, cử chỉ tao nhã.

Tiểu tử, không phải lúc nãy rất đắc ý sao?

Vòng khảo hạch đầu tiên bài thi đạt điểm tối đa rất dọa người, nhưng đến vòng nhận biết trong thời gian hạn định, lại cũng chỉ vô dụng!

- Viết sai về Ngư Lân thảo, viết thành Long Lân thảo!

Thấy hắn nghi vấn, Âu Dương Thành mở miệng:

- Không nên nản chí, bài thi khảo hạch của ngươi đạt điểm tuyệt đối, đạt tới trình độ nhất định nói rõ lý giải được dược liệu, sau này cố gắng quan sát dược liệu, hiểu cách kết hợp với nhau, lần sau nhất định có thể thông qua!

- Đúng đấy, ngươi còn trẻ, không vội vã, chỉ cần khiêm tốn hiếu học, kết hợp thực tiễn, chắc chắn không tốn thời gian quá lâu, liền có thể trở thành Luyện đan học đồ chân chính!

Đỗ Mãn Luyện đan sư cũng nói.

Nếu là một người bình thường, hai người căn bản không giải thích nhiều đến vậy, nhưng người trước mắt vừa mới đạt điểm tối đa, bọn họ cũng sinh ra tâm yêu tài.

- Ngươi nói thứ này?

Lúc này Trương Huyền đã hiểu vì sao mình không thông qua vòng khảo hạch thứ hai, hắn tới bàn cầm một gốc dược liệu lên, nhìn sang:

- Các ngươi quả thật nhận định đây là Ngư Lân thảo?

- Đương nhiên, rễ cây giống như vẩy cá, cành lá màu xám đen, không phải Ngư Lân thảo là cái gì?

Âu Dương Thành, Đỗ Mãn vẫn chưa trả lời, Tôn Đào lên tiếng đầy kiêu ngạo.

Ngư Lân thảo là một loại dược liệu hiếm thấy, đặc thù giống như hắn nói, rễ cây giống vẩy cá, cành lá có màu xám đen.

Tuy nó hiếm thấy, nhưng trong thư tịch có ghi chép.

Chính là Trương Huyền viết sai về thứ này.

- Chẳng lẽ không đúng?

Hiển nhiên Âu Dương Thành tán thành ý kiến của Tôn Đào, nghi hoặc nhìn sang.

- Đương nhiên không phải!

Trương Huyền lắc đầu:

- Thậm chí hai vị Luyện đan sư còn không rõ dược liệu khảo hạch là gì, đã kết luận ta không thông qua, như vậy quá võ đoán rồi đó!- Ngươi đừng làm càn!

Tôn Đào cho rằng thanh niên trước mắt lấy lòng mọi người, lúc này cắt ngang:

- Luyện đan sư đại nhân tự mình ra đề, làm sao có khả năng sai? Ngươi bớt nói hưu nói vượn đi...

Hắn thông qua khảo hạch, rất có thể trở thành học đồ của hai vị này, đương nhiên phải sớm lấy lòng.

- Có phải nói hươu nói vượn hay không rất đơn giản! Thư tịch ở phòng bên ngoài, làm phiền một người lấy một quyển sách ở dưới cùng hàng thứ bảy tới đây!

Chẳng muốn nói nhảm với người này, Trương Huyền lạnh nhạt nói.

- Hoa Hoa, ngươi mau đi lấy!

Âu Dương Thành và Đỗ Mãn nhìn nhau, sai Hoa Hoa đi lấy.

Hoa Hoa gật đầu đi ra ngoài, chỉ một lát đã mang tới một quyển sách, chính là bản Đặc thù dược tài khái thuật Trương Huyền nói đến.

- Lật tới trang mười bảy, sẽ thấy bài liên quan tới miêu tả chi tiết Ngư Lân thảo!

Trương Huyền nói.

Học đồ Chu Hoa Hoa mở trang sách ra, quả nhiên tìm thấy giải thích cặn kẽ về Ngư Lân thảo.

- Ngay cả việc này cũng nhớ kỹ?

Âu Dương Thành và Đỗ Mãn Luyện đan sư cùng nhìn sang, thân thể chấn động, lộ ra vẻ mặt khó tin.

Ngư Lân thảo là dược liệu bọn họ chọn tùy ý, trước đó chưa từng để lộ tin tức, đương nhiên không có khả năng gian dối!

Lên tiếng đã nói thư tịch ghi chép cái gì, tờ bao nhiêu, vị trí nào trong phòng... Trí nhớ như thế quá nghịch thiên rồi.

- Làm phiền ngươi đọc giới thiệu tỉ mỉ về Ngư Lân thảo!

Không để ý tới bọn họ đang khiếp sợ, Trương Huyền nói tiếp.

- Ngư Lân thảo, sinh trưởng trong đầm lầy, rễ cây có hình dáng vẩy cá, toàn thân như than chì, trên đỉnh cành lá hơi có điểm trắng, Ngư Lân thảo trưởng thành, vảy lớn bằng hạt đậu tương...
Luyện đan học đồ Chu Hoa Hoa càng đọc về sau càng nhỏ, bởi vì hắn phát hiện đặc tính của “Ngư Lân thảo” trên bàn có rất nhiều khác biệt.

- Trên đỉnh cành lá Ngư Lân thảo hơi có điểm trắng, thứ này không có! Vảy của Ngư Lân thảo thành thục to bằng hạt đậu tương, gốc dược liệu này, mỗi vẩy lớn như móng tay, điều đó cho thấy nó lớn hơn nhiều!

Trương Huyền cầm dược liệu trong tay, nói tỉ mỉ từng điểm.

- Chuyện này...

Âu Dương Thành, Đỗ Mãn vội vàng cầm thư tịch trong tay Chu Hoa Hoa, xem lại một lần, quả nhiên cũng phát hiện không ít điểm khác biệt.

- Nếu không phải Ngư Lân thảo, lại tương tự với nó, trong rất nhiều dược liệu, phù hợp với điểm này chỉ có Long Lân thảo mà ta ghi ra! Nếu như các ngươi cảm thấy loại dược liệu này không đúng, có thể đi vào gian phòng lúc nãy, phía trên góc bên phải hàng thứ tư, có một quyển Trân hi dược tài hối tổng do Lưu Đạt Tiên tiền bối sáng tác, trang năm mươi bốn có ghi chép tỉ mỉ!

Lưu Đạt Tiên là Luyện đan sư rất nổi danh vào ba mươi năm trước, từng thâm nhập vùng đất khô cằn tìm kiếm dược liệu, thành tích ưu việt.

- Đương nhiên, nếu còn chưa tin, ta có biện pháp phân biệt!

Trương Huyền cười:

- Ngư Lân thảo là một loại dược liệu tính ôn, rạch rễ cây sẽ chảy ra chất lỏng màu trắng sữa, mà cây này là dược liệu tính hàn, cắt ra sẽ có chất lỏng màu vàng nhạt, cũng toả ra khí lạnh! Hai vị Luyện đan sư đều là người dùng dược, có lẽ có thể dễ dàng phân biệt rõ những thường thức cơ sở này chứ!

- Chuyện này...

Đỗ Mãn liếc mắt ra hiệu cho Chu Hoa Hoa, bảo hắn đi tìm thư tịch lần nữa, còn hai tay hắn dùng sức, kéo nhẹ một cái.

Rắc!

Rễ cây “Ngư Lân thảo” trong tay bị xé rách, chất lỏng màu vàng nhạt chảy ra, mang cho người ta cảm giác âm hàn.

- Quả nhiên là thế!

Hai người lảo đảo.

Đối phương nói quả không sai!

Gốc dược liệu này không phải Ngư Lân thảo!

Vào lúc này, Chu Hoa Hoa cũng đi tới, trong tay cầm thư tịch, quả nhiên lật trang thứ năm mươi bốn có thể tìm được ghi chép liên quan tới Long Lân thảo, giống như đúc gốc dược liệu trước mặt.

Bọn họ là giám khảo, lại đưa ra đáp án sai cho người khác.

Âu Dương Thành, Đỗ Mãn cảm thấy mặt nóng bừng.

Gian phòng yên tĩnh giống như chết.

Tất cả mọi người đều nhìn thiếu niên trước mặt, giống như nhìn thấy quái vật.

Mẹ nó, có thể nhớ kỹ đặc điểm khác nhau giữa Long Lân thảo và Ngư Lân thảo cũng không tính là gì, nhưng nó nằm ở thư tịch nào, trang nào, vị trí nào trong gian phòng...

Việc này quá nghịch thiên rồi!

Có phải là người hay không?

Tôn Đào từ nãy luôn muốn thể hiện bản thân, cười nhạo Trương Huyền, giờ thì đứng ngây ngốc tại chỗ, thân thể liên tục run rẩy, khóc không ra nước mắt.

Khốn khiếp, sớm biết đối phương có trí nhớ như vậy, có đánh chết hắn cũng không ép Trương Huyền gỡ bộ mặt giả làm gì nữa!

Lần này thì tốt rồi, ép người ta không, giờ thành thành ép mình trở thành ngu ngốc!

Nếu có khe nứt nào đó, chắc chắn hắn sẽ chui vào trong...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau